1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Đen Trắng - Triêu Tiểu Thành

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 47


      tuần sau khi việc xảy ra.

      Cả tuần nay, tâm tư của Kỷ Dĩ Ninh dường như hoàn toàn đặt hết vào hai chữ con cái, biết lý do vì sao, cảm thấy Đường Dịch luôn có thái độ thờ ơ đối với chủ đề này.Thế này cũng dám nhiều.

      Hôm nay, sau khi làm về, Kỷ Dĩ Ninh lang thang phố mà chẳng có mục đích, trong lòng nghĩ tới Đường Dịch, kết quả là cứ biết mình về hướng trụ sở của nhà họ Đường, đến khi chợt nhận ra và ngẩng đầu lên nhìn tới phía đối diện tòa nhà trụ sở.

      Cũng ngẫu nhiên, Khiêm Nhân cùng khách hàng từ trong tòa nhà bước ra, sau lưng rầm rộ toán người theo sau, khí thất lấn át. Còn khách hàng bên cạnh Khiêm Nhân, chính là bạn Đường Thần Duệ của Đường Thình đó.

      gặp rồi, bạn họ Đường quyết định bước lại chào hỏi.

      Đừng nghĩ là bạn họ Đường này hiểu lễ nghĩa, lương thiện.

      Nếu sau lưng Kỷ Dĩ Ninh có cái tem dán “ Đường Dịch “ với tính cách và tác phong của Đường Thần Duệ, tuyệt đối lãng phí thời gian.

      Đúng vậy, người đàn ông này biết rất , Kỷ Dĩ Ninh có ảnh hưởng lớn thế nào đối với Đường Dịch.

      lần, ta và Đường Dịch ngồi hàn huyên ở quán bar, đến việc Đường Dịch vì Kỷ Dĩ Ninh mà tắm máu nhà họ Lương, Đường Thần Duệ cân nhắc hồi rồi hỏi : “ Cậu biết mình làm gì chứ? “

      Nét mắt của Đường Dịch rất uể oải, thư giãn, nhấc tay trái lên, lắc lắc viên đá trong ly rượu, phát ra tiếng lách cách.

      Đường Thần Duệ nhắc nhở với hàm ý sâu xa : “ Cậu ở trong tình trạng ổn cho lắm, cậu phung phí tình cảm vì người con , phung phí tới mức vì ấy mà gánh thêm càng nhiều sinh mạng, điều này rất nghiêm trọng,cậu có biết ? “

      Đường Dịch liền cười.

      “ Có khác biệt chứ ! “ Uống ngụm rượu mạnh trong ly, nhìn chiếc nhân bạch kim gắn kim cương ngón tay trái, nụ cười của Đường Dịch rất hờ hững : “ Đối với đàn ông, việc này có gì khác biệt. Bên cạnh người phụ nữ, luôn muốn làm cho ấy vui vẻ hơn nhiều những gì mình có trong tay. Người như tôi, những gì có được chỉ là vấy máu, vấy máu ít hay nhiều cũng đâu có gì khác biệt. Chỉ thấy đáng tiếc, những gì tôi có được, tôi còn có tư cách để cho ấy biết. “

      mỉm cười, nét mặt lúc u ám, lúc nhàng : “ thế giới này, có loại người, ra có chút đáng thương, ngay cả người có thể phung phí đều rất khó có tư cách tìm thấy. Bởi vì từng vấy máy, vấy quá nhiều máu, vì thế nên bị bẩn rồi. Người bình thường đều rất thích những người trong sạch, nếu là cũng như vậy, đâu muốn tạo cơ hội cho người trong sạch. Khó khăn lắm tôi mới tìm được Kỷ Dĩ Ninh, nếu có thể dùng tất cả những gì mình có vì ấy, phung phí cho tới khi mình còn gì cuộc đời này, đâu thực là vận may của tôi mới đúng, vì thế làm sao có thể toàn tâm toàn ý đối xử tốt hơn với ấy? “

      Cũng trong buổi tối hôm đó, ngay cả Đường Thần Duệ vốn rất lạnh nhạt trong truyện tình cảm cũng bị Đường Dịch hiểu rất bản thân mình làm cho cảm động.

      ĐườngThần Duệ bước tới.

      Kỷ Dĩ Ninh nhìn thấy ta, hai người từng gặp nhau mấy lần, biết là bạn của Đường Dịch, đối xử với cũng rất tốt, bèn gật đầu chào hỏi.

      Đường Thần Duệ nghiêng người về phía trước, : “ Nếu muốn Đường Dịch, phải mạnh dạn ra chứ. “

      Kỷ Dĩ Ninh “ á ! “ tiếng, mặt đỏ bừng lên.

      “ Làm sao …. “

      “ Muốn hỏi tôi tại sao lại nhìn ra hả? “ Đường Thần Duệ mỉm cười, trả lời rất vắn tắt : “ Tôi là nhà đầu tư, ngành học chính là tâm lý học. “

      Hả….

      Kỷ Dĩ Ninh đỏ mặt, gật gật đầu.

      Nhìn thấy bộ dạng như vậy, Đường Thần Duệ trong lòng có chút ngạc nhiên. nghĩ rằng Kỷ Dĩ Ninh và Đường Dịch kết hôn ba năm rồi, mối quan hệ phải thân mật nhất thế giới này mới đúng chứ, đối phó với chủ đề này chắc chắn phải thành thạo, nhưng giờ xem ra vẫn còn là chút chim non nớt.

      đường về nhà, trở nên thân quen hơn với Đường Thần Duệ, chú chim non Kỷ Dĩ Ninh nhịn nổi bèn cầu viện : “ Nếu em em thích Đường Dịch, có cảm thấy kinh ngạc ? “

      “ Ừm… “ Đường Thần Duệ xoa cằm, giải đáp thắc mắc thay : “ Em lược bỏ chứ ‘ thích “ , rồi nổi liền câu này và lại lần nữa, cảm thấy tương đối kinh ngạc. “

      “ ….. “

      Tục ngữ rất đúng, người sống nội tâm, khi hạ quyết tâm làm việc gì đó, hiệu quả luôn luôn mạnh mẽ hơn nhiều so với người có tính cách hướng ngoại.

      Cũng biết có phải là bởi vì câu cuối cùng của ĐườngThần Duệ quá cảm động hay , tóm lại, sợi dây thần kinh nào đó trong lòng Kỷ Dĩ Ninh đích thực bị chạm phải.

      Tại sao lại thử biện pháp này ?

      ngại với Đường Dịch về chuyện con cái, thế có thể theo thứ tự nhỉ, chi bằng chủ động với …. ? Dù gì toàn bộ quá trình đều chỉ là phục vụ cho kết quả cuối cùng, lại phải là làm chuyện xấu, chỉ là muốn có đứa con thôi mà, điều này quả thực là lý do có thể tha thứ được.

      Kỷ Dĩ Ninh quả nhiên dám có suy nghĩ “ ép buộc Đường Dịch “, cách này cơ bản là có khả năng thực thi, chỉ có thể nghĩ theo góc độ khác.

      Làm thế nào đây ?

      Uống rượu, làm ấy say mèm ?

      Nũng nịu, làm ấy mất kiểm soát ?

      Đối với Đường Dịch, loại thủ đoạn đê tiện, hạ lưu này có tác dụng ? Đối với , chắc phải chỉ là khoa Nhi chứ?

      Nếu thẳng thắn với : “ Đường Dịch, em cầu giải thích với em chút “, Đường Dịch chắc chắn nghĩ đầu óc có vấn đề chẳng?

      vừa nghĩ vừa vào phòng ngủ, đột nhiên bị ai đó ôm chặt từ phía sau.

      Hơi thử của Đường Dịch nóng hổi : “ Em nghĩ gì thế? “

      Kỷ Di Ninh dường như nghẹt thở.

      ấy về rồi.

      Nghĩ tới việc ngay cả Tô Tiểu Miêu và Đường Kình đều có em bé, Kỷ Dĩ Ninh cũng biết lấy dũng khí từ đâu, đột nhiên quay người lại, vít chặt cổ , với cách dứt khoát kèm theo chút mê hoặc : “ Em muốn có . “

      Vừa dứt lời, chưa đến Đường Dịch phản ứng như thế nào, Kỷ Dĩ Ninh phát hoảng vì bản thân mình rồi.

      Đầu óc đúng là có vấn đề ! Dám dùng ngữ khí lả lơi để dụ dỗ Đường Dịch !

      Sau khi ý thức được mình vừa làm gì, Kỷ Dĩ Ninh chỉ cảm thấy trong đầu “ ầm “ vang lên tiếng, tất cả các phản ứng sau đó ùa về : lo sợ, toát mồ hôi, mọi thứ trước mắt đều tối sầm….

      Nhưng, con người – loài động vật cao cấp này, nếu khi bị ép tới mức còn mặt mũi nào, có thể làm người mặt dày luôn cho xong.

      tại Kỷ Dĩ Ninh ở trong tình thế này.

      Sau khi ý thức được mình vừa gì, kỳ vọng đối với con cái và với tương lai khiến Kỷ Dĩ Ninh có đủ dũng khí, hối hận mà cũng có đường lui, áp sát vào cơ thể , hôn lên môi ….

      Tay trái của Đường Dịch bỗng nhiên đặt lên vai .

      Đẩy lùi ra xa.

      Lực đẩy của lớn, nhưng cử chỉ từ chối này đủ để tạt vào nhiệt tình và tự tôn của gáo nước lạnh.

      Cả phòng ngủ im lặng như tờ.

      Bị từ chối ngay lập tức, trong giây phút đó, đầu óc Kỷ Dĩ Ninh vô cùng trống rỗng.



      nhớ lại câu Đường Thần Duệ khi đưa về nhà.

      “ Em biết , khi Đường Dịch vẫn còn độc thân, từ chối biết bao nhiêu người đẹp. Chậc, số người đó…. “

      Thời gian trước, là vị khách thường xuyên của các hộp đêm.

      “ Khi nào thích là chơi, vũ trường, chính là sở trường của người như Đường Dịch. Di chuyển, xoay, chỉ cái vẫy tay là có người đẹp bước tới khiêu vũ cùng. Cậu ấy cong môi mỉm cười, ôm trọn eo người đẹp, đẩy cái là biến thành điệu nhảy hai người, tư thế uyển chuyển bốc lửa khiến người ta kiềm chế được mong muốn độc chiếm, nhưng sau mỗi điệu nhảy, cậu ấy lại cúi người, áp sát môi câu “ Chơi vui vẻ nhé “, rồi luôn.

      Chuyện đương nam nữ, cậu ấy hề quan tâm. “

      giây trước còn rất mặn nồng, giây sau hờ hững ngay được.

      Vì thế, mỗi khi nhớ tới điều này, trong lòng Kỷ Dĩ Ninh lại xuất cảm giác quấn quýt thương. là vì sao, nhưng luôn tin rằng, trong lòng , khác với mọi người, ngoại lệ trong tình cảm của .

      Nhưng ngờ rằng, vẫn từ chối .

      ôm chặt vai , chăm chú nhìn vào đôi mắt mơ màng của , chầm chậm . thanh lớn, nhưng từng từ, từng từ làm tim rung động : “ Dĩ Ninh… em đừng như vậy. “

      “ Em phải…. em phải muốn làm chuyện đó với … “

      thể tiếp được nữa. Đúng rồi, cũng làm rồi còn giải thích gì nữa đây? Những cử chỉ vừa rồi của , biết Đường Dịch nhìn thấy biết bao lần trong đời, e là mỗi người phụ nữ từng bị từ chối, cái cớ đầu tiên nghĩ tới đều là câu giống như với vừa nãy.

      “ Em xin lỗi , chuyện tối nay…. Sau này, em như vậy nữa. “

      xong, cố gồng mình lên để mất bình tĩnh trước mặt , dường như tự mình đặt ra giới hạn cuối cùng cho mình, muốn bị coi thường.

      lùi lại bước, giữ khoảng cách với , tùy tiện chạm vào , mỉm cười : “ còn phải vào thư phòng à? Tối nay em ở bên được, vậy , em ngủ trước đây. “

      xong, quay người vào phòng ngủ, rúc đầu vào trong chăn, vẫn quên với lời “ chúc ngủ ngon “.

      có chút biểu gì khác thường.

      Đường Dịch vẫn đứng ở chỗ cũ, hề động đậy, sắc mặt tối sầm lại.

      Giống như đắn đo nên làm thế nào đây? biết rất muốn gì, càng biết nếu làm theo lời có hậu quả thế nào. Lý trí mách bảo đưa ra lựa chọn vừa rồi, nhưng ngay lập tức làm thấy hối hận.

      Ban nãy, lúc áp sát vào cơ thể , hôn , có thể cảm nhận thấy, sợ bị từ chối biết bao. Động tác run rẩy, trong mắt ánh lên vẻ cầu xin rệt.

      Kỷ Dĩ Ninh như vậy…. lại bị từ chối.

      có dự cảm, nếu bây giờ thể điều gì đó, sau này, e là Kỷ Dĩ Ninh bao giờ để nhìn thấy vẻ mặt của , kết cục đó là điều thể chịu đựng nổi.

      Đường Dịch bỗng nhiên bước .

      đứng ở phía trái giường, người giường nằm quay lưng về phía , hề nhúc nhích, dường như ngủ rồi.

      “ Tách “ tiếng, đưa tay bật đèn tường ở phía đầu giường.

      Sau đó bất ngờ lật người lại.

      nhìn thấy gương mặt đúng như dự đoán.

      nắm chặt tay, khóc thầm phát ra thanh nào.

      ôm vào lòng.

      “ Đừng khóc, Dĩ Ninh, đừng khóc. “

      đâu thể nhịn được nữa, vùi đầu vào ngực khóc nức nở.

      giáo dục từ thơ bé khiến thụ động với mọi việc, cho đến khi Đường Dịch, lần đầu tiên dấy lên suy nghĩ muốn sở hữu đối với người đàn ông. Là do tốt, quá tự tin vào tình cảm này, : “ cần em, em là câu chuyện cổ tích cuối cùng trong cuộc đời “, tin ngay chút nghi ngờ, lầm tưởng rằng cho dù mình có làm gì với , đều từ chối.

      chưa có chuẩn bị về tâm lý, bị từ chối, như thế nào.

      Cho đến ban nãy, giống như bị người ta tát mạnh, mới biết cử chỉ hoang đường này làm tổn thương lòng tự trọng, làm tổn thương tình cảm vô cùng.

      Đường Dịch ngồi bên mép giường, ôm chặt trong lòng, đưa tay lau những giọt nước mắt , lặng lẽ nhìn .

      dám nhìn , dường như tất cả dũng khí mất hết chính vào lúc từ chối . đứt đoạn, trong lòng dự cảm điều mong muốn mãi mãi chẳng bao giờ xảy ra.

      “ Đường Dịch, có phải cảm thấy em cũng giống những người phụ nữ từng gặp trước kia? Muốn bám riết lấy rời… Em giống như vậy, em chỉ muốn có đứa con, đứa là đủ rồi. Em biết luôn lảng tránh chủ đề này, em biết là muốn có, nhưng… Em từ bỏ hy vọng, em muốn có người làm chứng cho tình cảm của hai ta…. Thậm chí em từng nghĩ, sau này nếu còn em nữa cũng sao, em nuôi con lớn lên, dạy con học, viết chữ, giảng giải đạo lý…. “

      Còn chưa dứt lời, nước mắt lại tuôn trào.

      Tay trái của vội che mắt lại.

      Tư thế dịu dàng, làm tầm mắt phủ màu mờ ảo.

      Đôi mắt này quá thuần khiết, bên trong chứa toàn nỗi đau do gây ra, có dũng khí để chuyện khi nhìn vào mắt .

      “ Dĩ Ninh giống những người khác. “ : “ Những người từng gặp, những người gặp trong tương lại, chẳng có ai có thể so sánh với em được. “

      Lý trí dần dần mất , nghe mình hỏi vấn đề cực kỳ nguy hiểm.

      “ Em thực …. rất muốn có em bé à? “

      gật đầu.

      cảm thấy bàn tay trái che mắt của buồn buồn, chớp mi mắt, cảm giác buồn buồn đó như muốn với rằng hãy gạt bỏ lý trí .

      Đột nhiên kéo người lại, nằm đè lên , giật phăng chiếc váy ngủ người .

      Kỷ Dĩ Ninh biến sắc, cảm thấy xấu hổ.

      cảm thông với em sao? Nếu thích, em tuyệt đối miễn cưỡng đâu. “

      thích ư? “

      Ngón tay cong lại, kéo tuột chiếc quần lót của , chút miễn cưỡng, lại giống như mong chờ từ lâu.

      “ Sao lại có thể thích em chứ… “ Em, còn cả con chúng ta nữa.Nếu như có thể có. “



      Bốn giờ sáng.

      Khắp phòng còn vương vất hơi thở sau khi ân ái mặn nồng.

      ngồi bên mép giường, nhìn dáng vẻ ngủ say của , ruột gan đau như bị dao cắt.

      “ Em nhạy cảm như vậy…. “

      Vốn muốn để cả cuộc đời phải ưu tư, lo nghĩ, nhưng biết sau ngày hôm nay, có đủ sức cáng đáng nữa hay .

      Mặc xong quần áo, Đường Dịch bước xuống lầu.

      Gọi cuộc điện thoại, trong vòng phút, thanh làm đầu đau như muốn nổ tung của Thiệu Kỳ Hiên vọng lại.

      “ Cậu biết bây giờ là mấy giờ ? Cậu nghĩ là tôi cần ngủ à? “

      “ Thiệu Kỳ Hiên…. “ Cả người Đường Dịch như chìm vào bóng đêm, giọng sắc lạnh : “ chữa khỏi cho Kỷ Dĩ Ninh, tôi lấy mạng  cậu. “

      Thiệu Kỳ Hiên yên lặng trong giây lát, sau đó lập tức hiểu ra.

      “ Đường Dịch, cậu là bệnh đó của Kỷ Dĩ Ninh ư ? “

















       

       












    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 48


      Tháng Sáu trời thanh gió mát, ánh nắng chiêu rọi xuống, kèm chút áp biếng nhác đủ đầu mùa thu mới có, gió ấm thổi vào, khiến người ta cảm thấy ấm áp bao quanh mình, Bảo tàng Mỹ thuật cổ kính trong thành phố đón tiếp vị khách đặc biệt.

      Vị giám đổc bảo tàng đứng bậc thang, nhìn vị khách trước mặt chầm chậm bước về phía mình. Người đó mặc áo sơ mi màu nâu xám nhạt, áo len kẻ, mang đậm phong cách London, bước từng bậc, từng bậc, đứng lại, đẩy vẻ nhã nhặn, chu đáo tỉ mi.

      Giám đổc bảo tàng tươi cười, bước về phía trước ôm lấy người đó.

      "William, cậu quả thực thay đổi chút nào."

      Trong viện bảo tàng cổ kính, vắng lặng yên tình, chỉ còn lại tiếng bước chân chầm chậm vọng lại trong gian rộng lớn, càng thêm vắng vẻ.

      "Lẩn này phải cảm ơn cậu nhiều lắm." Ông chủ bảo tàng cảm tạ từ đáy lòng: "Nếu có khoản tiền của cậu, nơi này chắc chắn thể quay vòng được, e là bây giờ còn tồn tại nữa rồi."

      Người đàn ông cười, thanh nhè : "Đó là việc nên làm mà."

      "Chà!" Ông chủ bảo tàng cười, nhịn được liền than rằng: "Những nhà đầu tư nay, e là chỉ có mình cậu muốn bỏ tiền đầu tư vào chỗ tôi. có lời lãi gì, lại có giá trị thị trường."

      Lặng lẽ lắng nghe lòi ông chủ bảo tàng, nét mặt rât bình thản, chút sát khí mà nhà đầu tư nên có.

      " rất nhiều năm cậu về nước rồi nhỉ?"

      "Vâng, nhiều năm rổi ạ."

      "Cậu có từng nghĩ quay trở lại ? Hoặc là, cùng bố mẹ cậu sang Mỹ? Các hạng mục đầu tư của gia đình cậu nay phần lớn là ở Mỹ và trong nước, cậu ở nước , có ai giúp đỡ, như vậy vô cùng vất vả."

      "Dạ sao, cháu ở lại London." bình tĩnh , thanh nghe như tiếng nước chảy từ khe núi: "Nước Mỹ có phố Wall, trong nước có Đường Thịnh của Đường Thần Duệ, làm trong ngành này ở đâu cũng đều như nhau cả."

      Cạnh tranh, giết chóc, vất vả, những điều đó đều là những thứ mà trong cuộc đời này, phải chấp nhận, thể tranh được

      Ông chủ bảo tàng nhàng than thở: " mình cậu ở thành phố London, e rằng thuận tiện."





      "Thuận tiện chứ!" bỗng nhiên : "Tiện cho việc chờ người."

      rời khỏi London, thể rời xa, vẫn chờ người.

      bỗng dừng lại phía trước bức tranh, ngẩng lên lặng lẽ nhìn, hai tay đút vào túi quần, bàn tay từ từ nắm lại

      Người con trong tranh, mắt sâu mi dài, hai tay đan vào nhau, khóe miệng hơi cong cong, nụ cười mà cả thê giới đều mê đắm.

      "Đây là tác phẩm mô phỏng theo bức tranh Mona Lisa," ông chủ bảo tàng hỏi với vẻ đầy thích thú: "Cậu cũng thích bức vẽ này ư?"

      ", phải." mỉm cười, bình thản giải thích: "Trước đây cháu có người bạn, ây rất thích bức vẽ này. Ở cung điện Louvre, khi ấy thưởng thức bức tranh đó, mỗi lần ngắm nhìn đều ngắm đến hai tiếng đổng hổ."

      Ông chủ bảo tàng là người từng trải, hiểu được ý nghĩa trong đó, cân nhắc hỏì: "Dĩe Liebe?"

      Tiếng Đức, có nghĩa là người tình.

      gì, nét mặt rất thờ ơ, trong mắt ảnh lên đơn buồn tẻ.

      " ấy là người con rất lương thiện, rất ít , khi cười luôn luôn mang vẻ bình thản, dáng vẻ khi đọc sách cũng rất đẹp, trong lòng ràng suy nghĩ rất nhiều, nhưng chưa bao giờ ra, thậm chí còn muôn để nguời khác biết được."

      Ông chủ bảo tàng thán phục: "Người con như vậy bây giờ quả là rất ít."

      “Cháu kế cho bác nghe câu chuyện nhé “

      mím cười, chậm rãi , giọng điệu rất nhớ nhung, lại hằn chứa chút đau thương: "Cuộc thi văn học châu Âu năm cuối đại học, tác phẩm ấy nộp là bức tranh ấy vẽ trong ba tuần, nhưng cuối cùng lại bị người ta phá hỏng, bởi vì lần thi đó giáo viên chấm thi là người của viện Văn học hoàng gia tác phẩm cuối cùng của ai hay nhất có cơ hội được chọn bồi dưỡng định hướng, số lượng chỉ có người, vì thế cạnh tranh rất khốc liệt."

      Ông chủ bảo tàng gật gật đầu: " ấy chắc chắn khóc nhỉ?"

      ." lắc đầu, giọng điệu rất rầu rĩ: "Cháu chưa từng nhìn thấy ấy khóc. ấy nhìn bề ngoài có vẻ yếu ớt nhưng chưa bao giờ khóc. ây thậm chí còn oán trách, nhặt lại bức tranh bị phá hỏng, buổi tối cuối cùng, cố gắng vẽ lại bức mới."

      Ông chủ bào tàng tỏ ra thích thú: "Cuối cùng ấy được chọn ư?"

      gật đầu.

      Ổng chủ bào tàng mỉm cười.

      "Nhưng ấy tới, nên bị coi là tự động bỏ cuộc."

      Ông chủ bảo tàng kình ngạc: "Sao lại thế ?"

      "Bởi vì ai thấy ấy nữa." Nét mặt rất buổn:  “ Nghe nhà ấy có chuyện, nhưng ấy chưa từng với chúng cháu. Chưa từng với ai cả."

      Trong đó có cả .

      Thời gian trôi , khách đến thăm Bảo tàng Mỹ thuật ngày  đông.

      đưa tay nhìn đổng hổ, gương mặt tuấn tú quay về phía ông chủ bảo tàng, hơi gật đầu: "Cũng còn sớm nữa, cháu phải đây."

      "Sao nhanh thế ?" Ông chủ bào tàng lưu luyến: "Tôi vốn muôn nhờ ngưòi dẫn cậu tham quan nơi này, ây rất ưu tú, chắc chắn có tiếng chung với cậu."

      Tiếc là người nhà của Dĩ Ninh vừa điện thoại tới, hôm nay ấy được khỏe, xin nghỉ ngày.

      "Để lần sau vậy." mìm cười, an ủi vị giám đốc: "Dạ, để lần sau vậy."

      "Cậu lại qua quýt cho xong chuyện." Ông chủ bảo tàng thở dài: "Lần sau cậu về nước, biết là năm nào đây?"

      Ngoài cổng, nhân viên của bắt đầu nhắc nhở: " Trình, đến giờ rồi."

      Vậy là ông chủ bảo tàng đành tiễn ra.

      Xe của đỗ ở phía đước bậc thang, người trợ lý mở cửa xe, và ông chủ bảo tàng sánh vai bước xuống, người đàn ông nhìn ông chủ bảo tàng, chuẩn bị : "Tạm biệt".

      Nhưng ngờ, giọng từ xa vọng tới làm gián đoạn toàn bộ lý trí của .

      " ngại quá, hôm nay cháu đến muộn."

      Trình Ưng Trí nhìn bóng dáng vô cùng quen thuộc trước mắt, nhìn ngang qua nhau, thấy vội vàng chạy về phía trước, đứng trước mặt ông chủ bảo tàng, cúi đầu xin lỗi.

      Sáng hôm nay, ấy đột nhiên xuất giống như trong truyện cổ tích, cũng giống như năm đỏ, đột nhiên rời xa, khiên toàn thân run rấy. Trình Ưng Tri nắm chặt tay lại, đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, đau đớn đó mới có thể kìm nén cảm xúc trong lòng. nhìn , đôi mắt biết cười, nét mặt ôn hòa, giọng nhàng, ánh mắt trong sáng, thậm chí ngay cả động tác khẽ đưa tay lên che miệng khi xin lỗi cũng hề thay đổi.

      Ba năm nay, luôn nghĩ, thời gian trôi quá lâu rổi, có khi nào ngày nào đó xuất ngay trước mắt, có khi nào bỗng nhiên phát ra tình cảm của đối với giống như đóa sen hồng trong hồ, tự nở rộ tự lụi tàn?

      Có lẽ nào, hóa ra, chúng ta trở thành kẻ thù của nhau?

      ràng từng nghĩ như vậy, nhưng lại cưỡng lại được định mệnh muốn giữ nguyên tình cảm, muôn cùng đương, làm thế nào để thuyết phục được ý nghĩ đó đây?

      "Dĩ Ninh..."

      Nghe tiếng gọi, Dĩ Ninh quay người lại với vẻ nghi hoặc.

      Ngước mắt lên, bàng hoàng sửng sốt.

      Trình Ưng Trí đột nhiên bước về phía trước, thốt ra được lời nào, chỉ muốn xác định chắc chắn rằng người đứng trước mặt có phải là Kỷ Dĩ Ninh năm xưa hay . Thế là đưa tay ra, kéo vào lòng, siết chặt vòng tay, chỉ sợ khi vừa nhắm mắt, lại biến mất.

      "Đừng gì cả, cũng đừng từ chối ." ôm gọn người trong lồng ngực, dường như cầu xin : "Cho năm phút thôi, chi cần năm phút là được."

      Duyên phận có lúc quả thực thể dùng đạo lý để . Nhân gian vô , song chi là trao đổi qua lại mà thôi,

      Mất vài người, ở lại vài người, số người động lòng, số người thay lòng.

      Bầu trời quang đãng mát mẻ, ngày của cố nhân.

      Trình Ưng Tri toàn thân run rẩy.

      Kỷ Dĩ Ninh, em có biết là em tàn nhẫn lắm ?

      Biến mất suốt ba năm, chút tin tức.

      ôm chặt , chặt.

      Đẩy sát vào ngực, cúi thấp đầu, gọi thầm bên tai ; "Dĩ Ninh"

      Ngày hôm ấy, gương mặt ấy, kể từ ngày đột nhiên rời khỏi cuộc sống của , bắt đầu chờ đợi. Dưòng nhu cuộc sống chi còn lại nỗi nhớ nhung này, cố chấp chịu rời khỏi London, rời khỏi Cambridge. Vào những ngày mưa gió, thường mình đứng trước thư viện ngày xưa nơi thích đến, tưởng tượng ngày, lại như trước kia bước ra từ trong đó, tay ôm quyên sách.

      Nhưng ngày lại ngày trôi qua, Kỷ Dĩ Ninh rốt cuộc cũng quay trở lại.

      Cũng là, thưởng ngoạn cảnh sắc núi non, người thấy bóng, cỏ trơ trụi.

      than thở bên tai : "Dĩ Ninh..." Em hãy cho biết và em bây giờ nên đối mặt với nhau bằng thái độ gì? Kẻ thù hay người ?

      Kỷ Dĩ Ninh sững người lại tới năm phút.

      cứ đứng ngây ra, để mặc ôm trong lòng, mùi nươc hoa Weekend dịu trong ký ức như bao phủ cả người đánh thức hơi thở của Trình Ưng Trí. Vòng tay của , nhàng của Trình Ưng Trí từng rất đỗí quen thuộc đối với .

      Kỷ Dĩ Ninh của rất nhiều ngày sau đó, những lúc mất ngủ. Lúc nửa đêm thường tự hỏi mình, nếu sớm biết ngay từ đầu tình cảnh này làm cho thế giới của đảo lộn, làm cho tình cảm của Đường Dịch và khó cứu vãn, có thể khiến Kỷ Dĩ Ninh còn được Đường Dịch nâng niu, nhớ nhung, coi trọng nữa có nên cảm ơn cuộc gặp gỡ này .

      Kỷ Dĩ Ninh dường như dám lên tiếng, sợ đây là ảo giác, cho tới khi giọng của cứ vương vấn bên tai , mới dám mở lời, tiếng khẽ khàng, hết sức thận trọng: "Ưng Trí?"

      Trình Ưng Trí nhắm mắt lại.

      Cách hai người nhau vô cùng quan trọng, còn có thời gian và địa điểm, còn có tấm lòng, khi sai khó mà cứu vãn được. Khi đó còn quá trẻ, đối vói hết sức thận trọng, nỡ bắt ép điều gì. Biết hiểu tình là gì, biết hiểu gì về tình cảm, nhưng cũng nỡ dùng thủ đoạn của đàn ông dạy đón nhận , chỉ lòng ở bên cạnh , ngắm nhìn là đủ rồi, trong lòng luôn mong mỏi có ngày, hiểu ra, chủ động đến bên . Cho tới khi đột nhiên rời khỏi cuộc đời , mới biết, đổi với Kỷ Dĩ Ninh, còn quan trọng nữa.

      sai lần, vì thế quyết thể sai thêm lẩn nữa.

      Tiình Ưng Trí từ từ mở mắt.

      ánh mắt, hơi thở quanh người bỗng chốc thay đổi hoàn toàn.

      Vẻ điềm đạm thường ngày mất ngay trong nháy mắt, mạnh mẽ bỗng nhiên trỗi dậy. Đáy mắt sẩm lại, nhuốm màu dục vọng, dục vọng chiếm hữu của người đàn ông với người phụ nữ.

      Ngón tay bất giác mạnh hơn, càng kéo sát lại gần mình. nghiêng người, chẩm chậm, bờ môi trượt qua trước mắt , dừng lại bên làn môi mềm mại của .

      Kỷ Dĩ Ninh phản ứng theo bản năng, đẩy ra.

      Sức đẩy của mạnh, chỉ tránh được nụ hôn cùa , cơ thể vẫn bị khóa chặt trong lòng. bị cử chỉ bất ngờ của làm cho bối rối, với cách gấp gáp- " được."

      " được, sao lại được?"

      mỉm cười, nghĩ rằng vẫn đơn thuần như ngày nào, thế là ngắt ngay giải thích của .

      "Năm đó em nắm tay là được rồi, những thứ khác em đều quen. Khi đó em còn , nên chờ em. Còn bây giờ, tiếp tục chờ đâu."

      Ngón tay thon dài của Trình Ưng Trí vuốt nhe làn môi mềm mai của . Gương mặt Kỷ Dĩ Ninh trong ký ức đơn thuần mà ôn hòa, dần dần chìm vào lãnh địa của . Ba năm trống trải có là gì, đối với , ràng là vẫn chưa từ bỏ hy vọng. Ba năm qua có nhiều người phụ nữ tốt với , mời mọc , nhưng câu ngạn ngữ của Pháp thế nào nhi? "Càng tốt càng dễ là kẻ địch", Kỷ Dĩ Ninh chính là "càng tốt" của Trình Ưng Tri, nên cũng còn cách nào khác.

      Kỷ Dĩ Ninh luống cuống, nhìn , nhìn thấy vẻ chiếm hữu trong ánh mắt , quen thuộc nhường nào, cách nhìn này dường như ngày nào cũng có thể nhìn thấy trong mắt Đường Dịch.

      "Ưng Trí! Em bây giờ ..."

      muôn nghe, vòng tay ôm chặt eo , cúi người xuống.

      Giây phút sau đó, Ưng Trí đột nhiên dừng mọi động tác lại. Đôi môi mỏng của chỉ còn cách môi vàí centimet. Ánh mắt dừng lại cổ , vô tình nhìn thấy tất cả bí mật cơ thể .

      Kỷ Dĩ Ninh tất nhiên biết lý do vì sao dừng lại cũng biết nhìn thấy gì, trốn chạy, né tránh, hề có ý định che giấu.

      Bằng chứng tàn nhẫn.

      Dấu vết sẫm màu dày đặc khắp cổ và xương quai xanh là vết tích Đường Dịch tuyên bố chiếm hữu trong đêm âu yếm.

      Ký Dĩ Ninh lặng lẽ cho biết “ Em bây giờ, ... có chồng rồi."

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 49


      Trời nhá nhem tối, màn đêm buông xuống.

      con phố phồn hoa ổn ào tấp nập, người xe lại như nêm.

      Trong dòng người qua lại, bóng dáng hai người vô cùng thu hút chú ý. sánh vai bên nhau, thái độ lặng im, cứ chầm chậm bước , hai bên ngầm mặc nhận, ai gì cả.

      Cuộc gặp gỡ ban sáng, chứng cứ ràng cổ , sao có thể khiến phủ nhận thực tế được? Vô cùng đau đớn, đó lại là thực. còn lựa chọn nào khác, chi có thể chấp nhận mà thôi, vẻ mạnh mẽ biến mất, vẻ bình lặng trờ lại, đây là điều duy nhất có thể làm trong tại. Cũng chính trong buổi sáng nay, dáng vẻ lặng lẽ thừa nhận đêm nồng cháy của Kỷ Dĩ Ninh trước mặt làm Trình Ưng Trí trong giây phút đó bắt buộc phải chấp nhận thực.

      "Càng tốt" của là "tốt nhất" của người khác rồi.



      Kỷ Dĩ Ninh là vợ người ta, nụ cười môi Trình Ưng Trí vụt tắt, còn có thể thế nào đây?

      "Trước khi tốt nghiệp, đột nhiên em biên mất tăm, được lấy học bổng, ngay đến cả buổi lễ tốt nghiệp cuối cùng, em cũng tham gia. Phía nhà trường liên tục hỏi , em đâu, tất cả mọi người đều muốn biết tin tức của em, chỉ có thể với họ, em có việc rất gấp, buộc phải rời ."

      Nghe giọng đều đều của , Kỷ Dĩ Ninh bước tới bên cạnh, nhàng xin lỗi: "Em rất xin lỗi."

      Giọng điệu của Trình Ưng Trí trở nên nghiêm túc: " câu xin lỗi làm sao đủ."

      Kỷ Dĩ Ninh lặng người, quay lại nhìn xem có phải giận .

      Lúc này bỗng mỉm cười, vuốt lên mặt , " lừa em đó, đủ rồi, đủ rồi mà."

      Giây phút này, thực lòng cho biết, đó mói là lời dối. buông tay ba năm, lại ngoan ngoãn nhường cho kẻ khác, ngàn vạn lý do trong đó, sao có thể câu xin lỗi là đủ?

      Trời nhá nhem tối, mưa lất phất, các sạp hoa quả ven đường thi nhau mở hàng.

      Trình Ưng Trí dừng bước trước sạp hoa quả.

      Tiết trời đông, dâu tây trái vụ được trồng trong lều ấm gặp nước mưa dường như cũng trở nên có sinh mạng, màu đỏ phấn tươi non, vô cùng đáng .

      Trình Ưng Trí rút ví tiền mua túi dâu tây. Ông chủ trả lại xap tiền lẻ, đưa tay ra nhận, quay người lại, nhìn thây bé đứng phía sau chăm chu nhìn vào túi dâu tây tay , bỗng cười, nhét số tiền lẻ trong tay mình vào tay bé, nghe với giọng phấn khởi : "Cảm ơn chú." Sau đó thò tay ra đưa xấp tiền lẻ của cho ông chủ hàng hoa quả, vui vẻ: "Ông ơi, cháu cũng muốn ăn dâu tây."

      Trình Ưng Trí quay người, cười với Kỷ Dĩ Ninh, chỉ tay vào bé đó: "Có giống em ?"

      Kỷ Dĩ Ninh bật cười, "Gì cơ?"

      "Em thích nhất mà!" đưa dâu tây trong tay tới trước mặt : "Hoa quả trái mùa, mùi vị thơm ngon hiếm có. Mỗi lần nhìn thấy dâu tây tươi ngon, em đều mua về rất nhiều."

      Kỷ Dĩ Ninh nhìn người đàn ông trước mặt lại nhớ lại quãng thời gian đầy kỷ niệm trước kia.

      Khi đó đều còn rất trẻ, những ngày sống ở London, luôn ở bên , cùng đón nhận từng chi tiết của cuộc sống. Khi hai người mua dâu tây ở sạp hoa quả, luôn luôn có bé người tóc vàng đứng bên cạnh tò mò nhìn họ, ánh mắt e dè. Kỷ Dĩ Ninh luôn dọa bé này. Trinh Ưng Trí khi đó cũng giống như bây giờ, lấy dâu tây tươi trong túi ra lau sạch , cười đưa cho bạn người đáng , và đối Dĩện với câu hỏi của bạn đó: " chị là ai? Sao trông lại giống em?", kiên nhẫn cho bé biết, chị đế từ Trung Quốc, em có biết Trung Quốc ? Đó là quốc gia vĩ đại ở phương Đông, con người lương thiện, chăm chi, đáng , nếu có cơ hội, hoan nghênh em tới thăm.

      Kỷ Dĩ Ninh mỉm cười nghĩ, cái được gọi là nhàng, chính là chàng trai ngay trước mặt kia.

      Thời gian thấm thoát trôi, loáng cái ba năm, tóc ai bạc trắng vì tình , ai bặt tăm thông tin của người .

      Nhớ lại chuyện xưa, trong mắt Kỷ Dĩ NInh lại ánh lên dịu dàng, biết , đó chính là lưu luyến của mình đối với thời gian qua.

      “ Khi đó vui vẻ, Học hành, viết chữ, vẽ tranh, mua hoa quả, vô lo vô nghĩ, chút phiền muộn, ừm, có lẽ biết đâu, em chưa khi nào quên thời gian học tại London. đó, Ưng Trí, dù sau này em có sống ở đâu, sống như thế nào, sống cùng ai những ngày tháng bên ở London đều là ký ức vui vẻ trong cuộc đời em."

      Trình Ưng Trí bỗng nhiên bình tĩnh hỏi: "Thế bây giờ sao?"

      Kỷ Dĩ Ninh hiểu: "Cái gì ạ?"

      nhìn , ánh mat rất nồng cháy, giống như tình cảm dành cho : “Em tại có vui vẻ ?"

      Ở bên người đàn ông tại có vui hơn lúc bên ở London ? Cuộc sống tại có vui hơn lúc cùng dạo bộ trong màn sương ở London ? biết là mình cố chấp, nhưng tình cảm ba năm qua dựa vào cố chấp của sao có thể lý giải được.

      Hàng lông mi của cụp xuống, giống như biết trước những lời tiếp theo đó nhất định làm đau lòng. Nhưng phải làm sao đây? Kỷ Dĩ Ninh chưa từng biêt dối. gật đầu, thà cho câu trả lời: "Ưng Trí, em rất vui vẻ. Cuộc sống giờ của em vui vẻ hơn bất cứ lúc nào."

      Trinh Ưng Trí đõ hiểu , hơi mỉm cười, lộ vẻ điểm nhiên để che thế giới nội tâm hoàn toàn suy sụp. Thế giới đó, chỉ mình nếm trái mùi vị của nó là đủ rổi, tuyệt đối được để nhìn ra. Nỗi đau mà dường như cả đời này se chẳng thể xoa dịu, làm sao nỡ để nhìn thấy,

      "Tối nay, em có thể cùng lát ?"

      "Tất nhiên là được. “ gật đầu, song vẫn có chút do dự: "Nhưng, em thế về quá muộn/ ấy... lo lắng. Ngày mai, có rảnh ?"

      Trình Ưng Trí mỉm cười, giống như người bạn đáng tin cậy nhất, bình thường nhất, "Sáng sớm mai đáp máy bay vê London. Sau nay, e là còn cơ hội ôn lại chuyện cũ như thế này nữa. Vì thế, tối nay mới muốn chuyện với em nhiều hơn,"

      Kỷ Dĩ Ninh xấu hổ, là đa nghi quá. gật đầu đồng ý, lấy điện thoại Dĩ động gọi cho Dường Dịch, với tối nay về muộn chút. Trinh Ưng Trí nhìn Kỷ Dĩ Ninh trước mắt, thây tâm tưởng hoàn toàn bị người đàn ông khác bắt mất, buồn bã, chỉ cảm thây bản thân ngay cả chút sức lực để nản lòng, tâm ý nguội lạnh cũng có. Kết cục thế thay đổi, biết có phải là được xếp đặt từ kiếp truớc hay ? phải là chưa từng nghĩ tới việc ngưòi khác, nhưng xét cho cùng, người khác như thế nào đây? thể người con khác hết mình như từng Kỷ Dĩ Ninh

      Thế giới rộng lớn, Trinh Ưng Trí bé phàm trần, tinh cảm dù có sâu đậm đến mấy cũng thắng được kết cục, chung quy cũng chí có thể như vậy.

      Thế là buổi tối hôm đó Kỷ Dĩ Ninh và Trình Ưng Trí cùng nhau trải qua những thời khắc vui vẻ đầu tiên như những người bạn cũ sau ba năm xa cách.

      Uống xong và rời khỏi quán cà phê là mười giờ đêm. đứng trong gió lạnh, nhàng với lời tạm biệt. nhìn lúc này mới phát ra bản thân mình nay còn tư cách đưa tay ra giúp sửa lại khăn quàng nữa. đứng trước mặt , chi có thể gật đầu lời tạm biệt.

      Chỉ cái quay người, lại là em ở gần ngay trước mặt, còn ở mãi tận chân trời.

      Thời khắc vui vẻ của "đôi bạn cũ" tối nay chừng cũng là thời khắc cuối cùng, bởi vì quá hiểu về nhau, tại còn như trước. đều thể quay lại, thân mật, ràng buộc, tư tưởng từng có đó, tất cả đều thể quay trở lại.

      Giây phút Kỷ Dĩ Ninh quay người rời , dường như nghe thây thanh kiên định của người đàn ông phía sau lưng. chỉ biết lặng lẽ bước về phía trước, hề quay lại, dường như là nghĩa vụ, trong cuộc đời cuổi cùng phải mất số thứ mà thể cưỡng lại.

      Về đến nhà, người quản gia từ vườn hoa bước ra đón, giọng đầy vẻ vui mừng.

      "Thiếu phu nhân, cuối cùng cũng về rồi."

      "Xin lỗi, tối nay tôi về hơi muộn, còn phiền mọi người phải chờ tôi."

      "Đâu có, chúng tôi làm việc của mình, chờ về là đúng rồi." Hạ thấp giọng, người quản gia : "Dịch thiếu gia cũng chờ ." Đây mới là nhân vật vô cùng quan trọng.

      Kỷ Dĩ Ninh vội gật đầu: "ừm, tôi biết rồi."

      Người quản gia nhàng : "Dịch thiếu gia ở trong thư phòng, ngay cả bữa tối cũng ăn mình trong đó."

      "Được rồi."

      Bước vào nhà, lên lầu. Kỷ Dĩ Ninh đứng trước cửa phòng, nhàng đẩy cửa bước vào, nghe thấy Đường Dịch tiếng Đức. người mặc áo sơ mi đen  đứng như vậy trước cửa chớp, ánh trăng rọi xuống, mát dịu sáng trong. Những lời nghiêm khắc như thế, được ra từ miệng , lại ngọt ngào đến vậy. Kỷ Dĩ Ninh nhìn hiểu sao lại nhớ tới Trình Ưng Trí. Khi đó Trình Ưng Trí và cùng học lớp tiếng Đức, ấy giúp lưỡi hằng ngày đều dạy ngậm ngụm nước trong miệng, sau đó : "Chính là như thế này, em thử xem."

      Kỷ Dĩ Ninh nhìn Đường Dịch, bỗng nhiên dấy lên thứ tình cảm sâu xa.

      Đường Dịch chuyện điện thoại, quay người cái, nhìn thấy vào, khóe môi cong lên, đưa tay phải ra hiệu mời vào.

      Kỷ Dĩ Ninh ngoan ngoãn vào, đột nhiên chủ động đưa tay ôm chặt cổ , cả người nép sát vào lồng ngực ấm áp của .

      Đường Dịch bỗng nhiên dừng lại lát, làm cho thuộc hạ ở đầu dây bên kia có phần kinh ngạc, vội hỏi: “Dịch thiếu gia?"

      Đưòng Dịch gì, cúi nhìn xuống. Dưới ánh trăng, gương mặt nghiêng nghiêng cùa Kỷ Dĩ Ninh thoáng vẻ buồn rầu. Đường Dịch trầm lặng, sau đỏ cúp điện thoại ngay.

      Kỷ Dĩ Ninh ngước mắt lên nhìn , hỏi: “ Em có phiền làm việc ?"

      Đuòng Dịch tiện tay ném chiếc điện thoại Dĩ động sang bên mỉm cười, ôm ngang eo , hào phóng thừa nhận: "Dĩ Ninh là số "

      Kỷ Dĩ Ninh mỉm cười, "Đa số đàn ông khi nịnh người tình đều thích "mỹ nhân là số ", cho dù người phụ nữ được tán dương hẳn là đẹp." Lời dối kiểu này chung có thể được coi là những lời đương.

      Đường Dịch vững vàng và mạnh mẽ ôm ngang lưng , chút khách khí như muốn làm tổn thương tất cả các mỹ nhân, " phải là Kỷ Dĩ Ninh có hứng thú."

      sofa, Đường Dịch bế ngồi đùi , đỡ phần gáy ,nghiêng người hôn rất lâu. Khoảng năm phút sau, ngửi thấy hương vị cà phê nồng đậm trong miệng .

      "Hôm nay em ra ngoài với ai?"

      " người bạn cũ."

      "Hả?"

      "Chỉ là người bạn bình thường, quen biết từ khi ở London, có gì đặc biệt."

      có chút giấu giếm, hơn nữa, hơi hơi lo sợ, bởi vì nhớ lại số chuyện trước đây với Đường Dịch.

      Cách đây rất lâu, Kỷ Dĩ Ninh mới biết người đàn ông cướp cả cuộc đời này hề thích Trình Ưng Trí. hiểu tại sao, đâu chỉ là thích, mà quả thực là thể chấp nhận được.

      Bắt đầu từ khi gặp , điều tra toàn bộ thông tin về cuộc đời hai mươi ba năm qua, tất cả những gì thuộc về đều còn là bí mật trước mắt , bao gồm cả cái tên "Trình Ưng Trí".

      Kỷ Dĩ Ninh biết Đường Dịch rốt cuộc hiểu về Trình Ưng Trí được bao nhiêu, để ý tới mức nào, chỉ nhớ buổi tối nào đó sau khi kết hôn, Đường Dịch làm chuyện đối với .

      Đêm hôm đó, trở về nhà, lời nào, chút biểu cảm, ngước mắt nhìn bóng dáng   đứng phía trước bàn ăn đợi , bỗng nhiên tiến tới, bế thốc lên lầu. Bất chấp vẻ mặt hoảng hốt, biết nên làm thế nào của , vẫn ôm , đặt lên chiếc giường trong phòng ngủ, cởi bỏ khuy áo sơ mi của mình, khuỵu gối quỳ bên cạnh giường, cứ như vậy nhìn thẳng vào mắt với vẻ u ám cay nghiệt.

      Lúc đó, là vợ của , nhưng trong thời gian ngắn ngủi đó, sao có thể thích ứng ngay được. Thế là bắt đầu cảm thấy sợ hãi. ở dưới thân , run rẩy liên hồi, cuối cùng thể nhịn được, yếu ớt với : "Hôm nay sao thế?"

      gì, lặng lẽ nhìn , như là muốn nhìn thấu cả con người . Cuối cùng, đưa tay vuốt ve mái tóc dài của , thanh ngọt ngào mà khủng bố: "Em có biết , là người phụ nữ của , có số việc, em tuyệt đối được làm."

      Khuôn mặt của Kỷ Dĩ Ninh lúc đó vô cùng bối rối hiểu lời của , giọng điệu đó chứa giận dữ càng làm hoảng hốt biết phải làm thế nào.

      Giương nhìn cơn bão tuyêt ngày càng mãnh liệt trong mắt , lấy hết dũng khí, đưa tay ôm chặt cổ , nhàng : “ Em hiếu gì."

      Dường như sợ tin, vòng tav ôm càng siết chặt hơn nhàng cầu xin: "Đường Dịch, đừng như vậy, em ... lấy rồi mà. “

      lẽ do chủ động quyến luyến, nên cũng hỏi thêm gì nữa, chỉ mực hung hăng muốn chiếm hữu . Đêm đó, ôm , tấn công mạnh mẽ, khiến có đường lui, chỉ có thể chấp nhận. Kết quả là còn bị tra tấn ba ngày sau đó nữa, hễ cử động cái là đau tới mức phải bịt miệng lại dám kêu thành tiêng. Hơn nữa, trong mấy ngày hôm đó Đường Dịch xuất trước mặt , cũng gọi cuộc điện thoại nào. Trừ phi là vứt bỏ tôn nghiêm, tự mình gọi cho trước, với câu “ em nhớ ", mói chịu buông tay với .

      biết vì sao, cho tới tận sau này, ngay cả Đường Kình gặp , ánh mắt cũng rất kỳ lạ. Đến khi chịu nổi tò mò, khẩn cầu Đường Kình ra, mới dè dặt hỏi câu: “Người tên là Trình Ưng Trí, là gì... với em? “

      kinh ngạc, trả lời cách rất thành thực theo trực giác: "Là bạn của em thôi."

      “Bạn như thế nào?"

      “Bạn bình thường thôi."

      Đường Kình do dự hồi lâu, nhưng vẫn thở dài cái.

      Đuừng Kình nhàng nhắc nhở : "Sau này, với ngươi này, em gắng đừng nên gặp gỡ nhiều."



      Kỷ Dĩ Ninh ngây người ra: "Tại sao?"

      Đưòng Kình cười ôn tồn : "Đường Dịch điều tra về em, hơn nữa còn điều tra triệt để. Ở Cambridge có lời đồn, em và Trinh Ưng Trí là cặp đẹp đôi. Với tính cách của Đường Dịch, cho phép để người như vậy tồn tại."

      " ra là như vậy." Kỷ Dĩ Ninh thở phào nhõm: " đâu, đó là hiểu nhầm, em giải thích với Đường Dịch."

      Đường Kình đột nhiên kéo cánh tay lại.

      Khi nhìn , chỉ thấy sắc mặt Đường Kình trở nên lạnh lùng. Đúng vậy, gần như là u ám, thâm trầm. Kỷ Dĩ run trong lòng sợ hãi, đó là nét mặt của nhà họ Đường, tràn đầy bạo lực và sát khí. Kỷ Dĩ Ninh từng nhìn thây nét mặt như vậy của Đường Dịch biết bao nhiêu lần, nhưng chưa baogiờ nhìn thấy nét mặt như vậy ở Đường Kình.

      "….. sao vậy?"

      " nên hỏi." Đường Kình nắm chặt cánh tay rời, nét mặt càng sâu sắc: "Dĩ Ninh, có việc, mong    là em có thể hiểu được. Đường Dịch đối với em có ý chơi bời. Khi Dường Địch lòng với người phụ bộ dạng như thế nào, chúng ta chưa ai được chứng kiến. Vì thế, hãy nghe , đối với những người đàn ông khác ngoài Đường Dịch, từ nay về sau đều được hỏi đến."

      Giấy phút đó, người thông minh như Kỷ Dĩ Ninh ngay lập tức hiểu vấn đề.

      Trong thế giới kỳ lạ này, quan hệ đương dần dần  bị vật chất hóa, được tâm hóa, duy chỉ có Đường Dịch là ngoại lệ, đặc biệt nhất thế gian này. Kỷ Dĩ Ninh đối với Đường Dịch, tuyệt đối đơn giản chỉ là hai chữ người vợ, ràng coi phần sinh mạng của mình, kể từ ngày đầu tiên gặp gõ, đặt vào "cuộc đời" , thậm chí còn có bất kỳ giá trị nào để phán đoán, cứ như thế mà đón nhận .

      Thời gian thấm thoát thoi đưa. Ba năm trôi qua.

      Kỷ Dĩ Ninh ôm Đường Dịch, dựa cả người vào lòng .

      Đường Dịch vuốt tấm lưng trơn mượt của , "ừm, hôm nay em sao thế?" Kỷ Dĩ Ninh rất ít khi làm nũng như vậy.

      “ Trong lòng có chút chuyện, muốn nhưng lại biết nên như thế nào."

      "Thế thẳng ra là được."

      Đêm khuya tĩnh lặng.

      Kỷ Dĩ Ninh nằm trong lòng , nhìn trong khoảng cách gần, chầm chậm cho nghe.

      "Hổi trước, khi mẹ và em chuyện, mẹ hỏi em thích người như thế nào, trong tương lai lấy người như thế nào. Khi đó, em chỉ quan trọng, mẹ thấy được em cũng thấy được. Thực ra, đây làm sao có thể coi là lời , cả cuộc đời người, làm sao có thể đế ý?“

      cúi đầu: "Trước đây em cũng từng tự hỏi, mình thích người như thế nào? ấy cần phải có quá nhiều quyền lực, cần quá hiển hách, cũng cần phải quá tuấn tú, em thậm chí cũng cần ấy quá thông minh, em chỉ hy vọng ấy là người lương thiện, làm tổn thương người khác. Em luôn cảm thấy, hẹn hò và chung sống với người như vậy là việc đơn giản mà hạnh phúc vô cùng."

      Đường Dịch nghĩ ngợi: "Em phủ nhận ư?"

      "Đúng vậy, biết đâu, lúc mới gặp em rất sợ hãi." Kỷ Dĩ Ninh nhìn cười: "Toàn bộ con người chẳng có điểm nào phù hợp với tiêu chuẩn chọn người của em, thời gian rất dài, em cũng biết nên đối xử với như thế nào mới phải."

      Nụ cười của Kỷ Dĩ Ninh dần mất , có cảm giác hơi hối hận trong đó.

      "Bây giờ nghĩ lại mới biết, hóa ra cũng chính từ khi đó, em hình thành thói quen thẳng thắn với ."

      bước vào cuộc đời với thái độ tuyệt đổi ưu thế ở vị trí cao sang, mặc dù gần trong gang tấc nhưng làm có cảm giác xa thể với tới.

      "Lúc đó, em luôn cảm thấy Đường Dịch quá thông minh, hiểu hết thảy mọi điều về em, em nghĩ dù gì cũng biết hết, vì thế có số chuyện, số việc, cũng chẳng cần phải ra, trong lòng hai người đều hiểu là được. Vì thế, ở bên nhiều năm như vậy, em chưa từng nghĩ rằng, biểu của cơ thể chúng ta chỉ là biểu tượng của ý chí mà thôi, ý chí sinh mạng thực lại nằm sau tất cả mọi việc, trong đó có cả và em, em nên khắc phục nó, chứ phải là khuất phục nó mới đúng.

      Người ta đều , tính nhẫn nại của rất kém, thích thỏa mãn người khác, nắng mưa thất thường, làm người ta khó mà ra tay nổi. Ngay từ lúc đầu em tin là vậy, về sau em mới phát , đối với em, phải như vậy."

      Đúng vậy, dù Đường Dịch có giận dữ cũng chẳng sao, tiếp tục bắt nạt cũng được, từng chứng kiến cách đối xử với rất tỉ mi chăm chút, trong lòng đều luôn tin , đối với , luôn là nhẫn nại.

      Hai năm qua, thuốc uống gần như đều do đích thân sắc, có lúc đứng bên cạnh và tán gẫu với , hỏi: " hiểu về thuốc Bắc à?" cười lơ đễnh, trả lời, chỉ khi có hứng thú nhặt mây cây thuốc, mới giữ lấy tay , nhìn : "Đừng có chạm vào, nhặt sai, em mất mạng đó, vì thế những việc này làm tốt hơn."

      So với những người cùng trang lứa, được coi là rất nhẫn nại, dù đắng dù khó uổng đến mấy cũng kêu ca lời, có lúc uống vào quả thực là chỉ muôn nôn ra hết. Mỗi lần như vậy, đều ở bên cạnh , nắm tay : "Dĩ Ninh, sao đâu."

      Đường Dịch khiến Kỷ Dĩ Ninh thích trò chơi. Thuốc Bắc có điểm Dĩệu kỳ của nó, lửa đun vừa phải, chỉ cẩn sai lệch chút hiệu quả cũng khác, mỗi lần uống đều có thể dựa vào cảm giác đầu lưỡi để phân biệt thuốc này có phải là do sắc hay . Nếu đúng dù đắng, dù khó uống đên mấy cũng cau mày, còn nếu phải, cũng uống, chỉ là sau khi uống xong cảm thấy vui, nhất định phải để thấy trong lòng nghĩ gì, ôm với , để lần sau sắc, mới cảm thấy vui.

      Kỷ Dĩ Ninh đột nhiên : "Em thấy mình may mắn."

      Đường Dịch cúi đầu, "Gì cơ?"

      nép vào lòng .

      " cho em quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời.

      "Hôm nay sao lại khéo ăn như vậy?" Đường Dịch nhếch môi, ánh mắt đầy hàm ý: " là quãng thờ gian đẹp nhất trong cuộc đời, tại sao lại biết coi trọng tín vật tốt nhất mà cho em?"

      "Hả?"

      dựa lưng vào lòng để ôm, cùng giơ bàn tay trái của ra trước mặt. Dưới ánh trăng, chiếc nhẫn bạch kim có gắn kim cương ngón tay áp út của Đường Dịch lấp lánh trong đêm, nghĩ đó là lời đảm bảo tốt nhất dành cho . Thế mà tay Kỷ Dĩ Ninh lại trống trơn như vùng hoang vu. từng giận dữ ép đeo vào, nhưng Lại thể quản lý được khi tâm tư của nằm ở đó. Cưỡng ép có tác dụng gì? Kỷ Dĩ Ninh phải là người phụ nữ có thể dùng cách đó để thuần phục.

      "Người đàn ông La Mã cổ khi tặng nhẫn cho vợ chưa cưới, khắc chữ nổi nhẫn, có tên OMONIA, tiếng Hy Lạp có nghĩ là hài hòa. về sau có số chiếc nhân đó có hình ảnh dây leo quấn lấy nhau, hoặc kết hình trái tim, đều tượng trưng cho bền vững trong hôn nhân."

      "Kỷ Dĩ Ninh, cho lý do vì sao em ít khi đeo nó."

      hiểu rồi, nhưng thấy sợ hãi, ngược lại còn cười rất tươi.

      "Bởi vì nó phải là tín vật tốt nhất tặng em."

      Trước mặt Đức Cha, thề trọn đời ở bên , đích thân đeo cho lại phải là thứ tốt nhất trong lòng sao?!

      Kỷ Dĩ Ninh lòng : " vậy, em có tín vật tốt nhất tặng em rồi. “

      “ Cái gì? “

      “ Là cái này. “

      giơ tay lên, nhàng nâng miếng ngọc màu nâu đậm đeo cổ, sợi dây đỏ mong manh bao quanh chiếc cổ trắng ngần của , rệt.

      “ Sau đêm đó, từ lúc đeo nó lên người em, em chưa bao giờ tháo nó ra. “ Giọng của nhàng lại có phần nghiêm túc : “ Tuy trong câu chuyện mà em được biết, ý nghĩa của nó lại có liên quan gì đến tình cảm. Tủy của Bàn Cổ, dùng để trừ ta tránh hung. Em thường nghĩ, những điều này có liên quan gì đến em chứ? Nhưng Đường Dịch, cho dù em hiểu

      Nhiều ngày sau đó, vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, Đường Dịch thường xuyên bị mất ngủ vào lúc sáng sớm, mình ngồi dựa vào đầu giường, chẳng biết phải làm gì, cứ thế ngắm nhìn người con say giấc nồng bên cạnh mình. thấy nét mặt nhẫn nhịn mà khiêm tốn, hiểu ra rằng, vì sao thế giới rộng lớn đến vậy, người đẹp đầy rẫy trước mắt, mà lại chỉ công nhận mỗi mình .

      Chắc là vì thái độ của đối với cuộc sống, luôn đối mặt mà trốn tránh, tiếp nhận mà phản kháng, lấy tinh tế của từng chi tiết trong cuộc sống để chống đỡ trọng lượng của sinh mạng, u tối, tội ác, vô vọng đều đồng loạt được trút bỏ. Đường Dịch tự biết người phụ nữ có thể làm được như vậy, quả thực phải chỉ biết câu nhẫn nhịn là được, mà là ấy cần phải thông minh biết bao.

      Thông minh đến mức khiến tất cả khổ đau phải nếm trải trong đều lặng lẽ biến thành tàn nhẫn, sơ sài, cạnh tranh, chiến đấu, tính toán, so sánh như có từ kiếp trước, như kho từ vựng trong ngôn ngữ cổ Hy Lạp.

      May mắn biết bao, gần ngay trước mắt, Đường Dịch Kỷ Dĩ Ninh như vậy.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
       Chương 50


      Ngày hôm sau, Kỷ Dĩ Ninh ra sân bay tiễn Trình Ưng Trí. Thời gian máy bay cất cánh rất sớm, nhưng Kỷ Dĩ Ninh còn đến sớm hơn Trình Ưng Trí nhìn thấy cũng rất đỗỉ ngạc nhiên.

      " nghĩ là em tới."

      Thời tiết hôm nay rất xấu, bầu trời mây đen phủ khắp, khiến ngưòi ta hoài nghi vẻ xám xịt này thể tan biến trong chốc lát.

      "Giờ bay của là bảy giờ, mà bây giờ mới là năm giờ rưỡi." Ký Dĩ Ninh nhìn cười, chi vào bụng mình, làm động tác hơi khoa trương: “Em còn chưa ăn sáng, mời em được ?"

      gần bước vào thời điểm lạnh nhất của mùa đông, thời tiết rất lạnh giá, Trình Ưng Trí lại nhìn thấy trán Kỷ Dĩ Ninh hằn lên lớp mồ hôi mỏng, biết vội vàng tới đây như thế nào. Trình Ưng Trí bật cười, Kỷ Dĩ Ninh là cao thủ giấu giếm cảm xúc, nhưng bản thân lại hề biết có số việc vô tình làm lại có thế khiến người đàn ông say đắm chút hối hận.

      Trình Ưng Trí tháo khăn quảng cúa mình ra, quàng lên chiếc cổ để trần của , bên cạnh, cùng đến tiệm ăn nhanh ở sân bay mua đồ ăn.

      "Cà phê, đường, hamburger, thêm nhiều mayonnaise, cho tôi ly nước lọc, cảm ơn."

      đưa cho , "Xem có nhớ nhầm ?"

      "." Kỷ Dĩ Ninh nhớ lại: "Đều là thói quen của em, vẫn còn nhớ."

      "Ừ, với em cùng trải qua quãng thời gian bốn năm sinh viên mà."

      Khi hai người chuyện, có làn hơi mờ đục ra, có mất mát tình cảm của những tháng năm trước kia.

      "Phía trước khách sạn ở tối hôm qua, vừa hay cũng có cây cầu đá, trông rất cổ, nếu em nhìn thấy, chắc chắn thích."

      "Ồ, em hâm mộ, "

      “ Tại sao?"

      “ Bởi vì em và từng cùng nhau bước qua cây cầu đá đẹp nhất rồi. “

      Trình Ưng Trí trong lòng thoáng lên ấm áp nhưng buồn tẻ, “ Em vẫn còn nhớ sao? “

      “ Ừm, tất nhiên rồi, cầu Than Thở ở Venice, khi nghiên cứu học vấn du lịch, chúng ta từng khắp châu Âu. “

      Dĩ Ninh vẫn còn nhớ truyền thuyết đó. “

      từng đến thăm nhiều nơi, châu Âu. Cung điện Louvre của nước Pháp, nhà thờ Cologne ở Đức, điểm cuối cùng chính là cầu Than thở của Venice. Nghe ai đến Venice, nhất định phải ngồi ở Gang Abdullah, những cặp tình nhân nào ngồi ở Gang Abdullah, nhất định phải qua cầu Than thở, và hôn nhau ở dưới cầu, như thế tình vĩnh hằng.

      Nhưng vào lúc đó, Trình Ưng Trí hôn Kỷ Dĩ Ninh, là do Kỷ Dĩ Ninh chưa thể đón nhận nụ hôn. Thế là, chỉ nắm tay , bỏ lỡ cơ hội duy nhất trong đời mình.

      Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Trình Ưng Trí nhớ lại kỷ niệm ngày xưa, như hỏi , lại như tự hỏi mình: “ Sau này, luôn nghĩ, truyền thuyết kia biết có hay ."

      Nếu như lúc đó mạnh bạo và quyết tâm hơn với , có phải bây giờ trở thành Trình phu nhân?

      còn nhớ, năm đó đứng bên cầu, che ô trong tiết trời mưa lất phất, nhàng , trong tương lai, nếu nhất định phải tìm, chi muôn tìm người đàn ông ấm áp để .

      quả thực rất bịn rịn nỡ rời xa .

      Ngồi trong phòng chờ ở sân bay, Trình Ưng Trí tay cầm cốc cà phê, ánh mắt nhìn Kỷ Dĩ Ninh nâng ly cà phê lên uống, ngay cả tư thế, nét mặt đều giống năm xưa. Trình Ưng Trí hiểu ra, thế giới này chỉ có tình cảm của Kỷ Dĩ Ninh thay đổi, còn tất cả đều vẫn như xưa, Trình Ưng Trí tự đáy lòng rất khâm phục người đàn ông có thể làm cho Kỷ Dĩ Ninh thay lòng.

      "Dĩ Ninh.”

      “ Hả? “

      "Người tại em thương đó, lúc mới đầu là em bị ta bắt buộc, có phải ?"

      Kỷ Dĩ Ninh thầm sửng sốt, dù ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ bình thản.

      là...?"

      Trình Ưng Trí cười, uống ngụm cà phê, vị rất đắng. nhìn , mắt nhìn thẳng về phía trước, lờ mờ đoán ra toàn bộ thực.

      " ta ép buộc em, ép buộc em đón nhận tất cả mọi thứ, tự do, tình cảm, thậm chí là hôn nhân. Em ở lại bên ta, thậm chí ta, là bởi vì ta căn bản cho em con đường lựa chọn. ta ép buộc em, dụ dỗ em, trói buộc em, em từng giãy giụa, cuối cùng phát ra, đối với ta, em thực còn cách nào khác."

      vuốt ve khuôn mặt , nụ cười ảm đạm như sương mù, " có đúng ?"

      Ký Dĩ Ninh có chút bàng hoàng, "... sao lại đoán ra được?"

      Khóe môi của Trình Ưng Trí cong lên, tạo thành hình cung mờ mờ,

      " cực đoan giữ được em."

      Đây chính là khác biệt lớn nhất giữa và Đường Dịch.

      luôn nhượng bộ, nõ ép buộc ; còn Đường Dịch, ngay từ lúc đầu, vừa ra tay là muốn toàn bộ con người Kỷ Dĩ Ninh.

      đối mặt với , trong mắt lưu luyến bịn rịn "Tình cảm ép buộc như vậy thực hợp với em sao?" đoán được tình cảm tại của , là do còn lựa chọn nào khác.

      Kỷ Dĩ Ninh cầm tách cà phê nóng ấm, thành : "Em biết ây sẻ rất khổ sở, nhưng em cũng còn cách nào khác, gặp rồi, bị giữ lại, rổi chứng kiến số tình huống mà em từng nghĩ rằng cả đời này chẳng bao giờ xảy ra, còn cách nào khác, dần dần em rất ấy."

      Đuòng Dịch là bữa tiệc xa xỉ nhất trong cuộc đòi .

      Thần bí, tế nhị, thể mài giũa, làm thể dừng bước.

      quyến luyến trong mắt ánh lên, Trình Ưng Trí nhìn rất . Đây đâu phải là Kỷ Dĩ Ninh quyết đoán của năm xưa? Trình Ưng Trí nhắm mắt lại, gì nữa.

      Hai người ngồi lặng yên như vậy rất lâu.

      Kv Dĩ Ninh nhàng : "Ưng Trí, cảm ơn ."

      "Hả?" dường như hiểu: "Em cảm ơn vì cái gì ?"

      "Cảm ơn ba năm sau cho em cơ hội gặp lại , để cho em thấy, sau ba năm vẫn có người nhớ đến em."

      Bau khí giữa hai người bỗng trở nên ôn hòa, là tình cảm ôn hòa may mắn có được sau thời gian dài gặp nhau, Kỷ Dĩ Ninh nghĩ, trong cuộc đời, sức mạnh tình bạn luôn là điều vô giá.

      “Em trong ba năm nay, gặp được số người, mất số người , xảy ra số chuyện, bỏ lỡ số việc. Có số người có thể bỏ được, số việc thể bỏ qua. Trong những  tháng ngày khó khăn nhất này, những lúc biêí là có thể đứng vững được , em lại nhớ tới lời của người từng với em, con người rồi chết , chi là sớm hay muộn mà thôi, chỉ khác ở chỗ trong quãng thời gian đó mình có biết trân trọng hay , là người tốt bụng biết quý trọng thời gian, tuyệt đối thể chỉ cách đơn giản như vậy. Em nghĩ em phải là ngoại lệ, có gì đáng sợ chứ? Giống như em chết lần, rồi lại được cứu sống."

      Trình Ưng Trí vỡ lẽ, "Là ta cứu em?"

      "Đúng vậy." Nhớ lại ngày cả gia tộc nhà họ Kỷ bị tiêu vong quá nhanh giống cả thành trì sau đêm bị sụp đổ tan tành, giọng của Kỷ Dĩ Ninh có chút khàn khàn: "Là ấy cứu em, hơn nữa cho em hiểu được, con người thể loại bỏ được gì, đặc biệt là lịch sử, nhưng vẫn còn có thể có số lựa chọn, ví dụ như lựa chọn cách lãng quên nhanh hơn."

      biết bao đêm, rơi nước mắt trong giấc mơ, thể quên được tuyệt vọng khi bị ngọn lửa lớn nuốt trọn. biết có thể tìm thấy ở đâu nữa, cũng biết có thể mong chờ tương lai ở đâu. Đến khi tỉnh lại trong nước mắt, nhìn thấy Đường Dịch toàn màu đen đưa tay lau dòng nước mắt mặt , tĩnh lặng mà dịu dàng, với từng từ, từng từ : "Từ nay về sau, chăm lo cho em."

      "Bây giờ nghĩ lại có lẽ câu cổ xưa đó là đúng. Kỷ Dĩ Ninh trịnh trọng từng chữ: "An bài cái chết trước, sau đó an bài hồi sinh, ba trăm năm trước định sẵn hôn nhân."

      Trình Ưng Trí đứng dậy, chịu thêm được nữa khi thấy nét mặt quyến luyến người đàn ông khác, "Cũng muộn rồi, phải đây."

      "Vâng. “

      Kỷ Dĩ Ninh đặt cốc cà phê tay xuống, chăm chú nhìn , “ Ưng Trí, sau khi về , nếu có thể, nhớ gọi điện thoại cho em nhé!"

      Trình Ưng Trí bật cười, gật đầu, " gọi, em cũng vậy nhé !"

      "ừm." Để tin, yên tâm về trong tại, Kỷ Dĩ Ninh kiềm chế được liền bổ sung thêm chi tiết: "Ưng Trí, em giờ thực rất hanh phúc. Người mà em cũng rất tốt với em. Nhưng , có lúc em cũng rất ngưỡng mộ những người bạn trước đây vẫn có thế ở London tiếp tục học lên cao, ngưỡng mộ mọi người từ bỏ việc học, ngưỡng mộ mọi người có thể được chiêm ngưỡng nhiều phong cảnh mà có lẽ cả đời này em chẳng bao giờ được thấy. Những lúc đó, em lại nghĩ, nhìn từ góc độ khác, cuộc đời này, rốt cuộc có thể cùng lúc có được bao nhiêu cái " mất " đây? Vì vậy, em có được ấy nên tham lam hơn nữa."

      Trình Ưng Trí lặng lẽ nghe, chờ hết, như bị tổn thương đên tận sâu thẳm nội tâm đầy đau khổ, trầm mặc rât lâu, đến mức Kỷ Dĩ Ninh gọi tên mấy lần, bàn tay sắp xếp hành lý cuối cùng cũng dừng lại. đứng thẳng người, như hạ quyết tâm, khó khăn mở miệng, hỏi từng từ, từng từ .

      "Vì thế, nếu tại bày ra trước mặt em vẫn là cuộc sống có thể lựa chọn lại em vẫn giữ chính kiến với những lời em vừa chứ?"

      "Hả?" Kỷ Dĩ Ninh hiểu: "Ý là gì?"

      Trình Ưng Trí rất mâu thuẫn, nhưng cuối cùng vẫn quyết định với .

      “ Dĩ Ninh, năm xưa em vứt bỏ cơ hội tiếp tục học lên cao ở London, nhưng thay em xin bảo lưu kết quả hoc tập thời hạn là ba năm. cách khác, bây giờ còn tháng nữa là hết thời hạn ba năm."

      sững sờ, dường như phản ứng kịp, "Ý là..."

      Đúng, ý là Kỷ Đĩ Ninh vẫn còn cơ hội, vẫn có thể chiêm ngưỡng nhiều cảnh quan mà muốn xem.

      " Việc này, vốn định cho em biết, bởi vì thấy em bây giờ là vợ của người đàn ông khác. biết, Kỷ Dĩ Ninh lầ người vợ tốt, chắc chắn coi gia đình là quan trọng nhất nhưng…. “ Trình Ưng Trí nhìn , bỗng thấy có lỗi với : " xin lỗi, vẫn kìm nén được, lại ra, bởi vì nghe thấy em vừa , em rất ngưỡng mộ những người từ bỏ việc học, nếu bây giờ em London, vẫn có những phong cảnh mà trong cuộc đời này em muốn chiêm ngưỡng,"

      hơi ích kỷ, đúng ?

      Hoặc là, muốn để biết, mà làm nhiều điều, hoặc là vẫn hy vọng nhìn thấy người tài hoa thanh tú như Kỷ Dĩ Ninh lại chịu thiệt thòi như vậy, bị chôn vùi trong tay người đàn ông khác.

      Cuộc đời phải lựa chọn trong hai, Trình Ưng Trí rốt cuộc vẫn để Ký Dĩ Ninh phải đứng trước vấn đề khó khăn.

      Ánh đèn của chiếc xe thể thao loang loáng và chói mắt rọi thẳng tới, rọi lên người Trình Ưng Trí, sắc lẹm như lưỡi dao, xé nát bóng chút thương tình, như muôn làm cho tê tái mới thỏa chí. Cùng lúc đó là tiếng còi báo inh ỏi, thanh trói tai, trượt trong bóng tối của buổi sáng sớm, khiến người ta kinh hồn bạt via. Ánh sáng chói lòa chiếu lên cơ thể hai người, Kỷ Dĩ Ninh đưa tay che mắt, thể mở mắt ra được. được Trình Ưng Trí bảo vệ sau lưng, nhìn qua bóng , chi lờ mờ nhìn thấy logo ở phía trước chiếc xe thể thao.

      Logo có đôi cánh bay rất lộng lẫy, là dấu hiệu đặc biệt của chiếc xe Spyker C8.

      Trong lòng Kỷ Dĩ Ninh dấy lên cảm giác sợ hãi mơ hồ, đưa tay lên che miệng. giây sau, nhìn thấy trong sân bay có hơn mười người đàn ông mặc comple đen tiến vào, vẻ mặt giống nhau, động tác đều nhau, đó là phong cách có hai của nhà họ Đường. Doãn Khiêm Nhân cung kính mở cửa xe, người xuống xe là người đàn ông mà Kỷ Dĩ Ninh quá quen thuộc.

      Đêm qua, quấn quýt rời cả đêm.

      Nhà họ Đường, Dịch thiếu gia.

      Kỷ Dĩ Ninh tròn xoe mắt, cảm thây vô cùng lo lắng vì điều thể dự đoán trong tương lai. nhìn Đường Dịch bước về phía mình, thấy bỗng dừng bước khi cách vài mét. nhìn , nhớ lại sáng nay khi thức dậy rất sớm, hỏi câu nào, thậm chí cũng hỏi đâu, nghĩ rằng đây là điều mặc nhận, tình cảm giữa hai vợ chổng sâu sắc đên vậy, nhưng ngờ, lại hề bỏ qua cho .

      " theo dõi em, đúng ?"

      Đường Dịch trả lời, khắp người đều là màu đen, trong mắt ánh lên màn sương như trong bão tuyết. giơ tay về phía , giọng quyến rũ vô cùng: "Dĩ Ninh, lại đây."

      Trong nháy mắt, Kỷ DĨ Ninh chi cảm thấy vị tanh nồng trong miệng. theo dõi , Đường Dịch theo dõi Kỷ Dĩ Ninh. giám sát mọi động tĩnh của , kiểm soát hành vi của , có thể chi là ngày, cũng có thể là nhiều năm. Ba năm là vợ chồng, tình cảm sâu đậm, tại sao lại có thề cư xử với như vậy, sao có thể?!

      Trình Ưng Trí đứng phía trước Kỷ Dĩ Ninh, nắm chặt tay , đẩy lùi lại sau lưng mình, buột miệng thốt ra câu trong vô thức: "Đừng làm tổn thương ấy, đừrg làm tổn thương Dĩ Ninh."

      Làm thế nào bây giờ, Trình Ưng Trí quên mất Kỷ Dĩ Ninh còn là người mà có tư cách bảo vệ nữa rồi. Người đàn ông trước mặt này mới là chồng của .

      Bàn tay nhắn lạnh toát của Kỷ Dĩ Ninh bị người đàn ông khác nắm chặt, cảnh tượng đó khiến tính bạo lực vốn ngủ yên trong Đường Dịch nay lại từ từ trỗi dậy.

      dường như hoàn toàn mất kiên nhẫn, trầm giọng : "Khiêm Nhân."

      "Vâng, Dịch thiếu gia."

      Mấy người đàn ông lặng lẽ tiến lên phía trước tách rời Kỳ Dĩ Ninh và Trình Ưng Trí, hơn nữa, còn nhanh chóng kéo Trình Ưng Trí sức chống trả rời khỏi trường.

      Đường Dịch bước từng bước về phía , đưa tay ra ôm vào lòng, giọng rất đỗi nhàng: "Lưu luyến ta, hả?"

      Vẻ mặt này của Đường Dịch lâu nhìn thấy, vì thế càng làm sợ hãi. Điệu bộ của , nét mặt của làm cả người toát lên vẻ hủy Dĩệt, chầm chậm tùng xẻo, từng chút, từng chút , dường như tình cảm giữa chỉ qua đêm biến thành mối quan hệ thương nguội lạnh, chưa biết chừng, có thể mất mãi mãi

      Kĩ Dĩ Ninh run rẩy trong lòng .

      nơi cách đó xa, giọng của Trình ưng Trí vọng lại mồn : “ Dĩ Ninh!"

      Kỷ Dĩ Ninh bồng nhiên bửng tình, ngẩng mặt lên, nhìn thấy người bạn cũ bị mấy tên thuộc hạ cao to vạm vỡ của nhà họ Đường áp tải về hướng cửa kiểm tra an toàn, động tác trầm lặng mà bạo lực, hoàn toàn để cho Trình Ưng Trí có bất kỳ phản kháng nào. Kỷ Dĩ Ninh biết, thể lay chuyển, củng thể ngăn cản được con người của Đường Dịch. nhìn Trình Ưng Trí bị bức ép đưa lên máy bay, ánh mắt hằn lên vẻ lo lắng và cam tâm, Kỷ Dĩ Ninh hiểu , đó là tình cảm của đối với , trong đó chứa ý muốn bảo vệ .

      Kỷ Dĩ Ninh đột nhiên mở miệng, giọng điệu rất lo lắng, "Thả ấy ra, có được ?"

      Đường Dịch trầm ngâm động đậy, đôi mắt sâu thăm, giống như mây đen bao phủ.

      Kỷ Dĩ Ninh gọi tiếng "Khiêm Nhân", tiếp đó lại là câu: "Thả ấy ra, có được ?"

      Khiêm Nhân dừng bước, lòng bàn tay ươn ướt, biết là do căng thẳng hay là biết nên làm thế nào. Khiêm Nhân cảm thấy buồn phiền cho tình trạng tiến thoái lưỡng nan của mình, kinh nghiệm nhiều lần cho thấy, muôn sống yên ổn phải nghe lời Đường Dịch, nhưng Kỷ Dĩ Ninh cũng phải là người chủ có thể bỏ mặc nghe lời, Kỷ Dĩ Ninh là ai chứ? Kỷ Dĩ Ninh là người phụ nữ của Đường Dịch! Mấy năm nay, Khiêm Nhân cũng phần nào hiểu được tâm tính của vợ chồng họ, có quá nhiều lần làm bia đỡ đạn, hai người này khi gây chuyện cũng đến mức long trời lở đất, làm hòa cũng vô cùng nhanh chóng! Đến lúc đó, khi K Dĩ Ninh giận dữ vì nghe lời, lại thầm bên tai Đưòng Dịch...

      Doãn Khiêm Nhân toát mồ hôi, bỗng cảm thấy áp lực rất lớn.

      nhìn Đường Dịch, lại nhìn Kỷ Dĩ Ninh, cuối cùng chì có thể ấp a ấp úng giải thích với Kỷ Dĩ Ninh câu: "Điều này phải xem ý của Dịch thiếu gia thế nào ..."

      câu vạch ra ranh giới chiến tranh trước mặt .

      Người của Đường Dịch, Kỷ Dĩ Ninh thể sai khiến

      có ai trợ giúp, chỉ có thể thỏa hiệp với , kèm theo chút thái độ yếu đuối lâu nhìn thấy, còn có chút khẩn cầu: " ấy là bạn của em, xin đừng làm tổn thương ấy, em về cùng ."

      chữ "xin" khiến ngọn lửa giận dữ trong con người Đưòng Dịch bị thổi bùng lên ngay trong phút chốc.

      nhẫn nại lắm rồi, gần ba năm nay, gần như cầm tay chỉ việc cho từng chi tiết dung túng hết lần nảy đến lầnn khác mới khiến học đưọc chút làm thế nào để mình thực là Đường phu nhân. nghĩ hiểu , tồn tại binh đẳng, là vợ chồngl là quan hệ thươngg thân mật nhất. hiểu hơn bất kỳ ai, Kỷ Dĩ Ninh có kiên cường và lòng tự trọng kiểu Kỷ DĨ Ninh, giống như tầng lớp quý tộc thời xưa, khư khư theo cái cũ mà rất hăng hái, nguyên tắc là tuyệt đối cúi đầu, quyết nhún nhường bước.

      Nhưng tại, vì người đàn ông khác, Kỷ Dĩ Ninh lại cúi đầu trước Dường Dịch, tạm chịu đựng để giữ mạng cho ta.

      Đường Dịch đột nhiên cười lớn.

      Ngón tay lại dùng lực mạnh, gần như bóp chặt khớp cổ tay của Kỷ Dĩ Ninh, kèm theo vẻ dữ tợn chưa từng có, đau đớn cắn chặt môi.

      "Nghe , ta vì ở lại London để chờ em mà đập bàn từ chối về nước trong buổi họp cổ đông của gia tộc. Kỷ Dĩ Ninh, thấy em dao động trong việc London rổi đấy, phải trong lúc này, em cũng muốn đập bàn trước đấy chứ...?"

      Nhưng tại, vì người đàn ông khác, Kỷ Dĩ Ninh lại cúi đầu trước Dường Dịch, tạm chịu đựng để giữ mạng cho ta.

      Đường Dịch đột nhiên cười lón.

      Ngón tay lại dùng lực mạnh, gần như bóp chặt khớp cố tay của Kỷ Dĩ Ninh, kèm theo vẻ dữ tợn chưa từng có, đau đón cắn chặt môi.

      "Nghe , ta vì ở lại London để chờ em mà đập bàn từ chôì về nước trong buổi họp cổ đông của gia tộc. Kỷ Dĩ Ninh, thấy em dao động trong việc London rổi đấy, phải trong lúc này, em cũng muốn đập bàn trước đây chứ...?"

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 51


      Chiếc xe thể thao màu đen lướt nhanh mặt đường.

      câu , uy hiếp đến tột cùng. Kỷ Dĩ Ninh thấy hoảng sợ, biết cá tính của Đường Dịch, khi lòng quả thực việc gì cũng có thể làm được. chỉ có thể im lặng gì thêm nữa, mặc cho Trình Ưng Trí ở phía sau hét gọi tên , cũng dám quay lại, ngoan ngoãn mặc cho Đường Dịch nắm chặt tay , đưa rời xa.

      Lên xe, Đường Dịch thèm nhìn , chút ý muốn chuyện với cũng có. Trong lòng Kỷ Dĩ Ninh rất giá lạnh, được là cảm giác gì, ngẩng lên, vô tình nhìn thấy tập tài liệu bị vứt sang bên. lặng lẽ cầm lên, cúi đầu nhìn, lúc đó sợ tới mức mồ hôi lạnh túa ra toàn thân.

      Tất cả đều là tài liệu bí mật của nhà họ Trình từ những giao dịch kín đến những mối quan hệ qua lại bí mật của các bên liên quan, nếu tung ra tin bất kỳ, cũng đủ để làm Trình Ưng Trí đau đầu.

      Kỷ Dĩ Ninh đặt tài liệu xuống, tay hơi run run.

      nghe thấy ngay cả giọng của mình cũng run rẩy, " điều tra ấy?"

      "Em những thứ này ư?" Liếc nhìn xấp tài liệu trong tay , Đường Dịch cười, cong môi chế giễu: "Nếu như sử dụng thế lực của nhà họ Đường để điều tra người, em nghĩ là chỉ có từng này thôi sao?"

      Ý rất ràng: Đây chẳng qua chỉ là cảnh cáo của . cảnh cáo của Đường Dịch mà thôi, cũng đủ để đùa chết Trình Ưng Trí rồi.

      Kỷ Dĩ Ninh nhắm mắt lại, nghĩ giữa nên như thế này, mối quan hệ đương căng thẳng như vậy, nên thuộc về Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh.

      nhàng : "Mình chuyện lát được ?"

      "Em muốn London à? "

      Kỷ Dĩ Ninh: "…… “

      Gương mặt khôi ngô tuấn tú của Đường Dịch bị bao phủ lớp u tối, lặp lại câu cách cố chấp, trong lời có vẻ cay nghiệt chưa từng có: " chỉ hỏi em câu, em muốn London ư? "

      Kỷ Dĩ Ninh đột nhiên bị hỏi, vấn đề này thể trả lời cách đơn giản, nó đên quá đột ngột, căn bản là có chút đề phòng. Nó giống như tòa thành hình vòng cung hoa lệ, khép kín mà cổ kính, nhưng lại có vẻ đẹp lạ thường thu hút Kỷ Dĩ Ninh. muôn bước vào, và giờ phải trả giá.

      im lặng của cho Đường Dịch đáp án hay nhất.

      Ngày tháng trôi , tuổi xuân qua mau, ngay từ lúc bắt đầu đà hiểu , những năm tháng qua mới là hung thủ đáng sợ nhất, Kỷ Dĩ Ninh lưu luyến ta. Điều làm lường trước được là ngày này lại đến nhanh như vậy, đến gấp như vậy, gần như là hủy diệt, thể phản kháng.

      Chiếc xe Spyker màu đen đột nhiên phanh gấp và dừng lại.

      Tiếng phanh xe nghe chói tai hung tợn, hôi tanh mùi máu.

      Đường Dịch xuống xe cũng lời nào, trong bóng tối hai người cứ ngồi lặng yên như vậy, như là trận căng thằng trầm mặc. Sau đó Kỷ Dĩ Ninh đột nhiên ngửi thấy mùi thuốc lá rất ít khi có, ngẩng đầu lên nhìn, mới thấy Đường Dịch biết từ khi nào đốt điếu thuốc. lửa trong tay mờ nhạt dưới ánh sáng lờ mờ, Kỷ Dĩ Ninh hoảng hốt trong giây lát, dường như nhìn thấy người đàn ông trước mặt lên với ánh mắt đầy nham hiểm, quyết chí và càng nhiều bi thương.

      đưa tay lên rít hơi thuốc, sau đó Kỷ Dĩ Ninh nghe thấy .

      “ Em muốn London đúng ? Nếu vậy cho em biết, đế em đâu… “

      Cũng chính vào đêm đông giá lạnh, toàn bộ miền Nam Trung Quốc rơi vào bão tuyết Kỷ Dĩ Ninh phát ra, cuộc chiến tranh lạnh với Đường Dịch bắt đầu cách lạ lùng.

      đưa tới tiệc rượu, đưa tới cửa hàng bán lễ phục thèm để ý đên việc khẽ từ chối.

      Trong màn đêm, chiêc xe spyker màu đen dừng lại.

      Dường Dịch lạnh lùng : "Xuống xe. "

      Kỷ Dĩ Ninh động đậy, hỏi: "Đây là đâu?"

      Đường Dịch trả lời, mình xuống xe, đóng cửa, tới bên cửa xe nơi ngồi, tay mở cửa xe, tay kia kéo xuống trong trạng thái ép buộc.

      "Ôi, ..."

      Bất chấp giãy giụa của , kéo tay về phía trước. bị kéo rất đau, khẽ tranh luận phía sau : "Đường Dịch, Đường Dịch, có đạo lý chút được ?"

      đột nhiên nổi cơn thịnh nộ.

      Vung tay đẩy sát vào bức tường ngoài bằng kính của cửa hàng, bóp chặt chiếc cằm xinh của , áp sát môi , giọng điệu uy hiếp mà tế nhị: "Kỷ Dĩ Ninh, tốt nhất em nên nghe lời. "

      Thấy được vẻ nguy hiểm của Đường Dịch, biết tuyệt đối phải là đùa.

      Vậy là, đành nén lại tất cả những lời tranh cãi, nuốt trọn toàn bộ nỗi ấm ức.

      lanh lùng nhìn vài phút, sau đó mới buông ra, kéo tay , đẩy cửa bước vào cửa hàng cao cấp.

      Người quản lý cửa hàng này vừa nhìn vị khách mới đến là ai, hai mắt bỗng sáng lên!

      Mọi người ở đây đều biết, Dịch thiếu gia nhà họ Đường mấy chữ này tượng trưng cho thần tài. Đường Dịch từ có thói quen vung tiền như rác, sau khi trưởng thành lại càng trầm trọng hơn, thường xuyên tiêu xài với những tấm ngân phiếu có mệnh giá lớn, mà mắt cũng buồn chớp.

      Thần tài đến, người quản lý cửa hàng vội dẫn người bước ra chào đón nồng nhiệt: "Hoan nghênh, hoan nghênh, vất vả quá, vất vả quá... Hôm nay Dịch thiếu gia đại giá, biết là muốn xem gì đây?"

      "Cút ngay."

      Đường Dịch thèm đảo mắt cái, coi như nhìn thấy tất cả mọi người.

      Người quản lý cửa hàng tuy rất ngượng, nhưng đành chịu vì vị Dịch thiếu gia có thế lực quá mạnh, sau lưng lại có thế lực ngầm của nhà họ Đường, khi Đường Dịch vừa xuất ở đây, ai dám gì nhiều.

      Đường Dịch nắm chặt tay phải của Kỷ Dĩ Ninh, thẳng tới trước quầy lễ phục, móc tay cái, lấy ra loạt chiếc đầm dạ hội giá hề rẻ.

      "Những ngày tháng cùng ta ở London rất tự do, em rất thích phải ? Nhưng rất tiếc, ở bên , em được tự do như vậy đâu."

      Đột nhiên, rút ra xấp thẻ vàng, vung tay ném chúng lại trước mặt , tung lên quầy kính, phát ra thanh đáng sợ. Đường Dịch quay lại với người quản lý cửa hàng, ánh mắt lạnh lùng.

      "Quần áo ở đây, tôi lấy tất. Đưa ấy thử từng cái , thử xong hết mới thôi. “

      Câu của Đường Dịch vừa thốt ra, đều khiến mọi người có mặt tại đó khiếp sợ.

      Kỷ Dĩ Ninh quả thực cũng dám tin những gì vừa . Khi Đường Dịch ra từ cuối cùng, Kỷ Dĩ Ninh căn bản là phản ứng kịp, chỉ cảm thấy người đàn ông này quả thực thể lý, nếu muốn lý với đúng là đầu có vấn đề.

      Nhưng Kỷ Dĩ Ninh vẫn là Kỷ Dĩ Ninh, lúc này đối mặt với Đường Dịch ngang ngạnh vô lý như vậy, vẫn nhớ phải duy trì đạo đức được tu dưỡng "có hỏi tất có đáp" của mình.

      Nhìn xấp thẻ rải rác nằm trước mặt, : "Em thiếu quần áo." trả lời cách cân nhắc: "Vì thế, em cần mua."

      Nét mặt của Đường Dịch trông rất khó coi, tay nắm chặt, ngay cả các khớp xương cũng đều trắng bệch: "Kỷ Dĩ Ninh!"

      Từ trước tới giờ, điều Đường Dịch thấy đau lòng nhất chính là lạnh lùng của Kỷ Dĩ Ninh. Cho dù ép bức thế nào, cũng vẫn giữ nguyên thái độ đó, lạnh lùng buồn đáp trả, người ngoài nhìn vào, cảm thấy tính tình của Kỷ Dĩ Ninh dễ chịu, mà biết rằng đứng trước mặt Đường Dịch, nản lòng nhụt chí đến nhường nào.

      Kỷ Dĩ Ninh hoàn toàn ý thức được nguy hiểm tới gần, quay người với vẻ rầu rĩ: "Em muốn về nhà."

      Đường Dịch ngăn cản .

      Kỷ Dĩ Ninh trong lòng bực bội, giận gây rối vô cớ, sau khi bước về phía trước mấy bước mới phát ra Đường Dịch hề ngăn cản mình.

      lại ngăn cản ?

      Ở bên hai năm, Kỷ Dĩ Ninh tất nhiên đơn thuần tới mức nghĩ rằng Dường Dịch bỗng nhiên lại trở nên lương thiện, kinh nghiệm cho thấy, Đường Dịch ra tay còn nguy hiểm hơn nhiều Đường Dịch trong cơn giận dữ Đường Dịch đột nhiên buông tay để , lại làm bước chân Kỷ Dĩ Ninh chậm lại.

      suy nghĩ, chỉ nghe thấy phía sau mình, Đường Dịch bỗng nhiên chậm rãi cất tiếng: "Kỷ Dĩ Ninh, nếu hôm nay em dám rời khỏi đây, đừng trách ra tay nể tình."

      Kỷ Dĩ Ninh dừng bước, từ từ quay người lại.

      " muốn làm gì? " Bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, nhìn , giống như nhìn thấy người xa lạ: "Đường Kình từng , từ trước đến nay đối phó với người bình thường, "

      Nhiều năm như vậy, Đưòng Dịch làm việc luôn tuân theo nguyên tắc : những hung ác, bạo lực, tanh máu kiểu Đường Dịch, luôn luôn chỉ đối phó với người giang hồ. Đường Dịch có nguyên tắc chơi của Đường Dịch, đối với người bình thường, có hứng thú.

      "Đường Dịch, đừng đối phó Ưng Trí, thể làm như vậy..."

      Kỷ Dĩ Ninh dường như bắt đầu lo sợ, muốn nhưng lại dừng lại. hiếu rất , gia thế Trình Ưng Trí có tốt hơn nữa, bối cảnh mạnh hơn nữa cũng thể đấu được với nhà họ Đường. Nếu Đường Dịch hận ấy, muốn dùng thủ đoạn của nhà họ Đường để đối phó với ấy, giống như đối phó người khác mấy năm gần đây, thêm lần sát giới Ưng Trí ngay cả cơ hội sống cũng còn.

      Cuối cùng, kiềm chế được nữa, liền dịu giọng xuống: "Đừng nên như vậy, Đường Dịch, đừng nên như vậy có được ?"

      "Đừng nên như vậy?" Đường Dịch cong môi lên, chế giễu: "Kỷ Dĩ Ninh, em cho là em tùy tiện xin vài câu, mềm lòng tính toán so đo gì cả sao?"

      Lời khinh miệt của từ cao nhìn xuống kéo dài khoảng cách với , Kỷ Dĩ Ninh nhìn , nhớ lại từng cùng ân ái mặn nồng, cảm xúc lưu luyến khiến quyết định tin tưởng , vậy là thận trọng : "Em biết, phải là người như vậy."

      Đường Dịch mỉm cười, : " phải là người như vậy? Em nắm rất chắc điểm này của , phải vậy ?" cười, "Kỷ Dĩ Ninh, ai với em, ra tay với người bình thường?"

      "Đường Kình với em." mỉm cười, giọng chế giễu: "Nếu cho em biết, nhà họ Đường có rất nhiều chuyện mà ngay cả Đường Kình cũng chưa bao giờ biết đến sao?"

      Đưa tay gõ gõ vào mặt kính của tủ trưng bày, thanh uy hiếp tế nhị của riêng Đường Dịch: "Có điều muốn nhắc nhở em, Đường Dịch từng làm những gì chỉ có mình nhất. Nếu em tin, nếu muốn kiểm chứng, ra tay, lấy Trình Ưng Trí làm ví dụ hay nhất khiến cả đời này em thể nào quên được."

      Ký Dĩ Ninh tái mặt, vừa giận vừa sợ: "Đường Dịch, đe dọa em à? “

      "Sao cơ, đây là ngày đầu tiên em biết à?" gằn từng chữ: "Kỷ Dĩ Ninh, thẳng cho em biết, ban ngày, ra tay với Trình Ưng Trí là nể mặt em lắm rồi. “

      Tình ấm áp và quá khứ giữa và Trình Ưng Trí khơi dậy bàản tính vốn chìm vào giấc ngủ sâu của Đường Dịch, đen tối, khát máu, chừa đường sống.

      nhìn , nhàng : "Dĩ Ninh, lại đây."

      Lòng bàn tay ướt đẫm, toàn là mồ hôi lạnh, bởi vì rất sợ , chân còn chút sức lực, thế là người cứng đờ, đứng yên động đậy

      dường như còn đủ kiên nhẫn, ánh mắt bỗng lạnh lùng, giọng trầm xuống: " lại lần nữa, lại đây!"

      Kỷ Dĩ Ninh chầm chậm bước tới, còn lựa chọn, tới đường cùng.

      bước tới bên , đứng trước quầy hàng, nhìn những đồ trang sức có gắn kim cương sang trọng bày đầy trong tủ, dù đẹp nhưng rất lạnh lẽo, cũng giống như bên cạnh giờ, chút êm đềm, đáy mắt Kỷ Dĩ Ninh dần dần nhòa .

      Đường Dịch kéo lại gần, đưa tay vuốt ve khuôn mặt .

      Trong lòng ngừng muốn với , Đường Dịch, em là Dĩ Ninh, hãy nhớ, em là Kỷ Dĩ Ninh của , vì thế nên tốt với ấy hơn, đừng làm tổn thương ấy.

      Nhưng ngọn lửa giận dữ ngừng bốc lên trong lòng khiến sao có thể kiềm chế bản thân mình được.

      Trước mắt luôn ra cảnh tượng Kỷ Dĩ Ninh và Trình Ưng Trí sánh vai nhau bước phố, ấm áp mà hoài niệm, ôn lại quãng thời gian trước kia, chi có quá khứ và hồi ức và những điều thể quên, nơi ấy có Đường Dịch.

      Đường Dịch trừng mắt, lửa giận bao trùm.

      "Khiêm Nhân, hãy ở đây trông chừng ấy. Thả ấy ra, tôi giết luôn cả cậu."

      Trong quãng thời gian nhiều năm về trước, Kỷ Dĩ Ninh luôn nghĩ, mối quan hệ giữa người với người, khi hết lòng, dáng vẻ như thế nào nhỉ, rất đẹp sao? Kỷ Dĩ Ninh khi đó còn chưa có kinh nghiệm, con người và tâm hồn đều vô cùng giản đơn. Sau khi gặp Đường Dịch, khác nhiều so với trước kia, lòng biết dù có an ủi bản thân là sao nhưng cũng thể tìm lại được tâm hồn bình yên nữa rồi.

      Kỷ Dĩ Ninh bây giờ mới biết, người quả thực là việc vô cùng mệt mỏi, tình cũng giống như bó hoa, hai người phải hiểu nhau, phải nở cùng cành, cùng nhiệt độ, cùng mức gió, thậm chí là cùng sinh mạng, như thế mới có thể có cơ hội đua nở ở cùng thời gian và địa điểm, góc độ thích hợp, vừa đúng để em có thể nhìn thấy .

      Doãn Khiêm Nhân đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy Kỷ Dĩ Ninh trong cửa hàng, ngồi cúi đầu nhìn Đường Dịch ở trước mắt vung tiền mua hết tất cả lễ phục, cũng chỉ sờ qua loa, mặc dù nhìn thấy giận dữ trong mắt , nhưng Khiêm Nhân hiểu , bị Đường Dịch bỏ mặc trước đám đông, mình hứng chịu cái nhìn soi mói của đám đông, là người con bình thường, cho dù có vô vị đế mấy, tron lòng cũng khỏi đau khổ.

      Khiêm Nhân mỉm cười, bỗng nhiên bước tới, với người con ở trước mặt "Có tiện ? Tôi đưa đến nơi."

      có chút kinh ngạc, "Đưa tôi rời khỏi đây, ấy trút giận sang đây." Đó là thực tế từng chứng kiến thái độ nổi giận của Đường Dịch, cho người ta chút cơ hội để giải thích. Biết trước như vậy, muốn người vô tội lại bị liên lụy vì mình.

      "Dịch thiếu gia có phản ứng thế nào, nghĩ rằng tôi hiểu sao?" Doãn Khiêm Nhân hơi cong môi, đối với Đường Dịch, tuyệt đối phục tùng, nhưng đối với người phụ nữ của Đường Dịch, lại quá khách khí. Tuy nhiên nguyên nhân của nó, nghĩ cho kỹ ngay cả bản thân cũng được: "Nếu tiện, mời cùng tôi. Yên tâm, tôi hiểu Dịch thiếu gia hơn nhiều. “

      Người quản lý cửa hàng cất lời hỏi cách yếu ớt: "Thế còn chỗ quần áo Dịch thiếu gia mua?"

      "Gói tất cả lại, đưa tới nhà họ Đường." Doãn Khiêm Nhân ra lệnh, cũng nhìn Kỷ Dĩ Ninh, coi như mình tự với mình, ngay cả nét mặt cũng rất bình thản: "Cho dù có tin hay , Dịch thiếu gia từ trước đến nay phải là người vì người phụ nữ mà giận dữ. Ý tôi là, trước khi ấy gặp ."


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :