1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đệ nhất ác phi - Hạ Ma Ma (Full đã có ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807



      ĐỆ NHẤT ÁC PHI
      [​IMG]

      Tác giả: Hạ Ma Ma

      Thể loại: Xuyên , NP, nữ cường, sủng.


      Nhân vật chính: Mộc Vãn Thanh (Lý Hạ Mộc)

      Phối hợp diễn: Phong Huyền Dịch, Dung Chỉ, Phó Lăng Thiên, Mạc Tử Thần, Tư Mã Lưu Vân, Mộc Vân Hạc.

      bổ sung Dung Chỉ vào "Hậu cung" nhé! Xin lỗi vì chậm trễ này

      Tình trạng bản gốc: Hoàn

      87 chương
      (555 trang word - để vậy cho đẹp )


      Quyển 1: 54 chương
      Quyển 2: 33 chương



      Editor: August97




      ~~~~~~~~~~~~~❁◕‿◕❁ ~~~~~~~~~~~~~




      Giới thiệu nội dung

      Mộc Vãn Thanh: Thiên kim Thượng Thư, yếu đuối nhát gan.

      Vì Thái hậu tứ hôn mà nửa đường bị người cố ý phái quân cướp giết, chết thảm trong kiệu hoa.

      Lý Hạ Mộc: cuồng vọng nóng nảy, minh tranh ám đấu.

      Thiên kim dịu dàng biến thành nữ ma đầu, từ đó thuận ta sống, nghịch ta chết.


      Đoạn ngắn :

      "Tỷ tỷ, ngươi làm sao vậy?" nữ tử kiều lớn mật ngủ ở giường chính phi, nằm trong lòng nam tử tóc đen khuynh quốc, vóc người uyển chuyển dán người nam tử, mồ hôi lâm li, hết sức khiêu khích.

      Vãn Thanh ngồi ở trước bàn nhìn hai người vừa diễn xong đông cung đồ, ánh mắt khinh thường.

      "Mới khắc đồng hồ à, ta còn tưởng rằng có thể ngồi lâu hơn đấy."

      Nam tử tóc đen nghe vậy, cặp mắt phóng hỏa, nổi trận lôi đình.

      Đoạn ngắn hai:

      Cung yến, Vương Gia mang theo nữ tử kiều công khai lộ diện, vương phi mang theo nam tử tuyệt sắc ngồi ở bên.

      Trường hợp quỷ dị, Hoàng đế đen mặt, Thái hậu trợn mắt.

      “Ta và ngươi quấy nhiễu cuộc sống của nhau”

      Vương phi cười tươi sáng, hạnh phúc tựa vào bên người nam tử tuyệt sắc.

      Vương Gia hận cắn răng, đối mặt với tiếng cười nhạo của mọi người, trong tròng mắt đen tràn đầy lửa giận.

      "Nữ nhân, ngươi chờ đó cho Bổn vương!"

      ~~~~~~✿◕‿◕✿~~~~~~




      "Rời khỏi nàng, ta đưa ngươi vạn lượng hoàng kim."

      "Ta tiền, nhưng càng nàng hơn."

      Quản gia keo kiệt vì nàng mà táng gia bại sản.


      "Nàng là vương phi của ta."

      "Nàng cũng là người mà ta ."

      Lãng tử phong lưu thành tính từ đó chỉ mình nàng.


      "Ngay cả ngươi cũng muốn tranh cùng ta?"

      "Trong lòng nàng có ta."

      Thừa Tướng trọng tình trọng nghĩa bởi vì nàng mà huynh đệ tương tàn.


      "Ngươi điên rồi, nàng là muội muội của ngươi!"

      "Chỉ cần nhau là được rồi."

      Huynh trưởng tuân theo đạo lý vì nàng mà buông tha luân lý.


      "Ta nàng."

      "Quá muộn rồi."

      Vương Gia quyền cao chức trọng vì nàng mà cư nơi núi rừng.

      ~~~~~~~~~~~~~✿◕‿◕✿~~~~~~~~~~~~~~

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 9/10/14

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 1: Vương phi giữa chừng


      Edit: August97
      Beta: MiuLinh, ngocquynh520



      "Nghe gì chưa, hôm nay thiên kim Mộc Thượng Thư phải thành hôn rồi!" đường phố nhộn nhịp, nam tử nhiều chuyện tiến lại gần tên còn lại, mặt nở nụ cười .

      "Hôm qua ta cũng xem Hoàng bảng, hình như là gả cho Tam vương gia." nam tử trung niên bán phấn son ven đường tiếp.


      "Vậy sao, nhưng ta nghe Tam vương gia sớm có người , còn định đưa nàng nhập phủ mà." Nam nhân bán tranh chữ bên cạnh quán phấn son cũng bắt đầu tiếp.

      "Người ta là Vương Gia, cũng phải có mấy thê thiếp, đâu giống như chúng ta, chấp nhận , xem xem khi nào có thể cưới thê tử về."

      Nam tử mở đầu câu chuyện vừa dứt lời, bên kia đường phố liền xông đến đội quân, khoa tay múa chân tách tất cả người giữa đường ra hai bên, đám đông ngay lập tức chen chúc nhau, phàn nàn, mắng nhau.

      thanh pháo nổ vang lên, ở giữa hàng binh lính canh gác, giữa đường lớn bắt đầu xuất hàng loạt đội ngũ đưa dâu, liếc mắt nhìn lại, hơn mười dặm phục sức màu đỏ, xe ngựa từ đầu đường xếp đến cuối phố, ngay ngắn trật tự.

      Ven đường đều là các binh sĩ duy trì trật tự, đám người khởi hành nối liền dứt, mọi người dáo dác ngắm nhìn hôn lễ hoàng gia sang trọng này.

      Ở giữa các xe ngựa, có kiệu lớn tám người khiêng đỏ thẫm hết sức dễ thấy, theo cạnh kiệu là mấy chục nha hoàn đưa dâu, mặt mọi người mang nụ cười sáng lạn.

      "Bảo Cầm, còn bao lâu?"

      thanh êm ái làm say lòng người, trong màn kiệu, nữ tử mặc hỉ phục yên tĩnh ngồi, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, cặp lông mày hết sức tinh tế, hàng lông mi cong dài thẹn thùng rũ xuống che hai mắt, ngón tay xoắn vào nhau thể nàng khẩn trương và e lệ.

      "Tiểu thư, sắp đến rồi." nữ tử mặc áo hồng mềm mại bên kiệu, nghe thanh tiểu thư, khuôn mặt hưng phấn trả lời.

      Mộc Vãn Thanh, nữ nhi của Thượng Thư Mộc Thiên Hải, mẫu thân là nhũ mẫu của đương kim Hoàng đế, khi còn thường ra vào hoàng cung cùng Hoàng đế bầu bạn, quan hệ rất tốt, tháng trước vào cung bầu bạn cùng Nhược Nhan công chúa, tình cờ nhìn thấy Tam vương gia Phong Huyền Dịch.

      Có lẽ là ít khi gặp nam nhân cao cường tuấn lãng như vậy, Vãn Thanh vô ý câu với Nhược Nhan công chúa, mấy ngày sau liền nhận được chiếu chỉ tứ hôn của Thái hậu.

      Mặc dù ban đầu có chút giật mình, nhưng trong lòng Vãn Thanh hết sức vui mừng, nữ nhân có thể gả cho nam nhân quyền thế, dáng dấp tuấn là phúc khí mấy đời, Mộc Thượng Thư thấy nữ nhi phản đối, vội vàng vào cung cùng Thái hậu thương nghị ngày lành, rốt cuộc định ra nửa tháng sau, tức là hôm nay tổ chức hôn lễ.

      Sờ sờ chiếc vòng xanh ngọc tay, trong mắt Vãn Thanh nhiều hơn mấy phần nụ cười, đây là vòng tay mấy ngày trước Thái hậu gọi vào cung tự mình đeo vào cho nàng, Phong Huyền Dịch, Đương Kim Hoàng Đế và Nhược Nhan công chúa đều do nàng mang thai sinh ra, tại với Hoàng đế bà tự nhiên cần trông nom, quan tâm duy nhất của bà là nhi tử thứ hai chưa lập gia thất.

      Công chúa Nhược Nhan dịu dàng hiểu chuyện, sứ thần các nước hàng năm cầu hôn ít, chỉ có Phong Huyền Dịch này tính tình cuồng vọng, mặc dù dáng dấp tuấn lãng, nhưng có bao nhiêu nữ nhân nguyện ý theo , mặc dù vẫn nghe trong phủ giấu nữ nhân, nhưng bóng dáng vẫn chưa từng gặp qua.

      Thái hậu vòng tay này là mẫu thân tiên hoàng ban cho nàng, nàng đưa nó cho mình, có thể thấy được Thái hậu rất coi trọng mình, nghĩ tới đây, Vãn Thanh nắm chiếc vòng tay càng chặt hơn.

      Lòng tràn đầy vui sướng mong đợi hôn lễ, nhưng ngờ cỗ kiệu còn chưa được bao lâu liền nghe hồi tiếng thét chói tai của dân chúng hai bên đường, tiếp theo là cỗ kiệu “Rầm” tiếng rơi xuống mặt đất, khăn voan đỏ thẫm tuột xuống đỉnh đầu, Vãn Thanh có chút nghi ngờ, ngó đầu ra muốn xem xét.

      Vén màn kiệu lên lại nhìn thấy tám kiệu phu khắp người máu me nằm ở trước cỗ kiệu, mười mấy người áo đen vọt vào đội ngũ đưa dâu chém giết, bách tính chen chúc gào thét mà chạy, trong đám người phát ra trận trận tiếng thét chói tai, có mấy người áo đen bay thẳng đến chỗ cỗ kiệu của Vãn Thanh.


      Hơn mười nha hoàn đưa dâu sớm chạy mất, chân Vãn Thanh mềm nhũn, nàng chưa kịp suy nghĩ nhiều thanh kiếm sắc bén đâm xuyên qua trái tim nàng.
      Chương 1.2: Vương phi giữa chừng

      Edit: August97
      Beta: MiuLinh, ngocquynh520

      Đau, toàn thân đều đau, Lý Hạ Mộc chỉ nhớ mình ăn điểm tâm, trứng gà còn chưa có nuốt hết còn ý thức, làm sao lại đau ngực, đưa tay muốn đụng vào vết thương, nhưng ngờ chính mình chỉ động cái, liền nghe đến thanh hốt hoảng truyền đến bên tai.

      "Lão lão lão lão gia, tiểu thư, tiểu thư cử động!"

      Mở ra cặp mắt nặng trĩu, đập vào mắt là phòng ốc cổ kính, mảng lớn trí nhớ thuộc về mình ào tới như mưa, trong đầu hết sức hỗn loạn. Hồi lâu sau, liền xuất phụ nhân mặc áo đen run rẩy tới trước mặt mình.

      Lúc đó, Lý Hạ Mộc mới miễn cưỡng biết được chuyện gì xảy ra.

      Nàng nhìn tay mình chút, bộ dáng đầy vết chai do hàng năm luyện công bị làn da trắng nõn mềm mại thay thế, đâu còn nửa điểm quen thuộc, nhìn đến gương đồng treo thẳng bàn, nàng có chút kinh hoảng nhảy xuống giường, gương mặt trong gương quả nhiên phải của mình.

      Chẳng lẽ mình ăn trứng gà mà nghẹn chết? Quan sát đám người xa lạ trước mặt, chuyện cũ của khối thân thể này lại cuồn cuộn sôi trào lên, mượn xác hoàn hồn?

      Hạ Mộc bị ý tưởng của mình dọa hết hồn, nhìn lại những người trước mắt này, mọi người đều mặc cổ trang, nam tử cũng để tóc dài, điều này ràng chứng minh đây là trang phục cổ đại.

      Nội tâm có chút sợ hãi, ý nghĩ lo lắng trong nháy mắt ra trong đầu, xuyên qua?

      "Nữ nhi, con … con sao chứ?"

      mỹ thiếu phụ vẻ mặt vui mừng nắm tay Hạ Mộc, Hạ Mộc vừa nhìn thấy bà liền nhớ lại bà là mẫu thân của thân thể này, Hạ Uyển Dung, đứng phía sau Hạ Uyển Dung chính là nam nhân trung niên, phụ thân đương triều Thượng Thư Mộc Thiên Hải.

      "Thái y, mau đến khám cho nàng." Trong mắt Mộc Thiên Hải có dấu hiệu sưng vù, chứng tỏ ông khóc, khuôn mặt Hạ Uyển Dung càng thêm nhếch nhác, làm thế nào cũng ôm Hạ Mộc buông.

      "Phu nhân, để thái y xem chút, phải nữ nhi tỉnh rồi sao." thanh Mộc Thiên Hải nửa dụ dỗ nửa lại kéo Hạ Uyển Dung ra bên giường, lão y tóc bạc vội tiến lên đỡ Hạ Mộc nằm xuống, bắt mạch cho nàng.

      "Hồ thái y, như thế nào?"

      "Hồi bẩm Thượng Thư Đại Nhân, thân thể tiểu thư còn gì đáng ngại, chỉ là có chút suy yếu, an dưỡng hai ngày là được, nhắc tới cũng kỳ lạ, lão phu chưa từng thấy chuyện kỳ quái đến như vậy."

      "Thái y, vậy là Vãn Thanh có gì đáng ngại?" Hạ Uyển Dung có chút kích động, tiến lên trước giường VãnThanh, nắm lấy tay nàng.

      "Cần phải chú ý đừng để vết thương nhiễm trùng, mấy ngày nữa tốt."

      Ông cụ tóc bạc khom người tới cạnh bàn, vung mấy nét bút liền đưa trang giấy cho Mộc Thiên Hải, mang hòm thuốc lên.

      "Thượng Thư Đại Nhân, chỉ cần sắc thuốc theo đơn này cho tiểu thư, quá mấy ngày liền tốt, lão phu còn có chút chuyện, xin cáo lui trước."

      "Hồ thái y thong thả." Mộc Thiên Hải vội đưa đơn thuốc cho người hầu, rồi tới trước mặt Vãn Thanh.

      Vãn Thanh còn chưa lấy lại tinh thần, nhìn dáng dấp vui vẻ của hai người trước mặt, càng thêm chắc chắn mình tới thời khác.

      "Nương, Lý sư phụ tới." Hạ Mộc cố gắng bình tĩnh, ngoài cửa lại truyền tới thanh dễ nghe, nhìn về phía ngưỡng cửa, nam tử cao lớn dẫn ông lão tóc muối tiêu tiến vào.

      Tóc dài màu đen được búi lên cao, phần còn lại xõa tung ở phía sau, trường bào nâu nhạt vừa người ôm lấy lồng ngực rộng lớn, bên hông mang khối ngọc bội màu xanh, dưới chân là giày bó đen. Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao, cánh môi hồng mím chặt, thời điểm nhìn thấy Hạ Mộc, ánh mắt lóe lên vui mừng khác thường.

      "Cha, nương, Thanh nhi …"

      Có chút dám tin, nam tử bước nhanh tới trước giường, bắt mạch cho Hạ Mộc.

      Hạ Mộc nhìn nam nhân trẻ tuổi về phía mình, từ trong đống trí nhớ hỗn loạn, biết nam nhân này chính là Đại ca khối thân thể này - Mộc Vân Hạc.

      Hiển nhiên Mộc Vân Hạc còn kích động hơn cả Mộc Thiên Hải cùng Hạ Uyển Dung, khi biết mạch Hạ Mộc đều bình thường, nhịn được kích động ôm lấy nàng.

      "Đại ca."

      Hạ Mộc lên tiếng, có chút xác định được, thanh dễ nghe lúc này có chút khàn khàn.

      "Thanh nhi, cha nương, có chuyện gì xảy ra? Là vị thần y kia cứu sống Thanh nhi sao, ta phải tới phủ bái tạ ."

      Mộc Vân Hạc xoay người, bàn tay đặt người Hạ Mộc vẫn hề buông ra.

      "Đều là vận mệnh của Thanh nhi. Khoan hãy chuyện này, Lý sư phụ, có lỗi, Phúc Tuyền, lấy chút bạc cho Lý sư phụ, dẫn sư phụ xuống."

      Mộc Thiên Hải xoay người, rất có phong phạm Gia chủ sai bảo người hầu trong phòng.

      "Thanh nhi, trước hết nghỉ ngơi cho tốt, chờ thương thế con lành hẳn, nương bảo đại ca con tự mình hộ tống con về vương phủ."

      Trong mắt Hạ Uyển Dung còn giọt lệ chưa khô, thanh có chút nghẹn ngào.

      Mộc Vân Hạc nghe bà vậy, mắt cau lại chuyện.

      "Nương, ta muốn ngủ lát."

      Hạ Mộc chớp chớp con ngươi vẩn đục, trong đầu, trí nhớ của khối thân thể này cùng phần kí ức kiếp trước rất hỗn loạn, phải bỏ chút thời gian hiểu tình hình.

      "Được, chúng ta ra ngoài, quấy rầy Thanh nhi nghỉ ngơi."

      Hạ Uyển Dung xoay người kéo tay Mộc Thiên Hải, lại nhìn Mộc Vân Hạc, ba người liền cùng nhau ra ngoài.

      Hạ Mộc nhìn gian phòng trống trải, xem cảnh tượng bên ngoài bây giờ còn là buổi chiều.

      Nhắm mắt lại rồi mở mắt ra lần nữa, vẫn là cảnh vật như thế, bấu bấu chân của mình, đau đến suýt rơi lệ.

      phải nằm mơ? Hạ Mộc có chút vô lực muốn xuống giường, lại cẩn thận đụng vào vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt, trong đầu hỗn loạn cũng khiến nàng hiểu rằng, nàng có trí nhớ của cả hai người.

      Xuyên vào thân thể người khác lại còn chiếm trí nhớ người ta, Hạ Mộc nhíu nhíu mày.

      Tây Dạ Quốc, Hoàng đế đương triều là Phong Thiên Ngạo, tuổi trẻ tài cao, là minh quân được dân chúng ngợi ca.

      Mà đệ đệ của - Phong Huyền Dịch lại có tính cách hoàn toàn khác biệt, cuồng vọng nóng nảy, thích đánh chửi người hầu, ở kinh thành thường đe dọa người trước mặt dân chúng. Có tin đồn gần nữ sắc, cũng có tin đồn Kim Ốc Tàng Kiều(1), trong phủ có tuyệt thế mỹ nữ.

      Người Vãn Thanh phải thành hôn chính là , tuy biết tính cách có chút tốt, nhưng dù sao Thánh dụ của Thái hậu cũng ban, Vãn Thanh cảm thấy tính cách của mình có thể ít nhiều cảm hóa liền cự tuyệt hôn này, chẳng ngờ lại chết nửa đường.

      Hạ Mộc nhíu nhíu mày, Hạ Uyển Dung đợi thương thế nàng lành đưa nàng đến vương phủ, đây phải là vào miệng cọp sao, hơn nữa kiếp trước mình là huấn luyện viên Judo của Trung tâm thể dục thể thao, lời có chút thô lỗ, lại câu nệ tiểu tiết, nay trở thành tiểu thư nhà quan nhu nhược, ít nhiều cũng quen.

      May mắn, mấy ngày nữa nàng đến Phủ vương gia, mấy người đó thấy nàng cùng trước kia giống cũng quá cảnh giác.

      Về phần Ác bá Vương Gia kia, Hạ Mộc nhíu nhíu mày, đấu về ác độc, nàng chưa bao giờ sợ.

      (1) Kim Ốc Tàng Kiều
      Hiếu Vũ Trần Hoàng hậu (?-?), là vị hoàng hậu thứ nhất của Hán Vũ Đế, vị vua thứ 7 của nhà Hán. Theo quyển tiểu thuyết lịch sử Hán Vũ cố Trần Hoàng hậu tên là Trần A Kiều (陈阿娇), còn các quyển sử như Sử kí và Hán thư đều công nhận tên này. Trần Hoàng hậu thành hôn với người em họ là Giao Đông vương Lưu Triệt, con trai của Hán Cảnh Đế. Về sau Lưu Triệt được nối ngôi hoàng đế, Trần Kiều được phong làm hoàng hậu, tuy nhiên dần dần còn được Vũ Đế sủng ái nữa. Năm 130 TCN, vì có mặt của Vệ Tử Phu và áp lực có con nối dõi, Trần Hoàng hậu nhờ bà đồng Sở Phục làm phép vu cổ để có con. Về sau việc này bị phát giác, Trần Hoàng hậu bị phế truất về Trường Môn cung. Sau cùng bà mất trong Trường Môn, bao nhiêu tuổi.
      A Kiều có thể là người phụ nữ có ảnh hưởng lớn nhất tới nghiệp của Hán Vũ đế. Nhà sử gia Ban Cố trong “Hán thư” chỉ , Hán Vũ đế Lưu Triệt năm lên ba tuổi được phong là Giao Đông vương. lần, ông được mẹ nuôi, tức công chúa trưởng Quán Đào Lưu Phiếu, ôm vào lòng rồi hỏi: “Con có muốn lấy vợ ?”. “Có”, Hán Vũ đế đáp lại.
      Công chúa chỉ vào đám đông hơn trăm người đứng cạnh gợi ý tiếp: “Muốn người nào?”. Vũ đế đều nguầy nguậy lắc đầu, tỏ ý ưng. Quản Đào công chúa lại chỉ tay về phía con mình, tức Trần A Kiều, rồi hỏi: “Ta gả A Kiều làm vợ cho con được chăng?”. Hán Vũ đế Lưu Triệt nhoẻn cười đáp: “Được ạ! Nếu lấy được A Kiều làm vợ, con cho đúc nhà vàng để cho nàng ở”. Chính câu này về sau trở thành điển cố nổi tiếng của Trung Quốc: “Kim ốc tàng Kiều” (nhà vàng cất người đẹp)

      (Theo Wikipedia)

      Chương 2: Quan hệ tam giác

      Ở trong phủ tĩnh dưỡng mấy ngày, vết thương ngực Vãn Thanh tốt lên, nhưng vẫn lưu lại vết sẹo khó coi chưa thể tiêu trừ. Tất nhiên, Vãn Thanh quan tâm vấn đề này, nhưng mỗi lần giúp nàng bôi thuốc, Hạ Uyển Dung đều mở miệng than thở.

      Mấy ngày rảnh rỗi, Vãn Thanh khá thích ứng với thế giới này, cũng hiểu nữ tử cổ đại chốn khuê phòng lúc ngã bệnh rất đáng thương. Nàng bị thương nặng như vậy cư nhiên có ai đến thăm, chớ là bằng hữu.

      đại, Vãn Thanh là người sống chết cũng phải có bằng hữu, chỉ trầy da chút cũng muốn gọi điện thoại cho tất cả các số có trong danh bạ, ép bạn bè phải xách theo quà tặng đến thăm mình, mặc dù thời điểm đến thăm mở miệng mắng nhiếc nàng, nhưng ai cũng đều quan tâm Vãn Thanh lòng.

      Nhìn hồ sen trống trải phía trước, Vãn Thanh nhắm hai mắt lại, quá bi thảm a~, nha hoàn duy nhất mới vừa rồi bị quản gia sai làm việc, bỏ lại nàng - người bệnh - ngồi bên hồ sen than thở, còn đĩa hạt dưa.

      "Muội muội."

      giọng nữ dễ nghe vang lên phía xa xa khiến Vãn Thanh mở mắt.

      Nữ tử mặc trường sam vàng nhạt mang đĩa bánh ngọt bước lại gần, trâm cài màu bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, búi tóc vừa đơn giản vừa tôn lên phong thái dịu mát của nàng, khuôn mặt trang điểm cũng khó che ngũ quan mỹ lệ, môi hồng khẽ nhếch, thấy Vãn Thanh ngồi dậy liền bước tới nhanh hơn.

      "Muội muội đừng cử động, vết thương của muội còn chưa lành hẳn."

      thanh thanh thúy như chim hoàng oanh khiến lòng người thoải mái. Vãn Thanh nhận lấy bánh ngọt từ tay nàng rồi để lên bàn, muốn dời qua chút để nàng ngồi cạnh mình cũng bị nàng ngăn lại.

      Nữ nhân này là tiểu thiếp duy nhất của đại ca Mộc Vân Hạc, tên là Mộ Chiết Lan, có lẽ vì xuất thân thường dân, ở trong phủ nàng hề kiêu căng, cần nha hoàn hầu hạ bên người, còn thích làm việc của mấy bang nhân trong phủ (người làm – TH này Au thấy để vậy hay hơn), cũng bởi vậy mà người làm trong phủ đều rất thích nàng.

      "Đại tẩu, sao ngươi lại tới đây." Vãn Thanh dịch dịch mông, khách khí đưa tay lấy bánh ngọt, Mộ Chiết Lan những vô cùng dịu dàng, tài nấu nướng cũng là hạng nhất, điều này là nhờ mấy ngày nay nàng quan sát mà khẳng định.

      "Vết thương của ngươi còn chưa lành hẳn, ta sợ ngươi buồn chán, đến bồi ngươi." Mộ Chiết Lan ngồi bên cạnh Vãn Thanh, mặc dù trời nắng lớn, nhưng vẫn kê tấm thảm sau lưng cho Vãn Thanh.

      Vãn Thanh cười cười, cưới được nữ tử như vậy, đúng là phúc khí của Mộc Vân Hạc.

      "Đại tẩu, thời tiết hôm nay tốt như vậy, có nên với nương tiếng, cho phép ta ra ngoài dạo phố chút?"

      Vãn Thanh vốn là người ưa ngồi chỗ, thời điểm người vậy, bên cạnh vừa có người cũng muốn nhàm chán nơi. Thời tiết hôm nay rất tốt, được ra ngoài dạo phố khiến nàng kìm nén đến khó chịu.

      " được, thương thế của muội còn chưa khỏe, bên ngoài loạn như vậy, nếu chúng ta ra ngoài mà gặp phải nguy hiểm, làm sao ta ăn với phu nhân?"

      "Đại tẩu, đại ca có trong phủ sao?"

      Biết có cũng vô ích, Vãn Thanh cũng nữa, nhìn hồ sen tĩnh lặng trước mặt, đưa tay ném cục đá, hòn đá nảy lên ba cái rồi chìm hẳn.

      Gương mặt Mộ Chiết Lan vẻ được tự nhiên, "Đại ca ngươi bận chính , sao có thể mỗi ngày đều ở trong phủ?"

      Vãn Thanh cười cười chuẩn bị chuyện, lại vô tình liếc về cửa viện. Hai bóng người từ ngoài viện vào, nam nữ, nữ mặc cung trang màu xanh, tóc đen búi lên, cài cây trâm bạch ngọc, khuôn mặt tinh xảo trắng hồng, đánh chút son phấn, ngũ quan mặc dù phải tuyệt sắc, nhưng cũng hết sức tinh xảo.

      Vãn Thanh liếc mắt cái liền nhận ra nàng chính là Công chúa Nhược Nhan, Mộ Chiết Lan ở bên cạnh sớm qua bên đó, Vãn Thanh cau mày nhìn lại, cũng thấy nam nhân bên cạnh nàng, Mộc Vân Hạc.

      Hai người Mộc Vân Hạc cùng Công chúa Nhược Nhan cười cười tới bên này, giống như thấy Mộ Chiết Lan, thỉnh thoảng có vài động tác thân mật.

      Vãn Thanh có chút tự nhiên chắn trước mặt Mộ Chiết Lan, vẫy vẫy tay áo vàng nhạt, hi vọng hai người trước mặt có thể chú ý tới bên này, cũng hi vọng nữ tử tốt như Mộ Chiết Lan bị tổn thương.

      "Thanh Nhi."

      Hiển nhiên Mộc Vân Hạc thấy được hai người bên này, chắc Công chúa Nhược Nhan cũng vậy, hai người vai kề vai tới bên này.

      Mộ Chiết Lan có chút bối rối thu hồi thảm tử liền muốn rời , như cố ý tránh né hai người trước mặt, Vãn Thanh cau mày đưa tay giữ nàng lại, Mộ Chiết Lan đứng đó hết sức khó xử.

      "Đại ca, người định đâu à?"

      Mắt Vãn Thanh chìm chằm chằm bàn tay của Công chúa Nhược Nhan bám lấy cánh tay Mộc Vân Hạc, bất động nhúc nhích. Mộc Vân Hạc cũng phát có điều đúng, cuống quít kéo ra khoảng cách.

      "Công chúa Nhược Nhan tới thăm ngươi, ta là dẫn đường cho nàng."

      " sao? Công chúa Nhược Nhan đúng là cao quý, cần đại ca ta dẫn đường mới có thể đến."

      thanh Vãn Thanh mang mấy phần lạnh bạc, Mộ Chiết Lan muốn , lại bị nàng gắt gao giữ lại.

      ràng là Mộc Vân Hạc sai, vì sao Mộ Chiết Lan lại phải nhân nhượng, còn hèn nhát như thế? Luôn ưa mấy chuyện này, trong lòng Vãn Thanh cháy lên ngọn đuốc.

      Thường ngày tình cảm giữa nàng cùng Công chúa Nhược Nhan cũng xem như cực tốt, cả mấy chuyện khuê phòng cũng ra, ở chung chỗ cái gì cũng đều . Nhưng nàng ta ở trước mặt mình chưa từng cùng Mộc Vân Hạc thân thiết như vậy, huống chi là trước mặt Mộ Chiết Lan.

      đại người như vậy gọi là Tiểu Tam, ở cổ đại còn phải là đồ lưu manh sao!

      "Thanh Nhi, ngươi gì vậy, đúng dịp gặp đường mà thôi, chuyện với nhau rất vui cũng liền quên nam nữ khác biệt, Chiết Lan ngươi cũng chớ để ý."

      Công chúa Nhược Nhan cũng là người dịu dàng hào phóng, đối mặt với giễu cợt của Vãn Thanh cũng chỉ cười nhạt tiếng, còn kéo tay Mộ Chiết Lan muốn thu mua lòng người.

      "Đại ca, ngươi còn có việc gì sao, nếu còn việc gì ."

      Mộc Vân Hạc cũng nhận ra bầu khí ngột ngạt này, lui về phía sau mấy bước nhìn vẻ mặt Mộ Chiết Lan mất mác đứng bên cạnh, trong lòng có chút áy náy.

      "Chiết Lan, chúng ta cùng , để muội muội cùng Công chúa Nhược Nhan hảo hảo trò chuyện."

      mặt Mộ Chiết Lan lên mấy phần mừng rỡ, gật đầu cùng Mộc Vân Hạc rời .

      Trong đại viện trống trải chỉ còn lại Vãn Thanh cùng Công chúa Nhược Nhan, hai cái xích đu sau lưng bị gió thổi mà thoáng lại thoáng đu đưa chuyển động, Vãn Thanh đặt mông ngồi xuống, chỉ chỉ cái bên cạnh.

      Công chúa Nhược Nhan để ý vô lễ của Vãn Thanh, đưa tay vân vê bánh ngọt bàn thành khối.

      "Thanh nhi, bảo đại ca ngươi rời là có chuyện muốn với ta sao?"

      " có, phải ngươi đến thăm ta sao, ở nơi này tính toán chuyện đại ca ta làm gì."

      Vãn Thanh nhàn nhã quơ quơ chân, trong mắt thoáng qua tia sáng.

      "Thương thế của ngươi còn gì đáng ngại chứ?"

      Nghe được này câu trả lời ngoài dự đoán, Phong Nhược Nhan cũng tỏ thái độ gì, ngược lại giọng dịu dàng hơn mấy phần.

      " sai biệt lắm."

      "Vậy khi nào Dịch vương phủ?"

      "Nhanh thôi."

      Nghĩ tới đây, Vãn Thanh nhăn mày lại, mấy ngày nay thông qua miệng hạ nhân, với Phong Huyền Dịch nàng hiểu ít nhiều.

      Người kia ngoại trừ có thân phận là Vương Gia cơ hồ tật xấu đầy mình, từng đánh tiểu thiếp Hoàng Đế ngự ban cho đến chết. Trong dân chúng, danh tiếng của cũng cực kém, cùng người huynh trưởng là Hoàng Đế kia khác biệt trời vực.

      Nam nhân thô bạo như thế, Vãn Thanh sợ là thể, tuy ở đại là cao thủ Judo, nhưng ở cổ đại này cao thủ chân chính nhiều như mây, nhất là đệ tử hoàng gia, sư phụ đều là cao thủ hạng nhất. Dịch vương nọ càng phải , là đệ đệ ruột của Hoàng đế, cùng Hoàng đế bái võ sư, võ công đâu thể cao.

      "Thanh Nhi, ngươi cần lo lắng, ta hiểu ngươi e ngại tính tình đệ đệ ta. Tính khí vốn nóng nảy, cho nên hôm nay ta vì ngươi mang đến pháp bảo."

      Nụ cười của công chúa Nhược Nhan vẫn dịu dàng như cũ, tia địch ý.

      Thấy công chúa Nhược Nhan hào phóng như vậy, đột nhiên Vãn Thanh có chút hối hận về thái độ vừa rồi của mình, chừng quan hệ giữa nàng với Mộc Vân Hạc phải như mình nghĩ.

      "Pháp bảo gì?"
      _____________________________________
      Last edited by a moderator: 9/10/14
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    3. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,902
      Chương 2: Quan hệ tam giác

      Ở trong phủ tĩnh dưỡng mấy ngày, vết thương ngực Vãn Thanh tốt lên, nhưng vẫn lưu lại vết sẹo khó coi chưa thể tiêu trừ. Tất nhiên, Vãn Thanh quan tâm vấn đề này, nhưng mỗi lần giúp nàng bôi thuốc, Hạ Uyển Dung đều mở miệng than thở.

      Mấy ngày rảnh rỗi, Vãn Thanh khá thích ứng với thế giới này, cũng hiểu nữ tử cổ đại chốn khuê phòng lúc ngã bệnh rất đáng thương. Nàng bị thương nặng như vậy cư nhiên có ai đến thăm, chớ là bằng hữu.

      đại, Vãn Thanh là người sống chết cũng phải có bằng hữu, chỉ trầy da chút cũng muốn gọi điện thoại cho tất cả các số có trong danh bạ, ép bạn bè phải xách theo quà tặng đến thăm mình, mặc dù thời điểm đến thăm mở miệng mắng nhiếc nàng, nhưng ai cũng đều quan tâm Vãn Thanh lòng.

      Nhìn hồ sen trống trải phía trước, Vãn Thanh nhắm hai mắt lại, quá bi thảm a~, nha hoàn duy nhất mới vừa rồi bị quản gia sai làm việc, bỏ lại nàng - người bệnh - ngồi bên hồ sen than thở, còn đĩa hạt dưa.

      "Muội muội."

      giọng nữ dễ nghe vang lên phía xa xa khiến Vãn Thanh mở mắt.

      Nữ tử mặc trường sam vàng nhạt mang đĩa bánh ngọt bước lại gần, trâm cài màu bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời, búi tóc vừa đơn giản vừa tôn lên phong thái dịu mát của nàng, khuôn mặt trang điểm cũng khó che ngũ quan mỹ lệ, môi hồng khẽ nhếch, thấy Vãn Thanh ngồi dậy liền bước tới nhanh hơn.

      "Muội muội đừng cử động, vết thương của muội còn chưa lành hẳn."

      thanh thanh thúy như chim hoàng oanh khiến lòng người thoải mái. Vãn Thanh nhận lấy bánh ngọt từ tay nàng rồi để lên bàn, muốn dời qua chút để nàng ngồi cạnh mình cũng bị nàng ngăn lại.

      Nữ nhân này là tiểu thiếp duy nhất của đại ca Mộc Vân Hạc, tên là Mộ Chiết Lan, có lẽ vì xuất thân thường dân, ở trong phủ nàng hề kiêu căng, cần nha hoàn hầu hạ bên người, còn thích làm việc của mấy bang nhân trong phủ (người làm – TH này Au thấy để vậy hay hơn), cũng bởi vậy mà người làm trong phủ đều rất thích nàng.

      "Đại tẩu, sao ngươi lại tới đây." Vãn Thanh dịch dịch mông, khách khí đưa tay lấy bánh ngọt, Mộ Chiết Lan những vô cùng dịu dàng, tài nấu nướng cũng là hạng nhất, điều này là nhờ mấy ngày nay nàng quan sát mà khẳng định.

      "Vết thương của ngươi còn chưa lành hẳn, ta sợ ngươi buồn chán, đến bồi ngươi." Mộ Chiết Lan ngồi bên cạnh Vãn Thanh, mặc dù trời nắng lớn, nhưng vẫn kê tấm thảm sau lưng cho Vãn Thanh.

      Vãn Thanh cười cười, cưới được nữ tử như vậy, đúng là phúc khí của Mộc Vân Hạc.

      "Đại tẩu, thời tiết hôm nay tốt như vậy, có nên với nương tiếng, cho phép ta ra ngoài dạo phố chút?"

      Vãn Thanh vốn là người ưa ngồi chỗ, thời điểm người vậy, bên cạnh vừa có người cũng muốn nhàm chán nơi. Thời tiết hôm nay rất tốt, được ra ngoài dạo phố khiến nàng kìm nén đến khó chịu.

      " được, thương thế của muội còn chưa khỏe, bên ngoài loạn như vậy, nếu chúng ta ra ngoài mà gặp phải nguy hiểm, làm sao ta ăn với phu nhân?"

      "Đại tẩu, đại ca có trong phủ sao?"

      Biết có cũng vô ích, Vãn Thanh cũng nữa, nhìn hồ sen tĩnh lặng trước mặt, đưa tay ném cục đá, hòn đá nảy lên ba cái rồi chìm hẳn.

      Gương mặt Mộ Chiết Lan vẻ được tự nhiên, "Đại ca ngươi bận chính , sao có thể mỗi ngày đều ở trong phủ?"

      Vãn Thanh cười cười chuẩn bị chuyện, lại vô tình liếc về cửa viện. Hai bóng người từ ngoài viện vào, nam nữ, nữ mặc cung trang màu xanh, tóc đen búi lên, cài cây trâm bạch ngọc, khuôn mặt tinh xảo trắng hồng, đánh chút son phấn, ngũ quan mặc dù phải tuyệt sắc, nhưng cũng hết sức tinh xảo.

      Vãn Thanh liếc mắt cái liền nhận ra nàng chính là Công chúa Nhược Nhan, Mộ Chiết Lan ở bên cạnh sớm qua bên đó, Vãn Thanh cau mày nhìn lại, cũng thấy nam nhân bên cạnh nàng, Mộc Vân Hạc.

      Hai người Mộc Vân Hạc cùng Công chúa Nhược Nhan cười cười tới bên này, giống như thấy Mộ Chiết Lan, thỉnh thoảng có vài động tác thân mật.

      Vãn Thanh có chút tự nhiên chắn trước mặt Mộ Chiết Lan, vẫy vẫy tay áo vàng nhạt, hi vọng hai người trước mặt có thể chú ý tới bên này, cũng hi vọng nữ tử tốt như Mộ Chiết Lan bị tổn thương.

      "Thanh Nhi."

      Hiển nhiên Mộc Vân Hạc thấy được hai người bên này, chắc Công chúa Nhược Nhan cũng vậy, hai người vai kề vai tới bên này.

      Mộ Chiết Lan có chút bối rối thu hồi thảm tử liền muốn rời , như cố ý tránh né hai người trước mặt, Vãn Thanh cau mày đưa tay giữ nàng lại, Mộ Chiết Lan đứng đó hết sức khó xử.

      "Đại ca, người định đâu à?"

      Mắt Vãn Thanh chìm chằm chằm bàn tay của Công chúa Nhược Nhan bám lấy cánh tay Mộc Vân Hạc, bất động nhúc nhích. Mộc Vân Hạc cũng phát có điều đúng, cuống quít kéo ra khoảng cách.

      "Công chúa Nhược Nhan tới thăm ngươi, ta là dẫn đường cho nàng."

      " sao? Công chúa Nhược Nhan đúng là cao quý, cần đại ca ta dẫn đường mới có thể đến."

      thanh Vãn Thanh mang mấy phần lạnh bạc, Mộ Chiết Lan muốn , lại bị nàng gắt gao giữ lại.

      ràng là Mộc Vân Hạc sai, vì sao Mộ Chiết Lan lại phải nhân nhượng, còn hèn nhát như thế? Luôn ưa mấy chuyện này, trong lòng Vãn Thanh cháy lên ngọn đuốc.

      Thường ngày tình cảm giữa nàng cùng Công chúa Nhược Nhan cũng xem như cực tốt, cả mấy chuyện khuê phòng cũng ra, ở chung chỗ cái gì cũng đều . Nhưng nàng ta ở trước mặt mình chưa từng cùng Mộc Vân Hạc thân thiết như vậy, huống chi là trước mặt Mộ Chiết Lan.

      đại người như vậy gọi là Tiểu Tam, ở cổ đại còn phải là đồ lưu manh sao!

      "Thanh Nhi, ngươi gì vậy, đúng dịp gặp đường mà thôi, chuyện với nhau rất vui cũng liền quên nam nữ khác biệt, Chiết Lan ngươi cũng chớ để ý."

      Công chúa Nhược Nhan cũng là người dịu dàng hào phóng, đối mặt với giễu cợt của Vãn Thanh cũng chỉ cười nhạt tiếng, còn kéo tay Mộ Chiết Lan muốn thu mua lòng người.

      "Đại ca, ngươi còn có việc gì sao, nếu còn việc gì ."

      Mộc Vân Hạc cũng nhận ra bầu khí ngột ngạt này, lui về phía sau mấy bước nhìn vẻ mặt Mộ Chiết Lan mất mác đứng bên cạnh, trong lòng có chút áy náy.

      "Chiết Lan, chúng ta cùng , để muội muội cùng Công chúa Nhược Nhan hảo hảo trò chuyện."

      mặt Mộ Chiết Lan lên mấy phần mừng rỡ, gật đầu cùng Mộc Vân Hạc rời .

      Trong đại viện trống trải chỉ còn lại Vãn Thanh cùng Công chúa Nhược Nhan, hai cái xích đu sau lưng bị gió thổi mà thoáng lại thoáng đu đưa chuyển động, Vãn Thanh đặt mông ngồi xuống, chỉ chỉ cái bên cạnh.

      Công chúa Nhược Nhan để ý vô lễ của Vãn Thanh, đưa tay vân vê bánh ngọt bàn thành khối.

      "Thanh nhi, bảo đại ca ngươi rời là có chuyện muốn với ta sao?"

      " có, phải ngươi đến thăm ta sao, ở nơi này tính toán chuyện đại ca ta làm gì."

      Vãn Thanh nhàn nhã quơ quơ chân, trong mắt thoáng qua tia sáng.

      "Thương thế của ngươi còn gì đáng ngại chứ?"

      Nghe được này câu trả lời ngoài dự đoán, Phong Nhược Nhan cũng tỏ thái độ gì, ngược lại giọng dịu dàng hơn mấy phần.

      " sai biệt lắm."

      "Vậy khi nào Dịch vương phủ?"

      "Nhanh thôi."

      Nghĩ tới đây, Vãn Thanh nhăn mày lại, mấy ngày nay thông qua miệng hạ nhân, với Phong Huyền Dịch nàng hiểu ít nhiều.

      Người kia ngoại trừ có thân phận là Vương Gia cơ hồ tật xấu đầy mình, từng đánh tiểu thiếp Hoàng Đế ngự ban cho đến chết. Trong dân chúng, danh tiếng của cũng cực kém, cùng người huynh trưởng là Hoàng Đế kia khác biệt trời vực.

      Nam nhân thô bạo như thế, Vãn Thanh sợ là thể, tuy ở đại là cao thủ Judo, nhưng ở cổ đại này cao thủ chân chính nhiều như mây, nhất là đệ tử hoàng gia, sư phụ đều là cao thủ hạng nhất. Dịch vương nọ càng phải , là đệ đệ ruột của Hoàng đế, cùng Hoàng đế bái võ sư, võ công đâu thể cao.

      "Thanh Nhi, ngươi cần lo lắng, ta hiểu ngươi e ngại tính tình đệ đệ ta. Tính khí vốn nóng nảy, cho nên hôm nay ta vì ngươi mang đến pháp bảo."

      Nụ cười của công chúa Nhược Nhan vẫn dịu dàng như cũ, tia địch ý.

      Thấy công chúa Nhược Nhan hào phóng như vậy, đột nhiên Vãn Thanh có chút hối hận về thái độ vừa rồi của mình, chừng quan hệ giữa nàng với Mộc Vân Hạc phải như mình nghĩ.

      "Pháp bảo gì?"
      Last edited by a moderator: 9/10/14

    4. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,902
      Chương 3: Cực phẩm nam tử

      Edit: August97

      (Nam chủ thứ nhất xuất . xuất khá ấn tượng +.+)

      "Đệ đệ ta từ dị ứng với phấn hoa, nhất là hoa Mạn Đà La(1), chỉ ngửi chút cũng đau đầu khó chịu, toàn thân thể nhúc nhích, cái này là túi thơm Sứ giả(2) mang tới lần trước, ta cố ý giữ lại để đưa cho muội. Sau này vào phủ, nếu dám khi dễ muội, muội chỉ cần đem thứ này ra, lập tức có cơ hội ra tay."

      Công chúa Nhược Nhan đem ra bọc đồ đưa cho Vãn Thanh, mặt vẫn là nụ cười thân thiện.

      Vãn Thanh nhận lấy túi đồ đặc biệt kia nhét vào trong ngực, nhìn bộ dáng công chúa Nhược Nhan như vậy, vật này nhất định phải có tiền là mua được.

      "Nhưng muội trăm ngàn lần phải giữ gìn kỹ, lần này Sứ giả mang đến nhiều, vậy này ngoại trừ ta ra cũng chỉ có nơi mẫu hậu."

      "Cám ơn công chúa."

      "Khi nào câu nệ với ta thế, Thanh nhi, như vậy giống muội chút nào."

      Công chúa Nhược Nhan cười cười, khuôn mặt tinh xảo hề có tia địch ý.

      Cùng công chúa Nhược Nhan ở chung chỗ có gì để , Vãn Thanh hiểu trước kia “mình” cùng với nàng rất thân, nhưng dù sao bây giờ cũng là “Vãn Thanh” hoàn toàn mới, mình tìm được nhiều đề tài chuyện như vậy, ngược lại công chúa Nhược Nhan mực dẫn dắt.

      "Công chúa, thời tiết hôm nay tốt như vậy, muốn ra ngoài dạo hay ?"

      Vãn Thanh đứng lên, nhìn công chúa Nhược Nhan, khuôn mặt tinh xảo mang mấy phần mong đợi, nếu nàng , Mộc Thiên Hải cùng Hạ Uyển Dung cũng thể đồng ý.

      "Thanh nhi muốn ra ngoài?"

      Công chúa Nhược Nhan biết còn hỏi.

      "Thương thế của muội còn chưa lành hẳn mà."

      "Ra ngoài dạo cũng ảnh hưởng đến vết thương."

      "Vậy cũng tốt, ta xin phép mẫu thân muội chút."

      Công chúa Nhược Nhan vẫy tay gọi cung nữ, mấy câu.

      Cung nữ nghe xong liền chạy , đại khái khoảng sau nén hương lại dẫn theo mấy tráng đinh tới đây. Vãn Thanh nhận ra mấy người đó cũng là người hầu trong phủ, có lẽ Hạ Uyển Dung yên lòng để bọn họ ra ngoài, liền phái người theo bảo vệ.

      Vãn Thanh đoán lầm, công chúa Nhược Nhan vậy, Hạ Uyển Dung quả nhiên cự tuyệt, chỉ là người theo bảo vệ tăng lên, chừng mười mấy hai mươi mấy người.

      Ngồi trong xe ngựa sang trọng của công chúa Nhược Nhan, Vãn Thanh có chút bất đắc dĩ, dạo phố như vậy còn bằng ở luôn trong phủ. Công chúa Nhược Nhan nhận thấy tâm trạng của nàng, bao lâu liền bảo phu xe dừng ngựa.

      "Sao vậy?"

      " gần buổi trưa rồi, ta có chút đói bụng, nghĩ xuống ăn bữa cơm."

      Vãn Thanh biết ý định của nàng, thiện cảm với nàng lại tăng thêm vài phần, cùng nhau vào Túy Tiên Cư được trang hoàng hết sức hoa lệ, ngồi ở vị trí quan sát tốt nhất ở lầu hai.

      Giờ là thời gian ăn cơm trưa, quán ăn ngồi đầy nửa, nhìn trang phục của mọi người, ai cũng là kẻ có gia thế.

      Công chúa Nhược Nhan cùng Vãn Thanh có thể xem là mỹ nữ hạng nhất, hai người vừa ngồi xuống, liền nhận được ít ánh mắt ái mộ.

      "Tiểu thư, tại hạ có thể ngồi vị trí này ?"

      giọng nam dễ nghe.

      Vãn Thanh ngẩng đầu, đập vào mắt là mảnh màu lục .

      Nam tử mặc trường sam xanh lá thêu cành trúc, hông đeo đai lưng màu lục nạm vàng, cổ đeo ngọc bội cực phẩm. Buộc tóc màu ngọc bích đem tóc đen toàn bộ vòng lại sau lưng.

      Ngón tay thon dài đặt ngay cạnh Vãn Thanh, khuôn mặt tuấn lãng nhích lại gần, lông mày dày rậm cùng cặp mắt hoa đào tà mị hướng Vãn Thanh phóng điện, môi mỏng đỏ mọng khẽ đóng khẽ mở hỏi ý kiến Vãn Thanh.

      biết là cố ý hay vô tình, đột nhiên đưa tay nới rộng vạt áo trước ngực, lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ cùng da thịt màu mật ong mê người.

      " xin lỗi, ta có trượng phu rồi."

      Vãn Thanh thu hồi ánh nhìn, trong mắt mảnh yên tĩnh.

      Nam tử như cũ rời , nụ cười mặt càng lớn, tiến tới bên tai Vãn Thanh thầm:

      "Thiếu phụ phong tình mới có ý vị."

      "Vậy sao, công tử có phiền nếu ta tặng ngươi lễ vật?"

      Vãn Thanh cười thẹn thùng, đưa tay lấy từ trong ngực, đem vật tùy thân - chiếc gương - đưa tới trong tay nam tử.

      Nam tử cúi đầu thấy vật trong tay khuôn mặt ngay lập tức tối sầm lại, dám cười xấu xí? Tư Mã Lưu Vân bao giờ bị đối xử như vậy.

      "Đa tạ tiểu thư, chẳng qua ta cảm thấy, tiểu thư lưu lại vật này để tự mình dùng thích hợp hơn."

      Thoáng hạ cơn giận, Tư Mã Lưu Vân cách xa Vãn Thanh mấy bước, trực tiếp ném gương vào trước mặt Vãn Thanh, còn cố ý đụng vào tiểu nhị mới vừa bưng canh tới.

      Miệng bát nghiêng mạnh cái, nước canh nóng theo đó hắt ra, ngực Vãn Thanh vốn bị thương, lúc xoay người tránh nước canh cẩn thận đụng vào ghế.

      Vết thương cũ bị đụng mạnh, trước mặt Vãn Thanh bỗng tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

      Tư Mã Lưu Vân ngốc tại chỗ, hết sức luống cuống, Công chúa Nhược Nhan cũng bị hù dọa, mấy tên tùy tùng cuống quít chạy tới đem Vãn Thanh đỡ dậy. Biết Vãn Thanh chỉ là ngất , lúc này Phong Nhược nhan mới thở phào nhõm.

      Lấy gian phòng hảo hạng, sai người làm đem Vãn Thanh đỡ vào trong, nhìn Tư Mã Lưu Vân vẫn còn sững sờ đứng tại chỗ, trong mắt Phong Nhược Nhan thoáng qua tia lệ khí.

      "Tiểu thư, ta cố ý, đây phải ý định của ta."

      Vẻ mặt Tư Mã Lưu Vân tràn đầy áy náy, nhìn sắc mặt tốt của Phong Nhược Nhan, biết nhiều lời cũng vô ích.

      "Tốt nhất là về sau đừng xuất trước mặt ta!"

      Phong Nhược Nhan đưa tay cầm gương đồng vẫn ở cạnh bát canh, dùng sức cái, gương đồng liền bị bóp đến biến dạng, ném mạnh xuống dưới chân Tư Mã Lưu Vân, Phong Nhược Nhan hừ lạnh tiếng, xoay người vào phòng Vãn Thanh.

      Thời điểm tỉnh lại là hoàng hôn, Vãn Thanh vừa mở mắt liền nhìn thấy Phong Nhược Nhan ngồi ở bên giường canh chừng, nàng vẫn dịu dàng nhìn mình chăm chú. Nhược Nhan thấy Vãn Thanh tỉnh liền đỡ nàng dậy.

      " sao."

      Lời của Phong Nhược Nhan khiến nàng an tâm.

      Nàng vén chăn lên đỡ Vãn Thanh xuống giường,

      "Ta phân phó bọn họ cho phép báo lại với Thượng Thư Đại Nhân cùng phu nhân, cha mẹ muội biết, muội hãy yên tâm ."

      "Cám ơn."

      "Ta với muội cần gì câu nệ như vậy."

      Vãn Thanh cười cười, có chút quen nàng săn sóc như thế, được nàng đỡ bèn vén rèm ra, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ bắt đầu tối, Vãn Thanh có chút lo lắng.

      " trễ thế này, ta cần phải trở về."

      "Ừ, ta đưa muội trở về."

      Xe ngựa lắc lư bắt đầu lại, Vãn Thanh ngồi ở trong xe ngựa rất nhàm chán, vén rèm xe lên nhìn cảnh vật bên ngoài.

      "Vừa ngang qua phủ đệ đệ ta, Thanh nhi có muốn vào xem chút hay ?"

      " cần."

      Vãn Thanh lắc đầu nhìn bên ngoài màn xe, trước mặt là tòa phủ trạch khổng lồ, xe ngựa dọc theo tường viện hồi lâu mới miễn cưỡng thấy đại môn cùng tấm biển, biển viết ba chữ “Dịch vương phủ” hết sức bắt mắt.

      Vãn Thanh nhíu mày, nhìn chỗ đại môn kia, nữ tử phong thái mị vặn eo lắc mông vào bên trong, mấy thị vệ gác cửa còn cung kính với nàng.

      Vãn Thanh nghe trong phủ của nữ tử tuyệt sắc, chẳng lẽ là , định nhìn kỹ chút, xe ngựa chạy nhanh qua.

      Sau khi Phong Nhược Nhan đưa nàng về phủ liền tiếp tục đến thăm. Nhàm chán mấy ngày, trong lòng Vãn Thanh uất ức, hôm qua thái y tới vết thương nàng tốt rồi, thân thể cũng có gì đáng ngại, nhìn dáng vẻ Mộc Thiên Hải hẳn là mấy ngày nữa đem Vãn Thanh nàng qua Dịch vương phủ.

      "Tiểu thư, lão gia gọi người qua."


      (1) Mạn Đà La: Tên loài hoa, còn gọi là hoa Bỉ Ngạn.
      Hình ảnh.
      Bỉ ngạn hoa - Mạn Châu Sa – Mạn Đà La
      Danh xưng:
      Tên tiếng Trung: Bỉ Ngạn hoa, Mạn Châu Sa Hoa, hồng hoa Thạch Toán, Thạch Toán, Long Trảo hoa, Vô Nghĩa thảo, San Ô Độc, U Linh hoa, Địa Ngục hoa, Tử Nhân hoa, Vong Xuyên hoa, …
      Tên tiếng Nhật: Higan Bana, Shibito Bana, Yuurei Bana, Manjushage, Sutego Bana, Kamisori Bana, Tengai Bana, Jigoku Bana, …
      Tên khác: Red spider lily, Cluster Amaryllis, Shorttube Lycoris
      Tên khoa học: Lycoris Radiata
      Bỉ ngạn hoa (Spider Lily)
      Loài hoa chốn hoàng tuyền
      Bỉ Ngạn hoa có 3 màu chính: Trắng, đỏ và vàng. Bỉ Ngạn Hoa màu trắng gọi là Mạn Đà La Hoa (mandarava), Bỉ Ngạn Hoa màu đỏ gọi là Mạn Châu Sa Hoa (Manjusaka).
      Ý nghĩa:

      Nhật Bản: Hồi ức đau thương
      Triều Tiên: Nhớ về nhau
      Trung Quốc: Ưu mỹ thuần khiết.
      Còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” .
      Đặc điểm
      Lycoris radiata thích nhiệt. Nó thích môi trường ấm áp. Khi nhiệt độ vào mùa hè quá cao, các cây Lycoris radiata chết. Các cây Bỉ Ngạn thường được trồng ở những khu vực có hệ thống thoát nước tốt để các bông hoa bị tổn hai và phát triển bình thường. Đặc biệt là khu vực trồng cũng bị ảnh hưởng bởi gió quá nhiều vào những tháng mùa đông.
      Ba ngày trước và sau xuân phân gọi là Xuân Bỉ Ngạn, ba ngày trước và sau thu phân gọi là Thu Bỉ Ngạn. Bỉ Ngạn hoa nở vào Thu Bỉ Ngạn, thời gian rất chính xác cho nên mới gọi là Bỉ Ngạn hoa.
      Trong Phật kinh có ghi “Bỉ Ngạn hoa, nghìn năm hoa nở, nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử.”

      Theo Zingblog

      (2) Sứ giả: Ở bản CV ghi là “Sứ giả Ba Lan”. Nhưng hoa Mạn Đà La là biểu tượng xuất rất nhiều trong Phật giáo xưa đến nay, tức là nguồn gốc phải từ Châu Âu. Vậy nên Au chỉ để là “Sứ giả” thay vì “Sứ giả Ba Lan” như tác giả.
      Last edited by a moderator: 9/10/14
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    5. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,902
      Chương 4.1: Vào Vương phủ

      Edit: August97


      Quản gia gấp gáp vội vàng chạy tới, hình như là có việc gấp.


      "Chuyện gì?"


      "Vương Gia tới, ở Đại đường cùng lão gia."


      Vãn Thanh cau mày, bước chân vẫn nhanh chậm. Sau thời gian chừng nén hương (15 phút) liền nhìn thấy Dịch vương tàn bạo trong truyền thuyết.


      Ba ngàn tóc đen được vòng lại sau lưng bằng chiếc trâm gỗ, gò má lăng giác như điêu khắc song lại mất dịu dàng. Toàn thân hắc y làm nổi bật lên vóc người cao lớn của , mày kiếm mắt sáng, mũi dọc dừa, sắc môi tự nhiên. Chỉ là mi tâm nhíu lại, dù chuyện cùng Mộc Thiên Hải cũng hề giãn ra.


      Vãn Thanh đứng đó lúc cho đến khi Mộc Thiên Hải nhìn thấy mình mới đến trước mặt hai người, Phong Huyền Dịch lạnh nhạt liếc nhìn nàng, chân mày càng nhíu sâu hơn.


      Quả thực là mỹ nam tử, song lại quá cao ngạo, trong lòng Vãn Thanh khinh thường, nhưng vẫn cung kính thi lễ.


      "Thanh nhi, Vương Gia tới đón con vào phủ."


      Giọng Mộc Thiên Hải lộ ra mấy phần an ủi, Phong Huyền Dịch đến chứng tỏ kính sợ Thái hậu .


      "Bây giờ?"


      "Ngươi muốn cùng Bổn vương?"


      Có lẽ nghe thấy giọng điệu miễn cưỡng của Vãn Thanh, Phong Huyền Dịch vui , giọng nam trầm thấp khiến người ta hoảng hốt.


      " dám, chẳng qua ta cảm thấy có chút vội vàng, đồ đạc cũng chưa thu thập."


      "Có cái gì để thu thập, những thứ ngươi cần vương phủ đều có."


      Phong Huyền Dịch vẫn chau mày, giọng có chút nhiệt độ.


      Mộc Thiên Hải cũng biết tình nguyện, chỉ có thể lúng túng đứng ra hoà giải.


      "Thanh nhi, ta phân phó nha hoàn giúp con thu dọn đồ đạc, con ở đây trò chuyện với Vương Gia, buổi trưa lưu lại ăn cơm, đến tối lại cùng Vương Gia về phủ."


      đợi hai người trả lời, Mộc Thiên Hải xoay người rời .


      Vãn Thanh nhìn nam nhân kiêu ngạo kia, chút hảo cảm, tựa lưng vào ghế, ngồi xuống nhìn nữa.


      Phong Huyền Dịch cũng thế. Mặc dù hai người ngồi đối diện, khoảng cách rất gần nhưng ai cũng nguyện ý nhìn đối phương, câu cũng cảm thấy nhục nhã bản thân.


      "Bổn vương khát."


      Yên lặng hồi lâu, rốt cuộc Phong Huyền Dịch vẫn phải mở miệng.


      bàn trà nơi hai người ngồi đều có bình trà, nghĩ rằng có thể sai khiến Vãn Thanh, Phong Huyền Dịch cũng tự mình động thủ.


      "Ngươi có tay?"


      Giọng điệu Vãn Thanh hết sức tốt, ấn tượng với vốn xấu, nhưng ngờ còn tự đại như vậy.


      Phong Huyền Dịch ngẩng đầu nhìn Vãn Thanh, trong mắt hơn mấy phần khinh thường,


      "Ngươi phải là vương phi Bổn vương sao? ly trà cũng rót được cho Bổn vương?"


      "Bưng trà rót nước là việc của người hầu, ta làm việc của người hầu chẳng phải làm xấu mặt Vương gia sao?"


      Vãn Thanh nhíu mày nhìn Phong Huyền Dịch, ánh mắt cũng tốt.


      Phong Huyền Dịch tức đến nghẹn lời, dù sắc mặt đen đến dọa người nhưng vẫn tự mình rót trà.


      Nhìn nhau chẳng gì, hai người trầm mặc hồi lâu, Mộc Thiên Hải mới trở lại, theo cạnh là Hạ Uyển Dung.


      Mắt Hạ Uyển Dung đầy nước, Mộc Thiên Hải vội cùng Phong Huyền Dịch đến hoa viên, là để lại gian riêng cho hai mẫu tử Hạ Uyển Dung cùng Vãn Thanh.


      Cạnh Hạ Uyển Dung buổi sáng, nội dung cũng chỉ xoay quanh việc dặn dò Vãn Thanh phải tuân theo nữ tắc, tam tòng tứ đức(1), cũng như chuyện phải săn sóc trượng phu ra sao.


      (1) Tam tòng tứ đức: Là những quy định mang tính nghĩa vụ đối với phụ nữ phương Đông xuất phát từ các quan niệm của Nho giáo.
      Tam tòng:
      • Tại gia tòng phụ (在家從父)[1]: người phụ nữ khi còn ở nhà phải nghe theo cha.
      • Xuất giá tòng phu (出嫁從夫)[2]: lúc lấy chồng phải nghe theo chồng.
      • Phu tử tòng tử (夫死從子): nếu chồng qua đời phải theo con trai.
      Quy định tam tòng khiến người phụ nữ khi xuất giá lấy chồng hoàn cảnh tốt hay xấu thế nào cũng trở thành người nhà chồng, chứ được nương nhờ ai nữa[3].
      Tuy nhiên vào giai đoạn sơ khai "Tam tòng" chỉ dùng để định vị trí của người phụ nữ trong gia đình khi làm nghi lễ. Khi ở nhà đứng sau lưng cha, lấy chồng đứng sau lưng chồng, chồng chết đứng sau lưng con
      Tứ đức:
      • Công: nữ công, gia chánh phải khéo léo. Tuy nhiên các nghề với phụ nữ ngày xưa chủ yếu chỉ là may, vá, thêu, dệt, bếp núc, buôn bán, với người phụ nữ giỏi có thêm cầm kỳ thi họa.
      • Dung: dáng người đàn bà phải hòa nhã, gọn gàng, biết tôn trọng hình thức bản thân
      • Ngôn: lời ăn tiếng khoan thai, dịu dàng, mềm mỏng
      • Hạnh: Tính nết hiền thảo, trong nhà nết na, kính nhường dưới, chiều chồng thương con, ăn ở tốt với em họ nhà chồng. Ra ngoài nhu mì chín chắn, hợm hĩnh, cay nghiệt[5].
      (Theo Wikipedia)
      Last edited by a moderator: 9/10/14
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :