1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[Đồng Nhân] Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn - Mặc Giản Không Đường (92C + 2PN)*ĐÃ HOÀN*

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. minmin1009

      minmin1009 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,785
      Được thích:
      546

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      @minmin1009: xin lỗi bên đó k có ảnh minh họa, hông lẽ mình tự ý cho hình vào

    3. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,902
      @PHUONGLINH87^^ :) mình nghĩ cho thêm hình ảnh minh họa thôi đâu có ảnh hưởng gì nhiều, giữ đúng nội dung là đc rồi.
      Nếu bên bạn lấy truyện đồng ý, phiền bạn cho mình cách liên lạc, mình hỏi và xin phép bên đó cho phép đưa cover truyện vào topic.

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077

    5. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      Chương 44: Tìm cứu viện
      EDIT: VÂN TÍCH
      NGUỒN: http://donjuaninlove94.wordpress.com/



      Vội vội vàng vàng đến sau núi, lúc này ít người vây quanh đây, đều đứng hết ở vách núi, chụm đầu vào bàn bạc, còn có người cầm dây thừng cố sức kéo. Chân ta tự giác liền run rẩy, liều mạng chạy đến xem, lại thấy có người đứng đo hét lớn: “Kéo lên kéo lên, cố thêm chút nào, mọi người cùng kéo!


      Chẳng lẽ…Bọn họ sao?



      Trong lòng ta vui vẻ, nhưng khi chạy tới vách đá, mới phát ra chiều dài dây thừng chỉ có thể dài vừa đủ cho Chúc Đài bám. Mặt nàng đầy bụi, nỗ lực phối hợp với lực kéo của mọi người mà trèo lên.



      Đài!” Lương Sơn Bá vọt qua vài bước, thấy Chúc Đài có chuyện gì, vẻ mặt kinh hỉ, lại chạy qua góp thêm chút sức để kéo. Trong nháy mắt, trái tim ta dường như ngừng đập, nhìn khắp nơi cũng thấy bóng dáng của Mã Văn Tài, khỏi lo lắng túm lấy tên học sinh, hỏi: “Sao lại thế này, các ngươi chỉ cứu Chúc Đài sao? Thế còn Mã Văn Tài đâu, chẳng phải và Chúc Đài cùng ngã xuống sao? Các ngươi nhiều người đứng ở đây làm gì, còn mau cứu !”



      “Văn, Văn Tài huynh, rơi xuống sâu hơn.” Cái tên học sinh bị ta túm quần áo thấy ta tức giận hoảng sợ, cuống quít chỉ tay về phía vực thẳm, ta nhìn theo hướng chỉ, phát ra chỗ Mã Văn Tài rơi xuống thấp hơn so với Chúc Đài khoảng hơn mét rưỡi, hai tay cố nắm chặt vào cái gốc cây lớn, hai chân hoàn toàn có điểm tựa, dưới chân là địa hình lòng chảo, nước sông chảy xiết xuôi dòng, tình thế hết sức nguy cấp.



      Tên học sinh kia còn : “Diệp huynh, ngươi đừng vội, Văn Tài huynh vẫn còn chưa rơi xuống mà, bám ở bên kia. Bây giờ dây thừng đủ dài, có người chạy về trường tìm thêm rồi, tại việc cứu Chúc Đài quan trọng hơn, Văn Tài huynh phải chờ đến lúc lấy thêm dây thừng mới có thể tiến hành kéo lên được… ”



      hươu vượn”! Ta tức giận đến mức mặt cũng xanh mét, cái gì gọi là trước cứu Chúc Đài quan trọng hơn, sau đó mới tìm cách cứu Mã Văn Tài? giờ treo lơ lửng, chừng giây sau rơi xuống rồi, các ngươi còn mau nghĩ biện pháp khác để cứu người, còn đứng đây chờ dây thừng?

      Ta suy nghĩ chút, lại hỏi người kia: “Dây thừng dài khoảng bao nhiêu?”



      “Năm mét.” Đối phương hình như hiểu tại sao ta hỏi điều đó, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời.



      Năm mét, như vậy là đủ rồi. Ta cũng cao tầm mét rưỡi. “Đưa dây thừng cho ta!” Mắt thấy Chúc Đài vừa mới cố sức trẻo lên được rồi, Lương Sơn Bá cùng với Vương Huệ chạy lại lo lắng quan tâm nàng thế nào, hoàn toàn quên dưới vực còn có người, khiến ta khỏi tức giận, đoạt mạnh lấy dây thừng.



      Lương Sơn Bá lúc này mới nhớ đến Mã Văn Tài còn ở dưới vực, vội vàng tỏ vẻ xin lỗi muốn đến hỗ trợ, nhưng vì cánh tay của Chúc Đài bị thương, máu tươi chảy đầm đìa mà vẫn cố kéo cái tay bị thương chạy lại xin giúp nên cuối cùng hai người họ đều bị Vương Huệ kéo y xá. Ta nhìn màn diễn tình thương mến thương khôi hài này, cảm thấy thực chán ghét, liền đem dây thừng cuốn quanh cổ tay hai vòng, ra dấu bảo Tuân Cự Bá cùng những người khác nhớ giữ dây cho chặt, bản thân bám vào vách tường, từng chút từng chút trèo xuống. Mơ hồ nghe thấy Mã Văn Tài kêu to cái gì đó, ta tự động cho là kêu cứu, trong lòng càng cuống, vội vàng đẩy nhanh tốc độ, suýt nữa hai lần trượt chân. vất vả mới tiếp cận được cái cây kia, kết quả lại nghe thấy Mã Văn Tài chửi ầm lên:



      “Diệp Hoa Đường, lên cho ta! Ai cho phép ngươi xuống đây! Ta phải ngươi cứ lên, chờ có dây thừng cứu ta sao. Bản công tử võ công rất tốt, ngày đêm treo cây này cũng chết được!”



      Ngươi chết ! Cái cây kia, rễ cũng trốc ra rồi, còn tiếp tục đu như vậy nữa, qua mấy giây nữa ngươi chắc chắn rơi xuống! Bất quá, lúc này tình thế nguy ngập, ta cũng muốn đấu võ mồm với Mã Văn Tài, lại xuống chút nữa, xác định là dây bị kéo đến cực hạn rồi, liền cẩn thận bám chân vào vách đá, hướng về phía Mã Văn Tài, hô to: “Văn Tài huynh, ngươi lùi lại chút, bám lấy đùi của ta !”



      Điều đáng là, biết Mã Văn Tài xui xẻo thế nào lại rơi xuống đúng chỗ này, vị trí của ở phía vách núi dựng thẳng, mà lại hơi chếch ra bên ngoài, hơn nữa, cái cây kia cũng vươn ra phía ấy, vì thế nên có cách nào đưa dây thừng đến chỗ của được. tại ta cột dây thừng xuống, cũng coi như miễn cưỡng đủ đến chỗ . Tiếp theo chỉ cần nỗ lực chút, nắm chặt ta mà lên coi như xong. Bất quá, đường có thể đá rơi mấy viên đá xuống đầu ta, nhưng mà chuyện này cũng còn cách nào khác.



      Nhưng cái này vẫn chưa tính là gì, vấn đề chủ yếu là dây thừng này có lẽ chịu nổi sức nặng của cả hai người. Chuyện này ta cũng có cách giải quyết rồi, chính là ta tạm thời ở lại dưới vực, dùng chân mượn lực bám vào cái cành cây, như vậy gia tăng sức nặng cho sợi dây, chờ Mã Văn Tài lên được rồi ta lại theo đường cũ lên. Kể cả vạn nhất có cẩn thận rơi xuống sông, chỉ cần đừng rơi trúng tảng đá đối với ta cũng thành vấn đề, dù sao bơi lội ta cũng khá thông thạo.



      Mã Văn Tài biết là nghĩ thế nào, vẫn cứ ta lên trước , chờ dây thừng đến lên sau. Ta lại dám cho biết, nếu có dây thừng mọi người sớm mang ra rồi. Trước đây vài hôm, Lương Sơn Bá bọn họ để ứng phó với chuyện Trần phu tử và Vương Trác Nhiên gây khó dễ, làm đường ống dẫn nước đưa nước suối từ sau núi về, vì thế cũng dùng hết dây thừng, dây thừng mới còn chưa mua. tại, lâu như vậy còn mang dây thừng tới, tám phần chính là tìm được trong trường, phải ra ngoài mượn hoặc là mua.





      Huống chi, người mang dây thừng cứu người dễ, nhưng với người ở dưới vực, có thể kiên trì được bao lâu đây?



      “Văn Tài huynh, đừng nghĩ nhiều, cứ lên . Nắm lấy chân ta rồi trèo lên dây thừng, ta có chuyện gì cũng trách ngươi, đừng làm mọi người lo lắng.”



      Tay ta treo ở vách núi bị cạnh sắc cắt qua da, cổ tay buộc dây thừng cũng bắt đầu tê dại. Mã Văn Tài rốt cục nhiều nữa, cắn chặt răng, phen túm chặt chân ta, trèo lên. Dây thừng phải chịu sức nặng của cả hai người, khỏi bắt đầu rung rinh. Ta cắn chặt răng, liều mạng đứng trụ ở khối đá chòi ra, tay cũng dùng sức bám chặt vách tường nham nhở, nỗ lực làm giảm bớt sức nặng, cũng chỉ là mấy chục giây, mà khiến ta tưởng như vài canh giờ qua vậy. Ta chỉ còn cảm giác được tay Mã Văn Tài theo chân ta chậm rãi bò lên thắt lưng, cuối cùng lại đè lên vai ta mượn lực, nhanh chóng túm lấy sợi dây thừng!



      Đứng vách núi, mọi người vỗ tay hoan hô, ta cũng thở phào nhõm, liếm liếm đôi môi lúc nãy vì khẩn trương mà bị ta cắn nát, thúc giục Mã Văn Tài mau trèo lên. Mã Văn Tài cũng minh bạch tính toán của ta, dồn dập thở dốc, khẽ với ta: “A Đường, cố kiên trì thêm chút, chờ ta, ta nhất định để ngươi bình an vô trở về!”



      Ta lên tiếng đáp ứng, Mã Văn Tài liền chậm trễ, nhanh chóng trèo lên. hổ là học sinh võ công cao nhất toàn trường, cho dù treo lơ lửng ở vách núi lâu như vậy, tốc độ vẫn rất nhanh, chứng tỏ bắp thịt phải rất mạnh mẽ. giống như ta, sau khi xuyên thân mình liền trở nên vô dụng, cái tay bị cuốn dây thừng kia toàn bộ bầm tím, đau thấu xương tủy, hẳn là ngày mai bị sưng lên.



      ra, nếu muốn như vậy xuống núi, dây thừng buộc ở chỗ thắt lưng mới là đúng chuẩn. Nhưng lần này, vốn là vì dây thừng đủ dài để đến chỗ Mã Văn Tài, ta còn muốn cuốn hai vòng lưng, vậy còn cứu được người ta sao? Bắt đứng giữa trung mà nhảy lên nắm lấy ta là điều tưởng rồi. Bất quá lại tiếp, vừa rồi vì quá sốt ruột, ta cũng chưa kịp hỏi Chúc Đài xem có chuyện gì xảy ra, mà nàng và Mã Văn Tài cùng rơi xuống dưới vách núi. có việc gì đến sau núi tán gẫu cái gì chứ!



      “A Đường!”



      Chính vào lúc ta miên man suy nghĩ giữa trung, Mã Văn Tài nhanh chóng trèo lên đỉnh núi, cũng nghỉ ngơi mà nhanh chóng gia nhập đôi ngũ kéo dây. Thấy bình yên vô , ta cũng yên tâm, lật tay nắm lấy dây thừng, trụ chân vào vách đá để lấy lực trèo lên.



      Tay phải hoàn toàn tê bại, ta đành phải dùng tay trái để bám chắc dây thừng, dưới chân luôn để ý chỗ đá có thể mượn lực, bên tai nghe thấy mọi người ngừng cổ vũ ta cố lên, trong tình cảnh ấy, ta nỗ lực trèo lên.



      Dần dần, ta có thể nhìn thấy gương mặt của mọi người vách núi. Ngoài Mã Văn Tài và Tuân Cự Bá, ngờ còn có cả đám người Lương Sơn Bá, Chúc Đài, Vương Lan. Chỉ là ta có nghĩ tới, càng trèo lên cao, phía sau lưng, cỗ gió lạnh thổi tới, lạnh đến thấu xương, làm ta tự chủ được mà rùng mình.



      Bây giờ còn là mùa hè, làm sao mà gió lại như thế a?



      Ta thậm chí còn cảm thấy cả trái tim của mình cũng sắp bị lạnh đến đóng băng rồi, nhưng cũng ngay trong lúc đó, khi mà trong gian ồn ào náo động những tiếng tranh cãi ầm ĩ ngớt, ta lại có thể nghe thấy ràng tiếng động cực phía đỉnh đầu.



      Thanh cực , thanh thanh thúy thúy, lại khiến trái tim ta vỡ thành từng mảnh.



      – Bành!



      Dây thừng, đứt rồi.



      Trước mắt của ta, tất cả mọi thứ đều mờ nhòa, ta chỉ còn kịp kêu lên sợ hãi, sau đó cả người đều rơi nhanh xuống dưới vực! Bên tai là tiếng xé gió, tựa hồ còn có chút tiếng kêu thê lương của ai đó. Ngay lúc thân thể ta rơi vào trong nước, xuyên qua những gợn sóng phập phồng, ta mơ hồ nhìn thấy vách núi, người nhảy xuống, động tác nhanh nhẹn và quả quyết.
      thomap thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :