1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[Đồng Nhân] Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn - Mặc Giản Không Đường (92C + 2PN)*ĐÃ HOÀN*

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      Chương 70: Tài nghệ
      EDIT: VÂN TÍCH

      “A, hai vị, các ngươi như vậy là ổn. Hai vị nương này tuy xinh đẹp, nhưng lại cao quý như vậy, chỉ cần nhìn cũng biết là thiên kim tiểu thư nhà quyền quý. Thế mà lại khóc lóc gì khi bị hai người đưa đến nơi này, chắc chắn là các người có mưu gì đây?”



      Tú bà vẻ mặt soi mói, nhìn chằm chằm ta và Chúc Đài. Lương Sơn Bá và Tuân Cự Bá liếc nhau cái, sau đó tiến lên từng, nghiêm trang :

      “À, là như vậy. Hai vị nương này, từ muốn được làm kĩ nữ, thế nên ấy khóc lóc gì, chẳng lẽ lại có vấn đề gì sao? Huống hồ ngươi vốn chỉ cần nương, chúng ta lần này xem như đưa đến hai người, để cho ngươi chọn, ngươi còn đa nghi?”

      “Tuân Cự Bá!” Chúc Đài tức giận kêu tên . Ta đối với tính tình của Tuân Cự Bá sớm quen thuộc, lúc này lạnh nhạt có chút phản ứng nào. Tú bà vẫn nhíu mày như trước, lắc đầu : “Trông các có vẻ rất đẹp, nhưng mà làm nghề này mà có thái độ như thế chưa chắc có thể trở thành cây hái ra tiền đâu? Trông các lạnh lùng như vậy, ta sợ rằng đàn ông có cảm giác gì với các đâu. Nếu hai người sao giữ các đó lại mà lại mang đến đây bán?”

      “Rốt cục bà muốn thế nào mới chịu đồng ý?” Ta nghe những lời của tú bà, liền hiểu là muốn ép giá, liền nhịn được cắt ngang lời của nàng.

      “Cái đó phải xem các ngươi biểu thế nào. Chỉ cần tất cả đàn ông ở đây thích là được, bọn họ thích ai, ta liền giữ người đó, lúc đó các ngươi có cầu gì ta cũng đồng ý, cần nhiều lời vô nghĩa.”

      Ý bà ta là muốn chúng ta biểu diễn tài nghệ sao?

      Ta quay đầu nhìn Chúc Đài, nàng cũng nhìn ta, thấp giọng hỏi: “Diệp Hoa Đường, ngươi biết đánh đàn ?”

      “Buổi học đánh đàn ngươi cũng phải chưa nghe thấy tiếng đàn quỷ khóc thần sầu của ta a…” Từ đó về sau, mỗi lần học đánh đàn đều là Mã Văn Tài đàn hết, phần cũng là vì Trần phu tử vừa thấy ta chạm vào đàn liền run rẩy cả người.

      Chúc Đài hiển nhiên cũng nghĩ tới chuyện này, do dự chút, lại dò hỏi: “Nếu ta đánh đàn, ngươi khiêu vũ, được ? Bất quá, ngươi biết khiêu vũ sao…”

      Kỳ thực lúc ta còn rất từng học múa balê, nhưng mà nhiều năm luyện tập cũng sớm quên sạch. Cho dù còn nhớ, dưới hoàn cảnh này cũng thích hợp nhảy cái đó, ta nghĩ nghĩ, cho nàng: “Ta múa kiếm.”

      “Múa kiếm?” Chúc Đài sửng sốt, hiển nhiên có chút dám tin, “Ngươi ở đây biểu diễn tài nghệ, là muốn múa kiếm?”

      “Ngươi yên tâm .” Ta nhàn nhạt cười , “Cái này phải là cầm kiếm chém giết, chẳng qua trong vũ đạo phải có kiếm làm nền thôi.” Múa kiếm là vũ đạo thời Đường Tống soạn ra, cũng khó trách Chúc Đài biết. Lúc đầu, múa kiếm là dành cho nam, cho nên rất mạnh mẽ nam tính, sau lại dần dần phát triển thêm cả điệu múa kiếm cho nữ, vừa thanh lịch vừa mềm mại nữ tính. Bởi vì lúc trước trong võ quan có thanh kiếm làm bằng gỗ đào, phi thường xinh đẹp, ta rất thích, cho nên mới học múa kiếm.

      Sau khi xuyên , tại thân thể này cực kì mềm dẻo, cho dù là động tác khó, ta cũng tin mình có thể làm được.

      Bởi vì lúc vội vàng, ta và Chúc Đài đều tùy tiện mặc bộ nữ trang màu trắng. Mà giờ muốn múa kiếm, ta đành phải vào bên trong thay bộ váy dài màu đỏ tươi, trong tay cầm hai thanh kiếm, lạnh lùng đứng đài. Chúc Đài ngồi góc đài, trước mặt đặt cây đàn tranh, mọi người xung quanh nhìn thấy chúng ta, khỏi đều dừng lại động tác, bắt đầu xôn xao chỉ trỏ vây quanh.

      Chúc Đài ngón tay tung bay dây đàn, bắt đầu đánh khúc. Kỳ thực ta múa kiếm, kéo đàn nhị mới là thích hợp, bất quá đàn cổ cũng được. Tài đàn của Chúc Đài rất tốt, điểm này ta tin được nàng.

      Theo tiếng đàn vang lên, ta giơ tay tạo thế, thân thể trước quỳ gối thấp, chậm rãi tiến về phía trước, lẳng lặng múa song kiếm trong tay, kiếm gỗ màu đào, cùng với ta thân váy hồng, cao thấp bay múa.

      Dưới đài, ánh mắt mọi người đều bị chúng ta hấp dẫn, ít nam nhân buông trà trong tay xuống, bắt đầu tập trung tinh thần nhìn thẳng vào khán đài. Động tác của ta lúc đầu còn cứng ngắc, dần dần trở nên thành thạo, trường kiếm trong tay hiên ngang xoay tròn, tùy theo tiết tấu mà nhanh hay chậm. Chúc Đài trong mắt ánh sáng chợt lóe, ngón tay đàn cũng càng lúc càng nhanh, tiếng đàn cũng từ trầm thấp mà ngân lên cao vút, cuối cùng lại mang chút tiếng động của vó ngựa rầm rầm. Tốc độ múa kiếm của ta cũng theo đó mà càng lúc càng mau, bước chân tự do di động, ở khán đài xoay tròn vòng, khắp nơi chỉ còn thấy bóng kiếm màu hồng loang loáng. Đến lúc Chúc Đài đàn xong, ta liền dừng lại bước chân, thân thể khẽ cúi, song kiếm cao thấp, dây đeo kiếm màu hồng cũng rơi xuống hòa lẫn vào tóc mái.

      Dưới khán đài, vang lên trận trầm trồ khen ngợi, còn ít nam tử lớn tiếng muốn dùng vàng đổi mang ta và Chúc Đài . Ta hơi hơi ngẩng đầu, mơ hồ nhìn thấy Tuân Cự Bá cùng tú bà cười toe toét trao đổi khế ước bán thân, hơn nữa dẫn Cốc Tâm Liên ra ngoài, trong lòng ta khỏi buông xuống được tảng đá lớn, thân thể cũng cảm thấy nhõm hơn. Chúc Đài tiếng đàn lại vang, ta điểm mũi chân, đem kiếm quét ngang khán đài, tay phải thuận thế đỡ kiếm, mượn cơ hội nhìn xuống dưới đài. Ai ngờ nhìn thấy, nhưng vừa nhìn xuống, ta liền phát , phía trước tấm bình phong, Mã Văn Tài và Trần phu tử, hai người này đực mặt nhìn ta khiêu vũ, biết rốt cuộc đứng đó được bao lâu.

      Ta bị dọa đến cả kinh, bước chân nhảy múa nhất thời loạn nhịp. Thấy bước chân ta lảo đảo, tiếng đàn của Chúc Đài cũng hơi ngừng lại, có chút bất mãn nhìn ta. Lúc này Lương Sơn Bá cũng phát ra Mã Văn Tài và Trần phu tử, khỏi sốt ruột nhảy lên đài, vội vàng kéo ta và Chúc Đài, miệng ngừng giục chúng ta chạy mau. Mã Văn Tài lại sưu cái nhảy lên đài, đứng chắn trước mặt chúng ta, lạnh giọng quát:

      “Muốn trốn đâu!”

      Ta thấy mặt còn có chút ửng hồng, liền theo bản năng hỏi lại: “Văn Tài huynh, ngươi vẫn chưa hết sốt à?” Lương Sơn Bá lại dùng sức kéo ta, kêu lên: “Ngươi trước tiên đừng có băn khoăn mấy thứ đó, Trần phu tử ở đây, nếu chạy kịp mất!” xong liền quay đầu về phía dưới đài, la lớn:

      muốn cướp nương này đấy, ai ngăn được , nương này lấy người đó!”

      Trong tay Lương Sơn Bá vẫn còn thừa bản khế ước bán mình, liền dùng sức ném , mọi người xung quanh thấy thế, liền đồng loạt lao lên, ào ào cướp đoạt. Mã Văn Tài nghẹn hơi, cất bước định hướng tới chỗ của chúng ta, lại bị Lương Sơn Bá dùng đàn cổ ném tới, liền nhanh chóng lùi lại phía sau. Ta nhìn thấy Trần phu tử cũng chạy tới đây, lại nghĩ đến Mã Văn Tài là theo ông ta đến đây, khỏi có chút sợ hãi, liền thèm nghe lời giải thích của Mã Văn Tài, ném song kiếm vội vàng cùng Lương Sơn Bá và Chúc Đài chạy vào trong Chẩm Hà lầu. Mơ hồ trong lúc hỗn loạn ta còn nghe thấy tiếng tú bà kia kêu to mau bắt chúng nó lại, đáng tiếc người quá nhiều, đám khách đều tranh đoạt tờ giấy bán mình ngụy tạo kia, khiến cho đám người của tú bà thể xông vào.

      Mã Văn Tài đuổi theo rất nhanh, xa xa cách cái hành lang lớn tiếng gọi tên ta và Lương Sơn Bá, còn bảo chúng ta đứng lại. Nhưng mà Trần phu tử còn phía sau , dưới tình cảnh này ai dám đứng lại a? Chúng ta mấy người càng chạy nhanh hơn, Chúc Đài cũng lấy ra thỏi vàng giao cho vài nữ tử thanh lâu dựa vào lan can xem náo nhiệt, thỉnh các nàng giúp đỡ cuốn lấy Mã Văn Tài và Trần phu tử. Loại nữ tử này chỉ cần thấy vàng, tự nhiên là vui vẻ đáp ứng, lập tức vây lấy hai người kia.

      Ta trong lúc chạy quay đầu liền thấy Trần phu tử bị đám nữ nhân ăn mặc thiếu vải vây quanh, sau đó kéo luôn vào phòng. Lại thấy đám khác vây lấy Mã Văn Tài, khiến ta hiểu tại sao bước chân lại lảo đảo chút. Thẳng đến khi nhìn thấy tên kia dùng dải lụa hồng trói tất cả đám nữ nhân kia lại, cái cảm giác kỳ quái kia mới biến mất. Bất quá, cứ như vậy, chúng ta vẫn còn nguy hiểm, Lương Sơn Bá cùng Chúc Đài trong lúc gấp gáp này quẹo vào trong cái phòng, thuận tiện cũng kéo ta vào.

      Vừa mới vào phòng, thấy mùi hương ngào ngạt. Nơi này trang trí hoa lệ, hẳn phải là phòng dành cho các nương lầu xanh bình thường. Lúc này, lại nghe thấy thanh phẫn nộ từ giường vang lên: “Ai đấy! Các ngươi to gan đấy, dám tùy tiện xông vào phòng.” xong liền thò chân xuống giày, ta ngẩng đầu liền thấy, kinh ngạc phát đây phải là ai xa lạ, mà chính là người vừa từ trường rời , Mã thái thú!

      , rời khỏi trường là vì đến Chẩm Hà lầu…Chẳng lẽ Mã Văn Tài là cùng với ?

      Ta lúc này mặc quần áo nữ nhân, sợ bị nhìn ra sơ hở, vội vàng quay đầu che mặt lại. Cũng may mắn Mã thái thú nhìn thấy ta mặc đồ con , cũng thèm quan tâm, lại thấy Lương Sơn Bá, mà Lương Sơn Bá giờ nhìn chằm chằm . Hai người họ đều sửng sốt, đồng thời kinh ngạc kêu lên:

      “Là ngươi!”

      “Thái thú đại nhân, sao đại nhân lại ở đây?” Lương Sơn Bá vội vàng chắp tay cúi đầu. Mã thái thú cũng có chút xấu hổ, bản thân đến đây là để tìm người bạn, lại hỏi sao Lương Sơn Bá cũng ở đây, Sơn Bá huynh liền lắp bắp là để cứu người bạn.

      Mã thái thú người chỉ mặc bộ quần áo bên trong màu trắng, lại có chút nhàu nhĩ, ràng vừa mới thay xong. Phỏng chừng cứ cho là tìm bạn, cũng là hồng nhan tri kỷ rồi. Bất quá, lời này chúng ta tự nhiên dám ra, Lương Sơn Bá chỉ có thể lắp ba lắp bắp mà với Mã thái thú: “Xin thái thú đại nhân mau chạy , bây giờ chạy có lẽ vẫn còn kịp đấy.”

      “Hừ, thế nào, cậu nghĩ cậu bắt được ta, nên muốn uy hiếp ta sao?” Lúc Mã thái thú chuyện, rất nhiều chỗ giống hệt con trai của . Lương Sơn Bá cũng để ý nhiều, tiếp tục khẩn thiết : “ ạ, là vì Văn Tài huynh đuổi đến đây…”

      “Văn Tài!” Mã thái thú lập tức trợn mắt nhìn, cả kinh vòng vòng tại chỗ, hoảng loạn , “Sao nó lại đến đây?”

      Xem ra Mã Văn Tài còn biết chuyện cha tìm bạn bè ở lầu Chẩm Hà nha.

      Lúc này, chỉ nghe thấy tiếng nữ tử nhu nhược cũng từ giường vang lên: “Sao Mã đại nhân lại hốt hoảng như vậy, Văn Tài là ai?”

      “Văn Tài, Văn Tài là con trai ta!” Mã thái thú gấp đến đầu đầy mồ hôi, nắm lấy áo ngoài khoác tạm lên người, lúc này đột nhiên nhìn thấy ta trốn sau bức bình phong, tựa hồ cảm thấy có chút quen mắt, nên định tiến lại xem.
      thomap thích bài này.

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      Chương 71: Câu dẫn
      EDIT: VÂN TÍCH

      Hỏng bét, lần này nếu bị Mã thái thú phát ra, đời ta coi như xong rồi!

      Ta dám làm ra động tác quá lộ liễu, chỉ ngừng dùng ánh mắt ám chỉ cho Lương Sơn Bá, Lương Sơn Bá cũng nhìn ra tình huống ổn, vội vàng tiến lên trước, dùng thân thể chắn trước mặt ta, làm bộ có nhìn ra Mã thái thú là muốn lại gần để xác định ta và Chúc Đài có phải người quen hay , mà mực nghĩ rằng định ra cửa chạy trốn, trong miệng ngừng với Mã thái thú: “ được, được. Chạy đường này gặp Văn Tài huynh mất!”

      “Vậy phải làm sao bây giờ?” Nhắc đến Mã Văn Tài, Mã thái thú đầu óc liền còn minh mẫn. Lương Sơn Bá chạy ra phía trước mở cửa sổ: “Thái thú đại nhân, bên này, như vậy an toàn.”

      Ngay sau đó, chỉ thấy Mã thái thú xưa nay luôn nghiêm túc oai phong, nay lại tay ôm quần áo, vội vàng nhảy từ cửa sổ ra vườn hoa bên ngoài, chân còn chưa kịp chạm đất vội vàng trốn. Lúc này, Lương Sơn Bá cũng vội vàng với chúng ta: “ Đài, A Đường, chúng ta mau thôi. Nếu để bọn họ bắt được phiền phức đấy.”

      “Mau.” Ta gật gật đầu, vừa định cũng nhảy qua cửa sổ, thấy Chúc Đài đứng bên cạnh như là nhìn thấy cái gì kinh khủng lắm, kinh ngạc đứng bất động tại chỗ. Lương Sơn Bá cũng phát ra nàng ổn, định đưa tay kéo nàng . ngờ Chúc Đài lại giãy khỏi tay , bước đến bên giường.

      Ta và Lương Sơn Bá đều sửng sốt, thấy nương nằm giường, cả người chỉ mặc mỗi cái áo ngủ, vội vàng giơ tay che mặt, muốn để Chúc Đài nhìn thấy dung mạo của nàng. Chúc Đài lại vội vàng kéo tay nàng ra, trong miệng kinh ngạc kêu lên:

      “Ngọc tỷ tỷ…”

      Cái tên này có chút quen thuộc. Ta đột nhiên hoảng sợ, nhìn chăm chú, lại phát nương kia phải người lạ, mà chính là đầu bài của Chẩm Hà lầu, người xướng khúc lần trước khi ta và ca ca đến, Ngọc Vô Hà!

      Thế nào, chẳng lẽ nàng và Chúc Đài, là người quen cũ?

      Chỉ thấy Ngọc Vô Hà lúc này vội vàng xoay người lại, thấp giọng : “Ta, phải ta, ta biết ngươi.” Chúc Đài lại nhảy lên giường, cầm chặt cổ tay nàng, kinh ngạc : “Đúng là tỷ tỷ, đúng là tỷ tỷ rồi!”

      Lương Sơn Bá cũng ngây ra, hỏi luôn câu mà ta cũng muốn biết: “Hai người quen biết nhau à?”

      Chúc Đài liếc mắt nhìn Lương Sơn Bá cái, đáp lại, chỉ với Ngọc Vô Hà: “Vì sao ngươi lại ở đây? Vì sao!”

      “Ta…” Ngọc Vô Hà cúi đầu, do dự , hình như là có điều khó . Trong lòng ta sốt ruột, nhưng mà mắt thấy hai người Chúc Đài và Ngọc Vô Hà khẳng định là có quen biết, cũng tiện mở miệng xen vào, chỉ ngừng lặng lẽ dậm chân tại chỗ. Lúc này lại chợt nghe ở bên ngoài có thanh vang lên:

      “Ai ai, đây là khuê phòng của Ngọc nương, công tử được lên!”

      “Bà tránh ra, nghe thấy gì , còn tiếp tục cản đường bản công tử đánh chết ngươi!”

      Thanh này tất nhiên thể lẫn với người khác, chính là Mã Văn Tài Mã đại gia đuổi đến tận cửa rồi.

      “Xem ra lần này chúng ta chạy thoát rồi, đành phải liều mạng thôi.” Lương Sơn Bá thở dài, đưa tay kéo Chúc Đài, ta lại lắc đầu, ngăn động tác của , : “Ta ra ngoài, các người thừa lúc này chạy mau, có việc gì để về trường hẵng .”

      “Nhưng mà ngươi tại giả…” Lương Sơn Bá có chút do dự, ta lắc đầu, “Các ngươi yên tâm, nếu là Mã Văn Tài ở bên ngoài, ta tự nhiên có cách chuyện với . Nếu Trần phu tử cũng tới, vậy chỉ có thể trách số ta xui xẻo. Tâm Liên nương là ân nhân của ta, ta cho dù thế nào cũng phải cứu nàng, ngờ lại liên lụy các ngươi. Mau trốn !”

      Bên ngoài thanh càng ngày càng to, tựa hồ là Mã Văn Tài và mấy bảo tiêu của lầu xảy ra xung đột, nghe tiếng quyền cước, Mã đại gia hoàn toàn chiếm thế thượng phong, xem ra sốt cũng hạ. Ta hai lời, đẩy Lương Sơn Bá và Chúc Đài ra chỗ cửa sổ, định bảo họ nhảy . Lúc này, ngờ Ngọc Vô Hà lại đưa tay túm tay áo của Chúc Đài, :

      “Mấy người cứ trốn ở đây lát. Hãy trốn lên giường của ta .”

      Lúc này, Chúc Đài lại lộ ra vẻ mặt tình nguyện, coi như nhìn thấy Ngọc Vô Hà.

      Ngọc Vô Hà nhìn rất thương tâm, nhưng vẫn tiếp tục : “Tin ta lần nữa, được ? Dù sao cũng là vì vị nương này.” Nàng xong ngẩng đầu nhìn về phía ta, lại sửng sốt, kinh ngạc kêu lên: “Ngươi, ngươi là Diệp công tử! Ngươi làm sao có thể…”

      còn kịp nữa rồi, có việc gì lát hãy , giờ xin đa tạ nương trước.” Bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập của Mã Văn Tài, Lương Sơn Bá rốt cục nghe được lời vô nghĩa của chúng ta nữa, nhanh chóng kéo ta và Chúc Đài trèo lên giường. Chúc Đài ở trong cùng, nằm ở giữa, mà ta cuộn mình nằm ở phía ngoài, dùng chăn cẩn thận che kín thân thể, để hồng bào chói mắt lộ ra. Trong khi đó, Ngọc Vô Hà cũng cởi nốt áo ngủ ra, nhanh chóng nhảy vào trong thùng nước tắm còn bốc hơi nghi ngút.

      Giây tiếp theo, cửa gỗ liền bị đẩy mạnh ra. Mã đại gia vọt vào, há mồm kêu lên: “Lương Sơn Bá, ngươi mau ra đây! A Đường, ngươi có ở bên trong hay ? A Đường!”

      “Ai đấy?”

      Trong bồn tắm, Ngọc Vô Hà giơ tay, thả rơi từng cánh hoa hồng sắc xuống cơ thể, phát ra thanh ngọt ngào nhu nhược, nhưng lại khiến cho chúng ta đồng loạt nổi da gà.

      Ta thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi, mắt thấy Mã Văn Tài chạy vào trong phòng, vội vàng rụt đầu lại, nhưng lại có chút nhịn được, lặng lẽ hé mắt nhìn trộm.

      Cái tên kia coi như vẫn còn biết lễ nghĩa, nhìn thấy như vậy liền vội vàng quay lưng lại, trong thanh có chút bối rối ngượng ngùng : “ nương,… mặc quần áo vào trước .”

      Ngọc Vô Hà lại chịu mặc quần áo vào, chỉ nhàn nhạt cười, : “Công tử muốn lục soát lục soát . Công tử sợ gì chứ, ta có phải là hổ cái đâu. Công tử sợ ta ăn thịt công tử sao?” xong lời này, nàng còn liếc mắt đưa tình với Mã Văn Tài.

      Tay ta thầm nắm chặt gối đầu.

      Mã Văn Tài dừng chút, nhanh chóng giật lấy quần áo treo ở giá, cũng quay đầu lại, chỉ tiếp tục bối rối : “Này, quần áo của ngươi, mau mặc vào !”

      Ngọc Vô Hà che miệng cười: “Công tử, tay công tử sao run thế? Công tử đáng quá, công tử nhìn thấy cả rồi, còn sợ gì chứ? Bằng , ngươi giúp người ta mặc, có được ?”

      “Đừng có nhảm! mặc quần áo vào trước !” Mã Văn Tài thở hổn hển, kiên nhẫn ném quần áo về phía sau. Ngọc Vô Hà chuẩn xác bắt được cái áo ngủ kia, mặt vẫn mang theo tươi cười quyến rũ, lại có chút ai oán : “Công tử vẫn còn to tiếng nhỉ.” Nàng xong liền chầm chậm đứng lên, bàn chân nhắn còn dính nước bước ra khỏi thùng gỗ, bắt đầu mặc quần áo. Ước chừng khoảng mươi phút sau, Mã Văn Tài liền quay đầu lại : “ mặc xong chưa?” Ai ngờ Ngọc Vô Hà mới chỉ thò được cái tay vào áo, liền vội vàng quay đầu . Còn ta lại bắt đầu ở giường cắn gối.

      “Ôi, công tử quá nôn nóng nha, muốn nhìn cứ nhìn .” Ngọc Vô Hà tiếp tục trêu chọc . Mã Văn Tài đứng xoay lưng lại với nàng cứ liên tục nghiến răng nghiến lợi. Cọ cọ xát xát lâu rất lâu sau, Ngọc Vô Hà mới mặc xong quần áo, thanh lả lơi : “Công tử, ta mặc xong rồi, công tử còn muốn sai bảo gì nữa?”

      Mã Văn Tài lúc này mới chậm rãi quay người lại xem, trước lén thăm dò nhìn, thẳng đến khi xác định Ngọc Vô Hà đích thực mặc xong quần áo, mới xoay hẳn người lại, cẩn thận nhìn khắp vào trong phòng, ánh mắt nghiền ngẫm dừng ở giường. Ta vội vàng dùng chăn che nốt cả mắt, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân dồn vang, Mã Văn Tài hình như bước tới cái giường!

      Đừng có lại đây, đừng có lại đây! Ta thầm cắn gối đầu cầu nguyện, lúc này lại có bóng người chắn ngang trước giường, ngồi phịch cái lên giường. Cái giường vốn chật, lúc này lại bị nàng ngồi xuống bất ngờ như vậy, suýt nữa đè lên mũi của ta! Mặc dù có đụng vào, nhưng thân thể của ta cũng vì thế mà lùi lại phía sau, lập tức chạm vào Lương Sơn Bá, sau đó nghe thấy hình như có tiếng “chụt”, sau đó hai người nằm bên trong đều cứng đờ bất động.

      == Này, đổ bể hết rồi sao…Ta thầm nghĩ muốn ta thực phải cố ý…

      “Sao công tử còn vội hơn cả ta thế? Ta cứ tưởng rằng thiên hạ vẫn còn người chính nhân quân tử để cho ta gặp, ngờ công tử lại lộ nguyên hình nhanh như vậy.”

      “Lộ nguyên hình ư? Hay lắm.” Mã Văn Tài hừ lạnh tiếng, “Nếu phải vì ngươi có vài phần tương tự với người ta quen biết, bản công tử thèm khách khí với ngươi. tại ta cảnh cáo ngươi, mau tránh ra, nếu đừng trách ta khách khí!”

      Ta lại nhịn được kéo góc chăn lên nhìn, thấy Ngọc Vô Hà cài trâm hoa lên đầu, cười duyên : “Nếu ta nhường đường, công tử định khách khí làm gì a?”

      Mã Văn Tài nhíu mày, liền khách khí nữa, giơ tay chụp lấy bả vai của Ngọc Vô Hà! Ngọc Vô Hà thấy vậy, nửa điểm cũng sợ hãi, tựa như Mã Văn Tài tán tỉnh nàng, liền nắm lấy cánh tay của , đem cả người mình dựa vào trong lòng Mã Văn Tài. Ta gấp đến mức cắn răng cái, chỉ nghe hơi có chút tiếng vải bị xé ra, ra gối đầu bị ta cắn nát.

      “Công tử, dù có nguyên hình thế nào, ta cũng chỉ là con hồ ly tinh.” Ngọc Vô Hà vừa ôm cánh tay của vừa cười, Mã Văn Tài gạt nàng ra được, gấp đến nỗi liên tục kêu khổ, mặt vừa kiên nhẫn lại có chút lo lắng, liều mạng muốn đẩy Ngọc Vô Hà ra. Nhưng cố tình người ta lại chịu, cứ liều mạng cuốn lấy , căn bản cho chút cơ hội thoát được.

      Thấy cố dùng sức giãy giụa, Ngọc Vô Hà lại : “Công tử biết thương hoa tiếc ngọc. Muốn thu phục hồ ly tinh, cũng cần phải dùng hết sức đâu.”

      Nàng vừa tới đây, liền đưa tay vuốt ve khuôn mặt tuấn của Mã Văn Tài. Ta ở giường tay nắm chặt lại, run run, tiếp tục cắn gối đầu. Thu phục, thu phục cái đầu ngươi ý! Muốn cản cứ trực tiếp ngăn lại, lên sờ cái gì mà sờ, cũng sợ đánh ngươi sao!

      “A, A Đường…Ngươi đừng đá ta…” Lương Sơn Bá nằm giữa cúi đầu gào thét vào tai ta. Lúc này ta mới giật mình phát bản thân trong lúc vô tình đả thương kẻ vô tội, vội vàng rụt chân lại. Lúc này Mã Văn Tài liều mạng thoát được khỏi Ngọc Vô Hà, lớn tiếng :

      nương, xin tự trọng chút!” xong, đưa tay đẩy Ngọc Vô Hà lần nữa trở lại giường, kết quả dây buộc thắt lưng lại bị đối phương túm lấy, dùng sức kéo, ngoại thường rộng lùng thùng nhất thời bung ra. Ta dám nhìn, liền vùi đầu vào gối.

      Lúc này lại nghe Ngọc Vô Hà thay đổi thái độ, lạnh giọng quát: “Tự trọng ư? Cũng biết ai tự trọng, nhìn thấy người ta mặc gì mà chịu ra ngoài. Công tử vào phòng của ta, lên giường của ta, còn giả đạo thánh nhân gì nữa! Hôm nay, ta cho công tử biết thế nào là tự trọng, ta phải là Ngọc Vô Hà!”

      Nàng xong liền kéo Mã Văn Tài lại gần, định hôn lên mặt . Mã Văn Tài liền liều mạng giãy, lớn tiếng kêu: “Buông ta ra, nương, ngươi mau buông ta ra!” Ta rốt cục kiềm chế được nữa, phen xốc chăn lên nhảy xuống giường, tầm mắt vừa vặn chống lại tầm mắt của Mã Văn Tài, cả hai chúng ta lập tức đều sửng sốt.

      Giây tiếp theo, Ngọc Vô Hà liền bị đẩy ra khỏi cửa, Mã Văn Tài tiến lên từng bước, căm giận : “Tốt lắm, Diệp Hoa Đường, ngươi khá lắm, ngươi cư nhiên trốn ở đây xem ta bị trêu đùa có phải ? ra cho ta!”

      xong liền giơ tay túm ta, kéo ta từ trong phòng ngủ ra ngoài, sắc mặt trầm xuống, báo hiệu phát hỏa. Ta thấy mặt đầy dấu son, khỏi so với còn tức giận hơn, ra sức dùng tay kì sạch mặt , cả giận : “Ta ở trong phòng sao? sao hả? Quấy rầy ngươi thu phục mỹ nhân có phải hay ?”

      “Ngươi còn dám …” Mã Văn Tài được nửa, thanh đột nhiên im bặt, nhớ tới mục đích ban đầu khi đến đây, khỏi lại chạy vào trong phòng, nhìn cái giường chăm chú. Ngọc Vô Hà sớm đứng dậy, thân thể nhanh chóng nằm nghiêng giường, ngăn lại đường nhìn của , để cho có cơ hội nhìn vào trong giường. Ta cũng ngừng trách bản thân quá lỗ mãng, suýt chút nữa làm lộ ra chỗ trốn của Lương Sơn Bá và Chúc Đài, khỏi cảm thấy ngại ngùng, nhưng may mà Ngọc Vô Hà làm ra động tác này mới khiến ta cảm thấy an tâm hơn chút. Lúc này, Mã Văn Tài mặt lạnh te hỏi ta:

      “A Đường, ngươi cho ta, Lương Sơn Bá và Chúc Đài có phải cũng trốn giường ?”

      “Ở đó sao, ở đó sao?” Ta trừng mắt nhìn lại , “Chúng ta đến lầu xanh, cũng là vì muốn cứu người. Bọn họ chẳng qua chỉ muốn giúp ta, ngươi nếu muốn bắt người, trực tiếp bắt ta , ta mới là đầu trò. Chuyện này xảy ra vốn dĩ là do ta!”

      “Ngươi…” Mã Văn Tài trỏ ngón tay vào mặt ta, ra lời, “Ta biết, A Đường, ngươi nhất định là bị Lương Sơn Bá lừa gạt phải ? Cư nhiên dám đem ngươi lừa đến cái chỗ này, tội thể tha! Ta thừa biết cái tên kia luôn đối với ngươi…”

      “Mã Văn Tài!” Ngươi này vốn bao giờ biết giữ mồm giữ miệng, vì vậy ta vội cắt ngang lời , kéo ra ngoài cửa. “Ta rồi, tất cả mọi chuyện là do sai lầm của ta, liên quan gì đến người khác. Nếu như ngươi còn coi ta là bạn bè, chúng ta trước hết ra ngoài chuyện, đừng có ở trong phòng người ta chuyện.”

      “Bạn bè? Ngươi chúng ta là bạn bè?” Mã Văn Tài cười lạnh tiếng, “Diệp Hoa Đường, ngươi đùa sao? Ai chúng ta là bạn bè? Ai muốn làm bạn với ngươi hả?”

      Người này lại bắt đầu giở trò, nhất định tìm được hai người kia chịu thôi sao? Ta nhìn , tức giận : “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

      muốn thế nào hết.” Mã Văn Tài mắt đột nhiên sâu thẳm, ánh mắt tha thiết nhìn ta khiến ta có chút quen. “Đuổi mãi mới bắt được người, bản công tử làm sao có thể vô duyên vô cớ thả . Cho nên nếu ngươi muốn như vậy, tất nhiên cũng phải chuẩn bị tinh thần mà trả thù lao .”
      thomap thích bài này.

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      Chương 72: Thù lao
      EDIT: VÂN TÍCH

      Thù lao?

      ra ngoài cho ta. Chúng ta đợi lát nữa hãy bàn thù lao.” Ta hai lời liền tiếp tục kéo Mã Văn Tài ra ngoài. Hình như là bình thường ta quá nhường nhịn , cho nên kẻ này mới được thể thấy ta càng nhún nhường càng kiêu ngạo, lúc này thấy ta rống lên, liền gì nữa, mặc kệ ta túm ra khỏi phòng của Ngọc Vô Hà, sau đó vào gian phòng trống.



      Lúc này, tú bà hình như nghe được tin có người làm loạn, liền mang theo đám người vây lấy chúng ta, lại bị Mã Văn Tài tùy tay ném ra thỏi vàng, lập tức mừng rỡ vẫy đuôi, liên thanh công tử muốn ở bao lâu xin cứ tùy ý, muốn nương nào cứ với nàng tiếng là được. Mã Văn Tài cau mày, tỏ vẻ các ngươi cứ cút là được rồi, vì thế tú bà kia liền vung tay lên, chỉ huy đám bảo tiêu tiếp tục tìm kiếm hai con “tiện nhân dám đào tẩu”.



      Ta mơ hồ cảm thấy người nàng muốn tìm hẳn là ta và Chúc Đài, liền thầm may mắn vừa rồi kịp thời trốn vào trong phòng, tú bà nhìn thấy, bằng chỉ bằng thỏi vàng này Mã Văn Tài đừng hòng đuổi được bọn họ . Phải biết là trong lầu xanh, người mới đến giá luôn cao hơn ít, mà tú bà lại có công phu sư tử ngoạm, nhất định đòi ít tiền đâu.



      Khụ khụ, ta đây là lo cho ai a. Có tiêu nhiều tiền liên quan gì đến ta? Chẳng lẽ ở cùng nhau quá lâu cũng khiến cho ta tự giác bị tẩy não sao?



      Lúc này Mã Văn Tài khép cửa phòng lại, nhanh chóng tới chỗ ta, chút khách khí đưa tay ôm ta, lại bị ta đẩy ra, đồng thời trừng mắt nhìn . Mã Văn Tài hiển nhiên cũng ý thức được hành vi của bản thân có chút ổn, khỏi hơi hơi xấu hổ sờ sờ cái mũi, “Được rồi, giờ xung quanh có ai. Chúng ta có phải hay nên bắt đầu tính thù lao?”



      “Trước tiên ngươi hãy xem sao ngươi lại chạy đến Chẩm Hà lầu này .” Nhắc tới chuyện này, trong lòng ta liền có chút thoải mái, sắc mặt còn hồng như vậy, ràng vẫn chưa hoàn toàn khỏi bệnh, lại còn cố tình nghỉ ngơi, cư nhiên dẫn đường cho Trần phu tử tới Chẩm Hà lầu bắt người! phải là cố ý muốn chống ta đấy chứ?



      Bản thân ta ra thèm để ý việc ra vào nơi ong bướm này, nhưng nếu như bị Trần phu tử phát ra, ta sao, nhưng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của ca ca ta phải làm sao bây giờ? Ta ở trong trường cố gắng lâu như vậy, cuối cùng lại tan thành mây khói sao?



      “Ta nghe được câu chuyện của hai tên thư đồng nào đó, hình như gọi là Tứ Cửu và Ngân Tâm, lúc chúng giặt quần áo bên bờ sông.” Mã Văn Tài vội vàng giải thích, “Ta vốn tưởng chỉ có Lương Sơn Bá và Chúc Đài đến lầu xanh thôi, bình thường lại thấy ngươi luôn thân thiết với bọn chúng, nghĩ rằng lần này mà túm được, ngươi thấy bộ mặt của chúng. Kết quả lại ngờ ngươi cũng ở đây! ngờ lại…” Mã Văn Tài tới đây hơi dừng lại chút, tựa hồ có chút do dự. Ta lắc đầu, với ta đến là vì Cốc Tâm Liên. Tâm Liên nương biết tại sao lại bị bắt vào lầu xanh, tú bà nhất quyết đồng ý cho chúng ta dùng vàng để chuộc, vì thế còn cách nào phải ra hạ sách này.



      “Đừng nghĩ lung tung cho qua chuyện. Bỏ ra nhiều vàng như vậy, làm gì mà chuộc được người. Huống hồ, Cốc Tâm Liên yên ổn ở trường, làm sao vô cớ lại bị bán tới đây? Hừ, ta khẳng định là có người cố tình bán Cốc Tâm Liên vào lầu xanh, sau đó dặn tú bà trông chừng nàng.”



      “Ý ngươi là , trong trường có người muốn hại Cốc Tâm Liên?” Ta lập tức ngộ ra, “Nhưng mà là ai? Có ai lại vô duyên vô cớ muốn hại nàng?”



      “Ta tất nhiên là biết.” Mã Văn Tài , “Bất quá bản công tử cũng thể công mà cho ngươi.”



      “…Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Ta hoàn toàn vô lực rồi. Thực ta chưa từng thấy ai như , chuyện chưa được ba câu muốn bàn thù lao, “Ngươi muốn bao nhiêu vàng, lúc trở về ta đưa cho ngươi, bây giờ mau .”



      “Ai ta muốn vàng?” Mã Văn Tài nhíu mày , “Ta muốn cái gì, trong lòng ngươi nhất.”



      “Ta chả gì cả.” Ta bèn quay lưng lại, “ thôi, ta tìm người khác để hỏi!” Ta xong làm bộ muốn bỏ , lại bị Mã Văn Tài giữ lại.



      “Diệp Hoa Đường, ngươi dám!” Mã Văn Tài vội vàng kéo ta, lớn tiếng kêu lên, “Ngươi ở trong lầu xanh nhảy múa trước mặt nhiều nam nhân như vậy, vì sao lại thể múa cho mình ta xem?”



      “Ngươi muốn ta nhảy múa?” Ta sửng sốt, “Tại sao sớm? Ta còn tưởng rằng ngươi…”



      “Ngươi cho là ta muốn cái gì?” Mã Văn Tài nhíu mày hỏi lại. Ta vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ có gì có gì, bất quá bây giờ tiện để múa, ta liền bảo , về sau có cơ hội làm. Mã Văn Tài lại tỏ vẻ, ngươi hôm nay ra khỏi đây, trở về thư viện làm gì còn cơ hội khác. Nhất định phải ở ngay trong phòng này múa cho xem.



      Ta vừa rồi, phần là có Chúc Đài đánh đàn, phần khác là vì phải cứu người, bất đắc dĩ mới múa kiếm. giờ trong tay có kiếm, làm sao có thể múa được? Hình như thấy ta có chút tức giận, Mã Văn Tài ép ta nữa, liền kể cho ta từng nhìn thấy Vương Lam Điền đến phòng giặt đồ tìm Cốc Tâm Liên, sau đó thấy tên kia vội bỏ chạy. Liên tưởng đến lúc ở giảng đường từng có quen biết Cốc Tâm Liên, ta khỏi có chút hoài nghi.



      Vương Lam Điền hình như có ý với Cốc Tâm Liên. Chẳng lẽ, Cốc Tâm Liên sở dĩ bị bán vào lầu xanh, là do bày ra!



      Trong lòng ta, nháy mắt lửa giận ngập trời.



      Cái tên Vương Lam Điền đáng chết này! Lúc trước hãm hại ta còn chưa tính, lần này còn dám hại cả ân nhân cứu mạng của ta, quả thực cái gì có thể nhịn chứ cái này thể nhịn, chờ đến lúc ta trở về cho đẹp mặt! Ta nhẫn nhịn tên khốn này lâu rồi, vốn vừa mắt , lại tính thêm chuyện hôn ước với nhà họ Vương ở Thái Nguyên, mặc kệ ra sao nhất định cũng phải đánh bay ý niệm này của !



      “A Đường…” Mã Văn Tài lại ở bên gọi tên của ta. Ta giờ để ý đến , vội vàng nhớ lại chỗ giấu quần áo. Lúc trước, để đào tẩu được thuận lợi, chúng ta chuẩn bị sẵn bộ quần áo nam, ta bây giờ toàn thân màu hồng rất dễ bị nhận ra, cho nên nhất định phải thay ngay mới được.



      “Văn Tài huynh, ngươi có thể ra ngoài lấy giúp ta bộ quần áo rồi mang về đây ?” Ta ở trong phòng tìm hết vòng, cũng tìm thấy thứ gì có thể mặc tạm, cho nên thể mặt dày mà nhờ vả Mã Văn Tài. Mã Văn Tài thế nhưng tỏ ra có vấn đề gì, trực tiếp cởi áo ngoài ra cho ta mặc, nhưng mà như thế này liền…chỉ mặc áo ngủ ra khỏi lầu xanh…Cái này…Thực hay lắm đâu?



      “Đừng có nghĩ là hay hay hay? Ngươi cứ mặc vào trước , ta thế nào cũng sao, nhưng người mà mặc vào đừng hòng bước ra khỏi cửa.” Mã Văn Tài ra quan tâm đến việc mặc gì ra khỏi lầu xanh, trực tiếp cởi quần áo ra, xếp ở bàn. Ta cũng còn cách nào khác, vội vàng nhận lấy, sau đó vội vàng cởi váy ra, cũng đuổi Mã Văn Tài ra ngoài. Dù sao ta vẫn còn cuốn ngực, bên trong cũng mặc áo ngủ, có gì phải kiêng dè, thứ duy nhất khác với lúc buổi tối ngủ ở trường chỉ là ta búi tóc kiểu nữ mà thôi.



      Mã Văn Tài lúc đầu có chút ngại ngùng, vội vàng quay người chỗ khác, nhưng rất nhanh lại lặng lẽ quay đầu lén nhìn, sau đó phát ra bên trong ta vẫn là mặc quần áo chỉnh tề liền khỏi nhụt chí, bèn ngồi vào ghế tựa trực tiếp xem ta thay quần áo, ta cũng quản , đổi quần áo ổn rồi, liền duỗi tay ra sau đầu định vén tóc lên. Ai ngờ, lúc này Mã Văn Tài lại đến bên cạnh ta, kéo tay ta xuống, giọng thổi vào tai ta: “A Đường, để ta làm giúp ngươi.”



      Thanh của phi thường ôn nhu, tay của ta liền hơi dừng chút, sau đó cũng bỏ xuống, để mặc cho giúp ta tháo trâm ngọc ra, chậm rãi cuốn tóc lên. Bất quá miệng vẫn nhịn được mà ra câu: “Ngươi buộc tóc sao? Nếu biết làm để ta tự làm.”



      “…Bản công tử tay nghề có kém cũng giỏi hơn ngươi!”



      Ta nhớ tới lúc trước Mộc Cận cũng bản thân ta búi tóc bẹp dúm, y như thể cái bánh ngô, vì thế thức thời ngậm miệng lại nữa. ra tốc độ của Mã Văn Tài cũng phải là chậm, đến vài lần vén tóc búi tóc ta lên cao, sau đó dùng ngọc quan để cố định lại. Nhưng búi xong rồi cũng lùi ra, mà rất tự nhiên ôm lấy ta từ sau lưng, kéo ta ngả vào trong lòng . Ta bị ôm như vậy, cả người liền cương cứng, có chút mất tự nhiên : “Ngươi, ngươi làm cái gì?”



      có gì.” Mã Văn Tài rầu rĩ , “Ta chỉ muốn hỏi ngươi chút, chuyện lớn như vậy, vì sao báo trước với ta tiếng, mà lại tìm đám người Lương Sơn Bá? Chẳng lẽ trong mắt ngươi, bản công tử còn bằng cái tiện…Còn bằng bọn chúng?”



      Tuy rằng khẩu khí vẫn là bá đạo cường thế, nhưng tâm tình của ta cũng hiểu sao bởi vì ra hai chữ “dân đen” mà trở nên rất vui. Vì vậy ta liền thấp giọng trả lời:



      “Ta lúc ấy tìm thấy ngươi, mà việc lại khẩn cấp, nên kịp kể cho ngươi nghe. Huống hồ lầu xanh phải là chỗ tốt đẹp gì, ta cũng là bởi vì thể dùng vàng chuộc người ra, mới bất đắc dĩ phải dùng hạ sách này, sợ ngươi biết được tức giận.”



      “Ngươi còn biết ta tức giận!” Mã Văn Tài hai tay ấn mạnh vào bả vai của ta cái, “Những chuyện như thế này, ngay từ đầu ngươi nên đến tìm ta! Cha ta là thái thú Hàng Châu, cái Chẩm Hà lầu nho tính là gì, dám chống đối Mã gia chúng ta sao? Dám làm trái ý ta, ta liền khiến nó vĩnh viễn thể mở cửa tiếp khách được nữa!”



      “Ngươi là con thái thú, lại đến chỗ này ra ngoài, sợ đồn ra ngoài bị người ta chê cười sao.” Hơn nữa, cha ngươi cũng ở trong này tiêu dao khoái hoạt đó…



      Bất quá, vừa đến cha , ta lại khỏi nghĩ đến Ngọc Vô Hà kia, hình như nàng có quan hệ rất thân thiết với Chúc Đài. Chúc Đài cũng coi như là thiên kim tiểu thư con nhà quyền quý, làm sao lại có quan hệ với nữ tử chốn lầu xanh đây?



      “Ta còn sợ bị người khác chê cười? Ngươi ở trước mặt nhiều người nhảy múa như vậy, sợ bị người khác chê cười sao?” Mã Văn Tài trừng ta cái, “Về sau còn dám đến chỗ này, coi chừng ta xử lý ngươi!”



      “Biết rồi biết rồi, về sau có chuyện gì nhất định với ngươi.” Ta nở nụ cười, kéo cái, “Bất quá, trước mắt, chúng ta vẫn nên nghĩ cách rời khỏi Chẩm Hà lầu thôi.”



      “Còn cách gì nữa? Ngươi yên tâm, cứ theo ta ai dám động đến ngươi!” Mã Văn Tài xong liền kéo ta đường hoàng ra. Tuy rằng ta thay đổi quần áo, nhưng mặt vẫn còn son phấn, người bên ngoài tự nhiên hoài nghi, muốn lại gần kiểm tra. Nhưng Mã Văn Tài lại rút ra cái lệnh bài ở bên hông, cũng biết bên viết cái gì, dù sao vừa thấy nó mọi người đều ào ào lùi ra, cũng dám hỏi gì nữa. Chúng ta cứ như vậy thuận lợi rời khỏi Chẩm Hà lầu. Sau khi ra khỏi đó, ta vội tìm cái nhà trọ, hai người chúng ta sửa sang quần áo mặt mũi ổn thỏa mới dám trở lại trường.



      Cốc Tâm Liên đợi chúng ta ở trường từ lâu. Vừa thấy ta trở về liền nhào ra đón, kêu to “Diệp công tử”, tựa hồ có rất nhiều điều muốn . Ta định đáp lời nàng, lại bị Mã Văn Tài chắn trước mặt, lãnh đạm với Cốc Tâm Liên:



      “Hôm nay Diệp Hoa Đường mệt rồi, có chuyện gì để mai rồi , hơn nữa ta thấy việc ngươi cần làm bây giờ phải là chờ ở đây để cảm ơn, mà là về nhà .”



      Phải a, mẹ nàng cùng Tô An đều lo lắng gần chết, cũng hiểu bọn họ biết Tâm Liên nương an toàn rồi ? Ta cũng liền bảo Cốc Tâm Liên mau về nhà , cần phải cảm ơn ta, ta cứu nàng là việc thuộc về bổn phận. Cốc Tâm Liên nghe xong, cắn cắn môi, “Diệp công tử, ta nhớ mãi ân đức của người.”, sau đó liền chạy .



      Nha đầu kia là khách khí. ra nàng cần phải làm như vậy, là do nàng cứu mạng của ta, ta tất nhiên phải báo đáp.



      Bất quá, hiểu vì sao sắc mặt Mã Văn Tài lại trầm xuống, vừa vào phòng liền với ta: “Ngươi tốt nhất vẫn bảo Cốc Tâm Liên trở về nhà , đừng tiếp tục đến trường làm việc nữa.”
      thomap thích bài này.

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      Chương 73: Chỉ ra và xác nhận
      EDIT: VÂN TÍCH

      “A Đường, Cốc Tâm Liên kia, mặc kệ nàng có ơn huệ gì với ngươi, tốt nhất ngươi hãy bảo nàng về nhà, đừng tiếp tục đến trường nữa. Loại chuyện như hôm nay, xảy ra lần hai lần ta còn nhẫn nhịn, nhưng mà ngươi thể để nàng mãi làm phiền mình được!”


      Mã Văn Tài đến đều hề lưu tình, bất quá ta cảm thấy lời của cũng phải có đạo lý. Tạm thời đề cập đến Mã Văn Tài ngầm tính toán cái gì, nhưng ta quả cũng có tính toán của riêng mình.

      Những cái khác , nếu như Cốc Tâm Liên là do Vương Lam Điền cố ý hại, dựa vào ta nhất định phải bảo vệ được nàng. Vương Lam Điền cái tên kia luôn là đâm lén sau lưng, mà Mã Văn Tài hẳn quan tâm che chở cho nàng, những người khác cần phải . Huống hồ trong trường nhiều học sinh như vậy, chỉ sợ cũng ít kẻ muốn trêu chọc nàng.

      Huống hồ ta cũng thấy, Cốc Tâm Liên lần này bị bán vào lầu xanh, nguyên nhân chủ yếu là chính nàng cũng biết vì sao mình lại kí vào khế ước bán mình. Chuyện này ta nhất định phải hỏi nàng cho cặn kẽ? Còn có hai mươi lạng vàng, chẳng lẽ là do mẹ nàng hay người khác ép buộc nàng?

      Nếu là Vương Lam Điền ép nàng kí loại giấy tờ này, ta nhất định đánh cho răng rơi đầy đất!

      Bất quá đợi ta kịp tìm Cốc Tâm Liên hỏi cụ thể việc, chuyện chúng ta lầu xanh thành tin nóng.

      Mộc Cận vội vàng chạy tới tìm ta, mặt còn có chút mờ mịt, rằng Hiệu trưởng và sư mẫu bảo chúng ta qua đó, còn hỏi ta làm chuyện gì, tại sao mọi người đều công tử cùng với đám người Lương Sơn Bá Chúc Đài mua vui chốn lầu xanh? Ta có chút xấu hổ, vội an ủi nàng, có việc gì có việc gì, bảo nàng đừng lo lắng, chúng ta rất nhanh trở lại.

      Lúc chạy tới sân trường, Hiệu trưởng nghiêm nghị ngồi ở ghế chủ tọa, vẻ mặt tức giận. Sư mẫu đứng ở bên cạnh , còn có cả Vương Lan Vương Huệ, hai chị em cúi đầu. Vương Huệ lúc nhìn thấy ta cúi đầu càng sâu, dám nhìn thẳng vào mắt ta, xem ra người tiết lộ chuyện này, tám phần chính là nàng.

      Nha đầu kia là làm cho người ta an tâm được, lúc trước chuyện kia trước mặt bọn họ, Lương Chúc hai người đều Vương Lan Vương Huệ là người có thể tín nhiệm, cần giữ bí mật trước mặt các nàng. Đúng vậy, Vương Lan có thể tín nhiệm, nhưng Vương Huệ kia có thể tin được sao? có chuyện cũng bị nàng cho thành có chuyện, huống chi lần này còn là đến lầu xanh!

      Ta trừng mắt nhìn Vương Huệ cái, ta vẫn như trước dám nhìn thẳng ta, có chút chột da. Lúc này Hiệu trưởng ngẩng đầu lên cao, rất vui mà :

      “Diệp Hoa Đường, nghe ngươi và Lương Sơn Bá, Chúc Đài vừa rồi vào lầu xanh? Tại sao chỉ có mình ngươi trở về, hai người kia đâu?”

      “Hiệu trưởng, chuyện này ra là có nguyên nhân…” Ta thử thăm dò ra câu, nghiên cứu kĩ tâm tình của Hiệu trưởng, lại phát ra mặt hoàn toàn tức giận, cũng có ý muốn nghe ta phủ nhận hay giải thích, tựa hồ Vương Huệ cái gì cũng đều ra hết rồi, chỉ còn thiếu chưa khai cả Tuân Cự Bá mà thôi. tại phỏng chừng muốn phủ nhận cũng được, hi vọng có thể bảo vệ được người tốt người vậy, nghĩ đến đây, ta liền tiếp: “Hiệu trưởng, chuyện này là do ta bày ra, liên quan đến Lương Sơn Bá và Chúc Đài, muốn phạt xin hãy phạt mình ta.”

      “A Đường!” Mã Văn Tài dùng sức kéo ta, lớn tiếng phản bác lại: “Hiệu trưởng, người đừng nghe lung tung, Lương Sơn Bá lừa Diệp Hoa Đường đến đó, bằng làm sao vô duyên vô cớ lại vào lầu xanh? Chuyện này hoàn toàn là chủ ý của Lương Sơn Bá, liên quan đến A Đường!”

      “Đúng vậy, đúng vậy, Chúc công tử trong sạch, công tử ấy đến những nơi như vậy đâu, chắc chắn công tử bị người ta làm hư!” Vương Huệ nghe thấy Mã Văn Tài giải vây cho ta, cũng vội vàng tiếp lời.

      Vương Lan nghe xong lời này liền vừa ý.

      “Tiểu Huệ, ngươi đừng lung tung, Lương công tử phải loại người đó! Đừng mò!”

      “Muội người khác đó là Lương Sơn Bá sao?” Vương Huệ vênh mặt phản bác câu, “Tỷ tỷ căng thẳng gì chứ, tỷ tỷ chỉ nghĩ xấu về người khác thôi!”

      “Muội mới như vậy, chỉ vì Chúc Đài, muội liền chẳng phân biệt phải trái gì cả!”

      “Tỷ tỷ hồ đồ vì Lương Sơn Bá có!”

      Hai tỷ muội lúc này lại ở ngay giữa đại đường ầm ĩ cãi nhau, sư mẫu rốt cục nhìn được nữa, lớn tiếng : “Đủ rồi đấy, hai đứa cãi nhau như vậy sao?”

      Vương Lan Vương Huệ hai người trừng nhau cái, gì nữa. Hiệu trưởng tức đến nỗi râu cũng thèm vuốt, chỉa vào ta, : “Diệp Hoa Đường! Lúc trước khi ngươi vào trường, ta nghe hành vi của ngươi tốt, thích lưu luyến chốn yên hoa, đến khi ngươi vào trong trường, thấy ngươi miệt mài học hành, còn tưởng người khác cố tình đồn thổi, khiến ta hiểu lầm học trò hiếu học. Nhưng mà ta lại vạn vạn lần nghĩ tới, ngươi tại dám ngang nhiên giữa ban ngày ban mặt vào lầu xanh, hủy hoại danh tiếng của trường Ni Sơn, chờ đến lúc Lương Sơn Bá và Chúc Đài trở về, ta nhất định trừng phạt tất cả bọn ngươi!”

      “Hiệu trưởng!” Mã Văn Tài lập tức nóng nảy, vội tiến lên từng bước , “Chuyện này liên quan đến ! Diệp Hoa Đường ngày thường ở trong trường thế nào ngài đều tận mắt nhìn thấy, tuy đứng đầu, nhưng mỗi ngày đều đến phòng đọc sách ngừng tìm tòi, chẳng lẽ ngài lại thấy?”

      “Cho dù có nghiêm túc học hành, nhưng nhân phẩm thấp kém, cũng thể thành vị quan tốt!” Hiệu trưởng liền . Mã Văn Tài còn muốn tiếp, lại nghe thấy bên ngoài đại đường thanh run rẩy vang lên, ngay sau đó bóng người thấp bé vội vàng chạy tới, quần áo chỉnh tề, dĩ nhiên là cái người vốn tưởng còn ở lầu xanh, Trần Tử Tuấn Trần phu tử!

      “Hiệu trưởng…” Trần phu tử chạy lên bậc thang, kỳ lạ là, Tuân Cự Bá lại theo sát . Mã Văn Tài vừa thấy Trần phu tử đến, liền vội vàng bước lên trước, cung kính với Hiệu trưởng:

      “Hiệu trưởng, ra là Lương Sơn Bá và Chúc Đài chìm đắm trong mỹ sắc ở lầu xanh, lúc ấy học trò còn cùng Trần phu tử bắt người, chúng ta đều ở dưới đài nhìn thấy Lương Sơn Bá, Trần phu tử có thể làm chứng cho những gì học trò .”

      Trần phu tử nhìn thấy Lương Sơn Bá, kia chẳng phải là cũng thấy ta nhảy nhót đài sao! Nếu việc này mà bại lộ, chẳng phải so với chuyện ta vào thanh lâu càng khiến người ta lên án! Ta vội túm tay áo của Mã Văn Tài giật giật, người kia lại dùng ánh mắt ý bảo ta sao, an tâm .

      “Tử Tuấn, ông ?” Hiệu trưởng thở dài, nhìn về phía Trần phu tử. Chỉ thấy Trần phu tử oán giận ngẩng đầu, chắp tay với Hiệu trưởng:

      “Hiệu trưởng…Chúng ta bị người ta lừa rồi!”

      “Lương Sơn Bá đến lầu xanh ư?” Sơn Trưởng vội vàng hỏi. Từ lời này người thông minh đều nghe ra, học trò mà Hiệu trưởng chú ý nhất, quả nhiên phải là ta và Chúc Đài, mà là Lương Sơn Bá.

      phải Lương Sơn Bá.” Trần phu tử lắc đầu , “Mà là, Mã Văn Tài!”

      Tất cả mọi người đều sửng sốt, Mã Văn Tài cũng sửng sốt, vội vàng quay đầu nhìn Trần phu tử, ta lại chú ý tới bên môi Tuân Cự Bá lộ ra tia cười lạnh. Trần phu tử tiếp tục run rẩy chỉ vào , lớn tiếng :

      “Mã Văn Tài, trò ấy đến lầu xanh, và còn lừa tôi cùng.”

      “Trần phu tử linh tinh gì thế!” Mã Văn Tài lớn tiếng cả giận , “Ngươi bị hồ đồ rồi sao?”

      “Mã, Mã Văn Tài, ràng là trò đổ tội cho Lương Sơn Bá, trò Lương Sơn Bá và Chúc Đài đến lầu xanh chơi, và lừa lão phu cùng trò bắt người. Kết quả, chẳng thấy gì cả. Ta chỉ thấy trò dán mắt vào kĩ nữ mặc váy hồng múa thôi. Ngươi , có phải là ngươi muốn lầu xanh chơi, cho nên mới lừa lão phu cùng với ngươi ?”

      “Phu tử biết, đó chính là…” Mã Văn Tài mới được nửa, đột nhiên cắn răng nữa. Tuân Cự Bá lại ở bên tiếp lời : “Là ai? Là bạn cũ của huynh sao?” Lời này vừa xong, mọi người xung quanh nhất thời cười vang. Ta tức giận đến tay chân phát run, hung hăng trừng Tuân Cự Bá, lúc này mới biết mình quá lời, liền che miệng lại, có chút xấu hổ cúi đầu, ngượng ngùng nhìn ta.

      Hiệu trưởng phỏng chừng cũng bị chúng ta làm cho hồ đồ rồi, “Mã Văn Tài, rốt cục là thế nào? Diệp Hoa Đường, ngươi ra đây cho , ai lầu xanh?”

      Mã Văn Tài bị Hiệu trưởng làm cho còn cách nào, vừa muốn bảo vệ ta lại vừa muốn bảo vệ bản thân, kết quả chân tay liền luống cuống. Ta cũng muốn thấy khó xử, định nhận hết mọi tội lên người, lại nghe dưới cầu thang có tiếng :

      “—Hiệu trưởng, chúng trò đến lầu xanh!”

      ra là Lương Sơn Bá và Chúc Đài về đến nơi.

      Chúc Đài lúc này đổi lại đồng phục học sinh, hai người cùng bước lên cầu thang, chắp tay với hiệu trưởng, : “Hiệu trưởng, chúng trò đến nhận tội.”

      Ta phen lại muốn ôm đầu.

      Ai, kệ , ta mặc kệ hết, thích nhận cứ nhận , ta mặc kệ mặc kệ!

      “Hiệu trưởng, xin ngài đừng tức giận. Hiệu trưởng là người chính nghĩa, nên chúng trò mới dám chém trước tấu sau.” Chúc Đài . Hiệu trưởng có chút nghi hoặc, “Cái gì mà chém trước tấu sau?”

      “Là bởi vì…” Chúc Đài muốn , ta và Mã Văn Tài cùng kêu lên tiếng cắt ngang lời nàng. Hai chúng ta nhìn nhau, sau đó Mã Văn Tài túm ta cái, làm ta lùi lại phía sau mấy bước, cho nên Lương Sơn Bá mới giải thích cho mọi người là chuyện đến lầu xanh chỉ là vạn bất đắc dĩ, chúng học trò làm chuyện gì xấu cả, học trò thể trước mặt tất cả mọi người, mong Hiệu trưởng minh giám. Hiệu trưởng lại tỏ vẻ, có chuyện gì, lại dám trước mặt mọi người, để mọi người bình phẩm. Nếu thực có nguyên nhân, ra ta còn tha cho, nếu phê vào kết quả đạo đức của chúng ta bốn chữ “Háo sắc cuồng vọng!”

      Đây là trừng phạt rất nặng. cơ bản, nếu kết quả đạo đức bị đánh giá như vậy, về sau cơ hội làm quan gần như còn. Trong lòng ta gấp quá, vừa muốn nhận hết tội về mình, lại vừa lo tiền đồ của ca ca. Lúc này sư mẫu cũng nôn nóng, vội vàng với chúng ta:

      “Hoa Đường, Sơn Bá, Đài, có chuyện gì mau ra . Nếu làm ảnh hưởng đến danh dự cả đời của các con đấy.”

      Chúc Đài cắn môi, nhìn Lương Sơn Bá. Lương Sơn Bá lại nhìn ta, thấy ta dùng sức lắc đầu, trong mắt lộ ra tia vui mừng, mở miệng : “ thể được, Đài, danh dự của ấy quan trọng hơn.”

      Tâm Liên nương nếu bị người ta biết từng vào lầu xanh, tương lai của nàng coi như xong rồi!

      Hiệu trưởng có chút tức giận, hỏi lại Lương Sơn Bá lần nữa, thấy vẫn khăng khăng chịu , liền đem ánh mắt chuyển hướng nhìn ta. “Diệp Hoa Đường, ngươi và Mã Văn Tài định diễn trò gì? ánh mắt liền khiến Lương Sơn Bá dám ra. Nếu ngươi , các ngươi đến lầu xanh, rốt cục là làm cái gì?”

      “Hiệu trưởng, học trò cũng chỉ có thể rằng, chuyện này là có nguyên do, nhưng thể trước mặt mọi người. Hơn nữa, Lương Sơn Bá và Chúc Đài cũng là vì muốn giúp ta nên mới vào lầu xanh, nếu ngài muốn trừng phạt, xin chỉ phạt mình ta thôi, hai người bọn họ có liên quan.”

      “Được.” Hiệu trưởng giận quá liền cười, “Các ngươi nhất định chịu ra? Nếu vậy, ta cho các trò được như ý.” xong liền xoay người lên thềm, lúc này phía dưới lại có giọng nữ tử thanh thúy vang lên, cắt ngang lời bàn tán của mọi người.

      “Công tử ấy , ta !” Cốc Tâm Liên bước lên, mặt hề lộ ra chút sợ hãi nào, nàng cảm kích liếc mắt nhìn ta cái, cúi đầu với Hiệu trưởng: “Hiệu trưởng, phu nhân. Diệp công tử đến lầu xanh là vì…”

      “Tâm Liên nương!”

      “Tâm Liên nương, được .” Ta và Lương Sơn Bá vội vàng cho nàng tiếp. Lúc này, Hiệu trưởng lại , “Làm việc thiện có gì được chứ?”

      Bởi vì việc này, có liên quan đến danh tiết của người con .

      Chúng ta đều mở miệng, sư mẫu lại từ trong ánh mắt của chúng ta hiểu ra ý tứ này, vội vàng bảo Cốc Tâm Liên ở lại, những người khác quay về . Mã Văn Tài nhàng thở ra, lặng lẽ nắm lấy bàn tay của ta, thấp giọng :

      “Coi như nàng thức thời.”

      “Nhưng là…” Ta khẽ nhíu mày, trong lòng cảm thấy như vậy rất tốt. Đám học sinh thấy Hiệu trưởng và sư mẫu rồi, lại khơi dậy tính hóng hớt. Bọn họ dám trêu ta và Mã Văn Tài, liền cùng nhau vây lấy hai người Lương Chúc, vui vẻ :

      “Lương Sơn Bá, huynh có phúc, cư nhiên có thể đường đường chính chính chơi lầu xanh. nương mặc váy hồng nhảy múa kia trông thế nào? Các ngươi có nhìn thấy , nàng có xinh đẹp lắm ? Ta cũng muốn nha.”

      “Ngươi cái gì?” Mã Văn Tài nghe thấy những lời này, khỏi giận dữ, cước liền đá người nọ ngã lăn quay, “Ngươi ai là nương lầu xanh? Ngươi cũng muốn xem? Ta đánh gãy chân chó của ngươi!”

      “Được rồi được rồi!” ta vội vàng kéo Mã đại gia nổi cơn tam bành lại, làm như vậy phải là giấu đầu hở đuôi sao, Chúc Đài cũng : “Chúng ta là cứu người, phải chơi, đừng có hươu vượn!”

      “Cứu người?” Vương Lam Điền nheo mắt, “Chắc nương đó phải vô cùng xinh đẹp, cho nên các người mới phải mạo hiểm cứu, lại còn vì muốn bảo vệ ta, mà hai người còn quan tâm đến việc bị Hiệu trưởng phê vào kết quả đạo đức? ấy rất đẹp đúng ?”

      Ta nghe được lời này, khỏi dừng bước chân lại, đứng phía sau lẳng lặng nghe. Lương Sơn Bá liền câu “Tôi được” sau đó muốn dẫn Chúc Đài , lại nghe Vương Lam Điền :

      “Ngươi , ta cũng biết. ta chính là Cốc Tâm Liên!”

      Quả nhiên là !

      Ta hít hơi sâu, định lên đánh cho trận, lại nghe thấy Lương Sơn Bá mở miệng: “Vương Lam Điền, ngươi đừng quá đáng như vậy! Đừng có bừa!”

      “Hừ, ta sai sao?” Vương Lam Điền cười lạnh tiếng, “Cốc Tâm Liên kia vốn được bản công tử coi trọng, nàng làm cái gì ta đều biết rất ràng. cho các ngươi biết, cứ cho là các ngươi cứu được nàng ra, cũng thể xơ múi gì. Bản công tử muốn cái gì, chưa bao giờ thứ đó lại tới tay!”

      “Ngươi!” Hai người Lương Chúc bị làm tức giận đến nên lời. Lúc này cái tên Lưu Bá Tích luôn luôn theo đuôi Vương Lam Điền đột nhiên : “Ai, Lam Điền huynh, phải cha ngươi mấy hôm trước gửi thư, là muốn cưới vợ cho ngươi sao? Ngươi ở đây làm loạn, sợ bị nàng biết được, đến lúc đó chịu gả sao đây, ha ha ha ha!”

      giọng chút!” Vương Lam Điền đột nhiên quay đầu lườm cái, sau đó lại xoay , ra vẻ làm sao hết, lấy ra quạt xếp phe phẩy định lén chuồn . Ta sớm theo dõi nhất cử nhất động của , giờ phút nàng trong lòng rét run, vội vàng xông lên trước hỏi:

      “Vương Lam Điền, ngươi cho ràng, người mà ngươi muốn kết hôn là ai!”

      Lời này ta vừa ra, sắc mặt Mã Văn Tài liền thay đổi, ngay cả sắc mặt Lương Sơn Bá cũng thay đổi, khiến cho những người còn lại vẻ mặt mờ mịt hiểu gì cả. Ta lập tức hiểu ra bọn họ có thể là hiểu lầm lời của ta, khỏi có chút xấu hổ, ai ngờ đúng lúc này lại có tên sợ chết dám mở lời trêu ghẹo: “Diệp huynh, như thế nào, sao lại để ý hôn của Lam Điền huynh như vậy? Nhà các ngươi cũng là ở Thái Nguyên, chẳng lẽ ngươi coi trọng Lam Điền huynh, muốn đem muội muội gả cho được sao?”

      Những người này lúc trước đều từng nhìn thấy ca ca ta đứng ở cổng trường, bèn nhao nhao đòi ta trả lời. Ta tức giận, bèn quát bọn câm miệng. Vương Lam Điền lại có vẻ sợ hãi, cắn cắn môi lúc mới lớn tiếng :

      “Đúng vậy, Diệp Hoa Đường, cha ta , người mà ta lấy làm vợ chính là muội muội của ngươi, Diệp Thu Đường!”
      thomap thích bài này.

    5. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      Chương 74: Sai lầm
      EDIT: VÂN TÍCH


      “…”



      Chung quanh tất cả mọi người đều sửng sốt. Tiếng Mã Văn Tài cắn răng “kẽo kẹt” vang lên, hung tợn ngừng nhìn chằm chằm ta và Vương Lam Điền. Các học sinh khác cũng phát tình huống ổn, vội vàng chạy , Lương Sơn Bá vốn muốn , cũng bị Chúc Đài kéo về. Cuối cùng, nơi này chỉ còn lại ba người, ta, Vương Lam Điền và Mã Văn Tài.


      “Rốt cục làm sao lại thế này, ràng cho ta!” Mã Văn Tài cắn răng . Lời này của với ta, nhưng ta lại nghiêng đầu nhìn Vương Lam Điền, trắng trợn ăn cắp luôn lời thoại:



      “Vương Lam Điền, rốt cục làm sao lại thế này, ràng cho ta!”



      Cái tên đáng chết này, ta vốn mới chỉ hoài nghi, ngờ cư nhiên trúng luôn! Xem ra Mã Văn Tài khẳng định là hiểu lầm, ta đương nhiên muốn gả cho Vương Lam Điền, , ta chưa có ý tứ muốn gả cho ai cả, mà loại người như Vương Lam Điền có đem tặng cho ta ta cũng thèm.



      xong câu đó, ta lặng lẽ đưa tay túm tay áo của Mã Văn Tài, khẽ kéo. Mã Văn Tài vốn đè nén hô hấp lúc này mới thở ra, quay đầu nhìn ta cái, trong ánh mắt mang theo phẫn nộ và nghi hoặc. Nhưng bản thân ta lại vô cùng bình tĩnh, dùng ánh mắt yên tâm, có chuyện gì.



      Vương Lam Điền lúc này đành phải liều mạng, giơ cây quạt lên che mặt, với ta: “Hừ, Diệp Hoa Đường, ta cho ngươi biết, đừng tưởng có Mã Văn Tài làm chỗ dựa mà định động đến ta, về sau đừng có đứng trước mặt ta mà lớn lối. Bằng , chờ đến lúc muội muội ngươi vào nhà ta, ngươi xem ta đối xử với nàng thế nào! Hừ, đến lúc đó ta với nàng, đừng có oán ta, muốn oán oán ca ca ngươi có mắt tròng, dám ở trong trường gây khó dễ cho ta.”



      “Vương Lam Điền, ngươi muốn uy hiếp ta?” Ta giận quá bèn cười, “Ta ra muốn hỏi lại ngươi chút, ta lúc nào chọc tới ngươi, để đến mức muội muội ta còn chưa vào cửa, ngươi tính toán tra tấn nàng?”



      “Bởi vì lúc nào ngươi cũng chống đối ta!” Vương Lam Điền nhìn nhanh qua Mã Văn Tài cái, hơi hơi lùi lại, nhưng vẫn cố lấy dũng khí , “Ta cũng cho ngươi biết, có đánh ta cũng vô dụng thôi, nghe phải ngươi nhất chính là muội muội kia sao, nếu ngươi làm ta nổi nóng, đừng trách ta khách khí với nàng! Dù sao cũng là Diệp gia các ngươi chủ động đến đòi cưới!”



      “—-Ngươi muốn chết!” Mã Văn Tài cũng nghe ra là có chuyện gì, tiến lên túm lấy Vương Lam Điền, mặt tràn đầy lửa giận. Vương Lam Điền có chút khó hiểu, kỳ quái : “Mã Văn Tài, ta là muội muội của Diệp Hoa Đường, liên quan gì đến ngươi? Ngươi phải muốn loại chuyện này mình cũng quản ?”



      còn chưa dứt lời, Mã Văn Tài tung ra quyền thẳng vào cằm , đánh cho lùi lại phía sau hơn chục bước, khóe miệng trào máu. Cố tình thằng nhãi này còn phục, bị đánh xong còn gân cổ lên: “Mã Văn Tài, đây là chuyện của Diệp gia, ngươi quản cái gì hả?”



      “Mã Văn Tài ta muốn đánh ngươi, chính là bởi vì ngươi ngứa đòn!” Mã Văn Tài rống lên, đồng thời tiếp tục giơ nắm đấm lên dứ dứ.



      “Được rồi, Văn Tài huynh, đừng để ý đến !” Ta thấy Mã Văn Tài bùng nổ, vội vàng tách và Vương Lam Điền ra, dùng sức trừng Vương Lam Điền cái, mắng, “Còn mau cút , muốn chết sao!” Vương Lam Điền bị ta mắng, sợ đến mức ngã ngồi xuống đất, cũng dám cãi lại, vội vàng xoay người chạy bán sống bán chết.



      Người này gần đây lá gan càng lúc càng lớn, mấy ngày quên chỉnh , kiêu ngạo đến mức này rồi. Ta quay đầu nhìn về phía Mã Văn Tài, phát thằng nhãi này mặt đỏ bừng bừng, xiết chặt nắm tay, toàn thân phát run, dường như nỗ lực kiềm chế cơn giận. Ta vừa chạm vào , phát sốt vẫn chưa hạ, mà có dấu hiệu sốt cao trở lại.



      Hóa ra, vẫn luôn cố gắng tỏ ra bình thường sao?



      “Văn Tài huynh, chúng ta trở về , bệnh của ngươi còn chưa khỏi.” vốn sốt, lại cũng chưa uống thuốc, ra ngoài còn bị dồn nén cảm xúc lâu như vậy, chỉ sợ bệnh tình càng nghiêm trọng.



      cần ngươi quan tâm.”



      Mã Văn Tài gạt tay ta ra, cũng quay đầu lại, bản thân tự sải bước về phòng. Ta ngẫm nghĩ lát, vẫn là quyết định giải thích ràng cho , sau đó mới đàm phán với Vương Lam Điền. Mặc kệ thế nào, ta cũng muốn gả cho Vương Lam Điền, nhưng như lời , hình như là Diệp gia chủ động muốn cầu thân với Vương gia. Lúc này, chỉ sợ gia đình ta dễ dàng rút lại lời , cho nên chỉ có thể xuống tay với Vương Lam Điền, tốt nhất là để chủ động với cha mẹ từ chối Diệp gia. Về chi tiết, còn phải lên kế hoạch hành động .



      đường trở về, Mã Văn Tài luôn luôn thèm để ý tới ta, cũng thèm nhìn ta lấy cái. Giơ tay túm bị gạt ra, ràng là lại cáu kỉnh. Ta có chút đau đầu, cũng hiểu lầm cái gì, cũng thể đùa giỡn , đành phải chờ đến lúc về phòng, đuổi Mộc Cận và Mã Thống ra ngoài, rồi giải thích vậy. Ta cũng biết cách dỗ dành người khác, liền trực tiếp với : “Ta gả cho Vương Lam Điền.”



      Mã Văn Tài nhìn ta cái, gì, ta đành cắn răng, giơ tay lấy cái hòm giá sách xuống, lẳng lặng đưa cho .



      Mã Văn Tài sửng sốt, ánh mắt nhìn cái hòm kia, mở miệng hỏi: “Đây là cái gì?”



      “Đây là hòm ước nguyện mà nữ tử dùng trong đêm thất tịch.” Ta xoay người lại, cúi đầu , “Mọi người đều , nếu có người trong lòng, nếu viết tên của lên giấy, bỏ vào trong hòm Chức nữ nương nương phù hộ cho bọn họ nên duyên vợ chồng…”



      Ta còn chưa dứt lời, Mã Văn Tài nhanh như chớp giơ tay đoạt lấy cái hòm tay ta. vội vàng đem hòm mở ra, từ bên trong rút ra tờ giấy, nhanh chóng mở ra xem. hiểu sao, gương mặt ta có chút nóng lên, ngượng ngùng nhìn , lại nhịn được nhìn chằm chằm phản ứng của . Trong lúc ta còn rối rắm như thế, Mã Văn Tài lại đột nhiên xụ mặt, lạnh như băng :



      “Diệp Hoa Đường.”



      “Hả?” Ta thấy thanh của chút thay đổi, kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy Mã Văn Tài nhăn mặt, sắc mặt thoạt nhìn rất cổ quái. lại tiếp tục lạnh lùng hỏi:



      “Mã Văn Tân là ai?”



      Gì?



      Ta trợn tròn mắt. Vội vàng chạy lại chộp lấy tờ giấy, bên rất ràng đề ba chữ “Mã Văn Tân.”



      Này, là ta viết nhầm…



      Mã Văn Tài tức đến tái mặt, bởi vì ngay cả ngày sinh tháng đẻ của cũng bị ta nhớ nhầm, hơn nữa tờ giấy này còn bị ta vò nát, chỗ nào cũng dính mực. giật lại tờ giấy kia, cẩn thận viết lại tờ mới rồi bỏ vào trong hòm, thuận tiện nhìn cái mạng nhện sớm bị ta phá hỏng. Ta có chút xấu hổ, quay đầu dám nhìn , lại bị người phía sau nắm lấy bả vai, lẳng lặng tựa cái trán nóng như lửa lên hõm vai của ta.



      “Coi như ngươi thức thời, bản công tử lần này so đo với ngươi nữa.”



      Mã Văn Tài xong câu này, dường như cơ thể cạn kiệt sức lực, lảo đảo dựa vào ta. Ta vội vàng đỡ lấy , sau đó kéo lên giường, còn lớn tiếng bảo Mã Thống sắc thuốc. Bệnh của Mã Văn Tài vốn chưa khỏi hẳn, trong lúc đó cảm xúc lại bị đè chặt đến giờ mới giải tỏa, cho nên bệnh tình hoàn toàn tái phát, phỏng chừng lúc chạy đến Chẩm Hà lầu bắt Lương Sơn Bá bị nhiễm thêm phong hàn, cho nên càng nghiêm trọng.

      Người này cũng là, có chuyện gì đến Chẩm Hà lầu làm gì, còn suýt nữa hại ta bị Trần phu tử bắt được!



      Vì phải chăm sóc , nên ta tạm thời chưa tìm Vương Lam Điền. Mãi cho đến tối muộn, Mã Văn Tài mới đỡ sốt, hơi hơi tỉnh lại, nhìn thấy ta ở bên cạnh chườm nước đá lên trán , khỏi lại nắm chặt lấy tay của ta. Thế nhưng Mã Thống tới lui bên cạnh công tử nhà lại hoàn toàn coi như thấy gì hết.



      Người này, sao bây giờ ngăn cản ta, bảo ta cách xa công tử nhà ra chút? Ta cảm thấy buồn cười, liền sai đến phòng ăn tìm Tô An, mang chút cháo về đây. Mã Thống nghe ta xong, liền vội vàng chạy ra khỏi phòng.



      Mã Thống rồi, Mã Văn Tài lại lẳng lặng nhìn ta tiếng nào, trong phòng khí nhất thời có chút quỷ dị, làm cho người ta thoải mái. Vì thế ta đành gợi chuyện hỏi tại sao muốn đến Chẩm Hà lầu bắt Lương Sơn Bá bằng được, lại nếu phải Lương Sơn Bá thừa nhận chúng ta quả thực đến lầu xanh, phỏng chừng Trần phu tử đem mọi chuyện đổ lên đầu . Vì thế mới , loại phu tử như , quả nhiên chính là kẻ tráo trở.



      Mã Văn Tài lúc đầu định ra, sau đó lại bị ta ép mãi, mới tình nguyện kể, là muốn vạch trần việc Lương Sơn Bá chơi lầu xanh, để cho ta thấy bộ mặt thực của tên kia, cần bị biểu giả dối của Lương Sơn Bá lừa gạt, hơn nữa còn với ta kỳ Lương Sơn Bá là kẻ xấu xa nhất trong trường, tên đó giỏi nhất là giả bộ quân tử, nhưng chuyện này lại chỉ có mình Mã Văn Tài biết, nên muốn ta bị lừa.



      Ta hiểu tại sao Mã Văn Tài lại ghét Lương Sơn Bá như vậy, nếu trong chuyện xưa là vì Chúc Đài, như vậy tại là vì sao? Bất quá ta cũng nghĩ bây giờ hỏi cái đó, ta nghĩ, nếu ta lại vì người ngoài mà tranh cãi với , rất đau lòng.



      Mặc kệ thế nào, ta nghĩ đại khái là ta thích rồi.



      Vì thế nên mới muốn người ta nhằm vào , cũng muốn thấy phải khổ sở, lại càng muốn sinh bệnh, muốn vì chuyện của ta mà phiền não.



      “A Đường, đừng gả cho người khác.” Mã Văn Tài đột nhiên , kéo tay của ta, trong mắt mê man mang theo tia bất lực, “Đừng tùy tiện xa khỏi tầm mắt của ta, có việc gì cũng đừng tìm người khác, đừng xa cách ta, cũng đừng bỏ mặc ta.”



      “Được.”



      Ta hơi hơi nhắm mắt lại, rất nhanh lại mở ra, nghiêm túc trả lời. Mã Văn Tài nghe xong, khuôn mặt lộ ra ý cười, cố gắng chống tay ngồi dậy, sau đó đưa tay lên vuốt tóc của ta, lại bá đạo ra lệnh cho ta cũng trèo lên giường ngủ cùng . Ta mới thèm nghe lời người này, liền tay ép nằm xuống, dặn lại phải dưỡng bệnh cho tốt, ta còn có chuyện phải giải quyết. Mã Văn Tài thấy vậy, khỏi lại bắt đầu cáu kỉnh, còn khi nãy ràng ta đáp ứng xa khỏi tầm mắt của , tại lại ra ngoài tìm người khác. Ta bị đến còn cách nào khác, liền với tìm Cốc Tâm Liên, phải là tìm Lương Sơn Bá, kết quả Mã Văn Tài càng tức giận, đập tay bồm bộp lên thành giường kêu ta được tìm nữ nhân kia.



      Ngay cả con cũng cho, được rồi, cuối cùng ta với ta muốn đánh Trần phu tử trận, rốt cục cũng làm câm miệng. Vì thế ta mới có thể chuồn ra khỏi phòng, liếc mắt cái liền thấy Mã Thống bưng khay cơm đứng ở bên ngoài, cả người dựa vào gốc cây ngủ gà ngủ gật, cũng biết là đứng được bao lâu. Ta mặt bảo nhanh mang cháo vào cho Mã Văn Tài, mặt khác vội vàng chạy đến phòng của Lương Sơn Bá.



      Muốn thu thập Vương Lam Điền, trước hết ta cần phải làm chuyện.
      thomap thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :