Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1337: Tu hành buồn tẻ
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      mảnh đất mờ mịt sương mù này, ánh huỳnh quang phiêu phù. Cả thế giới như bị bao phủ trong bầu khí tĩnh mịch, hề có chút sức sống.
      “Bành!”
      khí tĩnh mịch này cũng kéo dài bao lâu, đột nhiên có vài tiếng xé gió trầm thấp vang lên. Nhìn theo phương hướng mà thanh truyền đến, có thể thấy xa xa, hai đạo thân ảnh mơ hồ di chuyển.
      “Xuy!”
      Nhìn gần lại mới phát xung quanh có chừng mười đạo thân ảnh hư ảo, ánh mắt trống rỗng trôi nổi. Tuy những năng lượng thể này có trí tuệ, nhưng bất kể là tốc độ hay lực lượng đều yếu. Khi xung phong cũng có năng lượng bàng bạc dao động, làm những tảng đá lớn mặt đất đều trực tiếp bị chấn nát.
      “Hắc, ra tay!”
      Nhìn những năng lượng thể vây đến, Tiêu Viêm bật cười tiếng, sau đó quát lớn.
      Tiếng quát vừa dứt, thân hình Tiêu Viêm cũng dữ dội lướt về phía trước. Bên cạnh , bóng hình xinh đẹp cũng lao về hướng khác. ngọc thủ của nàng nở rộ kim quang, nhanh như chớp giật oanh kích lên những năng lượng thể kia.
      “Oanh oanh!”
      Tiếng nổ trầm thấp truyền khắp cả khu vực, ngay cả lớp sương mù nồng đạm cũng vì vậy mà trở nên mỏng manh rất nhiều.
      thanh trầm thấp này kéo dài lát rồi đột nhiên ngừng lại. Hai đạo thân ảnh lại xuất bên cạnh nhau lần nữa. Liếc nhau cái, đều mỉm cười vui vẻ.
      “Năm viên.” Tiêu Viêm xòe lòng bàn tay ra, năm viên năng lượng hạch lớn chừng ngón cái xuất , phóng thích ra năng lượng nồng đậm.
      “Sáu viên.” Huân Nhi cũng vươn bàn tay trắng nõn như tuyết ra, bên trong đồn dạng là sáu viên năng lượng hạch có kích thước tương tự. Thấy thế, Huân Nhi che miệng cười, dịu dàng : “Tiêu Viêm ca ca, lần này lại là muội thắng…”
      Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, mặc dù những năng lượng thể này đều ở chừng Nhị tinh Đấu Tôn, nhưng cũng chỉ có thể đồng thời đối phó năm tên là cực hạn, nếu nhiều hơn cần thi triển đấu kỹ. Tỷ thí như vậy, quả thể thắng nổi Huân Nhi.
      “Hấp thu năng lượng hạch trước , muội hộ pháp giúp huynh.” Huân Nhi đem tất cả năng lượng hạch đều đặt vào tay Tiêu Viêm, ôn nhu .
      Nắm năng lượng hạch trong tay, Tiêu Viêm cũng cự tuyệt. biết, việc tăng thực lực của mình bây giờ gấp như lửa sém lông mày, vì vậy, cũng làm vô vị cự tuyệt. Tiếp nhận lấy năng lượng hạch, nhanh chóng ngồi xếp bằng xuống, vận chuyển công pháp. Từng luồng năng lượng nồng đậm ngừng trào ra từ năng lượng hạch, cuối cùng giống như sương mù bao bọc lấy cả người Tiêu Viêm, theo nhịp hô hấp của mà quán chú vào cơ thể.
      Nhìn Tiêu Viêm hấp thu năng lượng, Huân Nhi cũng mỉm cười, nhàng ngồi xuống bên cạnh , ngọc thủ vuốt lọn tóc đen trán. Từ lúc tiến vào Thiên Mộ tới giờ cũng gần hai tháng, trong hai tháng này, bọn họ vẫn hành tẩu vùng đất rộng lớn này. Những năng lượng thể gặp đường đều biến thành năng lượng hạch xuất trong tay họ. Vì vậy, thu hoạch trong hay tháng này cũng khá phong phú, nhưng điều làm họ tiếc nuối là những năng lượng thể gặp được lại phải quá mạnh. Bởi vậy, năng lượng hạch đạt được nhiều lắm cũng chỉ là hai, ba cấp. Lúc đầu, loại năng lượng hạch này vẫn còn có chút tác dụng, nhưng tùy theo số lượng năng lượng hạch mà Tiêu Viêm hấp thụ ngày càng nhiều, hiệu quả thu được cũng yếu dần .
      Lúc này, bọn họ mới hiểu, ra khi hấp thu quá nhiều năng lượng hạch, dẫn đến chút kháng tính. Nhưng dù vậy, nếu so sánh với đan dược, kháng tính của năng lượng hạch này lại yếu hơn rất nhiều.
      Trong thế giới tĩnh mịch này, lợi ích thu được khi tu luyện quả rất lớn hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng cũng đòi hỏi nhẫn nại tương ứng. Cũng may là hai người Huân Nhi và Tiêu Viêm có thể chuyện với nhau, bởi vậy, tuy quá trình buồn tẻ, nhưng ít nhất vẫn còn chút sức sống.
      “Hô…”
      Tiêu Viêm hấp thu năng lượng hạch cũng kéo dài bao lâu, hai tròng mắt từ từ mở ra. Hít sâu hơi, những luồng năng lượng lượn lờ quanh người liền hóa thành đạo khí thể, cuốn vào trong bụng.
      “Thế nào rồi?” Thấy Tiêu Viêm hấp thu xong, Huân Nhi cũng mỏi mệt vươn vai cái. Những đường cong duyên dáng ràng hiển lộ ra, trong giọng còn mang theo vẻ biếng nhác mê người.
      “Có chút tiến bộ, nhưng khoảng cách với Lục tinh vẫn còn . Xem ra chúng ta phải tìm kiếm vài năng lượng hạch có đẳng cao mới được.” Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, .
      “Ha ha, chúng ta tiếp cận vị trí trung bộ của tầng thứ nhất. Những năng lượng thể gặp được càng lúc càng mạnh. Thậm chí, nếu may mắn, chúng ta còn có thể gặp được năng lượng thể đạt tới Lục tinh Đấu Tôn trở lên. Năng lượng hạch của chúng rất thích hợp với huynh bây giờ.” Huân Nhi duyên dáng cười. Nụ cười xinh đẹp kia làm cho cảm giác phiền muộn vừa xuất trong lòng Tiêu Viêm lặng lẽ tiêu tán.
      “Còn cách tầng thứ hai xa ?”
      “Lộ trình còn khoảng hơn tháng nữa. Trong Thiên Mộ, tầng thứ nhất này là lớn nhất. Hai tầng tiếp theo lại hơn nhiều, nhưng mức nguy hiểm cũng tăng lên theo cấp số nhân.” Huân Nhi .
      “Còn hơn tháng sao…” Tiêu Viêm hơi trầm ngâm chút rồi chợt gật đầu, ánh mắt nhìn về phía xa, cười : “Nếu vậy, chúng ta tiếp tục hành trình thôi. biết những người tiến vào khác thế nào rồi?”
      “Những người có thể tiến vào Thiên Mộ hầu hết là tinh do các tộc tuyển ra. Bọn họ cũng khá hiểu về Thiên Mộ. Nếu trêu chọc số thứ quá mạnh, có lẽ gặp phải bất trắc gì. Vả lại, ở tầng này, những thứ như thế cũng rất ít thấy.”
      thôi.”
      Tiêu Viêm gật gật đầu, vung mạnh tay lên, nhanh chóng bước về phương hướng, lao vào sâu trong Thiên Mộ. Huân Nhi mỉm cười theo sát phía sau, thế giới này tuy buồn tẻ, nhưng có thể ở bên cạnh , dù có buồn tẻ hơn nữa, nàng vẫn cảm thấy sấm áp.
      Thiên Mộ mênh mông, quanh năm bị năng lượng sương mù nồng đậm bao phủ. Thêm nữa, dưới loại năng lượng uy áp này, bất kỳ thứ gì bay bầu trời đều phải chịu sức nặng như núi đè lưng. Chỉ cần phi hành lát, gặp phải tình trạng kiệt sức. Cũng chính bởi vậy, rộng lớn của Thiên Mộ lại càng như được khuếch đại ra.
      Thế giới Thiên Mộ tuy buồn tẻ tĩnh mịch, nhưng những người có thể vào đây cũng phải là hạng tầm thường. Bọn họ đều là những người nổi bật trong thế hệ trẻ của các tộc, trải qua tuyển chọn kỹ càng. chỉ có thực lực cường hãn, tấm tính cũng khá trầm ổn. Đối với cảm giác buồn tẻ này, họ cũng rất chán ghét, nhưng nó vẫn nằm trong phạm vi có thể nhẫn nại.
      Mà dưới buồn tẻ này, khái niệm về thời gian cũng trở nên nhạt rất nhiều. Vì vậy, khi hai người Tiêu Viêm trải qua bốn tháng lặn lội, xuyên qua Thiên Mộ rộng lớn này, nhìn thấy bức tường năng lượng phía cuối tầm mắt, họ cũng nhịn được mà hơi sững sờ.
      “Đây chính là lối vào tầng hai?”
      Nhìn bức tường năng lượng phảng phất như trải dài khắp chân trời kia, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc .
      người bây giờ tràn ngập cảm giác phong trần mệt mỏi. Mái tóc đen dài hơn ít, khuôn mặt cũng gầy , nhưng trong đôi mắt đen nhánh kia lúc này lại nhấp nháy tinh quang.
      Từ khi tiến vào sâu trong tầng thứ nhất, gần như mỗi ngày, và Huân Nhi đều gặp phải tập kích của số năng lượng thể có thực lực cường hãn. Mà việc này hầu hết đều do Tiêu Viêm ra, bởi vì từ khi thấy Huân Nhi giơ tay nhấc chân đem năng lượng thể có thực lực Lục tinh Đấu Tôn phá hủy, Tiêu Viêm chỉ có thể bất đắc dĩ cho nàng tiếp tục ra tay. Rất hiển nhiên, lấy thực lực của Huân Nhi, tầng thứ nhất này hề có chút uy hiếp nào với nàng. Mà có uy hiếp đương nhiên cũng có hiệu quả tu hành. Mà Tiêu Viêm lại khác, bản thân mới chỉ đạt tới Ngũ tinh Đấu Tôn mà thôi. Nếu thi triển đấu kỹ, vừa vặn có thể giao thủ với những năng lượng thể có thực lực Lục tinh này, đạt được hiệu quả .
      Đương nhiên, điều này cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Theo số lần giao thủ tăng thêm, Tiêu Viêm cũng dần quen thuộc hơn với những năng lượng thể này. Vì vậy, thời gian giao thủ cũng từ mấy chục hiệp ban đầu giảm xuống mười hiệp, thậm chí, những năng lượng thể Lục tinh nào biểu yếu kém, Tiêu Viêm có thể kết thúc chỉ sau ba hiệp.
      “Tiêu Viêm ca ca, bây giờ huynh đạt tới Ngũ tinh đỉnh phong, tùy thời đều có thể đột phá đến Lục tinh. Muội đề nghị, sau khi đột phá mới tiến vào tầng thứ hai. Nếu , đấu khí trong cơ thể huynh gặp tình trạng quá tải, làm khí tức ổn định. Hơn nữa, tầng thứ hai nguy hiểm hơn tầng này rất nhiều, khó đảm bảo xảy ra vấn đề gì.” Huân Nhi nhìn bức tường năng lượng phía xa, quay đầu lại, mỉm cười với Tiêu Viêm.
      Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi chần chừ chút, rồi gật gật đầu. Trải qua bốn tháng tu luyện ở Thiên Mộ này, lại thêm việc cắn nuốt hàng trăm, hàng ngàn viên năng lượng hạch, thực lực bây giờ của quả ở vào trạng thái bão hòa, lúc nào cũng có thể đột phá đến Lục tinh. Mà mỗi khi đột phá, khí tức phập phồng ổn định, thích hợp sinh tồn ở nơi thế này.
      “Năng lượng mà mỗi cấp bậc Đấu Tôn cần để đột phá quả thực quá khổng lồ. Bốn tháng này, năng lượng mà huynh hấp thu dù là năm ở bên ngoài cũng thể đạt được. Lúc này mới vất vả đạt được cầu, biết Lục tinh đột phá đến Thất tinh phải cần đến năng lượng đáng sợ đến bực nào…”
      Khẽ thở dài tiếng trong lòng, Tiêu Viêm cũng nhanh chóng ngưng thần, nghiêng đầu nhìn Huân Nhi, : “ khi vậy, chỉ có thể nhờ muội tiếp tục hộ pháp.”
      Huân Nhi mỉm cười gật đầu.
      Thấy thế, ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua xung quanh, thân hình bay vút lên tảng đá lớn, sau đó nhanh chóng ngồi xếp bằng. Tùy theo Tiêu Viêm tiến vào trạng thái tu luyện, luồng đấu khí mênh mông cũng trào ra từ cơ thể , bao phủ phạm vi hơn trăm mét.
      Thấy Tiêu Viêm bắt đầu nhắm mắt tập trung vào đột phá, mũi chân Huân Nhi cũng điểm cái. Thân thể mềm mại nhảy lên tảng đá lớn khác. Nàng hơi nhắm mắt lại, hết thảy động tĩnh trong phạm vi trăm trượng đều trong đầu.
      Theo hai người im lặng, mảnh thiên địa này lại trở nên tĩnh mịch thêm lần nữa.
      Loại tĩnh mịch này kéo dài chừng hai giờ, luồng gió lãnh lại đột nhiên lướt tới, phá tan bầu khí.
      Khi luồng gió lãnh này xuất , Huân Nhi ngồi cự thạch bỗng mở mắt ra. Lạnh lẽo nhìn về phía bắc, thản nhiên : “Nếu đến, sao cứ phải trốn tránh như vậy? Người của Hồn tộc, kém cỏi đến thế rồi sao?”
      “Ha ha, hổ là tuyệt phẩm huyết mạch của Cổ tộc. Loại cảm giác này, quả nhiên làm cho người ta phải khâm phục.”
      Giọng trong trẻo lạnh lùng của Huân Nhi vừa dứt, gian phía xa cũng chợt vặn vẹo. Hai đạo thân ảnh mặc hắc bào chậm rãi lăng mà đến, khí tức trầm lặng lẽ tràn ngập.
      -o0o-

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1338: Hồn Nhai, Hồn Lệ!
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Hai đạo thân ảnh bao phủ hoàn toàn trong hắc bào đạp mà đến, sau đó chậm rãi dừng lại ở vị trí cách Huân Nhi xa. Người đầu lĩnh khẽ ngẩng đầu, ra khuôn mặt tái nhợt trẻ tuổi, đây ràng là Hồn tộc Hồn Nhai!
      “Hồn Nhai, ngươi to gan!”
      Huân Nhi lạnh lẽo nhìn chằm chằm Hồn Nhai, chậm rãi .
      “Ha ha, có gì dám đây? Thân phận của ngươi có nửa phần uy hiếp đối với ta. ra, ta cũng rất muốn biết, nếu người sở hữu tuyệt phẩm huyết mạch như ngươi xuất điều gì bất trắc, Cổ tộc bạo động như thế nào?” Hồn Nhai cười khẩy, trong giọng tràn ngập lãnh.
      “Chỉ bằng ngươi?” Trong mắt Huân Nhi, kim sắc hỏa diễm chậm rãi cháy lên, bình thản .
      “Ta biết rằng đối phó với ngươi có chút khó khăn, nên mục tiêu lần này cũng phải là ngươi, mà là .” Hồn Nhai cười cười, đột nhiên chỉ về phía Tiêu Viêm nhắm mắt đột phá, giọng đùa cợt: “ ra, từ tháng trước, ta thông qua Hồn Nhãn tìm được tung tích của các ngươi, nhưng chưa tìm ra cơ hội động thủ mà thôi. May mắn là nó cuối cùng cũng tới…”
      Huân Nhi cười lạnh: “Ngươi cứ việc thử!”
      “Như ngươi mong muốn…” Hồn Nhai mỉm cười, khuôn mặt tái nhợt đầy vẻ lạnh lùng.
      “Hồn Lệ! Cùng động thủ, giết nàng!”
      “Được!”
      Nghe vậy, người áo đen bên cạnh Hồn Nhai cũng chậm rãi gật đầu, đưa tay kéo đấu bồng đầu xuống, lộ ra khuôn mặt chằng chịt vết sẹo. đôi mắt hờ hững vô tình nhìn chằm chằm Huân Nhi phía xa, chút dao động vì dung mạo khuynh quốc khuynh thành của nàng.
      “Chắc Huân Nhi tiểu thư cũng nghe về Hồn Lệ? Ha ha, mấy năm nay, Cổ tộc và Hồn tộc thầm giao thủ, có ít cường giả Cổ tộc táng thân trong tay . Đương nhiên, những vết thương, vết sẹo người cũng do những tên kia trao tặng.” Hồn Nhai cười dài nhìn Huân Nhi, : “Ta biết thực lực của ngươi rất mạnh, nhưng cũng muốn xem thử, ngươi có thể chống đỡ nổi liên thủ của hai Bát tinh Đấu Tôn đây?”
      Khuôn mặt Huân Nhi hề vì lời của Hồn Nhai mà xuất nửa phần khác thường. Nàng chậm rãi đứng dậy, kim sắc hỏa diễm lập tức lượn lờ trong hai tròng mắt.
      “Bành!”
      Khi hai mắt Huân Nhi được bao phủ bởi kim sắc hỏa diễm, tên nam tử tên là Hồn Lệ kia bỗng đạp mạnh chân xuống đất, thân hình nhanh như chớp giật lao về phía Huân Nhi. Nắm tay tràn ngập hàn khí, hề có chút lưu tình nào, đánh thẳng về phía khuôn mặt xinh đẹp của Huân Nhi.
      Đối mặt với thế công hung hãn của Hồn Lệ, khuôn mặt Huân Nhi lạnh xuống, ngọc thủ xuyên thủng hư , khi nắm tay của tên kia vừa đánh đến, liền vỗ mạnh lên.
      “Ầm!”
      Quyền chưởng va chạm, kình phong đáng sợ trực tiếp làm cho tảng đá dưới chân hai người nổ bung ra, mà thân hình của Hồn Lệ cũng lặng lẽ lui lại hai bước. Tuy rơi xuống hạ phong, nhưng Hồn Lệ lại vì vậy mà nóng giận, ngược lại, khuôn mặt lên nụ cười bệnh hoạn. Thân hình chợt lóe, lại tiếp tục điên cuồng lao lên, kình phong khủng bố làm ngay cả gian cũng bị bóp méo.
      Dưới chân Huân Nhi lặng lẽ di chuyển, tạo nên tiết tấu kỳ dị, né tránh quyền phong điên cuồng hung hãn của Hồn Lệ. Mặt khác, mỗi lần ngọc thủ nhìn như nhu nhược của nàng đánh trúng thân thể Hồn Lệ, đều làm cho thân thể của rung mạnh lên.
      Cục diện trận chiến, tuy thế công của Hồn Lệ nhìn như cực kỳ hung mãnh, nhưng tất cả tiết tấu ràng đều được Huân Nhi điều khiển. Bộ dáng này, giống như con trâu rừng hung hăng cố gắng húc vào hồ điệp bay lượn vậy, nhìn như hung hiểm, nhưng lại chẳng có bao nhiêu uy hiếp.
      chưởng đẩy lùi Hồn Lệ, Huân Nhi xoay mạnh người, ngọc thủ nắm chặt, kim sắc hỏa diễm hóa thành chiếc roi lửa quất ra.
      Ngay khoảnh khắc chiếc roi lửa quất ra, gian bỗng vặn vẹo. đạo chiếc xích tràn đầy hàn ý trầm chui từ hư ra như độc xà, va mạnh lên roi lửa, bộc phát ra loạt tiếng động ‘xuy xuy’ chói tai.
      “Hắc hắc, hổ là người sử hữu tuyệt phẩm huyết mạch, cảm giác nhạy bén đến như vậy…”
      Phía cuối sợi xích, thân hình Hồn Nhai cũng xuất . Cười lạnh tiếng, há to miệng, con cự long màu đen nhánh lao ra, mang theo tiếng long ngâm chói tai thê lương, phá vỡ gian, hung hăng lao về phía Huân Nhi. Nếu nhìn cẩn thận, phát ra cự long này tạo thành từ vô số linh hồn thể. Tiếng long ngâm thê lương kia, thực ra chỉ là nhiều tiếng kêu thảm thiết gộp lại với nhau.
      “Thủ đoạn đê tiện!:
      Nhìn cự long dữ dội lướt tới kia, ánh mắt Huân Nhi lạnh lùng. Nàng vừa muốn ra tay, phía sau lại đột nhiên truyền tới đạo kình phong cực kỳ hung hãn sắc bén. cần quay đầu lại cũng có thể biết, tên Hồn Lệ kia lại đánh đến rồi.
      Đối mặt với thế công của hai cường giả đạt tới Bát tinh Đấu Tôn, dù là Huân Nhi cũng hơi nhíu mày lại. Mũi chân nàng điểm xuống mặt đất cái, thân hình bay vụt lên giữa trung, thủ ấn biến đổi, kim sắc hỏa diễm nồng đậm đột nhiên bùng phát ra, sau đó hóa thành bàn tay lửa màu vàng lớn chừng trăm thước, chộp lấy cự long màu đen kia.
      “Bành!”
      Bàn tay khổng lồ bắt lấy cự long màu đen, sức nóng kinh khủng trực tiếp làm cho những linh hồn kia ngay cả cơ hội kêu thảm thiết đều có, tất cả đều hóa thành mảnh hư vô!
      “Xuy!”
      Chấn vỡ linh hồn hắc long, kình phong sắc bén sau lưng cũng đánh tới, ngọc thủ Huân Nhi nhanh như chớp kết xuất ra đạo ấn quyết, sau đó đánh về phía sau.
      “Ầm!”
      Hai bên va chạm, kình phong kinh khủng giống bão tố bùng phát giữa bầu trời. Trong phạm vi trăm trượng, lớp sương mù đều vì vậy mà trở nên mỏng hơn rất nhiều. Tầm nhìn mở ảo cũng trở nên ràng hơn.
      “Hừ!”
      Kình phong thổi quét, trong cổ họng Hồn Lệ phát ra tiếng kêu rên đau đớn. Cước bộ lảo đảo lùi về phía sau, khuôn mặt dữ tợn chằng chịt vết sẹo cũng tái vài phần.
      Nhưng dù Hồn lệ bị đẩy lui, cước bộ của Huân Nhi cũng bị chấn lùi lại nửa bước, ngọc thủ cũng có cảm giác chết lặng. chiêu này của Hồn Lệ, hiển nhiên phải là tầm thường. Bằng cũng bức nàng phải lui lại như vậy.
      “Hồn Nhai, ta thấy hai người các ngươi muốn sống sót ra khỏi Cổ giới rồi!” Nắm chặt tay lại, ánh mắt Huân Nhi lạnh như băng nhìn về phía Hồn Nhai, quát lạnh.
      “Hắc hắc, cái này nhọc Huân Nhi tiểu thư quan tâm…” Hồn Nhai cười lạnh, ánh mắt đột nhiên chuyển xuống phía dưới. Nơi đó, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng, đấu khí quanh thân dao động càng lúc càng kịch liệt.
      “Trong khoảng thời gian ngắn thể nào giết chết được Huân Nhi, xem ra chỉ có thể giải quyết Tiêu Viêm trước.”
      Trải qua vài lần giao thủ, Hồn Nhai cũng hiểu, dù mình và Hồn Lệ liên thủ, mặc dù có thể tương chiến với Huân Nhi, nhưng lại thể làm nàng trọng thương hay thậm chí là giết chết. Nhưng giờ Tiêu Viêm ở trong trạng thái đột phá, nếu để cho thuận lợi hoàn thành, bọn họ gặp phiền toái khá lớn. Mặc dù Tiêu Viêm chỉ là Lục tinh Đấu Tôn, nhưng xem trận chiến với Cổ ngày đó, Hồn Nhai cũng hiểu rằng, lực chiến đấu của Tiêu Viêm vượt xa cấp bậc giờ của .
      “Hồn Lệ, ngươi lo phần Tiêu Viêm, ta ngăn cản nàng!”
      Nghe tiếng quát của Hồn Nhai, sắc mặt Huân Nhi rốt cục cũng có chút thay đổi. Thân thể mềm mại chợt lóe lên, nhanh chóng lao về chỗ Tiêu Viêm ngồi. Nhưng nàng còn chưa được bao xa, tiếng xé gió ô ô liền vang lên sau lưng. Huân Nhi hơi nghiêng đầu, chỉ nhìn thấy phía sau là vô số sợi xích sắc bén màu đen, trút về phía nàng như vũ bão. Mỗi sợi xích này đều của thể dễ dàng xuyên thủng lực phòng ngự của cường giả Đấu Tôn. Mà giờ tụ tập lại chỗ nhiều đến vậy, dù là nàng cũng phải cẩn thận ứng phó.
      “Hồn Nhai, ngươi dám làm bị thương, Thiên Mộ này chính là chỗ táng thân của ngươi…”
      Đối mặt với thế công đột nhiên trở nên hung mãnh của Hồn Nhai, Huân Nhi cũng chỉ có thể xoay người lại chống đỡ. Kim sắc hỏa diễm trào ra, loạt tiếng động ‘đinh ’ vang lên, những xiềng xích kia đều bị đánh nát.
      “Nữ nhân này mạnh, nếu đơn đả độc đấu, ta phải là đối thủ của nàng.”
      Nhìn những sợi xích nổ tan chỉ trong nháy kia, sắc mặt Hồn Nhai cũng hơi đổi. Nhưng rất nhanh khóe miệng ra nụ cười lạnh, ra Hồn Lệ nhân cơ hội đó, nhanh chóng bay đến tảng đá nơi Tiêu Viêm ngồi tu luyện.
      Hành động của Hồn Lệ cũng bị Huân Nhi phát . Lập tức, trong mắt nàng trào lên sát ý lạnh lẽo. Vung tay áo lên, kim sắc trường mâu chứa năng lượng cực kỳ đáng sợ đột nhiên thành hình, sau đó hung hăng lao về phía thân thể Hồn Lệ.
      Nhưng dường như Hồn Lệ lại hề để tâm đến đòn công kích mạnh mẽ này của Huân Nhi. Nắm tay được bao bọc bởi sương mù lạnh lẽo đánh về phía Tiêu Viêm chút do dự. Xem bộ dáng này, dường như muốn liều mạng bị Huân Nhi đánh thành trọng thương cũng phải giết chết được Tiêu Viêm!
      Nhìn màn này, dù là Huân Nhi cũng thể giữ nổi bình tĩnh nữa, khuôn mặt tái nhợt xuống. Trong đôi mắt nàng, trào lên điên cuồng lạnh lẽo thấm vào cốt tủy…
      Nhưng ngay khi vẻ điên cuồng trong mắt Huân Nhi xuất . Tiêu Viêm ngồi xếp bằng lại đột nhiên mở mắt ra. khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh, tay phải nâng lên, nhanh như chớp đánh về phía Hồn Lệ gần trong gang tấc.
      “Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!”
      chưởng đánh ra, màu đen làm trái tim người ta băng giá nhanh chóng khuếch tán ra từ lòng bàn tay Tiêu Viêm. Vào lúc này, khuôn mặt dữ tợn của Hồn Lệ, rốt cục cũng lên vẻ hoảng sợ.
      -o0o-

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1339: Thăng cấp Lục tinh
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Vầng sáng màu đen giống như cái hố đen thần bí, nhanh chóng lan tràn ra từ trong tay Tiêu Viêm. Chỉ trong nháy mắt, hung hăng va chạm với Hồn Lệ ở ngay trước mắt.
      “Tốc độ phản ứng kinh khủng!”
      Nhìn hố đen ngừng phóng đại, trong mắt Hồn Lệ cũng lên vẻ khiếp sợ. Lấy thực lực của Tiêu Viêm, mặc dù có tỉnh lại ngay lúc này, nhưng cũng thể nào chống đỡ được thế công của . Nhưng lại chưa hề nghĩ tới việc chỉ trong chớp mắt, tên kia lại chút nghĩ ngợi thi triển ra đấu kỹ cường hãn bậc này!
      Khi lực lượng của hố đen chạm tới thân thể của Hồn Lệ, người liền bộc phát ra hắc vụ đấu khí nồng đậm. hề bị ăn mòn luôn như Trích Tinh lão quỷ, rất hiển nhiên, thực lực của Hồn Lệ này vượt xa Trích Tinh lão quỷ kia rất nhiều.
      “Hừ!”
      Thấy vòng sáng bị ngăn trở, ánh mắt Tiêu Viêm cũng lạnh xuống. Đấu khí trong cơ thể ngừng ùn ùn bộc phát ra, tất cả đều quán chú vào bên trong.
      “Xuy xuy!”
      Nương theo đấu khí quán chú, ống tay áo của Hồn Lệ cũng nổ tung. hai tay thấm đẫm máu tươi, những giọt máu này ngừng chảy xuống mặt đất như mưa rơi.
      Cảm nhận được lực phá hoại khủng khiếp từ vòng sáng, sắc mặt Hồn Lệ biến đổi. có thể cảm thấy năng lượng cuồng bạo bên trong càng lúc càng mạnh thêm. Nếu cứ tiếp tục như vậy, dù là cũng thể thừa nhận nổi, tất nhiên phải chịu thương thế cực kỳ nặng nề.
      “Hồn Bạo!”
      Trong lòng xẹt qua ý niệm này, hai mắt Hồn Lệ cũng lên chút tàn nhẫn. Vụ khí màu đen nồng đậm như sương mù ngừng bùng phát ra từ lòng bàn tay . Cuối cùng, trong những tiếng kêu thảm thiết, những đạo linh hồn thể này đều tự bạo. Năng lượng trùng kích kinh khủng phát ra, đem vòng sáng màu đen kia ngăn cản lại. Tá trợ thêm lực đẩy khi tự bạo, thân hình của Hồn Lệ cấp tốc lui về phía sau.
      hổ là cao thủ Hồn tộc.”
      Thấy người này cư nhiên lại có thể ngăn cản Đại Thiên Tạo Hóa chưởng, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua chút ngưng trọng, bàn tay phải lại vỗ vào hư lần nữa.
      “Phanh!”
      Theo chưởng này của Tiêu Viêm đánh ra, vòng sáng màu đen bị linh hồn tự bạo lại khuếch tán ra thêm lần nữa. Sau đó nhanh như chớp đuổi theo thân hình lùi lại của Hồn Lệ. Vòng sáng cũng hung hăng va mạnh lên thân thể .
      “Phụt!”
      Va chạm hung hãn như vậy làm huyết khí trong cơ thể Hồn Lệ kịch liệt quay cuồng. Ngũ tạng lục phủ đều như bị đánh lệch khỏi vị trí cũ. ngụm máu tươi đỏ sẫm phun ra, thân thể bay ngược về phía xa như diều đứt dây.
      “Nếu ra tay, để mạng lại .”
      Giữa trung, Huân Nhi cũng vì tình cảnh phía dưới mà kinh hãi thôi. Nhưng thấy Tiêu Viêm sao, trong lòng nàng cũng thầm thở phào nhõm hơi. Mỹ mâu liếc nhìn Hồn Lệ bay ngược, sát ý trong lòng đột nhiên đại thịnh. Ngọc thủ rung lên, kim sắc trường mâu nhanh như chớp xuyên thủng hư , hung hăng lao về phía đầu của Hồn Lệ.
      Chiêu này của Huân Nhi cực kỳ tàn nhẫn. Giờ phút này, chính là lúc Hồn Lệ kiệt lực, thân thể lại ở giữa trung, căn bản thể né tránh. Bởi vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh trường mâu kia hung hăng lao về phía mình.
      “Bành!”
      Nhưng khi kim sắc trường mâu sắp chọc thủng đầu Hồn Lệ, luồng kình phong lại đột nhiên đánh tới, hung hăng va vào thân thể Hồn Lệ. Mà mượn cỗ lực lượng này, thân thể lùi lại của Hồn Lệ cũng chệch chút. Nơi vốn phải chịu công kích là đầu cũng chuyển thành bả vai.
      “Phốc!”
      Kim sắc trường mâu hung hăng xuyên vào bả vai của Hồn Lệ, năng lượng đáng sợ chứa bên trong bộc phát. Thân thể Hồn Lệ cũng bị trường mâu kéo theo, cuối cùng hung hăng găm mặt đất. Trong vòng trăm trượng nơi trường mâu cắm, mặt đất đều sụp xuống hơn nửa thước.
      Kình phong đáng sợ khuếch tán ra từ nơi mặt đất sụp xuống. đạo thân ảnh đen nhánh cũng bỗng ra như quỷ mị. Nhìn Hồn Lệ cả người đầy máu, nơi bả vai có cái lỗ to bằng cái bát. khuôn mặt Hồn Nhai cũng xuất vẻ trầm, tay hóa thành đao, có lựa chọn chém xuống. Máu tươi văng khắp nơi, triệt để đem cánh tay trái của Hồn Lệ chém đắt. Nơi đó bị kim sắc hỏa diễm hoàn toàn ăn mòn, nếu vẫn để lại, cả thân thể đều từ từ hóa thành tro tàn.
      Tính tình của Hồn Lệ cũng cứng rắn. Bị Hồn Nhai chặt đứt cánh tay như vậy, vẫn cắn chặt răng, hề kêu lên tiếng.
      “Tiêu Viêm, coi như các ngươi ác. Món nợ này kết thúc dễ dàng đến vậy đâu.”
      tay nhấc Hồn Lệ hấp hối, ánh mắt Hồn Nhai tàn nhìn về phía Tiêu Viêm và Huân Nhi, lạnh lẽo .
      “Còn muốn chạy sao?” Thấy thế, Huân Nhi cười lạnh tiếng, vừa muốn động thân ngăn cản, chùm hắc vụ nồng đậm bùng phát ra từ cơ thể Hồn Nhai. Vô số linh hồn thể thần sắc dữ tợn liền ùn ùn kéo ra, giương nanh múa vuốt lao về phía Huân Nhi. Mà khi còn cách nàng mười trượng, những linh hồn này lại đột nhiên dừng lại, rồi đồng thời tự bạo…
      Vô số linh hồn cùng tự bạo, cỗ khí lãng đáng sợ kia khuếch tán ra làm Huân Nhi hơi nhíu mày lại. Thân hình lùi lại mấy bước, bàn tay trắng nõn vung lên, kim sắc hỏa diễm quét qua, thiêu cháy tất cả đám hắc vụ kia. Nhưng lúc này, bên trong hắc vụ thấy thân ảnh của Hồn Nhai đâu nữa.
      “Chạy nhanh…”
      Huân Nhi hơi nhíu mày, quay đầu lại, nhìn bức tường năng lượng thông đến tầng thứ hai. Nơi đó, mơ hồ có hai đạo thân ảnh xẹt qua. Hiển nhiên, đó chính là hai người Hồn Nhai.
      Thu hồi ánh mắt, Huân Nhi vội vàng nhìn về phía Tiêu Viêm. Chỉ thấy sắc mặt giờ hơi tái nhợt, lập tức vội vàng bay đến, : “Tiêu Viêm ca ca, sao chứ?”
      có gì đại ngại. Vừa đột phá, đấu khí trong cơ thể còn chưa ổn định, lại thi triển Thiên giai đấu kỹ nên bị phản phệ chút. Điều tức hồi là ổn thôi.” Tiêu Viêm lắc lắc đầu .
      “Thiếu chút nữa là bị hai tên khốn kiếp kia ám hại rồi. Nếu lần sau gặp, nhất định phải lấy mạng chúng!” Huân Nhi tức giận .
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu, sát ý trong mắt bắt đầu khởi động. Lần này nếu phải thức tỉnh lại sớm, vận dụng Thiên giai đấu kỹ. Nếu , chỉ sợ bị tên kia đánh lén thành công.
      “Về sau phải cẩn thận chút, bọn chúng cũng phải hạng tầm thường.” Tiêu Viêm thầm nghĩ trong lòng. Khoảng thời gian này, vì có dấu vết của người khác nên tính cảnh giác của Tiêu Viêm hạ thấp rất nhiều. Đến giờ mới hiểu được, Thiên Mộ này cũng yên bình như trong tưởng tượng.
      “Tiêu Viêm ca ca, huynh điều tức hồi trước . Sau khi hồi phục, chúng ta cũng tiến vào tầng thứ hai. Tên Hồn Lệ kia bị đánh thành trọng thương, thực lực của hai người họ tất nhiên yếu bớt. Nếu gặp được, ta có chắc chắn giết chết được Hồn Nhai!” Huân Nhi lạnh lùng . Hiển nhiên, lần này nàng nổi giận .
      “Ừm!”
      Tiêu Viêm gật gật đầu, đương nhiên bỏ qua việc đánh chó lúc nó rơi xuống nước. Mà con chó này còn là lũ tạp mao của Hồn Điện. Như vậy càng thể buông tha.
      Vừa dứt lời, lại nhắm mắt lại lần nữa. Tùy theo hô hấp bình ổn lại, vẻ tái nhợt khuôn mặt cũng dần dần biến mất.
      Thấy Tiêu Viêm lại tiến vào trạng thái tu luyện thêm lần nữa, Huân Nhi cũng đứng dậy. Có vết xe đổ vừa rồi, lần này nàng cũng rời khỏi phạm vi thước xung quanh Tiêu Viêm. Khuôn mặt lạnh như băng, đấu khí mênh mông trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển. Thời điểm như vậy, bất kể kẻ nào tiến vào phạm vi cảm giác của nàng, đều gặp phải công kích như cuồng phong bão vũ…
      Lần tu luyện này của Tiêu Viêm kéo dài chừng giờ, chậm rãi mở mắt ra. Trong hai con ngươi đen nhánh, đấu khí nhộn nhạo như thực chất. Bàn tay vừa di động, ngay cả gian đều xuất những vất rách rất . Khí tức tại của Tiêu Viêm, thể nghi ngờ là cường hãn hơn lúc trước rất nhiều.
      “Lục tinh Đấu Tôn.,,”
      Cảm nhận được đấu khí mênh mông như biển rộng trong cơ thể, Tiêu Viêm mỉm cười. có thể ràng nhận thấy cảm giác thư sướng sau khi cảnh giới tăng lên.
      “Bốn tháng tu hành, hiệu quả tốt. Nhưng nếu muốn tiếp tục đột phá đến Thất tinh, biết phải mất bao nhiêu thời gian nữa…”
      Tiêu Viêm hiểu được, năng lượng hạch trong Thiên Mộ này tuy là vật đại bổ, nhưng trong cấp bậc Đấu Tôn này, càng về sau lại càng khó tăng lên. Bởi vì năng lượng cần có để đột phá lớn đến mức làm người ta phải thấy kinh hãi. Muốn đạt tới… Rất khó khăn!
      “Tiêu Viêm ca ca, chúc mừng…”
      Huân Nhi bên cạnh thấy Tiêu Viêm mở mắt, trong lòng cũng thở phào nhõm hơi. Nàng chợt mỉm cười , lấy cảm giác lực của nàng, tự nhiên có thể nhận thấy được thực lực của Tiêu Viêm cũng tăng lên rất nhiều.
      “Bây giờ mới có Lục tinh, so sánh với Cổ và Hồn Nhai vẫn còn chút chênh lệch a.” Tiêu Viêm đứng thẳng dậy. Nghe được tiếng xương cốt người kêu răng rắc, khỏi cười .
      “Bọn họ tu luyện trước huynh rất nhiều. Lúc ở tuổi này, bọn họ thể so sánh được với huynh. Vả lại, hai tộc đều có nội tình rất thâm hậu. bồi dưỡng mà họ nhận được, người bình thường thể so sánh.” Huân Nhi che miệng cười khẽ, : “Nếu Tiêu Viêm ca ca cũng được bồi dưỡng từ như vậy, chừng bây giờ đạt tới Đấu Thánh rồi ấy chứ.”
      “Muốn đạt tới Đấu Thánh, cũng phải dựa vào những thứ này…”
      Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn bức tường năng lượng phía xa, cười cười, : “ thôi! Tiếp theo, chúng ta cũng nên xem thử tầng thứ hai của Thiên Mộ này hung hiểm đến mức nào…”
      Vừa dứt lời, bàn chân Tiêu Viêm đạp mạnh xuống tảng đá. Thân hình trực tiếp lướt về phía bức tường năng lượng kia. Phía sau , Huân Nhi mỉm cười, cũng nhanh chóng đuổi theo.
      -o0o-

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1340: Truy đuổi
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Dần dần tiếp cận bức tường cực lớn kia, luồng năng lượng uy áp cường hãn dị thường cũng tràn ngập ra từ trong đó.
      “Năng lượng uy áp mạnh. Muốn vượt qua nó, nếu thực lực đủ, chỉ sợ trực tiếp bị ép thành bụi phấn.” Thân hình Tiêu Viêm dừng lại bên ngoài lớp tường năng lượng. Bàn tay nhàng xuyên vào trong đó, cảm thụ được năng lượng uy áp này, kinh ngạc .
      “Ừm, bình thường, những người có thực lực từ Ngũ tinh Đấu Tôn trở xuống đều thể tiến vào bên trong.” Huân Nhi mỉm cười, : “Năng lượng thể tầng thứ hai, dù yếu nhất cũng là Ngũ tinh Đấu Tôn. Nếu có thực lực như vậy, dù có vào cũng chỉ là chịu chết.”
      “Chỉ là lối vào tầng thứ hai thôi cần thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn. Nếu vậy, chẳng phải tầng thứ ba cần thực lực ít nhất là Thất tinh, hay thậm chí là Bát tinh?” Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, .
      “Hẳn là sai biệt lắm…” Huân Nhi che miệng cười khẽ, : “Nhưng loại năng lượng uy áp này tuy mạnh, nhưng lấy thực lực của Tiêu Viêm ca ca, chắc có gì đại ngại.”
      “Cứ tới cửa vào tầng ba rồi tính sau vậy…” Tiêu Viêm lắc lắc đầu, nhìn tường năng lượng trước mặt, đưa tay về phía Huân Nhi, cười : “ thôi, cùng tiến vào.”
      “Ừm.” Huân Nhi ôn nhu gật đầu, sau đó đặt ngọc thủ vào tay Tiêu Viêm, tùy ý cho dẫn nàng vào bức tường năng lượng khổng lồ kia.
      Khi hai người từ từ bước vào, hai ngọn lửa màu vàng kim và nâu tím cũng dần dần cháy lên. Chống đỡ lại tất cả uy áp đến từ tường năng lượng.
      Mảng năng lượng này kéo dài chừng trăm trượng. Hai người Tiêu Viêm trong đó gần mười phút mới dần cảm giác được uy áp kia từ từ yếu .
      “Sắp ra ngoài rồi…”
      Tiêu Viêm híp mắt lại, nhìn con đường phía trước cũng còn quá dài. thở phào nhõm hơi, cước bộ bỗng gia tốc, kéo theo Huân Nhi nhanh chóng xuyên qua lớp năng lượng này.
      “Hô…”
      Xuyên qua tường năng lượng, loại uy áp bao phủ toàn thân này liền biến mất. Tiêu Viêm vừa muốn thả lỏng giọng có phần dồn dập của Huân Nhi lại vang lên bên tai.
      “Cẩn thận!”
      Tiếng vừa lọt vào tai, trong lòng Tiêu Viêm liền xuất chút lạnh lẽo. bàn chân, ngân mang chợt chớp động. đạo tàn ảnh liền đọng lại ở chỗ cũ.
      “Ầm!”
      Tàn ảnh vừa lên, vài đạo năng lượng kình khí sắc bén chợt dữ dội lướt tới. Năng lượng cuồng bạo lập tức xé rách đạo tàn ảnh kia thành phấn bụi.
      Cách tàn ảnh chừng mười thước, thân hình Tiêu Viêm lại xuất . Khẽ cau mày nhìn xung quanh, chỉ thấy chừng mười đạo năng lượng thể phiêu phù bất định. Những ánh mắt trống rỗng đều nhìn chằm chằm vào .
      “Năng lượng thể! Là mười đạo năng lượng thể có thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn.”
      Nhìn những năng lượng thể có thực lực mạnh mẽ này, Tiêu Viêm nhíu chặt mày. Mười năng lượng thể có thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn hội tụ chỗ, ở tầng , còn chưa gặp được tình huống này bao giờ. nghĩ tới, vừa tiến vào tầng thứ hai, bị đội hình như vậy tập kích.
      Nơi này còn có mùi máu. Là có người cố ý dẫn chúng tới đây.” Thân hình Huân Nhi chợt lóe lên, xuất bên cạnh Tiêu Viêm. Nhìn những năng lượng thể xung quanh, nàng nhíu mày .
      “Là Hồn Nhai làm.” Tiêu Viêm híp mắt lại, có thể làm ra việc như vậy, nhất định chính là hai người Hồn Nhai lúc nãy bị họ đánh thành trọng thương.
      “Có thể cảm nhận được khí tức của hai người đó ?” Ánh mắt Tiêu Viêm tập trung vào mười đạo năng lượng thể xung quanh, miệng hỏi.
      được, hai tên này giảo hoạt như cáo vậy. Chắc chúng dẫn đám năng lượng thể này tới đây rồi cao chạy xa bay.” Huân Nhi lắc lắc đầu, : “Đầu tiên cứ xử lý mấy thứ này . Nếu , mùi máu hấp dẫn đến càng nhiều năng lượng thể.”
      “Ừ, tốc chiến tốc thắng, để lâu sinh biến.”
      Tiêu Viêm ngưng trọng gật đầu. Tầng thứ hai này quả nhiên nguy hiểm hơn nhiều. Mười năng lượng thể có thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn này, dù là Lục tinh Đấu Tôn gặp cũng chỉ có nước cao chạy xa bay. Nhưng may mắn là cùng Huân Nhi liên thủ, giải quyết chúng nó cũng quá khó khăn..
      “Ừm…”
      Huân Nhi cũng gật đầu, thân thể mềm mại khẽ uốn rồi chợt quỷ dị biến mất. Mà ngay lúc nàng biến mất, Tiêu Viêm bên cạnh cũng dẫm mạnh xuống đất, dữ dội lướt về phương hướng khác.
      Chiến đấu kéo dài lâu, chỉ chừng mười phút sau, hai đạo thân ảnh hội tụ lại lần nữa. Nhìn mặt đất hỗn độn xung quanh, họ mỉm cười xòe tay ra. Mười miếng năng lượng hạch như trứng chim xuất , năng lượng cực kỳ nồng đậm kết thành lượn lờ xung quanh.
      “Phía đông là phương hướng mùi máu biến mất. Hai người Hồn Nhai hẳn là tiến về phía đó, theo muội được biết, phía đông chính là lối vào tầng thứ ba. Chung ta làm gì bây giờ?” Huân Nhi nhìn về chân trời phía đông, trong mắt lưu động hàn ý lạnh lẽo.
      “Theo sau chúng, hai người này thể để lại.” Tiêu Viêm mỉm cười, nhưng nụ cười kia lại có vẻ hết sức lạnh lẽo. Hai tên khốn kiếp, chỉ ám toán bọn họ, giờ lại gài bẫy mai phục. Những hành động này, dù là trong số đó thôi, với tính cách của Tiêu Viêm, chắc chắn bỏ qua dễ dàng như vậy.
      “Các ngươi muốn chơi, vậy ta theo đến cùng!”
      “Diện tích tầng thứ hai hơn tầng thứ nhất rất nhiều. Nếu thuận lợi, chỉ cần đến nửa tháng, chúng ta có thể đến lối vào tầng ba.” Huân Nhi giọng .
      thôi, những năng lượng hạch này, mỗi người nửa. Chúng ta hấp thu nó đường vậy.”
      Tiêu Viêm gật gật đầu, thân hình chợt động, hóa thành cái bóng mơ hồ, dữ dội lao về phía trước. Huân Nhi cũng gật gật đầu, sau đó nhanh chóng đuổi kịp.
      Phía trước, nơi cách hai người Tiêu Viêm rất xa. Hai đạo thân ảnh lướt như chớp giật lại đột ngột dừng lại. Quay đầu lại, nhìn phía sau xa xôi.
      “Bọn họ tiến vào tầng hai. Đám năng lượng thể kia cũng bị xử sạch rồi.” Hồn Lệ bây giờ biến thành người cụt tay, trầm giọng . Khuôn mặt vẫn tái nhợt như trước, nhưng khí tức ổn định hơn chút. Thiên Mộ này nhiều năng lượng thể, rất thích hợp với việc chữa thương.
      “Đến tầng thứ ba , cần để ý tới chúng. Trong khoảng thời gian này phải điều chỉnh tốt thương thế của ngươi. Nếu , chúng ta phải đối thủ của hai người đó. Vả lại, tính toán thời gian, mấy tên còn lại cũng sắp tới tầng thứ hai. Nếu để cho hai người Tiêu Viêm hội hợp với đám Cổ Thanh Dương, lúc đó chúng ta hoàn toàn phải đối thủ.” Hồn Nhai khẽ nhíu mày, trầm lạnh lẽo .
      “Mà đến tầng thứ ba sớm chút cũng có lợi cho kế hoạch của chúng ta. Lúc đó, đợi bọn người kia đến đông đủ, ta hốt mẻ cá lớn. Hắc hắc, ai cũng biết hung hiểm của Thiên Mộ, bọn người kia chết hết ở nơi này cũng chẳng ai gì được.” khuôn mặt Hồn Nhai lên vẻ độc, giọng .
      “Hắc, được rồi.”
      Hồn Lệ gật đầu, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên. Lần này trộm gà được mà còn mất gạo, đứt cánh tay. Món nợ này, với tính cách của thể báo.
      ! Ta cũng muốn xem bọn chúng có đuổi được hay …”
      Hồn Nhai cười lạnh tiếng. Tay áo vung lên, luồng hắc vụ bay ra từ trong tay áo, lướt về phía năng lượng sương mù xung quanh. Thân hình nhanh chóng lướt , Hồn Lệ cũng theo sát phía sau.
      “Phanh! Phanh!”
      Khuôn mặt Tiêu Viêm chút thay đổi, bàn tay đưa lên, luồng kình phong nóng cháy quét ra, đem tất cả những linh hồn trong sương mù kia đều chấn vỡ.
      “Những thứ này kinh tởm…”
      Nhìn những linh hồn giương nanh múa vuốt nhào đến, Huân Nhi cũng nhíu mày lại. Bề ngoài của chúng khác bao nhiêu so với năng lượng thể. Nhưng được Hồn Lệ khống chế, chúng trong sương mù, khi bọn họ tới gần nhào lên tự bạo. Mặc dù uy lực mạnh, nhưng phiền phức để đâu cho hết. Loại tập kích tự bạo này, trong tuần nay, hai người họ gặp dưới trăm lần.
      “Thương thế của Hồn Lệ hẳn ổn định trở lại.” Xử lý xong đạo linh hồn thể cuối cùng, Tiêu Viêm hơi lắc lắc cổ, thản nhiên .
      Theo tình huống gặp phải trong tuần này, mặc dù hai người Hồn Nhai bị bọn họ truy đuổi chật vật. Nhưng theo số ấn ký năng lượng ngẫu nhiên gặp đường, có thể nhìn ra, thương thế của Hồn Lệ nhanh chóng khôi phục.
      “Trong khoảng thời gian này, chúng ta thu hoạch được bao nhiêu rồi?”
      “Ngũ cấp ba mươi tám viên, Lục cấp hai mươi lăm viên, Thất cấp sáu viên, Bát cấp viên.” Huân Nhi tràm ngâm chút, .
      Tuy trong khoảng thời gian này đuổi giết hai người Hồn Nhai, nhưng họ vẫn quên mục đích chủ yếu là tu luyện. Năng lượng thể gặp đường đều biến thành năng lượng hạch trong tay họ. Thậm chí, ở mấy ngày trước, bọn họ may mắn hặp được năng lượng thể có thực lực đạt tới Bát tinh Đấu Tôn. Để xử lý thứ này, Tiêu Viêm và Huân Nhi cũng mất ít thời gian. Loại năng lượng thể này chút trí tuệ thuộc về riêng nó. Vì vậy, giải quyết đương nhiên khó hơn những năng lượng thể bình thường rất nhiều.
      “Đáng tiếc, gặp được năng lượng thể Cửu tinh Đấu Tôn. Lấy thực lực của muội bây giờ, sợ rằng chỉ có năng lượng hạch cấp bậc đó mới có tác dụng.” Tiêu Viêm có chút tiếc hận . Những năng lượng hạch này phần lớn đều do hấp thu, Huân Nhi chỉ sử dụng phần rất ít. Mặc dù biết những năng lượng hạch này có bao nhiêu hiệu quả với Huân Nhi, nhưng cũng hiểu được, đây đều là Huân Nhi cố ý tìm lý do để tặng cho .
      Huân Nhi mỉm cười, giọng : “Còn khoảng năm ngày nữa chúng ta đến tầng thứ ba. Mà mộ phủ tổ tiên Tiêu tộc - Tiêu Huyền cũng ở trong đó.”
      Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng chậm rãi gật đầu. Trong lòng khỏi nảy lên chút chờ đợi. Chẳng biết tại sao, vẫn có loại dự cảm, trong mộ phủ của Tiêu Huyền, chắc chắn vài thứ mà vị tổ tiên này để lại cho hậu nhân…
      -o0o-

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1341: Cửu tinh năng lượng thể
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      đại địa tĩnh mịch, năng lượng sương mù ngừng thẩm thấu từ dưới mặt đất lên, cuối cùng bao phủ lấy vùng đất thấy điểm cuối này.
      Tại nơi nào đó đại địa, hai đạo thân ảnh chậm rãi xuất . Nhìn lướt qua mặt đất có chút hỗn độn dưới chân, hơi cảm ứng chút sau đó đều nhíu mày lại.
      “Là Bát tinh năng lượng thể. Xem ra là do hai người Hồn Nhai giết chết. Thực lực của Hồn Lệ chắc hoàn toàn khôi phục, bằng thể nào giải quyết nhanh như vậy.” Tiêu Viêm bốc nắm đất lên, chợt chà xát nó, thản nhiên .
      “Chừng mười là đủ cho tên kia khôi phục thương thế, nhưng cánh tay cụt kia thể chữa lành được, sức chiến đấu yếu rất nhiều.” Mỹ mâu Huân Nhi mang theo vẻ cảnh giác, đảo qua xung quanh vòng, giọng : “Tính toán thời gian, chúng ta cũng sắp tiếp cận địa phận của tầng thứ ba rồi…”
      “Ừ, hai tên này chạy như chó nhà có tang trong mười ngày nay. Huynh cũng muốn xem, bọn chúng có thể chạy tới đâu được nữa.” Tiêu Viêm đứng dậy, cười lạnh .
      Huân Nhi khẽ gật đầu.
      “Vùng đất này, tuần suất năng lượng thể cao cấp xuất ngày càng nhiều. Năng lượng thể Bát tinh vốn rất khó thấy được cũng ngẫu nhiên xuất . Vả lại, ở phía đông bắc, huynh còn mơ hồ cảm thấy luồng năng lượng uy áp mịt mờ.” Tiêu Viêm đưa mắt nhìn về phía đông bắc, nhíu mày .
      “Phải, năng lượng thể có thể làm cho chúng ta cùng cảm nhận được uy áp. Muội nghĩ, chỉ sợ đó chính là Cửu tinh năng lượng thể. Tiêu Viêm ca ca, xem ra chúng ta gặp con cá lớn rồi, có nên động thủ ?” Huân Nhi duyên dáng cười, nàng cũng có chút cảm giác như vậy, nhưng cường độ tất nhiên hơn Tiêu Viêm rất nhiều rồi.
      Trong người loại năng lượng thể này có chứa Cửu cấp năng lượng hạch. Thứ này có lực hấp dẫn với cả hai người. Dù sao, bọn họ tiến vào Thiên Mộ tuy nửa năm, nhưng chưa từng đạt được viên năng lượng hạch Cửu cấp nào.
      “Sao lại động thủ? Cửu cấp năng lượng hạch, ở tầng thứ hai này cũng phải gặp là gặp được.” Tiêu Viêm cười, đưa mắt nhìn về phía xa, : “Cứ để hai tên kia chạy , kiểu gì cũng có lúc gặp…”
      thôi!”
      Vùa dứt lời, Tiêu Viêm liền xoay người, nhanh chóng lao về phía năng lượng uy áp phát ra. Phía sau , Huân Nhi cũng theo sát ngay lập tức.
      Nơi năng lượng uy áp phát ra cách hai người Tiêu Viêm cũng khá gần. Họ toàn lực phi hành gần hai mươi phút rồi từ từ giảm chậm tốc độ xuống. Lúc ngang qua nơi này, năng lượng thể Thất tinh, thậm chí Bát tinh cũng xuất . Những năng lượng thể này đều rải rác ở các khu vực xung quanh, giống như canh giữ thứ gì đó.
      “Cửu tinh năng lượng thể có được linh trí nhất định. Chúng nó tương đương với thượng vị giả trong giới năng lượng thể, có thể dễ dàng khống chế những năng lượng thể khác. Xem ra, khu vực này là lãnh địa của nó.” Hai người nấp sau tảng đá lớn, nhìn những năng lượng thể lờ mờ phiêu đãng trong làn sương mù kia, Huân Nhi giọng .
      Tiêu Viêm gật đầu, hỏi: “Xung quanh có khí tức của người nào khác ?”
      , chỉ có hai chúng ta.” Huân Nhi cười đáp.
      Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng thở phào nhõm hơi, mỉm cười : “ khi vậy, chúng ta lặng lẽ tiềm hành vào thôi. Phạm vi cảm giác của những năng lượng thể này khá . Lấy thực lực của hai chúng ta, muốn tiến vào mà kinh động chúng cũng khó lắm.
      “Ừm.” Huân Nhi khẽ gật đầu.
      Thấy thế, Tiêu Viêm mỉm cười, thân hình rung lên, đạo tàn ảnh chợt xuất , mà thân hình cũng nhanh chóng biến mất.
      Nhìn thấy Tiêu Viêm động thân, gian bên cạnh Huân Nhi cũng hơi vặn vẹo, thân thể nàng cũng chậm rãi mờ .
      Hai luồng gió lặng lẽ tiến vào trong làn sương mù năng lượng. Dọc đường, những năng lượng thể kia dù cảm giác được dao động rất , nhưng tiếc là chỉ số thông minh của chúng lại cao. Chỉ đứng ngây ngốc tại chỗ lát, nhìn xung quanh có gì lạ, lại tiếp tục tiến vào trạng thái du đãng.
      Hai luồng gió kia nhanh chóng tiến vào sâu trong khu vục này. Ước chừng mười phút sau, rốt cục cũng đến trung tâm khu đất, hóa thành hai đạo thân ảnh ra.
      “Tới rồi…”
      Thân hình ra, ánh mắt Tiêu Viêm nhìn về phía trước. Nơi đó là đống đá hình thù quái dị, bên thân ảnh mặc thiết giáp màu đen ngồi xếp bằng. Khí tức trầm ổn ngừng trào ra từ cơ thể , dưới hắc giáp, cặp mắt trống rỗng hờ hững, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể nhận thấy được năng lượng thể này có khí tức linh động hơn tất cả những năng lượng thể mà hai người Tiêu Viêm gặp.
      “Cửu tinh năng lượng thể…”
      Nhìn thân ảnh tràn ngập khí tức cổ xưa trầm ổn này, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua chút ngưng trọng. Tuy những năng lượng thể này yếu hơn bản thể, nhưng trước mắt cũng phải hạng tầm thường gì. Huống chi, Cửu tinh năng lượng thể này còn có được phần linh trí và đấu kỹ khi còn sống.
      “Tặc tử phương nào, mau cút ra đây!”
      Ngay khi hai người Tiêu Viêm dò xét năng lượng thể này, dưới hắc giáp chợt bộc phát ra cường quang chói mắt. Bàn tay năng lượng thể chợt nắm chặt lại, chiếc cự phủ(1) đột nhiên xuất rồi nhanh như chớp giật bổ về phía hai người Tiêu Viêm.
      “Cảm giác nhạy bén…”
      Thấy tên này phát ra nhanh như vậy, trong mắt hai người Tiêu Viêm cũng xẹt qua chút kinh ngạc. Thân hình chợt động, tránh thoát khỏi kình phong khổng lồ kia.
      “Bành!”
      Hai người né tránh, kình phong hung hăng bổ xuống tảng đá sau lưng họ. Trong nháy mắt. nó trực tiếp vỡ vụn thành bột phấn. Kình phong sắc bén còn để lại mặt đất cái khe dài hơn mười trượng.
      “Động thủ!”
      Giữa trung, thân hình Tiêu Viêm ra. Quát khẽ tiếng, ngân mang chợt lóe, từng đạo tàn ảnh xuất giữa trung. Trong chớp mắt xuất trước mặt thân ảnh mặc hắc giáp kia, thủ ấn biến đổi.
      “Khai Sơn Ấn! Phiên Hải Ấn!”
      Hai tay Tiêu Viêm kết ấn, ấn pháp hung hãn công kích lên thân ảnh mặc hắc giáp kia.
      ! !”
      Năng lượng chưởng ấn đánh trúng thân ảnh mặc hắc giáp kia. Lực đạo mạnh mẽ trực tiếp đẩy lùi lại hai bước.
      “Đám ruồi bọ các ngươi cũng dám trêu chọc bổn tôn?”
      Bị Tiêu Viêm đánh lui ngay khi vừa đối mặt, thân ảnh mặc hắc giáp kia tức giận gầm lên tiếng. Khai sơn cự phủ trong tay xoay mạnh như cối xay gió, kình phong đáng sợ hung hăng bổ về phía đầu Tiêu Viêm.
      ! ! !”
      Cự phủ bổ về phía Tiêu Viêm, thanh kim sắc trường mâu lượn lờ hỏa diễm bỗng bay ra từ phía sau lưng , đỡ lấy toàn bộ kình phong.
      “Phanh!”
      Khi Huân Nhi ngăn cản hắc giáp thân ảnh lại, Tiêu Viêm cười hắc hắc tiếng. Bàn tay nắm chặt lại, trọng xích ra, chút khách khí quật lên ngực . Lực đạo mạnh mẽ trực tiếp làm cho tên kia ầm ầm bay ra như đạn pháo. Tuy nó là Cửu tinh năng lượng thể, nhưng ràng phải đối thủ của Tiêu Viêm cùng Huân Nhi. Vả lại, phần trí tuệ ít ỏi còn sót lại của nó đâu thể so sánh với kinh nghiệm chiến đấu phong phú của Tiêu Viêm?
      “Hống!”
      Hắc giáp năng lượng thể phẫn nộ gầm lên, năng lượng hùng hậu ngừng trào ra từ cơ thể, đem những tảng đá trong phạm vi mười trượng đều chấn thành phấn vụn. chợt bước về phía trước bước, làm mặt đất rung mạnh, sau đó hung hăng liều mạng đánh về phía hai người Tiêu Viêm.
      “Tốc chiến tốc thắng!”
      Nhìn hắc giáp thân ảnh lao tới, Tiêu Viêm quát tiếng, thân hình lướt như chớp giật, cư nhiên lại cứng đối cứng với tên to con kia.
      “Phủ Phách Thiên Địa!”
      Trong cơ thể hắc giáp thân ảnh, năng lượng mênh mông ngừng bùng phát ra, chiếc cự phủ trong tay bỗng dưng bành trướng thêm mấy phần. giơ cự phủ lên cao, chỉ trong phút chốc, gian xung quanh đều vỡ vụn ra.
      “Tiêu Viêm ca ca! Cẩn thận!”
      Nhìn chiêu công kích cường hãn như vậy của hắc giáp thân ảnh, sắc mặt Huân Nhi biến đổi, vội vàng nhắc nhở.
      “Chết cho bổn tôn!”
      Tên kia tức giận rít gào, cự phủ trong tay mang theo luồng kình phong làm cho người ta sợ hãi, hung hăng bổ về phía đầu của Tiêu Viêm.
      !”
      Đối mặt với thế công kinh khủng của hắc giáp thân ảnh, trọng xích trong tay Tiêu Viêm vội đưa lên đỡ. Nhưng vừa tiếp xúc, trọng xích liền trực tiếp bị đánh bay . Mà Tiêu Viêm cũng như bị dính đòn nghiêm trọng, sắc mặt trắng bệch, thân hình như diều đứt dây bay ngược về phía sau.
      “Xuy!”
      Khi Tiêu Viêm đỡ lấy đòn công kích hung hãn này của hắc giáp thân ảnh, Huân Nhi cũng xuất phía sau . Kim sắc hỏa diễm trường mâu hung hăng đâm vào lưng tên kia, chỉ trong nháy mắt đem cả thân hình to lớn cắn nuốt hoàn toàn.
      Thấy màn này, khuôn mặt của Tiêu Viêm cũng lên nụ cười. Nhưng ngay lúc đó, mặt đất phía dưới bỗng nổ tung, hai đạo thân ảnh màu đen lướt ra như quỷ mị. Chỉ trong nháy mắt xuất bên cạnh Tiêu Viêm, kình phong hàn vỗ vào ngực chút lưu tình.
      “Hắc hắc, Tiêu Viêm, lúc truy sát người khác nên nhớ kỹ điều, ngàn vạn lần được để chuyện khác làm phân tâm. Thân phận giữa thợ săn và con mồi rất dễ thay đổi đấy!”
      chưởng hung hãn đánh vào ngực Tiêu Viêm. Thân ảnh kia khẽ ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt tái nhợt, làng là hai người Hồn Nhai bị Tiêu Viêm cùng Huân Nhi đuổi giết!
      Giờ phút này, vẻ mặt của cực kỳ lãnh dữ tợn. Hiển nhiên, loại thời cơ này, bọn họ chờ đợi lâu.
      Chịu kích toàn lực của hai người Hồn Nhai, sắc mặt Tiêu Viêm cũng trắng bệch. Nhưng làm Hồn Nhai có chút sững sờ lại là khuôn mặt Tiêu Viêm thế nhưng lại lặng lẽ nhếch lên nụ cười quỷ dị.
      “Ta còn tưởng rằng hai người các ngươi định trốn cả đời chứ!”
      “Oanh!”
      Vừa dứt lời, trong ánh mắt kinh ngạc của Hồn Nhai và Hồn Lệ, thân hình của Tiêu Viêm ‘oanh’ tiếng, vỡ thành hư vô.
      “Trúng kế!”
      Thấy thân hình Tiêu Viêm vỡ tan, trong lòng hai người bỗng trầm xuống...
      -o0o-

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :