1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Độc Hậu Ở Trên Trẫm Ở Dưới - Phong Vân Tiểu Yêu (90c) Full - Đã Có eBook

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      [​IMG]
      ĐỘC HẬU Ở , TRẪM Ở DƯỚI!
      Tác giả: Phong Vân Tiểu
      Thể loại: Xuyên , nữ cường, sủng văn, HE
      Độ dài: 90 chương
      Converter: Ngocquynh520
      Edit: Team ETYC
      Beta: socfsk
      Poster: Mia Leo


      Giới thiệu tác phẩm:

      là sát thủ đứng đầu về am hiểu thuật dùng độc trong tổ chức sát thủ, nhưng cuối cùng lại thoát khỏi bởi chữ tình. Khi vì người đàn ông đó phản bội tổ chức, bị tổ chức đuổi giết người đàn ông ấy lại cầm dao đâm thẳng vào tim . , "Long Noãn Noãn, nhớ kỹ, kiếp sau đừng bao giờ tin tưởng vào đàn ông nữa!"

      Tỉnh lại lần nữa, thân phận của lại biến thành hoàng hậu bị đày vào lãnh cung, còn liên miên bị người ta hãm hại, trước tình thế dầu sôi lửa bỏng, có con cừu trắng tự động đưa tới cửa, tựa như sói xám lớn bổ nhào tới, mặt mày dử tợn , "Nộp mạng !"

      lúc chuẩn bị hưởng thụ món mồi ngon lãnh cung của bị người ta bao vây. ngờ chỉ giải chút độc cũng có nhiều người đến thăm như vậy, đúng lúc có thể cho bọn họ xem chút cái gì gọi là “cường bạo” chân chính!

      Cừu trắng nằm run lẩy bẩy ở giường, nhìn đáng thương biết là bao.

      Ăn uống no say rồi thẳng chân đạp tên đàn ông ấy xuống giường, thế mà Long Noãn Noãn còn chưa thỏa mãn, mở cửa ra vung tay lên , "Gã đàn ông này quá tệ, dư độc của bản tiểu thư chưa giải hết, đổi cường tráng tới đây!"

      "Hoàng hậu của trẫm, nàng gì đó?" Gã đàn ông sau lưng loạng choạng đứng dậy, nơi nào đó người vẫn còn chảy máu, trông vô cùng thê thảm!

      vị Hoàng đế ngoan tàn nhẫn, lật tay làm mây úp tay làm mưa, lại giữ được trái tim của , cho dù là trăm phương ngàn kế, dù là hạ dược cũng đành bó tay....

      Thất vương gia nắm giữ trọng binh, tính khí nóng nảy, thế nhưng chỉ vì người con cho ba vạn binh mã vây khốn Đô thành.

      "Noãn Noãn, ta cho phép bất luận kẻ nào tổn thương muội! Hoàng thượng cũng được!"

      Điện hạ Long Khê - Hộ Long Điện tuyệt mỹ thiên hạ, thân phận địa vị đứng đầu ngũ quốc, nhưng thà rằng vứt bỏ địa vị, vứt bỏ cơ hội được thành tiên, chỉ vì muốn có được nàng.

      Long Noãn Noãn, vị hoàng hậu bị đày vào lãnh cung, rốt cuộc đó là người con như thế nào?

      Các file đính kèm:

      stella2412, TbeBilly Nguyễn thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 1: Đổi cường tráng tới đây

      Đêm đen gió lạnh, rất thích hợp để giết người!

      Long Noãn Noãn bật dậy khỏi giường, túm chặt lấy ngực, sắc mặt trắng bệch.

      "!" Mồ hôi nhễ nhại, cơ thể run run, tất cả chỉ vì ánh mắt của người đàn ông kia.

      Vì người đàn ông đó mà phản bội tổ chức, còn muốn cùng ta bỏ trốn.

      Người đàn ông ấy xách theo vali tươi cười ngoắc ngoắc ngón tay với , "Noãn Noãn, lại gần đây, để được nhìn em kỹ hơn nào!"

      rất thích gọi mình là Noãn Noãn, nghe rất êm ái, rất dịu dàng và thương khiến cho cả người phải run lên.

      Người đàn ông kia là cực phẩm, sống hai mươi ba năm chưa từng gặp qua người đàn ông tuyệt mỹ nào, kết hợp từ vẻ tuyệt mỹ phóng khoáng của Phong Vân Tiểu “Đệ Nhất Thiếp” trong Thiên Vấn, quyến rũ mê người như Lãnh Dật Trần, còn có lòng si tình như Nguyệt Nam Thần. (những tên là tên nhân vật trong truyện hay phim đó, mình kg bít có hay t/g tự chế nữa ^^)

      người đàn ông đó, cho nên phản bội tổ chức huấn luyện mình mười lăm năm.

      Biết rất vốn thể rời khỏi Trung Quốc.

      Nhưng vẫn cam tâm tình nguyện.

      Nghe kể mẹ cũng là người phụ nữ như thế.

      phải người cha phong lưu đa tình kia.

      Nhưng đổi lấy là cả đời khổ sở, thậm chí cùng đường còn vứt vào nhi viện.

      Mình phải mẹ, cho nên đầu hàng.

      cười ngọt ngào hạnh phúc duỗi tay về hướng người đàn ông ấy.

      Quần áo của từ từ được bàn tay thon dài của cởi xuống.

      Nở nụ cười tươi rói, cánh tay quấn lên eo , đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi .

      Cảm giác rã rời mất hồn khiến cho quyến luyến nâng lên bàn chân ngọc, hai chân thon dài quấn lên eo .

      từng , thích nhất ngoài mặt biểu ngây thơ, nhưng sau lưng phải nhiệt tình phóng đãng.

      Noãn Noãn coi đó như là mời nịnh hót.

      "Noãn Noãn...." thở gấp nhè , tiếng khẽ khàng vờn quanh bên tai , " thể đưa em được!"

      "Hả?" Người con gần leo lên tới đỉnh núi chậm rãi mở ra đôi mắt có nốt ruồi ở dưới mí mắt, "Tại sao?"

      "Bởi vì người khác!" thầm , ngay sau đó, cắm thẳng con dao trong tay vào ngay tim .

      "Long Noãn Noãn, nếu như có kiếp sau, đừng nên dạ cả tin vào đàn ông nữa!"

      ***

      Nhìn quanh khắp bốn phía, Long Noãn Noãn mới xác định mình chưa chết, nhưng khác thường của cơ thể khiến khó chịu cau mày.

      Chẳng lẽ dư của người đàn ông kia còn ở trong cơ thể mình chưa tan? là buồn cười! Lẳng lặng ngồi dậy, sắc mặt lộ vẻ nghi hoặc, bốn phía trong tầm mắt là cung điện cũ nát.

      ràng mới vừa rồi là căn phòng của người đàn ông kia, sao giờ lại ở đây?

      Nếu là mơ, tại sao cảm giác đau lòng ràng và mãnh liệt như thế?

      Dưới chân là nền đá xanh lạnh buốt.

      người là bộ quần áo màu trắng bay bay trong gió lạnh, đôi chân thon dài xinh xắn, quanh người như có tia sáng hút hồn người.

      Long Noãn Noãn oằn người lại, từ bị huấn luyện dùng làm thử độc, liền hiểu được khác thường của cơ thể mình là do đâu.

      phải bởi vì bị tên đàn ông kia hại chết, mà bị trúng thuốc!

      Mình nằm mơ hay là xuyên ? Nhưng mặc kệ là cái gì, mình cũng để cho người hạ dược được như ý!

      Ngắm nhìn chung quanh, cảnh vật bốn phía bị chìm trong ánh nến u ám có vẻ hơi đáng sợ.

      Nơi quái quỷ nào đây!

      Long Noãn Noãn gắng gượng chống người đứng dậy, trong đôi mắt đen thoáng qua vẻ suy ngẫm, mình cần phải tìm ra thuốc giải.

      Đẩy ra cánh cửa phòng siêu vẹo, nương theo ánh trăng yếu ớt, áo trắng tóc đen, Long Noãn Noãn cảm thấy mình như u hồn trôi lơ lửng ở cái nơi dị thế này.

      Hàng loạt thanh sột sột soạt soạt truyền tới, bóng người màu trắng bạc giọi vào tầm mắt .

      Đàn ông?

      Long Noãn Noãn cười lạnh, nhìn qua người đàn ông vừa tới, trong mắt thoáng qua tia sáng lạnh mưu tính.

      gã đàn ông rất đẹp trai.

      Áo đơn màu trắng bạc, mái tóc mềm mại uốn lượn thả tự nhiên ra sau, áo bào mỏng nhìn xuyên qua bên trong, bóng lưng thon dài dưới lớp lụa mỏng rộng thùng thình, làm tăng thêm vài phần yếu ớt.

      Mặt trắng môi hồng, tiếc rằng đôi mắt sắc bén hiểm phá hủy vẻ nhu hòa đó.

      Người đàn ông này đơn giản! Long Noãn Noãn cố gắng thở dốc hơi, nhẫn nhịn kích động muốn xông lên. Ánh mắt lướt nhanh bốn phía. Nếu như có người đàn ông thứ hai, tuyệt đối suy nghĩ đến người đàn ông này!

      Đáng tiếc đáp lại chỉ có bóng đêm.

      Cơ thể rạo rực hanh nóng, biết nếu như phải từ mình thử qua hàng trăm thứ độc, cùng với ý chí kiên định, sợ rằng lý trí sớm bị lạc mất phương hướng rồi.

      Người đàn ông kia dừng lại đứng trước mặt , híp lại đôi mắt hẹp dài, có phần hứng thú nhìn chằm chằm.

      Tại thời điểm này, bất kỳ ánh mắt của người đàn ông nào cũng có thể làm cho Long Noãn Noãn muốn phát tác, huống chi còn là tên đẹp trai như thế. đường cong dáng người ở Dưới chiếc ảo mỏng màu trắng bạc kia, hẳn là rất mát lạnh dễ chịu, mềm mịn gợi cảm, thon thả trơn bóng, đúng lúc có thể giúp mình giải chất độc cháy tim ăn mòn xương cốt này.

      Long Noãn Noãn cố gắng kiềm chế ý định rất muốn lao nhanh tới của mình lại, phát tóm lấy cổ áo của gã đàn ông kia hỏi, "Có thể giúp chuyện chứ?"

      Gã đàn ông ấy nhíu mày, ánh mắt nham hiển càng thêm sắc bén, nhưng dưới vẻ nham hiển đó dường như còn giấu nét cười hả hê của đắc thắng.

      chỉ là công cụ giải độc, mình cần phải thắc mắc nhiều làm gì!

      Long Noãn Noãn vươn tay kéo gã đàn ông vào bên trong căn phòng cữ nát nọ.

      " xong rồi, Hoàng thượng vào trong rồi, mau trở về bẩm báo Thất vương gia!" Tại gốc tối bên ngoài phòng, gã áo đen kinh ngạc , ngay lập tức có bóng đen khác chạy như bay.

      Đem người đàn ông quẳn lên chiếc giường duy nhất, Long Noãn Noãn thở ra hơi, "Mau cởi quần áo ra, tôi đợi được nữa!"

      Gã đàn ông từ từ ngẩng lên gương mặt tuyệt mỹ, đột nhiên bật cười ra tiếng, nét mặt phong tình đó làm cho Long Noãn Noãn vui híp mắt lại.

      Mình chỉ muốn giải độc, cười gì chứ?

      " chậm chạp quá!" Nhào tới giống như sói đói vồ mồi, tay vừa vung lên áo cũng rơi ra, trước mặt là màu trắng lóa mắt.

      Chưa từng thấy cơ thể tên đàn ông con trai nào mà trắng đến vậy, vòng eo nhắn mềm mại, đôi chân trắng muốt suông thẳng, hoàn mỹ đến hề có chút khuyết điểm nào, nếu phải giữa hai chân sờ sờ ra đó, còn hoài nghi giả .

      Gã đàn ông nằm ngửa giường tinh quái nhìn , đôi môi đỏ mọng nổi bật trông càng diêm dúa chói mắt, khiến ai nhìn vào cũng kìm lòng được muốn cắn lên cái. Đôi mắt dài tuyệt đẹp, mơ màng như thoáng chút tình ý, tổng hợp lại tất cả như loại thuốc mê cực phẩm, khiến cho người ta khó nén được xao xuyến.

      Cũng vào lúc này, bên ngoài phòng ồn ào náo loạn, Long Noãn Noãn nhíu nhíu mày chuyển mắt nhìn ra, bên ngoài mới tức còn tối om bóng người, nhưng bây giờ đèn đuốc sáng trưng.

      Họ đến xem náo nhiệt sao? Tôi biết mình trúng loại thuốc này đơn giản, nhưng tôi để các người thất vọng!

      Sắc mặt gã đàn ông nằm giường thoáng qua nét hốt hoảng.

      "Đừng sợ, chúng ta tiếp tục!" Miễn cưỡng đưa tay điểm lên ngực gã đàn ông, lúc rút tay về, trong lòng bàn tay lại có thêm dấu chấm đỏ.

      Gương mặt trắng nõn của gã đàn ông bỗng chốc vọt lên đỏ bừng.

      Long Noãn Noãn nhướng nhướng mày, tâm tình vô cùng vui vẻ hỏi, "Lần đầu hả?"

      Gã đàn ông lời nào, nhưng giữa trán giấu được vẻ nghi ngờ.

      "Đừng lo, ai cũng có lần đầu tiên mà!" tốt bụng an ủi , trong tay đồng thời xuất thêm con dao.

      Con dao này lúc tỉnh lại tình cờ nhặt được nó ở trong góc phòng, đúng lúc lại có ích.

      Bên ngoài phòng có nam tử mặc áo tím lạnh lùng đứng đó. Sống mũi cao thẳng cùng với đôi đồng tử đen như mực, thân trang phục gọn gàng càng làm cho dáng người cao lớn bệ vệ. rằng chỉ mím mím khóe môi, có vẻ tàn độc như loài rắn đuôi chuông, khí chất quanh thân lạnh lẽo khiến cho mọi người bên cạnh đều câm như hến.

      "Hàn Ngọc, ngươi chắc chứ?" Nam tử từ tốn lên tiếng hỏi, tầm mắt vẫn nhìn tới hướng gian phòng đơn sơ nọ. Vẻ lạnh lẽo u ám trong đôi mắt rốt cuộc có tia sáng dịu dàng, nhưng cũng rất nhanh liền bị vẻ hung ác người thay thế.

      "Dạ!" Người áo đen bên cạnh cung kính đáp lại.

      Nam tử nọ đột nhiên bước nhanh lên phía trước.

      "Gia...." Hàn Ngọc định ngăn cản, nhưng cuối cùng lại đứng im nhúc nhích.

      Sớm muộn cũng đến ngày này! Gia có thể nhịn đến bây giờ là....

      Thời điểm nam tử nọ gần bước đến cửa phòng cánh cửa bỗng kẽo kẹt mở ra....

      Hai chân trắng noãn suông dài đưa ra ngoài phòng, tất cả mọi người dường như quên cả thở.

      Áo trắng bồng bềnh, mái tóc đen phất phơ, lười biếng tựa cửa phòng, ngón tay xoắn lọn tóc liếc nhìn đám quan binh bao vây bốn phía, Long Noãn Noãn vung tay lên , "Gã đàn ông kia quá tệ, dư độc bổn tiểu thư chưa giải hết, đổi cường tráng tới đây!"


      Chương 2: Người con thương nhất
      Beta: mèo mỡ

      "Hoàng hậu của trẫm, nàng vừa gì?" Giọng nóiyếu ớt, lạnh nhạt, nhưng cũng có vẻ cố nén đau lòng từ trong phòng vọng ra.

      "Tôi quá yếu, chịu nổi hành hạ của tôi!" Long Noãn Noãn quay đầu lại vỗ tay với vẻ khinh thường, nhưng cũng lập tức đờ người ra.

      Trẫm? Hoàng hậu? lại quay đầu nhìn những thị vệ mặc khôi giáp cổ đại ở bên ngoài cửa, đàn ông mặctrang phục thời cổ, còn có bộ quần áo màu trắng người mình. Long Noãn Noãn dù bị xuân độc khống chế nhưng vẫn đưa ra được kết luận, mình chưa chết, hơn nữa còn được xuyên !

      Lúc này, mọi người liếc mắt nhìn nhau, dường nghĩ tới điều gì, lập tức ngẩng đầu lên, chỉ trong nháy mắt cả khuôn viên như bị phẫn nộ bao trùm.

      Chàng trai mặc áo tím đứng lại, mái tóc dài màu đen phất phơ trong gió đêm, từng sợi mảnh sáng như tơ.Trong nháy mắt đôi mắt sâu như mặt biển êm ả bỗng cuộn sóng, lửa giận bừng bừng. Hơi thở phập phồng dưới sống mũi cao thẳng, cố gắng bình ổn cơn tức trong lòng. nắm chặt hai quả đấm tiếp tục tiến về phía trước, nhưng trước mặt lại đột nhiên rơi xuống ba bóng người.

      Dẫn đầu là áo đen chàng trai vóc người thon dài, mang trường kiếm. chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi nhưng người lại tỏa ra ngạo khí sắc bén. Khi nhìn thấy chàng trai mặc áo tím, cằm hơi cúi xuống, hình như có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn vươn tay ra: "Thất ca, huynh thể vào đó!"

      Hai thiếu niên sau lưng bộ dáng giống hệt nhau, đeo tiêu và cầm. Hai người đứng phía sau chàng trai áo đen, tạo thành thế chân vạc.

      "Dựa bằng đệ?" Chàng trai mặc áo tím lạnh lùng giơ tay lên đặt cánh tay chàng trai áo đen.

      Mười người áo đen sau lưng cũng đồng loạt tiến lên bước, bao vây ba người.

      Sắc mặt chàng trai áo đen hơi thay đổi.

      "Nè, khoan hãy đánh nhau , nếu có thời gian chi bằng mau giúp tôi giải độc !" Vào giây phút giằng co giương cung bạt kiếm, giọng ngọt ngào lười biếng đúng lúc vang lên.

      Mọi người lại nhìn về phía có vẻ vô cùng lười biếng tựa cạnh cửa kia .

      Chàng trai mặc áo tím sải bước đến phía trước, lần này chàng trai áo đen do dự chút, nhưng vẫn nhường đường.

      Cả Mộ Dung Vương Triều, ngay ca Hoàng thượngcũng phải kiêng kỵ Nguyên Thánh Vương gia, làm sao dám cản!

      "Noãn Noãn!" Chàng trai mặc áo tím tiến lên, bắt được cánh tay của : "Muội sao rồi? Có bị cái tên vô lại kia ức hiếp ...."

      "Thánh Li, trẫm là Hoàng thượng!" Giọng của chàng trai có phần yếu ớt mang theo bất mãn lại truyền ra.

      "Bổn vương , ai dám động đến Noãn Noãn, dù có là ông trời nữa, Bổn vương cũng nể mặt!" Giọng nóilạnh lẽo của chàng trai vang lên giữa đêm rét lạnh.

      "Đừng nữa... đối với tôi tốt như vậy, bằng vào luôn !" Long Noãn Noãn cảm thấy cứ hạ xuống nhấc lên mãi cũng phiền, sống ở đâu ở yên đấy, mặc kệ người đàn ông này có thân phận gì, chỉ cần có thể giúp giải độc là tốt rồi!

      Chàng trai mặc áo tím ôm Noãn Noãn, trong đôi mắt giận dữ chợt lóelên vẻ dịu dàng, "Muội hối hận chứ?”

      Làn da màu đồng cổ dưới lớp áo tím như như , Noãn Noãn ràng nghe được mình tiếng nuốt nước miếng, "Chỉ cần đừng hối hận là được!"

      tay kéo người đàn ông kia vào, nhưng khi thấy tình cảnh bên trong phòng ngẩn ra, sau đó nở nụ cười trầm.

      "Hoàng thượng, mùi vị thế nào?" Mộ Dung Thánh Li đến giường, chăm chú nhìn vết thương cổ tay chàng trai, đùa cợt nâng lên, vết thương năm cm này hở miệng ra trước mặt người đàn ông kia.

      Mặt chàng trai tái nhợt như tờ giấy trắng, ánh mắt u cũng càng thêm thâm trầm, giọng , "Thánh Li, đây là hoàng cung của trẫm, người con trước mặt đệ là Hoàng hậu của trẫm!"

      Trong mắt Mộ Dung Thánh Li chợt lóe lên vẻ cuồng vọng, "Hoàng thượng, lời này huynh ba năm rồi!" rũ mắt xuống, vẻ cuồng vọng nhanh chóng bị nét đau lòng thay thế, "Nếu như huynh phải là Hoàng thượng, nếu như có di chiếu của phụ hoàng, huynh cho rằng...."

      Mộ Dung Thánh Li đè nén khí thế ngông cuồng lạnh lùng kia, vị hoàng đế bị trói giường như chiếc bánh chưng kia đột nhiên nở nụ cười, cười đến ngây thơ, quỷ dị như vậy.

      "Ta muốn giải độc!" lúc hai người đàn ông này còn thâm trầm lặng lẽ đối chọi, giọng kiên nhẫn của Long Noãn Noãn lại vang lên.

      Quanh năm nghiên cứu độc dược, trúng xuân độc đương nhiên cũng có cách giải khác, chỉ có kẻ ngu mới dùng đàn ông giải độc. Nếu Long Noãn Noãn chết mà sống lại, vậy cố gắng sống tốt, bao giờ động lòng với người đàn ông nào nữa! Cũng tùy tiện trao thân, trừ phi tự nguyện!

      "Được!" Chàng trai mặc áo tím chậm rãi đứng dậy, đến trước mặt , quyến luyến vuốt ve cằm giống như vuốt ve đồ sứ thượng hạng: "Noãn Noãn, ta ở ngay đây, nàng tới , nhưng có thể đừng dùng phương thức tàn nhẫn như vậy ?"

      xong, đột nhiên cúi đầu, hôn lên môi Noãn Noãn.

      Độc tính xuân dược trong cơ thể vất vả mới khắc chế được lại bị nụ hôn này dấy lên lần nữa. Long Noãn Noãn khống chế được "ưm" tiếng, tự chủ được nghiêng người về phía .

      "Mộ Dung Thánh Li, đây là hoàng cung của trẫm, người đệ ôm là Hoàng hậu của trẫm!" Đột nhiên, giọng lạnh lẽo yếu ớt vang lên.

      Mặc dù nội dung giống nhau, nhưng lần này trong giọng ấy lại mang theo vẻ uy nghiêm cho phép kháng cự.

      Cùng lúc đó, chàng trai áo đen ngoài cửa xông tới, dùng kiếm cắt dây thừng người .

      Long Noãn Noãn cuối cùng cũng bừng tỉnh khỏi kiều diễm người đàn ông kia, thân thể lùi về phía sau, cần suy nghĩ vung tay hung hăng tát bốplên mặt Mộ Dung Thánh Li.

      Xung quanh lặng ngắt như tờ. phải vì khiếp sợ Thánh Nguyên Vương gia hôn Hoàng hậu ở trước mặt Hoàng thượng, mà là vì cái bạt tai đó của Hoàng hậu!

      Thánh Nguyên Vương gia bị đánh!

      Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người theo trực giác lùi về phía sau bước, bao gồm cả kẻ có vóc người thon gầy vừa giải cứu kia, ta nhanh như chớp trốn sau Hoàng đế Mộ Dung Thánh .

      Mộ Dung Thánh Li nhìn , phẫn nộ như trong tưởng tượng, trong cặp mắt lạnh lùng chỉ có nghi ngờ và kinh ngạc.

      "Rốt cuộc là ai?" chợt bắt lấy cổ tay , ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng Noãn Noãn.

      phải Noãn Noãncủa , chắc chắn phải!

      Tiêu rồi! Noãn Noãn thầm than xong đời rồi, tên Vương gia này dám ở trước mặt Hoàng thượng công khai cợt nhảHoàng hậu, chừng là kẻ công cao chấn chủ. lại nhìn Hoàng đế, chỉ thấy yếu đuối, ngu ngốc, cũng chỉ được cái vẻ ngoài đẹp mắt mà thôi, hoàng cung của mình còn thể làm chủ, quả đúng là tên vô dụng....

      Sư phụ từng , thế giới này có loại kiếm sắc giết người vô hình, đó chính là ‘Tiếu Lý Tàng Đao’!
      [*]Tiếu Lý Tàng Đao: Bề ngoài biểu rất tử tế, nhưng trong thâm tâm rất độc ác

      Noãn Noãn đột nhiên cười quyến rũ, dịu dàng khác thường. ngẩng đầu lên, nhìn về phía Thánh Nguyên Vương gia dịu dàng , "Muội chính là Noãn Noãn mà!"

      "Thánh Li, đến ngay cả người con mình nhất mà đệ cũng nhận ra sao ?"

      Long Noãn Noãn chợt quay đầu lại, rất nhiều năm sau, vẫn nhớ ánh mắt trong đêm đó của .Đôi mắt ấy rất sâu, u thấy đáy. Trong đôi ấy cóánh sáng mơ hồ lóe lên, rất nhiều cảm xúc phức tạp, hình như muốn nhắn nhủ điều gì đó . Nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt biến sắc.

      Rất lâu về sau, Long Noãn Noãn mới hiểu ra người đàn ông này chỉ giả heo ăn cọp mà thôi!
      fujjkothomap thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương3: Bí mật mờ ám
      Edit: Kimio
      Beta: mèo mỡ

      Có lẽ vẻ mặt và giọng của Long Noãn Noãn lúc này rất giống với Noãn Noãn ở thế giới này, khuôn mặt lạnh lẽo của vị Thánh Nguyên Vương gia kia trong nháy mắt đột nhiên trở nên nhu hòa. rũ mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm đôi chân , cánh tay đột nhiên dùng sức, Noãn Noãn cảm thấy thân thể chợt bẫng, bị Thánh Nguyên Vương gia ôm vào trong ngực.

      Ngoài cửa phòng vang lên tràng thanh kinh ngạc.

      Thánh Nguyên Vương gia mặc dù vẫn bất hòa với Hoàng thượng, nhưng vì có chung mục đích nên ngoài mặt hai người vẫn duy trì hòa bình. Nhưng hôm nay trước mặt công chúng, Thánh Nguyên Vương gia lại dám ôm Hoàng hậu nương nương vào lòng....

      "Thánh Li!" Mắt phượng tinh tế mà lạnh lùng mang theo tức giận kìm chế được, ngay cả giọng đạm mạc cũng tràn đầy hiểm độc và uy nghiêm.

      Noãn Noãn có thể cảm nhận được lần này vị Hoàng đế kia nổi giận!

      Thánh Nguyên Vương gia ngước mắt, trong con mắt sắc ràng lên tia khiêu khích công khai. đột nhiên cúi đầu, lần nữa áp môi lên môi Noãn Noãn .

      Noãn Noãn chỉ cảm thấy đôi môi này lạnh lẽo. theo bản năng quay đầu né tránh, môi chàng trai lướt qua môi , trực tiếp ngậm chặt vành tai bên phải của .

      Dường như chỉ trong nháy mắt, Noãn Noãn như bị điện giật, cảm giác khó diễn tả thành lời nhanh chóng lan đến tứ chi.

      Tai là điểm mẫn cảm của , điều bí mật này chỉ có tên đàn ông phản bội mới biết!

      Vị Thánh Nguyên Vương gia này....

      Làn da trắng nõn phủ tầng mờ ám.

      "Người đâu!" Nam nhân trầm thấp hô to tiếng khiến Long Noãn Noãn bừng tỉnh khỏi rối rắm trong lòng. ngước nhìn chàng trai có đôi mắt nham hiểm lại cười vô cùng rạng rỡ, "Mau mời ngự y tới khám cho Hoàng hậu nương nương!"

      Long Noãn Noãn cảm thấy sau khi Mộ Dung Thánh Li nghe thấy câu này, hai cánh tay ôm đột nhiên buông lỏng.

      "Chờ ta, Noãn Noãn!" Bốn chữ vô cùng nhàng lại mang theo quá nhiều khổ sở và nhớ nhung chậm lướt qua tai Noãn Noãn.

      Trong đầu Noãn Noãn đột nhiên nhớ đến câu vừa rồi của vị Hoàng đế hiểm kia.

      cũng tên Noãn Noãn là người Thánh Nguyên Vương gia !

      Chỉ đáng tiếc.....Noãn Noãn đột nhiên cười lạnh, ? thế giới này còn có đàn ông thể dựa vào sao?

      ngước mắt, muốn cười lạnh nhưng muốn tiếp tục khiến vị Thánh Nguyên Vương gia này sinh nghi, chỉ phải lạnh lùng mím môi.

      Ánh nến trong phòng chiếu lên người Thánh Nguyên Vương gia, phủ lên khuôn mặt như điêu khắc kia tầng dịu dàng.

      Khi nét nham hiểm khuôn mặt tan biến, Long Noãn Noãn mới phát Thánh Nguyên Vương gia là chàng trai tuấn tú. Vẻ đẹp của từ ngữ có thể hình dung được, tóc dài màu đen như thác nước tùy ý buông xõa, sau vẻ lạnh lùng xa cách khiến người ta sợ hãi , lại thỉnh thoảng toát ra dịu dàng hiếm có.

      "Hoàng thượng, ngự y đến rồi!" Chàng trai áo đen lưng đeo trường kiếm đứng ở cửa, giọng .

      Noãn Noãn cảm nhận được ánh mắt lo lắng của chàng trai áo đen đó.

      Mộ Dung Thánh Li quyến luyến đặt Long Noãn Noãn xuống. giương mắt nhìn về Hoàng đế, vẻ dịu dàng lúc nãy biến mất, trong giọng có vẻ kiên nhẫn, " kiên nhẫn của bổn vương có hạn!"

      Hoàng đế kia lời nào, chỉ đứng như cũ, nhàng mờ mịt như mây khói, khóe môi khẽ cong lên nở nụ cười như có như .

      "!" Mộ Dung Thánh Li lạnh lùng xoay người thẳng. Trong nháy mắt, người bên ngoài lãnh cung dường như mất bảy phần, chỉ còn lại mười tên thị vệ.

      ra là phần lớn là người của Thánh Nguyên Vương gia, trong hoàng cung này hình như thế lực của Thánh Nguyên Vương còn lớn hơn Hoàng đế nhiều!

      "Ha ha!" Đột nhiên, Noãn Noãn nghe thấy tên Hoàng đế kia cười khẽ. quay ra nhìn , nụ cười của quyến rũ như tiếng đàn lại trong suốt như ánh trăng, đồng thời cũng là thanh đao thuần khiết nhất trong linh hồn tà ác nhất.

      Noãn Noãn chưa từng thấy đôi mắt nào thâm trầm đến thế!

      "Hoàng thượng, ngài bị thương?" Ngự y vào, thấy tay Hoàng thượng còn rỉ máu.

      " xem Hoàng hậu trước!"

      Noãn Noãn nghe thấy giễu cợt trong giọng của .

      "Hoàng hậu người..." Ngự y vội vàng xoay người lại.

      " cần, tự tôi có thể giải quyết!" Long Noãn Noãn lạnh lùng mở miệng.

      dùng chính phương pháp của mình có thể giải nửa độc, tất nhiên cũng thể bỏ dở nửa chừng.

      xoay người lại, lạnh lùng liếc nhìn chàng trai áo đen lưng đeo trường kiếm, Long Noãn Noãn giọng , "Ta muốn chén máu của ngươi!"

      "Hả?" Vẻ lạnh lẽo mặt chàng trai áo đen dường như duy trì nổi nữa.

      "Cho nàng!" Giọng trầm tĩnh của Hoàng đế vang lên, còn mang theo chút ý cười, chỉ là ý nghĩa của nụ cười kia rất phức tạp.

      "Cần phải cởi hết quần áo. Trời lạnh, phải vận công tránh rét, như vậy máu của chảy nhanh hơn, hiệu quả của thuốc giải độc đương nhiên tốt hơn!" Long Noãn Noãn miễn cưỡng bổ sung thêm câu.

      Nụ cười bên khóe môi Hoàng đế khẽ run, rốt cuộc hiểu nguyên nhân mình bị lột sạch.

      "Hoàng huynh!" mặt chàng trai áo đen thoáng nét ngượng ngùng, đơn thuần, rất đáng .

      "Nàng biết giải độc?" Hoàng đế lại hỏi Noãn Noãn.

      "Biết chút!" Noãn Noãn thản nhiên : "Nhanh lên , lát nữa bản tiểu thư khỏi rồi, còn phải tìm kẻ hạ độc tính sổ !"

      Ở trước mặt độc y múa rìu qua mắt thợ, khiến sống bằng chết!

      Vị hoàng đế kia đột nhiên nở nụ cười khó hiểu, với chàng trai áo đen, "Thánh Khuynh, cho nàng!" xong, chậm rãi tiến lên trước, giọng bên tai Noãn Noãn, "Hoàng hậu, sau khi thân thể khỏe lại nàng hãy trở về cung Linh Thứu !"

      "Được!" Noãn Noãn đồng ý theo phản xạ.

      Sắc mặt của Hoàng đế hơi thay đổi, sững sờ nhìn Noãn Noãn lâu, khuôn mặt tuyệt mỹ lại lên chút ý cười, nhưng đôi mắt lại càng thêm u sâm thẳm.



      Trong Ngự Thư Phòng, Mộ Dung Thánh yên lặng đứng giữa tranh tối tranh sáng.

      "Hoàng thượng...." Hai thiếu niên lưng đeo tiêu cầm bước vào.

      "Lãnh Cầm, Hàn Tiêu, người phụ nữ kia phải Hoàng hậu!" Giọng Mộ Dung Thánh mang vẻ lạnh lùng nên lời.

      "Cái gì?" Hai thiếu niên mặt ngọc hiển nhiên vô cùng ngạc nhiên.

      "Trẫm chắc chắn! Chỉ là biết nàng dùng cách gì lừa gạt được Thánh Li!"

      Khi gáu ấy tát Mộ Dung Thánh Li, ta bắt đầu hoài nghi, nhưng tại sao cuối cùng lại tin tưởng?

      "Vậy Hoàng hậu đâu ? Tại sao người phụ nữ kia lại giống Hoàng hậu tới vậy?" Lãnh Cầm vội vàng mở miệng, có thể thấy cá tính của tương đối gấp gáp nóng nảy.

      "Nếu phải tốt, Vương triều Mộ Dung được cứu rồi!" Hàn Tiêu sâu xa mở miệng.

      Con mắt sắc của Mộ Dung Thánh bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo.

      Chỉ mong ông trời phù hộ hoàng triều!



      Từng đội ngũ lần lượt ra khỏi cửa cung, nhưng khi thị vệ canh giữ cửa cung nhìn thấy đầu là chàng trai mặc áo tím liền quỳ xuống, đầu cũng dám ngẩng lên.

      "Gia, hôm nay Long tiểu thư hình như rất kỳ lạ!" Hàn Ngọc rốt cuộc nhịn được mở miệng.

      Người của Thánh Nguyên vương phủ chưa bao giờ xưng hô Long Noãn Noãn là Hoàng hậu, đây là quy định! Trừ phi có ngày, người ngồi lên ngôi vị Hoàng đế chính là Thánh Nguyên Vương gia!

      Tay Mộ Dung Thánh Li khẽ siết chặt dây cương, nhưng rất nhanh thoải mái mà cười, "Là nàng ấy, sai!"

      tai nàng có nốt ruồi màu đỏ mà chỉ mình biết, nàng từng thích nhất là để cho cắn như vậy, đó là bí mật mập mờ nhất giữa bọn họ.

      Chắc chắn sai!

      "Nhưng...." Hàn Ngọc vẫn cảm thấy là lạ, nhưng ngay cả gia mà nàng ta cũng dám đánh!

      "Có thể nàng lại muốn chơi gì đó!" Trong giọng của Mộ Dung Thánh Li tràn đầy cưng chiều.


      Chương 4: Cấm kị trong cung
      Edit: Kimio
      Beta: mèomỡ

      Thấy ba chữ Cung Phượng Vũ to đùng, Long Noãn Noãn hơi nhíu mày. Mặc dù bây giờ vô cùng mệt mỏi, nhưng thính lực của chắc chắn có vấn đề. nghe vị hoàng đế kia là cung Linh Thứu, sao lại đưa đến Phượng Vũ cung?

      "Này, nhầm chỗ rồi phải ?" Long Noãn Noãn vui mở miệng, tại vô cùng mệt mỏi, muốn nằm trong chăn nghỉ ngơi cho khỏe, sau đó cố gắng suy nghĩ về những chuyện kỳ quái xảy ra với .

      Mộ Dung Thánh Khuynh hơi nhíu mày nghi ngờ, "Chính là chỗ này mà, đây phải là tẩm cung của Hoàng tẩu sao?"

      Là cung Phượng Vũ? Con mắt sắc bén của Long Noãn Noãn lạnh lùng, trong đầu lập tức bày ra bộ dạng giống như thỏ trắng vô hại, cười dịu dàng lạ thường, nhưng ánh mắt lại vô cùng hung ác nham hiểm, thằng nhóc Hoàng đế kia chẳng lẽ cố ý thử ?

      để lộ dấu vết sao?

      "Cung Linh Thứu là tẩm cung của ai?" Long Noãn Noãn giọng hỏi.

      Sắc mặt Mộ Dung Thánh Khuynh thoáng lên chút kinh ngạc, giật mình nhìn Noãn Noãn, hiểu mở miệng, "Hoàng tẩu, người làm sao vậy?" lại ngắm nhìn bốn phía lần nữa, "Trong hoàng cung cung Linh Thứu là tối kỵ được nhắc đến, chẳng lẽ hoàng tẩu quên rồi sao?"

      Noãn Noãn sững sờ, xem ra Hoàng đế nghi ngờ . Như vậy cũng tốt, dù sao độc của cũng giải, nhân cơ hội rời tốt hơn. Chỉ là..... nhìn về phía lầu cao điện ngọc trong màn đêm, sợ rằng muốn rời khỏi cũng phải chờ ngày mai, chưa quen cuộc sống nơi đây, vẫn cần chút lộ phí.

      " nhắc tới nhắc tới, vậy tôi nghỉ, tự trở về nhé, tiễn!". Miễn cưỡng khoát khoát tay, Noãn Noãn bày ra bộ dáng tùy ý, mép váy bay lên, tùy hứng phất phới trung, lập tức tiến vào cung Phượng Vũ.

      Mộ Dung Thánh Khuynh ngơ ngác đứng nhìn, cổ tay hơi đau. khỏi nhíu mày, chẳng lẽ là hoa mắt nhìn lầm, Long Noãn Noãn này sao có thể thoải mái bước vào cung Phượng Vũ như vậy? Ngày đó nàng ta và Hoàng thượng tranh chấp, những lời nàng ta vẫn còn văng vẳng bên tai. Nàng ta từng , nàng ta thà chết ở lãnh cung cũng trở về cung Phượng Vũ.

      Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

      Trong Phượng Vũ cung, nô tài quỳ đầy đất.

      "Hoàng hậu nương nương, cuối cùng người cũng trở lại!" ma ma có gương mặt già nua dập đầu với Noãn Noãn.

      "Bà là ai?" đói bụng, vừa nhanh nhẹn chạy đến bên cạnh bàn cầm bánh ngọt lót dạ, vừa miễn cưỡng nằm ở giường cất tiếng nhàn nhạt hỏi.

      "Nương nương, người làm sao thế? Sao đến cả nô tỳ người cũng nhớ, nô tỳ là Quế ma ma đây, Quế ma ma từ phục vụ nương nương đây!" Quế ma ma kia hoảng sợ, nước mắt càng chảy nhiều.

      Noãn Noãn phiền não phất tay cái, giờ muốn quản Quế ma ma, Dung ma ma gì cả. chỉ muốn ngủ, rất buồn ngủ !

      "Được rồi, được rồi, đừng khóc, ầm ĩ quá..., tất cả ra ngoài , tôi muốn ngủ!" Vỗ vỗ vụn bánh tay, chuyện gì tới rồi cũng tới, Long Noãn Noãn trực tiếp lật người ngủ.

      Đám nô tài quỳ đầy đất ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, biết làm sao lại nghe thấy tiếng ngáy rung trời vang lên.

      Mọi người sững sờ, lúc này mới nhận ra được tiếng ngáy đáng sợ này phát ra từ Hoàng hậu nương nương ngủ say. Vì vậy Quế ma ma ra dấu, tất cả mọi người lặng lẽ lui ra ngoài.

      Quế ma ma đóng cửa phòng, lắc đầu cái, thầm nghĩ , "Nương nương lâu rồi có ngủ say như vậy, kể từ lúc vào hoàng cung này...." Bà đảo mắt nhìn chung quanh, an vị ở trước cửa, trông chừng Long Noãn Noãn ngủ say bên trong.

      Chẳng biết lúc nào, trong phòng đột nhiên có thêm bóng người. lẳng lặng đứng ở trước giường Noãn Noãn, nghe tiếng ngủ say, trong ánh mắt thâm trầm đột nhiên xuất chút hiểu.

      này rốt cuộc là ai? ràng là dáng vẻ của Long Noãn Noãn, nhưng..... nhìn giầy thêu đất, Long Noãn Noãn trước kia rất sạch , trong cung này cho phép có chút bừa bộn, chút bẩn thỉu, mà nàng ta....

      "Ai?" Mặc dù rất mệt mỏi, nhưng bao năm tôi luyện tính cảnh giác khiến bật dậy trong nháy mắt.

      Dưới nến Long Đản Hương, vị hoàng đế kia đứng trước mặt , trong đôi mắt đen láy tĩnh mịch lên chút cân nhắc, "Hoàng hậu đúng là cảnh giác, trẫm cố ý đè thấp hô hấp mà Hoàng hậu còn cảm nhận được?"

      Noãn Noãn sững sờ, có chút nhức đầu, theo trực giác đưa tay ấn vào Khúc Trì, Hợp Cốc và Liệt Khuyết, chỉ tiếc có ngân châm nên hiệu quả hơi kém.

      Mộ Dung Thánh nhìn động tác kỳ quái của Noãn Noãn, khóe môi tinh tế đột nhiên vô cùng hứng thú cong lên.

      Lúc Noãn Noãn ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy vẻ mặt của . Môi của hơi mỏng, điều này làm cho vừa có vẻ yếu đuối vừa có chút trầm và giả dối, nhưng khí chất người đàn ông này lại vô cùng dịu dàng.

      "Ta buồn tiểu!" Long Noãn Noãn vô thức .

      "Ha ha!" hoàng đế kia đột nhiên cười khẽ tiếng, mắt phượng lưu chuyển, còn mang theo chút lạnh lẽo.

      Mắt tối sầm lại, Long Noãn Noãn biết mình lại mắc bẫy tên hoàng đế này rồi. Nếu sớm hoài nghi , cần gì phải che giấu. chuẩn bị ngả bài, đột nhiên tên Hoàng đế vừa khắc trước còn cười đến lãnh lùng chợt ngã xuống đất, thân thể run rẩy.

      Long Noãn Noãn hoảng sợ, tay đặt lên mạch của , kinh ngạc , " trúng độc? Hơn nữa độc này phải mới ngày hai ngày!"

      Mặc dù cả người đau đớn nhưng trong đôi mắt của Mộ Dung Thánh lại có chút kinh ngạc, "Có thể chữa được ?"

      "Dĩ nhiên!" vô thức trả lời, khuôn mặt nhắn lên vẻ đắc ý, "Loại độc vặt vãnh này làm khó được tôi, chỉ là tôi cần có thời gian điều chế thuốc giải!" Vừa lấy tay ấn lên huyệt đạo của hoàng đế giảm bớt nỗi đau cho , vừa chờ độc tính phát tác qua .

      "Nhưng tôi cũng giải công, phải đồng ý với tôi chuyện!" Đây là quy định của tổ chức bọn họ, ai được vi phạm.

      "Được!" Mộ Dung Thánh gật đầu.

      "Nương nương!" Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Quế ma ma nhìn tình cảnh trước mắt trong mắt lóe lên chút hoảng sợ. Bà tiến lên, kéo Long Noãn Noãn dậy, "Nương nương người làm cái gì vậy?"

      "Giải độc cho !" Long Noãn Noãn đáp tựa như rất hiển nhiên.

      Sắc mặt Quế ma ma run lên, kéo Noãn Noãn sang bên , "Nương nương người làm sao thế? Độc này do Thánh Nguyên Vương gia hạ mà!"
      thomap thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 5: Lá thư kì lạ
      Edit: Kimio
      Beta: mèo mỡ

      Long Noãn Noãn nghe vậy, trong lòng càng cảm thấy kỳ quái. Thế lực của Thánh Nguyên Vương gia rốt cuộc lớn đến đâu mà ngay cả Hoàng thượng cũng dám hạ độc? Hơn nữa..... ngoái đầu nhìn Hoàng đế kia, chỉ thấy té xuống đất, nhìn , khóe môi cũng nhếch lên còn mang theo chút ý cười hàm nghĩa.

      Long Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy sợ hãi, sao lại quên mất vị Hoàng đế này nhìn bề ngoài dịu dàng dễ chuyện, ra bên trong lại trầm gian xảo. ở trong lãnh cung thử dò xét chính là chứng cứ. tại biết là Thánh Nguyên Vương gia hạ độc, lại cố tình bảo giải độc....

      Còn nữa, Quế ma ma này chuyện cũng rất kì lạ, Thánh Nguyên Vương gia hạ độc tại sao thể giải?

      Long Noãn Noãn hơi trầm ngâm, biết tất cả những khúc mắc này đều cần giải quyết, nhưng tại vừa mới tỉnh lại, còn chưa hiểu ngọn ngành. cần phải tỉnh táo, cần phá giải bí mới có thể xác định được bước tiếp theo mình phải làm gì. Dù sao tại còn là sát thủ đại Long Noãn Noãn, mà là Hoàng hậu Long Noãn Noãn.

      "Hoàng hậu?" Mộ Dung Thánh gọi .

      Quế ma ma lo lắng nhíu mày, nhắc nhở Long Noãn Noãn vẫn còn do dự, "Nương nương, Hoàng thượng.....Hoàng thượng gọi người!"

      Long Noãn Noãn phục hồi lại tinh thần, xoay người tới trước mặt Mộ Dung Thánh , xem mạch thêm lần nữa. tại mạch tượng của bình thường, độc kia qua thời gian phát tác.

      "Hoàng thượng vừa mới , chỉ cần tôi có thể giải độc, đáp ứng tôi chuyện, chuyện gì cũng có thể sao?" Noãn Noãn thu tay, ngồi xổm trước mặt Hoàng đế, bắt đầu đàm phán.

      Mộ Dung Thánh thoát khỏi cảnh chật vật lúc nãy, khôi phục bộ dáng dịu dàng vô hại, chỉ có đôi mắt kia hình như càng thêm thâm trầm.

      "Hoàng hậu muốn trẫm đồng ý chuyện gì?" xong, lại còn vươn tay ra nắm tay Noãn Noãn, thân thể cũng nghiêng đến gần.

      Noãn Noãn sững sờ, tay tên Hoàng đế này vô cùng lạnh lẽo, lạnh tới mức dường như có nhiệt độ. Mà người lại có mùi thơm nhàn nhạt của hoa mai khiến người ta cảm thấy như ở trong vườn mai ngày tuyết.

      "Nương nương!" Quế ma ma lại gọi, hình như Hoàng đế nắm tay Hoàng hậu, bà còn lo hơn Hoàng hậu.

      "Bây giờ còn chưa nghĩ xong!" Noãn Noãn rút tay về. thể tùy tiện cầu muốn xuất cung. Trước khi làm tình thế trước mắt, tốt nhất nên manh động."Hơn nữa độc này cũng cần thảo dược, tôi tìm trước , điều chế xong thuốc giải rồi với sau, được ?"

      Hoàng đế đột nhiên mím, đôi mắt phượng trầm cũng híp lại, hình như cười càng dịu dàng hơn, nhưng vẻ trầm kia cũng nặng nề hơn.

      Long Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy mình phạm vào sai lầm cơ bản. Đây chính là hoàng cung cổ đại, phải đại của . Ở trong hoàng cung cổ đại vị Hoàng thượng này chính là trời, câu có thể khiến người ta chết toàn thây. Dù có võ công, nhưng có súng, muốn xông ra khỏi hoàng cung này cũng khó!

      Long Noãn Noãn thầm đề phòng, bây giờ tuy phải là lúc trở mặt với Hoàng đế, nhưng cũng phải loại dễ chọc.

      Vị Hoàng đế kia đột nhiên vươn tay ra, bàn tay đặt vai của . Noãn Noãn thầm ngước mắt, liếc xéo bàn tay trắng quá đáng kia.

      Mộ Dung Thánh cảm thấy này căng thẳng.

      "Ha ha...." cười khẽ tiếng, "Tốt, như vậy, Hoàng hậu vì trẫm tìm thảo dược làm thuốc giải . Đêm khuya, Hoàng hậu cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi !" Cuối cùng cũng thu tay lại, đứng lên.

      Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng.

      Áo bào của mỏng vừa vặn, bóng lưng gầy thẳng tắp bị tơ lụa to lớn bao quanh thoạt nhìn hình như có chút yếu đuối.

      Giống như cảm nhận được ánh mắt Noãn Noãn, đứng ở cửa phòng, đột nhiên ngoái đầu nhìn lại mà cười.

      Nụ cười tuyệt mỹ dưới ánh nến khiến Noãn Noãn hoảng hốt, giống như ánh sáng lấp lánh phản chiếu mặt nước trong vắt.

      "Nương nương!" Quế ma ma đột nhiên tiến lên chắn tầm mắt Noãn Noãn, kéo Noãn Noãn đất lên, "Nương nương sao chứ?"

      Lúc Noãn Noãn đứng lên, cửa cung còn bóng dáng người đàn ông kia.

      " ao!" Noãn Noãn đáp lời, ngồi xuống giường, "Quế ma ma, bà cầm gương đây cho tôi!"

      Mặc dù mệt mỏi, nhưng bị người đàn ông kia quấy nhiễu, Long Noãn Noãn lúc này còn buồn ngủ, giờ chỉ muốn nhìn xem biến thành bộ dáng gì.

      Quế ma ma hình như rất giật mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy gương đồng ra.

      Trong gương đồng phản chiếu ra gương mặt tuyệt mỹ, khuôn mặt nhắn, mắt ngọc mày ngài, sống mũi thẳng tắp, nhất là cặp mắt mà màu hổ phách xinh đẹp xuất thần khác hẳn người thường kia.

      Áo trắng, tóc dài như thác nước, mặc dù người có trang sức nhưng lại giống như là viên bảo thạch tinh khiết, thần bí mà cao quý.

      Long Noãn Noãn tiu nghỉu, xem ra xuyên rồi, xuyên vào thân thể của trùng tên trùng họ, nhưng khuôn mặt phải !

      "Nương nương nhìn thấy Thánh Nguyên Vương gia rồi sao?" Quế ma ma trầm ngâm chút, hình như hạ quyết tâm, mở miệng hỏi.

      "Gặp rồi!" Noãn Noãn chán nản trả lời, phải Long Noãn Noãn ban đầu, cho nên chẳng thèm quan tâm tới Thánh Nguyên Vương gia, tại chỉ muốn cố gắng sống tiếp.

      "Mục đích của nương nương còn chưa đạt được, sao trở lại?" Quế ma ma chần chừ do dự, trong mắt lại chứa biết bao nghi vấn.

      Mục đích? Long Noãn Noãn bị biếm tới lãnh cung là có mục đích? Mục đích gì? Ai nha, rối loạn quá!

      "Quế ma ma, tối nay xảy ra quá nhiều chuyện, tôi bị người ta bỏ thuốc, sau đó Hoàng thượng tới, Thánh Nguyên Vương gia cũng tới, cuối cùng rối loạn, tại trong đầu tôi trống rỗng..... nghĩ ra được cái gì cả!" Đây mới là trọng điểm!

      Quế ma ma sững sờ, "Nương nương gọi Thánh Nguyên Vương gia?"

      "Sao? Vậy tôi nên gọi ta là gì? Tôi với bà rồi Quế ma ma, tôi quên hết rồi!" Long Noãn Noãn sắp phát hỏa rồi.

      "Nương nương, nương nương!" Quế ma ma hình như cũng luống cuống tay chân, "Nô tỳ biết nương nương chịu uất ức, nương nương nghỉ ngơi trước, chờ ngày mai tỉnh lại nhớ ra mọi chuyện, nương nương mau nghỉ ngơi !"

      Sắc mặt Quế ma ma có chút trắng xanh, hình như rất sợ hãi.

      Cũng tốt, ngày mai tỉnh lại tìm người biết nội tình hỏi chút cũng được, tránh như tại cái gì cũng sai!

      "Tôi nghỉ ngơi, bà ra ngoài !" Noãn Noãn lạnh giọng phân phó.

      Quế ma ma lập tức lui ra ngoài, trong phòng lớn chỉ còn lại mình Noãn Noãn.

      Tay xoa xoa trái tim, dường như khắc trước còn có thể cảm nhận được mùi vị của cái chết, lúc này lại ở trong thân thể của khác, tất cả những chuyện này đều vô cùng kỳ lạ!

      Nhắm mắt lại, cố gắng ép mình bình tĩnh. Trong lúc mơ mơ màng màng sắp ngủ, đột nhiên tiếng động vang lên khiến Long Noãn Noãn đột nhiên mở mắt.

      ngồi dậy, nhìn bốn phía, lại phát cửa sổ bị mở ra, bàn còn có phong thư

      "Gặp ở cung Linh Thứu!" Bên bức thư chỉ có bốn chữ, đề tên.

      Cung Linh Thứu? Noãn Noãn nhíu nhíu mày, nhớ Vương gia áo đen đó là cấm địa trong hoàng cung, là ai hẹn tới cung Linh Thứu?
      Chương6: Vương gia háo sắc
      Edit: Kimio
      Beta: mèo mỡ

      Long Noãn Noãn duỗi lưng cái, đặt lá thư về chỗ cũ, nằm xuống ngủ coi như chưa nhìn thấy.

      Sát thủ do tổ chức Thiên sứ huấn luyện có ưu điểm lớn nhất chính là hiếu kỳ, bởi vì tò mò phải trả cái giá rất lớn!

      Sau khi giải quyết xong, Long Noãn Noãn liền ngủ đến sáng, tỉnh dậy lại phát thấy bức thư bàn đâu nữa. Quế ma ma nghe tiếng động, liền sai bốn cung nữ bưng dụng cụ rửa mặt vào.

      Cả đêm kinh hồn, hơn nữa ở lãnh cung kia được sạch cho lắm, Long Noãn Noãn chỉ cảm thấy cả người ngứa ngáy, muốn tắm rửa thoải mái. Vì vậy sau khi rửa mặt chải đầu sơ qua liền với Quế ma ma. Quế ma ma lập tức đáp, "Nương nương chờ chút, nô tỳ chuẩn bị ngay."

      Lát sau, Quế ma ma nước nóng chuẩn bị xong, mời Long Noãn Noãn di giá Thiên Điện.

      Đẩy cửa phòng ra, tầng khí nóng mờ mịt lan đến, ra Thiên Điện chính là cái hồ tắm, chỉ có diện tích hơi lớn chút. Bên hồ có bậc thang xuống, bốn phía là màn lụa màu xanh phấp phới. Hơi nước mờ mịt trong hồ đượm mùi thơm của hoa, làm cho Noãn Noãn nhớ lại Dương quý phi tắm ở Hoa Thanh Trì trong phim truyền hình ảnh, đúng là rất giồng!

      "Nương nương xin cởi quần áo!" cảm thán hồ tắm xa hoa, Quế ma ma từ sau lưng vươn tay ra, muốn cởi váy của Noãn Noãn ra.

      giật mình nhảy sang bên cạnh, mất tự nhiên cười với Quế ma ma còn kinh ngạc, "Tôi tự làm được rồi, bà ra ngoài !"

      Quế ma ma biến sắc gật đầu, hành lễ rồi lui ra ngoài, lúc đóng cửa phòng lại nhìn Long Noãn Noãn như có điều suy nghĩ.

      Long Noãn Noãn tiếp tục duy trì vẻ ngoài cười nhưng trong lòng cười nhìn chằm chằm Quế ma ma.

      Sau khi mọi người ra ngoài, Long Noãn Noãn cởi bộ đồ trắng người đặt bên cạnh hồ, bước theo bậc thang ngọc thạch trắng xuống. bỗng nhảy xuống nước, vừa bơi vừa tắm vô cùng thỏa mãn.

      Bơi đến mệt liền dựa người vào vách hồ, ngửa đầu, vừa lòng nhắm mắt lại, mặc cho tóc xõa sống lưng, bồng bềnh trong nước. Giọt nước trong suốt trượt khuôn mặt tuyệt mỹ của , rơi lên xương quai xanh khéo léo mà khêu gợi, sau đó trượt vào trong nước.

      Trong hơi nước lượn lờ, nhũ hoa màu hồng bộ ngực tuyết trắng như như , trêu chọc giác quan người ta.

      "Ai?" Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy khác thường, nhanh chóng mở mắt. Khuôn mặt người đàn ông đập vào mắt, lúc này trong con ngươi màu đen khắc họa tính cách lạnh lùng của chủ nhân lóe lên hấp dẫn trí mạng như túc vì khao khát dục vọng mãnh liệt, mà càng thêm nguy hiểm, càng thêm mê người!

      Là Thánh Nguyên Vương gia Mộ Dung Thánh Li!

      Noãn Noãn nhanh chóng hạ người xuống, tay hắt nước về phía người đàn ông kia, tay nhanh chóng đưa ra muốn túm lấy quần áo bên cạnh hồ.

      "Noãn Noãn, nàng chơi lạt mềm buộc chặt sao?" Mộ Dung Thánh Li tránh được, để nguyên quần áo tiến vào trong hồ nước, lập tức ôm lấy Noãn Noãn, đè vào thành hồ, chỗ nào đó thân thể rục rịch chộn rộn cứng ngắc chỉa vào .

      "Lạt mềm buộc chặt cái chết tiệt!" Long Noãn Noãn thoải mái, vô cùng thoải mái, trong nháy mắt nâng bắp đùi, đầu gối hung hăng thụi vào chỗ cứng ngắc kia, thừa dịp khom người, cùi chỏ hung hăng đè lên sống lưng .

      Nàng thừa sức đối phó với loại háo sắc!

      Người đàn ông rên lên tiếng, cúi gập người xuống. Noãn Noãn nhân cơ hội muốn leo lên bờ, cổ chân bạch ngọc lại bị người ta túm lấy, lập tức kéo trở lại, thuận thế ôm vào trong ngực.

      Noãn Noãn trần truồng như đóa hoa sen mới nở quấn vào phần eo , thân thể dán chặt, thân mật chút khe hở. Tư thế vô cùng mập mờ.

      "Noãn Noãn, đủ rồi!" Đôi mắt đen của chàng trai mơ hồ có vẻ vui, giọng , nhưng trong giọng kia nhưng vẫn mang theo vẻ cưng chiều, "Ta nghe Hắc Ngọc bẩm báo nàng bị đày vào lãnh cung liền lập tức từ biên cương trở về, cũng là bởi vì lo lắng cho nàng... Mà nàng vừa bạt tai, vừa chơi lạt mềm buộc chặt, rốt cuộc nàng muốn làm gì?”

      Đôi môi mỏng của hôn vào trước ngực Noãn Noãn , "Có phải vẫn còn giận ta ? Giận ta thực lời hứa?"

      Long Noãn Noãn lạnh lùng nheo mắt, đừng nhắc đến lời hứa gì với !

      Trong nháy mắt, hai chân quấn ở eo dùng sức giãy giụa, hai tay đẩy lồng ngực ướt đẫm của , thân thể mềm mại xương khẽ cong, hai chân từ kìm chuyển sang đá. Long Noãn Noãn ngã tùm vào trong nước, giữa làn nước bắn tung tóe như mỹ nhân ngư bơi . Lúc chân chạm được bậc thang, nhanh chóng nhảy vọt lên, xé màn che màu xanh quấn lấy thân thể, sau đó lạnh lùng đứng trước mặt người đàn ông kia, từ cao lạnh lùng nhìn .

      Trong đôi mắt lạnh lùng của chứa đầy vẻ khó hiểu. sững sờ nhìn đứng ở bờ hồ, trong nháy mắt hoảng hồn.

      Đó là Long Noãn Noãn mà chưa thấy bao giờ, lạnh lùng, cao ngạo, toàn thân tỏa ra ngoan tuyệt xa cách, hoàn toàn bất đồng với quá khứ....

      "Mộ Dung Thánh Li phải ?" Long Noãn Noãn lạnh lùng mở miệng, "Nơi này là hoàng cung, tôi là Hoàng hậu, là Vương gia, với thân phận em chồng và chị dâu, muốn nhắc đến lời hứa gì với đôi?"

      Đôi mắt Mộ Dung Thánh Li tối sầm lại, nhấc chân lên bước lên bậc thang hình như muốn giải thích cái gì.

      "Người đâu!" Long Noãn Noãn đột nhiên lớn tiếng quát lên, ánh mắt nhìn người đàn ông kia mang theo vẻ châm chọc và đắc ý.

      tin như vậy còn !

      Mộ Dung Thánh Li kinh ngạc nhìn , vừa muốn mở miệng, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. lắc mình trốn, lập tức biến mất sau màn chê.

      Long Noãn Noãn nhướn mày cười lạnh. cũng mặc kệ thân thể này lúc trước có có quan hệ gì với người đàn ông kia. Chỉ cần thích, ai có thể ép buộc ! Huống chi kiếp trước bị đàn ông lừa gạt đủ rồi!

      "Nương nương sao vậy?" Quế ma ma mang theo bốn cung nữ vào.

      "Bà xem? Ta tắm xong tại sao có quần áo để thay?" Quét mắt về phía bốn cung nữ nâng quần áo, cầm lấy ra sau màn thay. Long Noãn Noãn lạnh lùng nhướng nhướn mày, "Vừa rồi lúc tắm rửa phát con chuột, Thiên Điện này sạch . Quế ma ma, bà cho người quét dọn sạch chút, nếu như phát hang chuột phải bịt kín. Lần sau còn để tôi bị giật mình nữa, các người cứ chờ ăn roi mây !"

      Quế ma ma sững sờ, sau đó nhanh chóng dạ vâng, lập tức ra lệnh cho cung nhân kiểm tra toàn bộ điện Bích Khe.

      Tóc đen vấn hời, Long Noãn Noãn mặc áo trắng vênh váo tự đắc, ngẩng đầu rời .

      Sáng sớm hôm nay lá thư kia biến mất, còn có xuất bất ngờ của Thánh Nguyên Vương gia, tin chắc Quế ma ma này nhất định đơn giản, chừng bà ta là người của Thánh Nguyên Vương gia. , Hoàng hậu trước đây là Hoàng hậu trước đây, nếu sống lại cũng vì bất cứ kẻ nào mà sống nữa, nhất định phải tự mình thực danh ngôn của tổ chức Thiên sứ: Người vì mình trời tru đất diệt.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương7: Thủ cung sa
      Edit: Kimio
      Beta: socfsk

      Lười biếng tựa người giường êm, cầm lược gỗ đàn hương chải mái tóc đen nhánh, Long Noãn Noãn càng nghĩ càng cảm thấy mơ hồ, đứng dậy tỉ mỉ nhìn gương mặt Hoàng hậu lạnh lùng, cao quý trong gương, hiểu nổi vị Hoàng hậu này trước kia là người như thế nào!

      Có mối tình nồng thắm với Thánh Nguyên Vương gia ư? Vậy tại sao muốn vào cung làm Hoàng hậu?

      suy nghĩ, ngoài cửa phòng vang lến tiếng của Quế ma ma, "Nương nương, nô tỳ có thể vào ?"

      "Vào !" Ngồi bất động ở trước bàn trang điểm, Long Noãn Noãn mở miệng .

      Trước khi biết mọi chuyện, chỉ có thể án binh bất động, chờ đợi thời cơ, tránh cho nhiều sai nhiều, lộ chân tướng!

      Sau lưng vang lên tiếng mở cửa phòng, Quế ma ma vào, "Để nô tỳ giúp nương nương trang điểm!"

      Noãn Noãn đưa chiếc lược cầm trong tay cho bà, vừa đúng biết mấy kiểu tóc cổ đại lại phức tạp đến thế.

      Tay Quế ma ma rất khéo, rất nhanh vấn được mái tóc mây, sau đó cài châm phượng lên đầu, còn đeo đồ trang sức lên cho Noãn Noãn .

      "Được rồi, nương nương nhìn chút xem có thích ?" Quế ma ma rốt cuộc thu tay, giọng hỏi.

      Noãn Noãn nhìn vào trong gương, trong kính kia mắt ngọc mày ngài, da thịt như tuyết, tuyệt sắc khuynh thành, chỉ là trán lại có vết mờ mờ, hình như là vì cau mày thời gian dài.

      nữ tử xinh đẹp đứng đầu hậu cung còn có chuyện gì phải mặt ủ mày chau?

      "Nương nương...." Quế ma ma rốt cuộc nhịn được giọng lên tiếng, " muốn bịt kín cửa ngầm trong điện Bích Khê lại sao? Đây chính là lối duy nhất để Thánh Nguyên Vương gia vào cung gặp nương nương mà!"

      ra điện Bích Khê chính là chỗ gặp riêng của Hoàng hậu nương nương cùng Thánh Nguyên Vương gia!

      "Quế ma ma, trước kia Hoàng hậu có phải rất thích Thánh Nguyên Vương gia?" Noãn Noãn lạnh giọng hỏi.

      "Cái gì? Nương nương sao lại hỏi như thế? Vương triều Mộ Dung có người nào biết nương nương cùng Thánh Nguyên Vương gia là thanh mai trúc mã, hai người vô cùng đẹp đôi, chỉ là trời cao chọc ghẹo, Hoàng thượng cố chấp che rẽ uyên ương, ba năm này nương nương nhẫn nhục sống trong cảnh chờ đợi Vương gia...." Quế ma ma dõng dạc.

      Long Noãn Noãn miễn cưỡng ngoáy ngoáy lỗ tai, trong đầu đột nhiên lóe ra vị Hoàng đế mỉm cười dịu dàng lại phúc hắc kia. dám khẳng định, vị Hoàng đế kia tuyệt đối đơn giản, tại sao lại có thể dễ dàng tha thứ cho Hoàng hậu của cùng Hoàng đệ gặp gỡ riêng tư? Hơn nữa lời của Quế ma ma cho thấy bà ta cũng coi Hoàng đế ra gì, có thể thấy thế lực của Thánh Nguyên Vương gia rất lớn!

      "Thánh Nguyên Vương gia muốn làm Hoàng đế?" Câu hỏi của Long Noãn Noãn khiến Quế ma ma ngẩn ra, bà nhanh chóng nhìn bốn phía, giọng hỏi lần nữa, "Nương nương, người sao vậy? Cả kế hoạch này người cũng biết sao?"

      Long Noãn Noãn rốt cuộc biết tại mình trôi vào hồ nước đục, lại thêm cái danh hồng hạnh vượt tường, vị Hoàng hậu này dã tâm nha! Sao có thể xuyên vào người nữ nhân như vậy chứ? Long Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy bộ đồ trắng người vô cùng chướng mắt.

      Trong tổ chức sát thủ Thiên sứ, có ai mặc đồ trắng, màu này rất trong sáng, quá dễ dàng khiến người ta bại lộ, người chị em tốt của Lam Thủy Dao thích đồ màu hồng nhất, mị quyến rũ, mà lại thích quần áo màu tím nhất, thần bí tĩnh mịch, bởi vì thứ giỏi nhất là hạ độc người khác trong lúc ngờ tới, giống Thủy Dao trực tiếp lấy tính mạng người ta.

      "Quế ma ma, tôi muốn thay quần áo, lấy cho tôi bộ màu tím!" Long Noãn Noãn vui mở miệng, trực tiếp cởi bộ đồ trắng ra.

      đóa hoa mai màu đỏ, giống như hình cái bớt đột nhiên xuất ngực.

      "Đây là cái gì?" Long Noãn Noãn sững sờ, lúc nãy tắm rửa cũng có phát .

      "Nương nương, đó là thủ cung sa của nương nương, ngay cả cái này nương nương cũng quên rồi sao?" Quế ma ma nhìn Long Noãn Noãn ánh mắt càng thêm ngạc nhiên.

      Thủ cung sa? Này Long Noãn Noãn vào cung ba năm, lại hồng hạnh vượt tường, cùng hẹn hò với Thánh Nguyên Vương gia, còn có thủ cung sa ư? là kỳ quái! Đợi chút, như vậy đêm đó nàng bị người ta hạ độc, hơn nữa vừa đúng lúc tên Hoàng thượng phúc hắc bộ ở ngoài lãnh cung, chẳng lẽ là....

      Long Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy đây phải là trùng hợp!

      Xem ra phải nhanh rời khỏi chỗ đầy thị phi này mới được!

      "Quế ma ma, phòng thuốc ở chỗ nào?" Thay bộ đồ màu tím, bỏ châm phượng đầu xuống, Long Noãn Noãn nhất thời cảm thấy cả người nhàng khoan khoái.

      Từ giờ trở , Long Noãn Noãn phải dùng thân thể này sống tiếp, chỉ là sống như thế nào là do chính định đoạt!

      "Nương nương muốn tìm phòng thuốc làm gì?" khuôn mặt Quế ma ma khẩn trương.

      "Bà quản nhiều quá đấy!" Lạnh lùng liếc nhìn bà cái, Long Noãn Noãn trực tiếp chạy ra ngoài, Quế ma ma kia phải đuổi theo.

      "Bà ở lại đây , để hai người họ dẫn tôi !" Noãn Noãn chỉ vào hai cung nữ vẫn đứng tại cửa ra vào, xem ra có vẻ đàng hoàng, hỏi, "Tên của hai người là gì?"

      "Nô tỳ Thược Dược!"

      "Nô tỳ Dạ Đàm!"

      Hai cung nữ quỳ gối đáp.

      "Rất tốt, hai người đưa tôi đến phòng thuốc!" Noãn Noãn lạnh lùng , thái độ kiên định chân , xoay người ra khỏi Phượng Vũ cung. Hai cung nữ trong lòng thấp thỏm nhìn Quế ma ma cái, cuối cùng vẫn là theo.

      "Thược Dược, Dạ Đàm, Hoàng hậu.....Ý tôi là trước kia tôi là người như thế nào?" Ngồi ở xe phượng, Long Noãn Noãn quên thám thính tin tức.

      Thược Dược cùng Dạ Đàm hai người liếc nhìn nhau, .

      "Thế nào?" Noãn Noãn nghiêng đầu cười dịu dàng nhìn họ, trong con ngươi kia mang vẻ uy hiếp, " hậu quả rất nghiêm trọng! lòng , hậu quả càng nghiêm trọng hơn!"

      Thược Dược với Dạ Đàm đồng thời lạnh run cả người, vội vàng quỳ xuống, "Nương nương bớt giận, ngày thường nương nương thích chuyện, có qua lại gi với người trong cung, nhưng mà đối với người hầu cực tốt, chưa bao giờ đánh chửi...."

      Thược Dược và Dạ Đàm vẫn chưa hết, chỉ thấy Quế ma ma run rẩy đuổi theo, quỳ xuống, "Nương nương, Thừa Tướng đại nhân cầu kiến!"

      Long Noãn Noãn sững sờ, Thừa Tướng đại nhân? Gặp làm gì?

      " gặp!" lạnh lùng , " cho biết, tôi rất bận!"

      Quế ma ma cả kinh, hình như có chút thể tin được, lần nữa giọng , "Nương nương.....Thừa Tướng đại nhân là phụ thân nương nương, phụ thân mà, nương nương gặp sao?"

      Noãn Noãn cả kinh, nhưng là vẫn cố ra vẻ trấn định, "Để cho ông ấy chờ , tôi đến phòng thuốc tìm thảo dược !"

      Quế ma ma sững sờ đứng tại chỗ, nhìn theo xe phượng xa dần, khuôn mặt già nua lên vẻ suy nghĩ, bà lạnh lùng vỗ tay cái, trong bụi cỏ liền lộ ra khuôn mặt nam nhân.

      "Nhanh bẩm báo Vương gia, tiểu thư có vẻ khác thường, xin người nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng!"

      "Dạ!" Nam nhân kia đáp, nhanh chóng rời .

      Chỉ mong tiểu thư chỉ là đêm đó bị kinh sợ hù dọa, vẫn chưa khôi phục, nếu ....

      Vào phòng thuốc tìm rất nhiều thảo dược, sau canh giờ, Long Noãn Noãn thỏa mãn quay về.

      nhất định phải giúp Hoàng đế phúc hắc kia giải độc, mới có thể cò kè mặc cả xuất cung, hơn nữa thuận tiện chuẩn bị số thứ cần dùng gấp.

      Bước vào Phượng Vũ cung, nam nhân trung niên mặc quan phục màu đen liền quỳ mặt đất, "Thần tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương an khang!"

      Con mắt sắc của Noãn Noãn tối sầm lại, đây chính là thừa tướng, phụ thân Hoàng hậu? Vì vậy lạnh nhạt , "Ngồi !"

      Long Chiếu An nghe vậy, ngước mắt cẩn thận nhìn Noãn Noãn, hồi lâu sau mới nhíu chặt lông mày ngồi xuống bên.

      Lúc này, Quế ma ma tự động dẫn hạ nhân rời , căn phòng lớn như thế cũng chỉ còn lại có Noãn Noãn cùng Long Chiếu An.

      "Nương nương, tại sao người lại trở về Phượng Vũ cung?" Long Chiếu An do dự hồi lâu, rốt cuộc giọng hỏi, chỉ là trong giọng kia tất cả đều là ý trách cứ !


      Chương8: Bóng đen trong thâm cung

      Long Noãn Noãn vui nhíu mày, chẳng lẽ lão Thừa Tướng này cũng ủng hộ Hoàng hậu cùng Thánh Nguyên Vương gia loạn luân? Làm quốc trượng còn thỏa mãn sao? Còn muốn làm cái gì?

      Long Noãn Noãn nhàng cười, "Thừa Tướng đại nhân lời này rất kỳ quái, Bổn cung trở về Phượng Vũ cung, chẳng lẽ ở lại trong lãnh cung bốn bề lạnh lẽo đó sao?"

      Thừa Tướng cả kinh, mặc dù Quế ma ma có nhắc với ông ta trước, Hoàng hậu nương nương bây giờ với trước đây giống nhau, ông ta còn tin, bây giờ nhìn lại, hình như là ....

      "Noãn Noãn, rốt cuộc con sao vậy? Con..." Long Chiếu An theo trực giác vươn cánh tay, hình như muốn xác nhận Long Noãn Noãn có phải sốt hay .

      Long Noãn Noãn nhanh như chớp tránh thoát, miễn cưỡng vân vê sợi tóc, khóe môi mỉm cười cũng giận, "Thừa Tướng đại nhân, Bổn cung có bệnh, cũng biết mình cái gì, làm cái gì!"

      Cánh tay Long Chiếu An dừng giữa trung, khó giấu được lúng túng.

      "Dạ, Hoàng hậu nương nương!" Ông ta gật đầu, thái độ cung kính.

      "Thừa Tướng đại nhân tìm Bổn cung có chuyện gì?" Long Noãn Noãn nhàn nhạt mở miệng, thói quen bắt chéo chân.

      Nếu như cổ đại có thuốc lá tốt biết bao, cà phê cũng được!

      Long Chiếu An nhìn nương vắt hai chân, trong ánh mắt có nghi ngờ, ông ta nhẫn nhịn, làm mục đích tới đây lần này, chỉ : "Mẫu thân người vô cùng nhớ nhung người, nếu như có thể, xin nương nương chút với Hoàng thượng, trở về phủ thăm người thân ?"

      Có lẽ Noãn Noãn của ông ta có điều gì khó nên lời cũng chừng!

      "Được!" Noãn Noãn nhàn nhạt đồng ý.

      Long Chiếu An ngồi lúc, chỉ quan sát Long Noãn Noãn, cũng có nhìn ra sơ hở gì, nhưng lại có cảm giác kì quái, vì vậy liền cáo từ, mau chóng rời khỏi Phượng Vũ cung.

      Bên ngoài Phượng Vũ cung, Long Chiếu An khẽ với Quế ma ma: " Ngươi nhất thiết phải chú ý mọi hành tung của nương nương, nếu như có gì khác thường liền lập tức bẩm báo với ta, biết ?"

      Quế ma ma lập tức gật đầu cái.

      Xuyên qua cửa sổ mở, lạnh lùng nhìn hai người ở cửa cung bàn luận, Long Noãn Noãn cười lạnh thành tiếng. Xem ra phỏng đoán sai, Quế ma ma này quả chính là người giám thị ! Lạnh lùng ngắm nhìn cung đình hoa lệ, khắp nơi đều là mưu quỷ kế, bĩu bĩu môi, lập tức trở về phòng. phải nhanh chóng chế ra thuốc giải, cò kè mặc cả với Hoàng đế, mau chóng rời mới đúng.

      Ngự Thư Phòng Hoàng đế .

      nam tử vận trang phục màu trắng, tóc đen dùng mũ vàng thắt, ánh mắt như ngưng đọng cả bầu trời đêm ngàn năm, hờ hững để lộ tia sầu lo. đứng ở dưới cửa, bóng lưng gầy tuyệt đẹp bị ánh trăng kéo vô cùng dài, đường cong hoàn mỹ càng thể bắt bẻ, đó là vẻ đẹp thuần túy mà đơn giản. Ánh trăng nhàn nhạt, thậm chí có thể nhìn ra vẻ tái nhợt, mạch máu như tơ gần như trong suốt da thịt, tinh xảo đến gì sánh kịp, mơ hồ lộ ra sắc thái có bệnh.

      "Độc của Hoàng huynh hôm qua lại phát tác?" Mộ Dung Thánh Khuynh lo lắng mở miệng hỏi.

      Nam tử mặc đồ trắng chậm rãi gật đầu cái.

      "Độc này phát tác tần suất càng ngày càng cao, Hoàng huynh, chúng ta phải nghĩ ra kế sách vẹn toàn!" Giọng của Mộ Dung Thánh Khuynh có chút gấp gấp nóng nảy.

      Ba năm, Hoàng thượng lên ngôi ba năm, nhưng cũng bị độc này hành hạ ba năm.

      "Có thể có biện pháp gì? Trẫm chính là con cờ bị chi phối, giang sơn Vương triều Mộ Dung, sớm muộn...." bỗng nhiên dừng lại, tiếp, mà ho hai tiếng.

      Mộ Dung Thánh Khuynh muốn nữa, chỉ thấy Hoàng thượng thầm nháy mắt với , liền dừng lại.

      Cửa phòng bị gõ vang năm lần.

      "Là Cầm nhi!" Mộ Dung Thánh Khuynh thở phào nhõm, tiến lên mở miệng.

      Thiếu niên mặt ngọc lắc mình vào, cung kính quỳ gối trước mặt Hoàng đế, "Hoàng thượng, hôm nay Hoàng hậu lại đến điện Bích Khê, chỉ là nương nương bên trong có con chuột, sai người tới bắt chuột!"

      "Hả?" mặt Hoàng đế đột nhiên lên hứng thú, "Bắt chuột? Thú vị thú vị!"

      Mộ Dung Thánh Khuynh hiểu , "Bắt chuột có gì thú vị chứ!"

      Hoàng đế trầm mặc, chỉ là cười , trầm ngâm hồi lâu, dịu dàng cười , " như vậy, Thánh Khuynh, ngươi tự mình dẫn người đến điện Bích Khê lục soát lần, nhớ, lục soát cẩn thận chút, nếu như phát hang chuột ... Cửa ngầm, lập tức phong kín!"

      Mộ Dung Thánh Khuynh kêu lên tiếng sợ hãi, rốt cuộc hiểu , lập tức lên tiếng, "Dạ, Hoàng thượng!"

      "Để tránh đêm dài lắm mộng, hãy ngay bây giờ!" Mộ Dung Thánh nhàng cười , khuôn mặt trắng nhìn có chút bệnh tật lộ ra ánh sáng nhạt kỳ dị, "Ngàn vạn lần được khiến con chuột quấy rầy Hoàng hậu nữa."

      "Dạ!" Mộ Dung Thánh Khuynh lập tức lĩnh mệnh ra cửa.

      Mộ Dung Thánh ngoái đầu nhìn lại, nhìn vầng trăng kia, khóe môi lần nữa nở nụ cười dịu dàng mà thanh khiết.

      Chuyện càng ngày càng trở nên thú vị!

      Đêm đến, Long Noãn Noãn tài nào ngủ được, vừa nghĩ tới tình cảnh của mình phức tạp như thế, lại thấy buồn ngủ.

      Đứng dậy, đứng ở phía trước cửa sổ, trong đầu bỗng nhiên nhớ tới phong thư quỷ quái xuất tối hôm qua, đẩy ra cửa sổ, nhoài người ra ngoài nhìn mới phát ngoài cửa sổ nối liền với hoa viên. Đầu mùa đông, trong hoa viên hoa điêu tàn, chỉ còn lại vài gốc cây trường thanh, vài chiếc đèn lồng màu đỏ ở trong hành lang đung đưa, mà thị vệ tuần hình như cũng dám tới gần nơi này, chỉ ở ngoài hoa viên trăm mét rồi nhanh chóng vụt qua.

      Long Noãn Noãn đột nhiên cảm thấy kích động muốn chạy trốn, có lẽ vì ở gian phòng bị đè nén quá, vừa nghĩ tới Quế ma ma giám thị , cả người liền cảm thấy khó chịu.

      Áo tím vụt bay, Long Noãn Noãn thi triển khinh công nhanh chóng biến mất ở hành lang.

      Vừa đúng lúc cũng muốn tìm chỗ, xem xem võ công còn có thể tăng lên mấy bậc, như vậy xuất cung mới có thể sinh tồn.

      Dễ dàng tránh thoát được bọn thị vệ, vào vườn hoa bỏ hoang, xuyên qua vườn hoa này, Long Noãn Noãn thấy giống lâu viện bị bỏ hoang từ lâu.

      Viện này trong vòng trăm thước bóng người, đổ nát cũ kĩ, cạnh cửa giật tung trong gió.

      Long Noãn Noãn đứng ở trước cửa, quan sát bốn phía, quyết định nơi này chính là chỗ về sau còn phải tới, vươn tay, thử dò xét định đẩy cửa gỗ dầy cộm nặng nề, tiếng cọt kẹt, cửa kia thế mà tự mở ra.

      Nhờ ánh trăng, Long Noãn Noãn thấy địa thế trong viện, chỉ thấy nơi nơi là cỏ hoang, gió vừa thổi, tiếng sột soạt vang lên, giống như rất lâu có người ở.

      Chân bước vào viện, miếng biển gõ màu đen trọn vẹn để ngang đất, phía chữ thấy , chỉ có chữ ở giữa kia mơ hồ khó phân —— thứu! Chỉ là Long Noãn Noãn chỉ lo hưng phấn, nhưng lưu ý.

      Mặc dù hoang vu, nhưng là Noãn Noãn cũng rất hài lòng, tự do hít thở khí, rốt cuộc có thể cảm nhận được tồn tại của mình.

      Xác định ai theo sau, liền xoay người đóng cửa phòng lại.

      Tư thế chuẩn bị xong, từ từ bật hơi, luyện công. Long Noãn Noãn ngạc nhiên phát những chiêu thức kia chẳng những mất , mà bây giờ lúc thi triển hình như càng có thêm nhiều hơn loại sức mạnh thể miêu tả, hình như....

      Con mắt sắc của Long Noãn Noãn chợt lóe nghi ngờ, dù là ở chỗ tối tăm vẫn khó che giấu được ánh mắt sáng ngời.

      " ngờ trong hoàng cung Vương triều Mộ Dung này còn có cao thủ!" Đột nhiên, tiếng cười khẽ của nam tử truyền đến, bóng đen trong nháy mắt đánh về phía Noãn Noãn.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :