1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Độc Thê Không Dễ Làm - Vụ Thỉ Dực

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 54

      Editor: Nyanko


      Sau khi buông rèm xe ngựa, A Bảo có thể nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của phu thê Hiền vương, còn ánh mắt Ninh Vương phi như phun lửa, tâm tình phức tạp – hẳn là tốt . Thành , loại tâm tình này giống như ngày hè chói chang được ăn đá bào, cảm giác vô cùng sướng đó.


      Quay đầu lại, nhìn về phía người nam nhân -- cũng giống nàng, sau khi leo lên xe ngựa hưởng thụ khí lành lạnh trong xe nhờ chậu nước đá bỏ trong góc. Bộ dạng bình tĩnh thong dong, chỉ sợ là thèm để ý vừa rồi lời của bản thân mình ra có bao nhiêu độc. Đối với việc Tiêu Lệnh Thù mở miệng, A Bảo hoàn toàn ngờ tới, sau khi bất ngờ qua , nhịn được ngầm cho lời tán thưởng. Nàng phải là tượng đất, bị người khác năm lần bảy lượt đâm thọt cũng tức giận. Chỉ là có mấy lời nàng được, miễn cho bị trúng phải bẫy ngôn ngữ của Ninh Vương phi. Mà trượng phu Tiêu Lệnh Thù của nàng , đó chính là loại quan tâm dành cho nàng.


      A Bảo cười tủm tỉm : “Vương gia, nho của thôn trang núi Bắc Minh hẳn là sắp vào mùa, đến lúc đó thần thiếp nhưỡng rượu nho cho người nhé, chua chua ngọt ngọt, uống cũng ngon lắm.” Trong giọng khỏi có chút lấy lòng nịnh nọt.


      Tiêu Lệnh Thù đáp ứng, sau đó cúi mắt nhìn nàng, nàng cho rằng có chú ý, nên xê dịch từng chút từng chút tới chỗ . Nhìn lát, ngại nàng dịch tới quá chậm, dứt khoát trực tiếp lấy tay kéo nàng qua chỗ , sau đó nắm ‘móng vuốt chó’ của nàng.


      Mặt A Bảo hơi đỏ, nhưng là da mặt vẫn dày nhìn nở nụ cười, mà theo nàng tự nhận là đẹp nhất – nụ cười luyện tập trước gương lâu, tính toán đem mặt tốt đẹp của mình biểu cho thấy. Tuy rằng mặt Tiêu Lệnh Thù có biến hoá gì, nhưng A Bảo vẫn cảm giác được hơi thở người thả lỏng, nàng to gan đem người dựa vào bờ vai .


      Aiz, ngồi cả sáng, vừa mỏi eo vừa phải đề cao tinh thần ứng phó với đám nữ nhân dụng tâm kính đáo, là mệt, dựa vào như thế này tốt.


      Vì thế, trong xe ngựa lớn, khí ngọt ngào nhè tràn ngập, hai người đều rất hài lòng.


      Lúc trở lại trong phủ A Bảo cứ cười tủm tỉm, thời điểm ăn cơm cũng cười như vậy, đợi đến lúc hạ nhân đến đây bẩm báo Uy Viễn Hầu phu nhân và Triệu phu nhân tới cửa bái phỏng, mới thu lại tươi cười. Nàng sai người mời bọn họ đến thiên thính uống trà, lát sau nàng mới tới được.


      Bởi vì “Triệu phu nhân” nằm ngoài dự đoán, rốt cuộc cũng làm cảm xúc hồng phấn của A Bảo xẹp xuống. Đợi nha hoàn nhắc nhở, mới biết được “Triệu phu nhân” là đại vừa mới về kinh lâu. A Bảo kỳ quái nào: “Hôm qua phải là đại bá mẫu tới sao, vì thế nào đại cũng tới đây?”


      Ngày hôm qua lúc nhận được thư từ phủ, cũng có đề cập đến việc đại Lý Tú Viện cũng tới. Trực giác A Bảo cho biết vị đại này nếu có việc gì đến điện tam bảo (*). Trong trí nhớ cuả nàng, khi nàng về quê ăn tết gặp qua vị đại này lần, là người… Khó có thể dùng ngôn ngữ miêu tả vị này, dù sao chính là người tầm mắt cao. Lúc ấy nàng chỉ là nhóc, căn bản có phân lượng nào trong mắt bà ấy, thậm chí là lễ gặp mặt cũng là mỏng nhất trong mấy vị tỷ muội. Đoán chừng lúc đó cha nàng chạy đến biên cảnh chỉ là binh lính vô danh tiểu tốt, đại cho rằng đời này nương nàng chết sớm, cha lại có công danh tiền đồ, cho nên cơ bản là cần phải để ý đến nàng.


      (*) Vô bất đăng tam bảo điện (无事不登三宝殿): nghĩa là có việc gì đến gõ cửa (thô bỉ là cầu giúp đỡ ớ).


      Nha hoàn tự nhiên là biết mấy chuyện này, A Bảo trở về thay đổi quần áo gặp khách, mang theo nha hoàn về thiên thính.


      *****


      Đại sảnh trước, sau khi nha hoàn phủ Tấn vương đem lên trà bánh, lập tức thối lui đứng an tĩnh bên.


      Lý Tú Viện bưng chén trà có hai màu trắng xanh lên, dùng nắp nhàng gạt gạt lá trà bên trong, nhàng nhấp ngụm, mặt lộ ra vẻ thất vọng nhàn nhạt. Thầm nghĩ tuy rằng chất nữ có phúc phận, nhưng ai biết nàng gả cho vị Vương gia được sủng ái nhất. Ngay cả khi bà tiến vào đường phía sau trong phủ, nhìn thấy cảnh sắc cũng chỉ tàm tạm, còn đẹp bằng phủ Uy Viễn Hầu nữa. Ngay cả trà cũng phải trà tiến cống, trong lòng khỏi có chút thất vọng.


      Uy Viễn Hầu phu nhân cúi đầu uống trà, khoé mắt nhìn thần sắc mặt loé lên rồi biến mất của em chồng Lý Tú Viện, trong lòng lắc đầu, sau đó lại thở dài. Chỉ hi vọng vị tiểu ngốc này cần bày thái độ trưởng bối. Tuy nhìn A Bảo dịu dàng, nhưng cũng rất biết đắn đo, là người có chủ ý. giờ A Bảo là vương phi, ngay cả khi bọn họ là trưởng bối, cũng phải kính A Bảo vài phần.


      nghĩ ngợi, thấy nữ tử mặc váy lụa màu vàng nhạt, đầu cài trâm minh châu, xung quanh có nha hoàn bà tử vây quanh tiến vào. Váy lụa dài quét đất, trâm dài rũ bên má, trang điểm cho gương mặt nàng như châu như ngọc, nhìn đẹp tuyệt trần.


      Uy Viễn Hầu phu nhân và Lý Tú Viện đứng dậy nghênh đón. Tuy rằng là trưởng bối, nhưng tôn ti khác biệt, phẩm cấp Vương phi cao hơn bọn họ, cho dù Lý Tú Viện muốn, cũng phải làm bộ tôn kính.


      A Bảo vội tiến lên đỡ lấy Uy Viễn Hầu phu nhân, quay đầu nhìn Lý Tú Viện : “Đại bá mẫu và đại cần đa lễ.”


      Lý Tú Viện miễn cưỡng nở nụ cười, bỏ qua rào cản trong lòng, phát bản thân mình chưa từng để ý và thản nhiên đối mặt với chất nữ này. Mặc dù cũng có chút khó khăn, nhưng biểu tự nhiên vẫn tương đối dễ dàng.


      Uy Viễn Hầu phu nhân thầm nhìn A Bảo đoan trang, phát chẳng qua chỉ trong mấy tháng, chất nữ này dường như còn giống tiểu nương ôn hoà nhã nhặn ai cũng có thể tiếp cận được. Thêm vài phần uy nghi của Vương phi, khuôn mặt mỉm cười thiếu vài phần mềm mại, dần dần lột xác rồi. Tuy rằng gả cho hoàng tử được sủng ái, nhưng cũng là vương phi, thể bỏ qua được.


      Hàn huyên xong, A Bảo mới : “Lâu rồi gặp đại bá mẫu và , mấy vị tỷ muội trong nhà còn tốt chứ? Lần trước gặp biểu muội Tử Khanh, là người lanh lợi, ta nhìn cũng rất thích.”


      Lý Tú Viện cười : “Nàng lớn, nhưng tính tình vẫn còn chút nghịch ngợm của tiểu hài tử, về sau mong rằng vương phi làm tỷ tỷ nhắc nhở nàng vài câu. Haiz, đến đại của người cũng chỉ có hai đứa nhóc đòi nợ là Dịch Dương và Tử Khanh. Trong lòng ta, biết vì mấy đứa mà tâm tư sầu, suy nghĩ ít. Trước kia chúng ta ở nơi khác, nó có biện pháp thân cận với mấy vị tỷ muội trong nhà, có bạn cùng tuổi chơi đùa, tính tình dưỡng có chút trẻ con. Lần này trở về, mong rằng tỷ muội mấy người có thời gian rảnh tới thăm, cũng bảo nàng qua phủ chơi nhiều hơn...”


      Cứ như máy hát được mở, lời cứ ra liên tục, ngay cả nước cũng cần uống. mặt A Bảo tuy vẫn treo nụ cười, nhưng trong lòng cứng đờ, đưa mắt lặng lẽ nhìn đại bá mẫu, phát trong mắt bà có chút bất đắc dĩ, nhưng mặt vẫn cực kỳ bình tĩnh. hổ là dâu cả Lý gia ở cùng lão phu nhân hơn hai mươi năm, công phu ngoài mặt lợi hại.


      Lý Tú Viện về đôi nhi nữ của mình, sau đó theo đề tài này, cuối cùng cũng vào vấn đề: “Người biết, ngày trở về kinh thành, Tử nha đầu cưỡi ngựa ở ngoài thành vô ý đụng phải mấy tên ăn chơi trác táng. Bọn họ cũng rất quá đáng, chính mình cưỡi ngựa đúng đường, đụng vào lại trách ngược chúng ta, xe ngựa của biểu muội người thiếu chút nữa đều bị bọn họ xông vào. Trước đó dượng của người và Dương biểu ca vào kinh an bài mấy chuyện, có nam nhân ở đây, trong lúc nhất thời biết phải làm sao. Trùng hợp là thiếu gia của phủ Xương Bình trưởng công chúa cưỡi ngựa ngang qua, có ra mặt trợ giúp, chuyện này mới được giải quyết, biết nên cảm tạ như thế nào mới phải. Lúc ấy ta xuống xe gặp , cảm thấy vị công tử này tệ, càng nhìn càng thấy là người hiểu lý lẽ lại tôn quý, hổ là người phủ Xương Bình trưởng công chúa...”


      Sau đó lại đống lời màu mè khen Chu Ngự, nghe đến mức mày A Bảo hơi nhướng lên, cảm giác bộ dạng đại nhìn thế nào cũng giống mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng vừa lòng là thế nào?


      Kế tiếp, Lý Tú viện ra mấy cầu chứng thực những gì nàng nhìn thấy cũng phải là ảo giác.


      A Bảo cảm thấy khó mở miệng, có chút gian nan : “Đại , ý người là bảo ta tìm Xương Bình công chúa cầu tình, vì biểu muội làm mai với Chu Ngự công tử?”


      xong, A Bảo lại liếc mắt nhìn Uy Viễn Hầu phu nhân, thấy bà bộ dạng tuyệt đối mở miệng như cao tăng nhập thiền, nghĩa là Uy Viễn Hầu phu nhân biết trước việc này. chừng là bị đại bá mẫu bất đắc dĩ bị kéo tới đây làm thuyết khách, chỉ biết việc này tiện mở miệng, nên lúc này mới giả chết đây. Vẫn biết trong chuyện này có ý tổ mẫu hay . Hay là tổ mẫu cảm thấy việc này có khả năng thành, lại bị nữ nhi khóc đến phiền, mới tống cổ nữ nhi qua đây phiền mình nhỉ?


      Lý Tú Viện cười tủm tỉm gật đầu, “Đúng vậy, tại cháu cũng xem như tức phụ Tiêu gia, vậy Xương Bình trưởng công chúa cũng xem như mẫu của cháu rồi. Tuy rằng việc này để vãn bối như cháu mở miệng tiện, nhưng ta nghĩ mãi, có ai phù hợp, đành phải mang cái mặt này mà tới tìm cháu. Haiz, theo ta thấy vị công tử tên Chu Ngự đó, là phu quân hiếm có, lúc ấy là tự tay giúp đỡ Tử nha đầu giải quyết phiền toái. Có thế gia có tài hoa lại biết cách săn sóc người khác, nghĩ cái lúc ra mặt giải quyết, đối với Tử nha đầu hẳn là cũng có chút hảo cảm nên...”


      A Bảo và Uy Viễn Hầu phu nhân dùng vẻ mặt thể tưởng tượng mà nhìn bà ấy, trong nháy mắt hoài nghi cấu tạo đầu óc của bà. biết trong đầu bà nghĩ gì, càng nghi hơn đây chính là thân sinh của lão phu nhân sao? Sao lại có thể tự cho là đúng như vậy chứ? Ngốc đến như vậy được?


      “Đại !” A Bảo cắt ngang lời bà, uyển chuyển : “Ta nghe Xương Bình trưởng công chúa , việc hôn nhân của công tử Chu Ngự bà ấy suy xét cẩn thận. Hơn nữa, thất công chúa cũng có ý với công tử Chu Ngự, phải chất nữ muốn giúp...”


      Lý Tú Viện kinh ngạc : “Nghe Thất công chúa tính tình tốt, Xương Bình trưởng công chúa muốn cưới con dâu như vậy, mọi người đều bảo nhau thế đấy.”


      “...” Rốt cuộc là ai vậy?


      “Xương Bình trưởng công chúa là nhân vật thế nào, bà ấy tuyệt đối tìm con dâu thân thế cao quý để về chịu tội đâu. Cho nên tuyệt đối đáp ứng để Chu Ngự cưới công chúa trong cung. Theo ta thấy, bà ấy muốn cưới thấp, Tử nha đầu của ta cũng rất tốt. đến diện mạo, tính tình , ngây thơ hồn nhiên, lại hiếu thuận trưởng bối, cực kỳ xứng đôi với công tử Chu Ngự... Minh Cẩm à, việc này cháu phải giúp , biểu muội, biểu ca rồi tương lai của dượng cháu đều ký thác người cháu. Đời này của phải nhờ vào cháu rồi.”


      “...”


      A Bảo lần nữa lại kiến thức được tài ăn của vị mẫu này, còn gì để . Hơn nữa, nàng là chất nữ xuất giá, dựa vào nàng được cái gì chứ?


      “Minh Cẩm, cháu giúp biểu muội cháu lần này . Ta chỉ có Tử nha đầu là nữ nhi, tất nhiên hi vọng nàng sống tốt. Cũng cần phiền toái cháu làm cái gì, chỉ cần cháu với Xương Bình trưởng công chúa mấy lời, bảo bà ấy gặp Tử nha đầu...”


      Mắt thấy Lý Tú Viện bày ra tư thái trưởng bối, A Bảo rốt cuộc nhịn được : “ mẫu, xin thứ lỗi nhưng việc này chất nữ bất lực!”


      “...”


      Lúc này đến phiên Lý Tú Viện cứng họng, trơ mắt nhìn A Bảo, dường như muốn tin tưởng nàng dứt khoát nhanh nhẹn mà cự tuyệt như vậy. thực tế, trước khi đến nơi này, bà cũng hỏi chuyện trong nhà, dò hỏi ai ai cũng tính tình chất nữ này là người ngoan ngoãn hiểu chuyện hiếu thuận. Trưởng bối đưa ra cầu cũng chưa bao giờ cự tuyệt, như thế nào tới phiên nàng, lại bị cự tuyệt vậy? Chẳng lẽ... Nàng xem thường mẫu là mình đây?


      Nghĩ như vậy, sắc mặt Lý Tú Viện cũng tốt lắm. Trượng phu tài cán thường thường, ở ngoài kinh hơn hai mươi mấy năm. Vẫn là nhờ thê tử nhà mẹ đẻ hỗ trợ mới có thể về kinh làm ở lục bộ với chức quan nhàn tản. Cả đời này khả năng vẫn như vậy, làm cho thê tử là bà ở kinh thành cũng có thể diện gì. So với lúc trước khi bà còn là nương càng khác biệt, trong lòng cũng từng hối hận bản thân mình vì sao lúc trước cứ phải nhất định gả cho người này. Chỉ là những cái này đều là tại, bà chỉ có thể vì nhi tử nữ nhi tìm mối hôn nhân tốt, tận lực để bọn họ nửa đời sau phú quý nhàn nhã.


      Tuy rằng tức giận, nhưng cũng muốn đắc tội vị chất nữ này, Lý Tú Viện nhìn về phía Uy Viễn Hầu phu nhân, ý bảo bà làm thuyết khách.


      Uy Viễn Hầu phu nhân có chút khó xử mà nhìn A Bảo, mở miệng : “A Bảo, cháu xem...”


      Trong lòng A Bảo thở dài, biết trong lòng vị đại bá mẫu này muốn đắc tội em chồng này, khỏi phải bị lão phu nhân ghét bỏ, nghĩ đến mấy vị tỷ muội, lại : “Đại bá mẫu, người thường xuyên chuyện phiếm với mấy vị phu nhân trong kinh, cũng biết Xương Bình trưởng công chúa rất coi trọng công tử Chu Ngự. Ngay cả phụ hoàng cũng thể tuỳ tiện ban hôn cho Chu Ngự, người cảm thấy vãn bối như cháu, có thể cùng chuyện với bà ấy được sao? Nếu bà ấy nhìn trúng biểu muội tốt rồi, nếu bà ấy sớm có an bài, nhắc tới như vậy phải là hai bên đều xấu hổ, làm trong lòng bà ấy tức giận với cháu thế nào?”


      Uy Viễn Hầu phu nhân thuận thế gật đầu, “Quả thực như vậy.”


      Khuôn mặt Lý Tú Viện đen lại, quay nhìn về phía A Bảo và Uy Viễn Hầu phu nhân, sau dó tức giận: “Tốt, tốt lắm. Mấy người đều muốn, muốn thôi!” Vốn định những lời ác ý, nhưng nhớ tới thân phận của A Bảo, chỉ có thể đanh mặt, đứng dậy rời .


      Uy Viễn Hầu phu nhân vội đứng dậy, lại bị A Bảo gọi lại.


      A Bảo gọi nha hoàn tiễn Lý Tú Viện hùng hổ rời khỏi, với Uy Viễn Hầu phu nhân: “Đại bá mẫu, khó có được người tới xem cháu, lại ngồi trò chuyện chút .”


      Uy Viễn Hầu phu nhân đành phải ngồi lại, đối với A Bảo thở dài: “Haiz, cháu cự tuyệt bà ta như vậy, lại trở về tìm tổ mẫu cháu khóc lóc cho mà xem. ra, lão phu nhân là người hiểu lý lẽ, nhưng bà ấy lúc nào cũng thương cháu. Nếu cháu khóc nhiều trước mặt lão phu nhân, khó tránh khỏi bà ấy đau lòng mà thuận theo ý bà ta, đến lúc đó cháu...” Chiếu theo loại tâm tính thích A Bảo, đoán chừng khó xử cháu mình chứ khó xử nữ nhi.


      A Bảo cười cười, cúi đầu nhấp ngụm trà, sau đó bảo nha hoàn rời khỏi đại sảnh, mới : “Đại bá mẫu, đến lúc đó tổ mẫu nếu vì chuyện của mà bực cháu, cứ để bà bực . Bởi vì có số việc cháu cũng thể giúp được. Vương gia bị phụ hoàng ghét bỏ, chúng ta cũng thể trở mặt với Xương Bình trưởng công chúa, nếu cuộc sống này khó trôi qua tốt lắm.”


      Biểu tình của Uy Viễn Hầu phu nhân như hiểu , trong lòng lại chửi thầm. Dường như từ trước đến nay Tấn vương chưa từng được Chính Đức đế để vào trong mắt, bị ghét bỏ cũng phải là vấn đề chứ?


      Chờ sau khi Uy Viễn Hầu phu nhân làm công tác tư tưởng xong, A Bảo chuyển đề tài, hỏi: “Hôn lễ Lục muội muội chuẩn bị thế nào rồi vậy?”


      Uy Viễn Hầu phu nhân dường như có chút kinh ngạc khi nàng hỏi, rất nhanh liền hiểu nàng có ý gì, thận trọng : “Có nhị bá mẫu cháu ở đó, tất nhiên có sai lầm gì.”


      A Bảo nhìn Uy Viễn Hầu phu nhân lại : “Đại bá mẫu, người cũng đừng gạt cháu. Phủ Trung Võ tướng quân, cháu cũng biết, chỉ muốn hỏi, mọi người nghĩ như thế nào? Nếu hết thảy thuận lợi, đến lúc đó cháu cũng thêm trang cho Lục muội.”


      Uy VIễn Hầu phu nhân cuối cùng cũng biết chất nữ này phải là người dễ bị gạt, cũng tin tưởng nha đầu này từ đến lớn đều giả vờ ngoan ngoãn. Nhìn sống lưng ngồi thẳng như tại, thời điểm nên cự tuyệt cũng có thể nhanh gọn cự tuyệt như vậy. giống như trước kia chỉ qua loa cho có, còn đặt mình ở vị trí bất đắc dĩ, đúng là có chút tiến bộ.


      “Haiz, ra, hài tử Võ Hạo kia quả nên đụng vào chuyện này. Nếu để đại công chúa biết, giận cho đánh mèo, trong phủ chúng ta cũng tốt, dù sao chúng ta và phủ Trung Võ tướng quân cũng coi như là quan hệ thông gia. Chẳng qua may mắn lão thái quân phủ Trung Võ tướng quân là người hiểu lẽ, lão phu nhân của chúng ta lặng lẽ đem chuyện của ngoại thất kia với bà ấy. Qua mấy ngày, ngoại thất và hài tử đều được đưa khỏi kinh thành, nghe đâu là an bài ở thông trang. Chỉ cần giấu Đại công chúa chuyện này, như vậy có việc gì!”


      Sau khi A Bảo tiêu hoá xong việc này, lâu lại thở dài, cảm thấy đây là phương thức giải quyết tốt nhất, Uy Viễn Hầu phủ tuyệt đối có khả năng vì chuyện này mà lui hôn. Chẳng qua, như thế nào vẫn cảm thấy tương lai việc này bị bại lộ, cảm giác mọi người bị xui xẻo là thế nào vậy? Hẳn là có đến mức miệng quạ đen vậy chứ?


      Sau khi tiễn Uy VIễn Hầu phu nhân, A Bảo trở về phòng thấy Tiêu Lệnh Thù từ thư phòng trở lại. Thấy nàng tiến vào ngẩng đầu nhìn nàng.


      “Vương gia.” A Bảo còn sợ ánh mắt lạnh lẽo như vậy, còn có thể chạy tới, chân chó : “Bữa tối chàng muốn ăn gì, thần thiếp sai người làm.” Lén lút nghĩ, nàng có nên động tay động chân, cho cảm động nhỉ?


      Tay Tiêu Lệnh Thù chống cằm, khó có được mở miệng : “Rượu nho!”


      “... Đến thôn trang hái nho mới làm được.” A Bảo rối rắm trả lời.


      Nam nhân gật đầu: “Đợi mặt trời xuống núi chúng ta đến thôn trang!”


      “...” Gấp gáp như vậy làm gì chứ?


      Mà nam nhân gấp gáp thấy A Bảo ăn ngồi rồi, trực tiếp đứng dậy, xách nàng đến phòng luyện công. Sau đó A Bảo đoán chừng hôm này bị mệt chết mà để ôm trở về phòng. xem, vì sao gần đây dạy nàng luyện tập nghiêm khắc như vậy chứ? Chẳng lẽ muốn dưỡng nữ vương giỏi dùng roi sao? Cái này có tình thú chút nào màaaaa! =口=!


      *****


      Ở thôn trang mấy ngày, rất nhanh đến Tết trung thu mười lăm tháng tám.


      Vào dịp Tết trung thu trong cung cũng có gia yến, con cháu hoàng thất đều phải tiến cung dự yến, xem như là ngày đại đoàn viên.


      Thời điểm rời thôn trang hồi kinh, trong lòng A Bảo nhàng thở ra. Vạn phần hận chính mình miệng quạ, thế nhưng lại với Tiêu Lệnh Thù nàng đích thân nhưỡng rượu nho cho uống. Khiến cho mỗi ngày Tiêu Lệnh Thù đều kéo nàng đến vườn nho dạo, mỗi ngày dùng ánh mắt dò hỏi nàng, bao lâu nữa nho mới hái xuống làm rượu được.


      Mấy chuyện này cũng có gì, nhưng mà, cành lá của dây nho có mấy con sâu béo ở , mỗi lần A Bảo thấy là doạ nàng sợ hết hồn. Sợ tới mức trực tiếp nhảy lên người Tiêu Lệnh Thù, gắt gao bấu , hình tượng Vương phi đều xong rồi TvT. Hơn nữa làm nàng oán hận hơn chính là vì sao mỗi lần bọn họ đến xem quả nho chính hay chưa đều gặp được sâu bự như vậy chứ?


      Cho nên, vẫn nên nhanh chóng hồi kinh hơn!


      Ngày mười lăm tháng tám, sáng sớm A Bảo rời giường, đồng thời kéo nam nhân nằm ăn vạ ở giường dậy. Thấy đầu tóc rồi ngồi giường nhìn nàng, A Bảo nhận mệnh mà lấy áo quần ở trong tủ, hầu hạ thay quần áo cho , sau đó cũng chủ động cầm quần áo của mình thay, Tiêu Lệnh Thù khó có được lại cài đai lưng cho nàng, A Bảo cũng thụ sủng nhược kinh mà tiếp nhận.


      Sau khi dùng đồ ăn sáng xong, A Bảo phân phó Lưu quản gia : “Hôm nay là Tết Trung thu, bảo phòng bếp nấu thêm cơm cho người trong phủ thêm phần nào nhiệt, cũng phát bánh trung thu cho mọi người, đều bảo mọi người nghỉ ngơi. À, còn chỗ Giải thần y, ta thích ăn bánh trung thu trứng muối, đừng quên đưa cho , còn có thích sữa đông hai lớp, cũng sai người đem qua...” Vì muốn Giải thần y – người lòng muốn du ngoạn đó đây, sống cuộc sống dân dã – biết được trong phủ có bao nhiêu phúc lợi tốt, A Bảo luôn tận tâm dùng món ngon mà dụ hoặc .


      “Cho ăn giống hạ nhân là được!”


      giọng lạnh lùng vang lên, cắt ngang lời A Bảo .


      “...” sau khi A Bảo biết được chủ nhân của giọng là vị Vương gia nào đó, nàng chớp mắt, nhìn Lưu quản gia và Tịch Viễn đờ người, hiểu sao lưng lại lành lạnh. Vì sao Nhạn Hồi và Tịch Viễn đều dùng ánh mắt thương hại mà nhìn nàng vậy? Nàng, nàng, nàng... chỉ vì muốn để Giải thần y tự nguyện lưu lại trong phủ mới ghi nhớ mấy món thích mà thôi, chắc chắn có dị tâm gì hết đâu!


      Cho nên Vương gia người phải tin tưởng ta đóoooOoo!


      A Bảo ủ rũ cụp đuôi theo Tiêu Lệnh Thù ra khỏi phủ, đem theo hai thị nữ là Nhạn Hồi và Nhạn Nhiên, còn có Tịch Viễn và mấy thị vệ.


      Sau khi lên xe ngựa, A Bảo lập tức tỏ lòng trung thành với Tiêu Lệnh Thù, “Vương gia, nghe đâu y thuật của Giải thần y rất lợi hại, Chẳng qua Giải thần y luôn muốn rời khỏi vương phủ, tốt. Thần thiếp tự nhiên hy vọng có thể lưu lại càng lâu càng tốt mà thôi. Có hẳn ở đây, người trong phủ có bệnh lớn bệnh gì, cần xa thỉnh đại phu, tiện biết bao nhiêu chứ!”


      Ánh mắt A Bảo trong mong mà nhìn , cho nên vương gia ngài hiểu rồi chứ?


      Tiêu Lệnh Thù trầm tư lát, với A Bảo: “Nàng đúng, ngày mai đánh gãy chân , như vậy rời khỏi!”


      “...” Giải thần y, ta thực xin lỗi mà! ( ≧Д≦)


      Tiến vào cung, trước tiên A Bảo và Tiêu Lệnh Thù thỉnh an Hoàng hậu, sau đó nàng lưu tại Phượng Tường cung bồi Hoàng hậu chờ nữ quyến, chuyện phiếm với bà, làm trách nhiệm của con dâu. Mà Tiêu Lệnh Thù đến Đông Cung, các hoàng tử khác so với Tiêu Lệnh Thù nhiều hơn đoạn đường. Bọn họ muốn đến điện Thái Hoà bồi dưỡng chút tình phụ tử với Chính Đức đế, sau mới tới Đông Cung.


      Cho nên , vị cha xấu xa thích, Tiêu Lệnh Thù cũng trực tiếp làm lơ, kết quả càng nháo đến mức người cha xấu xa càng ưa thích, giận mắng ngoan độc bất hiếu linh tinh, vòng tuần hoàn cứ như vậy đấy.


      Trong cung có Thái Hậu, cho nên Hoàng hậu là Boss đứng đầu, khiến cho nơi này của bà là náo nhiệt nhất. A Bảo vẫn ngồi cùng chỗ với Ngũ công chúa, làm lơ Ninh vương phi dùng ánh mắt muốn cắn giết nàng.


      “Ôi, Ngũ hoàng huynh của ta cũng là người biết buông tha người khác, tẩu...” Ngẫm lại cũng thể hỏi A Bảo có bị tội hay , Ngũ công chúa nhìn Ninh vương phi, : “Lúc này Ninh vương phi đều trở thành trò cười trong cung. Nếu là nàng ta lại có ý buông tha tẩu, cứ thẳng, có người lấy chuyện Ngũ hoàng huynh nàng ta ồn ào đáp trả lại, biết trong lòng nàng ta có bao nhiêu oán hận đâu. Chỉ sợ nàng ta hận nhất là tẩu, tẩu phải cẩn thận.”


      A Bảo thở dài, “Nữ nhân tội gì phải khó xử nữ nhân chứ?”


      “Lại giỡn nữa!” Ngũ công chúa nhếch miệng cười cười : “Chẳng qua lời này cũng có đạo lý, dù sao về sau tẩu gặp nàng ta, vẫn cẩn thận chút mới tốt. Có mấy lời nàng ta ra, muội nếu đáp lại, biết người khác truyền thành cái dạng gì nữa. À, đúng rồi, hôm qua đại tỷ tỷ cũng trở lại. Sáng sớm hôm nay lập tức tiến cung, nay ở điện Thái Hoà tìm phụ hoàng tâm đâu.”


      A Bảo cũng chưa gặp qua Đại công chúa, nghe Ngũ công chúa như vậy, chỉ là gật đầu, cũng để trong lòng.


      Mấy nữ quyến tụ tập với nhau, ngươi khen ta câu ta tặng ngươi chút, nét cười mặt tàn, ai cũng ra vẻ đại gia đình hoà hảo, nhưng lại ngấm ngầm ngáng chân ít. Lần thứ hai A Bảo cảm thấy hậu cung là nơi khiến người ta mệt mỏi mà. vất vả mới cầm cự tới lúc Hoàng Hậu đề nghị Ngự Hoa viên ngắm hoa cúc, cuối cùng nàng cũng nhàng thở ra, cảm thấy hoa cúc rất tốt, rất đẹp đó.


      Gia yến đêm Trung thu an bài ở trung tâm Ngự Hoa viên, thuận tiện ngắm hoa thưởng cúc gì đó, cảnh sắc đẹp, tầm nhìn hoàn hảo, là quá thích hợp. Cho nên trước khi ăn gia yến, tới Ngự Hoa viên dạo vài bước .


      Tiến vào Ngự Hoa viên lâu, A Bảo liếc mắt cái liền thấy được ở nơi hoa cúc nở rộ đẹp nhất có vài vị hoàng tử đứng nơi đó. Mà trong đó bắt mắt nhất là vị mặc cung trang nữ tử, ước chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, diện mạo đoan chính thanh nhã, giữa mày có nét sắc bén khác hẳn với nữ tử dáng vẻ yểu điệu trong kinh, lại có loại mỹ lệ hiên ngang khó . Lúc này nàng ta chuyện với đám người Thái tử, lâu lâu lại mở miệng cười kiêu ngạo, mấy vị hoàng tử khác cũng biểu mình có kiên nhẫn đứng nghe.


      “Là đại tỷ và mấy vị hoàng huynh!” Thất công chúa , vội chạy tới chỗ đó.


      A Bảo và vài vị vương phi cũng đến chỗ đó, đến khi được gần, đột nhiên thấy mặt Đại công chúa lộ ra tươi cười sáng lạn, nhưng lại khiến người ta trừng mắt nhìn khi tay áo nàng ta cầm roi đánh về hướng Tiêu Lệnh Thù. Tiêu Lệnh Thù nghiêng người tránh roi thứ hai lại bay tới.


      A Bảo phát ngốc, đến khi phản ứng lại, chính mình bước nhanh về phía trước, cổ tay áo phất lên, tay cầm lấy dây roi dài, dùng nó cuốn lấy roi thứ hai mà Đại công chúa đánh về phía Tiêu Lệnh Thù. Mà nàng cũng đứng chắn hoàn toàn trước người Tiêu Lệnh Thù, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Đại công chúa.


      “Lão Ngũ tức phụ!”


      mảnh yên lặng, đột nhiên Hoàng hậu kêu lên.


      Tại thanh kêu to này A Bảo cũng phục hồi lại tinh thần, tức khắc biết nên bày biểu tình gì, cũng biết mình làm chuyện xúc động – aiz aiz aiz, nàng thành kính khẩn cầu trời cao, cho thời gian quay ngược mà!


      -------


      Lời tác giả: Khi còn ở trong trấn, trong nhà có gốc cây nho. Theo trong trí nhớ cây nho kia lớn lên rất tốt, đều trùm phủ nửa cái sân, khi tới mùa hè rất mất. Nhưng mà – mỗi khi hoa nho tàn phát cây xuất con sâu dài lại lớn – đại khái cũng bự như nam nhân ngón tay vậy, mỗi lần nhìn cả người đều sợ tới mức rét run đó (┳Д┳)


      Ừm, từ nay về sau A Bảo giấu được rồi, đoán chừng phải con đường hung dữ trước kia cho mà xem!


      Viết đến đây, cảm thấy mới phù hợp với văn án. Trước kia A Bảo đều thích đóng kịch giả vờ, hơn nữa nàng thể đóng kịch được. Phụ thân có ở đây, tổ mẫu lại thích nàng, chỉ có thể giả trang ngoan ngoãn hiểu chuyện, chuyện gì cũng phải làm tốt. Cho lên lúc trước vài lần bị thương, cũng có nguyên nhân vì nàng giả trang, khiến phụ thân thương tâm chút chút. tại ấy hả, có người nam nhân nguyện ý chiều hư nàng, có hung dữ thế nào cũng sợ người ta đâuuuuu ~~


      Lời editor: Chương sau mấy bạn biết vì sao A Bảo lại gọi Hoàng đế vị cha xấu xa nè, rồi biết nguyên nhân nè. Khi biết nguyên nhân đảm bảo mọi người ghét ông Hoàng đế này hơn nữa cho coi. Nên mọi người hãy chờ đợi ngày ông này bị ngược nhé, mị vẫn luôn chờ đó, ahaahaaaa Ψ(`▽´)Ψ
      Nguyên Nguyễn, Thanh Hằng, QTNZ23 others thích bài này.

    2. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,280
      Được thích:
      1,052
      A Bảo ra tay bảo vệ chồng rồi, quá
      Nyanko129 thích bài này.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 55.1


      Editor: Nyanko


      Xúc động quan trọng, nhưng trước mặt mọi người lại hành xử xúc động, là ngu ngốc. Ít nhất, tại trong mặt mọi người Tấn Vương phi cũng là người có dũng khí ngu ngốc khen!


      Nhưng loại ngu ngốc thế này, biết như thế nào, lại làm Thái tử, Hiền vương và mấy vị nam tử nhìn xong có chút ngơ ngẩn. Ít nhất khi nhìn nam nhân người cao xác to lại được nữ tử chỉ đứng ngang cằm che trước mặt, trong tay nắm chặt roi quấn lấy roi định đánh tới chỗ . Mặc dù gân xanh tay nổi lên, cũng chịu nhượng bộ, loại người biết sợ như vậy, vẫn khiến trong lòng nam nhân có chút cảm xúc.


      Có thể làm nữ tử biết ở nơi nguy hiểm, vẫn màng an nguy đứng ra chắn trước mặt, chứng minh nàng nam nhân này biết bao nhiêu chứ? (=口=! Thât là ảo giác đó!)


      Còn vì sao dũng khí của nàng đáng khen là bởi vì A Bảo ra tay chặn đòn chuyện tốt của vị đại công chúa mà nhóm hoàng tử tránh còn kịp, phải dũng khí của nàng đáng khen sao?


      Đại công chúa Tiêu Lệnh Bảo, được Chính Đức đế ban danh tự “Bảo”, là bảo bối duy nhất trong hoàng cung, người nào có thể thay thế. Cũng là chủ nhân của giang sơn Đại Nghiệp từng ôm đầu gối, cười với mọi người: Là bảo bối duy nhất trong lòng trẫm!


      Chỉ là, lần đầu tiên, có người, dám can đảm ra tay chặn roi của nàng ta, hơn nữa lại là roi nàng ta dùng để học tiên pháp có hai màu vàng và đỏ do Chính Đức đế tự mình ban cho. Mười mấy năm qua chưa bao giờ thấy nàng ta rời khỏi nó, mỗi khi mấy vị hoàng tử hoàng nữ nhìn thấy nàng ta lấy ra roi này, vô tình lúng túng thôi.


      Đại công chúa hiển nhiên cũng ngoài ý muốn, dù sao nàng ta cũng học roi mười mấy năm, cùng người học mấy năm hoàn toàn thể so sánh. Nàng ta tính toán tốt, định thu hồi roi, lại phát lực cánh tay người kia dùng roi so với nàng ta còn mạnh hơn nhiều, vậy nên cách nào thu hồi lại.


      Những người học võ cũng nhìn ra vài điều, Đại công chúa có kỹ xão, Tấn Vương phi lại có sức mạnh, thế nhưng lại phân cao thấp, khỏi kinh ngạc nhìn Tấn Vương phi, dường như dám tin tưởng. Sư phụ của Đại công chúa là đại nội thị vệ, tuy rằng so với nam nhân thực lực nàng ta bằng, nhưng vũ lực lại cao, từng đánh mấy đệ đệ nghe lời tìm Chính Đức đế cáo trạng – kết quả tự nhiên ràng, sau này nhìn thấy vị đại tỷ này đường vòng.


      Mà người từng bị Đại công chúa đánh đến mức kêu cha gọi mẹ là Tề vương có chút hưng phấn mà nhìn hai người giằng co, thầm nghĩ bản thân mình coi thường vị Ngũ tẩu này, nữ nhân thế này… Nếu là mình cưới nàng tốt rồi. Đương nhiên cũng thích biểu muội, đáng giận lại thể có được hai người để hưởng tề nhân chi phúc, cam lòng.


      Mà Ninh Vương phi người có thù oán với phu thế Tấn vương, tất nhiên hi vọng vị Đại công chúa này đánh hai người trận, giải mối hận trong lòng. Mà những người khác, lo lắng, vui sướng khi người gặp hoạ, bàn quan, quan tâm… đều có. Phu thê Hiền vương bàn quan đứng quan sát, đợi tình phát triển. Hoàng hậu, Thái tử và Ngũ công chúa lo lắng; Thích Quý phi và Thất công chúa có chút vui sướng khi người gặp hoạ.


      “Ngươi là… Tấn Vương phi?” Đại công chúa đột nhiên hỏi.


      A Bảo cứng người gật đầu. Sau đó bất chấp tất cả, đều đến mức này, đơn giản là thả lỏng chút.


      Sắc mặt Đại công chúa lạnh lùng, giữa mày lộ ra vẻ tức giận, quát: “Lớn mật, còn mau buông ra!”


      A Bảo chần chừ đôi chút, trong lòng biết nơi này là hoàng cung, thể làm quá mức, đem tay thả lòng. Chờ sau khi quấn roi thu về trong tay, được tay áo to rộng che lấp, lại biến thành nương ngoan ngoãn hiền lành.


      Chẳng qua dĩ nhiên A Bảo xem trình độ vô sĩ của Đại công chúa. Sau khi thấy nàng thu hồi roi, Đại công chúa cười, vung roi đánh tới mặt A Bảo, chính là muốn đánh ngay giữa mặt nàng.


      Tốc độ này quá nhanh, kịp dùng roi, theo bản năng A Bảo dùng tay che mặt. Sau lại phát có đau như tưởng tượng, vội buôngg tay. Lập tức thấy roi đó được nam nhân phía sau nàng duỗi tay bắt lấy, tay khác ôm eo nàng. Chân dài từ phía sau đạp tới, trực tiếp đá đá lên người Đại công chúa, khiến nàng ta bay về phía sau…


      Bay – về đằng sau?!!


      A Bảo: =...=!!


      Mọi người: =口=!!


      Trước mặt bao nhiêu người, Đại công chúa bị người đá bay tới phía bụi hoa cúc, khiến cho những bông hoa cúc tươi tốt cũng bị đạp đổ, thanh lạo xạo rơi xuống đất, cũng làm vườn hoa cúc đẹp lại có dấu vết của người nằm xuống.


      trường yên lặng đến mức cũng có thể nghe tiếng kim rơi. Hiển nhiên ai cũng ngờ Tiêu Lệnh Thù lớn mật như vậy, trực tiếp đá văng Đại công chúa, quả dám tin tưởng. Thế nên đợi đến lúc mọi người phản ứng, ngây ngốc đứng nhìn đại công chúa ngã nhào ở vườn hoa cúc, trong lúc nhất thời đứng dậy nổi.


      “Công chúaaaaaa....”


      Đến lúc tiếng hét vang lên, lại thấy thị nữ bên người Đại công chúa vội vã chạy tới vườn hoa cúc, đoàn người mới phản ứng lại, sắc mặt Hoàng hậu cũng thay đổi : “Các người mau xem chút, nâng Đại công chúa dậy.”


      “Mau thỉnh thái y!” Thái tử cũng lên tiếng phân phó.


      Hiền vương che chở thê tử mang thai, Kim Cảnh Hi cũng thầm lôi kéo Tề vương định tiến lên. Ninh vương, Tần vương và Chu vương sống chết mặc bây. Mấy vị Vương phi khác cũng vờ như liên quan, cung kính đứng bên cạnh Hoàng hậu và mấy vị phi tần, theo chân bọn họ tiến lên xem xét.


      trường mảnh hỗn loạn. Những người khác cũng bất chấp có huỷ hoại vườn hoa cúc hay , trực tiếp dẫm lên chạy lại nâng người dậy. Có thể Đại công chúa bị đá trúng ngực, sắc mặt có chút trắng bệch, hai mắt bốc lửa nhìn Tiêu Lệnh Thù, ánh mắt thần sắc kia, hận thể chém giết hai người họ.


      A Bảo lại chú ý tới, tầm mắt nàng chuyển qua tay Tiêu Lệnh Thù nắm roi, nơi đó có vệt máu đỏ. Hiển nhiên là lúc bắt lấy roi của Đại công chúa, nàng ta nhẫn tâm muốn đánh mặt nàng, sử dụng toàn lực, Tiêu Lệnh Thù lại tay chặn lại, tất nhiên lòng bàn tay bóc da tróc thịt.


      Nhìn đến máu đỏ giọt theo roi dài uốn lượn kia, cả người A Bảo đều khoẻ.


      Đại công chúa che ngực đau đớn, phen đẩy người bên cạnh ra, run run mà tới chỗ Tiêu Lệnh Thù, thở phì phò mắng: “Ngươi -- tên khốn này, dám can đảm làm bản công chúa bị thương, ta...”


      Còn chưa xong, roi dài nhiễm máu trực tiếp ném tới mặt nàng ra, máu cũng vẩy lên mặt nàng, để lại gương mặt xinh đẹp là vệt máu, thoạt nhìn rất khôi hài.


      Những người khác thấy vậy, yên lặng cúi đầu, che lại ý cười sắp nhịn được.


      “Tiêu Lệnh Thù!” Đại công chúa thét chói tai, trừng mắt đầy oán độc nhìn .


      Tiêu Lệnh Thù ánh mắt lạnh lùng mà ngoan tuyệt, : “Lại thét, ta giết ngươi!”


      “Ngươi...”


      Đại công chúa bị ánh mắt hung ác của doạ sợ. Chẳng qua nàng ta phải bị doạ sợ, từ năm bảy tuổi khi nàng ta học tiên pháp, tay có vô số mạng người, như thế nào sợ tên tiện chủng từ lãnh cung chứ? Nhưng đám người Hoàng hậu nhìn đến ánh mắt lạnh như băng kia, sợ hãi thôi. Nhớ tới thủ đoạn của vị gia này, khí lạnh từ xương toát ra, chút nghi ngờ lời , quả giết người đấy.


      “Bảo Hoa (Đại công chúa phong hào), Ngũ đệ, hai người bình tĩnh chút.” Sắc mặt Thái tử cứng đờ, tiến lên điều hoà khí, “Đều là tỷ đệ nhà, đừng để thương hoà khí.”


      Mọi người vì dũng khí của thái tử mà khen ngợi!


      Có Thái tử mở miệng, Hoàng hậu cũng thể căng óc mà : “Đúng vậy, Bảo Hoa, có chuyện gì hai người ngồi lại chuyện cho tốt. Hôm nay là Tết trung thu đấy, là ngày đoàn viên, khó được con lại hồi kinh, cần phải chúc mừng.”


      Thích Quý phi và bốn phi cũng mở miệng, mặc kệ chân thành hay giả ý, ít nhất bọn họ đều tỏ vẽ, miễn cho tình thể vãn hồi, sau đó bị liên luỵ. Hơn nữa bọn họ là nữ nhân của Chính Đức đế, tuy rằng Đại công chúa thể nào nể tình, nhưng cũng có điều cố kỵ. Mấy vị Vương phi và công chúa tốt mở miệng, ngoan ngoãn đứng ở phía sau mấy vị phi tần.


      “Nơi này làm sao vậy?”


      thanh uy nghiêm vang lên, mọi người nghe ra đây là giọng của Chính Đức đế, vội vàng quay đầu thấy Chính Đức đế mang theo phò mã Đại công chúa là Võ Liệt tới. Đợi mọi người hành lễ, Chính Đức đế liếc mặt thấy được má phải của nữ nhân có vệt máu dài, khỏi hoảng sợ.


      Đại công chúa vừa thấy Chính Đức đế, lập tức khóc lóc bước chân nghiêng ngả tới, khóc lóc : “Phụ hoàng, nữ nhi bị người ta ức hiếp!”


      Chính Đức đế càng hoảng sợ, lúc này mới phát nữ quỷ kia thế nhưng lại là đại nữ nhi ông cưng chiều nhất, vừa kinh ngạc vừa tức giận, “Sao lại thế này? Người nào dám to gan đả thương con?”


      Võ Liệt thấy thê tử biến thành như vậy, vội vàng tới đỡ nàng, sau đó bị nàng ta tát cái, ánh mắt tức giận, vẫn là duỗi tay đỡ lấy nàng ta. Đại công chúa muốn cáo trạng, mặc kệ , bổ nhào đến trước mặt Chính Đức đế. Khóc lóc đến mức vệt máu mặt cũng bị nhoà, càng nhìn giống nữ quỷ, bi thương : “Là Ngũ đệ... Phụ Hoàng, nữ nhi muốn sống nữa! vất vả nữ nhi mới hồi kinh, vừa trở về lại bị ức hiếp. Ngũ đệ vậy mà đá thẳng vào ngực nữ nhi, còn ném nữ nhi noi... bằng nữ nhi chết ở Tây Bắc cho rồi, còn trở về làm gì chứ, đỡ phải bị người ức hiếp...”


      Ủa, phải nàng ta tự Tây Bắc, chịu nổi mới chạy về hả? Hơn phân nữa những người ở đây khỏi chửi thầm trong lòng.


      Chính Đức đế cho rằng nàng ta bị thương ở mặt, vội kêu lên: “Thỉnh thái y chưa? Haiz, Bảo Hoa đừng khóc, phụ hoàng làm chủ cho con! Lão Ngũ, lại đây, quỳ xuống thỉnh tội với hoàng tỷ của ngươi!”


      Hoàng hậu muốn lại thôi, muốn giải biện vài câu cho Tiêu Lệnh Thù, chẳng qua nghĩ đến từng chuyện từng chuyện từng phát sinh. Hài tử vừa mới từ lãnh cung ra chuyện gì cũng hiểu, lại bị chính mình tỷ tỷ đánh đến mức thoi thóp, sợ lại nhận hiệu quả trái ngược, cũng đành phải câm miệng.


      Nhưng Thái tử lại tiến lên quỳ xuống, vội : “Phụ Hoàng, đây là hiểu lầm...”


      “Đại ca, chẳng lẽ Ngũ đệ có đánh ngã ta? có ném roi tới mặt ta?” Đại công chúa mắt dựng ngược, gương mặt toàn máu kia hoàn toàn có mỹ lệ như trước, giờ lại giống như dạ xoa.


      Thái tử bị vẻ hùng hổ doạ người của nàng ta cứng người, lập tức biết hôm nay vị muội muội kiêu ngạo này nhất quyết muốn để Tiêu Lệnh Thù bị phạt. Đột nhiên thân ảnh quỳ xuống trước mặt Chính Đức đế, Thải tử nhìn qua, lại thấy Tấn vương phi.


      “Phụ hoàng, thỉnh ngài minh giám!” A Bảo hét lên tiếng, cũng mặc kệ chính mình hình tượng như người phụ nữ đanh đá, quỳ gối trước mặt Chính Đức đế, khóc lóc than thở khóc ròng : “Kỳ là đại tỷ tỷ động thủ trước. Là tỷ ấy dùng roi đánh Vương gia, vương gia phòng vệ chính đáng. Hơn nữa máu mặt của đại tỷ là từ vết thương của Vương gia nhà con lưu lại, cũng phải là đại tỷ tỷ... Hu hu... Đại tỷ tỷ, cho dù Vương ta nhà muội có gì sai, vì cớ gì lời lại đánh chàng, muội...”


      Thanh của A Bảo đột nhiên im bặt, bởi vì nàng bị người cường ngạnh kéo lên. A Bảo ngây ngốc nhìn nam nhân kéo mình đứng dậy, nháy mắt có loại ý niệm muốn cắn người – Gì vậy? tại phải là diễn xem ai bị ức hiếp nhiều hơn hả? Càng đau khổ càng mới có nhiều phiếu đồng tình đó, bằng cái người cha xấu xa kia lại bất công làm sao bây giờ? Cho nên đừng có náo loạn!


      Nhìn A Bảo khóc lóc như hoa lê đái vũ – tuy rằng mặt có tầng phấn mỏng, nhưng vẫn đem lớp trang điểm bị nhoà, thoạt nhìn có chút chật vật. Chẳng qua có hình tượng quỷ nữ đối lập của Đại công chúa, vậy nên hình tượng của A Bảo cũng xứng với bốn chữ hoa lễ đái vũ này. Tiêu Lệnh Thù : “Nàng ta chưa quỳ, nàng cũng cần!”


      A Bảo trợn tròn mắt, mọi người cũng trợn tròn mắt, tâm tại phải là thời điểm so đo cái này chứ nhỉ? Hơn nữa quỳ Hoàng thượng là chuyện hoàn toàn tự nhiên, người kéo nàng lên phải làm cha người tức giận hơn sao?


      “Khụ khụ khụ!”


      Thái tử ho vài tiếng.


      Quả nhiên, tầm mắt vừa chuyển, thấy mặt Chính Đức đế hoàn toàn đen rồi, mọi người vội vàng mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

      Lời editor: Chương này edit vội, có gì sai sót mọi người bỏ qua nhé, mới kịp nửa, nửa sau đăng sớm cho mọi người ♡^▽^♡
      Nguyên Nguyễn, Thanh Hằng, QTNZ16 others thích bài này.

    4. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,280
      Được thích:
      1,052
      Cảm ơn nàng comeback, đọc đến đoạn biểu tình của khán giả mà vui quá, kaka
      Nyanko129 thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 55.2

      Editor: Nyanko - CungQuangHang

      Tầm mắt Chính Đức đế nhìn đại nữ nhi y như nữ quỷ, lại chuyển đến mặt A Bảo, sau đó tầm mắt tự nhiên quét đến vết máu tay Tiêu Lệnh Thù, cuối cùng là gương mặt lạnh lùng biểu tình gì. Nếu là ngày thường, nhi tử này tuyệt đối thờ ơ đứng đó mặc người hiểu lầm, cũng để người định tội, thế nào cũng sao cả. tại giống nhau, hiển nhiên là vì muốn để tức phụ chịu khổ, nên mới chạy ra.


      Đại công chúa có chút há hốc mồm, lúc này ngực nàng đau muốn chết, quỳ cái gì mà quỳ? Hơn nữa nàng là Đại công chúa tôn quý, trước nay rất ít khi quỳ xuống trước mặt phụ hoàng, thời điểm cáo trạng như này càng cần, chỉ có Tấn vương phi đệ tiện mới phải quỳ chứ?


      “Phụ hoàng...”


      Đột nhiên Chính Đức đế chuyển tầm mắt, thanh lạnh lùng : “Còn ra thể thống gì nữa! Các ngươi tự mình xử lý cho tốt, để thái y nhìn thương thế của con, mặt khác để sau lại ! Thái y tới chưa?”


      Hoàng hậu vội : “Thái tử cho người thỉnh thái y.”


      Chính Đức đế lãnh đạm đáp lời, xoay người đến Giao Thái điện cách Ngự hoa viên xa, mọi người cũng đuổi theo.


      Thiên điện Giao Thái điện, A Bảo dùng nước trong rửa sạch vết máu tay trái của Tiêu Lệnh Thù do roi gây ra. Sau khi tẩy sạch vết máu, nhìn đến thương thế bong da tróc thịt trong lòng bàn tay, nhịn được ánh mắt cũng hồng hồng. Nếu lúc trước nàng lớn mật khóc lóc kể lể là vì để Đại công chúa chiếm thế thượng phong, lúc đó có vài phần lòng. Nhưng này cái loại tâm tình chua xót thế này hoàn toàn là .


      Rất nhanh thái y tới, người Tiêu Lệnh Thù chỉ có vết thương này, tất nhiên cũng dễ xử lý. A Bảo đem mọi chuyện giao cho thái y, vội sai cung nữ đưa nước rửa mặt, miễn cho bị người định tội ngự tiền thất nghi. Trong lòng ra lại tiếc bản thân mình có khóc nhiều, căn bản có học được tuyệt kỹ khóc bậc cao như hoa lê dưới mưa. Nàng tính toán nếu về sau có rảnh học chút, thời điểm mấu chốt chừng có tác dụng đâu.


      Chờ sau khi thái y băng bó tốt vết thương cho Tiêu Lệnh Thù, A Bảo vội hỏi: “Thái y, vết thương của Vương gia... Hẳn là quá đáng ngại chứ?”


      “Tấn vương phi xin yên tâm, vết thương của Tấn vương điện hạ có gì đáng ngại, chỉ cần để dính nước, mỗi ngày cố định thay thuốc, sau mấy ngày tốt.”


      A Bảo nghe xong cảm thấy yên tâm.


      Dĩ nhiên nàng yên tâm sớm quá rồi.


      Khi bọn họ đến đại điện, Chính Đức đế dò hỏi thái y vết thương của công chúa, Đại công chúa và Võ Liệt nghỉ tạm ở thiên điện, thái y trả lời: “Công chúa Bảo Hoa bị thương đến tâm mạch, cầu tĩnh dưỡng, nên tức giận.”


      Tay chân A Bảo có chút rét run, tuy rằng nàng biết Đại công chúa có được bao nhiêu đế sủng, nhưng hiển nhiên so với Tiêu Lệnh Thù chính là hơn cả vài dãy phố. Tiêu Lệnh Thù đối đầu với công chúa Bảo Hoa, chỉ có con đường bại trận.


      Quả nhiên, Chính Đức đế vừa thấy bọn họ tiến vào, lập tức cả giận : “Nghiệp chướng, quỳ xuống!”


      Tiêu Lệnh Thù thẳng lưng quỳ xuống, A Bảo cũng quỳ theo.


      Chính Đức đế tức giận cứng người, ánh mắt dừng lại, nhìn A Bảo. tình lúc trước ông hỏi , xác là đại nữ nhi động thủ trước. Nếu là ngày thường, nàng ta kiêu ngạo như vậy Chính Đức đế cảm thấy có gì đúng. Tính tình đại nữ nhi là do ông sủng ra mà thành, lời hợp dùng roi đánh người là chuyện thường. Qủa lúc trước là nhi tử này lạnh giọng châm chọc mới có thể khiến đại nữ nhi ra tay đánh người. Chỉ là nghĩ tới Tấn vương phi to gan đứng ra ngăn cản, nhưng nghĩ tới nàng có thể sử dụng roi, người cũng đem theo roi – nào có ai tiến cung lúc nào cũng mang theo roi bên người chứ?


      thực tế, có rất nhiều người đặt câu hỏi này, hôm nay gia yến, vì sao Tấn vương phi mang theo roi bên người? Nàng lại giống như Đại công chúa, roi kia là ngự ban, nàng ta lúc nào cũng đeo bên mình, mọi người đều quen Đại công chúa cứ khó chịu là dùng roi đánh người – ai cũng gì, tất nhiên thành thói quen. Nhưng việc này đổi đến người khác, lại cảm thấy đúng.


      Cho nên, Chính Đức đế dùng thời gian chén trà mắng nhi tử hiểm ngoan độc bất kính thân tỷ, lại thấy đứa con này mày cũng thèm nhăn cái. Tức giận rót chén trà, tầm mắt chuyển tới A Bảo quỳ đến mức hai chân có chút tê: “Lão Ngũ tức phụ, hôm nay gia yến, như thế nào con lại đem theo roi tiến cung?”


      nghe ra giọng hoàng đế vui hay giận, trong lòng A Bảo thầm kêu khổ, nhưng là vẫn đáp: “Bẩm phụ hoàng, gần đây thần tức có học tiên pháp, vẫn luôn đem theo bên người, hôm nay nhất thời quên bỏ lại.”


      Lời này đáp có chút gượng ép, nhưng cũng có thể cho qua, Chính Đức đế lại hỏi: “Như thế nào lão Ngũ tức phụ đột nhiên lại học dùng roi? Thân là vương phi, cũng cần thiết phải học cái này chứ?”


      “Là lúc ở biên cảnh thần tức từng học qua với phụ thân, cho nên...”


      “Là nhi thần dạy nàng!”


      Hai giọng đồng thời vang lên, nhưng hiển nhiên giọng nam cao ngạo lạnh lùng được người khác nghe hơn.


      Sắc mặt Chính Đức đế có chút đen, cảm thấy cái tên nhi tử thân cận dùng ánh mắt lạnh lùng hờ hững nhìn ông, xem đếm mức ông nhịn được phải dời mắt, nhịn được : “Con dạy tức phụ con cái này làm gì hả? Nào có hoàng tử phi nào học cái này?” Rốt cuộc trong đầu nhi tử này nghĩ gì vậy? Mắng làm như nghe, phạt toàn tâm để ý, đột nhiên Chính Đức đế có cảm giác hụt hẫng.


      “Vì sao thể học? tại phải rất hữu dụng sao!” , ánh mắt lạnh lẽo nhìn nơi nào đó, trong mắt đều là sát ý.


      Trong lòng Chính Đức đế giật mình, giọng cũng cao lên: “Lão Ngũ!”


      Tiêu Lệnh Thù thu hồi ánh mắt, lãnh đạm nhìn ông.


      Đột nhiên Chính Đức đế biết nên làm như thế nào mới tốt, thấy thần sắc Tấn vương phi quỳ đúng, vẫy tay : “Các con đứng lên trước .” Cho dù tức giận nhi tử này, nhưng tại trọng dụng Lý Kế Nghiêu, cũng thể để Tấn vương phi chịu khổ cực nào được.


      Chân rất tê, A Bảo chậm rãi đứng dậy, vừa mới đứng dậy nửa người, được người ôm eo nâng lên, sau đó đỡ đến vị trí cung nhân dọn chỗ.


      Hành động hai người thực bình thường, nếu là hoàng tử khác đoán chừng cũng đỡ thê tử mình đứng dậy. Nhưng đặt ở người Tiêu Lệnh Thù, mọi người lại cảm thấy khoẻ mà. Dù sao vừa rồi bọn họ còn nhìn thấy vẻ mặt như muốn giết người ở thiên điện, bây giờ lại lạnh lùng nhưng mất vẻ dịu dàng đỡ nữ nhân đứng dậy nghỉ ngơi – phong cách này đúng đâu!


      Tiêu Lệnh Thù cái gì cũng chưa để ý tới người khác, ngồi ở bên cạnh A Bảo, duỗi tay xoa hai đầu gối tê rần của nàng, cho máu tuần hoàn. Động tác như vậy, tất nhiên lại làm mấy người ở trong điện thầm nhìn bọn họ có loại cảm giác kinh hoảng.


      Đúng lúc này, Võ Liệt đỡ Đại công chúa tới đây. Trang điểm được rửa sạch, lúc này lộ ra khuôn mặt, vừa nhìn cũng thấy sắc mặt nàng ta trắng bạch, người ta cũng biết đây là vì nàng ta bị thương . Tuy rằng kiêu ngạo điểm dừng, nhưng vị Đại công chúa cũng hiểu được phải nắm được thời cơ. tại nàng bị thương, hơn nữa tổn thương tới tim phổi, như vậy mới có thể khiến phụ hoàng thương tiếc nàng.


      “Phụ Hoàng...” Đại công chúa đỡ ngực tới, gục đầu lên gối Chính Đức đế.


      Hoàng Hậu, Thích Quý phi và vài vị phi tần ngồi phía dưới Chính Đức đế, nhìn bộ dạng mảnh khảnh ai oán của Đại công chúa, khoé miệng khỏi mấp máy. Lại nhìn Võ Liệt, thẳng người đứng đó, cái gì cũng , cũng biết có phải Đại công chúa cần hay , ánh mắt vẫn thờ ơ lạnh nhạt như cũ.


      Chính Đức đế nhìn nàng ngẩng mặt, ánh mắt có chút dao động, sau đó duỗi tay vỗ vỗ tay nàng, : “Con an tâm dưỡng thương, có gì cầu, cứ tiến cung tìm Hoàng hậu.”


      Hoàng hậu cực kỳ thức thời : “Ở chỗ thần thiếp còn có nhân sâm, vừa lúc có thể đưa cho Bảo Hoa dưỡng thương.”


      Đại công chúa ngoài cười nhưng trong cười mà cảm tạ Hoàng hậu, oán độc trừng mắt nhìn Tiêu Lệnh Thù, sau đó với Chính Đức đế: “Phụ hoàng, lần này nữ nhi bị thương nghiêm trọng như vậy, người phải làm chủ cho nữ nhi!”


      Chính Đức đế vỗ tay nàng, lại nhìn về phía Tiêu Lệnh Thù, liếc mắt liền thấy có nữ tử bên cạnh khẩn trương nhìn qua. Nhưng đứa con này vẫn lạnh lùng bình đạm, dường như biết Đại công chúa nhằm vào , cầu tình thỉnh tội, ngồi như pho tượng.


      “Bảo Hoa muốn như thế nào?” Chính Đức đế hỏi.


      Nghe lời bất công như vậy, sắc mặt những người khác cũng đen lại. ra cũng có gì kỳ quái, phỏng chừng Chính Đức đế mà bất công với bọn họ, mới cảm thấy kỳ quái đấy.


      “Ngũ đệ bất kính thân tỷ, là nên giáo huấn tốt. Chờ thương thế con tốt, con giáo huấn Ngũ đệ tốt. Ngũ đệ muội cũng là người xúc động, hiểu quy củ, nên tìm ma ma giáo dưỡng, miễn cho người khác hoàng gia tức phụ hiểu quy của. Haiz, cũng đỡ cho Trấn Bắc tướng quân thấy mất mặt. Xưa nay nữ nhi kính nể Trấn Bắc tướng quân, vẫn luôn nghĩ thân cận với Ngũ đệ muội, ai ngờ phát sinh chuyện này.” Vẻ mặt Đại công chúa tiếc nuối , “ ra bên cạnh nữ nhi có hai vị ma ma tệ, có thể để bọn họ dạy quy củ cho Ngũ đệ muội quy.”


      Những người khác khi nghe được Đại công chúa như vậy, khỏi thầm lắc đầu, trong lòng có chút đồng tình Tấn vương phi, thế nhưng lại chọc phải sát tinh như này. Ai biết đức hạnh của mấy người ma ma bên cạnh Đại công chúa chứ, kiêu ngạo lối về, dường như cũng luyện qua chút quyền cước, có võ lại có lực, sửa trị người khác còn gì để . Mấy thông phòng nữ nhân bên cạnh Võ Liệt chính là bị mấy vị ma ma này sửa trị cho đời nhà ma, nữ nhân nào có thể sống tới giờ.


      “Nếu đại hoàng tỷ có ma ma giáo dưỡng, vì sao quy củ của người lại kém như vậy?” Tiêu Lệnh Thù lạnh lùng , “Xem ra mấy vị ma ma giáo dưỡng kia cũng chẳng ra gì, vì vậy đức hạnh đại hoàng tỷ mới như thế này đâu, khỏi hổ thẹn. Có câu : Kỳ thân chính, bất mệnh nhi hành; Kỳ thân bất chính, tuy lệnh bất tòng (*). Bản thân chính đáng, đại hoàng tử lại chỉ trích người khác đúng, giải thích thế nào?”


      (*) Câu này của Khổng Tử: 其身正,不令而行,其身不正,虽令不从。

      Tử viết: Kỳ thân chính, bất mệnh nhi hành; Kỳ thân bất chính, tuy lệnh bất tòng.

      Khổng Tử : Bản thân chính đáng, dù ra lệnh người dưới vẫn chấp hành;

      Bề thiếu ngay thẳng, tuy ra mệnh lệnh người dưới cũng chẳng thi hành.

      Nguồn: https://www.wattpad.com/28851648-lu%E1%BA%ADn-ng%E1%BB%AF-kh%E1%BB%95ng-t%E1%BB%AD-ti%E1%BA%BFp-theo/page/24



      “...”


      mọi người bị đoạn dài như vậy đều sợ đến ngây người. Thậm chí Thái tử nghĩ, đây là lần đầu tiên nghe được Ngũ đệ lớn đến từng này mới đoạn dài như vậy, là... Có chút cảm động.


      Hai mắt Đại công chúa hung dữ, nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi tìm chết!” Khi nào đến phiên cái tên từ lãnh cung ra có thể chỉ trích nàng chứ?


      Tiêu Lệnh Thù ánh mắt tàn độc, “Chẳng qua là , đại hoàng tỷ lại bổn vương muốn tìm chết, người quy của là ai?”


      Đại công chúa cười lạnh tiếng, muốn noi chuyện, Chính Đức đế đột nhiên chuyện: “Được rồi, các con cũng đừng cãi nhau nữa. Đều là tỷ đệ, có chuyện gì khong thể chuyện đàng hoàng sao? tình lúc trước trẫm biết. Ai cũng đúng, Bảo Hoa con nên tuỳ tiện đánh người. Lão Ngũ cũng nên ra tay ngoan độc như vậy, Bảo Hoa là tỷ của con!”


      “Nàng ta dùng roi định đánh lên mặt vương phi của ta ngoan độc sao?” Tiêu Lệnh Thù mím môi, đôi mắt tàn bạo, làm người dám nhìn thẳng, “Lần sau nàng ta còn dám như thế, bổn vương trực tiếp giết!”


      “Tiêu Lệnh Thù!”


      Chính Đức đế nổi giận gầm tiếng.


      đại điện mảnh yên lặng, ngay cả Đại công chúa cũng dám hé răng, ánh mắt láo liên liếc nhìn Tiêu Lệnh Thù.


      Tiêu Lệnh Thù vẫn bất động, như đem tức giận của ông để vào mắt.


      Sau lúc, Chính Đức đế lạnh lùng : “Ngươi cút ra khỏi cho trẫm! Trẫm muốn gặp ngươi!”


      “Hoàng Thượng!”


      “Phụ Hoàng!”


      Hoàng hậu và Thái tử vội kêu lên, quỳ xuống cầu tình. Thấy vậy, Ngũ công chúa và vài vị Vương gia vương phi cũng quỳ xuống cầu tình. So với Hoàng hậu, Thái tử và Ngũ công chúa đều là lòng, những người khác tuy thành khẩn, nhưng chẳng qua là biểu cho có mà thôi, lời cầu tình cũng hời hợt.


      Nhưng ra tên gấu con Tề vương hôm nay vui vẻ hơi quá, chạy ra tìm đường chết, thẳng: “Phụ hoàng, ra lời Ngũ hoàng huynh cũng rất đúng. Đại hoàng tỷ phân trắng đen đánh người, có chút phẩm chất tốt đẹp nào của nữ tử. Chính tỷ ấy học tốt, còn muốn mấy ma ma hại người bên cạnh tỷ ấy dạy quy củ cho Ngũ hoàng tẩu, phải là muốn trừng trị Ngũ hoàng tẩu sao? Phụ hoàng ngài biết đấy thôi, lần trước nhi thần gặp qua mấy vị ma ma giáo dưỡng bên người đại tỷ, vừa thấy là mặt mày khả ố, nhà ai khuê nữ nếu để bọn họ dạy quỷ củ mới có quy cũ đó. Cho nên đại hoàng tỷ cũng đúng, muốn tìm ma ma giáo dưỡng trực tiếp tìm mẫu hậu là được, sao phải tìm mấy người bên cạnh tỷ ấy chứ? Đừng trách Ngũ hoàng huynh lại tức giận phản đối, nếu là có người làm như vậy với vương phi của nhi thần, nhi thần cũng tức giận.”


      xong lại quay đầu nhìn Kim Cảnh Hi cười lấy lòng, Kim Cảnh Hi cúi đầu thấy được.


      “...”


      Hoàng hậu muốn té xỉu, tên gấu con này xuất đầu làm gì vậy? phải là khiến Đại công chúa oán hận sao? Quả nhiên Đại công chúa dùng ánh mắt hung dữ mà trừng mắt nhìn , bị chủ nhân này theo dõi, về sau lại bớt lo rồi.
      Nguyên Nguyễn, Thanh Hằng, QTNZ18 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :