Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1342: Thiên Khôi màu tím!
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      mau!”
      Ngay khoảnh khắc thân thể Tiêu Viêm hóa thành hư vô, sắc mặt Hồn Nhai liền biến đổi. quát lớn tiếng, thân hình nhanh chóng lướt về phía sau. Tuy sắc mặt trầm, nhưng Hồn Lệ cũng hề chậm chân, theo sát ngay sau Hồn Nhai. Hai người bọn họ khổ tâm thiết kế phục kích, ngờ lại thu hoạch được chút hiệu quả nào, ngược lại còn rơi vào bẫy của Tiêu Viêm.
      “Nếu đến, cần gì phải vội vàng như vậy?"
      Nhưng ngay khi hai người lui lại, mảnh gian phía sau lại đột nhiên vặn vẹo. đạo thân ảnh chậm rãi xuất , mặt mang theo nụ cười tủm tỉm, ngoài Tiêu Viêm ra còn ai vào đây nữa?
      “Chạy!”
      Thấy Tiêu Viêm ngăn cản, sắc mặt Hồn Nhai trầm xuống. Tay áo vung lên, sợi xích đen nhánh bay ra như độc xà, mang theo tiếng xé gió ù ù, lao thẳng tới đầu Tiêu Viêm.
      Thấy Hồn Nhai công kích, Tiêu Viêm mỉm cười. Bàn chân đạp mạnh xuống, mặt đất đột nhiên nổ tung. cột nham thạch khổng lồ mọc từ dưới đất lên, hung hăng va chạm với sợi xích kia.
      Khi hai người Hồn Nhai bị Tiêu Viêm ngăn cản, Huân Nhi cũng rất nhanh thu hồi Cửu tinh năng lượng hạch. Thân hình chợt lóe, liền xuất sau lưng chúng, cười lạnh : “Chúng ta rất kỳ quái, Cửu tinh năng lượng hạch vốn khá hiếm hoi. Nếu các ngươi phát tất nhiên thể bỏ qua. Nhưng vì sao lần này lại hoàn toàn thờ ơ như vậy? Hóa ra tất cả chỉ là cố ý sắp đặt.”
      Săc mặt Hồn Nhai và Hồn Lệ cực kỳ trầm, trong mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
      “Trốn gần tháng đủ mệt chưa?” Tiêu Viêm cười nhạt châm chọc.
      “Cũng khá phiền phức, tập kích cũng chỉ để đỡ tốn thêm tí sức thôi. Nếu thành công, vậy cứ thế mà làm thịt ngươi .” Khuôn mặt Hồn Nhai cực kỳ trầm, chợt quay đầu lại, : “Ta ngăn cản nàng, Tiêu Viêm giao cho ngươi!”
      “Yên tâm, lần trước là do trở tay kịp. Bây giờ ta chặt đứt cả hai tay của !” Hồn Lệ dữ tợn . Thực lực của hề kém Cổ , lại thêm thủ đoạn quỷ dị của Hồn tộc. Muốn giết chết Tiêu Viêm, cũng quá khó khăn. Chỉ cần để cho cơ hội thi triển Thiên giai đấu kỹ hay Hỏa Liên có uy lực kinh khủng kia là được.
      “Tốt!” Hồn Nhai khẽ gật đầu, lạnh lẽo nhìn Tiêu Viêm cái rồi đột nhiên xoay người. Đấu khí màu đen mênh mông bùng phát ra từ cơ thể. Mà thân hình cũng hóa thành tia chớp, dữ dội lướt về phía Huân Nhi.
      “Tiêu Viêm ca ca, cẩn thận! Cho ta chút thời gian!”
      Thấy Hồn Nhai vọt tới, trong mắt Huân Nhi đầy vẻ lạnh lùng. Quát tiếng, kim sắc hỏa diễm đột nhiên bốc lên. chút nhượng bộ va chạm với Hồn Nhai lao tới.
      Nhìn hai người bắt đầu giao thủ, Tiêu Viêm cũng chậm rãi thở ra hơi. Bình tĩnh nhìn Hồn Lệ trước mặt, tên này cũng là Bát tinh Đấu Tôn, chẳng qua nay mất cánh tay, sức chiến đấu giảm nhiều. Mà trái lại, Tiêu Viêm mạnh hơn lúc giao thủ với Cổ rất nhiều. Vì vậy, nếu Hồn Lệ muốn xử lý , chỉ sợ phải thất vọng rồi.
      “Tiêu Viêm, tuy ngươi có thể thắng Cổ , nhưng đại biểu có thể thắng ta! Mối thù cụt tay này, ta bắt ngươi trả đủ!”
      Vừa dứt lời, vụ khí đen kịt hàn đột nhiên bùng phát ra từ cơ thể Hồn Lệ. Từng sợi xích dễ dàng xuyên thủng mọi thứ trước mặt, bắn thẳng về phía Tiêu Viêm.
      Đối mặt với những sợi xích màu đen ùn ùn kéo tới kia, Tiêu Viêm mặt đổi sắc. Mười ngón tay liên tục búng ra, từng ngọn lửa màu nâu tím xen lẫn chút trắng sữa phun ra từ đầu ngón tay. Hỏa diễm xẹt qua bầu trời như cơn bão lửa, hung hăng va chạm với những sợi xích kia giữa trung, sau đó nổ tan tành như pháo hoa bắn.
      “Nếu chỉ là công kích bậc này, sợ rằng ngươi phải thu lại lời của mình rồi.” Nhìn những tia lửa tóe ra, Tiêu Viêm mỉm cười .
      Khuôn mặt Hồn Lệ cực kỳ trầm, hề để ý tới những lời Tiêu Viêm . Hai tay liên tục kết ra những thủ ấn kỳ dị, mà tùy theo những đạo ấn quyết này ngưng tụ, chỉ thấy trán đột ngột xuất cơn lốc xoáy màu đen. Cơn lốc này chậm rãi xoay tròn, ký hiệu kỳ dị bỗng lên mi tâm Hồn Lệ.
      “Có thể ép ta thi triển tộc văn để giải quyết, coi như là phúc khí của ngươi!”
      Loại ký hiệu quỷ dị này xuất , khí tức của Hồn Lệ cũng đột nhiên tăng vọt, hắc vụ dày đặc lượn lờ quanh người giống như thực chất. Mặt khác, tay áo bên bị cụt của bỗng kịch liệt rung động, cánh tay màu đen bỗng mọc ra. Nếu nhìn cẩn thận phát được cánh tay kia chứa đầy những khuôn mặt dữ tợn mà thê lương. Cánh tay này, cư nhiên hoàn toàn do linh hồn ngưng tụ lại!
      “Hắc hắc! Rất kinh ngạc phải ? Loại tộc văn này, bộ tộc suy tàn như Tiêu tộc của ngươi cũng có tư cách sở hữu.” Thấy vẻ ngưng trọng mặt Tiêu Viêm, Hồn Lệ cười lạnh tiếng. Những người thuộc các bộ tộc truyền lưu xuống từ thời viễn cổ như , bình thường tu hành bí pháp tăng phúc như Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Vì sao ư? Bởi vì họ có được tộc văn. ra, đó chính là những bí pháp cường hãn nhất trong thiên địa.
      Tuy việc sử dụng loại bí pháp này dẫn đến tiêu hao , nhưng nó lại có tác dụng phụ với thân thể. Những việc như bị bí pháp phản phệ, trước nay chưa từng xuất . Mà khi tu luyện những bí pháp kỳ dị này, các loại bí pháp phải tiêu hao máu hay tự mình hại mình khác trong mắt họ đều đáng xu.
      Tiêu Viêm nhíu mày. chưa từng dự đoán được loại tộc văn này lại có hiệu quả như thế. Ngày đó, nếu Cổ cũng sử dụng tộc văn khi giao thủ, chỉ sợ thắng bại thế nào cũng rất khó .
      “Tốt lắm, Tiêu Viêm, tiếp theo ta cho ngươi nếm thử thế nào mới là tuyệt vọng thực !”
      Hắc vụ lượn lờ, khuôn mặt đầy sẹo của Hồn Lệ càng thêm dữ tợn. Khí tức của đạt tới Bát tinh đỉnh phong, thậm chí còn mơ hồ có dấu hiệu đạt tới Cửu tinh. Loại thực lực này, vượt qua Tiêu Viêm rất nhiều!
      Lời vừa dứt, hắc vụ quanh người Hồn Lệ đột nhiên nổ tung, mà thân hình cũng biến mất cách quỷ dị.
      “Bành!”
      Ngay khoảnh khắc Hồn Lệ biến mất, ngọn lửa màu nâu tím người Tiêu Viêm bỗng dồn vào nắm tay, hung hăng đánh vào gian phía sau mình. Khi nắm tay đánh vào gian, hắc vụ màu đen bỗng trào ra, dễ dàng ngăn trở nó lại.
      “Công kích yếu ớt!”
      Hắc vụ trào ra, trong nháy mắt ngưng tụ thành thân ảnh của Hồn Lệ. liếc nhìn Tiêu Viêm trước măt, trong mắt xẹt qua chút khinh thường, đạm mạc .
      “Thiên Hỏa Tam Huyền Biến! Đệ nhất biến! Đệ nhị biến! Đệ tam biến!”
      Trong lòng Tiêu Viêm hít sâu hơi, Thiên Hỏa Tam Huyền biến thi triển đến mức tận cùng. Nhưng lần này, khi đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm tăng vọt, lại đột nhiên mơ hồ cảm thấy ở mi tâm truyền đến cảm giác ngứa ngáy. Nhưng loại cảm giác này chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, làm cũng suy nghĩ nhiều, chỉ tưởng đây là ảo giác.
      “Phanh!”
      Thi triển ra Thiên Hỏa Tam Huyền biến, thân hình Tiêu Viêm khẽ uốn cong lại như cá chạch, nhanh chóng lùi về phía sau.
      “Đó là…”
      Ở vào thời điểm Tiêu Viêm lui lại, Hồn Lệ kinh ngạc chăm chú nhìn vào mi tâm của Tiêu Viêm. Lúc tên kia thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, dường như mơ hồ nhìn thấy nơi đó lên ký hiệu kỳ dị như như . Thân là Hồn tộc, cũng xa lạ gì ký hiệu này, bởi vì đây là thứ tượng trưng cho kình địch năm đó của họ, tộc văn của Tiêu tộc!
      “Vừa rồi là tộc văn của Tiêu tộc? Sao có thể như vậy? Huyết mạch lực của Tiêu tộc hoàn toàn phế , sao còn có được tộc văn cơ chứ? Nhất định là ảo giác!”
      Cũng khó trách Hồn Lệ lại thất thố như vậy. Thứ gọi là tộc văn này, chỉ có viễn cổ bát tộc có được, bởi vì nó kích phát dựa vào huyết mạch lực. Mà huyết mạch của Tiêu tộc sớm là đồ bỏ , đâu có thể sở hữu được tộc văn?
      “Mặc xác có nhìn lầm hay . Tiểu tử này rất nhiều mưu ma chước quỷ, cứ giết rồi tính sau! Nha đầu của Cổ tộc kia quá mạnh, Hồn Nhai kiên trì được quá lâu.”
      Trong mắt Hồn Lệ lóe lên hung mang, đấu khí mênh mông trong cơ thể triệt để bộc phát, cỗ uy thế kinh khủng kia trực tiếp đánh tan sương mù năng lượng trong phạm vi trăm trượng.
      “Tiêu Viêm, nộp mạng !”
      Đấu khí tuôn ra dữ dội, Hồn Lệ giống như ma thần chiếm giữ bầu trời. Thân hình chợt động, kéo theo mảnh mây đen lạnh lẽo, lao mạnh về phía Tiêu Viêm.
      Nhìn Hồn Lệ lại tiếp tục lao tới, Tiêu Viêm cũng chậm rãi hít sâu vào hơi. Thực lực sau khi sử dụng tộc văn của người này mạnh hơn cả Cổ . Nếu cứng đối cứng với , tất nhiên trận chiến cực kỳ thảm thiết.
      “Cũng nên thử uy lực của thứ này…”
      Hào quang chợt lóe lên trong mắt của Tiêu Viêm. lát sau, ấn quyết trong tay đột nhiên biến đổi!
      “Ầm!”
      Ngay khi thủ ấn của Tiêu Viêm biến hóa, dưới mặt đất đột nhiên nổ tung lên, đất đá văng khắp nơi. Quang mang màu vàng rực rỡ chợt trút xuống, từng đạo thân ảnh như tượng đá được điêu khắc ra xuất . Đây ràng là những Thiên Khôi được Tiêu Viêm cường hóa lên ở hư lôi trì.
      “Xuy!”
      Kim quang tuôn ra dữ dội, cuối cùng đều hội tụ vào đạo thân ảnh đứng đầu. Màu ám kim cơ thể nó bỗng dần biến mất, tùy theo đó, biến thành màu tím kỳ dị. Mà dưới màu tím này, vẫn có thể nhìn thấy kim quang lưu chuyển.
      Khi kim quang hoàn toàn nội liễm vào cơ thể, Thiên Khôi màu tím đột nhiên mở mắt. Thân hình rung lên, thoáng cái xuất giữa trung, chắn trước mặt Tiêu Viêm. Ánh mắt hờ hững nhìn đám mây đen ùn ùn kéo tới. Dưới làn da, kim quang lặng lẽ lưu động.
      Hấp thu lực lượng của mười bộ Thiên Khôi, thực lực của khôi lỗi này đạt đến cảnh giới kinh khủng!
      -o0o-

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1343: Đại Phong Bạo
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Thiên Khôi đứng sừng sững trước người Tiêu Viêm, dưới lớp da màu tím mơ hồ có kim quang lưu chuyển. Thiên Yên Khôi này tự nhiên chính là con mà Tiêu Viêm tự tay luyện chế ra. Trước khi cường hóa ở Hư Lôi Trì, nó có thực lực chừng Tứ tinh Đấu Tôn, sau khi cường hóa, thực lực tăng lên cái cực hạn. Theo ước tính của Tiêu Viêm, thực lực của con Thiên Yên Khôi này có thể so sánh với Lục tinh Đấu Tôn. Mà thêm vào việc thông qua trận pháp hấp thu lực lượng của mười bộ Thiên Khôi đạt tới cấp độ Đấu Tôn khác, chỉ trong nháy mắt,thực lực của nó hoàn toàn vượt qua Tiêu Viêm.
      “Toái Hồn Minh Chưởng!”
      Cách đó xa, đám mấy đen đậm đặc xen lẫn hàn khí ùn ùn lướt đến. tiếng quát chói tai đột nhiên truyền ra từ bên trong. Ngay sau đó, chưởng ấn màu đen khổng lồ như núi đột nhiên lướt ra từ mây đen, sau đó hung hăng chụp về phía Tiêu Viêm. Nơi chưởng ấn qua, gian trực tiếp sụp đổ, tạo thành những vết rách đen ngòm. Những vết rách này ngừng túa ra từ hư vô như cái mạng nhện.
      Cảm nhận được uy áp khủng bố truyền từ cao xuống, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua chút ngưng trọng. Sau khi được tộc văn cường hóa, thực lực của Hồn Lệ vượt xa . Nếu hai bên thực giao thủ, tỉ lệ thắng của Tiêu Viêm chắc chỉ có năm phần, mà năm phần này cũng tương đối hung hiểm.
      Dù sao, đối mặt với Bát tinh Đấu Tôn, Tiêu Viêm còn có thể liều mạng đánh trận. Nhưng Hồn Lệ bây giờ mơ hồ đạt tới Cửu tinh, chênh lệch giữa hai bên lại bị nới rộng ra rất nhiều. Khoảng cách này, cho dù sử dụng Thiên giai đấu kỹ cũng khó có thể kéo lại được. Dù sao, lấy nội tình thâm hậu của Hồn tộc, trong tay Hồn Lệ chắc rằng cũng có Thiên giai đấu kỹ như Cổ . Chẳng qua là chưa tới lúc, bọn người kia tuyệt đối tùy ý vận dụng mà thôi.
      “Vừa đúng lúc, lấy người này tới thử thực lực của Thiên Khôi…”
      Trong đồng tử đen nhánh, chưởng ấn cấp tốc phóng đại. Tiêu Viêm thở mạnh hơi, trong lòng truyền ra mệnh lệnh.
      Khi ý niệm trong lòng Tiêu Viêm vừa chuyển động, Thiên Khôi đứng như bức tượng trước mặt cũng chậm rãi bước lên bước. Trong đôi mắt trống rỗng hờ hững có kim quang lưu chuyển, bàn chân đạp mạnh xuống hư , hóa thành cái bóng màu tím bay thẳng đến chân trời. Sau đó dùng phương pháp làm người ta cực kỳ rung động, trực tiếp cứng đối cứng va chạm với chưởng ấn lồ kia.
      “Bành!”
      Hai bên va chạm, kình phong kinh khủng quét qua. Tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ sợ trong phạm vi trăm dặm đều có thể nghe .
      “Rắc!”
      chưởng ấn khổng lồ kia cư nhiên bắt đầu xuất những khe nứt . Tùy theo khe nứt lan tràn, rốt cục năng lượng chưởng ấn kia cũng ‘rắc’ tiếng, vỡ tung ra thành nhiều mảnh.
      “Đặng, đặng!”
      Thiên Khôi hung hăng va chạm với chưởng ấn, kình lực mạnh mẽ cũng chấn lui nó mười bước. Mỗi bước bước ra đều để lại dấu chân màu đen bầu trời. Mà khi bước chân cuối cùng hạ xuống, thân hình nó lại dữ dội lao về phía trước như cung rời tên. Lúc này đây, nó trực tiếp lao vào trong đám mây đen nồng đậm kia.
      “Hử?”
      Thiên Khôi lao vào trong hắc vụ, Hồn Lệ cũng kinh hãi bật thốt lên tiếng, nhưng thanh của lại chợt im bặt lại. Vì quyền phong đáng sợ mang theo tiếng xé gió ù ù ngừng truyền ra từ trong đám mây đen kia.
      “Phanh phanh!”
      Từng đạo kình phong cực kỳ cường hãn ngừng bạo phát ra từ trong đám mây đen. Vô số tiếng kêu thê lương của linh hồn cũng vang lên, mà dưới loại giao thủ kịch liệt như thế này, hắc vụ cũng dần trở nên loãng .
      Hai mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn vào bên trong mây đen. Nơi đó, kim quang rực rỡ ngừng bùng nổ, dù hắc vụ cũng cách nào che dấu triệt để. Trải qua rất nhiều lần cường hóa, Thiên Khôi bây giờ chân chính đại thành. Thực lực bậc này, cho dù phải đối mặt với Cửu tinh Đấu Tôn cũng có thể đánh trận!
      Khi trong mây đen bùng nổ đại chiến, ánh mắt Tiêu Viêm cũng thừa dịp đảo qua trận chiến khác. Nơi đó, Huân Nhi và Hồn Nhai chiến đấu. Nhưng theo tình huống bị áp chế hoàn toàn của Hồn Nhai, xem ra Tiêu Viêm lo lắng suông rồi. Chỉ cần cho Huân Nhi đủ thời gian, cho dù giết chết Hồn Nhai ở đây cũng phải chuyện thể.
      “Thực lực của Huân Nhi chỉ sợ đạt đến Cửu tinh Đấu Tôn. Hồn Nhai nhiều nhất cũng là Bát tinh Đấu Tôn đỉnh phong mà thôi. Hai người đều thuộc viễn cổ chủng tộc. Công pháp và đấu kỹ tu luyện hẳn hơn kém nhau bao nhiêu.”
      “Hắc, hai tên này đều là người nổi bật trong thế hệ trẻ của Hồn tộc, nếu có thể làm thịt chúng ở đây, biết Hồn tộc đau lòng đến mức nào?” Trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua chút cười lạnh. và Huân Nhi đuổi giết hai tên này gần tháng rồi. Trong lúc đó, nhiều lần giao thủ gián tiếp cũng có thắng có thua. Nhưng hai tên này gian xảo như cáo vậy, thủy chung chịu chính diện giao chiến với họ. giờ có được cơ hội, đương nhiên là thể dễ dàng bỏ qua như vậy rồi.
      “Oanh!”
      Khi trong lòng Tiêu Viêm suy nghĩ, trong mây đen đột nhiên vang lên tiếng nổ cực kỳ lớn. Kình khí kinh khủng ngừng thổi quét ra từ bên trong, trực tiếp xé rách đám mây đen cực kỳ hàn này. Kim quang và hắc khí bùng nổ, cuối cùng vỡ bung thành vô số tia lửa.
      “Phanh!”
      Mây đen nổ tung, hai đạo thân ảnh cũng bay ra từ trong đó, cuối cùng đạp bước trong hư , lui lại gần trăm thước mới từ từ ổn định lại thân hình.
      Nhìn hai đạo thân ảnh này, hai mắt Tiêu Viêm híp lại. Giờ phút này, người Thiên Khôi mơ hồ có vô số chưởng ấn, xem ra khi chiến đấu đón đỡ ít đòn công kích của Hồn Lệ. May mà bây giờ thực lực của nó khác xa trước kia, nếu chắc bị đánh ná rat thành nhiều mảnh rồi.
      Tuy Thiên Khôi bị thương, nhưng tình trạng của Hồn Lệ lại ràng chật vật hơn nhiều. Tóc tai bù xù, quần áo người bị đánh tan hơn nửa, nơi khóe miệng còn mơ hồ có tia máu. Có thể thấy, lần này Hồn Lệ rơi xuống hạ phong. Ở Hồn tộc, dùng phương thức chiến đấu cực kỳ liều mạng để chiếm được hung danh. Dù vậy, dùng phương pháp này với số cường giả, có lẽ thực lấy được hiệu quả , nhưng đối mặt với Thiên Khôi hề có cảm xúc, cảm giác, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh của Tiêu Viêm như vậy, lại chút hiệu quả này. Mỗi người đánh đối phương chưởng, bên là khôi lỗi, bên là người bằng xương bằng thịt, chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi biết là bên nào chịu thiệt rồi.
      “Vô sỉ! Sao tên này còn sở hữu khôi lỗi mạnh như vậy?”
      Hồn Lệ ngừng thở hồng hộc như trâu, ánh mắt kinh sợ nhìn Thiêu Khôi phía xa. chưa từng nghĩ tới việc Tiêu Viêm còn có được thứ này. Trải qua lần giao thủ trước, nhận ra dù mình có thi triển tộc văn, sợ con khôi lỗi này. Nhưng nó lại giống như cái mai rùa, tùy ý cho đánh thế nào cũng chỉ thờ ơ để ý, mà Hồn Lệ lại thể quan tâm đến những đòn công kích của nó. Thành ra, loại chiến đấu này gây cho cảm giác cực kỳ bức bối.
      Tiêu Viêm phía xa tủm tỉm cười, vặn mình cái, búng ngón tay. Thiên Khôi lại ngay lập tức lao lên thêm lần nữa, hung hãn nhằm về phía Hồn Lệ. Thanh thế như vậy, làm sắc mặt Hồn Lệ tái xanh lại.

      đen đủi, vừa đến gặp đại phong bạo(1) của Thiên Mộ!”
      “Chạy mau, nếu bị phong bạo cuốn vào, cho dù là Đấu Tôn đỉnh phong cũng toi mạng!”
      Mà khi hai người Tiêu Viêm chiếm được thượng phong. Ở nơi cách họ khá xa, vài đạo thân ảnh lại lao nhanh như chớp giật. Mà chân trời phía sau họ, những xoáy năng lượng ngừng gào thét cuốn đến, tạo thành chuỗi phản ứng dây chuyền cực kỳ đáng sợ. cơn bão năng lượng nhanh chóng được hình thành.
      “Xuy!”
      bầu trời, chưởng ấn tràn ngập kim sắc hỏa diễm của Huân Nhi hung hăng đánh lên lồng ngực Hồn Nhai. Kình phong kinh khủng trực tiếp làm phun máu, cước bộ lảo đảo lùi về phía sau vài chục bước. Khi Huân Nhi vừa muốn truy kích, khuôn mặt lại đột nhiên đại biến, ngẩng mạnh đầu nhìn về phía cuối chân trời. Nơi đó, đường dài màu đen nhanh chóng lan tràn đến.
      “Đây là… Thiên Mộ đại phong bạo!”
      Nhìn năng lượng phong bạo khủng bố tràn đến, đồng tử Huân Nhi co rụt lại. Lập tức đình chỉ thân hình, quay đầu hô lớn với Tiêu Viêm: “Tiêu Viêm ca ca! mau!”
      Nghe được tiếng hô của Huân Nhi, Tiêu Viêm cũng hơi ngẩn ra. Rồi như cảm ứng được điều gì, đưa mắt nhìn về phía chân trời, lập tức cũng khẽ hít hơi khí lạnh. chút chần chừ triệu hồi Thiên Khôi lại, lao đến bên cạnh Huân Nhi. Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của hai người Hồn Nhai, nhanh như chớp bay về phía lối vào của tầng thứ ba.
      “Đó là… Năng lượng phong bão?”
      Lau vết mắt khóe môi, Hồn Nhai quay đầu lại, khóe miệng nhất thời run lên. Cũng bất chấp hai tên sát tinh ở phía trước, trao đổi ánh mắt với Hồn Lệ cái, cả hai đều xoay người chạy như điên như chó nhà có tang. Giao thủ với hai người kia, còn có chút đường sống. Nhưng nếu bị cuốn vào phong bạo, vậy chết chắc rồi!
      Khi hai người Hồn Nhai bắt đầu chật vật chạy trốn, chân trời phía sau họ, từng bóng đen mơ hồ thoáng . Trong lúc nhất thời, vùng đất yên tĩnh hề có sức sống này lại xuất khí náo nhiệt cực kỳ cổ quái. Chẳng qua, đám người này đều túa mồ hôi lạnh chạy như điên mà thôi.
      ----------------------------------------------
      (1) Đại Phong bạo: Cơn bão lớn.
      -o0o-

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1344: Tụ tập
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Mảnh đất vốn rộng lớn tĩnh mịch này giờ lại bị những tiếng ầm ầm to lớn bao phủ. Năng lượng phong bạo(1) cuồn cuộn mà đến, nơi nó qua, thậm chí ngay cả gian đều sụp đổ, tạo thành những mảng đen nhìn cực kỳ đáng sợ.
      “Đó là gì?” Tiêu Viêm theo sát sau Huân Nhi. Cảm nhận được uy áp kinh khủng truyền đến từ phía xa, sắc mặt có chút ngưng trọng .
      “Năng lượng phong bạo của Thiên Mộ. Đây là loại thiên tai tự nhiên, uy lực cực kỳ kinh khủng. Dù là cường giả Đấu Tôn đỉnh phong, nếu bị cuốn vào trong đó đều hữu tử vô sinh. Trước kia, cường giả của các tộc tiến vào Thiên Mộ, số người may đều gặp phải loại năng lượng phong bạo này, hơn nữa còn bị cuốn vào.” Huân Nhi giọng : “ ngờ lần này chúng ta lại gặp phải nó. Bình thường, phải vài năm mới xảy ra năng lượng phong bạo lần.”
      “Cứ chạy trước . Phạm vi lần này của phong bạo rất lớn. Chỉ sợ toàn bộ tầng thứ hai đều bị ảnh hưởng. Vì vậy, chúng ta phải nhanh chóng tiến vào tầng thứ ba.”
      Huân Nhi trầm giọng .
      “Ừm…”
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Xoay người lại, nhìn hai đạo thân ảnh cũng chật vật lao phía sau, đây hiển nhiên là Hồn Nhai và Hồn Lệ. Nhưng giờ phút này Tiêu Viêm cũng có tâm tư tiếp tục để ý đến chúng.
      “Hả? Còn có những người khác?”
      Khi nhìn về phía sau, Tiêu Viêm đột nhiên phát từng đạo bóng đen nhanh như chớp lao về phía này. Mấy người đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều sửng sốt.
      “Ha ha, ngờ Tiêu Viêm huynh đệ nhanh như vậy, sớm tới nơi này rồi.”
      Hai đạo thân ảnh kia là nam nữ, đúng là Hỏa Huyễn và vị hồng y nữ tử đeo mạng che mặt của Viêm tộc. Nhìn thấy Tiêu Viêm, trong mắt Hỏa Huyễn khỏi lên vui vẻ, cười to .
      Nghe được thanh này, Tiêu Viêm cũng mỉm cười. Chắp tay với hai người từ phía xa, : “Hỏa Huyễn huynh cũng chậm a.”
      Hỏa Huyễn cười cười, cùng hồng y nữ tử kia tăng tốc, đuổi kịp hai người Tiêu Viêm. Khi ánh mắt đảo qua Tiêu Viêm, cũng hơi ngây người: “Tiêu Viêm huynh đột phá?”
      “Ha ha, may mắn mà thôi.” Tiêu Viêm cười đáp.
      Thấy Tiêu Viêm phủ nhận, Hỏa Huyễn và hồng y nữ tử kia liếc nhau cái, đều nhìn ra kinh dị trong mắt đối phương. Mới vào Thiên Mộ gần nửa năm, ngờ Tiêu Viêm đột phá. Tốc độ như vậy, phải là tương đối kinh khủng.
      “Hình như hai người của Hồn tộc cũng ở phía sau?” Hỏa Huyễn liếc về phía sau, cười hỏi.
      “Truy sát bọn chúng tháng, vừa có cơ hội lại bị năng lượng phong bạo này phá hỏng chuyện tốt.” Tiêu Viêm khẽ cười, đáp.
      Nghe vậy, Hỏa Huyễn hỏi nhướng mày, trong lòng có chút chấn động. đương nhiên biết câu nhàng này của Tiêu Viêm đại biểu cho cái gì. Hồn Nhai và Hồn Lệ đều là Bát tinh Đấu Tôn, thực lực rất mạnh. Hai người liên thủ, dù gặp Cửu tinh Đấu Tôn cũng đủ sức đánh trận. Nhưng ngờ lại bị Huân Nhi và Tiêu Viêm đuổi giết cả tháng.
      “Năng lượng phong bạo này quét qua cả tầng thứ hai. Xem ra, muốn tránh thoát nó chỉ có cách tiến vào tầng ba thôi. giờ, khoảng cách của chúng ta với tầng thứ ba cũng quá xa, chắc có thể đến đó trước khi phong bạo đuổi kịp.” Hỏa Huyễn mỉm cười dò hỏi: “Trong khoảng thời gian này, chúng ta có thể giúp đỡ nhau chút. biết ý của Tiêu Viêm huynh thế nào?”
      thành vấn đề!” Tiêu Viêm cũng mỉm cười đáp. Ý muốn giao hảo của Hỏa Huyền, tự nhiên cự tuyệt. Đặc biệt là ở nơi này, thêm người bạn, tỷ lệ sinh tồn lớn hơn rất nhiều.
      Hai người xong đều nhìn nhau cười, mà Huân Nhi và vị hồng y nữ tử kia cũng xen vào cuộc trò chuyện của hai người kia. Ngẫu nhiên ánh mắt chạm nhau cái, cũng chỉ khẽ gật đầu rồi lập tức dời mắt nơi khác.
      Thương lượng xong, bốn người cũng gần nhau hơn chút. Ánh mắt cảnh giác đảo qua bốn phía, sau đó thân hình nhanh như chớp lao về phía trước.
      ngờ hai người của Viêm tộc lại đồng hành với Tiêu Viêm…”
      Phía sau, khi nhìn thấy nhóm người Tiêu Viêm và Hỏa Huyễn hội họp, sắc mặt Hồn Nhai khỏi lạnh xuống. giờ, lực chiến đấu của họ kém hai người Tiêu Viêm, nếu lại nhiều thêm trợ giúp nữa, bọn họ toi mạng là cái chắc.
      “Hừ! Cho các ngươi đắc ý thêm lát. Đợi đến tầng thứ ba, ta cho các ngươi kẻ đều chạy thoát.”
      Vẻ độc xẹt qua mắt Hồn Nhai, tốc độ cũng chợt tăng thêm. Cùng Hồn Lệ hóa thành hai đạo bóng đen mơ hồ, bay về phía lối vào tầng ba.
      Trạng thái liều mạng chạy trốn này kéo dài chừng nửa ngày. Trong nửa ngày này, tốc độ của đám người Tiêu Viêm vẫn luôn ở vào trạng thái cực hạn. Bởi vậy, lượng đấu khí mà họ tiêu hao cũng đạt đến mức kinh khủng. Nhưng cũng may, nửa năm nay trong tay họ cũng có ít năng lượng hạch dự trữ. Bởi vậy, trong lúc nhất thời cũng cần lo đến việc đấu khí cạn kiệt.
      Nhưng tuy có thể bổ sung lượng đấu khí tiêu hao, nhưng căng thẳng về tinh thần lại làm cho nhóm người Tiêu Viêm khá uể oải. Năng lượng phong bạo theo sát phía sau kia giống như lưỡi hái thần chết, làm cho bọn họ dám chậm trễ chút nào.
      “Tiêu Viêm ca ca, sắp tới lối vào tầng ba rồi.”
      Khi toàn lực chạy trốn, Huân Nhi đột nhiên nhìn về phía xa, mở miệng .
      Nghe được lời này của nàng, Tiêu Viêm và hai người Hỏa Huyễn đều mừng rỡ. Cẩn thận cảm ứng chút, quả nhiên đều nhận thấy được có năng lượng uy áp mơ hồ truyền đến từ phía xa.
      “Tăng tốc độ!”
      Thấy được lối vào, Tiêu Viêm cười to tiếng. Bàn tay vung lên, tốc độ đột ngột tăng thêm, tựa như sao băng xẹt qua bầu trời. Chỉ qua vài cái chớp mắt, biến mất thấy tăm hơi.
      Khi mấy người Tiêu Viêm phát ra lối vào tầng ba, Hồn Nhai cũng như cảm ứng được gì đó. Tinh thần lập tức phấn chấn, liều mạng tăng hết tốc độ lao về phía trước.
      Xa xa, bức tường năng lượng cực lớn phủ kín từ bầu trời xuống mặt đất, tựa như thiên tường(2) đứng sừng sững trong thiên địa.
      Giờ phút này, trước bức tường năng lượng đó, bốn đạo thân ảnh ngồi xếp bằng. lát sau, người trong số đó ngẩng đầu, nhìn về phía xa thản nhiên : “Bọn họ đều đến. Theo tới còn có năng lượng phong bạo.”
      “Quả nhiên!”
      Nghe vậy, nam tử áo bạc và nam tử cường tráng đều thở phào hơi, chợt người trước bĩu môi hỏi: “Cổ Chân, sao ngươi còn bình tĩnh vậy được? Đây chính là năng lượng phong bạo a! Nếu bị cuốn vào, tất cả chúng ta đều thể sống sót.”
      “Ha ha! Cũng phải là ta bình tĩnh, mà có gấp gáp cũng vô dụng. Với lại, nơi này còn có Thanh Dương đô thống. Tình huống xấu nhất có lẽ xảy ra.” Cổ Chân mỉm cười, .
      “Ngươi tên này…” Nghe được lời này của , nam tử áo xanh cũng nhịn được mà mở mắt, nhìn về phía xa xa, cười : “Bức tường năng lượng ở đây thực chất hóa. Chỉ có cách mạnh mẽ đánh ra con đường. Nhưng việc này chỉ bốn chúng ta thôi làm được. Bởi vậy, dù đến đây đầu tiên, nhưng vẫn phải chờ những người khác nữa…”
      “Chắc ngươi lo lắng tiêu hao quá lớn, thể ứng phó ở tầng ba mà thôi…” Cổ Chân lắc đầu cười .
      Nam tử áo xanh cười cười, cũng phản bác. Thân hình chậm rãi đứng dậy, đưa mắt nhìn chân trời phía xa, : “Huân Nhi tới rồi…”
      “Xuy!”
      Lời vừa dứt, lâu sau, mấy đạo thân ảnh xuất phía chân trời. Chỉ trong vài cái chớp mắt đến gần bức tường năng lượng. Nhìn bốn người ngồi xếp bằng phía dưới, tất cả đều sửng sốt.
      “Cổ Thanh Dương? Tốc độ của mấy người này nhanh a.” Nhìn bốn người kia, Hỏa Huyễn kinh ngạc giọng .
      “Thanh Dương đại ca, sao còn tiến vào? Năng lượng phong bạo sắp đến rồi.” Huân Nhi cũng từ từ đáp xuống đất từ giữa trung, cau mày hỏi.
      “Tường năng lượng thực chất hóa, phải phá vỡ được nó. Ta dang chờ bọn họ.” Cổ Thanh Dương cười, nhìn lướt qua người Tiêu Viêm, trong mắt xẹt qua chút kỳ dị, rồi chợt quay sang Huân Nhi, hỏi: " sao chứ?"
      sao, chỉ là dây dưa tháng với hai tên của Hồn tộc thôi.” Huân Nhi lắc đầu, đáp.
      “Hai tên đó dám ra tay với ngươi?”
      Nghe vậy, nam tử áo xanh nhướng mày, Cổ Chân cũng hơi ngẩng đầu, trong mắt lên chút lãnh ý. Nhưng cuối cùng người mở miệng lại là nam tử áo bạc.
      “Bọn chúng cũng làm được gì.” Huân Nhi mỉm cười. Quay đầu lại, chỉ thấy từng đạo lưu quang thoáng , hóa thành những đạo thân ảnh đáp xuống khu đất này. Đây đúng là những người tiến vào Thiên Mộ ngày đó, chỉ có điều giờ họ nhìn khá chật vật mà thôi. Về phần hai người Hồn Nhai càng đứng ở vị trí sau cùng. Hiển nhiên là lo sợ đám người Tiêu Viêm ra tay.
      “Bây giờ phải lúc động thủ với chúng. có thời gian!” Thấy biểu tình của nam tử áo xanh, Tiêu Viêm giọng nhắc.
      Nam tử áo xanh cũng phản bác. đương nhiên hiểu được việc cấp bách bây giờ là đánh vỡ tường năng lượng, sau đó tiến vào tầng thứ ba.
      “Các vị, tình huống bây giờ ra sao, chắc các vị cũng hiểu. Nhưng con đường thông tầng thứ ba này thực chất hóa, phải mạnh mẽ đánh vỡ mới có thể tiến vào. Nhưng việc như vậy cũng phải người có khả năng làm được. Vì vậy, nếu các vị còn lo lắng cho mạng sống của mình, mời liên thủ phá vỡ nó. Phong bạo mà đến, tất cả chúng ta xong đời.” Nam tử áo xanh bước lên bước, đảo mắt nhìn xung quanh, thản nhiên .
      Nghe được lời của , sắc mặt mọi người đều biến đổi. Sau hồi trầm ngâm, tất cả đều chậm rãi gật đầu. Có thể tiến vào Thiên Mộ, tất cả đều phải hạng tầm thường, bọn họ đương nhiên hiểu được con đường phía trước chỉ có , đó chính là tầng thứ ba. Vì vào, chỉ có kết quả, đó là chết chắc!
      -----------------------------------------
      (1) Năng lượng phong bạo: Bão năng lượng.
      (2) Thiên tường: Tường trời.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1345: Viễn Cổ Phệ Trùng
      Dịch: Blue - Biên: Vô Ưu
      Thấy mọi người đều gật đầu, Cổ Thanh Dương mỉm cười. Nhìn năng lượng phong bạo phía xa cuồn cuộn trào đến, : “Nếu ai phản đối chúng ta bắt đầu thôi. Vì đề nghị này do ta đưa ra, nên do chúng ta bắt đầu trước, những người phía sau thay phiên nhau lên. Đương nhiên, nếu có người muốn hờ hững cho qua, lòng mang dã tâm cũng đừng trách ta khách khí…”
      đến đây, ánh mắt đảo qua mọi người, cuối cùng dừng lại người Hồn Nhai và Hồn Lệ. Nụ cười mặt nhiều thêm phần lạnh lẽo.
      “Thanh Dương đô thống cứ yên tâm, bây giờ tất cả mọi người đều ngồi chiếc thuyền. Nếu có ai muốn làm chìm nó, những người còn lại tất nhiên bỏ qua cho chúng.” Người nam tử trán có ký hiệu hình tia sét. Hiển nhiên, chính là người của Lôi tộc.
      “Ha ha, đa tạ!” Cổ Thanh Dương cười, sau đó quay đầu với ba người Cổ Chân: “Chúng ta động thủ trước. Tiêu Viêm, Huân Nhi, các ngươi lên cuối cùng.”
      Thấy mục quang của Cổ Thanh Dương chuyển tới mình cuối cùng, Tiêu Viêm cũng khẽ gật đầu. hiểu được, Cổ Thanh Dương muốn bọn họ cuối cùng, đề phòng hai người Cổ Nhai.
      “Được rồi, bắt đầu thôi!”
      Nam tử áo bạc kia cười tiếng, sau đó cùng ba người còn lại chậm rãi đến gần tường năng lượng. Đấu khí trong cơ thể trào ra như đại hồng thủy, cuối cùng hóa thành mũi khoan khổng lồ, hung hăng oanh kích vào bức tường do năng lượng ngưng kết lại kia.
      “Bành!”
      Bốn người liên thủ, lực công kích tự nhiên là cực kỳ kinh khủng. Dù tường năng lượng cực kỳ cứng rắn, nhưng chịu oanh kích như vậy cũng nứt ra từng cái khe lớn, rồi vỡ ra, tạo thành cái cửa động cao chừng ba, bốn trượng.
      “Phanh phanh phanh!”
      Thấy công kích có hiệu quả, tất cả mọi người đều thở phào nhõm hơi. Bốn người Cổ Thanh Dương lại chợt nâng tay lên lần nữa, đấu khí như những lưỡi dao sắc bén, ngừng hung hăng cắm vào trong tinh bích(1). Mảnh vỡ năng lượng ngừng nứt vỡ bay ra.
      Giờ phút này, bốn người giống như những cái máy đục đá. Đấu khí mênh mông ngừng bạo phát, cái động kia cũng càng lúc càng sâu.
      “Hô…”
      Chừng mười phút sau, mặt bốn người Cổ Thanh Dương lấm tấm mồ hôi, động được đào sâu hơn mười trượng. Phía sau họ, mọi người nối đuôi nhau tiến vào, tò mò nhìn lớp năng lượng xung quanh.
      Tường năng lượng này rộng chừng trăm trượng. Vì vậy, dù đoàn người có đào ngừng nghỉ chăng nữa cũng cần nhiều giờ. Khối lượng công việc như vậy, nếu chỉ dựa vào hay hai người, chỉ sợ làm hơn tuần cũng thể hoàn thành.
      “Thanh Dương đô thống, đổi cho bọn ta .”
      Thấy bốn người Cổ Thanh Dương dừng lại, hai gã nam tử Lôi tộc cười . Bọn họ đương nhiên biết, lấy thực lực của bốn người kia vẫn có thể kiên trì thêm thời gian, nhưng ràng là bọn họ muốn giữ lại chút khí lực, thể vắt hết sức ở đây được. Dù sao, quan hệ giữa viễn cổ bát tộc cũng thân mật như bề ngoài. Dù phối hợp với nhau chăng nữa vẫn giữ chút đề phòng.
      “Ha ha, vậy làm phiền Lôi Lạc huynh đệ rồi.” Cổ Thanh Dương cười cười, sau đó bốn người liền nhanh chóng lui lại, nhường cho hai nam tử Lôi tộc bước về phía trước. Lôi quang rực rỡ ngưng tụ nắm tay, sau tiếng quát khẽ liền cùng trào ra. Nhất thời, trong thông đạo lại vang lên những tiếng nổ ầm ầm.
      “Năng lượng phong bạo càng lúc càng gần rồi…”
      Ngay lúc mọi người men theo thông đạo dần dần tiến vào, Tiêu Viêm ở phía cuối bỗng quay đầu nhìn về phía cửa vào của thông đạo. Năng lượng uy áp truyền đến từ phía người càng lúc càng mạnh, thậm chí còn lờ mờ nghe được những tiếng gió rít ù ù cực kỳ chói tai.
      “Chắc năng lượng phong bạo thể vào được đến đây đâu.” Thấy ánh mắt của Tiêu Viêm, Huân Nhi cười an ủi.
      “Lối vào tầng thứ ba này vẫn luôn thực chất hóa như vậy sao?” Tiêu Viêm gật đầu cười, đột nhiên đưa tay chạm vào lớp năng lượng ngưng kết này. Những thứ đẹp đẽ này đều do ngưng tụ từ năng lượng cực kỳ kinh khủng, hơn nữa trải qua áp súc khó tin, cuối cùng mới trở thành tường năng lượng thực chất lớn đến vậy được.
      “Ừm, từ lúc Bát tộc chúng ta lần đầu đến đây, tường năng lượng này thực chất hóa. Mặc dù trải qua vô số năm tháng thay đổi, năng lượng ở đây vẫn hề có dấu hiệu hòa tan.” Huân Nhi gật đầu, .
      Trong miệng Tiêu Viêm chậc chậc than thở tiếng. Thiên Mộ này quả nhiên thần kỳ.
      Khi hai người Tiêu Viêm chuyện, thông đạo cũng càng ngày càng dài. Nhưng Lôi tộc chỉ có hai người, nên tiến trình đương nhiên chậm hơn bốn người Cổ Thanh Dương rồi. Bởi vậy, khi bọn đổi người chỉ có thể mở ra đến năm trượng. Nhưng may là phía sau vẫn còn có ít người, từng đợt từng đợt thay phiên nhau tiến lên, làm cho thông đạo càng lúc càng sâu.
      “Ầm!”
      Quá trình vác cuốc đào đường này kéo dài thêm chừng mười phút phía sau đột nhiên vọng tới tiếng nổ kinh thiên. Mọi người đều cảm thấy được, giống như ngay cả tường năng lượng này đều cũng rung mạnh lên.
      “Năng lượng phong bạo cuốn đến đây rồi…”
      Động tĩnh như vậy, làm cho khí trong thông đạo đều trầm tịch xuống, mặt ai cũng xuất vẻ ngưng trọng. ngờ tường năng lượng lớn như vậy mà còn bị năng lượng phong bạo làm cho rung chuyển. Nếu bây giờ mà họ còn ở ngoài, sợ rằng hóa thành bột phấn chỉ trong nháy mắt.
      “Mọi người, tăng tốc độ!” Cổ Thanh Dương nhíu mày, sau đó mở miệng . Bây giờ mặc dù tránh được năng lượng phong bạo, nhưng hoàn cảnh lại quá áp lực. Xung quanh đều là những lớp năng lượng đẹp đẽ, nhưng tuy đẹp đẽ, vẫn mơ hồ cảm thấy quá thoải mái.
      Nghe được thanh của , mọi người đều khẽ gật đầu. Hai người Hỏa Huyễn trước mở đường cũng tăng thêm tần suất công kích.
      Trong quá trình tuần hoàn này, Tiêu Viêm và Huân Nhi cũng ra tay hai lần. Phá vỡ lớp năng lượng này cũng khó như Tiêu Viêm tưởng. Mặc dù chúng rất cứng rắn, nhưng đối với người sở hữu mấy loại Dị Hỏa như Tiêu Viêm mà , lại chẳng tốn bao nhiêu sức.
      Hồn Nhai cùng Hồn Lệ dưới giám thị của hai người Tiêu Viêm cũng bắt buộc phải tiến lên làm việc. Nhưng theo thời gian duy trì đến xem, ràng là chúng chỉ làm qua loa cho xong. Dù vậy, vào thời điểm này cũng chẳng còn thời gian mà so đo nữa. Có vừa mắt đến thế nào chăng nữa, Tiêu Viêm vẫn phải cố nhịn đến lúc rời khỏi thông đạo rồi tính.
      Mà trong khoảng thời gian này, ánh mắt Tiêu Viêm cũng chú ý thêm hai người của Dược tộc. Đó là nam tử mặc trường bào có nhiều hoa văn kỳ dị và nữ tử thân hình hỏa bạo gợi cảm. Từ khí tức, có thể nhận ra hai người đều là Thất tinh Đấu Tôn, sức chiến đấu cũng kém hơn Hồn Nhai và Hồn Lệ. Mà ngẫu nhiên, ánh mắt của hai người này nhìn về phía Tiêu Viêm cũng quá hữu hảo. Nhưng với điều này, Tiêu Viêm cũng chẳng thèm để tâm, những thiên tài của các chủng tộc viễn cổ này đều có cảm giác ưu việt của riêng mình. Đặc biệt là khi đối mặt với những nhân loại bình thường, ưu việt này càng được thể ràng hơn.
      “Hả?”
      Tiếng động ầm ầm ngừng vang vọng trong thông đạo, Tiêu Viêm cũng hơi nhắm mắt lại. Mà ngay khoảnh khắc đó, tiếng động cực kỳ bỗng truyền vào tai , làm giật mình mở mắt ra. Nhìn về phía tinh bích bên trái, đưa tay sờ lên, phát bề mặt của tinh bích này cư nhiên thẩm thấu ra chất lỏng năng lượng.
      “Đây là…”
      Tiêu Viêm hơi giật mình, ánh mắt đảo qua tinh bích hai bên, thân thể khựng lại lúc lâu. Sau đó, trong ánh mắt nghi hoặc của Huân Nhi, cong tay búng ra, hai luồng năng lượng mảnh như sợi tơ bay ra từ đầu ngón tay, chui vào tinh bích.
      Hành động kỳ quái như vậy của Tiêu Viêm cũng hấp dẫn chú ý của những người khác. Thậm chí ngay cả hai người mở đường ở đầu cũng ngừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.
      “Tiêu Viêm?” Cổ Thanh Dương khẽ nhíu mày, gọi tiếng.
      Nhưng đối với tiếng gọi này của , Tiêu Viêm lại như hề nghe thấy. Chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn mọi người, huyết sắc mặt giảm rất nhiều, khô khốc : “Tinh bích tự chữa trị…”
      Lời này vừa ra, khí trong thông đạo nhất thời trở nên tĩnh mịch.
      Sắc mặt của Cổ Thanh Dương cũng trở nên khó coi, học theo cách của Tiêu Viêm, phất tay bắn ra hai sợi năng lượng để cảm ứng. Quả nhiên nhận thấy được, áp lực năng lượng rất truyền về từ sợi tơ.
      “Mẹ kiếp, đây là chỗ quái quỷ gì vậy!”
      Thấy sắc mặt của Cổ Thanh Dương, tất cả mọi người đều lạnh gáy. Có người còn nhịn được mà chửi mắng ra tiếng.
      Sắc mặt của Cổ Chân cũng cực kỳ ngưng trọng. Bước nhanh đến bên cạnh tinh bích, chợt trầm giọng : “Bên trong tinh bích dường như có thứ gì đó.”
      “Ầm!”
      Vừa dứt lời, cũng đánh mạnh lên tinh bích chưởng. Chỉ thấy nơi đó nứt ra khe hở, có thể mơ hồ thấy được bên trong chất lỏng gì đó màu trắng ngừng động đậy rồi thẩm thấm ra, sau đó bao trùm bề mặt tinh thể phía ngoài, dần dần tạo nên tầng năng lượng thực chất cực kỳ mỏng.
      “Là mấy thứ này phân bố năng lượng chữa trị tinh bích.”
      Nhìn màn này, Tiêu Viêm hít sâu hơi, cảm giác lạnh lẽo tràn ngập từ đầu tới chân. Chậm rãi xoay người, ánh mắt đảo qua xung quanh. Nếu như vậy, phải tất cả bức tường năng lượng đứng sừng sững trong thiên địa này đều do những con tiểu trùng(2) này tạo nên sao? Mà dựa theo thể tích của chúng, muốn tạo nên tường năng lượng khổng lồ như vậy số lượng khủng khiếp đến mức nào?
      Bọn họ… cư nhiên xông vào ổ côn trùng vô cùng khổng lồ!
      Khi Tiêu Viêm lạnh người vì những điều này, ánh mắt của Cổ Thanh Dương cũng đọng lại những con tiểu trùng màu trắng kia. Sắc mặt từ từ tái
      “Viễn cổ phệ trùng…”
      -------------------------------------------------
      (1) Tinh bích: năng lượng thực chất hóa, kết thành tinh thể. Bích ở đây là tường, bức tường.
      (2) Tiểu trùng: Con bọ .
      -o0o-

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      h Dương, Tiêu Viêm cũng hơi ngẩn người.
      “Đây là loại sinh vật tồn tại từ thời viễn cổ, tuy thể tích rất nhưng số lượng có thể là vô cùng vô tận. Viễn Cổ Phệ Trùng, tên như ý nghĩa. Chúng có thể cắn nuốt tất cả mọi thứ, sau đó ngừng phân bố ra năng lượng tinh thuần. Vốn loại trùng này sớm tuyệt tích, ngờ rằng lại có thể thấy được ở đây.” Huân Nhi giọng giải thích.
      “Bức tường năng lượng này hẳn là do Viễn Cổ Phệ Trùng tạo nên. ngờ rằng chúng ta lại xông vào ổ côn trùng như vậy. Nếu chúng nó toàn bộ thức tỉnh mấy người chúng ta ngay cả cặn bã cũng còn thừa lại.” Sắc mặt Cổ Thanh Dương cũng cực kỳ ngưng trọng. Hiển nhiên, việc gặp phải Viễn Cổ Phệ Trùng ở đây cũng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của .
      “Sợ rằng chỉ có tường năng lượng này, có khi cả nguồn năng lượng bên trong Thiên Mộ cũng là do chúng nó tạo nên.” Cổ Chân ngồi xổm xuống, gõ gõ mặt đất rồi chậm rãi .
      “Cổ Thanh Dương, ngươi muốn hại chết tất cả chúng ta sao?” Hồn Nhai cười lạnh .
      “Ta dẫn các ngươi vào đây, ít nhất cũng có thể sống đến tận bây giờ. Nếu tiến vào, các ngươi sớm toi mạng trong năng lượng phong bạo rồi.” Cổ Thanh Dương thản nhiên liếc mắt nhìn , sau đó chuyển về phía mọi người, trầm giọng : “Bây giờ phải lúc mấy điều này. Tinh bích ở hai bên từ từ khép lại, chúng ta phải mau chóng đánh xuyên thông đạo, nếu …”
      Nghe vậy, tất cả mọi người đều khẽ gật đầu, bây giờ có cũng muộn. Ở ngoài cũng chết, ở trong này cũng chết, cách duy nhất để tìm được đường sống chính là đánh xuyên thông đạo này!
      “Từ giờ trở , các vị cần giữ lực nữa. Đương nhiên, nếu muốn chết, ta cũng ngăn cản.” Cổ Thanh Dương trầm giọng , chợt vung tay lên: “Động thủ thôi!”
      “Được!”
      Thấy thế, mọi người gật đầu lần nữa, chợt nhanh chóng bước lên, đấu khí bùng phát ra chút giữ lại. Nhất thời, tiếng nổ ầm ầm trong thông đạo cũng trở nên kịch liệt hơn rất nhiều.
      “Oanh oanh!”
      Dưới càn quét mạnh mẽ như vậy của đám người, tốc độ tiến về phía trước cũng đột nhiên gia tăng. Vụn năng lượng ngừng rơi mặt đất, tạo thành tầng vụn dày.
      lúc mọi người ra sức tăng tốc độ khai phá, tinh bích hai bên như bị kích thích. Cuối cùng, thậm chí có thể dễ dàng nhận ra bằng mắt thường là tinh bích hai bên từ từ sinh sôi, khép lại.
      “Càng lúc càng có nhiều Viễn Cổ Phệ Trùng hội tụ lại đây…”
      Sắc mặt Cổ Chân cực kỳ ngưng trọng. giờ ngừng có chất lỏng năng lượng thẩm thấu ra từ tinh bích, sau đó ngưng kết thành thực chất. Cứ theo đà này, chỉ sợ đợi tới lúc bọn họ đánh thông được tường năng lượng, tinh bích hai bên khép lại, chôn sống tất cả mọi người rồi.
      “Cứ tiếp tục như vậy ổn rồi.” Nhìn màn này, Tiêu Viêm chậm rãi lắc đầu, trầm giọng .
      có cách nào khác, cũng chỉ có đường chết.” Cổ Thanh Dương cau mày, cũng rất đau đầu. ngờ bọn họ lại xui xẻo đến vậy, vừa đến gặp phải những thứ khó giải quyết này.
      Tiêu Viêm cũng nhíu mày lại, cảnh giác nhìn hai bên. Có thể mơ hồ thấy được phía sau tinh bích lúc nhúc vô vàn con côn trùng. Số lượng như vậy làm cho người ta cảm thấy lạnh gáy.
      “Phải ngăn cản tốc độ khép lại của tinh bích!”
      Nghe vậy, Cổ Thanh Dương lắc lắc đầu: “ được, bất kỳ công kích dạng nào cũng bị chúng cắn nuốt. Công kích lung tung chỉ làm cho tốc độ phân bố năng lượng nhanh hơn mà thôi.” Vừa dứt lời, vung tay lên, đạo đấu khí mạnh mẽ hung hăng oanh kích tinh bích. Quả nhiên, chỉ thấy đấu khí vừa chạm đến tinh bích biến mất thấy tăm hơi. Tại nơi đấu khí tiếp xúc, từng luồng chất lỏng năng lượng trào ra với tốc độ nhanh hơn rất nhiều.
      Nhìn màn này, trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua chút kinh hãi. Những côn trùng này nhìn qua cũng nổi bật, ngờ khi hội tụ với nhau lại có năng lực kỳ dị đến vậy.
      “Những con Phệ Trùng này trốn trong tinh bích, công kích có hiệu quả. Bây giờ chúng ở hai bên, nếu lúc nữa, chúng hội tụ đến trước mặt sao?” Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Viêm khỏi ớn lạnh. như vậy, chẳng phải bọn họ hoàn toàn bị phong kín ở đây?
      Thấy khuôn mặt tái mét của Tiêu Viêm, Cổ Thanh Dương nao nao, chợt như nghĩ tới điều gì, ánh mắt nhanh chóng nhìn về tinh bích phía trước. Lúc này, có thể lờ mờ thấy được bên trong có những vật thể rất dần hội tụ lại với nhau.
      “Bành!”
      nắm tay chứa kình phong hùng hồn oanh kích lên tinh bích, nhưng lúc này đây, mảnh năng lượng văng ra cũng còn xuất . Nơi nắm tay đánh vào, chỉ vẻn vẹn xuất vết lõm chừng nửa thước. Mà vết lõm này vừa xuất , từng luồng chất lỏng năng lượng thẩm thấu từ bên trong ra, đem nó chữa trị.
      “Đám Viễn Cổ Phệ Trùng kia chạy tới phía trước rồi!”
      Thấy dị biến như vậy, sắc mặt mọi người đều trở nên khó coi. Trong mắt số thậm chí xuất vẻ kinh hoàng. Đây thực cái tuyệt lộ!
      “Phanh phanh!”
      Vài người tin tưởng, tiếp tục hung hăng oanh kích thêm hai lần, nhưng kết quả đạt được cũng khá hơn bao nhiêu.
      “Làm gì bây giờ?”
      Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đều hội tụ về hướng Cổ Thanh Dương. Khi thấy cũng nhíu chặt mày, trong lòng họ khỏi đều trầm xuống.
      “Hắc, Cổ Thanh Dương. Thủ đoạn của ngươi hay đấy.” Sắc mặt Hồn Nhai vốn tái nhợt, giờ lại càng trắng thêm, trầm .
      “Để ta thử xem.” Tiêu Viêm khẽ cau mày, bước về phía trước hai bước.
      “Vô dụng thôi…” Cổ Thanh Dương thở dài tiếng. Tốc độ cắn nuốt của Viễn Cổ Phệ Trùng quá kinh khủng. Với năng lực của những người ở đây, căn bản có cách nào chân chính giải quyết tuyệt cảnh trước mắt này.
      Tiêu Viêm cũng để ý tới . Bàn tay nắm chặt lại, nhưng thi triển đấu khí mà là phun ra ngọn lửa màu nâu tím lẫn thêm chút trắng sữa. Dị Hỏa vừa xuất , nhiệt độ trong thông đạo lập tức trở nên cao hơn rất nhiều.
      !”
      Tiêu Viêm búng tay, Dị Hỏa bay vụt ra, cuối cùng nhàng tiếp xúc với bề mặt tinh bích.
      “Xèo xèo!”
      Hai thứ vừa tiếp xúc, tiếng động chói tai đột nhiên truyền ra từ tinh bích. Mọi người kinh ngạc nhận thấy, nơi ngọn lửa tiếp xúc, cửa động sâu hơn hai thước chợt xuất . Nhiệt độ nóng rực, chỉ trong nháy mắt làm vô số Viễn Cổ Phệ Trùng tan chảy.
      “Xem ra vẫn chưa tới tuyệt lộ. Đám Viễn Cổ Phệ Trùng này thể cắn nuốt Dị Hỏa!”
      Thấy Dị Hỏa có tác dụng, Tiêu Viêm cũng thở phào nhõm. Cười với mọi người.
      Khuôn mặt mọi người đều như trút được gánh nặng. May mắn, cuối cùng vẫn tìm được tia hi vọng.
      “Tiêu Viêm, mau tiếp tục khai thông thông đạo.”
      Trong mắt Hồn Nhai cũng xẹt qua vẻ vui mừng, dồn dập thúc giục.
      Tiêu Viêm hề để ý tới Hồn Nhai, chuyển mắt sang vị hồng y nữ tử của Viêm tộc và hai người của Dược tộc, : “Các vị, việc mở đường ta nhận, nhưng hi vọng các vị có thể thi triển Dị Hỏa làm chậm tốc độ chữa trị của tinh bích hai bên. Ta nghĩ, đối với các vị mà , việc này cũng khó lắm.”
      “Vị nữ tử của Viêm tộc kia tên là Hỏa Trĩ, sở hữu Nghiệp Hỏa Hồng Liên xếp hạng thứ tám Dị Hỏa bảng. Còn nam tử của Dược tộc kia là Dược Tinh Cực, trong tộc, được xưng là Nhân Dược Tử, trình độ luyện dược rất cao.” Bên cạnh Tiêu Viêm, Huân nhi dùng thanh chỉ có hai người nghe được nhắc nhở.
      “Nghiệp Hỏa Hồng Liên?” Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm khỏi giật mình. Loại Dị Hỏa xếp hạng cao như vậy, còn chưa từng thấy qua.
      Nghe vậy, Hỏa Trĩ gật đầu chút do dự. Mà Dược Tinh Cực lại hơi nhíu mày lại, nhưng nghĩ đến tình hình lúc này, cũng đành phải gật đầu.
      “Mặt khác…”
      Nhìn hai người gật đầu, Tiêu Viêm mỉm cười, chậm rãi : “Mọi người cũng biết, đả thông tường năng lượng này là cả khối lượng công việc lớn đến thế nào. Mà sử dụng Dị Hỏa cũng tiêu hao khá nhiều đấu khí, tất nhiên thể kéo dài quá lâu được. Vì vậy, ngoại trừ hai người Hỏa Trĩ, ta cần năng lượng hạch trong tay những người khác.”
      Nghe vậy, tất cả mọi người đều ngẩn ra, nhóm Cổ Thanh Dương gì thêm, trực tiếp gật đầu. Những người còn lại sau khi chần chờ lúc cũng lên tiếng phản đối.
      Bọn họ biết, lời của Tiêu Viêm cũng giả. đám người liên thủ mà vẫn còn cảm thấy mỏi mệt, huống chi hầu như tất cả công việc tiếp theo đều phải do thực .
      “Lời này của Tiêu Viêm huynh đệ cũng có lý. Đây là năng lượng hạch mà chúng ta thu thập trong khoảng thời gian này.” Hai người của Lôi tộc hơi trầm ngâm, sau đó lấy ra chiếc túi vải, bên trong truyền ra dao động năng lượng cực kỳ nồng đậm. Theo sức nặng, ước chừng bên trong có đến dưới trăm mảnh.
      Thấy hai người của Lôi tộc mở đầu, những người còn lại đều lục tục lấy ra vài chiếc túi chứa đầy năng lượng hạch, sau đó giao cho Tiêu Viêm.
      Tiêu Viêm mỉm cười, cất kỹ tất cả những chiếc túi này, sau đó đưa mắt nhìn về phía hai người Hồn Nhai đứng phía sau, thản nhiên : “Còn hai vị?”
      “Tiêu Viêm, ngươi thu nhiều năng lượng hạch như vậy còn chưa đủ sao?” Thấy trốn được, khuôn mặt Hồn Nhai lạnh lùng, trầm giọng .
      “Dù có đủ hay , ta vẫn muốn đòi thù lao của các ngươi.” Tiêu Viêm híp mắt cười. Muốn cho làm công cho hai tên này? Hừ, chuyện cười!
      Thấy vậy, Huân Nhi bên bật cười ra tiếng. Xem ra, hôm nay Tiêu Viêm quyết tâm vặt hai tên này khoản ra trò.
      “Đương nhiên, nếu hai người các ngươi muốn, ta cũng chẳng ép làm gì. Nhưng mời xoay người, về phía sau .”
      Thấy Tiêu Viêm làm ra thủ thế mời, Hồn Nhai và Hồn Lệ đều biến sắc. Nhưng bây giờ bên Tiêu Viêm người đông thế mạnh, nếu động thủ, chắc chắn người chịu thiệt là họ. Hai người liếc nhau, chỉ có thể cắn răng cam lòng lấy ra cái túi, ném mạnh về phía Tiêu Viêm.
      “Cầm, mau ra tay!”
      Thấy vẻ tức giận của hai tên này, nụ cười mặt Tiêu Viêm càng đậm.
      -o0o-

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :