1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đặt Bút Thành Hôn - Hân Hân Hướng Vinh (45 chương+ 1PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 26



      Triệu Giai Kỳ ném di động vừa mở ra qua bên, cầm lấy điều khiển “bụp” cái tắt TV, an tĩnh bất ngờ này làm Chu Hàng sửng sốt, nghiêng đầu nhìn về phía ta. Trong nhà chỉ có ngọn đèn tường, dưới ánh sáng vàng nhạt, ghen tỵ , khiến khuôn mặt ta có mấy phần vặn vẹo cùng dữ tợn.


      Triệu Giai Kỳ là người phụ nữ rất xem trọng sĩ diện. Trước kia, Chu Hàng biết, nhưng cá tính mạnh này, lúc đó cũng là điểm hấp dẫn nhất. Triệu Giai Kỳ mạnh mẽ, có thể ở trong công ty lăn lộn “như cá gặp nước”, nên tính sĩ diện hão của ta, nhìn qua có vẻ phi thường phóng khoáng, đây là ý nghĩ trước kia của Chu Hàng.


      Sau khi kết hôn lại đột nhiên phát , cưới người phụ nữ mạnh mẽ đối với đàn ông mà , đó là chịu tội. Bởi mạnh mẽ, ta xem những việc làm vừa mắt. Triệu Giai Kỳ luôn chê biết tiến thủ, biết luồn cúi, luôn lấy người khác ra so sánh với . Những ngày tháng Chu Hàng phải trải qua này có rất nhiều kìm nén.


      ra sau khi kết hôn, Chu Hàng liền dần dần hối hận, luôn thể khống chế được suy nghĩ, nếu như ban đầu vẫn ở cùng Tử Khâm, cứ phát triển tiếp như vậy, cuộc sống có lẽ bình thản, nhưng khẳng định thư thái hơn tại rất nhiều.


      Ban đầu, khi Chu Hàng bắt cá hai tay, còn nguyên nhân lớn hơn là biết trái tim của Tử Khâm có vấn đề. Chu Hàng là con trai độc nhất, tương lai nếu như sinh được con chẳng biết giao phó với người thân thế nào.


      Trong lòng hiểu , Triệu Giai Kỳ rất hài lòng về . Nhưng cưới cũng cưới rồi, bây giờ đòi ly hôn rất phiền toái. Tài sản mặc dù nhiều, căn phòng này lại là do gia đình Triệu Giai kỳ giúp đỡ tiền đặt cọc để mua trả góp, nhưng bên phía Chu Hàng cũng cho Triệu Giai kỳ ước chừng mười vạn tiền mừng, còn liên quan đến việc mua xe và những vấn đề linh tinh khác


      Tóm lại, mặc dù thích hợp, nhưng hai người cũng phải cắn răng kiên trì, hôn nhân này, bọn họ thể bỏ, đây chính là thực tế, bọn họ chỉ là đôi nam nữ bình thường trong thành phố C mà thôi.


      Dù hiểu như vậy, nhưng thấy biểu tình của Triệu Giai Kỳ, Chu Hàng vẫn có chút tức giận. Sau khi kết hôn, ở trước mặt , Triệu Giai kỳ cũng thèm che giấu tâm tư của mình nữa. Lúc này Chu Hàng thấy được hối hận cùng khinh thường khuôn mặt ta.


      Ánh mắt ta nhìn , giống như nhìn thứ đồ vật từng thuộc về người khác, cướp được vào tay mình mới biết đáng giá. chênh lệch như giữa lượng nước trong sông so với biển cả này còn lớn hơn nhiều so với Hạ Tử Khâm.


      "Thế nào? Nhìn người tình cũ hôm nay phong quang như vậy, trong lòng cảm thấy thoải mái đúng ? Đến giờ tôi mới biết, đừng xem thường Hạ Tử Khâm ngu ngốc, ra chính là “giả trư ăn cọp”, so với ai khác còn tinh khôn hơn nhiều."


      Lời chua ngoa cay nghiệt của Triệu Giai kỳ chui vào trong lỗ tai Chu Hàng, nháy mắt liền đốt lên nộ khí. đứng bật dậy:


      "Triệu Giai kỳ, lời này của là có ý gì?"


      "Có ý gì? nghĩ tôi có ý gì chính là đó. chừng, lúc đầu Hạ Tử Khâm sớm nhắm vào cành cây cao này rồi. còn cảm thấy là mình bỏ ta, e rằng là người ta hận thể sớm chia tay với đó."


      Chu Hàng tức giận đến xanh mặt, hít sâu hơi, khẽ cắn răng:


      "Triệu Giai Kỳ đừng khinh người quá đáng."


      "Tôi cứ khinh người đấy làm sao. cũng nhìn lại mình xem, ban đầu chỉ là tên tiểu tử nghèo tay trắng, công việc, phòng ốc, xe cộ, còn có từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân người , thứ nào phải là của Triệu Giai kỳ tôi, thứ nào là bằng năng lực của Chu Hàng kiếm được. Lúc đầu tôi còn thấy có chút chí tiến thủ, nào biết chỉ là thứ phế vật."


      Hai mắt Chu Hàng đỏ bừng, nghe thế, lửa giận trong lòng nhịn được nữa, xông lên, vung tay chính là cái tát . . . . . .


      "Được lắm! đánh tôi, Chu Hàng dám đánh tôi, tôi liều mạng với . . . . . ."


      Triệu Giai Kỳ tiến lên như muốn xé Chu Hàng ra. Chu Hàng đánh xong tát này, trong lòng cũng hối hận, nhưng thấy ta xông lên giống như bà điên, xuống tay biết nặng , khiến mặt, cổ cũng bị cào ra mấy đường, liền đẩy ta ra, xoay người bước về phía cửa.


      Triệu Giai Kỳ tiện tay nhặt lên bình hoa thủy tinh khay trà, ném qua, “choang” tiếng, đúng lúc nện trúng cánh cửa đóng lại. ta đưa tay quét hết đống đồ đạc bàn xuống, nằm ở ghế sa lon “ô ô” khóc lớn lên.


      Chu Hàng lái xe ra ngoài, dừng chờ đèn đỏ, vừa ngẩng đầu liền đúng lúc nhìn thấy màn hình lớn phía góc đường, chiếu lại đoạn tin tức kia. Tử Khâm được người đàn ông cao cao tại thượng đó ôm chặt vào trong ngực, thái độ của ta trước sau như vẫn luôn lạnh lùng, nhưng càng là như vậy lại càng thuyết minh ta có bao nhiêu để ý đến người phụ nữ trong lòng kia.


      Thậm chí Chu Hàng cũng cảm thấy, đây là câu chuyện tình còn kinh diễm hơn nhiều so với đồng thoại, mà và Triệu Giai Kỳ chính là hai vai phụ có cũng được mà có cũng chẳng sao trong đó.


      Chu Hàng cảm giác cuộc sống bây giờ của mình chìm xuống đáy cốc sâu thẳm, có lẽ cả đời này cũng lên được, cho nên, thời điểm khi Vinh Phi Lân đến tìm , Chu Hàng có mấy phần vui mừng ngoài ý muốn.


      Ánh mắt Vinh Phi Lân mang theo khinh thường ràng, đưa tấm chi phiếu đến trước mặt , thẳng thừng :


      "Ở đây có hai trăm vạn, nếu làm theo lời tôi, chỉ là chừng này, còn có, sau khi chuyện thành công, Vinh thị chi tiền cho ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu."


      Điều kiện của Vinh Phi Lân đối với Chu Hàng mà , quả chính là “đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”. Sau khi tranh cãi với Triệu Giai Kỳ đêm đó, mấy ngày nay vẫn luôn ở bên ngoài, trong nhà người bạn. Dù có gặp mặt ở công ty, hai vợ chồng cũng chỉ lạnh lùng, ai để ý ai.


      Chu Hàng cảm thấy mình chịu đủ rồi, lần này quyết thỏa hiệp. lại lần nữa nghĩ tới việc ly hôn, nhưng nhớ đến vấn đề phòng ốc cùng công việc, lại thấy nhức đầu. Lúc này, Vinh Phi Lân đến tìm, sao động lòng, điều kiện hậu đãi như vậy, hai trăm vạn là con số xa vời mà đời này khó chạm được, còn có việc ra nước ngoài. Dù cho lần này hưu vượn”, khi xuất cảnh rồi, có ai còn biết đến Chu Hàng chứ.


      Chỉ là vị Vinh đại thiếu gia này sao phải làm như vậy? khiến cho người khác cảm thấy kỳ quái. ta căn bản có lý do để động thủ. Chu Hàng hiểu tính tình của người phụ nữ lười biếng tên Hạ Tử Khâm này, cho nên nếu là Hạ Tử Khâm đắc tội với Vinh đại thiếu gia, hẳn cũng có khả năng. Chuyện mà Vinh Phi Lân bảo làm cũng đơn giản, chính là tìm đến truyền thông rằng, lúc đầu và Hạ Tử Khâm là người , nhưng bởi vì Tịch Mạc Thiên, Hạ Tử Khâm “bắt cá hai tay”, “di tình biệt luyến”. . . . . .


      Chuyện này đương nhiên là “ hưu vượn”. Chu Hàng biết chị của Vinh Phi Lân là vợ trước của Tịch Mạc Thiên. đoán có lẽ là Vinh Phi Lân cam lòng, bất bình cho chị ta, tóm lại là chuyện của “Hào Môn”, cũng lắm. Vì vậy liền chút do dự gật đầu đồng ý.


      Nhìn ta, Vinh Phi Lân lại lần nữa xem thường ánh mắt của Tử Khâm. Tên đàn ông này có gì đáng để xem trọng chứ, hèn hạ, bỉ ổi như thế. Bỗng nhiến sắc mặt khẽ biến, mà mình, dùng loại thủ đoạn này sao lại hèn hạ? Nhưng quên được, với Hạ Tử Khâm là tình thế bắt buộc, vô luận thủ đoạn gì, phương pháp gì, có hèn hạ, có hạ lưu hơn nữa, cũng đều muốn thử qua.


      Triệu Giai Kỳ dù thế nào cũng ngờ được, người đầu tiên lên việc ly hôn lại là Chu Hàng. Người đàn ông kia, lần này, ngược lại có cốt khí, cường ngạnh muốn ly hôn với ta, phòng ốc, xe, cái gì cũng cần.


      Lúc ban đầu Triệu Giai Kỳ cảm thấy đây là thủ đoạn của Chu Hàng, mục đích là muốn ép ta thỏa hiệp. Triệu Giai Kỳ hừ lạnh tiếng, vô cùng thống khoái đồng ý, điều kiện tiên quyết là xe, phòng ốc, tất cả đều phải thuộc về ta, còn người đàn ông này muốn sao cũng được. ta chờ hối hận chạy tới cửa cầu xin.


      Đáng tiếc lần này ta lại mười phần sai. Chu Hàng vừa cầm được giấy ly hôn, cái liếc mắt cũng thèm liền quay đầu bước . Nhưng mấy ngày sau, truyền thông nhanh chóng tuôn ra tin tức về đoạn tình giữa phu nhân Tổng giám đốc Tịch thị và bạn trai cũ, cùng với việc vì Tịch Mạc Thiên mà bỏ rơi người kết giao với mình bốn năm.


      Chỉ trong thời gian ngắn “ bé lọ lem” khiến người ta hâm , lại thành kẻ bị người người phỉ nhổ. người phụ nữ hám tiền vứt bỏ tình nhân cũ, quả tựa như bộ phim truyền hình ly kỳ, quanh co, cẩu huyết vừa lên sóng. Những tin tức nhiều chuyện thay nhau nổi lên. Cái này cũng chưa tính, cùng lúc còn tuôn ra xì căng đan “kinh thiên động địa” của Tịch Mạc Thiên.


      Tình nhân theo Tịch Mạc Thiên năm năm, đột nhiên nhảy ra, bụng to phề phệ, mực chắc chắn, đứa trong bụng là của Tịch Mạc Thiên. Hai bên giáp công, khiến bộ phận PR của Tịch thị phải ứng phó muốn “mẻ đầu sứt trán”.


      Hai tin tức này trực tiếp ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Tịch thị. Tịch Mạc Thiên mới vừa bước ra khỏi sân bay liền bị ký giả điên cuồng vây quanh:


      "Xin hỏi Tịch tổng, đối với hai tin tức ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của Tịch thị gần đây, ngài tính xử lý như thế nào?"


      Đây là khách khí, còn có trực tiếp hơn :


      "Theo như Hàn tiểu thư , ta làm tình nhân của ngài năm năm, đứa bé trong bụng của ta ngài có định thừa nhận hay , . . . . . ."


      " Đối với nhân phẩm cùng tình sử cũ của phu nhân ngài, ngài thấy thế nào, ngài có định xem xét đến vấn đề ly hôn hay . . . . . ."


      Tịch Mạc Thiên vốn vẫn lạnh mặt, thèm để ý đến đám ký giả, nhưng lúc nghe đến vấn đề này, lại đột nhiên dừng bước, quay đầu, đưa tay nắm cổ áo ta, lạnh lùng :


      " Nhân phẩm của phu nhân tôi có chút vấn đề nào, còn về người dám bịa đặt chuyện này, đoàn luật sư của Tịch thị dùng thời gian nhanh nhất thực việc khởi tố theo pháp luật. Danh dự của phu nhân tôi phải là thứ mà ai cũng có thể đụng chạm tới. Trong lòng tôi, phu nhân tôi thủy chung là người con lương thiện, tinh khiết nhất, cho nên đến ly hôn, căn bản là lời vô căn cứ, xin thận trọng từ lời đến việc làm."


      "Như vậy đứa bé trong bụng Hàn tiểu thư, ngài thừa nhận?"


      Ánh mắt Tịch Mạc Thiên quét qua người ký giả này, ta tự chủ được lui về phía sau bước. Tịch Mạc Thiến hất ống nghe ra nhanh chóng bước .


      Thời điểm khi Tịch Mạc Thiên nhận được tin tức, mặc dù dùng thời gian nhanh nhất để ứng phó, nhưng vẫn chậm bước, hơn nữa còn phải bận tâm đến vợ của mình. Mặc dù tạm thời đoán ra người đứng sau việc này cùng mục đích của là gì? Nhưng điều có thể khẳng định, đó chính là đả kích Tịch Mạc Thiên .


      Trải qua chuyện lần trước, đại khái tất cả mọi người đều biết điểm yếu của Tịch Mạc Thiên ở chỗ nào. vợ của chính nhược điểm lớn nhất trong cuộc đời này của Tịch Mạc Thiên, cho nên công kích , so với trực tiếp đối đầu với có phần ưu thế hơn.


      Tịch Mạc Thiên sao có thể để ý đoạn tình cảm trong quá khứ này của Hạ Tử Khâm, từ quen biết đến kết hôn, rồi tới tại, vợ của ở trước mặt chính là người phụ nữ vô cùng thuần khiết. chút tâm cơ nào. Điểm này Tịch Mạc Thiên vô cùng xác định.


      Hơn nữa ở đêm thất tình đó, chính mắt nhìn thấy khổ sở cùng mất mác, lại , còn nên cảm tạ người đàn ông ban đầu bỏ rơi , bằng , sao tại có thể là vợ của .


      Đối với người bạn trai trước bày ra màn kịch hỗn loạn này, Tịch Mạc Thiên rất hiểu nổi, người bình thường dù có chút kiến thức cũng biết, bịa chuyện phỉ báng là phạm tội, huống chi đối tượng còn vợ của Tịch Mạc Thiên . Người đàn ông này biết là ngu xuẩn hay phát điên, nhưng sau lưng nhất định có người chỉ điểm.


      Mà người đứng sau lưng này, cũng phải là kẻ bình thường. hiểu Tịch Mạc Thiên, còn tạo ra được tình hình hỗn loạn khiến người ta giận sôi như vậy, tỉnh táo lại, tổng hợp hết mọi đầu mối, Tịch Mạc Thiên thể hoài nghi đến Phi Lân, trong trí nhớ vẫn là chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời.


      Tịch Mạc Thiên chưa bao giờ nghĩ tới, có ngày cậu ta dùng thủ đoạn hèn hạ, hiểm làm ra những chuyện này. Nếu mục đích vẫn là Tử Khâm, như vậy cực kỳ khẳng định, Phi Lân là nhập ma.
      tart_trungtrạch nữ thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 27



      "Phi Lân, con hồ nháo cái gì? Ta cho con vào Vinh thị, phải để con hạ bệ Mạc Thiên. Cái ta muốn là con có thể học hỏi kinh nghiệm từ nó. Con cũng giỏi a chỉnh ra được đống lộn xộn như vậy. Con biết Tịch thị cùng Vinh thị hôm nay “vui buồn tương quan”, “nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn” hả? Giá cổ phiếu Tịch thị hạ, Vinh thị cũng trụ được"


      Vinh Hồng Thịnh che ngực lui về phía sau bước, nhanh chóng kéo ngăn tủ, lấy ra hộp thuốc, lắc mấy viên, nuốt xuống, cố gắng ổn định cơn đau trong ngực, Vinh Phi Lân tiến lên dìu ông:


      "Cha. . . . . ."


      Vinh Hồng Thịnh thở dài, ngồi xuống chiếc ghế dựa bốn chân làm bằng gỗ Tử Đàn:


      "Phi Lân con cũng còn nữa, sắp30 rồi. Phi Loan , Vinh gia chúng ta chỉ còn lại mình con, nếu như con chịu trưởng thành, tâm huyết cả đời của cha phải thả xuống sông, xuống biển rồi. Bây giờ, con cho ta biết, tại sao con phải làm vậy?"


      Nhìn kỹ hồi lâu, mới hơi chần chờ :


      "Chẳng lẽ là bởi vì chị của con? Bởi vì Mạc Thiên tái hôn?"


      Chuyện nhà Vinh gia cũng thực có chút loạn. Năm đó, lúc Phi Lân được ôm từ bên ngoài về chỉ mới đầy tháng. nghiệp của Vinh Hồng Thịnh vừa có chuyển biến, thành công dễ dàng, nhưng ông vẫn đạt được, cưới vợ cũng phải là tiểu thư môn đăng hộ đối, mà là bình thường, quen biết lúc gia cảnh còn bần hàn. Sau khi phú quý, Vinh Hồng Thịnh cũng có ý tưởng bỏ vợ để tái hôn.


      Bởi vì người vợ này của ông dịu dàng, hiền lương, Vinh Hồng Thịnh luôn nhớ đến lời trăn trối của cha trước khi ông mất:


      "Thịnh nhi! Con phải nhớ, lấy vợ phải cưới người hiền, chớ tham đẹp mắt, đẹp mắt thể ăn thay cơm."


      Vợ của Vinh Hồng Thịnh mặc dù thể là quá đẹp, nhưng cũng đoan trang trinh tĩnh. Nhưng Vinh Hồng Thịnh dù thế nào cũng nghĩ đến, người vợ bình thường hiền lương, thục đức, đoan trang, trinh tĩnh này, từ tận trong xương kiên cường đến vậy.


      Mười năm vợ chồng ông cũng thể chân nhìn thấu bà. Lúc vợ ông sinh Phi Loan là sinh khó, bác sĩ có qua tỉ lệ mang thai lần nữa là rất thấp. Phi Loan lại là đứa trẻ ốm yếu, gia nghiệp lớn này của Vinh Hồng Thịnh, về sau sợ rằng có người thừa kế.


      Nhưng lúc ấy Vinh Hồng Thịnh nghĩ rằng, tại y học ngày càng phát triển, ông lại có tiền, bác sĩ cũng thể mang thai được, chỉ là tỉ lệ thấp, nên để ý.


      Nhưng mấy năm sau, đến khi Phi Loan tám tuổi vợ ông cũng có thai, Vinh Hồng Thịnh mới có chút sốt ruột. Đàn ông thương trường lúc chìm lúc nổi, khi xã giao tất nhiên khó tách rời nữ sắc, Vinh Hồng Thịnh cũng phải là Liễu Hạ Huệ, trừ vợ, bên ngoài cũng có mấy người phụ nữ, chuyện lại trùng hợp như vậy, lúc ông buồn có con trai, người trong số đó mang bầu, năm sau liền sinh ra Phi Lân.


      Vinh Hồng Thịnh cũng phải là người đàn ông có lương tâm bỏ vợ, bỏ con. Dù sao cũng sống với nhau từ lúc bần hàn, sau khi Phú Quý cũng thể bỏ vợ, ly hôn, đây là di huấn của cha ông.


      Vì vậy ông gọn gàng xử lý mẹ đẻ của Phi Lân, ôm đứa trẻ vừa đầy tháng này về Vinh gia. Ông muốn để cho vợ mình nuôi, tương lai lớn lên, cần biết mẹ đẻ là ai, chỉ cần cho nó biết mình là em ruột của Phi Loan là được.


      Vinh Hồng Thịnh rất vừa lòng với tình toán của mình. Lúc ấy ông chưa từng nghĩ tới, vợ mình tiếp nhận, thậm chí cùng ông “nhất đao lưỡng đoạn”, bỏ lại Phi Loan chưa tới mười tuổi, ra trong đêm. Cái gì bà cũng mang theo, chỉ lưu lại đơn ly hôn kí sẵn, thân mình rời khỏi.


      Tiếng mưa rơi cắt đứt hồi ức của Vinh Hồng Thịnh. Ông đứng lên tới bên cửa sổ. Cuối mùa thu, mưa rơi nhanh chậm, lại có loại khí lạnh thấu xương, giống như đêm đó.


      Phi Lân khi đó vẫn còn ẵm ngửa, chẳng nhớ được gì. Phi Loan cũng gần mười tuổi, mặc dù thân thể khỏe, nhưng đối xử với đứa em trai đột nhiên nhảy ra này lại rất tốt, có vì mẹ rời mà “giận chó đánh mèo” sang , lại , Phi Lân khi còn bé là lớn lên bên cạnh Phi Loan, tình cảm của hai chị em rất gắn bó.


      Đêm Phi Loan , khi Mạc Thiên chạy tới nhà muộn rồi. Lúc ấy, Phi Lân vừa thấy Mạc Thiên, gần như nổi điên chạy đến cho quyền, nhưng có số chuyện cũng thể trách Mạc Thiên. Mạc Thiên là người đàn ông lạnh lùng, giống cha , đối với cái gì cũng lạnh nhạt, hờ hững, nhưng nếu thích chính là cố chấp cả đời.


      Mà Phi Loan lại được may mắn như vậy. Mạc Thiên có tình cảm với , nhưng phải tình , điểm này Vinh Hồng Thịnh, thậm chí cả Phi Loan đều vô cùng ràng. Lúc Phi Loan sắp chết, kỳ hề có câu oán hận, chỉ là muốn, muốn rời thế giới này. Sinh mạng của quá ngắn ngủi, nhưng cũng có quá nhiều biệt ly cùng khổ nạn.


      Thời điểm Phi Loan chết, Vinh Hồng Thịnh trước giờ luôn trầm lặng, lại làm tang lễ phô trương khác thường. Thực tế, ông hi vọng vợ mình thấy tang lễ của Phi Loan có thể xuất , dù chỉ là chút, cho ông biết, bà vẫn còn khỏe mạnh là được, dù sao qua nhiều năm như vậy, có ân oán gì thể hóa giải, huống chi bọn họ còn là vợ chồng kết tóc.


      Nhưng người phụ nữ kia còn cứng rắn hơn nhiều so với dự liệu của ông, 25 năm, suốt 25 năm, đến ngay cả chút tin tức cũng có. Đây là chuyện mà Vinh Hồng Thịnh có suy nghĩ nát óc cũng thông, bà hận ông, muốn gặp còn có thể hiểu được. Nhưng khi Phi Loan , bà cũng lộ mặt, chất vấn, Vinh Hồng Thịnh dám nghĩ tiếp nữa.


      Vinh Hồng Thịnh thức tỉnh từ trong hồi ức, phát Phi Lân căn bản giống như nghe thấy lời của ông, yên lặng đứng đó, Vinh Hồng Thịnh lại bước đến lần nữa, ngồi xuống:


      "Nếu như phải là bởi vì chị con, vậy vì cái gì? Ta nghĩ là vì con quá nhàm chán, mới cố ý làm như vậy, con sớm qua thời kì phản nghịch lâu rồi, hoặc là bởi vì người vợ mà Mạc Thiên tái hôn, tên là Hạ Tử Khâm đó?"


      Vinh Phi Lân nhìn thẳng Vinh Hồng Thịnh, vô cùng thẳng thắn thừa nhận:


      "Con đối tốt với ấy hơn rể vạn lần, con để cho ấy đau lòng, khiến ấy khổ sở. ấy muốn thế nào cứ làm thế đó, con đều nghe theo. Con thích ấy, ấy, đời này con thể ấy. . . . . ."


      Vinh Hồng Thịnh hoàn toàn ngây người. Thanh lúc này của Phi Lân đầy khẳng định,thiết tha rồi lại đơn tuyệt vọng đến vậy, mâu thuẫn tổ hợp ở chung chỗ, có loại cố chấp gần như điên cuồng.


      "Hạ Tử Khâm. . . . . ."


      Vinh Hồng Thịnh cơ hồ cũng sắp quên cái tên này. nhìn qua có gì đặc biệt như vậy, vì sao lại có ma lực lớn đến thế. Nửa tháng này, truyền thông cơ hồ lấy làm trung tâm, Mạc Thiên thổ lộ giữa công chúng, mạnh mẽ phản bác trước đám ký giả, cùng lúc giấu thông tin ở nước Mĩ, lại lần nữa chứng minh Mạc Thiên có bao nhiêu quan tâm đến người vợ này, mà Phi Lân cũng bị cuốn vào từ lúc nào?. . . . . .


      Vinh Hồng Thịnh đột nhiên cảm thấy, tất cả mọi chuyện tựa như mớ bòng bong lượn quanh ở chung chỗ, càng muốn cởi ra, lại càng quấn chặt, Phi Lân làm mọi chuyện cũng là vì Hạ Tử Khâm, đây là trò cười lớn nhất thiên hạ.


      Sắc mặt Vinh Hồng Thịnh trầm xuống:


      "Con bậy bạ cái gì? ta là vợ Mạc Thiên, cùng Vinh Phi Lân con có chút quan hệ nào, con chỉnh đốn lại mình cho ta, chuyện này để ta xử lý, mấy hợp đồng gần đây con làm cũng tệ, bây giờ, nơi này có chuyện gì lớn, công việc trong tay bàn giao lại cho người khác . Ngày mai con đến Pháp, chi nhánh công ty bên đó giao cho con xử lý. . . . . ."


      "Cha, nếu như phải là vì Tử Khâm, ngày con cũng muốn ở lại Vinh thị, cho nên ngài vẫn nên bớt phí sức ! Con , ít nhất tại thể , có Tử Khâm, ngài đày con đến chân trời góc biển cũng sao, nhưng ấy, nơi nào con cũng . Còn nữa, phải trước kia rể luôn muốn có đứa bé sao? tại mãn nguyện, ta nên cám ơn con mới phải, công ty còn có việc, con phải trở về đây."


      "Phi Lân, Phi Lân. . . . . . tên tiểu tử hỗn đãn ngươi. . . . . ."


      Vinh Hồng Thịnh đuổi theo ra khỏi thư phòng, nhìn thấy bóng dáng của Vinh Phi Lân đâu, đành ngồi xuống sofa trong phòng khách. Cảm thấy trái tim lại hơi đau đớn, ông khom người, cố chịu đựng, đột nhiên nhận ra có chút chuyện cũng giống như nhân quả tuần hoàn. Tình cảnh năm đó của ông, nay lại rơi vào người Mạc Thiên, mặc dù rất thích vợ của mình, cũng khó rằng phạm phải sai lầm tương tự.


      Ánh mắt lạnh nhạt của Tịch Mạc Thiên rơi vào người Hàn Phong, quét qua chiếc bụng nổi lên ràng của ta. Vóc người xinh đẹp ngày xưa trở nên hơi thũng trướng khó coi, ngũ quan khuôn mặt vẫn hoàn mỹ như cũ, chỉ là son phấn cũng che giấu được dã tâm cùng hy vọng xa vời.


      Phụ nữ khi có hai thứ này, thay đổi, trở nên ngu xuẩn, đáng ghét. Hàn Phong trong trí nhớ của Tịch Mạc Thiên là phụ nữ thông minh, biết vị trí, biết mong muốn của mình, chưa bao giờ là *“phần tử cấp tiến”, vì vậy mới có thể theo Tịch Mạc Thiên đến năm năm.


      (*Ở đây ý là có tham vọng trèo cao.)


      Tịch Mạc Thiên phải là người “đồng tính luyến ái”, cũng phải là Liễu Hạ Huệ, thậm chí còn có chút tính ưa sạch , lại chán việc tìm nhưng người phụ nữ khác nhau, nhưng cũng là người đàn ông, có nhu cầu sinh lý bình thường nhất của nam giới , vì vậy phụ nữ là cần thiết, cho nên có bạn giường cố định, Hàn Phong chính là người trong đó.


      Cho tới nay ta luôn là người biết tiến biết lùi, chưa bao giờ có cầu cùng thái độ gì quá đáng. Sau khi Tịch Mạc Thiên cùng Tử Khâm “cưới chui”, những người phụ nữ bên ngoài này, đều cho tiểu Dương xử lý, vì vậy lúc này, đột nhiên Hàn Phong nâng bụng bự nhảy ra, xác thực làm Tịch Mạc Thiên rất bất ngờ.


      Nhìn bụng của ta, chắc cũng khoảng sáu bảy tháng, sáu bảy tháng trước, bọn họ vẫn còn duy trì quan hệ, khi đó Tịch Mạc Thiên chưa biết Tử Khâm, nếu đứa bé trong bụng là của , như vậy dã tâm của người phụ nữ này, ngay từ lúc đó bắt đầu nhen nhúm :


      " muốn gì?"


      Tịch Mạc Thiên lạnh lùng thẳng, với người phụ nữ này, cần thiết phải quanh co. ra Hàn Phong cũng sợ Tịch Mạc Thiên, dù sao người đàn ông này mạnh như vậy, chỉ cần muốn, có thể khiến ta nghèo túng cả đời cách nào lật người, nhưng đồng thời, ta cũng giống như con thiêu thân lao đầu vào lửa, biết đến gần bị hủy diệt, nhưng vẫn muốn liều mạng.


      Nếu như ta thương , khẳng định ngay cả chút phản ứng cũng có, tình ở trong tự điển của Tịch Mạc Thiên, thủy chung chỉ là thứ đồ để trang trí. Trong mắt, trong lòng người đàn ông này, cho tới bây giờ cũng chưa từng có hai chữ kia, nếu như đời này cứ tiếp tục vô tình như vậy, Hàn Phong có gì để , nhưng tái hôn.


      Bởi vì tái hôn, vứt bỏ ta như ném chiếc giày rách. Đúng vậy, cho đầy đủ tiền bạc, nhưng Hàn Phong cách nào tiếp nhận kết quả như thế, thậm chí ta từng nghĩ tới, cứ như vậy theo Tịch Mạc Thiên năm năm, mười năm, mười lăm năm, hai mươi năm. . . . . .


      ngày nào đó ta có thể “tu thành chánh quả”, nào nghĩ tới tu luyện năm năm cũng có chút tiến triển nào, người phụ nữ khác chỉ cần mấy ngày liền “lập địa thành Phật” rồi. Vì vậy ta muốn đánh trận cuối cùng, dùng đứa trong bụng làm lợi thế, đặt cược cho cuộc sống của mình, dù biết hậu quả, nhưng ta vẫn làm như vậy.
      tart_trungtrạch nữ thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 28



      Hàn Phong ngẩng đầu lên, trong ánh mắt giấu nổi dã tâm:


      "Lần Maldives nghỉ phép kia, em uống thuốc."


      Tịch Mạc Thiên lại đột nhiên cười, châm chọc chau mày:


      " uống thuốc? Cũng thể chứng minh đứa bé trong bụng là của tôi. uống thuốc, nhưng tôi có mang bao, tôi còn chưa đến mức đãng trí, nhưng, tôi có thể cho cơ hội, tìm chỗ yên tĩnh sinh đứa bé ra, sau đó kiểm tra ADN, nếu đúng là con của Tịch Mạc Thiên tôi, tôi nhận, nếu như phải. . . . . ."


      tới đây, mắt khẽ nheo lại, rơi thẳng vào người Hàn Phong, khiến ta tự chủ được hơi run rẩy. Tịch Mạc Thiên lãnh khốc tiếp:


      "Tôi cho thời gian tuần để suy nghĩ, nếu như vẫn nhất định đứa trong bụng là của tôi, vậy sinh nó ra."


      Sắc mặt của Hàn Phong hơi trắng bệch, có chút thấp thỏm, có chút e sợ, nhưng cũng cất giấu oán độc. Đợi ta ra ngoài, Tịch Mạc Thiên mới nâng tay day day trán, giọng hỏi:


      " Bên phía Tử Khâm thế nào? Trước khi chuyện ở đây được xử lý sạch , tuyệt đối thể để cho ấy biết."


      Tiểu Dương vội :


      "Bên Mĩ đều an bài tốt rồi, bình thường phu nhân cũng thích ra ngoài, dù có , cũng chỉ tản bộ dọc theo bờ sông chút rồi trở lại. Ở đó đều là người Mỹ, có người Hoa cũng như tin tức nơi này, những biên kịch thường chuyện qua video cùng phu nhân cũng được thông báo rồi, xảy ra sai lầm gì đâu ạ."


      "Còn Phi Lân?"


      Tịch Mạc Thiên chợt ngẩng đầu lên:


      " Mấy ngày nay Phi Lân đâu vậy?"


      Tiểu Dương :


      "Vinh lão gia tử kêu ta về, là qua thời gian nữa điều đến chi nhánh công ty ở nước Pháp. Chuyện này ta làm quá xúc động, trực tiếp tạo thành tổn thất cho cả hai nhà Tịch - Vinh."


      Tịch Mạc Thiên bỗng đứng lên:


      "Lập tức đặt vé máy bay, ngay bây giờ tôi đến Mĩ ."


      Tiểu Dương sửng sốt, vội vàng làm. Tịch Mạc Thiên rất hiểu Vinh Phi Lân, khi hành động, tuyệt đối có khả năng buông tay dễ dàng như vậy, chắc chắn cậu ta Pháp, như vậy, cần đoán cũng biết đích đến là ở nơi nào.


      Tim Tịch Mạc Thiên vừa hạ xuống, liền nhảy vọt lên tới cổ họng , Tử Khâm, Tử Khâm của ngây thơ, ngu ngốc như vậy. Tử Khâm của được phép xảy ra chút sơ xuất nào.


      Tịch Mạc Thiên chút cũng muốn phân cao thấp với bản thân mình. hôm nay thể rời bỏ nha đầu kia, nha đầu kia bị bọc tại trong trái tim, cùng huyết mạch tương liên. Mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười của cũng đều lan tỏa đến tận đáy lòng .


      Loại cảm giác này rất xa lạ, nhưng phát cũng ghét, ngược lại, rất thích, rất thích. . . . . . thế giới rốt cuộc có người chân chính thuộc về , người thân nhất của , Tử Khâm, Tử Khâm của . . . . . .


      Lúc Tịch Mạc Thiên đến, đêm khuya. vừa vào biệt thự, quần áo cũng thay, liền chạy lên lầu hai, đẩy cửa phòng ngủ. Trong phòng chỉ mở ngọn đèn tường, ánh sáng màu vàng ấm áp ngăn cách khí lạnh bên ngoài, chiếc máy điều hòa cạnh đầu giường phun ra hơi sương, mùi cam thoang thoảng.


      Thân thể nho của Tử Khâm co lại thành đoàn, đôi chân trắng noãn lộ ra bên ngoài, còn thấp thoáng thấy được nội y bên trong. . . . . . Ngực ôm cái gối to, ngủ rất ngon, tiếng ngáy nho vang lên đều đặn.


      Cho tới giờ khắc này, lòng của Tịch Mạc Thiên mới thả xuống, nha đầu kia ngủ chưa bao giờ đàng hoàng, ngáy, chảy nước miếng, đá chăn, lúc ở đây, luôn có thói quen ôm vào lòng mình.


      Tịch Mạc Thiên rón rén tới, nhặt chiếc chăn đất lên, cẩn thận đắp cho . Khuôn mặt nhắn giấu trong chiếc gối ôm, mái tóc đen dài xỏa tung, lộ ra nửa khuôn mặt hồng nhuận. Đôi mắt nhắm chặt như hình vòng cung, lông mi phủ kín tạo thành chiếc bóng mờ nhạt.


      Dưới cái mũi xinh xắn, là hai mảnh môi đỏ mọng, trơn bóng, Tịch Mạc Thiên phát , mình lại rất muốn thưởng thức tư vị trong trí nhớ, kìm hãm được, khẽ khom lưng, lúc gần chạm đến môi , tiểu nha đầu hơi nhăn mũi, mới làm giật mình thức tỉnh.


      mới từ bên ngoài trở về, cả người mang theo dòng khí lạnh, cứ như vậy hôn ổn. chậm rãi rời , đưa tay nhàng sửa lại mái tóc dài tán loạn phía sau lưng, trễ thế này, đành lòng lay tỉnh , khe khẽ thở dài, thôi đến phòng khách bên cạnh ngủ đêm vậy!


      nghĩ trong lòng, định nâng người lên, bỗng nhiên, bị hai cánh tay ấm áp, mảnh khảnh ôm chặt cổ:


      "Tịch Mạc Thiên, muốn đâu?"


      Thanh mềm mại lại thanh thúy, tia buồn ngủ nào, thiếu chút nữa cũng lừa gạt được . Theo động tác của Tịch Mạc Thiên, Hạ Tử Khâm đứng dậy vung chân ôm chặt hông của , giống như con gấu koala giắt người .


      Hơi ấm cùng mùi thơm mang theo hương cam nhàn nhạt, đây là mùi vị thích nhất, khẳng định lại trộm dùng sữa tắm của rồi. Tịch Mạc Thiên theo bản ôm mông của , hình như có mập hơn chút, tròn vo, mềm mại.


      Chỉ trong nháy mắt, thân thể của có phản ứng, cũng may còn giữ được tia lý trí, kéo hai cánh tay ôm chặt cổ mình xuống, nhét vào lại trong chăn, vỗ vỗ chiếc mông :


      "Quỷ nha đầu, thiếu chút nữa lừa được rồi, em ngủ tiếp , tắm."


      Vừa muốn xoay người, liền bị kéo lại:


      "Tịch Mạc Thiên, vì sao Chủ nhật lại tới?"


      Thanh có mấy phần yếu ớt cùng uất ức, Tịch Mạc Thiên cảm thấy nha đầu này quả chính là tiểu khắc tinh của , sờ sờ tóc dụ dỗ:


      "Vậy nên, hôm nay phải suốt đêm để đến đây, ở lại cùng em hai ngày, bây giờ ngủ , ngoan. . . . . ."


      Tử Khâm chu mỏ, ngồi dậy, cánh tay lượn lên lần nữa, dựa sát vào mở miệng:


      " tại em mệt. . . . . ."


      Miệng rầm rì , khẽ nhích đến gần, hôn Tịch Mạc Thiên. Môi của mềm mại , hơi mở ra, chiếc lưỡi thơm tho nhàng quét qua môi Tịch Mạc Thiên, có chút ngứa. khẽ gặm qua vòng, dọc theo những sợi râu mới mọc xuống phía dưới, hôn lên yết hầu ở cổ , tiếp đó hơi trượt, ở vành tai nhàng mơn trớn, giọng :


      "Tịch Mạc Thiên, nhớ em ? Em rất nhớ . . . . . ."


      Những lời này, từ trong miệng , nhàng mềm mại mà ra, lại như ngọn lửa rơi thẳng vào lòng Tịch Mạc Thiên, trong nháy mắt châm ngòi, dục hỏa ngất trời nhảy vọt lên, nhanh chóng như ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ:


      "Tiểu tinh. . . . . ."


      Tịch Mạc Thiên cơ hồ cắn răng nghiến lợi ra câu như vậy, liền giống như con sói đói bụng mấy ngàn năm, lật người đặt ở phía dưới, hung hăng hôn , đem những lo lắng nhớ nhung mấy ngày nay chuyển hóa vào môi, lưỡi. . . . . .


      Ấm nóng, mềm mại, xoắn xuýt, triền miên. . . . . . khí bị khuấy động cũng trở nên nóng bỏng. Bàn tay của Hạ Tử Khâm rút cà vạt của , từng nút từng nút cởi chiếc áo sơ mi mặc người ra. . . . . .


      Dục hỏa của Tịch Mạc Thiên gần như sắp nổ tung, nhưng vẫn gắng sức nhẫn nại, bởi vì lúc này Tử Khâm quá mê người. Hai người kết hôn lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên chủ động như thế.


      Tay của có chút khẩn trương, nhàng run rẩy, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào , dũng cảm mà liều lĩnh. Tử Khâm như vậy vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, giống như chiếc gai ấm áp đâm thẳng vào lòng Tịch Mạc Thiên, đời này cách nào rút ra được.


      Tịch Mạc Thiên sủng nịnh giúp cởi từng món đồ người mình ra, khi giữa hai người còn chút cách ngại, trán Tịch Mạc Thiên bị bao phủ bởi những tầng mồ hôi mỏng . . . . .


      Thời điểm Hạ Tử Khâm phát cũng khiến sợ hết hồn:


      "Sao lại ra nhiều mồ hôi vậy?"


      xong, tay bé đưa lên sờ sờ, Tịch Mạc Thiên rên tiếng, cảm thấy nhẫn nại của mình đạt đến cấp bậc của Thánh Nhân, nếu như còn tiếp tục nhịn nữa phải là đàn ông.


      chút do dự tách hai chân ra, thân mình trầm xuống, cường thế xâm nhập. . . . . . Ừ! Ách. . . . . . Lúc Hạ Tử Khâm rốt cuộc hiểu , bị tiết tấu cuồng loạn của đánh bay ra ngoài, lý trí nhanh chóng rời khỏi thân thể.


      Nhưng cũng cần nó nữa, nhớ , rất nhớ rất nhớ, nhớ đến đêm cũng ngủ ngon, ra lúc xe của tiến vào gara, liền tỉnh, nhưng vẫn giả bộ ngủ, chờ . . . . . . Cho đến khi muốn rời , mới níu lại, suốt đêm bay tới như vậy sao có thể để cho . . . . . .


      Kích tình mãnh liệt, giống như cuồng phong biển, ngừng đánh thẳng vào, loại vui thích cùng run rẩy đó khiến cơ hồ hít thở thông. Hạ Tử Khâm cảm giác mình cũng trở nên xấu rồi, hoặc là Tịch Mạc Thiên chính là người đàn ông quá thâm trầm. Bọn họ làm mấy lần, Hạ Tử Khâm cũng nhớ nổi, chỉ biết chơi đùa đến khi cơ thể còn chút sức lực nào mới chịu buông tha.


      chưa bao giờ biết người đàn ông này lại nhiều trò như vậy, có lúc Hạ Tử Khâm cũng bắt đầu hối hận trước đó vì nhớ nhung mà quyến rũ , có vài tư thế, rất xấu hổ nhưng cũng đầy kích thích. . . . . .


      Cuối cùng, đến thời điểm kia, Hạ Tử Khâm mơ hồ nghe được thầm câu:


      "Tử Khâm, sinh cho đứa bé . . . . . ."


      Kích tình qua , ôm chặt lấy , hôn lên vầng trán ướt mồ hôi, lặp lại lần nữa:


      "Tử Khâm, chúng ta sinh con , đứa bé thuộc về cả và em. hỏi bác sĩ, thân thể của em còn vấn đề. muốn có đứa bé, em sinh cho . . . . . ."


      Thanh của mang theo vài phần thoả mãn cùng lười biếng, lại có vẻ hấp dẫn khác thường."Đứa bé?" Đây là lần đầu tiên sau khi kết hôn, Tịch Mạc Thiên nhắc tới chuyện này.


      Lòng Hạ Tử Khâm ấm áp, đưa tay ôm chặt cổ , tựa lên hõm vai, có chút ngượng ngùng gật đầu cái. Phản ứng của đáng như thế, khiến Tịch Mạc Thiên nhịn được lại hôn lên đỉnh đầu , môi nở ra nụ cười, đây chính là Tử Khâm của .


      Tịch Mạc Thiên ở Mĩ hai ngày, trước khi hai người có trận cái nhau . Từ cửa sổ thư phòng nhìn thấy xe biến mất ở cổng lớn, nghĩ đến tối ngày hôm qua, Hạ Tử Khâm vẫn tức chịu được.


      Tối qua, ôm ngồi trước lò sưởi, trong tay cầm ly rượu đỏ, hương thơm tỏa ra, khiến trùng tham ăn trong bụng Hạ Tử Khâm cũng bị câu ra ngoài, bèn nhìn mong đợi.


      Tịch Mạc Thiên trầm thấp cười tiếng:


      "Bác sĩ , em thể uống rượu."


      Khóe miệng Hạ Tử Khâm còn chưa kịp nâng, môi bị ngậm chặt, ngụm rượu được đưa qua, ngừng trong miệng của chỉ thoáng, liền bị hút trở về toàn bộ, chỉ còn chút dư vị ở lại:


      "Đỡ thèm thôi, tiểu nha đầu."


      Hạ Tử Khâm đỏ mặt, 1 hồi lâu mới xoay đầu lại :


      "Tịch Mạc Thiên, em muốn về nhà, nơi này có tốt hơn nữa cũng phải là nhà của em, em muốn trở về nước."


      câu như vậy, hai người chia tay trong vui, đến bây giờ, Hạ Tử Khâm vẫn , tại sao Tịch Mạc Thiên chết sống cũng chịu mang trở về. Điện thoại vang lên, liếc qua cái, khỏi có chút kinh ngạc, ta làm sao biết được số này, đây là do Tịch Mạc Thiên giúp làm lại, suy nghĩ chút vẫn quyết định nhận máy. . . . . .
      tart_trung thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 29



      "Dì Tom, cháu ra ngoài tản bộ chút."


      Tử Khâm mặc áo khoác vào, chào dì giúp việc xong, liền ra ngoài. Mùa thu biết trôi qua từ lúc nào, bên này là đầu đông, trận gió phất qua, có chút se lạnh.


      Tử Khâm mang mũ, quàng khăn choàng quanh cổ, dọc theo bờ sông, bước về phía bên kia. Trước mặt xa có quán cà phê, hương rất thơm, sau khi được Tịch Mạc Thiên mang đến lần, có lúc cũng tự mình đến đó, ngồi bên cửa sổ, nhìn phong cảnh ven sông, nhấm nháp qua ly cà phê, hoặc là nhớ . . . . . .


      Khóe miệng Tử Khâm hơi cong lên, chợt nghĩ tới việc ném mình ở nơi đất khách quê người, tức giận chu chu miệng.


      Nét mặt của vẫn sinh động như vậy, ngồi ở nơi bên cửa sổ, ánh mắt Vinh Phi Lân khó có thể dời . hình như mập hơn chút, thể thừa nhận, Tịch Mạc Thiên tạo ra Tử Khâm xinh đẹp hoàn toàn mới.


      đầu đội chiếc mũ màu trắng bằng lông thỏ, khăn quàng cổ cũng được làm từ lông mềm như nhung, mái tóc đen nhánh, sáng bóng rũ xuống phía sau, dài đến tận eo, bị gió phất lên nâng thành đường cong xinh đẹp, nhìn qua tựa như bước ra từ trong tranh, tươi sáng sinh động.


      Nhưng Vinh Phi Lân vẫn thích Tử Khâm trước kia hơn, vì khi đó cách rất gần, gần đến mức có thể chạm tay đến. Lúc đầu Vinh Phi Lân cũng muốn làm như vậy, nhưng từng bước từng bước, thậm chí có cách nào ngăn cản mình, đứng ở nơi đó, muốn ôm , . . . . . . Loại khát vọng này giống như vết nứt thể bổ khuyết mà ngày càng khuếch trương, cho đến khi tạo thành khe sâu thấy đáy.


      Vinh Phi Lân căn bản nghĩ đến lần này Tịch Mạc Thiên rộng lượng như vậy. Tịch Mạc Thiên quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức cho phép mình dính chút tỳ vết nào. Có lẽ với mọi thứ khác ta đều có thể lạnh lùng, nhưng đối với những gì thuộc về mình, chưa bao giờ để ai có thể động chạm đến, huống chi Tử Khâm còn là vợ ta.


      Lần này ta làm khó Tử Khâm, hơn nữa còn giấu ở Mĩ, tránh xa những tin đồn kia, Vinh Phi Lân nghĩ ra, hoặc là chính dám nghĩ.


      Tử Khâm vừa đến liền nhìn thấy Vinh Phi Lân, , tại cảm thấy ta có chút phiền. Vinh Phi Lân giống như miếng thuốc dán thể bỏ rơi, dính ở phía sau , hơn nữa mỗi lần xuất đều làm sợ hết hồn hết vía, tựa như chiếc hộp Pandora.


      Thấy biểu tình có mấy phần chán ghét của , lòng Vinh Phi Lân hơi đau, biết bắt đầu từ lúc nào, vui vẻ, tự tại khi ở chung giữa hai người, dần dần biến mất, thậm chí ngay cả chút dấu vết cũng lưu lại.


      Tử Khâm ngây thơ, ngu ngốc, ở trước mặt học được cách phòng bị. Khóe miệng Vinh Phi Lân tự chủ nâng lên thành nụ cười chua chát, ngẩng đầu nhìn :


      "Ngồi xuống , chẳng lẽ ở cùng tôi lát, em cũng muốn?!"


      Tử Khâm cắn cắn môi, chần chờ mấy giây, vẫn là ngồi xuống. Vinh Phi Lân giúp gọi ly Cappuccino, nhìn những hoa văn mộng ảo mỹ lệ bức tường, Hạ Tử Khâm luôn biết cách thưởng thức, mỗi lần Tịch Mạc Thiên thấy vậy luôn cười chê ngốc.


      Khóe miệng tự chủ được nhếch lên thành nụ cười ấm áp, nhưng rất nhanh liền bị tờ báo Vinh Phi Lân đẩy tới kéo về thực. Hạ Tử Khâm gắt gao nhìn chằm chằm vào nó, là báo của Trung Quốc, trang đầu là tựa đề to lớn bắt mắt:


      " Tiếp sau tin tức về phu nhân Tổng giám đốc Tịch thị, lại tuôn ra xì căng đan kinh người "


      Tiểu Tiêu đề là: " Con riêng của tổng giám đốc Tịch thị Tịch Mạc Thiên ra ánh sáng. . . . . ."


      Hạ Tử Khâm còn chưa kịp xem hàng chữ phía dưới, cảm thấy trong đầu nổ mạnh, trách được mình bám sống bám chết, Tịch Mạc Thiên cũng cho về nước, trách được, ngày hôm qua, lúc nhìn lén gọi điện thoại ở thư phòng chân mày lại nhíu chặt như vậy.


      Hạ Tử Khâm xem tiếp nữa, cố gắng điều hòa hơi thở, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Vinh Phi Lân:


      " xa xôi ngàn dặm chạy đến đây, chính là vì cho tôi biết những thứ này?"


      Giọng của vô cùng bình thản, cơ hồ hề có chút phập phồng nào, nếu như phải hiểu , nhìn thấy bàn tay hơi run rẩy phía tước, suýt nữa Vinh Phi Lân cũng bị gạt. trở nên thông minh, nhưng cũng học xong dối trá.


      Ánh mắt Vinh Phi Lân lóe lên cái, mang theo mấy phần châm chọc nở nụ cười :


      "Tử Khâm, ở trước mặt tôi có cần phải giả bộ kiên cường như vậy ? Tôi sớm qua, rể thích hợp với em. Em căn bản hiểu ta, quá khứ của ta cũng trong sạch, ngoại trừ chị tôi ra, ta có mấy phụ nữ em biết ? tại người trong đó mang thai con của ta, Tử Khâm em muốn làm người mẹ kế im hơi lặng tiếng, hay là người vợ hiền cầu toàn, để ý của ta với đứa bé, chắc hẳn em còn ràng hơn tôi, em cảm thấy lần này rể tôi lựa chọn như thế nào?"


      Hạ Tử Khâm chậm rãi đứng lên, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén khác thường:


      "Vô luận tôi cùng ấy lựa chọn thế nào, cũng đều là chuyện của hai chúng tôi, với Vinh Phi Lân có nửa xu quan hệ, cho nên Vinh Phi Lân, tôi cầu xin , tôi van , cút xa ra khỏi thế giới của tôi chút, đừng bao giờ xuất nữa."


      xong, quay đầu lại chạy ra ngoài, Vinh Phi Lân sửng sờ khắc, tiếp đó chính là bi thương, chưa từng nghĩ tới, có ngày Tử Khâm dùng ánh mắt chán ghét như thế nhìn , giống như nhìn con gián, những lời phát ra từ trong miệng tựa như thanh đao cùn, lăng trì từng nhát lên người .


      nhanh chóng đứng dậy đuổi theo, níu cánh tay của lại:


      "Tử Khâm, em có ý gì? Chẳng lẽ em thể nhìn tới tôi sao, trong mắt em trừ Tịch Mạc Thiên còn có người khác sao? Tôi đây thích em, em biết hay là giả vờ biết. . . . . ."


      Hạ Tử Khâm xoay người lại đối mặt với :


      "Vinh Phi Lân, ở tại trong mắt , tôi chính là người phụ nữ ngốc nghếch, trí thông minh còn bằng đứa bé đúng ? Tôi luôn nghĩ, tối thiểu chúng ta vẫn là bằng hữu, chính là Phi Lân tôi từng biết, nhưng tôi sai lầm rồi, Vinh Phi Lân, biết tại chuyện tôi hối hận nhất là cái gì ? Chính là biết , nếu như thời gian có thể quay ngược lại, tôi thành kính cầu nguyện thần Phật, đời này cũng đừng để tôi quen biết ."


      Vinh Phi Lân buông tay ra, hơi lảo đảo lui về phía sau hai bước, ra là cũng có thể nhẫn tâm như vậy, tuyệt tình như vậy. Hạ Tử Khâm rống xong, cũng thèm nhìn ta lấy cái, xoay người chạy, dáng vẻ gấp gáp kia, giống như sau lưng có quỷ đuổi theo vậy.


      Trở lại biệt thự, chui vào thư phòng, tê liệt ngã lên ghế ngồi, toàn thân mềm nhũn giống như bị rút gân, còn chút hơi sức nào. lâu sau mới đưa tờ báo bị bóp nát tong tay lên trước mặt, nhìn kỹ từng chữ.


      Ảnh chụp cũng quá mờ nhạt, người phụ nữ rất đẹp, cho dù bụng to, son phấn cũng che giấu được vẻ tiều tụy, nhưng vẫn xinh đẹp khiến người ta ghen tỵ, nhìn vào bụng của ta, Hạ Tử Khâm tự chủ được nhớ tới lời đêm đó của Tịch Mạc Thiên, sinh cho đứa bé. . . . . .


      Vinh Phi Lân sai, Tịch Mạc Thiên rất để ý đến đứa bé, cho nên đứa trẻ này, Tịch Mạc Thiên có tiếp nhận hay , ra căn bản quan trọng, quan trọng là nó tồn tại, đó là con của Tịch Mạc Thiên, là con của Tịch Mạc Thiên cùng người phụ nữ khác, liên quan gì đến Hạ Tử Khâm .


      Đây cũng phải là vấn đề ghen tỵ hay ghen tỵ, Hạ Tử Khâm cảm thấy, mình đúng như Mạch Tử , chính là người phụ nữ hồ đồ, người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên đó căn bản cần dùng lời ngon tiếng ngọt gì, liền dụ được moi tim móc phổi, lòng thương .


      Đối với quá khứ của Tịch Mạc Thiên, Hạ Tử Khâm rất muốn biểu ra vẻ đại lượng chút, nhưng nhìn thấy người phụ nữ này, người phụ nữ có đứa bé của , Hạ Tử Khâm phát , mình căn bản là người nhen, còn về Chu Hàng. . . . . .


      ta đột nhiên nhảy ra, giả vờ đáng thương tố cáo bắt cá hai tay, dính lấy Tịch Mạc Thiên, ngang ngược “ hưu vượn”, quả thể giải thích được.


      Đêm đó Hạ Tử Khâm mua vé, Tịch Mạc Thiên còn chưa đến nơi, lên chuyến bay trở về nước, thời điểm khi Tịch Mạc Thiên đáp xuống thành phố C, sắp mười giờ đêm rồi, vừa ra liền nhìn thấy tiểu Dương vô cùng lo lắng.


      Tiểu Dương vội như người ngồi lửa nóng, nào nghĩ tới chuyện lại khéo như vậy, Tịch tổng lên máy bay chưa bao lâu, bên phía nước Mĩ truyền tới tin tức, phu nhân cũng trở về nước, sau khi phu nhân ra ngoài tản bộ về, sắc mặt có chút khác thường, vào thư phòng ngồi canh giờ, cơm tối cũng ăn, liền chạy thẳng tới phi trường.


      cần đoán tiểu Dương cũng biết nhất định là Phi Lân giở trò, mấy giờ trước mới tra được, hôm qua Phi Lân cũng đáp chuyến bay Mĩ quốc.


      Tiểu Dương buồn bực, xem, vợ chồng Tịch tổng người ta thân mật thắm thiết, Vinh Phi Lân chạy theo can thiệp làm cái gì? Chỉnh ra đống chuyện lộn xộn như vậy, cũng là vì Hạ Tử Khâm, trước kia nhìn ra, người phụ nữ bình thường như tiểu thư Hạ Tử Khâm này lại có tiềm chất “hồng nhan họa thủy”.


      Vinh Phi Lân bên kia dây dưa ngớt, muốn cướp, Tịch tổng bên này tăng cường bảo hộ vào ngực, chỉ sợ xảy ra chút sơ xuất nào, nhưng cố tình Hạ Tử Khâm lại là người phụ nữ có chút hồ đồ, dễ nghe gọi là hồ đồ, khó nghe chính là có đầu óc, chuyện đơn giản đến chỗ , cũng có thể biến thành đại , cho nên nếu như biết chuyện này, còn biết gây ra phiền toái gì.


      Tiểu Dương đột nhiên cảm thấy, lấy người phụ nữ như Hạ Tử Khâm về nhà, chẳng khác nào cưới tinh” chuyên gây họa, chuyện cũng có thể chỉnh thành có, đôi khi còn suy nghĩ ra những chủ ý khác thường.


      Tịch Mạc Thiên nhanh chóng bước tới, giọng hỏi:


      " xảy ra chuyện gì?"


      Tiểu Dương vội vàng đem chuyện Tử Khâm lên máy bay trở về nước kể ràng, mặt Tịch Mạc Thiên trầm xuống, chữ cũng , quay đầu bước .


      Hạ Tử Khâm vừa ra tới, xa xa nhìn thấy Tịch Mạc Thiên, còn mặc chiếc áo khoác len lông cừu lúc trước, đứng ở nơi đó, có vẻ cao lớn khác thường, cằm là những sợi râu mới mọc, hơi tiều tụy nhưng vẫn mang theo mấy phần hấp dẫn kì lạ.


      Tịch Mạc Thiên cũng lên đón, cứ như vậy nhìn từng bước từng bước về phía mình, đến bên cạnh, cái gì cũng , liền dắt tay ra ngoài.


      Tiểu Dương khổ sở bước theo, cùng Tịch tổng ở tại sân bay đợi mười giờ, trọn vẹn mười giờ, vẫn luôn ngồi đợi ở chỗ này, tiểu Dương vốn còn muốn khuyên Tịch Mạc Thiên trở về, nhưng chưa kịp há mồm, liền bị ánh mắt của cản lại.


      theo Tịch tổng nhiều năm như vậy, tiểu Dương vô cùng ràng, chỉ cần là chuyện quyết định, ai có thể phản đối.
      tart_trungtrạch nữ thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 30.
      Edit: Fuly
      Tay của to lớn mà ấm áp, nắm chặt tay , chặt đến mức có chút đau. ra Hạ Tử Câm cũng biết, mình quá manh động, trở lại sao chứ? chính là , cho dù có mặt cũng cải biến được gì.
      Bắt vứt bỏ đứa bé kia, mặc dù chịu, cũng thể, bản thân chính là nhi, chẳng lẽ nhẫn tâm vì hạnh phúc của mình, bắt đứa bé cũng trở thành nhi ư? Nhưng bảo phải rời khỏi , cũng làm được.
      Lần đầu tiên Hạ Tử Câm ý thức được, ra là có thể hèn mọn đến vậy, thương , người phụ nữ kia là nợ cũ của , thậm chí đứa bé kia. . . . . . Nhưng bảo Hạ Tử Câm chút cách ngại chấp nhận tất cả, càng làm được, giống như con thiêu thân bị nhốt ở trong lọ thủy tinh đóng kín, chạy khắp xung quanh vẫn tìm được lối ra.
      Hạ Tử Câm phát , tình của giống như người lữ hành phải băng rừng vượt núi, ngọn lại ngọn, ngừng nghỉ, vô cùng vô tận, chẳng biết đến khi nào mới có thể trèo đến đỉnh, lúc đó, bên cạnh vẫn còn có hay ? Tịch Mạc Thiên, hay là, chỉ còn lại đơn độc mình .
      Tịch Mạc Thiên nắm tay đến bên cạnh xe, mở cửa, ý bảo lên, nhưng lôi hai cái, vẫn nhúc nhích, hơi cúi đầu, cũng nhìn , bộ dạng được tự nhiên đó, làm Tịch Mạc Thiên tức cũng được, đau lòng cũng xong.
      Tịch Mạc Thiên đưa tay nâng cằm lên. Hạ Tử Câm hơi cúi đầu, con ngươi bị che phủ dưới hàng lông mi rủ xuống ngừng lóe lên, nhưng vẫn chẳng chịu nhìn , Tịch Mạc Thiên khẽ thở dài, giọng :
      “Ít nhất nên cho cơ hội giải thích. . . . . .”
      ra những lời này, Tịch Mạc Thiên cũng cảm thấy được tự nhiên, nghĩ đến, có ngày mình cũng có thể thốt lên những lời có cốt khí như vậy, nhưng ở trước mặt Tử Câm, cần cốt khí để làm gì chứ?
      Suốt mười giờ ngồi ở sân bay này, vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc Vinh Phi Lân cái gì với ? có thể trực tiếp phán định đứa trong bụng Hàn Phong chính là của , rồi giận dỗi đòi ly hôn với hay ? Hoặc tìm đến nơi để trốn, thầm thương tâm mình.
      Sau chuyện lần trước, Tịch Mạc Thiên mới biết, nha đầu này chính là ngốc hồ đồ, nếu để chính tự suy nghĩ, đời này cũng thông, hơn nữa còn luôn nhảy vào ngõ cụt, mười con ngựa cũng kéo lại được.
      Biện pháp hữu hiệu nhất, chính là ràng với , trước khi nha đầu này còn chưa suy diễn linh tinh, trốn tránh vào vỏ ốc, phải nhanh chóng cởi bỏ vướng mắc cái trong đầu kia ra, nếu , về sau người phải chịu tội vẫn là . Dù sao cũng nỡ, nỡ để khổ sở, nỡ để đau lòng, nên có con đường nào khác, cho dù có cốt khí, cũng phải giải thích.
      Hiển nhiên Hạ Tử Câm cũng rất ngoài ý muốn, mang theo mấy phần ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Trong con ngươi đen thâm trầm của giấu được mềm mại cùng thỏa hiệp, đâu còn là Tịch Mạc Thiên cao cao tại thượng lạnh nhạt hờ hững trong quá khứ, lúc này, tựa như người đàn ông bình thường, người đàn ông của Hạ Tử Câm . . . . . .
      Hạ Tử Câm chỉ ngây ngẩn trong thoáng, liền bị nhét vào hàng ghế phía sau, Tịch Mạc Thiên cũng bước lên, tay đưa ra ôm vào trong ngực:
      “Sao lại mặc ít như vậy? Nhiệt độ nơi này còn thấp hơn ở Mỹ, em chú ý đến thời tiết ở Trung Quốc sao? Bị cảm phải truyền nước biển, em lại khó chịu. . . . . .”
      Hạ Tử Câm núp ở trong ngực , 1 hồi lâu mới buồn buồn câu:
      “Tịch Mạc Thiên, đây là sách lược của sao? Trước tiên dùng viên đạn bọc đường dụ dỗ, chờ đến khi đầu óc em choáng váng, có thể sao cũng được rồi.”
      Sắc mặt Tịch Mạc Thiên hơi trầm xuống, đẩy từ trong ngực mình ra, giọng có chút nghiêm nghị:
      “Ở tại trong lòng em, người vô lại, giảo hoạt như thế sao?”
      Nếu là trước kia, Tịch Mạc Thiên mà bày ra sắc mặt này, Hạ Tử Câm sớm thỏa hiệp rồi, nhưng tại lại như vậy, cho nên phụ nữ thể cưng chiều, càng cưng chiều, càng leo lên cao, có đưa thang, cũng chịu xuống, bạn Hạ Tử Câm của chúng ta chính là điển hình của việc “ỷ sủng mà kiêu”.
      Lúc này trong lòng cũng mơ hồ hiểu hơn phân nửa, dù người phụ nữ kia có là tình nhân cũ của , đứa bé cũng chưa chắc phải, vì vậy, dù cho lúc này Tịch Mạc Thiên mặt đen, nhưng Hạ Tử Câm lại tuyệt sợ. bĩu môi lầm bầm câu:
      “Dù sao cũng ngay thẳng giống em, có sao vậy . . . . . .”
      Tịch Mạc Thiên hận, hận thể cắn cái, nha đầu này có lúc ra những lời khiến người ta tức chết, dù cho có giỏi kiềm chế hơn nữa, gặp phải cũng hết cách rồi.
      Tịch Mạc Thiên hít hơi sâu, tại coi như hiểu, vợ này thể nuông chiều, phải giáo dục, về phần giáo dục thế nào, đó là chuyện của . Cúi đầu liếc qua khuôn mặt ràng có chút hả hê của Hạ Tử Câm, mắt trầm xuống. Nhưng việc cấp thiết bây giờ là phải xoa dịu nha đầu này trước, nếu , xù lông đôi co cùng , cũng là chuyện phiền toái.
      Bạn Hạ Tử Câm hề ý thức được chút nguy cơ nào, vênh váo hả hê, giống như vừa được đánh máu gà vậy. Tịch Mạc Thiên dắt về nhà, vừa vào cửa, Hạ Tử Câm liền vụng về hất tay ra, ngồi ở ghế sa lon, bày ra bộ dáng “tam đường hội thầm”.
      Khóe miệng Tịch Mạc Thiên khỏi nhếch lên, nha đầu này có lúc ngu đần đáng hận, nhưng cũng có thời điểm ngây thơ đáng . liếc cái, nhàn nhạt hỏi câu:
      “Có đói bụng ?”
      Hạ Tử Câm lúc này mới phát ra mình rất đói bụng, đói đến mức ngực dán vào lưng. đề cập tới thôi, lúc này vừa nhắc bụng cũng bắt đầu lên tiếng biểu tình.
      Ở Mĩ, nghe Phi Lân những lời đó, làm sao còn có thể ăn được cơm, mười giờ máy bay cũng động đến bất kì thứ gì, nhưng trong nhà có thức ăn sao? hơn nửa tháng chưa về, tin có ở nhà, mình Tịch Mạc Thiên nổi lửa nấu cơm ăn.
      Cúi đầu liếc qua đồng hồ, bây giờ là chín giờ sáng, chỉ đói mà còn buồn ngủ, ngẩng đầu lên nhìn thử đề nghị:
      “Giờ này, ra ngoài ăn sao, hay là đến KFC?”
      Tịch Mạc Thiên vỗ đầu của cái:
      bảo tiểu Dương mua sủi cảo, là loại nhân đậu đũa mà em thích ăn, tắm trước , lát nữa ra ăn sủi cảo. . . . . .”
      Lúc Hạ Tử Câm tắm rửa xong, ra ngoài, bàn bày hai chén sủi cảo lớn nóng hổi, ngay cả sốt chấm cũng rót xong. Hạ Tử Câm vừa mở miệng, lập tức nuốt vào mấy cái liên tục, quai hàm phồng lên, đôi đũa trong tay còn định với tới, liền bị Tịch Mạc Thiên đập xuống:
      mấy lần rồi, ăn cơm thể quá nhanh, tốt cho tiêu hóa, còn dễ tạo áp lực cho tim. . . . . .”
      căn bản, bạn Hạ Tử Câm định xem những lời của là gió thoảng bên tai, nhưng lúc này Tịch Mạc Thiên tuyệt đối nuông chiều , bưng sủi cảo đặt qua bên, gắp miếng bỏ vào trong đĩa, đợi ăn xong, mới đưa cho viên thứ hai. . . . . .
      Chờ Hạ Tử Câm ăn no, mắt cũng sắp mở ra nổi, đánh răng xong, che miệng ngáp cái. Tịch Mạc Thiên khẽ lắc đầu, ôm lấy :
      “Ngủ trước , uhm? Chờ em dậy, giải thích ràng cho em, bảo đảm. . . . . .”
      Hạ Tử Câm tim, phổi, đầu vừa dính lên gối liền chịu đựng nổi lời mời gọi của Chu Công, lầm bầm hai câu, lật người liền ngủ. Tịch Mạc Thiên đưa tay sờ sờ tóc của , còn có chút ươn ướt, liền ra ngoài cầm vào chiếc khăn tắm lớn sạch , ngồi xuống bên giường cẩn thận lau cho . . . . . .
      Tóc của rất dày, lại mượt mà, đại khái bởi vì có đoạn thời gian chăm sóc, lọn tóc hơi phân nhánh. Tịch Mạc Thiên nhàng lật người lại, để ngửa lưng nằm sấp giường, mái tóc buông xuống, kéo mảnh rèm cửa sổ ra, lật trang trong quyển tạp chí để lên thảm trải sàn, lấy kéo, tỉ mỉ giúp cắt ngắn những lọn tóc phân nhánh.
      làm rất nghiêm túc, giống như đảm nhiệm đại công trình khó khăn hạng nhất. Đầu mùa đông, ánh nắng xuyên qua cửa thủy tinh trong suốt, rơi vào ngũ quan, tạo thành tầng sáng trong veo mà lạnh lùng, nhưng vẻ mặt của lại rất ấm áp, ấm áp giống như trực tiếp vượt qua rét lạnh, đến mùa xuân dịu dàng . . . . .
      Lúc Hạ Tử Câm tỉnh lại, ngoài cửa sổ ánh lên ráng chiều, trong bầu khí tràn đầy hơi thở cùng mùi vị của Tịch Mạc Thiên, cánh tay đặt dưới cổ, ôm vào trong ngực, cánh tay khác lộ ra ở bên ngoài cách tấm chăn khoác lên ngang hông . . . . . .
      biết bắt đầu từ lúc nào, tư thế ngủ này thành thói quen của hai người, chỉ cần Tịch Mạc Thiên ở đây, Hạ Tử Câm bị ôm chặt vào trong ngực, tựa như ôm đứa bé, vì vậy, những đêm , thường mất ngủ, hoặc dù có ngủ được, cũng sâu, cảm giác như thiếu cái gì.
      Hạ Tử Câm khẽ ngẩng đầu nhìn . Kết hôn lâu như vậy, Hạ Tử Câm cơ hồ chưa từng gặp qua dáng vẻ khi ngủ của ràng như thế, tình hình chung đều là ngủ, còn bận, lúc tỉnh, vẫn bận, mặc dù là khi nghỉ phép, cũng có thói quen ngủ trễ dậy sớm, giống như siêu nhân, có dùng mãi cũng hết tinh lực.
      ra rất chăm chỉ, sau vẻ hào nhoáng của Tổng giám đốc Tịch thị, ngoại trừ năng lực trác tuyệt ra, người đàn ông nghiêm túc, cần cù. . . . . . rất tuấn tú, lông mày có chút cao, hốc mắt có vẻ rất sâu, sống mũi thẳng, môi mỏng, lúc mím lại, trở thành đường thẳng, có vẻ rất lạnh lùng. . . . . .
      Hạ Tử Câm nhìn môi , mặt đột nhiên có chút hồng, mắt khép lại nhanh chóng nháy hai cái:
      “Nghĩ gì vậy hả? Uhm. . . . . .”
      Thanh của Tịch Mạc Thiên đột nhiên vang lên, có chút khàn khàn, lại có chút lười biếng, rất hấp dẫn. Hạ Tử Câm giương mắt, mang theo mấy phần chột dạ ngượng ngùng:
      , tỉnh lúc nào?”
      Tịch Mạc Thiên trầm thấp cười hai tiếng, khó có lúc trêu cợt :
      “Lúc nãy, khi có tiểu sắc nữ cứ nhìn chằm chằm vào . . . . . .”
      xong, đột nhiên nghiêng người đem Hạ Tử Câm đè ở phía dưới, đầu cúi xuống, lại gần bên tai :
      “Mới vừa rồi trong óc em nghĩ cái gì thế hả?”
      Hơi thở của đánh vào vành tai , có chút ngứa, có chút nóng. . . . . . đột nhiên Hạ Tử Câm cảm thấy cả người bắt đầu nóng lên, trong nháy mắt đầu óc trở thành mảnh mơ hồ:
      có, muốn cái gì. . . . . .”
      Tịch Mạc Thiên há mồm khẽ cắn vào tai của cái:
      “Có biết ? Hậu quả của việc láo, là phải bị trừng phạt . . . . . .”
      Miệng vừa xong, bàn tay dọc theo đường cong thân thể dò xét xuống. . . . . .
      tart_trungtrạch nữ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :