Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1327: Đại Tịch Diệt Chỉ
      Dịch: lonelyvagabond - Biên: Vô Ưu
      Bốn loại Dị hỏa phiêu phù nơi cuối chân trời, nhiệt độ tăng cao làm cho khí xung quanh trở nên khô kiệt hẳn lại. Mặc dù những người ở đây yếu đuối đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, nhưng dù thế trong ánh mắt ít người xuất khiếp sợ. Dị hỏa vốn là thứ cực kì trân quý, ai ngờ trong tay Tiêu Viêm lại nắm giữ đến bốn loại! Điều đó quá mức khủng bố!
      “Vẫn Lạc Tâm Viêm?”
      Mang Thiên Xích nhìn thấy quanh thân Tiêu Viêm được bao bọc bởi ngọn lửa vô hình kiềm được kinh ngạc thốt lên.
      Vẫn Lạc Tâm Viêm này do chính tay Mang Thiên Xích năm đó phong ấn lại nên hiển nhiên vô cùng quen thuộc đối với nó. Chẳng qua lão gia hỏa này lại thể ngờ rằng Dị hỏa được phong ấn ở trong Nội viện, dưới đáy Thiên Phần Luyện Khí Tháp lại nằm trong tay Tiêu Viêm.
      “Bốn loại Dị hỏa, điều này sao có thể? Làm sao bốn loại này có thể cùng tồn tại trong cơ thể con người chứ? thực sợ mấy Dị hỏa xung đột với nhau rồi cuối cùng bạo nổ hay sao?”
      Lão giả thuộc Viêm Tộc kia trước đó sắc mặt còn nhàng giờ đầy kinh ngạc, ngước mắt nhìn bốn loại Dị hỏa trời, miệng lẩm bẩm.
      “Thanh Liên Địa Tâm Hỏa! Vẫn Lạc Tâm Viêm! Cốt Linh Lãnh Hỏa! Tam Thiên Viêm Diễm Hỏa!” Ánh mắt Hỏa Huyễn hoàn toàn ngưng trọng ngước nhìn. lát sau hít sâu, trong mắt vẫn còn lưu lại khiếp sợ. Thân là người Viêm Tộc, bọn họ cực kỳ mẫn cảm đối với hỏa diễm đặc biệt là Dị hỏa nhưng trong trí nhớ của qua nhiều năm đám người Viêm Tộc chỉ sở hữu được vẻn vẹn bốn loại Dị hỏa mà thôi. Mà tại mỗi mình Tiêu Viêm có trong tay chừng đó, trong lòng hiển nhiên thể bị chấn động.
      “Công pháp của có công hiệu dung hợp các loại Dị hỏa. Hỏa diễm thi triển ra lúc trước được hình thành khi dung hợp bốn loại Dị hỏa đó. Thần hiệu cỡ đó cho dù là công pháp trấn tộc của Viêm Tộc chúng ta - Hỏa Đế Huyền Điển, cũng thể nào sánh bằng!” Đôi mày khuôn mặt được che mạng của Hỏa Trĩ khẽ nhíu lại, giọng trả lời.
      “Người này quả nhiên thể nào nhìn bề ngoài mà đoán biết được!”
      “Công pháp kỳ dị như thế cộng với số lượng Dị hỏa của Tiêu Viêm làm người khác khỏi kinh ngạc mà!”
      Ở góc khác của quảng trường, nam tử trán đầy nếp nhăn biểu thị nghi hoặc đến cùng cực, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm thân hình Tiêu Viêm bầu trời, trong mắt ngừng chớp động ánh sáng tham lam. Đối với Luyện dược sư mà Dị hỏa có sức hấp dẫn vô bì. Thân phận như trong Dược tộc mà còn phải trải qua quá trình cực khổ tranh đấu mới đạt được loại Dị hỏa truyền thừa, thể tưởng tượng được tên đệ tử của khí đồ bị Dược Tộc ruồng bỏ lại có thể nắm giữ được bốn loại Dị hỏa.
      Số lượng Dị hỏa khủng bố như thế, cho dù cộng gộp tất cả các loại hỏa diễm mà Dược tộc nắm giữ cũng sợ rằng thể nào bằng được.
      “Trong thể nội có thể chứa bốn loại Dị hỏa mà lại hề dẫn phát tình huống Dị hỏa phản phệ, vậy ắt hẳn nguyên nhân là do công pháp tu luyện rồi. Nếu có cơ hội giam giữ phải buộc giao ra công pháp và Dị hỏa, vậy ta đây có được công pháp cùng bốn loại Dị hỏa rồi! Hắc hắc, dùng đầu gối để nghĩ cũng có thể dám chắc rằng chức vị tộc trưởng Dược Tộc làm sao thoát khỏi tay ta được!” Ánh mắt nam tử lóe sáng và ánh nhìn Tiêu Viêm càng lúc càng thêm nóng bỏng.
      Bởi vì bốn loại Dị hỏa đồng thời xuất làm chấn động toàn trường nên tất cả ánh mắt đều dừng lại người Tiêu Viêm. Đủ loại suy nghĩ ý tưởng xẹt qua trong đầu từng người: Có hâm mộ, có ghen tị, có kinh hỉ và hiển nhiên thể thiếu ý nghĩ tham lam.
      thể ngờ người ngươi lại mang bốn loại Dị hỏa! Bất quá nếu như đó là chỗ dựa của ngươi vậy có lẽ trận chiến kết thúc rất nhanh rồi!”
      Ánh mắt Cổ đảo qua bốn loại Dị hỏa, trong mắt thiếu kinh ngạc, chợt tiếng cười lạnh vang lên, hai tay chuyển động để lại vô số tàn ảnh, nương theo đó Thủ ấn bắt đầu hình thành. Cuồng phong gào thét phía chân trời đột nhiên hoàn toàn ngưng lặng, thậm chí đến cả những đám mây đen lượn lờ bầu trời cũng ngừng chuyển động. luồng khí tức tịch diệt từ trong thể nội Cổ tuôn ra tràn ngập cả vùng.
      Cảm thụ được luồng khí tức tịch diệt hết thảy mọi sinh cơ bao trùm cả quảng trường, ai nấy xuất ở chỗ này đều biến sắc. Trong lòng mọi người đều nổi lên cảm giác sa sút về tinh thần và đó cũng chính là tác dụng của luồng khí tức khủng bố này.
      “Cổ thế mà bị bức tới mức phải vận dụng chiêu này sao? Tiêu Viêm có thể đạt tới mức thế này quả thực cực kì đáng kinh ngạc rồi!”
      bầu trời, sắc mặt ba lão nhân chủ trì nghi thức Cổ tộc trở nên xám xịt hẳn. Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, gật gật đầu rồi bất ngờ hét lớn tiếng. Ngay lập tức, đấu khí trong cơ thể tuôn ra chút cố kỵ bao trùm cả quảng trường. Lồng ánh sáng do Đấu khí tạo thành làm cho mọi người cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
      “Đây là Đại Tịch Diệt Thuật!”
      Huân Nhi nhàng hít ngụm khí, trong mắt xẹt qua chút ngưng trọng. thể ngờ được tên Cổ này vì muốn thủ thắng mà thi triển ra đấu kỹ bậc này. Đối với Đại Tịch Diệt Thuật này Huân Nhi hết sức quen thuộc, bởi vì nàng cũng từng tu luyện qua loại đấu kỹ kia. Loại khí tức hủy diệt hết mọi sinh cơ vô cùng đáng sợ kia vẫn còn in rất sâu trong trí nhớ của nàng cho đến bây giờ.
      “Tiêu Viêm có thế áp bức Cổ đến mức phải thi triển Thiên Giai đấu kỹ xem như giành được thắng lợi rồi! Cho dù lúc này lùi lại đám người Cổ Tộc có lý do để phản đối nữa.” Khuôn mặt tươi cười của Mang Thiên Xích chợt ngưng lại, giọng nặng nề vang lên.
      có ích lợi Tiêu Viêm lui đâu!” Tiểu Y Tiên điềm nhiên , con ngươi ngừng chăm chú vào thân ảnh quen thuộc bầu trời: “Mặc dù đến cuối cùng phải liều mạng lưỡng bại câu thương, tuyệt đối lui nửa bước!”
      “Tên tiểu tử này cho đến chết cũng cúi đầu, thực đủ ngoan độc a! Yên tâm , nếu đến mức đó ta ra tay!” Mang Thiên Xích khẽ gật đầu, trong mắt ra vui mừng. Tiêu Viêm bộc lộ ra hết thảy, cho dù về thực lực hay tính cách cũng đều thỏa mãn được khẩu vị của lão. Lời của Tô Thiên quả nhiên giả chút nào!
      “Thiên Giai đấu kỹ sao?”
      Đôi mắt Tiêu Viêm khép hờ, chăm chú quan sát bản thân Cổ từ từ biến mất sinh cơ, khuôn mặt ngưng trọng hẳn. Cổ Tộc là siêu cấp thế lực ở Trung Châu lại trải qua vô số năm được truyền thừa. Ở ngoại giới rất khó nhìn thấy được Thiên Giai đấu kỹ nhưng trong tộc bọn họ quả nhiên tồn tại, thêm nữa uy lực sợ rằng hề thấp. Chỉ cần hơi chút khinh suất hẳn phải ôm hận suốt đời nên chính vì thế Tiêu Viêm hiển nhiên phải vận toàn lực ứng phó.
      Tiêu Viêm hít sâu ngụm khí, tay chợt xuất quả thể châu đỏ ngầu. Từ phía chân trời ánh dương chiếu rọi xuống làm nó bộc phát ra ngọn lửa nóng bỏng. Loại hỏa diễm này tự nhiên là Dương Hỏa mà Tiêu Viêm đoạt được của Diệp gia lúc trước, đến lúc này dùng để đảm đương thay loại hỏa diễm cuối cùng cũng quá gượng ép lắm.
      “Ngũ Luân - Ly Hỏa Pháp!”
      Tiếp theo loại hỏa diễm cuối cùng xuất , Tiêu Viêm lầm bầm mấy chữ trong miệng rồi liên tục biến đổi thủ ấn. Năm loại hỏa diễm trôi nổi ngay trước mặt bắt đầu chuyển động cấp tốc.
      “Lang Linh, ngưng!”
      Chỉ lát sau, tiếng quát chói tai từ miệng Tiêu Viêm phát ra, Dương Hỏa ngay lập tức ngưng tụ thành con Hỏa Lang Tinh Linh rồi xuất bầu trời vô cùng nhanh chóng.
      “Chu Linh, ngưng!”
      “Sư Linh, ngưng!”
      “Hổ Linh, ngưng!”
      hơi ngưng tụ ra bốn loại hỏa linh, bản thân Tiêu Viêm cũng cảm giác được đấu khí trong cơ thể hao hụt nhanh chóng. Chợt thủ ấn biến đổi rồi tiếng hét lớn lại vang lên: “Giao Linh, ngưng!”
      Sau tiếng quát của Tiêu Viêm, loại hỏa diễm cuối cùng của Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa cũng nhanh chóng chuyển động, trong chớp mắt tạo thành hỏa linh Giao Long với hình thể như tòa sơn phong to lớn xuất bầu trời.
      “Ngũ Luân - Ly Hỏa Trận!”
      Ngũ linh phối hợp làm cho nhiệt độ xung quanh tăng lên đáng sợ làm cả phiến gian trở nên nóng bỏng hẳn, thậm chí mấy đám mây đen ở phía xa xa giống bị nướng cháy trở nên mỏng manh hư ảo. Ở lân cận quảng trường, cây cối trực tiếp bị thiêu đốt mà bằng mắt thường có thể thấy được tốc độ khô vàng của chúng. Đến cuối cùng, dưới tiếng nổ vang lên, tất cả đều bị bạo tạc thành tro tàn.
      Năm đầu hỏa linh khổng lồ nơi cuối chân trời kết thành trận pháp kỳ dị, còn Tiêu VIêm ở vào vị trí trận nhãn.
      “Vù!”
      Cảm nhận được đấu khí trong cơ thể hao hụt nhanh chóng, Tiêu Viêm thở ra hơi sâu. Chợt ánh mắt chuyển đến người Cổ ở phía xa, lúc này vẫn nhắm chặt đôi mắt nhưng khí tức tịch diệt kia vẫn hề đình chỉ mà ngừng tràn ngập ra từ trong cơ thể.
      “Ngũ Luân - Tái Hỏa Bàn!”
      Tiêu Viêm phải loại quân tử hão, phải chờ đợi đối phương ngưng tụ lực lượng tới mức đỉnh phong mới ra tay. Cho nên thủ ấn lại biến đổi nhanh chóng, thanh chói tai từ miệng phát ra.
      Tiếng quát vừa dứt từng đầu hỏa linh to lớn lần lượt ngửa mặt lên trời rống lớn, chợt tốc độ xoay tròn tăng lên nhanh chóng. Với tốc độ như thế này, mảng gian tại vị trí của Tiêu Viêm bị nứt toác ra, từng cái khe đen nhánh trông như những cái miệng rộng đầy dữ tợn ngừng ra ở phía cuối chân trời.
      “Rầm! Rầm!”
      Sau tất cả những cảnh đó, cái Ngũ Sắc Hỏa Bàn khổng lồ lớn chừng hai trăm trượng ra, ngừng xoay tròn đỉnh đầu Tiêu Viêm rồi phát ra từng đợt thanh nổ bạo kinh khủng. Nguồn năng lượng khủng bố này bạo phát ra, cho dù là những trưởng lão Cổ Tộc như Cổ Khiêm - Cổ Hư đều tránh khỏi bị chấn động.
      Thiên Hỏa tôn giả nhìn chăm chú Ngũ Sắc hỏa bàn trôi nổi trung. Nó cơ hồ bao phủ cả nửa vùng trời nên nhất thời tia nhìn nóng bỏng trong mắt lão ngày càng mãnh liệt hơn. Uy lực chân chính của Ngũ Luân Ly Hỏa Pháp đạt tới mức này hiển nhiên thừa sức so sánh với Thiên Giai đấu kỹ.
      “Cổ , đón chiêu của ta!”
      Vạn chúng chăm chú ngước nhìn Tiêu Viêm phiêu phù bầu trời. Tay phải giơ lên cao, nắm lấy Ngũ Sắc Hỏa Bàn khổng lồ, miệng hét lớn cùng lúc tay phóng Hỏa Bàn ra. Tiếng động kinh thiên vang lên, Hỏa Bàn giống như vẫn thạch xé toang bầu trời rồi bắn mạnh tới Cổ dưới ánh mắt khiếp hãi của chúng nhân.
      “Đom đóm mà cũng đòi tranh sáng với đèn cao áp sao?!”
      Ngay lúc Ngũ Sắc Hỏa Bàn lao tới với khí thế sấm vang chớp giật, đôi mắt vẫn đóng chặt của Cổ chợt mở ra, trong miệng phát ra tiếng cười lạnh lẽo. Ngón tay gã chậm rãi vươn ra chỉ vào hư ấn xuống.
      “Đại Tịch Diệt Chỉ!”

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1328: Kết thúc!
      Dịch: lonelyvagabond - Biên: Vô Ưu
      “Rầm rầm!”
      Trong chớp mắt, thiên địa bị cấm cố chợt vỡ vụn ra. Những đám mây đen dày đen kịt nơi cuối chân trời cũng theo đó chuyển động cấp tốc, mơ hồ như sắp có vật gì đó rất đáng sợ xé rách nó ra.
      “Dị hỏa tuy mạnh nhưng Thiên Giai đấu kỹ của Cổ Tộc ta vẫn mạnh hơn bội phần!”
      “Đùng! Đùng!”
      Sau hành động của Cổ , mây đen dày đặc bầu trời chợt dừng lại rồi vỡ vụn ra trước ánh mắt kinh hãi của mọi người. ngón tay đen nhánh lớn chừng trăm trượng rạch mây mà xuất , sau đó nhanh chóng hạ xuống từ . chỉ này đè mạnh xuống Ngũ Sắc Hỏa Bàn ở phía dưới.
      chỉ đáng sợ!”
      Ở chung quanh quảng trường, những cường giả có thực lực kém đến lúc này thể giữ được bình tĩnh nữa, sắc mặt trắng bệch và hơi thở gấp gáp. chỉ kia quả thực khủng bố nằm ngoài tưởng tượng. Nếu như bọn họ là mục tiêu, chỉ sợ rằng trước khi ngón tay khổng lồ kia hạ xuống thân thể bị nghiền nát thành huyết vụ rồi.
      Đến lúc này, từ miệng Cổ ngừng vang lên tiếng cười lạnh lẽo, chợt mặt thoáng tái nhợt thoáng lại thấy vẻ hững hờ. Tiêu Viêm bức Cổ đến bước này, hiển nhiên trực tiếp giáng bạt tại đau điếng lên người tâm cao khí ngạo như . Có điều cũng may là hết thảy việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát, sau chỉ này sợ rằng chẳng còn lưu lại chút dấu vết gì.
      “Ầm ầm!”
      thanh va chạm kinh khủng, hệt như tiếng vẫn thạch đụng mạnh vào nhau. Trong khoảng khắc cả vùng đất như run rẩy mạnh, từng cái khe chừng hơn trượng giống như mạng nhện xuất , ngừng lan rộng ra. Đến cả loại đá đặc thù kiến tạo quảng trường vốn chắc chắn cũng nhanh chóng bị đánh sụp xuống.
      “Hừ!”
      Va chạm mạnh mẽ đến nỗi làm cho ba vị trưởng lão Cổ Tộc có chút ăn tiêu, giữa cổ họng truyền ra tiếng kêu rên nho , chợt khuôn mặt dần ngưng thần hẳn, đấu khí trong cơ thể ngừng quán chú vào lồng ánh sáng duy trì nó bị vỡ tan. Nhưng dư ba do hai loại đấu kỹ đáng sợ đối đầu nhau đâu dễ dàng chống đỡ như vậy, chỉ thời gian sau đấu khí trong cơ thể ba người cạn kiệt rất nhanh.
      “Cổ Khiêm - Cổ Hư, tiến lên hỗ trợ gấp!”
      Giờ phút này, khuôn mặt lão giả tóc bạc Cổ Sơn xuất chút ngưng trọng, giọng đầy nghiêm túc vang lên.
      “Rắc rắc!”
      Trong khi lồng sáng dần ổn định trung vang lên thanh vỡ vụn rất . Vô số người chợt thấy lạnh cả người, ai nấy đều ngẩng đầu lên quan sát. Đập vô mắt mọi người là cảnh tượng ngón tay đen nhánh khổng lồ va chạm vào Ngũ Sắc Hỏa Bàn. Sau tiếng nổ khe nứt xuất , tình hình thế này tựa hồ giữa hai đấu kỹ Đại Tịch Diệt Chỉ của Cổ mạnh hơn phần.
      “Sát! Sát! Sát!”
      Trước ánh mắt toàn bộ, khe rách Ngũ Sắc Hỏa Bàn ngày càng nhiều hơn. Tuy hắc chỉ to lớn kia cũng dần dần trở nên mơ hồ nhưng xem xét tình hình ràng thế chống cự của Tiêu Viêm giữ được nữa.
      Lúc này, sắc mặt đám người Tiểu Y Tiên trở nên khó coi vô cùng, ngừng vận dụng đấu khí trong cơ thể, hiển nhiên để tùy thời có thể ra tay trợ giúp.
      Đến lúc này nụ cười luôn duy trì khuôn mặt Mang Thiên Xích cũng bị vẻ ngưng trọng chiếm giữ, từ từ đứng dậy. Tiêu Viêm có thể bức Cổ đánh tới mức thế này ra ngoài tầm dự liệu của tất cả mọi người. Nhưng nhìn thế cục sợ rằng phải tiếp tục, nếu dừng lại mạng Tiêu Viêm mất trong tay Cổ .
      “Phanh!”
      Khi đám người Mang Thiên Xích vẫn chìm trong mù mờ, bầu trời rốt cuộc Ngũ Sắc Hỏa Bàn khổng lồ thể trụ lại uy lực kinh khủng của Đại Tịch Diệt chỉ. Sau tiếng nổ ngay lập tức bị nổ tung bạo phát ra, ngọn lửa nóng cháy phóng xuất, chớp mắt nung chảy những tảng đá lớn ở phía dưới.
      “Tiêu Viêm, chịu chết !”
      Nhìn thấy Ngũ Sắc Hỏa Bàn kia bị tan vỡ triệt để, nụ cười lạnh lẽo xuất khuôn mặt hờ hững của Cổ . Tuy rằng phải va chạm với Ngũ Luân Ly Hỏa Bàn làm tiêu hao mất nửa năng lượng, nhưng với những gì còn lại Đại Tịch Diệt chỉ vẫn đủ để diệt sát Tiêu Viêm.
      Trong lúc chuyện ánh mắt Mang Thiên Xích hề dời khỏi Ngũ Luân - Ly Hỏa Bàn vốn thu lại còn chừng nửa trượng. Sau khi nó tan vỡ ra bản thể của Tiêu Viêm, nếu Tịch Diệt Chỉ phá hủy hết hỏa bàn công kích khủng bố lập tức đánh lên thân thể Tiêu Viêm.
      “Rầm! Rầm!”
      bầu trời lúc này, đến cuối cùng Ly Hỏa Bàn cũng bị bạo tạc triệt để, hầu hết những người Cổ Tộc đều thấy nhõm, khẽ thở dài.
      “Cổ , ngươi cao hứng có phần sớm quá đó!”
      Thân hình Tiêu Viêm so với hắc chỉ khổng lồ kia hệt như kiến đọ voi. Tiếng cười sang sảng vang lên chấn động gian. Lúc này ai tinh mắt phát ra, trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, chẳng biết từ lúc nào tồn tại đóa hỏa liên tinh mỹ lớn cỡ bàn tay, bốn loại hỏa diễm lặng yên xoay tròn cách đáng sợ.
      Chấn vỡ được hắc chỉ, nhưng áp lực kinh khủng cũng làm hổ khẩu Tiêu Viêm tứa máu, máu tươi chảy xuôi theo lòng bàn tay, thân thể cũng xuất nhiều vệt máu do bị kình phong sắc bén cứa qua, từ xa nhìn lại khác gì huyết nhân.
      Trong nháy mắt, vô số người ở đây, kể cả mấy người trưởng lão Cổ Tộc kia đều bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động ngừng.
      Ai cũng biết, kết cục nghịch chuyển. Tiêu Viêm…thắng!
      -o0o-

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1329: Thắng!
      Dịch: lonelyvagabond - Biên: Vô Ưu
      “Sưu…”
      Trong ánh mắt trầm trồ kinh ngạc của mọi người, Tiêu Viêm hóa thành luồng huyết sắc lưu tinh, bắn thẳng đến Cổ . bàn tay của , đóa hoa sen bốn màu nở rộ lóe lên quang mang sáng chói, cổ lực lượng hủy diệt theo đó mà lan tràn khiến năng lượng trong vùngkhông gian này đột nhiên xao động dữ dội.
      Tốc độ của Tiêu Viêm như sấm chớp, chỉ trong nháy mắt liền xuất trước mặt Cổ mười trượng, năng lượng cuồng bạo trong hỏa liên nháy mắt tràn ra, mọi người liền cảm thấy luồng khí tức chết chóc bao phủ. Cổ mới phóng ra Tịch Diệt Chỉ nên đấu khí trong cơ thể có phần thiếu hụt, hơn nữa bị khí thế của Tiêu Viêm làm kinh hãi, nên trong nhất thời cách nào né tránh, chỉ đành trơ mắt nhìn đạo hỏa mang tuẫn lệ bắn tới… Trong tròng mắt , hình ảnh hỏa mang kia cứ lớn dần… lớn dần…
      Nhìn Tiêu Viên ra tay hề có ý nương tay, tất cả người Cổ Tộc đều biến sắc. Tên kia đúng là muốn hạ sát thủ!
      “Ai… Tiêu Viêm các hạ, thủ hạ lưu tình!”
      Ngay lúc hỏa liên trong tay Tiêu Viêm sắp đánh vào người của Cổ tiếng thở dài chợt vang lên, gian cuồng bạo cũng theo tiếng thở dài này lắng xuống. Hỏa liên trong tay Tiêu Viêm đột nhiên dừng hẳn lại trong trung nhích được li, năng lượng cuồng bạo của nó bây giờ ôn thuận lại vô cùng.
      Biến hóa phát sinh khiến đồng tử Tiêu Viêm mở lớn, thân thể ra sức giãy dụa hòng lui về nhưng phát thân thể thể nhúc nhích, trong lòng liền lạnh run. Cổ Tộc quả là cường giả như mây!
      Tại thời điểm thể nhúc nhích, thân ảnh thương lão chậm rãi xuất trước mặt Tiêu Viêm, người tới thân vận áo bào trắng. Râu, tóc và cả đôi mày cũng đều trắng như cước, đôi tròng mắt tuy hõm sâu nhưng hề mờ đục, nhìn vào nó tựa như lỗ đen chứa hấp lực vô tận. Đối nhãn với đôi mắt kia, Tiêu Viêm khỏi bị hút vào nên cảm thấy vô cùng thần bí.
      “Thông Huyền trưởng lão…”
      Khi vị lão giả kia vừa mới thân trung, Cổ Khiêm cùng với những vị trưởng lão Cổ tộc khác liền vội vàng hành lễ, đồng thanh cung kính chào.
      Vị được gọi là Thông Huyền trưởng lão kia khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt liền chuyển sang Tiêu Viêm rồi khẽ thở dài tiếng… Bàn tay gầy guộc vươn ra, nhàng tiếp nhận đóa hỏa liên đông cứng tay Tiêu Viêm, sau đó nhàng vuốt ve đóa hỏa liên chứa vô cùng lực lượng cuồng bạo kia lặng lẽ vỡ tan hề phát chút xíu ba động nào.
      Sau khi giải quyết đóa Hủy Diệt Hỏa Liên xong, Thông Huyền Trưởng lão vung tay áo lên cởi bỏ vòng giam cầm của Tiêu Viêm. Ngón tay búng ra, luồng năng lượng nhu hòa phóng ra từ trong tay áo của lão tức bao quanh thân thể của Tiêu Viêm. Được năng lượng nhu hòa kia gột rửa, những vết máu người Tiêu Viêm nhanh chóng biến mất, nháy mắt tất cả ngoại thương người cũng tương tự.
      “Đa tạ trưởng lão!”
      Nhìn thấy Thông Huyền trưởng lão triển lộ ra chiêu kia, trong lòng Tiêu Viêm liền nhõm hẳn. cũng phải là người biết thời thế, ngay trong Cổ tộc mà muốn giết chết Cổ khả năng thành công dường như là thể… cũng liền mượn cái bậc thang này để xuống, liền chắp tay hướng Thông Huyền trưởng lão vái chào.
      Thông Huyền trưởng lão gật đầu mỉm cười đáp lại, ánh mắt chậm rãi đảo quanh vòng người của Tiêu Viêm. lát sau lão mới cất giọng, khàn khàn :
      ngờ Tiêu tộc có thể xuất ra được nhân vật như vậy! Tiêu Huyền nếu mà biết được đúng là rất vui mừng!”
      “Cổ , cuộc tỷ thí này… Ngươi thua!”
      xong, ánh mắt Thông Huyền trưởng lão chuyển về Cổ mặt mày tái nhợt ở phía sau siết chặt hai tay, thanh bình thản vang vọng mỗi góc khắp chiến trường lặng ngắt.
      Nghe thế, thân thể Cổ run rẩy… phi thường ràng, nếu phải ở lúc tối hậu được Thông Huyền trưởng lão ra tay cứu giúp tại đống bụi phấn rơi dưới đất rồi! Nhưng dù vậy, từ trước đến nay vốn dĩ tâm cao khí ngạo nên rất khó tiếp nhận được thực tàn khốc như vậy. như thế nào cũng thể ngờ được, cuối cùng người thua cuộc là mình. Trong lòng từ trước tới giờ đều chưa từng để tên phế vật Tiêu tộc này ở trong mắt.
      “Thắng là thắng, bại là bại! Nếu dũng khí thừa nhận thất bại mà ngươi cũng ngươi có tư cách gì trở thành Đô thống của Hắc Yên quân? Lấy tư cách gì trở thành Hắc Yên Vương?”
      Nhìn thấy bàn tay nắm chặt đến trắng bệch của Cổ , thanh nhàn nhạt của Thông Huyền trưởng lão liền thêm theo vài phần nghiêm khắc.
      Cổ nghiến chặt răng. lát sau, hít hơi dài rồi dùng ánh mắt vô cùng bất cam chuyển sang Tiêu Viêm, thốt: “Ta thua!”
      Cổ quả nhận thua…
      bầu trời, khắp quảng trường yên tĩnh vẫn bao phủ. Trong mắt ít tộc nhân Cổ tộc vẫn còn vẻ thể tin được. Trong thế hệ trẻ của Cổ Tộc, Cổ tuyệt đối có thể liệt vào tốp năm, nhưng giờ lại thua trong tay tên hậu nhân của Tiêu tộc suy bại. thực tàn khốc này làm cho bọn họ hoàn toàn thể tin được.
      Làm sao có thể như thế...?!?
      Đám người Lâm Hủ, Linh Tuyền cũng há to mồm, thể thốt ra thành câu, loại kết cục này quả vượt ra khỏi dự liệu của bọn họ.
      “Tiêu Viêm hề là kẻ tầm thường, kinh lịch của vượt xa Cổ ! có thể chiến thắng được hẳn chỉ là dựa vào những chuyện các ngươi thấy. Ngày sau các ngươi cũng nên tiếp tục chế giễu , nếu chỉ rước lấy nhục mà thôi!”
      Cổ Chân ngửa đầu, mắt nhìn về phía thân ảnh gầy gầy nhưng lộ ra bóng lưng kiên cường như vách núi ngàn năm trung, chậm rãi thốt.
      Nghe thế đám người Lâm Hủ mới bình thường lại, nhưng rốt cuộc cũng được câu nào nữa. Cả Cổ đều thua trong tay Tiêu Viêm, mà lấy thực lực của bọn trêu chọc Tiêu Viêm chẳng khác nào đưa mặt cho người ta đấm cả.
      Nhìn bộ dáng của bọn họ như thế, Cổ Chân chỉ cười cười. chợt chuyển hướng nhìn về phía mảnh rừng xa xa kế bên quảng trường, trong ánh mắt lóe lên quang mang bí .
      “Chậc chậc… ngay cả Tịch Diệt Chỉ đều thi triển ra mà cũng thua, xem ra tên Cổ này bị đả kích hề … Xem ra chúng ta coi thường tên Tiêu Viêm này rồi!”
      Theo hướng nhìn của Cổ Chân, cây đại thụ che trời cao vút có ba thân ảnh đứng. gã vận quần áo màu bạc nhìn về phía thiên phía trước, cười cười .
      “Đích xác là rất mạnh! Nếu như có cùng cấp bậc với Cổ xem ra tên kia còn bại nhanh hơn!”
      gã nam tử lưng hùm vai gấu, thanh vang dội ồm ồm như sấm rền đáp. Người này thoạt nhìn có vẻ khờ ngốc nhưng khí tức lại cực kỳ hùng hậu, ổn trọng giống hệt như đại địa.
      “Nếu đạt tới Bát tinh Đấu Tôn chỉ sợ hai người các ngươi cũng hề là đối thủ của đâu”.
      Thanh nhàng phát ra từ thân ảnh đứng đầu tiên. Thân thể đơn bạc và chỉ vận bộ thanh sam, khuôn mặt tuấn dật làm người khác cảm giác vô cùng nho nhã. Khí tức của nhìn qua cũng cường đại như hai người kia, nhưng theo vị trí đứng mà xét ràng là kẻ cầm đầu trong ba người.
      “Còn đại ca sao?”
      Vị nam tử vận áo màu bạc mắt híp lại, cười hỏi.
      “Có lẽ là lưỡng bại câu thương!”
      Thanh sam nam tử mỉm cười, cấp cho hai người đáp án kinh hiểm. Nghe thế ngân y nam tử động dung.
      “Người này mặc dù nhìn qua bình hòa, nhưng tận trong xương tủy tên vô cùng tàn nhẫn, tính tình này chắc chắn là được gọt dũa qua vô số trận chiến sinh tử!”
      Thanh sam nam tử cười cười lại tiếp:
      “Chuyện của Huân Nhi về sau cũng đừng quản nữa! Tên Tiêu Viêm này đạt được những cầu mấu chốt, với lại nếu chọc giận nàng ta ai cũng đừng mong được đẹp mặt. Dù lần này Cổ thất bại, nhưng sau này Tiêu Viêm kia cũng thiếu ít phiền toái đâu!”
      “Sặc, đệ làm kẻ tiên phong đâu!”
      Nghe thế, ngân y nam tử và nam tử tráng kiện đều cười khan đáp.
      “Đúng rồi, đại ca… Ngươi dùng khảo nghiệm đó sao?”
      Nam tử áo xanh lắc đầu, giọng đáp:
      kiểm trắc từ đầu…”
      “Vậy sao? Kết quả ra sao?”
      Nghe thế, mặt hai nam tử còn lại toát ra thần sắc vô cùng hứng thú, cất giọng hỏi.
      “Huyết mạch miễn cưỡng đạt tới cửu phẩm!”
      Thanh sam nam tử mỉm cười, quay đầu nhìn lại. trán điểm phát ra ánh sáng bảy màu vô cùng rực rỡ, thậm chí mơ hồ lưu chuyển ngừng tộc văn, nhè ra.
      “Là cửu phẩm!”
      Nhìn thấy tộc huy trán thanh sam nam tử, hai người ngân y nam tử đều nhịn được hít sâu hơi, khuôn mặt lộ ra vẻ hâm mộ lẫn kính nể vô cùng.
      “Xem ra cấp bậc huyết mạch của đại ca sắp vượt qua cả Huân Nhi rồi!”
      Nghe vậy thanh sam nam tử lắc đầu, ánh mắt nhìn về nơi xa, hồi tưởng lại bóng hình xinh đẹp kia rồi lẩm bẩm: “Nào có dễ như vậy! Huyết mạch của Huân Nhi… chính là huyết mạch hoàn mỹ nhất của của Cổ Tộc ta từ xưa đến nay đấy…”
      Nghe được lời này, hai người cũng đều ngẩn ra. Chợt như phát ra điều gì, trong mắt họ lên vẻ khó tin cực độ.
      “Lẽ nào là…? thể nào!”
      “Nếu tỷ thí kết thúc, Tiêu Viêm - Cổ , các ngươi liền xuống !”
      trung, Thông Huyền trưởng lão phất phất tay hướng hai người Tiêu Viêm .
      Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu rồi ôm quyền vái chào Thông Huyền trưởng lão. Sau đó, cũng nhìn lấy Cổ cái liền chuyển thân về ghế của mình dưới ánh mắt đổ dồn của mọi người.
      Nhìn thấy hai người yên vị ở chỗ mình, Thông Huyền trưởng lão đánh ra trảo xuống mặt đất. Cả quảng trường bị tàn phá tang hoang liền run rẩy từng trận, vô số tảng đá nhanh chóng nhô lên từ đại địa. Tay áo lão vung lên, mấy tảng đá vỡ vụn liền hư tiêu thất. quảng trường đá sạch bóng loáng liền xuất trong mắt mọi người.
      “Nghi thức kế tiếp liền do ta chủ trì!”
      Làm xong mọi việc, Thông Huyền trưởng lão đột nhiên cất tiếng.
      Nghe được những lời này, mấy vị trưởng lão như Cổ Khiêm ngẩn ra nhưng chợt dường như nhận thấy điều gì, trong mắt ra vẻ khiếp sợ vô cùng, khom người thối lui.
      Trong lúc những vị trưởng lão lục tục rời khỏi quảng trường, Thông Huyền trưởng lão cũng từ trung hạ xuống, sau đó ánh mắt liền chuyển đến khu vực có bóng người xinh đẹp ngồi, giọng :
      “Huân Nhi, đến con!”
      -o0o-

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1330: Tuyệt phẩm huyết mạch!
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Nương theo thanh của Thông Huyền trưởng lão, ánh mắt toàn trường đều đổ dồn về phía bóng hình xinh đẹp kia. Trong Cổ tộc này, nàng chính là viên minh châu .
      “Tiêu Viêm ca ca, sao chứ?”
      Nhưng Huân Nhi lại hề để ý đến chú ý của toàn trường. Mỹ mâu chứa lo lắng, giọng hỏi Tiêu Viêm vừa mới trở về vị trí.
      sao, chỉ tiêu hao quá lớn mà thôi, nghỉ ngơi lát là ổn.” Tiêu Viêm thản nhiên cười, có thể cảm giác được thay đổi trong ánh mắt của tộc nhân Cổ tộc. Hiển nhiên, việc đánh bại Cổ làm cho họ cực kỳ rung động.
      Ngọc thủ nhàng lau vết máu khóe môi Tiêu Viêm, Huân Nhi cũng gì, chỉ là trong mắt lên chút lửa giận. Tuy lần này Tiêu Viêm thắng, nhưng cũng là thắng hiểm. Nếu phải ở thời điểm cuối cùng thần biết quỷ hay ngưng tụ ra Hủy Diệt Hỏa Liên, sợ rằng chí ít cũng bị Tịch Diệt Chỉ của Cổ đánh thành trọng thương.
      “Chuyện ngày hôm nay chưa xong đâu! Cổ , ngươi nên cầu mong lần sau đừng rơi vào tay ta. Nếu , chắc chắn chi ngươi nếm thử loại cảm giác này!”
      Ngọc thủ Huân Nhi khẽ nắm lại, sau đó mới hơi gật đầu trong ánh mắt đầy tiếu ý của Tiêu Viêm. Thân hình phiêu động, nhàng đáp xuống giữa sân như con hồ điệp bay múa.
      sân rộng, Thông Huyền trưởng lão cười khổ nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Huân Nhi, nó: “Ài, ngươi cũng biết đấy, lấy ưu tú và địa vị của ngươi ở Cổ tộc, việc này có phát sinh cũng quá kỳ quái. Vả lại, Tiêu Viêm cũng cần loại khiêu chiến như vậy. Nếu , thể đạt được tán thành từ phía tộc nhân.”
      “Ta hi vọng đây là lần cuối!” Huân Nhi lạnh lùng đáp.
      “Yên tâm, dùng thực lực để chứng minh bản thân mình. Ngày sau, chắc có thêm kẻ nào đui mù tiếp tục trêu chọc.” Thông Huyền trưởng lão gật gật đầu, sau đó vẫy tay cái, chiếc tinh bàn lớn chừng trượng xuất trước mặt lão.
      "Huân Nhi, ngươi tới ."
      Huân Nhi chậm rãi tiến lên, ngọc thủ nhàng tiếp xúc với tinh bàn, mỹ mâu chợt khép hờ lại.
      Theo Huân Nhi nhắm mắt lại, ngọc thủ nàng lại chậm rãi phát ra chút quang mang. Mà được quang mang này chiếu xuống, tinh bàn, từng ngôi, từng ngôi sao cũng lặng lẽ lên.
      Lúc này, ánh mắt toàn trường đều ngưng tụ tinh bàn. Mỗi ngôi sao xuất đều làm cho trái tim ít người hung hăng rung lên.
      viên… Hai viên… Năm viên… Bảy viên… Tám viên…”
      Nhìn số sao tinh bàn càng lúc càng nhiều, sân rộng, nhiều hơi thở cũng vì vậy mà trở nên ồ ồ hơn rất nhiều. Thậm chí, số người cảm giác nhạy cảm còn nhận thấy mảnh gian này nổi lên những gợn sóng rất , trong lúc mơ hồ có từng đạo khí tức mịt mờ mà cường đại truyền ra. Hiển nhiên, đây chính là những cường giả chưa hề lộ diện của Cổ tộc, giờ phút này, bọn họ bắt đầu đứng ngồi yên chút ý quảng trường.
      Dưới ánh mắt chăm chú của vô số người, sau khi ngôi sao thứ tám xuất lâu, lại trận cường quang hội tụ. ngôi sao nữa chậm rãi ngưng tụ lại trong từng đợt tiếng hít khí lạnh của mọi người.
      “Cửu tinh, cửu phẩm huyết mạch!”
      Nhìn chín ngôi sao rực rỡ chói mắt tình bàn, gần như tất cả tộc nhân của Cổ tộc ở đây đều hít hơi khí lạnh. Thậm chí ngay cả các trưởng lão có thực lực mạnh như Cổ Sơn, Cổ Khiêm đều nắm chặt tay vịn chiếc ghế dựa, hai mắt nhìn chằm chằm vào tinh bàn, thần sắc mặt cực kỳ hưng phấn cùng kích động.
      Cửu phẩm huyết mạch, điều này lên Cổ tộc lại có tộc nhân có tiềm lực tiến vào cảnh giới Đấu Thánh!
      Tuy chỉ có tiềm lực, nhưng nếu cộng thêm thời gian sung túc. Tiềm lực này chân chính tạo nên vị Đấu Thánh mới!
      Đấu Thánh, giờ đây chính là tượng trưng cho tầng lớp đứng đầu mảnh thiên địa này. Dù là siêu cấp thế lực như Cổ tộc đều cực kỳ coi trọng. Bởi vì so đấu giữa các thế lực như họ, ra đều là xem bên nào có nhiều Đấu Thánh hơn.
      Ai có nhiều Đấu Thánh hơn, người đó chính là thế lực mạnh nhất!
      “Quả nhiên là cửu phẩm huyết mạch. Huyết mạch lực của Huân Nhi là cường hãn.”
      Ở phía xa, đại thụ che trời. Nhìn màn này, nam tử áo bạc cũng nhịn được mà há to miệng, vẻ mặt kinh ngạc cùng hâm mộ.
      “Vẫn chưa xong đâu, nếu chỉ là cửu phẩm mấy lão già kia tụ tập hết ở đây.”
      Thanh sam nam tử thản nhiên .
      Nghe vậy, trong lòng nam tử áo bạc và nam tử cường tráng kia đều chấn động, hơi liếc nhau cái, đều thấy được chút khó tin từ trong mắt đối phương.
      Thanh sam nam tử vừa dứt lời, trong quảng trường, quang mang phóng thích ra từ chín ngôi sao càng lúc càng thêm rực rỡ trong ánh mắt mừng như điên của Thông Huyền trưởng lão.
      “Cửu phẩm đỉnh phong rồi!”
      Thông Huyền trưởng lão nhìn chằm chằm vào chín ngôi sao rực sáng kia. Giờ phút này, lấy tâm cảnh tĩnh lặng như nước của lão cũng thể giữ nổi bĩnh tĩnh nữa.
      Dưới vô số ánh mắt chăm chú, ngọc thủ của Huân Nhi bỗng rung lên. Cánh tay còn lại phảng phất như đều trở nên trong suốt. Trong mạch máu, huyết dịch nhanh chóng lưu động, vài quang điểm màu vàng nương theo mạch máu nhanh chóng hội tụ về phía bàn tay tiếp xúc với tinh bàn.
      “Xuy!”
      Quang điểm màu vàng càng lúc càng đậm thêm, đến sau cùng, cả cánh tay Huân Nhi đều biến thành như hoàng kim đúc thành. Mà chiếc tinh bàn kia tại thời khắc này cũng trở nên kịch liệt run rẩy. Từng vết rạn lặng lẽ xuất , rồi sau đó nhanh chóng lan tràn.
      “Huyết mạch lực khủng khiếp, thậm chí cả tinh bàn đều chịu nổi!”
      Thấy màn này, chỉ là tộc nhân bình thường của Cổ tộc, mà ngay cả những trưởng lão kia cũng đều kinh hãi thôi. Dựa vào huyết mạch lực chấn vỡ tinh bàn, loại tình này, dù là bọn họ cũng chưa từng thấy lần nào a!
      “Ong ong!”
      Khi vết rạn bắt đầu lan ra, đột nhiên có mảnh huỳnh quang màu óng ánh màu vàng xuất ở khoảng đen phía sau ngôi sao thứ chín.
      Cùng với ánh huỳnh quang óng ánh này xuất , tất cả thanh trong mảnh thiên địa này đều trở nên yên tĩnh. Thậm chí ngay cả những khí tức mịt mờ bầu trời cũng lặng lẽ dừng lại. Trong lúc mơ hồ, bầu khí kinh hỉ bỗng trào dâng trong cả quảng trường.
      Ánh huỳnh quang màu vàng óng kia vừa xuất nhanh chóng khuếch tán. Chỉ ngắn ngủi vài cái nháy mắt, nó lớn chừng ngón cái. Sau lúc lâu, ngôi sao màu vàng lóng lánh, nhưng hơi có phần ảm đạm triệt để xuất trong vô số ánh mắt chăm chú của mọi người.
      “Phanh!”
      Khi ngôi sao thứ mười xuất , chiếc tinh bàn kia liền trực tiếp bạo liệt. cột sáng màu vàng chợt bùng nổ lên bầu trời từ ngọc thủ của Huân Nhi. Uy áp mạnh mẹ trào ra từ trong cột sáng. Dưới loại uy áp này, hầu hết mọi người ở đây đều kinh hãi phát , đấu khí trong cơ thể mình thậm chí dừng vận chuyển, thậm chí ngay cả linh hồn cũng nảy lên kính sợ thể cưỡng lại.
      Đây là kính sợ của hạ vị giả với thượng vị giả!
      “Thập tinh! Tuyệt phẩm huyết mạch!”
      Tất cả người của Cổ tộc đều trợn mắt há mồm nhìn cột sáng màu vàng bầu trời. Huyết mạch của bọn họ giống với Huân Nhi, cho nên uy áp này lại có vẻ càng thêm mãnh liệt. Lập tức liền có phần đông người của Cổ tộc chịu nổi uy áp mãnh liệt này mà quỳ rạp xuống mặt đất, mặt tràn ngập cuồng nhiệt.
      Chỉ trong khoảnh khắc, hơn phân nửa người của Cổ tộc xung quanh mấy người Tiêu Viêm đều quỳ xuống. Trong đó cũng bao gồm cả mấy người Lâm Hủ, nhưng số trưởng lão và người có thực lực mạnh như Cổ vẫn chưa quỳ xuống, dù vậy, cũng hơi khom người, damsn hìn thẳng vào bóng hình xinh đẹp trong cột sáng màu vàng kia.
      “Tuyệt phẩm huyết mạch, Cổ tộc là có đại phúc duyên a.” Mang Thiên Xích cũng khẽ thở dài tiếng, trong thanh của che dấu được hâm mộ. là người của Lôi tộc, tự nhiên cực kỳ ràng cái gọi là tuyệt phẩm huyết mạch này quan trọng với chủng tộc viễn cổ đến mức nào.
      “Ha ha, thấy chưa, các ngươi biết đáng sợ của Huân Nhi chưa?”
      đại thụ che trời, thanh sam nam tử híp mắt nhìn cột sáng phía xa, cười với hai người sớm trợn mắt há mồm bên cạnh.
      “Tuyệt phẩm!”
      Hai người nhìn nhau cái, đều cảm giác được miệng đầy cay đắng. Dù trong lòng họ số dự đoán từ trước, nhưng khi những suy đoán này trở thành thực, họ vẫn rất khó có thể tin nổi. Dù sao trong vòng ngàn năm này, Cổ tộc vẫn chưa hề xuất thêm tuyệt phẩm huyết mạch a!
      Cột sáng màu vàng chọc thẳng lên trời cao, lúc lâu sau rốt cục cũng dần dần tiêu tán, cuối cùng hóa thành đạo kim quang chui lại vào trong thân thể Huân Nhi. Mà lúc này, nàng mới chậm rãi mở mắt ra, cũng hề kinh ngạc với yên tĩnh xung quanh. Hai mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào vẻ mặt cuồng nhiệt của Thông Huyền trưởng lão.
      “Quả thực là tuyệt phẩm huyết mạch…”
      Dưới cái nhìn chăm chú của Huân Nhi, Thông Huyền trưởng lão hưng phấn thầm hai tiếng rồi mới từ từ tỉnh táo lại. Lão cười khan tiếng, sau đó sắc mặt ngưng trọng, hai tay từ từ đưa lên rồi bỗng nắm chặt hư trước mặt. chiếc long bút bảy màu chợt xuất trong lòng bàn tay. Chiếc long bút bảy màu này vừa xuất , mặt của tất cả tộc nhân Cổ tộc đều lên tôn sùng.
      Nhìn chiếc long bút này, Mang Thiên Xích thở mạnh hơi, lẩm bẩm .
      “Thất Thải Thiên Đế Bút! Thứ Cổ tộc chưa từng vận dụng cả ngàn năm nay, rốt cục lại muốn lấy ra rồi sao…”
      -o0o-

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1331: Tuyệt phẩm huyết mạch!
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Nương theo thanh của Thông Huyền trưởng lão, ánh mắt toàn trường đều đổ dồn về phía bóng hình xinh đẹp kia. Trong Cổ tộc này, nàng chính là viên minh châu .
      “Tiêu Viêm ca ca, sao chứ?”
      Nhưng Huân Nhi lại hề để ý đến chú ý của toàn trường. Mỹ mâu chứa lo lắng, giọng hỏi Tiêu Viêm vừa mới trở về vị trí.
      sao, chỉ tiêu hao quá lớn mà thôi, nghỉ ngơi lát là ổn.” Tiêu Viêm thản nhiên cười, có thể cảm giác được thay đổi trong ánh mắt của tộc nhân Cổ tộc. Hiển nhiên, việc đánh bại Cổ làm cho họ cực kỳ rung động.
      Ngọc thủ nhàng lau vết máu khóe môi Tiêu Viêm, Huân Nhi cũng gì, chỉ là trong mắt lên chút lửa giận. Tuy lần này Tiêu Viêm thắng, nhưng cũng là thắng hiểm. Nếu phải ở thời điểm cuối cùng thần biết quỷ hay ngưng tụ ra Hủy Diệt Hỏa Liên, sợ rằng chí ít cũng bị Tịch Diệt Chỉ của Cổ đánh thành trọng thương.
      “Chuyện ngày hôm nay chưa xong đâu! Cổ , ngươi nên cầu mong lần sau đừng rơi vào tay ta. Nếu , chắc chắn chi ngươi nếm thử loại cảm giác này!”
      Ngọc thủ Huân Nhi khẽ nắm lại, sau đó mới hơi gật đầu trong ánh mắt đầy tiếu ý của Tiêu Viêm. Thân hình phiêu động, nhàng đáp xuống giữa sân như con hồ điệp bay múa.
      sân rộng, Thông Huyền trưởng lão cười khổ nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Huân Nhi, nó: “Ài, ngươi cũng biết đấy, lấy ưu tú và địa vị của ngươi ở Cổ tộc, việc này có phát sinh cũng quá kỳ quái. Vả lại, Tiêu Viêm cũng cần loại khiêu chiến như vậy. Nếu , thể đạt được tán thành từ phía tộc nhân.”
      “Ta hi vọng đây là lần cuối!” Huân Nhi lạnh lùng đáp.
      “Yên tâm, dùng thực lực để chứng minh bản thân mình. Ngày sau, chắc có thêm kẻ nào đui mù tiếp tục trêu chọc.” Thông Huyền trưởng lão gật gật đầu, sau đó vẫy tay cái, chiếc tinh bàn lớn chừng trượng xuất trước mặt lão.
      "Huân Nhi, ngươi tới ."
      Huân Nhi chậm rãi tiến lên, ngọc thủ nhàng tiếp xúc với tinh bàn, mỹ mâu chợt khép hờ lại.
      Theo Huân Nhi nhắm mắt lại, ngọc thủ nàng lại chậm rãi phát ra chút quang mang. Mà được quang mang này chiếu xuống, tinh bàn, từng ngôi, từng ngôi sao cũng lặng lẽ lên.
      Lúc này, ánh mắt toàn trường đều ngưng tụ tinh bàn. Mỗi ngôi sao xuất đều làm cho trái tim ít người hung hăng rung lên.
      viên… Hai viên… Năm viên… Bảy viên… Tám viên…”
      Nhìn số sao tinh bàn càng lúc càng nhiều, sân rộng, nhiều hơi thở cũng vì vậy mà trở nên ồ ồ hơn rất nhiều. Thậm chí, số người cảm giác nhạy cảm còn nhận thấy mảnh gian này nổi lên những gợn sóng rất , trong lúc mơ hồ có từng đạo khí tức mịt mờ mà cường đại truyền ra. Hiển nhiên, đây chính là những cường giả chưa hề lộ diện của Cổ tộc, giờ phút này, bọn họ bắt đầu đứng ngồi yên chút ý quảng trường.
      Dưới ánh mắt chăm chú của vô số người, sau khi ngôi sao thứ tám xuất lâu, lại trận cường quang hội tụ. ngôi sao nữa chậm rãi ngưng tụ lại trong từng đợt tiếng hít khí lạnh của mọi người.
      “Cửu tinh, cửu phẩm huyết mạch!”
      Nhìn chín ngôi sao rực rỡ chói mắt tình bàn, gần như tất cả tộc nhân của Cổ tộc ở đây đều hít hơi khí lạnh. Thậm chí ngay cả các trưởng lão có thực lực mạnh như Cổ Sơn, Cổ Khiêm đều nắm chặt tay vịn chiếc ghế dựa, hai mắt nhìn chằm chằm vào tinh bàn, thần sắc mặt cực kỳ hưng phấn cùng kích động.
      Cửu phẩm huyết mạch, điều này lên Cổ tộc lại có tộc nhân có tiềm lực tiến vào cảnh giới Đấu Thánh!
      Tuy chỉ có tiềm lực, nhưng nếu cộng thêm thời gian sung túc. Tiềm lực này chân chính tạo nên vị Đấu Thánh mới!
      Đấu Thánh, giờ đây chính là tượng trưng cho tầng lớp đứng đầu mảnh thiên địa này. Dù là siêu cấp thế lực như Cổ tộc đều cực kỳ coi trọng. Bởi vì so đấu giữa các thế lực như họ, ra đều là xem bên nào có nhiều Đấu Thánh hơn.
      Ai có nhiều Đấu Thánh hơn, người đó chính là thế lực mạnh nhất!
      “Quả nhiên là cửu phẩm huyết mạch. Huyết mạch lực của Huân Nhi là cường hãn.”
      Ở phía xa, đại thụ che trời. Nhìn màn này, nam tử áo bạc cũng nhịn được mà há to miệng, vẻ mặt kinh ngạc cùng hâm mộ.
      “Vẫn chưa xong đâu, nếu chỉ là cửu phẩm mấy lão già kia tụ tập hết ở đây.”
      Thanh sam nam tử thản nhiên .
      Nghe vậy, trong lòng nam tử áo bạc và nam tử cường tráng kia đều chấn động, hơi liếc nhau cái, đều thấy được chút khó tin từ trong mắt đối phương.
      Thanh sam nam tử vừa dứt lời, trong quảng trường, quang mang phóng thích ra từ chín ngôi sao càng lúc càng thêm rực rỡ trong ánh mắt mừng như điên của Thông Huyền trưởng lão.
      “Cửu phẩm đỉnh phong rồi!”
      Thông Huyền trưởng lão nhìn chằm chằm vào chín ngôi sao rực sáng kia. Giờ phút này, lấy tâm cảnh tĩnh lặng như nước của lão cũng thể giữ nổi bĩnh tĩnh nữa.
      Dưới vô số ánh mắt chăm chú, ngọc thủ của Huân Nhi bỗng rung lên. Cánh tay còn lại phảng phất như đều trở nên trong suốt. Trong mạch máu, huyết dịch nhanh chóng lưu động, vài quang điểm màu vàng nương theo mạch máu nhanh chóng hội tụ về phía bàn tay tiếp xúc với tinh bàn.
      “Xuy!”
      Quang điểm màu vàng càng lúc càng đậm thêm, đến sau cùng, cả cánh tay Huân Nhi đều biến thành như hoàng kim đúc thành. Mà chiếc tinh bàn kia tại thời khắc này cũng trở nên kịch liệt run rẩy. Từng vết rạn lặng lẽ xuất , rồi sau đó nhanh chóng lan tràn.
      “Huyết mạch lực khủng khiếp, thậm chí cả tinh bàn đều chịu nổi!”
      Thấy màn này, chỉ là tộc nhân bình thường của Cổ tộc, mà ngay cả những trưởng lão kia cũng đều kinh hãi thôi. Dựa vào huyết mạch lực chấn vỡ tinh bàn, loại tình này, dù là bọn họ cũng chưa từng thấy lần nào a!
      “Ong ong!”
      Khi vết rạn bắt đầu lan ra, đột nhiên có mảnh huỳnh quang màu óng ánh màu vàng xuất ở khoảng đen phía sau ngôi sao thứ chín.
      Cùng với ánh huỳnh quang óng ánh này xuất , tất cả thanh trong mảnh thiên địa này đều trở nên yên tĩnh. Thậm chí ngay cả những khí tức mịt mờ bầu trời cũng lặng lẽ dừng lại. Trong lúc mơ hồ, bầu khí kinh hỉ bỗng trào dâng trong cả quảng trường.
      Ánh huỳnh quang màu vàng óng kia vừa xuất nhanh chóng khuếch tán. Chỉ ngắn ngủi vài cái nháy mắt, nó lớn chừng ngón cái. Sau lúc lâu, ngôi sao màu vàng lóng lánh, nhưng hơi có phần ảm đạm triệt để xuất trong vô số ánh mắt chăm chú của mọi người.
      “Phanh!”
      Khi ngôi sao thứ mười xuất , chiếc tinh bàn kia liền trực tiếp bạo liệt. cột sáng màu vàng chợt bùng nổ lên bầu trời từ ngọc thủ của Huân Nhi. Uy áp mạnh mẹ trào ra từ trong cột sáng. Dưới loại uy áp này, hầu hết mọi người ở đây đều kinh hãi phát , đấu khí trong cơ thể mình thậm chí dừng vận chuyển, thậm chí ngay cả linh hồn cũng nảy lên kính sợ thể cưỡng lại.
      Đây là kính sợ của hạ vị giả với thượng vị giả!
      “Thập tinh! Tuyệt phẩm huyết mạch!”
      Tất cả người của Cổ tộc đều trợn mắt há mồm nhìn cột sáng màu vàng bầu trời. Huyết mạch của bọn họ giống với Huân Nhi, cho nên uy áp này lại có vẻ càng thêm mãnh liệt. Lập tức liền có phần đông người của Cổ tộc chịu nổi uy áp mãnh liệt này mà quỳ rạp xuống mặt đất, mặt tràn ngập cuồng nhiệt.
      Chỉ trong khoảnh khắc, hơn phân nửa người của Cổ tộc xung quanh mấy người Tiêu Viêm đều quỳ xuống. Trong đó cũng bao gồm cả mấy người Lâm Hủ, nhưng số trưởng lão và người có thực lực mạnh như Cổ vẫn chưa quỳ xuống, dù vậy, cũng hơi khom người, dám nhìn thẳng vào bóng hình xinh đẹp trong cột sáng màu vàng kia.
      “Tuyệt phẩm huyết mạch, Cổ tộc là có đại phúc duyên a.” Mang Thiên Xích cũng khẽ thở dài tiếng, trong thanh của che dấu được hâm mộ. là người của Lôi tộc, tự nhiên cực kỳ ràng cái gọi là tuyệt phẩm huyết mạch này quan trọng với chủng tộc viễn cổ đến mức nào.
      “Ha ha, thấy chưa, các ngươi biết đáng sợ của Huân Nhi chưa?”
      đại thụ che trời, thanh sam nam tử híp mắt nhin cột sáng phía xa, cười với hai người sớm trợn mắt há mồm bên cạnh.
      “Tuyệt phẩm!”
      Hai người nhìn nhau cái, đều cảm giác được miệng đầy cay đắng. Dù trong lòng họ số dự đoán từ trước, nhưng khi những suy đoán này trở thành thực, họ vẫn rất khó có thể tin nổi. Dù sao trong vòng ngàn năm này, Cổ tộc vẫn chưa hề xuất thêm tuyệt phẩm huyết mạch a!
      Cột sáng màu vàng chọc thẳng lên trời cao, lúc lâu sau rốt cục cũng dần dần tiêu tán, cuối cùng hóa thành đạo kim quang chui lại vào trong thân thể Huân Nhi. Mà lúc này, nàng mới chậm rãi mở mắt ra, cũng hề kinh ngạc với yên tĩnh xung quanh. Hai mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào vẻ mặt cuồng nhiệt của Thông Huyền trưởng lão.
      “Quả thực là tuyệt phẩm huyết mạch…”
      Dưới cái nhìn chăm chú của Huân Nhi, Thông Huyền trưởng lão hưng phấn thầm hai tiếng rồi mới từ từ tỉnh táo lại. Lão cười khan tiếng, sau đó sắc mặt ngưng trọng, hai tay từ từ đưa lên rồi bỗng nắm chặt hư trước mặt. chiếc long bút bảy màu chợt xuất trong lòng bàn tay. Chiếc long bút bảy màu này vừa xuất , mặt của tất cả tộc nhân Cổ tộc đều lên tôn sùng.
      Nhìn chiếc long bút này, Mang Thiên Xích thở mạnh hơi, lẩm bẩm .
      “Thất Thải Thiên Đế Bút! Thứ Cổ tộc chưa từng vận dụng cả ngàn năm nay, rốt cục lại muốn lấy ra rồi sao…”
      -o0o-

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :