1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Độc Sủng Chị Dâu - Lê Thuỷ Thanh Thuần (NP,H)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 28
      Edit: Sissi

      “Nhất định phải sao?” Tầm Thiên Hoan do dự, đôi mi thanh tú nhăn lại.
      Bắc Khả Uy gỡ kính râm xuống nhìn , thanh lạnh lùng: “Vấn đề này hỏi ba lần rồi.”
      “Nhưng…..” Lại do dự…..
      Bắc Khả Uy có vẻ vui, : “ đến nhà mẹ chứ có phải đến thượng đầu đài đâu?”
      Tầm Thiên Hoan trừng mắt nhìn : “Ai, thèm nghe , về về.”
      phụ nữ chẳng ràng.”
      Đúng vậy, nếu người khác nhìn là rất ù ù cạc cạc, người con nào lấy chồng mà lại thích về nhà mẹ đẻ chứ? Hết lần này tới lần khác đều làm được, dám, trong nhà đó còn có cậu em trai làm sợ hãi. biết nếu trở về Tầm Tân Đồng có phản ứng gì? Đúng vậy, rất muốn trốn tránh, trốn tránh đối mặt với thực tế…..
      Ngồi trong xe Lincoln về nhà mẹ, Tầm Thiên Hoan cúi đầu, nội tâm quá mức hốt hoảng, ngừng cắn đầu ngón tay. mong xe chậm, ai ngờ chỉ lát là tới nơi……
      Xe dừng lại.
      thấy ba mẹ ở cửa chờ từ lâu.
      “Mẹ!” Tầm Thiên Hoan vừa xuống xe lập tức bổ nhào vào ngực mẹ, tận tình làm nũng.
      Bắc Khả Uy đằng sau, rất lễ phép chào hỏi: “Ba, mẹ, Cùng Hâm bất hiếu, lâu như vậy mới đến thăm ba mẹ.”
      Cha mẹ Tầm Thiên Hoan cũng khách sáo chào hỏi Bắc Khả Uy, sau đó tất cả vào nhà.
      Cha Tầm Thiên Hoan song song với Bắc Khả Uy, mẹ cùng , tựa như còn chưa hết.
      Hai người đàn ông chuyện đàn ông, hai người phụ nữ chuyện phụ nữ.
      “Thiên Hoan, con gây họa gì cho Bắc gia đấy chứ?”
      Tầm Thiên Hoan nhướn mày: “ có, mẹ, sao mẹ lại tin tưởng con mình vậy?”
      Mẹ Tầm Thiên Hoàn cười: “Sao con lại thế?”
      Tầm Thiên Hoan bĩu bĩu môi: “Xem ra trong lòng mẹ con mãi mãi là bé con.”
      “Biết là tốt rồi.”
      Hỏi han ân cần mấy câu, Tầm Thiên Hoan trong lòng lại càng bất an, rốt cuộc nhịn được: “Mẹ, Tân Đồng đâu?”
      “Tân Đồng?” Mẹ nghe thấy bừng tỉnh, : “Nó phải vừa mới ở đây sao? chạy đâu mất rồi?Ai, con cũng phải quan tâm đến nó chút, gần đây nó lạ lắm, giống như con biết đâu.”
      Tầm Thiên Hoan giọng có chút hờn dỗi, bĩu bĩu môi : “Mẹ chỉ quan tâm đến Tân Đồng thôi!”
      Mẹ nở nụ cười: “ phải đâu. Con bây giờ còn ghen với cả em con sao?”
      “Mẹ, con có!”
      “Mẹ đùa con thôi!”
      “Ha ha. Mẹ, búp bê của con đâu rồi? Còn con cá vàng nữa? Chúng đều ở đây chứ?”
      Mẹ Tầm Thiên Hoan cười : “Mẹ biết con nhất định nhớ chúng, nên cẩn thận giữ lại. Ngày nào Tân Đồng cũng cho cá ăn đấy!”
      Trước kia Tầm Thiên Hoan thường xuyên ở nhà, danh nghĩa là mua cá vàng nhưng thực tế đều là do Tầm Tân Đồng nuôi, bây giờ vẫn vậy.
      Nghe nhắc đến Tân Đồng, đáy mắt Tầm Thiên Hoan u ám, : “A….. con vào phòng xem thử.”
      Tầm Thiên Hoan bước về phía căn phòng quen thuộc, nhàng mở cửa phòng mình ra, liếc nhìn vào quả nhiên mọi thứ đều đổi, vẫn y nguyên như vậy. Tất cả chú ý của Tầm Thiên Hoan bị hút đến nơi đặt bể cá, lập tức vui vẻ chạy tới: “Oa, cá , lâu gặp….”
      Bể cá trong suốt đựng hai phần nước trong, hai chú cá vàng bơi qua bơi lại, rất tự tại.
      Tầm Thiên Hoan ánh mặt chợt bất động, người tức khắc cũng đờ, còn kịp xoay người bị người sau lưng ôm lấy. mùi nhàng kín đáo ập tới, Tầm Thiên Hoan đương nhiên rất loại khí này, cảm thấy thở nổi, gần như trái tim ngừng đập…..
      Tầm Thiên Hoan sắc mặt tái nhợt, ánh mắt nhìn xuống, thấy hai cánh tay ôm chặt eo mình. Tầm Thiên Hoan cắn môi run rẩy, trong giọng phảng phất tức giận: “Buông ra!”
      dám lớn tiếng, hết sức giọng, trong nhà cách tốt chỉ sợ mọi người biết.
      “Em nhớ chị, nhớ….quá….”
      Khuôn mặt tuấn tú của Tầm Tân Đồng dán tóc , nhắm mắt lại, như chú mèo con nhàng cọ xát, tranh thủ hưởng thụ, cánh tay tự chủ được siết chặt…..
      Tầm Thiên Hoan gắt gao cắn chặt răng: “Câm miệng!”
      Điên rồi, điên rồi, loại tình này làm sao lại xảy ra với chứ? tự nhận mình hề có sức hấp dẫn nha! Ngay cả em trai thân thiết của mình….. Đáng chết, càng nghĩ càng chịu nổi!
      Đối với phẫn nộ của Tầm Thiên Hoan, Tầm Tân Đồng ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn giọng hỏi , hơi thở sâu kín phả bên tai , mập mờ đến cực điểm: “Chị có nghĩ đến em ?”
      Tầm Thiên Hoan quả quyết : “ có!”
      Nghĩ, sao lại nghĩ? Nhưng giống với trước kia, bây giờ là ác mộng của !
      Tầm Tân Đồng hơi động, rút cánh tay bên hông Tầm Thiên Hoan ra, tay vẫn giữ chặt thân thể mềm mại của , còn tay kia nhàng nâng lên, chậm rãi đẩy mấy sợi tóc vai lên mũi ngửi, sau đó vén qua bên. từ đằng sau chậm rãi vuốt ve vai , vuốt ve da thịt trơn mềm. Trong nháy mặt tựa hồ có điện giật, chỉ thấy thân thể Tầm Thiên Hoan run rẩy, đáy mắt đột nhiên tia sợ hãi, đột nhiên nhắm mắt lại. Nhưng trong thanh tĩnh càng cảm nhận ràng lực cánh tay kia nhàng vuốt ve nơi bả vai lộ ra, sau đó từ bả vai chậm rãi lên cổ, như con rắn dao động chậm rãi lên xuống, rồi đột nhiên nhéo ở cằm .
      Tầm Thiên Hoan cả kinh, muốn giãy, lại bị véo đau đến nhúc nhích được, chỉ thấy Tầm Tân Đồng mỉm cười : “Đừng như vậy, em rất khó chấp nhận. Chị thực nghĩ đến em sao?”
      Tầm Thiên Hoan nhướng mày, bởi vì bị nhéo ở dưới cằm, đến cũng khó khăn: “, muốn ồn ào…..”
      Tầm Tân Đồng đột nhiên buông cằm ra, tay chậm rãi rời xuống, mục đích chính xác, rơi thẳng xuống bầu ngực sữa của .
      Tầm Thiên Hoan kinh ngạc mở to hai mắt! Ngừng thở!
      Hết chương 28.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Sisi


      tại bạn Sissi bận nên truyện này cần bạn edit tiếp theo, nếu ai có hứng thú mail cho mình nhé! hoahongtim_2808@yahoo.com




      “Chị là chị em. Tân Đồng, chuyện này vĩnh viễn bao giờ có thể trở thành .”

      “Chị? Chị sao? Ai quy định chị em thể nhau? Cứ coi như có quy định , ta cũng có thể phá quy định. Quy định cũng cản được em chị….”

      “Chị em.” Tầm Thiên Hoan lạnh lùng : “Nếu em chị, em hãy tôn trọng ý kiến của chị. Em cứ thế này chỉ càng đẩy chị vào vực sâu.”

      Ép chính là ích kỷ!

      Cặp lông mi xinh đẹp của Tầm Tân Đồng run rẩy, khuôn mặt trắng nõn thoáng lên vẻ bất đắc dĩ: “Nhưng làm sao bây giờ? Em cũng chế nổi chính mình.”

      lát sau, chậm rãi buông lỏng Tầm Thiên Hoan ra.

      Tầm Thiên Hoan vừa được tự do liền nhanh chóng cách ra vài bước, cảnh giác nhìn Tầm Tân Đồng, sẵn sàng chạy trốn, chỉ : “Em nhất định có thể!”

      thêm gì nữa, Tầm Thiên Hoan lập tức chạy khỏi căn phòng này, để lại Tầm Tân Đồng sững sờ đứng đó.

      Có thể? thực có thể quên sao? Có thể quên tình cảm điên đảo bao năm đó sao? phải chưa bao giờ thử cố gắng khống chế chính mình, nhưng làm được……. Có lẽ, phải chính xác, là muốn…….

      đương vụng trộm với ai sao? Sao chạy từ phòng ra mà lại bối rối như vậy?”

      Bắc Khả Uy khoanh tay trước ngực, tựa bên tường, liếc xéo , ngữ khí làm như cố ý lại vô tình trêu ghẹo.

      Tầm Thiên Hoan cuống quýt dừng bước, quẫn bách nhìn Bắc Khả Uy, toàn thân bất an, chột dạ: “, đứng ở đây mà gì vậy?”

      Bắc Khả Uy tùy ý nhún nhún vai: “ đùa thôi mà, sao lại tưởng vậy?”

      “Chẳng được lời hữu ích!”

      Bắc Khả Uy nheo mắt: “Tôi hôm nay đắc tội gì với sao?”

      Tầm Thiên Hoan chuẩn bị đáp lời, lại nghe thấy tiếng mẹ gọi từ trong bếp: “Tân Đồng, Tân Đồng à!”

      lúc sau, chỉ thấy cửa phòng Tầm Thiên Hoan vừa mới đóng lại lần nữa lại bị mở ra, đáy mắt Bắc Khả Uy bỗng trở nên thâm sâu, Tầm Tân Đồng mặt biểu tình ra, biểu lộ lãnh đạm, coi như nhìn thấy Bắc Khả Uy và Tầm Thiên Hoan thẳng vào bếp….

      Con ngươi Bắc Khả Uy thâm thúy, phút chốc bắt lấy bả vai Tầm Tân Đồng, mỉm cười : “Cậu chắc hẳn chính là….em vợ tôi? Lần đầu gặp mặt, chào hỏi sao?”

      Hôm tổ chức hôn lễ Tầm Tân Đồng cũng tham gia.

      Tầm Tân Đồng nhàn nhạt liếc qua Bắc Khả Uy: “Chào rể.”

      Bắc Khả Uy ý vị thâm sâu : “A, xin chào, từ nay về sau xin chỉ giáo nhiều.”

      Tầm Tần Đồng bĩu môi: “ dám. Mẹ gọi tôi có việc, xin lỗi chuyện tiếp được.”

      Tầm Tân Đồng lạnh nhạt bỏ .

      Tầm Thiên Hoan vẫn mực cúi đầu trầm mặc.

      Bắc Khả Uy khóe môi cong sâu, ngữ khí cũng sâu: “Em trai của …. là thú vị.”

      Tầm Thiên Hoan nghe vậy rất là mẫn cảm, thản nhiên : “ cần phải như vậy, em trai tôi vốn là như thế.”

      Bắc Khả Uy lông mày nhướn lên: “A, phải ?”

      ------

      bàn cơm.

      Ba Tầm Thiên Hoan hồ hởi cười : “ vui nha. Lần đầu cùng Thiên Hoan về nhà, được mẹ đích thân trổ tài nha.”

      Mẹ Tầm Thiên Hoan lườm ông, sau đó nhìn Bắc Khả Uy : “Tay nghề của mẹ cũng bình thường thôi, hôm nay để con chịu thiệt rồi.”

      Bắc Khả Uy cười: “Đâu có, được mẹ đích thân nấu cho ăn là phúc khí của con, đâu phải là thiệt thòi.”

      Tầm Thiên Hoan ở bên cạnh vuốt vuốt trán, là chán, ăn cứ ăn, sao lại phải khách sáo như vậy?

      Đũa dừng lại, lại mặc kệ mọi người , bắt đầu ăn!

      Ba Tầm Thiên Hoan ngẩn người, lại hiểu ý Bắc Khả Uy gì, đành phải : “A, ăn cơm ăn cơm , ha ha.”

      Tầm Tân Đồng gặp ít thức ăn đặt vào trong bát Tầm Thiên Hoan, : “Chị, chị thích nhất là ăn thịt kho tàu, mẹ làm thịt kho tàu độc nhất vô nhị đấy.” ra phải , dù Bắc gia nhiều tiền, nhưng Tầm Thiên Hoan vẫn thích nhất là thịt kho tàu mà chỉ có Tầm gia mới có!

      Động tác của Tầm Tân Đồng vấn thản nhiên bình thường như ngày xưa, nhưng ở hoàn cảnh này lại hơi quái dị. Mẹ Tầm Thiên Hoan nửa đùa nửa : “Tân Đồng, chị con lấy chồng rồi, việc này cần con phải làm nữa đâu…..”

      Tầm Tân Đồng gì, ánh mắt tối dần.

      Tầm Thiên Hoan sững người.

      Bắc Khả Uy ánh mắt lóe lên, phản ứng nhanh chóng, gắp miếng thịt kho tàu trong mâm đặt vào bát Tầm Thiên Hoan, : “Em thích ăn ăn nhiều chút.”

      Tầm Tân Đồng ánh mắt đen thấy đáy, mặt biểu tình.”

      Bắc Khả Uy trong lòng vui vẻ.

      Tầm Thiên Hoan đem thịt trong bát gắp trở lại, : “Con bây giờ thích ăn thịt kho tàu.”

      Trong lời có ý, Tầm Tần Đồng bỗng nhiên nắm chặt tay, tràn ra cảm giác nặng nề.

      Tầm Thiên Hoan như vậy khiến hai vị trưởng bối có chút xấu hổ, đành phải : “Thiên Hoan, thích ăn thịt kho tàu vậy ăn cái khác . bàn toàn món con thích ăn đấy.”

      Tầm Thiên Hoan khẽ cười: “Vâng.”

      Cứ như vậy ăn cơm, lúc sau Tầm Thiên Hoan : “Ba, mẹ, con muốn bàn với ba mẹ chuyện.”

      Ba Tầm Thiên Hoan nghi hoặc: “Chuyện gì?”

      Tầm Thiên Hoan đặt đũa xuống, vẻ mặt trịnh trọng : “Con muốn để Tân Đồng du học.”

      Du học, đây là biện pháp duy nhất có thể nghĩ ra…..

      “Lạch cạch!” Đôi đũa trong tay Tầm Tân Đồng đột nhiên rơi xuống, sắc mặt thoắt đổi. Nhưng chỉ lát lại khôi phục lạnh nhạt, lặng im   .

      Mẹ Tầm Thiên Hoan khó hiểu hỏi: “Vì sao đột nhiên lại muôn Tân Đồng du học?”

      Tầm Thiên Hoan cười cười: “ phải đột nhiên. Con vẫn luôn suy nghĩ việc cho Tân Đồng du học. Ba, ý ba thế nào?”

      Ba Tầm Thiên Hoan nặng nề: “Du học….”

      “Chuyện tiền nong ba phải lo, con lo! Đúng rồi, con dùng tiền của mình!”

      phải tiền của Bắc gia!

      Ba có chút do dự: “ phải là chuyện tiền, mà là….”

      Ba muốn xem ý của Tân Đồng….

      Tầm Tân Đồng trầm mặc nhìn Tầm Thiên Hoan, nhìn kỹ, lâu, mắt phức tạp làm Tầm Thiên Hoan từ trong lòng tràn ra toàn thân cỗ lạnh lẽo….

      Tầm Tần Đồng đột nhiên mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo: “Chị hy vọng em ?”

      Mẹ Tầm Thiên Hoan tưởng con hiểu lầm, : “Chị con có ý tốt, cho con ra nước ngoài học chuyên sâu, đây là chuyện tốt nha Tân Động, cũng là ý tốt của chị con!”

      “Chuyện tốt….?” Tầm Tân Đồng lạnh nhạt: “ là chuyện tốt, cũng là “ý tốt” của chị….”

      Tầm Thiên Hoan nhanh chóng : “Vậy em đồng ý rồi?”

      Tầm Tân Đồng vẫn nhìn Tầm Thiên Hoan chăm chú, cho người khác nhìn thấy được suy nghĩ gì, cũng theo trầm mặc của mà suy nghĩ…..

      Tầm Tân Đồng yên lặng nhếch môi: “Được, em đồng ý.”

      -------

      Tầm Tân Đồng thể nghĩ ra lại nghĩ ra chiêu này.

      Trong tâm mưa gió dồn dập….. Như lá rách đứt cuống….

      đồng ý, đồng ý cách đơn giản, nhưng thể chứng minh được có xuất ngoại được hay , hoặc nếu xuất ngoại có thể làm chuyện gì….

      Hết chương 29.

        tại bạn Sissi bận nên truyện này cần bạn edit tiếp theo, nếu ai có hứng thú mail cho mình nhé! hoahongtim_2808@yahoo.com

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 30

      Edit: Sissi &Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-30311" title="ảnhlàm-nổi-bật-vẻ-đẹp-cô-dâu-7" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/11/e1baa3nhlc3a0m-ne1bb95i-be1baadt-ve1babb-c491e1bab9p-cc3b4-dc3a2u-7.jpg" height="393" width="590" />
       


      “Tầm gia các người thú vị!” Vừa về tới Bắc gia, Bắc Khả Uy tựa như thay đổi ngay lập tức, mặt chẳng còn chút vui vẻ, chỉ còn ý châm chọc.

      Tầm Thiên Hoan rất chán ghét giọng đùa cợt của , vì vậy lạnh lùng trả lời: “So với Bắc gia các người còn kém xa!”

      như vậy hiểu rất Bắc gia sao?”

      Tầm Thiên Hoan liếc mắt: “Vậy hiểu rất Tầm gia chúng tôi sao?”

      Bắc Khả Uy nhắm mắt lại, muốn tiếp tục chủ đề nhàm chán này, chỉ :“ tại chuẩn bị bị, buổi tối còn phải tham gia vũ hội.”

      “Tôi muốn .” Tầm Thiên Hoan vẻ mặt vui, cúi đầu, nhưng, biết chuyện này, cônhất định là làm chủ   được, Bắc Khả Uy ra miệng, vậy nhất định phải !

      Bắc Khả Uy thản nhiên :“Đó là vũ hội kinh doanh thôi, cần phải , nhưng, chỉ cần chịu , cần phải làm gì hết.”

      Tầm Thiên Hoan có chút kinh ngạc nhìn xem Bắc Khả Uy , lần này, đúng là lần đầu tiên, ngược lại sử dụng quyền lực đàn ông chủ nghĩa gì đó để bắt buộc , đúng là có chút quen, hít hơi, lời nào, xoay người trở về phòng, vừa vừa suy nghĩ nên mặc quần áo gì.

      Tầm Thiên Hoan thân lễ phục màu đen, vai trần rất hợp mốt, đôi giày cao gót tinh sảo, bàn tay nõn nà mang bộ bao tay ren viền đăng-ten, càng làm nổi bật thêm làn da trắng nõn nà,  trước khe ngực bồng bềnh có đính viên kim cương bạch kim18 ca-ra, hào quang bắn bốn phía, mái tóc dài xõa tấm lưng trần thon thả nuột nà…. quả là môt báu vật! Ách, bất quá, điều kiện tiên quyết là, nên nhìn khuôn mặt......

      Bắc Khả Uy khoanh hai tay trước ngực, dùng bộ dáng cao cao tại thượng nhìn kỹ , : “Nếu nhìn mặt , cũng tệ lắm.”

      Tầm Thiên Hoan trợn trắng mắt, :“Thích nhìn, thất thần gì chứ? Còn nữa, có hay !”

      Mắt Bắc Khả Uy thâm trầm, vẻ mặt buồn bực:“Tôi phải đợi sao?”

      Ách...... Hình như là vậy.

      Tầm Thiên Hoan hếch lên môi:“ thôi.”

      xong, vén váy khom người lên xe, Bắc Khả Uy cũng theo đuôi phía sau.

      Rất ít tham gia vũ hội, đúng, cơ bản Tầm Thiên Hoan hoàn toàn từng tham gia qua những vũ hội quý tộc của các nhân vật nổi tiếng, cho nên, khẩn trương là điều dễ hiểu.

      Đầu tiên, tất cả đều là nhân vật nổi tiếng quý tộc, mỹ nữ nhiều như mây cách ăn mặc của mình tuy coi như tồi, bất quá, gương mặt mình như thế này đương nhiên là thể nào thay đổi, chỉ mong, chỉ mong tại vũ hội đừng làm ra sai lầm gì mới tốt, bằng , mặt mũi mắt hết là cái chắc, ghi chú , tuyệt đối phải vì mặt mũi của Bắc Khả Uy, tuyệt đối là vì chính mình .

      ......

      “Làm gì vậy?”

      Tầm Thiên Hoan nghi hoặc nhìn Bắc Khả Uy đứng ở phía trước , bàn tay chống tại bên hông, mới đầu nghi hoặc lập tức tan thành mây khói, lập tức hiểu được, khẽ cau mày:“Nhất định phải thế sao?”

      Muốn kéo tay của vào, đúng ra nên là như vậy bây giờ là Bắc Khả Hâm, mà thân phận của là vợ của , như thế nào  nữa như thế vào vũ hội, về sau phải luôn giữ bộ dáng như vậy, chẳng qua quen,

      Hơn nữa, đối tượng lại là gã em chồng đáng giận như .

      Bắc Khả Uy có chút cau mày, động tác thay đổi, ý bảo tranh thủ thời gian, :“ phải ngay cả tay tôi cũng dám chạm vào chứ? Hay là cảm thấy nam nữ thụ thụ bất thân?”

      Nếu như trong miệng có ngụm nước, Tầm Thiên Hoan nhất định lập tức phun ra.

      Nam nữ thụ thụ bất thân? tại là thời đại gì rồi, Tầm Thiên Hoan cũng phải bà già cổ lổ sĩ.

      “Tôi xin đó, tôi là muốn nắm tay của thôi!”

      Bắc Khả Uy ngữ khí nhàn nhạt:“ sao?”

      Tầm Thiên Hoan hít hơi, , liếc nhìn Bắc Khả Uy, sau đó kiên trì vòng quanh tay , ánh mắt bình tĩnh, hất cằm lên, rảo bước tiến vào vũ hội......

      Vũ hội phô trương tương đối lớn, xa hoa truỵ lạc, người muôn hình muôn vẻ, nguyên đám nam nữ trẻ tuổi mặc lễ phục quý báu cùng đồ trang sức bằng đá quý lấp lánh, đập vào mắt có thể hoàn toàn hoa hoa lệ lệ, tựa hồ bất cứ điểm nào người cũng đều phát sáng lấp lánh, trong tay cái ly uống rượu, dụm năm tụm ba cười cười ......

      Bắc Khả Uy cùng Tầm Thiên Hoan đến trường lập tức hấp dẫn ánh mắt rất nhiều người, Bắc Khả Uy cười , nhưng bên dưới nụ cười đó, hoàn toàn ai biết suy nghĩ gì, mà Tầm Thiên Hoan tại trong tích tắc này, thân thể đột nhiên khẩn trương lên, bước chân run rẩy, có dấu hiệu lui bước, cánh tay Bắc Khả Uy kẹp lấy tay của , cười , từng bước tiếp tục lên phía trước......

       “Oa, hỗ là Bắc gia Đại thiếu gia, đích xác rất tuấn tú a!”

      “Nhưng bên cạnh ta là ai?”

      “Mặt mũi xấu quá......”

      “Nghe là vợ mới cưới của Bắc Khả Hâm.”

      “Bắc Đại thiếu gia đáng thương......”

      Những nghị luận này đều rất lớn, tất nhiên là lọt vào tai Tầm Thiên Hoan, trong nội tâm thầm chế giễu , những nhân vật quý tộc nổi tiếng này, bất quá cũng là người thích chuyện huyên thuyên tục tằng, chỉ là bề ngoài hoa lệ thôi, đáng buồn cho đám người này a!

      Bắc Khả Uy vừa bước vào, lập tức có vài người bước đến chào hỏi, a dua nịnh hót......

      “Bắc thiếu gia, phi thường vinh hạnh có thể quen biết , tôi là xx tập đoàn xx......”

      ......

      “Bắc thiếu gia, tôi là Trương Danh Vinh xí nghiệp‘Danh nghệ’ trước kia có cùng quý công ty hợp tác......”

      ......

      “Vị này chính là bắc Thiếu phu nhân sao? Y phục phu nhân hôm nay lộng lẫy quá, rất thích hợp với ngài a......”

      ......

      Vũ hội này vó quá nhiều người, hoa mắt, Tầm Thiên Hoan đột nhiên cảm thấy có chút buồn bực, liền tìm cớ, đem Bắc Khả Uy ném cho những người kia, tự mình ra ngoài......

      Tầm Thiên Hoan lướt qua đám người, xuyên qua hành lang, trong lúc này ngược lại yên tĩnh nhiều hơn, chỉ có thỉnh thoảng vài người ngẫu nhiên lướt qua, Tầm Thiên Hoan đường thẳng về phía trước, hoàn toàn có chú ý tới sau lưng có người theo sát tại phía sau......

      Tầm Thiên Hoan vào buồng vệ sinh, có bước vào WC, chỉ dừng lại ở trước gương bên ngoài, soi soi, vô tình, hai gò má hình cầu, cái cằm bẹt, đúng là khác gì quả bí đỏ, thở dài, sau đó đem ánh mắt dần dần dời xuống, khá tốt, dáng người cũng tồi.

      Tầm Thiên Hoan chán đến chết soi vào gương, đột nhiên, ánh mắt Tầm Thiên Hoan chú ý tới có bóng người trong gương, Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên quay đầu lại,

      Ánh mắt lại đều bị bóng đen bao phủ, hơi thở quen thuộc phả vào mặt, Tầm Thiên Hoan lập tức biết là ai, có giãy dụa, chỉ là khó hiểu:“Tịch, sao lại ở đây?”

      Chỉ thấy Âu Dương Tịch tuấn mỹ ôm eo của , thể chờ đợi được cúi xuống hôn , hơi thở có chút hổn hển, làm như đói khát lâu, khi vừa chạm vào Tầm Thiên Hoan ngay lập tức tìm được dòng suối mát, nhiệt liệt và điên cuồng chiếm hữu, bàn tay bên hông siết chặt eo , thỉnh thoảng cao thấp vỗ về chơi đùa , gặm ở môi của , đầu lưỡi xông vào trong miệng của , tùy ý vơ vét chất mật của ...... mạch hôn đến khi gò má nổi lên ửng hồng, mới buông ra, lại lập tức hôn cổ của , nhiệt tình hôn, mang đến cho Tầm Thiên Hoan từng đợt khoái cảm, nhịn được bật ra rên rỉ:“A ~~~”

      Lễ phục Tầm Thiên Hoan là đai đeo hơn nữa bờ vai để trần, bầu vú no đủ, vốn là như như , mạnh mẽ đem hai dây đeo giật xuống, lễ phục mắt thấy chảy xuống......

      Vào lúc lý trí sắp bị khoái cảm bao phủ, Tầm Thiên Hoan kiều rên rỉ:“Tịch, đừng ở chỗ này...... Để cho người ta thấy được tốt......”

      Âu Dương Tịch  vùi đầu hôn lên bầu ngực trắng mịn trần trụi mềm mại lộ ra ngoài, hơi thở hổn hển, chứng minh là dục hỏa đốt người:“Thiên Hoan, hôm nay nhịn được......”

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương thứ ba mươi


      Edit: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-30316" title="ảnhlàm-nổi-bật-vẻ-đẹp-cô-dâu-10" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/11/e1baa3nhlc3a0m-ne1bb95i-be1baadt-ve1babb-c491e1bab9p-cc3b4-dc3a2u-10.jpg" height="885" width="590" />


      Tầm Thiên Hoan rên rỉ vài tiếng sau đó cố đè nén khoái cảm, :“Nhưng cũng thể trong này a.”

      Quá điên cuồng , trong này là vệ sinh công cộng, bất cứ lúc nào đều có người tiến đến, chỉ cần có người thấy màn như vậy, vậy xong đời , phải biết rằng, thân phận tại của là Vợ của Bắc Khả Hâm, mà cái vị Bắc Khả Hâm kia vẫn còn bên trong vũ hội...... suy nghĩ hậu quả là thế nào......

      Âu Dương Tịch  đột nhiên ngừng lại, tà mị cong môi, mị hoặc :“Thiên Hoan, hôm nay muốn em chắc rôi.”

      Tầm Thiên Hoan chứng kiến dục vọng nồng đậm trong mắt của , đôi môi tà mị, vô cùng hấp dẫn, bàn tay ở bên hông ngừng lưu luyến vuốt ve, giống như thú hoang đói khát tìm kiếm thức ăn lót dạ......

      Tầm Thiên Hoan thử có thể cùng câu thông hay :“Tịch, hôm nào .”

      Âu Dương Tịch  nhịn được lại chôn đầu tham lam hôn lên thân thể của , hoàn toàn có đường sống thương lượng, Tầm Thiên Hoan biết nếu cứ thế, muốn cho Âu Dương Tịch  dừng lại, là thể nào, dục vọng lần này của Âu Dương Tịch mạnh mẽ thế này, làm sao có thể ngừng là ngừng được ?

      Âu Dương an ủi :“ cần sợ, tại có người đến trong lúc này .”

      Tầm Thiên Hoan rất lo lắng:“Nhưng như vậy quá mạo hiểm ......”

      Âu Dương Tịch  nhíu nhíu mày, sau đó chút do dự đem Tầm Thiên Hoan bế xốc lên, vào gian WC, sau đó lại thuận thế khóa cửa lại.....

      Âu Dương Tịch cười tà mị, dục vọng trần trụi tại trong mắt lập loè:“ tại thể cự tuyệt nữa rồi.”

      Tầm Thiên Hoan mặt ửng đỏ, hề cái gì, kỳ ngay lúc Âu Dương Tịch  hôn , làm tỉnh lại dục vọng của , đúng vậy, thừa nhận, trước mặt Tịch, dục vọng của lại vô cùng dễ dàng thức tỉnh, từng nhiều lần như vậy, chỉ cần là Âu Dương Tịch  muốn , hoàn toàn có cách anfo cự tuyệt được, luôn dễ dàng bị khống chế dục vọng của mình như vậy......

      Âu Dương Tịch đậy nắp bồn cầu, sau đó đặt cái mông xinh xắn của lên đó, ngay sau đó lập wtsc thể kiềm chế đè áp lên, hai tay mò vào trong lớp áo lót, xoa hai vú của , dùng ngón cái vuốt khẽ tiểu đậu đậu, tiểu đậu đậu mềm mại rất nhanh chóng cương cứng trong những ngón tay của ...... Tầm Thiên Hoan ưỡn cong người, dòng điện tê dại ẳng về hướng bụng, lâu sau, hạ thể của ẩm ướt…..

      Hôn nồng nhiệt, Âu Dương Tịch  liền rời khỏi thân thể mềm mại của ngồi xổm xuống, chàng trai vén làn váy lên, vén đến thân, quần lót khêu gợi màu đỏ lập tức xuất làm Âu Dương Tịch  khỏi nở nụ cười:“Em luôn thích mặc quần lót màu đỏ.”

      Tầm Thiên Hoan bị ánh mắt của nhìn chằm chằm vào rất thoải mái, :“Như thế nào, được sao!”

      Âu Dương Tịch che môi, ngón tay nhàng mà xoa xoa quần lót:“Làm sao có thể ? thích nhất .”

      Tầm Thiên Hoan cả giận:“Vậy từ nay về sau em mặc .”

      Lúc này, tay Âu Dương Tịch đặt ngay tại quần lót, nhàng mà kéo xuống, :“Nhưng càng thích em mặc đồ lót hơn.”

      Tiếng vừa rơi xuống, đồng thời quần lót cũng bị giật xuống, chẳng qua Âu Dương Tịch lại cẩn thận lại đem quần trùng hợp ném vào trong thùng rác, Tầm Thiên Hoan vừa thấy, nóng nảy:“Đáng ghét, Tịch, ném bỏ, lát em mặc gì?”

      Âu Dương Tịch  cũng nghĩ đến lại trùng hợp như vậy, nhưng giờ phút này cũng có nhiều thời gian áy náy như vậy, mặc cho Tầm Thiên Hoan tức giận, kéo khóa lấy ra vật nam tính to lớn cực đạt đong đưa trước mắt của , Tầm Thiên Hoan hờn dỗi quay đầu , đồng thời kẹp chặt hai chân, đem hoa cốc của mình che lại......

      Âu Dương Tịch  để sát vào , ngữ khí hấp dẫn:“Bảo bối, đừng nóng giận được ? sai rồi, chỉ là em thể dùng loại phương pháp này trừng phạt , chết mất ......”

      Tầm Thiên Hoan vẫn để ý tới ......

      Âu Dương Tịch  theo hoa cốc hạ thủ được, liền hướng bầu ngực của tiến công, đem lễ phục còn nghiêm chỉnh lại giật xuống, lập tức bầu ngực sưã tuyệt đối mê người nhảy ra ngoài, trắng noãn mà tròn trịa, Âu Dương Tịch  ngụm ngậm lấy tiểu đậu đậu của , tay khác mâ mê xoay tròn tiểu đậu đậu còn lại, dung kỹ xảo cao siêu vuốt khẽ, từng trận trận dòng điện lần nữa đánh úp về phía dưới bụng, chỉ cảm thấy chất lỏng nồng đậm từ hoa trong cốc chảy ra, Tầm Thiên Hoan gần như khống chế nổi chính mình..... . Nhưng vẫn cắn răng, làm lấy giãy dụa cuối cùng......

      Âu Dương Tịch  xấu xa nháy mắt :“Bảo bối, nếu em cứ mực cho vào,đêm nay ở chỗ này cùng em cùng nhau chơi đùa đến hừng đông, rất thích nha, dù cho thể vào, chỉ cần có thể ở cùng với em, cũng rất sung sướng.”

      Tầm Thiên Hoan tức giận trừng mắt với Âu Dương Tịch, chỉ là, tại cũng chỉ có ánh mắt còn có thể phản kháng, bởi vì Âu Dương Tịch  khiêu khích, tại toàn thân càng ngày càng vô lực, đùi cũng tự giác thả lỏng ra, hoa cốc như như ......

      Trông thấy màn này, đường cong Âu môi Dương Tịch trong nháy mắt sâu hơn, ngón tay hướng hoa cốc duỗi ra, nhàng mà se se hoa tâm,“Bảo bối, em hành hạ chết mất.”

      Theo Âu Dương Tịch ở hoa tâm hơi dùng lực trừng phạt, Tầm Thiên Hoan hét to lên, khoái cảm như xen lẫn nguy hiểm...... Đậm đặc dịch ngừng, hoa tâm khẽ co khẽ rút , mật dịch tinh tế chảy xuống nồng đậm chất lỏng, hoa tâm ửng hồng, Âu Dương Tịch  thu tay lại, ngón tay thon dài nắm lấy vật thô to của mình để sát vào hoa tâm tuyệt đpẹ khéo léo, nam tính thô to lập tức lấp đầy hoa cốc. Cảm giác được đâm mạnh vào, cái mông của Tầm Thiên Hoan khẽ run lên, ngửa đầu, ưỡn cong người, vô hạn hấp dẫn, Âu Dương Tịch  đở lấy thô to của chính mình chậm rãi chen vào hoa huyệt, nam căn thô to chậm rãi đem tiểu hoa huyệt xinh xắn tách ra, hoa vách tường chật hẹp ấm áp mút chặt lấy làm cho gần như mất hồn.

      Âu Dương Tịch mạnh mẽ dung sức như trừng phạt,

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 31.1

      Edit: Quảng Hằng 



      “Ưm, a ~~~” Tầm Thiên Hoan rên rỉ, hoa huyệt ngừng co rút co rút lại từng đợt. Hoa vách tường xiết chặt mang đến cho sung sướng, làm cho kiểm soát, bắt lấy cái mông của , đâm vào cái sâu......

      “A ~~~”

      Theo thú tính của Âu Dương Tịch từ trước đến nay, hề cho kịp thích ứng ngừng đâm mạnh, chạy nước rút, từng lớp từng lớp khoái cảm ào ạt dâng tràn khắp cơ thể tầm Thiên Hoan, tập trung đến yết hầu, muốn thét lên, nhưng, nhẫn, cắn răng nhẫn......

      Âu Dương Tịch điên cuồng ra vào, trong hoa huyệt của , phát ra thanh mất hồn dâm mị……

      Âu Dương Tịch trong cơn co giật của vẫn ngừng mãnh liệt đâm vào, bên :“ cần phải chịu đựng như vậy, muốn hét cứ hét …. Em như thế khó chịu .”

      Thân thể Tầm Thiên Hoan bởi vì Âu Dương Tịch ngừng chuyển động mà đung đưa mà lúc lên lúc xuống, Tầm Thiên Hoan khó khăn lắc đầu, sau đó tiếp tục khép hờ mắt, thừa nhận Âu Dương Tịch  cướp đoạt......

        Nơi này là nhà vệ sinh công cộng, bất cứ lúc nào cũng có người tiến đến, nếu khống chế bản than cất tiếng rên rỉ, bị người nghe được như thế nào ?

      Tốc độ đâm vào mỗi lúc nhanh, mỗi lúc sâu, mỗi lúc mãnh liệt hơn, bởi vì cao trào sắp xảy ra, Tầm Thiên Hoan rốt cục nhịn được rên rỉ thành tiếng:“Em sắp......”

      Âu Dương Tịch  nghe vậy, càng thêm mãnh liệt kéo ra đưa vào, :“ chút......”

      Vào công kích mãnh liệt cuối cùng, hai người đồng thời đạt đến cao triều...... Bởi vì mới vừa rồi hứa xuất vào bên trong than thể , vội vàng đem nam căn của mình rút ra ngoài, lại trùng hợp xuất tại đùi của , chỉ thấy Tầm Thiên Hoan nằm đó mà vẫn còn run rẩy trong cơn cực khoái……

      Tình cảm mãnh liệt qua , Âu Dương Tịch  ngồi ở đùi Tầm Thiên Hoan, hơi thở có chút hào hển, Tầm Thiên Hoan toàn thân vô lực tựa ở lưng bồn cầu......

      Tầm Thiên Hoan liếc qua Âu Dương Tịch trước mắt :“Tịch, có phải tám trăm năm có chạm qua người phụ nữ hay ? Vừa rồi cũng quá......” Mãnh liệt a. Mấy chữ cuối cùng Tầm Thiên Hoan đột nhiên có ý muốn lễ phục của ra miệng.

      Âu Dương Tịch  ôn nhu đem chậm rãi sửa sang lại hoàn chỉnh:“Quá lâu chạm vào em, , vừa rồi vừa thấy được em, nhịn được.”

      Tầm Thiên Hoan nhíu mày:“ Mấy bạn của thể thỏa mãn sao?”

      Âu Dương Tịch  nhàn nhạt trả lời:“Họ là họ, em là em.”

      Mặc dù có chút khó hiểu, nhưng Tầm Thiên Hoan có truy vấn, bởi vì có chuyện càng làm hiếu kỳ hơn:“Tịch, sao lại chạy tới nơi này ?”

      Ánh mắt Âu Dương Tịch lóe lên, chỉ là thoáng giật mình sững sờ, sau đó thoải mái :“Hai ngày nay quen được tiểu thư quý tộc, nên ấy nhờ làm bạn trai ấy tối nay tới tham gia vũ hội này.”

        “Quý tộc tiểu thư? Ai vậy?”

      “Em biết  đâu.”

      “A......” Âu Dương Tịch nổi danh là phong lưu, nhận thức vài tiểu thư quý tộc cũng có gì kì quái, Tầm Thiên Hoan nghĩ vậy, chẳng muốn truy vấn nữa  ,“Mấy hôm nay, có em, và Ki Ki có khỏe ?”

      Âu Dương Tịch  lập tức :“ khỏe.” Tầm Thiên Hoan cười:“ hả, cho dù em có mù cũng tin đâu, Âu Dương Tịch chưa bao giờ bạc đãi chính mình, còn có thể làm cho mình sống tốt được sao?”

      Âu Dương Tịch cười khổ:“Em hiểu được .”

      Tầm Thiên Hoan hừ tiếng:“ hiểu hiểu, mau xuống , ngồi mãi người em bẩn lắm”

       Dưới trợ giúp của Âu Dương Tịch, Tầm Thiên Hoan rất nhanh liền đem chất lỏng đùi lau sạch , sau đó lại đem lễ phục của sửa sang lại xong xuôi.

      Đến cuối cùng, Tầm Thiên Hoan vẫn nhịn được, thở phì phì :“Đều là tại hết, hại em ngay cả đồ lót cũng còn, mất mặt chết được!”

      Âu Dương Tịch bất đắc dĩ nhún nhún vai:“ phải cố ý. Hơn nữa, cho dù em mặc quần lót , cũng ai biết, tại sao lại mất mặt ?”

      Tầm Thiên Hoan mất hứng nhìn Âu Dương Tịch  :“ Em nghĩ như , ra ngoài, ra ngoài, mau ra!”

      “Cùng ra a.”

      Tầm Thiên Hoan được tự nhiên :“ Em còn muốn sống đó, ra ngoài trước , , hai chúng ta thể cùng ra, bị người ta nhìn thấy tốt.”

      đương vụng trộm, đây tuyệt đối là màn đương vụng trộm a!

      Âu Dương Tịch  :“ thèm để ý.”

      Tầm Thiên Hoan tiếp lời :“ Em để ý a, xong, đơn giản chỉ cần đem Âu Dương Tịch đẩy ra khỏi WC, tiện đà đóng cửa lại.

      Chỉ là, lâu saun, lập tức truyền đến tiếng kinh hô của hai người phụ nữ.

      Tầm Thiên Hoan vừa nghe liền biết Âu Dương Tịch  may đụng phải hai người phụ nữ, vì vậy vô ý thức nghiêng tai lắng nghe.

      Hình ảnh lại chuyển đến bên ngoài WC.

      Chỉ thấy Âu Dương Tịch mới chuẩn bị về phía cửa, hai tiểu thư quý tộc ăn mặc hoa lệ vào tới, vừa thấy được Âu Dương Tịch  liền kinh hoàng hét lên.

      Âu Dương Tịch  cũng lắp bắp kinh hãi, bất quá, lại gặp nguy loạn, cười với hai , nụ cười này, tràn đầy dụ dỗ mê hoặc câu hồn, thanh dễ nghe mà mị hoặc:“Hai vị tiểu thư đừng hoảng hốt, phải là sắc lang, chỉ là nhầm buồng vệ sinh mà thôi, làm hai vị sợ hãi, có lỗi.”

      Âu Dương Tịch vừa xong, , hai vị tiểu thư quý tộc cũng thu hồi biểu lộ kinh ngạc vừa rồi, ánh mắt nhìn tại khuôn mặt tuấn mỹ của Âu Dương Tịch, nhìn  từ xuống dưới mấy lần, vì vậy, hai người phụ nữ hẹn mà cùng nhìn nhau cười.

      Vốn tương đối cao chút tràn đầy vẻ phong tình về phía Âu Dương Tịch, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của Âu Dương Tịch, sau đó vươn ngón tay thon dài lướt qua gò má Âu Dương Tịch thanh kia tràn đầy khêu gợi: “ trai này, dáng dáp đúng là tuấn tú nha.”

        Ánh mắt Âu Dương Tịch thâm trầm, cười cười, để lại dấu vết tách tay ta ra, , :“Tiểu thư quá khen, hai vị mới là mỹ nữ chân chính.”

      Trong nhà vệ sinh Tầm Thiên Hoan khỏi le lưỡi, Âu Dương Tịch này là, quả nhiên là tinh họa thủy mà, hết lần này tới lần khác đều dụ dỗ người ta tự nguyện nhảy vào lòng.

      Hai này vừa nghe Âu Dương Tịch  như vậy, càng kìm được vui mừng, khác cũng tới, mặc váy màu tím này càng lớn mật, thân thể thẳng tắp dán sát vào người Âu Dương Tịch, đưa tay chậm rãi ve vuốt bộ ngực của , thanh dụ dỗ:” Dáng người của trai nhất định rất tuyệt nhỉ?”

      Tầm Thiên Hoan hít vào hơi sâu, xong rồi, lại đụng phải hai tiểu thư quý tộc biến thái như vậy, trước kia thỉnh thoảng có nghe , có vài tiểu thư quý tộc cơ hồ chính là có tính biến thái, bởi vì có chút tiền, liền đem nam nhân hợp ý chộp tới nhốt tại trong phòng đùa bỡn......

      lúc Tầm Thiên Hoan khỏi lo lắng cho Âu Dương Tịch ......

      Âu Dương Tịch sắc mặt thay đổi, chỉ là sau nét mặt tươi cười, ngữ khí của cũng có phần kì dị, :“Hai vị, chúng ta trao đổi phương thức liên lạc nhé, hôm nào chúng tôi vui vẻ gặp nhau.”

      Hai , thông minh như các , thoáng cái chợt nghe minh bạch, vì vậy đều lưu lại phương thức liên lạc, sau đó sao, Âu Dương Tịch làm như vô tình, , đem hai mang ra khỏi buồng vệ sinh......

        Hôm nào là ngày nào đó ? Phương thức liên lạc? Cho các ta phương thức liên lạc mới là lạ!

      Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên mở cửa WC ra, hít sâu hơi, thầm than, tuyệt hổ là Âu Dương Tịch !

      Soi soi gương, Tầm Thiên Hoan đem lễ phục vẫn còn có chút thoáng mất trật tự sửa sang lại phen, trang điểm lại chút, nhưng sửa tới chỉnh lui, như thế nào cũng đều vừa ý, vì vậy dứt khoát mở vòi nước đem lớp trang điểm mới vừa làm xong, rửa sạch , để mặt mộc ra ngoài…..

      Giờ phút này vũ hội tựa hồ diễn tiến đến thời kì cao trào, rất là náo nhiệt, tiếng nhạc, tiếng cười đùa, dưới thị giác càng đẹp sao tả xiết, chỉ là, Tầm Thiên Hoan muốn hòa nhập vào trong đó, những lúc như thế này, luôn luôn thuộc về , cũng muốn hòa mình cùng chỗvới những người này, do dự, bắt đầu ở trong đám người tìm kiếm than ảnh của Bắc Khả Uy......

      xinh đẹp xuất ở phía sau của , nhàng mà vỗ vỗ vai của , ngữ khí nhàn nhạt:“ chính là Tầm Thiên Hoan?”

      Tầm Thiên Hoan mặt biểu tình xoay người sang chỗ khác, khi ánh mắt chạm đến đến khuôn mặt đó khỏi hít sâu hơi, này cũng quá xinh đẹp quyến rũ , khuôn mặt tinh sảo như thiên tiên, dáng người so với Kiki còn đầy đặn hơn, trong đầu Tầm Thiên Hoan giờ phút này chỉ còn tồn tại chữ -- Đẹp!

      trước mắt này là thiên sứ.

      ? Ngay cả vịt con xấu xí cũng xứng làm a?

      Tầm Thiên Hoan trong khoảng thời gian ngắn bị vẻ đẹp của ta làm cho khiếp sợ ra lời, chẳng qua, này giờ phút này đột nhiên :“Quả nhiên hình dsng như thế này thực có lỗi với người xem.”

      Vẻ đẹp của ta, làm cho Tầm Thiên Hoan tán thưởng, nhưng, lời ta , lại chọc cho Tầm Thiên Hoan giận nghiến răng ngứa lợi!

      Tầm Thiên Hoan mặt biểu tình:“Dáng vóc xinh đẹp giỏi lắm sao?!”

      ta cười:“Ít nhất, có thể bắt được tâm nam nhân hơn .”

      Tầm Thiên Hoan nổi giận rồi!

      Tầm Thiên Hoan cười lạnh:“ ra là con hồ ly tinh.”

      “Hồ ly tinh cũng phải nhìn có tư cách làm hay .” Người phụ nữ cười đến thản nhiên:“Dáng dấp như vậy, ra ngoài sợ làm nguwoif ta giật mình sao? Còn làm sao dám cùng người ta kết hôn ? Đây phải hại người ta sao?”

      Tầm Thiên Hoan lạnh lùng mắng:“Đồ điên!”

      Người phụ nữ kia ngoảnh mặt làm ngơ, nhưng :“Tôi là bội phục chú em kia mỗi ngày đối mặt với gương mặt xấu xí của như vậy, còn có thể nhịn được.”

      đủ chưa!” Tầm Thiên Hoan cả giận , chỉ là, trong đầu nóng lên, bất chợt, cảnh giác hỏi:

      “Rốt cuộc là ai?”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :