Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1447: Thiên Phủ liên minh!
      Dịch: celestial_wind1116 - Biên: Sói
      vậy vị này chắc là Hỏa Vân lão tổ của Phần Viêm Cốc, thực lực đúng là rất mạnh.”
      Nhìn vị lão giả tóc đỏ kia, sắc mặt của Tiêu Viêm cũng có chút ngưng trọng.Ở trong cảm ứng của thực lực của vị lão giả này ngờ đạt tới cấp độ Nhất tinh Đấu thánh. Vả lại, so với còn cao hơn chút.
      Nhất tinh Đấu thánh Trung kỳ.
      Phần Viêm Cốc có được Đấu Thánh vậy mà nhiều năm như nay vẫn đứng trong hàng ngũ Tam cốc. Dựa theo thực lực mà bọn họ có được ràng là bọn họ có thể ngang hàng với Thiên Minh Tông, Hoa Tông. Có điều, bọn họ chưa từng hiển lộ ra mà thôi.
      “Dược lão đầu, thể tưởng tượng được nha, lão gia hỏa ngươi đúng là chưa chết!” Phía bầu trời, Hỏa Vân lão tổ cười lớn tiếng, mang theo Đường Trấn cùng Đường Hỏa Nhi chậm rãi hạ xuống. Khi nhìn thấy Dược lão lớn tiếng .
      “Lão gia hỏa ngươi đạt tới Đấu Thánh a!” Dược lão cũng cười . Xem bộ dáng ràng là có quen biết với Hỏa Vân lão tổ.
      “Ài, để đột phá đến Đấu Thánh Lão tổ ta thiếu chút nữa cũng còn cái mạng này. So sánh với tên tiểu tử phía sau ngươi Lão tổ ta là người bạc mệnh a.” Hỏa Vân lão tổ bĩu môi, ánh mắt lại chuyển về phía Tiêu Viêm.
      “Vãn bối Tiêu Viêm ra mắt Hỏa Vân lão tổ, Đường cốc chủ.” Tiêu Viêm cười cười, chắp tay .
      “Ngươi chính là Tiêu Viêm? Đúng là tuấn tú lịch , có vẻ thích hợp với Hỏa Nhi nhà chúng ta.” Hỏa Vân lão tổ nhìn Tiêu Viêm từ xuống dưới, có chút thỏa mãn gật đầu .
      “Ông…”
      Ở phía sau lưng, Đường Hỏa Nhi nghe thấy Hỏa Vân lão tổ trước mặt mọi người lại chuyện như vậy, sắc mặt nhất thời ửng đỏ. Nhưng ngại ở bên ngoài nên phải để cho lão gia hỏa này mặt mũi, cho nên chỉ có thể cắn chặt răng, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm bóng lưng của Hỏa Vân lão tổ.
      Tiêu Viêm cũng bị những lời này của Hỏa Vân lão tổ làm cho xấu hổ, chỉ có thể cười khổ lắc đầu, thêm câu nào.
      “Người của Đan tháp cũng tới rồi…”
      Khi Tiêu Viêm bị những lời của Hỏa Vân lão tổ làm cho biết phải làm sao trong lòng chợt nháy động, ánh mắt chuyển về phía cửa lớn của Tinh Giới. gian ở nơi đó hơi chấn động, mấy bóng người đột nhiên xuất đỉnh núi, chính là Đại trưởng lão cùng ba người Huyền Tử.
      “Di? Lâm lão quái, lão bất tử nhà ngươi cũng tới?” Nhìn thấy Đại trưởng lão của Đan Tháp thân, khuôn mặt của Hỏa Vân lão tổ nhất thời lên chút kinh ngạc, quay qua hỏi.
      “Như thế nào? Hỏa Vân lão quái, chẳng lẽ chỉ cho phép mình ngươi tới?” Nghe thế, Đại Trưởng lão cười thản nhiên đáp lại.
      “Ha ha, nếu tất cả mọi người tới đông đủ, vậy mời các vị ngồi xuống trao đổi về việc Liên minh.” Thấy mọi người đông đủ, Dược Lão cười , sau đó xoay người bay vào Chủ các của Tinh Vẫn các. Những người khác cũng nhanh chóng đuổi kịp.
      Trong Chủ các, ở tòa đại điện, mọi người chia nhau ngồi xuống, chuyện trò hồi, sau lúc mới từ từ vào chuyện chính.
      “Được các vị nể mặt, hôm nay tự mình đến Tinh Vẫn các của ta. Về phần chuyện ngày hôm nay mọi người cũng sớm biết.” Ánh mắt Dược lão nhìn quanh đại điện, chậm rãi : “Việc làm mấy năm nay của Hồn Điện, mọi người đều biết . Đan Tháp tổn thất nghiêm trọng nhất. ít Luyện Dược sư đều chết trong tay Hồn Điện. Còn Thiên Minh Tông , nhiều năm trước dùng đủ các loại thủ đoạn xâm lấn Hoa Tông, mà ở sau lưng chúng cũng có bóng dáng của Hồn Điện. Về phần Hỏa Vân lão tổ, năm xưa cũng từng trở mặt với Hồn Điện, nhưng cuối cùng vì kiêng kị thực lực của Hồn Điện mà mới phải nhẫn nại.”
      Dược Lão đương nhiên biết ân oán giữa ba thế lực cùng Hồn điện, trong đó có ít thù cũ mà ngay cả Tiêu Viêm cũng chưa từng nghe qua.
      thời gian trước, Thiên Minh Tông cùng vài thế lực khác tạo thành Minh Hà minh, muốn hủy diệt Tinh Vẫn Các chúng ta, trong đó cũng có bóng dáng của Hồn Điện. Thêm vào đó, bản thân ta cùng Tiêu Viêm với Hồn Điện là nước lửa thể giao hòa. Cho nên có thể , Liên minh lần này của chúng ta có chung địch nhân.”
      Nghe những lời này của Dược lão, tất cả mọi người trong đại điện đều gật đầu, đồng ý với lời của Dược Lão.
      “Liên minh cũng được, nhưng ta muốn biết rằng. Liên minh xong có xảy ra chuyện nhúng tay vào nội bộ của các tông môn hay ?” Hỏa Vân lão tổ đùa nghịch hai quả cầu lửa được ngưng tụ tay, chậm rãi hỏi.
      “Trong Liên minh chia cao thấp, các bên đều ngang hàng, đương nhiên là có quyền nhúng tay vào việc tông môn của đối phương.” Dược Lão nghiêm túc .
      Nghe thế, sắc mặt của mọi người cũng hơi thả lỏng. Khi Liên minh điều khiến người ta lo lắng nhất chính là xuất loại chuyện này. Đến khi đó, chỉ Liên minh thành mà còn sinh ra khúc mắc với nhau.
      “Lần này Liên minh có tính hạn chế quá khắc nghiệt, chỉ là muốn để cho mấy phương thế lực của chúng ta có thể trở thành đồng minh công thủ. phương gặp nạn khắp nơi trợ giúp. Chúng ta đều biết rằng nếu chỉ về lực lượng bất kỳ thế lực nào trong số chúng ta cũng thể chống lại Hồn Điện. Vì thế chúng ta phải liên minh.” Nhìn mọi người như thế, Tiêu Viêm cũng hiểu suy nghĩ trong lòng bọn họ, liền lập tức ra.
      “Liên minh như vậy có thể được.” Đại trưởng lão của Đan Tháp chậm rãi gật đầu .
      “Nhưng mà nếu Liên minh, vậy chắc chắn có Minh chủ. Nếu cách nào thống nhất ý kiến được. Mà vị trí Minh chủ đó để ai làm?” Vị mỹ phụ mặc cung trang màu xanh biếc của Hoa Tông được gọi là Thanh Tiên tử cũng bình thản .
      Nghe những lời này, trong đại điện cũng yên tĩnh lại. Vấn đề này có chút mẫn cảm nhưng rất quan trọng.
      “Bởi vì Liên minh là do chúng ta đề ra, nếu lúc này lại tiếp tục chủ động đến việc lựa chọn người làm Minh chủ khó tránh khỏi khiến người khác suy nghĩ. Bởi vậy vị trí này để cho ba phương các ngươi tự đề cử. Chỉ cần thích hợp chúng ta cũng đáp ứng.” Dược Lão im lặng suy nghĩ rồi mở miệng .
      Thấy Dược Lão vừa mở miệng là bỏ qua việc này, ba phương còn lại cũng nao nao, thoáng có chút ngại ngại. Đặc biệt là vị Thanh Tiên tử kia, gương mặt cũng xuất vẻ xin lỗi. Nàng cũng phải muốn để cho Dược Lão rút lui tránh khỏi như thế.
      “Ha ha, các vị cần suy nghĩ nhiều. Trong Liên minh ngoài vị Minh chủ ra ba phương thế lực còn lại mỗi phương có thể có vị Phó Minh chủ. Nếu ý kiến của ba vị Phó minh chủ này thống nhất với nhau cho dù là quyết định của Minh chủ cũng có thể thay đổi. Bởi vậy các vị cần lo lắng việc Minh chủ mạnh mẽ đưa ra mệnh lệnh gì.” Tiêu Viêm mỉm cười .
      “Vị trí Minh chủ tất nhiên phải cần vị thực lực mạnh mẽ đồng thời có danh vọng có thể để kẻ dưới tin phục. Ta thích hợp với vị trí này. Mặt khác, Hỏa Vân lão tổ tuy có thực lực mạnh nhưng tính tình có chút táo bạo, khó tránh khỏi việc hành động theo cảm tính, cũng hợp với vị trí Minh chủ.” Thanh Tiên tử chần chờ chút rồi chậm rãi .
      Nghe nàng thế, Hỏa Vân lão tổ nhất thời trợn mắt nhưng cũng phản bác lại. Việc thích nhất chính là quản lý. Nếu cũng sớm đem việc quản lý Phần Viêm Cốc giao lại cho người khác.
      “Bởi vậy có thể , giờ có hai người thích hợp nhất là Lâm lão tiên sinh của Tiểu Đan Tháp và Dược Trần. Hai người bọn họ đều có thực lực mạnh mẽ đồng thời ở Trung Châu cũng có danh vọng và sức kêu gọi rất cao. Do đó, vị trí Minh chủ nên lựa chọn người trong số hai vị này.” Thanh Tiên tử lại tiếp tục .
      Nghe vậy, Đại trưởng lão của Tiểu Đan Tháp liền ngẩn người, rồi chợt lắc đầu cười, khẽ thở dài : “Lão phu lớn tuổi, nhiệt huyết còn. Nếu Liên minh chỉ để cố thủ chỗ ta làm cũng sao. Nhưng Liên minh này cần phải có sức sống. Lão già ta mà được tuyển làm Minh chủ sớm hay muộn cũng làm cho tử khí trầm lặng. Vị trí Minh chủ này hãy để cho Dược Trần làm .”
      Ánh mắt Thanh Tiên tử chuyển về phía Dược Trần, cười : “ khi như vậy ngươi cũng từ chối được rồi.”
      Thấy vậy, Dược Lão cười khổ tiếng, có chút ngập ngừng, nhưng cũng từ chối giả dối mà : “Nếu nhận được tin cậy của các vị ta liền tạm thời trông coi vị trí Minh chủ này. Đợi sau này có người thích hợp ta giao lại.”
      Thấy vị trí Minh chủ cuối cùng vẫn vào tay Dược Lão, Tiêu Viêm mỉm cười, giọng : “Nếu tuyển ra Minh chủ vậy nên quyết định tên của Liên minh. Liên minh chung là cần cái tên mới để cho mọi người cảm thấy được tập hợp. Mọi người cảm thấy Liên minh này nên gọi là gì thích hợp đây?”
      “Muốn đặt tên đương nhiên phải hoàng tráng, khí phách, nếu đặt cái tên kém cỏi khiến người khác chê cười.” Dường như Hỏa Vân lão tổ rất có hứng thú với việc đặt tên, hăng hái : “Hay gọi là Hạo Nhiên Chính Khí điện.”
      Nghe thế, khóe miệng Tiêu Viêm nhất thời giật giật. Cái tên này…
      “Khụ khụ! Đối thủ của chúng ta là Hồn Điện. Nếu bọn lấy hồn làm điện chúng ta liền đè bọn đầu, lấy trời cao làm phủ, hay gọi là Thương Khung Phủ !” Đại Trưởng lão ho khan tiếng, trầm ngâm chút rồi .
      “Lấy hồn làm điện, trời cao làm phủ. Thương Khung Phủ nghe cũng được.” Tiêu Viêm cười : “Nhưng mà thương khung là thiên, lấy từ đơn giản, Liên minh của chúng ta liền gọi là Thiên Phủ . Mọi người thấy thế nào?”
      “Thiên Phủ, lấy thiên làm phủ, đủ khí phách.” Hỏa Vân lão tổ vuốt râu, cảm thấy cái tên này có vẻ hay hơn cái tên Hạo Nhiên Chính Khí điện của .
      “Được! Như thế cũng được!” Đại Trưởng lão cũng gật đầu cười .
      Thấy tất cả mọi người đều đồng ý, Dược Lão cũng cười : “Nếu mọi người có ý kiến khác vậy Liên minh của chúng ta liền gọi là Thiên Phủ, lấy trời làm phủ, còn khí phách hơn nhiều so với Hồn Điện…”
      “Liên minh thành. Tiếp đó, chúng ta hãy vì Thiên Phủ mà chúc mừng.”
      Tiêu Viêm với mọi người rồi giơ chén rượu lên. Nhưng chưa kịp tiếp sắc mặt trở nên trầm. Ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về góc của đại điện. gian ở nơi đó bỗng từ từ trở nên vặn vẹo, sương mù màu đen nồng đậm từ đó toát ra. Cùng lúc đó, giọng lạnh nhạt chút cảm xúc nào vang lên trong đại điện.
      “Thiên Phủ? Khí phách đúng là khí phách đấy! Nhưng bản Điện chủ rất muốn biết, các ngươi liệu còn có thể có mạng mà hưởng thụ hay đây?”

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1448: Phó Điện Chủ Hồn Điện!
      Dịch: Blue
      “Bản điện?”
      Nghe được giọng hờ hững truyền ra từ gian vặn vẹo kia, đồng tử Tiêu Viêm chợt co rụt lại. Người tới ràng là của Hồn Điện, mà lại tự xưng là “bản điện”, chẳng lẽ đây chính là vị điện chủ cực kỳ thần bí của Hồn Điện sao?
      Hắc vụ ngừng thẩm thấu ra từ trong gian, cuối cùng ngưng tụ lại thành đạo thân ảnh mờ ảo được bao bọc trong hắc vụ.
      “Điện chủ Hồn Điện?”
      Ánh mắt của Đại trưởng lão Tiểu Đan Tháp bắn thẳng đến bóng người trong hắc vụ kia. Thân thể già nua hơi nhích về phía trước, khiến cho gian khung quanh đều vì vậy mà trở nên rung chuyển..
      “Gọi ta là Phó điện chủ đúng hơn đấy…”
      Đám hắc vụ kia hơi dao động, tiếng cười nhạt truyền ra từ bên trong.
      “Xem ra tên Phó điện chủ ngươi cũng chẳng có gan nhỉ, nếu dám xông vào Tinh Vẫn Các ta sao dùng bản thể, cho cái hư ảnh đến, chẳng lẽ ngươi sợ sao?” Khóe miệng Tiêu Viêm hơi nhếch lên nụ cười lạnh, .
      Lấy ánh mắt của , tự nhiên có thể liếc mắt là nhận ra bóng người trong hắc vụ này chỉ là hư ảnh, phải bản thể chân chính.
      “Nhiều năm như vậy, ngươi là người đầu tiên dám bản điện có gan đấy…” Nghe vậy, trong hắc vụ truyền ra tràng cười cổ quái: “Nhưng thành tựu giờ của ngươi cũng làm ta rất bất ngờ. Nếu sớm biết có ngày hôm nay lúc trước huyết tẩy cả Tiêu gia rồi.”
      “Lời này, Hồn Điện các ngươi rất nhiều lần.” Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh xuống, chậm rãi : “Nhưng với thân phận Phó điện chủ Hồn Điện như ngươi, nếu đến đây chỉ để lảm nhảm mấy câu như vậy cái hư ảnh này cần thiết phải tồn tại rồi.”
      Vừa , bàn tay Tiêu Viêm cũng chậm rãi nâng lên, hướng về phía đạo hư ảnh kia, gian xung quanh hư ảnh lập tức dậy sóng kịch liệt.
      “Mục đích đến lần này của bản điện tự nhiên là vì Đà Xá Cổ Đế Ngọc trong tay ngươi.” Bóng người trong hắc vụ cười nhạt. Chợt, hắc vụ trước mặt bắt đầu xoáy mạnh thành tấm kính màu đen, bên trong tấm kính lên chuỗi hình ảnh. Ở đó là lao ngục lãnh vô cùng lớn. Trong ngục, những chiếc xích màu đen đan vào nhau chi chit như mạng nhện. Mà ở giữa, có đạo thân ảnh nhìn rất tiều tụy ngồi xếp bằng, xiềng xích quấn chặt lấy tứ chi như những con độc xà.
      Nhìn đạo thân ảnh kia, sắc mặt Tiêu Viêm chợt trở nên dữ tợn, thân thể đột ngột đứng bật dậy, khí tức kinh khủng ùn ùn bùng phát từ trong cơ thể. Dường như chỉ trong nháy mắt, chiếc bàn bên cạnh hóa thành bụi phấn, sát ý ngập trời làm cho nhiệt độ trong đại điện trở nên lạnh như bang.
      “Phụ thân!!”
      Bàn tay Tiêu Viêm nắm chặt lại, móng tay đâm cả vào thịt, thân thể run lên nhè . vô cùng quen thuộc đạo thân ảnh tiều tụy kia, bởi vì đó chính là phụ thân của , Tiêu Chiến!
      Mặc dù nhiều năm gặp mặt nhưng Tiêu Viêm vẫn lập tức cảm nhận được cảm giác huyết mạch đồng nguyên vô cùng quen thuộc đạo thân ảnh kia.
      “Giao Đà Xá Cổ Đế Ngọc cho bản điện, nếu , chỉ cần ý niệm của ta truyền về ngày này sang năm chính là ngày giỗ của cha ngươi!” Bóng người trong hắc vụ lại chẳng hề để tâm đến sát ý của Tiêu Viêm, quát lạnh.
      “Rắc!”
      Sắc mặt Tiêu Viêm trầm đến đáng sợ, trong nắm tay phát ra những tiếng rắc rắc. Giờ phút này, giống như con dã thú sắp đánh mất lý trí. Sát ý điên cuồng ngừng bành trướng trong đầu, gầm gừ quát lập tức đem kẻ trước mặt bầm thây vạn đoạn!
      “Tiêu Viêm, bình tĩnh!”
      Khi sát ý trong đầu Tiêu Viêm ngừng tuôn ra chiếc ngọc thủ trắng mịn nhàng cầm lấy bàn tay , tiếng quát khẽ mang theo lo âu truyền vào trong tai.
      Nghe được tiếng quát này, trong lòng Tiêu Viêm cũng hơi chấn động, lúc này mới khôi phục lại chút lý trí. vội hít sâu vài hơi, áp chế sát ý trong lòng, khuôn mặt dữ tợn cũng chậm rãi khôi phục vẻ bình thường.
      “Mau giao Đà Xá Cổ Đế Ngọc ra!”
      Thấy Tiêu Viêm bình tĩnh lại, hắc vụ xung quanh bóng người kia cũng hơi dao động, chợt quát lạnh tiếng.
      “Giao cổ ngọc cho các ngươi, chỉ sợ cha ta chết nhanh hơn nữa!” Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh lùng đến đáng sợ, nhìn chằm chằm bóng người kia, : “Loại thủ đoạn này vô dụng với ta thôi. Nếu muốn Đà Xá Cổ Đế Ngọc đưa cha ta đến trước mặt ta rồi chuyện tiếp. Nếu , cho dù các ngươi có uy hiếp cũng chẳng có tác dụng. Cổ Ngọc có thể cảm ứng được sinh tử của cha ta, nếu có ngày nó mất cảm ứng ta giao nó cho Cổ tộc. Đến lúc đó, các ngươi vĩnh viễn đừng mong chiếm được!”
      “Vì Cổ Ngọc mà ngươi quan tâm đến tính mạng của phụ thân mình sao?” Nghe được lời này của Tiêu Viêm, bóng người kia cũng cười lạnh tiếng.
      Tiêu Viêm cười nhạt, khuôn mặt khôi phục vẻ thong dong như lúc trước. biết vì sao Hồn Điện lại cấp bách muốn lấy được Cổ Ngọc như vậy, nhưng dù thế nào nữa, Cổ Ngọc chính là bùa hộ mệnh của phụ thân. Nếu Cổ Ngọc còn Hồn Điện dám lấy tính mạng của Tiêu Chiến. Cho nên mới , nếu đưa Tiêu Chiến an toàn đến trước mặt tuyệt đối thể giao Cổ Ngọc ra.
      Bởi vì khi giao, với thủ đoạn của Hồn Điện chắc chắn chúng lấy tính mạng của Tiêu Chiến!
      “Hắc hắc, kẻ tâm ngoan thủ lạt, quả nhiên giống lời Đại Thiên Tôn , những thủ đoạn này đều có hiệu quả với ngươi…” Nhìn bộ dạng của Tiêu Viêm, bóng người trong hắc vụ cũng hiểu rằng mưu kế của mình thu được bao nhiêu tác dụng.
      Vẻ mặt Tiêu Viêm chút thay đổi, : “Nếu bản thể dám thân giờ ngươi có thể cút!”
      “Tiêu Viêm! Đừng có bày ra cái vẻ kiêu ngạo đó trước mặt bản điện! Các ngươi nghĩ mình thành lập cái gọi là ‘Thiên Phủ liên minh’ kia có thể đối chọi với Hồn Điện chúng ta sao? Khặc khặc, cứ chờ xem, đến lúc biết được thực lực của Hồn tộc chúng ta các ngươi tự mất hết hi vọng mà thôi.” Bóng người kia cười quái dị : “Còn có lũ người Đan tháp kia nữa. Vốn Hồn Điện ta còn chừa cho các ngươi chút thể diện, chẳng qua lần này chính các ngươi vứt bỏ nó, vậy tiếp theo cũng đừng trách Hồn Điện ta ra tay ác độc. Vừa đúng lúc, chúng ta để ý đến đám Luyện Dược Sư kia lâu rồi.”
      “Về phần Hoa tông, Phần Viêm cốc. Cái vũng nước đục này, ta khuyên các ngươi vẫn dính vào hơn, nếu đợi đến lúc tông hủy nhân vong muộn rồi…”
      “Muốn nuốt Đan tháp chúng ta cũng phải xem răng của Hồn Điện ngươi có đủ cứng hay !” Đại trưởng lão cười lạnh .
      Ánh mắt Thanh tiên tử và Hỏa Vân lão tổ cũng hơi híp lại, nhưng cuối cùng chỉ thờ ơ, đáp lại nửa câu kia.
      Tiêu Viêm lạnh lùng nhìn bóng người được hắc vụ bao phủ kia, cũng lười chẳng muốn tiếp tục đôi co với , bàn tay chậm rãi nắm lại, : “Trở về cho đám cẩu tạp chủng Hồn Điện và Hồn tộc kia, ngày sau ta giết từng tên, từng tên !”
      Khoảnh khắc bàn tay Tiêu Viêm nắm lại, gian xung quanh bóng người kia nhất thời sụp đổ. Lực lượng đáng sợ trực tiếp đánh nát cả gian. Cùng lúc đó, bóng người kia cũng hóa thành hư vô chỉ trong nháy mắt.
      “Khặc khặc, tiểu tử cuồng vọng, ngươi là cái quái gì vậy? Mạnh như Tiêu Huyền năm đó còn vẫn lạc trong tay Hồn tộc chúng ta huống chi là tên Nhất tinh Đấu Thánh? Quả biết tự lượng sức, ha ha! Vậy bản điện chờ đến ngày đó, chỉ cần ngươi dám tìm tới tận cửa bản điện đích thân rat ay xử lý ngươi!”
      Khi bóng người trong hắc vụ kia biến mất, tràng cười quái dị đầy lãnh cũng vang vọng trong đại điện, lâu tiêu tan.
      “Xem ra việc liên minh lần này của chúng ta sớm bị Hồn Điện thám thính ràng, nếu chúng thân ngay lúc này nhằm mục đích chấn nhiếp các thế lực khác, quấy nhiễu phát triển của liên minh.” Nhìn đại điện yên tĩnh lại, Dược lão chậm rãi .
      “Xem ra việc liên minh này cũng làm cho Hồn Điện rất kiêng kị, nếu với tính tình của chúng làm ra chuyện như vậy.” Tiêu Viêm thản nhiên : “Về phần tên tự gọi là Phó điện chủ vừa rồi, mọi người có ai từng nghe chưa?”
      “Vẫn chưa từng nghe , trong Hồn tộc cường giả như mây, chắc hẳn tên Phó điện chủ này là cường giả mới ra từ Hồn tộc.” Hỏa Vân lão tổ nhíu nhíu mày, chợt cười lạnh : “Dù vậy, thực lực của kẻ này nhiều lắm cũng chỉ là Tam tinh Đấu Thánh. Nếu , xuất hôm nay phải hư ảnh mà là bản thể thực . Chính là vì có nắm chắc đánh bại những người nơi đây nên mới dấu đầu lộ đuôi…”
      Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hiển nhiên tên Phó điện chủ vừa rồi cũng kiêng kị lực lượng ở đây của bọn họ.
      “Các vị, việc liên minh cơ bản được hoàn thiện, biết còn ai có nghi vấn gì ?” Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua mọi người, : “Lần liên minh này, Hồn Điện chính là đại địch. Sau khi tuyên bố ra ngoài, chắc chắn Hồn Điện để yên, lúc đó chính là thời điểm chúng ta liên thủ đối địch!”
      Đại trưởng lão Đan tháp, Hỏa Vân lão tổ, Thanh tiên tử liếc nhau cái, cuối cùng đều chậm rãi lắc đầu. Bọn họ cũng phải nhân vật tầm thường, tự nhiên vì vài câu dọa nạt của tên Phó điện chủ kia mà thay đổi chủ ý.
      “Nếu vậy, đợi đến khi chúng ta tuyên bố việc này xin các vị tự mình ra tay xây dựng gian trùng động. Đến lúc đó, nếu gặp phải công kích cũng có thể nhanh chóng trợ giúp!” Tiêu Viêm trầm giọng .
      “Ừm!”
      Nghe vậy, mọi người cũng gật gật đầu. Liên minh được hình thành, nhưng tất nhiên Hồn Điện đáp trả việc này. Chỉ sợ khoảng thời gian tiếp theo quá bình tĩnh.
      “Việc này nên chậm trễ, chúng ta lập tức trở về xây dựng trùng động!”
      Nhìn mấy người Hỏa Vân lão tổ dứt khoát đứng dậy rời , Tiêu Viêm cũng gật đầu cười, cùng Dược lão đứng dậy tiễn đoàn người ra khỏi đại điện. Nhìn thân ảnh của đoàn người nhanh chóng biến mất, hai người đưa mắt nhìn nhau, đều cảm nhận được khí tức như sắp có gió bão cuốn tới.
      Trung châu yên tĩnh nhiều năm như vậy, rốt cuộc lại bắt đầu trở nên náo nhiệt!

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1449: Cửu U Hoàng Tuyền
      Dịch: thinh_nguyen - Biên: Sói
      Việc Tinh Vẫn Các, Đan Tháp, Hoa Tông, Phần Viêm Cốc, bốn thế lực lớn liên minh với nhau tạo thành Thiên Phủ liên minh truyền khắp Trung Châu, việc này nghi ngờ gì chính là chấn động vô cùng lớn.
      Bốn thế lực này đều có thanh danh cực kỳ vang dội ở Trung Châu, tùy tiện lấy ra cái tên cũng có thể trở thành cự đầu của phương. Thậm chí, thế lực như Đan Tháp thể dùng từ cự đầu phương để hình dung. Đan Tháp luôn có lực hiệu triệu đáng sợ. Mặc dù mấy năm nay vẫn im lặng, nhưng chỉ cần phải ngu ngốc ai cũng có thể cảm giác được lực lượng giấu sau đó.
      Nay bốn siêu cấp thế lực cùng nhau liên minh, thanh thế so với Minh Hà minh lúc trước mạnh hơn biết bao nhiêu lần. Nếu đem ra so sánh với Thiên Phủ Minh Hà minh chẳng khác nào hạng tôm tép, tùy tiện dùng ngón tay cũng có thể đè bẹp.
      Ai cũng hiếu kỳ, bốn thế lực lớn này kết thành liên minh thực lực bành trướng như thế nào. Cho dù so sánh với Hồn Điện cực kỳ cường đại kia cũng chẳng có chút nào kiêng kị!
      thế lực mới nổi có thể đối đầu với siêu cấp thế lực Hồn Điện, lại xuất tại Trung Châu!
      Mà theo đó, toàn bộ Trung Châu vì tin này mà ít tông phái thế lực mới ồ ạt xuất , họ cũng động tâm. tại có thể cùng Thiên Phủ đối địch cũng chỉ có thể đếm đầu ngón tay, thanh thế của Thiên Phủ liên minh có thể dùng hai chữ sợ hãi để hình dung. Nếu được họ che chở, bất luận là đối với tông phái nào cũng có thể ưu đãi khổng lồ.
      Bởi vậy, ba ngày sau, Tinh Vẫn Các trở nên cực kỳ náo nhiệt. ít tông chủ các thế lực lớn từ xa vạn dặm tìm đến để đầu nhập vào liên minh.
      Mà đối với việc này, Tiêu Viêm và Dược lão vẫn chưa tiếp thu. Liên minh của họ chống lại Hồn Điện nên cũng cực kỳ xem trọng thực lực, nhưng hơn phân nữa các thế lực tại đây đều là bọn thừa gió bẻ măng. Lúc này Liên minh hùng hậu họ theo, chỉ sợ khi thất thế họ cũng phản bội. Bởi vậy, loại thế lực này cũng cần tiếp nhận.
      Bất quá những việc này cũng làm Tiêu Viêm quan tâm lắm. Bởi vì do công việc bận rộn như thế làm cho Dược lão vô cùng lo lắng, cuối cùng đành gọi Phong Tôn giả ở ngoài về xử lý.
      Những năm gần đây, Dược lão cùng Phong Tôn giả người xử lý việc nội bộ của Tinh Vẫn Các, người lo việc ngoại giao làm cho Tinh Vẫn Các phong sanh thủy khởi. Phong Tôn giả mặc dù danh vọng cũng như thực lực đều kém Dược lão, nhưng về mặt quản lý vượt trội hơn Dược lão rất nhiều. Bởi vậy, Dược lão vội vàng phái những trưởng lão khác tiếp nhận nhiệm vụ của , khiến cho cũng vội vội vàng vàng trở về Tinh Vẫn Các để giải quyết những chuyện phiền phức này.
      Năng lực quản lí của Phong Tôn giả hiển nhiên phải nghi ngờ, vừa trở lại Tinh Vẫn Các bao lâu bắt tay vào xử lý các chuyện lớn , các mặt khác cũng xử lý ổn thỏa. Hiệu quả như vậy khiến cho Tiêu Viêm cùng Dược lão tự thấy có chút xấu hổ.
      Mà theo thời gian trôi qua, với nghiêm khắc lựa chọn, số thế lực cuối cùng cũng thành công gia nhập Liên minh. Bởi vậy làm cho thế lực của Liên minh ngày càng được tăng cường, hơn nữa còn được Đan Tháp hỗ trợ, nên cũng cần nghi ngờ tiềm lực khủng bố của Liên minh.
      Trong thời gian này, các gian trùng động liên kết bốn thế lực trụ cột trong Liên minh cũng hoàn thành, như thế cũng có thể lấy tốc độ nhanh nhất viện trợ nhau, đây mới chân chính gọi là đồng minh!
      bận rộn như Liên minh, ngược lại Hồn Điện lại chẳng có động tĩnh gì, điều này làm cho Tiêu Viêm cảm thấy có chút kinh ngạc. Giống như Liên minh gây cho bọn chúng chút uy hiếp nào vậy.
      Nhưng mặc kệ Hồn Điện có phản ứng như thế nào, sau khi trải qua trao đổi, đám người Tiêu Viêm thành lập nhóm tình báo. Mà nhiệm vụ chủ yếu của nhóm tình báo này là nắm những tin tức có liên quan đến các phân điểm của Hồn Điện tại Trung Châu, thậm chí cả vị trí của Chủ Điện cũng phải điều tra ràng. Cái đó gọi là :”Biết người biết ta”. Hồn Điện là địch nhân lớn nhất của bọn họ, khi thời cơ đến cũng có thể dễ dàng chuyển từ bị động sang chủ động.
      thể phủ nhận là sau khi liên minh, bốn đại thế lực áp dụng việc hợp tác ở mọi phương diện làm cho hiệu quả hoạt động vô cùng tốt. Sau nửa tháng ngắn ngủi, nhóm tình báo phát thêm hai tòa phân điện của Hồn Điện, tuy là trong khi dò xét cũng có hao tổn nhân lực, nhưng hiệu quả như thế là cực kỳ lớn.
      Đối với những phân điện này, Tiêu Viêm muốn ngay lập tức đem huyết tẩy, bất quá sau khi tỉnh táo lại cũng kiềm chế được cảm xúc. Tuy lúc này Liên minh phát triển mạnh mẽ nhưng khi chiến đấu sống chết cùng Hồn Điện cũng phải cá chết lưới rách cũng khác bao nhiêu. Mà đó lại phải kết cục mà Tiêu Viêm muốn nhìn thấy. Bởi vì phía sau Hồn điện vẫn còn thứ đáng sợ hơn :Hồn Tộc!
      Liên minh hiển nhiên là vũ khí để đối phó Hồn Điện, nhưng đồng thời cũng là lực lượng phòng ngự đối với thực lực cường đại của Hồn Tộc. Bất cứ khi nào cũng phải có lực lượng hùng hậu nếu cũng giống như kết cục của tổ tiên Tiêu Huyền.
      giờ Liên minh vừa mới bắt đầu, đợi đến khi hết thảy mọi chuyện đều ổn định, lấy lực hiệu triệu của Đan Tháp cũng có thể hiệu triệu được cả cường giả Bán Thánh lánh đời, thâm chí còn có thể hấp dẫn đến vài lão quái vật Đấu Thánh! Nếu có thể câu dẫn được họ đây mới đúng là tuyệt đỉnh ưu đãi.
      Cho nên cũng thể vì thực lực tăng mạnh của Liên minh mà kiêu ngạo. Để đối phó Hồn Điện thậm chí Hồn Tộc chỉ có bốn chữ :”Hậu tích bạc phát” mới có thể thành công.
      Lặng lẽ tích lũy thực lực chờ đợi thời điểm cuối cùng!
      Đương nhiên, trong lúc dò xét Hồn Điện, để phòng ngừa Hồn Điện lại bắt giữ linh hồn của các Luyện dược sư, Liên minh cũng lựa chọn ít cường giả thực lực mạnh, tạo thành số tiểu đội. Những tiểu đội này luân phiên tuần tra trong khu vực, khi phát tín hiệu nguy cấp, cấp tốc tới giải cứu.
      Phương pháp bảo hộ này làm cho những Luyện dược sư của Đan Tháp cảm thấy vui mừng ít. ít Luyện dược sư căn bản còn giữ vị trí trung lập nay cũng gia nhập Liên minh để nhận đủ loại ưu đãi cùng che chở.
      Tiềm lực của Liên minh phát ra khí thế ngất trời trong tháng rồi cũng từ từ trở nên yên lặng.
      Tại nơi u tĩnh trong Tinh Vẫn Các: Tiêu Viêm, Dược Lão, Thải Lân cùng đám người Tiểu Y Tiên cũng tụ họp. Trong khoảng thời gian này bọn họ đều rất bận rộn, dễ dàng gì thoải mái.
      “Hồn Điện vẫn có động tĩnh gì,
      nếu ta đoán lầm bọn chúng hẳn chờ chín tháng sau Tịnh Liên Hỏa xuất thế!”
      Dược lão bưng chén trà, nhành nhấp ngụm rồi chậm rãi .
      “Tin tức Tịnh Liên Hỏa xuất thế sao bọn biết được?”. Tiêu Viêm nhướng mày, tin tức này chính là phải tìm kiếm mười mấy năm thu thập tàn đồ mới biết được, tại sao đám người kia cũng biết?
      “Hồn Tộc biết nhiều thứ hơn xa những gì ngươi có thể tưởng tượng được”. Dược lão cười nhạt, :” hỏa hàng lâm cũng phải là lần đầu tiên, bọn họ tồn tại lâu như thế tất nhiên có ghi chép lại.”
      Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng biết gì, bàn tay tự chủ mà sờ sờ lên trán. Nếu như ở trong trí nhớ của thứ ánh sáng khác thường kia có gì có tác dụng chẳng phải tìm mấy tấm bản đồ này nhiều năm như vậy đều là vô ích sao?
      “Chỉ còn chín tháng nữa là Tịnh Liên Hỏa xuất thế, ngươi cũng nên chuẩn bị cho chu đáo. Lần này Hồn Điện thậm chí Hồn Tộc phái cường giả chân chính để cướp đoạt. Vì thế chúng ta phải nhanh chóng nâng cao thực lực”. Dược lão .
      “Cảnh giới Đấu Thánh, mỗi tinh tăng lên đều rất khó khăn. Nếu cho ta thời gian ba tháng, ta chỉ có thể đạt được Đấu Thánh nhất tinh Trung kỳ. Như vậy chỉ sợ chín tháng tới có luyện đến chết cũng thể nào nâng thực lực lên nhất tinh đỉnh phong được.” Tiêu Viêm bất đắt dĩ .
      “Ta cũng ngươi mà là Thải Lân. Nàng thân là Thất Thải Thôn Thiên Mãng, chỉ cần có đầy đủ năng lượng liền có thể nhanh chóng đạt cấp độ Bán Thánh. Thêm nữa thể chất Thôn Thiên Mãng cường hãn, nếu chiến đấu cũng có thể chân chính cùng nhất tinh Đấu Thánh đánh nhau trận. Nếu nàng có thể tiến vào Bán Thánh cũng là trợ thủ lớn của ngươi.” Dược lão cười .” Mà bạn của ngươi ở Cổ Tộc. Nghe sau khi rời Mãng Hoang trở về liền bế quan. Lần này khi xuất quan, lấy năng lực tuyệt phẩm huyết mạch trong truyền thuyết của nàng, chỉ sợ Cổ Tộc có thêm vị Đấu Thánh mới. Đến lúc đó nàng cũng là đại trợ thủ của ngươi rồi!”
      Nghe được những lời này của Dược lão, Tiêu Viêm chỉ biết cười khổ. Thải Lân cùng Huân Nhi đều là thiên phú dị bẩm. người là Thất Thải Thôn Thiên Mãng, đem ra so với Thái Hư Cổ Long còn có phần hiếm lạ hơn. Người còn lại cũng là tuyệt phẩm huyết mạch trong truyền thuyết, khi tu luyện cũng có thể là :“Bỏ ít được nhiều”. Nếu so sánh với các nàng, Tiêu Viêm quả có chút quá bình thường rồi! Nhưng thế giới này vốn mọi thứ đều có ít bất công, nếu quả cứ cố chấp như thế Tiêu Viêm cũng chẳng có thành tựu như bây giờ.
      “Thất Thải Thôn Thiên Mãng có thể là chỉ cần có năng lượng có thể tấn cấp, nhưng loại năng lượng này phải vô cùng khủng bố. Nếu chúng ta lần này tìm kiếm năng lượng cho nàng phải tìm bảo địa đáng sợ a!” Tiêu Viêm khẽ thở dài.
      “Nếu là bảo địa quả nơi, đối với Thải Lân mà cũng khá phù hợp cho nàng tu luyện. Với lại nàng mang trong người thứ cực kỳ hiếm thấy là “Cửu Thải nguyên thạch”. Nếu cơ duyên tốt chừng có được bảy thành cơ hội trở thành Cửu Thải Thôn Thiên Mãng, tồn tại có thể là sánh ngang với Thiên Xà vương.” Dược lão hai mắt híp lại, mỉm cười .
      “ Nơi nào?” Ánh mắt của Tiêu Viêm cùng Thải Lân đều chăm chú nhìn Dược lão.
      “ Cửu U Địa Minh Mãng tộc - Cửu U Hoàng Tuyền”
      Dược lão cười cười, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía Tiêu Viêm, : ”Nếu ngươi muốn thu phục Tịnh Liên Hỏa phải Cửu U Hoàng Tuyền chuyến.”

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1450: Cửu Hoàng Tuyền Đan
      Dịch: thinh_nguyen - Biên: Sói
      Nghe những lời này của Dược lão, Tiêu Viêm cũng có chút nao nao xen lẫn ngạc nhiên.
      “Ngươi chẳng lẽ tưởng rằng chỉ bằng cảnh giới Đấu Thánh liền có thể lập tức thu phục được Tịnh Liên Hỏa hay sao?” Dược lão ánh mắt có chút cổ quái nhìn Tiêu Viêm, cười nhạo .
      “Chẳng lẽ còn đủ?” Tiêu Viêm khóe miệng giật giật . Với cấp độ tại của , nếu cắn nuốt những dị hỏa bài danh cấp thấp thực lực còn tăng lên quá lớn. Mà bây giờ Dược lão còn cho là thực lực như thế vẫn đủ, cái này có phải là quá dọa người .
      “Ai, Dị Hỏa đứng thứ ba trong Dị Hỏa bảng a! Trong thiên địa, dựa vào điểm này củng đủ để là thần vật của thiên địa, sao có thể dể dàng thu phục chứ?” Dược Lão lắc lắc đầu, khẽ thở dài :”Lúc ngươi bế quan, ta cũng nghiên cứu ít cổ thư, mà tin tức về Tịnh Liên Hỏa cũng biết được ít. hỏa ngàn năm xuất thế cũng phải là lần đầu tiên, nhưng mà đến bây giờ vẫn ai có thể thu phục nó. Vậy ngươi cũng có thể đoán được việc này khó khăn như thế nào rồi!”
      Tiêu Viêm sắc mặt hơi đổi, chợt khẽ gật đầu. Hỏa xuất thế tất nhiên có nhiều cường giả đến thu phục, nhưng mà nó xuất thế nhiều lần như vậy lại có ai có thể thu phục được. Điểm này đủ để chứng minh khủng bố của nó!
      Nếu những cường giả lúc trước đều thất thủ, với thực lực Nhất tinh Đấu Thánh sơ kì của Tiêu Viêm cũng khó có thể mà hàng phục được nó.
      “Cho nên nếu muốn thu phục được Tịnh Liên Hỏa người phải chuẩn bị đầy đủ.” Sắc mặt Dược lão có phần nghiêm trọng . giờ thực lực Tiêu Viêm đạt tới Đấu Thánh, nếu đem Dị Hỏa bình thường cho cắn nuốt cũng có hiệu quả quá lớn. Cho nên muốn lần nữa tăng mạnh thực lực chỉ có những Dị Hỏa bài danh ở ba vị trí đầu bảng kia mà thôi.
      “Vậy ở Cửu U Hoàng Tuyền ta cần phải làm gì?” Tiêu Viêm .
      “Ân” Dược lão chậm rãi gật đầu, bàn tay nắm chặt, quyển trục màu đỏ mang hơi thở cổ xưa xuất trong tay. Khi quyển trục vừa xuất luồng khí hàn cũng chậm rãi xuất rồi tràn ngập xung quanh quyển trục, phảng phất còn có thể thấy được hơi nước xung quanh, là thần kì.
      “Đây là ta khổ tâm bỏ ra đại giới mới lấy được phương thuốc Cửu phẩm đan dược, tên là Cửu Hoàng Tuyền Đan. Khi luyện chế thành công, tại lúc ngươi thu phục Hỏa thành công giúp ngươi nhốt hỏa vào trong cơ thể. Nội đan này chứa lực lượng hàn làm suy yếu uy năng của Hỏa, do đó gia tăng xác suất thành công của ngươi.” Dược lão vừa vừa vuốt ve quyển trục. Để có được nó lão phải bỏ ra lượng đại giới khổng lồ, mới từ vị Luyện dược tông sư khác mà đổi được.
      “Bất quá để luyện chế ra Cửu Hoàng Tuyền Đan cần có loại dược liệu chính là Hoàng Tuyền huyết tinh. Mà thứ đó chỉ có tại đáy của Cửu U Hoàng Tuyền mới có.Vậy trong vòng chín tháng này, ngươi phải Cửu U Hoàng Tuyền chuyến. Đem Hoàng Tuyền huyết tinh thu vào tay, sau đó luyện chế thành Cửu Hoàng Tuyền Đan. Chỉ có như vậy mới có khả năng thu phục được Tịnh Liên Hỏa.”
      Tiêu Viêm nhìn cuốn trục đỏ đậm, lát sau chậm rãi gật đầu. Tịnh Liên Hỏa đối với quá trọng yếu, phải có được bằng mọi giá. hiểu được nếu lần này thất bại cũng thể nào chờ tới hai ngàn năm sau Hỏa xuất lần nữa. “ là, cũng nhiều năm rồi có vì cắn nuốt dị hỏa mà chuẩn bị tài liệu a.”
      Tiếp nhận quyển trục, Tiêu Viêm cũng khẽ thở dài. Việc chuẩn bị tài liệu để cắn nuốt dị hỏa là chuyện từ rất lâu trước đó, khi lần đầu tiên cắn nuốt Thanh Liên Địa Tâm Hỏa cho đến Vẫn Lạc Tâm Viêm. Từ sau lần đó, gặp dị hỏa là trực tiếp cắn nuốt cũng cần chuẩn bị thứ gì. ngờ hôm nay lại trở lại làm những việc này.
      có biện pháp, Tịnh Liên Hỏa phải là loại Dị Hỏa bình thường có thể so sánh. Nhớ lại năm đó Tịnh Liên Thánh là nhân vật phong vân bậc nào? Nghe cuối cùng vẫn bị Hỏa phản phệ mà ngã xuống.” Dược lão .
      “Hả?” Nghe vậy, Tiêu Viêm trong lòng đại chấn, mặt lên vẻ ngưng trọng. Tịnh Liên Thánh ít nhất cũng là Cửu tinh Đấu Thánh, cường giả bậc này mà cuối cùng cũng vẫn lạc trong tay Tịnh Liên Hỏa, còn Tiêu Viêm chỉ là Nhất tinh Đấu Thánh a, là có chút nuốt trôi a.
      “Xem ra Cửu Hoàng Tuyền Đan nhất định phải chuẩn bị rồi…”
      Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu, chợt :”Cửu U Hoàng Tuyền là do Cửu U Địa Minh Mãng chưởng quản sao?”
      ”Ân, Cửu U Hoàng Tuyền ở tận sâu trong lòng đất, nơi đó cũng chính là địa bàn của Cửu U Địa Minh Mãng. Bọn chúng cũng coi nơi ấy là thánh địa. Nếu muốn tấn cấp Cửu U Địa Minh Mãng trước tiên phải ngâm mình bên trong đó, việc này có thể làm cho việc tấn cấp dễ dàng hơn rất nhiều. Vì Cửu U Hoàng Tuyền quá mức hàn nên đối với thiên hướng thích hàn của loài rắn mà quả hai. Nhưng cũng chính vì thế, cho nên dù là ta cũng dám xâm nhập.” Dược Lão ngưng trọng .
      “Nhưng may mà ngươi có bốn loại dị hỏa hộ thể, chắc cũng đủ kiên trì xuống đáy, nơi đó mới có thế lấy được Hoàng Tuyền huyết tinh. Còn nữa, nơi đó đối với Thải Lân mà cũng là thánh địa. Thất Thải Thôn Thiên Mãng chính là loại thần chủng, mà Cửu Thải Thôn Thiên Mãng càng mạnh hơn, có đủ sức để chống lại Viễn Cổ Xà Vương. Nếu nàng có thể ở bên trong Hoàng Tuyền tiến hóa thành công chắc chắn thực lực tăng lên mạnh mẽ.”
      Dược lão cười :”Nếu thành công tiến hóa thành Cữu Thải Thôn Thiên Mãng, đến lúc đó, khi tiến hóa thành xà thể, có thể lần cắn nuốt cả dãy núi, thậm chí cả thiên cũng thành vấn đề a!”
      Tiêu Viêm gật gật đầu. Thất Thải Thôn Thiên Mãng vốn là rất thưa thớt, Cửu Thải Thôn Thiên Mãng càng là vô cùng hiếm lạ, cho dù là tại viễn cổ, số lần xuất đều có thể đếm được đầu ngón tay. tự nhiên nghi ngờ thực lực của Thải Lân sau khi biến hóa.
      "Nếu Cửu U Hoàng Tuyền do Cửu U Địa Minh Mãng chưởng quản, khi chúng ta xâm nhập, bọn họ tự nhiên ngăn trở." Tiêu Viêm trầm ngâm . Cửu U Địa Minh Mãng dù sao cũng ma thú đứng thứ ba trong tam đại ma tộc, thực lục thể khinh thường được. Hơn nữa trong đó tất nhiên là có cường giả chân chính tọa trấn. Lần này hành động, chỉ sợ cũng dễ dàng gì.
      “Lấy thực lực hôm nay của ngươi, cho dù là Cửu U Địa Minh Mãng tộc cũng có bao nhiêu người có thể đánh bại ngươi, về phần những lão quái cư cũng dễ dàng lộ diện. Tuy nhiên nếu tình thế khẩn cấp, ngươi liền trực tiếp bóp nát gian ngọc giản. Trong khoảng thời gian này, ta thường xuyên cùng Hỏa Vân lão tổ bọn họ ở cùng chỗ, nếu nhận được tín hiệu tới ngay lập tức. Với thực lực của Thiên Phủ Liên minh bây giờ cũng cần quá e ngại bọn chúng.” Dược Lão cười .
      Nghe vậy Tiêu Viêm cũng mỉm cười. Nếu chỉ có mình Tinh Vẫn Các xác thể nào so sánh với Cửu U Địa Minh Mãng tộc. Nhưng giờ đây, Liên minh thành, cũng nhất thiết quá kiên kị như vậy.
      khi như vậy, thời gian cấp bách, ngày mai chúng ta lập tức hành động.” Tiêu Viêm cũng biết giờ thời gian khá căng thẳng. khoảng cách tới ngày Tịnh Liên Hỏa xuất thế ngày càng gần, phải tranh thủ trước khi Hỏa xuất thế luyện chế thành công Cửu Hoàng Tuyền Đan. Bằng đến lúc đó mà thu phục Hỏa thất bại ngay cả hối hận cũng được nữa.
      “Ân, yên tâm . Chuyện Liên minh chúng ta xử lý tốt.”
      Dược lão cũng cười cười, gật đầu .
      Hôm sau, khi trời vừa hừng sáng, Tiêu Viêm mang theo Thải lân, Tiểu Y Tiên, Thanh Lân cùng rời Tinh Vẫn Các, hướng thú vực tiến đến.
      Bởi vì phải là lần đầu tới thú vực, Tiêu Viêm đối với đường tự nhiên rất quen thuộc. Hơn nữa hiên giờ thực lực đại trướng nên tốc độ cũng nhanh hơn vô số lần, lúc trước cần đến mấy ngày lộ trình giờ chỉ mất nửa ngày đến nơi.
      tới thú vực, đám người Tiêu Viêm cũng dừng lại, trực tiếp chạy tới địa bàn của Cửu U Địa Minh Mãng tộc.
      Đại bản doanh của Cửu U Địa Minh Mãng tộc nằm tận sâu bên trong lòng đất. Tuy nhiên bề mặt cũng có rất đông những chi nhánh. về số lượng đây là trong tam đại chủng tộc có số lượng khủng bố nhất. Nhưng số lượng khủng bố cũng dẫn đến huyết mạch tinh thuần. Dựa theo Cửu U Địa Minh Mãng tộc trưởng lão mà phỏng chừng chỉ sợ sau trăm năm nữa Cửu U Địa Minh Mãng tộc nhân có viễn cổ huyết mạch hầu như là còn. Đến lúc đó Cửu U Địa Minh Mãng tộc cũng suy bại, so với những loại ma thú tầm thường cũng có khác biệt lắm.
      Vì chuyện này mà trong Cửu U Địa Minh Mãng tộc có tranh cãi bất đồng rất lớn, nhưng bổ sung của huyết mạch viễn cổ, cộng với cái tốc độ sinh sản nay của họ ngày đó sớm muộn cũng tới thôi.
      Cửu U Địa Uyên là địa đạo vào thế giới trong lòng đất, cũng thuộc địa bàn của Cửu U Địa Minh Mãng chiếm cứ, nên phòng vệ cũng rất sâm nghiêm. Bất quá loại phòng vệ này cũng chỉ đối vời người bình thường mà thôi, lấy thực lực Tiêu Viêm hôm nay, ngay cả thân ảnh chỉ sợ cũng thể bị phát được.
      Tại ngọn núi cách vực sâu xa, thân hình của bọn người Tiêu Viêm bổng ra. Tiêu Viêm liếc mắt nhìn vào hệ thống phòng ngự cái rồi lắc lắc đầu. Vừa muốn thi triển gian chi lực mang đám người bọn họ vào sâu bên trong tại vị trí khác lại truyền đến tiếng động xé gió. Chợt ra mấy đạo nhân ảnh, chớp vài cái xuất phía xa bên kia.
      "Những người này... Hình như là tộc nhân của Thái Hư Cổ Long tộc?”
      Tiêu Viêm ánh mắt nhìn mấy đạo thân ảnh kia, khuôn mặt cũng xẹt qua chút kinh ngạc. Trong cơ thể cũng có tồn tại tia Long hoàng huyết mạch, tự nhiên là đối với huyết mạch Thái Hư Cổ Long tộc có đặc thù cảm ứng. Nhưng làm cho kinh ngạc chính là, cư nhiên lại ở chỗ này lại gặp Thái Hư Cổ Long tộc nhân.
      "Chẳng lẽ là tộc nhân do Tử Nghiên phái ra? Nhưng nếu nàng xuất quan chẳng phải nên giải quyết chuyện của các Long Vương mới đúng? Vốn Thái Hư Long tộc qua lại với Cửu U Địa Minh Mãng tộc, sao hôm nay lại phái tộc nhân đến nơi này?” Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, chợt tâm thần vừa động, những luồng dao động xung quanh thân khẽ khuếch tán ra, cuối cùng nhanh chóng tràn ra mọi ngóc ngách. Mà lâu sau, những thanh đứt quãng xuyên thấu gian truyền đến tai Tiêu Viêm.
      "Long Vương... phái đến..."

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1451: Tình thế của Cổ Long tộc
      Dịch: su pơ man - Biên: Sói
      “Long Vương sao?”
      Sắc mặt Tiêu Viêm chợt biến, dĩ nhiên biết tại bộ tộc Thái Hư Cổ Long bị chia thành bốn thế lực, ngoài Tử Nghiên ở Đông Long đảo ra, tam đại Long đảo còn lại chịu chiếm giữ của tam đại Long Vương mà danh xưng Long Vương chính là dùng để xưng hô ba vị đảo chủ thần thông quảng đại này.
      phải là người Tử Nghiên phái tới mà là người của tam đại Long đảo.”
      Tiêu Viêm nhíu mày, từ sau khi rời khỏi Đông Long đảo, chưa nhận thêm bất cứ tin tức nào liên quan tới bộ tộc Thái Hư Cổ Long bởi bọn họ trong gian hư vô, cho dù có bùng nổ chiến tranh ác liệt như thế nào cũng gây chấn động gì đến Trung Châu, chính vì thế ai ngoài bọn họ biết đến tình trạng nội loạn bên trong bộ tộc.
      biết những người này là do vị Long Vương nào phái ra, bọn họ từ gian hư vô đến Cửu U Địa Minh Mãng tộc nhất định là có mưu .” Ánh mắt Tiêu Viêm chợt lóe, nhiều năm như vậy chắc Tử Nghiên cũng thuận lợi xuất quan, đoán chắc sau khi nàng xuất quan giải quyết nội loạn trong bộ tộc Cổ Long. Tuy nhiên, muốn thống nhất được Cổ Long tộc nhất định phải giải quyết ba vị Long Vương, mặc dù Tiêu Viêm ràng lắm thực lực của ba kẻ này, nhưng từ tình hình Đông Long đảo có thể nhận ra họ nhất định là cường giả Đấu Thánh chân chính, tuy nhiên đạt đến Đấu Thánh mấy tinh lắm.
      “Xem ra ta lại phải vào gian hư vô dò xét phen, tuy Long Hoàng huyết mạch khiến thực lực của Tử Nghiên sau khi xuất quan tăng mạnh nhưng ba vị Long Vương cũng phải hạng vô dụng, ta phải giúp nàng.” Tiêu Viêm nhủ thầm. Hơn nữa, nếu bộ tộc Thái Hư Cổ Long thống nhất thành công trở thành thế lực vô cùng cường đại, với giao tình của và Tử Nghiên, nhất định có thể kéo bộ tộc Thái Hư Cổ Long vào Liên minh, lúc đó đừng là Hồn Điện, cho dù là Hồn Tộc cũng thể tiếp tục khinh thường bọn họ.
      Tiêu Viêm chăm chú nhìn mấy bóng người, có số người vừa đến chuyện với bọn họ, sau đó liền mở ra thông đạo để họ thuận lợi vào trong.
      “Xưa nay bộ tộc Thái Hư Cổ Long vẫn khinh thường các chủng tộc ma thú khác mà, biết vị Long Vương kia phái người đến đây để…”
      Tiêu Viêm khẽ cau mày, vung tay áo lên, luồng gian chi lực phóng ra tràn ngập bao phủ kín đám người Thải Lân, sau đó gian chợt chấn động mãnh liệt, mọi người lập tức biến mất dấu vết.
      Tại sâu bên trong, có mấy đạo nhân ảnh lướt rất nhanh, thực lực những kẻ này cũng kém, dù thi triển Đấu Khí bọn họ vẫn bay vút ngừng nghỉ.
      “Tần Thống lĩnh, liệu lần này chúng ta có thể nhận được câu trả lời thuyết phục từ Cửu U Địa Minh Mãng tộc hay ? Nếu bọn họ đồng ý giúp, chúng ta có thể đánh bại triệt để Đông Long đảo, trở thành người chiến thắng cuối cùng.” Đây là lời của tên nam tử với gã đại hán cách đó xa.
      Hiển nhiên thực lực của người này kém, mặc dù tại những ba động xung quanh vô cùng lớn nhưng lời của vẫn thuận lợi truyền vào tai gã đại hán.
      “Vì thành công này, Bắc Long đảo chúng ta chấp nhận giao ra máu huyết của viễn cổ thiên xà từng lưu lại đảo cùng với đủ loại ưu đãi khác, bọn họ làm sao có thể cự tuyệt chứ!” Đại hán phía trước , chỉ thấy có gương mặt hình chữ quốc, lông mi thô, vô hình lộ ra chút uy áp, hiển nhiên bản thân người này ngày thường cũng là kẻ có địa vị cao quý.
      “Nhưng Đông Long đảo có Long Hoàng chân chính, chúng ta…” gã nam tử chần chừ . Ở Thái Hư Cổ Long bộ tộc, huyết mạch vương tộc luôn sinh ra uy áp đối với chiến sĩ bình thường, chỉ cần nghĩ đến đối thủ của bọn họ là người có huyết mạch Vương tộc chân chính, những chiến sĩ bình thường cảm thấy có chút mất tự nhiên.
      “Đừng những lời vô nghĩa nữa, cũng đâu ai biết chắc là hay giả chứ, trong khi Long Vương đại nhân lại đúng là Vương tộc chân chính, chúng ta chỉ cần nghe mệnh lệnh của người thôi.” Đại hán kia nhíu mày, trầm giọng .
      “Vâng.”
      Nghe thế, tên vừa chỉ biết khúm núm đáp lời.
      “Hừ.” Gã đại hán gọi là Tần Thống lĩnh kia hừ lạnh, muốn tăng tốc chợt thấy cách đó xa có mấy đạo thân ảnh trôi nổi trong gian, lạnh lùng nhìn bọn họ.
      “Cẩn thận! Những người này phải tộc nhân Cửu U Địa Minh Mãng đâu!”
      Đại hán kia quả là kẻ cẩn thận, vừa thấy có điều lạ liền lên tiếng cảnh báo, đồng thời vận hết cơ bắp toàn thân lên, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
      “Người ở phía trước tránh hết ra cho ta!”
      Gã Tần Thống lĩnh bất chợt quát lạnh.
      “Các ngươi đừng , ta còn có việc muốn hỏi.” Trước tiếng quát lạnh của , bóng người mảnh khảnh ở giữa chậm rãi ngẩng đầu, người này chính là Tiêu Viêm. Giờ phút này, chỉ cần ra tay liền có thể thuận lợi tóm gọn đám người Tần Thống lĩnh.
      “Động thủ!”
      Nhìn thấy cử động của Tiêu Viêm, sắc mặt Tần Thống lĩnh nhất thời lạnh lẽo, Đấu khí bàng bạc trong cơ thể bùng phát mạnh mẽ, nhưng vào lúc tưởng như Đấu khí bùng phát ra mãnh liệt họ mới run rẩy nhận ra gian quanh mình triệt để đông cứng, mà bọn họ lại khác gì khôi lỗi bị người ta điều khiển, có chút năng lực phản kháng, chỉ biết hạ xuống từ từ, đứng trước mặt thân ảnh mảnh khảnh kia.
      “Ngươi là kẻ nào? Có biết bọn ta là thuộc Thái Hư Cổ Long tộc ?”
      Việc Tiêu Viêm chỉ tùy tiện vẫy tay có thể chế trụ bọn họ làm cho Tần Thống lĩnh sợ hãi, dẫu sao cũng là vị Ngũ tinh Đấu Tôn vậy mà trước mắt người kia cũng thể phản kháng chút nào. Quá đáng sợ rồi!
      “Các ngươi là người của Bắc Long đảo, Nam Long đảo hay Tây Long đảo?”
      Tiêu Viểm thản nhiên hỏi Tần Thống lĩnh.
      Nghe điều này, Tần Thống lĩnh run rẩy, việc bộ tộc Thái Hư Cổ Long phân liệt thành bốn đảo cũng chỉ có bộ tộc bọn họ biết, tại sao nhân loại mới xuất này có thể biết được chứ?
      “Ta hiểu ngươi gì cả!” Tuy rằng trong lòng khiếp sợ nhưng Tần Thống lĩnh có chút biểu ra ngoài mà lại trả lời hết sức bình tĩnh.
      Mặt Tiêu Viêm hề thay đổi, ngón tay nhàng lướt qua người Tần Thống lĩnh, bất chợt có tiếng phập vang lên, thân thể liền xuất lỗ thủng, máu tươi ngay lập tức phun ra thành dòng.
      “Ngươi….!”
      Gặp công kích như vậy làm toàn thân Tần Thống lĩnh run rẩy, trợn tròn mắt lên nhìn.
      “Phập, phập, phập!”
      Tiêu Viêm vẫn bình tĩnh, mặc kệ cường ngạnh như thế nào, ngón tay vẫn vẫy liên tục, liền sau đó là từng lỗ thủng liên tiếp xuất người Tần thống lĩnh làm cho cả người giờ bị nhuộm thành màu đỏ, nhìn bộ dạng đó, những người còn lại cũng phải nổi cả da gà lên. Thân thể bộ tộc Thái Hư Cổ Long vốn cường hãn, vậy mà đối với người trẻ tuổi này lại mỏng manh khác gì đậu hũ, ngón tay chỉ vào đâu ở đó liền xuất lỗ thủng.
      “Dựa theo tốc độ này, năm phút nữa máu trong cơ thể ngươi khô kiệt, ngươi có biết tên Thái Hư Cổ Long bị khô kiệt máu như thế nào ?” Tiêu Viêm lãnh đạm hỏi.
      Nghe thế, Tần Thống lĩnh chợt rùng mình, lực lượng của Thái Hư Cổ Long cũng đến từ huyết mạch như mọi viễn cổ ma thú khác, nếu bị khô hết máu bọn họ chịu nổi đòn, mặc dù sau này có thể khôi phục nhưng lực lượng suy yếu dần dần, dây là chuyện bất kì tên Cổ Long chiến sĩ nào cũng thể chịu đựng được.
      “Chúng ta là người của Bắc Long đảo, rốt cuộc ngươi là ai? Bắc Long đảo chưa từng chọc vào ngươi cũng như những cường giả khác!” Tần Thống lĩnh hít sâu, rốt cuộc cũng mở miệng.
      “Tình thế tại ở Cổ Long tộc như nào rồi?” Tiêu Viêm chậm rãi .
      tại Cổ Long tộc xảy ra chiến loạn, ba vị Long Vương liên thủ đối phó với Đông Long đảo, tuy nhiên hai bên vẫn giằng co, bởi vì Đông Long đảo bất ngờ xuất vị tân Long Hoàng, đồng thời triệu hồi được ít trưởng lão tu luyện trong hư về nên thực lực tăng mạnh.” Tần Thống lĩnh có chút chần chừ, nhưng trước thủ đoạn của Tiêu Viêm, cuối cùng vẫn phải trả lời thành .
      bắt đầu rồi sao?” Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, chợt thở dài, sợ rằng lúc này Tử Nghiên cũng rất chật vật.
      “Các ngươi tới Cửu U Địa Minh Mãng tộc làm gì?” Tiêu Viêm tiếp tục hỏi.
      “Cùng Cửu U Địa Minh Mãng kết đồng minh, đối phó Đông Long đảo.” Tần Thống lĩnh cắn răng .
      kiêu ngạo của bộ tộc Thái Hư Cổ Long đều bị các ngươi vứt cả, nội loạn xảy ra còn muốn cầu giúp đỡ của ngoại tộc!” Tiêu Viêm biến sắc quát.
      “Đây là quyết định của ba vị Long Vương, chúng ta thể thay đổi, hơn nữa tin tức này gửi tới Cửu U Địa Minh Mãng tộc, chúng ta chỉ đến xác nhận lại. Dù ngươi có giữ chúng ta lại cũng vô ích thôi, lâu nữa liền có người khác đến.”
      “Ngoại trừ Cửu U Địa Minh Mãng tộc, ba vị Long Vương còn muốn mời thế lực nào nữa ?” Đột nhiên Tiêu Viêm trầm giọng quát.
      Nghe thấy thế, nhất thời thân thể Tần Thống lĩnh cứng đờ.
      !” Thấy vậy, ngón tay Tiêu Viêm khẽ động, trầm giọng quát.
      “Mời…. mời được Thiên Hoàng tộc, bọn họ đáp ứng ra tay trợ giúp, nhưng ba vị Long vương cũng phải đáp ứng là giao tân nhậm Long Hoàng cho bọn họ xử trí.” Tần Thống lĩnh cảm nhận sát ý tràn ngập trong lời của Tiêu Viêm nên sợ hãi phun ra sạch.
      “Vô liêm sỉ!”
      Lời dừng lại, sắc mặt Tiêu Viêm lạnh lẽo, ngờ ba vị Long Vương lại vô sỉ như thế, bọn họ chỉ phá hư tộc quy ngàn đời cấu kết với ngoại tộc gây nội loạn mà còn đồng ý giao Long Hoàng cho đối thủ truyền kiếp của bọn họ, Thiên Hoàng tộc!
      “Ba tên khốn kiếp này!”
      Ánh mắt Tiêu Viêm liền trở nên trầm, bởi hiểu rằng nếu Thiên Hoàng tộc cùng Cửu U Địa Minh Mãng tộc đều là đồng minh của tam đại Long đảo Đông Long đảo của Tử Nghiên gặp phải nguy cơ trí mạng.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :