Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1631: Đệ nhất dị hỏa Dị hỏa bảng!
      Dịch: ThienTuyet - Biên: Sói
      “Tạo ra Đấu Đế sao?”
      khí trong đại điện lúc này như ngưng đọng hoàn toàn, cho dù là Cổ Nguyên cũng thất thố há hốc mồm nhìn Chúc Khôn.
      Mãi lúc lâu sau, mọi người mới tỉnh táo trở lại, lại tự nhủ tự khi nào Đấu Đế có thể dễ dàng tạo ra như vậy là vớ vấn. Tạo ra Đấu Đế ư? Cho dù là lời từ chính miệng của Chúc Khôn đó vẫn là chuyện hoang đường. mấy vạn năm nay toàn bộ thiên địa có lấy vị Đấu Đế cường giả nào đản sinh. Như vậy có thể thấy rằng cái truyền thuyết kia qua mức mờ mịt như thế nào.
      “Ngươi giỡn bọn ta chăng?”
      Viêm Tẫn vừa thở dốc vừa khó nhọc , giọng run run. cơ bản tin những gì Chúc Khôn , nhưng vẫn hỏi phần vì như cố gắng níu lấy cái hy vọng gần như là .
      giờ cục diện của Liên quân có thể dùng hai từ “tử chiến” để hình dung. Vì khi Hồn Thiên Đế tiến vào cảnh giới Đấu Đế bọn cũng mất khả năng chống đỡ được.
      Mà nếu những lời Chúc Khôn là thực có thể từ trong tử cục mà tìm ra lối thoát, lối thoát đó chính là phương pháp của Chúc Khôn!
      “Chúc Khôn tiền bối….tình hình tại….người cũng đừng nên đùa đau tim như vậy chứ?” Tiêu Viêm chần chừ lúc mới giọng hỏi. Nếu Chúc Khôn có biện pháp nỗ lực cố gắng bao năm của cũng chấm dứt như thế.
      Cổ Nguyên cũng hỏi lại nhưng ánh mắt gắt gao nhìn chằm chặp Chúc Khôn, muốn ngay lập tức nghe lời giải thích của Chúc Khôn.
      Nhìn thấy tất cả mọi người đều nhìn mình với ánh măt ngờ vực, Chúc Khôn khỏi cười khổ: ”Yên tâm ! Ta cũng có tâm trạng mà đùa với các ngươi. Nhưng vừa may là chúng ta bên này cũng có đủ điều kiện để sinh ra vị Đấu Đế cường giả.”
      “Mau ràng ý của ngươi !” Cổ Nguyên nắm chặc bàn tay run rẩy .
      Chúc Khôn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía quảng trường bên kia, nơi có vật huyền phù ở phía trung, nó là thứ được mang về từ Cổ Đế động phủ. Trầm mặc lúc lâu, Chúc Khôn mới chầm chậm :” Kỳ Đế phẩm đan phải là vật trân quý nhất trong Cổ Đế động phủ!.”
      “Ý của Chúc Khôn tiền bối…phải chăng là… là vật kia mới chính là thứ đáng giá nhất trong Cổ Đế động phủ sao?” Tiêu Viêm chần chừ , ngón tay của chỉ về phía vật huyền phù phía quảng trường dị hỏa.
      “Bằng người cho là ta nhàn rỗi đến nỗi có việc gì làm lại tổn hao phần lớn khí lực mang vật vô dụng về chỉ để nhìn hay sao?” Chúc Khôn đảo cặp mắt trắng dã, chợt vung tay áo lên, gian trước mặt vặn vẹo, mọi người cảm thấy mắt mình đều hoa cả lên, sau khi tỉnh táo lại ở trước vật khổng lồ quảng trường di hỏa.
      Tiêu Viêm quét mắt khắp quảng trường chợt dừng lại những trụ dị hỏa lúc lâu nhưng cũng phát được năng lượng dao động nào. nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có bức tượng đá khổng lồ vạn trượng kia mà thôi.
      “Nơi này có có cái gì hay ho sao?” Ở bên, Lôi Doanh sau khi tìm kiếm hồi phát được gì cũng mất kiên nhẫn hỏi lớn.
      Chúc Khôn vẫn khoanh tay trước ngực đứng yên, ánh mắt phức tạp nhìn về phía bức tượng Cổ Đế khổng lồ, : ”Các ngươi có biết gì về lai lịch hay thân phận của Đà Xá Cổ Đế ?”
      Nghe vậy mọi người đều ngẩn ra, đưa mắt nhìn nhau rồi lắc đầu . Đà Xá Cổ Đế theo bọn họ nghĩ chỉ là nhân vật nổi tiếng thời, mà Đà Xá Cổ Đế, cái tên này bọn họ chỉ biết đến trong ít cổ thư mà thôi còn về thân phận hầu như chẳng biết tí gì về nhân vật thần thoại này.
      "Theo ta được biết Đà Xá Cổ Đế cực kỳ thần bí, lai lịch của người nào biết đến. Năm đó đại lục, trong vô số quần hùng cũng có ít người đứng ở vị trí đỉnh cao. Bọn đều đem hết toàn lực đánh sâu vào cấp Đấu Đế nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Mà cũng chính lúc này, kẻ vô danh Đà Xá Cổ Đế ngang trời xuất thế." Cổ Nguyên sắc mặt trầm ngâm cố gắng nhớ về những chi tiết được ghi trong cổ thư của gia tộc.
      “Nghe lúc Đà Xá Cổ Đế tiến vào cấp Đấu Đế, bầu trời xuất dị tượng, thiên địa hoán đổi, còn có vô số biển lửa từ trời rơi xuống bao phủ phân nữa Đấu Khí đại lục. Khi ấy làm kinh động tất cả cường giả…”
      “Mà sau khi trải qua dị tượng kinh thiên động địa ấy Đà Xá Cổ Đế lại mai danh tích lần nữa. Hơn nữa theo lý mà , khi tiến vào cấp bậc Đấu Đế có thể kích hoạt huyết mạch cho tộc nhân trong nháy mắt, có thể làm cho thực lực tộc nhân trong thời gian ngắn ngủi cũng có thể tăng lên cấp độ khủng bố.”
      “Huyết mạch Đấu Đế đời thứ nhất có ưu đãi cực lớn. Cho nên nếu có tân viễn cổ tộc nhân xuất gây ra động tĩnh rất lớn ở Đấu Khí Đại Lục. Nhưng mà tình này lại xuất .”
      “Vậy có thể Đà Xá Cổ Đế cũng có tộc nhân, thậm chí cũng có người cùng huyết mạch?” Tiêu Viêm nhíu mày, .
      Đối với Đấu Khí đại lục việc duy trì huyết mạch Đấu Đế trong thời gian dài cũng là việc rất trọng yếu. Đặc biệt là tuyệt thế cường giả bậc này cũng rất cần để lại huyết mạch lưu truyền. Nhưng Đà Xá Cổ Đế như thế nào lại có lấy người cũng chuyng huyết mạch?
      “Ừm, hẳn là như thế. Bất quá cũng có thể còn lý do khác.”
      Cổ Nguyên gật gật đầu. Sau đó nhìn về phía Chúc Khôn, : “Những lời ta có sai sót gì ?”
      “Đại khái là gần đúng!”
      Chúc Khôn hai tay chắp ở phía sau bước tới gần tượng đá rồi bỗng nhiên dừng lại : ” Dị hỏa bảng có tổng cộng hai mươi ba loại, chính là chí cương chí dương hỏa diễm trong thiên địa. Bất quá trong số các ngươi ai biết dị hỏa bài danh cao nhất Dị Hỏa Bảng tên là gì?”
      Tiêu Viêm trong lòng chấn động, Dị hỏa bài danh đệ nhất, đừng người khác, cho dù là , người cực kì am hiểu dị hỏa cũng biết tí gì về cái dị hỏa đệ nhất thần bí kia, thứ đó dường như có tên vậy.
      Dị hỏa bảng gồm hai mươi ba loại nhưng vị trí đầu bảng lại để trống.
      ai bít được dị hỏa này rốt cục là cái gì. Nhưng kì quái là rất nhiều luyện dược sư đều minh bạch ràng bằng trực giác của họ là tại phiến gian hư vô kia, đích thực còn tồn tại loại dị hỏa vô cùng khủng bố. Chỉ là họ sao biết được nó như thế nào mà thôi.
      Đó là điều bí thần bí khó lường, ai thấy, ai biết được.
      “Chúc Khôn tiền bối, người biết Dị hỏa đệ nhất trong Dị Hỏa Bảng là cái gì sao?” Tiêu Viêm nhịn được liền hỏi.
      Nghe vậy Chúc Khôn mặt lại lên nét cười quỷ dị: ” thế gian này làm gì có cái gì gọi là đệ nhất dị hỏa chứ?”
      Đáp án này lại khiến cho mọi người đều muốn té xỉu. Bọn họ kẻ nhíu mày, người nhăn mặt muốn phản bác nhưng rồi bọn họ đột nhiên phát , đúng là chính bọn họ cũng chẳng biết cái thứ bài danh đệ nhất dị hỏa bảng kia cuối cùng là cái gì? Vậy cái gọi đệ nhất dị hỏa chỉ là truyền thuyết thôi sao.
      “Thiên sinh vạn vật luôn có linh tính, dị hỏa cũng ngoại lệ…”
      Chúc Khôn biết mọi người chấn động trong lòng nên từ từ giải thích: ”Theo ta được biết từng có loại dị hỏa được sinh ra cùng lúc với thiên địa. Ngàn năm nó mới tạo thành hình, sau vạn năm nữa mới tụ được linh tính. Lại sau vạn vạn năm tiềm tu, vô tình khiến cho nó có nhiều phần biến dị. Mọi người đều biết phần lớn khi dị hỏa thành hình rời bỏ nơi sinh ra nó, nhưng mà dị hỏa nay lại bất đồng, sau khi nó có được linh thức lại hướng vào phía sâu trong đại địa mà , du đãng ngàn vạn năm lấy việc căn nuốt hỏa diễm mà sống.”
      “Mà những dị hỏa nó cắn nuốt đều có tên trong dị hỏa bảng bao gồm hai mươi mốt loại đều từng bị nó căn nuốt.”
      Khả năng này cơ hổ chỉ có Hư Vô Thôn Viêm mới có khả năng này?” Tiêu Viêm chần chừ .
      Dị hỏa cũng giống như nhân loại. Mặc dù ngươi sinh ra là phú quý hay quan tước vẫn có thể bị hãm hại, loại bỏ khỏi cuộc chiến sinh tồn. Đối với dị hỏa mà việc căn nuốt nhau cũng chỉ là loại bản năng, phần lớn là là lấy mạnh nuốt yếu.”
      Chúc Khôn khẽ thở dài hơi rồi tiếp tục : ”Mà hỏa diễm này cũng giống người bình thường. Khi cắn nuốt vẫn biết được cái gọi là “cát” cái gọi là “hung”, nên việc cắn nuốt nó cắn nuốt dị hỏa yếu trước. Mà trải qua mấy ngàn năm thời gian, cắn nuốt hai mươi dị hỏa bất đồng nên cho dù là Hư Vô Thôn Viêm hay Tịnh Liên Hỏa cúng thể nào so sánh nổi với nó. Như thế đương nhiên nó chính là bá chủ của Dị hỏa, những loại dị hỏa khác đứng trước mặt nó chỉ có thê xưng thần.”
      Nghe đến đây, Tiêu Viêm nhịn được mà hít hơi khí lạnh. Trong thiên địa di hỏa cực kì khó tìm. Nhưng nó lại căn nuốt hai mươi loại hỏa diễm…..đây là khái niệm gì chứ?
      Nếu là nhân loại cho dù có tìm được đủ số lượng hai mươi dị hỏa liệu ai dám đem đủ hai mươi loại hỏa diễm này cắn nuốt hay ?
      Loại tình huống này cho dù là Tiêu Viêm cũng khó có thể làm được.
      “Chúc Khôn lúc nãy cố ý về đệ nhất dị hỏa bảng, rằng chính nó có tên. Cho dù là ai nhưng có thể phá bỏ trói buộc kia, đủ bản lĩnh cắn nuốt hai mươi loại hỏa diễm cũng chính là thứ có thể xưng đệ nhất dị hỏa bảng.” Tiêu Viêm giờ phút này cũng hiểu được ít liền .
      “Chính là ý này, bất quá khi cắn nuốt dị hỏa kiểu này cũng gặp xác xuất cực lớn khi hai dị hóa mạnh mẽ gặp nhau dẫn đến kết cục cả hai tự bạo. Cho nên chỉ có khi nào thuận lợi cắn nuốt hai mươi di hỏa khác nhau mới có tư cách trở thành cái gọi là Đệ Nhất Dị Hỏa.” Chúc Dung .
      Tiêu Viêm yên lặng gật đầu, chỉ là sử dụng phần quyết để căn nuốt luyện hóa dị hỏa cũng tương đối nguy hiểm rồi. Huống chi cái này cũng phải dùng bí kíp gì mà là dùng chính bản năng của nó. Như thế tỷ lệ thất bại cao như thế nào? Mà dị hỏa có thể cắn nuốt hai mươi dị hỏa còn lại. Đay quả là kỳ tích trong kỳ tích a.
      Loại tình này chỉ sợ là nhìn lại toàn bộ quá trình lịch sử của Đấu Khí Đại Lục cũng có được mấy lần.
      thể nghĩ tới được là lai lịch của Dị Hỏa Đệ nhất lại còn có bí đến mức này.”
      Mọi người cũng chỉ biết thở dài hơi. Hiển nhiên đây là lần đầu tiên biết được cái gì gọi là Dị Hỏa bài danh đúng đầu Dị Hỏa bảng.
      “Chính nó sau khi cắn nuốt thành công liền tự cho mình là Viêm Đế. Sau đó lại tiếp tục tiềm tu cho đến mãi lâu sau mới phá thế mà ra.” đến đây trong mắt Chúc Khôn có thần sắc phức tạp lên.
      “Tại khi Viêm Đế phá thế mà ra ở Đấu Khí đại lục cũng được mọi người xưng tụng cho cái tên.”
      "Hô "
      Thở ra hơi sâu, Chúc Khôn Nhìn chằm chằm tượng khổng lồ trước mặt. Tượng đá Cổ Đế chợt cũng thốt lên thanh nỉ non nhàng nhưng khi mọi người nghe được như sấm sét bên tai. Làm cho mọi người nháy mắt trở nên ngây dại.
      “Khi đó được mọi người Đấu Khí đại lục xưng tụng là….. Đà Xá Cổ Đế”

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1632: Đế nguyên
      Dịch: boyanphong - Biên: Sói
      “Đà Xá Cổ Đế… chính là đệ nhất dị hoả Dị hoả bảng…”
      Thanh quảng trường trong thời khắc này trở nên yên tĩnh, sắc mặt mọi người trở nên cuồng nhiệt, hiển nhiên tin tức thể tin này gây chấn động khiến cho mọi người sửng sốt.
      Chúc khôn có thể hiểu được rung động trong lòng mọi người, cũng gì, chẳng qua khi ngẩng đầu nhìn bức tượng đá khổng lồ sắc mặt có chút phức tạp, dù là ai cũng nghĩ đến Đấu Khí đại lục này cuối cùng phải là vị Đấu Đế cường giả, cũng phải là loài người hay ma thú mà lại là 1 hỏa diễm được mảnh thiên địa sinh ra.
      lỗ…” quảng trường yên tĩnh, đột nhiên có người hung hăng nuốt nước miếng, còn lại mọi người cũng lần lượt tỉnh táo lại, liếc nhìn nhau trong mắt ai cũng đều có dáng vẻ thể tin nổi.
      “Chúc Khôn huynh, lời này của huynh chính là thực?” Cổ Nguyên là người từng trải nên kinh ngạc tiêu tán rất nhiều, hít sau vài cái rồi .
      “Nếu muốn lấy số tuổi mà tính toán ngay cả ta bối phận vẫn kém nó vô cùng nhiều, mà Đấu Khí đại lục này nay còn ai có thể so sánh với ta biết ràng hơn?” Chúc Khôn cười
      Nghe vậy mọi người cười khổ tiếng, Chúc Khôn cũng cần thiết phải lừa gạt mọi người cho nên trong lòng họ vừa trải qua chấn động rồi cũng dần dần tiếp nhận thứ khiến cho người ta khó tin là .
      ”Bất quá theo lời ngươi tấn nhập Đấu Đế có liên quan như thế nào?” Cổ Nguyên ánh mắt vừa loé đem đề tài trở lại chuyện trọng yếu nhất kia. Bất kể Đá Xà Cổ Đế kia đến tột cùng có lai lịch gì bọn họ tại cũng cần quan tâm, mà cái cần quan tâm là làm cách nào mới có thể chống lại Hồn Thiên Đế!
      “Cổ Đế động phủ có hai đồ vật trân quý nhất, cái bị Hồn Thiên Đế cướp - Đế phẩm đan, mà cái thứ hai chính là …”
      đến chỗ này Chúc Khôn chợt chậm lại, ánh mắt nhìm chăm chăm vào tượng đá cao gần vạn trượng, gằn từng chữ :”Di vật của Đà Xá Cổ Đế - Đế chi bản nguyên!”
      “Đế chi bản nguyên?” Trong lòng mọi người chấn đông lẩm bẩm .
      “Coi như Đà Xá Cổ Đế truyền thừa này mới đúng là vật trân quý nhất trong động phủ, nếu so sánh Đế phẩm đan cũng chỉ là vật thừa.”
      Chúc Khôn cười tiếng, : ”Nếu là có thể có Đế chi bản nguyên, chúng ta giống như trước có thể xuất ra Đấu Đế cường giả, đến lúc đó cho dù Hồn Thiên Đế dùng Đế phẩm đan dược đột phá lên Đấu Đế cũng có gì đáng ngại.
      Nghe vậy, ánh mắt mọi người sáng lên, vốn cho là hết cơ hội, nhưng ai có thể ngờ tới hôm nay lại phát ra vẫn còn cách giải quyết?
      “Đế chi bản nguyên kia rốt cuộc ở nơi nào? Như thế nào mới có thể nhận truyền thừa?”
      khuôn mặt Cổ Nguyên cũng toát lên vẻ hưng phấn, bất quá lời vừa ra cảm thấy có chút đúng, vội vàng :” Chúc Khôn huynh nên hiểu lầm, chuyện này nếu huynh , chúng ta người nào cũng ai biết, muốn người nào có tư cách nhận được truyền thừa tất nhiên người đầu tiên phải là huynh, mục đích của chúng ta chẳng qua chỉ là chống lại Hồn Tộc chứ cũng muốn tranh đoạt quá đáng.”
      Cổ Nguyên trong lòng cũng biết, nếu theo như lời Chúc Khôn vừa cũng phải là lời giả, Đế chi bản nguyên kia chính là đồ trân quý nhất, loại lực lượng này cả thiên địa người nào là động tâm, mà cũng lo lắng vì lời kia làm Chúc Khôn lầm tưởng đối với Đế chi bản nguyên cũng ôm tâm tính thèm thuồng.
      “Ngươi cũng cần như vậy, nếu ta có thể nhận được đế chi bản nguyên mà .., cũng cùng các ngươi khách khí sớm đem nó hấp thu.”
      Thấy thế, Chúc Khôn cũng cười khổ 1 tiếng, : ”Đà Xá Cổ Đế truyền thừa làm sao có thể dễ dàng cho ngươi chiếm được, trong khoảng thời gian này ta hao tổn tâm trí cũng thu hoạch được gì.
      Cổ Nguyên khỏi giật mình, do dự 1 lúc mới : ” biết Đế chi bản nguyên này đến tột cùng là ở nơi nào?”
      Chúc Khôn về phía tượng đá sau đó dùng tay vỗ vỗ, : ”Ở chỗ này, bất quá chưa ai từng thấy qua, tướng đá này coi như 2 chúng ta toàn lực công kích cũng thể đem nó đánh nát.”
      Nghe vậy, nhóm người cùng nhau vây lại, vuốt lên tượng đá, làm gì cũng cảm thấy có gì quá mức kì lạ, cảm giác như nó chỉ là tảng đá bình thường.
      “Phanh!”
      bên Lôi Doanh sờ sờ, bất ngờ hung hăng đánh quyền lên tảng đá. thanh thanh thúy vang lên, đám người Tiêu Viêm chính là kinh ngạc nhìn thấy thân ảnh Lôi Doanh bay ngược lại mấy trăm trượng mới chật vật ổn định lại thân thể.
      “Qủa nhiên có chút cổ quái…” Nhìn thấy màn này, mọi người cũng còn hoài nghi nữa, quyền của Lôi Doanh đủ làm vỡ nát cả ngọn núi nhưng khi rơi lên tảng đá kia cũng tạo thành chút hư tổn, ngược lại bị bật ngược ra xa như vậy, đây cũng phải là chuyện dễ dàng.
      “Tượng đá này có Đế chi bản nguyên che chở…” mặt Cổ Nguyên xẹt qua tia kinh ngạc, cổ đế động phủ ở đây thế nhưng bọn họ cũng chưa tìm ra được chỗ đặc thù của tượng đá này.
      “Phải.”
      Chúc Khôn gật đầu có chút bất đắc dĩ : ”Đế chi bản nguyên giấu ở bên trong, bất quá chúng ta cũng có cách nào đánh vỡ tượng đá để lấy được nó.”
      “Hẳn là phải có phương pháp đặc thù nào đó.” Cổ Nguyên cau mày
      “Có lẽ vậy.”
      Chúc khôn lắc đầu, trầm ngâm chút, : ”Hơn nữa Đế chi bản nguyên này cũng phải là ai cũng có thể hấp thu…phần trăm bị phản phệ là rất lớn. Bất quá Xà Đá Cổ Đế nếu thân là dị hoả hóa thành người, bài xích hẳn là hơn rất nhiều.”
      Nghe thế, mọi người có chút sửng sốt, lập tức vô số ánh mắt đều hướng về Tiêu Viêm, nếu về người quen thuộc với dị hoả hơn cả tất nhiên chỉ có thể là Tiêu Viêm
      “Tiêu Viêm cũng rất thích hợp, Tịnh Liên Hoả của có Hoả Linh, nếu về thành công cơ hội của là lớn nhất.” Cổ Nguyên cũng gật đầu .
      Nghe thấy mọi lời đều chuyển lên người mình, Tiêu Viêm cũng ngây ghốc chợt cười khổ :’ Ta thấy chuyện này chờ khi chúng ta đem Đế chi bản nguyên từ bên trong này lấy ra rồi thương lượng, có lẽ tôt hơn chút.”
      Nghe vậy mọi người cười cũng nhíu chặt chân mày, tự nghĩ mọi phương pháp, bất quá suy nghĩ hồi lâu mà chưa tìm ra được phương pháp nào tốt, muốn có Đế bản chi nguyên phải đánh vỡ tượng đá nhưng tượng đá lại được bản nguyên che chở, dù là hai người Chúc Khôn và Cổ Nguyên cũng thúc thủ vô sách, kể từ đó cũng có cách nào để giải khai.
      Tiêu Viêm cũng lộ vẻ do dự, cũng có chút đầu mối nào, lúc tính toán muốn buông tha ở bả vai đột nhiên có đốm lửa trở nên tán loạn, ra chính là Tiểu Y ra. Tiểu Y xuất lần này cũng hơi có chút bất đồng, khuôn mặt nó biến ảo ngừng ngó vào tượng đá.
      Nhìn bộ dáng của Tiểu Y, Tiêu Viêm cũng kinh ngạc, thân phận phía sau của Đá Xà Cổ Đế cũng hiểu được, sợ rằng năm đó Đá Xà Cổ Đế cũng từng thôn phệ Tịnh Liên Hoả vì vậy giữa chúng coi như cũng có ân oán cùng khoảng cách.
      “Ta có thể mở ra được tượng đá…” Tiểu Y bất chợt thấp giọng , trong nháy mắt lực hấp dẫn kéo mọi ánh mắt tới đây. Chúc Khôn cùng Cổ Nguyên lập tức đứng cạnh Tiêu Viêm, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm Tiểu Y.
      “Tiểu Y, sao chứ?” Tiêu Viêm có chút lo lắng, Tiểu Y tại như nhớ lại thứ gì đó.
      “Vâng.” Tiểu Y gật đầu, khuôn mặt nhắn lần nữa lên nụ cười tươi.
      Tiêu Viêm lúc này mới thở phào nhõm, : “Vậy mụi thử chút , nếu được cũng đừng có cậy mạnh.”
      Tiểu Y gật đầu lần nữa, nàng nhìn bức tượng đá, thân hình nhắn đột nhiên chậm rãi bay lên trung trước soi mói của mọi người, lơ lửng tại tượng đá truy tìm vị trí bản nguyên. Cùng lúc Tiểu Y Tiên bay lên trung, Tịnh Liên Hoả nồng đậm đột nhiên từ trong cợ thể nàng cấp tốc lan tràn ra khắp nơi cuối cùng hoá thành đạo hoả diệm bắn vào vị trí trái tim của bức tượng.
      “Ong ong!”
      Kèm theo luồng hoả diễm ập tới, bức tượng đá cao gần vạn trượng đột nhiên nổi lên cỗ ba động phảng phất như từng làn sóng khuếch tán ra. Nhìn thấy bất luận họ dùng thủ đoạn gì cũng nhúc nhích nhưng bây giờ tượng đá đột nhiên xuất dị biến, khuôn mặt mọi người đều lên vẻ vui mừng.
      “Ong ong!”
      Tượng đá bắt đầu rung động càng lúc càng mạnh, lúc sau tượng đá bắt đầu vang lên từng tiếng rắc rắc, chỗ ngực tượng đá chậm rãi nứt ra thạch động. Trong thạch động đột nhiên xuất tràn ngập quang mang nhu hoà giống như tấm sa mỏng lung linh quảng trường chiếu lên thân thể mọi người.
      “Rầm rầm rầm!”
      Từng tia sáng nhu hoà khiến sắc mặt mọi người như tái , 2 chân trực tiếp quỳ rạp xuống, bộ dáng tựa hồ như những tia sáng nhu hoà mỏng manh kia như có loại uy áp cực lớn. Mà ở phía sau đám người Lôi Doanh, thân thể Cổ Nguyên cùng Chúc Khôn cũng chậm rãi cong xuống, cả người như khô lâu vào thời khắc này phát ra tiếng vang, sắc mặt hai người cũng trở nên đỏ lên.
      “Bang bang!”
      Tình trạng này cũng kéo dài quá lâu, hai người cuối cùng cũng kiệt lực, phịch tiếng, hai chân cuối cùng cũng khuỵu xuống đất. quảng trường, chỉ có Tiêu Viêm người tràn ngập nhiều loại dị hoả vẻ mặt mờ mịt nhìn mọi người hiển nhiên hiểu được tại sao lại phải chịu cái loại uy áp đáng sợ này.
      “Đây là lực lượng của Đà Xá Cổ Đế!” Chúc Khôn sắc mặt đỏ lên, cắn răng nhưng thân thể giống như bị Thái Sơn đè nén, khổng thể cử động.
      Cổ Nguyên cười khổ tiếng, giãy dụa có kết quả, cuối cùng cũng buông lỏng. Bị Đấu Đế cường giả áp chế như thế cũng coi như là bị nhục nhã.
      Quang mang mỏng manh quét qua quảng trường, sau đó bắt đầu từ Cổ Nguyên sau đó thân thể mọi người bắt đầu rút , cuối cùng hoá thành 1 chùm sáng đem thân thể Tiêu Viêm bao quanh. Tia sáng rút lui, đám người Cổ Nguyên cũng đứng lên, nhìn thấy màn này nhất thời cả kinh.
      “Tiểu tử may mắn, quả nhiên là ngươi thích hợp nhất…” Chúc Khôn sắc mặt có chút phức tạp, năm đó chính bởi vì ham muốn Đế chi bản nguyên mới bị vây khốn mấy ngàn năm, nghĩ tới hôm nay thứ này lại chọn Tiêu Viêm.
      ”Tiêu Viêm, xem ra chỉ có thể dựa vào ngươi…”

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1633: Cổ Đế truyền thừa
      Dịch: boyanphong - Biên: Sói
      Tiêu Viêm nhìn những cột sáng bao phủ người, khuôn mặt đầy vẻ mờ mịt, biết tại sao trong lúc mơ hồ cảm giác được bên trong cơ thể, đấu khí vào thời khắc này xuất tượng kỳ lạ, sau đó cảm giác thấy giống như cùng nguồn gốc.
      “Là dị hoả đấu khí…”
      Trầm ngâm lát, ánh mắt Tiêu Viêm chợt loé, hơi có chút hiểu ra. Đấu khí của chính là từ Phần Quyết cắn nuốt nhiều dị hoả mà trui rèn ra mà tính chất cũng cùng Đà Xá Cổ Đế hơi có chút tương tự, dù sao bản thân cũng đều là dị hoả, có cảm giác như vậy cũng tính là quá mức khó tin.
      “Tiêu Viêm, xem ra Cổ Đế truyền thừa chọn ngươi…” Cổ Nguyên nhìn cột sáng bao phủ Tiêu Viêm trong lòng nhịn nổi lên 1 chút buồn bã. Cổ Đế truyền thừa ở ngay trước mắt, cho dù là cũng giữ được bình tĩnh, dù sao cấp bậc này theo đuổi cả ngàn năm. Bất quá cũng hiểu được, chuyện này thể cưỡng cầu, Cổ Đế truyền thừa là nó lựa chọn người thừa kế mà bọn họ mới vừa rồi khi được ánh sáng lựa chọn bị loại bỏ đưa ra ngoài.
      Hơn nữa, Tiêu Viêm là con rể của , nếu trở thành Đấu Đế cường giả, Cổ Nguyên cũng có thể chấp nhận. Mọi người nghe vậy, khuôn mặt lên vẻ hâm mộ rối rít hướng về Tiêu Viêm ôm quyền chúc mừng, trong ngôn ngữ mặc dù hâm mộ ít nhưng càng nhiều là mừng rỡ, bất kể Cố Đế truyền thừa đến tột cùng là lựa chọn người nào chí ít bọn họ còn có cơ hội cùng chống lại Hồn Thiên Đế!
      “Ai, hai chữ cơ duyên này quả nhiên làm cho người ta còn lời nào để …”
      Chúc Khôn thở dài hơi, chợt :” Nếu Cổ Đế truyền thừa lựa chọn ngươi, như vậy người liền tiếp nhận , chỉ cần ngươi có thể như Hồn Thiên đạt tới cấp bậc Đấu Đế, trận chiến khó khăn này có thể trở nên dễ dàng hơn…”
      Tiêu Viêm có chút chần chờ, yên lặng gật đầu, tại cục diện như này đều hiểu được, khi Hồn Thiên Đế thành công đem đan dược Đế phẩm hoàn thành bước cuối cùng, như vậy liên quân phải chịu trả thù tàn khốc nhất, lấy tâm tính Hồn Tộc, việc tàn sát toàn bộ các tộc cũng thèm chớp mắt.
      “Chư vị yên tâm, Tiêu Viêm tất tận hết sức lực!” Tiêu Viêm ôm quyền hướng về mọi người trầm giọng .
      “Ha hả, còn về phần Hồn Tộc và Hồn Thiên Đế, chúng ta trước hết ngăn cản họ, hy vọng có thể kéo dài đến lúc người phá quan.” Viêm Tẫn cười .
      “Ta nghĩ nên đem quảng trường này thu vào trong Thiên Mộ, ở trong đó thời gian có thể kéo dài thêm 1 chút.” Tiêu Viêm trầm ngâm hồi ánh mắt lướt qua xung quanh, .
      “Thiên Mộ, ừ, như vậy có thể được so với ngoại giới thời gian trôi qua chậm hơn, như vậy cũng có thể vì người mà kéo dài thêm chút thời gian…” Cổ Nguyên gật đầu.
      “Việc này nên chậm trễ, tại liền động thủ …” Tiêu Viêm làm việc cũng là mãnh mẽ vang dội, có chủ ý lập tức tay áo huy động, bầu trời liền lên cái khe lớn, sau đó dọc theo người kéo ra… Sau đó liền đem quảng trường cùng với tượng đá cùng bay vào.
      “Cổ bá phụ, nếu liên quân tan rã, cách nào chống đỡ, người hãy đem viên ngọc này bóp nát, ta lập tức phá quan ra.” Tiêu Viêm cong ngón tay búng ra quả linh hồn ngọc bay về phía Cổ Nguyên.
      Nhận lấy linh hồn ngọc, Cổ Nguyên gật đầu, chuyện như vậy thể có phát sinh.
      “Về phần Huân Nhi bọn họ, ta đem chuyện này cho bọn họ biết…”
      Cổ Nguyên cất xong ngọc tấm, đưa ánh mắt nhìn Tiêu Viêm giọng :” Hết thảy đều nhờ vào ngươi”.
      Đám người Lôi Thắng sắc mặt nghiêm túc hướng về Tiêu Viêm trịnh trọng ôm quyền. Nếu Tiêu Viêm thành công, cục diện thay đổi, nhưng nếu là thất bại, bọn họ ở nơi này thoát nổi thảm cảnh diệt vong.
      Nhìn từng khuôn mặt nghiêm túc đó, Tiêu Viêm cũng thở dài ra hơi, quả nhiên là người số khổ, mới cứu cha ra nghĩ tới loại trọng trách lớn như Thái Sơn này đè nặng lên bả vai, bất quá lần này thể thất bại a.
      Hướng về phía mọi người yên lặng ôm quyền. Tiêu Viêm ngẩng đầu, ánh mắt nhìn xa xa lên chín tầng trời kia là cái đỉnh khổng lồ, tại vị trí trung tâm đỉnh huyết hải tràn ngập, trong mơ hồ phảng phất như có người ngồi xếp bằng.
      “Hồn Thiên Đế, kế tiếp đến tột cùng là ai có thể trước bước đạt tới bước kia!”
      Tiêu Viêm ánh mắt tập trung vào Huyết Hải, đột nhiên xoay người, chậm rãi bước vào khe gian sau đó biết mất còn tăm tích. Đám người Cổ Nguyên nhìn thân ảnh Tiêu Viêm biến mất, bàn tay nhịn được nắm chặt lại, kế tiếp những thời giờ này ở bên trong mới vừa rồi là khảo nghiệm năng lực bọn họ…
      “Hy vọng có thể chống đỡ được đến khi Tiêu Viêm xuất quan…” ̉ Nguyên lẩm bẩm tự nói sau đó nhanh chóng trở lại đại điện, mọi người cũng nhanh chóng đuổi theo, sau đó từng đạo mệnh lệnh được ban bố, liên quân khủng bố tại thời khắc này một lần nữa được dựng lên.
      Tại nơi chân trời xa xôi kia, Huyết Hải bốc lên một mùi nồng đậm tràn ngập thiên ̣a, bên trong biển máu đầy rẫy năng lượng khủng khiếp, ở vị trí trung tâm của biển máu lơ lửng 1 đoá huyết liên, một bóng người tóc xoã ngồi xếp bằng bên nó, phía là năng lượng mênh mông vô tận ngừng từ Huyết Hải cùng với thiên ̣a truyền đến! Hai dòng năng lượng tại đây tụ lại, cuối cùng toàn bộ tràn vào trong cơ thể hắn.
      Đối mặt với nguồn năng lượng vô tận kia, thân thể của người kia giống như một cái động đáy, nguồn năng lượng kia đủ để cho một Đấu Thánh cường giả phải bạo thể mà chết ngờ bị hắn điên cuồng hấp thu mà có chút dấu hiệu nào dừng lại.
      “Hử?!”
      Bên huyết liên, bóng người hai mắt nhắm nghiền đột nhiên mở ra, tronng hai con mắt tràn ngập một màu giống như Huyết hải, làm cho mọi người rét mà run.
      ̃ ba động này…” Hồn Thiên Đế khẽ cau mày, đúng lúc này hắn cảm thấy tim đập nhanh một chút, bất quá đến lúc hắn chú tâm cảm nhận thì loại cảm giác này đã tiêu tán thấy.
      “Là ảo giác sao?” Hồn Thiên Đế lẩm bẩm tự nói, đại trận đã bao phủ cả Trung Châu, mặc dù hắn mới bước đầu dung hợp Đế phẩm đan dược nhưng vẫn cảm thấy áp lực nhỏ, nếu phải có Hồn Tộc duy trì sợ rằng đại trận này sớm đã tan vỡ. Dưới tình huống hết sức chăm chú này hắn cách nào phân tán sự chú ý Trung Châu có một chút thay đổi nhỏ.
      “Xuy!”
      Hồn Thiên Đế lẩm bẩm tự , gian phía sau đột nhiên nổi lên trận huyễn động, bóng đen thoáng ra.
      “Trong tộc thế nào?” Hồn Thiên Đế cũng quay đầu lại, thản nhiên .
      trăm vạn tộc nhân bị đầu nhập Huyết Trì, nhưng để duy trì đại trận e là chưa đủ.” Hắc ảnh nhìn bóng lưng kia trong mắt quang mang chớp động, vốn là trước kia cùng Hồn Thiên Đế là quan hệ ngang hàng, nhưng khi Hồn Thiên Đế nhận được Đế phẩm đan dược loại quan hệ này hiển nhiên cũng trở nên chênh lệch, cũng có biện pháp gì chỉ còn có thể tiếp tục nhẫn.
      “Tử Linh tộc, Thạch tộc, Dược tộc, đến đó bắt hết tộc nhân toàn bộ đưa vào Huyết Trì, nếu vẫn đủ liền đem tộc nhân của ta đưa vào Huyết Trì, ta cần đầy đủ năng lượng để hoàn thành đan dược bước cuối cùng…” Hồn Thiên Đế hờ hững .
      “Ngay cả tộc nhân cũng đầu nhập Huyết Trì?”
      Nghe vậy, hắc ảnh cả kinh, :” Vậy đem ít trưởng lão phản đối.”
      “Phản đối, ngươi hẳn phải hiểu xử lý như thế nào chứ.”
      Hồn Thiên Đế ảm đạm cười, huyết liên chuyển động, hai tròng mắt nhìn vào hắc ảnh, giọng :” Ngươi phải hiểu được, vì thành công bước vào cảnh giới đó, ta tiếc bất cứ giá nào, nhớ kĩ, hết thảy mọi thứ”.
      “Nếu ta thất bại, Hồn tộc cũng bị tiêu diệt, đến lúc đó ngươi cũng trốn được.”
      Con mắt hắc ảnh chợt loé, cuối cùng gật đầu.
      “Ngươi yên tâm, chỉ cần ta có thể tấn nhập cảnh giới kia, ta cũng biết mọi biện pháp, cũng là cơ sở để đột phá…”
      Hồn Thiên Đế khẽ mỉm cười, :” Bất quá mọi việc lúc này ngươi cũng phải thực tốt.”
      “Hiểu, mọi việc đều theo lời ngươi …” Hắc ảnh gật đầu, sau đó thân hình vừa động, biến mất khỏi Huyết Hải.
      Nhìn ảnh biến mất, Hồn Thiên Đế lúc này mới cười hài lòng, trong mắt xẹt qua dáng vẻ thản nhiên.
      Bởi vì có Hư Vô Thôn Viêm, Hồn tộc mới trở thành như thế này, đối với Hồn tộc mà đây là việc cực kì trọng yếu, cũng ít trưởng lão trong lòng coi Hư Vô Thôn Viêm là thứ trọng yếu nhất trong Hồn tộc, dù sao chỉ cần có tồn tại Hồn tộc cũng vì vấn đề huyết mạch mà suy vong.
      Trong lòng tộc dân Hồn tộc mà có lẽ Hồn Thiên Đế cũng quan trọng bằng Hư Vô Thôn Viêm. Tình huống như thế, Hồn Thiên Đế cũng nhận thấy được, bất quá cũng gì bởi vì hiểu được Hồn Tộc từ trước kia đều dựa vào Hư Vô Thôn Viêm. Nhưng mà nếu cứ dựa vào sau này biến mất, mà đến lúc đó Hư Vô Thôn Viêm chính là còn giá trị để sử dụng nữa…
      “Nếu ta trở thành Đấu Đế, vậy cũng cần luyện hoá loại bổn mạng như ngươi.” Hồn Thiên Đế nhàng cười tiếng tràn ngập huyết quang, trong hai tròng mắt lộ vẻ vô cùng lãnh, bất chợt Huyết liên chuyển động, hai tròng mắt lần nữa chậm rãi nhắm lại, bắt đầu điên cuồng hấp thu từ Trung Châu đại lục mạnh mẽ hút lấy năng lượng mênh mông.
      Mà khi Hồn Thiên Đế xoay người, Huyết hải phía cũng đột nhiên xuất 1 đạo hắc mang cực kỳ , ngọn lửa màu đen lặng lẽ bị dập tắt trong biển máu. màn này chỉ tồn tại trong chút thời gian, hơn nữa trong biển máu mênh mông này cho dù là Hồn Thiên Đế cũng phát ra.
      Trong gian Hồn Giới thoáng ra thân hình của Hư Vô Thôn Viêm, sắc mặt lạnh lùng nhìn xuống dưới cả vùng đất ước chừng vạn trượng trong Huyết trì, xung quanh Huyết trì liên tục từng bóng người bị ném vào trong đó, thanh thảm thiết tràn ngập trong thiên địa.
      Hư Vô Thôn Viêm hờ hững nhìn màn này, đầu ngón tay Hắc Viêm chợt loé, bất chợt thân thể khẽ cứng lại, hai nắm tay cũng chậm rãi nắm lại, trong mắt xẹt qua tia lạnh lẽo.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1634: Nguyên Khí
      Dịch: macha91 - Biên: Sói
      Thiên Mộ.
      Quảng trường khổng lồ trôi lơ lửng ở phía chân trời, ở đó, pho tượng đá cao gần vạn trượng đứng sừng sửng giữa quảng trường, nó tản ra uy áp nhàn nhạt bao phủ cả Thiên Mộ, làm cho mọi người cảm thấy sợ hãi, chính là nỗi sợ hãi phát ra từ sâu trong linh hồn.
      Tiêu Viêm đứng ở quảng trường, ngưng mắt nhìn pho tượng Cổ Đế trước mặt, hít sâu hơi hướng về phía tượng đá cung kính cúi đầu cái, sau đó thân hình chậm rãi bay lên trung, cuối cùng dừng lại trước hang đá ở lồng ngực của pho tượng.
      Bên ngoài động đá tràn ngập những tia sáng yếu ớt nhàn nhạt như sóng nước dao động. Tiêu Viêm nhìn những tia sáng này mà trong lòng khẩn trương lên, bởi vì thứ ánh sáng nhìn như yếu ớt này có thể dễ dàng làm cho Cổ Nguyên, Chúc Khôn cũng phải chịu nhiều thiệt thòi.
      Vào thời khắc này, Tiểu Y cũng ra vai Tiêu Viêm, đem Tịnh Liên Hỏa bao xung quanh thân thể Tiêu Viêm.
      "Thành hay bại đều là ở lúc này a . ." Tiêu Viêm lẩm bẩm tiếng, khuôn mặt lên vẻ kiên quyết, bước tới, trực tiếp rảo bước tiến vào bên trong động đá.
      "Ông!"
      Khi Tiêu Viêm qua tấm màn tia sáng yếu ớt này, có thể cảm thấy ràng đạo tinh thần dò xét xẹt qua cơ thể của , dưới loại dò xét này, bất kỳ vật gì trong cơ thể của , thậm chí là linh hồn, cũng thể nào che dấu được.
      Loại cảm giác này giống như là tất cả bí mật của đều bị lộ ra ngoài.
      Mặc dù bị dò xét cẩn thận phen, nhưng may mà tia sáng có vẻ gì là bài xích Tiêu Viêm, ngay sau đó, đầu óc Tiêu Viêm bỗng nhiên trở nên mụ mị ràng.
      Tình trạng mê muội như vậy kéo dài tầm chừng mấy giây, đến khi Tiêu Viêm khôi phục lại tinh thần cũng bất ngờ phát ra quang cảnh xung mình có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
      Trong ánh mắt Tiêu Viêm tràn ngập ngọn lửa, nghi ngờ gì nữa, nơi này là cái biển lửa, hơn nữa biển lửa còn có vố số màu sắc khác nhau, dị thường mỹ lệ.
      "Dị Hỏa Hải Dương. . ."
      Tiêu Viêm vươn tay ra nhàng bắt ngọn lửa màu tím, loại cảm giác quen thuộc liền xông lên não làm lẩm bẩm : "Tam Thiên Viêm Diễm Hỏa "
      Tiêu Viêm nện bước di chuyển, ở trong biển lửa do dị hỏa tạo nên này, khi nhàng bước những thứ này ngọn lửa kia cũng xoay quanh thân , lộ vẻ vô cùng thân cận.
      "Xem ra dị hỏa rất thích thú với thể chất của ngươi. " Tiêu Viêm chậm rãi bước đột ngột nghe thấy nụ cười già nua vang lên trong biển lửa.
      Thanh bất ngờ xuất làm cho Tiêu Viêm hơi kinh sợ, vội vàng ngẩng đầu, nhìn phía trước đó xa, nơi đó ngọn lửa ngưng tụ thành nụ hoa khổng lồ, nụ hoa từ từ nở ra, sau đó liền có thân ảnh xuất trong ánh mắt của Tiêu Viêm.
      Lão nhân mặc cái áo bào màu sẫm, bề ngoài có gì đặc biệt, so với những người già bình thường khác có khác nhau quá lớn.
      Lúc này, lão nhân ngồi xếp bằng ở giữa bông hoa, khuôn mặt già nua, nhìn Tiêu Viêm cười cười.
      Tiêu Viêm gặp qua người này mấy lần, nhưng ở những lần đó, phải là hư ảnh là hàng giả, nhưng ở lần này, Tiêu Viêm có thể chắc chắn đây là Đà Xá Cổ Đế!
      Có lẽ đây chỉ là hình ảnh lưu lại hoặc là tàn hồn, nhưng bất luận như thế nào người này cũng là vị Đấu Đế cuối cùng Đấu Khí Đại Lục!
      "Vãn bối Tiêu Viêm, ra mắt Cổ Đế tiền bối."
      Tiêu Viêm đè xuống kích động trong lòng, hướng về phía lão nhân ngồi xếp bằng trong hoa lửa cung kính thi lễ.
      "Động phủ ta lưu lại xem ra là được mở ra rồi. . ."
      Đà Xá Cổ Đế khẽ mỉm cười, chợt vung tay lên, biển lửa trước mặt liền dâng lên đóa hoa lửa khác: "Ngồi ."
      Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng từ chối nữa, thân hình chợt lóe, liền ngồi xếp bằng trong bông hoa lửa, hôm nay, ngồi gần nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết này, trong lòng Tiêu Viêm cũng có chút cảm khái, vào lúc này, mới phát ra, mái tóc dài đầu Đà Xá Cổ Đế bay lên ngọn lửa nhàn nhạt.
      lập tức hiểu được lời Chúc Khôn , bản thân Đà Xá Cổ Đế chính là loại dị hỏa, nhưng sau khi nuốt chửng hai mươi mốt loại dị hỏa còn lại dị hỏa bảng liền tiến hóa, hơn nữa tiềm tu vạn năm, mới đạt tới đẳng cấp Đấu Đế.
      tại Tiêu Viêm nhìn sơ qua màu sắc bộ tóc liền phát đó đúng lúc là màu sắc của hai mươi mốt loại dị hỏa.
      " Đấu Khí Đại Lục còn xuất Đấu Đế cường giả nữa rồi phải ?" Đà Xá Cổ Đế ngưng mắt mỉm cười nhìn Tiêu Viêm .
      "Đúng vậy tiền bối, ngài chính là Đấu Đế cường giả cuối cùng Đấu Khí đại lục, sau ngài, liền xuất Đấu Đế cường giả nữa." Tiêu Viêm chần chờ chút .
      "Quả thế a. . ." Đối với đáp án này, Đà Xá Cổ Đế cũng quá kinh ngạc, ngược lại khẽ gật đầu cái.
      "Hình như là tiền bối biết nguyên nhân của việc này. Theo như lời của vị tổ tiên ta nay hình như Đấu Khí Đại Lục thiếu loại năng lượng kỳ lạ mà thời đại viễn cổ có.” Tiêu Viêm nhịn được tò mò .
      "Ha hả, vị tổ tiên này của ngươi cũng có chút bản lãnh a, lại có thể phát ra việc này." Nghe vậy, Đà Xá Cổ Đế cũng cảm thấy kinh ngạc, chợt cười tiếng, .
      “Đúng là như thế, tại, trải qua vô số năm tháng, Đấu Khí Đại Lục thiếu loại đồ vật, mà loại đồ vật này lại là mấu chốt của việc đạt tới trình độ Đấu Đế, có loại đồ vật này mặc cho thiên phú của ngươi bực tuyệt diễm đến cỡ nào cũng là chỉ có thể dừng bước trước ngưỡng cửa này."
      "Loại đồ vật này là gì?" Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, giọng hỏi.
      "Nguyên." Đà Xá Cổ Đế nhàng phun ra chữ bí hiểm.
      "Nguyên?" Tiêu Viêm sửng sốt.
      "Thời viễn cổ, có số cường giả gọi loại vật này là Nguyên Khí, đây là loại năng lượng kỳ dị do trời đất sinh ra, sau khi hấp thu Nguyên Khí mới có thể thuận lợi đột phá Đấu Đế."
      Đà Xá Cổ Đế khẽ gật đầu, : "Từng cái gian Vị Diện, từ lúc bắt đầu cũng có Nguyên Khí ra đời, bất quá, Nguyên Khí cũng thể mãi mãi tái sinh, cách khác, mỗi khi phân Nguyên Khí bị mất số lượng Nguyên Khí trong trời cũng biến mất phân."
      " tồn tại của Đấu Đế cường giả chính tồn tại lớn nhất trong trời đất này, cho nên mỗi khi có vị Đấu Đế ra đời Nguyên Khí cũng mất ít, mà mất này lại được bù đắp, nên cuối cùng tới ngày như ngày hôm nay, Đấu Khí Đại Lục còn ai có thể đạt tới Đấu Đế vì có Nguyên Khí để hấp thu."
      Tiêu Viêm cười khổ, cái này đúng là tiền nhân hưởng phúc, hậu nhân gặp họa, cái thứ gọi là Nguyên Khí bị tiền nhân tiêu hao còn mống, mà người gánh lấy hậu quả của loại tiêu hao này là hậu nhân của họ.
      "Mà Đế phẩm đan tiền bối lưu lại bị người khác cướp được, mà hôm nay cái người kia lại tàn sát sinh linh, mạnh mẽ đoạt lấy năng lượng, muốn đem Đế hẩm đan hoàn toàn hoàn thành." Sau khi Tiêu Viêm cười khổ liền đem tâm trí trở lại chủ đề chính, bất kể trước kia như thế nào tại cần suy nghĩ làm gì để tấn nhập Đấu Đế, ngăn cản Hồn Thiên Đế lại.
      "Bên trong Đế Phẩm Đan cũng có tia Nguyên Khí, nếu người kia có thể đem bước cuối cùng hoàn thành việc tấn nhập Đấu Đế cũng phải là có khả năng”.
      Cổ Đế cười tiếng, chợt nhìn Tiêu Viêm : "Ta biết mục đích của ngươi khi đến nơi này."
      Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, chắp tay : "Mong tiền bối trợ giúp vãn bối, chuyện lần này, chính là kiếp nạn khó khăn của Đấu Khí Đại Lục."
      "Kiếp nạn hay kiếp nạn, bản thân ta có hứng thú với nó, ngươi có lẽ cũng biết thân thể của ta là gì."
      Đà Xá Cổ Đế cười cười, : "Bất quá nếu ngươi có thể đến được nơi này tự nhiên ngươi chính là người thích hợp nhất tiếp nhận truyền thừa của ta, nếu có thể hoàn thành đủ truyền thừa, ngươi cũng có thể tấn nhập Đấu Đế."
      "Đa tạ đại ân của tiền bối." Tiêu Viêm vui vẻ .
      "Ha hả" Đà Xá Cổ Đế cười, vung tay áo lên, bàn tay đột nhiên hướng về phía Tiêu Viêm chụp tới, liền có đoàn ngọn lửa màu phấn hồng từ trong cơ thể Tiêu Viêm xông ra, cuối cùng hóa thành cái Hỏa ra trong tay, chính là Tiểu Y.
      "Tịnh Liên Hỏa, lâu gặp. . ." Đà Xá Cổ Đế nhìn Tiểu Y trong tay, cười khẽ tiếng, .
      Khuôn mặt nhắn xinh xắn của Tiểu Y có chút lạnh như băng cùng cừu hận ngó chừng Đà Xá Cổ Đế, cũng lời nào, khuôn mặt còn có loáng thoáng chút mờ mịt, nhìn bộ dáng kia hình như là đối với số chuyện trước kia, còn có cách nào nhớ lại ràng, điều duy nhất có thể biết chính là đối với người trước mặt này trong lòng có oán hận và e ngại.
      "Xem ra ngươi vẫn rất hận ta a. . ."
      Đối với ánh mắt như vậy của Tiểu Y, Đà Xá Cổ Đế cũng thèm để ý, lại chú ý tới Tiêu Viêm, : "Trong cơ thể của ngươi có loại cảm giác rất quen thuộc, nếu ta đoán lầm, công pháp ngươi tu luyện là loại công pháp có thể cắn nuốt dị hỏa đúng ?"
      Tiêu Viêm cả kinh, chợt hiểu trước mặt người này thể dấu được bất cứ điều gì, lập tức yên lặng gật đầu.
      "Công pháp kia rất tốt, năm đó, bởi vì có nó nên ta mới có thành tựu như ngày hôm nay." Đà Xá Cổ Đế cười .
      " ra Phần Quyết chính là do tiền bối tạo ra."
      Nghe vậy, Tiêu Viêm liền kích động, nghĩ tới công pháp huyền ảo này lại được sáng chế bởi Đà Xá Cổ Đế, nhưng cũng đúng thôi, chỉ có vị Cổ Đế này mới có thể nghĩ ra công pháp thần kỳ như thế .
      "Ha hả, ngươi cũng nghĩ sai rồi, cái mà ngươi gọi là Phần Quyết, cũng phải do ta sáng chế, năm đó, khi linh trí của ta vừa mới ngưng tụ, trong lúc mờ mịt ta liền gặp quyển công pháp này, lúc đó ta liền xảy ra chút ít biến dị, về sau, quyển công pháp này cũng giúp đỡ ta ít, người tạo ra nó ta cũng chưa bao giờ nhìn thấy." Đà Xá Cổ Đế cười .
      "Hai chữ duyên phận khó có thể đoán trước được, từ góc độ nào đó, có thể miễn cưỡng xem ta và ngươi là đồng môn."
      Tiêu Viêm há miệng, trong lòng chấn động, nghĩ tới Phần Quyết cũng phải do Đà Xá Cổ Đế tạo ra, đến cuối cùng loại thiên tài nào mới có thể sáng chế ra loại công pháp nghịch thiên như thế này?
      "Ha hả, nhiều năm cùng người khác chuyện nên hôm nay ta nhảm nhiều a."
      Đà Xá Cổ Đế vung tay lên, biển lửa huyễn lệ khôn cùng đột nhiên giao động mạnh lên, con Hỏa long bay lên trung, cuối cùng ở giữa trung hóa thành hạt sen , bên ngoài hạt sen ngọn lửa bốc lên mãnh liệt vô cùng.
      "Truyền thừa của ta đều ở chỗ này, về phần ngươi có thể đạt tới Đấu Đế hay , phải xem số phận của ngươi nữa."

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1635: Hạo kiếp
      Dịch: biglove - Biên: Sói
      Nhìn hạt sen rực rỡ trôi lơ lửng biển lửa, trong ánh mắt Tiêu Viêm nhịn được lên vẻ kích động. Hôm nay ở Đấu Khí Đại Lục, Nguyên Khí hầu như còn, điều đó có nghĩa còn người nào có thể tiến vào cấp bậc Đấu Đế được nữa.
      Hồn Thiên Đế chiếm được Đế phẩm đan dược cho nên có cơ hội bước vào cảnh giới Đấu Đế, mà Tiêu Viêm cùng với liên quân chỉ còn hi vọng duy nhất đặt vào Cổ Đế Truyền Thừa.
      nay đại lục, muốn tiến vào cảnh giới Đấu Đế chỉ còn hai loại biện pháp này. Bởi vì chỉ có Đế phẩm đan dược và Cổ Đế truyền thừa là còn lưu giữ lại được hai đạo Nguyên Khí của thiên địa.
      “Muốn đạt được truyền thừa của ta tâm cần phải vững vàng như bàn thạch, trong đầu tập trung vào ý niệm duy nhất: Bất diệt!”
      Đà Xá Cổ Đế nhìn vẻ kích động cuả Tiêu Viêm, nhất thời khuôn mặt nở nụ cười ảm đạm, bàn tay khẽ động, hạt sen kia liền nhàng rơi xuống, cuối cùng trôi lơ lửng ở đầu Tiêu Viêm
      “Hô…!”
      Tiêu Viêm hít sâu vào hơi, nhanh chóng ổn định tinh thần đem tạp niệm trong đầu thanh trừ .
      “Ong…ong!”
      Hạt sen lửa phát ra ánh sáng kì dị, sau đó từ từ chậm rãi hạ xuống, rồi trực tiếp xuyên thẳng qua da đầu Tiêu Viêm, lọt vào trong đầu .
      “Oanh!”
      lúc hạt sen lửa vào cơ thể, toàn thân Tiêu Viêm lập tức đỏ lên, năng lượng ba động tỏa ra làm cho người ta cảm thấy kinh hãi, sau đó lấy tốc độ khủng bố tràn ra khắp thân thể Tiêu Viêm, làm cho toàn bộ kinh mạch trong cơ thể bành trướng ra, có cảm giác như bị xé rách.
      Mồ hôi như dòng suối từ khắp các lỗ chân lông cơ thể Tiêu Viêm điên cuồng tràn ra, trong thời gian ngắn ngủi mấy hơi thở, thân thể Tiêu Viêm vốn cao gầy, nay càng gầy gò hơn, nhìn giống như con khỉ .
      Trong lúc mồ hôi liên tục thoát ra, khuôn mặt Tiêu Viêm cũng lên đầy vẻ thống khổ, loại đau đớn này làm khuôn mặt trở nên vặn vẹo.
      Đà Xá Cổ Đế nhìn màn này sắc mặt vẫn bình thản như trước. Nếu ngay cả cửa ải thứ nhất cũng vượt qua việc muốn tiếp nhận truyền thừa chỉ là trò cười mà thôi.
      Bên trong biển lửa, thân thể Tiêu Viêm lúc này điên cuồng run rẩy. khắc trôi qua, vào lúc này hai mắt đột nhiên mở ra, rồi nổ tung thành đoàn huyết vụ.
      “Phanh!”
      Ngay sau đó, khắp thân thể Tiêu Viêm cũng truyền đến những tiếng nổ liên tiếp, thân thể trực tiếp bị lực lượng truyền thừa khủng bố kia phá hủy.
      Thấy thế, chân mày Đà Xá Cổ Đế khẽ động, tại mới là lúc bắt đầu truyền thừa, bất quá nếu Tiêu Viêm làm được như lời , chỉ truyền thừa thất bại mà nhục thể và linh hồn cũng chịu đả kích cực kì nghiêm trọng.
      “Thất bại sao…?”
      Linh hồn Tiêu Viêm nhìn thấy khắp nơi tràn ngập huyết vụ, có thể nhận thấy sâu thẳm từ trong linh hồn truyền ra cảm giác suy yếu, loại cảm giác này làm cho có phần buồn ngủ.
      Bất quá ngay sau đó, tinh thần Tiêu Viêm mạnh mẽ tỉnh táo lại, biết đây là thời khắc nguy hiểm, nếu cứ như vậy ngủ say, có thể ngay cả linh hồn cũng tiêu tán!
      “Thân thể quá yếu, căn bản cách nào tiếp nhận được lực lượng truyền thừa. Nhưng giờ thân thể bị hủy, tại sao vẫn có thể hấp thu được năng lượng?”
      Linh hồn Tiêu Viêm ngưng tụ thành đạo ánh sáng trong suốt. Lúc này là tiến thoái lưỡng nan, có thân thể, có cách nào hấp thu được lực lượng truyền thừa. Nhưng nếu luyện chế thân thể mới cũng cần rất nhiều công đoạn mà tại thời gian cho phép a!
      “Tâm vững vàng như bàn thạch. Tập trung vào ý niệm duy nhất: Bất diệt! “
      Linh hồn ánh sáng điên cuồng lóe lên, song tại thời điểm hết sức cấp bách này, khẩn trương trong lòng Tiêu Viêm chợt giảm xuống.
      Ổn định lại cảm xúc trong đầu, nhớ lại lời của Đà Xá Cổ Đế, Tiêu Viêm lập tức ngộ ra.
      Mà lúc Tiêu Viêm vừa ngộ ra, linh hồn ánh sáng đột nhiên lóe lên mạnh mẽ, trong linh hồn mơ hồ có từng đạo ánh sáng hoa mỹ bắn ra, nếu nhìn kĩ lại đó là đóa hỏa liên!
      Theo những ánh sáng huyền ảo này bắn ra, nguyên bản huyết vụ khuếch tán đột nhiên quỷ dị quay về, sau đó màn thần kì ra, chỉ thấy những mảnh huyết vụ nhanh chóng ngưng tụ bao lấy quang đoàn linh hồn vào bên trong, ngắn ngủi trong thời gian vài hơi thở lần nữa ngưng tụ thành thân thể có sức sống mãnh liệt.
      Lần nữa ngưng tụ lại thân thể, trong lòng Tiêu Viêm khỏi mừng rỡ , có thể cảm thấy thân thể mới này so với trước đây mạnh hơn rất nhiều.
      “Phá rồi lại lập, ngừng tích tụ sinh cơ, như vậy mới thích ứng được với lực lượng truyền thừa.”
      Trong mắt Tiêu Viêm chợt lóe, mơ hồ thấy được vẻ hưng phấn, bất quá lần này hưng phấn cũng kéo dài quá lâu. Hỏa liên lần nữa phóng xuất năng lượng khủng bố làm cho thiên địa chấn động!
      ‘Thình thịch! “
      Lúc năng lượng đáng sợ đó ngừng trùng kích, thân thể Tiêu Viêm mới vừa ngưng tụ xong lại lần nữa bị đánh tan thành từng đoàn huyết vụ, hơn nữa lần này ngay cả linh hồn cũng cảm thấy đau đớn.
      "Tâm như bàn thạch, được bất diệt! “
      Trong lòng giác ngộ ra , lần này Tiêu Viêm còn bối rối, thất thố như trước nữa, ý niệm chỉ nghĩ đến việc bảo vệ lấy linh hồn, còn tia tạp niệm, tiếp tục ngưng luyện thân thể.
      Theo linh hồn Tiêu Viêm ngưng tụ, từng đám huyết vụ lần nữa ngưng tụ lại, trong chớp mắt hình thành thân thể mới so với trước còn mạnh hơn ít.
      “Rầm…rầm…rầm!”
      Trong biển lửa, vang lên liên tiếp những thanh trầm thấp, thân thể Tiêu Viêm chính là ngừng ngưng tụ và phá hủy, hình thành vòng tuần hoàn, làm thân thể ngày càng trở nên hoàn mỹ.
      Nhìn cảnh này, Đà Xá Cổ Đế khuôn mặt cũng lên nét cười, nhàng gật đầu, người này ngộ tính cũng phải là thấp, khó trách ở chừng này tuổi đạt tới cấp bậc này, hơn nữa còn rất có nghị lực cùng kiên định
      “Xem ra sứ mạng của ta cũng sắp hoàn thành…!”
      Đà Xá Cổ Đế nhàng cười tiếng, trong giọng có cảm giác như được giải thoát.
      Trong lúc tu luyện, ngày tháng giống như thoi đưa, bất tri bất giác, năm thời gian nhanh chóng trôi qua.
      Trong năm này, Tiêu Viêm trãi qua biết bao nhiêu lần tự bạo cùng ngưng tụ thân thể. Ở trong vòng tuần hoàn này, lấy nghị lực hơn người của Tiêu Viêm mà cũng mất thần trí, chỉ còn chút tâm trí vững vàng bảo vệ ý niệm linh hồn trong những lần tự bạo thân thể,hơn nữa còn thích ứng được lực lượng truyền thừa.
      Song, quá trình này phảng phất như có điểm dừng, phá rồi lại lập, vẫn tuần hoàn vô hạn…
      Bên trong Thiên Mộ năm, đối với Đấu Khí Đại Lục mà chỉ mới trôi qua hơn hai tháng thời gian
      Mà ở trong thời gian hai tháng này, Trung Châu cũng cực độ rung chuyển, bởi vì Hồn Tộc bố trí vô số đại trận bao phủ toàn bộ Trung Châu , biến Trung Châu thành nơi có thể vào mà thể ra, giống Tử Vong Chi Địa vậy!
      Bầu trời vốn trong xanh tươi mát nhưng hôm nay lại tràn ngập những đám huyết vân đỏ rực, khi mặt trời xuyên thấu qua chiếu xạ cả vùng khiến cho lòng người vô cùng sợ hãi.
      Mùi vị huyết tinh bao phủ khắp mọi nơi trong Trung Châu. Bình thường cách khoảng thời gian, bên trong huyết vân lại bắn ra vô số huyết mang, nơi nào huyết mang bắn tới người chết vô số, thây ngang khắp đồng, máu chảy thành sông!
      Đây mới chân chính là đại nạn!
      Lúc mới bắt đầu, đối mặt với cách làm này của Hồn Tộc, vô số tông phái cùng các thế lực đều thể thái độ trất tức giận. Trong tức giận nhất thời, các thế lực này tự liên hợp lại, muốn tiến hành trận quyết đấu với Hồn Tộc. Chỉ là cuối cùng bị đường đồ sát chém giết, tổn thất hơn bảy phần. Tức giận, cuối cùng biến thành sợ hãi!
      Tới lúc này bọn họ mới hiểu ra được, thủ đoạn của Hồn Tộc sắc bén và mạnh mẽ đến bậc nào!
      Đối mặt với việc huyết vân thỉnh thoảng phủ xuống đầu cùng với huyết mang khủng bố đem mọi thứ huyết tẩy, tất cả các tông môn thế lực đều phải di dời. Mà địa phương bọn họ đến, tự nhiên chính là Thiên Phủ liên minh tổng bộ!
      Vào lúc này ở Trung Châu, cũng chỉ có tổng bộ của Thiên Phủ liên minh mới bị huyết mang ăn mòn.
      Do đó, ngắn ngủn tới tháng, Thiên Phủ liên minh phạm vi mấy vạn dặm liền bị người ta tấp nập kéo đến tấp nập chiếm lấy. Dù lạ góc cũng có đông nghịt đám người. Cả Trung Châu đều lâm vào đại loạn!
      Đối với việc những tông môn thế lực đến xin nương tựa, Thiên Phủ cũng thể làm gì khác, chỉ có thể hợp lực đông đảo cường giả cùng thi triển vòng phòng ngự khổng lồ bao lấy cả Thiên Phủ liên minh mười vạn dặm vào bên trong.
      Nhưng cho dù như thế, trong vòng phòng ngự vẫn thiếu thốn gian. Có ít các thế lực cùng tông phái vì duy trì phạm vi an toàn cho mình mà xảy ra xung đột, tranh đấu với nhau, cũng tạo thành ít người chết và bị thương. Bất quá đối với tình huống như vậy cho dù là liên quân cũng cách nào nhúng tay ngăn trở được. Bọn họ đến bước này là cực hạn, khi sinh tử bị uy hiếp, trật tự còn sót lại chút nào.
      Trong lúc phòng ngự,đồng thời Cổ Nguyên cùng Trúc Khôn mấy người từng liên thủ muốn ngăn trở Hồn Thiên Đế cho lấy thiên địa nguyên khí để luyện hóa hoàn toàn Đế Phẩm Đan Dược, nhưng rồi cuối cùng cũng là công mà rút lui. Đại trận này hấp thu vô số sinh linh huyết khí, lại do Hồn Thiên Đế trấn giữ, muốn phá nào có dễ như vậy?
      Trải qua quãng thời gian này, Trung Châu vốn phồn vinh nay trở nên hoang vu khắp nơi, nhìn lại cảnh tượng này giống như ngày tận thế sắp tới.
      Mà càng làm cho mọi người cảm thấy tuyệt vọng hơn chính là trong đám huyết vân kia có đạo khí tức kinh khủng càng ngày càng hung lệ, sát khí ngập trời, trong lòng ai cũng nghĩ, có lẽ thời khắc tận thế của Trung Châu tới rồi!
      Nhưng cũng có người nào có thể ngăn cản được, điều bọn họ có thể làm bây giờ là trơ mắt nhìn huyết vụ đầy trời càng ngày càng đậm.
      Bầu trời đầy máu tanh, Trung Châu trường hạo kiếp!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :