Định Mệnh - Thiên Dực

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 52

      <img class="aligncenter" title="1" alt="" src="http://truclamsontrang.files.wordpress.com/2012/08/1.jpg?w=538" width="500" height="333" />


      Có ai hiểu thế nào gọi là:

      Xoay tròn và tách bánh ra       Liếm kem     Chấm vào sữa   Rồi ăn thử?

      *cười nham hiểm*

      Thế nhá!!!

      ___Hoa hoa tiểu Thiên Dực___



      _Theo như Nam Phong có , Huyền nhi, muội quen biết Ma Thiên Uy?_Vân Nam Du đặt dấu chấm hỏi to đùng đầu.

      _Cũng có thể là như vậy

      _Vậy muội có thể hơn về ?_Bách Chiến thẳng vào vấn đề để tránh ai kia nổi cơn ghen

      _o_O, muội có biết gì đâu

      _Sao lại , nhìn si tình thế cơ à_nam Phong – nổi cơn ghen, nhớ lại cảnh Ma Thiên Uy “bày tỏ nỗi lòng” với nàng mà muốn trài máu họng.

      _Phong, bình tĩnh, ta là có cái gì với cả.

      _Thanh minh là thú tội, nàng cần chối, ta biết mà_Hắn hớp 1 ngụm trà nuốt ực 1 cái đến kho chịu.

      _Ngươi… biết đừng có nhá, ta có là có nếu như người còn ta làm cho có để ngươi xem_Nàng đập bàn đánh rầm 1 cái khiến cho 2 khán giả bất đắc dĩ phải giật mình

      _A! có, ý ta phải như vậy_hắn giật nảy mình vôi chối bay biến

      _Thôi nào 2 người, bàn công việc chứ_Bách Chiến hơi nóng ruột, đẩy nhanh tiến độ công trính

      _A đúng rồi, bàn công chuyện cái đã_Nàng như sực nhớ ra, cười hề hề.

      !@#$%^&*()_+|!@#$%^&*()_+|

      (Thiên Dực: đây là cuộc hội thoại của 4 người, ta lười nên viết)

      _Theo tin mật báo, Ma Thiên Uy triệu tập cao thủ để thực kế hoạch của , rất có thể cài gián điệp vào chỗ chúng ta, vì vậy hãy cẩn thận_Nam Du chốt lại ý cuối cùng, nhìn bộ mặc Nam Du lúc này rất ư là nguy hiểm.

      _Rồi rồi, cẩn thận mà, huynh yên tâm, có muội ở đây_Nàng đáng lên tự sướng, đập vai Nam Du thùm thụp.

      _O…Oa…oáp!!!!!_Nàng ngáp 1 cái rớn, 2 tay đưa lên dụi dụi đôi mắt híp lại vì buồn ngủ

      (Thiên Dực: Lúc này ta cũng ngáp muốn rách miệng rụng răng đây)

      _Hì hì, , muội buồn ngủ quá, tạm dừng tại đây nhá, muội tìm Chu Công cái đã_Nói xong lại ngáp thêm cái nữa, xiêu xiêu vẹo vẹo rời khỏi bàn. =.=

      Thwong thay cho phận nam nhân, trắng ra là 3 nam nhân ngồi đơ như khúc gỗ, đúng là có sống dài sống dai mới biết mình sống dại

      Có thấy ai bàn đại mà buồn ngủ ?

      hết biết mà, nàng tham gia chính ự cũng chính là thảm họa.

      Viết đến đây thôi, tại ta trong tình trạng rất ư là buồn ngủ, ngồi nặn từng chữ vì vậy ý của ta cũng chính là cho Huyền ngủ để ta nối bước “ hùng” ngủ theo

      (Dực:cái này ta nghĩ là 1 đoạn chứ phải 1 chương a, mờ xong chương này đến ngày mai nữa là hết truyện ùi, này đau lòng a, truyện này SE nhá, ta thông báo trước, ai đọc được SE đừng nha, mặc dù cái SE này rất chi là )

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 53

      Còn nhớ câu hỏi lần trước của ta ?

      thực ra nó rất chi là trong sáng, chỉ là quảng cáo bánh thâu mờ, hồ hồ.

      Cái ta , chương này là chương cuối hình như ta viết hơi sơ sài a. Thông cảm chút, hồ hồ

      “”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”"”


      <img title="0bd5a48f37724e86f01f36ff" alt="" src="http://truclamsontrang.files.wordpress.com/2012/08/0bd5a48f37724e86f01f36ff.jpg?w=432&h=549" width="432" height="549" />


      Cái ta , là xui xẻo nha, chân chưa kịp bước phía sau đột nhiên 1 loạt tên lửa bắn tới.

      (Dưc: Nha cái ta tên lửa ở đây phải là tên lửa mà chính là tên lửa nha *phóng lánh nạn*)


      <img title="(Đọc tiếp...)" alt="" src="https://truclamsontrang.wordpress.com/wp-includes/js/tinymce/plugins/wordpress/img/trans.gif?m=1207340914g" />

      Cả phủ hỗn loạn tìm nơi tránh nạn, Nam Phong, bách Chiến cùng Nam Du lo tránh những mũi tên hiểm ác cùng với bảo vệ tính mạng cho mọi người trong phủ, riêng hắc Lam được Nam Phong phái tìm viện binh.

      Còn Thần Huyền, điều đầu tiên nàng nhớ tới chính là Nam Long cùng Nam Vy vẫn ở vường hoa.

      Cái ta nàng liền chạy vụt , bỏ lại sau là nàm tên lửa dày đặc.

      _Mẫu thân!! Mẫu thân a!!!

      Từ xa tiếng gọi thảm thiết của Nam Vy vọng tới, nàng vô tâm a, vẫn biết trong thời điểm này là rất nguy hiểm nhưng lại để cho chúng ở 1 mình, đáng trách a.

      ___________________________________________

      Trong vườn hoa, Ma Thiên Uy 2 tay túm cổ áo 2 đứa trẻ nhấc lên khỏi mặt đấy cười man rợi

      _Nào, hãy cứ kêu la , để xem nương các ngươi có tới cứu hay ?

      _Tiểu Vy, muội được khóc, quân tử chúng ta chấp loại tiểu nhân hèn nhát, được khóc nữa, còn khóc ta chơi với muội nữa_Nam Long quay sang quát thẳng vào mặt Nam Vy khiến con bé giật nảy mình ngưng khóc.

      _Tiểu Vy biết rồi, xú tiểu tử này đánh lại cha nương nên mới dùng chiêu vô sỉ thế này, tiểu Vy sợ đâu

      Nam Vy chùi nước mắt ngước lên nhìn Ma Thiên Uy với ánh mắt khinh thường.

      Phía , Ma Thiên Uy mặt mày xám xịt, cư nhiên lại bị 2 đứa trẻ vắt mũi chưa sạch sỉ nhục, thực thể chịu nổi, bất quá bây giờ thể giết tụi .

      ra lệnh cho thuộc hạ treo ngược 2 đứa lên càng cây

      _Để xem có ai đến cứu các ngươi . ha ha ha

      ……………………

      _MA THIÊN UY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

      Nàng chạy tới đứng đối mặt với Ma Thiên Uy giọng đầy căm phẫn

      _Đến rồi đây_ Giongj thản nhiên của khiến nàng tức lộn ruột, khí trở nên khó chịu.

      _Ha ha, cuối cùng em đến, nào chọn , em cứu đứa nào?_Hắn nhếch mép nhìn nàng cười đểu giả.

      Máu dồn lên tận não, nàng rằng xông lên với Diêm kiếm trong tay.

      Phòng thẳng về phía Ma Thiên Uy nhưng đường kiếm quá ư thô thế nên Ma Thiên Uy chẳng cần tốn sức cũng ns được

      cười khảy

      _Từ khi nào mà kiếm pháp của em trở nên dở tệ như vậy?

      Phực!!!

      Tiếng dây thừng đắt, bịch bịch, là tiếng 2 vật thể rơi xuống đất, đó chính là Nam Long và Nam Vy, chẳng có thời gian suýt xoa 2 đứa chạy ào đến đằng sau nàng.

      _Nào bây giờ quyết chiến công bằng nhá_nàng giơ ngón trỏ ra hiệu tuyên chiến.

      Lưu Huyền sáo rút ra, , 1 khúc nhạc được tấu len làm chấn động vùng khí dung quanh Ma Thiên Uy, vừa tấy khúc nhạc nàng vừa ra hiệu cho 2 đứa nhóc chạy chỗ khác.

      (Tiểu Dực: sao ta lại có hứng viết cái chương cuối này nhể?)

      Hàn khí tỏa ra từ chiếc sáo khiến cho đám người Ma Thiên Uy phải lùi dẫn về phía sau, riên – Ma Thiên Uy, vẫn đứng đó, từ từ rút Hỏa kiếm bất lâu nay dùng tới.

      Lưỡi kiếm rực đỏ 1 màu lửa  đánh tới, thực tệ, nàng sử dụng pháp để khiến phải từ bỏ việc tấn công để phong bế kinh mạnh, ai ngờ lại có thể vừa phng bế vừa tấn tông, nàng quả là đánh giá thấp Ma Thiên Uy này, thực phải là kẻ dễ đối phó.

      Này là àng gia tăng công lực nhưng sao vẫn hề hấn gì?

      Tiếng sao của nàng 1 lần nữa lại tỏa ra khí lạnh, bất quá lần nàng nó như mang 1 luồng khí từ bắc cực vậy làm cho khí ngày càng trở nên lạnh léo đến thể tả nối,

      Này là xung quanh nơi này tất cả đều lần lượt đóng băng thành những khối băng lớn, hơi nước trong khí cũng đóng băng thành những viên đá rơi xuống nên băng kêu lộp cộp.

      Ma Thiên Uy cũng chẳng phải tay vừa chỉ nhếch miệng cười

      Để xem lần này khí lực của ai hơn ai, do dự mà cắm thẳng Hỏa kiếm xuống nên băng lạnh ngắt, cứ ngỡ 1 thanh Hỏa kiếm bé chẳng thể làm gì 1 vùng hàn băng rộng lớn.

      Nhưng đó cũng chỉ là ngỡ mà thôi, vùng băng xung quanh thanh kiếm dàn tan ra rồi 1 lúc sau cả vùng băng cũng còn.

      nàng mồ hôi hột đậu đầy trán, ánh mắt tỏ ra hoang mang.

      _Huyền nhi?

      _Nương tử?

      -Mẫu thân?

      _…..

      Phía sau, mọi người cũng đến đầy đủ, nhưng điều đó làm cho nàng cảm thấy trút được gánh nặng

      Nàng quay đầu lại hét lớpc

      _Không được lại gần!!!!

      Nhận ra phần khí khác thường đám Nam Phong cũng thận trọng nhích lại gần

      _Kia chẳng phải hỏa kiếm sao?_Bách Chiến bất ngờ chỉ tay về thanh kiếm trong tay Ma Thiên Uy

      _Vì thế, nên lại gần, Mấy người mau tìm viện bính, quân của sắp tới nơi rồi! Nàng 1 bên chiến đấu 1 bên quay lại phía sau như ra lệnh

      Lập tức chẳng ai bảo ai mà tản tứ phía.

      Nơi này chỉ còn nàng và Ma Thiên Uy với bầu khí khó chịu.

      1 bên là hơi lạnh từ lưu Huyền sáo tỏa ra lạnh ngắt

      1 bên là khí nóng từ Hỏa kiếm.

      Mặc dù 2 người vẫn bất động nhưng thực chất 2 luồng khí đối nghịch nhau.

      Phía bên nàng cây cỏ đóng băng thành 1 khối lạnh lẽo.

      Phía bên Ma Thiên Uy tất cả bị ảnh hưởng bởi sức nóng mà khô héo..

      Này là từ Hỏa kiếm của thoát ra 1 con hỏa phụng

      Rồi bên nàng cũng thoát ra 1 con rồng

      Nước và lửa luôn đối nghịch nhau, nàng và cũng chính là đối đầu.

      Này là dường như công lực của nàng đủ nên phút chốc Long Dịch thủy của nàng bị hỏa phụng thiêu cháy.

      thực mạnh đến thế sao?

      Sức nóng của hỏa phụng lan tỏa đến tận chỗ nàng.

      Thực quên mất, nàng còn có Diêm kiếm, nàng dùng lực thu hồi thanh kiếm cắm thẳng xuống đất kia.

      Thanh kiếm như mũi tên xé gió quay trở lại tay nàng,.

      Ma Thiên Uy cũng vẫn cười khẩy 1 cái.

      _ Tahnh kiếm kia, với nội lực của em, liệu có thể thắng?”

      Diêm kiếm được angnf phóng lên, nhắm trúng tim Hỏa Phụng, từ 1 thanh Diêm kiếm bỗng nhiên tách ra hàng ngàn thanh kiếm khác khiến cho Ma Thiên Uy sửng sốt miệng há quên mất việc ngậm lại.

      Này, đây là tuyệt chiêu của nàng – Vạn kiếm xuyên tâm, nàng luyện đến tầng thứ 9, 1 chiêu này mà còn hạ được coi như nàng thua.

      Ma Thiên Uy phút chốc nhận ra uy lực từ chiêu của nàng, 1 năm phòng thủ 1 năm lại vận tội lực tiếp viện cho Hỏa Phụng tạo thành 1 vùng kết giới.

      khói khăn, mồ hôi bắt đầu khiến cho y phục dính sát vào người, khó chịu nhưng giờ phải lúc khó chịu hay khó chịu cái chính là nàng pahir vận lực mà xuyên qua cái keeys giới ghát kia.

      Này là từ khuon miệng của nàng có 1 thứ chất lỏng rịn ra, này mùi tanh.

      Ma Thiên Uy nhìn thấy nàng hộc máu, long tâm tràn lên 1 cỗ đau đớn, muốn làm nàng bị thương chỉ là muốn nàng trở về bên àm thôi, 1 phút mềm lòng, lực đạo tay giảm .

      Đây chính là cơ hội, cơ hội để nàng phản kích, hàng vạn thanh kiếm dần phá lớp kết giới kia.

      Ma Thiên Uy cũng vì thế mà gục xuống nhổ ra 1 ngụm máu tươi.

      Chinh là lúc đó dùng quá nhiều nooiuj lực để tạo kết giới thế mà nó lại bị phá hủy khiến cho nội quan của bị tổn hại ít.

      Hoa r Phụng còn được lớp kết giới bảo vệ, nó hoảng loạn bay tứ phía nhưng hàng vạn thanh kiếm của nàng vẫn buông tha mà bám sát.

      Hỏa Phụng nhả ra từng đám lửa lớn thiêu rụi tất cả, nàng cũng dễ dàng gì mà  bị dính.

      Này là, lúc này nàng dùng hết sức mà điều khiển kiếm xuyên quan tim của hỏa Phụng, trái tim của 1 con chim lửa hóa ra cũng mang sức mạnh của lửa, nó thực thiêu rụi thanh kiếm của nàng.

      Quá bàng hoàng vì việc nàng nàng để ý rằng 1 đám lửa mà Hảo Phụng nhả trước khi bị nàng đâm xuyên tim tiến về phía nàng.

      Bỗng nhiên có 1 bóng đen lao tới đỡ cho nàng ngọn lửa kia.

      Rồi bóng đen kia gục xuống, nàng thể làm gì khác ngoài việc đưa tay ra đỡ cái bóng đen kia.

      Bóng đen quay lại nhìn nàng mỉm cười.

      Ma Thiên Uy, đó là ma Thiên Uy, chắn cho nàng, cứu nàng 1 mạng.

      Ma Thiên Uy nhấc cánh tay lên chạm vào gò má nàng ướt đấm những giọt nước mắt từ khi nào.

      _Em được…..

      Thân thể Ma Thiên Uy tự dưng biến mất tay nàng.

      1 dấu vết

      nàng thất thần nhìn đôi bàn tay mình nhúc nhích

      Chính lúc này đám Nam Phong đến, nàng quay lại nhìn họ với đôi mắt ướt đẫm

      _Tiểu Huyền, Sao rồi, Ma Thiên Uy đâu?_Nam Du mất kiên nhẫn khi thấy Ma Thiên Uy đâuu cả

      _Hắn….

      Nàng cúi mặt dám nhìn bọn họ, chợt nhận ra đôi chân mình có chút lạ thường, nó lúc lúc rồi đột nhiên trở nên vô hình.

      Cais mảng vô hình đó dần leo lên

      Đám Nam Phong cũng khỏi hốt hoảng chạy đến bên nàng

      _Huyền nhi, muội làm sao thế?_Bách Chiến hốt hoảng nắm lấy đôi vai bé của nàng gấp gáp hỏi

      _Muội….muội……

      Lúc này nửa thân dưới của nàng còn hữuở  nơi này nữa

      Có nghĩa là nàng sắp biến mất, nàng sắp rời khỏi thế giới này?

      _KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

      Sau tiếng hét, ai còn thấy bóng dáng nàng nữa, nàng biến mất khỏi thế giới này

      Dưới đất, Lưu Huyền sáo nằm im, nó chính là vật cuối cùng mà nàng để lại.

      Nơi này còn gì liên quan đến nàng nữa rồi.

      Đấm người như chết đứng tại chỗ, gì, có 1 hành động hay cử chỉ gì cả.

      Chỉ có những giọt nước mắt rơi gò má

      Ai nam nhân thể khóc?

      Ai ý chí nam nhân là sắt đá?

      Lúc này đây, trong tâm của 3 nam nhân cảm thấy như có cái gì đó bóp nghẹt, họ như thể thở nỗi, ra của nàng quá đột ngột, biết nàng đến nơi nào mà lại để họ ở lại với nỗi đâu thể lấp đầy

      Cố phỉ nàng trở về thế giới vốn dĩ là của nàng

      ________________________END______________________

      (Dực: Oi cái kết này nó chuối quá chừng a)

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :