Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 136: XUÂN QUANG KHẮP ĐỘNG

      Hai đầu lưỡi trong miệng Tiêu Viêm ngừng dây dưa , liên tiếp khoái cảm ngừng ăn mòn tâm linh Tiêu Viêm , cánh tay càng ngày càng ráng sức , tựa hồ muồn đem nữ nhân trong lòng hòa tan vào thân thể mình
      Dục hỏa trong cơ thể ngày càng bành trường , trong lúc mơ hồ , bàn tay Tiêu Viêm biết lúc nào từ chiếc eo thon mềm mại của Vân Chi , hơi hơi đu động , sau đó xuyên qua hắc bào , sờ sờ vuốt vuốt lên hai khối ngọc bóng loáng mềm mại bên trong
      Thân thể hai người tiếp xúc thân mật như vậy , Tiêu Viêm cùng vân chi , đều run rẩy thở , Tiêu Viêm hô hấp từ từ dồn dập , bàn tay chậm rãi du động , lát sau , dĩ nhiên nắm lấy ngọn thánh nữ phong mềm mại
      Khu vực mẫn cảm đột nhiên bị tập kích , điều này làm cho Vân Chi thần trí vốn bị dục hỏa chiếm cứ đột nhiên trở nên thanh tĩnh , thấy tư thế thân mật của hai người tại , khuôn mặt thoáng lên vẻ tái nhợt , nhanh chóng như tia chớp môi thoát ra khỏi miệng Tiêu Viêm , khẽ cắn răng , gian nan thấp giọng :" Dược Nham , ngươi …Ngươi nếu dám đối với ta làm chuyện này , đợi ta hồi phục ta nhất định giết chết ngươi !"
      Bởi vì bị dục hỏa thiêu đốt , thanh Vân Chi mơ hồ mang theo vài phần tê dại , bất quá chăm chú lắng nghe , thấy trong thanh của nàng có kèm theo tiếng khóc
      Thanh Vân Chi vang lên giống như chiếc búa tạ hung hăng nện vào đầu Tiêu Viêm , nhất thời khiến cho thoát khỏi khống chế của dục hỏa , nhận thấy tay của mình xoa bóp kiều nhũ của đối phương , vội vàng rút tay ra , đấu khí trong cơ thể điên cuồng vận chuyển , cố liều mạng áp chế dục hỏa bốc lên
      Trong lúc Tiêu Viêm liều mạng áp chế dục hỏa trong cơ thể , Vân Chi thần trí lần nữa lại bị dục hỏa xâm chiếm , cánh tay ngọc xiết chặt thắt lưng Tiêu Viêm , má ngọc ngừng cọ xát trong lồng ngực , bất quá ngay lúc thần trí sắp lần nữa mơ hồ , nước mắt đột nhiên rơi ra từ đôi mắt đẹp , thanh mê người từ đôi môi đỏ mọng của Vân Chi truyền ra : "Dược Nham , ta nếu như thất thân , nhất định trước hết giết ngươi , sau đó tự sát !"
      Nước mắt trong suốt theo đường chảy xuôi xuống gò má , cuối cùng rơi xuống lồng ngực Tiêu Viêm .Cảm giác lạnh lẽo này khiến cho khóe miệng Tiêu Viêm thoáng lên vẻ khổ sáp , khẽ thở dài hơi , trong lòng lên tiếng hỏi : "Sư phụ đừng ở đó mà giả chết , xuân dược này làm thế nào mới hóa giải được ?"
      "Hắc hắc đây là cơ hội tuyệt hảo đó ? Nữ nhân này địa vị tại Gia Mã đế quốc sợ rằng là cực cao , ngươi nếu là …"Dược Lão trêu tức cười , thanh vang lên trong lòng Tiêu Viêm
      "Đừng đùa , nàng phải loại nữ nhân hễ ai sở hữu thân thể mình theo người đó , mới vừa rồi người cũng nghe thấy được , nếu như ta thời cơ nàng gặp nạn mà chiếm tiện nghi , nàng sau khi tỉnh lại , hội nhất định đem ta ra giết "Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu , cúi đầu nhìn đôi mắt mê ly của nàng .Nhìn khuôn mặt đỏ hồng cao quý của nữ nhân , Tiêu Viêm giọng : "Ta năng nhận thấy , nàng thực phải đùa , theo tính tình của nàng , sợ rằng nàng được là làm được "
      "Ai , cơ hội tốt như vậy mà …" Dược Lão dường như có chút tiếc hận thở dài hơi , sau đó bất đắc gĩ "Ngươi đem đấu khí tụ hội tay , sau đó xoa bóp mấy huyệt vị tiểu phúc , đại thối ( Đùi ^^) , cùng với cổ của nàng , về phần vị trí của mấy huyệt vị là ngươi biết
      "Ách …"Nghe Dược Lão kể ra mấy vị trí này , Tiêu Viêm khóe mắt hơi co quắt , mấy vị trí này đều là khu vực mẫn cảm của nữ nhân ? Sư phụ người đừng xẵng bậy nha .Nhân mạng của ta rất quan trọng đó " Khẽ lau mồ hôi , Tiêu Viêm cười khổ hỏi .Thế nhưng lúc này Dược Lão lại trầm mặc xuống gì nữa . Bất đắc gĩ , Tiêu Viêm đành phải cắn răng cái , khom người đem Vân Chi ôm lấy , sau đó nhàng đặt nàng giường đá
      Vân chi tại , y phục giải khai hơn phân nửa .Xuân quang ngừng tiết lộ ra , cực kỳ chói mắt. Điều này càng khiến Tiêu Viêm thêm thê thảm , chẳng những phải liều mạng áp chế dục hỏa , còn phải giả làm thánh nhân trước mỹ nhân thoát y nửa thân thể
      Song chưởng chậm rãi giương lên, đem đấu khí tụ tập lại , Tiêu Viêm hít sâu hơi , cúi đầu nhìn Vân Chi thần trí mơ hồ giọng : "Đắc tội " xong , Tiêu Viêm hề chần chờ , hai tay nhanh chóng giải khai hắc bào người Vân Chi , cho đến khi bộ ngực sữa tuyết trắng lộ ra , mới vội vàng đình chỉ
      Tiêu Viêm nhìn chớp mắt , chìa ra ba ngón tay nhàng đặt tại phía gáy ngọc , kiều nhũ nửa tấc , chậm rãi di động
      Đấu khí từ từ tràn vào cơ thể , tầng lớp đỏ hồng lan tràn khuôn mặt Vân Chi dần dần dình chỉ khếch tán , vốn hô hấp thở dồn , cũng yếu bớt nhiều
      Thấy cách làm này quả nhiên hữu hiệu , Tiêu Viêm tinh thần phấn khởi .Đấu khí trong cơ thể cấp tốc hội tụ lại trong lòng bàn tay , sau vài phút đồng hồ xoa bóp , Tiêu Viêm ánh mắt hơi hạ xuống dừng lại tại vị trí tiểu phúc của Vân Chi , khu vực này càng thêm mẫn cảm , Tiêu Viêm thở dài hơi , lần nữa giải khai hắc bào
      Lần giải khai hắc bào này, trực tiếp làm cho hai luồng kiều nhũ vểnh cao mất trói buộc , nghịch ngợm lõa lồ trong khí
      Nuốt miếng nước bọt , Tiêu Viêm ngón tay tiếp xúc với tiểu phúc bằng phẳng của Vân chi , sau đó nhàng du động , trong qua trình tiếp xúc thân mật như vậy , Tiêu Viêm tự nhiên nhịn được có chút ham muốn nổi lên
      Đấu khí theo vị trí tiểu phúc tràn vào , khuôn mặt đỏ hồng của Vân Chi từ từ giảm , phiến phấn hồng da thịt cũng chậm rãi hồi phục lại vẻ tuyết trắng như ban đầu
      Sau vài phút xoa bóp tại tiểu phúc , Tiêu Viêm vội vã đem hắc bào giải khai tiếp , sau khi giải khai đến đùi ngọc của Vân Chi , đem hắc bào từ từ thoát ra , đối với loại bộ vị này , Tiêu Viêm dám làm càn , sau khi giải khai đến bộ vị cần xoa bóp , Tiêu Viêm nhanh chóng tìm đúng vị trí huyệt vị , sau đó vội vàng nhắm mắt , vận dụng đấu khí áp chế dục hỏa trong cơ thể Vân Chi
      Trong lúc Tiêu Viêm nhắm mắt lại , Vân Chi nằm giường đá , ngọc thủ hơi hơi có chút nắm lại , lông mi thon dài ngừng run rẩy , vẻ mặt xấu hổ thoáng lên nét giận dữ , chợt léo lên chút rồi biến mất
      Sau lát , Tiêu Viêm mồ hôi chảy đầm đìa rốt cục cũng dời được bàn tay , đem hắc bào phủ lại lên người Vân Chi , kịch liệt thở hổn hển , quay đầu nhìn khuôn mặt hồi phục lại bình thường của Vân Chi , khỏi thở dài hơi
      Tiêu Viêm khẽ thở phào nhõm phát đấu khí trong cơ thể bởi vì giúp Vân Chi áp chế dục hỏa mà tiêu hao , nhất thời khiến cho dục hỏa lại lần nữa bùng lên , khuôn mặt đỏ lên , Tiêu Viêm thân thể run rẩy , nhìn nữ nhân xinh đẹp nằm giường đá chút nào phòng bị , cước bộ tự chủ được đột nhiên bước tới , cúi đầu nhìn đôi môi đỏ mọng ướt át mê người kiều diễm , nhãn đồng vẻ nóng cháy , sau đó chậm rãi cúi đầu.Dường như cảm nhận được hô hấp rạo rực của Tiêu Viêm ngày càng tiến gần mình , ngọc thủ của Vân Chi cũng lặng lẽ nắm chặt lại
      Song ngay khi Vân Chi chuẩn bị phòng ngự , hô hấp rạo rực của Tiêu Viêm sắp tiến gần đến gò má của Vân Chi , lại thoáng yên tĩnh lại , thanh thanh thúy vang lên trong sơn động , sau khi thanh này vang lên , hô hấp nóng rực từ từ rời xa Vân Chi , nàng nghe thấy tiếng bước chân lảo đảo , vội vàng chạy ra khỏi sơn động
      Tiếng bước chân sau khi biến mất , nằm giường đá Vân Chi lúc này khẽ run rẩy , hai mắt khẽ mở ra , nhìn hắc bào thân thể mình có chút bừa bãi , đôi mắt đẹp khẽ nước mắt rơi xuống , mặc dù nàng minh bạch rằng chuyện đáng sợ nhất cũng có phát sinh , nhưng cũng biết được Tiêu Viêm thông qua xoa bóp nhìn hết xuân quang thân thể mình
      Với thân phận của nàng, ngày thường dám chắc dám làm càn trước mặt mình , càng đề cập đến việc sờ sờ vuốt vuốt thân thể mình, nghĩ đến việc mình bảo tồn thân thể nhiều năm như vậy cùng với nụ hôn đầu tiên , ngờ được lại ở trong sơn động này bị vị thiếu niên hơn mình nhiều đoạt , Vân Chi có loại cảm giác khóc cười ra nước mắt
      Mất đấu khí , Vân Chi so với bình thường cũng bót vẻ lạnh lùng bất cận nhân tình , cái loại thân phận cao cao tại thượng ngày thường cũng như vậy tạm thời giống như bị phong ấn mà lắng sâu xuống
      Nếu là bình thường , Vân Chi tuyệt đối do dự rút kiếm chém Tiêu Viêm thành mười tám mảnh , đương nhiên nếu như đấu khí của nàng bị phong ấn , chỉ bằng cái thứ xuân dược do Tiêu Viêm lung tung chế ra , căn bản là khó có khả năng làm cho thần trí của Vân Chi mơ hồ được
      Nằm giường đá , Vân Chi hàm răng cắn chặt vào đôi môi đỏ mọng , khuôn mặt lúc sáng lúc tối , cũng biết là nghĩ gì
      Sau khi chạy ra khỏi sơn động , Tiêu Viêm hướng thác nước xa sơn động điên cuồng chạy , dục hỏa trong cơ thể lan tràn cơ hồ khiến cho người giống như lò lửa , khuôn mặt lần nửa đỏ rực lên , nghe được tiếng thác nước oanh long long truyền vào tai , Tiêu Viêm điên cuồng lao đầu xuống , nước lạnh tràn vào đầu , khiến cho Tiêu Viêm cảm thấy thư sướng
      "Phù phù !"Tiêu Viêm giống như con cá chép bơi lội mặt hồ , thân thể trầm xuống đáy nước, tùy ý để lạnh lẽo của hồ nước kích thích hòng làm giảm nhiệt độ trong cơ thể
      Từ nạp giới lấy ra khỏa hồi khí đan nuốt vào miệng , Tiêu Viêm tại đáy hồ , hai chân khép lại ngồi xuống , sau đó vận chuyển đấu khí điên cuồng khu trục dục hỏa trong cơ thể ra ngoài
      Dưới kích thích của hồ nước cùng với việc đấu khí chậm rãi khôi phục , cảm giác nóng cháy trong cơ thể Tiêu Viêm dần đàn bớt , dục hỏa trong cơ thể cũng đàn lắng xuống
      "Bùm" Mặt hồ yên tĩnh , đột nhiên có đầu người phá thủy lao ra , Tiêu Viêm khẽ lau chút nước đọng khuôn mặt , ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang toàn thân có chút vô lực thở ra hơi , chậm rãi bơi lại bờ , thân thể dựa vào nham thạch , ngừng thở phì phò
      Đôi mắt híp lại nhìn lên bầu trời , Tiêu Viêm đầu lười đột nhiên liếm liếm môi , Vân Chi dung nhan xinh đẹp cao quý như vậy , lần nữa lại lên trong đầu , lúc trước trong sơn động , nữ nhân vốn cao quý như nữ thần này , lại trước mặt mình lộ ra vẻ xuân quang mê người như vậy , khiến cho tâm thần Tiêu Viêm thấy có chút hư vinh
      Khẽ cười khổ tiếng , lắc lắc đầu , Tiêu Viêm biết , mặc kệ sau này có như thế nào nữa đây cũng là lần đầu tiên Tiêu Viêm được biết đến mùi vị của nữ nhân , khoảng khắc này vĩnh viễn lưu lại trong tâm trí , khó có thể xóa được
      "Ai…" thể hiểu được khẽ thở dài tiếng , Tiêu Viêm liền đứng lên , sau đó có chút yên chậm rãi trở lại sơn động
      Tới gần sơn động , Tiêu Viêm hít sâu vào hơi , giọng lẩm bẩm : "Nàng hẳn là tỉnh dậy ?"
      Bàn tay khẽ nắm lại , Tiêu Viêm cất bước vào sơn động , ánh mắt dừng lại bãi đá có chút sửng sốt , vốn dĩ Vân Chi phải nằm giường đá , nhưng tại lại thấy bóng dáng đâu
      Khuôn mặt thoáng lên vẻ bối rối , Tiêu Viêm vội vàng tiến lên trước vài bước , vừa muốn mở miệng la lên , thấy cổ mình đột nhiên có cảm giác mát lạnh , chuôi trường kiếm kì dị kề sát yết hầu mình
      Thân thể chợt có chút cứng ngắc , Tiêu Viêm khóe mắt phiêu phiêu nhìn về phía sau , thấy thân hắc bào , Vân Chi , trường kiếm trong tay , vẻ mặt băng hàn ở phía sau
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 137: PHÁ GIẢI PHONG ẤN

      Trong sơn động , nữ nhân cầm trường kiếm áp vào yết hầu thiếu niên , tình cảnh đầy quỷ dị và nguy hiểm
      Yết hầu truyền đến cảm giác lạnh lẽo làm cho Tiêu Viêm cả người da gà nổi lên , chậm rãi giơ tay lên , tỏ vẻ như mình trong sáng vô tội , cười khổ : " Ta có đối với ngươi làm chuyện gì có lỗi "
      Nghe vậy , khuôn mặt băng hàn của Vân Chi thoáng lên nét ửng đỏ , trong lòng hung hăng nghĩ , đúng ngươi có làm chuyện đó , nhưng ngươi đối với ta như vậy có khác gì so với làm chuyện đó đâu ?
      Đôi mắt đẹp khẽ lóe lên , song ngọc thủ cầm trường kiếm của Vân Chi nhưng lại có di động chút nào , ánh mắt khẽ nhúc nhích , thấy khuôn mặt của Tiêu Viêm còn có dấu ấn bàn tay đỏ bừng mặt , hiển nhiên thanh vừa rồi vang lên trong sơn động hiển nhiên là do Tiêu Viêm tự tát vào mặt mình gây ra
      Nhìn chằm chằm khuôn mặt Tiêu Viêm , Vân Chi cảm thấy có chút tức cười , bàn tay hơi nới lỏng ánh mắt lên nét nhu hòa , lúc lâu sau , thanh sa sút tinh thần mệt mỏi vang lên , vô lực thu hồi trường kiếm lại , quay về sơn động bước , trường kiếm trà trà lên vai Tiêu Viêm , thản nhiên : "Chuyện hôm nay , chúng ta coi như chưa phát sinh cái gì , nếu ngươi mà truyền ra ngoài , ta hội nhất định giết ngươi "
      Đứng chôn chân lúc , nhìn bóng lưng uyển chuyển mê người kia , Tiêu Viêm hai mắt từ từ nhắm lại khẽ thở dài hơi , khóe miệng bất dắc gĩ lộ ra vẻ khổ sáp , đích xác loại tình này vốn phải quên , với thân phận của so với nàng mà , mình chỉ như con cóc ngồi dưới đáy giếng , còn nàng là thiên nga bởi vì gặp rủi ro nên bản thân mới có dịp may mắn vuốt ve, bất quá khi nàng hồi phục bầu trời rộng lớn kia mới là cuộc sống của nàng , mà cóc vần như cũ chỉ có thể ngồi dưới đáy giếng mà khao khát nhìn lên bầu trời rộng lớn mà thôi
      Đấu hoàng , đó là khoảng trống khó có thể san lấp , có lẽ sau này Tiêu Viêm có cơ hội đạt được cảnh giới này , bất quá ít nhất phải bây giờ , hơn nữa vị nữ nhân cao quý kiêu ngạo này , hội cũng tin tưởng , gã thiếu niên vẻn vẹn chỉ có thực lực đấu giả có thể bước được vào cấp độ , cho dù thiên phú kém .Nhưng đây cũng phải điều kiện tất yếu để sau này có thể trở thành đấu hoàng cường giả
      Chỉ là giậc mông xuân mà thôi …" Thấp giọng lẩm bẩm , lắc lắc đầu , Tiêu Viêm cũng chậm rãi bước vào sơn động , nhìn khuôn mặt lãnh đạm kia , nhắm mắt cố gắng phá tan phong ấn , Tiêu Viêm cũng chỉ biết nhún vai ngồi xuống , nhắm mắt tu luyện đấu khí
      Hai người đều trầm mặc , sơn động rơi vào trạng thái yên tĩnh , trải qua việc xấu hổ ngày hum nay , hai người khó có thể tái hòa hợp lại như trước kia nữa
      khí trầm mặc này duy trì mãi tận tới buổi trưa , Tiêu viêm nhân lúc rỗi rãi trong khoảng thời gian này ra ngoài đánh bắt cá , ngồi xổm bên cạnh đống lửa , có cảm giác thoải mái trong lòng , tùy ý xoay mộc côn , đột nhiên phát có điều lạ ngẩng đầu lên thấy đôi mắt đẹp linh động kia cũng biết khi nào nhìn mình
      Hai cặp mắt đột nhiên đối nhãn với nhau , sau đó giả bộ như có việc gì , chậm rãi tảng lờ
      Lại xoay cá nướng mộc côn lần nữa , Tiêu Viêm từ mộc côn lấy ra con cá , đưa cho Vân Chi
      "Ngươi ăn .Ta đói bụng "Mi mắt khẽ hạ xuống , Vân Chi giọng .Song khi lời mới ra tiểu phúc lại có cảm giác hơi rụt rụt lại , bất quá nàng cũng mặc kệ cái bụng ra sức kháng nghị quật cường nhắm mắt lại
      "Yên tâm , dược liệu trong chiếc bình kia ta đổ rồi "Thấy Vân Chi chịu tiếp nhận , Tiêu Viêm trêu đùa
      Khẽ mở mắt Vân Chi ngậm cái miệng nhắn lại , khuôn mặt kiều diễm ngước lên , nhìn vẻ mặt tươi cười của thiếu niên bên cạnh đống lửa , đôi mắt thoáng lên vẻ dịu dàng . thể phủ nhận khuôn mặt thanh tú của Tiêu Viêm phối hợp với tuổi tác của khiến cho mọi người nhìn qua đều có cảm giác có vẻ vô hại
      Nhìn chằm chằm con cá nướng tay Tiêu Viêm , Vân Chi hồi tưởng lại mọi chuyện vừa mới xảy ra .Kỳ hết thảy mọi việc đều là do mình bưởng bỉnh muốn tự nướng cá mà ra , thiếu niên trước mặt bất quá vì mình mà bị liên lụy theo .Mặc dù cái loại tai nạn vô ý này chỉ cần là nam nhân đều bất chấp mà chấp nhận …
      Khẽ thở dài hơi , Vân Chi rốt cục cũng tiếp nhận con cá nướng trong tay Tiêu Viêm . Cái miệng nhắn khẽ cắn cái .Ở bên cạnh thiếu niên đột nhiên : "Cẩn thận chút , sợ nóng bỏng miệng hay sao ?"
      Nghe Tiêu Viêm , Vân Chi khỏi sửng sốt , chợt lườm cái , : "Ngươi gặp qua đấu hoàng nào sợ nóng chưa ?"
      Xấu hổ cười cười , Tiêu Viêm cũng lấy con cá nướng đưa lên miệng, ngấu nghiến nuốt xuống
      Có chút chậm rãi đưa từng miếng cá vào cái miệng nhắn , có lẽ do Tiêu Viêm vô ý lúc trước , Vân Chi tâm tình có chút buông lỏng , nuốt miếng cá xuống , giọng : "Ngày mai , ta năng phá giải được phong ấn "
      Cái miệng mở to nuốt miếng cá to đột nhiên bị kìm hãm lại , Tiêu Viêm hơi nuốt cả miếng cá to xuống bụng , khẽ thở dài hơi , biết vì sao , luôn luôn có cảm giác , Vân Chi lần này khôi phục lại thực lực đấu hoàng , quan hệ kiều diễm của hai người bây giờ tuyên cáo chấm dứt , nàng vẫn như trước kia cao cao tại thượng là đấu hoàng cường giả , còn mình cũng vẫn như cũ chỉ là gã đấu giả nhoi cố gắng phấn đấu để trở thành gã đấu sư , hai người có lẽ khó có thể có được quan hệ tốt đẹp như bây giờ nữa
      Nghĩ tới đó , Tiêu Viêm nhận thấy miếng cá nướng trong miệng thơm ngon ngào ngạt trở nên có chút vô vị , đem con cá nướng tay dặt xuống , hàm hồ " " ? Vậy phải chúc mừng rồi ?"
      "Hồi phục thực lực , ta tìm tử tinh dực sư vương "Dường như nhận ra tâm tình của Tiêu Viêm , Vân Chi cứ thế ra
      "Ta hy vọng ngươi tiếp tục bị nó phong ấn …" Vùi đầu gặm cá nướng , Tiêu Viêm tự chủ được đột nhiên ra như vậy
      Nghe vậy , Vân Chi mày liễu nhất thời dựng đứng lên , con cá nướng trong tay cuồng nộ ném về phía Tiêu Viêm , sẵng giọng " Cái miệng quạ đen của ngươi cái gì thế ? "
      Trở tay bắt lấy con cá nướng bay tới , Tiêu Viêm nhìn thấy dấu răng thân nó , nhếch miệng cười . giống như cầm bảo bối , chậm rãi gặm lên
      Nhìn Tiêu Viêm cầm lấy con cá nướng mình ăn ngừng gặm ăn , Vân Chi , khuôn mặt cười lên nét ửng đỏ , gắt lên : "Ăn , ngươi ăn no mà chết "
      Giải quyết xong con cá nướng , Tiêu Viêm cảm thấy bụng no no , nghiêng đầu hỏi ""Mặc dù câu hỏi của ta có chút nhảm nhí , bất quá ta vẫn muốn hỏi , ngươi có cần ta giúp ?"
      Nghe Tiêu Viêm câu này , Vân Chi thoáng trầm ngâm , đột nhiên hơi hơi gật gật đầu , ánh mắt đảo qua thần sắc kinh ngạc của Tiêu Viêm , giọng : "Tử linh tinh , bình thường được đặt bên trong sơn động , lần trước ta vốn muốn tiềm hành tiến vào , nhưng cuối cùng bị nó phát giác ra …Chờ ngày mai ta khôi phục thực lực , ta dẫn dụ Tử Tinh Dực Sư Vương rời , về phần ngươi … tiến vào tử tinh sơn động giúp ta tìm kiếm tử linh tinh "
      "Giúp ngươi việc này thành vấn đề , bất quá ta chỉ là gã đấu giả , mặc dù ra có chút mất thể diện , bất quá bên trong ma thú sơn mạch này , tùy tiện đàu tam giai ma thú là có thể giải quyết ta " Giang tay , Tiêu Viêm cười khổ
      "Ngươi cần phải lo lắng , ngày mai chờ ta phá giải phong ấn , ta sử dụng bí pháp , khiến cho ngươi trong thời gian ngắn đạt được ít lực lượng , dựa vào lực lượng này , ngươi hẳn có thể tiến vào bên trong sơn động , dù sao bên trong tử tinh sơn động , rất ít ma thú nào dám vào " Vân Chi
      Tiêu Viêm hơi hơi gật gật đầu
      "Ngươi đeo lấy khối thủy tinh này bên người , chỉ cần đến gần tử linh tinh , nó nóng lên , ngươi chỉ cần dựa vào nhiệt độ cao thấp của khối thủy tinh này , dễ dàng có thể tìm ra nó "Từ nạp giới ngón tay khẽ lấy ra khối thủy tinh cấp đưa cho Tiêu Viêm , Vân Chi mỉm cười
      Tiếp nhận thủy tinh hình lục lăng , Tiêu Viêm liền đeo nó lên cổ , hơi hơi cười : "Ta cố hết sức "
      Nhìn nụ cười của Tiêu Viêm , Vân Chi khẽ gật đầu , vấn đề này thảo luận xong , hai người còn đề tài để , khí lại rơi vào trạng thái trầm mặc
      "Ngươi nghỉ ngơi , ta còn muốn tu luyện hồi " Phá vỡ trầm mặc , Tiêu Viêm hướng Vân Chi cười cười , sau đó ngồi xếp bằng bãi đá , nhắm mắt tiến nhập trạng thái tu luyện
      Ngồi giường đá , Vân Chi chăm chú nhìn khuôn mặt thanh tú của thiếu niên , lúc lâu sau khẽ thở dài hơi , chậm rãi nằm xuống , trong miệng giọng lầm bầm : "Ngủ thôi , bước sang ngày mai , mọi việc trở thành dĩ vãng "
      khí bên trong thạch động yên tĩnh hồi lâu , Tiêu Viêm vốn dĩ nhắm mắt tu luyện đột nhiên hai mắt mở ra , quay đầu nhìn mỹ nhân ngủ giường đá, chậm rãi bước tới giường đá , ánh mắt lưu luyến đảo qua những đường cong mê người , cuối cũng dừng lại khuôn mặt xinh đẹp của Vân Chi
      Ánh mắt chăm chú nhìn nàng trong lòng Tiêu Viêm thầm nghĩ có lẽ đây là lần cuối có thể năng như thế này nhìn nàng , lát sau , Tiêu Viêm lấy ra từ nạp giới bộ đại hắc bào , nhàng phủ lên người Vân Chi , sau đó mới xoay người bước , lưng đeo huyền trọng xích , hướng sơn động bên ngoài bước , ban đêm thường là lúc ma thú cao trào hoạt động , vẫn cần phải chăm chú duy trì cảnh giới
      Lúc Tiêu Viêm xoay người bỏ , vốn dĩ nhắm mắt ngủ say , Vân Chi , đôi mắt khẽ mở ra , lẳng lặng nhìn bóng lưng đeo cự xích quái dị của thiếu niên , chậm rãi tiêu biến vào bóng đêm bên ngoài sơn động , ngọc thủ khẽ vuốt hắc bào bao trùm thân thể , tâm cảnh vốn tĩnh lặng của nàng hiểu sao lai chợt trở nên xao động
      "Ai…" thanh than trong sơn động vang lên sau đó chậm rãi biến mất
      Đương chìm sâu trong giấc ngủ , đôi mắt có chút mông lung buồn ngủ của Tiêu Viêm chợt mở to ra , Tiêu Viêm đột nhiên mãnh liệt quay đầu hướng sơn động nhìn
      Bên trong sơn động , chiếc giường đá , Vân Chi ngồi xếp bằng đó , trường kiếm kỳ dị đặt giữa hai chân nàng , hôm nay , nàng thay bộ váy trắng , mái tóc búi thành hình phượng hoàng như trước tỏa ra vẻ cao quý , khuôn mặt xinh đẹp , lạnh lùng ưu nhã , bộ dạng nhu nhược mấy ngày trước đây cơ hồ hoàn toàn biến mất
      Dường như cảm nhận được Tiêu Viêm thức tỉnh , Vân Chi đôi mắt đẹp cũng khẽ mở ra , ánh mắt khẽ đảo qua Tiêu Viêm , thản nhiên : " thức dậy ?"
      thanh thanh thúy mơ hồ vang lên , bất quá bây giờ có phần trong trẻo hơn nhưng trong đó có thể thấy được vẻ lạnh lùng , giống như hai người xa lạ chuyện với nhau
      Ánh mắt đảo qua người Vân Chi , Tiêu Viêm chậm rãi thở dài hơi , nghiêng đầu : "Phong ấn phá giải ?"
      "Ân " Thản nhiên gật gật đầu , Vân Chi thân hình khẽ nhúc nhích , lần này xuất , dĩ nhiên trực tiếp đối mặt với Tiêu Viêm , đôi mắt đẹp nhìn khuôn mặt thiếu niên : " thôi , sau khi rời khỏi đây , ta giúp ngươi tạm thời tăng thực lực lên "
      xong nàng chậm rãi xoay người bước ra ngoài sơn động , bước chân ưu nhã xinh đẹp mê người
      Ngẩng đầu nhìn bóng lưng mỹ nhân rời khỏi sơn động , Tiêu Viêm đột nhiên : "Ta chỉ thích Vân Chi của mấy ngày trước đây ..Còn hiên tại ngươi bây giờ ta rất là thích "
      Đứng ở ngoài sơn động , bóng lưng xinh đẹp hơi cứng lại , cước bộ dừng lại , lát sau mới tiếp tục cất bước
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 138:LIÊN THỦ HÀNH ĐỘNG

      Mặt trời mọc lên cao , Tiêu Viêm chăm chú nhìn bóng người thon dài ưu nhã dựa khối cự thạch , ánh mặt trời khẽ chiếu nên thân thể , khiến thân thể nàng như được bao trùm trong tầng lưu quang chói lọi
      Bộ dạng tại của Vân Chi , tựu giống như ngày Tiêu Viêm trốn ở bên lén nhìn nàng cùng Tử Tinh Dực Sư Vương chiến đấu , khí độ ung dung cao quý , mang theo nét lạnh lùng khiến cho người ta có cảm giác mặc cảm tự ti khi đối mặt với nàng
      Dường như nhận ra ánh mắt Tiêu Viêm nhìn mình , Vân Chi chậm rãi xoay người , đôi mắt đẹp khẽ nhìn đôi con ngươi đen kịt cái , rồi rất nhanh dời , bình thản : "Ta giúp ngươi trong khoảng thời gian ngắn đạt tới thực lực đấu sư hơn nữa là phong thuộc tính , có thể giúp ngươi tăng phúc tốc độ lên ít , nếu gặp phải ma thú ngăn cản , ngươi tận lực đừng có đối chiến với chúng , miễn cho thanh ba chiến đấu đưa thêm nhiều ma thú tới , đến lúc đó , ngươi sợ rằng …" đến đây , Vân Chi đột nhiên dừng lại , bỗng nhìn Tiêu Viêm chằm chằm
      "Ân " khẽ suy nghĩ , Tiêu Viêm dường như cũng nhận ra được thanh của Vân Chi cẩn thận lộ ra vẻ quan tâm , chỉ là hơi hơi gật đầu
      Nhìn bộ dạng bình tĩnh của Tiêu Viêm , Vân Chi mày liễu biết vì sao , hơi hơi nhất túc , chợt lắc mình nhàng rời khỏi cự thạch , xuất bên cạnh Tiêu Viêm , giọng : "Bắt đầu thôi ?"
      "Ân"
      Thấy Tiêu Viêm gật đầu , Vân Chi ngọc thủ chậm rãi lộ ra , sau đó nhàng áp vào lưng Tiêu Viêm , khuất chỉ khinh đạn , cỗ mãnh kình đấu khí quán chú mà vào , cỗ đấu khí này mạnh mẽ xông vào cũng vì thân thể xa lạ mà có nhiều bạo động , dưới khống chế của Vân Chi , chúng nó cực lỳ ôn thuận chảy xuôi trong kinh mạch của Tiêu Viêm
      Luống đấu khí này hùng hồn chảy xuôi , khiến cho đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm nhanh chóng tràn ngập , cảm giác được cỗ lực lượng trước nay chưa từng có , hơi hơi cử động thân thể , các khớp xương như được thoát thai hoán cốt , thanh ba lạp vang lên ngừng
      Xiết chặt nắm tay lại , Tiêu Viêm khuôn mặt thoáng lên nét tò mò , đấu sư lực lượng là đây sao ? Quả nhiên đấu giả thể so bì được
      Tùy ý vận dụng thân thể , Tiêu Viêm phát thân thể chính mình , tựa hồ bây giờ nhàng rất nhiều hiển nhiên đây là do tác dụng của phong thuộc tính đấu khí trong cơ thể , khó trách đấu giả tu luyện phong thuộc tính công pháp , tốc độ đều mau lẹ như vậy
      "Lượng đấu khí này chỉ đủ cho ngươi dùng hai giờ , khoảng thời gian hai giờ này ngươi cần phải lẻn vào tử tinh sơn động lấy cho được tử linh tinh ra " Vân Chi giọng nhắc nhở : "Ta tận lực đem Tử Tinh Dực Sư Vương ngăn cản , bất quá ngươi cần nắm chặt khoảng thời gian này , súc sinh đó trí tuệ cũng thấp hơn so với loài người , vạn nhất nó phát ta , sau này sợ rằng có nhiều cơ hội
      "Ân .Hành động thôi ? "Gật gật đầu , Tiêu Viêm đứng ở bên cạnh nhìn dung nhan động lòng người của nàng cười
      "Ân "Vân Chi khẽ gật đầu , thân thể vi chấn , sau lưng đôi cánh năng lượng màu xanh , chậm rãi xuất .Bất quá khi nàng ngẩng đầu nhìn động tác của Tiêu Viêm chợt sửng sốt , sau đó khuôn mặt cười thoáng lên nét ửng đỏ .Xấu hổ tức giận : "Ngươi làm gì vậy ?"
      Tiêu Viêm làm ra tư thế ôm , nghe Vân Chi hỏi vấn đề này , khỏi mở to hai mắt , cực kỳ ngạc nhiên : "Khoảng cách xa như vậy , ngươi nghĩ để ta mình chạy tới đó chứ ? Vạn nhất đường gặp tứ giai , ngũ giai ma thú , ta đây phải chưa được nửa đường chết non sao ?"
      Lông mi thon dài run rẩy dữ dội , lát sau , Vân Chi đành phải hít sâu vào hơi , bất đắc gĩ gật gật đầu
      Thấy nàng gật đầu , Tiêu Viêm khóe miệng nhếch lên , chậm rãi bước tới , lần nữa đem vị nữ nhân cao quý này ôm vào trong lòng
      " nên lộn xộn nếu ta vứt ngươi xuống !"Khẽ thanh tỉnh lại nghĩ tới việc mình khôi phục lại toàn bộ thực lực vậy mà lần nửa để cho thiếu niên này ôm vào lòng , Vân Chi thân thể mềm mại thoáng có chút run rẩy chậm rãi hít vào hơi , mạnh mẽ áp chế tâm tình nhàn nhạt mở miệng uy hiếp
      Mỉm cười gật gật đầu , Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm : "Dù sao cái gì nên động ta cũng động hết rồi "
      Gò mà xinh đẹp hơi hơi đỏ lên , Vân Chi làm bộ như có nghe thấy thầm , đôi cánh sau lưng hơi hơi rung lên , hai người nhanh chóng bay lên khỏi mặt đất , lát sau bay vút lên cao
      Vừa mới bay lên cao , Tiêu Viêm giống như bạch tuộc , quấn lấy Vân Chi , khiến nàng tức giận đến nỗi khuôn mặt có chút trắng bệch , mới có bao lâu mà tên này đem lời của mình ba bảy hai muơi mốt vứt ra ngoài mất tiêu , da mặt quả nhiên dày tới cực điểm
      Khuôn mặt băng lạnh lại , Vân Chi đem tốc độ triển khai đến mức tận cùng , trung , thanh quang chợt lóe , bóng người di chuyển ra ngoài trăm thước
      "Nga , đúng rồi , ngươi rốt cục là đạt tới mấy tinh đấu hoàng ? thèm để ý tới tốc độ bay , Tiêu Viêm miệng khẽ chạm vào vành tai Vân Chi , đột nhiên lên tiếng hỏi
      Nhiệt khí từ bên tai truyền đến , làn cho thân thể phi hành của Vân Chi khẽ hoảng hốt , đôi mắt đẹp thoáng nhìn Tiêu Viêm , thản nhiên : "Tam tinh "
      "Thế Tử Tinh Dực Sư Vương được xem như mấy tinh ? "Tiêu Viêm cau mày dò hỏi
      "Ma thú cũng dễ để phân chia thành mấy tinh cấp bậc , nếu là so về đấu kỹ để tranh hơn thua , nó nhiều lắm chỉ có thể cùng nhị tinh đấu hoàng chống lại , bất quá ma thú am hiểu nhất là cận thân chiến đấu , mà Tử Tinh Dực Sư Vương nếu về cận thân chiến đấu , có thể so sánh với tứ tinh , thậm chí là ngũ tinh đấu hoàng " Vẫn phi hành nhanh như chớp , Vân Chi bình tĩnh : "Tổng hợp lại , nó thân mình thực lực , có lẽ coi như là tam tinh đấu hoàng di "
      "Khó trách ngày ấy cận thân chiến đấu , ngươi lại bại nhanh như vậy , tên kia cận thân công kích đích xác rất mạnh , ngươi trước ngực bị thương …" Tiêu viêm có vẻ đăm chiêu gật đầu , sau đó còn chưa hết , kinh hãi phát thân thể mình đột nhiên hạ xuống rất nhiều , lập tức vội vã hoảng sợ ôm chặt Vân Chi , ngẩng đầu nhìn gõ má xấu hổ tức giận của nàng , đành phải bất đắc gĩ lắc đầu
      "Ngươi mà còn ăn bậy bạ nữa , ta đem ngươi vứt xuống !" Đấu võ mồm với Tiêu Viêm Vân Chi ngoại trừ chỉ biết uy hiếp ra , đúng là nghĩ ra biện pháp gì nữa
      "Được rồi , …" Tiêu Viêm cười khan gật gật đầu , rất sợ nữ nhân này nóng nảy đem mình vứt xuống , chuyện vui lắm
      "Bất quá vết thương của ngươi cũng tốt lắm , lần trước ta xem qua có để lại thành vết sẹo khó coi " Mặc dù hiểu hết ý câu này của Tiêu Viêm , thê nhưng cũng làm cho Vân Chi khuôn mặt nháy mắt bỗng trầm xuống , chuẩn bị đem thiếu niên này nếu khiêu khích quá giới hạn của mình đem vứt xuống
      "Ta ngày sau phối chế cho ngươi ít dược liệu , giúp ngươi đem vết sẹo đó bỏ , ngươi đẹp như vậy , lưu lại vết sẹo như vậy rất là tốt "Câu kế tiếp truyền ra từ miệng Tiêu Viêm khiến cho Vân Chi tâm tình khẽ run rẩy , cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt thiêu niên , vẻ mặt tức giận chậm rãi thu liễm lại , ra vẻ bình thản : " cần , tình nơi đây kết thúc , ngày sau cơ hội gặp mặt có lẽ là rất ít "
      Nghe vậy , Tiêu Viêm chợt sửng sốt , chợt tự chế giễu lắc đầu .Xem ra mình tự làm xấu mặt rồi , nhân gia người ta là đấu hoàng cường giả , kiếm ít đan dược phải là rất đơn giản sao ….
      Tiêu Viêm bỗng trầm mặc , rốt cục gì nữa , đoạn đường còn lại , Vân Chi mặc dù thấy được thanh tĩnh trở lại bất quá biết vì sao , thiếu vắng di thanh của thiếu niên bên tai , nàng trong lòng lại có chút khó chịu . tiếng động hạ xuống bãi đá ngỗn ngang
      Sau khi hạ xuống mặt đất , Tiêu Viêm cực kỳ tự giác buông Vân Chi ra , ánh mắt đảo qua tọa thất xa dãy núi , đỉnh núi , cái động cực lớn bị che lấp bơi nhánh cây , như như
      "Nơi đó là động phủ của Tử Tinh Dực Sư Vương ?" Đúng tảng đá phía sau , Tiêu Viêm cẩn trọng đem tầm mắt hướng đỉnh núi đối diện , giọng dò hỏi
      "Ân " Hơi hơi gật gật đầu , Vân Chi , ánh mắt chậm rãi đảo qua sơn động phụ cận , lông mày đen nhánh cau lại : "Phòng ngự chung quanh cũng rất sâm nghiêm , tên kia cũng có chút cảnh giới a"
      Động khẩu có ít cao giai ma thú , ta tận lực đánh chết hoặc làm chúng nó bị thương , ngươi nhân cơ hội đó , len lén lẻn vào động phủ " Quay đầu , Vân Chi dặn dò
      "Hảo "Tiêu Viêm gật gật đầu , ý biểu lộ hiểu được
      Nhìn thấy mọi việc hết thảy được phân phó thỏa đáng , Vân Chi cũng hơi yên tâm , lúc phi thân , khẽ quay đầu với Tiêu Viêm :" Ngươi cũng cần cẩn thận chút , chia ra làm việc thôi "
      Mỉm cười , Tiêu Viêm cười : "Ngươi cũng cẩn thận chút , mặc dù ta rất thích ngươi bị phong ấn , bất quá vẫn hi vọng ngươi có việc gì "
      Bất đắc gĩ lắc đầu , Vân Chi cũng nhảm , đôi cánh sau lưng rung lên , thân hình nhàng uyển chuyển bay lên cao , sau đó như tia chớp hướng động khẩu phái trước bay
      Vân Chi vốn dĩ muốn ân dấu , cho nên khi nàng tiến vào vùng phụ cận sơn động khoảng trăm thước từng đợt tiếng thú hô lên , vang vọng cả dãy núi
      Ngọc thủ nắm chặt ,trường kiếm màu xanh kỳ dị , đột nhiên xuất trong lòng bàn tay , Vân Chi thân hình hóa thành quang ảnh màu xanh , trong thời gian ngắn lao xuống khu rùng rậm bên cạnh sơn động , nhất thời từng tiếng thú thê lương hô lên , đông đảo ma thú , ở phụ cận sơn động hoảng sợ chạy trốn , dưới con mắt của ma thú gã đấu hoàng cường giả khác gì ác ma hung ác , căn bản đối chiến đường xuống
      "Nữ nhân loài người , ngươi dĩ nhiên còn dám xuất ? Hôm nay ta nhất định lấy tính miệng ngươi báo mối thù hủy giác "
      Tại lúc ma thú thủ vệ bị Vân Chi ngược sát , bên trong động phủ to lớn , Tử Tinh Dực Sư Vương nổi giận rít gào , bạo vang lên khắp chân trời
      Theo thanh rít gào vang lên , đạo quang ảnh màu tím như tia chớp từ bên trong động , bay vút ra , tức khắc bạo khởi quang hoa , khu rừng rậm trong nháy mắt bị phá hủy thành mảnh hỗn độn
      Rừn rậm nhất thời bị phá hủy , hai đạo quang ảnh màu tím và màu xanh , truy cản , sau đó tại cao nghìn thước hung hãn va chạm vào nhau
      Ánh mắt phiêu liễu liếc mắt nhìn cuộc chiến trời cao , Tiêu Viêm cũng bắt đầu hành động , bàn chân lướt chân mặt đất , thân hình hóa thành bóng ảnh , nhanh chóng lủi vào bên trong rừng rậm , sau đó bí mật hướng động phủ đỉnh núi chạỵ
      Sau nửa thời thần, Tiêu Viêm lủi bước tiến vào nơi Vân Chi từng tiến vào rừng rậm , đập vào mắt là rất nhiều đầu tam giai ma thú cự đại , thân thể chìm trong vũng máu
      màn huyết tinh này khiến cho Tiêu Viêm nhận thức được thủ đoạn ác độc của Vân Chi khi đối phó với ma thú , có lẽ bên trong thi thể của nhiều ma thú này đều tồn tại cao giai ma hạch , bất quá Tiêu Viêm lúc này có thời gian sưu tầm , bàn chân nhanh chóng phóng qua thi thể , sau đó thoát ra rừng rậm
      Ra khỏi rừng rậm , động khẩu cự đại , xuất trong tầm mắt Tiêu Viêm
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 139: BẠN SINH TỬ TINH NGUYÊN

      Ma thú thủ vệ trước cửa động phủ , đại đa số đều bị Vân Chi giải quyết , bất quá do thời gian ngắn ngủi nên vẫn còn sót lại hai đầu tam giai ma thú trốn ở phía sau , tại hai đầu tam giai ma thú nơm nớp lo sợ nhìn trận chiến đấu kịch liệt trung , dư ba chiến đấu từ phía lộ xuống làm cho chúng phủ phục mặt đất , ngừng run rẩy
      Cau mày khẽ liếc nhìn động phủ , cách đó mấy chục thước là hai đầu tam giai ma thú , Tiêu Viêm rất nhanh từ trong nạp giới xuất ra lọ dược phấn , sau đó toàn bộ trát lên mình , loại dược phấn này là do tỉ mỉ chế ra , có thể che dấu khí tức thân thể , mà bị khứu giác linh mẫn của ma thú phát
      Đảo quanh rừng rậm , vòng vo lúc , Tiêu Viêm leo lên động khẩu , nhờ vào yểm hộ của nham thạch , lặng lẽ hướng tới động khẩu phía , ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hai đầu ma thú ngừng run rẩy ở dưới , thoáng trầm ngâm , lần nữa từ trong nạp giới lấy ra miếng vải mềm mại , đem buộc chắt lại bàn chân
      Mọi thứ chuẩn bị hết thẩy xong , Tiêu Viêm hít sâu hơi , thân thể đột nhiên từ động khẩu phía nhảy xuống , thân thể ở giữa trung lăng phen , sau đó hai chân nhàng hạ xuống mặt đất
      Bàn chân vừa mới tiếp xúc với mặt đất , Tiêu Viêm thân thể hơi hơi cong lên , sau đó chợt bắn thẳng vào trong sơn động
      Lúc thân hình Tiêu Viêm vừa mới tiêu thất trong bóng tối ánh mắt của đầu tam giai ma thú vừa vặn cũng chuyển hướng sang đấy , bất quá bởi vì phát ra cái gì , đành phải mang theo vài phần nghi hoặc , ánh mắt hướng trở về cuộc chiến đấu trung , thân thể lại run rẩy .Bên trong động khẩu tràn ngập ánh sáng giống như tưởng tượng của Tiêu Viêm là mảnh hôn ám , ở chung quanh vách núi thỉnh thoáng thấy có ít tinh khối màu tím , tinh khối này là do sơn động tự nhiên sinh ra , tại thế giới loài người được gọi là tử tinh khối , là trong những vật phẩm trang sức có giá trị xa xỉ
      Tiến sâu vào bên trong sơn động ,nhìn mấy khối tử tinh xinh đẹp tự nhiên hình thành trong động phủ , Tiêu Viêm trong lòng cảm thán , tên sư tử thành tinh kia , vậy mà cũng biết hưởng thụ cuộc sống a
      Cẩn thận bước , quả nhiên đúng như lời Vân Chi , bên trong sơn động , tồn tại ma thú nào khác , dọc theo đường , ngoại trừ thanh bé của tiếng bước chân , còn tiếng vang nào khác
      Xuyên qua thông đạo dài trong sơn động , sau nửa ngày , bỗng hai đầu thông đạo lại xuất trước mặt
      Cau mày nhìn hai đầu thông đạo , Tiêu Viêm trầm ngâm trong chốc lát , cất bước hướng thông đạo bên trái cẩn thận vào , thông đạo này có chút khúc chiết , Tiêu Viêm vòng vo vài lần mới tiến vào được , nhưng đột nhiên phát , nhiệt độ xung quanh ngày càng nóng
      Trong lòng khẽ cảnh giới , cước bộ đình chỉ lại , Tiêu Viêm lau mồ hôi trán , nhìn xa xa mơ hồ tản ra luồng tử quang , chà xát tay , thầm thở ra hơi .Đấu khí chậm rãi lưu động trong cơ thể , đấu khí Vân Chi lưu lại trong cơ thể là phong thuộc tính , bắt đầu vận chuyển , chuẩn bị xong , Tiêu Viêm lúc này mới tiếp tục bước về phía trước
      Tiêm Viêm tận lực hạ thấp bước chân , sau đó lén lút vươn nửa đầu , tầm mắt nhanh chóng đảo qua sơn động bên trong
      Cản thận nhìn , Tiêu Viêm ngoài ý muốn phát ra tung tích của nửa đầu ma thú nào , Tiêu Viêm trừng mắt , quan sát kỹ lần nữa , sau đó mới phóng tâm bước vào
      Bước vào bên trong động , Tiêu Viêm ánh mắt chăm chú nhìn chung quanh , cuối cùng ánh mắt dừng lại tại vị trí trung ương bên trong sơn động .Nơi đó có tử tinh thạch đài rất cao bộ dáng giống như cái bàn . tử tinh thạch đài , viên cầu tử sắc ước chừng to bằng đầu Tiêu Viêm , chính là an tĩnh dặt đó
      Ánh mắt gắt gao nhìn khối viên cầu tử sắc , Tiêu Viêm phát nhiệt lượng bên trong sơn động vậy mà lại toàn bộ do thứ này phóng xuất ra
      Ánh mắt lộ vẻ kinh dị , Tiêu Viêm dĩ nhiên cũng có nghĩ tới thứ này lại phát ra năng lượng cự đại như thế , ánh mắt lại lần nữa cẩn thận đảo qua xung quanh , có chút nghi hoặc lẩm bẩm : "chẳng lẽ đây là tử linh tinh ? nhưng sao thấy thủy tinh nóng lên ? " Vừa , Tiêu Viêm từ trong ngực móc ra khối thủy tinh hình lục lăng , đem nó ra bên ngoài , chờ đợi lúc thứ này vẫn như cũ vẫn là mảnh lạnh lẽo
      Đem thủy tinh thu lại , Tiêu Viêm chậm rãi hướng đến cái tử tinh thạch đài, bước tới gần , cỗ sóng nhiệt mơ hồ tràn tới , làm cho Tiêu Viêm lần nữa vì thứ này chứa nhiệt lượng mà kinh ngạc
      Chậm rãi khom nửa thân hình lại , Tiêu Viêm ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm viên cầu tử sắc thần bí này , trong lòng nhất động , đột nhiên hô lên : "Sư phụ , ra nhìn xem đây là đồ vật gi ?"
      Nghe Tiêu Viêm la lên , Dược Lão lúc này mới nhàng từ trong giới chỉ phiêu xuất ra , ánh mắt đảo qua viên cầu tử sắc , lông mi khẽ nhíu lại , nhãn đồng thoáng lên nét kinh dị thấp giọng : "Cái này …chẳng lẽ là bạn sinh tử tinh nguyên ?Hảo gia hỏa , ngươi dĩ nhiên có thể gặp thứ này !"
      "Bạn sinh tử tinh nguyên ? Vật này là gì ?"Nghe tên gọi xa lạ , Tiêu Viêm cau mày nghi hoặc
      "Sách sách , đây chính là đồ tốt …" Phiêu phù trung , đảo qua khối viên cầu tử sắc vòng , Dược Lão sách sách khen : " Tử Tinh Dực Sư Vương , chính là loại dị thú thiên phú dị bẩm , nếu nó cũng khó có thể trở thành lục giai ma thú , loại ma thú này mỗi khi sinh sản tỉ lệ đồng thời sinh ra được cả tiểu thú và bạn sinh tử tinh nguyên này "
      "Bạn sinh tử tinh nguyên này , bởi vì ở trong bụng sư vương thời gian dài , cho nên nó viện chứa năng lương tinh thuần , loại bạn sinh tử tinh nguyên này , đương nếu tiểu thú sau khi phát triển đến tứ giai ma thú , chỉ cần đem nó thôn phệ là có thể trực tiếp trở thành ngũ giai ma thú , hơn nữa tử hỏa trong cơ thể cũng khác so với bạn sinh tử tinh nguyên thôn phệ khiến tử tinh dực sư càng cường hoành !"
      Dược Lão giải thích xong , khẽ ngáp cái , : "Năm đó ta xông vào tám động phủ của tử tinh dực sư vương nhưng lại có tìm ra thứ này , nghĩ tới , ngươi dĩ nhiên có thể gặp "
      Ta kháo , tốt như vậy ? "Nghe Dược Lão giải thích xong , Tiêu Viêm con mắt nhất thới sáng lên , khẽ bước lên tử tinh thạch đài , sau đó song chưởng phối hợp chộp lấy bạn sinh tử tinh nguyên
      "A" Bàn tay vừa mới đụng tới bạn sinh tử tinh nguyên , Tiêu Viêm trong miệng hét ra tiếng , khẽ húp vào ngụm lương khí , nhanh chóng thu hồi hai tay lại , nhìn bàn tay bị nóng cháy , vội vã lấy ra ít chữa thương dược , vẻ mặt hoảng sợ :"Nhiệt độ cao như vậy , như thế nào lấy được ?"
      "Hắc hắc , nhiệt độ tất nhiên là cao rồi , hơn nữa bạn sinh tử tinh nguyên cùng với tử tinh thạch bàn này ở cùng nhau , ngươi muốn có được nó , phải đào ra từ trong sơn động " Dược Lão có chút hả hê cười
      "Đào ra ?"Nghe vậy Tiêu Viêm sắc mặt nhất thời trở nên khó coi ánh mắt quét tử tinh thạch đài , cái này biết là sâu xuống lòng đất bao nhiêu , bằng chính sức người , đào mấy tháng cũng chắc có thể đem ra
      Thở dài hơi , Tiêu Viêm ánh mắt hướng Dược Lão phiêu phù , tại chắc chỉ có mới có thực lực đào tử tinh thạch bàn ra
      Thấy Tiêu Viêm hướng nhìn , Dược Lão lại lắc đầu cười : "Ngươi cũng đứng nhìn ta , ta mặc dù có thể năng lộng tẩu thứ này ra ngoài bất quá làm thế lại tạo ra động tĩnh quá lớn , khẳng định là khiến Tử Tinh Dực Sư Vương bên ngoài phát giác , hơn nữa tựu tính chúng ta lộng thủ thứ này ra bên ngoài , ngươi cũng vĩnh viễn đập bể được bạn sinh tử tinh nguyên ra "
      " vậy sao ?"Miệng có chút đắng ngắt , Tiêu Viêm cũng có nguyện ý bỏ qua thứ này , lập tức vội vàng hỏi
      "Này bạn sinh tử tinh nguyên , trừ bỏ khẩu nuốt vào bụng , liền chỉ có thể mạnh tay mang đập bể thu lấy tử tinh nguyên bên trong , song bởi vì có chút duyên cớ , bất cứ thứ gì công kích đều khó có thể mạnh mẽ đem nó ép mở , ân … đúng ra là , thứ này có loại công hiệu thôn phệ , bất kỳ thứ gì công kích đều bị nó thôn phệ "Dược Lão giang tay giải thích
      " khẩu nuốt vào ? "Nhìn khối viên cầu to bằng cái đầu mình , Tiêu Viêm khóe miệng nhếch lên , đừng mặt của nó nhiệt độ cao như vậy , chỉ với thể tích của nó như vậy yết hầu mình cũng nuốt trôi
      "Bây giờ làm sao ? Lúc đầu ngươi dĩ nhiên cũng tìm thứ này , vậy khẳng định có biên pháp ? " Hơi hơi khổ não , Tiêu Viêm trong lòng khẽ động , nghiêng đầu đối với Dược Lão cười hỏi
      "Đích xác cậy mạng lộng thứ này ra được , muốn mở nó , chỉ có loại đồ vật làm được "Dược Lão thần bí
      "Vật gì vậy ? "Ánh mắt vui vẻ , Tiêu Viêm vội vàng hỏi
      "Hắc hắc " Cười cười , Dược Lão ánh mắt đột nhiên liếc về phía lồng ngực Tiêu Viêm đó có đeo viên thủy tinh hình lục lăng
      "Này khối thủy tinh ? đúng …Ngươi tử linh tinh ?"Đầu tiên khẽ sửng sốt , ngay sau đó Tiêu Viêm chợt hiểu ra cười
      " sai , phải có tử linh tinh , mới có thể đập bể thứ này "Gật gật đầu , Tiêu Viêm phản ứng làm cho Dược Lão có chút hài lòng
      " nhảm nữa tìm tử linh tinh thôi " Nghe vậy Tiêu Viêm liền xoay người chạy , nơi này ràng có tử linh tinh tồn tại , hẳn là ở trong thông đạo còn lại
      "Nga , được rồi thiếu chút nữa quên cho ngươi , nếu nơi này có bạn sinh tử tinh nguyên tồn tại , như vậy cũng có thể có đầu tiểu thú Tử Tinh Dực Sư Vương " Phiêu phù phía sau Tiêu Viêm , Dược Lão đột nhiên tủm tỉm cười
      Cước bộ đôt nhiên đình chỉ , Tiêu Viêm khóe mắt cau lại , sau lúc lâu , hung tợn : "Mẹ kiếp nó dám cản đường , bắt nó làm thịt ta tin nó có thể so được với tên hung hãn bên ngoài kia " xong Tiêu Viêm bước nhanh ra ngoài
      "Có phách lực "Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm , Dược Lão mỉm cười : "Bất quá nhưng là biết lượng sức , hắc hắc "
      Thuận lợi chạy ra bên ngoài thông đạo , Tiêu Viêm xoay người đối mặt với thông đạo còn lại vào , bởi duyên cớ còn có đầu tiểu thú Tử Tinh Dực Sư Vương , cho nên Tiêu Viêm cũng đặc biệt cẩn thận , lúc hành tẩu ngay cả cục đá dưới chân cũng dám tùy ý dẫm vào
      vào thông đạo thời gian , khung cảnh rộng rãi lần nữa lên trong tầm mắt
      Thân thể cẩn thận áp vào động khẩu , Tiêu Viêm ánh mắt đảo qua bên trong sơn động
      Ánh mắt đảo tới vị trí trung ương sơn động đình chỉ lại bởi vì nơi này , đầu tiểu thú Tử Tinh Dực Sư Vương phủ phục mặt đất , an tĩnh ngủ say
      Nhìn đầu tiểu thú Tử Tinh Dực Sư Vương kia ngủ say , Tiêu Viêm nuốt miếng nước bọt , đem mồ hôi trán lau
      "Hắc hắc , tiểu thú này mới tam giai thôi " thanh Dược Lão phía sau cũng lặng lẽ vang lê
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 140:TỬ LINH TINH ĐÁO THỦ

      "Tam giai ?"
      Nghe vậy , Tiêu Viêm lần nữa lau mồ hôi lạnh , cho dù trong cơ thể có đấu khí do Vân Chi lưu lại trợ giúp , kể cả như vậy cũng thể năng phá giải được lực phòng ngự biến thái của tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương
      Lông mày nhíu chặt lại , nhìn tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương nằm phủ phục , Tiêu Viêm sau lúc khổ não , ánh mắt hướng Dược Lão , dò xét : "Nếu , sư phụ ra tay giải quyết con vật này ? "
      "Ta qua , tiến nhập ma thú sơn mạch , hết thảy mọi việc ngươi phải dựa vào chính mình , trừ phi gặp phải tình cảnh sinh tử quan đầu , nếu ta xuất thủ giúp ngươi "Phiêu bạt đỉnh thông đạo , Dược Lão khẽ cười
      "Kháo , người cũng bất cận nhân tình !"Khuôn mặt nhếch lên , Tiêu Viêm hướng Dược Lão hung tợn giơ ngón giữa lên , sau dố bất đắc gĩ lẩm bẩm : "Ta tin , giải quyết được nó !"
      "Ngươi muốn trực tiếp ngạng khánh với đó chứ ? Ngươi cũng nên nhìn tiểu gia hỏa này chưa lớn mà xem thường nó , nếu về tổng lực chiến đấu , nó tuyệt đối so với trung đỉnh phong tam giai ma thú cho dù ngươi có sử dụng địa bậc đấu kỹ cũng rất khó kích sát nó !" Dược Lão kinh ngạc
      "Ta đầu óc có đần độn mới cùng nó ngạng kháng " Dựa lưng vào khối thạch bích , Tiêu Viêm từ trong nạp giới lấy ra đống đồ vật , tìm kiếm ở trong đống vật đó lúc , sau đó xuất ra quả tử sắc cùng lọ dịch thể màu xanh
      "Tử yên quả ? "Nhìn quả tử sắc , Dược Lão kinh ngạc thấp giọng : "Hắc, tiểu tử ngươi chuẩn bị quả là kỹ nha , dĩ nhiên cũng biết ma thú thuộc tính hỏa thích thứ này "
      Tử yên quả , là loại quả đặc sản trong ma thú sơn mạch , bởi vì loại quả này bên trong bao hàm lượng năng lương hỏa thuộc tính , cho nên rất nhiều ma thú hỏa thuộc tính đều rất thích loại quả này
      để ý tới Dược Lão , Tiêu Viêm lần nữa từ trong nạp giới lấy ra cái ống thủy tinh , sau đó đem dịch thể màu xanh đổ vào , khẽ lắc chút , cuối cùng cẩn thận cầm tử yên quả nhàng sờ ống thủy tinh .Sau đó bơm dịch thể màu xanh vào trong tử yên quả
      "Ách , ngươi muốn phóng độc ?Tử Tinh Dực Sư Vương có lực miễn dịch cũng tồi đó a , bằng vào độc dược do ngươi phối chế , năng có thể làm gì được nó? "Nhìn cử động của Tiêu Viêm , Dược Lão khỏi có chút hoài nghi hỏi
      "Ai đây là độc dược ? "Tiêu Viêm liếm liếm môi , cười : "Đây là thuốc xổ có công hiệu cực mạnh do ta chế ra , chỉ cần nó ăn vào , bất quản nó miễn dịch mạnh đến đâu , đều thể chịu được "
      "Sách sách tiểu tử ngươi dĩ nhiên còn có thủ đoạn này , bất quá ngươi cũng đừng quá xem thường trí tuệ của tam giai ma thú , mặc dù nó còn chưa được khôn khéo như tên ngoài kia nhưng cũng có trí tuệ rồi , vài ma thú giai vị cao hơn nó cũng thể sánh bằng nó đâu , đồ vật có lai lịch bất minh này , nó cũng ăn đâu "Đầu tiên giơ ngón tay cái lên khen Tiêu Viêm, sau đó Dược Lão mới
      " ăn ? Hắc hắc điều này cũng do nó làm chủ .Mặc kệ có như thế nào súc sinh vẫn hoàn là súc sinh " Nhếch miệng cười , Tiêu Viêm từ trong nạp giới móc ra lọ dịch thể màu đỏ , mở nắp lọ ra , mùi hương khiến cho bụng người kêu lên càu nhàu , lặng lẽ phiêu tán ra
      Mùi vị này vừa mới khếch tán , Tiêu Viêm vội vàng đình chỉ lại . hiểm cười : "Đây là ta dùng yểm thực hoa phối chế ra thành dược dịch , chỉ cần tiêm nó vào tử yên quả , ta cũng tin , đầu tiểu thú kia năng có thể kìm chế được hấp dẫn của mỹ thực này "
      Nhìn Tiêu Viêm móc ra từ trong nạp giới đồ vật này , Dược Lão cũng gì nữa .Để cho tiểu tử này tự chế thuốc , thế nhưng dĩ nhiên lại chế ra những thứ đồ vật quỷ quái này Thân thể hơi hơi phiêu phù , Dược Lão lại hỏi : "Tựu tính nếu nó ăn đồ vật này , nhưng nếu nó lại ngay tại đây phóng uế , thế chuẩn bị của ngươi , tựa hồ là thất bại nha "
      "Mới vừa rồi ta quan sát chút bên trong , phát đồ vật ở đây có chút bụi bẩn nào cả , hơn nữa đường tiến vào đậy ta cũng phát ra địa phương này có chút bẩn thỉu , cho nên , ta nghĩ Tử Tinh Dực Sư Vương có chút thích sạch ?Ma thú mà cũng thích sạch ? là có chút thể lý giải được …Còn có , vấn đề phiến toái này cũng đừng có hỏi nữa .Biện pháp này ta cũng chỉ mới tạm thời nghĩ ra , cũng được chu toàn lắm ?Đến cuối cùng thành hay bại cũng tùy thôi "
      Sau khi xong , lý tới vấn đề Dược Lão hỏi nữa , Tiêu Viêm quán chú vào bên trong tử yên quả dịch thể màu xanh .Sau khi quán chú xong dịch dược yểm thực hoa xong , mới dừng tay lại , cảm thấy tử yên quả có nặng thêm chút ít , cười hắc hắc , đem toàn bộ những thứ mặt đất thu hồi vào trong nạp giới , sau đó cầm tử yên quả lên , nhàng phóng xuất ra ngoài cửa động
      Chuẩn bị xong tất cả , Tiêu Viêm bàn chân đạp mạnh , thân thể hướng lên đỉnh thông đạo bắn , song chưởng sử dụng hấp lực , đem thân thể mình vững vàng áp đỉnh nham thạch
      Tử yên quả vừa mới được đặt ở ngoài cửa động , cỗ dị hương từ từ tán phát ra , nhờ trợ lực của gió , chậm rãi khếch tán vào trong sơn động
      Đương ngủ say , tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương cái mũi to hơi hơi giật , đem cỗ mạt dị hương này , khẩu hút vào trong bụng
      Sau khi hút khẩu vào trong bụng , thanh nặng nề vang lên , đó là thanh từ bụng của tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương vang lên , thú đồng chậm rãi mở ra , nó hơi ngheo ngẩy cái đầu cự đại , hướng đậu khẩu bên ngoài ngửi ngửi , tựa hồ muốn tìm kiếm căn nguyên truyền ra mùi thơm này
      Sau lúc tìm tòi , tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương rốt cục cũng tìm thấy mục tiêu , thân thể biếng nhác đứng lên , cái miệng rộng khẽ hống vang , chậm rãi hướng về động khẩu
      tới cửa động , tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương cái mũi hơi hơi ngửi tử yên quả dưới đó , chợt ngẩng đầu lên , thú đồng đảo qua xung quanh , chưởng trảo cự đại , nhàng bào động tử yên quả , sau lúc yên tĩnh , nó đột nhiên vẫy vẫy cái đôi , quay trở về
      Nhìn thấy màn này , Tiêu Viêm thấy tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương xoay người bỏ , khỏi thất vọng thở dài hơi , cảnh giới của nó , so với tưởng tượng của Tiêu Viêm còn cao hơn
      Song ngay khi Tiêu Viêm suy nghĩ tìm biện pháp khác , xoay người bước , tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương đột nhiên bất ngờ quay lại , bước nhanh chạy đến chỗ tử yên quả , đem nuốt vào bụng
      Nhìn cử động này của nó , Tiêu Viêm lúc này mới nặng nề thở ra hơi , thấp giọng : "Mẹ kiếp , ta thiếu chút nữa là nhịn được , còn tin là ngươi sựu ăn "
      Nuốt tử yên quả xuống bụng , tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương lại lần nữa phủ phục xuống trước tử tinh thạch đài , song , lát sau , nó đột ngột đứng lên , bên trong bụng tự nhiên có trận co quắp , tầm mắt đảo qua bên trong sơn động , cuối cùng dưới ánh mắt vui mừng của Tiêu Viêm , đương chạy thẳng ra ngoài động khẩu , bay nhanh thoát ra ngoài thông đạo
      "Thành !" Nhìn tiểu Tử Tinh Dược Sư Vương biến mất , Tiêu Viêm nhịn được mừng rỡ kêu lên , từ đỉnh động khẩu nhảy xuống , tiết kiệm đến từng giây , cấp bách hướng bên trong sơn động
      Tiến vào trong sơn động , Tiêu Viêm thấy miếng thủy tinh đeo trước ngực bắt đầu tỏa ra hơi ấm , sau đó cầm lấy nó , dựa vào độ nóng cao thấp của nó chậm rãi tìm kiếm bên trong sơn động
      Tìm kiếm hồi , Tiêu Viêm cước bộ đột nhiên dùng lại chỗ tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương nằm , hơi hơi ngồi xổm xuống , vươn tay ra , gõ vào hơn mười khối tử tinh ở phụ cận quanh đó
      Khi ngón tay gõ vào khối tử tinh thạch , nhất thời , phía dưới truyền ra tiếng vang
      Nghe tiếng vang này , Tiêu Viêm thoáng có chút vui mừng sợ hãi , tay phải nhanh chóng lục lọi , mở ra được thạch bản , nhất thời tử hoa bạo bắn ra , khiến đôi mắt Tiêu Viêm bị kích thích phải vội vã nhắm chặt lại
      Đợi cảm giác đau đớn từ đôi mắt biến mất , Tiêu Viêm lúc này mới chậm rãi mở mắt ra , ánh mắt quét về phía lổ , chỉ thấy khối tử sắc bằng nắm tay, an tĩnh nằm trong đó , tử sắc khối linh thạch , quang hoa lưu chuyển , rất là xinh đẹp
      Khối linh thạch tử sắc này ra , thủy tinh trong tay Tiêu Viêm trở nên nóng bỏng , lập tức vội vàng đem miếng thủy tinh cất vào bên trong nạp giới , sau đó cẩn thận lấy khối linh thạch tử sắc ra , đồng dạng cũng đem cất vào trong nạp giới
      Tử linh tinh tới tay , Tiêu Viêm liền đem lỗ đóng lại như cũ , sau đó đứng dậy hướng thông đạo bên ngoài điên cuồng thoát , điên cuồng chạy đường , rốt cục cũng nhanh chóng ra khỏi thông đạo tới ngã ba xuất hai thông đạo lúc trước
      Đứng ở chỗ này , Tiêu Viêm cẩn thận quan sát xung quanh , sau đó sắc mặt mừng như điên hướng thông đạo có chứa bạn sinh tử tinh nguyên chạy như điên tiến vào
      Chạy được hồi lâu , động khẩu quen thuộc lại lần nữa xuất , Tiêu Viêm vội vàng đình chỉ cước bộ , cẩn thận dò xét phen , sau đó mới yên tâm tiến vào
      Rất nhanh tiến tới tử tinh thạch bàn , Tiêu Viêm tham lam nhìn viên cầu tử sắc đó , năng lượng chứa trong nó đủ làm cho tiểu Tử Tinh Dực Sư Vương từ tứ giai tiến lên ngũ giai , năng lượng hùng hồn này tựu tính mình cũng khó có khả năng hấp thu , hâp thu được nọ vậy cũng phải tăng lên mấy tinh ?
      Nghĩ đến siêu cấp công hiệu mà đồ vật này mang lại , Tiêu Viêm thân thể kích động có chút run rẩy , bàn tay vừa lộn , miệng tử sắc linh thạch liền xuất trong lòng bàn tay
      Nuốt miếng nước bọt , Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm khối viên cầu tử sắc , trong lòng có chút xác định hỏi : "Tựu cứ như vậy trực tiếp đập bể ?"
      "Hẳn là vậy , ta cũng chưa bao giờ thử qua " thanh dược lão trong giới chỉ xác định truyền ra
      "Nếu xẩy ra vấn đề gì , ta tìm ngươi liều mạng !"Dược Lão xác định , nhất thời làm cho Tiêu Viêm có chút yên lòng , bất quá tình cảnh lúc này , cũng thể suy nghĩ nhiều , lập tức nắm chặt tử linh tinh hung hăng gõ mạnh vào khối viên cầu tử sắc
      "Răng rắc …"Tử linh thạch gõ mạnh vào khối viên cầu , sau thoáng yên tĩnh , mặt ngoài khối viên cầu liền xuất khe hở , trong nháy mắt , cái khe từ từ khếch tán , sau đó thình thịch tiếng , vỡ nát ra
      Bạn sinh tử tinh nguyên vừa mới vỡ ra , dịch thể màu tím bắt đầu từ từ chảy ra , làm ướt hơn nữa bãi đá quanh đó
      "Mau , mau lấy bình ngọc thu thập dịch thể màu tím này , nó chắc chắn là tử tinh nguyên !"Nhìn dịch thể chảy ra , Dược Lão vội vàng hô lên
      Thanh Dược Lão vang lên , khiến cho Tiêu Viêm lòng đau như cắt vội vàng lấy ra từ trong nạp giới bình ngọc , sau đó liều mạng đựng lấy dịch thể màu tím
      Mặc dù bạn sinh tử tinh nguyên bên ngoài phát ra nhiệt lương khủng khiếp , bất quá dịch thể bên trong nó , lại có chút ôn lương lành lạnh
      Viên cầu mặc dù nhìn khá lớn , nhưng dịch thể màu tím chứa trong lại vẻn vẹn chỉ đựng đủ vào sáu bình ngọc của Tiêu Viêm
      Đem giọt tử tinh nguyên cuối cùng đựng bào trong bình , Tiêu Viêm nhìn dịch thể rơi ra ngoài bãi đá , đau lòng đến nỗi miệng run run , sau lát nhìn chăm chú , đột nhiên nằm ra bãi đá , sau đó dưới cái nhìn trơn mắt của Dược Lão , dùng đầu lưỡi liếm liếm bãi đá đem toàn bộ tử tinh nguyên rớt ra nuốt vào trong bụng
      "Ta kháo , ngươi cũng là ….!"
      Nhìn bộ dáng này của Tiêu Viêm , Dược Lão vốn im lặng cũng học tập Tiêu Viêm , ra câu thô tục
      rina93, lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :