Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1417: Cảm xúc trái chiều của Đấu Đế
      Dịch: Trương gia đại thiếu - Biên: Blue
      Bên trong luồng sáng, thân ảnh màu đen kia đứng đứng sừng sững trước Bồ Đề cổ thụ. Đột nhiên, thân ảnh này bắt đầu công kích, mà trong nháy mắt đó Bồ Đề cổ thụ cũng phát ra từng luồng năng lượng mạnh mẽ. Dưới giao phong đáng sợ này, mảnh thiên địa ấy gần như sụp đổ. Tiêu Viêm kinh hãi quan sát trận chiến, thể tin nổi cây cổ thụ này từng giao thủ với cường giả Đấu Đế. Trong đốm sáng, hình ảnh nhanh chóng trôi qua. Đến cuối cùng, thân ảnh màu đen kia đột nhiên bị đạo kình phong mang theo lực lượng hủy diệt vạn vật bất ngờ đánh trúng, khiến cho thân thể và cả mảnh thiên địa đó đều tan thành hư vô…
      “Hít!”
      Nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim Tiêu Viêm như thắt lại. Hiển nhiên kích cuối cùng này là của vị Đấu Đế có thực lực thua gì Đấu Đế áo đen kia. Dưới liên thủ của Bồ Đề cổ thụ và vị Đấu Đế thần bí khác, Đấu Đế áo đen bị đánh thành hư vô.
      “Hai vị Đấu Đế…”
      Khóe mắt Tiêu Viêm giật mạnh. Hôm nay thấy được những cường giả chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Mặc dù chỉ là hai cái bóng, thế nhưng hơi thở chí tôn này vẫn làm cho linh hồn trở nên run rẩy.
      Bên trong luồng sáng, sau khi Đấu Đế áo đen vẫn lạc hình ảnh cũng dừng lại. Từ trong hư vô đột nhiên xuất tia khí lưu màu đen, nó nhanh chóng xông vào thân cây cổ thụ. Tiếp đó, cổ thụ lúc trước tràn ngập thanh khí giờ đây lại mơ hồ có thêm cỗ khí tức lãnh tà ác. Tiêu Viêm ngẩn ra rồi chợt nghĩ tới điều gì đó. Sau khi luồng khí đen này xâm nhập Bồ Đề cổ thụ cho cảm giác rất giống với lúc nhìn thấy cây cổ thụ này lần đầu trong cổ vực Mãng Hoang.
      “Phốc!”
      Đốm sáng chậm rãi tiêu thất sau đó ngưng tụ lại thành khí lãng vô hình nhanh như chớp tiến vào đầu Tiêu Viêm. luồng thông tin kì dị bỗng khuếch tán trong não.
      Tiêu Viêm nhắm hai mắt lại từ từ tiêu hóa luồng thông tin kì dị này. hồi lâu sau, mới chậm rãi mở hai mắt ra. Lúc này, trong mắt ra tia minh ngộ, hiểu được rất nhiều thứ từ trong luồng thông tin ấy.
      Cây Bồ Đề cổ thụ trước mặt biết trải qua bao nhiêu năm tháng. Nhưng mà có khẳng định là nó tồn tại từ thời viễn cổ. Điều khiến Tiêu Viêm kinh ngạc nhất chính là qua bao nhiêu năm như vậy mà nó lại xuất linh trí đầy đủ. Chẳng lẽ là do sống quá lâu làm linh trí của nó được vẹn toàn. Mặc kệ là nguyên nhân gì Bồ Đề cổ thụ cũng có ít kiến thức linh vật cơ bản như tự bảo vệ hoặc phản kích trong trường hợp bị công kích. Hình ảnh mà Tiêu Viêm thấy là vị cường giả Đấu Đế bị trọng thương muốn mạnh mẽ cướp Thụ Linh[​IMG] của Bồ Đề cổ thụ để trị thương. Nhưng cuối cùng lại bị kẻ địch của liên thủ với cổ thụ chém giết. Đương nhiên, cái giá phải trả để giết vị Đấu Đế cũng vô cùng lớn. Thân cây vốn cao vạn trượng giờ đây chỉ còn mấy nghìn trượng mà thôi.
      Mặc dù bề ngoài Bồ Đề cổ thụ phải trả giá đắt nhưng là sau khi cường giả Đấu Đế vẫn lạc hội tụ những cảm xúc tà ác xâm nhập vào bên trong cổ thụ. Trải qua vô số năm tháng, cảm xúc ấy ăn mòn thấm sâu vào linh trí của Bồ Đề cổ thụ, khiến nó sinh ra linh trí theo thiên hướng lãnh. Mà những ảo cảnh này chính là do những thiên hướng tà ác đó tác quái ngưng tụ mà thành. Vô số năm rồi, biết có bao nhiêu cường giả đánh mất bản thân tại ảo cảnh này. Nếu phải lần này do Bồ Đề Tử trong tay Tiêu Viêm phát ra khí tức quen thuộc gợi lại trí nhớ từ sâu trong linh trí của nó giờ đây chưa chắc Tiêu Viêm đối diện được với nó. cách đơn giản Bồ Đề cổ thụ có hai phần linh trí, thuộc về nó, còn lại là cảm xúc tà ác mà Đấu Đế áo đen để lại.
      “Ngươi muốn ra giúp ngươi khu trừ linh trí tà ác kia sao?” Tiêu Viêm nhìn cây cổ thụ xanh biếc trước mặt, trầm giọng .
      “Rì rào!’
      Đối với câu hỏi của Tiêu Viêm, cây cổ thụ nhất thời lay động giống như gật đầu đồng ý.
      Thấy vậy, Tiêu Viêm cười khổ :
      “Ngươi quá xem trọng ta rồi. Thứ mà cường giả Đấu Đế để lại, sao ta có thể giải quyết chứ…”
      Lời này của Tiêu Viêm cũng là lòng. Với thực lực giờ của có thể làm gì được những cảm xúc tà ác của cường giả Đấu Đế chứ? Nếu sơ sảy chút còn có thể làm cho những cảm xúc tà ác ấy truyền sang . Lúc ấy, chắc chắn phải chết!
      “Rì rào…”
      Tiêu Viêm vừa nó xong luồng sáng bắn ra từ trong cổ thụ. Bên trong ánh sáng xuất ngọn lửa và hạt Bồ Đề Tử. Ngọn lửa luyện hóa Bồ Đề Tử rồi luồng thanh khí xuất , cuối cùng tiến vào trong thân cây cổ thụ. Mà nương theo tiến vào của luồng thanh khí này, lãnh Bồ Đề cổ thụ nhất thời nhạt chút.
      “Dùng Bồ Đề Tử để khu trừ những cảm xúc đó sao?” Tiêu Viêm ngẩn ra, hồ nghi nhìn Bồ Đề Tử trong tay, hỏi:
      “Chỉ viên Bồ Đề Tử tinh khiết này là có thể giúp ngươi?”
      “Rì rào…”
      Cổ thụ phát ra những thanh rì rào. Từng chùm ánh sáng màu bay ra từ thân thể nó rồi trôi nổi trước mặt Tiêu Viêm. Hào quang yếu dần, Tiêu Viêm há hốc mồm nhìn những điểm sáng này. Chúng dĩ nhiên chính là Bồ Đề Tử, mà những hạt này tinh thuần hơn hạt trong tay mình biết bao nhiêu lần.
      , hai, ba… Hai mươi bốn hạt!”
      Ánh mặt Tiêu Viêm đảo qua những đốm sáng trước mặt, khóe miệng nhịn được mà hơi giật giật. Mặc dù Bồ Đề Tử khủng bố bằng Bồ Đề Tâm, nhưng xác xuất để bước vào Đấu Thánh cũng rất cao. Đừng là những bồ đề tử phẩm chất cao này, mà chỉ cần hạt trong tay thôi cũng đủ để vô số cường giả điên cuồng tranh đoạt.
      Ở bên ngoài, Bồ Đề Tử rất quý hiếm, nhưng ở đây trong nháy mắt xuất hơn hai mươi hạt. Giờ khắc này, Tiêu Viêm có loại xung động muốn ôm hết rồi bỏ chạy.
      Chỉ là lý trí cho biết, tuy Bồ Đề cổ thụ này có linh trí, nhưng chỉ cần hành động bản năng nho của nó thôi cũng đủ khiến Tiêu Viêm chết cả trăm lần rồi. Cũng may nó đủ linh trí chứ đại lục Đấu Khí này số cường giả có thể chống lại nó có lẽ chỉ đếm đầu ngón tay.
      “Dùng bồ đề tử để khu trừ cảm xúc tà ác phải chơi sang quá chứ?” Mặc dù Bồ Đề Tử phải của , nhưng cứ nghĩ tới việc dùng dị hỏa luyện hóa nó Tiêu Viêm lại cảm thấy đau lòng.
      “Rì rào…”
      Ngay khi Tiêu Viêm còn đau lòng cây cổ thụ lại lay động như muốn thúc giục .
      Thấy vậy, Tiêu Viêm cười khổ tiếng, bàn tay mở ra, luồng dị hỏa lượn lờ phía . Tiêu Viêm thuận tay cầm hạt Bồ Đề Tử lên bỏ vào ngọn lửa.
      Bên trong Bồ Đề Tử chứa năng lượng rất mạnh mẽ. Mặc dù có dị hỏa trợ giúp, thế nhưng muốn luyện hóa chúng cũng phải việc dễ dàng.
      Ước chừng canh giờ sau, hạt bồ đề tử mới được luyện hóa thành chất lỏng trong suốt. Lại thêm nửa canh giờ nữa, chỗ chất lỏng này từ từ bốc hơi biến thành luồng thanh khí. Chúng bay ra từ trong ngọn lửa rồi chui vào trong thân cây cổ thụ. Lúc này, cây cổ thụ chợt run rẩy rồi tia hắc khí lặng yên thoát ra rồi biến thành hư vô.
      “Phù!”
      Thấy vậy, Tiêu Viêm thở phào hơi, ngồi bệt xuống đất. Mức độ khó khăn khi luyện hóa Bồ Đề Tử hơn xa dự kiến. Mặc dù lấy năng lực tại của cũng thể luyện hóa liên tục.
      được! Phải nghỉ chút !”
      Tiêu Viêm lau mồ hôi khoát tay áo với Bồ Đề thụ.
      “Rì rào…”
      Nhìn thấy Tiêu Viêm đình công, Bồ Đề thụ nhất thời lắc lư, chợt đạo lục sắc quang mang từ trong thân cây phóng ra hình thành cái bồ đoàn. Sau đó, cây cổ thụ vươn nhánh cây nhấc Tiêu Viêm đặt lên phía bồ đoàn.
      “Phanh!”
      Vừa đặt mông xuống bồ đoàn cổ xưa kia, thân thể Tiêu Viêm chợt rung lên. Từng luồng năng lượng tinh thuần đáng sợ như thủy triều ùn ùn tiến vào thân thể . Chỉ trong nháy mắt, ngay cả những lỗ chân lông người Tiêu Viêm đều như muốn nổ tung, luồng thanh khí chậm rãi bay ra từ thiên linh cái của .
      ------------------------------
      [​IMG] Thụ Linh: Lình hồn, linh trí của Bồ Đề cổ thụ.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1418: Bồ Đề tam bảo
      Dịch: Tiểu Tà - Biên: Truy Mộng
      "Bùm bùm!"
      Năng lượng tinh thuần như thủy triều ngừng tràn vào cơ thể Tiêu Viêm, làm cho trong cơ thể truyền ra từng thanh răng rắc, mà dưới loại quán chú điên cuồng này, trong nháy mắt Tiêu Viêm cảm giác như đấu khi tiêu hao hồi phục hoàn toàn, hơn nữa, đấu khí chứa trong cơ thể tựa hồ còn nồng đậm hơn ít…
      “Bồ Đề cổ thụ khủng khiếp!”
      Nhận thấy những biến hóa trong cơ thể, trong lòng Tiêu Viêm nhịn được hít hơi lạnh, năng lượng bên trong Bồ Đề cổ thụ này cực độ tinh thuần, căn bản là cần bất kì luyện hóa nào, cách khác, gốc Bồ Đề cổ thụ này là nguồn suối đấu khí vĩnh viễn khô kiệt, chỉ cần có nó như vậy liền còn phải lo lắng vấn đề thiếu đấu khí nữa.
      Đương nhiên đây cũng phải là việc đáng sợ nhất mà Bồ Đề cổ thụ dường như còn cất dấu loại công hiệu khuếch trương, cũng giống như đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm được “tăng lượng” vậy, số lượng đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm là cố định, nhưng Bồ Đề cổ thụ lại có thể làm nó tăng lên ít. Tức là nếu xem thân thể như cái lọ đựng đấu khí, khi nó trợ giúp người ta khôi phục đấu khí cũng thầm làm tổng số lượng đấu khí có thể chất chứa tăng theo…
      Loại năng lực này quả vô cùng cường hãn, thử nghĩ xem, nếu cái lọ này ngừng được mở rộng, mấy cái gọi là bình cảnh, thậm chí cái lạch trời đột phá đến Đấu Thánh cũng từ từ biến mất.
      "Ào ào..."
      Trong khi Tiêu Viêm cảm thấy khiếp sợ vì đấu khí bàng bạc trong cơ thể Bồ Đề cổ thụ lại lay động, phát ra tiếng xào xạc, tựa như thúc dục Tiêu Viêm tiếp tục luyện chế Bồ Đề Tử vậy.
      “Hắc hắc, làm cu li cũng rất có giá trị đấy chứ.”
      Tiêu Viêm trong lòng thầm than tiếng, cũng chậm trễ, lại lần nữa ngưng xuất Dị Hỏa, lại lấy quả Bồ Đề tử ném vào, phát ưu đãi lớn như thế này, tự nhiên là lại tiếp tục keo kiệt đấu khí của mình, dù sao đến lúc đấu khí tiêu hao sạch, Bồ Đề cổ thụ bổ sung lại cho , ngoài ra còn bổ sung thêm ít chỗ tốt khác a…
      Có những chỗ tốt bực này mê người, cái gọi là luyện chế mệt mỏi tự nhiên là chuyện đáng để ý tới, Tiêu Viêm lúc này cả người tràn đầy nhiệt tình, hưng phấn.
      Lòng bàn tay chuyển động, hỏa diễm hừng hực điên cuồng phóng thích ra độ nóng kinh khủng, cũng trong lúc đó đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm cũng biến mất với tốc độ kinh người, có Bồ Đề cổ thụ bổ trợ đấu khí, hoàn toàn cần kiêng nể gì mà tiêu xài.
      "Xuy..."
      Điên cuồng luyện hóa như vậy, khoản giờ sau, quả Bồ Đề tử lại lần hóa thành luồng thanh khí, cuối cùng chui vào trong thân cây xanh biếc. Cùng lúc đó, tia hắc khí cũng tiêu tán.
      "Ào ào!"
      Càm thụ được hắc khí dần dần tiêu tán Bồ Đề cổ thụ cũng truyền ra tia cảm xúc hưng phấn dao động, lay động nhánh cây, cỗ mênh mông tinh thuần năng lượng tiếp tục tiến vào bên trong cơ thể Tiêu Viêm, nháy mắt lại lần nữa làm cho Tiêu Viêm từ mệt mỏi trở nên tỉnh táo hẳn lên.
      "Tiếp tục!"
      Cảm thấy đấu khí trong cơ thể lại lần nữa tràn đầy rồi mạnh mẽ hơn chút, Tiêu Viêm nhịn được cười lớn tiếng, đợi Bồ Đề cổ thụ thúc giục, lại lần nữa lấy ra quả Bồ Đề tử, mã bất đình đề(ngựa dừng vó) tiếp tục luyện hóa!
      gian tràn ngập màu xanh biếc, bừng bừng sinh cơ, ở trong này cũng có khái niệm thời gian chính xác, theo thời gian trôi qua, Tiêu Viêm chỉ nhớ dược Bồ Đề cổ thụ hồi phục hai mươi tám lần đấu khí, đống Bồ Đề tử đầu tiên cũng bị luyện hóa hầu như hoàn toàn, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ trừ hoàn toàn hắc khí trong Bồ Đề cổ thụ. Bởi vậy, khi lại thấy từ trong Bồ Đề cổ thụ bay ra mấy chục quả Bồ Đề tử Tiêu Viêm tương đối bình tĩnh rồi. Luyện hóa nhiều khỏa Bồ Đề tử như vậy, dù nó là thứ trân quý đến mức có thể làm người ta phát cuồng cũng làm lay động được Tiêu Viêm nữa.
      Dùng hai chữ đơn giản mà là “chết lặng”.
      Bất quá luyện hóa nhiều Bồ Đề tử như vậy, Tiêu Viêm cũng thu hoạch ít, đấu khí trong cơ thể được mở rộng, mạnh hơn trước kia vài lần…
      Loại luyện hóa này luôn liên tục diễn ra, Tiêu Viêm cũng chủ động đề cập đến việc nghỉ ngơi, việc luyện hóa đối với trở thành quán tính, lấy ra quả luyện hóa, sau đó nhìn luồng thanh khí tiến vào trong cơ thể Bồ Đề cổ thụ, sau đó tiếp tục lấy ra Bồ Đề tử, cứ như thế tuần hoàn lặp lại, khắc cũng ngừng.
      Loại tuần hoàn này biết kéo dài bao lâu, đến khi Tiêu Viêm lại xòe bàn tay ra, định bắt lấy quả Bồ Đề tử, lại chụp vào khí, lúc này mới phát Bồ Đề tử trước mặt đều bị luyện hóa xong hết.
      Chụp vào hư , Tiêu Viêm lắc đầu, ánh mắt chuyển hướng về phía sau Bồ Đề cổ thụ, lại vừa vặn thấy tia hắc khí chậm rãi từ trong cơ thể của cây thẩm thấu mà ra, cuôí cùng từ từ hóa thành hư vô, tiêu tán giữa thiên địa…,
      "Ông ông "
      Nương theo tia hắc khí này tiêu tán, toàn thân giống như thúy ngọc của Bồ đề cổ thụ đột nhiên truyền ra tiếng vang ong ong, chợt màu xanh “bùng nổ”, từng đạo ánh sáng màu xanh lá chói mắt từ trong cơ thể bồ Đề cổ thụ bạo xuất ra, cuối cùng tràn ngập cả mảnh gian, làm cho sinh cơ vốn nồng đậm, lại càng đậm đặc hơn rất nhiều.
      thanh tẩy hoàn toàn sao?”
      Tiêu Viêm nhìn Bồ Đề cổ thụ, lúc này nó càng “xanh” hơn trước kia, hơn nữa cái loại lãnh nhè cũng yên lặng tiêu tán, Bồ Đề cổ thụ tại mang đến cho người ta cảm giác an lành, thần thánh và trí tuệ.
      "Ào ào."
      cành của cổ thụ chậm rãi kéo dài ra, cuối cùng giống như bàn tay của nhân loại, vuốt ve Tiêu Viêm, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được cảm xúc vui sướng từ cây truyền đến.
      "Thanh tẩy là tốt rồi a..."
      Tiêu Viêm cười cười, cũng vỗ vỗ nhánh cây của Bồ đề cổ thụ, sau đó luồng mỏi mệt từ sâu trong linh hồn đột nhiên dâng lên, làm cho cặp mắt từ từ nhíu xuống, sau đó ý thức cũng chậm rãi buông lỏng, trong khoản thời gian này luyện hóa Bồ Đề tử, tiêu hao quá lớn, tuy đấu khí tiêu hao có Bồ Đề cổ thụ khôi phục nhưng cái loại mệt mỏi từ sâu trong linh hồn lại là cách nào khôi phục, đợi đến lúc Tiêu Viêm bình tĩnh lại mới đột ngốt xuất , trực tiếp khiến Tiêu Viêm lâm vào trạng thái ngủ say.
      "Ong ong!"
      Nhìn thấy Tiêu Viêm lâm vào ngủ say, bên trong Bồ Đề cổ thụ cũng truyền ra loạt tiếng động quỷ dị, chợt trận quang mang xanh biếc bộc phát ra, giống như vô số xúc tua, kéo Tiêu Viêm ngồi xếp bằng bồ đoàn, tựa lưng vào thân cây. Trong khoảnh khắc chạm vào nhau, thân cây nổi lên từng đợt gợn sóng dao động, mà Tiêu Viêm cũng chậm rãi dung nhập vào, cuối cùng ngồi xếp bằng thân cây như bức tượng điêu khắc…
      lâu sau khi Tiêu Viêm bị kéo vào trong thân Bồ Đề cổ thụ, cành cây của nó lại rung động thêm lần nữa. Từng luồng dao động kỳ dị tràn ngập mà ra, gian nơi đây chợt vỡ thành nhiều lỗ hổng. Mà từ trong đó, từng đạo thân ảnh bị phun ra, ràng đó chính là đám người cùng Tiêu Viêm vào Bồ Đề cổ thụ, mấy người Huân Nhi cũng trong số đó.
      Đột nhiên xuất tại mảnh gian kỳ dị này, sắc mặt những người ở đây đều có biến hóa. mặt ít người đều chứa đựng vẻ kinh hãi, hiển nhiên là hiểu ra những thứ lúc nãy họ trải qua đều là ảo giác.
      “Bồ Đề cổ thụ đáng sợ…” Cường giả như đám người Huân Nhi, Hồn Ngọc lúc này cũng thể giữ nổi bình tĩnh. Hồi tưởng lại ảo cảnh lúc trước, tất cả đều nhịn được mà đổ mồ hôi lạnh. Nếu phải có biến cố phát sinh, chỉ sợ bọn họ phải ở lại bên trong ảo cảnh suốt đời rồi.
      Mọi người từ từ lấy lại tinh thần, lúc này mới chậm rãi thu liễm kinh hãi trong lòng, bắt đầu dò xét mảnh gian kì dị bừng bừng sinh cơ này.
      "Bồ Đề cổ thụ?"
      Mảnh gian này, cũng lớn, bởi vậy nên tất cả ánh mắt đều rất nhanh hội tụ ở cái vật đứng sừng sững giữa gian này. Trong lúc nhất thời, rất nhiều tiếng kinh hô phát ra từ trong miệng mọi người. Trải qua ảo cảnh lúc trước, bọn họ vô cùng sợ hãi Bồ Đề cổ thụ. Chết trong ảo cảnh còn thê thảm và đáng buồn hơn bình thường rất nhiều.
      "Tiêu Viêm ca ca?"
      Ánh mắt của Huân Nhi cũng dừng Bồ Đề cổ thụ, nhưng ngay sau đó, nàng liền bắt gặp được đạo thân ảnh mà nàng vô cùng quen thuộc kia thân cây, sắc mặt lập tức biến đổi.
      “Tiêu Viêm!”
      Khi sắc mặt Huân Nhi biến đổi những người còn lại cũng thấy được màn này, thần sắc bọn họ đều biến hóa khác nhau.
      "Huân Nhi, nên vọng động! Đây có lẽ là đại cơ duyên của ." Cổ Thanh Dương tay bắt lấy Huân Nhi, trầm giọng .
      Nghe được lời của Cổ Thanh Dương, lúc này Huân Nhi mới thanh tỉnh táo lại. Nàng nhớ đến số ghi chép có liên quan đến Bồ Đề cổ thụ, lát sau mới chậm rãi gật đầu.
      Căn cứ theo số sách cổ ghi lại, Bồ Đề cổ thụ có tam bảo, là Bồ Đề Tâm, hai là Bồ Đề Tử, ba là tham ngộ dưới cây Bồ Đề.
      Hai thứ đầu đều khó giải thích, đều là những thứ mà Bồ Đề thụ tích súc, nhưng loại thứ ba này lại có vẻ hư vô mờ mịt chút...
      Bồ Đề cổ thụ được xưng trí tuệ luân hồi thụ, trong truyền thuyết, nó có thể làm cho người ta luân hồi muôn đời. Mà những người trải qua lịch luyện này đều có tiềm lực bước vào Đấu Đế...
      Mặc dù đây chỉ là truyền thuyết nhưng vẫn có vô số cường giả vì thứ hư vô mờ mịt này mà điên cuồng.
      Đơn giản là vì đó là cảnh giới chí tôn chỉ tồn tại trong truyền thuyết!

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1419: Thức tỉnh!
      Dịch: rua_kon_195 - Biên: bem_bem
      Trong gian tràn ngập sống này, ánh mắt nóng bỏng pha chút ghen tị của mọi người đều nhìn về phía Tiêu Viêm ngồi xếp bằng bên trong cổ thụ. Những người có thể tiến đến nơi này tất nhiên đều nghe về Bồ Đề tam bảo. Mặc dù có chứng cứ cụ thể về việc ngộ đạo dưới gốc cây Bồ Đề này, nhưng dù sao nó cũng có khả năng mang đến tiềm lực, đủ để khiến cho tất cả mọi người phải phát cuồng.
      "Tại sao tên tiểu tử này lại có thể chiếm được tiên cơ như vậy nhỉ?"
      Cửu Phượng sắc mặt trầm, với tính cách của giờ phút này cũng nhịn được ghen tị. chỗ tốt như vậy cho ai cho chứ thể cho tên tiểu tử mà vừa mắt này được.
      Mà lúc này, nụ cười lộ vẻ ấm áp khuôn mặt Hồn Ngọc cũng phai nhạt rất nhiều. đồng thời ngừng chà xát ngón tay. Điều này chứng tỏ trong lòng bây giờ còn giữ được bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Vào thời điểm có thể đạt được tiềm lực to lớn bất cứ kẻ nào cũng thể ngồi yên.
      "Nếu sớm biết như thế này ta sử dụng ngọc giản gian để gọi cưởng giả trong tộc đến đây!”
      Giờ phút này trong lòng Hồn Ngọc cũng có chút hối hận, nếu phải cố kị cường giả Cổ tộc có thể nhúng tay vào tại thời điểm đột phá thú triều sớm bóp nát ngọc giản gian để gọi cao thủ trong tộc tới giết chết Tiêu Viêm rồi. Chẳng qua cường giả Cổ Tộc đứng về phía Tiêu Viêm cho nên cũng ko dám lỗ mãng, bởi thừa biết đám người của Cổ Tộc này cũng có ngọc giản triệu hồi những cường giả ở trong tộc tới nơi này. Đến lúc đó mà xảy ra tranh chấp thành tiện nghi cho những người khác.
      tại, hối hận của Hồn Ngọc quá muộn màng. gian này ràng là thế giới tự hình thành, mọi dao động cũng là có cách nào khuếch tán ra, thế nên thể nào tiếp tục đưa cường giả trong tộc tới đây.
      Hồn Ngọc ánh mắt hơi lóe lên, rồi đột nhiên nhìn về phía Cửu Phượng. Hai người liếc mắt nhìn nhau và đều thấy được lãnh ý từ trong mắt đối phương. Bất chợt cả hai để cho người nào phát giác, khẽ gật đầu với nhau.
      "Phanh! "
      Sau cái gật đầu đó đột nhiên Hồn Ngọc và Cửu Phượng di chuyển thân hình, trực tiếp hóa thành hai đạo hắc tuyến, lấy thế sét đánh kịp bưng tai xuất dưới Bồ Đề cổ thụ. Sau đó cả hai cùng vận chuyển đấu khí toàn thân, rồi mạnh mẽ xuất ra chưởng về phía Tiêu Viêm. Nhìn hành động của bọn hiển nhiên là muốn cường ngạnh kéo Tiêu Viêm ra khỏi trạng thái ngộ đạo.
      "Hồn Ngọc… Các ngươi dám!"
      Khi thân hình hai người Hồn Ngọc lao lên đám người Huân Nhi cũng phát được điều đó. Lập tức sắc mặt của Huân Nhi liền biến đổi, nhanh chóng xuất ra hai đạo chưởng ấn do kim sắc hỏa diểm ngưng tụ mà thành, đánh về phía Hồn Ngọc và Cửu Phượng.
      Nhưng đối với công kích của Huân Nhi hai người Hồn Ngọc cần hẹn mà cùng lựa chọn việc thèm để ý đến. Bàn tay của cả hai bạo phát ra đấu khí khủng bố, mạnh mẽ đập vào Bồ Đề cổ thụ
      "Ầm…Ầm…!"
      tiếng động trầm đục rất lập tức vang lên. Thế nhưng, Hồn Ngọc và Cửu Phượng chưa kịp nở nụ cười đắc ý hai người đột nhiên cảm giác thấy thân Bồ Đề cổ thụ, tại nơi mà thủ chưởng của cả hai vừa công kích bùng phát ra luồng kình lực cực kì đáng sợ.
      "Phụt "
      Thời điểm kình lực đáng sợ như vậy bắn ngược, trong mắt Hồn Ngọc và Cửu Phượng nhất thời xuất vẻ kinh hãi, còn kịp tránh lui bị cổ kình lực đáng sợ kia tràn vào cơ thể, tất cả đấu khí phòng ngự đều bị phá hủy chỉ trong tích tắc, lập tức hai người liền bay ngược lại như diều đứt dây, phun ra ngụm máu tươi, vẽ ra đường đỏ giữa trung.
      Nhìn thấy Hồn Ngọc cho đến Cửu Phượng cơ hồ trong nháy mắt hoàn toàn tan tác, mọi người ở đây đều trở nên sững sờ, chợt có chút khiếp sợ nhìn về phía Bồ Đề cổ thụ, thứ này, quả nhiên phải hạng vô dụng... ,
      “Ôi…!"
      Đôi mắt xinh đẹp của Huân Nho chăm chú nhìn vào Tiêu Viêm bên dưới Bồ Đề cổ thu, thấy vẫn chưa bị tỉnh lại, lúc này mới nhõm thở dài hơi rồi lạnh lùng nhìn về phía Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng, kim sắc hỏa diễm bập bùng trong mắt…
      Nhìn thấy bộ dáng Huân Nhi như vậy, cường giả bên Hồn Tộc cùng Thiên Hoàng tộc trong lòng cũng cả kinh, vội vàng tụ tập tại phía sau Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng , xem bộ dáng này, nếu hợp, đánh trận.
      "Huân Nhi! nên vọng động!"
      Cổ Thanh Dương ngăn Huân Nhi lại, ánh mắt nhìn về đám người Hồn Ngọc chút hảo cảm. giờ ở nơi này, Hồn Tộc và Thiên Hoàng tộc ràng là bắt tay nhau. Nếu phải huyết chiến chưa biết được ai thắng ai thua, nhưng điều quan trọng nhất là việc đó gây ra những chấn động lớn khiến cho Tiêu Viêm thức tỉnh. Vậy cái được bù nổi cái mất.
      Đối với lo lắng của Cổ Thanh Dương, Huân Nhi đương nhiên là rất ràng. Bởi vậy nàng khẽ gật đầu, chậm rãi thu hồi ánh mắt lạnh như băng kia, rồi quay đầu lại, tiếp tục quan sát Tiêu Viêm.
      "Phi!"
      Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng lấy tay lau vết máu ở khóe miệng, đem bọt máu trong miệng nhổ ra ngoài, rồi nhìn về phía Tiêu Viêm chỉ thấy vẫn ngồi yên trong Bồ Đề cổ thụ. Sắc mặt của cả hai liền trở nên trầm, ngờ đến như vậy mà cũng thể khiến tên kia giật mình tỉnh lại.
      "Xem ra Bồ Đề cổ thụ bảo hộ cho ! Tiểu tử này đúng là có vận chó mà!”
      Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng hiểu , cổ lực lượng phản kích lúc trước, tuyệt đối là do Bồ Đề cổ thụ phát ra, nếu , lấy lực lượng Tiêu Viêm người, căn bản cách nào địch nổi hai người liên thủ, nhưng biết biết, bọn họ cũng có biện pháp, trải qua lúc trước giao phong, bọn họ hiểu được, chớ hai người bọn họ, xem như tất cả ở đây mọi người cộng lại, cũng thể lay động cành lá của Bồ Bồ cổ thụ
      Đối mặt với bảo hộ của Bồ Đề cổ thụ, dù cho lòng đố kị của bọn họ càng bừng lên cũng chỉ có thể ở đây đứng nhìn….
      Nương theo an tĩnh lại của Hồn Ngọc cùng Cửu phượng, bầu khí nơi này cũng trở nên nặng nề, hai phe đều nhìn đối phương vừa mắt, về phần vài vị cường giả thuộc về tam phương trận doanh, cũng dám tùy ý chen chân vào loại tranh đấu này, đám người liền đứng ở rất xa, tìm kiếm phương pháp rời khỏi nơi này
      “ Bồ Đề cổ thụ này tựa hồ đối với Tiêu Viêm rất có hảo cảm, biết lúc trước xảy ra chuyện gì, dựa theo tình huống bình thường, Tiêu Viêm cũng nên trìm vào bên trong ảo cảnh mới phải. " Cổ Thanh Dương liếc nhìn Hồn Ngọc đám người, sau đó quay đầu lại, với Huân Nhi .
      "Ân" Huân Nhi khẽ gật đầu , : "Nơi này tựa hồ cách nào ra ngoài, ta lúc trước thử qua, tại cách nào xé rách nửa điểm gian liệt phùng, chỉ sợ chỉ có thể đợi Tiêu Viêm ca ca tỉnh lại . "
      Cổ Thanh Dương gật gật đầu, cũng thử qua, nơi này gian cực kì chắc chắn, cho dù có sử dụng toàn lực , cũng có khả năng làm gian dao dộng nửa điểm, huống chi xé rách ...
      " tại chỉ có thể đợi, may mà ở đây sinh mệnh lực lượng cực kỳ nồng đậm, chờ đợi chút thời gian, cũng thành vẫn đề gì. " Thải Lân vào lúc này cũng mở miệng , muốn nàng vứt bỏ Tiêu Viêm mà đó là chuyện thể nào
      "Chẳng qua thời gian này, tốn nhất là cảnh giác đám gia hỏa kia chút"
      "Ân.”
      Mọi người nghe vậy, cũng chậm rãi gật gật đầu,
      đám Hồn Ngọc kia hiển nhiên là tà tâm bất tử, ngay cả cái gọi là dưới cây bồ đề ngộ đạo luân hồi, có thể kích phát tiềm lực đạt tới Đấu Đế cũng chỉ là tồn tại trong truyền thuyết , mà bọn người kia, hiển nhiên cũng cam lòng nhìn Tiêu Viêm đạt được điều đó, dù sao, bọn họ đều hiểu được, lấy lập trường của song phương, nếu như Tiêu Viêm có thể đạt được bước đó, đối với bọn , thể nghi ngờ là tai hoạ ngập đầu.
      Trong gian kì lạ này, khái niệm thời gian trở nên cực kỳ mơ hồ, bởi vì cách nào phá vỡ mảnh gian này, thêm nữa trong thâm tâm tất cả mọi người đều bị ám ảnh bởi ảo cảnh chân thực mà bồ đề cổ thụ tạo ra, bởi vậy cũng có người nào dám ngông cuồng trong mảnh gian này, nơi này mặc dù cực kì buồn bã, nhưng ít ra còn là , mà thân ở ảo cảnh ngươi căn bản ngay cả hay giả đều cách nào phân biệt, cái loại cảm giác này, làm cho người ta cực kì sợ hãi.
      Mà nương theo sau thời gian tại mảnh gian này trôi qua, mọi người cũng là từ từ vào trạng thái tu luyện, nơi này tràn ngập năng lượng sinh cơ, đối với bất luận kẻ nào mà đều xem như thuốc bổ, với lại loại năng lượng này, dùng để chữa thương, thậm chí còn có thể tẩy trừ số nguy cơ dấu trong cơ thể , bởi vậy, trong khoảng thời gian chờ đợi buồn tẻ, mọi người cũng lục tục vào trạng thái tu luyện, khoảng thời gian sau , ai cũng có chút thu hoạch riêng
      Đương nhiên, trong khi tu luyện đám người Huân Nhi tự nhiên đều phân ra số người giám thị đám người Hồn Ngọc, để phòng ngừa bọn chúng tiếp tục làm ra các cử động điên cuồng gì đó, chẳng qua may mà qua lần trước động thủ, bọn họ cũng là hiểu được dù điên cuồng mức nào cũng vô dụng, bởi vậy trong khoảng thời gian này, ngược lại có vụng trộm xuất thủ nữa
      Mà dưới tình huống tu luyện buồn tẻ này, ước chừng tháng, liền chậm rãi qua ,
      Trong tháng, Bồ Đề cổ thụ có bất cứ động tĩnh gì, mà Tiêu Viêm ngồi xếp bằng , cũng giống như là hổ phách bên trong con muỗi, hề nhúc nhích, thậm chí ngay cả là hơi thở của , trong cảm giác của mọi người đều biến mất, có đôi khi, cho dù là đám người Huân Nhi, trong lòng đều hơi hơi có chút kinh hoảng, nhưng may mà các nàng vẫn còn duy trì lý trí, cũng vì điểm này mà làm ra cử động gì.
      Chẳng qua các nàng vẫn có thể duy trì lý trí, còn lại số người, cùng với thời gian trôi qua , lại từ từ trở nên bất an cùng hấp tấp, dù sao có ai muốn bị vây trong gian này cả đời, như vậy, cùng tù phạm có gì khác nhau?
      Mà khi loại hấp tấp này, qua tiếp bảy ngày sau, cuối cùng có người rốt cục nhịn được, mà những người này chuẩn bị cùng Bồ Đề cổ thụ được ăn cả ngã về bong người xếp bằng bên dưới Bồ đề cổ thụ rốt cục khẽ run lên, chợt ánh mắt nhắm chặt hai tháng, dưới từng ánh măt soi mói kinh ngạc chầm chầm mở ra….

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1420: Luân hồi trăm kiếp, Cửu chuyển đỉnh phong!
      Dịch: rua_kon_195 - Biên: celestial_wind1116
      Sau khi Tiêu Viêm mở mắt ra, mảnh gian tràn ngập khí tức sinh mệnh này đột nhiên xuất chút dao động kỳ dị...
      Mọi người đều nhìn vào đôi mắt đen thăm thẳm bên trong gốc cây cổ thụ. Trong giây lát, tất cả mọi người dường như cảm giác được từng trải, nhìn thấu vạn vật thế gian. Loại tang thương này, xâm nhập linh hồn của con người, cách nào giả bộ.
      "Tiêu Viêm ca ca..."
      Thấy Tiêu Viêm mở mắt ra, trong đôi mắt đẹp của Huân Nhi tràn ngập kinh ngạc cùng vui mừng.
      "Ánh mắt của tên này quá dọa người rồi!" Ngược lại với Huân Nhi, đám người Hồn Ngọc liếc nhìn nhau, trong lòng có cảm giác khác hẳn. Trong cảm nhận của bọn , ánh mắt Tiêu Viêm nhìn chăm chú vào bản thân mình. Bọn cảm thấy ngay cả linh hồn mình cũng bộc lộ ra trước mặt Tiêu Viêm vậy. Loại cảm giác này làm cho bọn cực kỳ thoải mái.
      Cả mảnh gian đều im lặng, ánh mắt của mọi người đều nhìn vào Tiêu Viêm ở bên trong Bồ đề cổ thụ. Trước kia, chỉ trong sách cổ bọn họ mới thấy được chuyện về người có thể tu luyện dưới cây bồ đề. Bởi vậy, bọn họ hoàn toàn biết được sau khi tu luyện xong có thay đổi gì.
      Ở bên trong Bồ đề cổ thụ, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, sắc mặt Tiêu Viêm có chút mờ mịt. Ánh mắt chậm rãi nhìn qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở đám người Huân Nhi. Đôi mắt tràn ngập tang thương cùng hỗn loạn kia cuối cùng cũng xuất chút linh động quen thuộc.
      "Huân... Huân… Nhi "
      Tiêu Viêm chậm rãi mở miệng. Lát sau, từ bên trong Bồ Đề cổ thụ, thanh có chút khàn khàn thậm chí còn có chút già nua, xa xưa khẽ truyền ra. Tất cả những người nghe tới giọng này đều thể nhịn được mà biến sắc. Giọng này hề giống với giọng của Tiêu Viêm lúc trước.
      Chẳng qua, sau khi thanh kia vang lên tang thương sâu trong mắt Tiêu Viêm cũng từ từ thu lại, cho đến khi hoàn toàn biến mất. Loại tang thương này biến mất cực kỳ như chưa từng tồn tại, giống như nó hoàn toàn sâu vào tận trong linh hồn Tiêu Viêm, làm cho người ta thể tìm ra được nữa.
      "Vù..."
      Cùng với biến mất của loại tang thương kia, Tiêu Viêm ngẩng đầu lên, thở ra hơi màu xanh biếc. Dưới cái nhìn của mọi người, Tiêu Viêm từ trong Bồ Đề cổ thụ đứng dậy rồi chậm rãi bước ra ngoài…
      Khi thân thể Tiêu Viêm chạm vào Bồ Đề cổ thụ bên ngoài Bồ Đề cổ thụ bỗng nổi lên từng đợt dao động, mà thân thể Tiêu Viêm giống như chất lỏng, chậm rãi từ bên trong Bồ đề cổ thụ ra.
      " Cuối cùng cũng trở về."
      Ra khỏi Bồ Đề cổ thụ, Tiêu Viêm mạnh mẽ vươn vai. Tiếng cười trong trẻo khiến đám người Huân Nhi thở dài nhõm. may, đây là giọng trước kia của Tiêu Viêm.
      "Tiêu Viêm ca ca, sao chứ? "
      Huân Nhi nhanh chóng bước tới, ánh mắt ngừng nhìn khắp người Tiêu Viêm.
      " sao!"
      Tiêu Viêm lắc lắc đầu, nhịn được mà đưa tay vuốt mái tóc đen mềm mại của Huân Nhi, trong mắt lên chút cảm khái. Ở trong mắt người ngoài, dường như chỉ ở trong Bồ đề cổ thụ có tháng mà thôi. Nhưng bản thân Tiêu Viêm biết rất , linh hồn của mình ở bên trong Bồ Đề cổ thụ trải qua trăm lần luân hồi. Nếu như tâm trí kiên định, chỉ sợ sớm bị lạc ở trong vòng luân hồi kia. Nhưng may sao vẫn kiên định với bản tâm của mình, đường tới cuối cùng, mới có thể trở về.
      Chỉ trong vòng tháng ngắn ngủi, trải qua nhiều lần sống chết phức tạp. Trong đó có đủ loại mà nguy hiểm kém việc giao phong với cường giả Đấu Thánh chân chính...
      Đối mặt với Tiêu Viêm, Huân Nhi hề tránh . Mặc dù nàng biết Tiêu Viêm trải qua chuyện gì, nhưng nàng có thể khẳng định được rằng tháng tu luyện này của Tiêu Viêm hề thoải mái như những gì bọn ho nhìn thấy. Chẳng qua, Tiêu viêm đương nhiên nàng cũng hỏi.
      "Cảm ơn."
      Tiêu Viêm quay đầu, ánh mắt nhìn về phía Bồ Đề cổ thụ phía sau, chắp tay cười .
      "Xào xạc..."
      Bồ Đề cổ thụ cả tháng qua chút động tĩnh nào sau khi nghe lời cảm ơn của Tiêu Viêm bỗng đột nhiên lay động, phát ra tiếng xào xạc. Mọi người nhìn xem khỏi tặc lưỡi kêu kỳ lạ. Hóa ra thứ này đúng là có linh trí, chỉ là hình như thèm phản ứng với đám người bọn họ mà thôi.
      "Khí tức của ngươi dường như có chút nhìn thấu? Hay là đột phá đến Bán Thánh rồi?" Cổ Thanh Dương tiến lại gần, thấp giọng hỏi. Trong giọng của có chút tin nổi, bởi vì phát lại thể cảm ứng được khí tức của Tiêu Viêm. Cho dù là số cường giả Bán Thánh ở trong tộc cũng để cho có cảm giác như thế.
      "Đâu có dễ dàng như vậy..."
      Tiêu Viêm lắc đầu đáp. cũng lừa gạt Cổ Thanh Dương. giờ, chưa đột phá tới Bán thánh, chẳng qua chỉ ở cấp độ Cửu chuyển Đấu tôn đỉnh phong mà thôi. Đương nhiên, tháng tu luyện bằng người khác tu luyện cả chục năm, tốc độ cỡ này đủ để làm cho người khác cảm thấy kinh hãi rồi. Nhưng Tiêu Viêm tự biết rất rằng, trong mắt người khác chỉ có tháng ngắn ngủi, nhưng trong cảm giác của như trải qua cả trăm năm rồi.
      Dùng thời gian trăm năm ngừng rèn luyện, ngưng luyện Đấu khí mới khiến cho đấu khí trong cơ thể hoàn thành chín chuyển, đạt đến Đấu Tôn đỉnh phong.
      Loại tốc độ này, thể là điểm nhanh, ngược lại còn tính là hơi chậm. Nhưng từ trước đến nay, Tiêu Viêm đều rất cẩn thận với loại lực lượng đột ngột có được như thế này. Mặc dù là năng lượng đạt được khi trải qua rèn luyện của Luân hồi cũng bị áp chế, dám để cho thực lực tăng vọt quá nhiều. Mục tiêu trong lòng rất lớn. Tiêu Viêm muốn vì chút lợi trước mắt, mà vứt bỏ tương lai.
      Thấy Tiêu Viêm lắc đầu, Cổ Thanh Dương hơi sững sờ, nhưng cũng chỉ cười bất đắc dĩ. Giờ đây, càng lúc càng nhìn thấu Tiêu Viêm.
      Tiêu Viêm thu hồi ánh mắt rồi đột nhiên chuyển hướng sang đám người Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng cách đó xa. Mà thấy ánh mắt của nhìn sang, cả 2 đám người hẹn mà cùng nhau vận chuyển đấu khí trong cơ thể, ánh mắt lạnh lùng mà cẩn thận nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. khi Tiêu Viêm có nửa điểm dị động, đám người bọn lập tức động thủ.
      Nhìn thấy hai người phản ứng như vậy, khóe miệng Tiêu Viêm lại lên nụ cười châm chọc. Trước khi tiến vào Bồ đề cổ thụ, nếu gặp hai người này trong lòng tất nhiên rất kiêng kị. Nhưng giờ kiêng kị đó biến mất hoàn toàn, bởi vì bây giờ tự tin có thể dễ dàng đùa bỡn hai người họ trong lòng bàn tay. Đây là loại trực giác đến từ lực lượng mênh mông trong cơ thể .
      Nhìn thấy nụ cười khuôn mặt Tiêu Viêm, nắm tay trong tay áo của Hồn Ngọc cùng Cửu Phượng đều nhịn được mà nắm chặt lại. Đặc biệt là Hồn Ngọc, nụ cười ấm áp khuôn mặt kia biến mất, trong mắt tràn ngập vẻ lãnh. người Tiêu Viêm bây giờ, cảm nhận được mùi vị nguy hiểm chân chính. Loại cảm giác nguy hiểm này như như , trong những người cùng thế hệ, ngoại trừ tên điên trong Hồn tộc kia, Tiêu Viêm chính là người thứ hai cho cảm giác này.
      "Tiểu tử này, sau khi ra khỏi Bồ Đề cổ thụ dường như thay đổi hoàn toàn."
      Sắc mặt Cửu Phượng vô cùng trầm, nếu như sớm biết rằng Tiêu Viêm có loại đại cơ duyên này ngay tại lần đầu tiên nhìn thấy trực tiếp ra tay diệt sát rồi. Nếu vậy giờ đây đâu có việc gì nữa.
      Nhưng lại biết, nếu phải lần này Tiêu Viêm trợ giúp Bồ Đề cổ thụ thanh trừ hết cảm xúc trái chiều của cường giả Đấu Đế chắc bọn họ vẫn bị nhốt ở bên trong ảo cảnh, ngày sau trở thành những thứ giống mấy bộ khôi lỗi Bán Thánh kia mà thôi.
      "Ông … ông …"
      Khi trong lòng mọi người kinh hãi về thay đổi của Tiêu Viêm trong Bồ Đề cổ thụ đột nhiên phát ra mảnh quang hoa xanh biếc. Trong lúc mơ hồ, phảng phất có thứ gì đó sắp bị phun ra.
      Nhìn thấy cử động của Bồ Đề cổ thụ, bọn người Hồn Ngọc đều vội vàng lui về phía sau. đáng sợ của thứ này in sâu vào trong lòng bọn họ. có bài học vừa rồi, đương nhiên bọn họ dám chậm trễ.
      Mà khi bọn lui ra phía sau bên trong Bồ Đề cổ thụ đột nhiên truyền ra từng tiếng động trầm đục rất . Chợt từng điểm sáng màu xanh biếc bay ra, cuối cùng trôi nổi trong trung như thiên nữ tán hoa…
      "Bồ Đề Tử!"
      Nhìn thấy những điểm sáng này, mọi người đều ngẩn ngơ rồi bật thốt ra.
      "Cư nhiên tất cả đều là Bồ Đề tử!"
      Đám người Hồn Ngọc cũng rung động nhìn mấy cái điểm sáng xanh biếc kia. Họ thể tưởng tượng được vật vô cùng hiếm hoi ở bên ngoài ở bên ngoài này.
      "Cướp!"
      Khiếp sợ qua , phần lớn mọi người đều đỏ mắt, từng đạo đấu khí hùng hậu chợt bùng phát ra, sau đó điên cuồng lao về phía những đốm sáng màu xanh kia.
      Hắc..."
      Thấy đám người Hồn Ngọc đỏ mắt cướp đoạt, Tiêu Viêm cười lạnh tiếng. Bàn tay vẫy cái, vài điểm sáng màu xanh như nhận được triệu hồi, “vụt” tiếng tránh thoát bàn tay của những người kia, chỉ vài cái chớp mắt bay vào trong tay Tiêu Viêm.
      "Đa tạ Bồ Đề huynh ban tặng…"
      Bắt lấy số Bồ Đề Tử, Tiêu Viêm nghiêng đầu cười to tiếng với Bồ Đề cổ thụ, sau đó cong ngón tay búng ra, vài hạt Bồ Đề Tử liền trôi nổi ở trước mặt đám người Huân Nhi, Thải Lân, Cổ Thanh Dương...
      "Tiêu huynh, đa tạ!"
      Mấy người Cổ Thanh Dương, Cổ Hình nhìn chằm chằm vào Bồ Đề Tử trước mặt, cũng khách khí nhiều, vươn tay bắt lấy rồi quay qua ôm quyền cảm tạ Tiêu Viêm.
      "Ha ha, việc ..."
      Tiêu Viêm cười lắc lắc đầu, nhìn ánh mắt đỏ ngầu của đám người xa xa, tiếp tục bắn ra vài hạt Bồ Đề Tử, trôi nổi ở trước mặt mấy vị cường giả trung lập.
      Hành động bất thình lình của Tiêu Viêm làm cho mấy vị cường giả kia ngẩn ra, chợt vội vàng bắt lấy Bồ Đề Tử, trong mắt xuất vẻ cảm kích rồi nhanh chóng lui lại. Bọn họ hiểu được, đây là Tiêu Viêm muốn bọn họ tham gia chuyện tiếp theo…
      Đám người Hồn Ngọc và Cửu Phượng lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Viêm phân phát Bồ Đề tử, hồng mang chợt lóe lên trong mắt.
      "Khốn kiếp, ngươi muốn chết!"
      Nương theo hồng mang trong mắt càng lúc càng đậm, rốt cuộc Cửu Phượng cũng nhịn được giận dữ trong lòng. Tiếng thét phẫn nộ tràn ngập sát ý vang vọng trong mảnh gian này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1421: Áp chế tuyệt đối!
      Dịch: thinh_nguyen - Biên: Blue
      Nghe tiếng thét tràn ngập sát ý của Cửu Phượng, Tiêu Viêm cũng chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo giống như hung thú khóa chặt lấy tên kia.
      Nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của Tiêu Viêm, Cửu Phượng chợt cảm thấy ớn lạnh, lúc này mới khôi phục lại chút bình tĩnh, nhưng sắc mặt hàn vẫn hề có ý nhượng bộ nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, điềm nhiên : “Chúng ta và ngươi cùng xông vào Bồ Đề thụ, vượt qua nhiều cửa ải như vậy, nhưng giờ ngươi lại muốn lấy hết Bồ Đề Tử, như vậy có còn đạo lý hay ?”
      Nghe vậy, Tiêu Viêm chợt bật cười, hài hước : “Đạo lý sao? Chỉ sợ đây phải suy nghĩ của ngươi? Chẳng phải nắm đấm ai to người ấy được hay sao?”
      Tiêu Viêm cũng hiểu được, nếu phải lực lượng bên đủ để Cửu Phượng phải kiêng kị chỉ sợ mạnh mẽ cướp đoạt. Phân phải trái? Đó chỉ là câu cửa miệng của kẻ yếu mà thôi. Khóe mắt Cửu Phượng co quắp vài cái, sát ý trong lòng bùng phát, nhưng cũng may vẫn giữ được vài phần tỉnh táo, động thủ ngay mà quay sang nhìn Hồn Ngọc, giọng trầm : “Chắc Hồn Ngọc huynh cũng vui vẻ khi thấy bọn người kia ẵm hết Bồ Đề Tử , khiến cho tất cả cố gắng của chúng ta biến thành bọt nước hết chứ?”
      Sắc mặt Hồn Ngọc rất bình tĩnh, cũng trả lời, nhưng vẻ trầm trong mắt lên cam lòng của . Cho dù tâm kế của có sâu mấy chăng nữa lúc này cũng thể kiềm chế được lửa giận và sát ý trong lòng.
      “Tiêu Viêm, giao tám hạt Bồ Đề Tử cho Hồn tộc ta và Thiên Hoàng tộc, việc này coi như xong.” Sau lúc trầm mặc, cuối cùng Hồn ngọc cũng cất tiếng trầm .
      Tiêu Viêm mỉm cười xòe bàn tay ra, bên trong vẫn còn mười hạt Bồ Đề tử. Nếu giao tám hạt theo lời đối phương cũng chỉ còn lại ba hạt, việc này Tiêu Viêm thể làm được. Vả lại, Bồ Đề tử có khả năng nâng cao xác suất tiến vào cảnh giới Đấu Thánh, thậm chí còn có thể dùng để luyện chế thành Bồ Đề đan, loại đan dược Bát phẩm Cửu sắc đan lôi này đủ khiến cho tất cả các cường giả Đấu Tôn đỉnh phong phải điên cuồng. Nếu lúc này đưa Bồ Đề tử cho bọn người kia, chừng sau này lại xuất thêm cường giả Đấu Thánh, như vậy chẳng phải Tiêu Viên tự tạo thêm kình địch cho mình hay sao?
      Chuyện ngu xuẩn như thế, Tiêu Viêm thể nào làm được. Bởi vậy, liền lắc lắc đầu, chậm rãi :” Ta từ chối!”
      Tiêu Viêm vừa xong, bầu khí lập tức trở nên căng thằng, khí áp bức bao trùm mọi người. Ai cũng biết, chuyện ngày hôm nay thể thương lượng nổi nữa. Sắc mặt Hồn Ngọc cực kỳ hàn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, lúc sau mới chậm rãi gật gật đầu : “Nếu vậy cứ làm thịt ngươi …”
      “Ầm!”
      Nương theo tiết cuối cùng của Hồn Ngọc, đấu khí của các cường giả của Hồn tộc và Thiên Hoàng Tộc dường như hẹn mà cùng bạo phát, thân hình chợt lóe lên bao vây lấy nhóm người Tiêu Viêm.
      Thấy đám người Hồn Tộc cùng Thiên Hoàng Tộc cùng động thủ, sắc mặt của mấy người Huân Nhi liền trở nên lạnh như băng. Tiến lên phía trước bước, đấu khí trong cơ thể cũng cấp tốc vận chuyển.
      “Hồn Ngọc, ngươi muốn khơi dậy đại chiến giữa Cổ Tộc và Hồn Tộc sao?” Cổ Thanh Dương quát lạnh.
      “Hắc, đại chiến? Từ trước tới giờ, Hồn Tộc ta chưa hề ngán ngại Cổ Tộc các ngươi. Để cho các ngươi bình yên như vậy cũng chỉ là cho các ngươi thêm thời gian mà thôi, ngươi nghĩ Hồn Tộc chúng ta dám động thủ với các ngươi hay sao chứ?” Nghe vậy, mặt Hồn Ngọc lại xuất nụ cười, rồi ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Tiêu Viêm, : “Gần đây danh tiếng của ngươi trong Hồn Tộc ta cũng . Khi Tứ Thiên Tôn thất thủ quay về, ta nếu muốn động thủ nên động thủ sớm chút. Nhưng mấy lão già kia lại quá để ý, vậy nên ngươi mới có thể sống đến bây giờ, nhưng ta nghĩ bây giờ cũng có thể kết thúc rồi.”
      Vừa xong, đấu khí đen tuyền ùn ùn bộc phát từ cơ thể Hồn Ngọc, từng luồng dao động lãnh ngừng tràn ra.
      Cảm thụ được đấu khí mạnh mẽ của Hồn Ngọc, mặt dám người Huân Nhi cũng lên vẻ ngưng trọng. Trong Hồn Tộc, thực lực của Hồn Ngọc chắc chắn có thể xếp vào ba vị trí đầu tiên của lớp trẻ. Nhân vật thế này cũng rất khó giải quyết.
      “Tiêu Viêm giao cho ta, Cửu Phượng huynh cùng ngững người khác lo đám còn lại.”
      Nghe những lời của Hồn Ngọc, Cửu Phượng cũng gật gật đầu, : “ ra ta cũng muốn chơi đùa với tên tiểu tử này chút, nhưng nếu Hồn Ngọc huynh mởl ời giao cho ngươi vậy.”
      "Động thủ! "
      "Ầm!"
      Cửu Phượng quát lạnh tiếng, trong mắt đám người vây quanh nhóm Huân Nhi đều xuất sát ý, đấu khí chợt bùng phát tấn công về phía trước.
      Đối mặt với vây công của Hồn Tộc và Thiên Hoàng Tộc, đám người Huân Nhi cũng hừ hạnh tiếng, vung tay lên hóa giải những luồng đấu khí kia. Tuy nhân số của họ đông bằng đối phương nhưng thực lực lại nhỉnh hơn chút.
      “Tiêu Viêm ca ca, Hồn Ngọc giao cho ta ?”
      Chấn vỡ luồng đấu khí kia, Huân Nhi liếc nhìn Tiêu Viêm, .
      " cần…"
      Tiêu Viêm mỉm cười, nếu là lúc trước khi vào Bồ Đề Cổ Thụ mà phải sử dụng hỏa liên mới có thể thủ thắng được Hồn Ngọc. Nhưng giờ, cho dù là cảnh giới hay chiến lực Tiêu Viêm đều áp chế Hồn Ngọc, tên kia lấy cái gì mà đấu với ?
      “Vậy huynh cẩn thận chút!” Nghe vậy, Huân Nhi cũng khẽ gật đầu cái.
      Tiêu Viêm cười cười, chậm rãi bước về phía trước, mà đám người bao vây cũng tránh ra con đường, đợi khi Tiêu Viêm qua mới vây đám người Huân Nhi lại lần nữa.
      “Đà Xá Cổ Đế Ngọc ở trong tay ngươi?” Nhìn Tiêu Viêm, hai mắt Hồn Ngọc chớp động hắc mang.
      “Muốn nó? Vậy tới lấy !” Tiêu Viêm cười .
      Hai mắt Hồn Ngọc híp lại, khuôn mặt trắng như ngọc đột nhiên xuất hiên hàn ý. Nhìn bộ dáng thong dong của Tiêu Viêm, sát ý trong lòng càng thêm dữ dội.
      “Miệng lưỡi lợi hại lắm.” Hồn Ngọc cười lạnh.
      Nhìn Hồn Ngọc, Tiêu Viêm cười cười, : “Đừng có giở loại thủ đoạn này trước mặt ta, vô dụng thôi.”
      Vừa dứt lời, Tiêu Viêm đánh mạnh quyền vào hư , kình phong nóng rực thành hình nắm tay. Nhất thời, mảnh gian này đột nhiên nổi lên trận trận dao động vô cùng kịch liệt. Sau đó, đạo nhân ảnh chật vật bay ngược trở lại, ràng là Hồn Ngọc.
      Bị quyền của Tiêu Viêm đẩy lui, khuôn mặt Hồn Ngọc trở nên ngưng trọng. Nhìn thoáng qua đạo tàn ảnh dần phai nhạt kia, ngờ Tiêu Viêm lại mẫn cảm như vậy.
      Tiêu Viêm nhìn Hồn ngọc cái, lại nhìn trận hỗn chiến ở cách đó xa, hơi lắc lắc đầu, cũng trì hoãn thêm nữa. Cước bộ tiến lên phía trước bước, luồng khí tức mênh mông bỗng xuất rồi lập tức bạo phát.
      Cỗ khí tức này vừa xuất thổi quét cả mảnh gian chỉ trong nháy mắt, những cường giả thực lực hơi kém đều cảm nhận được loại áp lực mơ hồ.
      “Cửu tinh Đấu Tôn đỉnh phong!”
      Ở phía xa, khi cảm nhận được khí tức mạnh mẽ này sắc mặt những cường giả trung lập cũng biến đổi. Ánh mắt lên nét kinh hãi nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Bọn họ có thể khẳng định, thực lực lúc trước của Tiêu Viêm chắc chắn mạnh như vậy.
      Khuôn mặt Hồn Ngọc lúc này cũng run lên, sắc mặt trở nên cực kì khó coi. giờ, hiểu được tại sao Tiêu Viêm hề e ngại .
      “Đấu Tôn đỉnh phong sao chứ? Chẳng lẽ ta sợ ngươi sao?”
      Hít sâu hơi, Hồn Ngọc áp chế nỗi khiếp sợ trong lòng. Thủ ấn chợt biến đổi, dấu tộc văn chậm rãi xuất . Mà theo đó, khí tức của Hồn Ngọc liền tăng vọt lên hề thua kém Tiêu Viêm.
      “Bát chuyển sao, nhưng như thế vẫn chưa đủ.”
      Cảm nhân được khí tức của Hồn Ngọc, Tiêu Viêm mỉm cười lắc lắc đầu.
      "Có đủ hay , giao thủ mới biết được"
      Hồn Ngọc cười lạnh, thủ ấn liên tiếp biến ảo, tạo nên từng đạo ấn quyết phức tạp. Đấu khí trong cơ thể nhanh chóng ngưng tụ thành chưởng ấn đen tuyền làm cho người ta cảm thấy sợ hãi. Tại trung tâm chưởng ấn, tiếng kêu khóc thảm thiết ngừng truyền ra, thậm chí còn có cả những gương mặt dữ tợn xuất .
      "Diệt Hồn Chưởng!"
      Khi những tiếng kêu gào trong chưởng ấn càng lúc càng kịch liệt, Hồn Ngọc gầm lên tiếng. Chưởng ấn màu đen đánh về phía Tiêu Viêm như sấm sét.
      Mặc dù chưởng ấn lớn nhưng chứa lượng đấu khí lãnh vô cùng khổng lồ. Hiển nhiên, Hồn Ngọc cũng hiểu được, trước thực lực tăng vọt của Tiêu Viêm, nếu xuất toàn lực chỉ có kết cục là bại vong mà thôi.
      "Ta rồi, vậy còn đủ…"
      Nhưng đối mặt với chưởng ấn cường hãn này của Hồn Ngọc, Tiêu Viêm vẫn chậm rãi lắc đầu rồi bước lên hai bước, trực tiếp xuất phía trước chưởng ấn trong những ánh mắt khiếp sợ. tay phải của , hỏa diễm nóng bỏng đột ngột trào ra, sau đó nhàng vỗ lên chưởng ấn màu đen kia.
      "Rắc!"
      Hai bên va chạm, mọi người đều kinh hãi nhận thấy chưởng ấn màu đen kia bị chiêu tiện tay của Tiêu Viêm phá hủy chỉ trong tích tắc. Loại lực lượng này là áp chế tuyệt đối giữa cảnh hai cảnh giới khác nhau!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :