1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[Đồng nhân nữ hoàng Ai Cập] TA LÀ ASISU - NGUYỆT PHƯƠNG PHỈ (83C) *ĐÃ HOÀN*

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      [Phiên ngoại] Chương 81: Menfuisu điên cuồng
      Edit+Beta: Tojikachan
      Nguồn: mongthuycungs2.wordpress.com
      (Beta ngày: 14/3/2014)


      Khi Asisu ra lệnh bắn tên về phía Carol, ta mới hiểu được, ta mất nàng.

      nhớ từ khi nào bắt đầu, trong lòng ta dần dần có bóng dáng của nàng. Cho nên ta cho nàng xuất giá, cho nàng cùng Izumin sống yên ổn. Ta nhớ nàng nhớ đến mức nổi điên, lại chỉ có thể lần lại lần vì Carol phát động chiến tranh.

      Hừ! Carol ngu ngốc này, lại bị người khác bắt cóc. Tuy rằng ta biết người khác có ý tốt, nhưng cũng tùy nàng. Nhưng quốc gia đó đoạt hoàng hậu sông Nile của Ai Cập, ta làm sao có thể tấn công đâu? sông Nile là thần hộ mệnh của Ai Cập ta.

      Chị , nàng là con người trộm mộ. Nghĩ vậy, trong lòng ta liền thấy hèn mọn. Người phụ nữ ti tiện như thế sao có thể xứng đôi với ta. Nhưng mà, chỉ cần ngày nàng là sông Nile, ngày đó ta buông nàng ra. Ai Cập mất Asisu.

      Carol hỏi ta, vì sao nàng còn muốn cưới nàng. Kỳ thực, ta cũng muốn biết đáp án. Vì sao lúc trước điên cuồng mà nàng như vậy. Là vì nàng là người phụ nữ đầu tiên thuận theo ta sao? Càng nghĩ, cũng chỉ có đáp án này. Nếu , vì sao ta lại buông tay Asisu chứ.

      Giờ nghĩ đến, Asisu cũng rất giảo hoạt. Nàng luôn cười với ta, ngoài dịu dàng cùng bao dung, ta rất ít có thể nhìn đến nội tâm của nàng. Kỳ thực nàng cũng phải là người phụ nữ chỉ biết dựa vào đàn ông. Nhưng nàng lại che dấu mình rất khá, khá đến mức ta cơ hồ phát giác.

      Minưê chết. Khi chết, ta mới biết được trong lòng mình có bao nhiêu đau. Từ , cùng với chị và ta trưởng thành. Cho dù mẹ muốn giết ta, ta cũng ban chết cho . chỉ là vì đâm Imhotep đao kia, mà là ta biết, vĩnh viễn phản bội ta.

      Ta nghĩ, ta sắp điên rồi. Những người bên cạnh, bị chết là rời . Chỉ để lại mình ta, đơn ở lại. Người bồi tại bên cạnh cũng chỉ còn là sông Nile con hữu danh vô thực, cái gì cũng hiểu

      Mỗi đêm, ta luôn bởi vì tưởng niệm thân ảnh của nàng mà trằn trọc khó ngủ. Carol luôn ngủ rất ngon, căn bản biết ta nắm chặt nắm đấm nhanh đến độ chảy máu. Phát tiết sát ý, phát tiết bi thương, ở chiến tranh, tìm kiếm khoái cảm mà tử vong mang đến. Thẳng đến giờ phút này, ta mới có thể quên người phụ nữ mang lòng ta. Sau đó, vui vẻ ôm Carol vào trong ngực, làm bộ rằng nàng là Asisu, là Asisu chỉ mình ta.

      Ta làm sao có thể ngu như vậy, làm nàng lại cứ thế trốn khỏi ta. Ngu xuẩn nhất chính là, ta lại thừa nhận mình nàng, lại chỉ cho mọi người, năng lực của nàng mới là thứ ta xem trọng nhất.

      Kỳ thực, ta chỉ là muốn thừa nhận mình người chị mà trước kia luôn xem thường vì luôn quấn quýt lấy . Khi ta mơ hồ biết tâm ý của mình, ta lại đuổi nàng ra . Người phụ nữ mà chỉ biết mỗi ngày hô ta, gả ta, làm sao có thể hấp dẫn ta. Sau khi ôn thần Ragashu xuất , ta mới hiểu được, ra, ta bất tri bất giác nàng.

      Ta muốn đem nàng ở lại bên người ta. Ta muốn trong mắt nàng chỉ có mình ta. Tươi cười của nàng, nhất cử nhất động của nàng, khắc sâu ở trong lòng ta. Nếu… ngay từ đầu ta chỉ mình nàng, nàng rời ta . Cho nên, ta phẫn nộ, ta dùng thái độ lý trí đối mặt nàng.

      Cưới nàng làm hoàng phi. Ta biết lúc ấy ta nghĩ cái gì, thế nhưng lại nghĩ ra chủ ý ngu ngốc này. Nhưng mà, khi đó ta nóng nảy. Quên mất nàng có bao nhiêu kiêu ngạo. Đúng vậy, ta rất ích kỷ. Ta muốn buông nàng ra, cũng muốn buông Carol ra. Ta thậm chí còn ảo tưởng, lúc ấy nếu cưới nàng trước, rồi mới cưới Carol, có lẽ, nàng hận ta như vậy. Ha ha, đó chỉ là ảo tưởng mà thôi. Nàng và Carol giống nhau, các nàng cho phép chồng phản bội.

      Khi biết trong thân thể nàng ra là linh hồn xa lạ. Ta mới bừng tỉnh đại ngộ. ra người ta phải chị, mà là bóng dáng tràn ngập mị lực kia. Khó trách, ta cuối cùng lại bất tự giác muốn tới gần nàng; khó trách, ở bên cạnh nàng, ta vĩnh viễn cảm nhận được dịu dàng.

      muộn. Khi ta nhìn thấy ánh mắt nàng tràn đầy nhìn Izumin, ta ghen tị phát cuồng. Vì sao ràng ta quen nàng trước, nhưng nàng lại ta? Là vì Carol sao? Là vì người thay lòng đổi dạ trước chính là ta sao?

      Nếu nàng biết, người ta chỉ có nàng, nàng có thể ta hay ? Cho nên, ta đuổi tới Hitaito, mạnh mẽ bắt nàng trở về. Nhưng nàng lại : “Menfuisu, dựa vào cái gì ta thể giết ngươi!”

      Ta nghĩ, ta điên cuồng. Nàng thế nhưng muốn giết ta. Là bởi vì ta để nàng cùng Izumin cùng chỗ, cho nên, nàng muốn giết ta. Nàng thế nhưng phản bội Ai Cập, nàng thế nhưng cùng Izumin đánh tan Ai Cập. Kì chiêu này, ta minh bạch, có khả năng là công lao của mình Izumin. Asisu của ta, luôn luôn là trí tuệ nhất.

      Ta rất hận cái người đàn ông kia. Càng nhìn đến luôn bày ra bộ dáng bộ tao nhã, lại mang theo ánh mắt thắng lợi ôm Asisu vào trong ngực, ta liền hận thể đánh thành tám mảnh. Chẳng lẽ, ta bằng ?

      Asisu , ta hiểu . Kỳ thực, nàng chân chính hiểu chính là ta vì nàng mà điên cuồng. Ta ngừng tra tấn nàng, đồng thời cũng tra tấn bản thân. Biết người nàng phải mình, nhưng ta vẫn muốn giữ nàng ở bên cạnh.

      Cuối cùng, cưỡng cầu được, nàng vẫn mất. rất tuyệt tình quyết liệt, quay đầu lại. Chỉ để lại ta, ở Ai Cập đau khổ nhớ nhung nàng.

      Cười thảm, trong mắt chứa đầy nước mắt. Ta phát cuồng ở người Carol phát tiết, nhớ hung trong lòng cũng chỉ có bóng dáng xinh đẹp kia.

      Cứ tưởng rằng còn có thể nhìn thấy nàng lúc đàm phán. Kỳ thực, ta muốn tiếp tục đánh với Hitaito, cũng là bởi vì nàng. Ta bao giờ muốn nhìn biểu tình lãnh đạm của nàng với ta nữa, phảng phất giống như nhìn người xa lạ vậy, có thống hận, cũng có cảm xúc. Ở trong mắt nàng, ngay cả tia bóng dáng của ta, ta cũng tìm thấy. Ta sợ hãi ở chiến trường, sợ hãi nhìn nàng đối lập với ta, sau đó đứng ở bên cạnh Izumin, lạnh lùng nhìn ta, tìm kiếm cơ hội giết ta. Ta đau lòng mà chết.

      Nếu thể ta, vậy ta khiến cho nàng hận ta. Để lưu lại dấu vết của ta ở trong sinh mệnh của nàng, để cả đời nàng cũng thể quên ta. Nhưng ngay cả tâm nguyện ấy, ta cũng thất bại. Nàng chỉ đứng ở bên, lạnh lùng nhìn Izumin bắn mũi tên tới.

      Đột nhiên cảm thấy tâm rất lạnh. Chẳng lẽ là do ta bức nàng ? Ta tin, ràng nàng từng dịu dàng ta như vậy, coi ta là em trai duy nhất, giống như người chị, bảo vệ ta vào trong ngực. Tuy rằng, ta căn bản cần bảo hộ của nàng.

      Carol , ta thường xuyên bởi vì người nàng có bóng dáng Asisu mà ngẩn người, ta có chút khó hiểu. là như vậy sao? Ta chỉ biết là, khi ta nhìn thấy hết thảy những thứ từng có tồn tại của nàng, ta liền tưởng niệm nàng rất sâu. Mấy ngày khi nàng biến trở về thành chị, ta có vô số cơ hội có thể có được thân thể luôn khiến ta tưởng niệm phát cuồng kia. Nhưng mà, đó phải là người phụ nữ mà ta , cho nên, ta động đến.

      Nàng từng ta biết hối cải. Ta chỉ là nàng, vì sao lại là sai? Đặt người phụ nữ mình ở lại bên người mình, làm như vậy là đương nhiên. Vì sao, ta thể khiến nàng vĩnh viễn ở bên ta? Nếu như vậy, nếu bị gọi là biết hối cải. cả đời ta đây cũng muốn biết tư vị hối cải.

      Ta muốn trở nên cường đại, ngày nào đó, ta muốn lại đứng ở trước mặt nàng, cho nàng, ta nàng điên cuồng như thế nào. Chờ ta, Asisu. Ta nhất định mang nàng về. Nàng từng uống nước sông Nile, vĩnh viễn có khả năng rời khỏi Ai Cập.

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      [Phiên ngoại]Chương 82: Asisu sống lại
      Edit+Beta: Tojikachan
      Nguồn: mongthuycungs2.wordpress.com
      (Beta ngày: 14/3/2014)


      Mở to mắt, ta phát mình tới nơi xa lạ lại quen thuộc. Lúc ở trong thân thể cũ, biết được linh hồn Tô Vinh, ta từng biết được hết thảy về thế giới này. Nhưng khi ta hiểu mình hoàn toàn chút liên hệ với Ai Cập, trước mặt bỗng tối sầm, ngất .

      Khi tỉnh lại, ta ở nơi mà tất cả đều là màu trắng. Tuy rằng cảm giác xa lạ, nhưng ta biết, chỗ này gọi là bệnh viện. Trước mặt, đôi vợ chồng dùng ánh mắt thương nhìn ta. Bọn họ hẳn chính là cha mẹ Tô Vinh. Bọn họ , ta hôn mê lâu. Sau khi tỉnh lại, đầu óc có chút ràng.

      Dù bọn họ cái gì, ta cũng muốn giải thích. Ta chỉ là muốn chuyện. Tình say đắm khiến ta thương thấu tâm can. Dù là người nào chuyện với ta, ta vẫn phản ứng lại. muốn nghe, muốn nhìn, muốn suy xét. Ta chỉ muốn lẳng lặng ngồi như vậy.

      Kỳ quái! Lời bọn họ ta lại có thể nghe hiểu được. Há miệng thở dốc, ta hiểu mình cũng có thể ra. Nhưng cuối cùng, ta vẫn hé răng. Những người này chỉ là quan tâm người phụ nữ cướp hết thảy của ta, phải ta, phải Asisu.

      Cẩn thận cảm thụ trong cơ thể, ta phát luồng lực lượng quen thuộc kia biến mất. Là Đại Tế Ti Ai Cập, ta luôn luôn có được thần lực. Có vẻ như, thay đổi thân thể, ta mất hết tất cả.

      Sau đó, cha mẹ Tô Vinh mang ta về ngôi nhà cực kỳ . Bọn họ , đây là nhà của ta. Trong lòng cân nhắc hai từ này. Ha ha, thế giới này thú vị. So với Ai Cập còn thú vị hơn. Ngoài cơ thể này ra, chưa bao giờ thấy những thứ có thể làm ta bay lên, có cả công cụ di chuyển cực nhanh lại êm, còn có vô số từ ngữ kỳ quái. Ta thể lý giải, lại cảm thấy rất thú vị

      Theo bản năng, ta bắt đầu tiếp xúc những thứ mà ta chưa bao giờ đụng chạm, nó chỉ tồn tại trong trí nhớ của thân thể Tô Vinh. Cái cảm giác quen thuộc lại xa lạ này, làm ta tạm thời quên đau xót.

      Mẹ Tô Vinh là người phụ nữ già có chút phiền. Nhưng nàng lại rất giống Ari, cực kỳ nhẫn nại chăm sóc ta. Từ lúc ta sờ soạng cách mặc quần áo nơi này, nàng từng câu từng câu dạy ta nên quen thuộc thế giới này như thế nào. Giống như dạy đứa trẻ, nàng tuyệt ngại phiền. Trong lòng dần dần nổi lên tia ấm áp, cảm giác được người khác quan tâm tốt.

      Tại thế giới hắc ám kia, ta sống lâu lắm. Dù mở mắt ra, hay là từ từ nhắm hai mắt, trước mắt luôn luôn là mảnh đen tuyền. ai quan tâm ta, cũng có ai bồi ta chuyện. Tuy rằng người phụ nữ già chỉ lải nhải lẩm bẩm, ta vẫn nhẫn nại nghe nàng chuyện. Ít nhất, như vậy, ta cảm thấy đơn.

      nhớ nổi bao lâu nghĩ đến Menfuisu. Đọc rất nhiều rất nhiều sách, rất nhiều rất nhiều phim truyền hình. Thứ làm cho ta thích là là máy tính. Bên trong, ta có thể nhìn thấy những chuyện lạ lẫm, nghe những điều chưa hề nghe, thấy những điều chưa hề thấy. Rốt cục có chút hiểu ra vì sao Menfuisu lại Tô Vinh, những lớn lên trong thế giới như thế này, làm sao có thể hấp dẫn đàn ông của thời đại lạc hậu kia chứ. Tựa như Carol vậy, làm cho người ta bị hấp dẫn rất sâu vì mị lực của các nàng.

      Nhưng mà vì sao ai ta? đơn ở thế giới có ai có thể hiểu ta, ta vẫn ở ban đêm khóc. Người phụ nữ già ấy có đêm . Mọi khi, nàng và cha Tô Vinh đều giúp ta làm xong cơm, làm việc nhà tốt rồi khỏi. Bởi vì, ta luôn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng. Đối với ta mà , kỳ thực bọn họ chẳng khác gì người xa lạ.

      Nhìn thấy con ngồi khóc ở sofa. Người phụ nữ già đau lòng đến cực điểm, nàng : “Con , phải chỉ là sinh bệnh hồi thôi sao? Vì sao ngay cả tính tình cũng thay đổi.” Giúp ta lau nước mắt, ta phảng phất như có thể cảm nhận được chân thành của nàng với ta. Trong lòng mềm nhũn, ta ngã vào trong lòng nàng, ôm nàng khóc lớn. Quá khứ… ta có thể coi đó chỉ là giấc mộng ? Có phải… ta có thể chiếm lấy hai người già giản dị này, coi bọn họ như cha mẹ ta ?

      Nhìn cha Tô Vinh xoa xoa tay, đau lòng nhìn ta, lại biết nên khuyên giải ta như thế nào. Ta đột nhiên thấy trong lòng thoải mái hơn.

      Vì Menfuisu, ta mình đến thế giới xa lạ tìm kiếm thân thể . Bây giờ, Menfuisu lại cần ta, ta lại bị ném vào thế giới lạ lẫm khác. Vì sao cuối cùng ta chỉ có mình. Ta cũng muốn có bạn, ta cũng muốn có người chân thành quan tâm ta, phải là vì thân phận nữ hoàng của ta, phải là vì xinh đẹp, mà chỉ đơn thuần là vì ta mà quan tâm ta.

      “Con , có phải con thất tình?” Trong giọng của người phụ nữ già có chút nghi hoặc.

      Ta kinh ngạc ngẩng đầu. Trước kia ta luôn cho rằng nàng hiểu gì cả. ra trong lòng người phụ nữ già, cái gì cũng hiểu cả.

      “Con của ta ưu tú như vậy, làm sao có thể có ai muốn!” biểu tình của người phụ nữ già có chút đau lòng, cũng có chút tức giận.

      Ta chớp chớp mắt. Nếu là trước kia, ta ưu tú ta vẫn rất có tự tin. Nhưng dung mạo của Tô Vinh, bình thường trong mắt ta trước kia xem ra, cơ hồ có thể được cho xấu xí. Như vậy, cũng có thể tính là ưu tú sao?

      đời này đâu chỉ có người đàn ông! Con bảo bối của ta, chắc chắn có thể tìm được người đàn ông tốt nhất!” người đàn ông già cũng vì ta mà nổi giận.

      Nhìn bọn họ vì ta mà phẫn nộ, ta đột nhiên nở nụ cười. Đúng vậy! Nếu đến thế giới mới, vì sao ta còn phải ôm hết thảy trước kia chịu buông ra. Nhìn thời đại này nhiều tình như vậy, kiên trì của ta phảng phất như hồi chê cười. Menfuisu ta, từ bỏ ta. Vậy vì sao ta nhất định phải vì mà thương tâm muốn chết chứ.

      Suy xét, nếu là nơi này, các nàng đại khái cần vì thân cây mà buông tha cho toàn bộ rừng rậm . Trong lòng thừa nhận, bọn họ rất đúng. Nhưng Menfuisu cho dù là cây, cũng là đại thụ mà ta thấy ưu tú nhất

      “Ba, mẹ…” Vừa mở miệng, ta thử xưng hô như vậy. là kỳ quái, ta hề cảm thấy lạ lùng.

      Người phụ nữ già lệ nóng doanh tròng: “Mở miệng là tốt rồi! Mở miệng là tốt rồi! Mẹ sợ con luẩn quẩn trong lòng! Đúng là khiến mẹ lo muốn chết!” Nàng khóc giàn dụa, ôm ta, cũng khóc theo. Người đàn ông già cũng mang vẻ mặt kích động. Nếu phải là ngượng ngùng, sợ là cũng xông lên ôm ta cái.

      Nghẹn khóc mấy tháng, ở hôm nay, cùng bọn họ cùng chảy khô. Menfuisu, ta học quên ngươi.



      còn là nữ vương, ta cũng dám xằng bậy ở trong thế giới này. Ở đây, dù là giết người hay là đả thương người, đều bị bắt lại. Thậm chí, khả năng chết. Tính cách lãnh khốc, tàn bạo, ta đều thu liễm. Nơi này, là thế giới hoàn toàn mới. Ít nhất, vì cha mẹ ta, ta thể sai bước nhầm.

      Lần đầu tiên tìm việc, thường nhận được mắt lạnh từ người khác. Ta thấy tức giận, lại thấy mới mẻ. Ngón tay giật giật, nhịn xuống dục vọng muốn bóp chết bọn họ.

      Lần đầu tiên công tác, bị lãnh đạo phê bình, trong lòng ta vừa chua xót lại chát. Trong lòng cười khổ, nếu là trước đây, bọn họ sớm bị ta lăng trì xử tử rồi.

      Lần đầu tiên bị đồng xa lánh, ta thấy kỳ lạ, lại giận tím mặt. Trong mắt lên tia sát ý, lại cố gắng đè nén. Ba mẹ còn ở nhà chờ ta. Ta thể xằng bậy.

      Lần đầu tiên bị đàn ông sỗ sàng, ta kém chút nữa là cầm dao trang trí đâm . Tên đàn ông dơ bẩn mà cũng dám chạm vào ta. Nhưng ta chỉ quăng bọn chúng cái tát, rồi quay đầu rời .

      ra, thế giới này cũng hoàn toàn tốt đẹp. Tuy rằng phụ nữ tự do hơn so với trước kia, nhưng lại khiến ta còn phiền não hơn trước kia.

      Nhưng dù là phiền não đến mức nào, ta vẫn ôm tâm tính hứng thú thể nghiệm. Thẳng đến khi ta dần dần có thể tự lực sinh tồn ở đây. Trong lòng có chút vui mừng, ra, rời khỏi Ai Cập, rời khỏi pháp lực trước kia, ta vẫn có thể sử dụng hai tay của mình nuôi sống bản thân.



      Hôm nay, xảy ra chuyện khiến ta sợ hãi, ta ở trong phòng nhìn thấy bộ truyện tên là “ sông Nile”. Bên trong, vẽ đầy đủ hết thảy quá khứ của ta. Đáng sợ! Làm sao lại có quyển sách như vậy?

      Nỗ lực thích ứng phương thức đọc truyện tranh, ta nhìn thấy ta khi còn sống. Từ lúc Menfuisu như thế nào, đến chuyện bị vứt bỏ như thế nào, lại gả đến Babylon như thế nào, cuối cùng, điên cuồng mà muốn trở lại bên cạnh Menfuisu như thế nào.

      Rùng mình cái, ra, ta chính là nhân vật bi ai như vậy sao? Cầm quyển sách, ta ngừng run rẩy. Ngay cả ta cũng thể thích ta trong truyện, vì sao trước kia chưa bao giờ cảm thấy ta sống thê thảm như thế?

      Đáng sợ nhất chính là khi ta còn sống, lại chỉ nổi ở trang sách này. Phảng phất giống như nguyền rủa vậy, bao vây ta ở trong trang giấy kia. Sau đó, ta rốt cục suy nghĩ cẩn thận. Tô Vinh thay thế ta sống sót, vậy chẳng phải là ta được giải thoát rồi sao. Giải thoát khỏi ma chú, tránh thoát cái vận mệnh vô cùng buồn cười kia.

      Mẹ đến, thấy ta đọc truyện tranh, chê cười ta hơn ba mươi tuổi mà vẫn là chưa lớn. Ta ném truyện xuống, gắt gao ôm chặt lấy nàng. Mẹ sợ hãi, ngừng an ủi ta, hỏi ta xảy ra chuyện gì.

      Ta lắc đầu đáp. Ta sao có thể được là trước kia ta chỉ sống ở trong sách. ra, có ai tin chứ?

      lâu sau, ta mới tươi cười nhìn mẹ. cho nàng, ta chỉ là nghĩ tới chuyện thương tâm. Mẹ thở dài nhõm hơi. Nàng , đời có ai là có chuyện buồn cả. Nhìn nếp nhăn của nàng, ta đột nhiên nở nụ cười, rất vui vẻ nở nụ cười. Đúng vậy! Thế giới có ai là chưa từng đau, ta cũng muốn giống mẹ vậy, thẳng đến khi mặt đầy nếp nhăn mà vẫn tích cực đối diện mỗi ngày.



      Hôm nay, có người đàn ông tên là Triệu Ninh Hải thổ lộ tình cảm với ta. là đồng của ta, , ngay từ ngày đầu tiên khi ta đến, rất thích ta. hi vọng ta làm bạn .

      Ta rất kinh ngạc! Từng lòng dào dạt chờ đợi tình . Nhưng sau khi trải qua tình tuyệt vọng, lòng sớm như nước lặng. Lắc đầu, cự tuyệt . Ta xoay người rời .

      Triệu Ninh Hải hề thất vọng. Từ ngày thổ lộ với ta, liền liên tục theo đuổi ta. Giúp ta lấy nước, giúp ta mua cơm, trời nắng sợ ta ốm, trời mưa sợ ta ướt.

      Ta vẫn trốn tránh , chỉ cần là những thứ đưa, ta đều nhận. Mỗi lần như vậy, ánh mắt thất vọng của luôn khiến lòng vốn cứng rắn như thiết của ta lại có chút cảm xúc. Ta có dung mạo xinh đẹp, có quyền lực, vì sao lại có người ta?

      Nhóm đồng , Triệu Ninh Hải là người đàn ông rất tốt. là ta sắp ba mươi lăm, hẳn là nên kết hôn. Ta cười hé răng. Coi như là lỡ cả đời, kỳ thực cũng tệ. Ta giờ biết kiếm tiền, có thể tự thân nuôi sống mình. có đàn ông, ta cũng có thể sống được tốt.

      Nhưng mọi người , khi ta già , hi vọng có bạn, cùng ta xem mặt trời mọc mặt trời lặn, cùng ta tán gẫu, cùng ta cùng nhau đối mặt cái chết. Ta , ta có cha mẹ là đủ rồi. Tất cả mọi người đều nở nụ cười. Cha mẹ luôn rời trước, chỉ có người mới có thể theo giúp ta cả đời. Đột nhiên, ta nghĩ tới phụ vương Nepheenmat. Đúng vậy! Sao ta lại quên rằng cũng rất sớm rời xa ta.

      Mọi người , lấy tuổi của ta, còn có thể được người đàn ông tốt như vậy coi trọng, đó là phúc khí của ta, khuyên ta phải nắm chắc. Ta có chút mờ mịt, phải ? Quay đầu đánh giá Triệu Ninh Hải, đầy thâm tình nhìn ta.

      Ở chỗ người, ta hỏi rốt cuộc coi trọng ta chỗ nào. Triệu Ninh Hải , ở ta có khí chất yên tĩnh cao quý, tuy rằng bề ngoài xinh đẹp. vài đàn ông luôn thầm thảo luận, thậm chí có người đánh đố xem theo đuổi ta kiểu gì. Nhưng giống thế. cảm thấy, tuy rằng ta lạnh như băng, nhưng lại rất đơn. , rất đau lòng ta, muốn theo giúp ta.

      Nhìn mặt vẫn thâm tình như mọi khi. Ta đột nhiên có suy nghĩ trong đầu. Nếu , ta liền thử xem sao . Nếu thích hợp ta, ta cũng để ý kết hôn với . Dù sao, cũng chỉ là vì tương lai tìm người bạn thôi.

      Ba mẹ gặp Triệu Ninh Hải, rất vừa lòng . thầm khích lệ ta rất tinh mắt. rằng đây là người đàn ông tốt, đáng giá phó thác cả đời. Ta nhìn khuôn mặt nghiêm cẩn của bọn họ, đồng ý đề nghị của bọn họ. Hai người cảm thấy tệ, vậy ta liền kết giao với .

      Cuối cùng, nước chảy thành sông, chúng ta kết hôn, còn sinh con.

      Ngày cứ thế bình bình đạm đạm trôi qua. Có ngày, uống say.

      nắm lấy bờ vai ta, rung mạnh khiến đầu ta choáng váng. , ta như vậy, vì sao ta vẫn giữ khoảng cách với .

      ta? Cuộc sống bình thản như vậy cũng là tình sao? Ta có chút mê hoặc. Mỗi ngày, chúng ta ngoài công tác, chính là ăn cơm. Đứa con ném cho cha mẹ ta, chúng ta vẫn giống như trước lúc kết hôn vậy, vẫn tự do tự tại.

      Ngoài ban đêm ở giường, ta tận tình hưởng thụ sung sướng mà mang đến ra. Còn những lúc khác, ta vẫn luôn nhàn nhạt, nhàn nhạt nhìn , nhàn nhạt công tác, nhàn nhạt mà đối diện hết thảy. Cứ tưởng rằng, ta cứ như vậy hết cả đời.

      Ta cuối cùng cho rằng, tình nên giống như ta Menfuisu vậy, như thiêu thân lao đầu vào lửa, vừa nhiệt liệt lại tuyệt vọng. Cuộc sống với Triệu Ninh Hải, cũng là tình sao?

      “Rốt cuộc em có tim hay ?” Đôi mắt chồng đỏ lên, giọng như khóc làm lòng ta run lên.

      Trong lòng đột nhiên nổi lên tia đau lòng. luôn bao dung ta như vậy, hôm nay thế nhưng lại khống chế được thành như vậy. Chẳng lẽ, là do ta đúng?

      bỏ ta, mấy ngày thấy trở về.

      Ta rất vô vị, ngủ ngon. Triệu Ninh Hải vẫn luôn ở bên người ta. Giờ đột nhiên rời , ta cảm thấy quen chút nào. Làm chuyện gì cũng nhớ đến , nhớ đến mức cả người có chút ngu si. Mẹ , là do ta sai. Lần này, ta hẳn là nên giải thích với .

      Khi tìm được , say rượu bất tỉnh nhân . Bạn của , ta làm thương tâm.

      Chạm vào gò má gầy yếu của , ta có chút hối hận. Những năm gần đây, đối xử với ta vô cùng tốt. Vô luận là chuyện gì, luôn lo lắng cho ta trước. Nhóm đồng , ta rất may mắn. Cẩn thận ngẫm lại, đúng là có chuyện như vậy. Rất nhiều hôn nhân của đồng đều xuất vấn đề, nhưng , vẫn giống như trước khi kết hôn, vừa tri kỷ vừa ấm áp.

      Chờ tỉnh lại, ta dịu dàng nở nụ cười. “Về nhà thôi!”

      Nắm lấy tay thụ sủng nhược kinh, chúng ta sóng vai về nhà. Tại khắc này, ta hoàn toàn dứt bỏ những thứ liên quan đến nữ hoàng Asisu. là chồng của ta, là nơi mà nửa đời sau ta dựa vào. Vì sao cứ phải níu chặt quá khứ buông, ta cũng phải sống cuộc sống của bản thân ta chứ.

      tại, ta có chồng, có con, có ba, cũng có mẹ. Cho nên, Menfuisu, vĩnh biệt.

      Tojikachan: Ta là người nhạy cảm, chỉ cần đọc đến mấy chỗ cảm động thôi là ta bắt đầu rơi nước mắt. Chương này cũng thế a, ta khóc từ đầu chương đến cuối chương luôn, đọc mới thấy Asisu khổ. biết có mm nào cũng khóc như ta ?

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      [Phiên ngoại]Chương 83: Tâm tư của Izumin
      Edit+Beta: Tojikachan
      Nguồn: mongthuycungs2.wordpress.com
      (Beta ngày: 14/3/2014)


      cái đầu nho nhô ra. Đó là cậu bé con khoảng sáu, bảy tuổi. Mày kiếm mắt sáng, mũi thẳng tắp, môi có đường cong duyên dáng. Mái tóc màu bạc hơi che đôi mắt lại, kiên nhẫn đẩy tóc ra, lộ ra đôi ánh mắt nâu thanh tú.

      Nhìn nhìn trái phải, trừ bỏ Ari ra, chỉ có bóng dáng kiều mị. Khóe miệng mang nụ cười, nam hài nhanh chóng chạy tới “Mẫu hậu!”

      Bóng dáng thay đổi tư thế thành đường cong đẹp tao nhã như mặt nước. Mái tóc dài như nước, bay trong gió. Đó là khuôn mặt đẹp tinh xảo đến mức khó có thể hình dung. Ngũ quan dù là thưởng thức từng nơi, hay là nhìn tổng quan, đều có thể làm cho người ta khỏi hãm sâu vào. Tuyệt nhất chính là, trong thần sắc ràng là diễm lệ quyến rũ, lại đoan trang. Hai khí chất hoàn toàn tương phản đan xen, lại làm cho người ta có nổi suy nghĩ khinh nhờn.

      “Ngươi đến rồi!” Che miệng cười khẽ, trong đôi mắt Asisu nhanh chóng lên vui mừng.

      “Suỵt!” Cậu bé lại cẩn thận đánh giá bốn phía, xác định có nguy hiểm rồi mới xông lên, hung hăng chôn ở trong lòng Asisu.”Mấy ngày nay con thấy người đâu! Nhớ người muốn chết!”

      Ôm lấy cổ Asisu, cậu bé làm nũng hôn.

      lớn thế này rồi, mà còn làm nũng?” Asisu buồn cười nhìn cậu bé trong lòng, nhàng ôm lấy. “ làm xong công khóa rồi?”

      “Vâng!”

      “Em ngươi đâu?”

      “Nàng chỉ thích quấn quít lấy Kail, thích con!” mặt cậu bé nổi lên bất mãn. Trước kia, người em thích nhất chính là . Chẳng lẽ tuấn bằng Kail sao?

      “Tính tình của Kail trầm ổn hơn ngươi, đương nhiên nàng thích Kail hơn!” Asisu vỗ vỗ lưng cậu bé, buồn cười nhìn cậu bé ghen tuông.

      “Vẫn là mẫu hậu tốt nhất!” Cậu bé rất hưởng thụ Asisu dịu dàng. Cầm lấy tay mẹ, nhịn được thưởng thức.



      Vừa tiến đến, ta liền thấy thằng nhóc kia lại ở trong lòng Asisu. Trong lòng lập tức có chút bất mãn. lớn thế nào rồi, Asisu còn phóng túng như thế. Hừ!

      gì, lẳng lặng ngồi ở bên cạnh Asisu, nhìn sắc mặt con trắng bệch. Ừ, cũng tệ, còn biết ngồi nghiêm chỉnh lại.

      “Luyện kiếm xong chưa?” Nhíu mày hỏi .

      “Luyện!” Con hơi sợ sệt .

      Thấy bộ như chuột thấy mèo, trong lòng đột nhiên có chút lửa giận. “ to lên.” Ta nhàn nhạt .

      “Luyện! Công khóa hôm nay, con đều làm xong!” Con lập tức ngẩng cao đầu, nhìn ta chằm chằm, lớn tiếng trả lời.

      ra ngoài! Làm lại lần khóa kiến thức cơ bản hôm nay.” Ừ, như vậy cũng tệ. để ý ánh mắt có chút đau lòng của Asisu, lẳng lặng an bày nhiệm vụ cho .

      Sắc mặt con lại trắng bệch, cắn răng đáp ứng. “ biết!”

      “Buổi tối, ta kiểm tra.” Nhìn rời , ta lại dặn. ngoài ý muốn nhìn thấy lưng cứng lại, nhưng rất nhanh lại khí phách hiên ngang ra ngoài. Ha ha, thằng nhóc kia, rất có cốt khí!

      “Chàng làm gì mà hung với con như vậy?” Thấy con rời , Asisu chu lên đôi môi đỏ tươi. “Mỗi lần con gặp chàng, đều rất sợ hãi!”

      Hừ! Ngay cả đảm lượng ấy cũng có, như vậy sao được! Treo lên chút ý cười, ta hôn gò má non mềm của Asisu: “Nàng vẫn đẹp như vậy!”

      Mặt Asisu lập tức nổi lên đỏ ửng nhàn nhạt. Nàng ràng có chút thẹn thùng, lại quật cường nhìn ta, chịu thừa nhận: “Chàng thể đối xử với con tốt chút sao? Con rất đáng thương.”

      Ôm thân thể yếu đuối xương của nàng vào trong ngực, vừa lòng ngửi thấy hương thơm người nàng, ta nhàng cắn cắn vành tai như ngọc của nàng: “Ta luôn luôn đối xử với rất tốt.”

      “Nhưng chàng thích kề cận ta.” bàn tay mềm của Asisu lôi kéo tóc của ta, có chút bất mãn. “Chàng cũng có thể ghen với con. Đúng là chịu thua chàng.”

      nhàng mà cười ra tiếng: “Về sau có vợ của mình.” Ta rộng rãi thừa nhận, đúng là ghen tị.

      “Vậy ta đây có nên bảo con cách chàng xa ít hay !” Asisu lườm ta cái.

      Cắn cái lên xương quai xanh khêu gợi của nàng, nghe thấy tiếng kêu rên của nàng, trong lòng ta mới thoải mái chút: “Như vậy sao được! Con là dùng để thương.”

      “Sao chàng có thể công bằng như vậy chứ!” Asisu trừng ta.

      Kỳ thực, bộ dáng này của nàng là thú vị nhất. Mị nhãn như tơ, khóe miệng kiều, thường thường mê hoặc ta mất lý trí. nhàng dùng ngón tay chạm vào làn da mềm mại của nàng. Trong thân thể đột nhiên xông ra nhu cầu khó nhịn, khóe mắt liếc đến Ari, Ari biết điều lập tức lui về phía sau. Ta khoan khoái nhìn Asisu bị ta vuốt ve, kiều thở hổn hển. Ừm, sinh hai đứa trẻ, vẫn còn có thể quyến rũ câu dẫn ta chỉ cần thấy đến nàng là muốn biến thành dã thú như vậy.

      Về chuyện Ari, ta cuối cùng phạt nàng. Cũng tính là nàng hoàn toàn phản bội Asisu; thứ hai, Asisu tiếc nàng. Nhưng ta cũng để nàng dễ chịu. Ta đưa người nhà còn lại của nàng tới Hitaito, ta luôn phái người giám thị bọn họ. Nếu như nàng còn dám phạm lần thứ hai, ta chút do dự làm toàn bộ người nhà của nàng biến mất

      “Chàng cố ý.” Đôi mắt của nàng mê man, rên rỉ tràn ra câu oán giận.

      Ha ha, vẫn còn có thể nghĩ đến chuyện khác sao. Ta nỗ lực đùa gấp bội thân thể sớm quen thuộc vô cùng dưới thân này, nhìn thấy nàng ở dưới thân ta hóa thành mềm mại như nước. “Vinh nhi, ta nàng!” Hôn cánh môi như hoa của nàng, trong lòng nhất, chính là đôi mắt mê mang của nàng.

      “Ta cũng chàng!” Cánh tay ngọc nâng, ôm lấy bờ vai ta, nàng theo bản năng trả lời.

      Ừm, nàng thế này cũng là ta thích nhất. Nồng đậm lông mi, đôi ánh mắt vốn sáng rọi lúc này trừ bỏ tình dục ra, chỉ có nước mắt lấp lánh. Hôn hôn đôi mắt nàng, đưa nàng lên đỉnh cao nhất…

      Cho tới bây giờ, ta vẫn còn nhớ cảm giác khi lần đầu tiên nhìn thấy nàng.

      Đôi mắt nàng rất đẹp. Ôn nhuận sáng bóng, lại mang cảm giác có thể nhìn lòng người. Bởi vì che giấu tung tích, ta dám nhìn nàng nhiều. Quay đầu nhìn về phía sông Nile toàn thân ánh vàng rực rỡ. So sánh với nàng, bé kia đơn thuần hơn. Ta còn chưa trao đổi mấy câu với nàng, nàng quấn quít lấy ta hỏi đông hỏi tây. Ta làm bộ cảm thấy hứng thú trả lời, khóe mắt lại nhìn thấy miệng nàng khẽ nâng lên tươi cười. Trong lòng rùng mình, chẳng lẽ nàng biết thân phận của ta.

      Nhưng nàng lại chỉ là nhặt lên cuộn vải của ta, rồi nở nụ cười khó dò, cùng rời với binh Ai Cập vừa đột nhiên xuất . Trong lòng có chút rét run, cứ như tâm tư của cách nào hoạt động khi ở trước mặt nàng

      Sau đó, ngoài ý muốn bắt được nàng, ta lại phát , nàng chỉ là cảm thấy hứng thú với ta, vẫn chưa giống như ta nghĩ là thích ta. Cảm thấy có chút bị đả kích. Những năm gần đây, ta thấy vô số mỹ nữ. Các nàng đối ta phần lớn là vừa gặp . vì tướng mạo của ta, là vì thân phận của ta. Kỳ thực, ta đối với trò chơi ngươi tình ta nguyện này từ trước đến nay đều vui vẻ tham gia. Là hoàng tử, áp lực . Ta cũng cần loại thư giãn đó, để thư hoãn thân thể và tinh thần. Chưa bao giờ thấy qua có kỳ quái như vậy. Chỉ ở bên cạnh quan sát ta, ngay cả khi ta cố ý đùa giỡn sông Nile, nàng cũng chỉ lẳng lặng nhìn. Phảng phất như linh hồn lấy ra, phảng phất như ta chỉ là diễn viên.

      Lần đầu tiên dâng lên ham muốn chiếm hữu Asisu, là sau khi động tình hôn sông Nile. Lúc ấy, ta khiếp sợ với biểu ra trí tuệ của nàng. Ý nghĩ đầu tiên đó là, muốn đem sông Nile làm của riêng. Mà khi ta phục hồi tinh thần lại, nàng vẫn mang vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu. Vừa rồi đầy ngập nhu tình lập tức biến mất. cỗ lửa giận như có như đột nhiên dâng lên. Cho tới bây giờ, đều là phụ nữ vì ta thần hồn điên đảo. Ai Cập rất kỳ quái, hai người phụ nữ, người muốn chạy trốn khỏi ta, người thầm muốn nghiên cứu ta.

      Khi ta biết nàng là Asisu. Trong lòng thế nhưng có kinh hãi. Chỉ là khi đó ta vì sao. Chỉ là cảm thấy, với thân phận của nàng, nàng rất xứng đôi với ta. Nhưng mà, chẳng phải là nàng Menfuisu đến mức điên cuồng sao?

      Khi ta ý đồ châm ngòi quan hệ của nàng và Menfuisu. Nàng đột nhiên tươi cười sáng rọi với ta, ta chật vật phát , tựa hồ tâm tư của ta lại bị nàng xem thấu. Hay là, tin đồn là sai ? Khi nghĩ như vậy, đáy lòng đột nhiên cảm thấy thư sướng. Cho dù ăn “độc dược” nàng đưa, ta vẫn cảm thấy tâm tình cực tốt.

      Lần thứ hai khi ngoài ý muốn bắt được nàng, ta có chút vô thố. nên đối xử với nàng như thế nào. Theo lý, nàng là nữ vương địch quốc, có giá trị lợi dụng rất lớn. Nếu nàng đưa đến cửa, có đạo lí buông tha. Trong lòng nghĩ như thế, nhưng căn bản lại làm được. Ta làm sao vậy? người có thân phận như vậy, ta hẳn là nên ép khô giá trị lợi dụng của nàng. Nhưng mà, từng đợt đành lòng dưới đáy lòng lại nảy lên. Nhất là khi nhìn thấy nàng bị đạo tặc hạ lưu suýt nữa vũ nhục, đầu óc ta trống rỗng. Thầm muốn ôm nàng vào trong ngực, thương nàng. muốn nàng bị oan ức rơi lệ, chỉ muốn nàng tươi cười nở rộ giống như lần đầu tiên khi gặp ta, dịu dàng lại giảo hoạt. Cho nên, ta cho phụ vương biết là ta bắt được nàng.

      Nhưng chỉ chớp mắt, nàng liền trốn khỏi trong lòng ta. Thay đổi như chong chóng, trở tay làm mưa, ở dưới mắt ta cứu sông Nile . Phẫn nộ đột nhiên tràn ngập trong ta. Chẳng lẽ ở trong mắt nàng, ta lại vô dụng như vậy? Đến mức nàng có thể tự nhiên thoải mái như vậy? Chẳng lẽ, nàng cảm giác thấy tình ý như có như giữa hai chúng ta? Asisu, nàng đừng hòng chạy trốn! Ta làm nàng chỉ mình ta.

      Phẫn nộ, ta chuẩn bị dẫn quân xông vào Atsiria. Ta muốn bắt lấy nàng, muốn đánh tan Menfuisu, muốn cho nàng, ta phải là người đàn ông vô dụng chỉ có thể bị nàng đùa bỡn.

      nghĩ tới, Menfuisu lại cùng nàng thiết kế bẫy. Trong nháy mắt, binh Ai Cập chạy thoát, binh Hitaito bị đánh bại. Ta ở bên cạnh sinh tử. Khi đó, trong lòng ta nghĩ phải là sợ hãi, mà là thống khổ sắp mất nàng.

      Nàng cùng Menfuisu rời . Sau khi ta thoát hiểm, đầu tiên mắt nhìn thấy là bóng dáng của nàng. Trong lòng xuất xấu hổ, lập tức liền bị nhu tình trong mắt nàng xua tan. Nàng… nhìn ta như vậy, có phải là cho ta, nàng cũng ta?

      Nàng muốn ta thề, ta chút do dự. Trong lòng mừng như điên, rốt cuộc che dấu được. Ôm lấy nàng, ta cưỡi ngựa đến nơi người, hung hăng hôn thiên hạ trong lòng. Sau khi về nước, trong lòng ta nửa ngọt ngào, nửa bình tĩnh. Asisu là nữ hoàng Ai Cập, rất xứng đôi ta. Nếu như cưới nàng, dù là thế lực sau lưng nàng, hay là trí tuệ của nàng, đều có thể mang đến cho Hitaito ích lợi lớn. Lúc đó, nếu là ta lòng nàng, xác thực có chút quá. Giữa chúng ta, ngoài tin tưởng ra còn làm ta càng thêm để ý đó là lợi ích lớn nhất khi hai phương kết hợp.

      Ở bên cạnh nàng, quả thú vị. Riêng nàng, làm nũng, vui vẻ, mọi thứ đều có. Nàng hoàn toàn làm lòng ta đảo điên. Ta thậm chí có chút hoài nghi, nàng chính là người lúc ấy luôn bình tĩnh bàng quan sao? người phụ nữ làm sao có thể có nhiều diện mạo khác nhau như vậy.

      Khi làm Babylon dấy lên đại hỏa hừng hực, tia nghi hoặc trong lòng ta cuối cùng cũng tán . Lúc này, dù nàng có phải Asisu hay , có phải nữ hoàng Ai Cập hay , ta đều có khả năng buông nàng ra. Mọi khi, khi ta cùng với phụ nữ kết giao, ta vẫn luôn duy trì khoảng cách. Ta phải phòng bị các nàng tính kế. Nhưng ở trước mặt Asisu, ta cảm giác nhiều nhất đó là cảm giác thoải mái mà nàng mang đến. Tuy rằng nàng phải là đơn thuần, giống sông Nile, mọi cảm xúc như tờ giấy trắng, viết rành mạch. Nhưng nàng có dục vọng gì. Mọi thứ nàng làm, chỉ là vì bảo hộ bản thân mình.

      Đúng vậy, ta vì sao nàng bất an như vậy. Nhưng ta có thể cảm giác được, nàng sợ hãi. Nàng thích quyền lực, lại phải ở trong đó phất tay áo gây mưa; nàng thích lục đục với nhau, lại phải thao túng mọi chuyện. Khi Menfuisu muốn cưới nàng, ta nhìn thấy trong mắt nàng phải là vui vẻ khi được người khác say đắm, mà là bi ai dày đặc.

      Có lẽ, ta hẳn là nên cám ơn Menfuisu. buộc Asisu rơi từ cao xuống mặt đất, cùng ta sóng vai mà . Ôm Asisu như vậy, trong lòng ta đột nhiên nổi lên cảm giác an toàn. Người phụ nữ mà ta muốn, phải là người phụ nữ chỉ biết tính toán bỏ sót, cả ngày bận về việc tâm kế. Người mà ta muốn chính là người phụ nữ thẳng thắn ràng, cùng ta trải qua mỗi ngày.

      Tuân thủ lời hứa, quan tâm chuyện xảy ra ở Ai Cập. Kỳ thực ta biết, đều là tay nàng làm mưa làm gió. Tốt lắm! Menfuisu làm nàng càng ngoan, nàng càng thể rời khỏi ta. ta đê tiện cũng tốt, ta vô sỉ cũng thế, ta chỉ là muốn buông nàng ra. Cho dù, buông tha cho thời cơ tốt nhất nắm Ai Cập trong tay, ta vẫn chỉ muốn gắt gao bắt lấy nàng.

      Nàng , nàng phải về Ai Cập. Ta yên lòng, cùng nàng trở lại. Nàng muốn ta tham dự binh biến Ai Cập, ta liền chỉ giúp nàng tìm sông Nile. Asisu vẫn rất thiện lương, nàng tựa hồ , ở thời đại này, hoàng đế là cao hơn hết thảy. Ta có chút nghi hoặc. Theo lý mà , nàng tiếp xúc từ những quyền mưu đó, hẳn là rất quen thuộc mới đúng. Vì sao, nàng nhìn ra đó chỉ là kế hoạch mà Menfuisu muốn vây khốn nàng. Nàng vẫn mực cho rằng, đều là lỗi của Imhotep. Hừ! Bàn tính mà Menfuisu đánh, ta cũng hiểu . Tuy rằng đau lòng cho nàng, nhưng ta cần Asisu nhận ra , đứa em trai mà nàng trân trọng là kẻ đê tiện như thế nào.

      Đột nhiên nhớ tới Hasan. Lúc trước, khi ta cảm giác được Asisu say đắm. Chỉ cần vài cái ánh mắt cùng động tác, liền làm biết khó mà lui. Người biết điều giống như vậy quá ít. Menfuisu dám cản trở hôn của ta cùng với Asisu, ta cũng để ý làm bị Asisu giận

      Kết quả, giống như ta sở liệu. Asisu bị thương tâm đối với Menfuisu. Đại binh tiếp cận, làm cho phải đồng ý hôn của chúng ta. Ta nở nụ cười. Có đôi khi, thắng lợi lớn nhất, phải là ở chiến trường. Có thể hoàn toàn áp đảo địch nhân tâm lý, mới có thể mang đến khoái hoạt lớn nhất.

      “Chàng cố ý.” Asisu từng với ta như vậy. Đúng vậy, ta cố ý. Ngoài ta ra, người đàn ông nào có thể ở trong lòng nàng giữ địa vị dù chỉ chút, cho dù là tình thân cũng được. Nàng chỉ thuộc về mình ta. Ta muốn hoàn toàn có được nàng.

      Cứ tưởng rằng mọi chuyện xong. Nào biết đâu rằng, cái bản chú thuật lại làm Asisu hoàn toàn mất bình tĩnh. Nàng khóc, bất an. Ta có chút vì sao lại như thế. Cuối cùng, nàng lại cho ta nàng phải người thế giới này. Trong đầu hỗn loạn mảnh. Nếu như vậy, có phải có nghĩa là ta thể nắm trong tay vận mệnh của chúng ta. Hạnh phúc mà ta vất vả có được lại rất có khả năng bị khối bùn đất kia hủy diệt?

      Ta rất muốn cười nàng miên man suy nghĩ, cười nhạo hết thảy vớ vẩn này. Nhưng nàng ra những chuyện mà ta chưa hề nghe qua. Tay có chút run run, lần đầu tiên, ta thể khống chế tương lai. Người phụ nữ mà ta khắc sâu, rất có khả năng như u hồn, biến mất ở trước mặt ta. Ta tin! Ta tin! Ta nhất định có thể khống chế tương lai!

      Menfuisu nhân tài! Có thể ở cảnh nội Hitaito trực tiếp bắt Asisu . Tuy rằng, ta ghen tị đêm thể ngủ. nhưng ta càng sợ hãi. Khi Asisu ôm bản chú thuật kêu thảm thiết, nhiều ngày trôi qua như vậy, vẫn luôn luôn quanh quẩn ở trong lòng ta. Nàng rốt cuộc sao vậy? Bản chú thuật nát, nàng… nàng… có bị biến mất hay ?

      Sau đó, truyền đến tin tức Asisu quấn quít lấy Menfuisu, muốn gả cho Menfuisu. Ta như bị tảng đá lớn va mạnh vào lòng, đau lòng như cắt. Thu thập xong bản chú thuật bị vỡ vụn, ta lấy từng mảnh từng mảnh hợp nó lại. Tuy rằng nó nát đến mức cơ hồ nhìn ra nguyên dạng, ta vẫn chịu buông tay. Ban ngày, huy binh tấn công Ai Cập, buổi tối, ta liền ở dưới ánh đèn, nỗ lực khôi phục nó.

      May mắn, bản chú thuật rốt cục hợp lại tốt. Mặc kệ rốt cuộc nó có ích hay , ta vẫn bảo quản nó tốt, dấu nó ở đại điện Phong thần, cũng cho ai, ta chỉ mình lẳng lặng làm vào ban đêm. Asisu, xin nàng, nàng nhất định phải trở về. Nếu , ta nhất định phải bắt Ai Cập trả giá đại giới. Ta cần giữ lời thề, cho dù ta chết nơi dị quốc, ta cũng bỏ qua cho những kẻ làm nàng bị thương.

      Linh hồn trong thân thể Asisu quả nhiên thay đổi. Khi biết được chuyện này, ta hô hấp có chút khó khăn. Chẳng lẽ, bản chú thuật khôi phục, nàng vẫn thể trở về? Chẳng lẽ, ta vẫn có năng lực cứu người ta trở về?

      Nhìn sắc mặt Menfuisu tiều tụy, vụng trộm hôn Asisu mê man. Ta đột nhiên lạnh lùng nở nụ cười, ngươi cũng phát giác ra rồi sao. Ngươi cũng muốn lừa mình dối người cho rằng, đây là người phụ nữ mà chúng ta sao? Nếu phải tại ngươi, vì sao ta lại bị lâm vào tình thế vô dụng như vậy chứ. Menfuisu, ngươi đúng là cái đồ ngu ngốc đầu đuôi. Ngay cả khi thất bại, ngươi cũng biết sai ở nơi nào!

      Sử dụng kiếm bắt buộc rời xa Asisu. Cho dù trong thân thể này phải là vợ của ta, cũng thể cho ngươi khinh nhờn.

      Asisu đột nhiên tỉnh lại, nhìn thấy nàng mở mắt liền lao vào trong lòng Menfuisu. Trong lòng ta phảng phất như chảy máu. Nhưng nàng nhìn ta, chỉ sờ vòng tay rắn vàng. Trong lòng vừa động, có chút dám tin. Nàng từng cho ta, vì phòng bị Ragashu, nàng dấu ở người rất nhiều thuốc phòng thân. Chẳng lẽ…

      Asisu thổi đống thuốc bột hướng Menfuisu, xoay người chạy về phía ta. Tay cầm kiếm của ta có chút run run. là nàng sao? Nàng trở lại? Nàng ngẩng đầu nhìn ta cái, liền quay lại, nhặt lên kiếm đâm về phía Menfuisu. Trong lòng vui vẻ, ngay cả mắt cũng có chút ướt át. là nàng, là vợ của ta. Nàng trở lại.

      Lấy lại tinh thần, khi nàng đâm vào vai phải của Menfuisu, ta thuận tay ấn lên, giúp nàng đâm vào càng sâu. Lúc này ta thầm cười ha ha. Menfuisu, là địch với ngươi lâu như vậy, chỉ có giờ khắc này, là lúc ta vui vẻ nhất. Cuối cùng, ngươi vẫn bại bởi ta. Asisu, chỉ mình ta. Giống như khi ta hao hết tâm tư để nàng ta vậy, ta cũng chỉ mình nàng. Ngươi chỉ có thể ôm sông Nile vụng về kia, bị tình giày vò thống khổ, cứ thế sống cả đời.

      Asisu muốn ta giết Menfuisu. Ta vui vẻ đồng ý. Thời khắc này, ta cũng muốn giết . Để thống khổ, chết phải là lựa chọn tốt nhất. Ta muốn bắt sống để bị thống khổ cắn nuốt tâm linh. Ôm vào lòng người phụ nữ ta , thong dong dấy lửa, rồi ra khỏi hoàng cung Ai Cập.

      Hơn tháng bất an, nhớ mong mùi hương của Asisu, chiếm được thỏa mãn. Để cho ta vui vẻ chính là, nàng mang thai con của chúng ta. Dù nguyên nhân là bản chú thuật, hay là đứa trẻ, chỉ cần nàng có thể trở về, là ta cao hứng. ta ích kỷ cũng được, ta lãnh khốc cũng được, ta chỉ để ý mình Asisu. Con nối dòng, bọn chúng chỉ là công cụ kế thừa quốc gia. Giống như khi ta còn bé vậy, bị phụ vương mẫu hậu ném vào trong học tập, ta chỉ có thể mình sờ soạng cuộc sống. Sở dĩ ta thương Mitamun là vì ta muốn để nàng giống ta, bị ám sát, phản bội quấn quanh. chỉ cần hạnh phúc là tốt rồi. Còn đàn ông, hẳn là phải gánh vác thiên địa.

      Lại lần nữa ở chiến trường đánh tan binh Ai Cập. Nắm chặt tay Asisu, trong lòng ta rất thỏa mãn. Vui sướng vì chiến thắng cùng hạnh phúc có người trong ngực, khi ta nhìn thấy đầu trận, mặt Menfuisu trắng bệch, chỉ cảm thấy thú vị. Ta tốt bụng cho ngươi là ngươi thua ở chỗ nào. Từ khắc ngươi ý đồ cướp người phụ nữ của ta, là nhất định ngươi trở thành địch nhân của ta.

      Học Asisu, ta bắn mũi tên về phía Menfuisu. Tuy rằng thành công chặn giết đương trường, ta vẫn bình tĩnh như cũ. Menfuisu, cuộc báo thù của ta còn chưa kết thúc.

      Hừ! nghĩ tới đột nhiên gửi tới thư hòa giải. Cười nhạt, hung hăng cướp đống tài sản của . Ta khải hoàn về nước. Ôm Asisu, ta cười : “Còn nhiều thời gian!” Đúng vậy! Chắc chắn lợi dụng sông Nile luôn muốn chạy ra bên ngoài kia để công chiếm tiểu quốc, ta chỉ cần ở đằng sau , chậm rãi kết minh với những tiểu quốc đó là được. Menfuisu, ta để ngươi sống lâu thêm vài năm. Chờ ngươi chết rồi, ta thay thế Asisu thả đóa hoa ở quan tài của ngươi. Coi như là an ủi nhiều năm qua ái mộ vợ ta như vậy. chiếm được, khiến cho ngươi bị cắn tâm thống khổ, chịu dày vò thêm vài năm .



      “Chàng nghĩ gì vậy?” Asisu cầm lấy khỏa trái tim được khắc bằng gỗ ở trước ngực ta. Nàng từng , muốn giúp ta đổi cái mới. Nhiều năm qua như vậy, nàng dùng các loại chất liệu chế tác rất nhiều. Mà ta chỉ thích thứ này nhất. Bởi vì đây là món quà đầu tiên mà nàng tặng ta. Cái khác, ta cũng nhận lấy cả. Những thứ này đều là Asisu làm vì ta. Ta quyến luyến chúng.

      “Về sau, đừng để con bám vào người nàng.” Ta nhàn nhạt cảnh cáo nàng, hôn hôn thái dương có chút ẩm ướt của nàng.” lớn rồi, như vậy là tốt!”

      “Chàng…” Asisu ngờ được ta lại như vậy, có chút chán nản.

      “Nàng chỉ là mẹ , phải là người của .” Ta đùa cợt nhìn nàng, xoa xoa cái mũi của nàng. Asisu tức giận đến ra lời, nàng như vậy luôn làm ta thương. Mỗi khi đùa nàng, ta luôn rất vui vẻ. Nhưng nghĩ đến cái tiểu tử kia cũng dám ôm lấy cổ trắng noãn của Asisu, trong lòng liền dâng lên ghen tuông nhàn nhạt. Dù là con, cũng cho phép chạm vào người phụ nữ của ta.

      Những năm gần đây, ta kế thừa vương vị. Phụ vương chết, mẫu hậu luôn luôn ốm đau. Người thân nhất bên cạnh ta, ngoài Mitamun cũng chỉ có Asisu. Tuy rằng mẫu hậu thương ta, nhưng vẫn hay thân cận với ta. Từ , ta bị ném ra khỏi tầm mắt của nàng. Nàng và ta luôn có xa cách. Cho nên Mira mới có thể được nàng thương như vậy. Nàng đem tình với ta, toàn bộ đưa đến người Mitamun cùng Mira. Asisu từng , mẫu hậu là người có tính tình trung lập. Ta nghĩ cũng thấy đúng. Cho nên, tuy rằng nàng từng đối địch với Asisu. Nhưng khi nhìn thấy ta khắc sâu Asisu như thế, cũng lại làm khó dễ Asisu.

      Về phần phụ vương. luôn luôn ham mê nữ sắc, ngay cả Asisu, cũng từng có suy nghĩ chiếm lấy. Tuy rằng trong lòng ta vui, nhưng cũng hiểu đó chính là bản tính của . Sau đó, ta thành công đưa dục vọng của chuyển sang sông Nile. Ta muốn là địch với . Tuy rằng phụ vương đối xử với ta được tốt, nhưng lại coi ta là người thừa kế duy nhất. Cuối cùng, mấy năm nay bị phụ nữ vét sạch, chết ở giường phụ nữ. Nghe thấy tin tức này, trong lòng ta làm dậy nổi tia gợn sóng. Nghĩ đây là kết cục tốt nhất của . An ủi mẫu hậu khóc, ta đội vương miện Hitaito, lập Asisu làm vương hậu của ta, vương hậu có quyền lực nhất Hitaito.

      Giúp Asisu thành lập uy vọng ở Hitaito, trở thành thần tượng lớn nhất ở Hitaito ta. Cũng gả Mira ra nước ngoài, giúp nàng tìm hôn tốt. Asisu tuy rằng vừa lòng, nhưng vẫn có chút bất an. nhóc ngốc, là sợ ta cũng lưu tình đuổi nàng ra khỏi nhà như vậy sao? Ta dịu dàng cười, ôm nàng vào trong ngực, để nàng và ta cùng đến tương lai. Đừng sợ, Asisu. Ta từng qua, ta chỉ có mình nàng làm vợ. Ta tuân thủ lời hứa này.

      Những năm gần đây, vô số người muốn ta tiếp tục cưới, ta cũng quan tâm. Có người ỷ vào quyền thế ép buộc ta, ta liền trừ bỏ bọn họ. Việc này, ta cũng với Asisu. Nhìn nàng hạnh phúc là ta cao hứng rồi. Mấy chuyện giết phong cảnh kia, được phá hỏng vui vẻ của nàng. Có người muốn ta cản trở Asisu, để nàng tiếp tục phát triển thế lực. Nhưng bọn họ sao biết được, mấy thứ đó căn bản là ta thầm trợ giúp. Ta muốn để cho người khác biết, rời khỏi ta, rời khỏi Ai Cập, Asisu vẫn có quyền thế đào thiên như cũ. Bọn họ sợ Asisu có ngày chán ghét ta, trừ bỏ ta. Hừ! Đám mắt mù kia, sao có thể biết Asisu căn bản cần thứ đó. Nếu quả có ngày nàng như vậy, muốn tánh mạng của ta, ta cũng gắt gao bắt lấy nàng làm bạn. trời dưới đất, nàng thể đâu được, vĩnh viễn chỉ có thể ở bên người ta.

      Kỳ thực, đáy lòng vẫn luôn sợ hãi. Nếu ta vi phạm lời hứa, ta sợ Asisu rời quay đầu lại. Nếu như nàng là người phụ nữ bình thường, chỉ cần ta bắt nàng về là được. Nhưng Asisu là đặc biệt, ta sợ chỉ cần mất , đó là vĩnh viễn. Đáy lòng cười nhạo Menfuisu, ta muốn trở nên giống , cuối cùng chỉ có hối hận cùng thống khổ làm bạn.

      Asisu, ta may mắn, cả đời này có thể có nàng làm bạn.

      [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG] [​IMG]

      TOÀN VĂN HOÀN

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :