Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1308: Ngọc thiếp
      Dịch: Vô Ưu - Biên: Blue
      “Bị vứt bỏ?”
      Tiêu Viêm nhìn Dược lão với vẻ kinh ngạc. Sau hồi khá lâu mới giọng: “Lấy thiên phú luyện dược của lão sư, tính toàn đại lục số người cùng cấp với ngài chỉ có thể đếm đầu ngón tay sao có thể là khí nhân của Dược tộc? Hay vì huyết mạch Đấu Đế?”
      Dược lão mỉm cười. Lúc này mọi cảm xúc mặt ông trở nên bình thường, : “Thân là loại chủng tộc viễn cổ này, kỳ áp lực họ phải nhận còn lớn hơn những địa phương khác. Lấy độ thuần khiết của huyết mạch đến đẳng cấp lẫn thân phận so với ta và ngươi cũng hơn kém bao nhiêu. Trong người ta chảy xuôi dòng máu của Đấu Đế nhưng rất loãng, còn chưa đáng kể!”
      “Năm đó, bởi vì thất bại khi thi hành nhiệm vụ hạng nhất nên ta bị Dược tộc trục xuất ra ngoài. Sau khi rời khỏi tộc, ta rất phục nên dồn toàn bộ tâm trí vào trong thuật luyện dược, sau đó mình xông xáo khắp Trung Châu. Bôn tẩu gần trăm năm cũng coi như là có thành tựu… Trước đó ta vẫn ôm hy vọng kỳ lạ, cứ nghĩ trong tộc triệu ta quay về. Nhưng theo thời gian trôi qua, loại kỳ vọng này cũng dần dần tan mất…”
      Dược lão giọng : “Địa phương này, chủng tộc này là nơi sinh ra và nuôi dưỡng ta nhưng ta lại có chút cảm tình nào! Chỉ có duy nhất là song thân nhưng cũng mất khi ta còn . Sau đó, ta cũng dần dần quên mất nơi đó, thậm chí nhắc cũng chưa từng nhắc qua lần. từng là tộc nhân của Dược tộc, ta hiểu khủng bố của họ mà ngay cả những cường giả lánh đời khác, thậm chí là cả Hồn Điện cũng đều chưa từng biết được!”
      Tiêu Viêm im lặng. Xem ra trong thâm tâm Dược lão vẫn bài xích Dược tộc kia. Bằng nhiều năm như vậy mà làm sao ông lại đề cập tới chút nào?!
      “Lấy thực lực của lão sư, nếu muốn trở về Dược tộc kia hẳn là ai có thể ngăn trở?” Tiêu Viêm .
      “Trở về loại địa phương như vậy có ý nghĩa gì? Trong những năm nay, ta chỉ biết mình là Dược Trần và còn đan dược cũng phải là thuốc của Dược tộc! Nếu bọn họ vứt bỏ lão phu ta hảo hảo cho bọn họ chống mắt lên xem, có phải là người có huyết mạch Đấu Đế mới có thể trở thành cường giả chân chính hay ?!”
      đến đây, Dược lão chợt cười, nhìn Tiêu Viêm rồi : “Với lại, đến lúc đó… Lão phu muốn chứng minh cho bọn họ thấy, đệ tử lão phu thu được còn vượt xa mấy tên con cháu có huyết mạch Đấu Đế được bọn coi là bảo bối kia!”
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Trong lòng càng thêm phần chán ghét cái được gọi là Dược tộc này.
      “Bỏ ! đến những chuyện này nữa! Trung Châu rất hiếm người biết được Viễn cổ Bát tộc, chẳng qua nay ngươi cũng có tư cách này. Bởi vậy tại ta mới cho ngươi biết!” Dược lão cũng muốn dây dưa về đề tài này thêm nữa, lập tức khoát tay áo rồi .
      “Về phần những thế lực có nhiều Dị hỏa nhất đại lực hẳn là trong viễn cổ Bát tộc - Viêm Tộc!” Dược lão trầm ngâm lúc rồi tiếp: “Theo ta được biết, bên trong Viêm tộc có được bốn loại Dị hỏa. Trong đó có hai loại càng mạnh mẽ, được bài danh mười hạng đầu Dị hỏa bảng.”
      “Bốn loại Dị hỏa?” Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời cả kinh. Đây là lần đầu nghe được thế lực có được nhiều Dị hỏa đến như vậy!
      “Ngoài Viêm tộc ra, Dược tộc cũng có hai loại Dị hỏa. Họ am hiểu Luyện dược thuật thời viễn cổ nên số cường giả luyện dược trong tộc nhiều đếm xuể. Ngày sau, ngươi hẳn là có cơ hội gặp bọn họ. Đến lúc đó ngươi hiểu hơn! Đương nhiên, ngươi cũng cần e ngại vì bằng vào thuật luyện dược giờ của ngươi, dù phóng mắt nhìn toàn bộ lớp trẻ tuổi của Dược tộc người có thể thắng được ngươi cũng nhiều hơn bàn tay!” Dược lão cười, .
      bàn tay…??” Nghe được những lời này, Tiêu Viêm cũng cau mày. Ở Trung Châu này, nếu có tình huống gì đặc biệt hẳn là phải đứng đầu trong lớp người trẻ tuổi. Nhưng bản lãnh bực này thế mà bỏ vào Dược tộc chỉ có thể nằm trong tốp năm? Thứ hạng này làm hài lòng cho lắm.
      “Đương nhiên, ngươi cũng đừng tham lam những loại Dị hỏa kia! Bởi trải qua vô số năm truyền thừa bị hai đại chủng tộc lưu lại truyền thừa ấn ký còn cường hãn hơn Cửu Long - Lôi Phong Cương Hỏa của Phần Viêm Cốc. Mặc dù có chiếm được ngươi cũng có cách nào thôn phệ cắn nuốt được!” Dược lão cười, .
      Tiêu Viêm cũng gật đầu cười. cũng thừa hiểu Viêm tộc và Dược tộc đến nay tồn tại biết bao nhiêu năm. như vậy cũng đủ hiểu thực lực của bọn họ tuyệt đối yếu chút nào, nên giờ đây cũng có gan để đánh chủ ý đầu bọn họ. Dù sao, Hồn Điện cũng khiến phải sứt đầu mẻ trán, thời điểm này mà chọc thêm nhiều cường địch cỡ này chính là hành động ngu xuẩn.
      “Như vậy cũng chỉ có thể an ổn chờ cái gọi là gian – Giao dịch hội bắt đầu thôi!” Tiêu Viêm với vẻ bất đắc dĩ.
      Dược lão cười cười, : “ gian – Giao dịch hội hẳn phải chờ. Bất quá, trước đó còn chuyện mà ngươi phải đích thân chuyến!”
      đâu ạ?” Tiêu Viêm kinh ngạc, hỏi.
      “Cổ tộc – Cổ giới!” Dược lão giọng .
      Nghe được hai cái tên này, bàn tay Tiêu Viêm tự chủ được mà run mạnh. khuôn mặt tuyệt sắc mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành cùng với khí chất thanh nhã như hoa sen dần dần lên trong tâm trí . Vô luận thế nào cũng thể xóa mờ!
      “Huân Nhi!”
      Hít hơi sâu, trong đôi ngươi đen nhánh của Tiêu Viêm bỗng dâng tràn ngọn lửa nóng. bé này từ trước đến nay luôn làm phải nóng cháy tâm can…
      “Thêm tháng nữa chính là Lễ thành nhân hai mươi năm lần của Cổ tộc! Đây chính là đại của họ nên những người có tư cách tham gia đều là thanh niên trẻ tuổi ưu tú nhất của Cổ tộc!” đến đây, Dược lão trầm giọng : “Dĩ nhiên… bạn của ngươi cũng trong số đó!”
      “Những thế lực nhận được thiếp mời của Cổ tộc cũng nhiều. Nếu phải lần này ta đạt được cảnh giới Bán Thánh Tinh Vẫn Các cũng có tư cách này!”
      Dược lão lấy ra tấm ngọc thiếp màu đen từ trong nạp giới. mặt nó có khắc rất nhiều hoa văn huyền ảo, nhìn qua làm người ta có cảm giác vô cùng kỳ diệu: “Đây chính là thiếp mời! Chỉ khi cầm nó mới có thể vào Cổ giới. Vốn lần này lão phu muốn tự mình nhưng thế cục tại của Tinh Vẫn Các ngươi cũng . Tuy gần đây ít lão gia hỏa có danh khí đại lục gia nhập Tinh Vẫn Các nhưng chuyện chân chính làm Hồn Điện dám càn quấy như trước là vì ta có thực lực Bán Thánh!”
      “Bởi vậy dù lần này Cổ tộc gửi thiếp mời nhưng ta cũng thể tự mình đến được nên cũng chỉ có thể giao cho ngươi!” Dược lão mỉm cười rồi đưa hắc sắc ngọc thiếp cho Tiêu Viêm.
      Tiêu Viêm nhìn tấm thiếp với vẻ thèm thuồng, lát sau rốt cuộc cũng đưa tay đón lấy. Cổ tộc này cùng Tiêu gia là hai đại chủng tộc có quan hệ sâu xa. Giờ đây, cuối cùng cũng phải tiếp xúc chính diện với họ rồi sao?
      Tấm ngọc thiếp trong tay tản ra cảm giác ôn lãnh tràn ngập làm trong lòng Tiêu Viêm cũng khôi phục lại thanh tĩnh.
      “Có thể được Cổ tộc mời đến tất cả đều là những thế lực lớn hoặc là cường giả hàng đầu đại lục. Đó cũng là loại lịch lãm! Đương nhiên, lấy danh tiếng lẫn thực lực của ngươi giờ cũng đủ ngồi ngang hàng với bọn họ!” Dược lão mỉm cười, tiếp: “Như thế nào? Có gan xem thử chuyến hay ?”
      “Lão sư yên tâm!” Nắm ngọc thiếp tay, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, giọng đáp: “Đệ tử tuyệt đối làm mất thể diện của lão sư!”
      “Khà khà… Ta đây cũng cần phải lo…”
      Dược lão cười to rồi vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, : “Sau mấy ngày nữa ngươi lập tức khởi hành ! Mặt khác, ta biết quan hệ của ngươi với Tiêu Huân Nhi nên khi đến Cổ Tộc ngươi phải cẩn thận hơn chút! bé kia là người cực kỳ ưu tú trong Cổ tộc, theo ta được biết nàng chính là người có huyết mạch Đấu Đế thuần khiết nhất trong Cổ tộc những năm gần đây. Chuyện này làm khả năng nàng có thể đột phá đến cảnh giới truyền thuyết kia rất cao. Ngươi muốn cùng nàng ở chỗ cũng phải chuyện dễ dàng đâu!”
      Tiêu Viêm lặng lẽ gật đầu. Từ rất lâu về trước, mơ hồ phát ra địa vị của Huân Nhi trong Cổ tộc, nhưng dung mạo của nàng như được điêu tạc vào sâu trong linh hồn của có cách nào phai nhạt. Thế gian này có bất kỳ lực lượng này có thể xóa ấn ký bất tử ấy của , dù có cường hãn như Cổ tộc, cũng như vậy!
      “Lần này, ngươi hãy mang theo Thiên Hỏa tôn giả và Tiểu Y Tiên đến Cổ giới.” Dược lão : “Trải qua phục dụng đan dược ta giúp luyện chế trong thời gian này, thực lực của Thiên Hỏa tôn giả khôi phục cấp độ Lục tinh. Còn Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên cũng được ta giúp nàng ngưng luyện, sau đó mới chỉ cho nàng đến nơi.”
      “Địa phương nào ạ?” Nghe vậy, Tiêu Viêm sửng sốt bèn vội hỏi.
      “Đó là ngôi mộ cổ mà người thường hề biết! Ở đó nàng có thể thu được biện pháp có thể khống chế Ách Nan Độc Thể hoàn toàn. Độc đan phương mà ta lưu lại năm đó cũng có xuất xứ từ nơi kia!” Dược lão vuốt râu cười, .
      “A…!!” Tiêu Viêm kinh ngạc. Độc đan phương kia cư nhiên phải do lão sư lưu lại sao?
      “Vậy mà lại có thể sáng chế ra diệu pháp bực này là kỳ nhân đến bực nào? Tại sao lại có thể lý giải Ách Nan Độc Thể đến mức độ như vậy?” Tiêu Viêm bằng giọng kinh hãi.
      “Chỉ e rằng có người thứ hai có thể hiểu Ách Nan Độc Thể bằng nàng được! Bởi vì lúc sinh tiền, nàng cũng chính là người sở hữu Ách Nan Độc Thể nhưng lại có vận may như Tiểu Y Tiên. Biện pháp khống chế và hóa giải cũng tại khi nàng sắp tử vong mới sáng tạo thành!” Dược lão cảm thán.
      “Thế… mà… cũng là người mang Ách Nan Độc Thể! Khó trách…”
      “Tại địa phương nàng tọa hóa, Tiểu Y Tiên nhận được biện pháp khống chế Ách Nan Độc Thể hoàn toàn. Đến lúc đó, nàng trở thành người đầu tiên từ trước đến nay có khả năng khống chế Ách Nan Độc Thể! Mà khi Tiểu Y Tiên quay về liền chính là thời điểm các ngươi bắt đầu Cổ giới!”
      Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu, khẽ mím môi rồi bàn tay nắm ngọc thiếp đột nhiên siết chặt.
      “Huân Nhi, ta … Lần sau gặp mặt nhất định là tại Cổ tộc! Chờ đợi ta!”
      -o0o-

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1309: Thái Nhất Hồn Quyết
      Dịch: Vô Ưu - Biên: Blue
      Thời gian tiếp, Tiêu Viêm vẫn ở lại đỉnh núi trong Tinh Vẫn Các đợi Tiểu Y Tiên trở về. Trong những ngày chờ đợi thế này, Tiêu Viêm cũng tu luyện đấu khí mà ngược lại dồn tất cả tinh lực vào việc tu luyện linh hồn lực.
      cường đại của linh hồn lực có liên quan mật thiết đến đẳng cấp của Luyện dược sư. Từ lúc linh hồn Tiêu Viêm tiến vào Tiên cảnh đến nay, bởi tập trung toàn lực vào tu luyện đấu khí nên vẫn chuyên tâm vào mặt này. Dù sao, lấy trình độ Bát phẩm Luyện dược sư của , nhìn khắp những người đồng lứa ở Trung Châu có thể thắng được bản thân cũng như “Phượng mao – Lân giác”. Nhưng sau cuộc chuyện với Dược lão, hiểu được chỉ bằng chút thành tựu ấy đủ cho có thể kiêu ngạo. Luyện dược thuật của bây giờ cũng chỉ có thể miễn cưỡng xếp trong tốp năm người trẻ tuổi đứng đầu Dược tộc. có phần tàn nhẫn này được ra từ chính miệng của Dược lão, thể nghi ngờ tạo cho Tiêu Viêm áp lực rất lớn.
      Tiêu Viêm hiểu được, bởi vì là đệ tử của Dược lão nên sau này thế nào cũng phải tiếp xúc với cái gọi là Dược tộc kia. Mặc kệ thế nào, cũng thể làm nhục danh tiếng của Dược lão. tại xem ra thanh danh Bát phẩm Luyện dược sư của vẫn còn chưa đủ dùng.
      Muốn thăng cấp của Luyện dược sư thể nghi ngờ phải tăng lên cảnh giới linh hồn lực. Nhưng tứ đại cảnh giới linh hồn, phải muốn tiến là lập tức tiến vào…
      “Phàm – Linh – Thiên – Đế!”
      Trong tứ đại cảnh giới linh hồn, Tiêu Viêm cũng chỉ tiến vào đến Tiên cảnh. Nhưng giờ, ở Trung Châu người hiểu được cách tu luyện linh hồn ít lại càng ít. Những người vượt qua Tiên cảnh tiến vào Thiên cảnh mà Tiêu Viêm biết được chỉ e đếm hết bàn tay. Ba vị đầu sỏ Đan tháp hẳn là có bản lãnh bực này, thêm Dược lão giờ bước vào cảnh giới Bán Thánh cũng có thể tính vào trong số đó. Dĩ nhiên, dù như vậy Tiêu Viêm cũng có thể khẳng định bọn họ chỉ là Thiên cảnh mà thôi, còn về phần Đế cảnh cuối cùng lại dị thường thần bí, chỉ e rằng đại lục này cũng tồn tại Luyện dược sư có đẳng cấp như thế.
      “Trình độ tại của ta hẳn là ở Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong!”
      Trong gian phòng an tĩnh, Tiêu Viêm lộ ra vẻ do dự. Những Luyện dược sư có thể luyện chế đan dược có thể dẫn đến Tứ sắc đan lôi được tính là Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong. Tuy Tiêu Viêm tại Đan hội dẫn phát ra Ngũ sắc đan lôi nhưng màu sắc của nó cuối cùng cũng phải cực kỳ thuần túy. Bởi vậy, mới định vị bản thân ở cấp độ Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong.
      Trong cấp độ Bát phẩm đan dược, cứ dẫn tới thêm sắc đan lôi đẳng cấp lại chênh nhau trời vực. Bởi vậy, Luyện dược tông sư luyện đan dẫn đến Ngũ sắc đan lôi liền được tính là Bát phẩm trung cấp, còn nếu dẫn phát được Bát sắc đan lôi trở lên có thể được gọi là Bát phẩm cao cấp Luyện dược sư. Những nhân vật cấp bậc này, dù có nhìn khắp Đan Tháp cũng chỉ có thể đếm đầu ngón tay.
      “Linh hồn của ta hẳn cũng trong Tiên cảnh sơ kỳ, nhưng luận về linh hồn lực đả đủ so sánh với Tiên cảnh trung cấp.” Tiêu Viêm khẽ cau mày. Trong khoảng thời gian này, dù nỗ lực tu luyện linh hồn đến thế nào linh hồn lực của vẫn tiến triển cách thong thả. Xem ra sau này phải dành thêm chút thời gian mới được! Đấu khí và linh hồn lực đều thể xem bên nào. Dù sao cả hai thứ đối với Tiêu Viêm cũng đều cực kỳ trọng yếu.
      Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm siết chặt tay. quyển trục chất liệu cổ xưa liền xuất ở tay kia. Mặt da của quyển trục lên sắc ố vàng, liếc mắt nhìn qua biết là đồ vật cổ xưa.
      Tiêu Viêm cẩn thận mở quyển trục ra nhưng bên trong vẫn ra văn tự gì. Thấy thế, Tiêu Viêm cũng kinh ngạc mà đẩy mạnh linh hồn lực ở mi tâm tràn ra sau đó chậm rãi bao bọc quyển trục.
      Mà theo linh hồn lực của Tiêu Viêm bao phủ, tấm da cũng lặng lẽ dao động tạo thành những gợn sóng vô hình. Bất chợt, từng luồng tin tức mà mắt thường thể nhận ra liền theo linh hồn quán chú vào đại não của Tiêu Viêm.
      “Thái Nhất Hồn Quyết!”
      Tin tức quán chú vào trong não của Tiêu Viêm chợt hóa thành lượng lớn văn tự huyền ảo lơ lửng sâu trong đầu . Cẩn thận xem kỹ lượt, đây ràng là quyển công pháp tu luyện linh hồn.
      Đương nhiên quyển công pháp tu hồn này chính là phần thưởng quán quân mà Tiêu Viêm đoạt được ở Đan hội lần trước. Sau khi có được cho đến giờ, Tiêu Viêm vẫn thường nghiên cứu những vẫn chưa chính thức tu luyện. giờ, khi sắp đến Cổ giới, ai biết bước đường phía trước gặp chuyện gì nên cuối cùng phải chuẩn bị trước ít vẫn hơn.
      Dược lão cũng từng đọc qua cái gọi là “Thái Nhất Hồn Quyết” này và bình luận phẩm giai của nó cũng tệ. Mặc kệ như thế nào thứ này coi như là vật từ thời viễn cổ, mà ở giai đoạn ấy công pháp tu luyện linh hồn lực rốt cục cũng huyền ảo hơn nhiều so với hậu đại. Bởi vậy, Tiêu Viêm cũng có ý kiến gì với pháp quyết tu luyện linh hồn này. Phương pháp tu luyện và Thái Nhất Hồn Quyết này cũng đều có ưu khuyết khác nhau mà thôi.
      Tiêu Viêm nhắm nghiền hai mắt, tâm thần dần dần chìm vào trong phương pháp tu luyện linh hồn. hồi lâu sau, mới chậm rãi mở mắt ra.
      “Thái Nhất Hồn Quyết này quả nhiên có chỗ ảo diệu riêng của nó. Khó trách lại được dùng làm phần thưởng cho quán quân Đan hội! Các khẩu quyết tu luyện lấy được trước giờ so với đúng là đơn sơ tính là gì!”
      Phẩm duyệt Thái Nhất Hồn Quyết cách tử tế, hiếu kỳ trong lòng Tiêu Viêm đối với pháp quyết tu luyện linh hồn này cũng cũng dần dần tăng lên đến tột đỉnh. cũng phải là tay mơ, có thể là đại sư khống chế linh hồn lực. Tuy khẩu quyết tu luyện Thái Nhất Hồn Quyết vô cùng tối nghĩa nhưng đối với lý giải của cũng quá gian nan. chỉ cân nhắc phen các chỗ mờ mịt cũng trở nên dần sáng tỏ, làm cảm giác ngộ đạo giống như vén mây mù nhìn thấy trăng sáng vậy.
      Lúc Tiêu Viêm vô cùng vui sướng lực lượng linh hồn ở mi tâm cư nhiên bắt đầu tự động chậm rãi xoay tròn. Trong lúc mơ hồ, cảm giác tê dại bùng ra từ mi tâm rồi khuếch tán ra mãnh liệt. Sau đó, Tiêu Viêm liền nhận thấy bên ngoài mi tâm cư nhiên tản mát ra hấp lực khác thường, mà từng luồng linh hồn lực trong thiên địa cũng dao động mạnh mẽ rồi rót vào mi tâm của mình.
      “Ồ…”
      Cảm giác được biến hóa này, Tiêu Viêm cũng khiếp sợ rất nhiều rồi chậm rãi hít vào hơi sâu. Đây chính là biến hóa sau khi có được công pháp đầy đủ sao? Khó trách, Luyện dược sư thời viễn cổ lại cường thịnh đến như vậy. Loại phương pháp tu luyện linh hồn lực viễn cổ này quả nhiên là có chỗ độc đáo riêng của nó.
      “Có công pháp tu luyện đầy đủ việc tu luyện linh hồn lực sau này mới vào quỹ đạo. Nếu có cơ duyên đầy đủ, chỉ cần thời gian lâu nữa linh hồn lực của ta đạt tới cảnh giới Tiên cảnh trung kỳ. Đến lúc đó, dù có luyện ra đan dược có Ngũ sắc đan lôi với ta mà phải chuyện có khả năng.”
      Thần sắc Tiêu Viêm tràn ngập nỗi vui mừng. Thái Nhất Hồn Quyết này tạo cho kinh hỉ vượt xa dự liệu. Đến giờ đây, mới thoáng hối hận vì sao mình lại tu luyện nó sớm hơn, nếu cho tới bây giờ chỉ e linh hồn lực của mình sớm tiến vào cấp độ Tiên cảnh trung kỳ.
      Đương nhiên, hối hận này cũng vẻn vẹn chợt thoáng qua rồi tắt. Mọi thể vẹn toàn! Trong khoảng thời gian này, tuy bỏ quên việc tu luyện linh hồn nhưng phương diện đấu khí lại tương đối khả quan. Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, bắt đầu từ Đấu Tông đỉnh phong tăng mạch đến Ngũ tinh Đấu Tôn. Tốc độ đến bực này cũng đủ để bù lại hết thảy những tổn thất.
      Khi nhớ kỹ tất cả nội dung của Thái Nhất Hồn Quyết trong đầu, Tiêu Viêm mới mỉm cười hài lòng lần nữa rồi thu quyển trục vào nạp giới. chậm rãi xếp bằng ngồi xuống rồi lại chú tâm thúc dục bí pháp. Cứ như thế, sau mấy canh giờ mới mở mắt ra, thần thanh khí sảng.
      “Thần hiệu ngoài dự đoán của mọi người!”
      Liên tục tán thưởng phen, Tiêu Viêm chợt thoáng trầm ngâm. Bàn tay bỗng siết chặt bên trong ra quyển trục khác màu đỏ sậm. Mà theo xuất của nó, luồng năng lượng hỏa hệ dày đặc bắt đầu bùng phát tràn ngập cả gian phòng.
      Quyển trục màu đỏ sậm này chính là thứ Tiêu Viêm chiếm đoạt được ở di chỉ Đấu Thánh mấy trước. Chẳng qua sau đó nó cũng bị đóng băng trong nạp giới của Tiêu Viêm. Dù sao, lúc đó ngoài Đại Thiên – Tạo Hóa Chưởng có vật gì có thể so sánh được và cũng giá để nhắc tới. Nhưng giờ đây nhớ lại, di vật cuối cùng của Đấu Thánh này dù gì nữa cũng kém những vật khác bao nhiêu… Trong tay có thêm thủ đoạn tóm lại giảm chỗ xấu.
      “Đại Địa Cương Viêm – đấu kỹ Địa gia cao cấp! Dùng loại chấn động kỳ dị, lấy đấu khí của bản thân truyền xuống đại địa tạo ra kình khí cực độ cháy bỏng lưu chuyển. Nó xuất kỳ bất ý xuất dưới chân của đối thủ, vô thanh vô tức làm cho người táng mạng. Đấu kỹ công kích này có cầu đối với địa hình, khi càng gần địa hình có núi lửa uy lực được tăng cường diện rộng…”
      Nhanh chóng thu trọn tin tức của quyển trục vào đầu, Tiêu Viêm cũng chợt cảm thấy hứng thú với nó. Đại Địa Cương Viêm này giống những đấu kỹ khác, tính chợt thu chợt phát vô thanh vô tức của nó trái lại khiến người dùng có thể đạt được hiệu quả xuất kỳ bất ý. Cái gọi là “ cầu đối với địa hình” đối với Tiêu Viêm lại khó khăn chút nào. Chính bản thân có được bốn loại Dị hỏa, đích thực là ngọn núi lửa hình người. Nếu rót Dị hỏa lực vào kình khí tương lưu như vậy uy lực của đấu kỹ càng thêm phần mãnh liệt.
      hổ là tàng bảo của cường giả Đấu Thánh! Quả nhiên hề tầm thường!”
      Tiêu Viêm khẽ tán thưởng câu. biết nhiệm vụ của mình trong thời gian sắp tới thêm loại nữa. Đó chính là tu luyện cái gọi là Đại Địa Viêm Cương đến đại thành!
      Bảy ngày chờ đợi nhanh chóng qua. Trong thời gian này, Tiêu Viêm hoàn toàn đắm chìm trong việc tu luyện Thái Nhất Hồn Quyết cho đến Đại Địa Cương Viêm. Mà khi tu luyện đến mất ăn mất ngủ cũng ngày càng thấu hiểu hai loại công pháp này và cũng khắc sâu hơn rất nhiều.
      Đến khi nhắm mắt khổ tu đến ngày thứ tám luồng khí tức mênh mông nhưng rất quen thuộc rốt cuộc cũng xuất trong cảm giác của Tiêu Viêm. Khí tức này đúng là hơi thở thuộc về riêng Tiểu Y Tiên!
      “Vậy mà… mạnh đến mức này sao?”
      Cảm nhận được độ mênh mông của khí tức này, dù lấy định lực của Tiêu Viêm cũng nén được mà khẽ thở ra hơi dữ dội.
      -o0o-

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1309: Thái Nhất Hồn Quyết
      Dịch: Vô Ưu - Biên: Blue
      Thời gian tiếp, Tiêu Viêm vẫn ở lại đỉnh núi trong Tinh Vẫn Các đợi Tiểu Y Tiên trở về. Trong những ngày chờ đợi thế này, Tiêu Viêm cũng tu luyện đấu khí mà ngược lại dồn tất cả tinh lực vào việc tu luyện linh hồn lực.
      cường đại của linh hồn lực có liên quan mật thiết đến đẳng cấp của Luyện dược sư. Từ lúc linh hồn Tiêu Viêm tiến vào Tiên cảnh đến nay, bởi tập trung toàn lực vào tu luyện đấu khí nên vẫn chuyên tâm vào mặt này. Dù sao, lấy trình độ Bát phẩm Luyện dược sư của , nhìn khắp những người đồng lứa ở Trung Châu có thể thắng được bản thân cũng như “Phượng mao – Lân giác”. Nhưng sau cuộc chuyện với Dược lão, hiểu được chỉ bằng chút thành tựu ấy đủ cho có thể kiêu ngạo. Luyện dược thuật của bây giờ cũng chỉ có thể miễn cưỡng xếp trong tốp năm người trẻ tuổi đứng đầu Dược tộc. có phần tàn nhẫn này được ra từ chính miệng của Dược lão, thể nghi ngờ tạo cho Tiêu Viêm áp lực rất lớn.
      Tiêu Viêm hiểu được, bởi vì là đệ tử của Dược lão nên sau này thế nào cũng phải tiếp xúc với cái gọi là Dược tộc kia. Mặc kệ thế nào, cũng thể làm nhục danh tiếng của Dược lão. tại xem ra thanh danh Bát phẩm Luyện dược sư của vẫn còn chưa đủ dùng.
      Muốn thăng cấp của Luyện dược sư thể nghi ngờ phải tăng lên cảnh giới linh hồn lực. Nhưng tứ đại cảnh giới linh hồn, phải muốn tiến là lập tức tiến vào…
      “Phàm – Linh – Thiên – Đế!”
      Trong tứ đại cảnh giới linh hồn, Tiêu Viêm cũng chỉ tiến vào đến Tiên cảnh. Nhưng giờ, ở Trung Châu người hiểu được cách tu luyện linh hồn ít lại càng ít. Những người vượt qua Tiên cảnh tiến vào Thiên cảnh mà Tiêu Viêm biết được chỉ e đếm hết bàn tay. Ba vị đầu sỏ Đan tháp hẳn là có bản lãnh bực này, thêm Dược lão giờ bước vào cảnh giới Bán Thánh cũng có thể tính vào trong số đó. Dĩ nhiên, dù như vậy Tiêu Viêm cũng có thể khẳng định bọn họ chỉ là Thiên cảnh mà thôi, còn về phần Đế cảnh cuối cùng lại dị thường thần bí, chỉ e rằng đại lục này cũng tồn tại Luyện dược sư có đẳng cấp như thế.
      “Trình độ tại của ta hẳn là ở Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong!”
      Trong gian phòng an tĩnh, Tiêu Viêm lộ ra vẻ do dự. Những Luyện dược sư có thể luyện chế đan dược có thể dẫn đến Tứ sắc đan lôi được tính là Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong. Tuy Tiêu Viêm tại Đan hội dẫn phát ra Ngũ sắc đan lôi nhưng màu sắc của nó cuối cùng cũng phải cực kỳ thuần túy. Bởi vậy, mới định vị bản thân ở cấp độ Bát phẩm sơ cấp đỉnh phong.
      Trong cấp độ Bát phẩm đan dược, cứ dẫn tới thêm sắc đan lôi đẳng cấp lại chênh nhau trời vực. Bởi vậy, Luyện dược tông sư luyện đan dẫn đến Ngũ sắc đan lôi liền được tính là Bát phẩm trung cấp, còn nếu dẫn phát được Bát sắc đan lôi trở lên có thể được gọi là Bát phẩm cao cấp Luyện dược sư. Những nhân vật cấp bậc này, dù có nhìn khắp Đan Tháp cũng chỉ có thể đếm đầu ngón tay.
      “Linh hồn của ta hẳn cũng trong Tiên cảnh sơ kỳ, nhưng luận về linh hồn lực đả đủ so sánh với Tiên cảnh trung cấp.” Tiêu Viêm khẽ cau mày. Trong khoảng thời gian này, dù nỗ lực tu luyện linh hồn đến thế nào linh hồn lực của vẫn tiến triển cách thong thả. Xem ra sau này phải dành thêm chút thời gian mới được! Đấu khí và linh hồn lực đều thể xem bên nào. Dù sao cả hai thứ đối với Tiêu Viêm cũng đều cực kỳ trọng yếu.
      Nghĩ đến đây, Tiêu Viêm siết chặt tay. quyển trục chất liệu cổ xưa liền xuất ở tay kia. Mặt da của quyển trục lên sắc ố vàng, liếc mắt nhìn qua biết là đồ vật cổ xưa.
      Tiêu Viêm cẩn thận mở quyển trục ra nhưng bên trong vẫn ra văn tự gì. Thấy thế, Tiêu Viêm cũng kinh ngạc mà đẩy mạnh linh hồn lực ở mi tâm tràn ra sau đó chậm rãi bao bọc quyển trục.
      Mà theo linh hồn lực của Tiêu Viêm bao phủ, tấm da cũng lặng lẽ dao động tạo thành những gợn sóng vô hình. Bất chợt, từng luồng tin tức mà mắt thường thể nhận ra liền theo linh hồn quán chú vào đại não của Tiêu Viêm.
      “Thái Nhất Hồn Quyết!”
      Tin tức quán chú vào trong não của Tiêu Viêm chợt hóa thành lượng lớn văn tự huyền ảo lơ lửng sâu trong đầu . Cẩn thận xem kỹ lượt, đây ràng là quyển công pháp tu luyện linh hồn.
      Đương nhiên quyển công pháp tu hồn này chính là phần thưởng quán quân mà Tiêu Viêm đoạt được ở Đan hội lần trước. Sau khi có được cho đến giờ, Tiêu Viêm vẫn thường nghiên cứu những vẫn chưa chính thức tu luyện. giờ, khi sắp đến Cổ giới, ai biết bước đường phía trước gặp chuyện gì nên cuối cùng phải chuẩn bị trước ít vẫn hơn.
      Dược lão cũng từng đọc qua cái gọi là “Thái Nhất Hồn Quyết” này và bình luận phẩm giai của nó cũng tệ. Mặc kệ như thế nào thứ này coi như là vật từ thời viễn cổ, mà ở giai đoạn ấy công pháp tu luyện linh hồn lực rốt cục cũng huyền ảo hơn nhiều so với hậu đại. Bởi vậy, Tiêu Viêm cũng có ý kiến gì với pháp quyết tu luyện linh hồn này. Phương pháp tu luyện và Thái Nhất Hồn Quyết này cũng đều có ưu khuyết khác nhau mà thôi.
      Tiêu Viêm nhắm nghiền hai mắt, tâm thần dần dần chìm vào trong phương pháp tu luyện linh hồn. hồi lâu sau, mới chậm rãi mở mắt ra.
      “Thái Nhất Hồn Quyết này quả nhiên có chỗ ảo diệu riêng của nó. Khó trách lại được dùng làm phần thưởng cho quán quân Đan hội! Các khẩu quyết tu luyện lấy được trước giờ so với đúng là đơn sơ tính là gì!”
      Phẩm duyệt Thái Nhất Hồn Quyết cách tử tế, hiếu kỳ trong lòng Tiêu Viêm đối với pháp quyết tu luyện linh hồn này cũng cũng dần dần tăng lên đến tột đỉnh. cũng phải là tay mơ, có thể là đại sư khống chế linh hồn lực. Tuy khẩu quyết tu luyện Thái Nhất Hồn Quyết vô cùng tối nghĩa nhưng đối với lý giải của cũng quá gian nan. chỉ cân nhắc phen các chỗ mờ mịt cũng trở nên dần sáng tỏ, làm cảm giác ngộ đạo giống như vén mây mù nhìn thấy trăng sáng vậy.
      Lúc Tiêu Viêm vô cùng vui sướng lực lượng linh hồn ở mi tâm cư nhiên bắt đầu tự động chậm rãi xoay tròn. Trong lúc mơ hồ, cảm giác tê dại bùng ra từ mi tâm rồi khuếch tán ra mãnh liệt. Sau đó, Tiêu Viêm liền nhận thấy bên ngoài mi tâm cư nhiên tản mát ra hấp lực khác thường, mà từng luồng linh hồn lực trong thiên địa cũng dao động mạnh mẽ rồi rót vào mi tâm của mình.
      “Ồ…”
      Cảm giác được biến hóa này, Tiêu Viêm cũng khiếp sợ rất nhiều rồi chậm rãi hít vào hơi sâu. Đây chính là biến hóa sau khi có được công pháp đầy đủ sao? Khó trách, Luyện dược sư thời viễn cổ lại cường thịnh đến như vậy. Loại phương pháp tu luyện linh hồn lực viễn cổ này quả nhiên là có chỗ độc đáo riêng của nó.
      “Có công pháp tu luyện đầy đủ việc tu luyện linh hồn lực sau này mới vào quỹ đạo. Nếu có cơ duyên đầy đủ, chỉ cần thời gian lâu nữa linh hồn lực của ta đạt tới cảnh giới Tiên cảnh trung kỳ. Đến lúc đó, dù có luyện ra đan dược có Ngũ sắc đan lôi với ta mà phải chuyện có khả năng.”
      Thần sắc Tiêu Viêm tràn ngập nỗi vui mừng. Thái Nhất Hồn Quyết này tạo cho kinh hỉ vượt xa dự liệu. Đến giờ đây, mới thoáng hối hận vì sao mình lại tu luyện nó sớm hơn, nếu cho tới bây giờ chỉ e linh hồn lực của mình sớm tiến vào cấp độ Tiên cảnh trung kỳ.
      Đương nhiên, hối hận này cũng vẻn vẹn chợt thoáng qua rồi tắt. Mọi thể vẹn toàn! Trong khoảng thời gian này, tuy bỏ quên việc tu luyện linh hồn nhưng phương diện đấu khí lại tương đối khả quan. Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, bắt đầu từ Đấu Tông đỉnh phong tăng mạch đến Ngũ tinh Đấu Tôn. Tốc độ đến bực này cũng đủ để bù lại hết thảy những tổn thất.
      Khi nhớ kỹ tất cả nội dung của Thái Nhất Hồn Quyết trong đầu, Tiêu Viêm mới mỉm cười hài lòng lần nữa rồi thu quyển trục vào nạp giới. chậm rãi xếp bằng ngồi xuống rồi lại chú tâm thúc dục bí pháp. Cứ như thế, sau mấy canh giờ mới mở mắt ra, thần thanh khí sảng.
      “Thần hiệu ngoài dự đoán của mọi người!”
      Liên tục tán thưởng phen, Tiêu Viêm chợt thoáng trầm ngâm. Bàn tay bỗng siết chặt bên trong ra quyển trục khác màu đỏ sậm. Mà theo xuất của nó, luồng năng lượng hỏa hệ dày đặc bắt đầu bùng phát tràn ngập cả gian phòng.
      Quyển trục màu đỏ sậm này chính là thứ Tiêu Viêm chiếm đoạt được ở di chỉ Đấu Thánh mấy trước. Chẳng qua sau đó nó cũng bị đóng băng trong nạp giới của Tiêu Viêm. Dù sao, lúc đó ngoài Đại Thiên – Tạo Hóa Chưởng có vật gì có thể so sánh được và cũng giá để nhắc tới. Nhưng giờ đây nhớ lại, di vật cuối cùng của Đấu Thánh này dù gì nữa cũng kém những vật khác bao nhiêu… Trong tay có thêm thủ đoạn tóm lại giảm chỗ xấu.
      “Đại Địa Cương Viêm – đấu kỹ Địa gia cao cấp! Dùng loại chấn động kỳ dị, lấy đấu khí của bản thân truyền xuống đại địa tạo ra kình khí cực độ cháy bỏng lưu chuyển. Nó xuất kỳ bất ý xuất dưới chân của đối thủ, vô thanh vô tức làm cho người táng mạng. Đấu kỹ công kích này có cầu đối với địa hình, khi càng gần địa hình có núi lửa uy lực được tăng cường diện rộng…”
      Nhanh chóng thu trọn tin tức của quyển trục vào đầu, Tiêu Viêm cũng chợt cảm thấy hứng thú với nó. Đại Địa Cương Viêm này giống những đấu kỹ khác, tính chợt thu chợt phát vô thanh vô tức của nó trái lại khiến người dùng có thể đạt được hiệu quả xuất kỳ bất ý. Cái gọi là “ cầu đối với địa hình” đối với Tiêu Viêm lại khó khăn chút nào. Chính bản thân có được bốn loại Dị hỏa, đích thực là ngọn núi lửa hình người. Nếu rót Dị hỏa lực vào kình khí tương lưu như vậy uy lực của đấu kỹ càng thêm phần mãnh liệt.
      hổ là tàng bảo của cường giả Đấu Thánh! Quả nhiên hề tầm thường!”
      Tiêu Viêm khẽ tán thưởng câu. biết nhiệm vụ của mình trong thời gian sắp tới thêm loại nữa. Đó chính là tu luyện cái gọi là Đại Địa Viêm Cương đến đại thành!
      Bảy ngày chờ đợi nhanh chóng qua. Trong thời gian này, Tiêu Viêm hoàn toàn đắm chìm trong việc tu luyện Thái Nhất Hồn Quyết cho đến Đại Địa Cương Viêm. Mà khi tu luyện đến mất ăn mất ngủ cũng ngày càng thấu hiểu hai loại công pháp này và cũng khắc sâu hơn rất nhiều.
      Đến khi nhắm mắt khổ tu đến ngày thứ tám luồng khí tức mênh mông nhưng rất quen thuộc rốt cuộc cũng xuất trong cảm giác của Tiêu Viêm. Khí tức này đúng là hơi thở thuộc về riêng Tiểu Y Tiên!
      “Vậy mà… mạnh đến mức này sao?”
      Cảm nhận được độ mênh mông của khí tức này, dù lấy định lực của Tiêu Viêm cũng nén được mà khẽ thở ra hơi dữ dội.
      -o0o-

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1310: Chạy tới Đông vực
      Dịch: Vô Ưu - Biên: Blue
      Tiêu Viêm vội đẩy cửa bước nhanh ra. vừa liếc mắt thấy cuối khoảng sân u tĩnh trước gian phòng có bóng hình xinh đẹp trong y phục trắng như tuyết đứng đó. Người nàng toát lên khí chất tao nhã và nở nụ cười động lòng người.
      “Cuối cùng trở lại sao?”
      Tiêu Viêm dừng bước, nhìn thiếu nữ dưới ánh mặt trời mà khỏi ngẩn người. tại, mái tóc trắng như tuyết của Tiểu Y Tiên lần nữa khôi phục màu sắc ban đầu, nó được chia làm ba món đổ xuống khuynh sái như thác nước tùy ý bay lượn trong làn gió .
      Bộ dáng tại của Tiểu Y Tiên cũng hoàn toàn giống lần đầu Tiêu Viêm gặp nàng ở trấn Thanh Sơn - Gia Mã đế quốc nhưng chỉ ngoại trừ khí chất thành thục động lòng người tại. Ngay cả nụ cười nhu hòa mặt cũng có gì khác biệt.
      Bây giờ, nàng mới chân chính là Tiểu Y Tiên!
      Cũng chính là Tiểu Y Tiên nhiệt tình dịu dàng chăm sóc bệnh nhân, được vô số dong binh tôn sùng là tiên nữ trong lòng!
      “Như thế nào? nhận ra sao?”
      Tiểu Y Tiên chậm rãi bước đến trước mặt Tiêu Viêm. Nhìn dáng vẻ thoát tục của nàng, khỏi cười.
      “Tóc của muội…” Tiêu Viêm khẽ thào, chợt nhìn vào vầng trán nhẵn nhụi sáng bóng của Tiểu Y Tiên. Nơi đó giờ chợt xuất ấn ký phức tạp màu xám nhạt nhìn qua giống như ký hiệu nào đó.
      “Đó là nơi Ách Nan Độc Thể chiếm cứ! giờ, toàn bộ Ách Nan độc khí biến thành ký hiệu này. Vị tiền bối kia hổ danh là nhân vật kinh tài tuyệt diễm, cư nhiên lại có thể sáng tạo ra pháp môn đọng Ách Nan Độc Thể!” Ngọc thủ Tiểu Y Tiên khẽ sờ sờ ký hiệu nơi trán rồi cười .
      Tiêu Viêm gật đầu, ánh mắt kẽ lướt qua Tiểu Y Tiên rời chợt cười khổ, : “Huynh xem khí tức giờ của muội còn mạnh hơn Thiên Hỏa tôn giả?!”
      “Ừm… Hẳn là Thất tinh!” Tiêu Y Tiên cười duyên dáng, đáp.
      Ách Nan Độc Thể được giải cách triệt để giống như tảng đá nặng trong lòng nàng được ném . giờ, nàng khôi phục lại vui cười lúc trước khác rất nhiều với lạnh lẽo khó gần trong quá khứ.
      “Thất tinh Đấu Tôn!” Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng nén được thở ra hơi.
      Thất tinh Đấu Tôn!
      như vậy Tiểu Y Tiên lúc tăng vọt lên ba tinh liên tiếp. Thực lực thế này, nếu so với Tiêu Viêm dùng Dị hỏa chỉ có thể lần mới miễn cưỡng tăng lên hai tinh, cũng biết phải thế nào. Vì sao những thiếu nữ quen biết đều bất bình thường cách khác người đến thế chứ?!
      “Độc khí trong thân thể muội lúc trước giảm rất nhiều. Mà tóc muội chuyển thành màu trắng chính là minh chứng tốt nhất! Chẳng qua, sau khi tu luyện công pháp của vị lão tiền bối này lưu lại độc khí này lại biến thành thuốc bổ. Nếu muội cũng cách nào có thực lực thế này!” Tiểu Y Tiên ôn nhu, .
      Tiêu Viêm cũng bất đắc dĩ gật đầu. Nếu nhóm người Tiểu Y Tiên gặp kỳ ngộ đương nhiên vô cùng vui mừng. Ở góc độ nào đó, thực lực bọn họ tăng lên cũng chính là thực lực của tăng lên. Tuy loại tốc độ thăng cấp này có vẻ dọa người, nhưng có dọa nhiều nhiều chút nữa cũng sao cả!
      đến năm ngắn ngủi, thực lực mọi người ai nấy đều tăng mạnh, xem như tất cả đều cường hãn. Lấy đội hình tại, dù có gặp lại Cửu thiên tôn của Hồn Điện có thể nắm chắc mười phần có thể chém giết đối phương.
      cường giả nhìn qua chỉ có thực lực Ngũ tinh nhưng lúc bộc phát có thể đạt đến Lục tinh, thậm chí là Thất tinh và lại có sức chiến đấu vô cùng khủng bố ai sánh được. Thêm vào hai cường giả khác, người có thực lực Lục tinh, người kia lại là cường giả Thất tinh thân mang Ách Nan Độc Thể… Đội hình này dù Hồn Điện muốn chặn giết, nhưng chỉ cần chúng xuất động siêu cấp cường giả cảnh giới Bán Thánh bọn họ cũng đoan chắc có thể toàn thân trở ra.
      “Nếu muội trở về như vậy chúng ta cũng nên thôi!”
      Tinh thần Tiêu Viêm từ trong nỗi kinh hỉ vì thực lực tăng mạnh của Tiểu Y Tiên dần dần khôi phục. duỗi cái lưng mỏi, lười nhác .
      “Vâng!”
      Những gì Tiêu Viêm quyết định, Tiểu Y Tiên cũng chưa bao giờ phản đối, cũng luôn mỉm cười. Có thể đứng sau lưng giúp tay nàng vô cùng mãn nguyện rồi.
      Ngày thứ hai sau khi Tiểu Y Tiên trở lại Tinh Vẫn Các đoàn người Tiêu Viêm rốt cục tập trung lại lần nữa. thoáng chỉnh đốn, hàng bốn người động thân. Ngoại trừ Dược lão và số người cũng kinh động bất kỳ ai, lặng yên rời khỏi…
      Cổ giới tọa lạc ở Đông vực Trung Châu. Cơ hồ đa số những thế lực và những cường giả cũng đều biết nơi hạ lạc của bọn họ, thậm chí kể cả những thế lực đầu não nơi đây cũng rất xa lạ với vị Thái thượng hoàng của Đông vực này. Cái bọn họ biết được là vị vua ngầm này có thực lực vô cùng khủng bố. Muốn hành tẩu ở Trung Châu, chỉ cần các thế lực này được đính chiêu bài Cổ tộc đầu nó cũng tương đương với cái kim bài miễn tử.
      Cổ tộc, chủng tộc cường đại và thần bí được truyền thừa từ thời viễn cổ đến nay. Bọn họ có thiên phú tu luyện làm người thường phải hâm mộ. Con đường tu luyện trong mắt thường nhân vốn vô cùng gian khổ nhưng với bọn họ lại là thiên đạo bằng phẳng. Họ chỉ tu luyện thời gian ngắn trở thành cường giả trong mắt người đời, nhanh chóng vượt qua những lớp người cùng lứa. Cuối cùng, chính là đủ loại hào quang bao phủ tạo thành truyền kỳ…
      Chính vì sắc thái thần bí của Cổ tộc trong mắt mọi người ở Đông vực, thậm chí cả những người ở các vùng đất xa xôi đều xem Cổ tộc như thần minh. Độ cuồng nhiệt của họ làm cho người khác khó có thể tin được, vì ai ai cũng biết thế gian này có thần tồn tại…
      Đoạn đường từ Tinh Vẫn Các đến Đông vực tương đối khá xa. Dù lấy tốc độ của nhóm người Tiêu Viêm, thêm nữa xuyên qua ít Gian Trùng Động Tiêu Viêm nghĩ muốn đến Đông vực cũng phải mất thời gian ít nhất là nửa tháng.
      Mà đối với tình huống này, nhóm người Tiêu Viêm cũng phải tính toán thời gian cẩn thận. tại còn chưa đến tháng nữa là đến đại lễ của Cổ tộc, nếu đến trễ chỉ e rằng họ kham nổi việc trọng đại này.
      “Vù…”
      bầu trời xanh thẳm, bóng đen cực lớn dùng tốc độ như điện chớp lướt qua dữ dội. Nó bay đến đâu ven đường lại dấy lên trận gió tanh, toàn thân bùng nổ ra từng luồng sóng khí mà mắt thường có thể thấy được.
      “Dựa theo tốc độ giờ của chúng ta hẳn ngày mai có thể đến Đông vực. Chẳng qua, nghe lối vào Cổ giới nằm ở tòa thành tên là Cổ Thánh thành ở trung tâm Đông vực.” thân hình khổng lồ của Cửu U Địa Minh Mãng có mấy bóng người ngồi xếp bằng vững vàng. Tiểu Y Tiên quan sát tấm bản đồ trong tay rồi với Tiêu Viêm.
      “Cổ Thánh thành sao?” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, nghe qua cái tên này. Tại Đông vực danh tiếng tòa thành này còn vượt xa Đan tháp ở Thánh Đan thành, bởi vì đây chính là lối dẫn vào Cổ giới.
      “Cổ Thánh thành là tòa thành cấm người ngoài vào. Ở đó có ít cường giả trấn thủ. Nếu muốn vào Cổ giới mà có thiếp mời e rằng cả cường giả Đấu Tôn đỉnh phong cũng thể xông vào!” Tiểu Y Tiên cười .
      “Chẳng qua đối với chúng ta thành vấn đề! ít tòa thành lớn có Gian Trùng Động nối thẳng đến Cổ Thánh thành. Đến lúc này, chỉ cần thông qua những gian này đến đó. Nếu có chuyện ngoài ý muốn khoảng năm ngày sau chúng ta có mặt ở ngoại vi Cổ Thánh thành rồi!”
      Tiêu Viêm gật đầu nhìn Thanh Lân rồi hỏi: “Có tình huống gì ?”
      “Vâng! Trong phạm vi trăm dặm có dấu hiệu ba động gian nào. Chúng ta cách đột ngột nên Hồn Điện muốn tùy ý theo dõi chúng ta cũng dễ.” Thanh Lân khẽ gật đầu, ba điểm đen trong tròng mắt nàng xoay tròn chậm rãi. Dưới tầm nhìn của nàng, bất kỳ dao động gian nào trong phương viên trăm dặm đều cũng đều bị phát . Có Thanh Lân trinh sát, dù Hồn Điện muốn lại xuất kỳ bất ý theo dõi hay ra tay với Tiêu Viêm cũng vô cùng khó khăn.
      Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng cười, : “ khi như vậy lền tăng tốc !”
      Lời vừa dứt chiếc đuôi to lớn của Cửu U Địa Minh Mãng chợt vung lên mạnh mẽ, thân hình khổng lồ dữ dội lướt tới như sao sa, trong chớp mắt mất hút ở cuối chân trời.
      đường thông suốt. Bởi vậy đến sáng sớm ngày thứ hai nhóm người Tiêu Viêm tiến nhập vào phạm vi Đông vực. Họ cũng nghỉ ngơi mà tiếp tục bôn hành đến tòa thành lớn tìm Gian Trùng Động Cổ Thánh thành. Sau đó, ngựa ngừng vó thẳng mạch.
      Tại Gian Trùng Động, nhóm người Tiêu Viêm khinh ngạc khi phát nơi đây cực kỳ náo nhiệt. Trong thông đạo gian đôi lúc có lưu tinh xẹt qua, thậm chí còn thấy cả những cường giả lăng bay . Ở đây, Tiêu Viêm thấy được cường giả có thực lực thấp nhất cũng có cảnh giới Đấu Tông. Hiển nhiên những người này đều hướng về phía Cổ Thánh thành nhưng biết đến tột cùng họ thuộc về thế lực nào.
      Vì nguyên nhân long ngư hỗn tạp nên nhóm Tiêu Viêm cũng chưa từng chuyện với người ngoài. Dưới im lặng, họ cứ bôn tẩu đường trong năm ngày sau đó. Cứ tăng tốc bay nhanh rồi mất hút.
      Mà đến ngày thứ năm đôi mắt nhắm nghiền của Tiêu Viêm cũng chậm rãi mở ra nhìn chăm chú vào cuối đoạn thông đạo gian ngập trong ánh bạc. Năng lượng gian nơi đó dao động vô cùng kịch liệt và xuất luồng sáng hình cầu như như .
      Nhìn luồng sáng kia Tiêu Viêm cũng khẽ thở dài hơi, trong lòng cũng dấy lên luồng lửa nóng. Mà dáng người lẫn gương mặt động lòng người trong đầu càng ngày càng .
      “Huân Nhi, ta tới đây…”
      Thiếu niên năm xưa từng khiếp sợ chủng tộc thần bí kia đến trợ mắt há mồm… giờ, rốt cuộc cũng chân chính đối diện với nó.
      -o0o-

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1311: Oan gia ngõ hẹp
      Dịch: Vô Ưu - Biên: Blue
      Đây là thảo nguyên rộng mênh mông vô tận trải dài màu xanh biếc ngút ngàn, phóng thích ra sức sống bừng bừng. Tại đây tọa lạc quảng trường vô cùng nguy nga rộng lớn được lát bằng đá tảng đứng sừng sững. Nó được chống đỡ bởi vô số cột đá khổng lồ có chiều cao ước chừng trăm trượng. Từ xa nhìn lại, nó tựa như người khổng lồ đứng sừng sững trong thiên địa, làm người ta cảm thấy vô cùng hùng vĩ.
      gian quảng trường này thỉnh thoảng lại vặn vẹo, đôi lúc lại lóe ra ngân quang. Từng thân ảnh ra từ bên trong, sau đó nhàng hạ xuống. Giờ khắc này, trong quảng trường cực kỳ khổng lồ kia cũng đầy ắp bóng người. Từng tràng thanh cười huyên nào ngưng lại chỗ rồi vang dội cả trời đất.
      “Vù…”
      Giữa gian bầu trời lúc này chợt văn vẹo kịch liệt. Mấy bóng người chợt lướt ra từ bên trong rồi vững vàng hạ xuống bình đài. Họ đưa mắt nhìn xung quanh rồi mặt ai cũng đều thoáng vẻ kinh ngạc.
      “Nơi này chính là quảng trường Cổ Thạch theo hướng dẫn bản đồ sao? Xem ra chúng ta nhầm đường!” Nhìn thấy quảng trường đá nguy nga này, Tiểu Y Tiên mỉm cười với Tiêu Viêm bên cạnh rồi .
      “Ừ!” Tiêu Viêm gật đầu, ánh mắt lại lướt quanh bình đài lần nữa. Lấy nhãn lực của , tự nhiên nhận ra nơi này phát ra ít hơi thở tương đối kinh khủng, thậm chí có có vài luồng khí tức làm cũng cảm thấy áp lực.
      hổ là Cổ tộc! Có thể được bọn họ mời đến đều là cường giả chân chính! Lực hiệu triệu thế này quả nhiên là khủng bố!” Thiên Hỏa tôn giả đứng bên cạnh cũng chậm rãi gật đầu, kinh ngạc .
      Tiêu Viêm cũng cười, ánh mắt nhìn về phía Đông. Trong lúc mơ hồ, thấy được cuối chân trời có tòa thành dáng vóc cực kỳ khổng lồ, liền : “Đó chính là mục tiêu của chúng ta, Cổ Thánh thành ư? thôi!”
      dứt lời, mặt Tiêu Viêm cũng lên vẻ khẩn trương. Đối với Cổ giới thần bí này sớm tràn ngập tò mò. Thêm nữa, trong Cổ giới còn có mộ phần tồ tiên Tiêu Huyền của . Là hậu nhân của người, bất luận thế nào Tiêu Viêm cũng phải bái tế trước.
      Đoàn người cũng dị nghị gì với những lời của Tiêu Viêm nên lập tức trì hoãn thêm nữa. Họ chợt động rồi thân ảnh phóng vút lên trung bay thẳng đến tòa thành ở phía xa xa.
      trung cũng có ít người cùng đường với nhóm Tiêu Viêm. Dựa tốc độ phi hành của họ đại đa số có thực lực kém. Chẳng qua tại Tiêu Viêm cũng gặp được thế lực nào quen biết nên trong lòng liền trở nên nghiêm trang hơn nhiều. Cường giả Trung Châu tàng long ngọa hổ, lúc này mới biết được quả nhiên lời này giả! Những cường giả này chính là trưởng lão của ít thế lực nhất lưu, bất sơn – bất lộ thủy, trầm lặng đáng sợ.
      Tuy mới mở đầu nhưng đám người Tiêu Viêm cũng e ngại. Chỉ gần mười phần chung ngắn ngủi, tòa thành thị lớn liền xuất ràng dưới tầm mắt bọn họ.
      Lần đầu trông thấy tòa thành này, nhóm người Tiêu Viêm cũng kinh ngạc dứt. Bởi vì, nó cũng tràn ngập khí phách như họ nghĩ mà tòa thành do những tảng nham thạch khổng lồ màu xanh nhạt này thoạt nhìn lại có vẻ mục nát, tựa như nó bị năm tháng ăn mòn… Nhưng bên trong nó lại toát ra khí tức cổ kính dị thường làm cho người nhìn lập tức liên tưởng đến hương vị thời viễn cổ.
      Càng tiếp cận, nhóm Tiêu Viêm mới phát tòa thành này được bảo phủ bên trong chiếc lồng ánh sáng gần như trong suốt. Tuy nhìn rất yếu ớt nhưng lại phát ra uy áp đè nặng linh hồn của người khác. Uy áp bực này làm sắc mặt ít người chợt biến, mà những cường giả quen thuộc tòa thành này sắc mặt càng thêm phần kính sợ.
      “Ngôi Cổ Thánh thành này được truyền lại thời viễn cổ, nghe là do vị cường giả Đấu Đế kiến tạo nên. Mà chiếc lồng sáng kia lại chứa tia Đấu Đế lực. Có quang tráo này thủ hộ, ngôi Cổ Thánh thành kia được xưng tụng là gì phá nổi!” Thiên Hỏa tôn giả thấp giọng . Xem ra, ông ta nghiên cứu tòa thành này rất sâu sắc.
      “Đấu Đế lực! Khó trách lại khủng bố như vậy!”
      Lúc này Tiêu Viêm mới chợt hiểu. Khó trách, càng tiếp cận tòa thành này càng cảm giác được uy áp linh hồn càng mạnh mẽ.
      “Để tỏ lòng tôn kính với vị Đấu Đế ấy, trong phương viên nghìn trượng xung quanh ngôi thành này ra lệnh cấm phi hành đối với bất kỳ kẻ nào! Chúng ta hạ xuống bộ đến thôi! Nếu uy áp này càng ngày càng mạnh thêm nữa!” Thiên Hỏa tôn giả cười cười. Sau đó liền tiên phong hạ xuống đất, mà đám người Tiêu Viêm cũng lục tục theo sau. Khi chạm đất, họ cũng giảm tốc độ mà hóa thành những thân ảnh mơ hồ lao tới tòa thành kia như sấm vang chớp giật.
      Đến sát cửa ra vào Cổ Thánh thành, nhóm người Tiêu Viêm cũng từ từ dừng lại. Đây chính là tòa thành thể tùy ý xuất nhập! Nếu có thiếp mời của Cổ tộc đây chính là nơi người thường thể vào. Chẳng qua tuy thủ tục xuất nhập của tòa thành này khá rườm rà, nhưng vì e ngại thanh danh vang dội của Cổ tộc nên kẻ nào dám giương oai nơi đây.
      Nhóm Tiêu Viêm cũng xếp hàng theo đội ngũ dần vào. Sau hồi lâu, khi đến cửa thành, họ đảo mắt nhìn thấy hai bên cửa có gần trăm người mặc giáp trụ màu đen, tay cầm trường thương đứng thẳng tắp. Ánh mắt họ sắc bén và lạnh như băng, ngừng quét qua bốn phía chung quanh. Từng luồng khí tức cường hãn từ cơ thể họ tràn ngập ra ngoài. Điều này làm ai cũng phải cảm thán: “Bút tích Cổ tộc đúng là to lớn!”
      Ánh mắt bắt gặp thân ảnh trong đông đảo binh sĩ giáp trụ đen nhánh ở nơi này, Tiêu Viêm thấy được bóng người quen thuộc ở cửa thành, lập tức hai mắt híp lại.
      “Linh Tuyền…”
      Ở cửa thành có thân ảnh đứng đó thẳng tắp như cán thương. Giáp trụ của y lóe ra thanh quang nhàn nhạt làm toàn thân bộc lộ khí tức lãnh liệt. Áo choàng sau lưng tung bay phần phật làm càng thêm vẻ uy dũng. Thân ảnh quen thuộc đó tự nhiên chính là người nhiều lần “qua lại” với Tiêu Viêm, thống lĩnh Hắc Yên Quân – Linh Tuyền! ngờ vừa đến Cổ Thánh thành này, Tiêu Viêm gặp ngay phải . Đúng là oan gia ngõ hẹp!
      Lúc Tiêu Viêm thấy Linh Tuyền ánh mắt lãnh liệt của gã cũng chợt chuyển sang, liền lập tức ngẩn người rồi sắc mặt nhanh chóng sầm lại.
      “Tiêu Viêm, ai cho phép ngươi đến đây?”
      Từ sắc mặt đột nhiên khó coi cho đến tiếng quát lạnh tanh của Linh Tuyền thu hút ít người phải chú ý nên liền đến gần, cuối cùng ánh mắt họ như dán vào người Tiêu Viêm với vẻ kinh ngạc. Đoạt ngôi quán quân Đan hội, danh tánh của sớm được bàn tán sôi nổi khắp Trung Châu. giờ, Tiêu Viêm cũng coi như có danh tiếng ở Trung Châu, nhưng xem qua bộ dáng tại của hẳn là có chút ân oán với vị thống lĩnh trẻ tuổi của Cổ tộc này a!
      Nghe tiếng quát lạnh của Linh Tuyền, Tiêu Viêm vẫn thong dong bình tĩnh như trước. cong ngón tay búng ra, tức ngọc thiếp bay ra từ trong nạp giới của mình, mang theo luồng kình phong sắc bén, nhanh như chớp bắn mạnh tới Linh Tuyền.
      “Hừ!”
      Thấy thế, sắc mặt Linh Tuyền trầm xuống bèn hừ lạnh tiếng. Đấu khí chợt lượn lờ bàn tay lập tức mạnh mẽ bắt lấy ngọc thiếp vào tay cách chuẩn xác.
      “Xèo!”
      Nhưng tại thời điểm bàn tay Linh Tuyền nắm lấy ngọc thiếp nhiệt độ kinh khủng bỗng nhiên từ trong nó tràn ngập ra ngoài, thiêu đốt đấu khí tay Linh Tuyền đến mức phải hóa thành sương trắng.
      Cảm giác đau nhức từ lòng bàn tay truyền đến làm sắc mặt Linh Tuyền trở nên triệt để trầm. Chẳng qua gã cũng phải nhân vật bình thường, thế mà lại có thể cắn răng chịu đựng. Bàn tay vỗ xuống ngọc thiếp lập tức thu thập tin tức bên trong vào đầu mình.
      “Hóa ra là Tinh Vẫn Các! Thế lực loại này làm thế nào có được thiếp mời của Cổ tộc ta nhỉ?” Linh Tuyền cười lạnh, . Bên trong câu của gã chứa vẻ khinh thường. Lấy thực lực của Tinh Vẫn Các, quả là chưa có đủ tư cách nhận thiếp mời của Cổ tộc.
      “Mặt thiếp có chữ đen được viết hết sức ràng! Nếu biết đọc cứ hỏi người Cổ tộc các ngươi! Sau đó trả ngọc thiếp lại cho ta!” Tiêu Viêm lạnh nhạt .
      Ngữ khí này của Tiêu Viêm làm Linh Tuyền tức giận nghiến răng muốn tóa máu, ban tay giữ ngọc càng siết chặt rồi đáp với giọng lạnh lẽo: “Cứ đến đây lấy là được!”
      “Viu!”
      Linh Tuyền vừa dứt lời thấy hoa mắt cách mãnh liệt, sau đó mới cảm thấy ngọc thiếp tay nháy mắt biến mất. Khi định thần lại phát ra nó rơi thẳng vào tay Tiêu Viêm, biết xuất trước mặt tự lúc nào.
      màn này làm sắc mặt Linh Tuyền đỏ bừng lên trong nháy mắt. ngờ vừa bắn tiếng liền bị Tiêu Viêm đoạt ngay lại. Thể diện kiểu nàychính là mất sạch!
      “Vô liêm sỉ!”
      Dưới cơn ngượng tột bực, Linh Tuyền cũng quên mất thân phận tại của mình. Gã gầm lên giận dữ lập tức phát ra chưởng phong sắc bén công kích Tiêu Viêm trước mặt cách dữ dội.
      “Bang! Bang!”
      Chưởng phong Linh Tuyền vũ động. Nhưng còn chưa kịp oanh lên người Tiêu Viêm mắt gã lại hoa thêm lần nữa. Trước mặt gã lập tức xuất cước ảnh nện mạnh lên ngực, kình khí kinh khủng trực tiếp đánh bay gã ra ngoài rồi đập mạnh lên tường thành.
      “Phụt!”
      Từ tường thành rơi xuống, Linh Tuyền cũng hộc ra ngụm máu tươi và mặt tràn ngập vẻ kinh hãi lẫn khó tin. Lúc gặp lại ở Diệp gia, thực lực của gã vẫn cao hơn Tiêu Viêm tinh. Tuy lúc đó đấu lại Tiêu Viêm nhưng ít ra gã còn có thể giao thủ chính diện. Giờ đây gã thậm chí còn thấy Tiêu Viêm xuất thủ thế nào liền thảm bại. Chênh lệch giữa hai người trở thành khoảng cách vô cùng khủng bố!
      Biến hóa cực đoan thế này làm cho loại người trời sinh cao ngạo như gã phải hận đến hộc máu. Đến bây giờ chỉ bao nhiêu năm, mà tiểu tử trong Học viện bị gã xem như con kiến hôi năm ấy đứng lên đầu của mình rồi!
      Đám người xung quanh thấy Tiêu Viêm cước đá bay cường giả nhất tinh Đấu Tôn cũng thoáng trở nên kinh ngạc. Hiển nhiên họ chưa từng dự đoán được, ngoài Luyện dược thuật Tiêu Viêm lại có thành tựu phương diện đấu khí cao đến như vậy, có tạo nghệ khủng khiếp đến như vậy!
      “Linh Tuyền thống lĩnh, xin lỗi! Ta xuống tay có phần hơi nặng nhưng bất quá lần sau phiền ngươi đừng làm tiếp chuyện ngu xuẩn thế này nữa! Phải hiểu, người để ta phải nương tay nhiều!” Tiêu Viêm phủi phủi ngọc thiếp trong tay rồi thu vào nạp giới. Sau đó liếc nhìn Linh Tuyền kinh hãi, mỉm cười .
      “Hắc Yên tiểu đội, bắt giam cho ta!” Nhìn nụ cười khinh khỉnh của Tiêu Viêm, tròng mắt Linh Tuyền lập tức đỏ ngầu rồi hét lên giận dữ.
      “Vèo!”
      Nghe tiếng rống giận dữ của gã, gần trăm hắc sắc giáp sĩ Cổ tộc đứng ở cửa thành chut do dự, liền vung trường thương trong tay lên. Chỉ nghe “vù” tiếng, tất cả chĩa thẳng vào Tiêu Viêm.
      Nhìn thấy tràng diện này, sắc mặt Tiêu Viêm cũng chậm rãi sầm xuống.
      -o0o-

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :