Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1529: Tiêu Viêm vs Điện chủ Hồn Điện!
      Dịch: shiznkent - Biên: Blue
      Khi Điện Chủ Hồn Điện bước ra vô số người quan chiến trong mảnh sơn mạch này đều nhìn về phía . Tên này từng có hung danh vô cùng hiển hách ở Trung Châu, thậm chí có số người chỉ cần nghe thấy tên thôi sợ mất mật rồi. Tuy về sau bế quan lâu dài nên mọi người cũng ít nhìn thấy nữa, nhưng hung danh của vẫn cứ trường thịnh giảm.
      Nếu như muốn xếp hạng những nhân vật phong vân tại Trung Châu chỉ sợ tên Điện Chủ Hồn Điện Hồn Diệt Sinh này được xếp vào hàng đầu.
      “Ba trận hai hòa, điều này nằm ngoài dự đoán của bản điện, nhưng cái kết quả này cũng thể thay đổi được kết cục.”
      Điện Chủ Hồn Điện bước đến cách Tiêu Viêm khoảng trăm trượng rồi chậm rãi dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Viêm, cười nhạt . Ngữ khí của vô cùng bình thản, hề có chút dao động nào vì cục diện hôm nay cả.
      Ánh mắt của Tiêu Viêm và Điện Chủ Hồn Điện giao nhau, ám lưu* bắt đầu xuất , ngay cả khí cũng trở nên nóng rực.
      *dòng nước ngầm.
      “Làm người nên lưu lại đường, năng hùng hồn quá đến khi mọi chuyện được như thế chính là tự rước nhục vào thân, Điện chủ cần phải cẩn thận đấy…” Tiêu Viêm khẽ.
      “Ha ha, trước giờ Hồn Điện ta làm việc đều lưu lại đường sống. Cái lời lẽ đó chỉ dành cho người thường thôi. Nếu muốn thành đại mà cứ chú ý đến mấy điều này mãi mãi chẳng làm được trò trống gì đâu.” Điện Chủ Hồn Điện cười lớn tiếng, .
      Nghe được cuộc đấu khẩu của hai người, trong lòng mọi người đều cảm thấy nóng bỏng hẳn lên. Cuộc chiến này mới là cuộc chiến quan trọng nhất của ngày hôm nay, bên là Điện Chủ Hồn Điện, bên khác coi như là người đứng đầu của Thiên Phủ Liên Minh. Trận chiến của hai người quyết định kết quả của cuộc quyết chiến này.
      “Chỉ vì ngươi mà ta bị rất nhiều khiển trách trong tộc, năm đó chính ta hạ lệnh phái người đến Gia Mã Đế Quốc bắt phụ thân Tiêu Chiến của ngươi, vốn ý định của ta là động thủ phải diệt cỏ tận gốc nhưng sau khi ta hạ lệnh do vấn đề tu luyện nên phải bế quan đột xuất, vì thế mới khiến thủ hạ của ta có chút lười biếng, chỉ bắt mỗi Tiêu Chiến về mà thôi. Sau đó ngươi bị đuổi giết mà vẫn thoát được cũng đều do bọn chúng khinh thị ngươi. Nhưng ta ngờ chỉ trong vòng mấy chục năm ngắn ngủi nhưng ngươi lại cứ từng bước mà phát triển đến tầm cao này.”
      Ánh mắt Điện Chủ Hồn Điện thoáng có chút phức tạp nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Vốn cái mối họa này của Hồn Điện đáng lý bi xóa bỏ từ rất lâu nhưng cuối cùng do nhiều nguyên nhân khác nhau nên lại dẫn đến việc Tiêu Viêm phát triển bằng tốc độ vô cùng khủng khiếp, đến tại ràng có khả năng để đối kháng lại với Hồn Điện.
      Nếu trừ bỏ thân phận đối địch của hai bên trong lòng Điện chủ Hồn Điện cũng có phần bội phục. tự nhận rằng nếu như đổi ngược lại là rất khó có thể được quãng đường xa xôi như thế để cuối cùng có thể đặt chân lên đỉnh cao của cái mảnh đại lục này.
      “Để mặc ngươi phát triển đến ngày hôm nay trách nhiệm của ta là thể nào chối bỏ được, cho nên lúc này đây ta hy vọng kết thúc phần trách nhiệm này.” Điện Chủ Hồn Điện cười cười, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm, chậm rãi ..
      “Ta cũng hy vọng hôm nay có thể báo được mối huyết cừu của tộc nhân Tiêu gia.”
      Lời của Tiêu Viêm cũng lớn nhưng cho dù là ai cũng có thể nhận ra sát ý hàm chứa bên trong.
      Thảm cảnh năm đó bao giờ có thể quên được, nguyên bản Tiêu gia hoàn chỉnh lại chỉ vì Hồn Điện mà chia năm xẻ bẩy, phụ thân thị bị chúng bắt , tộc nhân bị giết chết, cuối cùng phải chật vật chạy trốn khắp nơi. Mà bản thân lúc đó lại có thực lực để bảo vệ gia tộc nên chỉ có thể gánh vác món nợ máu này vai rồi bỏ mình. Đoạn thời gian kia rèn luyện ý chí của nhưng khiến cho cừu hận của đối với Hồn Điện chất chồng theo năm tháng, càng ngày càng nhiều.
      Nghe vậy, Điện Chủ Hồn Điện cười nhạt tiếng, đấu khí màu đen phóng ra từ trong cơ thể : “Động thủ , hãy để cho bản điện biết đươc sau khi ngươi gặp kỳ ngộ ở gian hỏa rốt cục mạnh mẽ đến mức độ nào rồi.”
      "Phanh!"
      Nhưng khi lời của Điện Chủ Hồn Điện còn chưa dứt tiếng động trầm thấp bỗng vang lên bên tai, hơn nữa ngay khi bạo vang lên gian phía trước lại trở nên vặn vẹo. đạo thân ảnh chợt xuất như quỷ mị, song chỉ của gập lại, ngay tức khắc loại hỏa diễm màu phấn hồng liền xuất tay, cùng với đó là nhiệt độ trong mảnh thiên địa này lập tức tăng cao.
      Công kích tới cực kỳ đột ngột, dù lấy định lực của Điện Chủ Hồn Điện cũng khỏi cảm thấy chút kinh ngạc, nhưng mà chỉ cái chớp mắt sau đó đấu khí màu đen từ trong cơ thể của liền bộc phát ra như phản xạ có điều kiện, nhanh chóng tạo thành lớp màng chắn màu đen tựa như thực chất vậy
      "Xuy!"
      Song chỉ của Tiêu Viêm chút dừng lại, trực tiếp điểm mạnh lên màng chắn. Ngay khoảnh khắc đó, hỏa diễm màu phấn hồng cũng lập tức tan ra, sau đó nhanh như chớp công kích về phía mắt Điện chủ Hồn Điện.
      "Hừ!"
      Đối mặt với thế công tàn nhẫn của Tiêu Viêm, Điện Chủ Hồn Điện cũng chỉ hừ lạnh tiếng. Thân hình cũng có tránh né hay phòng ngự chỉ kia mà là trực tiếp đánh ra chưởng về phía phần ngực trái Tiêu Viêm, nhìn giống như muốn lấy mạng đổi mạng vậy!
      "Hắc, Điện Chủ tính toán cũng giỏi đấy…"
      Thấy thế, Tiêu Viêm cũng chỉ cười nhạt tiếng, thế công bỗng thay đổi, chuẩn xác điểm lên lòng bàn tay của Điện Chủ Hồn Điện. Hỏa diễm màu phấn hông chợt bùng lên cái, ngay lập tức đấu khí màu đen thẫm của Điện Chủ Hồn Điện liền bị đốt sạch.
      ngờ đến việc Tịnh Liên Hỏa lại bá đạo như vậy, Điện Chủ Hồn Điện cũng nhíu mày lại. Thân hình khẽ rung lên, từng đạo tàn ảnh liền xuất , mà chỉ trong chớp mắt cũng xuất trung. Sắc mặt lúc này thoáng có chút trầm nhìn lòng bàn tay của mình, ở đó có vết cháy dài đến nửa tấc. Dù vậy, tay cũng hề chảy máu, bởi vì ngay khi tiếp xúc với Tịnh Liên Hỏa mạch máu xung quanh nơi đó bị đốt cháy….
      " hổ là Tịnh Liên Hỏa…"
      Vừa giao thủ Điện Chủ Hồn Điện dính chút thương thế, tuy nó chỉ là chút thương vụn vặt nhưng mà lại khiến cho mất mặt vô cùng.
      Hai người cận chiến, hơn nữa tốc độ cũng rất nhanh nên màn giao phong vừa rồi chỉ lóe lên rồi biến mất như chớp giật. Ở trong những người quan chiến cũng chỉ có vài người có nhãn lực cao mới nhìn ra được, còn đại đa sô những người còn lại cũng chỉ thấy hoa mắt chút rồi kết thúc, khiến cho trong lòng bọn họ cảm thấy sợ hãi cùng thán phục vô cùng.
      Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn về phía Điện Chủ Hồn Điện, cũng bất cứ điềui gì cả. Thủ ấn tay biến đổi nhanh như chớp, mà khi thủ ấn của bắt đầu biến đổi đạo hư ảnh cao chừng ngàn trượng lập tức xuất rồi sau đó đem cả thân thể bao phủ vào.
      “Hoàng Tuyền Thiên Nộ!”
      Đối diện với đối thủ cỡ này Tiêu Viêm thể có chút bất cẩn nào cả, vừa ra tay thi triển ra Hoàng Tuyền Thiên Nộ, loại linh hồn ba có uy lực cực kỳ mạnh mẽ.
      "Hống!"
      Miệng của hư ảnh khổng lồ kia mở to ra, sau đó đạo sóng linh hồn cực kỳ kinh khủng quét về phía Điện chủ Hồn Điện với vận tốc vượt qua cả tốc độ ánh sáng.
      “Tiêu Viêm, có thể người khác sợ Hoàng Tuyền Thiên Nộ của ngươi nhưng bản điện chủ !” Thân hình Điện Chủ Hồn Điện nhanh chóng lui lại, đấu khí màu đen thẫm bùng phát ra từ cơ thể rồi hóa thành vô số linh hồn hư ảnh trong những ánh mắt kinh ngạc. Đám hư ảnh này nhanh chóng tổ hợp thành trận pháp quỷ dị vây quanh thân . Những linh hồn hư ảnh đấy mặt mũi đều tràn đầy vẻ thành kính mà quỳ sát xuống. Cùng lúc đó, trong miệng chúng cũng phát ra từng đạo linh hồn ba vô cùng chói tai.
      “Vạn Hồn Triều Bái!”
      Vô số đạo linh hồn ba ngưng tụ tại trước người của Điện Chủ Hồn Điện rồi chợt hóa thành mũi tên bắn ra ngoài, cuối cùng mạnh mẽ va chạm với đạo linh hồn công kích Hoàng Tuyền Thiên Nộ kia của Tiêu Viêm.
      "Ô ô ô ô!"
      Hai đạo linh hồn ba mạnh mẽ va chạm vào nhau, trong lúc nhất thời cả bầu trời nơi này vang lên vô số những tiếng động ảnh hưởng trực tiếp đến linh hồn của mọi người. Đến khi những tiếng động đó chấm dứt sắc mặt ít cường giả ở đây đều trở nên tái nhợt, phun ra ngụm máu tươi. Thần sắc ai nấy đều kinh hoảng vô cùng, nhanh chóng lùi lại phía sau. Chỉ là dư của đạo linh hồn công kích mà hai người phát ra thôi mà bọn họ cũng thể chống đỡ nổi.
      bầu trời, ba va chạm khuếch tán ra khiến cho vô số đạo linh hồn hư ảnh của Điện Chủ Hồn Điện nổ tung từng cái từng cái , đến cuối cùng chẳng còn sót lại cái hư ảnh nào. Nhưng bản thân dưới bảo hộ của những linh hồn hư ảnh đó cũng bị tổn thương gì quá lớn cả.
      Thấy thế, Tiêu Viêm cũng khỏi nhíu mày lại. Đây là lần đầu tiên thấy chiêu công kích linh hồn bằng ba khác có thể đối kháng được với Hoàng Tuyền Thiên Nộ. Sở học của Điện Chủ Hồn Điện quả nhiên là rộng lớn vô cùng, hơn nữa linh hồn của cũng đạt tới cảnh giới Thiên Cảnh Đại viên mãn, nếu so sánh hai bên cũng chỉ sàn sàn như nhau. Mặt khác, sau khi giao thủ Tiêu Viêm cũng nhận ra thực lực của tên Điện Chủ Hồn Điện này cũng đạt đến cấp bậc Ngũ tinh Đấu Thánh trung kỳ. Hiển nhiên là thực lực của cũng có tinh tiến trong hai năm này.
      “Hừ, tuy ngươi mạnh về mặt linh hồn nhưng muốn dựa vào nó mà đánh bại bản điện chủ quả là nằm mơ giữa ban ngày.”
      Điện Chủ Hồn Điện tiện tay phá vỡ đạo ba trùng kích cuối cùng kia rồi mở miệng .
      Tiêu Viêm liếc mắt nhìn cái, cũng mở miệng đáp trả. Đôi môi hơi nhếch lên, sau đó trực tiếp phun ra ngọn lửa màu hồng phấn. Khi cái ngọn lửa này xuất rất nhiều cây cối đỉnh Vẫn Lạc Sơn đột nhiên tự động bốc cháy rồi nhanh chóng bùng lên dữ dội, cuối cùng biến thành đống tro tàn.
      Thấy vậy, Điện Chủ Hồn Điện cũng hơi nheo mắt lại. Lúc này đây, khi nhìn thấy ngọn lửa này, rốt cuộc vẻ mặt cũng xuất vẻ cực kỳ ngưng trọng. Loại dị hỏa đáng sợ như Tịnh Liên Hỏa cho dù là cũng cảm thấy rất đau đầu, nếu để nó xâm nhập vào trong cơ thể lập tức bị trọng thương. Dù sao xếp thứ ba dị hỏa bảng cũng phải chỉ là cho vui.
      “Đây là lần đầu tiê tan sử dụng Tịnh Liên Hỏa đối địch, hi vọng ngươi đừng để cho ta phải thất vọng…” Tiêu Viêm khẽ ngẩng đầu nhìn về phía Điện Chủ Hồn Điện, khẽ cười .
      “Dị Hỏa tuy mạnh nhưng cũng phải nhìn người điều khiển nó là ai nữa…”
      Điện Chủ Hồn Điện thản nhiên , nhìn chăm chú vào ngọn lửa màu hồng phấn kia, sâu bên trong mắt đột nhiên xẹt qua hắc viêm* vô cùng quỷ dị.
      *ngọn lửa màu đen.
      "Hơn nữa… Tịnh Liên Hỏa tuy mạnh, nhưng…"
      Tiêu Viêm hơi híp mắt lại, tại trong khoảnh khắc vừa rồi, mơ hồ cảm giác được Tiểu Y trong cơ thể mình bỗng truyền ra cỗ dao động kỳ dị.
      “Dường như trong cơ thể tên kia còn tồn tại thứ gì đó…"

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1530: Hư Vô Thôn Viêm!
      Dịch: A Bư - Biên: A Bẻm
      Tiêu Viêm trầm liếc nhìn điện chủ Hồn điện huyền phù giữa trung, đồng thời hai tay cấp tốc kết xuất ra từng đạo tàn ảnh giống như hoa sen nở rộ. Cùng với biến hóa của thủ ấn, hỏa diễm màu hồng phấn ở đỉnh đầu của bỗng “vù” tiếng, bay thẳng lên trời dưới ánh mắt chăm chú của mọi người.
      Hỏa diễm hồng phấn từ từ phóng xuất ra nhiệt độ kinh khủng khiến cho cả phiến thiên địa này như trở thành cái lò lửa. Bên trong Vẫn Lạc sơn mạch thỉnh thoảng có những ngọn núi tự dưng bốc cháy, sương khói nồng đậm bay thẳng về phía chân trời. Kèm theo đó, số võ giả có thực lực hơi yếu cũng trở nên hoảng sợ khi nhận thấy đấu khí của bản thân sôi trào, cơ thể dần dần nóng lên cách bất thường.
      Tịnh Liên Hỏa vốn có năng lực kì dị là lấy tâm tình của con người làm vật dẫn, khiến mọi thứ tự bốc cháy mà cần có lửa. Thế nên, đứng trước tình huống này, ít người kinh hãi, liên tục thối lui về phía sau, mãi đến khi ra tới rìa ngoài của sơn mạch mới cảm thấy sức nóng giảm bớt chút.
      hổ là Tịnh Liên Hỏa! Nhiệt độ đáng sợ !”
      Ở những ngọn núi xung quanh, sắc mặt số Thái thượng trưởng lão của các tông phái có chút ngưng trọng xen lẫn hâm mộ. Giao chiến với địch thủ có loại dị hỏa như thế này, bản thân chưa kịp xuất thủ phải chuẩn bị tinh thần để chống đỡ lại sức nóng của ngọn lửa. Dưới loại nhiệt độ đáng sợ đó, ngay cả đấu khí cũng dễ dàng bị thiêu đốt.
      “Tiêu Viêm rốt cuộc phải vận dụng Tịnh Liên Hỏa rồi!”
      Hồn Ma lão nhân nhìn màn này, lông mày hơi nhíu lại. Tịnh Liên Hỏa… cho dù là tự thân lão đứng ra đối phó cũng cảm thấy có chút khó giải quyết. Tuy rằng thực lực của điện chủ Hồn điện cao hơn bậc so với Tiêu Viêm, nhưng chỉ cần bất cẩn chút chuyện lật thuyền trong mương cũng phải là thể xảy ra..
      “Tiểu tử này có cơ duyên lớn nha! Nhớ năm đó, ta cũng từng thu phục Tịnh Liên Hỏa nhưng cuối cùng vẫn phải quay về trong thất bại. nghĩ tới, chỉ dựa vào thực lực tầm này, lại có thể hàng phục được nó!” Hồn Thiên Mạch hít sâu hơi rồi đạm nhiên cười: “Chỉ có điều, cho dù tiểu tử này có thể thi triển Tịnh Liên Hỏa, nhưng muốn thắng Hồn Diệt Sinh cũng phải là dễ đâu!”
      bầu trời, ánh mắt của Điện chủ Hồn Điện ghim chặt vào hỏa diễm hồng phấn với vẻ vô cùng ngưng trọng, nhưng sâu trong mắt dường như còn chất chứa nóng bỏng nào khác nữa.
      Dưới cái nhìn chăm chú của vô số ánh mắt, hỏa diễm hồng phấn dần dần ngưng tụ thành cái hỏa bàn (mâm lửa) có những hoa văn kỳ dị, mà nếu để ý kỹ có thể nhận thấy đó chính là hình dạng của sáu loại dị hỏa từng bị Tiêu Viêm luyện hóa. Ở vị trí trung tâm của hỏa bàn là đám hỏa diễm tinh thể lay động chập chờn.
      "Phật Nộ Luân Hồi!" Hỏa bàn thành hình, Tiêu Viêm liền trừng mắt, trầm giọng quát.
      "Viu viu…!"
      Tiếng quát của Tiêu Viêm vừa dứt, hỏa bàn liền truyền ra từng thanh vù vù, rồi chậm rãi xoay tròn. Cùng lúc đó, hỏa diễm tinh thể ở vị trí trung tâm cũng “xuy” lên tiếng, bạo phát ra cột lửa đỏ.
      Lúc đầu, cột lửa này chỉ to bằng cánh tay, thế nhưng khi lướt qua màn sương khói, đón được gió lớn lập tức nó liền bành trướng, tạo thành cột lửa khổng lồ ước chừng mười trượng.
      "Phừng…!"
      Với tốc độ khủng khiếp, cột lửa bắn xuống ngọn núi ở phía dưới. Lập tức, ngọn núi đó giống như băng tan, biến mất cách quỷ dị trước ánh mắt kinh hãi của mọi người. Mọi thứ còn lưu lại ở mặt đất chỉ là cái hố rộng gần trăm trượng, sâu thấy đáy.
      "!"
      Tiêu Viêm biến đổi thủ ấn, ngón tay đột nhiên chỉ vào điện chủ Hồn điện bầu trời. Theo sau đó, hỏa bàn cũng nhanh chóng ngẩng lên, thúc giục cột lửa quét ngang qua mặt đất, bắn thẳng về phía điện chủ Hồn điện. Nơi cột lửa qua, mọi vật thể đều hóa thành hư vô, tạo thành con đường nhẵn nhụi dài chừng nghìn trượng.
      "Xuy!"
      Tốc độ của cột lửa có thể dùng hai chữ “Bôn Lôi” (nhanh như chớp) để hình dung. Mọi người chỉ vừa mới cảm thấy trong mắt có đạo hồng quang xẹt qua cột lửa trực tiếp bao phủ thân hình của điện chủ Hồn điện ngay khi muốn thối lui.
      "Xuy…xuy!"
      Cùng với bao phủ của cột lửa, đấu khí bàng bạc xung quanh thân thể của điện chủ Hồn điện liền bắt đầu tan rã bằng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được. Mặc dù đấu khí người tuôn ra cuồn cuộn ngừng, nhưng vẫn thể sánh được với tốc độ tan rã. tại, do Phật Nộ Luân Hồi có cả tâm hỏa mới sinh kèm cho nên uy lực của nó ngày càng cường đại, nếu như cường giả Đấu Thánh bình thường mà bị cột lửa kia bắn trúng e rằng cũng chỉ chống cự được trong thời gian nửa chén trà, rồi sau đó những đấu khí tan rã mà ngay cả linh hồn cũng bị hủy diệt.
      Nhìn đấu khí xung quanh thân mình tiêu tán cực nhanh, sắc mặt điện chủ Hồn điện liền hơi thay đổi, ánh mắt có chút sợ hãi nhìn hỏa bàn ngừng xoay tròn ở phía xa. có thể cảm nhận được loại khí tức nguy hiểm tỏa ra từ bên trong hỏa bàn đó.
      “Cứ tiếp tục như vậy, có lẽ điện chủ Hồn điện chống đỡ được bao lâu nữa…!”
      Đứng ngoài quan chiến, mọi người đưa mắt nhìn nhau, nội tâm đều lên ý niệm, nếu đợi đến khi đấu khí bị cột lửa làm cho tan rã hết điện chủ Hồn điện thua là cái chắc.
      "Luân Hồi Thúc!"
      bầu trời, Tiêu Viêm nhìn điện chủ Hồn điện kiên trì chống đỡ với cột lửa, ánh mắt liền trở nên lạnh lùng, tiếp tục biến đổi thủ ấn. Cùng với đó, hỏa bàn đột nhiên xoay ngược lại với tốc độ cực cao.
      "Ong…ong!"
      Theo xoay ngược của hỏa bàn, cột lửa khổng lồ hơn mười trượng kia bắt đầu thu lại chỉ còn mấy trượng trong chớp mắt, nhưng nó vẫn chưa chịu dừng lại mà vẫn tiếp tục thu . Tuy nhiên, mọi người cũng cảm nhận được, mặc dù cột lửa , nhưng trong đó là cỗ năng lượng cuồng bạo điên cuồng ngưng tụ.
      " tốt!" Hồn Ma lão nhân phát ra điều này, sắc mặt lập tức biến đổi. Đặc biệt là khi cột lửa thu lại bằng ngón cái ngay chính bản thân lão cũng cảm thấy hãi hùng.
      Ngay khi cột lửa chỉ lớn bằng ngón tay cái gắt gao tập trung vào mi tâm của điện chủ Hồn điện, trong mắt Tiêu Viêm đột nhiên ánh lên hàn quang, sau đó bèn quát lớn:
      "Luân Hồi Thúc, Lạc Luân Hồi!"
      “Vụt…!”
      Tiếng quát vừa dứt, hỏa bàn ở trời lập tức run rẩy rồi dần dần biến mất. Kèm theo đó, phía chân trời chợt lóe lên hồng quang, cột lửa bằng ngón cái mang theo cỗ lực lượng hủy diệt hung hăng oanh kích vào điện chủ Hồn điện.
      "Phanh!"
      Thanh bạo tạc trầm thấp vang dội cả trung, khí lưu của hỏa diễm khuếch tán với tốc độ kinh khủng làm cho số cường giả Đấu Thánh phải vội vàng thối lui vì sợ liên lụy tới bản thân.
      “Trúng rồi!”
      Nhìn thấy màn này, sắc mặt đám người Dược lão đều lộ vẻ vui mừng. Bị đòn công kích có uy lực như thế đánh trúng, cho dù là điện chủ Hồn điện chỉ sợ cũng được dễ chịu cho lắm.
      Đan Tháp lão tổ cũng chăm chú nhìn về phía hỏa diễm bùng nổ, hàng lông mày của lão khẽ nhíu lại.
      "Phân ra thắng bại rồi sao?" Ở những vùng núi đồi lân cận, từng ánh mắt đều nhìn bầu trời, tiếng bàn luận xôn xao liên tiếp vang lên. chiêu vừa rồi của Tiêu Viêm uy lực quá mức mạnh mẽ, nếu có gì ngoài ý muốn hẳn là thắng bại được phân định.
      Lúc này, bên phía Hồn điện cũng yên lặng như tờ, hiển nhiên bọn họ thể ngờ được, lần này giao thủ, điện chủ Hồn điện lại có chút sức lực nào để chống đỡ.
      “Phì...!” Hồn Thiên Mạch luồn tay vào ống tay áo, rồi khẽ cười nhạo tiếng khi nghe thấy những điều mọi người nghị luận ở xung quanh.
      Tiêu Viêm huyền phù giữa trung, trong miệng phun ra ngụm khí nóng, ánh mắt ngưng trọng nhìn nơi hỏa diễm khuếch tán. Mặc dù rất tin tưởng vào đòn công kích này, thế nhưng hiểu tại sao lại có cảm giác điện chủ Hồn điện dễ dàng bị đánh bại như vậy được.
      "Phốc!" Đúng lúc đó, trong khu vực tràn ngập hỏa diễm đột nhiên vang lên thanh rất .
      "Quả nhiên chết!" Nghe thấy thanh này, sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, nội tâm trào dâng e sợ.
      "Vù…vù…!"
      Thanh đó vừa vang lên lâu từ trung tâm khuếch tán của hỏa diễm xuất bóng đen mờ ảo, đồng thời cỗ hấp lực quỷ dị bất chợt thổi quét ra với khí thế phô thiên cái địa. Theo đó, hỏa diễm tràn ngập trong gian liền trực tiếp bị hấp thu. Và sau cùng, trước ánh mắt khó tin của mọi người, bóng đen bèn chậm rãi bước ra.
      “Dám thôn phệ Tịnh Liên Hỏa? chán sống rồi sao?” Những tiếng nghị luận vang lên xôn xao, hiển nhiên đối với hành động vừa rồi của bóng đen, mọi người đều thể tưởng tượng nổi.
      tổn thương chút nào sao?”
      Nhìn điện chủ Hồn điện chậm rãi bước ra từ trong ngọn lửa, Tiêu Viêm hơi chấn động, nội tâm cảm thấy tình hình có chút gay go.
      “Hương vị của Tịnh Liên Hỏa quả nhiên là rất ngon, nhưng đáng tiếc, đây phải là Bản Nguyên chi hỏa. Quả muốn thử xem, Bản Nguyên chi hỏa của Tịnh Liên Hỏa có mùi vị như thế nào?” Điện chủ Hồn điện lơ lửng giữa trung, khuôn mặt lên nụ cười cổ quái, chép miệng . nhìn về phía Tiêu Viêm, bên trong con ngươi tràn ngập hắc viêm quỉ dị có lực lượng mang tính chất thôn phệ. tia hắc viêm thẩm thấu ra bên ngoài khiến năng lượng trong thiên địa cuồn cuộn tiến vào, sau đó bị lực lượng đó cắn nuốt hoàn toàn.
      “Cảm thấy thể tin được phải ?” Điện chủ Hồn điện nhàng cười, nét quỉ dị ở khuôn mặt càng lúc càng dạt dào.
      “Ngươi có Tịnh Liên Hỏa, nhưng bổn tọa còn có loại dị hỏa hùng mạnh hơn!” Điện chủ Hồn điện khẽ nhấc tay, đoàn hắc viêm quỷ dị đột nhiên ra. Hắc viêm cuồn cuộn, mơ hồ ngưng tụ thành khuôn mặt, mà cỗ lực lượng thôn phệ kia cũng tuôn ra từ chính cái miệng của khuôn mặt đó.
      Ngay khi hắc viêm xuất đồng tử trong mắt Tiêu Viêm đột nhiên co rút lại.
      "Bài danh đệ nhị Dị hỏa bảng: Hư Vô Thôn Viêm?"

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1530: Hư Vô Thôn Viêm!
      Dịch: A Bư - Biên: A Bẻm
      Tiêu Viêm trầm liếc nhìn điện chủ Hồn điện huyền phù giữa trung, đồng thời hai tay cấp tốc kết xuất ra từng đạo tàn ảnh giống như hoa sen nở rộ. Cùng với biến hóa của thủ ấn, hỏa diễm màu hồng phấn ở đỉnh đầu của bỗng “vù” tiếng, bay thẳng lên trời dưới ánh mắt chăm chú của mọi người.
      Hỏa diễm hồng phấn từ từ phóng xuất ra nhiệt độ kinh khủng khiến cho cả phiến thiên địa này như trở thành cái lò lửa. Bên trong Vẫn Lạc sơn mạch thỉnh thoảng có những ngọn núi tự dưng bốc cháy, sương khói nồng đậm bay thẳng về phía chân trời. Kèm theo đó, số võ giả có thực lực hơi yếu cũng trở nên hoảng sợ khi nhận thấy đấu khí của bản thân sôi trào, cơ thể dần dần nóng lên cách bất thường.
      Tịnh Liên Hỏa vốn có năng lực kì dị là lấy tâm tình của con người làm vật dẫn, khiến mọi thứ tự bốc cháy mà cần có lửa. Thế nên, đứng trước tình huống này, ít người kinh hãi, liên tục thối lui về phía sau, mãi đến khi ra tới rìa ngoài của sơn mạch mới cảm thấy sức nóng giảm bớt chút.
      hổ là Tịnh Liên Hỏa! Nhiệt độ đáng sợ !”
      Ở những ngọn núi xung quanh, sắc mặt số Thái thượng trưởng lão của các tông phái có chút ngưng trọng xen lẫn hâm mộ. Giao chiến với địch thủ có loại dị hỏa như thế này, bản thân chưa kịp xuất thủ phải chuẩn bị tinh thần để chống đỡ lại sức nóng của ngọn lửa. Dưới loại nhiệt độ đáng sợ đó, ngay cả đấu khí cũng dễ dàng bị thiêu đốt.
      “Tiêu Viêm rốt cuộc phải vận dụng Tịnh Liên Hỏa rồi!”
      Hồn Ma lão nhân nhìn màn này, lông mày hơi nhíu lại. Tịnh Liên Hỏa… cho dù là tự thân lão đứng ra đối phó cũng cảm thấy có chút khó giải quyết. Tuy rằng thực lực của điện chủ Hồn điện cao hơn bậc so với Tiêu Viêm, nhưng chỉ cần bất cẩn chút chuyện lật thuyền trong mương cũng phải là thể xảy ra..
      “Tiểu tử này có cơ duyên lớn nha! Nhớ năm đó, ta cũng từng thu phục Tịnh Liên Hỏa nhưng cuối cùng vẫn phải quay về trong thất bại. nghĩ tới, chỉ dựa vào thực lực tầm này, lại có thể hàng phục được nó!” Hồn Thiên Mạch hít sâu hơi rồi đạm nhiên cười: “Chỉ có điều, cho dù tiểu tử này có thể thi triển Tịnh Liên Hỏa, nhưng muốn thắng Hồn Diệt Sinh cũng phải là dễ đâu!”
      bầu trời, ánh mắt của Điện chủ Hồn Điện ghim chặt vào hỏa diễm hồng phấn với vẻ vô cùng ngưng trọng, nhưng sâu trong mắt dường như còn chất chứa nóng bỏng nào khác nữa.
      Dưới cái nhìn chăm chú của vô số ánh mắt, hỏa diễm hồng phấn dần dần ngưng tụ thành cái hỏa bàn (mâm lửa) có những hoa văn kỳ dị, mà nếu để ý kỹ có thể nhận thấy đó chính là hình dạng của sáu loại dị hỏa từng bị Tiêu Viêm luyện hóa. Ở vị trí trung tâm của hỏa bàn là đám hỏa diễm tinh thể lay động chập chờn.
      "Phật Nộ Luân Hồi!" Hỏa bàn thành hình, Tiêu Viêm liền trừng mắt, trầm giọng quát.
      "Viu viu…!"
      Tiếng quát của Tiêu Viêm vừa dứt, hỏa bàn liền truyền ra từng thanh vù vù, rồi chậm rãi xoay tròn. Cùng lúc đó, hỏa diễm tinh thể ở vị trí trung tâm cũng “xuy” lên tiếng, bạo phát ra cột lửa đỏ.
      Lúc đầu, cột lửa này chỉ to bằng cánh tay, thế nhưng khi lướt qua màn sương khói, đón được gió lớn lập tức nó liền bành trướng, tạo thành cột lửa khổng lồ ước chừng mười trượng.
      "Phừng…!"
      Với tốc độ khủng khiếp, cột lửa bắn xuống ngọn núi ở phía dưới. Lập tức, ngọn núi đó giống như băng tan, biến mất cách quỷ dị trước ánh mắt kinh hãi của mọi người. Mọi thứ còn lưu lại ở mặt đất chỉ là cái hố rộng gần trăm trượng, sâu thấy đáy.
      "!"
      Tiêu Viêm biến đổi thủ ấn, ngón tay đột nhiên chỉ vào điện chủ Hồn điện bầu trời. Theo sau đó, hỏa bàn cũng nhanh chóng ngẩng lên, thúc giục cột lửa quét ngang qua mặt đất, bắn thẳng về phía điện chủ Hồn điện. Nơi cột lửa qua, mọi vật thể đều hóa thành hư vô, tạo thành con đường nhẵn nhụi dài chừng nghìn trượng.
      "Xuy!"
      Tốc độ của cột lửa có thể dùng hai chữ “Bôn Lôi” (nhanh như chớp) để hình dung. Mọi người chỉ vừa mới cảm thấy trong mắt có đạo hồng quang xẹt qua cột lửa trực tiếp bao phủ thân hình của điện chủ Hồn điện ngay khi muốn thối lui.
      "Xuy…xuy!"
      Cùng với bao phủ của cột lửa, đấu khí bàng bạc xung quanh thân thể của điện chủ Hồn điện liền bắt đầu tan rã bằng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được. Mặc dù đấu khí người tuôn ra cuồn cuộn ngừng, nhưng vẫn thể sánh được với tốc độ tan rã. tại, do Phật Nộ Luân Hồi có cả tâm hỏa mới sinh kèm cho nên uy lực của nó ngày càng cường đại, nếu như cường giả Đấu Thánh bình thường mà bị cột lửa kia bắn trúng e rằng cũng chỉ chống cự được trong thời gian nửa chén trà, rồi sau đó những đấu khí tan rã mà ngay cả linh hồn cũng bị hủy diệt.
      Nhìn đấu khí xung quanh thân mình tiêu tán cực nhanh, sắc mặt điện chủ Hồn điện liền hơi thay đổi, ánh mắt có chút sợ hãi nhìn hỏa bàn ngừng xoay tròn ở phía xa. có thể cảm nhận được loại khí tức nguy hiểm tỏa ra từ bên trong hỏa bàn đó.
      “Cứ tiếp tục như vậy, có lẽ điện chủ Hồn điện chống đỡ được bao lâu nữa…!”
      Đứng ngoài quan chiến, mọi người đưa mắt nhìn nhau, nội tâm đều lên ý niệm, nếu đợi đến khi đấu khí bị cột lửa làm cho tan rã hết điện chủ Hồn điện thua là cái chắc.
      "Luân Hồi Thúc!"
      bầu trời, Tiêu Viêm nhìn điện chủ Hồn điện kiên trì chống đỡ với cột lửa, ánh mắt liền trở nên lạnh lùng, tiếp tục biến đổi thủ ấn. Cùng với đó, hỏa bàn đột nhiên xoay ngược lại với tốc độ cực cao.
      "Ong…ong!"
      Theo xoay ngược của hỏa bàn, cột lửa khổng lồ hơn mười trượng kia bắt đầu thu lại chỉ còn mấy trượng trong chớp mắt, nhưng nó vẫn chưa chịu dừng lại mà vẫn tiếp tục thu . Tuy nhiên, mọi người cũng cảm nhận được, mặc dù cột lửa , nhưng trong đó là cỗ năng lượng cuồng bạo điên cuồng ngưng tụ.
      " tốt!" Hồn Ma lão nhân phát ra điều này, sắc mặt lập tức biến đổi. Đặc biệt là khi cột lửa thu lại bằng ngón cái ngay chính bản thân lão cũng cảm thấy hãi hùng.
      Ngay khi cột lửa chỉ lớn bằng ngón tay cái gắt gao tập trung vào mi tâm của điện chủ Hồn điện, trong mắt Tiêu Viêm đột nhiên ánh lên hàn quang, sau đó bèn quát lớn:
      "Luân Hồi Thúc, Lạc Luân Hồi!"
      “Vụt…!”
      Tiếng quát vừa dứt, hỏa bàn ở trời lập tức run rẩy rồi dần dần biến mất. Kèm theo đó, phía chân trời chợt lóe lên hồng quang, cột lửa bằng ngón cái mang theo cỗ lực lượng hủy diệt hung hăng oanh kích vào điện chủ Hồn điện.
      "Phanh!"
      Thanh bạo tạc trầm thấp vang dội cả trung, khí lưu của hỏa diễm khuếch tán với tốc độ kinh khủng làm cho số cường giả Đấu Thánh phải vội vàng thối lui vì sợ liên lụy tới bản thân.
      “Trúng rồi!”
      Nhìn thấy màn này, sắc mặt đám người Dược lão đều lộ vẻ vui mừng. Bị đòn công kích có uy lực như thế đánh trúng, cho dù là điện chủ Hồn điện chỉ sợ cũng được dễ chịu cho lắm.
      Đan Tháp lão tổ cũng chăm chú nhìn về phía hỏa diễm bùng nổ, hàng lông mày của lão khẽ nhíu lại.
      "Phân ra thắng bại rồi sao?" Ở những vùng núi đồi lân cận, từng ánh mắt đều nhìn bầu trời, tiếng bàn luận xôn xao liên tiếp vang lên. chiêu vừa rồi của Tiêu Viêm uy lực quá mức mạnh mẽ, nếu có gì ngoài ý muốn hẳn là thắng bại được phân định.
      Lúc này, bên phía Hồn điện cũng yên lặng như tờ, hiển nhiên bọn họ thể ngờ được, lần này giao thủ, điện chủ Hồn điện lại có chút sức lực nào để chống đỡ.
      “Phì...!” Hồn Thiên Mạch luồn tay vào ống tay áo, rồi khẽ cười nhạo tiếng khi nghe thấy những điều mọi người nghị luận ở xung quanh.
      Tiêu Viêm huyền phù giữa trung, trong miệng phun ra ngụm khí nóng, ánh mắt ngưng trọng nhìn nơi hỏa diễm khuếch tán. Mặc dù rất tin tưởng vào đòn công kích này, thế nhưng hiểu tại sao lại có cảm giác điện chủ Hồn điện dễ dàng bị đánh bại như vậy được.
      "Phốc!" Đúng lúc đó, trong khu vực tràn ngập hỏa diễm đột nhiên vang lên thanh rất .
      "Quả nhiên chết!" Nghe thấy thanh này, sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, nội tâm trào dâng e sợ.
      "Vù…vù…!"
      Thanh đó vừa vang lên lâu từ trung tâm khuếch tán của hỏa diễm xuất bóng đen mờ ảo, đồng thời cỗ hấp lực quỷ dị bất chợt thổi quét ra với khí thế phô thiên cái địa. Theo đó, hỏa diễm tràn ngập trong gian liền trực tiếp bị hấp thu. Và sau cùng, trước ánh mắt khó tin của mọi người, bóng đen bèn chậm rãi bước ra.
      “Dám thôn phệ Tịnh Liên Hỏa? chán sống rồi sao?” Những tiếng nghị luận vang lên xôn xao, hiển nhiên đối với hành động vừa rồi của bóng đen, mọi người đều thể tưởng tượng nổi.
      tổn thương chút nào sao?”
      Nhìn điện chủ Hồn điện chậm rãi bước ra từ trong ngọn lửa, Tiêu Viêm hơi chấn động, nội tâm cảm thấy tình hình có chút gay go.
      “Hương vị của Tịnh Liên Hỏa quả nhiên là rất ngon, nhưng đáng tiếc, đây phải là Bản Nguyên chi hỏa. Quả muốn thử xem, Bản Nguyên chi hỏa của Tịnh Liên Hỏa có mùi vị như thế nào?” Điện chủ Hồn điện lơ lửng giữa trung, khuôn mặt lên nụ cười cổ quái, chép miệng . nhìn về phía Tiêu Viêm, bên trong con ngươi tràn ngập hắc viêm quỉ dị có lực lượng mang tính chất thôn phệ. tia hắc viêm thẩm thấu ra bên ngoài khiến năng lượng trong thiên địa cuồn cuộn tiến vào, sau đó bị lực lượng đó cắn nuốt hoàn toàn.
      “Cảm thấy thể tin được phải ?” Điện chủ Hồn điện nhàng cười, nét quỉ dị ở khuôn mặt càng lúc càng dạt dào.
      “Ngươi có Tịnh Liên Hỏa, nhưng bổn tọa còn có loại dị hỏa hùng mạnh hơn!” Điện chủ Hồn điện khẽ nhấc tay, đoàn hắc viêm quỷ dị đột nhiên ra. Hắc viêm cuồn cuộn, mơ hồ ngưng tụ thành khuôn mặt, mà cỗ lực lượng thôn phệ kia cũng tuôn ra từ chính cái miệng của khuôn mặt đó.
      Ngay khi hắc viêm xuất đồng tử trong mắt Tiêu Viêm đột nhiên co rút lại.
      "Bài danh đệ nhị Dị hỏa bảng: Hư Vô Thôn Viêm?"

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1531: Tiểu Y phát uy!

      Lúc này, nội tâm của Tiêu Viêm dường như nổi lên sóng to gió lớn. Hư Vô Thôn Viêm, dị hỏa bài danh đệ nhị Dị hỏa bảng, xếp hạng những cao hơn bậc so với Tịnh Liên Hỏa, mà luận về trình độ thần bí cũng hơn hẳn. Chí ít, tin tức Tịnh Liên Hỏa hàng thế từng xuất đại lục, nhưng đối với Hư Vô Thôn Viêm từ trước đến nay, Tiêu Viêm hình như chưa từng nghe qua bất kì thông tin gì có liên quan đến nó!
      Hư Vô Thôn Viêm sinh ra trong hư vô, tuy vô tướng nhưng vẫn có thể tìm ra, vô hình nhưng vẫn có thể cầm, nắm. Từ loại tầng thứ nào đó mà , Hư Vô Thôn Viêm có thể coi là loại tồn tại tương đối kỳ dị, được xưng là thứ nuốt trời cắn đất, có khả năng thôn phệ vạn vật, trong thiên địa, rất ít đồ vật có thể chống lại được khả năng đó.
      Chỉ có điều, Hư Vô Thôn Viêm này từ trước đến nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết, chưa từng nghe qua bất kì thông tin gì về nó, bởi vậy, có thể dễ dàng nhận ra kinh hãi trong nội tâm Tiêu Viêm kịch liệt tới cỡ nào, khi nhìn thấy điện chủ Hồn điện đột nhiên triệu hồi ra loại dị hỏa chỉ tồn tại trong truyền thuyết đó.
      "Hư Vô Thôn Viêm? Điều này làm sao có thể? ! thu phục được Hư Vô Thôn Viêm bằng cách nào?"
      Dược Lão cũng là trong những người đầu tiên nhận ra hắc viêm quỷ dị kia, lập tức khuôn mặt lên vẻ khiếp sợ cực độ, thất thanh .
      Nghe được lời này của lão, thân thể của mọi người đều run lên dữ dội, cho dù là nhân vật như Đan Tháp Lão Tổ sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng hẳn.
      Cả gian đột nhiên lặng ngắt như tờ, số cường giả ở xung quanh cũng có chút nghi hoặc, Hư Vô Thôn Viêm quá mức thần bí, rất ít người có thể nhận ra. Bởi vậy, đa số mọi người ở đây đều có chút mờ mịt đối với hắc viêm nằm trong tay điện chủ Hồn điện.
      "Xèo…xèo, chí…chí!"
      Sau khi thôn phệ sạch hỏa diễm hồng phấn, đoàn hắc viêm hình mặt người trong tay điện chủ Hồn điện kia dường như mạnh mẽ thêm vài phần, đồng thời còn truyền ra tiếng kêu hưng phấn.
      "Tiêu Viêm, xem ra nó rất hài lòng với mùi vị của Tịnh Liên Hỏa nha, bổn tọa rất ít khi thấy nó lộ ra hưng phấn như vậy!" Điện chủ Hồn điện cười nhạt.
      Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào hắc viêm hình mặt người mà hề chớp mắt, sau lúc lâu, hàng lông mày của đột nhiên hơi nhíu lại, rồi chậm rãi lắc đầu, trầm : "Thứ dị hỏa này cũng phải là Hư Vô Thôn Viêm chân chính!"
      Những lời Tiêu Viêm vừa khỏi làm cho số người có chút giật mình, thậm chí ngay cả Dược Lão cũng phải ngạc nhiên. Với lực thôn phệ như thế, ngoại trừ Hư Vô Thôn Viêm cũng có dị hỏa nào khác sở hữu được.
      "Ồ?" Nghe vậy, hàng lông mày của điện chủ Hồn điện cũng khẽ nhếch lên cái, bàn tay chậm rãi vuốt ve hắc viêm hình mặt người trong tay, sau đó bèn hỏi: "Nếu như thứ hỏa diễm này của ta phải Hư Vô Thôn Viêm…vậy ngươi hãy giải thích cho ta chút: Nó là cái gì?"
      Tiêu Viêm vừa cười vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của điện chủ Hồn điện, kinh hãi trong nội tâm cũng bị chậm rãi đè nén xuống. Đúng là Hư Vô Thôn Viêm có thể tỏa ra loại lực lượng thôn phệ độc nhất vô nhị như thế, nhưng bản thân Tiêu Viêm là người nắm giữ sáu loại dị hỏa, nếu bàn tới hiểu biết về dị hỏa, cho dù phóng nhãn khắp cả đại lục, e rằng cũng tìm ra được mấy người hiểu hơn so với . Bởi vậy, lúc Tiêu Viêm dần dần tỉnh táo lại cũng mơ hồ cảm giác thấy có số chỗ được đúng lắm. Tuy đấy mới chỉ là hồ nghi, thế nhưng, sau khi nghe được câu hỏi vừa rồi của điện chủ Hồn điện có đáp án cho loại cảm giác này.
      Mặc dù hắc viêm hình mặt người trong tay điện chủ Hồn điện có thể có chút quan hệ với Hư Vô Thôn Viêm, nhưng Tiêu Viêm cũng có thể khẳng định, thứ này tuyệt đối phải Hư Vô Thôn Viêm chân chính. Đây là Tiêu Viêm dùng kinh nghiệm ngoạn hỏa hơn mười năm của bản thân để phân biệt!
      "Hắc viêm này có lực lượng thôn phệ quả là thứ Hư Vô Thôn Viêm sở hữu, thể làm giả! Thế nhưng dường như nó có chút yếu nhược? Có lẽ thứ này chính là Tử Hỏa của Hư Vô Thôn Viêm phải ?" Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào điện chủ Hồn điện, bất thình lình .
      Gọi là Tử Hỏa vì đó là hỏa diễm do Bản Nguyên chi hỏa phân hoá ra. Loại Tử Hỏa này có được ít năng lực của Bản Nguyên chi hỏa nhưng uy lực yếu nhược hơn rất nhiều, từ mức độ nào đó mà cũng có thể coi đây là dạng phân thân của dị hỏa. Chỉ có điều, rất ít dị hỏa có khả năng phân ly ra Tử Hỏa.
      Trước đây, Tịnh Liên Hỏa có lẽ cũng có bản lĩnh đó, thế nhưng nó cũng làm như vậy, bởi vì sau khi phân ly cũng coi như là chia tách lực lượng của chính mình, mà nó lại thích cái cảm giác bị phân hoá sức mạnh này.
      Tiêu Viêm chăm chú nhìn khuôn mặt của điện chủ Hồn điện. Khi ra hai chữ Tử Hỏa, ràng nhìn thấy ánh mắt của đối phương hơi thay đổi chút.
      "Quả nhiên...!"
      Thấy thế, trong nội tâm Tiêu Viêm khẽ cười lạnh tiếng, nếu như tay đối phương thực là bản thể Hư Vô Thôn Viêm chỉ sợ năng lượng trong phiến thiên địa này sớm bị thôn phệ hoàn toàn, đâu thể chậm chạp giống như tại được.
      "Nhưng, người này nắm giữ Tử Hỏa của Hư Vô Thôn Viêm trong tay, thế nên e rằng bên trong Hồn tộc quả là có Hư Vô Thôn Viêm chân chính!" Nội tâm của Tiêu Viêm cũng có chút ngưng trọng, nghĩ tới lần này lại có thể phát ra nội tình của Hồn tộc. Hư Vô Thôn Viêm, dị hỏa gần như chỉ tồn tại trong truyền thuyết lại có thể ở trong tay Hồn tộc, tin tức này đối với Tiêu Viêm có lẽ được tốt lành gì cho lắm.
      " hổ là chuyên gia ngoạn hỏa...!"
      Điện chủ Hồn điện nhàng vuốt ve hắc viêm hình mặt người nằm trong tay, lát sau, liền cười nhạt tiếng, ràng là ngầm thừa nhận suy đoán của Tiêu Viêm. Hư Vô Thôn Viêm ở trong Hồn tộc là vật rất trọng yếu, tuy địa vị của thấp nhưng hiển nhiên cũng có khả năng đem bản thể mang . Chưa cần đến việc có năng lực điều khiển Hư Vô Thôn Viêm, mà cho dù có trong tộc cũng cho bất kỳ người nào ngoại trừ tộc trưởng mang nó ra khỏi Hồn giới.
      "Nhưng, cho dù là Tử Hỏa, dùng để thu thập ngươi cũng là dư dả rồi." Điện chủ Hồn điện khẽ nhấc tay lên, theo đó đoàn hắc viêm hình mặt người lập tức há miệng, hung hăng cắn lấy ngón tay của , rồi bất chợt, đấu khí trong cơ thể tuôn ra dữ dội, và cuối cùng đều bị hắc viêm kia trực tiếp nuốt vào.
      Nương theo việc đấu khí của bản thân bị hắc viêm thôn phệ, sắc mặt của điện chủ Hồn điện cũng có chút tái nhợt, nhưng hắc viêm kia vẫn càng lúc càng hùng hổ. lúc sau, trong miệng hắc viêm phát ra tiếng khóc bén nhọn, thân thể vốn chỉ bằng đầu người khẽ dao động cái liền đạt hơn trăm trượng, trong nháy mắt, bầu trời tràn ngập hắc viêm.
      Lúc này, mọi người ở xung quanh đều có thể cảm nhận thấy đấu khí của bản thân dường như có chiều hướng muốn phá thể mà ra, cho nên bọn họ liền vội vàng áp chế, tránh để người khác bêu xấu.
      "Chí…chí!"
      Hắc viêm hình mặt người phiêu đãng bầu trời, con mắt tối om nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, trong lúc mơ hồ có tiếng nuốt nước bọt vang lên làm cho hắc viêm hình mặt người càng có vẻ quỷ dị.
      "Thôn Viêm đại nhân, giết !" Điện chủ Hồn Điện có chút cung kính đối với hắc viêm này, xưng hô cũng giống bình thường. Bạn đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
      "Chí…chí!"
      Nghe vậy, hắc viêm hình mặt người kêu lên vài tiếng quái dị, sau đó liền phát động hỏa diễm toàn thân gào thét, xuyên qua hư nhanh như quỷ mị, trực tiếp phong tỏa gian xung quanh Tiêu Viêm. Từng tia hoả tuyến màu đen lan tràn ra giống như cái nhà giam, vây khốn Tiêu Viêm vào bên trong.
      màn này xảy ra bất thình lình làm cho mọi người kinh hãi, ai cũng đều ngờ tới, hắc viêm quỷ dị này lại còn có thể tự phát động được công kích.
      "Mỹ vị ngon!" Hắc viêm nhúc nhích, mặt người khổng lồ lần thứ hai xuất trước Tiêu Viêm. Nó bật lên tiếng cười quái dị: "Bé ngoan để ta thôn phệ !"
      "Oanh!"
      Tiếng cười bén nhọn của hắc viêm vừa dứt, gian xung quanh nó bỗng nhiên bạo phát ra cỗ lực lượng thôn phệ kinh khủng. Đứng trước cỗ lực lượng này, sắc mặt của Tiêu Viêm cũng phải biến đổi. Nhưng, đúng vào lúc Tiêu Viêm chuẩn bị áp chế bạo động của hắc viêm hỏa diễm màu hồng phấn ở trong cơ thể đột nhiên tuôn ra dữ dội mà hề dự báo trước.
      Biến cố xảy ra bất ngờ khiến Tiêu Viêm cả kinh, rồi ngay sau đó liền nhìn thấy, ở trước mặt mình, hoả diễm màu hồng phấn nhanh chóng hội tụ thành hỏa bé bằng bàn tay. Đấy chính là Tiểu Y.
      "Tiểu Y, mau trở lại!" Thấy thế nội tâm Tiêu Viêm bèn trở nên gấp gáp. tại, Tiểu Y chính là do Bản Nguyên của sáu loại dị hỏa dung hợp lại mà thành, nếu như nó bị Hư Vô Thôn Viêm thôn phệ chắc chắn làm Tiêu Viêm tức đến hộc máu.
      "Y oa… y oa!"
      Đối với tiếng la hét của Tiêu Viêm, Tiểu Y chỉ lắc lắc cái đầu , giờ phút này, khuôn mặt nhắn non nớt kia tỏ ra cực kì tức giận khi nhìn hắc viêm mặt người. Tịnh Liên Hỏa và Hư Vô Thôn Viêm, cái đệ tam, cái đệ nhị, nhưng khi cả hai xuất cùng lúc cũng dị hỏa nào kinh khủng hơn, đương nhiên, đấy cũng là do chưa có ai từng nhìn thấy hai loại dị hỏa quyết đấu, cho nên cách nào nhận định được kết quả.
      Tuy rằng tại, Tiểu Y là do dung hợp sáu loại dị hỏa lại mà thành, nhưng phần lớn ý thức chủ thể của nó vẫn nghiêng về ý thức của Tịnh Liên Hỏa. Bởi vậy, khi nó nhìn thấy Hư Vô Thôn Viêm, hơn nữa lại chỉ là đạo Tử Hỏa mà lại dám kiêu ngạo khiêu khích ở trước mặt mình tận sâu trong bản năng của nó cũng nảy lên cỗ giận dữ.
      "Y oa!"
      Dưới phẫn nộ, thân thể bé của Tiểu Y bùng nổ, khuếch tán khắp bầu trời, tạo thành biển lửa màu hồng phấn, trực tiếp phá vỡ nhà giam do hắc viêm tạo ra chỉ trong nháy mắt. Sau đó, hỏa diễm hồng phấn bất chợt nghịch chuyển, hóa thành cái lồng giam hoả diễm khổng lồ, vây khốn ngược lại hắc viêm hình mặt người kia.
      Dưới điều khiển của Tiểu Y, dị hỏa của Tiêu Viêm gần như có thể phát huy được trăm phần trăm lực lượng, có đôi khi, cho dù là Tiêu Viêm tự mình thi triển cũng thể so sánh với Tiểu Y. Dù sao cũng chỉ có nó mới thực điều khiển được dị hỏa đạt đến mức độ hoàn mỹ vô khuyết, bởi vì bản thân nó chính là hỏa diễm chi linh.
      Biến cố vừa xảy ra khiến cho Hư Vô Thôn Viêm trở nên kinh hãi, vội vàng bộc phát lực lượng để thôn phệ hỏa diễm hồng phấn, thế nhưng lúc này đây, may mắn đứng về phía nó. Dưới đích thân khống chế của Tiểu Y, mỗi ngọn hỏa diễm cũng đều chứa ý thức của nó, nếu như bản thể chân chính của Hư Vô Thôn Viêm tới thôn phệ kết quả chắc khó mà dự đoán, nhưng đây lại chỉ là đạo Tử Hỏa, làm sao có thể múa rìu trước mặt Lỗ Ban cơ chứ?
      "Y oa!"
      Tiểu Y thèm để ý tới lực thôn phệ của Hư Vô Thôn Viêm, lập tức điều khiển hỏa diễm ngưng tụ vào bản thân, biến thành hỏa khổng lồ tương đương với khuôn mặt hắc viêm kia. Sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hỏa liền lao lên ôm chặt lấy khuôn mặt hắc viêm, rồi dùng miệng cắn tới. Nhìn bộ dáng này hình như nó muốn thôn phệ ngược lại Tử Hỏa của Hư Vô Thôn Viêm.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1532: Phân ra thắng bại
      Dịch: A Sở - Biên: Vô Ưu
      “Choét!”
      Bị Tiểu Y hung hăng ngoạm cái, từ trong miệng mặt người do Hư Vô Thôn Viêm biến thành chợt thét lên thanh chói tai xen lẫn thê lương. Nó chợt bắt đầu phẫn nộ giãy dụa, hắc viêm trong cơ thể cuồn cuộn ngừng lao ra, điên cuồng cuốn về phía Tiểu Y.
      “Y oa…”
      Đối diện với phản kháng của Hư Vô Thôn Viêm, Tiểu Y cũng hề để ý tới chút nào. Hỏa diễm màu phấn hồng mặt ngoài thân nó lại ngưng kết thành chiếc áo giáp như tinh thể, mặc cho hắc viêm kia bạo phát lực thôn phệ ra sao, cũng đều cách nào hút nổi năng lượng trong cơ thể nó được.
      “Rầm rầm…”
      Khi Hư Vô Thôn Viêm phát ra lực thôn phệ chống lại Tiểu Y lại siết chặt nắm tay, đánh mạnh lên mặt người to lớn kia liên miên ngừng. Lúc mỗi lần nắm tay vung lên đánh tới đều có đoàn hỏa diễm màu phấn hồng xâm nhập vào trong hắc viêm kia, mà trái lại hắc viêm lại từ từ trở nên có phần phiêu tán .
      “Khốn kiếp! Ngươi dám đả thương ta?”
      Cảm nhận được cảm giác tan vỡ trong cơ thể khiến cho khuôn mặt hắc viêm thoáng vẻ kinh hãi. Tuy là tử hỏa của Hư Vô Thôn Viêm, nhưng Tiểu Y là hỏa linh do sáu loại Dị Hỏa dung hợp, bao gồm cả Tịnh Liên Hỏa. Đừng nó chỉ là ngọn lửa chết, cho dù là bản thể chân chính thân, muốn đánh bại Tiểu Y cũng phải là chuyện dễ.
      “Y oa!”
      tại, dường như linh trí của Tiểu Y cũng là càng ngày càng cao, chỉ có thể nghe hiểu lời của nhân loại, hơn nữa biểu cảm khuôn mặt nhắn cũng là càng ngày càng sinh động. Bởi vậy, khi nó nghe được Hư Vô Thôn Viêm gầm lên như vậy mặt nó lần thứ hai lên tia hung ý, bàn tay ôm lấy khuôn mặt to lớn của Hư Vô Thôn Viêm, hỏa diễm màu phấn hồng ngập trời mạnh mẽ lao ra từ trong lòng bàn tay nó, trực tiếp bao vây Hư Vô Thôn Viêm kia lại.
      “Ngươi... ngươi dám luyện hóa ta? Muốn chết!” Tiểu Y hành động như vậy lập tức khiến khuôn mặt người kia lên vẻ hoảng sợ, nhưng trong miệng vẫn là lớn tiếng quát rầm lên. Những năm gần đây, nó chưa từng thấy bất cứ thứ gì có thể chống đỡ được lực thôn phệ của bản thân. Nhưng lúc này, năng lực kỳ dị mà nó vẫn luôn tự kiêu ngạo kia lại triệt để mất tác dụng.
      “Nguy rồi, mất liên hệ với Tử hỏa…”
      Cách đó xa, vẻ mặt của Điện chủ Hồn điện cũng là đột nhiên đại biến. Tại giờ khắc này, lão nhận thấy được liên hệ giữa mình và Tử hỏa của Hư Vô Thôn Viêm lại bị chặt đứt triệt để.
      “Dị hỏa trong cơ thể tiểu tử này xuất biến dị, vậy mà lại sợ lực thôn phệ của Thôn Viêm chút nào. Lần này tính sai rồi!” Trong mắt Điện chủ Hồn Điện lóe ra hàn mang, chợt cắn răng. Thân hình lão liền phóng vụt lên, lao về phía lồng lửa màu phấn hồng bầu trời. Tuy đó chỉ là ngọn lửa chết, nhưng phải hao tổn tâm cơ mới xin được từ trong tộc. Nếu có thể chậm rãi luyện hóa nó mình cũng có năng lực thôn phệ tương tự. Tuy khả năng này thể sánh với Hư Vô Thôn Viêm, nhưng lúc cùng người giao thủ cũng là có thể tính là đòn sát thủ. Hơn nữa nếu bị mất , bản thân cũng thể ăn với tông tộc, bởi vậy có làm sao cũng thể để cho nó xuất việc ngoài ý muốn!
      “Ha ha, Điện chủ! Chiến đấu giữa Dị Hỏa, người ngoài cần nhúng tay vào đâu!” Nhưng lúc thân hình Điện chủ Hồn Điện vừa động, đạo thân ảnh như hình với bóng xuất trước mặt y với bộ dạng cười tủm tỉm. Đó chính là Tiêu Viêm vẫn luôn chú ý đến lão ta.
      Nhìn thấy Tiêu Viêm xuất thủ ngăn cản, sắc mặt Điện chủ Hồn điện cũng chợt phát lạnh. Bất chấp lúc trước bị Hư Vô Thôn Viêm thôn phệ ít đấu khí, thân hình lão khẽ động, trực tiếp triển khai thế tiến công cực kỳ sắc bén mà ngoan đôc đánh tới Tiêu Viêm.
      Đối mặt với thế tiến công cuồng mãnh của Điện chủ Hồn điện, Tiêu Viêm chỉ cười nhạt tiếng, bình tĩnh dây dưa với y. Tiêu Viêm có thể cảm giác được ràng Điện chủ Hồn Điện giờ so với lúc trước thể nghi ngờ suy yếu hơn rất nhiều. Xem ra, vừa rồi Hư Vô Thôn Viêm kia thôn phệ ít đấu khí của y, nên dưới trạng thái thế này Điện chủ Hồn Điện tự nhiên có khả năngtạo thành uy hiếp quá lớn đối với Tiêu Viêm lần nữa.
      Trong lúc hai người triển khai thế tiến công mãnh liệt bầu trời, Tiểu Y cũng há mồm phun ra luồng hỏa diễm phấn hồng, lần nữa trút thêm vào ngọn lửa trước mặt. Mà Hư Vô Thôn Viêm kia vốn chỉ có thể chống đỡ áp lực mạnh mẽ quanh mình cách khó khăn, lúc này cũng rốt cục chịu nổi đám lực ấy, lập tức phát ra tiếng thét chói tai thê thảm, mặt người do hắc viêm tạo thành trực tiếp bị nổ tung ra, hóa thành từng con rắn lửa màu đen, chui loạn trong lồng giam hỏa diễm phấn hồng tựa như ruồi mất đầu.
      xong!”
      Hư Vô Thôn Viêm nổ tung rốt cục làm cho sắc mặt Hồn Thiên Mạch và Hồn Ma lão nhân kịch biến. Hai tên này liếc nhau, thân hình dường như hẹn mà đồng thời lao ra mạnh mẽ, hiển nhiên đều muốn xuất thủ giải cứu Hư Vô Thôn Viêm.
      “Hừ, các ngươi muốn phá hư quy củ phải ?” Thấy thế, sắc mặt đám người Dược lão cũng lạnh xuống. Tiêu Thần và Đan tháp Lão tổ cấp tốc lướt ra, song song chặn hai cường giả Hồn Thiên Mạch lại. Cùng lúc đó, cường giả Đấu Thánh còn lại của Thiên Phủ Liên Minh cũng là triển khai thân hình, đồng loạt kềm chế mấy tên Đấu Thánh kia của Hồn Điện. Ngay tức thời, tình hình đỉnh Vẫn Lạc Sơn lập tức trở nên giương cung bạt kiếm, có xu thế chỉ lời hợp liền hỗn chiến triệt để.
      “Hồn Thiên Mạch, nếu như Hồn điện thực muốn khai chiến hoàn toàn, Thiên Phủ Liên Minh ta cũng sợ các ngươi đâu!” Dược lão lớn tiếng quát.
      Hai mắt Hồn Thiên Mạch híp lại, tròng mắt chậm rãi đảo qua xung quanh. Thực lực đội hình của song phương cũng là sai biệt lắm, nếu như liều mạng, cho dù là Hồn Điện có thể thắng cũng hồi thắng thảm, nhưng loại tổn thất này chính là chuyện Hồn tộc tại cực lực muốn tránh .
      “Làm sao bây giờ?” Hắc mang trong mắt Hồn Ma lão nhân bắt đầu khởi động, thấp giọng hỏi.
      Hồn Thiên Mạch nhìn chằm chằm vào thanh sam đồng tử trước mặt. Khuôn mặt người kia bình tĩnh, đôi mắt trong suốt giống như cái đầm lầy sâu thể lường. Lúc trước, từng giao thủ với người đó, tự nhiên là hiểu chỗ đáng sợ của lão quái sống mấy nghìn năm này. Thậm chí suy nghĩ, cho dù là có gắng hết sức, cũng sợ rằng rất khó đánh bại được đối phương.
      “Tất cả về vị trí cũ!” Hít sâu hơi, Hồn Thiên Mạch dùng thanh trầm thấp .
      Nghe được lời này của , song phương cũng thoáng chậm lại, rồi chợt chậm rãi tự thối lui lại khoảng cách, bầu khí giương cung bạt kiếm kia cuối cùng bị mạnh mẽ áp chế.
      “Đùng!”
      Tại khi song phương đều tự lui ra phía sau bầu trời, ngọn lửa lung linh do Tiểu Y biến thành bỗng biến thành bàn tay lớn vỗ tới trước mặt. Nó điên cuồng xoay tròn lên rồi chợt hóa thành cơn bão lửa ngập trời, cắn nát tất cả rắn lửa hắc viêm ở bên trong, sau đó há mồm cái, lại có thể ngụm nuốt cơn lốc hỏa diễm kia vào trong bụng.
      Tuy lực thôn phệ là năng lực kỳ dị chỉ Hư Vô Thôn Viêm mới có, nhưng giữa Dị hỏa cũng giống như dã thú, cá lớn nuốt cá bé, bởi chúng nó đều là bổn nguyên tương đồng. Vì vậy, lửa mạnh nuốt lửa yếu là chuyện vẫn thường xảy ra. Trong quá khứ, Tiêu Viêm muốn cướp đoạt Vẫn Lạc Tâm Viêm thứ đó cũng thèm dãi Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong người .
      Hư Vô Thôn Viêm xếp hạng thứ nhìn Dị Hỏa Bảng. Nếu tình nó phải mạnh hơn Tịnh Liên Hỏa ít. Chẳng qua hôm nay Thôn Viêm này chỉ là ngọn lửa chết mà thôi, Tiểu Y thôn phệ nó ra lại là chuyện dễ dàng.
      “Hối!”
      Nuốt xong ngọn Tử hỏa, từ cổ họng Tiểu Y truyền ra thanh cổ quái. Nó chợt vỗ vỗ cái bụng đầy thỏa mãn, thân thể nhoáng lên rồi biến trở lại bộ dáng bé bằng lòng bàn tay, sau đó đảo mắt nhìn về hướng Tiêu Viêm triền đấu cùng Điện chủ Hồn điện. Lúc này, dưới vô vàn ánh mắt chăm chú, nó mới phiêu phiêu thân mình tới vòng chiến cách đó xa. Cánh tay bé giơ lên tạo thành từng đóa hỏa liên chậm rãi xoay tròn vòng quanh thân thể.
      Điện chủ Hồn Điện dang dây dưa với Tiêu Viêm, nhưng dư quang trong khóe mắt vẫn nhìn thấy được tràng cảnh nọ, tức thời trong lòng rung lên. Nhưng đợi bứt ra lui về phía sau, cánh tay bé kia của Tiểu Y chỉ vào : “Y oa, đánh!”
      “Vèo!”
      Cùng lúc thanh của Tiểu Y hạ xuống, mười đóa sen lửa lập tức dính lại với nhau thành chuỗi rồi nhanh chóng bay xẹt qua bầu trời, quay về phía Điện chủ Hồn điện mà điên cuồng oanh tạc.
      “Rầm rầm! Đùng!”
      Mười đóa hỏa liên liên tiếp nổ tung bầu trời, sóng lửa kinh khủng mang theo nhiệt độ cao đến đáng sợ ào ra, khiến đám cường giả vốn là lùi rất xa lại thụt nhanh về thêm khoảng cách nữa.
      “Hừ! “
      Mười đóa hỏa liên, tuy chỉ là do hai loại Dị Hỏa khác nhau ngưng tụ tạo thành, nhưng ở lúc cùng nhau nổ mạnh tựa như loại phản ứng hạt nhân dây chuyền. Uy lực mạnh đến kinh người như vậy, cho dù là cường giả như Điện chủ Hồn điện cũng là bị đánh đến phải kêu rên liên tục, thân thể chật vật bám tầng khói xanh, cấp tốc lui nhanh bầu trời.
      Thân hình bạo thối hơn nghìn trượng, Điện chủ Hồn điện rốt cục mạnh mẽ ổn định thân hình. Y cố gắng nuốt xuống ngụm máu tới yết hầu, trong mắt có phần rung động. Hiển nhiên ngờ tới hỏa nhìn qua chút thu hút nào lại có năng lực tác chiến cường hãn đến như thế.
      “Điện chủ, lần tỷ thí này… Ngươi thua!”
      Trong lúc Điện chủ Hồn điện rung động vì sức chiến đấu mạnh mẽ của Tiểu Y, thân ảnh quỷ mị cũng đột nhiên xuất ở phía sau, chưởng phong sắc bén lưu tình chút nào bổ xuống xương cổ của .
      “Nằm mơ!”
      Công kích tới rất mạnh, nhưng Điện chủ Hồn Điện phản ứng cũng là cực kỳ mau lẹ. Hầu như là phản xạ có điều kiện, lão ta xoay người lại, quyền cứng rắn va chạm cùng chưởng phong của Tiêu Viêm, thanh trầm thấp mạnh mẽ phát ra từ nơi giao kích, rồi thân hình hai người đều là bị chấn đến bắn ngược ra.
      “Muốn giết bản điện, ngươi còn kém chút!”
      Thân hình bay ngược, ánh mắt Điện chủ Hồn Điện cũng trở nên trầm nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, lành lạnh quát: “Lúc này tính là các ngươi may mắn! Cái nhục này lần sau bản điện đích thân lấy về!”
      “Có thể… À, mà ngươi có cơ hội đó đâu!”
      Trong mắt Tiêu Viêm bắt đầu nổi lên hàn ý, khóe miệng cũng nhếch thành nụ cười lạnh giá.
      Nhìn thấy biểu tình của , trong lòng Điện chủ Hồn điện cũng lạnh xuống. Chợt như cảm giác được cái gì đó, lão ta đột nhiên quay đầu thấy nhiệt độ nóng cháy ập tới trước mặt, trong tròng mắt của lão, mười đóa hỏa liên xâu thành chuỗi lửa rực rỡ lướt tới nhanh như thiểm điện. Sau cùng, dưới ánh mắt khiếp sợ của khắp Vẫn Lạc Sơn hung mãnh đánh vào thân thể lão.
      “Làm sao có thể?!”
      Lúc lực lượng cuồng bạo kinh khủng cuốn phăng toàn bộ thân thể mình, trong lòng Điện chủ Hồn điện cũng chợt xẹt qua tia kinh hãi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :