Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 244:vÔ ĐỀ

      Trong phòng khách, kéo theo vài vị Mặc gia người bị đốt cháy thành hư vô, bầu khí trong phòng khách , chợt trở nên im lặng như tờ.
      Hai tia sáng nhàn nhạt giống như ngôi sao bình thường bay vút lên, trong chớp mắt biến mất tại chân trời.
      Phi hành bên cạnh Tiêu Viêm, Hải Ba Đông nghiêng đầu nhìn về phía thiếu niên. Lúc này cỗ lực lượng khủng bố trong cơ thể kia hoàn toàn biến mất trở lại như cũ là hơi thở của đấu sư.
      Con mắt đục ngầu đánh giá Tiêu Viêm , Hải Ba Đông nhíu mày trầm ngâm hồi lâu, bỗng nhiên : "Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, cỗ lực lượng xa lạ có thể so với Đấu hoàng cường giả kia , chắc là phải do ngươi phát ra sao?"
      Hải Ba Đông bất ngờ , làm cho tốc độ phi hành của Tiêu Viêm chợt chậm lại chút. Quay đầu lại nhìn Hải Ba Đông, Tiêu Viêm lạnh nhạt cười :
      "Hải lão tiên sinh vì cái gì lại hỏi như vậy?"
      "Tuy rằng ta phủ nhận Tiêu Viêm tiểu huynh đệ có thiên phú tu luyện kiệt xuất, bất quá ta lưu lạc nhiều năm như vậy, loại thiên phú tu luyện này cũng phải chưa từng gặp qua. Bọn họ khi bằng tuổi ngươi thực lực cũng chỉ là đấu sư hoặc đại đấu sư, còn về phần đấu hoàng tuyệt đối có khả năng." Hải Ba Đông cười cười : "Cho nên trước đây ta cảm ứng được cỗ lực lượng xa lạ kia trong cơ thể ngươi, ngươi hẳn là muốn để cho người khác biết? Ha, ha, cách khác, cỗ lực lượng kia kỳ cũng phải của ngươi."
      Tiêu Viêm khẽ nhíu mày liếc nhìn Hải Ba Đông, lát sau khẽ cười : "Hải lão tiên sinh quả hổ danh là đấu hoàng cường giả, ánh mắt quả nhiên sắc sảo."
      Đối với việc đó, Tiêu Viêm cũng có trực tiếp phủ nhận bởi vì ràng đạt tới cấp bậc đấu hoàng cường giả, bất quá cũng may Hải Ba Đông phải là luyện dược sư, nếu bằng vào cảm giác của linh hồn cường đại của gã luyện dược sư cấp bậc đấu hoàng có thể cảm nhận được lực lượng của mình. Linh hồn của Dược lão nhất định có chỗ chốn liền bị phát . Lúc trước ở sa mạc, khi đan vương Cổ Hà xuất , Dược lão liền cẩn thận yên lặng, tuy rằng Cổ Hà nhất định có thể cảm nhận được tồn tại của Dược lão tuy nhiên dựa vào cảm giác của linh hồn cường đại, ít nhất có thể biết cỗ lực lượng kia phải của Tiêu Viêm.
      Nghe ý tứ của Tiêu Viêm tựa hồ phủ nhận, khuôn mặt Hải Ba Đông thoáng có chút kinh ngạc, bất quá cũng biết rằng nên hỏi tiếp nữa.
      "Ha ha, cỗ lực lượng kia đích thực thuộc về ta, tuy nhiên ngài nên biết ta có thể dùng lực lượng đó cùng đấu hoàng cường giả chống đỡ." Tiêu Viêm có chút thâm ý cười .
      Hải Ba Đông gật đầu cười cười, xác thực mặc kệ lực lượng kia có từ nơi nào Tiêu Viêm cũng có thể sử dụng nó. Như vậy, gã cường giả như trong tay nắm giữ lực lượng có thể cùng đấu hoàng cường giả chống đỡ mọi hoài nghi cùng khiêu khích tự nhiên đều biến mất. Thấy Hải Ba Đông gì thêm nữa, Tiêu Viêm lúc này mới mỉm cười. Đối phương cũng là người thông minh, biết rằng thứ lực lương này cần biết có từ đâu, chỉ cần ai có nó có quyền lên tiếng.
      " thôi, tranh thủ lúc sáng sớm có thể tới Diêm thành. Bất quá hướng đến Diêm thành ta cũng rất mình phải dựa vào Hải lão tiên sinh." Tiêu Viêm cười .
      "Ha ha, tuy rằng ta ở Mạc thành vài thập niên, nhưng mỗi ngày ta đều vẽ bản đồ nên đường đến đó ta cực kì quen thuộc, theo ta." Hải Ba Đông cười . Hai cánh sau lưng hơi rung lên, tốc độ đột nhiên tăng mạnh
      Tiêu Viêm gật gật đầu, nhìn Hải Ba Đông đột nhiên tăng tốc, Tử Vân Dực phe phẩy vội vàng đuổi theo.
      Bên bầu trời , hai đạo lưu quang bay bầu trời , nhìn có chút thê lương .
      Diêm thành, nằm ở phía đông của Gia Mã đế quốc, đường lớn rộng mở, khiến cho nó trở thành con đường thông từ bên trong đế quốc tới các tỉnh phía Đông, có vị trí chiến lược tồi, vì vậy nơi đây còn được gọi là thành thị lớn nhất phía Đông Gia Mã đế quốc. Hằng năm đều được đế quốc phái binh đến trấn thủ.
      Trong Diêm thành, Tiêu Viêm hướng tới mục tiêu là Mặc gia, thế lực cường đại nhất ở Gia Mã đế quốc.
      Vì Mặc gia bá đạo lũng đoạn nên gần 60% sản nghiệp trong Diêm thành tất cả đều thuộc vê Mặc gia. Lợi nhuận hằng năm cho dù phải bỏ chút tiền thuế cùng với lượng tài sản phía sau Mặc gia vẫn là càng ngày càng giàu có a. Nguồn: http://truyenyy.com
      Tuy rằng có thế lực lớn dễ gây hoạ nhưng có Vân Lam Tông đứng phía sau cho dù là hoàng thất của Gia Mã đế quốc cũng tìm đến Mặc gia gây phiền toái. Cho nên Mặc gia cơ hồ kiêng nể gì đem thế lực phát triển mạnh, cơ hồ trở thành bá chủ của Diêm thành. Nếu ở phía Đông có ba gia tộc kiềm chế chỉ e mặc gia sớm khuếch trương thế lực đến các khu vực khác.
      Nhưng ngay cả như vậy, vài năm gần đây Mặc gia dựa vào thế lực đằng sau , đem tam đại gia tộc đặt xuống dưới, nghiễm nhiên trở thành bá chủ.
      Trải qua ngày đường vất vả , Tiêu viêm hai người rốt cục từ từ tiếp cận phạm vi của Diêm thành , phía khoảng , ánh trăng bị ánh mặt trời thay thế , cỗ hơi thở hung hãn bảo phủ lấy Diêm thành , rốt cuốc ánh nắng chiếu rọi khắp nơi trong Diêm Thành . Nhìn tòa thành thị lớn kia giống như con mãnh thú nằm phủ phục xuống .
      Tiêu Viêm tuy rằng e ngại Mặc gia, tuy nhiên có thể che dấu thân phận đem mọi việc giải quyết là tốt nhất. Còn nữa, Hải Ba Đông cũng cũng muốn đắc tội với Vân Lam Tông, hiển nhiên thế lực lớn nhất Gia Mã đế quốc cũng làm cho vị băng hoàng này có chút kiêng kị.
      Sau khi thay đổi y phục, hai người lúc này mới hướng tới toà thành khổng lồ phía trước chậm rãi tới.
      tới cửa thành, Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên phát ra tại nơi này, mấy chục binh lính ánh mắt sắc lạnh đứng hai bên tường thành ngừng quét qua những người đường.
      Nhìn những cảnh vệ kia, Tiêu Viêm hơi cau mày, nơi này phải biên cảnh của đế quốc, mà phòng ngự so với Mạc thành còn nghiêm hơn?
      Thoáng có chút nghi hoặc lắc lắc đầu, Tiêm Viêm liếc mắt nhìn Hải Ba Đông, im lặng xếp hàng, lúc sau liền tiến vào thành thị phía trong.
      "Ai, lớn a. Mặc gia quả hổ danh là Diêm thành đệ nhất gia tộc".
      Trong lúc xếp hàng, Tiêu Viêm thấy mấy nam tử thân mặc trang phục lính đánh thuê khẽ với nhau.
      "Hắc, hắc, hôm nay có lẽ là sinh nhật của Mặc gia đại trưởng lão Mặc Thừa? Nghe chỉ các thế lực phía Đông mà ngay cả những thế lực khác cũng đều tới ăn mừng, ngay cả Vân Lam Tông cũng phái người đến."
      "Nga, Vân Lam Tông cũng phái người tới, Mặc Thừa quả là có mặt mũi a."
      "Hừ, Mặc gia tuy rằng thế lực cường đại nhưng trong mắt Vân Lam Tông lại được coi trọng, nếu phải Mặc gia hằng năm đều nộp khoản khổng lồ cho Vân Lam Tông, bọn họ liệu có cùng Mặc gia có quan hệ ?" gã lính đánh thuê khinh thường .
      "Hắc, hắc, đúng vậy." vài tên lính đánh thuê tựa hồ đối với Mặc gia cũng quá quan tâm, cười phụ hoạ .
      Đứng ở phía sau, nghe mấy tên lính đánh thuê chuyện, Tiêu Viêm đôi mắt khép lại, khẽ cười : "Chúng ta tới đúng lúc a, vừa vặn đúng lễ mừng thọ của lão hỗn đản kia."
      "Có nhiều thế lực đến đây như vậy chúng ta nên ra tay a." Hải Ba Đông nhíu mày .
      "Ha, ha, Hải lão tiên sinh, chúng ta hai người liên thủ đừng là Mặc gia, cho dù là Vân Lam Tông cũng đánh lại, huống hồ Tông chủ vân lam tông cũng thừa hơi mà đến nơi này ?"
      " như vậy , cũng có chút cân nhắc " Hải ba đông cười lắc đầu , người có thể thống lĩnh được đại môn phái Vân lam tông Siêu cấp cường giả , Tại Gia mã đế quốc còn có mấy người đủ tư cách mời Nàng đến ăn mừng !"
      "Ách, ta tựa hồ đồng ý với ngươi là ra tay a." Cười lúc, Hải Ba Đông bỗng nhiên sửng sốt .
      "Hắc, hắc, Hải lão tiên sinh, đến lúc cần người hãy ra tay, Ta nghĩ có cái giá chắc có khả năng làm cho người hài lòng .Tiêu Viêm cười .
      " gã luyện dược sư có thể luyện chế lục phẩm đan dược như ngươi, ta thực hy vọng ngươi nợ ta chút ân tình a." Hải Ba Đông vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, cười .
      Khẽ mỉm cười, Tiêu Viêm thấy sắp đến lượt mình, vừa muốn bước tới trước, phía sau truyền lại tiếng vó ngựa. Quay người lại, Tiêu Viêm thấy mấy người nam nữ cưỡi ngựa phóng đến. Bụi bay mù mịt làm cho những người xếp hàng chờ đợi tức giận, nhưng khi ánh mắt phẫn nộ của bọn họ nhìn thấy bóng người con ngựa phía sau, bao nhiêu tức giận liền biến mất.
      Ngồi ngựa là nữ tử trẻ tuổi, thân mặc bộ hồng y bó sát người , lả lướt vô cùng nhuần nhuyễn , hai má của nữ tử có chút trơn bóng , cổ đeo quả trang sức thủy tinh nho , làm cho khuôn mặt của Nàng có chút linh động.
      Hồng y nữ tử nhìn lướt qua mọi người, vì nàng điều khiển ngựa gây ra phiền toái cho những người xếp hàng chờ đợi mà dừng lại, liền dẫn theo người của mình phi thẳng vào trong thành.
      Sau khi tiếng vó ngựa xa dần, trong đội ngũ xếp hàng liền vang lên vài tiếng bất mãn.
      "Mẹ nó, phải ỷ mình là Mặc gia nhị tiểu thư sao? Thần kỳ cái rắm a, Mặc gia phải là dựa vào việc lấy lòng Vân Lam Tông để có được địa vị như hôm nay hay sao, ngày nào đó, nếu Mặc gia làm chuyện gì vừa ý họ, Vân Lam Tông sớm muộn cũng đem Mặc gia đá ."
      Nghe phía sau vang lên tiếng mằng chửi, Tiêu Viêm nhàn nhạt cười, ánh mắt khẽ quét qua thông đạo tối như mực trước cửa thành, sau đó sửa sang lại hắc bào rồi chậm rãi tiến vào.
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 245:NẠP LAN

      Thông qua thông đạo tối đen , ánh nắng chói mắt đột nhiên làm cho ánh mắt Tiêu Viêm theo thói quen có chút hư ảo .
      lát sau , đợi đến lúc thích ứng được với ánh sáng , lúc này Tiêu Viêm mới chậm rãi mở to mắt , bên tai tràn ngập thanh huyên náo .
      Mở mắt ra , tại tầm mắt xuất tòa thành thị khổng lồ . Đứng ở lối ra của tường thành , Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn hai bên đường ngã tư chi chít cửa hàng đẹp đẽ cùng với người qua lại ngã tư , khỏi tán thưởng tiếng , quả hổ là thành thị lớn nhất phía Đông của Gia Mã đế quốc . Lưu lượng người cùng độ phồn hoa chỉ sợ Hắc Nham thành mà Tiêu Viêm lần trước nhìn thấy mới có thể so sánh.
      Đứng ở ngã tư đường , Tiêu Viêm bất ngờ nghe được thấy thanh ồn ào khiến cho tai có chút khó chịu , mắt khó có thể che dấu vẻ mỏi mệt , xoa xoa huyệt Thái Dương , quay đầu về phía Hải lão :" Liên tục chạy hai ngày đường , trước tiên chúng ta tìm chỗ nghỉ tạm , sau thuận tiện hỏi thăm tin của Mặc gia ?"
      " Ừ , cũng được ." Nghe vậy , Hải Ba Đông hơi gật đầu , tuy tiến vào cảnh giới Đấu Hoàng , chịu đựng mệt mỏi vượt qua người thường , dù sao hai ngày nay phi hành liên tục nghỉ ngơi , đấu khí tiêu hao cũng thực quá lớn , cho nên có thể nghỉ ngơi chút Lão đương nhiên từ chối .
      Nhìn thấy Hải ba Đông gật đầu, Tiêu Viêm cười cười , theo dòng người lên phía trước.
      đường qua , chung quanh nhiều biển hiệu làm cho mọi người rối mắt , làm cho Tiêu Viêm có vẻ kinh ngạc . Lúc sau khi đí qua ngã tư đường , Tiêu Viêm chép miệng , khẽ cười :" Ngã tư đường này ta tính có tổng cộng 103 gian hàng , trông đó có 74 gian hàng có biển hiệu đề chữ " Mặc " , bọn họ Mặc gia ở Diêm thành này là bá chủ , xem ra quả nhiên giả ".
      Mặc gia này tại cũng quá mức bá đạo , năm đó ta tới Diêm thành này , lúc đó tại đay còn có vài phương thế lực có thể đấu lại với Mặc gia ." Hải Ba Đông đảo ánh mắt vòng , gật đầu .
      "" Vậy Vân Lam Tông kia có năng lực lớn vậy sao ? người trước kia được tính là mạnh mẽ ở gia tộc , dựa vào bọn họ lại có thể quật khởi ?" Tiêu Viêm sờ cằm, nhíu mày .
      " Thực lực bề ngoài của Vân Lam Tông cũng đáng sợ . Nhưng mà thế lực tiềm tàng của nó cũng thực khủng bố . Ngươi phải biết rằng , nhiều năm như vậy biết bao nhiêu cường giả từ Vân Lam Tông ra , rải rác ở các địa phương của Gia Mã đế quốc , thậm chí còn khuyếch tán ở các đế quốc bên ngoài . Bọn họ thành lập các thế lực đều có mối liên hệ với Vân Lam Tông , thậm chí ngươi có thể đem bọn họ so sánh với thế lực của Vân Lam Tông . Ngươi có thể tưởng tượng chút nếu như ngày nào đó các cường giả hoặc các thế lực đó tập trung tại Vân Lam Tông lực lượng này khủng bố đến mức nào ? Khi đó ta nghĩ cho dù hoàng thất của Gia Mã đế quốc có lão tổ tông tọa trấn , chỉ sợ cũng chỉ có thể d Dựa vào thôi ." Hải Ba Đông , khuôn mặt lên chút ngưng trọng hiếm thấy .
      " Rất là khủng bố à " Tiêu Viêm nghe vậy nhàng thở hơi lẩm bẩm .
      "Ta cũng biết ngươi cùng vân lam tông có ân oán gì. Bất quá, xem ở chúng ta cũng coi như có quen biết, ta trước với ngươi câu . Tốt nhất nên trêu chọc bọn họ , cái tổ ong bò vẽ kia , cũng tùy tiện chọc vào ." Hải ba Đông trầm ngâm hồi, nhắc nhở .
      Tiêu Viêm khẽ lắc đầu. Bàn tay vỗ tay áo bào, cước bộ chậm rãi tiếp . lúc sau đến :" Có lẽ người đúng , nhưng mà có số việc ta phải làm . Cho dù là đâm tổ ong bò vẽ kia , ta cũng quyết làm !"
      Nghe lời này của Tiêu Viêm , Hải Ba Đông nhịn được lắc đầu . Lão biết được thiếu niên tiền đồ vô hạn này vì cái gì mà phải cố tình trêu chọc Vân Lam Tông . Chẳng lẽ biết cử chỉ này là rất ngu xuẩn sao ?
      " Hơn nữa nếu bọn họ về sau giống như tổ ong võ vẽ tìm ta phiền toái, như vậy ta cũng cho bọn họ biết Tiêu viêm ta phải là bùn đất . dám đến ta dám giết , tuổi ta còn trẻ còn có rất nhiều thời gian . Với thực lực của Đấu hoàng ta còn có thể đập được Vân Lam Tông, ta đây cố gắng đạt tới đấu tông , đấu tông đc đấu thánh thậm chí là đấu đế . " Tiêu Viêm bỗng nhàn nhạt là bước chân Hải Ba Đông chậm lại , thần tình ngạc nhiên nhìn khuôn mặt thanh tú nhưng ra vẻ quật cường cùng tàn nhẫn , trong lòng bỗng xuất ý niệm " chừng, lần này là vân lam tông trêu chọc đến con ong vò vẽ điên đâu. "
      " À , đúng rồi , lúc trước theo như lời Hải lão tiên sinh lão tổ tông của hoàng thất Gia Mã đế quốc đó là ai ?" Tiêu Viêm bỗng nhiên nghi hoặc hỏi .
      " lão quái vật, lão quái, về sau có cơ hội đế đô, chính ngươi nhận thức , lão già kia là ngươì thủ hộ của hoàng thất Gia Mã đế quốc , thực lực rất khủng bố , nhiều năm như vậy thấy , biết thực lực tăng bao nhiêu rồi ?" ?" Hải ba Đông vỗ về chòm râu, khuôn mặt biểu chút kiêng kị , sau lúc cười :" Năm đó cũng Mĩ Đỗ Toa nữ vương chiến đấu , nhưng mà so với ta tốt hơn , dĩ nhiên là đấu ngang tay với Mĩ Đỗ Toa nữ vương . hơn nữa cuối cùng có thể an toàn quay về ."
      Nghe vậy khuôn mặt Tiêu Viêm lên chút thoáng kinh ngạc , Mĩ Đỗ Toa nữ vương kia chính là đứng ở đấu hoàng đỉnh địa cường giả, có thể cùng nàng giao chiến mà bất bại, vị kia lão quái vật thực lực chỉ sợ ít nhất là hơn lục tinh đấu hoàng sao?
      Sợ hãi lắc đầu , bước chân của Tiêu Viêm chậm lại nhìn về phía khu nhà ngã tư đường tên là Mặc Tác Uyển Hoa khách sạn , với Hải Ba Đông :" Chúng ta ở trong này nghỉ tạm lát ?"
      " Ừ." ." Hải ba Đông đầu.
      Hai người tiến vào khách sạn , ánh mắt quét vòng có chút phát . Ở hai bên đại sảnh trong khách sạn đều có người ngồi trong đó , liền lắng nghe những người này chuyện . lúc sau Tiêu Viêm mới biết tất cả những người này đều ở nơi khác tới đến chúc thọ Đại trưởng lão của Mặc gia .
      Hơi lắc đầu Tiêu Viêm tới chỗ quầy , muốn thuê hai gian phòng . lúc sau chưởng quầy là vị có vài phần tư sắc đánh giá họ chút rồi trả lời ngọt ngào :" Tiên sinh , xin hỏi các ngài có thiếp mời của Mặc gia ?"
      " Thiếp mời ?" Tiêu Viêm ngẩn người cau mày lắc đầu :" có , chúng ta đến Diêm thành còn cần phải có thiệp mời của Mặc gia sao ?"
      " xin lỗi . Vài ngày gần đây , tất cả lữu điếm của Diêm thành đều được Mặc gia bao hết rồi , các khách sạn đó đều tiếp đãi khách mời của Mặc gia . " Thị nữ tươi cười trả lời
      " Ồ , Mặc gia tựa hồ rất bá đạo a ?" Tiêu viêm khẽ cười thưởng thức lời của chưởng quầy .
      Nghe vậy , thị nữ sắc mặt cứng lại, đây chính là lần đầu tiên nghe thấy có người dám Mặc gia phải là thổ địa ở Diêm thành lập tức dở khóc dở cười , gương mặt có chút xấu hổ .
      " Ba!"
      Nhìn thấy thần sắc xấu hổ của thị nữ , Tiêu Viêm cũng cảm thấy thú vị liền xoay người muốn rời nhưng mà đạo bóng đen từ bên hung hăng bay đến cuối cùng nện tiếng phía quầy .
      Nơi này sao lại có gã nhà quê ? Dám ở Diêm thành trách Măc gia ta bá đạo ?" Bóng đen hạ xuống đó là thanh của nữ tử bên trái Tiêu Viêm vang lên .
      Nghe được lời này ràng là giọng điệu của nữ tử điêu ngoa , trong mắt Tiêu Viêm lên chút vẻ kiên nhẫn , quay đầu nhìn thấy đám người cách đó xa .
      Nhóm người này ràng còn trẻ . Cầm đầu là mặc áo hồng bó sát người , dáng người đầy đặn , chỗ nào nên lồi lồi , lõm lõm , nữ tử mê người . Cái váy ngắn che được đôi chân thon dài làm trong đại sảnh có có ít ánh mắt nam tử ngẫu nhiên đảo qua cặp đùi này , trong mắt lên chút thèm muốn .
      Ánh mắt quét qua vị hồng y nữ tữ trong tay cầm trường tiên . Tiêu Viêm nhận ra nàng . Lúc trước ở cửa thành, xe ngựa chạy như điên đúng là vị nữ tử này được xưng là Mặc gia nhị tiểu thư .
      Ánh mắt Tiêu viêm nhìn về phía vị nữ tử vênh váo tự đắc cái , là mất hứng thú , có chút lắc đầu xoay người quay trở lại bên ngoài
      Tiểu tử! Muốn chết!" Nhìn thấy bộ dáng của Tiêu Viêm , nữ tử xưa nay được mọi người cho là bảo bối nhất thời mày dựng thẳng , trong tay xuất cái roi dài quất cái hóa thành đạo bóng đen hung hăng đánh về phía Tiêu Viêm .
      Khi trường tiên sắp đánh lên thân thể của Tiêu Viêm , thanh sắc hỏa diễm bỗng nhiên quỷ dị được lên , nhiệt độ nóng cháy , chỉ đem trường tiên đốt thành tro tàn hơn nữa cỗ thanh sắc hỏa diễm nhàn nhạt bắn về phía hồng y nữ tử .
      Thanh sắc hỏa diễm vừa thân, trong đại sảnh , độ ấm chợt tăng lên.
      Trong đại sảnh, thiếu người kiến thức rộng rãi nhìn thấy thanh sắc hỏa diễm kia đều khỏi hoảng sợ : "Dị hỏa ?
      chút thanh sắc hỏa diễm trong hoảng sợ của mọi người bắn thẳng tắp về gương mặt cuả vị hồng y nữ tử . Xem tình thế này nếu như bị đánh trúng cho dù may mắn giữ được tính mạng , khuôn mặt xinh đẹp được mọi người thích chỉ sợ cũng bị phá hỏng .
      Khuôn mặt có vẻ hoảng sợ , trong mắt vị hồng y nữ tử kia ngừng phóng đại được thanh sắc hỏa diễm . Trong lòng muốn trốn tránh nhưng mà nàng có thực lực để né tránh sao ? Lập tức chỉ đứng ngây ngốc chỗ tùy ý để thanh sắc hỏa diễm kia bắn đến .
      Ngay tại lúc thanh sắc hỏa diễm sắp bắn trúng hồng y nữ tử , đạo thiểm điện từ bên ngoài phóng đến ôm lấy nữ tử tránh đạo thanh sắc hỏa diễm phóng đến . Bạn đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
      Thanh sắc hỏa diễm kích thất bại, mất mục tiêu , vừa vặn là oanh kích khối nham thạch phái sau vị hồng y nữ tử . Nhất thời từng đạo ánh mắt hoảng sợ rơi bức thạch điêu , trong khoảng khắc hóa thành chất lỏng .
      " Tê " nhìn chút hỏa diễm khủng bố như vậy , tất cả mọi người trong đại sảnh cẩn thận hít ngụm lương khí , chợt đem ánh mắt rung đọng hướng về phía hắc bào thiếu niên .
      "Vị tiểu huynh đệ này, xin dừng tay!" Ở chỗ trong đại sảnh , gã trung niên nam tử bước nhanh ra, ở phía sau là khuôn mặt trằn bệch của vị hồng y nữ tử . Hiển nhiên, vừa rồi ra tay cứu giúp người, đó là vị trung niên này
      Nhàn nhạt nhìn vị hồng y nữ tử đứng phía sau vị trung niên , Tiêu Viêm hơi nghiêng đầu , hai tay rời khỏi hắc bào , chút thanh sắc hỏa diễm, lần thứ hai nghịch ngợm nhảy đầu ngón tay ..
      Tiểu huynh đệ, lúc trước Linh Lâm xúc động quá mức" vị kia da đầu có chút run lên nhìn lũ thanh sắc hảo diễm đầu ngón tay của Tiêu Viêm , chắp tay khách khí .
      " Mặc gia?" Khóe miệng khẽ cười , Tiêu Viêm liếc vị đấu sư trung niên này , cười lạnh :" trước cho ngươi , đừng tưởng rằng Mặc gia có vân lam tông chỗ dựa liền kiêng nể ai , chừng ngày nào đó chọc tới người nên dây vào , cho dù là vân lam tông, cũng bảo vệ nổi các ngươi ."
      Thiếu niên cười lạnh . Trong đại sảnh , tất cả mọi người đều bị chút ngữ khí cuồng vọng này mà chấn động , ánh mắt nhìn lên chỗ thanh sắc hỏa diễm phiêu phù tay Tiêu Viêm . sau đó ánh mắt lướt qua người đứng sau lưng Tiêu Viêm chính là Hãi lão . Tất cả mọi người đều rất sáng suốt giữ im lặng , tuổi trẻ có loại thanh sắc hỏa diễm khủng bố như thé , nếu như sau lưng có siêu cấp cường giả tương trợ , mọi người tuyệt đối tin tưởng , mà nếu thiếu niên được sau lưng thực là có được cái loại cấp bậc được cường giả này , như vậy lúc trước lời này cũng tính là dối :" Ha hả, tiểu huynh đệ được lời này , hôm nay sau khi trở về, ta chắc chắn làm cho gia chủ trách phạt Linh Lâm." Vị này trung niên này ràng phải người lỗ mãng, cho nên vẫn chưa bởi vậy mà có điều phẫn nộ, ngược lại là cười xòa .
      Nhìn vị trung niên cái , ánh mắt Tiêu Viêm huwngs về phía vị hồng y nữ tử phía sau . Làm như thấy được ánh mắt của Tiêu Viêm đảo qua , vị nữ tử này lúc trước còn vênh váo , nhất thời sắc mặt tái nhợt được đem đầu lui lại phía sau vị trung niên , sợ luc thanh sắc hỏa diễm tập kích lần thứ hai , bộ dáng khiếp đảm còn tí chút ương ngạnh .
      Bàn tay chậm rãi thu vào hắc bào, Tiêu Viêm vừa muốn xoay người , vị trung niên vội vàng tiến lên từng bước, khách khí : " Hai vị nếu đến Diêm thành , Tất cả khách sạn đều bị Mặc gia bao hết , cho nên tại hai vị cho dù khắp diêm thành, cũng tìm thấy chỗ nghỉ tạm đâu . Như vậy , vì bồi tội cho hai vị , ta phân phó nơi này cấp cho hai vị hai gian phòng xa hoa , khong biết hai vị có chấp nhận lời xin lỗi xủa Mặc gia ?"
      Bước chân dừng lại , Tiêu Viêm quay đầu đến, nhìn vị trung niên này làm việc có chút khôn khéo , cùng Hải Ba Đông nhìn nhau liếc mắt cái. có chút được lời khách sáo. Xoay người liền đối với thang lầu chỗ đến, nhàn nhạt : "Dẫn đường!"
      Được, " nhìn Tiêu Viêm cùng Hải Ba Đông kia có bộ dáng dứt khoát , vị trung niên sửng sốt , vội vàng hồi phục tinh thần , đem vị hồng y nữ tử phía sau trấn an chút , sau đó vội vàng theo lên .
      Nhìn Tiêu Viêm chậm rãi nhàng biến mất ở chỗ cuối cầu thang , trong đại sảnh lúc này mới giảm chút khí cúi đầu khe khẽ tự hỏi bối cảnh của già trẻ thần bí này .
      Vị hồng y nữ tử khuôn mặt tái nhợt mặt cười cho đến khi Tiêu Viêm biến mất , mới chậm rãi lên chút hồng , mu bàn tay lau chút nước mắt . Nàng như vậy nhiều năm qua , lần đầu tiên phải chịu loại đối đãi này .
      Ở bên cạnh nữ tử , thanh niên đồng dạng bị dọa ngây người vội chạy đến an ủi .
      Tính cách vị hồng y nữ tử này cho dù ngang ngược , nhưng dù sao cũng là con cái đại gia , lúc lâu sau đem cảm xúc ổn định trở lại , lúc này có vẻ ít ngang ngược , tuy rằng là gượng cười nhưng dù sao mỹ nữ vẫn là mỹ nữ , mặc kệ ra sao vẫn rất đẹp .
      "Linh Lâm, lúc trước tên kia là rất đáng giận , nàng yên tâm, chờ ngày mai ta nhất định tìm người giúp nàng cái công đạo ." Vị thanh niên này lúc trước bị dọa đến ngây ngốc , lúc này chạy đến bên cạnh mỹ nhân biểu quyết tâm với dũng cảm của mình .
      " Ha ha , Linh Lâm muội muội, làm sao khóc đáng thương như vậy ? Chẳng lẽ còn có ai dám ở Diêm thành này đắc tội với ngươi ?" Ở ben cạnh vị hồng y nữ tử cùng vị thanh niên biểu dũng mãnh kia , tiếng cười thanh thúy bỗng nhiên từ cửa lớn truyền vào .
      Tiếng cười như chuông ngân truyền vào địa sảnh làm trong lòng mọi người khẽ run , từng đạo ánh mắt vội vàng hướng về phía đại môn .
      Tiếng cười của nữ tử vang lên lâu , tuyệt sắc giai nhân mặc quần áo thanh hãh xuất , chậm rãi lọt vào tầm mắt của mọi người .
      Ánh mắt nhìn nữ tử tao nhã kia , tất cả nam nhân trong đại sảnh ngừng hô hấp bị sắc đẹp làm cho ngừng thở .
      Nữ tủ thân mặc trường bào màu xanh bó sát người , vòng đai lưng trong suốt bó lấy vòng eo , thể hoàn mỹ đến cực điểm
      Bàn tay nữ tử như ngọc , da thịt trắng nõn , khuôn mặt nhàn nhạt lên vẻ khí , làm cho người ta hâm mộ và kính ngưỡng
      Vành tai mềm mại của nữ tử lộ đôi hoa tai lục sắc , hoa tai khẽ lay động kêu leng keng rất giống như tiếng suối chảy róc rách như bản nhạc .
      Ở chỗ này bỗng nhiên xuất vị tuyệt sắc nữ tử , bất luận khí chất cùng dung mạo, đều hơn xa vị kia hồng y nữ tử , hai người đứng chung chỗ, là có chút khiến người ta tự biết xấu hổ.
      Trong đại sảnh , từng đạo ánh mắt nóng bỏng hướng đến thân thể mềm mại lả lướt kia đí tới . Nhưng mà khi ánh mắt bọn họ nhìn thấy kí hiệu đám mây xanh cùng thanh trường kiếm bàng bạc ống tay áo nữ tử , tâm hồn như bị gáo nước lạnh , ánh mắt lên chút kinh sợ .
      Hồng y nữ tử mặt cười kinh ngạc được nhìn kia cười dài được tiến lên nữ nhân kia , sửng sốt lúc vội vàng cười duyên : "Nạp Lan tỷ tỷ, sao tỷ cũng đến đây?"
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 246:NGHỈ NGƠI - PHỤC HỒI

      Nhìn nữ tử kia thần tình vui sướng, nguyệt bào nữ nhân khẽ cười cười, nụ cười chứa cao quý, lập tức khiến người khác cảm thấy lạnh lùng, lại có khí chất làm người ta cảm thấy dám đến gần, mặc kệ như thế nào, qua ba năm, làm cho ngây ngô lúc trước, thành thục hơn rất nhiều.
      Trong đại sảnh mọi người, khóe mắt dư quang đều đảo qua nguyệt bào nữ nhân xinh đẹp gương mặt lên nụ cười, đều khỏi có chút cảm thấy mê mẩn .
      Sau khi nguyệt bào nữ nhân tiến vào lúc, gã đồng dạng bào phục lão giả, cũng cười tủm tỉm đến, đứng sau nguyệt bào nữ nhân, mắt lão mở rồi khép, ngẫu nhiên tinh quang thiểm lược, bàn tay khô héo ở ngoài tay áo bào giống như ưng trảo bén nhọn.
      Cùng nguyệt bào nữ tử chuyện lúc , Linh Lâm lại là hướng về vị lão giả kia cười ngọt ngào : "Cát diệp lão tiên sinh."
      "Ha hả, vài năm gặp, Linh Lâm nha đầu ra càng ngày càng đẹp a." Được xưng là cát diệp lão giả, cười dài gật đầu.
      Khuôn mặt cười lên chút ửng đỏ, hồng y nữ tử tên là linh lâm vô cùng thân thiết lôi kéo bàn tay mềm mại trắng nõn như ôn ngọc của nguyệt bào nữ nhân, kinh hỉ cười : "Nạp Lan tỷ tỷ, nghĩ tới ngươi thế nhưng lại hạ vân lam sơn (xuống núi vân lam), nếu phụ thân bọn họ biết, nhất định cao hứng ."
      "Phụng lão sư phân phó mà thôi, hơn nữa ta cũng phải trong khoảng thời gian này phải về nhà chuyến, cho nên thuận tiện tới ." Nguyệt bào nữ nhân thanh nhu hòa , trong con mắt sáng lưu chuyển, ở trong đại sảnh nhìn quét lần, vui đùa : "Xem lúc trước linh Lâm muội muội bộ dạng ủy khuất, chẳng lẽ là bị người ta khi dễ ?"
      Bị nguyệt bào nữ nhân nhắc tới vấn đề này, linh lâm mặt cười lên chút cười mỉa, nàng tuy rằng thái độ làm người có chút thích, bất quá cũng phải ngu ngốc, lúc trước vị trưởng bối cứu nàng theo cử chỉ đối đãi với tiêu viêm mà xem, trong lòng nàng cũng biết, thiếu niên tuổi so với mình lớn hơn chút, tuyệt đối dễ dàng trêu chọc, bởi vậy, nàng cũng chưa đem tình hình cụ thể và tỉ mỉ ra. Miễn cho mọc ra lan tràn những chuyện cần thiết .
      " có gì, gặp người thú vị mà thôi." Linh lâm khoát tay áo, khóe mắt dư quang cũng tự chủ được liếc về phía bên thạch điêu điêu khắc bằng nham thạch hóa thành chất lỏng, mặt cười lại nhịn được hơi tái nhợt chút, bộ dáng thoạt nhìn là thiếu niên thanh tú kia, khi động thủ, nghĩ tới dĩ nhiên là có nửa điểm thương hương tiếc ngọc.
      Ba năm tôi luyện, Nguyệt bào nữ tử còn là ngây ngô , dựa vào Vân lam tông nên dẫn người đến nhà người ta từ hôn . Bởi vậy, biến hóa khuôn mặt Linh lâm Cũng tránh được bị nàng phát , ánh mắt bên xẹt qua, cuối cùng dừng lại ở tại chất lỏng nham thạch còn tản ra chút nhiệt khí, thoáng sửng sốt. khuôn mặt xinh đẹp đẹp động lòng người, lên chút ngưng trọng.
      Hơi quay đầu lại, cùng cát diệp nhìn nhau liếc mắt cái, hai người đều từ trong mắt đối phương nhìn ra chút vẻ kinh dị. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
      "Là cường già tinh thông hỏa thuộc tính đấu khí." cặp mắt Đối diện. Hai người trong lòng. Đều lên đạo ý niệm trong đầu rất nhanh xẹt qua. Sau đó khuôn mặt vẻ kinh dị. Nhanh chóng thu liễm.
      Linh lâm gương mặt địa tái nhợt gần như trong nháy mắt. là tiêu tán . Xoay qua ... . Nhìn đám người tuổi trẻ kia vốn vẫn vây quanh bản thân bên cạnh muốn được hảo cảm của chính mình. Lúc này lại thần tình thèm dãi nhìn vào phía sau nguyệt bào nữ nhân. Trong đó vị định lực kém chút. Lại khuôn mặt đỏ lên. Cặp mắt nóng cháy.
      Nhìn biểu tình mất mặt những người kia. Linh lâm mày nhíu lại. Trong lòng thầm thầm: " đám biết trời cao đất rộng. Chút điểm thế lực nhà các ngươi. Cùng với người ta so sánh. Bất quá chỉ là khối đá vụn dưới chân mà thôi."
      Lắc lắc đầu. Linh lâm cũng gì. Hướng về nguyệt bào nữ nhân cười : "Nạp Lan tỷ tỷ. Hôm nay sắc trời tối. bằng ngay tại nơi này nghỉ tạm đêm. Nơi này có phòng chuyên môn chiêu đãi loại thân phận như tỷ tỷ."
      "Ân. Phiền toái linh Lâm muội muội ." Nguyệt bào nữ nhân cười gật đầu. Ánh mắt lại đảo qua chất lỏng nham thạch. có chút thâm ý mỉm cười : " Trước khi hạ sơn lão sư với ta. Đấu khí đại lục vô cùng rộng lớn. Kỳ nhân dị sĩ nhiều đếm xuể. nghĩ tới giờ mới vừa ra lâu. khiến ta mở rộng nhãn giới."
      Nghe vậy. Linh lâm ngượng ngùng cười cười. Cũng gì. Ở phía trước dẫn đường. Đem nguyệt bào nữ nhân cùng lão giả dẫn lên lầu.
      Nhìn kia mấy người biến mất ở cuối thang lâu, trong đại sảnh, khe khẽ lại giống như tiếng ruồi bọ bình thường vang lên.
      "Chậc chậc, nghĩ tới a, thế nhưng ngay cả đệ tử thân truyền của vân lam tông tông chủ lần này cũng tự mình vội tới chúc thọ mặc thừa, Mặc gia là mặt mũi lớn a ."
      "Đúng vậy, tuổi trẻ tuyệt đại tao nhã, hơn nữa lấy thực lực của ta, thế nhưng còn nhìn thấu chân tướng của nàng, hổ là vân lam tông chủ thân truyền đệ tử a."
      "Hắc hắc, Mặc gia kia đúng là nhặt được tiện nghi lớn a, tương lai vân lam tông tông chủ, công chúa trong Nạp Lan gia tộc, này hai phương thế lực cùng đứng lên, tại Gia Mã Đế Quốc, còn có ai có thể địch nổi?"
      "Đúng rồi, ta lần trước ngẫu nhiên tựa hồ nghe , ở Ô thản thành Tiêu gia tam thiếu gia, đó là vị hôn phu của nàng ?"
      "Hừ, tin tức của ngươi quá lạc hậu ? Từ ba năm trước đây, người ta Nạp Lan tiểu thư hùng hổ hướng đến Tiêu gia, cường hành khiến cho Tiêu gia gia chủ đem hôn ước giải trừ."
      "A? Tiêu gia kia phải thể diện bị mất hết sao?"
      " Như thế cũng phải chịu thôi ? Tiêu gia có thể cùng Nạp Lan gia tộc, vân lam tôngáo sánh? Ăn cái khổ lớn như vậy , cũng chỉ hướng trong chính mình bụng nuốt , huống hồ, lúc trước Tiêu gia tam thiếu gia kia, chính là phế vật thanh danh vang dội, như thế nào có thể cùng Nạp Lan tiểu thư thiên phú trác kiệt xứng đôi?"
      "Thiết, Miệng chó vô tri, lại ở nơi này sủa bậy ." gã nam tử ngồi góc, khách khí hướng hai người vừa bỉu môi, nhìn thấy bọn họ trợn trừng mắt, lúc này mới lười biếng : "Nạp Lan tiểu thư ba năm trước đây đích xác có giải trừ hôn ước Tiêu gia, bất quá nàng chưa lấy được khế ước giải trừ hôn ước, ngược lại lấy đến . . . chỉ là hưu thư ( Thư bỏ vợ ), đúng vậy. . . Vị tiêu viêm thiếu gia, trực tiếp đem nàng vị hôn thê thân phận quả thực có thể cùng đế quốc công chúa so sánh , cấp hưu . . ."
      "Bỏ ?" Lời này vừa ra, những người nghe ngốc trệ, tất cả mọi người đều ngạc nhiên giương miệng, ai có thể tin tưởng, vị lúc trước gần là thiếu gia phế vật, cũng dám đem vị hôn thê thân phận địa vị cực kỳ cao quý chủ động cấp hưu ?
      "Ta dựa vào, người nầy rất ngưu bức . . ." Trong đại sảnh,tuy có đại đa số người tin tính chân của lời này, bất quá vẫn như cũ có thêm số ít người, thần tình rung động lẩm bẩm .
      Có thể đem vị hôn thê chỉ có thân phận cao quý như thế, hơn nữa dung mạo còn xuất chúng cấp hưu , đúng là cần ít quyết đoán, ít nhất, rất nhiều người ngồi, sau khi tự đánh giá bản thân , phát , chính mình tuyệt có phân quyết đoán kia.
      Sau khi Mặc gia trung niên nhân rời , lúc này mới chậm rãi đem cửa phòng đóng lại, xoay người, vẫn duy trì khuôn mặt vẻ đạm mạc, rốt cục lộ ra chút mệt mỏi .
      "Ta dám , tên kia sau khi trở về, chuyện thứ nhất đó là điều tra chi tiết về chúng ta." Hải ba đông bưng chén trà bàn, nhấp ngụm, hướng về tiêu viêm .
      "Vâng." Tiêu viêm hơi gật đầu, cười : "Tùy ý làm , Mặc gia còn có bổn lớn như vậy, đem chi tiết chúng ta điều tra ra, điều bây giờ chúng ta cần làm là đem trạng thái điều chỉnh tốt, mấy ngày nay chạy , là khiến ta sắp tới cực hạn . . . Ân, Sau khi điều chỉnh trạng thái, ngày mai tiến vào Mặc gia, tìm kiếm Thanh Lân." Tiêu viêm xoay lưng, hướng phòng trong bước vào, vừa vừa .
      Nhìn bóng dáng tiêu viêm, hải ba đông gật đầu, cũng đứng dậy hướng về căn phòng khác đến, chạy nhiều ngày như vậy, đồng dạng làm cho tinh thần có chút mỏi mệt.
      Tiến vào phòng ốc, tiêu viêm mí mắt có chút nặng trịch, cố nén suy nghĩ xúc động phải ngủ xuống, ngón tay vỗ về nạp giới, đạo thanh mang chậm rãi bốc lên, cuối cùng hóa thành thanh liên huyền phù ở giữa trung.
      Mũi chân mặt đất điểm , tiêu viêm vững vàng ngồi thanh liên, theo chỗ làn da tiếp xúc truyền vào từng đợt từng đợt năng lượng ấm áp, đem mỏi mệt giống trong cơ thể tiêu viêm, chậm rãi khu trừ ra.
      ngum hơi thở khoan khoái dài, tiêu viêm vươn tay , đoàn thanh sắc hỏa diễm thoáng ra, sau lúc lâu, lắc đầu, bất đắc dĩ thấp giọng : "Thứ năng lượng này tuy rằng khủng bố, nhưng thể khống chế tốt như trong tưởng tưởng a."
      Ở trong lòng bàn tay sau hồi rèn luyện đối với thao túng thanh hỏa, tiêu viêm lúc này mới chậm rãi nhắm mắt, bắt đầu tiến vào trạng thái tu luyện.
      Theo tiêu viêm tiến vào trạng thái tu luyện, chung quanh thiên địa năng lượng dao động, lập tức từng đợt từng đợt năng lượng mắt thường có thể thấy được tiến vào thân thể của Hăn , loại tốc độ hấp thụ này, vượt rất xa trước kia, hiển nhiên, sau khi công pháp tiến hóa, mang đến cho tiêu viêm nhiều chỗ tốt, bắt đầu dần dần hiển lộ ra.
      Năng lương của thiên địa sau khi trải qua bước đầu tinh lọc, quán chú vào trong thân thể tiêu viêm.
      Trong cơ thể, nhiều điểm năng lượng bị thanh sắc quang mang bao trùm, chảy xuôi dọc theo kinh mạch, Làm cho những kinh mạch hơi máy động , mà ở chỗ kinh mạch máy động, những loại năng lượng nhanh chóng trở nên tinh thuần, rất nhiều năng lượng tạp chất, đều bị kinh mạch hấp thu, cắn nuốt, cuối cùng thông qua lỗ chân lông của làn da, lặng lẽ loại bỏ ra ngoài cơ thể.
      Năng lượng dọc theo kinh mạch phức tạp hoàn thành vòng tuần hoàn lúc sau, năng lượng độ tinh thuần cao, lúc này, tái trải qua thanh liên địa tâm hỏa tế luyện, nhất thời, cỗ năng lượng khổng lồ, lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ thu lại , sau lúc lâu sau, năng lượng hoàn toàn biến mất , cuối cùng là giọt thanh sắc dịch thể lóe ra hào quang khác thường, chậm rãi dung nhập vào bên trong vùng khí xoáy .
      Khi Tiêu viêm tiến vào trạng thái tu luyện vong ngã cũng là lúc, ở ngoài hành lang , Linh lâm dẫn vị nguyệt bào nữ nhân xinh đẹp, vừa vặn hướng về căn phòng đối diện bọn họ, sau đó mở cử
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 247: ĐẢ THỦ

      Sáng sớm có những tia nắng mặt trời chiếu vào phòng nhìn như lung linh huyền ảo , nhìn qua rất là diễm lệ .
      Trong phòng , Tiêu Viêm ngồi thanh liên chậm mở mắt , thản nhiên nhìn những tia nắng chiếu vào ô cửa sổ .
      Thân thể chợt vươn lên , Tiêu viêm hút ngụm khí trong lành buổi sáng , cỗ cảm giác thư sướng , từ tam phế la ra , rồi tràn khắp thân thể .
      Trải qua đêm nghỉ ngơi và hồi phục , khuôn mặt uể oải của Tiêu Viêm hoàn toàn biến mất , thân hình nhảy xuống khỏi tâm liên , bàn tay vung lên , thanh liên tọa hóa thành mạt thanh quang chui vào trong nạp giới .
      Chỉnh qua quần áo , Tiêu viêm tới mở cửa phòng , ra khách sảnh , ánh mắt quét qua , cũng phát Hải ba đông cũng dậy , hai tay bỏ sau người , đứng nhìn dòng người nhộn nhịp qua cửa sổ .
      Cảm giác được Tiêu viêm ra , Hải ba đông chậm rãi quay người , nhìn cười :" Nhìn khí sắc của ngươi rất tốt ?" gật đầu , Tiêu viêm khoác mũ trùm lên, cười :" thôi , Hôm nay thừa dịp mặc gia bận rộn , chúng vào tìm kiếm … Sau đó lại đến chúc thọ cho Mặc thừa …Hắc hắc .." Nhìn khuôn mặt tràn đầy sát khí , tựa hồ như Việc vui của Mặc gia sắp biến thành Tang gia ." Nhìn khuôn mặt lạnh lẽo sát khí , trong lòng Hải ba đông thầm nghĩ .
      " có thể ra lệnh gíêt Mạc thiết dong binh đoàn gà chó để lại , Ta tự nhiên cũng muốn có chút lợi tức , tuy chuyện diệt môn ta chưa có nghĩ đến , bất quá ta cũng phải lấy chút lợi tức ở chỗ Mạc thừa chứ"
      Tiêu Viêm hai tay vuốt vuốt cằm , cười :" Hơn nữa , Mặc gia mất chống đỡ của Mặc thừa , Địa vị sợ rằng cũng giảm xuống , đến lúc đó ba đại gia tộc ở Đông bắc có tha cho cái cơ hội nuốt địa bàn của Mặc gia hay ?"
      "Ngươi sợ Vân lam tông thay báo thù ?"
      " Hải lão tiên sinh chẳng lẽ cho rằng , vân lam tông chỉ vì ngoại môn đệ tử mà đuổi gíêt hai gã cường giả Đấu hoàng ?" Tiêu viêm cười cười .
      " Hai gã đấu hoàng ?" Nháy nháy mắt , ngẩn người cả nửa ngày , Hải ba đông mới trợn mắt lên :" Ta chỉ cùng với ngươi , Còn việc của bọn họ với ngươi tựa hồ như liên quan tới Ta a !"
      " Hải lão kiêng kỵ vân lam tông sao ?" Tiêu viêm híp mắt lại .
      " Hừ , ngươi cần dùng kế khích tướng . Ta chỉ là muốn vô cớ cùng Vân lam tông đối địch mà thôi , Đợi Ta trả xong nhân tình cho ngươi đến lúc đó đường do ta độc hành . " Hải ba đông nhéch mép .
      Khẽ miết chén trà tay , Tiêu Viêm trầm ngâm lúc , ánh mắt quét qua người Hải ba đông cười dài :" Hải lão , Người hôm nay là Mấy tinh Đấu hoàng ?"
      " Hai tinh , mà ngươi hỏi vấn đề này làm gì?" Bị hỏi vấn đề này , khuôn mặt Hải ba đông khẽ cứng lại , khẽ .
      " A a , vậy trước khi bị phong ấn , hão lão đạt mấy tinh ?" Khuôn mặt Tiêu viêm khẽ cười , lộ ta vẻ gian trá , giống như đâ ù sói rình con thỏ .
      " Ngũ tinh ." Hải ba đông lạnh lùng .
      " Ngũ tinh Đấu hoàng sao?" như vậy xem ra , Mặc dù Hải lão phá giải phong ấn , nhưng vẫn hồi phục được như thời kỳ đỉnh điểm a." Tiêu viêm có chút tiếc hận .
      Khóe miệng hơi giật giật , Hải ba đông phất áo bào :" Ta bị phong ấn hơn mười năm , tất nhiên thể hoàn toàn phục hồi , chỉ cần thời gian bốn đến năm năm chắc chắn phục hồi như cũ ."
      " A a , lời này cũng chỉ sợ Hải lão cũng quá mức chắc chắn , thực lực xuống , muốn lần nữa khôi phục , chắc chắn thời gian dài hơn lúc tấn thăng a." Tiêu viêm lắc đầu cười .
      " Tiêu viêm , ngươi rốt cuộc muốn cái gì ?" Nhìn khuôn mặt cổ quái cười , Hải ba đông nhíu mày .
      " Ta chỉ muốn , Ta có thể làm cho Hải lão trong vòng năm có thể khôi phục lại thực lực như thời kỳ chưa bị phong ấn, Hơn nữa lại có di chứng để lại ." Tiêu Viêm khẽ gõ mặt bàn , cười .
      Nghe vậy , Khuôn mặt già nua của Hải ba đông hơi đổi , Nhãn đồng mờ mịt xẹt qua mạnt kinh hãi , bất qua trong chốc lát lại khôi phục như cũ , cẩn thận nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm , chần chờ lát rồi mới hỏi :" Có biện pháp gì ?"
      " Nghe qua Phục linh tử đan chưa ?" Ngón tay thon dài của Tiêu viêm khẽ giơ lên , nhìn khuôn mặt mờ mịt của Hải ba đông . khỏi cười :" " Đây là loại ngũ phẩm đan dược , mặc dù giai vị cao , bất quá tài liệu lại khó tìm , cho nên có thể mua , mà lại đối với vết thương bị phong ấn của hải lão mà , cực kỳ thích hợp ."
      " Phục linh tử đan?" Khuôn mặt mờ mịt của Hải ba đông chuyển sang mừng rỡ thào mấy lần , sau đó nhìn chằm chằm vào Tiêu viêm liếm liếm môi : " , Ngươi muốn thù lao như thế nào ?" Hải ba đông ngốc mà tin tưởng , Tiêu viêm vô duyên vô cớ có hảo tâm giúp mình. Bạn đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
      " Hắc hắc ." Nghe vậy , Tiêu Viêm cười cười , Khuôn mặt thảng lên nét xảo trá của hồ ly :" Dược tài để chế phục linh tử đan cũng khá nhiều , cho nên phải tốn khá nhiều thời gian thu thập , ta giúp người định giá , bất quá thời gian thu thập dược tài chắc Hải lão vẫn theo bên người ta chứ …."
      " ………Đây chắc là mục đích của ngươi chứ gì ?" Khóe miệng hơi quắp lại , Hải ba đông cái phá tan mưu của Tiêu Viêm .
      Khuôn mặt Tiêu viêm khẽ cười , Bất quá cũng có phủ nhận .
      Nhìn qua khuôn mặt của Tiêu viêm , Hải ba đông thần tình rất khó chịu , mặc kệ như thế nào , Lão cũng là Đấu hoàng cường giả , Nhưng để Tiêu Viêm tính kế , lão trong lòng cũng rất khó chịu .
      " Hải lão tiên sinh , Người cũng phải ràng , muốn khôi phục thực lực chỉ có chút kỳ ngộ ra , sợ rằng , trong vòng mười năm khó mà khôi phục như trước ,Mà người làm hộ vệ cho ta năm , lại có thể tiết kiệm được mười năm thời gian , ta nghĩ giao dịch như thế này là quá ổn , Ngài phải biết rằng , Mười năm thời gian có thể làm được bao nhiêu là việc a ?" Thanh tiêu viêm nhàng , ngừng đả kích phòng tuyến nội tâm yếu ớt của Hải ba đông .
      Khuôn mặt già nua của Hải ba đông ngừng dãy dụa , Mà Tiêu viêm vẫn lên tiếng quấy rầy , an tĩnh , im lặng ngồi ở ghế đợ đáp án của Lão .
      Trong phòng khách rộng lớn , khí thoáng có chút trầm muộn , cùng yên tĩnh , suy nghĩ cả nửa ngày , Hải ba đông bắt đầu bất đắc dĩ thở dài hơi , ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tiêu viêm, trầm giọng :" Ta mặc kệ , Dược tài đến rốt cục như thế nào mua , Ta cho ngươi năm thời gian , Ta bảo hộ Ngươi , làm cho ngươi an toàn , Bất quá trong thời gian này ngươi phải kiếm dược tài , sau đó giúp ta luyện chế Phục tử linh đan , nếu , Ta cũng liều mạng với ngươi ."
      " A a , thành vấn đề !" Nghe vậy , Tiêu viêm khẽ trầm ngâm , sau đó cười gật đầu , gã Cường giả Đấu hoàng làm hộ vệ , tuyệt đối là rất khó tìm , Nếu như ngày sau đắc tội với Vân lam tông , bện cạnh có người kinh nghiệm phong phú cường giả , tự nhiên cũng có chút an toàn hơn .
      Cho dù trong thân thể của Hải ba đông bị Dược lão động tay động chân , bất quá , Tiêu viêm cũng dám tưởng tượng ra cái loại ….bất kể việc gì xảy ra , Hải ba đông vẫn là gã Đấu hoàng cường giả , có tôn nghiêm của cường giả , Lão có thể cùng với ngươi giao dịch , nhưng Lão cũng bao giờ tha thứ loại uy hiếp này .
      Nếu là Tiêu viêm có ý uy hiếp , Dùng vật trong cơ thể bức bách Hải ba đông làm hộ vệ , sợ rằng trước tiên , Vị …Băng hoàng từng danh chấn Gia mã đế quốc , lậptức để ý đến tánh mạng của mình , bạo nộ ra tay , gã Đấu hoàng bạo nộ , cho dù Tiêu Viêm có Dược lão bảo hộ , cũng được tốt .
      Cho nên , để làm cho hai bên hài lòng , Điều kiện này tự nhiên là kết quả đáng vui .
      Nhìn khuôn mặt của Hải ba đông có chút bất đắc dĩ , Bàn tay Tiêu viêm nhàng vuốt Hắc xích to lớn giấu trong áo bào , vẻ mặt tươi cười đắc ý .
      suy nghĩ mình có năm mệnh khổ , Hải ba đông từ nạo giới chỉ lấy ra tấm da bỏ bàn , Bất đắc dĩ :" Đêm qua thừa dịp ngươi tu luyện , Ta ra ngoài dạo chuyến , Đây là bản đồ của Mặc gia . có nó …Có thể tìm kiếm vị Thanh lân nương dễ dàng hơn chút ." Nghe vậy , Khuôn mặt Tiêu viêm lên vẻ kinh hãi , nhìn qua bản đồ đánh giá phen , nhịn được , lắc đầu than thở :" Mời Hãi lão làm hộ vệ , quả thực là suy nghĩ sáng suốt a ?" Thấy Tiêu viêm ca ngợi với tấm bản đồ , Hải ba đông bĩu môi , để ý tới .
      Nhìn bản đồ đánh giá phen , sau đó cẩn thận thu vào , Tiêu viêm đứng dậy , chiếc mũ trùm xuống khuôn mặt , nhất thời cả người giống như bóng ma .
      " thôi , đến Mặc gia ." Than thể bao quang hắc y , Tiêu viêm quay về phía Hỉa ba đông cười cười , Sau đó quay người hướng về phía đại môn bước , Sau đó , Hải ba đông cũng trùm lại hắc bào , bất đắc dĩ bước theo Tiêu Viêm .
      Ra phòng , Tiêu viêm tiện tay đóng cửa phòng ,sau đó xuống .
      Lúc này tại đại môn của lữ điếm , người nữ tử mặc bộ quần áo bó sát người , thân hình lả lướt , nhìn rất có mỵ lực .
      Lúc này , Nàng mỉm cười chuyện với Linh lâm bên cạnh , có từng đạo ánh mắt mịt mờ nóng chảy nhìn chằm chằm vào thân thể của hai người .
      Cước bộ chậm rãi xuống bậc thang cuối cùng , Tiêu viêm đột nhiên ngẩng đầu lên , ánh mắt tùy ý nhìn về phía đại môn , nhìn thấy nương . thân thẻ chợt như sét đánh , thân hình cứng ngắc tại chỗ .
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 248: NẠP LAN YÊN NHIÊN

      Ánh mắt nhìn chằm chằm vào nguyệt bào nữ tử đứng ở đại môn , Khuôn mặt Tiêu Viêm bị che phủ bởi hắc bào , từ mỉm cười biến thành trầm , tuy khoảng cách ba năm , tất cả đều biến hóa rất lớn , bất quá vẫn có thể mơ hồ nhìn ra bóng giáng xông vào Tiêu gia năm đó ….Nạp lan Yên Nhiên !
      Bàn tay nắm chặt , Móng tay bấm vào lòng bàn tay truyền ra từng đợt co rút . Ánh mắt cũng chớp mắt nhìn chằm chằm vào nguyệt bào nữ tử , trong lòng Tiêu Viêm bỗng nhiên trào ra cỗ phẫn nộ , Ba năm , Nàng có lẽ ở Vân lam tông rất sung sướng ? Chính mình sao ? Bao nhiêu lần vượt qua làn đao tử vong , nàng có lẽ biết , mỗi lần khổ tu , đều là vì nàng , cho nên mới cắn răng vượt qua tất cả .
      Thân thể yếu sau lúc run rẩy , cỗ hơi thở hung hãn bỗng nhiên từ cơ thể Tiêu Viêm tràn ra .
      " Tiêu Viêm ?" Hải Ba Đong phía sau cảm nhận được Tiêu viêm khống chế được bạo phát ra hơi thở , khỏi sửng sốt , chợt phía sau thấp giọng quát .
      Thanh của Hải ba đông có chút Đấu khí băng giá , truyền vào trong tai của Tiêu Viêm , làm cho cỗ hiểu cảm xúc nóng nảy trong lòng phục hồi lại tinh thần, Hít sâu chút khí lạnh lẽo , đôi mắt chậm rãi nhắm lại , trong lòng thấp giọng lẩm bẩm :" nghĩ tới a…"
      Đích xác là nghĩ tới , trong vòng ba năm , nữ nhân xinh đẹp trước mặt cơ hồ là làm cho Tiêu Viêm kiên cường độc tu hành , giờ bỗng nhiên gặp lại , cỗ cảm xúc kia cơ hồ làm cho khó khống chế được xúc động .
      " Đích xác nghĩ tới…"
      Dược lão cười trấn an tiếng , cũng là chậm rãi vang lên trong lòng Tiêu Viêm , Vẫn làm bạn tu luyện với Tiêu viêm. Tự nhiên ràng rằng , Trong lòng Tiêu Viêm có vết thương khắc sâu , Tuy vết thương này là Nàng đánh trúng tôn nghiêm của Tiêu Viêm lưu lại , bất quá , như thế nào , địa vị nữ nhân này cũng chỉ có thể so sánh với Huân nhi , đương nhiên …Đây là hai phương diện tình cảm bất đồng .
      nữ nhân có thể khiến cho Nam nhân lúc nào cũng nhớ đến nàng , theo cái phương diện mà , Mặc kệ dụng ý như thế nào , nàng tựa hồ thành công .
      Bàn tay luồn vào hắc bào , dùng sức chà xát khuôn mặt , mãi đến khi khuôn mặt thanh tú đỏ bừng , Tiêu Viêm mới đình chỉ , hít sâu vài hơi. Tốt cục mới mới điều chỉnh được tâm trạng . Ánh mắt lên chút lãnh ý , đảo qua Nạp Lan Yên Nhiên cũng với bên cạnh lão nhân làm cho Tiêu Viêm ấn thượng sâu đậm . trong lòng thấp giọng hỏi :" Sư phụ ,Người có thể tra xét được thực lực của nàng ?"
      Nghe vậy . Dược lão trầm mặc chút , lát sau trả lời :" được…"
      Nghe được lời này . trong lòng Tiêu Viêm chợt trầm xuống , kinh ngạc thất thanh :" thê? Làm sao có thể ? Lấy thực lực của Sư phụ lại dò xét được thực lực của Nàng ? Chẳng lẽ nàg là Đấu hoàng cường giả ? "
      " Vớ vẩn?" Nhìn thấy Tiêu Viêm thất thố , Dược lão dở khóc dở cười , tiếp :" Cũng phải là ta dò xét ra thực lực của Nàng , Ta cảm giác được ở người của Nàng có tầng năng lượng ngăn cách linh hồn năng lượng của Ta dò xét ."
      " Theo kinh nghiệm của ta , Nàng chắc là mang người loại đạo cụ chống dò xét , cho nên ngươi cũng cần phải lo lắng , ít hôm nữa cùng nàng giao thủ , thực lực chân chánh tự nhiên là có thể thấy được ." Dược lão an ủi cười .
      " Phù …" Nghe vậy , Tiêu Viêm mới thở dài nhõm hơi , chậm rãi đem cảm xúc trong lòng nén lại , nhìn qua Hải Ba Đông bên cạnh thấp giọng :" có việc gì "
      " Ngươi làm sao thế ?" Hải Ba Đông có chút kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thiếu niên khoác hắc bào , trong thời gian quen biết này , lão vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Viêm thất thố như vậy , Ngay cả khí tức cũng thể kiềm chế được .
      " có gì ." Hàm hồ lắc lắc đầu , Tiêu Viêm tháng ngẩng đầu , phát trong đại sảnh , bởi vì chính mình kiềm chế được hơi thở , nên làm cho những đạo ánh mắt kinh ngạc phóng lại phía .
      Trong các ánh mắt , Tiêu Viêm cảm nhận được đạo ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng có chứa chút kinh ngạc . Cùng lúc ánh mắt của Hắc bào thiếu niên cũng nhìn đối diện với ánh mắt của nguyệt bào nữ nhân .
      Gắt gao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp động lòng người , từ đó có thể mơ hồ thấy hình giáng , chậm rãi thở ra hơi , nắm tay Tiêu Viêm khẽ vuốt lên ngực , áp chế lửa giạn trong lòng , hướng Hải Ba Đông bên cạnh giọng :" thôi ."
      Nhìn thấy Tiêu viêm có hành động quái lạ ,Hải Ba Đông ngẩn người , lát sau , ánh mắt quét qua nguyệt bào nữ tử đứng giữa đại môn ,khẽ nhíu mày trong lòng mơ hồ hiểu được điểm gì đó .
      Bất đắc dĩ lắc đầu , Hải Ba Đông nha chóng bước theo Tiêu Viêm , hướng phía ngoài đại môn ra .
      Nhìn hai người đều mặc hắc bào có chút thần bí , Nạp Lan Yên Nhiên có chút hứng thú khẽ chớp đôi lông my thon dài , ánh mắt dừng ở người Tiêu Viêm hồi , biết vì sao , vị hắc bào nhân này luôn cấp cho nàng cảm giác khó hiểu , đương nhiên loại cảm giác này có khả năng là tình cảm nam nữ mà chính là loại cảm giác đối địch .
      Bàn tay trắng nõn khẽ vân vê cái trán , Nạp Lan Yên nhiên đem chút ý nghĩ quái lạ hoang đường này xóa khỏi đầu , nghiêng đầu nhìn Linh Lâm giọng cười :" Chắc hai vị này là tối hôm qua muội đắc tội sao?"
      Linh Lâm xấu hổ gật gật đầu , khóe mắt thoáng chút khiếp đảm nhìn thân hình Hắc bào thiếu niên , Nàng biết , xem thân phận của , cường giả như người thường có gì đặc biệt , nếu chọc gịân người ta , bị trực tiếp giết , tựa hồ cũng có vấn đề gì xảy ra .
      Nhìn Linh Lâm gật đầu , Nạp Lan yên Nhiên quay đầu về phía Cát Diệp thấp giọng hỏi :" Cát thúc , thực lực hai người này , Người có nhìn thấu ?"
      " Tiểu thư , người cũng quá xem trọng lão già này rồi ?" Nghe vậy , Cát Diệp cười khổ lắc đầu , ánh mắt giống như con ưng chằm chằm nhìn vào thân ảnh hai người , thở dài :" hai người này , Ta cũng nhìn ra thực lực của ai cả , xem ra thực lực của bọn họ vượt xa ta ."
      Nghe được lời này của Cát Diệp , khuôn mặt của Nạp Lan Yên Nhiên thoáng xẹt qua tia kinh ngạc , ba năm thời gian , Cát Diệp từ thất tinh Đại đấu sư thuận lợi đột phá tới Nhị tinh Đấu linh , tuy trong đó có đan dược của Cổ Hà phụ trợ . Bât quá lão tại cũng ở trong hàng ngũ cường giả , có thể được lão đánh giá như vậy ít nhất cũng là ngũ tinh hoặc thất tinh Đấu linh !"
      " Sư phụ quả nhiên sai , cường giả che dấu ở Gia mã đế quốc , số lượng quả ít a ."
      Trong lòng khẽ thở dài tiếng , mặc dù muốn kết bạn với bậc cường giả này , bất quá nhìn trang phục hai người Tiêu Viêm, Nạp Lan yên Nhiên sáng suốt bỏ ngay ý niệm này trong đầu , Hai người này ăn mặc như vậy , ràng là muốn tiết lộ thân phận , khi như vậy , Nạp Lan Yên Nhiên cũng chủ đông làm mất mặt . Mặc kệ như thế nào , thân phận bọn còn chưa có thể làm cho nàng xuống nước .
      " Yên Nhiên sư muội , ha ha . có lỗi , hai ngày nay gia tộc quá nhiều việc , thiếu chút nữa chậm trễ khách quý ." Ở phía ngoài đại môn bông nhien vang lên đạo tiếng cười . Ngay sau đó là vị thanh niên có chút tuấn , tươi cười đầy mặt tiến vào , vô cùng thân thiết đối với Nạp Lan Yên Nhiên cười .
      Nhìn tuấn thanh nên bước vào cửa , cước bộ Tiêu Viêm hơi dừng lại chút , trong lòng dâng lên chút cảm giác cổ quái , bởi vì phát , thanh niên này ràng chính là ba năm trước cùng với Nạp Lan Yên Nhiên đến Tiêu gia , và làm cho nữ nhân của Tiêu gia ái mộ thôi .
      " A , khí hôm nay là tốt a , ba người lại gặp nhau ." Tiêu Viêm lắc lắc đầu , trong lòng cười lạnh . Bạn đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
      " Mặc Lê sư huynh khách khí ."Khuôn mặt lên chút ý cười miễn cưỡng , Nạp Lan Yên Nhiên hướng về phía thanh niên tươi cười đầy mặt , vẫn vì thanh niên mà có chút nhu hòa .
      Nhìn thấy Nạp Lan Yên Nhiên miễn cưỡng tươi cười , Thanh niên được xưng là Mặc Lê thoáng lên chút thất vọng , vài năm ở chung nữ tử này được xem là nữ thần trong lòng , tựa hồ vẫn như cũ có chút tư tâm với , là làm cho trong lòng chó chút nản .
      Trong mắt thất vọng nhanh chóng dấu , Mặc Lê cười :" Nạp Lan sư muội , cùng ta đến Mặc gia chứ , dù sao cũng tiện đường ."
      Nghe vậy , Nạp Lan yên Nhiên thoáng có chút chần chờ , sau đó chợt mỉm cười gật đầu .
      Nhìn thấy Nạp Lan Yên Nhiên gật đầu , trong lòng Mặc lê có chút mừng thầm , mặc kệ như thế nào, vài năm ở chung vẫn có chút thành quả , nếu tại đổi lại người khác , chỉ sợ là Nạp Lan Yên Nhiên lập tức cự tuyệt , cho nên tin tưởng bằng vào dung mạo gia thế cùng với thiên phú tu luyện , chỉ cần có thể kiên trì tiếp vị Vân lam tông Tông chủ tương lai này nằm trong lòng bàn tay của .
      " Chỉ cần nàng sau này trở thành nữ nhân của Ta , Gia mã đế quốc còn ai dám vượt lên ta ?" Trong lòng nổi lên dã tâm to lớn , ánh mắt của Mặc lê đột nhiên nhìn thấy thân ảnh hai người Tiêu viêm chậm rãi tới , hồi tưởng lại vị thúc thúc trong gia tộc hồi báo , vội vàng tiến lên vài bước , vẻ mặt tươi cười nghênh đón.
      Nhìn thấy hành động của Mặc Lê , Nạp Lan yên nhiên có chút hứng thú đưa mắt nhìn qua , nàng đối với hai vị hắc bào nhân này đồng dạng có chút hứng thú .
      " Ha ha , Nhị vị tiên sinh, tại hạ là Mặc gia Mặc Lê, nghe hôm qua xá muội cẩn thận đắc tội với hai vị tiên sinh , Gia phụ liền bắt tại hạ đến tạ lỗi với nhị vị ." Khuôn mặt Mặc Lê tươi cười , nhìn qua có chút chân thành :" Nếu như nhị vị ngại , hôm nay Mặc gia có việc mừng , biết có được nể mặt của nhị vị , đến tham dự lát ?"
      thể , Lời của Mặc Lê vẫn rất cẩn thận , dễ dàng đạt được hảo cảm , Bất quá đối với ác cảm của Tiêu Viêm đối với , hề nghi ngờ là có nửa điểm tác dụng.
      Dừng chân lại , con ngươi Tiêu viêm có chút khôi hài nhìn Mặc Lê , trong lòng nghĩ , nếu như biết mình cung kính xưng hô tiên sinh chính là vị mà ba năm trước có thể 1 tay giải quyết thiếu gia phế vật , biết khuôn mặt biến thành như thế nào .
      Trong lòng cười lạnh , Tiêu Viêm hơi nghẩng đầu , nhàn nhạt :" cần mời , ta nghĩ bao lâu chắc Mặc thiếu gia hẳn gặp lại chúng ta tại Mặc gia ."
      xong , Tiêu Viêm xuyên qua Mặc Lê , sau đó hai người ra phía đại môn , cuối cùng từ từ biến mất ở trong biển người.
      Đứng ở đại môn , Nạp Lan Yên Nhiên hơi nhíu mày , giọng lẩm bẩm : " Thanh này ….Vì sao làm cho ta cảm giác có chút quen thuộc ???"
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :