1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Đừng Tìm Em, Darling!!!! - Ngôn Trứ

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Lạc Lạc
      Beta: Quảng Hằng


      Chương 3.1

       
      <img class="alignnone size-full wp-image-5592" title="ĐTE" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/08/c491te6.jpg" width="590" height="442" />


                   Tuy rằng đến Đài Bắc cũng gần tháng, nhưng bình thường Nếp Hề Viễn vẫn luôn ở khách sạn làm việc, bởi vậy đối với đường sá Đài Bắc có chút quen thuộc, sau khi hỏi nhiều người qua đường mới tìm được nơi ở của Đào Tử An.

                   Nếp Hề Viễn dừng xe dưới nhà trọ của Đào Tử An, đây là toà nhà tư nhân khoảng bốn tầng lầu, mỗi tầng riêng rẽ đều được mang ra quảng cáo cho thuê.

                  tư liệu cho thấy, Đào Tử An trọ ở lầu ba, Nếp Hề Viễn ngồi trong xe, nhìn lên kính chiếu hậu luyện tập trước khi gặp mặt phải những gì.

                  Nếp Hề Viễn xuất ra đòn sát thủ, chính là nụ cười mê người lại ấm áp tựa như ánh mặt trời, nhìn vào kính chiếu hậu mỉm cười, mở miệng : “Đào tiểu thư, xin chào, chúng ta lại gặp mặt, có thể mời tôi vào nhà chơi chút hay ?”

                 “Ách. . . . .” Nếp Hề Viễn đối với lời cung kính của mình mà ngẩn người, lại tự lầm bầm đứng lên: “Như vậy chẳng phải rất giả tạo sao? được, được, nhất định phải tỏ ra tự nhiên! Phải . . . . Đào tiểu thư, tôi lần này đến là muốn giải thích về chuyện lần trước, kỳ . . . . .”


                Nếp Hề Viễn lại lần nữa đối với lời cung kính vừa rồi mà mắt muốn trợn trắng, làm ơn , lần trước ràng là Đào Tử An nhìn lén tắm rửa, làm chi cần hướng giải thích? khỏi cảm thấy bộ dạng lúc này của mình thực ngu ngốc; Nếp Hề Viễn lời nào chống tay vào của kính xe, tay phải chống lên mặt, trong lòng thầm thở dài, chỉ là đến gặp Đào Tử An, tại sao lại khiến khẩn trương đến vậy?

                 “Tiên sinh. . . . . Tiên sinh! có cần giúp gì ?"

                  Nếp Hề Viễn sửng sốt, đẩy cửa xe bước ra, đón lấy ánh mắt tò mò nghiên cứu từ phía đối diện kia, nam nhân trước mắt có khuôn mặt đường hoàng lại mang chút mị hoặc, mái tóc màu vàng kim giống như những tơ vàng toát ra dưới ánh mặt trời.

                  Đàm Song Niên cảm thấy rất kỳ quái, căn nhà của tuy được mang ra cho thuê, nhưng là ở nơi khá xa xôi hẻo lánh, nên trừ bỏ hàng xóm láng giềng, rất ít khi thấy người ngoài xuất , huống chi người này lại chiếc xe thể thao đắt tiền, trang phục người tất cả đều là hàng hiệu.

                  Trước đó, Đàm Song Niên đứng từ xa quan sát, người này chỉ ngồi mình trong xe, nhưng lại nhìn lên kính chiếu hậu biết tự mình lẩm bẩm thầm cái gì, nhìn bộ dạng sáng sủa, khuôn mặt tuấn tú của ta, nếu phải là có vấn đề về thần kinh, như vậy vấn đề ở đâu?

                   Đàm Song Niên sinh sống ở đây cũng hai mươi mấy năm, cũng coi như là ma ở đây, có người gặp phải phiền toái, cảm thấy hẳn chính mình cũng nên có nghĩa vụ trợ giúp người khác.

                  “Tiên sinh, cần tôi giúp gì ?” Đàm Song Niên hỏi lại lần nữa, “Những địa danh ở đây đều tôi rất quen thuộc, nếu muốn tìm người hay bị lạc đường, tôi đều có thể giúp đỡ; xem, đây chính là nhà tôi”.

                  Đàm Song Niên tay trái vẫn xách túi rau củ vừa mua ở siêu thị về, tay phải chỉ về phía nhà trọ.

                  Nếp Hề Viễn nhìn theo tay Đàm Song Niên vừa chỉ, rốt cục cũng mở miệng : “Đây là nhà ?”

                  Đàm Song Niên gật đầu, “Đúng vậy, đây là nhà của tôi được mang ra cho thuê , tôi ở tầng bốn, là đến tìm người sao?”

                  Túi rau củ trong tay Đàm Song Niên là mua cho Đào Tử An, tự nhốt mình trong phòng vài ngày, tủ lạnh cũng sớm trống rỗng, ngay cả bình thuỷ tìm khắp nơi cũng được; Đàm Song Niên vừa vừa chuẩn bị rút điện thoại di động ra, mua nhiều thứ như vậy mình hẳn là thể mang lên cùng lúc được, nên chuẩn bị điện thoại kêu Đào Tử An xuống giúp tay.

                   Đàm Song Niên thấy Nếp Hề Viễn gật đầu, lập tức thân thiện hỏi: “ có bạn ở đây sao? Tên người đó là gì? Tôi nhất định giúp tìm được”.

                   "Tôi đến tìm Đào Tử An , Tôi tên là Nếp Hề Viễn, là tổng giám đốc công ty ấy làm việc. . . . . ."

                   Nếp Hề Viễn  vừa trả lời làm cho đại não Đàm Song Niên có trong nháy mắt đột nhiên trống rỗng, ngón tay bấm di động trở nên cứng ngắc, tay trái buông lỏng, túi rau củ đều rơi xuống mặt đất, “Ba” tiếng.

                  “ làm sao vậy?” Nếp Hề Viễn cảm thấy kỳ quái, trong đầu suy nghĩ chút về cái tên mình vừa nhắc đến, liền lập tức hiểu được: “ quen biết Đào Tử An?”

                   Nếp Hề Viễn đột nhiên thấy hoa mắt, chính là bị người đứng đối diện quyền đánh ngay vào mặt.

                   “Ngô!” Nếp Hề Viễn bị đánh lùi lại vài bước, tay ôm lấy mặt. ánh mắt khó hiểu nhìn về phía nam nhân đối diện, mới vừa rồi vẫn là người hảo tâm muốn giúp đỡ , trong nháy mắt liền trở thành bộ dạng hung thần ác sát, giống như chính mình thiếu nợ ta rất nhiều tiền, “Chết tiệt, uống lộn thuốc sao?”

                   Cho dù tính tình như vậy, cũng thể chịu được vô duyên vô cớ bị người quen biết đánh, từ khoé miệng truyền tới cảm giác đau đớn, Nếp Hề Viễn cắn răng cùng Đàm Song Niên giống như hai mãnh hổ đối diện nhau, mỗi bên đều trong tư thế sẵn sàng, hận thể lao tới xé xác đối phương.

                    Đàm Song Niên hừ lạnh tiếng: “Nếp Hề Viễn, đến đây làm gì?”

                    “ biết tên tôi?” Nếp Hề Viễn vừa nghe xong liền kinh ngạc.

                    “Hừ,  loại nam nhân lương tâm sớm bị chó tha như tôi lại cần phải biết đến hay sao? (T.T) Đàm Song Niên giật giật cổ tay, tức giận muốn quyền đánh thẳng vào người đứng đối diện kia.

                    Nếp Hề Viễn thu hồi nụ cười ôn hoà, cặp mắt trở nên sắc lạnh, “Nếu biết tôi, vì sao ra tay đánh người? "


                    “Bổn thiếu gia hôm nay cảm thấy khó chịu, tôi chính là khó chịu khi thấy người nào có tên ‘Nếp Hề Viễn’! tại có hai con đường để lựa chọn, thứ nhất, lập tức biến ngay khỏi tầm mắt của tôi; thứ hai, để tôi đánh trận rồi đá cho khuất mắt”.      

                    Mùi thuốc súng ngày càng đậm, Nếp Hề Viễn cũng bị kẻ đối diện này chọc giận, chính là vẫn luôn là người bình tĩnh, tự nhiên hiểu được nam nhân ở trước mắt này, ngay sau khi nghe đến tên ‘Đào Tử An’, thái độ bỗng nhiên thay đổi trăm tám mươi độ, khẳng định ta cùng Đào Tử An kia có mối quan hệ nào đó; tại trong lòng chỉ lửa giận ngất trời, càng hiểu vì sao chính mình rất muốn biết rốt cuộc nam nhân này cùng Đào Tử An có quan hệ như thế nào?


                   “ cùng Đào Tử An có quan hệ gì?” Vừa hỏi xong, lại giật nảy mình, vì lý do gì phải quan tâm đến vấn đề này?

                    Đàm Song Niên nhíu chặt hàng lông mày, trong lòng cân nhắc chút về câu hỏi vừa rồi, sau đó liền nở nụ cười lưu manh, “Tử An là người phụ nữ của tôi, cho nên tôi muốn nam nhân xa lạ tìm đến ấy, tôi khuyên nên sớm buông tha cho Đào Tử An, nên có ý tưởng với ấy!"

                    Cùng là nam nhân, Đàm Song Niên đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời của Nếp Hề Viễn, mặc kệ là biểu để ý hay ghen tuông, cũng để nam nhân từng vứt bỏ Đào Tử An này được dễ chịu!

                    Quả nhiên, Nếp Hề Viễn vừa nghe Đàm Song Niên trả lời, nội tâm lập tức chấn động, từ đáy lòng bỗng dâng lên cảm giác chua xót, trong nhất thời biết phải phản ứng ra sao, thậm chí cơn tức giận vừa mới bình ổn liền nổi lên, mãnh liệt hơn lúc trước nhanh chóng tra tấn .

                    Giống như nếu lao đến đấm vài quyền vào nam nhân này, lửa giận trong lòng cách nào dập tắt được; Nếp Hề Viễn luôn tao nhã, lịch tại lại giống con sư tử bị đánh thức, vận sức chuẩn bị tấn công, bàn tay sớm nắm chặt thành quyền, phải phát tiết, phải bóp chết kẻ tự xưng là nam nhân của Đào Tử An này


                    “Tử An, Tử An” có thể kêu tên thân mật như thế, phong độ lịch là cái gì, tất cả ném gặp quỷ !


                    Nếp Hề Viễn lúc này giống như cây cung vừa được bắn ra, nhanh chóng bước lại gần Đàm Song Niên, bỗng nhiên đứng sững lại khi nhìn thấy thân ảnh xinh đẹp phía dưới cầu thang.

                    Ngay sau đó là thanh thanh thuý cuồng dã rít gào: “Đàm Song Niên! mua rau củ nhưng lại đứng dưới lầu làm gì vậy? Em sắp chết đói, mà đồ ăn vẫn chưa thấy đâu là sao?”

                    Người xuất ở cầu thang chính là Đào Tử An, ngủ trưa vừa mới tỉnh dậy, nhìn thấy tờ giấy Đàm Song Niên để lại mua đồ ăn, vậy mà chờ lâu vẫn thấy trở lại, liền tự mình xuống lầu tìm, kết quả nhìn thấy Đàm Song Niên mua đồ ăn về nhưng vẫn đứng dưới chân cầu thang


                    Đào Tử An thân áo ngủ màu hồng nhạt, mái tóc hơi rối, vừa dứt lời liền xoay người bước , ai ngờ mới đến hai bước, đột nhiên dừng lại


                  . . . . . . Vừa mới thấy được ai? Người kia. . . . . . Là Nếp Hề Viễn?

                  Trước kia, Đào Tử An cùng Nếp Hề Viễn mỗi khi bị lạc nhau trong đám đông, luôn luôn có thể lập tức từ trong đám người mờ mịt mà tìm được Nếp Hề Viễn, giống như dù hai người ở cách nhau rất xa, Nếp Hề Viễn ở gần chính mình như vậy, luôn tươi cười ôn nhu với , khiến có cảm giác nụ cười ấy giống với bất kỳ người nào khác, nụ cười ấy giống như mang lại cho cả thế giới.

                   Đào Tử An dừng chân, thân hình cứng ngắc đứng dưới cầu thang, có thể cảm nhận được hai cặp mắt cùng hướng về phía mình, từ nhìn xuống, rồi lại từ dưới nhìn lên, đem mọi hành động của tất cả đều bỏ sót chi tiết


                  Trong lòng dần trở nên khẩn trương, chiếc áo ngủ này là do Nếp Hề Viễn tặng nhân ngày hai người kết hôn; sau khi trở về Đài Bắc vẫn ở lại nhà bạn bè, cho nên tránh được trận hoả hoạn đó, chiếc áo này cũng nằm trong số hành lý ít ỏi còn lại.

                  còn nhớ khi đó vẫn luôn mặc chiếc áo ngủ này chờ Nếp Hề Viễn về nhà, vẫn luôn làm bộ trách cứ ăn mặc quá đơn bạc.

                 Bọn họ khi ở cùng nhau, biết ai dấy lên ngọn lửa trước, nhưng những cảm giác ấm áp kia, khắc sâu trong trí nhớ của nàng. Đào Tử An nghĩ muốn quên nhưng bất lực, tình say đắm kia xâm nhập sâu vào tận xương tủy của nàng, làm cho nàng cả đời trầm mê, động lực để nàng sống sót  , cũng gần là dựa vào chút kí ức còn sót lại đó

                 biết bao nhiêu ngày đêm, dù là trong mộng, thân ảnh Nếp Hề Viễn dường như vẫn luôn ra ràng trước mắt Đào Tử An, nửa đêm bừng tỉnh, phát chỉ còn chính mình đẫm nước mắt.

                Đào Tử An liền cứ đứng sững tại chỗ lâu như thế , nam nhân phía sau nhìn thấy cũng trầm mặc đứng lên, ngay khắc kia, dường như cả thời gian đều bị ngưng kết.

                Đàm Song Niên bất động thanh sắc nhìn thoáng qua Đào Tử An, xem Nếp Hề Viễn hề tồn tại,tiến lại gần cởi áo khoác của chính mình khoác lên vai Đào Tử An, lại làm như vô cùng thân thiết nhéo nhéo mũi , giả bộ oán trách : “Sao lại chạy xuống lầu? lập tức quay lại, em có phải đói bụng hay ? Còn mặc ít áo như vậy, nếu như bị cảm làm sao bây giờ?”



    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Lạc Lạc
      Beta: Quảng Hằng


      Chương 3.2


      <img class="alignnone size-full wp-image-5595" title="ĐTE" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/08/c491te7.jpg" width="590" height="442" />


               Đào Tử An nháy mắt hơi chấn động, quả nhiên là cảnh còn người mất a! giờ nam nhân ở trước mắt những lời này cư nhiên thay đổi, Đào Tử An khẽ cụp mi mắt, làm cho người khác nhìn ra được đau thương của lúc này.

               “Đàm Song Niên, lên lầu trước ! Em thấy. . . . . Nếp tổng giám đốc đến đây, có lẽ là tới tìm em, em nghĩ Nếp tổng hẳn là có chuyện muốn ”.

                “Nếp tổng giám đốc?” Đàm Song Niên quay đầu nhìn thoáng qua Nếp Hề Viễn, hừ lạnh tiếng, ánh mắt tỏ ý khinh miệt, lập tức quay người vỗ vỗ vào đầu Đào Tử An, “Được, bé của cũng nghe; nhưng mà, kiên nhẫn của cũng có giới hạn, cho hai người tối đa là năm phút để chuyện”. Đàm Song Niên cố ý cất cao giọng khiến Nếp Hề Viễn cũng có thể nghe thấy, Đàm Song Niên hướng đến Đào Tử An xấu xa nhếch nhếch khoé miệng, ý muốn cùng phối hợp với .

                  Đào Tử An bất đắc dĩ gật đầu, “Được, đúng năm phút sau em lập tức lên lầu, lên trước giúp em chuẩn bị đồ ăn ! Em sắp đói chết rồi”.

                 “Tuân mệnh, chủ nhân!”. Đàm Song Niên cũng tiếp tục ở lại dây dưa, nhấc túi rau củ hướng phía cầu thang lên.

                 Kỳ Đàm Song Niên có thể chính là nam nhân thập toàn thập mĩ, chỉ có dung mạo khí suất hơn người, hơn nữa lại thân văn chương tài giỏi (?), tuỳ tiện buông mị nhãn cũng có thể khiến bất kì nữ nhân nào rơi vào tay giặc; tuy rằng thoạt nhìn bộ dạng có chút đứng đắn, nhưng đối với bằng hữu lại hết mình giúp đỡ.

                 Thế nhưng Đào Tử An đối với mị lực của Đàm Song Niên lại miễn dịch, đừng có chút rung động, hoàn toàn coi như chị em trong gia đình, những thế còn tỏ ra mình giống như tỷ tỷ!

                 Nhắc tới điểm ấy, Đàm Song Niên cảm thấy thất bại,. chỉ hai lần cố ý lấy lòng Đào Tử An, ai ngờ những hoàn toàn tiếp nhận, còn thẳng thắn cự tuyệt chút lưu luyến.

                 Đàm Song Niên cũng là người hào hoa, cũng tung hoành tình trường bấy lâu, giờ vất vả mới ra quyết tâm ở vạn bụi hoa chung thuỷ đoá, nhưng là đoá hoa dại này lại cố tình đối với chút để tâm.

       

                Đào Tử An từng với Đàm Song Niên: “ Chúng ta làm bằng hữu, tỷ muội, bạn thân, chỉ trừ làm tình nhân, như vậy em thấy thực hạnh phúc”.

       

                Có thể khiến người mình ra từ “Hạnh phúc”, đối với Đàm Song Niên mà , còn có cái gì quan trọng hơn? Bởi vây, đành mang tình của chính mình chôn sâu xuống đáy lòng, nguyện ở bên cạnh bảo hộ cho Đào Tử An, nghĩ chỉ cần có tâm, sớm muộn gì cũng khiến Đào Tử An cảm động, nhưng cho đến hôm nay xem ra sai lầm rồi.

                Nếp Hề Viễn chính là kình địch mà tuyệt đối thể xem thường.

                Đàm Song Niên trong lòng cảm thấy bất an, Đào Tử An và Nếp Hề Viễn lúc này ở hai phía đối diện, hai người chỉ cách nhau vài bước khoảng cách.                 

                Thời gian cứ từng chút từng chút trôi qua, hai người vẫn ai lời nào, cuối cùng vẫn là Đào Tử An thay đổi tư thế, dựa người vào chân cầu thang, lên tiếng trước, “Nếp tổng giám đốc, tôi. . . . . Bạn trai tôi chỉ cho tôi thời gian năm phút, tại hết hai phần ba thời gian, cho nên tại chỉ còn lại hai phút để chuyện, nếu muốn ở đây cùng tôi đấu mắt, tôi cũng vui lòng cùng tiêu hao hai phút còn lại”.

                Đào Tử An vừa dứt lời, Nếp Hề Viễn bỗng thấy đầu óc nóng dần lên, lập tức thốt ra: “Trở lại bên cạnh tôi”.

                Đào Tử An nháy mắt run lên, nghe được trong lời của Nếp Hề Viễn cảm thấy vừa sợ vừa giận.

                Trước tiên, thấy kinh ngạc khi nghe khẩu khí mang theo bá đạo từ Nếp Hề Viễn; ta giờ lấy tư cách gì lại đến cầu trở lại bên cạnh ?

                Đào Tử An khoé miệng bật ra tiếng cười lạnh, cả người tức giận đến phát run, “Nếp tổng giám đốc, tôi và còn quan hệ, vẫn là nên lập tức rời khỏi đây ”.

                vừa xoay người muốn , Nếp Hề Viễn vội vàng bước vượt lên phía trước, giữ chặt cánh tay Đào Tử An, ngữ khí dịu rất nhiều: “Thực xin lỗi, tha thứ cho tôi vì thất lễ! Đào tiểu thư, kỳ ý của tôi là. . . . . thỉnh trở lại làm việc tại khách sạn Kim Lợi”.   

                Đào Tử An đưa mắt nhìn bàn tay nắm chặt lấy cánh tay mình, rồi ngước lên nhìn khuôn mặt Nếp Hề Viễn, cảm giác được sức nóng từ bàn tay kia nhàng đụng chạm khiến toàn thân Đào Tử Hạ nháy mắt giống như sắp bốc hoả, chính là ngữ khí của vẫn lạnh băng như cũ: “Khách sạn Kim Lợi thiếu tôi cũng phá sản được, nếu như vậy tôi nghĩ tôi có lý do gì để trở về”.   

                “ có! Theo tôi điều tra, Đào tiểu thư từng tốt nghiệp đại học phía Tây nước Mĩ về chuyên ngành quản lý khách sạn, mà khách sạn của chúng tôi có thể phát triển mạnh được chính là cần những nhân tài như ”.


               Trái câu “Đào tiểu thư”, phải câu “Đào tiểu thư” khiến Đào Tử An cảm thấy thực khó chịu, bèn gạt tay Nếp Hề Viễn ra, “Nếp Hề Viễn, việc gì phải giả mù sa mưa* ( giả vờ hiểu??) điều tra tôi, tôi tốt nghiệp như thế nào còn cần phải điều tra sao? Hay cũng điều tra tôi về ba năm nay rồi đúng ? Nhìn thấy tôi phải sống khó khăn như vậy khiến thực hài lòng? Ba năm nay tôi chạy tới chạy lui rốt cuộc vẫn cùng Nếp gia thoát khỏi quan hệ, cuối cùng lại làm nhân viên có chức vụ thấp hèn nhất ở khách sạn của Nếp gia các người, có phải làm thấy vui vẻ hay ? tại thành công khi đến nhục mạ tôi, giờ có phải là lúc nên rời ? Còn nữa, thỉnh thu hồi thái độ làm như biết chuyện gì của , tôi vừa nghe thấy muốn nôn!”.

               Đào Tử An mang tất cả uỷ khuất trong lòng từ xưa đến nay hết thảy đều ra, bỗng nhiên cảm thấy thực thoải mái, quả nhiên, mắng chửi người cũng là phương pháp giải toả hiệu quả!

               Nếp Hề Viễn nhướn mày, tuy rằng sớm đoán được bọn họ chỉ đơn giản là có quen biết, hơn nữa còn từng phát sinh tình, tại xem ra, tình này vượt xa những gì tưởng tượng, Nếp Hề Viễn thở dài rồi : “Đào tiểu thư. . . . . tôi thực nhớ , tôi vì cảm thấy nghi hoặc, khoảng thời gian trước, trong điều tra về chúng ta, trừ bỏ bảy năm cùng theo học tại Đại học phía Tây, tôi cũng hề phát chúng ta có hay từng gặp mặt; tôi biết thực ra trí nhớ của tôi mất những chuyện gì từng xảy ra, tôi điều tra được sau khi Đào tiểu thư tốt nghiệp, có ở lại Mĩ thời gian mới rời ; đến cũng khéo, thời điểm rời , lại đúng lúc tôi xảy ra tai nạn xe cộ. . .”

               “Tai nạn xe cộ?” Mới nghe đến đó, Đào Tử An gần như muốn hét lên.

               “Đúng, nhưng là tai nạn xe cộ cũng nghiêm trọng lắm, tôi chỉ bị hôn mê ba ngày, người cũng bị gãy xương”. Nếp Hề Viễn cẩn thận nhìn biểu tình mặt Đào Tử An, “Tôi cũng hoài nghi sau lần tai nạn đó, trí nhớ của tôi có bị ảnh hưởng hay . Nhưng là khi tôi gọi điện thoại cho bác sĩ chữa trị, ông ta khẳng định cơ thể tôi hoàn toàn bình thưởng; tôi cũng cảm thấy chuyện đó là ngoài ý muốn, dù sao trừ bỏ kí ức về Đào tiểu thư, toàn bộ trí nhớ của tôi vẫn tồn tại, tôi thậm chí còn có thể hồi tưởng về chuyện tình cảm trước đây, cho nên, Đào tiểu thư, cho dù đối với tôi có bao nhiêu hiểu lầm, tôi đều thể giải thích, nhưng bù lại, nếu ngại có thể cho tôi biết, chúng ta trước kia phát sinh ra hiểu lầm như thế nào?”.

                “ có hiểu lầm!”. Đào Tử An thét chói tai; rất nhanh phủ định lại lời của Nếp Hề Viễn , trong lòng nghi hoặc càng sâu.

               “Chúng ta trong lúc đó có hiểu lầm. . . . .” ra là do Nếp Hề Viễn ngày đó xảy ra tai nạn xe cộ! Đó chẳng phải chính là lời giải thích, Nếp Hề Viễn ngày đó tới sân bay, kết quả lại xảy ra tai nạn? Nếu việc là như vậy, ba năm nay mọi oán hận cùng bao rối rắm trong lòng tất cả là vì cái gì? Nghĩ tới cũng thực buồn cười, vẫn tự đưa ra mọi lý do cho , thế nhưng tuyệt nghĩ đến cư nhiên gặp tai nạn đổ máu.

                Nếp Hề Viễn mất trí nhớ. . . . . . Nhưng chính là, vì lý do gì Nếp Hề Viễn chuyện gì cũng nhớ , nhưng lại hề nhớ đến tồn tại của ? Phải chăng đối với anhhoàn toàn   quan trọng, có thể cứ thế mà bỏ ?

                Nhìn biểu tình mặt Đào Tử An phức tạp, Nếp Hề Viễn trong lòng bất an, biết rốt cuộc nghĩ gì, hay hề tin tưởng lời của ? Nhưng là, dưới đáy lòng có thanh điên cuồng gào thét với chính mình, cho dù dùng phương pháp nào, phải mang bằng được Đào Tử An trở lại bên người.

                Vì thế, tiếp tục : “Đào tiểu thư, nếu lúc trước chúng ta có hiểu lầm, tôi muốn thay mặt Nguỵ quản lý tiếng xin lỗi vì hiểu lầm , tôi rất hy vọng quay lại khách sạn Kim Lợi làm việc, chúng tôi rất cần nhân tài như ”.

                “Tôi nghĩ. . . . .tôi cũng thích hợp làm việc nấu nướng phục vụ”. Đào Tử An vẫn như cũ bất vi sở động, “Năm phút cũng trôi qua rồi, Nếp tổng giám đốc, tôi nghĩ đến lúc tôi cần phải trở về!”.

                 xong, xoay người, phía sau lại tiếp tục truyền đến thanh giữ lại, “Đào tiểu thư, nếu lúc đó chúng ta có hiểu lầm, công việc mới ở khách sạn của là phụ trách phát triển khách sạn, nếu chúng ta lúc đó có hiểu lầm, cũng có thể nhân cơ hội này nhắc lại những kí ức trước đây, đem chuyện quá khứ làm thiệt thòi tất cả đòi lại , tôi nhất định lời oán hận, chỉ hy vọng có thể cho tôi thêm cơ hội. . . . .”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Lạc Lạc
      Beta: Quảng Hằng


      Chương 3.3

       
      <img class="alignnone size-full wp-image-5599" title="ĐTE" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/08/c491te8.jpg" width="590" height="442" />


               Bước chân của  Đào Tử An càng lúc càng nhanh, thẳng cho đến lối rẽ cầu thang, thanh phía sau dần dứt hẳn, liền ôm lấy ngực, dựa vào vách tường, tâm tình lâu vẫn thể hồi phục”.

                cảm thấy khẩn trương cùng khiếp sợ, ra ly biệt trước đây tất cả đều là hiểu lầm, là do Nếp Hề Viễn gặp tai nạn xe cộ mất trí nhớ; Đào Tử An cho tới bây giờ đều cảm thấy cuộc sống của mình giống như vở kịch, lên bốn tuổi cha mẹ qua đời, đến lúc gặp được Bạch mã hoàng tử là Nếp Hề Viễn, cuối cùng sau này gặp lại, mọi hiểu lầm trước kia cư nhiên lại do mất trí nhớ.

                Rốt cuộc ông trời còn muốn trêu cợt đến bao giờ nữa đây? Có ai đến cho , bảo rốt cuộc nên làm như thế nào? Cứ như vậy tin vào lời của Nếp Hề Viễn mà tha thứ cho ta? Hay là nếu hai người ly hôn, lại mất trí nhớ về , bọn họ nên đường ai nấy , từ nay về sau còn liên quan?

                khó lựa chọn trong tình huống tại (?), ngay cả lúc trước lựa chọn có hay đáp ứng cầu của cha Nếp Hề Viễn, Đào Tử An liền vẫn nghĩ cùng Nếp Hề Viễn cao chạy xa bay; lựa chọn vẫn thường chỉ trong nháy mắt.

               thể phủ nhận chính mình vẫn còn rất Nếp Hề Viễn, vừa mới nghe xảy ra tai nạn giao thông, ngay lập tức giật mình cùng đau lòng. . . . Hai cảm giác song song khiến cảm thấy mọi ký ức trước kia giống như mới vừa xảy ra, e rằng chỉ cần Nếp Hề Viễn dang tay, lập tức mềm lòng.

              Đào Tử An mực cố gắng trấn định, tự với chính mình phải kiên cường, thể lộ ra trước mặt Nếp Hề Viễn dù chỉ là tia tình cảm say đắm, bằng chính là khinh thường chính mình; nghĩ, nghĩ, ủ rũ hướng về phía lầu ba, còn chưa gõ cửa,Đàm Song Niên mở cửa. Đào Tử An sửng sốt, bàn tay vẫn còn đặt chuông cửa.

       

              *************


       

             “Uy?” Đào Tử An ngạc nhiên nhấc máy, màn hình là dãy số xa lạ, “Xin chào, tôi là Đào Tử An, xin hỏi ai vậy?”.

       

              “Xin chào, Đào tiểu thư” Bên kia đầu dây vang lên thanh xa lạ, khô khan, phảng phất giọng có chút sinh khí: “Tôi là trợ lý tổng giám đốc khách sạn Kim Lợi, Lí Kì”.

             “Vâng. . . . .” Trong lúc nhất thời ĐàoTử An kịp phản ứng: “Xin hỏi gọi là có việc gì?”

         Nàng nghĩ nghĩ, khách sạn lớn Kim Lợi khi nào có thêm chức vị "trợ lý Tổng giám đốc " này ?

       

               “Tôi đại diện cho công ty gọi điện thoại thông báo cho , còn chưa xin phép cấp tự ý nghỉ qua mười lăm ngày làm, cũng đệ đơn xin từ chức, căn cứ vào hợp đồng ký với khách sạn chúng tôi, cần đến gặp quản lý khách sạn giải thích toàn bộ, cũng bổ sung lượng công việc trong khi nghỉ; nếu đúng hạn trở lại làm việc, chúng tôi đành phải căn cứ quy định của pháp luật, tiến hành khởi tố , bởi vì trong bản hợp đồng mà kí kết với chúng tôi là năm năm. . . . . .”

                Đào Tử An đầu “ong” lên chút liền tỉnh ngộ, hơn nữa cũng hiểu được người vừa gọi điện thoại chính là do ai ra lệnh.

                nghiến răng nghiến lợi mà mắng, Nếp Hề Viễn, con hồ ly giảo hoạt! Vì muốn làm cho tôi trở lại bên cạnh , cư nhiên lại sử dụng chiêu này! Thế nhưng còn dám ở trước mặt mình mất trí nhớ! Hết thảy đều là gạt người! Chết tiệt, vậy mà còn tin lời dối của con hồ ly tên Nếp Hề Viễn này! (Ôi, hồ ly *chết cười*) Hay cho , Nếp Hề Viễn, phải mất trí nhớ hay sao? Nếu như vậy, cũng nên tương kế tựu kế, trở lại bên cạnh Nếp Hề Viễn như ta mong muốn, đem mọi uỷ khuất trong quá khứ hết thảy đều đòi lại! Hừ!

                Đào Tử An thở phì phì, nắm chặt di động trong tay, nghiến răng nghiến lợi rốt cục phun ra vài câu: “Tôi, sáng ngày mai, liền, quay về, khách sạn, giải thích”.

                 Tiếp sau đó “Ba” tiếng ngắt máy di động, Lí Kì cầm điện thoại sửng sốt lát, có chút dở khóc dở cười.

               Mới vừa rồi, Lí Kì nhận được điện thoại của Nếp Hề Viễn, chỉ thị cho gọi cho nữ nhân viên nhìn lén Nếp Hề Viễn tắm rửa hôm đó, tìm cách khiến cho quay lại làm việc.

        Như vậy, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Cho dù Lí Kì cũng phải người có lòng hiếu kỳ, tò mò, nhưng tại vẫn nhận ra trong chuyện này có tia bất thường.

               Lí Kì thở dài, hy vọng là đa tâm, Nếp Hề Viễn hẳn phải người đứng núi này trông núi nọ ? Bằng như thế nào lại làm việc cùng người đó?

               Sáng sớm hôm sau, khi trời còn chưa hừng đông, Đào Tử An rời giường rửa mặt, đem toàn bộ quần áo trong tủ mang ra mặc thử, nhưng chính là có thử thử lại, cũng chỉ có mấy bộ kia, căn bản hoàn toàn có cơ hội đắc tuyển.

       

              Cuối cùng, bất đắc dĩ lựa chọn bộ trang phục màu trắng khá bảo thủ, trang điểm nhàng, vừa lòng nhìn vào gương, tự cổ vũ cho chính mình.

               Cố lên nào, Đào Tử An! Trải qua cả đêm lo lắng, ngày hôm nay tâm tình của tốt, trước kia nghĩ nhìn lại Nếp Hề Viễn bởi hận ta ruồng bỏ ! Rốt cuộc, hận vẫn cứ hận, nhưng chỉ mình biết, mình vẫn còn rất Nếp Hề Viễn, điểm này phủ nhận, cũng cách nào thay đổi.

              Nếu tại Nếp Hề Viễn xuất trước mắt , còn tỏ ý muốn trở lại bên cạnh , vậy lý do gì phải từ chối? Dù sao cha Nếp Hề Viễn cũng ở Đài Bắc, như vậy cũng thể ngăn đối với Nếp Hề Viễn. . . . . hắc hắc, hạ độc thủ.

       

              Đào Tử An tự nhận chính mình chẳng phải người có tấm lòng thiện lương, có cừu oán tất báo, thể làm nữ nhân yếu đuối, hậu thuẫn lớn nhất của chính là lòng kiên cường.

             suy nghĩ cả đêm nên dùng cách gì đối phó Nếp Hề Viễn, kết luận chính là, phải ăn miếng trả miếng! Quá khứ, Nếp Hề Viễn vô tình mà ruồng bỏ ,như vậy tại muốn nghĩ biện pháp khiến Nếp Hề Viễn thương , dụ dỗ ta lên giường, sau đó lại hung hăng vứt bỏ ta giống như năm đó!

              Đào Tử An bất giác thở dài, kỳ chính cũng phải thừa nhận dùng phương pháp này quá ngây thơ, chính là cái đầu của vốn linh hoạt, sáng suốt, khi gặp tên Nếp Hề Viễn hỗn đản kia lại càng thêm mơ hồ; đây chính là biện pháp duy nhất mà suy nghĩ cả đêm để có thể trở lại bên cạnh ta, hung hăng giáo huấn ta trận, quả trừ bỏ kế này, nghĩ ra thủ đoạn nào khác để trả thù”

               Dù sao, tâm ý Đào Tử An quyết, cho dù Nếp Hề Viễn mất trí nhớ là hay giả vờ, cũng tin, nam nhân đối với việc tự nguyện ngả vào lòng mình mà vẫn loạn, trừ phi là Liễu Hạ Huệ. . . . .

                Trong lúc bị người ta so sánh với “Liễu Hạ Huệ”, Nếp Hề Viễn ngồi trong văn phòng đột nhiên hắt xì cái, Nếp Hề Viễn ngẩng đầu hướng Lí Kì , ý bảo ta tiếp tục công tác báo cáo .

                “Kết quả báo cáo quý này từ phòng tài vụ tôi xem xong, số lượng khách coi như ổn định, nhưng là chúng ta vẫn cần thu hút nhiều khách hàng mới, doanh thu quý này so với năm trước có tăng lên, nhưng là vẫn đáng kể. . . . .”

       

                 “Từ từ” Nếp Hề Viễn cắt ngang lời của Lí Kì, như là nghĩ đến vấn đề gì đó, quay đầu suy nghĩ lúc, sau đó : “Ngày hôm qua phân phó gọi điện thoại cho Đào tiểu thư, gọi?”

           nghĩ tới Nếp Hề Viễn đột nhiên hỏi đến vấn đề này, Lí Kì ngẩn người rồi lập tức gật đầu, “Tổng giám đốc, ngày hôm qua cũng hỏi tôi để xác nhận, tại tôi có thể khẳng định lại lần nữa, tôi gọi điện, hơn nữa. . . . .”

                 Lí Kì nhìn đến bộ dạng há hốc mồm của Nếp Hề Viễn, chỉ biết người đối diện xem ra nghe thấy, vì thế tiếp tục : “Hơn nữa, Đào Tử An tiểu thư trả lời tôi ngày hôm sau làm”.

       

                Nếp Hề Viễn có chút lo lắng “Nhưng mà tại tại sao vẫn thấy Đào tiểu thư thông báo đến?”.

               Lí Kì thiếu chút liền ngửa mặt kêu trời, thể tin đây là tổng giám đốc ở trước mắt mình, người vẫn luôn làm việc hết sức nghiêm túc, “Tổng giám đốc, Đào tiểu thư hôm nay làm trước hết phải hướng quản lý giải thích lý do nghỉ mà xin phép, sau đó cũng đến nơi ấy làm việc, đến chỗ báo danh, cũng cần đến văn phòng tổng giám đốc”.

               Lí Kì kiên nhẫn giải thích nghi vấn của Nếp Hề Viễn, tuy rằng chưa từng qua, nhưng ít nhất cũng từng nghe loại bệnh trạng, mà lúc này bệnh trạng đó được biểu người Nếp Hề Viễn.

       

              Chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết, những người mắc bệnh tương tư chỉ số thông minh đều là số sao?

               “ ấy chẳng phải do Nguỵ Di Nhiên phân phó làm quản gia cho tôi hay sao? Chẳng lẽ tại cần đến văn phòng tôi giải thích? bây giờ đến bộ phận quản lý tìm hiểu xem sao lại thế này! Trong vòng mười phút, nếu tôi thấy Đào tiểu thư đến, tôi nghĩ cũng muốn thấy nữa”. Bàn tay to vừa vung lên, Lí Kì bất đắc dĩ xoay người nhanh chóng đến bộ phận quản lý.

              Lúc Lí Kì tìm thấy Đào Tử An, từ bộ phận quản lý ra, cúi đầu nhìn đồng hồ, tìm giống như tìm được báu vật, đợi Đào Tử An mở miệng, vội nắm lấy tay chạy vội đến thang máy giành cho tổng giám đốc.

       

              “Uy, . . ..  .A! là trợ lý gì đó phải ?” Đào Tử An bị Lí Kì đường lôi kéo đến thang máy, nhìn ta thấy vài phần quen mắt, liền nhớ tới chính là nam nhân ngày đó đứng trong phòng Nếp Hề Viễn, nếu đoán sai, đây chính là người hôm qua gọi điện cho ”.

               “ muốn đưa tôi đâu?” Đào Tử An cầm lấy tay chính mình.

      Lí Kì lúc này mới phát là mình thất lễ, mặt bỗng chốc nóng ran, cho tới bây giờ chưa từng quá thân cận với nữ nhân nào, cho dù nữ nhân tại phải là gì của Nếp Hề Viễn, nhưng là có thể thấy được đối với Nếp Hề Viễn có vị trí rất quan trọng, Lí Kì đỏ mặt giải thích: “Đối,. . . . . . .thực xin lỗi, Đào tiểu thư, tôi nhất thời tình thế cấp bách, quên mất rằng nam nữ thụ thụ bất thân”.

       

                “Phốc!” Vừa nghe Lí Kì giải thích, Đào Tử An lập tức nở nụ cười, nam nhân kia là người cổ đại hay sao? Bây giờ là thời đại nào, vẫn còn nam nữ thụ thụ bất thân, chỉ là nắm tay mà thôi,mặt cũng cần đỏ như vậy chứ?

                Xem ta ngây thơ thanh minh, Đào cảm thấy có chút thiện cảm, “Lí Kì, Lí trợ lý sao? Yên tâm, chỉ là nắm tay của tôi, cũng cần phụ trách; hơn nữa, tôi là người từng ly hôn, cần câu nệ tiểu tiết, cần quá để ý”.

               “. . . . .”Lí Kì kinh ngạc trừng lớn mắt; Đào Tử An cư nhiên ly hôn! Chuyện này, tổng giám đốc có biết hay ?”  

               Lúc này, Lí Kì lại đem Đào Tử An cẩn thận đánh giá phen, tuy rằng nghe như vậy giống như nữ nhân lễ phép, nhưng là trong lòng lại khỏi có chút thổn thức, lấy ánh mắt của nam nhân nhận xét, thể nghĩ Đào Tử An là mỹ nhân.

       

               diện mạo bình thường, tóc cột cẩn thận, mặt tròn tròn, xem ra chỉ khi cười có chút đáng , có lẽ do khuôn mặt của khá đầy đặn; cái duy nhất đáng giá thưởng thức chính là cặp mắt to tròn lúng liếng kia, làm cho người khác nhịn được trong lòng có ý nghĩ muốn thân cận.

                Chỉ thấy Đào Tử An nhìn cười, nụ cười ấm áp


                Nhìn đến đây, Lí Kì cũng có thể hiểu được chút, vì lý do gì Nếp Hề Viễn đối với Đào Tử An có vài phần kính trọng, người của nữ nhân này biểu lộ hai chữ “Chân thành”, giống với nữ nhân khác kiêu căng giả dối, kiêu ngạo, chính là tự nhiên như vậy, làm người ta rất muốn gần gũi.

            Nam nhân vẫn thường muốn chọn những nữ nhân như vậy để kết hôn, nhưng mà vì cái gì chồng trước của Đào Tử An lại vứt bỏ ?

               Lí Kì muốn mở miệng hỏi, cũng vừa lúc thang máy đến nơi; mà vẫn hề biết, tất cả động tác cùng biểu tình của trong thang máy đều rơi vào đôi mắt của người nào đó, cũng biết, chờ đợi phía trước chính là cơn cuồng phong giận dữ.



    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Lạc Lạc
      Beta: Quảng Hằng


      Chương 4.1

                  Tiếng gõ cửa từ bên ngoài văn phòng, từ bên trong truyền đến thanh lạnh như băng của Nếp Hề Viễn, Lí Kì trong lòng có chút cảnh giác, nghe giọng này, xem ra tâm tình tốt.          

                   Lí Kì Đào Tử An tạm thời chờ ở bên ngoài lát, mình vào văn phòng, đầu tiên mắt liền nhìn vào Nếp Hề Viễn bộ dạng lạnh lùng, đáy mắt mang theo ý tứ trào phúng, có chút buồn bực đón lấy ánh mắt kia, : “Tổng giám đốc, Đào tiểu thư tới”.          

                  “Ừm” Nếp Hề Viễn thản nhiên đáp, “Lí trợ lý”.  

                  Trong tâm của Lí Kì gào thét, Nếp Hề Viễn mỗi lần xưng hô như vậy với đều cho thấy sắp phải gánh chịu lấy cực khổ. 

                  “ vừa rồi ở thang mấy gì với Đào tiểu thư?” Nếp Hề Viễn hảo tâm nhắc nhở .


                  Lí Kì vẻ mặt mờ mịt, nghĩ, chính mình còn có làm cái gì nha? Chính là chỉ cùng Đào tiểu thư chuyện vài câu mà thôi.

                  lặng lẽ dò xét biểu tình mặt Nếp Hề Viễn, lắc lắc đầu tỏ vẻ biết, đáy lòng hò hét, thỉnh tổng giám đốc đại nhân minh xét.


                 Nếp Hề Viễn biểu tình càng thêm lãnh khốc đứng lên, cau mày, gập lại văn kiện tay, nhấn mạnh thanh : “ Tôi vừa thị sát thấy, ràng rành mạch vì chuyện gì lôi kéo cánh tay Đào Tử An?”


                 Làm ơn ! Lí Kì thầm kêu gào, chẳng phải lão bản đại nhân vội vã muốn gặp Đào Tử An sao? vì tình thế cấp bách mới kéo tay Đào Tử An.


                 Người này vì việc này mà ghen tị ? Nam nhân khi rơi vào tình quả nhiên thể lý!


                Lí Kì mặc dù cảm thấy thực uỷ khuất nhưng cũng dám thẳng, chỉ có thể cố gắng giải thích: “Tôi nhất thời tình thế cấp bách mới chú ý, nhưng là tạ tội cùng Đào tiểu thư, ấy . . . . . .”


                “ ấy cái gì?” Nếp Hề Viễn nhướng mi tỏ vẻ rất hứng thú.


                Lí Kì ngậm lại miệng, trong lòng bồn chồn, biết nên hay nên đem chuyện Đào Tử An từng ly hôn cho Nếp Hề Viễn, nếu Nếp Hề Viễn sớm biết rằng Đào Tử An ly hôn, tại có việc gì, nhưng nếu ta biết, ra có thể khiến Nếp Hề Viễn thấy xấu hổ; chính là nếu như biết, mà tại , tương lai lại bị trách cứ biết chuyện mà báo!”.


                cũng được, cũng được, Lí Kì có chút tiến thoái lưỡng nan, thực là rất khó khăn.


                Nếp Hề Viễn chờ đến mất kiên nhẫn, “Như thế nào? Hai người vừa chuyện gì?Trái tim của Lí Kì đảo lộn, biết nên làm thế nào cho đúng, thế nhưng quyết định mang chuyện Đào Tử An ly hôn giấu , đáp: “Đào tiểu thư ấy cũng để bụng cử chỉ vô tình của tôi, cũng khuyên tôi cần quá để ý chuyện vừa rồi”.


                “Nếu thực là như vậy, đương nhiên là thể tốt hơn”. Nếp Hề Viễn bán tín bán nghi quét mắt qua người Lí Kì, cũng nhìn ra dối,cũng phân phó Lí Kì kêu Đào Tử An vào.

                Lí Kì nhàng thở ra, trở ra ngoài cửa gọi Đào Tử An vào.


                Đào Tử An sau khi vào văn phòng, Lí Kì trầm tư đứng lên, xem ra Nếp Hề Viễn thực để ý này này, có lẽ tại lâm vào tình cảm cũng quá sâu, nhưng nếu Đào Tử An về sau ở bên cạnh Nếp Hề Viễn, có thể có rất nhiều việc thể trước xảy ra.


               Lí Kì lo sợ bất an đứng lên, thứ nhất thể trơ mắt nhìn Nếp Hề Viễn lún sâu xuống đoạn tình cảm này, Đào Tử An có tư cách làm con dâu Nếp gia; Thứ hai, có người tuyệt đối cho phép Nếp Hề Viễn làm chuyện xằng bậy.


               Xem ra, có lẽ cần thông báo với người nào đó về tình huống ở đây.


               Đào Tử An vào văn phòng Nếp Hề Viễn, đứng ở cửa do dự hồi, nhìn Nếp Hề Viễn ngồi bàn làm việc, còn nhìn thấy chồng văn kiện bàn, hoảng hốt giống như thời gian trước kia khi bọn họ vẫn ở cùng chỗ.


               vẫn luôn tràn ngập ái mộ mỗi khi nhìn thấy Nếp Hề Viễn ngồi trong thư phòng làm việc, cũng giống như bây giờ, im lặng đứng góc, tiếng động đứng nhìn .

              Giống như là nhìn đủ, giống như chỉ cái liếc mắt cả người liền tràn ngập lực, tình tưởng như vô tận kia tầng tầng lớp lớp quanh quẩn chung quanh bọn họ, làm cho mỗi người bọn họ đều rơi vào trong tay đối phương, hai thân thể chung thuỷ giao hoà cùng chỗ.


               Đào Tử An luôn nghĩ tình của bọn họ là vĩnh hằng, vĩnh viễn bao giờ tách ra, chính là . . . . . . tại xem ra, mỗi người bọn họ đều thể trở lai quá khứ; thậm chí giờ người chồng trước này còn nhớ vợ cũ của ta.


              Đào Tử An giờ khắc này trong lòng có chút yên, Nếp Hề Viễn ở đối diện lại càng rối rắm, kỳ khi Đào Tử An vào văn phòng, giả vờ như xem tư liệu văn kiện, nhưng rốt cuộc bên trong có viết cái gì, chữ cũng để vào đầu, chỉ có thể cảm nhận được ánh mắt Đào Tử An cũng rơi người chính mình.


              cũng   vì lý do như vậy mà tức giận mà ngược lại, lại cảm thấy thực an tâm, giống như ở trước kia bọn họ trong lúc đó cũng ở vào cảnh tượng như vậy.

              Nếp Hề Viễn biết, bọn họ nhất định từng có quan hệ với nhau trong quá khứ; nhưng dám động trước, sợ chỉ cái nhíu mày, lại đánh vỡ yên lặng diễn ra.

              Loại cảm giác này tốt! Cũng lâu!


             Có lẽ Đào Tử An cảm thấy có chút mệt, lên tiếng đến bên ghế sô pha ngồi xuống, muốn quấy rầy Nếp Hề Viễn làm việc, đây là xuất phát từ thói quen trong quá khứ và cũng là công việc phải làm tại.


             Trước khi đến, quản lý bộ phận nhân phân phó công việc mới cho , tại là nhân viên phục vụ mới của khách sạn, công việc chủ yếu chính là phụ trách chăm lo sinh hoạt hàng ngày của Nếp Hề Viễn, đồng thời phối hợp với công việc của .


             cách khác, quản qia hai mươi tư giờ phải ở cạnh Nếp Hề Viễn, công việc cụ thể chính là do Nếp Hề Viễn chỉ thị.


            Nhưng như vậy cũng tốt, Đào Tử An nhếch môi đắc ý nở nụ cười, tin cứ như vậy hai mươi tư giờ đều ở bên cạnh, Nếp Hề Viễn mất trí nhớ kia còn thương ?


              Nghe theo khoa học nghiên cứu, người thương người là bởi vì lúc đó cả hai người đều sinh ra sóng điện từ tần suất giống nhau hấp dẫn đối phương; Đào Tử An tin, người mất trí nhớ, tần suất sóng điện từ trong cơ thể cũng rối loạn? Nếu trước kia nhau như vậy, nắm chắc Nếp Hề Viễn có thể thương !

              Càng nghĩ, Đào Tử An càng đắc ý. . . . . . dần ngủ thiếp !

       

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Lạc Lạc
      Beta: Quảng Hằng



      <img class="alignnone size-full wp-image-5848" title="16" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/08/164.jpg" width="237" height="300" />


      Chương 4.2

             Bởi đêm qua Đào Tử An vì nghĩ cách trả thù Nếp Hề Viễn, cơ hồ đêm chợp mắt, ngày hôm sau trời còn chưa hừng đông, liền rời khỏi giường; ngồi dựa vào ghế sô pha, nhắm mắt lại nghĩ ngợi hồi, cảm giác thực thoải mái khiến mí mắt ngày càng nặng trĩu, Đào Tử An ở ngay trước mặt lão bản ngủ giấc.


              Nếp Hề Viễn từ đầu đến cuối đều cúi đầu, thẳng tới khi từ ghế sô pha truyền tới tiếng ngáy của Đào Tử An, buồn cười tới, nhìn Đào Tử An ôm gối ngủ ghế sô pha, vẻ mặt mang hương vị ngọt ngào, ngay cả nước miếng cũng rất nhanh chảy ra.


              Nếp Hề Viễn khỏi mỉm cười, cởi áo Comple khoác lên người , nhìn thấy Đào Tử An ngon giấc, cũng tự chủ cảm thấy loại cảm giác gọi là “Thoả mãn”, chính là tràn đầy nội tâm của .


             biết nhìn qua bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, Nếp Hề Viễn lấy lại tinh thần, ra mở cửa, Lí Kì lập tức giật mình khi thấy .


             “Tổng giám đốc. . . . . .”


             “Suỵt!” Nếp Hề Viễn đưa ngón trỏ lên miệng, ý bảo Lí Kì giọng lại, Lí Kì nhìn ra phía sau, bỗng chốc giật mình!


              Đào Tử An kia tại sao lại ở trong văn phòng tổng giám đốc mà ngủ tới chảy nước miếng!


             “Có việc gì sao?”


              “Ách. . . . . Cái kia. . . . .” Lí Kì thấy Nếp Hề Viễn liền hạ giọng, “Tổng giám đốc, người phụ trách tập đoàn Dương Quang đến đàm phán hợp tác song phương, nhưng đợi định đoạt”.


             “Được, tôi biết, mời bọn họ đến phòng họp, tôi lập tức qua đó, ngoài ra kêu bí thư. . . . , hay là , đem tất cả tư liệu tới phòng họp, văn phòng cho phép của tôi, bất luận kẻ nào cũng được phép vào”.


              Lí Kì thở dài, “Được”.


             ngày quả trôi qua rất nhanh, có người có thể kết thúc xong ba hội nghị, xem xong tập văn kiện lớn trước khi trời tối; Có người ăn no lại ngủ sau giấc tỉnh lại, cũng ngạc nhiên phát bầu trời tối đen.


             Hai người kia, chính là Nếp Hề Viễn và Đào Tử An.

             Khi Đào Tử An tỉnh lại, Nếp Hề Viễn cũng có phát , chậm rãi ngồi dậy, có chút mờ mịt hết nhìn Đông lại nhìn Tây, nhất thời nghĩ ra chính mình ở nơi nào, tới lúc nhìn đến Nếp Hề Viễn, lúc này mới nhớ, vẫn ở trong phòng tổng giám đốc.


              Chính là, như thế nào lại ngủ? Hơn nữa Nếp Hề Viễn cũng có đánh thức ! Chẳng lẽ cứ như vậy, mực tập trung xử lý công việc?


              Đào Tử An nhìn quần áo người Nếp Hề Viễn, trong lòng ít nhiều băn khoăn, vì thế tự nhiên cầm áo khoác Nếp Hề Viễn vừa phủ lên người mình, ngữ khí dịu dàng động lòng người giống như khi bọn họ cùng ở chỗ: “Nếp Hề Viễn, cần làm việc đến quên ăn cơm chứ?”.


              Nghe được những lời tưởng như xa lạ mà lại quen thuộc kia, Nếp Hề Viễn trong lòng nóng lên, nhưng lại nỉ non mềm mại gọi: “Tử An. . . . .”      

              Đào Tử An đứng phía sau Nếp Hề Viễn, hai tay còn khoát lên bờ vai của , bỗng nhiên muốn ôm choàng lấy vai , vô luận khóc lóc kể lể những điều uỷ khuất, vẫn là chỉ lẳng lặng ôm cũng nhau ở chỗ, hoài niệm quá khứ; nhưng mà, giờ khắc này, Đào Tử An thề phải câu dẫn Nếp Hề Viễn thế nhưng lại có dũng khí, bụng cũng biết xấu hổ réo lên tiếng “”Ùng ục” như biểu tình.


              Đào Tử An xấu hổ rút tay lại, giọng điệu thay đổi: “Thực xin lỗi, Nếp tổng giám đốc, tôi cư nhiên cẩn thận lại ngủ quên, có thể trừ lương của tôi, nhưng tôi cam đoan đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.

              “Tử An”, Nếp Hề Viễn thở dài, có thói quen thấy Đào Tử An đột nhiên giữ khoảng cách, “Em ở trước mặt tôi cần quá câu nệ, trước kia chúng ta ở chung như thế nào, tại giữ nguyên như vậy ; tôi cảm thấy . .. . . . . em ở bên cạnh tôi khiến tôi thực an tâm”.


               Trước kia bọn họ ở chung như thế nào? Khi cùng xem TV, kề cận sát bên , ngồi đùi ăn nho; Khi làm việc, im lặng ngồi bên cạnh, ngẩng đầu nhìn bộ dạng , lại cúi đầu ngây ngô cười.


                Tình cảm hạnh phúc chính là để vợ chồng bọn họ lúc đó, chính là bây giờ bọn họ cái gì cũng phải.


                Đào Tử An dám lộ ra tia tình cảm say đắm, cúi đầu xuống : “Nếp tổng giám đốc, có muốn ăn cơm ? Tôi phân phó nhà bếp chuẩn bị bữa tối cho ”.


                 “Tử An, em về sau là quản gia của tôi, cho nên em gọi tôi là Hề Viễn được rồi”.


                 “Tôi chưa bao giờ gọi tên như vậy”. Lời Đào Tử An chính là .


                 “Vậy sao?” Nếp Hề Viễn giảo hoạt cười, vậy trước kia em hay gọi tôi là gì?”


                  “Nếp Hề Viễn” Đào Tử An lớn tiếng trả lời, lúc này mới kinh ngạc phát mình mắc mưu, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy bộ dạng Nếp Hề Viễn với ánh mắt đắc ý.


                  “Tốt, vậy em từ nay về sau gọi tôi là Nếp Hề Viễn” Nếp Hề Viễn e sợ Đào Tử An đổi ý, nghiêm mặt lại : “Đây là mệnh lệnh! Em xuống phân phó nhà bếp làm điểm tâm mang lại đây cho tôi”.


                   “. . . . . Được”.


                 Đào Tử An vẻ mặt tình nguyện rời , lưu lại Nếp Hề Viễn phía sau đắc ý cười to.


                 Nếp Hề Viễn thích ăn những gì? Đào Tử An tất nhiên ràng! nhau bốn năm, vợ chồng nửa năm, thường làm cho món cá nheo hấp cùng bài cốt đường dấm chua.

                 Những đồ ăn này là Nếp Hề Viễn thích nhất, vì thế Đào Tử An luyện tập rất nhiều lần, mỗi lần Nếp Hề Viễn ăn lại lần tán dương tài nghệ của .


                Đồ ăn Đào Tử An phân phó nhà bếp làm chính là hai món ăn đó, mặt khác còn thêm ít rau xanh Nếp Hề Viễn bình thường vẫn thích ăn.


                Nếp Hề Viễn mang vẻ mặt tin nổi khi nhìn thấy bàn thức ăn, trong lòng kỳ quái, “Tử An, em sao biết tôi thích ăn những món này?”.


               Đào Tử An bình tĩnh trả lời: “Đoán”.


               “Vậy à? Em lợi hại nha, xem ra quả rất thích hợp làm quản gia cho tôi”.


               Nếp Hề Viễn cầm đũa gắp miếng thịt bò, đưa lên miệng ăn, mới nhai hai miếng liền nhíu mày, lại gắp khối bài cốt đường ấm chua, được hai miếng liền buông đũa.


              “Tại sao ăn?” Đào Tử An cảm thấy kỳ quái, đây chẳng phải món Nếp Hề Viễn thích ăn nhất sao?


               “Hương vị đúng” Nếp Hề Viễn nét mặt tỏ vẻ buồn khổ :


               “ đúng chỗ nào?” Đào Tử An tin.

               “ tin em lại đây nếm thử”.


               Nếp Hề Viễn đưa đũa của mình cho Đào Tử An, Đào Tử An nghĩ nhiều liền tiếp nhận; gắp khối thịt bò đưa lên miệng.


              “Rất ngon nha! đúng chỗ nào?”


              Nếp Hề Viễn nhịn cười, ý đồ của chính là muốn cho Đào Tử An cùng ăn cơm; “Tôi cuối cùng cảm thấy cảm giác khi ăn trước kia cùng bây giờ giống nhau, giống như thiếu vị gì đó”.


             Đào Tử An bĩu môi, “Vị gì đó? Chẳng qua là người bất đồng mà thôi”


             “Đúng, đúng! Chính là cùng người bất đồng, mới cảm giác hương vị bất đồng”


             Nếp Hề Viễn có chút đồng ý : “Điều em , quả cũng kỳ quái, tôi cư nhiên lại quên trước kia từng nếm qua bài cốt đường dấm chua ngon nhất do ai đó làm, nhưng là tôi vẫn còn nhớ hương vị, ngọt mà thấy béo ngậy, hương vị ngọt ngào ngon miệng, lại có cảm giác thực hạnh phúc”.


             Đào Tử An có trả lời. cầm lấy đôi đũa của Nếp Hề Viễn thấy có gì đó ổn vì thế liền trả lại: “Cái kia. . . . . Đôi đũa này tôi dùng qua, bằng tôi đổi cho đôi đũa mới”.


              “ sao đâu, tôi ngại” Nếp Hề Viễn trong lòng vui mừng rạo rực tiếp nhận đôi đũa, nhìn bộ dạng khiếp sợ của Đào Tử An nhìn lên bàn ăn, “Tử An, em cũng lấy bộ bát đũa cùng tôi ăn !”


              “ cần, tôi chờ tan tầm rồi về nhà ăn sau” Đào Tử An cự tuyệt.


           “Về nhà?” Nếp Hề Viễn nghe thấy hai chữ đó mất hứng thú đứng lên, “Quản gia của khách sạn cao cấp phải hai mươi bốn giờ phục vụ sao?”

                

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :