1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đế Hoàng Phi - Hoại Phi Vãn Vãn

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 50
      nhất quyết chịu , Khưu Tướng quân hết cách, đành sai người cất cho nàng căn lều. Bức rèm vừa được buông mạnh xuống, tiếng binh sĩ qua lại bên ngoài liền dần. Tô hậm hực ngồi xuống giường, bên tai vẫn còn vang vọng lời của Lệnh Viên .

      Ban đầu Tô còn cho rằng nữ nhân đó cảm thấy nhục nhã, chẳng ngờ ta lại Doãn Duật là của mình, giọng điệu kiên định mà thẳng thắn vô cùng, như thể đó là chuyện hiển nhiên vậy. Chiếc túi thơm đeo bên hông bị những ngón tay thon dài của Tô vò nhàu nhĩ, nàng rất giận, giận bản thân khi đối mặt với Lệnh Viên chẳng thể ra câu phản bác nào khác.

      phải thế, Quân ca ca nhất định thích ta, nhất định chỉ bị ta mê hoặc thôi. Quân ca ca ngu xuẩn đến mức cướp nữ nhân của Dận vương Điện hạ.” Tô đưa tay vuốt ngực, tự an ủi mình.

      Mặt trời lại lặn, ánh chiều ta nhuộm đỏ nửa bầu trời. Phía xa xa dường như có khói bốc lên, tiếng vó ngựa và tiaáng hô chém giết vang lên dứt.

      Chiến trường tĩnh lặng xuốt mấy ngày nhưng đó chỉ là tạm thời ngưng chiến để chờ đợi thời cơ.

      “Keng” tiếng, Dận vương rút trường kiếm ra khỏi vỏ, mảng ánh sáng lóe lên, chém vệt sâu vào cây cột trong lều. Nhìn kĩ từ xuống dưới, cây cột có rất nhiều vét chém. Dận vương nhíu chặt đôi mày, nhìn đăm đăm vào đó hồi lâu... rời khỏi kinh sư được hai mươi ba ngày, ở chiến trường đến nay là ngày thứ sáu.

      được phụ hoàng đồng ý cho làm thống soái, trong chuyện này kẻ buồn người vui, nhưng bây giờ, vẫn chưa lập được chiến công, bao nhiêu con mắt nhìn vào, nhất định cười che vô dụng.

      “Ngươi để lỡ nữ nhân đáng để ngươi nhất đời.”

      “Ta muốn cưới nàng.”

      lại nhớ đến lời của Doãn Duật, đó từng là người huynh đệ tốt nhất trong cuộc đời của .

      Khi xưa, tiếp cận Doãn Duật cũng phần là vì ảnh hưởng của Ký An vương phủ. Lúc tin đồn Doãn Duật và Lệnh Viên có tư tình truyền ra ngoài, vẫn lòng bảo vệ y, là vì thể diện, hai là vì muốn mất trợ thủ đắc lực.

      Nhưng ngờ Doãn Duật lại là con trai của Lương vương.

      thể trông mong gì ở thế lực của Ký An vương phủ nữa rồi, mà nếu để Tiêu hậu biết được thân phận của Doãn Duật, người đầu tiên bị trừng trị chắc chắn . Khi đó, dù thế nào cũng thể rửa sạch tội danh cấu kết với dư nghiệt của Lương vương . Nhưng bao nhiêu năm như vậy, con người đâu phải cỏ cây, há có thể vô tình.

      chiến trường ngợp trời khói lửa, Doãn Duật dùng thân mình để chặn hai mũi tên chí mạng cho , điều này khiến lòng vô cùng chấn động. Trong khoảng khắc đó, phải chưa từng nghĩ đến việc để mặc cho Doãn Duật chết nhưng rốt cuộc vẫn nhẫn tâm.

      Đó là người nguyện chết vì , chấp nhận gạt bỏ chuyện Lương vương qua bên vì mối tình huynh đệ hơn hai mươi năm qua. Nhưng giờ đây, và y trở mặt.

      Dùng sức đập mạnh thanh trường kiếm xuống bàn, Dận vương lạnh lùng cười tiếng , gọi binh sĩ vào dặn dò: “Mau truyền lệnh, toàn quân chuẩn bị ngày mai ra ngoài thành nghênh chiến.” muốn chờ đợi thêm nữa, giờ đây thua đến nỗi còn gì để thua, ngoại trừ cơ hội lập công này.

      Màn đêm lạnh giá như băng, trong lều lại ấm áp tựa mùa xuân.

      Mùi hương khinh la cơ thể nữ tử thoang thoảng trong khí , mang tới cho y cảm giác dễ chịu và quen thuộc.

      Doãn Duật từ từ tỉnh dậy. Đèn trong lều vẫn sáng, y ngoảnh đầu nhìn sang, thấy Lệnh Viên nhoài người ngủ ngục bên mép giường, tay vẫn nắm chặt tay y chịu buông. Anhs sáng yếu ớt chiếu lên bên má nàng , tỏa ra những tia sáng dìu dịu. Doãn Duật vừa khẽ động đậy, nữ tử trước mặt lập tức giật mình tỉnh dậy.

      “Huynh tỉnh rồi à?”

      “Ừm.” Giọng y vẫn khàn khàn, vừa vừa ngước mắt nhìn ra phía cửa lều: “Bây giờ là giờ nào rồi?”

      “Vừa qua giờ Dậu.” Lệnh Viên đứng dậy, bưng chiếc bát sứ bàn tới. “Cháo này vừa được đưa tới, vẫn còn ấm.”

      Nàng cẩn thận đỡ y dậy, bón cháo cho y ăn. Y cự tuyệt, ngoan ngoãn như đứa trẻ.

      “Dận vương làm khó nàng nữa chứ?” Đó là người huynh đệ mà y quen từ , tính cách thế nào y hiểu rất . Lần này, y ra những lời như thế, nhất định nổi giận.

      Lệnh Viên hờ hững đáp: “ dám.”

      phải muốn, mà là dám.

      Doãn Duật thầm chấn động. Dận vương là người kiêu ngạo như thế, ngờ cũng có lúc bị ép vào cảnh này... Đôi hàng mi dày khẽ chớp, chẳng đợi y kịp nghĩ nhiều, nữ tử cất tiếng hỏi y: “Tô và huynh có quan hệ gì?”

      Hễ mở miệng là lại “Quân ca ca”, “Quân ca ca”... nghe gần gũi gớm.

      Doãn Duật thoáng ngẩn người , đột nhiên ngẩng đầu, thấy Lệnh Viên ngạo nghễ nhìn y, ánh mắt hề né tránh, tựa như chờ nghe lời giả thích. Lệnh Viên như vậy thực có mấy phần giống Tô hay dậy dưa đeo bám nhưng Tô có được ngạo nghễ như luôn nắm chắc phần thắng trong tay kia.

      Đây mới chính là Lệnh Viên mà y quen thuộc nhất.

      Gạt những phiềm muộn qua bên, y tập trung giải thích với nàng: “ ấy là con út của Tô thái phó, ân sư của ta. Hồi Tô thái phó còn ở Sùng Kinh, ta thường hay đến phủ Thái phó chơi. Năm Kiến Chương thứ mười lăm, Tô thái phó cáo lão hồi hương, cả nhà họ Tô liền dọn về Khâm Châu. lâu sau đó, phụ thân lại bảo ta đến Khâm Châu theo sư phụ học tập, ta liền đến đó và ở lại vài năm.”

      Chính mấy năm ở Khâm Châu đó, y có thể dễ dàng lại giữa hai nước Hán - Việt, trở thành cầu nối cho liên minh giữa Dận vương và Thôi thái hậu.

      Tuy trong lòng hiểu nhưng Lệnh Viên lại hỏi tới chuyện này, chỉ cất giọng trêu chọc: “ như vậy, huynh quen ấy trước ta sao?”

      Doãn Duật bất giác nuốt nước miếng, mơ hồ nhấm nháp chút vị ghen tị trong lời của nàng . Trong lòng y vô cùng sảng khoái, nỗi âu sầu mặt hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nét cười vui vẻ bên khóe miệng. Y đưa tay nắm lấy tay nàng : “Lần đầu ta gặp ấy, ấy mới có ba tuổi, còn là đứa trẻ chưa biết gì, làm sao so với nàng được, vừa ra tay đánh trúng trái tim ta.”

      “Huynh bậy.”

      “Sao lại bậy? Nàng xem, hồi đó có đúng là nàng đẩy vào ngực ta khiến ta ngã từ đình xuống dòng suối ?”

      Y hỏi rất nghiêm túc nhưng khuôn mặt Lệnh Viên lại ửng hồng. bao nắm trôi qua, vậy mà y vẫn còn nhớ. Nàng cúi thấp đầu, giọng như muỗi kêu: “Ai... ai bao huynh là biết ta.”

      Doãn Duật cười thành tiếng, chậm rãi từng chữ : “Nếu cho ta cơ hội nữa, ta vẫn là biết nàng .”

      Lệnh Viên muốn bật cười nhưng lại cố kìm nén, nhét chiếc bát sứ vào tay y, cắn răng : “ linh tinh với huynh nữa, huynh tự ăn .” Rồi nàng quay lưng lại, kẹp lọn tóc dài đen nhánh vào giữa kẽ ngón tay, bỗng nghe thấy người sau lưng đột nhiên cất tiếng: “Kiều nhi, trong lòng ta chỉ có nàng .”

      Trái tim nàng hơi xao động, lại nghe y : “Bất kể tương lai thế nào, trong lòng ta mãi chỉ có nàng .”

      Tương lai...

      Đầu ngón tay Lệnh Viên dội lên cảm giác giá lạnh, nàng bỗng như nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt:nào là Thế Huyền , Ký An vương gia, Hoàng đế Nam Việt , Dận vương ... nhàng khép đôi mắt lại, nàng dám nghĩ tới mọi việc trong tương lai, nàng chỉ biết rằng, con đường này mình chẳng thể quay đầu.

      Chuyện ngày mai hãy để ngày mai tính tiếp.

      Nàng xoay người lại nhìn y chăm chú, hờn giận : “Ăn nhanh chút , nếu người ta phạt huynh đấy.”

      “Nàng muốn phạt ta thế nào?” Y chớp chớp mắt nhìn nàng , dường như nảy sinh hứng thú.

      Lệnh Viên nhất thời cứng họng, buông câu ‘ta thay quần áo’ rồi chạy vội ra ngoài. Doãn Duật ngẩn ngơ nhìn theo, cảm thấy trong lòng hết sức sảng khoái.
      Vầng trăng vành vạnh treo cao, rãi xuống thảm cỏ khô ẩm ướt những tia sáng dìu dịu.

      Nhưng bóng người lại rất ràng.

      Lệnh Viên vội trở về lều của mình, vừa vén rèm lên, bất giác ngẩn người , ngờ lại thấy Dận vương ngôi bên trong. cởi áo giáp và chiến bào, lúc này mặc bộ đồ màu trắng. Nhìn thấy Lệnh Viên vào, liền đứng dậy, khuôn mặt ngoài đôi nét lúng túng còn thấp thoáng nét tím tái.

      Lệnh Viên ngờ lại ở đây, nhất thời đứng sững ở cửa, biết nên vào hay ra.

      Người đó đứng im lặng lát, sau đó chợt rảo bước về phía Lệnh Viên . Lệnh Viên khỏi thầm kinh hãi nhưng Dận vương vén rèm ra ngoài. Nàng ngoái đầu nhìn về phía sau nhưng bức rèm được buông xuống trong nháy mắt, che cái bóng cao lớn màu trắng đó. Nàng thầm thở phào hơi, cất bước vào trong lều.

      Từ bên ngoài loáng thoáng vọng tới những tiếng kêu ‘Điện hạ bớt giận’, ‘Điện hạ tha mạng’ của các binh sĩ, Lệnh Viên hơi cau mày, nở nụ cười hờ hững. Nàng quả thực hiểu nổi gã Dận vương này.

      Khi nàng ra ngoài, quả nhiên thấy các binh sĩ canh gác được thay thế. Theo bản năng, nàng nhìn về phía lều của Dận vương , nơi đó đèn đuốc sáng trưng, vách lều in bóng dáng .

      Gió đêm thổi tới, trong lạnh lẽo còn xen lẫn mùi khói hăng hắc.

      Lệnh Viên chậm rãi bước về phía trước, bóng người nhắn chợt lao ra từ phía bên cạnh. Dưới ánh trăng bàng bạc, chỉ thấy Tô ngạo nghễ ngẩng đầu, hạ chiến thư với nàng: “Ta sợ , ta muốn cạnh tranh công bằng với .”

      Cạnh tranh công bằng? Lệnh Viên hơi cau mày, nha đầu này đáng , cái gì mà công bằng với công bằng chứ. Nàng ta đâu hay, thế gian này, việc công bằng có rất nhiều nhưng công bằng lại quã đỗi hiếm hoi. Trong chuyện tranh giành tình cảm lại càng chẳng có cái gọi là công bằng. Chẳng lẽ nàng ta ngây thơ đến mức hy vọng thời gian có thể đảo ngược, trở về lúc cả nàng và nàng ta đều quen Doãn Duật , rồi bắt đầu tới chuyện công bằng hay sao?

      Lệnh Viên cảm thấy rất tức cười.

      thấy nàng hề để ý tới lời của mình, tức tối : “... có ý gì? cảm thấy ta xứng làm đối thủ của hay sao?”

      phải xứng, mà là hoàn toàn phải là đối thủ của ta.” Trái tim trân thành của Doãn Duật rất ràng , bất kỳ nữ tử nào thế gian này cũng phải là đối thủ của nàng . Lệnh Viên sát qua vai nàng ta, thần thái thản nhiên, khóe miệng mỉm cười.

      siết chặt nắm tay, hét với theo: “Ta và Quân ca ca là thanh mai trúc mã, còn mới chỉ quen huynh ấy có vài ngày, sao ta... sao ta lại phải là đối thủ của được?” ra người Bắc Hán đều ngông cuồng, tự đại như thế, Tô phải cho nàng ta biết hậu quả của việc coi thường mình.

      Thương thế của Doãn Duật bắt đầu ổn định, Lệnh Viên như trút được tảng đá lớn trong lòng, giấc ngủ cũng ngon hơn.

      Nhưng chẳng tại sao, người giường đột nhiên ngồi bật dậy. Sau thoáng ngẩn ngơ, Lệnh Viên vội ngước mắt nhìn. Doãn Duật đưa tay ôm ngực, nhìn nàng chăm chú, lầm bẩm : “Nàng nghe thấy ?”

      “Doãn Duật ...”

      “Tiếng trống trận, tiếng trống trận vang lên rồi.” Sắc mặt trở nên hết sức nặng nề, Doãn Duật đưa tay vén chăn định xuống giường. Lệnh Viên vội vàng ấn y xuống, nghe y vậy, nàng cũng lắng tai nghe. Bên ngoài quả thực có tiếng trống, hết lượt này tới lượt khác, lượt sau dồn dập hơn lượt trước.

      Doãn Duật hơi cau mày : “Chẳng phải chưa từng có tin gì về việc hôm nay khai chiến sao?”

      “Huynh cứ nằm xuống , để ta ra ngoài xem thử.”

      Vừa ra khỏi lều, Lệnh Viên suýt va phải Tô . Nha đầu này còn khí thế như ngày hôm qua nữa, sắc mặt trắng bệch. Người lần đầu tiên ra chiến trường, chưa gặp phải tình hình thế này bao giờ tất nhiên rất sợ hãi, mà trong quân doanh nàng ta lại chỉ quen biết có hai người . Khưu Tướng quân phải dẫn quân đánh trận, tất nhiên có thời gian rảnh để ý tới Tô , trong lòng nàng ta sợ hãi, chỉ có thể tới tìm Doãn Duật . Lệnh Viên đẩy nàng ta vào trong lều, vội vã dặn dò: “Vết thương của Doãn Duật còn chưa khỏi, đừng để huynh ấy ra ngoài.”

      Cảnh tượng bên ngoài quả nhiên giống với lần trước quân Nam Việt ra ngoài nghênh chiến, điều khác biệt duy nhất là lần này có Doãn Duật tham gia. Lệnh Viên nhìn thấy Điền Tướng quân đứng đằng xa, lớn tiếng ra lệnh cho thuộc hạ. Nàng bước lên phía trước. Bên cạnh lại có đội binh sĩ chạy qua, ai cũng có vẻ nghiêm túc, dám sơ suất chút nào.

      bình yên trong mấy ngày vừa rồi khiến Lệnh Viên sinh ra ảo giác rằng chiến tranh ở nơi này kết thúc. Nhưng giờ đây nàng mới giật mình nhớ ra, mình vẫn ở giữa vùng chiến trường khốc liệt.

      Lần này, liệu có kết thúc được ?

      Lệnh Viên thể nhìn thấy cảnh giao chiến sa trường nhưng giữa làn cát bụi đầy trời nồng nặc mùi máu tanh. Nàng mơ hồ nhớ lại đêm đó, Doãn Duật trọng thương được khiêng bằng cáng trở về. Trong lòng Lệnh Viên ngập tràn sợ hãi, toàn thân bỗng run rẩy, lùi về phía sau bước.

      phải Khư Tướng quân quân ta chưa thể nhận ra chiến lược của Dạ Lang sao? Cớ gì lại đột nhiên xuất binh như thế?” Trong căn lều của mình, Doãn Duật thần sắc nặng nề giữ chặt lấy hai vai Tô , cất tiếng gặng hỏi nàng.

      hết sức sợ hãi, bị y hỏi như vậy lại càng hoang mang hơn, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy : “Muội biết, muội làm sao biết được. Quân ca ca, tiếng trống này đáng sợ quá, cả những tiếng hô chém giết ngoài kia nữa, bây giờ chúng ta hãy trở về Khâm Châu , được ?”

      Doãn Duật biết hỏi nàng cũng chẳng được gì, trong lòng lo lắng, bèn đẩy nàng ra, định đứng dậy. Tô cự lại được, bèn dang tay ôm lấy y, lo lắng đến phát khóc: “Quân ca ca, huynh đứng ra ngoài, huynh đừng ra ngoài.”

      , muội buông ra.”

      “Huynh cần lo lắng, ta hỏi Điền Tướng quân rồi, Điện hạ và Khưu Tướng quân tự có cách ứng phó.”

      Giọng bình tĩnh của nữ tử vọng vào từ bên ngoài lều.

      Doãn Duật ngước lên, trong đáy mắt thoáng vẻ yên tâm. Lệnh Viên chậm rãi bước tới, ngồi xuống trước mặt y, cười : “Trong quân doanh này, đâu phải chỉ có mình huynh biết đánh trận.”

      thấy Lệnh Viên vừa tới, Doãn Duật liền trở nên bình tĩnh, trong lòng lại càng phục. Cánh tay ôm y chịu buông ra, làm nũng : “Đúng thế, bao nhiêu người biết đánh trận như vậy, thiếu người như huynh sao. Huống hồ huynh bị thương, chi bằng theo muội tới Khâm Châu dưỡng thương . Mấy năm nay cha muội vẫn luôn nhớ đến huynh, huynh xem bao lâu đến thăm cha muội rồi?”

      Doãn Duật đẩy nàng ra được, lại nghĩ bây giờ ở trước mặt Lệnh Viên , liền cau mày : “Khi nào rảnh, ta thăm sư phụ, muội buông ta ra trước .”

      “Vậy khi nào huynh rảnh?” Tô vẫn chịu buông.

      Lệnh Viên thấy Tô như vậy cũng giận dữ, chỉ coi nàng ta như đứa trẻ chưa trưởng thành. Thấy Doãn Duật trong vẻ bất lực còn xen lẫn chút nôn nóng, nàng bèn cất tiếng: “Đánh trận xong rảnh thôi. Còn nữa, nếu buông huynh ấy ra, vết thương vừa khép miệng lại nứt ra đấy, đến lúc ấy phiền phức to.”

      Quả nhiên, nghe nàng vậy, Tô liền vội vã buông tay.

      Trận đánh này mãi đến tận chiều tối vẫn chưa thấy thu binh.

      Trong lòng Lệnh Viên và Doãn Duật đều đầy tâm , Tô còn hoang mang, sợ hãi như lúc trước nữa. Có vẻ như cả ngày nghe tiếng trống trận và tiếng hò reo chém giết, nàng ta cũng quen rồi.

      Mặt trời ngả về tây, màn đêm dần buông xuống. đội kỵ binh toàn thân vấy máu lao giữa khói bụi, nhanh chóng trở về doanh trại quân Nam Việt trong sắc trời mờ mịt.

      “Đóng cửa thành, đóng cửa thành...”

      Tiếng hô nôn nóng lập tức truyền khắp tòa thành Lĩnh Phòng.

      Tiếng bước chân dồn dập vọng lại, người tới dừng chân bên ngoài lều, nôn nóng bẩm báo: “Công chúa Điện hạ , Khưu Tướng quân có lời mời.”

      Lệnh Viên bất giác đứng dậy : “Có chuyện gì?”

      Người bên ngoài hơi do dự, cuối cùng : “Nguyên soái bị quân đich bao vây, Tướng quân mời Công chúa đến lều chủ soái.”

      Sắc mặt Lệnh Viên biến đổi hẳn, Tô cũng kìm được kêu ‘a’ tiếng. Phía chiếc giường vang lên tiếng đồ sứ rơi vỡ, Doãn Duật sợ hãi nhìn ra phía ngoài lều, sao có thể...

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 51
      Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay bắt đầu rơi.

      Tuyết trắng nhạt nhòa, màu trắng bạc bao trùm vạn vật.

      Vì điện Tuyên Thất được đặt lò sưởi quanh năm nên hành lang phía ngoài chưa từng có tuyết đọng. Giữa làn gió lạnh rít gào, cái bóng màu xanh đen vội vã tới.

      Trung thường thị cung kính đứng hầu bên ngoài điện. Dưới hành lang lất phất tuyết bay, lão vừa xoa tay vừa hà hơi, đưa mắt nhìn liền thấy ngay khuôn mặt Dương Ngự Thừa.

      “Dương đại nhân.” Trung thường thị vội vàng tới, sai người đón lấy chiếc ô trong tay Dương Ngự Thừa, thấp giọng : “Mời đại nhân vào, Hoàng thượng chờ ở bên trong lâu rồi.”

      Thế Huyền sớm nghe thấy tiếng động bên ngoài, Dương Ngự Thừa còn chưa bước vào trong, y vén bức rèm châu ra.

      Cửa điện chậm rãi mở ra, bóng người màu xanh đen đó bươc vào. vai còn đọng mấy bông tuyết, Dương Ngự Thừa kịp phủi , cung kính hành lễ với Thế Huyền. Sắc mặt Thế Huyền nặng nề, vuốt áo ngồi xuống chiếc ghế rộng, dải tua ngọc càng tôn lên sắc mặt nhợt nhạt của y. Y hắng giọng rồi hỏi: “Dận vương Nam Việt và mười vạn đại quân bị bao vây ở Hổ Khẩu...”

      Hổ Khẩu nằm tại giao giới giữa Nam Việt và Dạ Lang, kéo dài mấy chục dặm, hai đầu thông nhau, cửa vào khá lớn, cửa ra lại rất , khi bị dụ vào bên trong, muốn thoát ra ngoài khó khăn vô cùng. Theo lý mà , đáng lẽ Dận vương nên phạm phải sai lầm như vậy...

      Dương Ngự Thừa cẩn thận liếc nhìn Thiếu đế. Nam Việt và Dạ Lang giao chiến, vùng Tây Bắc của Nam Việt tiếp giáp với vùng Tây Nam của Dạ Lang, tất nhiên Bắc Hán vô cùng chú ý tới trận chiến này. Dương Ngự Thừa thấp giọng : “Nam Việt có hai mươi vạn đại quân nhưng mười vạn trong số đó bị vây khốn, quân man di đóng ở biên cương ràng chỉ có mười vanh người. Phía Nam Việt hiển nhiên bị mắc mưu.”

      Tất nhiên Thế Huyền biết những điều này, y trầm ngâm lúc rồi đột nhiên : “Trẫm định xuất binh.”

      “Hoàng thượng .” Dương Ngự Thừa kinh hãi ngước mắt nhìn bậc đế vương. Vây cánh của Thụy vương còn chưa trừ hết, Thụy vương cũng chưa bắt được, lúc này mà xuất binh đánh Dạ Lang thực sáng suốt. Dương Ngự Thừa cúi đầu : “Thần cho rằng nên.”

      Thế Huyền cất giọng lạnh lùng: “Nếu Dạ Lang đánh bại Nam Việt cũng chẳng phải chuyện tốt đối với Bắc Hán ta, ngươi nên hiểu đạo lý môi hở răng lạnh. Huống chi, Dận vương và trẫm có hiệp ước từ trước, trẫm muốn khoanh tay đứng nhìn.” Nếu Dận vương xảy ra chuyện, nàng thế nào? Y để nàng Nam Việt hòa thân chính là muốn nàng trở thành nữ tử tôn quý nhất ở Nam Việt trong tương lai. Bây giờ nếu y khoanh tay đứng nhìn, lỡ nàng còn chưa kịp thành thân mà phải ở góa sao?

      Y làm được.

      Khi xưa phò mã chết cách ràng, bây giờ y muốn nàng phải trả qua chuyện này lần nữa.

      Sắc mặt Dương Ngự Thừa vô cùng khó coi. Hoàng thượng nhất quyết muốn xuất binh, môi hở răng lạnh cố nhiên là nguyên cớ, nhưng y cũng hiểu nếu Dận vương xảy ra chuyện, cuộc sống của Đại trưởng công chúa bị ảnh hưởng rất nhiều. Tất nhiên y muốn thấy Công chúa gặp điều hay, có điều... Ngày đó, trước khi rời , nàng dặn dò y phải cố gắng phò tá Hoàng thượng cho tốt, y nên để mặc Hoàng thượng đưa ra quyết định mạo hiểm như vậy.

      Dương Ngự Thừa hít sâu hơi, vén áo quỳ xuống : “Bắc Hán ta giờ có nội biến, phe phái của Thụy vương nguy hiểm thế nào Hoàng thượng phải hiểu, Tần Tướng quân lại chưa điều tra được manh mối gì. Thụy vương luôn là uy hiếp lớn. Thần tin rằng Nam Việt tự có biện pháp ứng phó, xin Hoàng thượng nghĩ lại.”

      Thế Huyền : “Hôm nay trẫm gọi ngươi tới phải để thương lượng với người, ý trẫm quyết.”

      “Hoàng thượng ...”

      Dương Ngự Thừa muốn tiếp nhưng Thế Huyền nhanh chóng ngắt lời: “Ngày đó, khi ngươi cầu xin trẫm gả cho ngươi , trẫm còn tưởng ngươi lòng, ngờ bây giờ ngươi lại muốn ngăn cản trẫm xuất binh giúp Dận vương. Tuy Nam Việt có cách ừng phó của họ nhưng đến lúc đó, dù có đánh thắng cũng thể cứu được người nữa, trẫm cho rằng ngươi phải là hiểu.”

      Sắc mặt Dương Ngự Thừa trở nên trắng bệch, y đương nhiên hiểu những điều này. Quân Nam Việt dám tùy tiện xuất kích, muốn đợi quân tiếp viện ắt cần thêm mười ngày, nửa tháng, về mặt tốc độ thể so được với quân Bắc Hán đóng ở biên cương.

      Bầu khí trở nên trầm lặng trong nháy mắt.

      bên ngoài, tuyết vẫn rơi. Thái y lệnh Trần Miêu dẫn theo tiểu thái giám tới gần, thấy Trung thường thị Vương Đức Hỷ đứng hầu bên ngoài bèn giọng hỏi: “Bên trong có ai sao?”

      Vương Đức Hỷ gật đầu : “Là Dương đại nhân.”

      Trần Miêu liếc nhìn chiếc hộp trong tay tiểu thái giám khẽ : “Xem ra phải hâm nóng thuốc rồi, lát nữa ta đích thân mang tới.” rồi, lão bảo gã tiểu thái giám sau lưng theo mình quay về Thái y viện nhưng vừa được mấy bước, lão chợt nghe Vương Đức Hỷ cất tiếng: “Trần đại nhân, xin dừng bước.”

      Trung thường thị bước lên phía trước, cẩn thận kéo Trần Miểu qua bên, thần sắc nặng nề : “Mấy ngày nay, Hoàng thượng hết sức buồn phiền về chuyện Thụy vương, bây giờ biên cương lại bất ổn, long thể của Hoàng thượng ...”

      “Ta biết.” Thái y lệnh ngắt lời lão.

      Trung thường thị khẽ gật đầu tỏ vẻ yên tâm, sau đó lại hỏi: “Bệnh tình của Thái hậu vẫn thất thường như trước sao?”

      Thái y lệnh khẽ gật đầu rồi : “Gần đây hay phát bệnh, vẫn giống như lúc bình thường. Dạo này Hoàng thượng hay đến đó à?”

      “Đúng vậy.” Trung thường thị khẽ trả lời, cho dù thỉnh thoảng có cũng giống như trước nữa, Hoàng thượng luôn đuổi hết tả hữu ra ngoài, chẳng muốn chuyện gì với Thái hậu.

      Thái y lệnh im lặng lát, lại nghe Trung thường thị hỏi: “Nghe bệnh tình của Đoan phi nương nương đỡ hơn chút rồi?”

      Thái y lệnh khẽ ‘ừm” tiếng rồi mới : “Hoàng thượng rốt cuộc lập hoàng trưởng tử làm thái tử, còn giao cho Dương phi nương nương trông nom, bệnh của Đoan phi nương nương có khỏi hay cũng chẳng có gì khác biệt.”

      Hai người im lặng trong chốc lát, rồi Thái y lệnh dẫn tiểu thái giám trở về thái y viện.

      Sau bao ngày, bệnh của Hoàng đế Nam Việt cuối cùng cũng đỡ, có thể đích thân lên triều xử lý chính . Nhưng đúng lúc này, tiền tuyến lại truyền về tin tức Dận vương bị bao vây. Lão lập tức nổi giận lôi đình, triệu tập quần thần tới ngự thư phòng nghị tới tận đêm khuya.

      Khánh vương vừa bước chân khỏi ngự thư phòng nhín thấy Mục Đán đứng đằng xa. mái tóc của thị có tầng sương mỏng, chắc hẳn đứng đợi ở đó lâu lắm rồi.

      “Bị bao vây sao?” Đêm khuya, Tiêu hậu vẫn mặc bộ phượng bào sang trọng, những món đồ trang sức châu ngọc tóc cũng chưa tháo xuống, hỏi Khánh vương bằng giọng đầy ý.

      Khánh vương mỉm cười đáp: “Xem ra đúng là . Nhi thần cũng sao lại sơ suất như vậy.”

      Lần này Tiêu hậu cười, tay bám vào chiếc ghế rộng được làm bằng gỗ lê, chậm rãi ngồi xuống, thấp giọng : “Chuyện này có khá nhiều điểm đáng ngờ.”

      Đôi hàng lông mày hơi cau lại, Khánh vương nheo mắt nhìn Tiêu hậu, hạ thấp giọng : “Phụ hoàng cũng vậy...” Khánh vương dừng lại lát, thấy sắc mặt Tiêu hậu đầy vẻ nghi ngờ, bất giác bước lên trước bước, ghé sát tai bà ta : “Chẳng lẽ có người tiết lộ quân tình?”

      Chỉ câu hết sức nhàng nhưng lại khiến mặt Tiêu hậu biến sắc. Bàn tay bất giác nắm chặt lấy thành ghế, bà ta khẽ quát: “Chớ nên bừa.”

      Quả nhiên Khánh vương gì thêm, ủ rũ lùi về phía sau, ngồi xuống.

      Gió đêm thổi qua cửa sổ vào phòng, vô cùng giá lạnh khiến hai người bên trong tỉnh táo hơn rất nhiều. hồi lâu sau mới nghe Khánh vương tiếp: “Phụ hoàng muốn phái thêm quân đến Lĩnh Phòng.” Nguyên soái bị bao vây, hơn nữa còn là hoàng tử, chuyện này quyết thể coi thường, nhất định phải phái người có đủ uy quyền đến tiền tuyến.

      giờ người thích hợp nhất ai khác ngoài Ký An vương gia nhưng từ lâu ông còn ngó ngàng đến việc triều chính, chắc hẳn . Vậy chỉ còn lại các vị vương gia... Ánh mắt Khánh vương lặng lẽ liếc về phía Tiêu hậu, quả nhiên thấy bà ta cũng nhìn , cau mày : “Con xin rồi ư?”Khánh vương mỉm cười đáp: “Nhi thần cũng muốn nhưng tranh được với lão tam.”

      Chén trà bên cạnh vẫn còn bốc hơi nghi ngút, Khánh vương cầm lên nhấp ngụm , : “Mẫu hậu trách nhi thần bất tài chứ?”

      Tiêu hậu trả lời, chỉ : “ còn sớm nữa, con hãy về phủ trước .”

      Khánh vương cung kính gật đầu đáp: “Vậy nhi thần xin cáo lui trước, mẫu hậu cũng nên nghỉ ngơi sớm .”

      Bức rèm châu trước mặt vẫn còn đung đưa nhè , bóng dáng Khánh vương khuất. Tiêu hậu ngẩn ngơ ngồi chiếc ghế rộng, chẳng hề đứng dậy, mùi hương trầm trong khí dần trở nên nồng đậm, rồi đột nhiên như tràn ngập mùi máu tanh ở chốn sa trường. Tiêu hậu thầm chấn động, chợt nhìn thấy bóng của cung nữ chiếu lên bức rèm che, thị cất tiếng hỏi: “Nương nương , người muốn nghỉ chưa?”

      Tiêu hậu gọi thị vào trong hầu hạ, rồi chậm rãi dang tay ra, để mặc thị cẩn thận cởi giúp mình bộ phượng bào người. Bà ta đứng im, chăm chú nhìn vào chiếc gương phía trước, khuôn mặt trong gương đờ đẫn, trong nghi hoặc dường như còn xen lẫn nét hoang mang.

      biết vì sao, bà ta luôn cảm thấy xung quanh có tấm lưới lớn mở rộng, từng giờ từng khắc vây chặt bà ta, cho bà ta bất cứ cơ hội nào để trốn thoát. Bà ta muốn , nhưng bất kể đâu vẫn càng ngày càng lún sâu vào cái bẫy này... Thế nhưng đây rốt cuộc là bẫy của ai, ai bày mưu tính kế với bà ta? Bà ta xưa nay quen nắm quyền chủ động, luôn thích nắm giữ mọi thứ trong tay nhưng giờ đây lại chẳng có chút manh mối nào.

      Dưới màn đêm tối mịt, Khánh vương ra từ tẩm điện của Tiêu hậu nhưng lại rời khỏi hoàng cung ngay mà rẽ sang hành lang bên cạnh, về hướng Dục Tú các của Tĩnh Công chúa.

      Ả cung nữ thêm dầu cho ngọn đèn ở bên trong, bỗng phát có bóng người lặng lẽ tới, thị ngoảnh lại nhìn, khỏi cả kinh, vội khom người hành lễ: “Nô tì xin thỉnh an Điện hạ.”

      “Công chúa đâu?” Khánh vương thẳng về phía trước, ung dung ngồi xuống cạnh bàn.

      Ả cung nữ vội đáp: “Công chúa hầu hạ Hoàng thượng vẫn chưa về, chắc... cũng sắp về rồi.”

      Từ khi Hoàng đế Nam Việt sinh bệnh, Tĩnh Công chúa vẫn luôn tới Đế cung hầu hạ. Tuy Hoàng đế thương nàng nhưng trước đây nàng cũng thường xuyên tới Đế cung, từ khi Tiêu hậu chỉ hôn nàng cho Hạ Hầu Quân, mọi việc mới bắt đầu thay đổi.

      Ả cung nữ cẩn thận bưng trà tới cho Khánh vương nhưng động đến. Thị lúng túng đứng đó lát, cuối cùng đành lặng lẽ rời .

      Trong phòng thoang thoảng hương trầm thanh nhã nhưng rất nhạt, phải tập trung hết sức mới có thể ngửi thấy. nhàng đưa tay lên day day trán, Khánh vương bất giác mỉm cười.

      Tĩnh Công chúa tán gẫu với Hoàng đế Nam Việt thêm lúc mới quay về. Đẩy cánh cửa khép hờ, nàng cất bước vào, chợt nhìn thấy Khánh vương ngồi tựa người vào chiếc ghế mà chìm vào giấc ngủ. Tĩnh Công chúa nhất thời ngây người, kể từ sau chuyện đó, Khánh vương chưa từng tới Dục Tú các lần nào, nàng cũng chủ động chuyện với nữa. Ngay cả khi bị thương, nàng chỉ lén nhờ người tới hỏi thăm tin tức, bề ngoài luôn tỏ ra hờ hững, chẳng hề quan tâm.

      Phía sau vang lên tiếng bước chân, ả cung nữ vội vã vào. Nhìn thấy cảnh này, thị hơi ngẩn người, sau đó thấp giọng : “Công chúa , Điện hạ đợi người lâu lắm rồi.”

      Chẳng lẽ vửa rời khỏi ngự thư phòng là huynh ấy tới nơi này sao?

      Tĩnh Công chúa hơi cau mày. Người trong phòng chắc hẳn nghe thấy tiếng động, mở mắt nhìn về phía nàng, rồi vội tươi cười đứng dậy: “Về rồi à?”

      “Nhị ca.” Nàng khẽ gọi .

      Cảnh tượng này thực giống ngày xưa biết bao.

      Ả cung nữ biết điều lùi ra ngoài, nhân tiện khép luôn cánh cửa.

      Làn gió lạnh căm bị ngăn lại phía sau, trước mặt ập tới cảm giác ấm áp vô bờ. Tĩnh Công chúa cất bước về phía trước, hơi cau mày: “Huynh rời khỏi ngự thư phòng nên sớm rời khỏi cung mới đúng, phụ hoàng xưa nay vẫn thích các hoàng tử ở lại trong cung quá lâu.”

      Nụ cười khuôn mặt bất giác trở nên cứng đờ, Khánh vương ngờ nàng vừa mở miệng lập tức hạ lệnh đuổi khách ngay như thế. ngẩn ngơ trong khoảng khắc hoàn toàn vỡ vụn, lại quay về thực tàn khốc, ra nàng và trở nên xa lạ. Khánh vương miễn cưỡng nở nụ cười, khẽ gật đầu : “Ta rời cung ngay đây. Ta đến chỉ để với muội, Hạ Hầu Quân bị trọng thương.”

      Mái tới hôm nay mới biết được tin này, tin tức từ tiền tuyến truyền về chỉ rằng Dận vương bị vây khốn, Thế tử bị trọng thương. Còn tình hình cụ thể thế nào, chẳng ai biết .

      Những ngón tay bất giác nắm chặt chiếc khăn tay, Tĩnh Công chúa kinh ngạc nhìn . Trọng thương... Liệu có chết ? Trái tim nàng đập thình thịch nhưng ngay sau đó nàng lại cảm thấy tức cười, tới ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn, cất giọng giễu cợt: “Huynh cho rằng huynh với muội điều này muội vui vẻ ư? Cho dù y chết cũng có sao chứ?”

      Vết thương mà và mẫu hậu tạo ra cho nàng thể nào lành lại. nàng chỉ biết những người thân nhất của nàng hãm hại, lợi dụng, lừa gạt nàng , bây giờ lại tới với nàng rằng Hạ Hầu Quân có thể chết để làm gì chứ.

      “Nhị ca, huynh hãy về .” Nàng ngoảnh mặt sang hướng khác, muốn nhìn thấy nữa.

      Khánh vương thầm đau đớn, hơi mấp máy môi nhưng rốt cuộc vẫn gì thêm. biết, dù nàng cũng tin .

      Cũng thể trách muội muội.

      chỉ cần biết mình làm gì là được rồi.

      Đầu tháng mười , quân tiếp viện của Nam Việt còn chưa xuất phát có tin tức truyền đến làm chấn động triều đình Nam Việt.

      Thiếu đế Bắc Hán hạ lệnh xuất binh tăng viện cho đại quân của Dận vương, phái tần Tướng quân làm chủ tướng dẫn quân xuất kích.

      Lệnh Viên ngẩn ngơ nghe lời bẩm báo của binh sĩ, hồi lâu vẫn chưa tỉnh táo lại được.

      đưa mắt nhìn Doãn Duật, giọng hỏi: “Bắc Hán xuất binh rồi, có phải trận chiến này sớm kết thúc ?”

      Doãn Duật trả lời, ánh mắt dừng lại khuôn mặt của Lệnh Viên. Thấy nàng đột nhiên đứng dậy, y vội đưa tay kéo nàng lại: “Kiều nhi.”

      Sắc mặt Lệnh Viên trắng bệch, nàng mấp máy: “Sao Thế Huyền có thể xuất binh chứ? Doãn Duật , huynh cũng biết mà, huynh cũng biết hoàn cảnh của y bây giờ mà.” Vậy mà y còn điều Tần Tướng quân rời khỏi kinh sư... Thế Huyền , tại sao cháu lại có thể lớn gan như thế?

      Doãn Duật bị nàng hỏi mà nghẹn họng nhưng cánh tay kéo nàng vẫn chịu buông ra. Hoàn cảnh của Thiếu đế Bắc Hán giờ e là ai hiểu hơn Doãn Duật , nếu phải như thế có mối liên minh giữa Dận vương và Thiếu đế Bắc Hán rồi. Nhưng Doãn Duật cũng hiểu tại sao Thiếu đế lại xuất binh như thế, căn nguyên chính là Lệnh Viên, nếu Dận vương xảy ra chuyện, Lệnh Viên còn biết nương tựa vào ai chứ?

      Bên ngoài đồn đại rằng, quan hệ giữa Thiếu đế Bắc Hán và Đại trưởng công chúa hết sức tồi tệ, chẳng ai chịu nhường ai, bây giờ xem ra lời đồn ấy quả thực quá nực cười. Ngay đến Doãn Duật cũng ngẩn ngơ, ngờ Lệnh Viên lại quan trọng với Thiếu đế đến nhường này, khiến y có thể đặt an nguy của bản thân qua bên mà xuất binh tăng viện cho Dận vương.

      Lúc này Doãn Duật mới biết câu “người ta trân trọng” đó của y rốt cuộc nặng đến thế nào, cho dù có là bậc đế vương hành động đó của y cũng thực khẳng khái, hiếm có.

      biết bọn họ gì, nghe mà chẳng hiểu ra sao. Mấy ngày nay, nàng thấy bọn họ tình chàng ý thiếp, năng cũng hết sức dịu dangfm chưa từng thấy Lệnh Viên có dáng vẻ cố chấp như thế này. Sau đó, lại thấy Lệnh Viên dùng sức gạt mạnh tay Doãn Duật , xoay người định chạy ra ngoài.

      Doãn Duật với tay chụp trượt, bèn : “Nàng cho rằng nàng có thể khiến Bắc Hán lui binh sao? Đừng bây giờ nàng thể gặp tần Tướng quân , cho dù có gặp được, ông ấy cũng nghe theo mệnh lệnh của nàng. Quân lệnh như sơn, Kiều nhi, nàng còn là Giám quốc Đại trưởng công chúa của họ nữa rồi.”

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 52-1
      Mấy câu rành rọt đó của Doãn Duật khiến đôi chân Lệnh Viên run rẩy, cuối cùng nàng đành dừng bước.

      Y đúng, nàng còn là Giám quốc Đại trưởng công chúa của Bắc Hán nữa. Bây giờ chuyện chiến trường, Tần Tướng quân thân là chủ soái có nghĩa vụ phải nghe theo lời nàng . Từ khi rời khỏi Bắc Hán , nàng chẳng thể quản được chuyện của Thế Huyền nữa, bây giờ y mới là chủ nhân của giang sơn Bắc Hán .

      Móng tay gần như cắm phập vào lòng bàn tay, làn gió lạnh thổi vào qua bức rèm vén lên nửa khiến mái tóc dài buông xõa nhè tung bay. Bóng dáng đứng ở cửa lều lúc này càng toát ra vẻ đơn, yếu đuối.

      cũng ngẩn người , chợt nhìn thấy Doãn Duật đứng dậy, bèn vội vàng đưa tay đỡ nhưng lại bị y nhàng đẩy ra. Y lê cái chân bị thương của mình từng bước , chậm rãi về phía Lệnh Viên.

      Hơi thở của nam tử đến gần, bàn tay nhàng đặt lên vai Lệnh Viên . Trái tim run rẩy, nàng đột ngột xoay người , nước mắt lã trã rơi: “Doãn Duật , muội rất sợ...”

      Y ôm lấy tấm thân mềm mại của nàng , khẽ cất tiếng an ủi: “Đừng sợ, Thiếu đế phải là người có chừng mực.”

      Lệnh Viên vẫn ngừng run rẩy, nghẹn ngào : “Nưng Thịnh Kinh còn có Thụy vương , nhân cơ hội này để kích động quần thần lên tiếng chỉ trích Thế Huyền hành động khinh suất. Đám người thừa tướng đều là hạng ngoan xảo quyệt, muội sợ Thế Huyền chống đỡ nổi.”

      đâu, như vậy đâu.” Doãn Duật ôm chặt tấm thân run rẩy của nàng , cắn răng : “Nàng phải tin tưởng y, Kiều nhi, hãy tin tưởng y.”

      Doãn Duật hơi cau mày, y từng gặp Thiếu đế Bắc Hán mấy lần, lần nào hai người bọn họ, lần nào hai người bọn họ cũng chuyện hết sức vui vẻ. đời này, ngoại trừ Dận vương , Bắc đế là trong số ít người mà y có thể thoải mái chuyện trò. Doãn Duật trước giờ vẫn luôn tin rằng, đằng sau tấm thân yếu ớt ấy là trí tuệ lớn của bậc đế vương.

      “Đến bây giờ nàng vẫn chỉ coi y như đứa trẻ.” Doãn Duật mỉm cười cất tiếng, trong mắt y, người đó xưa nay vẫn luôn là nam nhân thực .

      Lệnh Viên bất giác ngẩn người. Vậy sao? đứa trẻ... Nàng vẫn chỉ coi Thế Huyền là đứa trẻ ư?

      Làn khói thơn lơ lửng bay ra từ trong chiếc lò hương mạ vàng, những bức rèm lẳng lặng buông lơi, chắn đứng tiếng gió bên ngoài. Thôi thái hậu lần lượt vén từng bức rèm tới, nhìn thấy Thế Huyền bèn ngay: “Trinh nhi, con điên rồi ư? Quân man di chưa từng xâm hại Bắc Hán ta, tại sao con lại xuất binh?” mặt Thôi thái hậu thấp thoáng vẻ sợ hãi, bộ đồ gấm sang trọng cùng son phấn người cũng che giấu được nỗi hoang mang của bà ta lúc này.

      chiếc ghế rộng, nam tử mặc áo bào thêu hình rồng khẽ nở nụ cười, đặt ly trà trong tay xuống, ngoảnh sang nhìn Thôi thái hậu, hờ hững : “ ra mẫu hậu muốn trẫm tới đây là để chuyện này sao?

      Nhìn bộ dạng hờ hững của y, Thôi thái hậu bất giác ngây người.

      Thế Huyền lại cười : “Mẫu hậu hỏi tới chuyện triều chính nữa, vậy đừng hoài nghi quyết định của trẫm.”

      Sắc mặt trở nên trắng bệch, Thôi thái hậu bước tới ngồi xuống bên cạnh y, cắn chặt môi : “Mẫu hậu phải là hỏi tới, chỉ là...”

      “Chỉ là cái gì?” Thế Huyền ngước mắt lên, ung dung cười, hỏi bà ta.

      Thôi thái hậu nhất thời nghẹn họng, lát sau mới thấp giọng : “Tóm lại, mẫu hậu chỉ muốn tốt cho con thôi. Bây giờ phải thời cơ tốt để xuất binh, trong lòng con chắc cũng hiểu . Con làm như vậy rốt cuộc là vì Lệnh Viên đúng ?”

      Lời tựa cây chùy giáng xuống khiến sắc mặt Thế Huyền biến đổi hẳn. Y cúi đầu, nhàng vuốt ve những đường thêu tinh tế chiếc áo bào, hờ hững : “Trẫm làm vậy là vì Bắc Hán. Dạ Lang ở phía tây vẫn thường xuyên xâm phạm biên giới nước ta, nhân dịp này, nếu có thể liên thủ với Nam Việt để tiêu diệt bọn chúng cũng là việc rất hay.”

      Ánh đèn chiếu lên nửa bên mặt Thôi thái hậu. Bà ta chăm chú nhìn y hồi lâu, trong đáy mắt dần lộ vẻ thất vọng. “Con là con trai của ta, mẫu hậu còn hiểu con sao? ta rốt cuộc có điểm nào tốt khiến con phải hy sinh như vậy?”

      “Mẫu hậu...”

      “Con cho rằng mẫu hậu ra khỏi cung Chung Trữ này biết gì hết hay sao? Từ sau chuyện Thụy vương và Thầm chiêu nghi, vì muốn trừ bỏ vây cánh của Thụy vương mà con bao đêm thức trắng, trong thiên hạ cũng có nhiều việc cần con xử lý, ngày ngày đèn trong ngự thư phòng sáng đến lúc nào mẫu hậu đều rất . Bao nhiêu việc khó khăn như thế đè nặng trong lòng, mẫu hậu biết con vất vả. Nhưng Nam Việt vừa xảy ra chuyện, con liền bất chấp tất cả, nhất quyết đòi xuất binh, hơn nữa còn điều Tần Tướng quân rời khỏi kinh thành, chẳng lẽ con sợ Thụy vương quay về vào lúc này hay sao?”

      Mỗi lời của Thôi thái hậu đều đầy khí thế, hơn nữa còn có lý lẽ sắc bén.

      Thụy vương có quay về hay , chưa ai biết chắc được, nhưng chuyện ở Nam Việt hết sức ràng, Thế Huyền sao có thể khoanh tay đứng nhìn?

      Lúc tiến nàng , y thầm thề, nhất định phải để cho nàng cả đời vinh hoa phú quý, cần phải núp bóng người nào. Điều y có thể làm được cho nàng cũng chỉ có vậy mà thôi.

      “Trinh nhi, ta là của con đấy.”

      ra câu đó, trái tim Thôi thái hậu bất giác run rẩy.

      Mười ngón tay hơi nắm lại, Thế Huyền nhàng đứng dậy : “Trẫm phải về đây.”

      “Trinh nhi, Trinh nhi...”

      Thôi thái hậu cất tiếng gọi nhưng y chẳng ngoảnh đầu, vẫn vội vã cất bước rời khỏi đó.

      Phía bên ngoài Oanh Hoan vội vàng hành lễ với Thế Huyền , song y chẳng buồn nhìn, vẫn rảo bước nhanh về phía trước. Đám người Trung thường thị đứng chờ ở đằng xa, dưới màn đêm mờ tỏ, bọn họ thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng gầy guộc đó bước ra ngoài. Trung thường thị vội tới, khoác chiếc áo lông lên người Thế Huyền , đoạn thấp giọng hỏi: “Bây giờ Hoàng thượng về cung chứ ạ?”

      Thế Huyền vẫn rảo bước: “Trẫm muốn dạo mình, các ngươi đừng theo.”

      “Nhưng Hoàng thượng ... Ôi, Hoàng thượng ...” Trung thường thị lo lắng gọi mấy tiếng nhưng y vẫn chẳng chậm lại, lão dám theo, chỉ dặn đám cung nhân quay về điện Tuyên Thất trước.

      Giữa màn đêm lạnh lẽo, tuyết vẫn chưa tan hết. Giữa vườn hoa, thảm cỏ, mọi thứ vẫn được phủ tầng tuyết trắng. Gió lạnh thổi tới làm mấy bông tuyết cành trúc rớt xuống, dính vào mặt, mang tới cảm giác giá lạnh. Thế Huyền mím môi, nhớ về buổi đêm đó, y và nàng cùng ngã vào vườn hoa, lúc quay về, nàng Bùi Vô Song là người quan trọng, xin y đừng làm hại Bùi Vô Song.

      “Hà hà.”

      Thế Huyền bất giác bật cười thành tiếng, đưa tay lên vuốt bả vai mình. Đây chính là nơi đêm đó y ngã bị thương, bây giờ như vẫn còn đau ỉ khiến y ngẩn ngơ như thể đó là chuyện hôm qua. Y cúi đầu nhìn mấy vết sẹo khó coi trong lòng bàn tay, từ ngày nàng , thế giới của y chỉ còn lại nỗi nhớ nhung mênh mang vô tận.

      Chỉ còn nỗi nhớ.

      Y cười mãi rồi đưa tay lên ôm ngực, bắt đầu ho sặc sụa, bước chân cũng trở nên loạng choạng, phải tựa vào cây cột trổ hoa ở hành lang mới đứng vững. Cả đời này, dường như chưa từng có người nào thấu hiểu y.

      Mẫu hậu chưa từng, ngay cả nàng cũng chưa từng.

      Giữa màn đêm u ám, tuyết lại lất phất rơi. Thế Huyền hơi cúi đầu, ánh đèn lồng rực rỡ khiến những bông tuyết càng thêm long lanh, đẹp đẽ. Y đột nhiên cất tiếng cười khẽ, biết bây giờ nàng thế nào, có ngắm màn đêm giống y hay là mình lo lắng cho Dận vương.

      Thấy tuyết rơi, Trung thường thị liền phái người tìm Hoàng thượng. Đám thái giám tìm người còn chưa về, Hoàng thượng tự về trước. chiếc áo lông lấm tấm những bông tuyết trắng, Trung thường thị vội vàng đỡ y vào phòng, cảm thấy toàn thân y giá lạnh đến mức đáng sợ, chẳng y tới tận nơi nào.

      Tuyết lớn rơi suốt đêm, ngày hôm sau, lớp tuyết đọng mặt đất dày chừng nửa tấc.

      Thiếu đế vừa bãi triều, tới ngự thư phòng liền thấy gã thị vệ vội vàng chạy lại, có mật hàm được gửi tới.

      Trung thường thị xoay người đón lấy mật hàm từ tay gã thị vệ, vừa liếc nhìn, sắc mặt lão biến đổi. Mật hàm được gửi kèm theo tấm lệnh bài, ràng là lệnh bài của Thụy vương.

      Hoàng thượng cũng dừng chân dưới bậc thềm đá, cau mày mở bức mật hàm ra. Nét bút mạnh mẽ mà quen thuộc, quả nhiên là .

      Qua từng câu chữ, Thụy vương vẫn hết sức kiêu căng, ngang ngược: “Có việc ta quên chưa với Hoàng thượng , hồi Viên muội lên đường hòa thân, chính ta sai thích khách theo hành thích ta. ngờ Viên muội lại may mắn thoát được. Quả nhiên Nam Việt phong tỏa tin tức, xem ra vẫn cần ta lại với ngươi.”

      Thấy sắc mặt Thế Huyền biến đổi hẳn, Trung thường thị lo lắng khẽ gọi y tiếng nhưng y đáp lại.

      “Ta biết Hoàng thượng tìm ta, ta lại tìm Viên muội, Hoàng thượng biết ta tìm được Viên muội ở đâu ? Dận vương xuất chinh, Viên muội cũng theo, chắc hẳn phía Nam Việt cũng chưa từng với Hoàng thượng chuyện này...”

      Đôi bàn tay khẽ run rẩy, cặp mắt đen láy dần mở to, Thế Huyền cảm thấy trái tim mình đập thình thịch. Ánh mắt nhìn tiếp xuống dưới, y lại đọc được câu tiếp theo: “Hoàng thượng vu cáo ta và Thầm chiêu nghi tư thông, ép ta tới bước đường cùng, tất nhiên ta phải lấy thứ mà Hoàng thượng quý nhất.”

      Sắc mặt Thế Huyền trở nên trắng bệch, cổ tay run rẩy, chiếc khăn tay màu trắng từ trong phong thư bay ra, chậm rãi rớt xuống đất. Thế Huyền cúi xuống, nhận ra chiếc khăn của nam tử đó. Ngày trước, y rất nhiều lần nghe thấy các cung nữ ở cung Thịnh Diên nhắc tới việc Đại trưởng công chúa hết sức trân trọng chiếc khăn tay mà Phò mã để lại...

      ... Nàng rơi vào tay Thụy vương rồi sao?

      Y ngẩn ngơ đứng đó, trong lòng trào dâng cảm giác tuyệt vọng. Trong cổ họng, mùi máu tanh nồng bỗng trào lên, y cúi đầu khẽ ho tiếng , mảng đỏ tươi bay ra, nhuộm nền tuyết thành thứ màu vô cùng đáng sợ. Trung thường thị hoang mang đỡ lấy tấm thân lung lay chực ngã của Thiếu đế , ràng cảm thấy y chẳng còn chút sức lực nào, vậy mà bức mật hàm trong tay y vẫn bị nắm chặt.

      đoàn thái y mặc quan phục màu xanh sẫm nối đuôi nhau bước vào điện Tuyên Thất.

      Trung thường thị đứng bên ngoài điện, sắc mặt nặng nề.Sau bức màn lụa trong điện Tuyên Thất, thỉnh thoảng lại có những tiếng ho sặc sụa vọng ra, Trung thường thị nghe mà sắc mặt nhợt nhạt thêm mấy phần. Lão hầu hạ Hoàng thượng hơn mười năm, chưa từng thấy Hoàng thượng phát bệnh dữ dội thế này, đầu tiên là ho ra máu, đến khi thái y tới nơi bất tỉnh nhân . Thái y lệnh từng khuyên, Hoàng thượng nên làm việc quá sức, vì Hoàng thượng chịu nghe nên bây giờ mới xảy ra cơ này đây. Trung thường thị lo lắng qua lại, lão lén hạ lệnh cho ngự tiền thị vệ phòng thủ kĩ càng điện Tuyên Thất nhưng còn lục cung... lão dám tiếm quyền mà ra lệnh phong tỏa, bây giờ đến cửa cung cũng chưa được khóa. Tần Tướng quân ở chốn biên ải xa xôi, phải thông báo cho Dương Ngự Thừa sao?

      Trung thường thị tới lui bên ngoài điện lúc lâu nữa, cuối cùng mới cắn chặt răng, xoay người gọi gã tiểu thái giám tới, thấp giọng dặn dò: “Ngươi lập tức tới phủ Ngự thừa chuyến, bảo Dương Ngự Thừa mau chóng vào cung.”

      Trong phòng nồng nặc mùi thuốc, đám cung nữ , thái giám ra vào ngớt. Thế Huyền uống tới năm viên dược hoàn, tình hình mới bắt đầu khá lên. Lúc này, trán Thái y lệnh lấm tấm mồ hôi, thấy ả thị nữ đưa dược hoàn tới, lão bèn đưa tay nắm chặt cổ tay thị. Ả thị nữ sợ đến tái mét mặt, cho rằng mình làm sai điều gì, vội vàng quỳ xuống cầu xin tha tội.

      vị thái y khác cau mày : “Trần đại nhân, thế này là...”

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 52-2
      Thái y lệnh buông tay, trầm giọng bảo: “Loại thuốc này dược tình rất mạnh, thể dùng quá nhiều. Ngươi hãy lui xuống sắc thuốc cho Hoàng thượng theo đơn mà ta viết rồi bưng tới đây.”

      Ả thị nữ như được đại xá, vội vàng lui ra ngoài.

      Thái y lệnh lại chuẩn bị bắt mạch cho Thế Huyền nhưng khi đầu ngón tay vừa chạm vào cổ tay y, y bỗng tỉnh dậy.

      Đám thái y trước sạp rồng khỏi cả kinh, sau đó nở nụ cười mừng rỡ.

      Thấy Thế Huyền ngẩn ngơ nhìn mình, Thái y lệnh định gì đó nhưng Thế Huyền cười, hỏi trước: “Trẫm vẫn còn sống sao?”

      Mọi người đều kinh hãi, vội quỳ xuống khấu đầu, hô: “Hoàng thượng vạn tuế.”

      “Vạn tuế?” Y khẽ lầm bẩm, sau đó nhắm mắt, cất giọng yếu ớt: “Trần Miêu ở lại, các ngươi lui cả .”

      Mọi người đưa mắt nhìn nhau nhưng ai làm trái lệnh vua. Bức rèm châu phát ra những tiếng ‘tinh tang’ khe khẽ, lâu sau, cả đám người đều lặng lẽ rời . Thái y lệnh vẫn quỳ trước sạp rồng, đưa tay lau mồ hôi trán, nín thở nghe Hoàng thượng cất tiếng. Bức màn lụa khẽ đung đưa làm cái bóng mặt đất cũng đung đưa theo, giọng của Thế Huyền đột ngột vang lên: “Trẫm còn sống được bao lâu nữa?”

      Giọng của y mang theo nét cười nhưng lại khiến Thái y lệnh lạnh người . Lão phủ phục xuống đất, dám trả lời.

      Thế Huyền chậm rãi đưa mắt nhìn, dưới làn ánh sáng rực rỡ, lão nhân đó cúi đầu rất thấp, y chỉ còn thấy bộ quan phục màu xanh đen. Mùi trầm hương trong phòng cũng bị át bởi mùi thuốc, từ khi hiểu chuyện đến giờ, y vẫn thường xuyên ngửi thấy thứ mùi nhưng hôm nay, hiểu sao y lại cảm thấy căm nghét nó đến thế.

      Sau này, ở bên Dận vương mãi mãi, còn y sao? Phải rồi, y vẫn còn có Chiêu nhi.

      Trong đáy mắt thoáng tia sáng mờ nhạt, y cất giọng yếu ớt: “Ta muốn nghe lời thực.”

      Đó là những lời đáng tội chém đầu.

      Thái y lệnh run lẩy bẩy, cúi đầu, nhắm chặt hai mắt, rồi nín thở ra từng chữ : “Nhiều năm ba năm, ít ... nửa năm.”

      Nửa năm... Hai chữ đó lẩn quẩn nơi đầu lưỡi, Thế Huyền chợt nở nụ cười, khuôn mặt vốn trắng bệch nay nhìn như trong suốt. Nghe y cười như thế, Thái y lệnh bất giác ngước nhìn, sau đó khỏi ngây người . chiếc sạp rồng mạ vàng, bức màn lụa che khuôn mặt tuấn tú của Thiếu đế nhưng vẫn có thể nhìn thấy mái tóc dài buông xõa cùng nét cười bên miệng y. Thái y lệnh lại hoang mang cúi đầu : “Thần có phương thuốc rất tốt cho Hoàng thượng , nếu may mắn...”

      “Nếu trẫm hỏi ngươi , ngươi định bao giờ với trẫm? Đợi sau khi trẫm chết sao?” Y hờ hững ngắt lời thái y lệnh. Thế nào là may mắn, nếu may mắn liệu kéo dài thêm được mấy năm, y còn muốn hỏi nữa. Trong mấy canh giờ ngắn ngủi phải chịu đựng dày vò, đau đớn, y như bước qua quỷ môn quan. Y cứ tưởng mình tỉnh lại nữa...

      Chỉ là, y vẫn còn tâm khó buông, trời cao đối với y thực cũng nhân từ.

      “Hoàng thượng ...”

      “Trầm Miêu, ngươi đỡ trẫm dậy.”

      Thái y lệnh bò dậy đỡ y, cảm thấy tấm thân gầy guộc của y lúc này trở nên mềm nhũn. Thế Huyền yếu ớt ngồi tựa vào thành chiếc sạp mềm : “Từ lâu trẫm biết mấy thứ thuốc của ngươi vô dụng, uống bao nhiêu năm rồi có khỏe được đâu. Chuyện của trẫm, ngươi với chưa?”

      Thái y lệnh cả kinh, vội trả lời: “Thần dám.” Trước đây, Đại trưởng công chúa cũng từng hoài nghi về bệnh tình của Hoàng thượng nhưng bị lão trả lời lấy lệ đánh lừa, lúc đó, lão cũng dùng loại thuốc có dược tình cực mạnh như hôm nay mới có thể tạm thời trấn áp bệnh tình của Hoàng thượng. Càng suy nghĩ, trong lòng Thái y lệnh càng cảm thấy sợ hãi.

      Thế Huyền thầm thở phào nhõm, nàng biết là tốt nhất, nếu , chắc chắn lại lo lắng cho y. Y đưa mắt nhìn Thái y lệnh, hờ hững cất tiếng: “Nếu chưa , sau này cũng dừng nhắc đến với bất cứ người nào.”

      Dương Ngự Thừa tới nơi đúng lúc mấy vị thái y và đám cung nhân ra từ điện Tuyên Thất, trái tim y cùng xuống, vội rảo bước tới hỏi Trung thường thị: “Bệnh tình của Hoàng thượng lại tái phát sao?” Xung quanh điện Tuyên Thất có ngự tiền thị vệ canh gác, sắc mặt Dương Ngự Thừa biến đổi hẳn, bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

      Trung thường thị thấy Dương Ngự Thừa tới như gặp được cứu tinh, vội kéo y qua bên, giọng : “Thụy vương gửi bức mật hàm cho Hoàng thượng , chẳng trong đó viết gì, Hoàng thượng xem xong lập tức nôn ra máu. Nô tài biết phải làm thế nào, đành phái người mời đại nhân vào cung. Thái y ở trong đó hơn hai canh giờ, biết bây giờ tình hình ra sao.”

      Dương Ngự Thừa nghe nhắc đến hai chữ ‘Thụy vương’, hai bàn tay bắt giác nắm chặt lại, lên trước bước: “ những gì?”

      Trung thường thị hơi ngẩn người , sau đó lúng túng trả lời: “Nô tài biết. Hoàng thượng nắm chặt bức mật hàm đó trong tay, ai xem được.” Ngay cả khi hôn mê, bức mật hàm đó vẫn được nắm chặt trong lòng bàn tay y, chưa từng buông lỏng.

      Dương Ngự Thừa im lặng, ngoảnh đầu nhìn về phía điện Tuyên Thất. sớm hơn cũng muộn hơn, Thụy vương gửi mật hàm vào đúng lúc này, bên trong chắc chắn có tình... Y vừa định nhờ Trung thường thị vào thông báo, cửa điện chợt mở ra, Thái y lệnh bước ra ngoài.

      “Trần đại nhân.” Trung thường thị vừa vừa vội vàng bước tới.

      Thái y lệnh ngoảnh đầu nhìn, lập tức thấy Dương Ngự Thừa đứng ở hành lang. Lão có vẻ kinh ngạc, sau đó vội vuốt lại áo sống, rảo bước tới bảo: “Hoàng thượng muốn gặp đại nhân, đại nhân tới đúng lúc.”

      Dương Ngự Thừa nghe vậy, chần chừ thêm, lập tức cất bước vào trong.

      Làn gió theo bước chân y thỏi tới, làm những bức rèm che nhè bay. Trong điện Tuyên Thất trống trải, tĩnh mịch, có bất cứ ai khác ngoài bóng dáng gầy guộc, mịt mở kia. Dương Ngự Thừa xuyên qua bức rèm châu, phía sau tấm bình phong, Thiếu đế ngồi mình sạp rồng nhưng y mang bộ dạng thoi thóp như Dương Ngự Thừa tưởng tượng, trong cặp mắt đen láy của y vẫn ánh lên tia sắc bén. Dương Ngự Thừa thoáng ngẩn ngơ đứng trước sạp rồng, quên cả hành lễ.

      “Hôn nay trẫm nhận được thư của Thụy vương.” Thế Huyền hờ hững cất tiếng khiến Dương Ngự Thừa tỉnh táo trở lại. Dương Ngự Thừa thấp giọng hỏi: “Hoàng thượng sao rồi? Thái y thế nào?”

      Thế Huyền chăm chú nhìn người trước mặt. Dù thế nào y cũng ngờ được, trong thời khắc này, người mà ngày trước y từng quyết tâm trừ bỏ lại đứng trước giường hỏi thăm tình hình sức khỏe của y với vẻ quan tâm... cần biết đối phương làm vậy là xuất phát từ nguyên cớ gì, vì Dương phi , Chiêu nhi hay vì ... Thế Huyền khẽ mỉm cười, giấu hêtd mọi tâm tư: “Trẫm sao, chỉ bị Thụy vương làm cho tức giận thôi.”

      Hoàng thượng hai lần nhắc đến ‘Thụy vương’, Dương Ngự Thừa chỉ nghe mà gì. Thấy nụ cười của Hoàng thượng nhuốm vẻ căm hận, y mới cảm giác được tình nghiêm trọng của việc lần này.

      Thế Huyền chậm rãi nhấc cánh tay lên cách khó khăn. Dương Ngự Thừa nhìn theo hướng ngón tay y chỉ, thấy tấm lệnh bài của Thụy vương nằm lặng lẽ chiếc bàn phía sau lưng mình. Tròng mắt hơi co rút, y bước nhanh tới, cầm tấm lệnh bài lên xem xét kĩ càng, quả nhiên là .

      Dương Ngự Thừa đột nhiên xoay người lại hỏi: “Hoàng thượng , bức thư đó đâu?”

      Bức thư vẫn được Thế Huyền nắm chặt trong bàn tay còn lại nhưng y định cho Dương Ngự Thừa xem. Nghĩ lại nội dung bức thư đó, khuôn mặt Thế Huyền chợt lạnh băng: “ nhìn thấy chiến trường giữa Nam Việt và Dạ Lang , trẫm sợ lọt vào tay rồi.”

      Sắc mặt Dương Ngự Thừa lập tức biến đổi: “Hoàng thượng tin lời sao? Có lẽ chỉ hư trương thanh thế thôi. Hoàng thượng tạm thời đừng nôn nóng vội, đợi thần phái người Nam Việt thăm dò ...”

      “Có thể thăm dò được điều gì chứ. đường hòa thân, từng bị hành thích, phía Nam Việt có điều này với trẫm ?” Giọng của Thế Huyền hết sức lạnh lùng, bàn tay cầm bức mật hàm càng siết chặt hơn.

      Dương Ngự Thừa cảm thấy vô cùng kinh hãi: “Sao có thể? Là Thụy vương ư?”

      Thực ra, phía Nam Việt giấu giếm chuyện này cũng là lẽ thường tình, Công chúa hòa thân bị hành thích là chuyện lớn, sơ sẩy chút thôi cũng có thể khiến hai nước nổi can qua, nhưng trong lòng Dương Ngự Thừa lại cảm thấy vô cùng giá lạnh, dựa theo tình cách của Công chúa , việc theo Dận vương ra chiến trường hoàn toàn có thể xảy ra. Bây giờ Dận vương bị bao vây, Công chúa thực lọt vào tay Thụy vương rồi ư? Dương Ngự Thừa gì, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

      lúc sau, Dương Ngự Thừa mới hỏi: “Vậy... muốn gì?”

      Ánh mắt Thế Huyền trở nên vô cùng lạnh lẽo. Nếu Thụy vương muốn gì còn dễ giải quyết, đằng này, chẳng đưa ra cầu gì, chỉ muốn hủy diệt thứ mà Thế Huyền nhất.

      nhất...

      Trong khoảng khắc trước khi hôn mê, y chợt nhớ tới những lời điên cuồng của Thẩm Ngọc Trí ngày nàng ta bị xử tử: Chuyện mà Hoàng thượng biết, há lại chỉ có thế này...

      ngờ Thầm Ngọc Trí lại biết y ruột của mình, bây giờ Thụy vương cũng biết.

      Câu cuối cùng trong bức mật hàm rất ràng, Thụy vương bị Thế Huyền ép vào đường cùng nên muốn mượn Lệnh Viên để trả thù. Thế Huyền cố kìm nén cơn phẫn nộ, y thể để Dương Ngự Thừa xem bức mật hàn đó, cũng thể để bất cứ kẻ nào xem được. Thụy vương nhất định gạt y, biết bí mật này, chắc chắn xẽ lợi dụng nó để đả kích y phen. Cho dù bây giờ Lệnh Viên chưa lọt vào tay nhưng cũng để ý đến nàng rồi. Thụy vương ở trong tối còn nàng ở ngoài sáng, nàng phải đề phòng thế nào đây?

      “Hoàng thượng ...” Thấy hơi thở của Hoàng thượng trở nên rối loạn, Dương Ngự Thừa sợ y lại xảy ra chuyện gì, vội bước lên phía trước, định cất tiếng khuyên giải nhưng ống tay áo rộng của Hoàng thượng chợt đưa lên, những ngón tay lạnh băng nắm chặt lấy cổ tay Dương Ngự Thừa , chỉ nghe Thế Huyền từng chữ : “Trẫm muốn ngươi tới biên cương.”

      “Hoàng thượng .” Dương Ngự Thừa nhìn y đầy kinh ngạc.

      Y với giọng vô cùng kiên quyết: “Trẫm muốn xảy ra chuyện, chẳng lẽ ngươi muốn sao? Tần Tướng quân coi trọng như ngươi.”

      Câu ấy đánh trúng tim đen của Dương Ngự Thừa . Trong lòng Tần Tướng quân chỉ có lời của Thái hoàng thái hậu và Bắc Hán chứ hề có Đại trưởng công chúa , còn y... y sao muốn Công chúa xảy ra chuyện được? Vì nàng , y có thể vào nơi nước sôi lửa bỏng. Giang sơn Bắc Hán này cũng là nàng phó thác cho y. Dương Ngự Thừa đau khổ cúi gằm mặt: “Thần muốn Công chúa xảy ra chuyện nhưng cũng thể rời Hoàng thượng .”

      “Trẫm ra lệnh cho ngươi phải .” Nếu nàng xảy ra chuyện, cả đời này y chẳng thể yên lòng. Nếu vì y làm trái với luân thường đạo lý, ruột của chính mình nàng đâu gặp phải mối nguy hiểm to lớn đến vậy. Cho dù Thụy vương có giận nàng vì trước đó chịu giúp nhưng cũng đến mức tìm nàng trả thù như bây giờ, đến cùng, đây vẫn là lỗi của y.

      “Hoàng thượng .” Dương Ngự Thừa quỳ sụp xuống trước mặt Thế Huyền. quyết định kó xử thế này, dường như y có chọn thế nào cũng đúng.

      Thế Huyền cúi đầu nhìn y : “Trẫm muốn bình yên vô . Hơn nữa, ngươi còn phải với , bây giờ Thụy vương thể uy hiếp trẫm, nếu Dận vương có thể cần theo Dận vương quay về Sùng Kinh.” Dương Ngự Thừa kinh hãi đến ngây người , thấy trong đáy mắt sâu thẳm của Hoàng thượng dường như tràn ngập nét cười.

      ra y nhầm. Y tưởng giúp nàng có được quyền lực cao nhất ở Nam Việt là tốt cho nàng , đâu hay như vậy lại là đẩy nàng vào vòng xoáy nguy hiểm khác. Giờ đây, y sợ mình còn sức giúp nàng nữa, chi bằng rút lui sớm hơn. Huống chi, nàng sớm muốn rồi. Nếu có cuộc hòa thân lần này, có lẽ nàng rời xa những phân tranh tàn khốc.

      Buông hay buônng, nỡ hay nỡ, rốt cuộc cũng chỉ là chấp niệm, y chỉ mong tất cả vẫn còn kịp mà thôi.

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 53
      Mùa đông ở Nam Việt lạnh như Bắc Hán , so với người Nam Việt , tất nhiên Tịnh chịu lạnh tốt hơn. Vừa qua buổi trưa, mấy ả cung nữ ngồi tụ tập trong sân trò chuyện với nhau. Chủ nhân vắng, bọn họ cũng được nhàn nhã. làn gió lạnh thổi tới cuốn tấm rèm cửa sổ bay lất phất, bên trong có bóng người lom khom, sục sạo tìm kiếm thứ gì đó khắp phòng.

      ả cung nữ nhoài người lên bệ cửa sổ, hỏi thị: “ Tịnh , tỷ tìm cái gì thế? tìm lâu như vậy rồi, là thứ gì quan trọng lắm sao?”

      Tịnh cuống cuồng tìm kiếm, khuôn mặt xnh xắn trở nên đỏ bừng. Nghe thấy ngoài cửa sổ có người hỏi chuyện, thị đành cắn chặt môi đáp: “Chính là chiếc khăn tay của ta, chiếc khăn mà Thế Huyền gia tặng cho ta.” Sao lại thấy đâu chứ? Thị hầu như lúc nào cũng mang theo nó bên mình, chỉ có lúc ngủ mới đặt nó sang bên, sao tự nhiên lại thấy đâu nữa?

      Ả thị nữ bên ngoài cửa sổ ‘a’ lên tiếng , vị nữ quan tùy giá của Công chúa Bắc Hán này là người trong lòng Thế Huyền Ký An vương, việc này người trong Cẩm Tú biệt uyển đều biết , chẳng trách ta lại suốt ruột đến vậy, ra tín vật ước hẹn mà Thế tử đưa cho ta biến mất. Mọi người nghe vậy đều vội vây lại, mồm năm miệng mười muốn tìm giúp Tịnh.

      Bỗng có người : “ phải hôm qua tỷ mới quét dọn phòng của Công chúa sao, chừng rơi ở đó cũng nên.”

      Tịnh giật mình đứng thẳng dậy, ngẫm nghĩ lát rồi vội vã xoay người chạy luôn ra ngoài.

      Trước lúc lên đường, Công chúa từng dặn dò, phòng của nàng ngoài Tịnh ra người nào được tùy tiện bước vào. Tịnh cứ cách ngày lại vào đó quét dọn, nếu rơi ở đó, chắc chắn bây giờ vẫn còn.

      “Két” tiếng , cửa phòng được đẩy ra. Trong phòng, mấy tấm rèm sa khẽ đung đưa, dường như vẫn còn thoang thoảng mùi hương khinh la. Tịnh đóng cửa phòng rồi mới vào. bàn, dưới đất đều có, thị lại mở rương ra nhưng cũng có.

      Hôm qua thị còn làm những gì nữa? Nghĩ lại xem, cố nghĩ lại xem.

      Ánh mắt Tịnh chậm rãi đảo qua khắp phòng, sau đó dứng lại chiếc rương bên cạnh giường của Công chúa . Đó là thứ được mang từ Bắc Hán sang, bên trong toàn là những vật bầu bạn bên cạnh Công chúa từ lâu, chúng đều được dành cho những tình cảm nhất định. Tịnh nhớ là hôm qua mình có động đến chiếc rương này.

      Tịnh lập tức bê nó ra, đặt lên bệ cửa sổ, rồi lại đẩy cửa sổ rộng ra chút, bỗng nhìn thấy đám cung nữ kia vẫn tụ lại chỗ thầm to với nhau. Thị k có tâm trạng để ý tới điều gì khác, cẩn thận mở rương ra nhưng vẫn thấy chiếc khăn đâu. Thị cam lòng, cầm cây quạt Cung lên, nghĩ là chiếc khăn có thể bị nó đè lên nhưng vẫn thấy.

      Trong sân chợt vang lên tiếng ‘a’ đầy kinh ngạc, sau đó người : “Ngươi ? Những lời này thể bừa được đâu.”

      “Đương nhiên là rồi, chúng ta ở trong biệt uyển nên biết chứ người bên ngoài đều biết . Bọn họ Thế tử bị trọng thương, chưa biết có thể vượt qua nguy hiểm .”

      “Suỵt... chút, kẻo Tịnh nghe thấy đấy.”

      “Ôi, lúc này lại thấy chiếc khăn đó đâu, các ngươi xem, đó chẳng phải là điểm báo làng sao?”

      chỉ Thế tử , ta nghe Dận vương Điện hạ cũng xảy ra chuyện rồi, ngài bị quân man di bao vây thoát ra được.”

      “A, vậy Công chúa ... Công chúa theo Điện hạ xuất chinh, liệu có phải bây giờ cũng giống như Điện hạ ...”

      Giọng của ả cung nữ càng lúc càng . Tịnh ngẩn ngơ đứng đó, bàn tay vô thức siết chặt, bỗng nghe ‘cạch’ tiếng , thị cúi đầu nhìn... Phần cán quạt làm bằng ngà voi được chạm khắc tinh tế bị thị bẻ gãy, mặt chiếc quạt mỏng như cánh ve nhàng rơi xuống mặt bàn.

      Sắc mặt Tịnh trở nên trắng bệch, thị... thị làm gì thế này? Vừa làm mất chiếc khăn của Công chúa , bây giờ lại làm hỏng cây quạt của Hoàng thượng nữa.

      Chẳng lẽ Công chúa xảy ra chuyện rồi sao?

      Tịnh bám bàn tay vào mép bàn, thiếu chút nữa đứng vững.

      Khói lửa chiến tranh tràn ngập khắp chiến trường, tiếng hò reo chém giết vang lên dứt khiến người ta nghe mà tim đập chân run.

      Tình hình như vậy kéo dài ba ngày rồi.

      Vừa nghe quân Hán xuất phát từ mạn Tây Nam của Bắc Hán phục kích quân man di tại nơi cách doang trại quân Nam Việt chừng mấy chục dặm, Khưu Tướng quân lập tức dẫn quân rời thành xuất kích. Lệnh Viên đứng lặng lẽ bên ngoài lều, ngẩng lên nhìn trời. Vẻ biếc xanh đẹp đẽ hoàn toàn biến mất, khắp nơi chìm trong mảng xám xịt mịt mờ, mùi máu tanh nồng tràn ngập... Mấy vạn kị binh lao phát ra những thanh chấn động lòng người.

      Đột nhiên, có tiếng vó ngựa vọng đến rất gần.

      Trong lòng Lệnh Viên trào dâng cảm giác giá lạnh, nàng hoang mang ngoảnh lại nhìn. Hai hàng kị binh lao qua cổng thành, chẳng còn dáng vẻ nhàng như trước kia, những bộ giáp uy nghiêm dính đầy máu. Cái cổng thành này vốn được dùng để tăng cường mối quan hệ mậu dịch vùng biên giới với Dạ Lang , nào ngờ bây giờ lại trở thành con đường chinh chiến. Trong mắt bỗng lóe lên tia sáng, Lệnh Viên nhìn thấy Khưu Tướng quân trở về, trái tim vốn lửng lơ lúc này càng trở nên căng thẳng. Nàng biết Khưu Tướng quân đột nhiên trở về thế này là có ý gì.

      Cứu được Dận vương rồi sao?

      Nàng chăm chú nhìn, phía đằng xa là mảng đen kịt, quả thực chẳng thể nhìn .

      “Là Khưu Tướng quân sao?” Doãn Duật được Tô dìu, tay vén cửa lều, nhìn đăm đăm về hướng đó. “ , chúng ta qua bên đó xem thử.”

      chưa từng nhìn thấy những cảnh tượng như vậy, sợ đến ngây người . Nàng ta rụt người về phía sau chút, thấp giọng : “Muội , muội dám đâu.” Thường ngày, nàng ta sợ nhất là nhìn thấy máu, nếu bây giờ đến chỗ binh sĩ kia, xung quanh toàn là mùi máu, vết máu, đôi chân nàng ta nhất định trở nên mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.

      Phía bên này còn chuyện, Lệnh Viên bỗng nhìn thấy những binh sĩ bên kia dường như vây quanh người nào đó về phía căn lều ở phía sau. Trái tim nàng bỗng trở nên lạnh giá, những ngón tay bất giác siết chặt lại.

      Doãn Duật thấy bóng người trước mặt đứng đó động đậy, ánh mắt từ đầu đến cuối luôn nhìn về hướng xa. Mặt mũi lạnh tanh, y gạt tay Tô , thấp giọng : “Vậy để ta tự .”

      “Úi, Quân ca ca...”

      hoảng hốt, nhất thời biết có nên theo hay , bống thấy Lệnh Viên đưa tay ngăn y lại. Khuôn mặt Lệnh Viên cũng lạnh băng, nàng vừa hé môi định gì đó, chợt thấy gã binh sĩ chạy tới, tiếng bước chân rối loạn, giọng đầy hoang mang: “Công chúa , Thế tử gia.”

      Gã binh sĩ đó chạy rất nhanh, mặt còn có vết máu, đưa tay quệt mạnh cái rồi quỳ chân xuống : “Khưu Tướng quân cho mời Thế tử gia qua lều của Điện hạ .”

      Trong mắt lóe lên mấy tia sáng, Doãn Duật bước về phía trước bước, buột miệng hỏi: “Khưu Tướng quân đưa Điện hạ về rồi sao?”

      Gã binh sĩ cúi đầu, buồn bã đáp: “... Dạ phải.”

      Lệnh Viên nhìn thấy mặt Doãn Duật nở nụ cừi sảng khoái nhưng nàng vẫn yên tâm, cất tiếng hỏi với vẻ cảnh giác: “Tại sao chỉ mời Thế tử qua đó?”

      “Điện hạ muốn gặp Thế tử .” Gã binh sĩ thấp giọng trả lời.

      Doãn Duật đưa tay vỗ lên mu bàn tay Lệnh Viên , ra hiệu bảo nàng yên tâm. Nhưng Lệnh Viên vẫn kiên quyết : “Bản cung cũng muốn .”

      Sắc mặt gã binh sĩ hơi sầm xuống nhưng dám ngăn cản.

      “Ôi, vậy... vậy ta sao?” Tô nhíu chặt đôi mày, lúng túng kêu lên. Thấy bọn họ , nàng ta dậm chân cái, định đuổi theo nhưng bị gã binh sĩ kia ngăn lại: “Tô tiểu thư, xin hãy dừng bước...” Bề muốn gặp Công chúa nhưng Công chúa thân phận đặc biệt, phải người mà có thể ngăn cản, còn vị Tô tiểu thư này khác.

      Trong làn gió lạnh lẽo, mùi máu tanh tràn ngập khắp nơi.

      gã quân y từ trong lều ra, chẳng kịp nhìn hai người bọn họ vội chạy về phía sau, rồi có hai gã binh sĩ chạy theo người đó.

      Khưu Tướng quân đứng trong lều, sắc mặt nặng nề. Thấy Lệnh Viên vén rèm vào, ông bất giác ngẩn người , định hỏi tại sao nàng lại tới, Doãn Duật sau nàng lên tiếng trước: “Khưu Tướng quân , Điện hạ đâu?”

      Dường như Khưu Tướng quân biết gì, cố giấu vẻ phẫn nộ trong ánh mắt, lúng túng lùi lại nửa bước.

      Lệnh Viên và Doãn Duật cùng nhìn thẳng về phía trước... Nam tử giường mặt dính đầy máu, bộ giáp bẩn thỉu, rách rưới, chẳng còn chút vẻ oai nghiêm nào. Sau nhiều ngày thiếu nước, thiếu lương thực, sức cùng lực kiêtk, vậy còn bị thương nặng thế này...

      Máu từ vết thương trước ngực liên tục rit ra, dính đầy cơ thể.

      Lệnh Viên nhíu chặt đôi mày, nam tử thoi thóp giường lúc này thực khiến nàng khó lòng liên tưởng đến kẻ điên cuồng đáng sợ đêm đó. Trong đáy mắt chẳng còn chút vẻ giếu cợt và khinh miệt, nàng cứ ngẩn ngơ nhìn , hỏi han hay năng gì.

      “Điện hạ .” Doãn Duật lao tới nhưng lại vấp ngã ngay trước giường. Y từng trách, từng hận Dận vương , có điều, y thực muốn chứng kiến cảnh này. Từ trước đến nay, y vẫn luôn tôn trọng , cói là huynh đệ, chưa bao giờ thay đổi.

      Doãn Duật ngước nhìn gã quân y bên cạnh, gằn giọng : “Đứng ngây ra đó làm gì?”

      Mấy gã quân y tái mét mặt, đưa mắt nhìn nhau rồi cùng thở dài, lắc đầu.

      Y lại ngoảnh nhìn Khưu Tướng quân: “Hộ tâm hoàn mà Tướng quân dùng để cứu ta đâu? Cả thuốc của nhà họ Tô nữa, mang rất nhiều thuốc đến đây mà.”

      Khưu Tướng quân chẳng hề động đậy, hộ tâm hoàn chỉ có viên, dùng mất rồi. Quân y cũng lấy thuốc mà Tô mang tới, chỉ có điều, lấy hay lấy thực ra cũng chẳng có gì khác biệt. Khi ông cứu được Dận vương từ trong đam loạn quân, bị thương nặng, vô phương cứu chữa.

      “Vậy về kinh. Lập tức về...”

      Giọng của Doãn Duật nhất thời tắc nghẹn, y thấy người giường đột nhiên mở trừng mắt, nhìn y chớp. Sau đó, lại đưa mắt nhìn về phía Khưu Tướng quân.

      Khưu Tướng quân hiểu ý, nắm chặt chuôi thanh bội kiếm bên hông, lùi về phía sau bước, trầm giọng : “Tất cả ra ngoài hết , Điện hạ muốn chuyện riêng với Thế tử gia.”

      Đám quân y hoang mang cáo lui rồi vội vã rời .

      Khưu Tướng quân cũng theo đến cửa lều, thấy Lệnh Viên vẫn còn ngẩn ngơ đứng đó, ông đành lên tiếng nhắc nhở: “Xin Công chúa dời bước.”

      “Dời bước? Tất nhiên Dận vương muốn gặp nàng . Đối với , nàng chỉ là món đồ trảo đổi, là sỉ nhục trong lòng . Lệnh Viên cảm thấy trái tim tắc nghẹn, nàng đột nhiên cúi đầu, xoay người cất bước ra khỏi lều.

      Trong lều, chỉ còn lại Dận vương và Doãn Duật .

      Trong cặp mắt vẫn mở to của người đó dường như có hoài niệm, hối hận, còn có cả cam tâm. Cả cuộc đời này, chỉ theo đuổi giấc mơ về thứ quyền lực chí cao vô thượng, vì quền lực, tiếc tìm giúp đỡ của ngoại tộc, bỏ mặc việc hôn nhân của mình, thậm chí còn tiếc hi sinh nghĩa muội, tiếc liều mình mạo hiểm, tiếc huynh đệ trở mặt... Đáng tiếc, đến cuối cùng, lại chẳng còn có thứ gì...

      “Đường nhi.”

      “Đường ca ca.”

      Suốt dọc đường tới đây, chỉ lần nhìn thấy mẫu phi và Khởi nhi, chỉ lần nghe thấy họ gọi ...

      Giờ đây, dường như biết vì sao rồi.

      Chỉ tiếc, Lĩnh Phòng ở cách Sùng Kinh cả ngàn dặm xa xôi, thể hỏi phụ hoàng câu, người trong lòng phụ hoàng rốt cuộc có phải là hay ?

      Cặp mắt đờ đẫn của hơi chuyển động, rồi dừng lại khuôn mặt Doãn Duật , đôi môi khô nứt khẽ hé ra, cố gằng gọi hai chữ ‘Doãn Duật’. Doãn Duật khỏi ngẩn ngơ, chỉ thấy cặp mắt đen láy đó cứ nhìn mình chằm chằm khiến y bất giác hoảng hốt. Rồi y giật mình tỉnh táo lại, vội ghé sát đầu xuống hỏi: “Điện hạ muốn gì?”
      Những ngón tay cừng đờ của Dận vương đột nhiên động đaạy, gắng gượng giơ tay, nắm chặt vạt áo của Doãn Duật: “Ngươi hãy đưa ta , đừng về kinh nữa.”

      “Điện hạ .”

      để ý tới Doãn Duật , gắng gượng tiếp: “Nếu như ngày sau sinh biến, ngươi phải hứa với ta, ngươi ... ngươi quyết được nhòm ngó ngôi báu...”

      Lệnh Viên đứng lặng lẽ bên ngoài, khi ngước mắt lên, nàng nhìn thấy Khưu Tướng quân cũng nhìn mình. Hai người bọn họ nhìn nhau, Lệnh Viên hề né tránh. Trong làn gió chiều giá lạnh, mỗi người dường như đều tỉnh táo hơn. Dưới ánh tà dương màu đỏ máu, có mấy bóng người cất bước rất nhanh nhưng khi nhìn thấy Khưu Tướng quân đứng bên ngoài, gã quân y lấy thuốc và hai gã binh sĩ đều ngây người . Gã quân y định lên tiếng, bỗng nghe thấy Thế tử ngừng cất tiếng gọi ‘Điện hạ’. Mấy người bên ngoài đều biến sắc mặt, Lệnh Viên cũng lập tức tỉnh táo trở lại, thấy Khưu Tướng quân xông vào trong lều.

      Đám quân y và binh sĩ cũng nôn nóng chạy vào theo.

      Điền Tướng quân từ xa chạy tới, khuôn mặt là những vẻ ngạc nhiên, phẫn nộ đan xen, trông hết sức dữ dằn và đáng sợ.

      Dưới ánh tà dương màu máu, chỉ còn lại bóng dáng độc của Lệnh Viên . Nàng cứ ngẩn ngơ đứng đó, khi ngước mắt lên, đằng chân trời gió mây vần vũ, tựa như cũng diễn ra cuộc sát phạt tàn nhẫn tột cùng...

      Nam Việt , tháng mười năm Kiến Chương thứ ba mươi sáu, Dận vương tử trận.

      Giữa tòa cung điện nguy nga, dưới ánh nhìn chăm chú của quần thần văn võ, Hoàng đế Nam Việt đột nhiên đứng thẳng dậy, bức thư khẩn gửi về từ cách đây tám trăm dặm nhàng rời khỏi kẽ tay, chậm chậm rớt xuống cạnh ghế rồng. Khuôn mặt lão trong nháy mắt trở nên trắng bệch, cặp mắt mở to lạ thường. Lão vẫn nhìn đăm đăm vào bức thư bằng ánh mắt đau thương, rồi loạng choạng bước lên phía trước bước, lồng ngực như nghẹn lại, chẳng thể nào thở nổi.

      Trong tòa đại điện tĩnh mịch bống vang lên tiếng ‘phựt’, tràng hạt trong tay Hoàng đế Nam Việt bị đứt rời, những hạt phật châu tròn xoe rơi tung tóe xuống sàn. Sau đó, cơ thể cao lớn của Hoàng đế Nam Việt cũng đổ gục.

      Mọi người kinh hãi hô: “Hoàng thượng .” vị Tướng quân thân thủ nhanh nhẹn lao tới, dùng thân mình đỡ lấy cơ thể của bậc đế vương.

      Hoàng thượng đột nhiên ngất xỉu, cả triều đình lập tức trở nên hỗn loạn.

      Tôn Liên An vội gọi người đưa hhd Nam Việt về cung, dặn dò các ngự y cẩn thận chữa trị.

      Chẳng mấy chốc, chốn thâm cung cũng trở nên hoảng loạn, các phi tần nghe Hoàng thượng ngất xỉu sợ hãi vô cùng, vội chạy tới quỳ bên ngoài Đế cung, ngừng than khóc. Tôn Liên An phái người tới khuyên nhủ mà vẫn chẳng có tác dụng.

      “Khóc cái gì mà khóc.”

      Tiếng quát dữ dằn của Tiêu hậu vọng đến từ dưới bậc thềm đá. Mục Đán cẩn thận dìu bà ta bước lại gần, bộ đồ rộng rãi cũng che được thân hình tha thướt khiến người ta phải ngưỡng mộ bà ta. Sắc mặt Tiêu hậu trầm, ánh mắt lướt qua từng ả phi tần quỳ mặt đất. “Còn mau quay về cho bản cung.”

      Lý chiêu nghi khóc lóc quỳ lết chân về phía trước, đưa tay níu lấy tà váy của Tiêu hậu: “Nương nương , có phải Hoàng thượng xảy ra chuyện ?”

      “To gan.” Tiêu hậu phất ống tay áo, tát mạnh lên má Lý chiêu nghi. Trong đáy mắt dường như lóe lên tia lạnh lùng, bà ta gằn giọng : “Lý chiêu nghi năng bừa bãi, nguyền rủa Hoàng thượng , người đâu, lôi ả xuống cát lưỡi cho ta.”

      Bất chấp tiếng khóc lóc, van xin thế thiết, Lý chiêu nghi vẫn bị đám thị về lôi .

      Đám phi tần đều câm bặt, vội vã cáo lui.

      Tiêu hậu ngẩn ngơ đứng nhìn, sau đó lập tức xoay người , bàn tay giấu trong ống tay áo rộng vẫn hơi run rẩy, cây trâm cài đầu chưa kịp chỉnh lại búi tóc làm lộ tâm trạng sợ hãi mà bà ta ra sức che giấu.

      “Hoàng thượng sao rồi?”

      Tôn Liên An đưa tay lau mồ hôi trán, đoạn cúi đầu đáp: “Ngự y ở bên trong, Hoàng thượng vẫn chưa tỉnh lại.”

      Tiêu hậu thoáng cau mày: “Chẳng phải mấy hôm trước còn vẫn đề gì lớn sao? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

      Tôn Liên An khẽ run rẩy, vội vàng quỳ sụp xuống, cất giọng đớn đau: “Dận vương Điện hạ xảy ra chuyện rồi.”

      Tiêu hậu khỏi cả kinh. Bà ta chỉ nghe tiền tuyến gửi tin tức về nhưng ngờ Dận vương tử trận. Khi Tôn Liên An ra tin này, Tiêu hậu thoáng vui mừng nhưng chỉ thoáng mà thôi.

      Trong cơn kinh hãi, Mục Đán lén đưa mắt nhìn Tiêu hậu, chỉ thấy bà ta đứng lặng im trước điện hồi lâu, hề động đậy, chẳng khác gì bức tượng đá. Mục Đán cảm thấy khó hiểu nhưng vì theo bà ta nên dám năng bừa bãi.

      Phía sau những bức màn che chính là gian tẩm điện vô cùng tĩnh mịch.

      Mấy vị ngự y bận rộn trước long sàng, ai nấy đều lo lắng, chỉ sợ bề xảy ra chuyện, khi đó, tất cả bọn họ ắt bị chôn chung.

      Tuy trời sáng hẳn nhưng vì đây là trong phòng nên ánh sáng bị chặn lại quá nửa. Mấy ngọn đèn được thắp lên, cách lớp màn lụa mỏng, ánh sáng tỏa ra mờ mờ tỏ tỏ. Đám cung nữ , thái giám hầu hạ bên trong cũng hết sức cẩn thận, thần sắc mỗi người đều toát lên vẻ sợ hãi.

      vị ngự y ra ngoài bẫm báo, rằng Hoàng thượng vì quá tưc giận nên mới ngất .

      Tiêu hậu nôn nóng hỏi: “Có nghiêm trọng lắm ?”

      Ngự y bọn họ nghĩ cách để làm Hoàng thượng tỉnh lại.

      Sau đó, lão lại rời suốt canh giờ.

      Cuối cùng, tất cả ngự y, cung nữ , thái giám đều ra ngoài hết, mang theo khẩu dụ của Hoàng đế Nam Việt: Triệu Hoàng hậu Tiêu thị vào gặp.

      Bức màn sa mỏng khẽ đung đưa, mùi trầm hương vương vất khắp phòng.

      Tiêu hậu vén rèm vào, khoảng gian rộng lớn toát lên vẻ tịch. Tiêu hậu đưa mắt nhìn về phía sau bức màn, sắc mặt nhợt nhạt. Khuôn mặt ngạo nghễ của Hoàng đế đầy vẻ suy nhược, cơ thể cũng xọp nhiều, đâu còn dáng vẻ thần dũng của bậc đế vương khi xưa, tấm thân già nua, yếu đuối dường như bị bi ai tột độ bao trùm.

      Tiêu hậu khẽ gọi tiếng ‘Hoàng thượng’ rồi bước lên phía trước, thấy lão ngẩng đầu nhìn mình.

      Ánh mắt đó vừa dữ dằn vừa phẫn nộ, trong phẫn nộ lại chứa sát khí.

      Tiêu hậu thầm kinh hãi, vội dừng bước.

      Hoàng đế Nam Việt vẫn nhìn đăm dăm thê tử trước mặt, ánh mắt toát ra vẻ lạnh lùng vô hạn: “Lời trẫm với nàng hôm đó, ngờ nàng chẳng để tâm.”

      Hôm đó... Tiêu hậu thầm chấn động, quả nhiên lão cho rằng cái chết của Dận vương có liên quan tới bà ta.

      “Thần thiếp làm vậy.” Tiêu hậu lập tức phủ nhận.

      Hoàng đế Nam Việt cười nhạt tiếng: “Nàng làm ư? Bây giờ trong triều, ngoài nàng ra, còn ai có thể làm được việc lớn như vậy. Điền Hòa , gã phó tướng bị y nhốt lại trước đó vô cớ mất tích, chẳng lẽ đó phải là người của nàng ? phải nàng thông báo tin tức cho phía Dạ Lang sao? Đáng thương cho Lão tứ của trẫm, ngờ lại chết cách oan uổng như vậy.”

      Tiêu hậu nhìn lão bằng ánh mắt chua chát: “ ngờ Hoàng thượng lại hoài nghi thần thiếp.”

      Sắc mặt Hoàng đế Nam Việt càng trở nên nhợt nhạt, trong giọng đầy vẻ chế giễu: “Năm xưa, Hứa mĩ nhân bị ban hình phạt kẹp ngón tay thế nào, Trịnh tần bị biếm vào lãnh cung ra sao, nàng cho rằng trẫm biết ư? Ngay đến cái chết của Hân phi, Liên phi trẫm cũng tin là nàng trong sạch.” Cả chuyện Lương vương phản loạn nữa, Hoàng hậu của lão thông minh đến vậy, việc gì cũng có thể nhìn thấu tỏ nhưng lại chẳng với lão điều gì.

      “Hoàng thượng .” Tiêu hậu kinh hãi kêu lên, nhìn lão đăm đăm với vẻ thể tin nổi, cuối cùng cười vang: “ ra trong mắt Hoàng thượng , thần thiếp là kẻ tồi tệ đến thế...”

      Tồi tệ... Có tồi tệ hay , Hoàng đế Nam Việt chẳng còn sức để tra xét nữa rồi. Mấy chục năm làm phu thê, trong lòng bà ta nghĩ gì lão đại khái đều đoán được. Lão cố gắng phải nhìn cảnh tượng này nhưng rốt cuộc vẫn phải trải qua... lão muốn phải chứng kiến bất cứ đữa con nào xảy ra chuyện, muốn thấy chúng vì tranh đoạt ngai rồng mà cốt nhục tương tàn, chẳng lẽ, ngay đến điều này cũng khó vậy sao?

      Những ngón tay bất giác nắm chặt lại, Hoàng đế Nam Việt lúc này mới phát chuỗi tràng hạt quanh năm rời còn ở trong tay mình. Lão láng máng nhớ lại, vừa rồi khi ở trong triều, hay tin Dận vương tử trận, vì quá đau đớn mà lão giật đứt tràng hạt trong tay.

      Đúng là tội nghiệt. Chẳng lẽ lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đủ để ù đắp hay sao?

      Hoàng đế Nam Việt cười nhạt hồi, rồi lại đưa mắt liếc nhìn Hoàng hậu , trầmgiọng : “Trẫm để nàng vào đây mình, chính là để nghe nàng thừa nhận. Nếu nàng thừa nhận, trẫm có thể nể tình nghĩa xưa, mở cho nàng con đường sống.”

      Tiêu hậu cất tiếng cười điên dại, hai mắt đỏ ngầu, nhìn đăm đăm vào người nằm long sàng, vị phu quân mà bà ta từng lòng thương... Những năm qua, bà ta quả thực làm rất nhiều việc mà trong mắt lão là thể tha thứ nhưng bà ta chưa bao giờ ngờ rằng, ra lão chưa từng tin tưởng bà ta. ra bà ta đúng, kẻ đế vương đều là loại bạc tình, bà ta chỉ có thể dựa vào chính mình và con trai mà thôi.

      Thấy bà ta cười điên cuồng như thế, trái tim Hoàng đế Nam Việt càng thêm lạnh lẽo. Lão khẽ ho mấy tiếng rồi mới : “Nếu nàng yên phận, ngôi thái tử chưa chắc phải là của Lão nhị, nhưng nàng lại làm như thế. Nàng cho rằng Lão tứ chết rồi, Lão nhị có thể ngồi vững ở ngôi thái tử được sao? Hay là, nàng còn muốn giết thêm vài đứa con nữa của trẫm?”

      Đây chính là chuyện mà Hoàng đế Nam Việt thể nào dung thứ.

      Tiếng cười điên cuồng của Tiêu hậu dần ngừng lại, trong đáy mắt bà ta còn vẻ hiền thục, dịu dàng như xưa mà lộ ra mấy tia dữ dằn: “Thần thiếp có lỗi.”

      “Nàng có lỗi? Vậy là trẫm có lỗi hay sao?”

      Tiêu hậu cười nữa, chăm chú nhìn lão mà hỏi từng chữ : “Lão nhị cũng phải là lựa chọn trong lòng Hoàng thượng ?”

      Ánh mắt Hoàng đế Nam Việt trở nên nóng bỏng: “Sau này, bao giờ nữa.”

      Tiêu hậu đột nhiên cười vang, bao nhiêu ân ái thắm thiết ngày xưa cuối cùng đều chỉ là hư ảo, bây giờ bà ta mới biết được vô tình của kẻ đế vương. Nhớ tới gốc Đế vương sủng trong Phượng cung của mình, Tiêu hậu cảm thấy hết sức nực cười, trong giọng cũng chẳng còn chút dịu dàng: “Là Hoàng thượng ép thần thiếp đấy nhé.”

      Hoàng đế Nam Việt hờ hững nhìn bà ta : “Nàng muốn làm phản sao? Thân tín của nàng thể tới đây nhanh như vậy được.”

      Chỉ câu trúng tim đen của Tiêu hậu. bà ta hơi ngẩn người nhưng rồi lại ngẩng đầu cười lớn: “Hoàng thượng mắc bệnh năng, hôm nay từ trần trong điện này cũng là chuyện bình thường.” Tiêu hậu xòe bàn tay ra, bước từng bước đến gần người long sàng.

      Hoàng đế Nam Việt mang bệnh nặng, chỉ có thể yếu ớt nằm im chỗ. Tiêu hậu đưa tay về phía Hoàng đế Nam Việt , sắc mặt dữ dằn, nhưng đúng lúc này, trước mặt bà ta bỗng lóe lên bóng đao kiếm, đám ngự tiền thị vệ liên tiếp lao ra từ phía sau bức rèm, nhanh chóng khống chế bà ta. Tiêu hậu giãy giụa vô ích, chỉ có thể nhìn Hoàng đế Nam Việt bằng ánh mắt phẫn nộ. Khuôn mặt Hoàng đế Nam Việt lạnh tanh: “Trẫm cho nàng cơ hội, là nàng biết trân trọng đó thôi.”

      Tiêu hậu cười lạnh lùng. Cơ hội ư? Lão nào từng cho bà ta cơ hội bao giờ.

      Khánh vương còn cơ hội lên ngôi hoàng đế, vậy chính là lão ép bà ta thể ra tay.

      “Mau giải .” Hoàng đế Nam Việt nhắm mắt, muốn nhìn khuôn mặt chứa vẻ ai oán và tức giận đó nữa.

      Ngày thứ hai sau khi biên cương truyêng tin tức về, trong cung ban ra ba đạo thánh chỉ.

      Hoàng hậu Tiêu thị mưu đồ phản loạn, tạm giam trong Phượng cung chờ xử trí; cách chức Quốc cữu, đưa ra xét sử; cuối cùng, đến Khánh vương cũng bị cấm túc trong vương phủ.

      Khắp Sùng Kinh, lòng người đều trở nên thấp thỏm, mức độ nguy hiểm chẳng kém là bao so với chốn sa trường.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :