Đấu phá thương khung - Thiên Tàm Thổ Đậu(1641C)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 264: ĐỌ SỨC TÍNH TOÁN


      Lúc này, tư thế Tiêu Viêm cùng thân dưới của vị nữ vương Mễ Đỗ Toa trong truyền thuyết hung danh hiển hách này có chút kiều diễm, chỉ có thân thể hoàn toàn đem đối phương ngăn chận, hơn nữa ngón tay, cũng còn để tại trong cái miệng nhắn hồng nhuận đó.
      Ánh mắt Tiêu Viêm ngơ ngác nhìn hai má gần trong gang tấc , dung nhan này có thể đẹp đẽ vô cùng ,như thể kiệt tác hoàn mỹ của ông trời ,cho dù là minh mâu hàm sát như vậy, nhưng vẫn như cũ là có cổ mị lực xinh đẹp khó có thể che dấu .
      Người đàn bà này, cơ hồ là vưu vật trong lòng mỗi nam nhân a.
      Mặc dù thân thể mềm mại kia đem lại cho dưới thân Tiêu Viêm khoái cảm vô cùng ,nhưng mà chẳng qua giờ phút này khuôn mặt cũng là chút nào dám biểu lộ ra , ánh mắt thoáng chút kinh hãi, nhìn chằm chằm Mễ Đỗ Toa nữ vương, lát sau, khóe miệng co quắp chút,rồi lộ ra nụ cười cực kỳ khó coi : "Ngươi … Chào ngươi a."
      Lúc chuyện , ngón tay Tiêu Viêm tại trong miệng Mễ Đỗ Toa nữ vương , cũng là tự chủ được nhàng mở rộng chút, nhất thời, đó là tiếp xúc với cái lưỡi mềm mại ẩm ướt, lập tức, thân thể Tiêu Viêm chợt run lên, cổ cảm giác tê dại, từ trong lòng lan tràn đến, cơ hồ làm cho c có loại xúc động muốn đem cái lưỡi đinh hương kia hung hăng hút lấy phen.
      Đương nhiên, mặc dù trong lòng có phiên xúc động này, bất quá Tiêu Viêm dám khẳng định, nếu là chính mình làm vậy, tuyệt đối bị vị Mễ Đỗ Toa nữ vương cho dù là Hải Ba Đông thấy cũng chỉ có thể quay đầu bỏ chạy oanh sát thành tro.
      Đôi mắt hàm sát , mang theo chút lạnh như băng nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, tại lúc ngón tay đụng đến đầu lưỡi nàng là lúc, mặt cười Mễ Đỗ Toa nữ vương bay lên mạt nhợt nhạt ủng hồng, đương nhiên, , chính là cổ sát khí lành lạnh kia càng nhiều.
      Mắt đẹp có chút di động, Mễ Đỗ Toa nữ vương liếc nhanh mắt nhìn cánh tay Tiêu Viêm nồng nặc thanh mang kia , lại liếc mắt nhìn ngón tay giống như ngọc thạch màu xanh biếc tiến vào trong miệng nàng, nhất thời. Con ngươi hẹp dài con ngươi, có chút nhíu lên, trong nháy mắt ,răng trắng bạc hung hăng cắn mạnh xuống cái.
      "A !A !A!…"
      Bị cắn cái hung hăng ngón tay , Tiêu Viêm mở trừng mắt , đau đến hít sâu ngụm lương khí, vừa định giãy dụa thoát ra. Đột nhiên cánh tay thon dài như bạch ngọc , quỷ dị bắn ra, vững vàng bóp chặt cổ Tiêu Viêm . Trong đôi mắt đẹp kia, ý uy hiếp rất nồng đậm.
      Bị Mễ Đỗ Toa nữ vương bóp cổ, thân thể Tiêu Viêm bất đắc dĩ phải hạ xuống chút , nhất thời, trước ngực , đó là được hai nơi mềm mại ấn lênfile:///C:/DOCUME%7E1/ADMINI%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/07/clip_image001.gif. Trong nháy mắt, đoàn tà hỏa từ tiểu phúc đùng đùng đốt lên, làm cho Tiêu Viêm hít thở thoáng có chút dồn dập.
      Mạnh mẽ đè cổ tà hỏa kia trong cơ thể xuống. Tiêu Viêm lúc này nhưng dám động thủ động cước đối với vị sát tinh này, lập tức cứ thẳng tắp đặt ở thân thể mềm mại của Mễ Đỗ Toa nữ vương như vậy(ực ực file:///C:/DOCUME%7E1/ADMINI%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/07/clip_image002.gif). Mặt hai người gần sát,cả tiếng hít thở của nhau cũng đều có thể nghe ràng .
      Từ ngón tay Tiêu Viêm bị Mễ Đỗ Toa nữ vương cắn, nhất thời, vệt máu đỏ thắm , chậm rãi nhiễm lan ra lên cặp môi hồng nhuận kia, huyết hồng mặt, nhan sắc càng tiên diễm , càng làm cho Mễ Đỗ Toa nữ vương vốn xinh đjep,lại thêm vài phần hấp dẫn như đoá hoa tường vi huyết sắc.
      Theo vết máu chậm rãi thẩm thấu ra,sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, có thể nhận thấy được, năng lượng khổng lồ của hạt hoả liên quấn quanh tại cánh tay phải, nhanh chóng bị Mễ Đỗ Toa nữ vương cắn nuốt ra .
      " cần lo lắng … cho thôn thiên mãng cũng là cho, cho nàng cũng là cho, chỉ cần làm cho năng luợng dư thừa của hạt hỏa liên kia rời , đều là giống nhau." Trong lòng an ủi chính mình như vậy , Tiêu Viêm cố gắng làm cho chính mình bình tĩnh trở lại, ánh mắt du ngoạn khuôn măt hoàn mỹ đên tựa hồ có chút tỳ vết kia , cho dù song phương là ở phía đối địch, nhưng trong lòng vẫn như cũ nhịn được vì xinh đẹp của nàng thầm tán thưởng tiếng.
      Dần theo Mễ Đỗ Toa nữ vương tham lam cắn nuốt , quang mang màu xanh cánh tay phải của Tiêu Viêm , vốn ở tốc độ lấy mắt thường có thể thấy được chậm rãi thành nhạt dần, qua chốc lát thời gian, thanh quang rốt cục hoàn toàn tiêu tán, ngón tay giống như ngọc thạch màu xanh biếc kia, cũng là từ từ hồi phục bình thường.
      Năng lượng còn sót lại thuận lợi được xuất ra bên ngoài cơ thể, Tiêu Viêm vừa mới tại trong lòng thở dài hơi, nháy mắt sắc mặt trở nên đại biến, bởi vì phát , sau khi đem hấp thu năng lượng này xong , Mễ Đỗ Toa nữ vương cũng vẫn như cũ có ý tứ dừng tay, mắt đẹp hẹp dài, thoáng chút cười lạnh liếc , nhàng hút cái, nhất thời toàn bộ đấu khí trong khí toàn của Tiêu Viêm , đó là bị xả nổi lên từng đợt sóng , cư nhiên theo kinh mạch, bị hút ra khỏi .
      "Dừng miệng lại!" Nhận thấy được biến hóa giữa khí toàn , sắc mặt Tiêu Viêm cuồng biến, cấp bách quát.
      có để ý tới Tiêu Viêm, mắt Mễ Đỗ Toa nữ vương cười lạnh, ngọc thủ bóp cổ Tiêu Viêm , có chút nắm chặt hơn, nhất thời khiến cho sắc mặt Tiêu Viêm sắc đỏ bừng chút.
      "Mẹ nó!"
      Nhận thấy được đấu khí trong cơ thể sắp theo ngón tay dũng mãnh ra ngoài , con mắt Tiêu Viêm đỏ vằn máu lên, hơn hai mươi ngày nay, vì khôi phục lực lượng, biết mất bao nhiêu công sức, nếu là bị này mụ đàn bà này mạnh mẽ hấp thu rồi , vậy đến lúc tới Vân Lam Tông, muốn kiếm bản chuyên tự sát a?
      Con mắt đỏ ngầu ,tay trái Tiêu Viêm chậm rãi giơ lên,ngọn lửa màu xanh , mãnh liệt tung bay dựng lên, nhất thời, phòng trong vòng, độ ấm bạo tăng.
      Nhìn ngọn lửa màu xanh trong tay trái Tiêu Viêm ,sắc mặt Mễ Đỗ Toa nữ vương thể phát nhưng là có chút biến đổi, hiển nhiên, nàng cũng là nhận ra ngọn lửa này, đó chính là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa từng làm cho nàng nếm đau khổ . \par "Dừng miệng lại! Ta biết, lấy thực lực của ngươi, muốn giết ta rất đơn giản, bất quá ngươi bây giờ làm như thế, nhưng cùng hung danh của ngươi có chút tương xứng a … ta nghĩ, thực lực của ngươi, hẳn là còn chưa khôi phục ?" Tiêu Viêm trầm nghiêm mặt, bàn tay bao trùm ngọn lửa màu xanh duỗi ra chút, thấp giọng : "Ngươi hẳn là nhận ra nó a? Lập tức buông tay ta ra, nếu , hôm nay cho dù liều mạng lần, cũng muốn làm cho ngươi trọng thương!"
      Nghe được lời uy hiếp của Tiêu Viêm , hàn ý lên trong mắt Mễ Đỗ Toa nữ vương càng thêm nồng nặc, lấy thân phận của nàng , còn chưa bao giờ có người dám uy hiếp nàng như vậy, lập tức đôi mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trong đó sát ý lẫm nhiên.
      Bị Mễ Đỗ Toa nữ vương nhìn chằm chằm như vậy,da đầu Tiêu Viêm cũng là có chút tê dại , bất quá cũng ràng, trong loại trường hợp này, cho dù là biết hạ tràng ngày sau sợ rằng quá tốt, cũng chỉ có ngang ngạnh sắt đá, dù sao nếu là mềm dẻo, vị mỹ xà nữ hung danh điỉnh đỉnh này, đem ngay cả xương đầu cũng nuốt xuống.
      Trong phòng im lặng ,ánh mắt hai người gắt gao nhìn nhau, ai cũng chịu buông lỏng trước.
      Theo nhìn nhau kéo dài, giọt mồ hôi lạnh chậm rãi h từ trán Tiêu Viêm từ từ xuống, cùng mỹ xà nữ hung danh chấn nhiếp Gia Mã đế quốc so bính khí thế, việc này phải là chuyện dễ dàng .
      Theo duy trì giằng co . Ngay khi Tiêu Viêm có chút nhịn được tâm sanh lùi bước , Mễ Đỗ Toa nữ vương vì chịu được ngọn lửa màu xanh ngừng càng ngày càng gần kia, hung hăng lườm Tiêu Viêm , rồi mới cực kỳ cam lòng mở miệng ra.
      Nhìn Mễ Đỗ Toa nữ vương mở miệng, Tiêu Viêm như tia chớp đưa ngón tay trở về, cước chưởng tại giường đạp, thân hình mãnh liệt bạo xạ trở ra, thân thể tại giữa trung . Hai tay hợp lại, toàn tức lại lôi kéo lần nữa. Ngọn lửa màu xanh cũng là bị kết thành cái roi mây dài, roi mây vờn quanh thân thể Tiêu Viêm , phòng ngự hết thảy công kích sắp tới .
      Sau khi hoàn thành phòng ngự xong, Tiêu Viêm lúc này mới ngẩng đầu nhìn phía giường , nhất thời, con mắt mạnh mẽ bật lên. Chỉ thấy giường kia,mỹ nữ xà với vóc người bốc lửa kia chính ngồi thản nhiên đó.
      Nhận thấy được ánh mắt của Tiêu Viêm ,mặt Mễ Đỗ Toa nữ vương cười lạnh. Đưa tay xé bên chăn mền, nhanh chóng che người. Đường cong mê hoặc kia, cho dù là có chăn mền che phủ vẫn như cũ là có vẻ cực kỳ mê người, tại bên giường, cái đuôi rắn màu tím nhạt, nhàng buông xuống, có chút đung đưa , phóng thích cổ dã tính hấp dẫn.
      Tiêu Viêm thấy Mễ Đỗ Toa nữ vương lạnh như băng nhìn chằm chằm mình như vậy , khóe miệng cong lên, đưa tay thủ thế, đấu khí trong cơ thể cấp tốc chảy xuôi, kinh hãi nhìn chằm chằm Mễ Đỗ Toa nữ vương, phòng ngừa nàng đột nhiên tập kích.
      "Ngươi là người đầu tiên dám buông lời uy hiếp ta ." Nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú kia sau lúc lâu,cuối cùng Mễ Đỗ Toa nữ vương mới chậm rãi mở miệng, thanh như tiếng đàn làm tê dại lòng người, hấp dẫn nam nhân ngứa ngáy(ta cũng thấy ngứa ). Bạn đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
      "Ngươi cũng là người đàn bà đầu tiên cắn ta ." Tiêu Viêm mạnh ngẩng cao cổ,thanh khô khốc .
      Mễ Đỗ Toa nữ vương vươn đầu lưỡi đỏ hồng mềm mại , nhàng liếm liếm đôi môi hồng nhuận , động tác lơ đãng này, cũng có thể làm cho lòng người cảm thấy xúc động mị hoặc: "Cổ năng lượng lúc trước, hẳn là hạt sen ở giữa Thanh Liên Địa Tâm Hỏa ngưng tụ a? Lúc trước nếu bởi vì thu Thanh Liên Địa Tâm Hỏa tới tay, khiến cho bị trọng thương, loại bảo bối này, ta quyết là di lưu lại nửa điểm."
      Tiêu Viêm cười khan, có trả lời, ngọn lửa màu xanh trong long bàn tay, vẫn như cũ tung bay.
      Nhìn chằm chằm sâu ngọn lửa màu xanh trong tay Tiêu Viêm , Mễ Đỗ Toa nữ vương lắc lắc đầu, giọng : " nghĩ tới, kết quả cuối cùng , chỗ tốt lớn nhất cũng là bị ngươi chiếm được, Cổ Hà kia, sợ là tức giận ít a."
      "Hắc hắc, nữ vương bệ hạ lúc đó chẳng phải thành công tiến hóa rồi sao? Ngươi xong được chỗ tốt, cũng ít rồi." Tiêu Viêm hắc hắc cười .
      "Vì lần tiến hóa này, lúc trước ta bị loại đau khổ này, ngươi cũng phải phát ." Mễ Đỗ Toa nữ vương nhàn nhạt : "Lúc ấy nếu phải ở thời khắc mấu chốt , ta tự mình ra tay đem ngươi làm thịt ."
      "Hắc hắc." Nghe vậy, Tiêu Viêm ngượng ngùng cười cười, nguyên lai lúc trước nàng cũng là sớm mình nâp ở bên rồi.
      "Bất quá, loài người kia, thể , lá gan của ngươi rất lớn …" Cái đuôi điểm hướng Tiêu Viêm, hai má Mễ Đỗ Toa nữ vương lên mạt khí tức nhu , giữa thanh tê dại long người kia, mang theo sất ý lẫm nhiên : "Ngươi chỉ có dũng cảm độc thân xông vào chỗ sâu trong sa mạc, càng còn dám đem bản thể tiến hóa của ta nuôi thành sủng vật, phần đảm khí này,qua nhiều năm như vậy, ta ra là lần đầu nhìn thấy."
      Nhận thấy được sát ý trong giọng của Mễ Đỗ Toa nữ vương , Tiêu Viêm nhún vai, vô tội : "Ta có đem ngươi nuôi trở thành sủng vật , chỉ là nó thích theo ta thôi."
      "Như vậy cần ta gọi ngươi tiếng … chủ nhân?"
      Trong con ngươi hẹp dài của Mễ Đỗ Toa nữ vương khom thành vệt cong nguy hiểm ,thanh cuối cùng thoáng có chút kéo dài, giọng mê hồn , làm cho khuon mặt Tiêm Viêm vốn có định lực thấp chợt đỏ hồng, thân thể có chút biến đổi,giữa hai chân , quần tựa hồ bị nổi lên rất nhiều.
      Thanh này, quả thực là vô cùng đáng sợ ……
      "Ngươi lúc trước đúng,ta bây giờ , đích xác có lực lượng đánh chết ngươi , bất quá tại sau khi ta thức tỉnh , tin ta , ta tự tay lấy ..mạng… ngươi!" Tay ngọc mảnh khảnh xa xa chỉ hướng Tiêu Viêm, Mễ Đỗ Toa nữ vương khẻ nhếch đầu cao ngạo ,gằn gịọng chữ lần, uẩn hàm chứa sát khí lẫm nhiên .
      "Tiểu tử loài người tiểu tử , chờ xem, thế giới này, có tư cách đem bổn vương bắt gọi là chủ nhân , còn chưa có sanh ra! Ít nhất, bây giờ ngươi còn xa xa có tư cách." nhu cười, thân thể mềm mại của Mễ Đỗ Toa nữ vương chậm rãi ngả xuống, nhất thời, than thể bao tại chăn mền, đó là bị áp súc ra cái vòng cung mê người , toàn tức, quang mang mãnh liệt bạo xạ ra,thân thể Mễ Đỗ Toa nữ vương , chậm rãi súc giảm, cuối cùng hóa thành con rắn thôn thiên mãng……
      Nhìn thôn thiên mãng , Tiêu Viêm toàn thân chợt mềm ra rồi ngã xuống , , lúc này mới phát , chính mình cũng mồ hôi đầm đìa.
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 265: KHẾ ĐỘ HỢP TĂNG VỌT

      Cả người mồ hôi đầm đìa ngồi ở khu vực phía , Tiêu Viêm thở hổn hễn vài hơi trọc khí, tay áo bào lau mồ hôi trán, cười khổ lắc đầu. Chỉ mới qua vài phút, thế nhưng so với đại chiến với đại đấu sư hồi còn mỏi mệt hơn, bất quá hoàn hảo là Mĩ Đỗ Toa nữ vương kia biết về duyên cớ gì, lực lượng yếu rất nhiều, nếu , hôm nay chỉ sợ Tiêu Viêm bị nàng trực tiếp làm thịt.
      Trong lòng vẫn còn sợ hãi thở ra hơi, Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy, di động ánh mắt, bỗng nhiên dừng tại đoàn hoả xà, ngừng chạy dọc theo thân thể, chính là thanh sắc hoả diễm bay lượn lên xuống,nhất thời ngẩn người, miệng hơi há ra.
      Đoàn thanh sắc hoả diễm như trường tiên này là do lúc nãy Tiêu Viêm nhanh chóng lui lại, tiện tay lôi kéo mà tạo ra, coi bộ dạng thoải mái, tựa hồ làm cho hao phí quá nhiều tinh lực.
      Sau khi trường tiên hoả diễm bị xuất ra, khi thoát ly bàn tay Tiêu Viêm, tự động xoay tròn dọc theo thân thể , coi trạng thái đó,tựa hồ như thần vật có linh tính hộ chủ vậy.
      Hai mắt sững sờ nhìn thanh sắc hoả diễm trường tiên xoay quanh thân thể, khoé miệng Tiêu Viêm có chút giật giật. Tuy rằng trải qua hơn hai mươi ngày rèn luyện, trình độ khống chế của đối với Thanh Liên Địa Tâm Hoả thuần thục ít, nhưng trong lòng cũng minh bạch, bằng vào năng lực khống chế hoả diễm của mình, muốn dùng tay đem hoả diễm trước mặt khống chế được linh hoạt như vậy, tuyệt đối có khả năng.
      Nhưng mà xuất trước mắt cũng làm cho trở nên mừng rỡ như điên, trong đầu mờ mịt…
      Sửng sốt hồi, Tiêu Viêm chậm rãi phục hồi tinh thần lại,đưa tay ra nhàng tiếp xúc thanh sắc hoả diễm trường tiên xoay quanh. Bàn tay vừa tiếp xúc thanh sắc hoả diễm, sau đó ngoan ngoãn vâng lời biến thành đám thanh sắc hoả diễm, bám dính vào tay Tiêu Viêm, hơi có chút cuộn lên.
      Mười ngón tay điểm lẫn nhau, sau đó từ từ co lại,tức , mười đạo thanh sắc hoả diễm cong cong xuất ra, song chưởng huy động, Thanh Liên Địa Tâm Hoả tay khi bốc lên, khi hạ xuống, nhìn bộ dạng linh hoạt so với lúc Tiêu Viêm luyện chế đan dược mấy hôm trước biết mạnh hơn bao nhiêu.
      "Tột cùng là xảy ra chuyện gì đây?"
      Theo tâm niệm chuyển động ngừng, Thanh Liên Địa Tâm Hoả hoá thành các loại hình dạng khác nhau, vẻ kinh ngạc gương mặt Tiêu Viêm lại càng dày đặc hơn. Sau khi khống chế được, cảm giác ràng Thanh Liên Địa Tâm Hoả đối với mình vô cùng thân thiết. So với trước kia, ràng bỗng nhiên tăng mạnh lên vài lần, mà trước kia ngầm cảm giác kháng cự, giờ đây cũng lặng lẽ yếu rất nhiều.
      Cau mày trầm ngâm hồi lâu, Tiêu Viêm trong lòng bỗng nhiên thoáng động, thấp giọng lẩm bẩm :"Chẳng lẽ…..là bởi vì hạt sen của địa hỏa?"
      Trong lòng ra ý niệm này, nhưng ra làm cho Tiêu Viêm có chút hiểu hơn, hạt sen của địa hoả so với Thanh Liên Địa Tâm Hoả đồng thể, giờ mình hấp thụ năng lượng tinh hoa của hạt sen địa hoả vào trong cơ thể, chính là đánh bậy mà trúng, khiến cho độ phù hợp của thân thể mình với Thanh Liên Địa Tâm Hoả càng ngày càng hoàn mỹ hơn.
      Theo phân tích như vậy, Tiêu Viêm nhíu chặt mày từ từ giãn ra, chút vui sướng lên khuôn mặt. nghĩ tới phục dụng hạt sen của địa hoả lại còn có điều kỳ diệu ngoài ý muốn như thế. Phù hợp độ chợt tăng lên quả thực so với việc hoàn toàn chữa trị thương thế còn làm cho Tiêu Viêm hưng phấn hơn. Dù sao thương thế sớm hay muộn cũng có thể khỏi hẳn, nhưng độ hoà hợp của thân thể với Thanh Liên Địa Tâm Hoả, chỉ có thể nhờ vào thời gian cọ xát như vừa rồi mới có thể tăng lên thong thả, cho nên như vậy, hai cái quý hiếm cùng thực dụng vừa thấy liền biết ngay.
      Khuôn mặt điểm chút vẻ mừng vui, ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chăm chú vào thanh sắc hoả diễm mười ngón tay, hoả diễm hơi lay động. lát sau, dĩ nhiên là mười đầu ngón tay, ngưng tụ thành mười mười mũi nhọn địa hoả vô cùng sắc bén. Bởi vì áp súc, cho nên mười mũi nhòn hoả diễm này chứa lực phá hoại, thể nghi ngờ có chút cường liệt.
      Co ngón tay khẽ bắn ra,mười mũi nhọn hoả diễm bỗng nhiên bạo xuất, kình khí nóng cháy ngoài thân thể chúng hình thành vòng thanh sắc quang mang . Lúc những mũi nhòn này sắp đâm trúng vách tường, ngón tay Tiêu Viêm co lại, tức những mũi nhọn kia tựa như bị lôi lại, mạnh mẽ quay trở về đường cũ, phóng ngược về phía Tiêu Viêm.
      Mỉm cười nhìn những mũi nhọn thanh sắc hoả diễm quay về, ngón tay Tiêu Viêm bình thản xuất ra, mười mũi nhọn kia lập tức nhập vào trong ngón tay của .
      Thanh sắc hoả diễm bàn tay chậm rãi tiêu tán, Tiêu Viêm nhìn bàn tay có chút vết thương nào, gật đầu kinh sợ. Đối với khống chế Thanh Liên Địa Tâm Hoả của trước kia, ràng thể đạt đến khả năng sau khi phóng xuất ra, sau đó có thể thu hồi trở lại. Mà giờ sau khi hấp thụ hạt sen địa hoả, độ khống chế của Tiêu Viêm đối với dị hoả có thể làm hoàn thành động tác khống hoả có cầu cao này.
      Mỗi đám Thanh Liên Địa Tâm Hoả đều cần Tiêu Viêm vận dụng nhiều đấu khí, mới có thể theo bên trong khí toàn mà nạp vào thể nội. Nếu như mỗi lần xuất động, sau khi dị hoả bắn ra ngoài mà thể thu hồi, thể nghi ngờ đó là hành động lãng phí xa xỉ cực kỳ.
      Nếu như trong lúc chiến đấu mà phung phí kiểu này, chính là vì đối với sinh mạng của mình nên tiếc, thế nhưng giờ có thể phóng ra thu về dị hoả, Tiêu Viêm tự nhiên đối với chuyện này cảm thấy phi thường vừa lòng. Bạn đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
      Thưởng thức thêm lần thứ hai Thanh Liên Địa Tâm Hoả cực kỳ linh động, Tiêu Viêm lúc này mới chậm rãi đem toàn bộ thu vào cơ thể, bàn tay xuất ra chiêu với đài sen lơ lửng giữa trung, sau đó lập tức hoá thành đạo thanh mang, tiến vào bên trong nạp giới.
      Đem thứ này thu lại, Tiêu Viêm vặn eo cái, xương cốt toàn thân va chạm vào nhau kêu lên răng rắc hồi, cảm giác thư sướng ngập tràn, làm cho Tiêu Viêm sảng khoái thở ra hơi. Nắm chặt hai đấm, hung hăng đánh ra, quyền chưởng cuồn cuộn là uy vũ sinh phong, thể tư thế là bất tục.
      Cảm thụ được cơ thể căng thẳng đột nhiên bộc phát cỗ kình lực kinh khủng, Tiêu Viêm mỉm cười gật gật đầu. Tuy rằng lần trọng thương này làm cho mình phải chịu nhiều đau khổ, mặc kệ như thế nào, tại thân thể mình có thể phát ra sức chiến đấu vượt qua trước khi bị thương, như vậy xem ra lần bị thương này cũng là đáng giá.
      Đứng tại chỗ, mắt Tiêu Viêm khép hờ ngẫm nghĩ, tâm thần chìm vào trong cơ thể nhanh chóng kiểm tra vòng, sau đó mở mắt ra, tay nắm lại khẽ cười :" Trải qua hạt sen địa hoả rót vào, như vậy tại ta có thực lực lục tinh đấu sư rồi sao…"
      Cười cười vui mừng,Tiêu Viêm chậm rãi tới cạnh giường, nhìn Thôn Thiên Mãng cuộn trong chăn, miệng phát ra tràng cười hắc hắc.
      Nhìn Tiêu Viêm chậm rãi tới, đôi mắt rắn màu tím của Thôn Thiên Mãng nhìn chăm chú vào khuôn mặt tươi cười của , hề để ý quay đầu tới nhìn thân thể mềm mại nằm giường. Hiển nhiên trước kia Tiêu Viêm bất ngờ cử động quán chú năng lượng, làm cho Thôn Thiên Mãng vừa có linh trí ban sơ, trong lòng thoáng chút căm giận.
      Nhìn thấy Thôn Thiên Mãng tựa như hài tử dỗi hờn, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vươn tay ôn nhu vuốt ve thân thể nó. Sau khi thấy nó vẫn có phản ứng, đành cười khổ lấy trong nạp giới ra lọ tử tinh nguyên mở nắp ra, cỗ hương nhàn nhạt khí tức nóng cháy chậm rãi bốc lên.
      Tử tinh nguyên vừa lấy ra khỏi nạp giới, Thôn Thiên Mãng mềm mại nằm giường mạnh mẽ chồm lên, quay đầu lại nhìn khuôn mặt cười tủm tỉm của Tiêu Viêm, lại liếc mắt nhìn cỗ hương tử tinh nguyên màu tím nhạt, trong mắt thoáng tia khát vọng, sau lúc chần chờ nhẫn nại được tham ý trong lòng, vẫy động cái đuôi rất nhanh trườn tới trước mặt Tiêu Viêm, lưõi rắn thè ra gây nên thanh tê tê.
      Cười tủm tỉm đem lọ đưa tới, Thôn Thiên Mãng vẫy đuôi, thân thể hoá thành đạo quang ảnh như tia chớp xuất trước cái lọ, đầu tìm tòi, lưõi đưa vào trong lọ hấp thụ cách tham lam.
      Bởi vì lúc này ý Tiêu Viêm muốn tiêu trừ oán khí trong lòng nó, nên vẫn chưa ngăn cản nó tham lam hấp thụ. Chỉ là nhìn vào lọ thấy tử tinh nguyên chậm rãi vơi dần, khuôn mặt lên vẻ đau lòng.
      Đến khi tử tinh nguyên trong bình bị Thôn Thiên Mãng hấp thụ hết gần phần mười, rốt cục nó ngừng lại hấp thụ nữa,đầu thoáng chút mơ hồ từ miệng lọ bò xuống, trong con mắt màu tím lên chút ý say.
      Nhìn Thôn Thiên Mãng lắc lư cái đầu sáng loáng, Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu, cẩn thận đem tử tinh nguyên thu về, bàn tay ấm áp vuốt ve thân thể nó, bất đắc dĩ :"Tiểu gia hoả kia, còn chưa vừa lòng sao?"
      Ăn vật của người, lúc này Thôn Thiên Mãng vẫn tránh né Tiêu Viêm, lắc lắc cái cổ thon dài. Trong mắt bỗng ra cỗ ánh sáng màu tím, miệng hé ra, tiếng "phù" vang lên, đạo tử sắc hoả diễm bỗng từ miệng nó phun ra. Hoả diễm mãnh liệt trong giây lát đem cây xà gỗ trong phòng đốt cháy thành đống đen như than củi.
      Chậm rãi ngẩng đầu nhìn đống than kia phát ra tiếng kêu răng rắc, khoé miệng Tiêu Viêm có chút giật giật. Lát sau cúi đầu, nhìn Thôn Thiên Mãng thản nhiên phun ra từng đám hoả diễm ngừng, Tiêu Viêm dở khóc dở cười lắc đầu. Tên gia hoả này, tử tinh nguyên mà cũng muốn ăn bao nhiêu ăn hay sao? Năng lượng tử hoả nồng đậm khiến người giận dữ, chính là tử hoả có thể dễ dàng hội tụ thành lực sát thương yếu chút nào. Loại tử hoả này cho dù là Vân Chi trước kia cũng phải kiêng kỵ a!
      Bất đắc dĩ nhìn nó giống như chơi đùa bình thường, ngẫu nhiên lại phun ra đám lửa, Tiêu Viêm thở dài hơi, vừa muốn đứng dậy dọn dẹp căn phòng hỗn loạn, thân thể bỗng nhiên đờ ra, ánh mắt nhìn chăm chăm vào tử sắc hoả diễm. đạo ý niệm lặng lẽ từ tận đáy lòng ra.
      "Nếu như sử dụng tử tinh nguyên chế tạo ra tử hoả, rồi đem dung hợp cùng Thanh Liên Địa Tâm Hoả, cuối cùng làm xuất ra Phật Nộ Hoả Liên,uy lực cho dù so ra hơn bản thân chúng, nhưng cũng kém hơn a? Hơn nữa với thực lực tại của ta, có khả năng khống chế hay ?" Bàn tay chậm rãi vuốt cằm, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm.
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 266: TỬ HỎA ĐAN

      Trong phòng, Tiêu Viêm chậm rãi xoa cằm, thần tình lộ vẻ trầm ngâm, đến nửa ngày sau, đột nhiên lật bàn tay lên, bàn tay xuất chiếc bình trong suốt, bên trong nó chính là Tử tinh nguyên.
      Bỏ nắp bình. Tiêu Viêm chấm ngón tay vào, cẩn thận dính chút vào đầu ngón tay, nhất thời, tại chỗ đó truyền đến trận nóng rát đau đớn.
      Rút ngón tay ra, Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm vào giọt Tử tinh nguyên đầu ngón tay. Trong cơ thể đấu khí lưu chuyển, xuyên thấu qua ngón tay, nhàng chạm đến giọt Tử tinh nguyên đó. Nhất thời thành , trầm đục vang lên, đoàn hoả diễm màu tím bố lên, theo ngọn lửa bốc lên, nhiệt độ tăng lên mạnh mẽ, khiến cho ánh mắt Tiêu Viêm cũng thoáng vẻ hư mị.
      "Độ ấm tồi… Nhưng hơi đáng tiếc là giọt Tử tinh nguyên sinh ra tử hoả hơi ít".Tiêu Viêm cười gật đầu, nhưng trong giọng vẫn mang vẻ tiếc hận.
      " Tử tinh nguyên vốn còn cũng nhiều, giọt chỉ có thể tạo được ngần ấy tử hoả, nếu đem dùng quả là mất nhiều hơn được a". Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào chiếc bình đựng Tử tinh nguyên, nhíu máy thấp giọng .
      " Bất quá tiểu tử này cũng hấp thụ nhiều, nhưng khi phun tử hoả ra lại mạnh như súng phun lửa vậy?" Chậm rãi quay đầu , Tiêu Viễm nhìn Thôn thiên mãng, nghi hoặc .
      Ánh mắt găt gao nhìn chằm chằm Thôn thiên mãng nằm giường. Sau lúc lâu, Tiêu Viêm cau mày, qua lúc quan sát, phát lúc mà Thôn Thiên Mãng sắp phun tử hoả mấy chiếc răng nanh của nó tựa hồ thẩm thấu ra chút dịch thể. Mà tử hoả vốn rất nhưng khi tiếp xúc với dịch thể thể tích tử hoả tăng vọt lên hớn mười lần.
      "Là bởi vì có dịch thể này sao?". Thấp giọng lẩm bẩm , Tiêu Viêm mỉm cười, bàn tay cuộn lại, cái bình khác lại xuất trong lòng bàn tay, chợt tủm tỉm cười, chậm rãi hướng Thôn thiên mãng đến.
      Trải qua lúc đè ép tận lực mặc kệ ánh mắt u oán của Thôn thiên mãng, rốt cục Tiêu Viêm cũng lấy được non nửa bình dung dịch màu xanh nhạt. Đưa lên mũi ngửi thoáng có mùi vị nước bọt, Tiêu Viêm sắc mặt có chút cổ quái, lắc đầu, liếc mắt nhìn Thôn thiên mãng, trong lòng thầm : "Tiểu gia hoả này chẳng lẽ là giống cái?"
      nhàng cầm hai chiếc bình chứa hai loại chất lỏng, Tiêu Viêm trầm ngâm lát, bỗng nhiên phất tay, từ trong nạp giới lấy ra chiếc lô đỉnh đỏ sẫm. Sau khi đặt lên bàn, bấm tay búng mạnh vào lô đỉnh, thanh sắc hoả diễm từ tay của Tiên Viêm bắn ra, nhất thời bên trong dược đỉnh bốc lên nhiệt độ kinh người của hoả diễm.
      Nhìn thấy bên trong dược đỉnh bốc lên hoả diễm, Tiêu Viêm đưa tay vuốt nạp giới, lại lấy ra thêm vài cọng thảo dược toàn thân như nhuộm lửa đỏ, vừa nhìn có thể biết bên trong chứa hoả hệ năng lượng. Bàn tay vung lên, đem chúng ném vào trong dược đỉnh. Sau đó, khống chế thanh sắc hoả diễm, trải qua quá trình tinh luyện lặp lặp lại, đem nó biến thành nhúm bột phấn màu đỏ.
      Đợi đến khi bột phấn màu đỏ xuất , Tiêu Viêm dùng cả hai cái ống rỗng, phân biệt hấp thụ giọt dịch thể lấy trong miệng Thôn thiên mãng và giọt Tử tinh nguyên. Sau đó vào trong dược đỉnh.
      Nhìn bên trong dược đỉnh bốc lên ngọn lửa, Tiêu Viêm mỉm cười, mười ngón tay linh hoạt hẳn lên. Thanh sắc hoả diễm theo tâm niệm chớp động gian, ngừng tăng giảm nhiệt độ. Tuy rằng loại biến hoá ngọn lửa này là khảo nghiệm cực kỳ khó đối với các luyện dược sư trong khả năng khống chế lửa, nhưng trải qua việc luyện hoá và sử dụng Thanh liên địa tâm hoả, Tiêu Viêm đối với loại thao túng phức tạp này trở nên thành thạo.
      Bên trong dược đỉnh, thanh sắc hoả diễm xinh đẹp nhảy múa, sau lúc lâu, nhiệt độ dần dần rút , hoả diễm mãnh liệt cũng chậm rãi biến mất. Cuối cùng thông qua hoả khẩu hoá thành đốm lửa , chui vào ngón tay Tiêu Viêm.
      "Tuy rằng luyện dược tiêu hao rất nhiều năng lượng, bất quá có thể thu về chút nào tốt chút ấy a". Nhìn thanh sắc hoả diễm đó tiến vào trong cơ thể, Tiêu Viêm cười cười. Bàn tay bấm lại, luồng kình phong đem lô đỉnh lật ngược lại, trong lô đỉnh xuất ra ba khoả đan được màu đỏ, nhàng bắn vào tay Tiêu Viêm.
      Bắt lấy ba khoả đan dược nọ, Tiêu Viêm khoé miệng nhìn được lên nụ cười. Loại này căn bản thể gọi là đan dược, bởi vì chúng có đặc tính của đan dược. Bởi vì thứ này chỉ cần nuốt vào bụng, chuẩn bị tốt ngược lại khiến cho mình có chút thê thảm.
      Ngón tay khẽ lấy khoả đan dược màu đỏ, đem nó chó vào miệng. Đợi đến khi cảm nhận được trong miệng có cỗ nhiệt năng nóng bỏng, trong cơ thể đấu khí nhanh chóng vận chuyện, sau đó cùng với cỗ nhiệt năng kia va chạm.
      Khi chúng va chạm, Tiêu Viêm khẽ nhếch miệng, tử sắc hoả dĩêm với nhiệt lượng kinh khủng mạnh mẽ bốc lên, sau đó được đấu khí bao bọc lại bàn tay. Hoả diễm hừng hực thiêu đốt, uy lực có thừa.
      Miệng thở ra ngụm khí nóng, Tiêu Viếm cúi đầu nhìn tử sắc hoả diễm bốc lên mạnh mẽ tay, lần này hàm tử hoả đạt tới tầm của Thanh liên địa tâm hoả. Tiêu Viêm thoải mái hít hơi, chỉ cần giọt Tử tinh nguyên, giọt nước bọt của Thôn thiên mãng, ít thảo dược chứa hoả thuộc tính mà có thể đạt được hiệu quả như vậy, khiến cảm thấy rất vừa lòng.
      "Hãy cứ tạm gọi nó là Tử hoả đan …" Cần tay hai viên đan dược, Tiêu Viêm nhếch miệng cười, tại muốn dung hợp tử hoả và Thanh liên địa tâm hoả chế tạo ra Phật nộ hoả liên, xem đến tột cùng có bao nhiêu uy lực?"
      "Tựa hồ cần cái bia ngắm a…"
      Tử hoả đan, nhìn nó khuôn mặt Tiêu Viêm dâng lên nụ cười, xoay người đem Thôn thiên mãng mệt mỏi vì phun lửa gục đầu ngủ thu vào trong tay áo, sau đó cười tủm tỉm ra khỏi căn phòng vốn lung lay như muốn sập, tìm bia thịt để thí nghiệm xem uy lực của Phật nộ hoả liên đến tột cùng là ra sao…
      Mặc Thiết dong binh đoàn.
      sân huấn luyện, lúc này chính là thời gian huấn luyện của mọi người trong đoàn, phần đông đoàn viên đều có mặt. Mặt trời lên đến đỉnh, mọi người mồ hôi đầm đìa tiến hành luận đàm thân thủ. Ở quảng trường, tại nơi râm mát, Tiêu Đỉnh đoàn trưởng đưng tại nơi đó, ánh mắt thỉnh thoảng đảo quanh sân, khẽ gật đầu.
      "La Bố tiên sinh, xem ra Sa chi dong binh đoàn huynh đệ mọi người cũng đều có thực lực tệ lắm, trong khoảng thời gian này, là làm phìên ngươi". Nhìn ra giữa sân là thời gian ma hợp, các ngăn cách bị loại bỏ, nên nhiều dong binh đứng thành từng cặp, Tiêu Đỉnh quay đầu cười với La Bố bên cạnh.
      "Đều là do Tiêu Đỉnh đoàn trưởng có biện pháp hay, ta bất quá chỉ là chấp hành mà thôi". La Bố lắc đầu. Khoé mắt hàm chứa kinh sợ khi nhìn sang phía Hải Ba Đông. Trong lần tình cờ, gặp qua Hải Ba Đông động thủ, chính vì vậy phi thường ràng, vị lão nhân này có thực lực cực kỳ khủng bố. Nhưng mà Tiêu Viêm lại có thể mời đến donh binh đoàn này trong lòng khỏi có vài phần kiêng kị, nên khi nghe Tiêu Đỉnh , vội vàng khách khí trả lời.
      Tiêu Đỉnh tự nhiên biết được người phía sau mà kiêng kị, nên cũng chỉ chuyện trò dăm ba câu, sau đó nghiêng đầu nhìn sang, bên dựa vào thân cây, thần tình có vẻ buồn chán nhìn Hải Ba Đông cười : "Ha Ha! Hải lão tiên sinh, hiệu thuốc bắc của Thạch Mạc Thành có loại dược liệu mà người cần sao? Yên tâm , ta sai phái người các vùng phụ cận tìm giúp người rồi, nếu có tin tức rất nhanh hồi báo thôi."
      "Cũng là tiểu tử ngươi có tâm a! Tên tiểu tử Tiêu Viêm kia, sau khi tới cho ta biết tên dược liệu, lại chui vào trong phòng, thấy ra nữa" Hải Ba Đông khuôn mặt lộ nét cười, hướng Tiêu Đỉnh .
      "Sau lưng người khác bậy, có vẻ tốt lắm a…" Tiếng cười nhàn nhạt vang lên, từ phía sau mọi người truyền đến, thanh quen thuộc, làm mọi người quay đầu lại, thấy Tiêu Viêm cười tiến lại.
      "Thương thế của ngươi tốt hơn rồi?" Nhìn khí thế và tinh thần của Tiêu Viêm so với trước tốt hơn, khuôn mặt già nua của Hải Ba Đông lên chút kinh ngạc, .
      "Ân!" Tiêu Viêm cười gật đầu.
      "Ai! Quả nhiên là biến thái. Trọng thương như vậy mà đến tháng liền hoàn toàn bình phục…" Nhìn Tiêu Viêm gật đầu, Hải Ba Đông nhất thời cười khổ, lắc đầu, đồng thời trong lòng cũng vì thủ đoạn của Tiêu Viêm mà kinh hãi.
      Cười lắc đầu, Tiêu Viêm cùng Tiêu Đỉnh mấy người trò chuyện hồi. Sau đó, ánh mắt bỗng nhiên phiêu hốt dừng người La Bố, mỉm cười nhưng lại khiến cho La bố có chút sợ hãi. Bạn đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
      "Tiêu Viêm đoàn trưởng". Nhìn Tiêu Viêm chậm rãi tới, La Bố vội vàng chào.
      "La Bố tiên sinh, ở Mặc Thiết dong binh đoàn quen chưa?" Tiêu Viêm tủm tỉm cười hỏi.
      Nhìn vẻ tươi cười của Tiêu Viêm, La Bố muốn chạy trốn ngay. giờ tin tức Mặc gia đại trưởng lão chết cơ hồ truyền khắp Gia Mã đế quốc – Đông tỉnh. Tuy rằng mọi người đều là ai ra tay, nhưng La Bố trong lòng ràng, người ra tay tuyệt đối chính là thiếu niên có vẻ vô hại trước mặt mình.
      "La Bố tiên sinh. Nhàn rỗi vô có thể giúp ta thực nghiệm chút đồ vật được ?" Tiêu Viêm cười . Rồi đợi La Bố gật đầu nhấc chân bước ra ngoài bóng râm. Tuy rằng thực lực trở về cấp bậc đấu sư, nhưng Tiêu Viêm rất ràng, đối với người như La Bố thái độ bỗng dưng ôn hoà mới có thể khiến luôn e dè, nghi hoặc, sợ hãi.
      Nghe được Tiêu Viêm vậy, La Bố sửng sốt, sau đó chỉ biết cười khổ, gật đầu nhấc chân bước theo.
      Tiêu Đỉnh, Tiêu Lệ mấy người nhìn thấy hành động có vẻ quái dị đó, tuỳ ý liếc nhìn nhau rồi cũng tò mò theo xem.
      Chậm rãi tiến đến góc sân huấn luyện rồi ngừng lại, Tiêu Viêm hướng tới La Bố đứng với vẻ yên, lộ vẻ cười : "Ngươi hãy đem hết khả năng phòng ngự của bản thân bộc lộ ra , ta muốn thử xem uy lực của thứ mà ta mới cải tạo ra.
      "Ách?" Nghe vậy, La Bố khoé miệng nhất thời run lên, sắc mặt thoáng có chút co rút, nguyên lai chính mình làm bia ngắm a.
      Tiêu Đỉnh và mấy người đều là cao tầng trong Mặc Thiết dong binh đoàn, nên khi thấy bọn họ tâp trung ở đây, nhất thời các đoàn viên sân huấn luyện cũng xúm lại, tò mò nhìn Tiêu Viêm cùng La Bố.
      "Coi chừng chút"
      Đối với sắc mặt xanh tím của La Bố, sau khi nhắc nhở tiếng, ngón tay Tiêu Viêm nhoáng lên, quả đan dược màu đỏ ra, sau đó bỏ vào miệng, lát sau, khoé miệng khẽ nhếch lên, tử sắc hoả diễm bốc lên bàn tay Tiêu Viêm có đấu khí cách lý.
      nhàng thao túng tử sắc hoả diễm, tay phải bình thản đưa ra, thanh sắc hoả diễm chậm rãi bốc lên…
      Nhìn hai tay thao túng hai ngọn lửa bất đồng màu sắc, Hải Ba Đông hơi ngẩn người, chợt sắc mặt đại biến, lẩm bẩm : "Bà nội nó, tiểu tử này chẳng lẽ muốn sử dụng chiêu thức kia?
      Trong mắt Hải Ba Đông dần dần nổi lên tia sợ hãi. Lúc này trong sân, Tiêu Viêm bắt đầu đem song chưởng từ từ hợp lại…
      Nhìn thấy cử động của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông sắc mặt rốt cục hoàn toàn thay đổi, bàn chân mạnh mẽ đạp xuống, thân hình trong ánh mắt kinh hãi của mọi người, như tia chớp bắn thẳng lên trời, giọng the thé : "Tiêu Viêm, ngươi là thằng điên, lần trước suýt chết mà lần này còn muốn nữa sao?"
      Ngẩng đầu nhìn lên trung, Hải Ba Đông nộ hoả đùng đùng, nghĩ tới lão gia hoả này thế nào lại e ngại Phật nộ hoả liên của mình…
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 267: SƠN TRẠI PHẬT NỘ HỎA LIÊN

      Kinh ngạc nhìn Hải Ba Đông nháo nhác bầu trời, lúc sau, Tiêu Viêm dở khóc dở cười lắc đầu, giơ bàn tay có hai ngọn hoả diễm lên, cười : "Hải lão, lấy trạng thái tại của ta, cũng thể phát ra được bạo tràng như ngày trước đâu… tại ta thay đổi Phật nộ hoả liên rồi, thể xuất tình trạng khống chế được." Hải Ba Đông quan sát tử hoả trong tay Tiêu Viêm, phát ra đó phải là dị hoả, tuy nhiệt độ có cao, nhưng so với sâm bạch hoả diễm mà Tiêu Viêm thao tác lần trước kém rất nhiều.
      "Người này rốt cục tàng bao nhiêu thứ đây? hồi thanh hoả, hồi bạch hoả rồi tại lại xuất ra tử hoả, khiến người khác nhìn thấu a". Trong lòng dâng lên ý nghĩ, thoáng thở dài, Hải Ba Đông nhìn về phía Tiêu Viêm, lắc đầu cắn răng : "Ngươi vốn dĩ là kẻ điên, ta lười quản ngươi có cải tiến gì, muốn chơi tự ngươi chơi , ta vẫn tưởng tượng lần trước bị ngươi đùa suýt chết a."
      xong đôi cánh hàn băng sau lưng Hải Ba Đông khẽ rung lên, thân hình trong mắt mọi người thoáng chốc chỉ còn là điểm đen, rồi mới dừng lại, quay xuống nhìn. Trải qua lần trước Tiêu Viêm sử dụng Phật nộ hoả liên gây nổ mạnh, khiến cho vị trước đây từng liệt danh Băng Hoàng nảy sinh tâm lý sợ hãi, nếu cũng ở trước mặt nhiều người như vậy lựa chọn né tránh.
      Bất đắc dĩ nhìn Hải Ba Đông bay xa, Tiêu Viêm cúi đầu, liếc mắt nhìn xung quanh thấy tất cả mọi ánh mắt của bọn Tiêu Đỉnh đều cổ quái nhìn mình, buông tay xuống : "Lão nhân gia dường như lá gan hơi …"
      "Khụ…", Nghe vậy Tiêu Đỉnh cùng với Tiêu Lệ đều ho khan vài tiếng. Tuy tuổi của Hải Ba Đông khá lớn, thực lực có chut khủng bố, nhìn thấy biểu lúc trước bọn họ trong lòng cũng thoáng có chút yên, nhìn nhau liếc mắt cái, chợt cười gượng với Tiêu Viêm: "Tiểu viêm tử, ngươi đến tột cùng là muốn thí nghiệm cái gì?"
      "Chính là nghiên cứu ra thứ, muốn thử xem có thành công hay thôi mà, lần trước thất bại, kết quả thiếu chút nữa đem ta và lão đầu tử nổ chết… Nên đến giờ tựa hồ có chút sợ hãi. Nhưng các ngươi cần lo lắng, lần này ta cố ý cắt giảm uy lực, cho dù cuối cùng có thất bại cũng như lần trước gây ra lực phá hoại lớn." Tiêu Viêm lắc đầu tuỳ ý .
      Nghe được ngữ khí của Tiêu Viêm, trong giọng thoáng có chút xác định, Tiêu Đỉnh cùng Tiêu Lệ trán nhất thời xuất mồ hôi lạnh. Tuy rằng cả hai cùng biết chính xác thực lực của Hải Ba Đông nhưng có thể ngưng tụ đấu khí thành cánh thực lực chắc chắn thấp hơn đấu vương. Có thể đem loại cường giả này thiếu chút nổ chết hiểu Tiêu Viêm kia sử dụng cái loại khủng bố biến thái gì?
      Hai người nhìn nhau cái, rồi hẹn mà cùng hướng lên bầu trời nhìn vào điểm đen, cước bộ chậm rãi lùi ra phía sau vài bước, giả lả cười mà : "Ta xem có khi bọn ta nên lùi lại chút để ngươi có hoàn cảnh rộng rãi…" xong, hai người cực kỳ ăn ý, đồng thời tháo lui đến quảng trường bên cạnh mới dừng lại.
      Nhing thấy hai vị đoàn trưởng đêu có cử chỉ này, những thành viên khác của Mặc Thiết dong binh đoàn vây quanh cũng xuất chút sợ hãi trong lòng, cân nhắc giữa an toàn và tò mò, rồi đám người đêu vội vàng lùi lại. Vốn sân huấn luyện đông đúc chợt trở nên trống trơn, quang đãng.
      Nhìn sân rộng trong thoáng chốc trở nên trống , Tiêu Viên bất đắc dĩ lắc đầu, quay lại tủm tỉm nhìn về phía khuôn mặt của La Bố tái nhợt.
      "Tiêu… Tiêu Viêm đoàn trưởng, ta xem hay là thôi , ngày đổi người !"
      Gót chân như nhũn ra, hai chân run run, La Bố bị hành động thất thố của Hải Ba Đông làm cho run sợ, Hải Ba Đông thực lực là cái gì? Chính là đấu hoàng cường giả a. Cho dù là cả Gia Mã đế quốc cũng được xếp hạng cực mạnh trong cường giả. Có thực lực khủng bố như thế mà vẫn bị cái thứ sáng tạo của Tiêu Viêm làm cho nảy sinh hành động thất thố. Khó có thể tưởng tượng cái thứ đó đến tột cùng biến thái thế nào. La Bố hoài nghi, có phải hay đoạn thời gian qua có chỗ nào làm cho Tiêu Viêm hài lòng, nên lúc này mới tìm tính sổ…
      " La Bố tiên sinh. Yên tâm , giờ Phật nộ hoả liên uy lực kém xa so với lần trước. Lấy thực lực của ngươi tuyệt đối xảy ra vấn đề gì." Nhìn thấy La Bố bị doạ đến sắc mặt tái nhợt, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, an ủi .
      Nhìn bộ dạng hoàn toàn vô hại à khuôn mặt thanh tú kia, La Bố muốn khóc mà ra nước mắt. Vì sao loại việc này lại tìm đến mình chứ?
      Trong lòng than thở cho vận khí của chính mình đến hơn nửa ngày. cũng chỉ biết cười khổ gật đầu. Trong cơ thể đấu khí hung mãnh khởi động, sáu đó mãnh liệt tràn ra, rồi hình thành bên ngoài thân thể sa y đấu khí vô cùng cứng rắn màu vàng đất.
      Vừa ra tay triệu hồi ngay kỹ năng đặc thù của đại đấu sư. Sa y đấu khí, xem ra La Bố tâm lý thực là có chút cảnh giác.
      Nhìn bộ dạng giống như lâm đại địch, đem Sa y đấu khí triệu hồi ra của La Bố, Tiêu Viêm bất đắc dĩ gật đầu, song chưởng đưa lên phía , thanh sắc cùng với tử sắc hoả diễm cùng đồng thời bốc lên, song chưởng hướng vào nhau, chậm rãi từ từ tiến đến gần nhau.
      Theo đó, hai cỗ hoả diễm chậm rãi tiếp xúc với nhau, năng lượng ba động kịch liệt. Lần này cũng giống như lần trước, quanh thân của Tiêu Viêm khí bỗng nhiên nhộn nhạo, từng đạo sấm nổ vang trong lòng bàn tay của Tiêu Viêm. Bất quá còn may là lần này lực nổ khủng bố như lần trước nên phòng ngự tay của Tiêu Viêm vẫn có thể kiên trì khống chế được.
      Hết sức chăm chú điều khiển hai luồng hoả diễm từ từ dung hợp, Tiêu Viêm cố gắng khiến cho bản thân mình nhớ lại cảm giác huyền diệu khi tiến vào thời khắc cuối cùng như lần trước. Con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm vào chỗ mà hoả diễm giao hoà. Nơi đó xanh, tím nhị sắc hoả diễm giống như dòng điện bén nhọn, bay nhanh.
      Xa xa trời cao, Hải Ba Đông nhíu mày nhìn năng lượng quanh thân của Tiêu Viêm dao động kịch liệt, thấp giọng : "Lần này dao động so với lần trước hơn nhiều, xem ra, lần này ngươi có thay đổi ít, bất quá thứ này khi khống chế tốt mà nổ mạnh lực phá hoại cũng . Dù sao thanh sắc hoả diễm cũng là dị hoả."
      "Ai! Tên điên cuồng, luôn nghĩ ra những trò quái dị a!"
      Hải Ba Đông cười khổ lắc đầu, bất quá, dù vậy nhưng trong lòng vẫn có chút hâm mộ dũng khí của Tiêu Viêm dám tiến hành thí nghiệm. Năm đó, khi còn trẻ, tại Xuất Vân đế quốc, từng gặp vị đồng dạng là cường giả có thể thao tác điều khiển dị hoả, nhưng vị cường giả này thái độ đối với dị hoả giống như đối với tổ tông mình vậy (ý sợ hãi chứ phải cung kinh đâu nha). thể tưởng tượng Tiêu Viên như vậy lại muốn dùng dị hoả dung hợp với hoả diễm khác. Đối với rất nhiều cường giả, hành động này cơ hồ là tìm chết…
      Bên trong sân, ánh mắt của Tiêu Viêm gắt gao dừng ở chỗ hoả diễm bị áp súc thành xanh tím hoả diễm giống như viên cầu, sau lát, con ngươi đen láy bỗng trợn trừng, mười ngón tay thon ngừng khua động ở phía đầu.
      Lần đầu tiên ở trạng thái thanh tĩnh khống chế hoả đoàn, Tiêu Viêm rốt cục hiểu được, nhìn như có vẻ rất nhàng nhưng đột quyết đấu khí tiêu tốn qua thực khủng bố. Mười đầu ngón tay chuyển động có bày tám lần mà đấu khí bên trong xoáy tụ chỉ còn có nửa. Bạn đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
      Cố gắng nhớ lại biến hoá khi Phật nộ hoả liên hình thành trước kia, trong con mắt đen láy của Tiêu Viêm hai màu xanh, tím hoả diễm lượn lờ, qua khắc, bàn tay chợt bất động, linh hồn lực hoá thành đường chỉ mỏng, cong chui vào bên trong hảo diễm cuồng bạo.
      Sau khi linh hồn lực xâm nhập, bên trong xanh tím hoả diễm chứa năng lượng cuồng bạo cũng bắt đầu từ từ biến mất. Gần như trong nháy mắt, những tia lửa như những chiếc gai nhím vốn trước kia ngừng bắn ra nay hoàn toàn im lặng.
      Gắt gao nhìn chằm chằm vào xanh tím hoả diễm bàn tay nguyện ý bình tĩnh xuống, Tiêu Viêm trong lòng thở ra nhõm, hai tay nâng hoả diễm, đôi mắt khép hờ, linh hồn lực lượng xâm nhập bên trong hoả diễm bắt đầu chậm rãi thay đổi hình dạng của hoả diễm.
      Theo linh hồn lực lượng từ từ khởi động, hoả diễm giống như quả bóng bằng cao su, bắt đầu chậm rãi mấp máy, thể tích vốn lớn bắt đầu cấp tốc thu lại. lúc sau, hình thù nguyên bản của nhị sen mơ hồ xuất trong xanh tím hoả diễm ngừng thay đổi mau sắc.
      Qua thêm khoảnh khắc, xanh tím hào quang chậm rãi tiêu tán, đoá nhị sen xanh tím hình thành, phiêu phù trôi nổi bàn tay của Tiêu Viêm.
      trung, nhìn xanh tím nhị sen hình thành tay Tiêu Viêm, Hải Ba Đông đôi mắt híp lại, lẩm bẩm:
      - quả nhiên khống chế lực càng ngày càng thuần thục, nếu như lần trước có thể đem Phật nộ hoả liên khống chế được thành hình dạng như thế này, chỉ sợ… Bát cực hắc xà hoàng phải bị nổ chết tại đương trường.
      - Ngày sau, nếu như lần thứ hai sử dụng hai loại dị hoả dung hợp, lại có thêm lực khống chế như vậy, ta nghĩ trong tầng lớp đấu hoàng cường giả, trừ số ít cực kỳ biến thái, còn chắc là ai có thể trực tiếp chịu đựng sức nổ khủng bố như thế.
      thở hơi khí lạnh, Hải Ba Đông sắc mặt phức tạp nhìn chằm chằm vào mặt hắc sam thiếu niên đứng mặt đất, thấp giọng .
      Nơi sân thượng, Tiêu Viêm cầm trong tay nhị sen xanh tím, ngẩng đầu nhìn La Bố được bao bọc kín trong lớp Sa y đấu khí, khuôn mặt thoáng có chút tái nhợt khẽ điểm nụ cười, bấm tay bắn khẽ nhị sen. Nhất thời nhị sen hoá thành đạp lưu quang giống như tia chớp hung hăng bắn vào La Bố.
      Lẳng lặng nhìn khoảng cách giữa La Bố và Phật nộ hoa liên ngày càng gần, Tiêm Viêm chậm rãi vươn tay, sau đó nắm chặt lại, quát khẽ tiếng:
      - Bạo!
      Tiếng quát vừa dứt, nhị sen xanh tím bay giữa trung chợt bành trướng, ầm ầm nổ mạnh…
      "ẦM! OANH"
      Tiếnh nổ đinh tai nhức óc, ầm ầm, sân huấn luyện, cái khe lớn xuất tại chỗ vụ nổ xảy ra, rồi nhanh chóng lan tràn ra xung quanh.
      - Hoàn mỹ thao tác…
      bầu trời, Hải Ba Đông chậm rãi nhắm mắt, thấp giọng . Cùng lúc đó, trong lòng cũng có chút rung động, tim đập mạnh hơn chút…
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      CHƯƠNG 268: GIẢI QUYẾT HOẠN TRƯỚC KHI RA

      sân huấn luyện vang lên tiếng nổ mạnh khiến mọi người tự chủ được ôm lấy tai. Sau lúc, mới hồi phục vẻ sợ hãi trong lòng, liếc nhìn nhau, rồi mới đem ánh mắt hướng về phía sân đầy trời tro bụi.
      sân, Tiêu Viêm chậm rãi, bình ổn, nhưng hô hấp có phần gấp rút. Sắc mặt thoáng có chút tái nhợt. Lần này, Phật nộ hoả liên ở sơn trại đối với linh hồn lực lượng và đấu khí cầu có kém hơn lần trước nhiều, nhưng đồng dạng cũng thể coi thường được.
      - Với cầu như vậy, chỉ sợ cũng chỉ đủ dùng ba lần là có thể đem đấu khí trong cơ thể tiêu hao sạch.
      Cảm thụ được đấu khi cùng linh hồn lực lượng giảm mạnh, Tiêu Viêm thấp giọng thào. Chợt ngẩng đầu nhìn tro bụi lượn lờ bay, tay áo khẽ phất, cỗ kình phong mãnh liệt xuất , thổi bay hết bụi đất.
      Sau khi tan hết, nhất thời trong mắt mọi người ra cái hố sâu khổng lồ. Ngay lập tức cặp mắt mọi người sân huấn luyện khỏi mở lớn.
      Hố sâu đạt đến bốn, năm thước, diện tích cũng chút nào, bên cạnh cái hố có nhiều khe nứt lớn, giống như mạng nhện, ngừng lan tràn ra, cơ hồ trải rộng khắp quảng trường.
      - Người đâu?
      Ánh mắt của Tiêu Viêm quét qua xung quanh, nhưng vẫn chưa thấy thân ảnh của La Bố đâu, ngạc nhiên hỏi.
      "Khụ…Khụ" Ngay khi Tiêu Viêm vừa kinh ngạc hỏi, bỗng nhiên có tràng ho khan kịch liệt từ hố sâu vọng ra, rồi bàn tay chậm rãi đưa lên. Cuối cùng thân người đen cháy chật vật đứng dậy, ra. Dựa vào thân thể có thể đoán đó chính là La Bố.
      Lúc này La Bố chỉ toàn thân cháy đen, hơn nữa đấu khí áo giáp chắc chắn bảo vệ thân thể mà triệu hồi ra lúc đầu cũng khẽ run run. Đấu khí áo giáp đến trạng thái cực hạn, rốt cục phát ra trang thanh răng rắc trầm đục, rất , sau đó chầm chậm thoát ly thân thể của La Bố, lộ ra khuôn mặt trắng bệch còn hằn lên nét hoảng sợ.
      Nhìn bóng dáng toàn thân giống như vừa lăn quan than đen, Tiêu Viêm thăm dò hỏi:
      - La Bố tiên sinh! có việc gì chứ?
      Nghe được Tiêu Viêm hỏi, La Bố chậm rãi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt thanh tú của thiếu niên trước mặt, thân thể nhịn được run bắn lên, khuôn mặt trắng bệch lên nụ cười cực kỳ khó coi:
      - Tiêu Viêm đoàn trưởng. Cái công kích kia của người nếu gần hơn chút nữa, tại ta chỉ sợ là thi cốt vô tồn rồi!
      Nhìn cả người hơi thở trầm thấp của La Bố, Tiêu Viêm trong lòng ràng, mặc dù có đấu khí áo giáp phòng ngự, bất quá lựa chọn tránh né, như cây cọc gỗ đứng yên để tuỳ ý cho hoả liên đánh vào. Sau đó nổ mạnh ở trước người, hành động quả có chút ngu ngốc khiến cho thân thể phải chịu sức nổ mạnh cực kỳ khủng bố. Bởi vậy, cho dù lúc này Tiêu Viêm thực lực mới chỉ lục tinh đấu sư nhưng khiến cho La Bố là tứ tinh đại đấu sư vì chịu vụ nổ mà trọng thương, mất khả năng chiến đấu.
      Khoé mắt hạ xuống nhìn vào đôi bàn tay tươm máu của La Bố, Tiêu Viêm đôi mắt vốn thâm sâu lường được chợt xuất tia nhu hoà, chậm rãi tiến đến, vỗ vai , mỉm cười :
      - có lỗi, lần đầu tiên cải tạo nên xuống tay cân nặng . Ha ha. Nghỉ ngơi vài ngày có vấn đề gì đâu.
      Làm đoàn trưởng dong binh đoàn đẫ mười mấy năm, La Bố cũng có những mẫn cảm của mình, cảm nhận thấy Tiêu Viêm lộ ra chút nhu hoà, lập tức trong lòng khỏi vui mừng, kích động. Từ lần trước Sa Chi dong binh đoàn đối đầu với Mặc Thiết dong binh đoàn thiếu chút nữa bị hoạ diệt đoàn. Vị thiếu niên nhìn vẻ hiền lành này đối với mình vẫn có vài phần địch ý, thậm chí là sát ý.
      Đồng thời La Bố trong lòng còn ràng hơn, nếu phải Tiêu Viêm muốn trong thời gian ngắn mở rộng Mặc Thiết dong binh đoàn có lẽ Sa Chi dong binh đoàn bị hoạ diệt đoàn. Tận mắt chứng kiến thiếu niên này sắc mặt chút thay đổi khi biến người khác thành băng, La Bô hoàn toàn hoài nghi về độ tàn nhẫn trong lòng củavị thiếu niên lớn tuổi này.
      Tuy rằng giờ, Sa Chi dong binh đoàn nhập vào Mạc Thiết dong binh đoàn, nhưng La Bố cảm giác được hoài nghi của Tiêu Viêm đối với cũng giảm bớt. La Bố cũng chỉ biết cười khổ mà thôi. tháng qua tại Mạc Thiết dong binh đoàn, càng hiểu bản lĩnh của Tiêu Viêm. Tại đây, ngày càng tiếp xúc thân mật, dưới thực lực khủng bố áp bách, chút ý nghĩ phản bội vốn có trong lòng La Bố như đám bụi bị đánh tan. Giờ đây, có thể La Bố dần dần coi mình chính là thành viên của Mạc Thiết dong binh đoàn chứ phải đoàn trưởng của Sa Chi dong binh đoàn. Bạn đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
      Nhưng mặc dù như vậy Tiêu Viêm đối với vẫn hề giảm ý định phòng ngừa, đối với điều này La Bố chỉ biết bất đắc dĩ trong lòng, Tuy nhiên phi thường hiểu đó chính là chuyện thường tình thể trách được ai.
      Nhưng mà hôm nay, khi phòng ngừa của Tiêu Viêm đối với giảm xuống, khi mà trong ánh mắt của Tiêu Viêm lộ ra tia nhu hoà cũng khiến cho chút kích động trong lòng. biết hành động mạo hiểm tính mạng làm bia ngắm cho cú đánh vừa rồi khiến cho giới bị của Tiêu Viếm đối với giảm xuống rất nhiều.
      "Đáng giá, rất đánh giá…" trong lòng La Bố ngừng lên tiếng. khuôn mặt vốn trắng bệch, chợt ửng đỏ hai bên gò má bởi kích động.
      Bàn tay vỗ lên vai La Bố, rồi lấy từ trong nạp giới ra bình cao cấp chữa thương, đưa cho , cười :
      - Trước tiên đem thương thế trị liệu cho tốt. Sau khi hoàn hảo hãy . Từ bây giờ ngươi chính là thành viên nòng cốt của Mạc Thiết dong binh đoàn, với thực lực của ngươi còn phải gánh trách nhiệm hề . Mạc Thiết dong binh đoàn trong thời kỳ phát triển, sau này phải nhờ đến ngươi nhiều.
      Tiêu Viêm như vậy thể nghi ngờ là có tín nhiệm đối với La Bố.
      Cho nên nghe được nhưng lời này, La Bố tiếp lấy thuốc chữa thương mà cả người run sợ. Người khác tín nhiệm, quá mức để ý, nhưng với cường giả lại khác a. Với thực lực của Tiêu Viêm, Hải Ba Đông mà tín nhiệm La Bố cảm thấy rất vinh hạnh.
      - Đoàn trưởng xin yên tâm. Ta khiến cho đoàn viên Sa Chi dong binh đoàn chân chính trở thành người của Mạc Thiết dong binh đoàn.
      Gắt gao nắm chặt lấy bình ngọc, thân thể La Bố hơi khom lại, có chút kích động .
      - Chỉ cần ngươi mang tâm tư để Mạc Thiết dong binh đoàn, tin tưởng ở ta sau này ngươi có được những thứ mà bản thân ngươi cũng tin được.
      Nhìn vẻ kích động, trung thành của La Bố Tiêu Viêm cười cười, trong giọng có chút tâm ý.
      Nghe được ngữ khí của Tiêu Viêm có vẻ thần bí, La Bố sửng sốt, chợt cung thanh xác nhận.
      - Ha ha, ngươi mau chóng đem thương thế bồi dưỡng cho tốt. Ngày mai ta cùng Hải lão rời khỏi Thạch Mạc Thành. Ngươi ở Mạc Thiết có thực lực cực mạnh, cho nên trong khoảng thời gian ta rời , có lẽ cần ngươi chiếu cố nhiều hơn cho Mạc Thiết.
      Tiêu Viêm giọng .
      - Rời ?
      Nghe thấy vậy, La Bố kinh ngạc hỏi.
      - Đến đế đô, nơi đó có số việc chờ ta làm.
      Tiêu Viêm tuỳ ý cười cười. Nhìn bóng dáng trầm ổn của hắc sam thiếu niên, La Bố ho khan vài tiếng, bình ổn tâm tình kích động, gật đầu.
      Ở quảng trường bên cạnh, từng đạo ánh mắt kinh sợ vẫn ngẩn ra. tới bên hai người Tiêu Đỉnh và Tiêu Lệ vẫn còn thần sắc sợ hãi thảm hại, cười :
      - Còn hoàn hồn?
      - Tiểu tử kia, nguyên bản ngươi chọn La Bố là cố ý chứ phải là tuỳ ý. nghĩ tới ngươi vừa mới đem mối nguy hiểm tiềm tàng phá giải.
      Tiêu Đỉnh nhìn lướt qua La Bố ở giữa sân, hướng Tiêu Viêm thấp giọng .
      Tiêu Viêm mỉm cười, cũng phủ nhận dụng ý của mình, ngẩng đầu nhìn Hải Ba Đông chậm rãi hạ xuống từ bầu trời, giọng:
      - có biện pháp, ngày mai ta cùng Hải lão phải rời khỏi Thạch Mạc thành. giải quyết mầm hoạ quả trong lòng yên.
      - Ngày mai rời ? Nhanh như vậy sao?
      Nghe thấy vậy, Tiêu Đỉnh, Tiêu Lệ sửng sốt, nhíu mày hỏi.
      - Đúng vậy, nguyên bản tháng trước định đến đế đô, cũng bởi vì thương thến nên kéo dài lâu như vậy. tại cũng thể tiếp tục ở lại.
      Tiêu Viêm mỉm cười .
      - tháng sau, thực định đến Vân Lam Tông?
      Nhìn Tiêu Viêm cười, Tiêu Đỉnh bỗng nhiên thanh có chút trầm xuống, hỏi.
      - Ân! Nơi đó phải !
      Tiêu Viêm nhếch miệng, có chút gật đầu, chậm rãi , kiên định chút dao động.
      - Vân Lam Tông, đó chính là đại gia hoả khó đối phó a… Sau khi Mặc gia đại trưởng lão chết trong tay ngươi, tuy rằng lúc đó ngươi giấu thân phận, bất quá nếu như ngươi xuất tại Vân Lam Tông thân phận bại lộ. Đến lúc đó, cho dù ngươi đánh bại Nạp Lan Yên Nhiên chỉ sợ mấy lão bất tử tại Vân Lam Tông cũng dễ dàng bỏ qua cho ngươi.
      Tiêu Đỉnh lo lăng .
      - Nếu đến lúc đó bọn họ thực muốn như vậy, đến cùng cũng chỉ là cá chết lưới rách mà thôi…
      Tiêu Viêm nhàn nhạt cười, ngẩng đầu nhìn Hải Ba Đông nhún vai cười :
      - Hải lão, người có đúng ?
      - Đại ca ngươi đúng, Vân Lam Tông cũng dễ đối phó đâu.
      Nhìn thấy Tiêu Viêm nhìn mình, Hải Ba Đông cười khổ :
      -Ai, tuỳ ngươi , năm bảo tiêu. Ai xem ra ngươi sớm tính kế với ta rồi.
      - Ha, ha! Đến nhờ đấu hoàng cường giả, nếu tuỳ ý đưa ra đề nghị , tựa hồ ta có tội lớn a?
      Nhìn thấy sắc mặt bất đắc dĩ của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm vùi đùa .
      Nghe vậy, Hải Ba Đông cũng chỉ biết lắc đầu cười khổ.
      Tiêu Viêm đưa tay lấy ra nhánh cây, hái vài lá cho vào miệng nhai, nhâm nhi mùi vị nhàn nhạt ở trong miệng, quay đầu nhìn về phía phương Bắc xa xôi, nơi đó toạ lạc thế lực lồ của đế quốc, Vân Lam Tông.
      - Đến lúc đó hãy xem. Nếu bọn họ thực muốn bức người quá đáng. Cho dù phải liều mạng lần thứ hai trọng thương cũng muốn ngay tại Vân Lam Tông tạo ra đoá Phật nộ hoả liên a.
      Nghe thanh bình thản, thào của thiếu niên bên cạnh, Hải Ba Đông khuôn mặt nổi lên cỗ bất đắc dĩ, cười khổ lắc đầu, thở dài :
      - là kẻ điên. Chọc phải ngươi cho dù là Vân Lam Tông thực lực cũng phải trả giá lớn a .
      lazybeeNữ Lâm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :