1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Điên cuồng độc chiếm - Hiểu Phượng Linh Nhi (c67) HOÀN đã có ebook

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Natsuki

      Natsuki Member

      Bài viết:
      67
      Được thích:
      20
      Ai vậy ai vậy??

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 52:

      Edit: Nhi

      Beta: Hàn Tuệ Ninh

      Trong lòng rối bời, nên đêm này Thước Tiểu Khả ngủ ngon, trời còn chưa sáng dậy. Nhìn Lãnh Ngạo vẫn ngủ yên bên cạnh, vào toilet rồi lại lên giường muốn ngủ thêm lúc.

      Lần nữa tỉnh lại là được Lãnh Ngạo đánh thức, sau khi rửa mặt sửa soạn, ăn bữa sáng xong, liền theo vào khu rừng đảo.

      Trong rừng, cây cối rất rậm rạp, Lãnh Ngạo sợ Thước Tiểu Khả da mịn thịt mềm bị nhánh cây làm xước, nên phủ cho thêm lớp áo khoác dày, vừa tránh gió vừa bị thương.

      Sâu trong rừng cây có ngôi nhà bằng gỗ được dây leo và hoa tươi quấn quanh, từ xa nhìn lại, ngôi nhà có màu sắc rực rỡ được rừng cây xanh biếc bao quanh, rất giống căn nhà của bảy chú lùn mà Bạch Tuyết ở tạm trong truyện cổ tích. Đương nhiên đây là ý nghĩ đơn thuần của Thước Tiểu Khả, nếu biết căn nhà đó từng nhốt mẹ ruột của Lãnh Ngạo, hơn nữa còn tự sát chết bên trong, còn có thể cảm thấy nó giống thế giới cổ tích được nữa sao?

      Trong nhà u ẩm ướt, còn có mùi tanh. Vì đột ngột tiếp xúc với bóng tối nên tầm mắt của Thước Tiểu Khả vẫn đen kịt, gần phút sau mới nhìn cảnh tượng trong nhà/

      Cái lồng sắt cực lớn đặt ở chỗ tối của căn phòng nhốt người đàn ông quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, tay chân của ta bị xích lại, thể di chuyển, sợi xích thỉnh thoảng còn phát ra tiếng “ken két”.

      muốn em gặp người này sao?” Thước Tiểu Khả đứng cách đó khoảng xa, ánh sáng đủ, người đàn ông còn bị bịt miệng, nên hoàn toàn thấy gương mặt ta.

      Lãnh Ngạo lập tức đáp lại mà về phía lồng sắt. Khi cái bóng của phủ lên người đàn ông, mới dừng bước, giọng quỷ mị vang vọng trong phòng gỗ.

      “Ngẩng đầu lên, xem ai tới thăm này.” chắp hai tay sau lưng, đứng thẳng, con ngươi u nhìn thẳng vào người đàn ông trong lồng.

      Người đàn ông hơi ngẩng đầu lên, khó nhọc mở mắt, khi nhìn thấy Thước Tiểu Khả sớm đoán được có kết cục này. Ánh mắt lạnh nhạt, vẻ mặt tự nhiên với Lãnh Ngạo: “ thâm độc, vậy mà lại lợi dụng tự do của Thước Tiểu Khả để dụ tôi thân.”

      “Thâm độc?” Ánh mắt Lãnh Ngạo trầm xuống, “So với lợi dụng sinh mệnh vô tội thế này có tính là gì?”

      “Lãnh Ngạo, tôi cho rằng tôi núp rất khá, ngờ vẫn bị bắt được, thắng làm vua thua làm giặc, cho tôi cái chết nhanh gọn .”

      “Ha ha ha ha…” Tiếng cười khủng bố, lạnh lẽo u của Lãnh Ngạo vang lên trong căn phòng gỗ, như tiếng vọng lại từ địa ngục.

      xoay người, tựa như thiên sứ đến trước mặt Thước Tiểu Khả, cầm tay , dẫn đến lồng sắt.

      “Khả Nhi, em nhìn xem, em nhất định biết người này.” Lãnh Ngạo vừa vừa duỗi tay sao song sắt xé tấm vải ngoài miệng người đàn ông ra.

      Người đó tuy tóc tai bù xù, gương mặt vừa bẩn vừa đen, nhưng vẫn có thể nhìn ràng. Kỳ cho dù Lãnh Ngạo xé tấm vải ra Thước Tiểu Khả cũng có thể đoán được qua cuộc chuyện của hai người bọn họ.

      Hoắc , là người duy nhất có thể đối kháng với Lãnh Ngạo ở nước A, ngờ lại bị Lãnh Ngạo bắt được.


      “Hoắc .” Thước Tiểu Khả bước lên trước vài bước “Là tôi hại bị bắt phải ?”


      Lúc này mới hiểu hoá ra mục đích mà Lãnh Ngạo cho tự do là muốn dẫn “Lão đến”, uổng cho còn tưởng tốt lên rồi, ngờ là có mưu như vậy.


      lạnh lùng quay đầu, phát Lãnh Ngạo vẫn mỉm cười, nụ cười u lạnh lẽo đó, nhìn tưởng như vô hại, nhưng kỳ lại là thủ đoạn tàn bạo.


      đến trước mặt Lãnh Ngạo, ngẩng đầu lên, ánh mắt áp bức: “Ngạo, mang em gặp Lão là vì muốn em tận mắt nhìn thấy ta sống bằng chết sao?”


      Vừa rồi đứng xa nên nhìn thấy vết thương người , bây giờ cho dù trong phòng rất tối nhưng vẫn thấy , bên dưới lớp áo rách là da tróc thịt bong, rất hiển nhiên, bị đánh đập tàn nhẫn.


      “Khả Nhi, ta muốn muộn tay em độc chết , đương nhiên thể để sống thư thái được.” Lãnh Ngạo từ cao nhìn xuống khuôn mặt tức giận của . Vẻ thương hại vừa rồi của với Lão nhìn thấy , ra, ngoài Lăng Thiên, còn có tình cảm với tên đàn ông đó, mặc dù phải tình sâu đậm nhưng cho dù chỉ chút đồng tình cũng thể chịu nổi.


      “Làm sao biết ta muốn em độc chết ?” Thước Tiểu Khả tự nhận lần trao dổi với Hoắc trong thư viện là vô cùng cẩn thận, sao Lãnh Ngạo lại biết được chứ?


      “Tôi có cách của tôi, em cần biết.” Lãnh Ngạo nâng cằm lên, lạnh lùng : “Tôi dùng mọi cách để che chở thương em, nhưng em lại cự tuyệt , có thể cho tôi biết em muốn dùng cách gì để độc chết tôi ?”


      cho rằng em làm sao?” Thước Tiểu Khả khẽ nhích khoé môi, mắt rũ xuống, lại nhìn thấy ngón tay có khớp xướng ràng của .


      tay kia của LÃnh Ngạo đột nhiên giữ chặt eo , dùng lực kéo vào trong lòng, kể sát mũi hít hà mùi hương người , sau đó chậm rãi lên tiếng: “Khả Nhi, tôi đùa với em thôi, nếu em muốn hạ độc sớm làm rồi, sao còn ngốc nghếch chạy đến thư viện tìm Hoắc làm gì nữa.”


      Thước Tiểu Khả muốn tránh ra nhưng lại bị ôm chặt hơn, chỉ có thể đánh mạnh vào ngực , cả giận : “Vậy còn mang em đến đây làm gì?”


      có gì.” Lãnh Ngạo cười cười. “ phải em muốn gặp Hoắc sao, có gì muốn cứ , đưa em đến là để em lời cuối cùng với ta cho ràng.”


      ôm bước lên trước vài bước, nhếch môi cười : “Hoắc , cho rằng chỉ bằng mà muốn Thước Tiểu Khả nghe lời hạ độc tôi sao? Quả biết tự lượng sức rồi!”


      quay đầu giọng bên tai Thước Tiểu Khả: “ với ta , có lẽ tôi suy xét giết .”


      Bất kể hay , đến nước này Thước Tiểu Khả vẫn muốn thành ra, chừng để ta được sống. Vì thế, nuốt nước bột cái, thanh thanh cổ họng : “Hoắc , bao phấn kia tôi sớm ném rồi, cho dù tay Lãnh Ngạo dính ít máu tươi của người vô tội, tôi cũng thể giết người được. Mấy ngày nay, ngày nào tôi cũng đến thư viện để tìm , nhưng ngờ lại bị Lãnh Ngạo bắt, càng ngờ Lãnh Ngạo lợi dụng tôi để dụ xuất .” hơi dài mới ngừng lại, sau đó lại tiếp tục: “ xin lỗi, tôi làm liên luỵ rồi.”


      liên quan đến .” Hoắc thẳng thắn mỉm cười: “Tôi đấu với Lãnh Ngạo nhiều năm như vậy, phải chết là xong. Sau khi biết bị Lãnh Ngạo bắt về nước A, tôi nghĩ cơ hội tới, tôi cho rằng hận thấu xương Lãnh Ngạo vì cái chết của Lăng Thiên và Ngô Sương, nên tôi muốn mượn tay trừ bỏ . ngờ thiên tính vạn tính, lại tính sai bước, hoá ra vẫn có tình cảm với Lãnh Ngạo. Hôm nay tôi bị giam vào lồng, chỉ có thể là kế bằng người, núi thể có hai hổ, cho nên tôi trách .”


      “Hoắc .” Thước Tiểu Khả mềm lòng, nghe như vậy cảm xúc lại trở nên kích động, xoay người với Lãnh Ngạo: “Ngạo, tah cho ấy , coi như em cầu xin được ?”


      “Vì sao em phải cầu xin cho người chút liên hệ đến mình?” Lãnh Ngạo nhíu mày, khẽ thở dài: “Nếu tôi mềm lòng như em, tôi sớm chết toàn thây rồi.”


      “Nhưng đáp ứng em rồi, nếu em ràng với ta, giết ấy nữa.” Nước mắt Thước Tiểu Khả đảo quanh trong hốc mắt.


      “Tôi chỉ là suy xét thôi.”


      “Vậy suy xet như thế nào?”


      “Vẫn chưa nghĩ kỹ.” Lãnh Ngạo vươn tay vuốt ve gò má trắng mịn của : “Em hạ độc tôi, tôi cảm thấy vô cùng vui mừng. thôi, chỗ này thể ở lâu.”


      Lãnh Ngạo ôm lấy Thước Tiểu Khả cùng ra khỏi phòng.


      Cửa gỗ khoá lại, mấy người đàn ông cao to vạn vỡ đứng canh hai bên cửa, Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng còn cảm giác được đây là thế giới cổ tích nữa. Bốn phía u, tựa như có hồn dã quỷ thường xuyên qua lại.


      Trở lại phòng ngủ, Thước Tiểu Khả sắc mặt mệt mổi, đêm qua vốn ngủ ngon, sáng nay lại gặp chuyện như vậy, máu dưới hạ thân trào ra như cơn hồng thuỷ, khiến thể chạy vào toilet trước tiên.


      Thay đổi lớp băng mới sạch , Thước Tiểu Khả rửa mặt, ngẳng đầu nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong gương, vỗ vỗ mạnh vào hai má, muốn tận lực làm mình tỉnh táo chút. vừa xoay người đẩy cửa ra thấy Lãnh Ngạo cười xấu xa đứng trước cửa.


      Đột nhiên nhớ tới việc, Thước Tiểu Khả hỏi: “ lợi dụng em để dụ Hoắc , bây giờ mục đích đạt được, có phải ngày mai em phải tục ở lại đây sống cuộc sống có tự do như trước ?”


      “Em hiểu sai rồi, tôi cho em tự do, mặt là muốn dẫn Hoắc ra, mặt là tôi thấy em trưởng thành, nếu cứ tiếp tục giữ em đảo em hận tôi.”


      “Vậy tính thế nào?” vẫn có chút tin lời .


      “Hai ngày này thân thể em tiện, ngày mai ở lại đảo thêm ngày nữa, tối mai trở về thành phố tiếp tục học, về phần thăm nhà, tôi sắp xếp sau.”


      Thước Tiểu Khả khó có thể tin, chẳng lẽ đưa gặp Hoắc là vì muốn thấy được mặt khoan dung của sao?


      chỉ mới có mười bảy tuổi, cuộc đấu tranh giữa hai người đàn ông muốn tham dự, lại càng muốn bị cuốn vào cuộc chém giết ngừng nghỉ của xả hội đen. Hoắc phải có lý, nuối thể có hai hổ, hai hổ đánh nhau kết quả chỉ có con sống, con chết. Cho nên bại trong tay Lãnh Ngạo là kết quả tất yếu.


      Đọc đường trở về suy nghĩ cẩn thận, cho nên oán Lãnh Ngạo, chỉ hi vọng thủ hạ lưu tình thôi.


      cho rằng sắp bị mất tự do lần nữa, nhưng khôgn ngờ lại nghe được kết quả như vậy.


      sắp xếp .” đẩy ra, lập tức leo lên giường ngủ.


      Lãnh Ngạo nhún vai, như cười như .


      Hết chương 52.
      Last edited by a moderator: 7/5/15

    3. Natsuki

      Natsuki Member

      Bài viết:
      67
      Được thích:
      20
      Chỉ thích mấy đoạn biến thái mới chết :yoyo42:

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 53:

      Edit & Beta: Nhi

      Tuần mới đến, Thước Tiểu Khả trở lại biệt thự trong nội thành. nhớ tới Hoắc nhưng dám tùy tiện mở miệng hỏi Lãnh Ngạo. Bất ngờ là chuyện làm ăn của Lãnh Ngạo có việc gấp, phải ra nước ngoài tuần, sáng sớm thứ Hai xuất phát. Lãnh Bà được đưa tới thành phố để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho .

      Bị Lãnh Ngạo “trông coi kỹ lưỡng” suốt tuần làm thấy ngột ngạt vô cùng, cơ hội như lần này rất hiếm có. Thước Tiểu Khả nhân lúc đề cập với Lãnh Ngạo chuyện về thăm nhà, Lãnh Ngạo cũng sảng khoái đồng ý với .

      Sau khi tan học, Thước Tiểu Khả liền ngồi vào xe của cả Thước Lai Hoa, tới nửa giờ về đến nhà.

      có Lãnh Ngạo bên cạnh, cảm thấy tự do hơn. Phương Duy nắm tay tham quan nhà, hai mẹ con dạo trong vườn hoa cứ như hai chị em thân thiết. Họ lên lầu, Phương Duy giới thiệu từng phòng từng phòng cho , cho đến khi tới căn phòng trang trí kiểu công chúa. Trong phòng toàn bộ đều là màu hồng nhạt, còn bày rất nhiều búp bê.

      Thước Tiểu Khả có chút khó hiểu, tự hỏi nhà này có bé , sao lại có phòng ngủ trang trí ngây thơ như vậy, hỏi mẹ mình: “Căn phòng này là của ai?”

      Phương Duy đáp: “Đương nhiên là của con rồi.”

      “?” Thước Tiểu Khả hiểu gì cả, theo lý vừa sinh ra năm tháng bị mang , chuẩn bị căn phòng thế này cho cần thiết.

      là của con.” Phương Duy kéo vào phòng: “Tuy con bị đưa , nhưng mẹ vẫn hi vọng có ngày con trở về nhà, cho nên sau khi chuyển nhà đến đây mẹ cố ý chuẩn bị căn phòng thế này. Mẹ nghĩ bé nào cũng thích màu hồng, con có thích hay ?”

      “Con rất thích.” Thước Tiểu Khả kéo tấm rèm màu hồng nhạt ra đón ánh trăng ùa vào, dang tay làm động tác ôm.

      “Thích là tốt rồi.” Xa cách con mười mấy năm, Phương Duy chỉ mong có ngày con có thể ở căn phòng này, sau đó mỗi ngày bà vào phòng đánh thức con dậy. Thời khắc bình thường như vậy nhưng đối với bà đó là hi vọng xa vời, bởi vì bà biết Lãnh Ngạo để con qua đêm ở nhà.

      “Mẹ, mẹ nghĩ gì vậy?” Thấy mẹ mình ngây người, Thước Tiểu Khả vô cùng thân thiết ôm vai bà.

      “Mẹ nghĩ, nếu như con có thể ngủ qua đêm ở nhà tốt rồi.” Dù biết là có khả năng, nhưng Phương Duy vẫn ra miệng.

      Thước Tiểu Khả ngồi lên giường công chúa màu hồng, cảm giác thoải mái cực kỳ, rất có độ đàn hồi, nằm xuống kêu: “Con chưa từng ngủ cái giường nào thoải mái như giường này!”

      “Gọi điện thoại hỏi Lãnh Ngạo chút được ?”

      Thước Tiểu Khả ngồi dậy lấy điện thoại ra, cắn môi dưới, thầm nghĩ nhất định đồng ý, do dự có nên gọi qua hay màn hình bỗng sáng lên, tiếng chuông trong trẻo ngân vang.

      Lúc này chỉ có Lãnh Ngạo gọi cho thôi, cho rằng là nhưng ngờ màn hình lại xuất chuỗi số xa lạ, biết là ai gọi.

      Thước Tiểu Khả đưa điện thoại lên bên tai, mềm giọng : “ Tôi là Thước Tiểu Khả

      , xin hỏi đầu dây bên kia là…”

      “ Là Lộ Minh Viễn” Điện thoại truyền đến giọng nam khỏe khoắn.

      Sao có thể là ta?

      Thước Tiểu Khả nhớ đến chiều nay đọc sách trong thư viện, vô ý giẫm chân lên người, quay đầu nhìn lại thấy nam sinh cao lớn tuấn đứng sau lưng. xin lỗi với ta, ta toét miện trả lời là do ta tự cẩn thận, sau đó hai bên giới thiệu về nhau. Hóa ra ta chính là đàn năm ba cùng hệ đại học, củng là người phụ trách chủ yếu của hội sinh viên trong trường. đài phát thanh của trường cần giọng nử làm MC, biết có muốn làm hay . suy xét lại, cho ta số điện thoại để tiện sau này trả lời.

      nghĩ có lẽ là ta sốt ruột, mới có mấy giờ thôi gọi qua thúc dục rồi.

      “ Lộ Minh Viễn, chuyện đài phát thanh của trường, em cần suy nghĩ thêm vài ngày nữa.” Thước Tiểu Khả cũng có hứng thú với hoạt động ngoại khóa, nhưng nhất định phải được Lãnh Ngạo đồng ý mới được,

      phải vì việc này.”

      “ Vậy việc gì?”

      muốn hỏi em tối mai em có rảnh , mời em ăn cơm.”

      ra lại thêm người nữa muốn theo đuổi , từ lúc học đến sau này, người theo đuổi rất nhiều, nhưng đều lời cự tuyệt hết, Lộ Minh Viễn này cũng ngoại lệ.

      “ Ngại quá, em rảnh.”

      “ Vậy hôm sau nữa sao?”

      “ Cũng rảnh.”

      “Ngày sau nữa?”

      xin lỗi, em vẫn rảnh.”

      “ Vậy ngày…” Câu kế tiếp còn chưa xong, Thước Tiểu Khả trực tiếp từ chối: “ xin lỗi , em rảnh ngày nào cả, còn chuyện làm MC kia em nghĩ chắc củng có thời gian, vẫn là nên tìm người khác .”

      vốn cảm thấy hứng thú với việc làm MC, nhưng bây giờ xem ra cần suy nghĩ nữa rồi.

      “ Tiểu Khảm, rất thích em, từ ngày đầu tiên em học, chú ý tới em nhưng vẫn là có dũng khí tiếp cận, đến chiều ngày hôm nay mới quyết tâm đến thư viện tìm em, em đừng từ chối nữa được ?” Bị từ chối nhưng Lộ Minh Viễn vẫn bỏ cuộc.

      “ Xin lỗi, em bận rồi.” Thước Tiểu Khả lần đầu tiên gặp người dây dưa như vậy, những người lúc trước đều rất thức thời, cho nên trực tiếp cúp máy.

      Vừa thở hắt ra hơi chuông điện thoại lại reo lên, tường là nam sinh kia gọi tới, tức giận nhìn màn hình mời biết phải, là Lãnh Ngạo,

      Lại lần nữa nghe máy, giọng trầm thấp truyền đến.

      “ Vừa rồi tôi gọi cho em nhưng đường dây bận.” Thấy bắt máy, Lãnh Ngạo vì gọi được nên tâm tình ngang ngược hơn bình thường.

      có gì đâu, là bạn học gọi thôi.”

      “ Về sau cần phải chuyện với bạn lâu như vậy.”

      “ Ừm.”

      “ Bây giờ hơn tám giờ, sao vẫn chưa về nhà?” Lãnh Ngạo biết về thăm nhà, nhưng ngờ trễ thế này vẫn chưa trở lại, xem ra bên cạnh lại bắt đầu bướng bỉnh rồi.

      Thước Tiểu Khả nhìn qua mẹ mình, rồi hắng giọng cai : “ Hiếm khi được về, dù sao nơi này cũng là nhà em, em có thể ngủ ở đây đêm được ?” Giọng càng ngày càng xuống.

      “ Em phải nhớ kĩ, tôi là chồng hợp pháp của em, tôi mới là người nha thân nhất của em!” Lãnh Ngạo hiển nhiên đồng ý với những lời này của : “ Còn muốn tiếp tục hưởng thụ tự do phải về ngay, nghe rẽ chưa?”

      Giọng giận dữ vang lên bên tai như tiếng sấm, Thước Tiểu Khả mất mát liếc nhìn Phương Duy, than thờ : “ Con phải lập tức quay về, Lãnh Ngạo nổi giận rồi.”

      “ Vậy con nhanh trở về , cậu ta giận rồi lại biết làm ra chuyện gì nữa.” Phương Duy tuyệt đối dám giữ con ở lại nữa, thủ đoạn của Lãnh Ngạo bà lĩnh giáo qua rồi, rất khó khăn cậu ta mới cho con về nhà ăn cơm, xem như đặc biệt khai ân rồi. Nều còn cầu đúng mực về sau ngay cả cơ hội gặp mặt con cũng có.

      “ Mẹ, hai người xuống rồi.” Lúc hai mẹ con xuống lầu, trong phòng khách có Thước Thanh Dương và ba trai ngồi ghế sofa dùng trà, chỉ thiếu Thước Lai Diệp.

      Thước Tiểu Khả hỏi: “ tư đâu?” Lúc ăn tối cũng thấy về nhà, khi đó muốn hỏi nhưng vì tán gẫu chuyện khác nên quên mất.

      “ Buổi tối hai ngày nay con đều hẹn với .” Phương Duy nòi tới việc này, tươi cười rạng rỡ.

      Thước Tiểu Khả vừa nghe biết đương, hé miệng cười, cũng hỏi tên kia7.

      Mấy trai đều tiến lên tiễn Thước Tiểu Khả ra cửa, Lãnh Ngạo tuy ở nước A, nhưng trước khi sắp xếp tài xế chuyên môn cho Thước Tiểu Khả. Lúc này sắc trời tối, tài xế thấy Thước Tiểu Khả vẫn chưa ra đứng ngồi yên, lo lắng bồi hồi.

      Chuông điện di động thình lình vang lên, tài xế lập tức bắt máy, sắc mặt ông ta thay đổi, nhưng lời nào, chỉ im lặng nghe, mãi tới khi nhỉn thấy Thước Tiểu Khả được người nhà đưa ra, ông mới mở miệng: “ Thiếu chủ, cậu yên tâm, Thước tiểu thư ra rồi, tôi lập tức đưa ấy về nhà.”

      Lúc ngắt điện thoại Thước Tiểu Khả chạy tới bên cạnh xe. Tài xế mở cửa xe cho rồi mới ngồi vào ghế lái.

      Thước Tiểu Khả ít khi được về nhà, người nhà đương nhiên là nỡ để rời đặc biệt là Phương Duy, bà nhìn theo bóng xe mãi vẫn chịu vào nhà, Thước Lai Hoa khuyên mẹ: “ Mẹ, về sau Khả nhi vẫn còn có thể về thăm mẹ mà, ngoài này gió lớn, mẹ mau vào .”

      “ Phải đó, vào thôi.” Thước Thanh Dương cũng khuyên bảo.

      Lúc này Phương Duy mới nhấc chân vào nhà với chồng và con trai.

      Ngổi trong xe, Thước Tiểu Khả sớm buồn ngủ, ngày trước lúc này là lúc Lãnh Ngạo ôm sát , toàn thân dưới đều bị bao trùm hơi thở nguy hiểm của .

      Vửa muốn dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, chiếc xe thể thao mày trắng thu hút chú ý của Thước Tiểu Khả

      Người lái xe là Thước Lai Diệp, ngồi cạnh chính là em của Đỗ Uy Lợi, Đỗ Ngưng.

      ra mà mẹ hẹn hò là chị ấy. Ngày đó ở nhà hàng, sớm nhìn ra tâm tình của chị ta với tư, nhưng hình như có ý gì với Đỗ Ngưng, sao mới mấy ngày ngắn ngủi,hai người lại đương với nhau rồi?

      Thước Tiểu Khả nghĩ ra, nếu chị ta là em của Đỗ Uy Lỡi cũng muốn quản, nhưng nếu tư với Đỗ Ngưng ở cùng nhaum chẳng phải và Đỗ Uy Lơi trở thành “ phải oan gia đụng đầu” sao?

      Nhìn chiếc xe trắng lao , Thước Tiểu Khả nhàn nhạt cười, tình cảm của tư cứ túy hứng theo ấy , thể bởi vì mình hận Đỗ Uy Lợi mà xen vào việc của ấy.

      Trở lại biệt thự, vừa tắm rửa xong leo lên giường, điện thoại của Lãnh Ngạo gọi đến.

      Giọng trong điện thoại của rất trầm, cư như là phát ra từ dưới thung lũng. cũng hỏi nhiều, chỉ dặn dò sau này được về trễ như vậy nữa.

      Thước Tiểu Khả dám từ chối lời , gì cũng đáp ứng, vốn muốn hỏi chuyện của Hoắc nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống. nghĩ là lúc này vẫn còn nổi nóng, tiện hỏi, qua vài ngày nữa rồi sau.
      Last edited by a moderator: 9/5/15

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 54:

      Edit & Beta: Nhi

      Sau giờ học, Thước Tiểu Khả nhìn thấy chiếc xe Lãnh Ngạo phái tới đậu ở cách đó khá xa, ông tài xế gàn dở đứng đầu xe, bộ dạng cung kính.

      định qua đó, nhưng đột nhiên có chiếc xe ô tô màu xanh lam chạy đến chặn ngang tầm mắt .

      Người lái xe là Đỗ Uy Lợi, ta bước xuống, hết sức lễ độ : “Tiểu Khả, khéo vậy, tôi tới đón Đỗ Ngưng.”

      “Khéo .” Thước Tiểu Khả muốn gặp ta, “Nhưng mà hai ngày này chị Đỗ Ngưng luôn cùng tư, chỉ sợ với được.”

      Đỗ Uy Lợi biết có thành kiến với mình, cũng muốn nhiều lời, chỉ nhếch môi cười nhạt.

      “Đỗ tiên sinh, tôi phản đối em kết giao với trai tôi, cũng với Đỗ Ngưng chuyện xấu mà làm.” Thước Tiểu Khả tiến lên đứng cách bước, “Tôi là người ân oán ràng, vì hận mà làm liên lụy tới người khác.”

      “Hận?” Ánh mắt Đỗ Uy Lợi trầm trầm, nghi hoặc hỏi: “Giữa chúng ta có thù hận lớn như vậy sao?”

      đến thù hận giữa chúng ta, chỉ đến việc gián tiếp hại chết Lăng Thiên là tôi hận rồi.” Thước Tiểu Khả thẳng lưng, nhìn xoáy vào ta, nếu mấy ngày ở đảo nhìn lầm, cho rằng ta là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, bây giờ xem ra cũng chẳng hơn gì thế này.

      “Tôi làm thuê cho người khác, cũng chỉ là thân bất do kỷ* thôi.” Đỗ Uy Lợi thở dài hơi, “Nếu phải tại tôi, Hoắc cũng trà trộn được lên đảo, cũng hại bị ta bắt . Tôi vì tự trách, mà Lãnh Ngạo còn muốn lấy mạng tôi, tôi có thể tìm sao? Chuyện sau này tôi cũng ngờ lại ra như vậy.” chậm rãi , vẻ hối hận mặt ngày càng đậm.

      (*) Thân bất do kỷ: Phải làm những chuyện mà bản thân muốn, làm chủ được, do hoàn cảnh đẩy đưa.

      Cho dù có lý, vẻ hối hận mặt cũng ràng, vẫn có tác dụng gì với Thước Tiểu Khả. Thước Tiểu Khả là ai chứ? ghét nhất là đám cẩu tử làm việc cho Lãnh Ngạo, nếu chỉ khai thác mỏ cho Lãnh Ngạo cũng căm ghét như vậy, nhưng lại giúp Lãnh Ngạo làm chuyện mà ghê tởm.

      cần giải thích thêm gì nữa. Dù sao trong lòng tôi chính là con chó săn, tôi khinh thường .” Thước Tiểu Khả trừng mắt nhìn ta cái, sau đó phủi tay rời .

      Đỗ Uy Lợi nhìn theo bóng lưng xinh đẹp của , mày nhíu chặt hơn, chợt quay đầu nhìn thấy bóng đen lay động phía xa, cảm thấy ổn, vội vàng đuổi theo . Bóng dáng cao lớn của bao trùm lên tấm lưng , trầm giọng quát: “Tiểu Khả, cẩn thận!”

      Thước Tiểu Khả quay đầu , chậm mà xảy ra nhanh, nghe thấy Đỗ Uy Lợi gào lên tiếng, sau đó từ từ ngã xuống. quán tính định đưa tay đỡ , nhưng ngờ bàn tay chạm vào lưng của sờ thấy chất lỏng đặc sánh.

      ''Khả Nhi, việc kia phải ấy cố ý.'' Đến lúc này Đỗ Uy Lơi vẫn quên giải thích với , đúng là tên cố chấp.

      nhìn lòng bàn tay, đó dính đầy máu đỏ tươi, chính từng bị thương nên biết lưng của Đỗ Uy Lợi là bị súng bắn. Mà viên đạn này vốn là dành cho , vì Đõ Uy Lợi cảnh giác nên mới phải chịu tội thay.- '' đừng nữa, chừa chút sức giữ mạng .''

      Lúc ngẩng đầu muốn kêu cứu, tài xế của Lãnh Ngạo vọt qua đây, ông ta lập tức nâng Đỗ Uy Lợi lên xe, Thước Tiểu Khả cũng leo lên theo.

      Trong xe, Thước Tiểu Khả gọi điện thoại cho tư bảo ấy với Đỗ Ngưng tiếng, để chị ấy mau tới bệnh viện.

      vừa định gội cho Lãnh Ngạo, dãy số quen thuộc lên màn hình, nhưng suy nghĩ lúc lại gọi nữa.

      Mười lăm phút sau xe chạy đến bệnh viện, Đỗ Uy Lợi lập tức được đưa vào phòng cấp cứu. Qua mấy phút nữa, Thước Lai Diệp và Đỗ Ngưng cũng vội vàng chạy tới, ssau khi biết chuyện, hai người đều thêm gì, chỉ bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn đèn cửa phòng cấp cứu.

      giờ sau, đèn phòng cấp cứu tắt, vài bác sĩ đeo khẩu trang ra. Bác sĩ đứng đầu tháo khẩu trang ra :'' Đạn bắn trúng chỗ hiểm, người bệnh qua cơn nguy hiểm rồi.''

      Ba người đứng chờ bên ngoài cũng hít vào hơi sâu.

      Tuy Đỗ Uy Lợi qua nguy hiểm, nhưng người nhà vẫn thể vào thăm, vì được chuyển qua phòng quan sát, 48 giờ sau mới có thể chuyển sang phòng bệnh thường. Cho nên ba người ở suốt đêm trong bệnh viện cũng có tác dụng gì, chỉ có thể về nhà trước.

      Bên ngoài bệnh viện, vài chiếc xe màu đen phong cách đậu sẵn ngoài cửa lớn.

      Nhìn thấy ''thế trận'' như vậy, Thước Tiểu Khả biết Lãnh Ngạo trở lại, ủ rũ với Thước Lai Diệp:'' tư, em ngồi xe được"

      ''Có người tới đón em tôi, còn dám giữ sao?'' Từ Thước Lai Diệp biết, đứa em duy nhất của mình mới được năm tháng bị nhà họ Lãnh đoạt , cơ hồ đêm nào mẹ cũng lấy nước mắt rửa mặt, hi vọng có cơ hội gặp lại con . ngờ nhà họ Lãnh lại thất tín, để cho họ gặp lại Khả Nhi, lần chờ này là chờ mười mấy năm. Mà tên đầu sỏ kia ngồi trong chiếc ô tô màu đen đứng đầu, tuy nhìn thấy mặt nhưng vẫn có thể cảm giác được hơi thở nguy hiểm của .

      '' , trời tối rồi mau đưa chị Đỗ Ngưng về nhà .'' Thước Tiểu Khả buồn bã rời .

      Đỗ Ngưng biết nguyên do, trai Đỗ Uy Lợi cũng với , lo lắng hỏi:'' Lai Diệp, ai tới đón em vậy?''.

      Vừa dứt lời, thấy Thước Tiểu Khả đến cách mấy chiếc xe đen khoảng vài chục mét, từ sau xe có đám người mặc đồ đen lao ra vây quanh . Sau đó người đàn ông bước ra từ chiếc xe đầu tiên, ta ôm Thước Tiểu Khả vào lòng rồi cũng lên xe.

      Nán lại mấy phút chờ những chiếu xe kia rời , Đỗ Ngưng lai hỏi:'' Người đàn ông vừa tới đón em đúng là đủ khí thế, ta là ai vậy?''

      ''Đừng hỏi nhều!'' THước Lai Diệp vốn tức giận, bị hỏi vậy càng giần hơn, kéo tay rời .

      Chín giờ tối Thước Tiểu Khả về tới biệt thự, Vì chuyện ngoài ý muốn của Đỗ Uy Lợi nên chưa ăn gì, dù rất đối nhưng mệt mỏi cả người làm muốn ăn, chỉ muốn tắm nước nóng rồi trốn vào ổ chăn ngủ giấc thôi.

      Lãnh Bà hỏi Thước Tiểu Khả ăn gì chưa, Lãnh Ngạo đen mặt trả lời:''Nấu cho Khả Nhi chén mì gà''

      ''Em muốn ăn.'' Thước Tiểu Khả xong đo nhanh lên lầu vào phòng ngủ.

      Lúc Lãnh Ngạo bước vào , phòng tắm truyền ra tiếngnước''aò ào''. cởi áo khoác đen người, tiện tay vứt qua bên, vịn cả người ghế sopha bên cạnh cửa sổ. Cái ghế sopha là bảo bối của Thước Tiểu Khả. Trước đây thích nhất ngồi ở đay nhìn ra ngoài cửa sổ, sau này trưởng thành rồi vẫn giữu thói quen cũ, thường ngồi cuộn người ghế đọc sách. Cho dù chuyển đến biệt thự vẫn quên mang đem nó theo. Cho nên ai cả đường , Lãnh Ngạo cũng rất thích chiếc nghé này.

      lúc say mê nghe tiếng nước trong phòng tắm, tiếng chuông di động đột ngột phá vỡ hứng thú của . lập tức nhận điện thoại

      Tìm được hung thủ ?''.

      ''...''

      ''Bọn chúng đúng là ăn gan báo.''.

      '''...''.

      ''Giết hết toàn bộ, ném ra biểm sâu cho cá ăn."

      Ngắt điện thoại , cửa phòng tắm cũng mở ra. Thước Tiểu khả khoác áo tắm màu trắng từa như bông hoa sen mới nở, vừa gội đầu, dù sấy tóc nhưng vẫn chưa khô hoàn toàn.

      'Khả Nhi, qua đây!''.

      Thước Tiểu Khả đến, được ôm ngồi đùi, sau đó khăn tắm trong tay liền bị đoạt lấy.

      ''Khả Nhi, hôm nay bị doạ sợ rồi phải ?''. Lãnh NGạo vừa trấn an vừa lau tóc cho .

      '' sao'' Thước tiếu khả tùng chắn súng cho Hoắc nên thấy sợ hãi,''Nhưng mà Đỗ Uy Lợi chắn đạn cho em lại bị thương nhé''.

      Động tác phát sinh Lãnh NGạo cũng nhận được tin Khả Nhi gặp nguy hiểm, lập tức chạy về từ nước ngoài, chuyện đầu tiên làm làlà điều tra thủ phạm. Đương nhiên cũng có chút tự trách, vì chỉ lo chú ý hành tung của Thước Tiểu Khả mà bỏ qua an toàn của .

      '' ta cũng có chút cố chấp'' Nghĩ lại lúc Đỗ Uy Lợi ngã xuống còn muốn giải thíc với mình, Thước tiểu khả lẩm bẩm tiếng.

      ‘’Đue rồi!’’ Lục tay cuat Lãnh NGạo mạnh hơn, giọng cũng trở nên kiên nhẫn:’’ Tôi thích nghe em đề cập đến người đàn ông khác’’

      THước Tiểu Khả biết mình nhiều rồi, thè lưỡi.

      Mái tóc sau lưng bị dùng sức nên rối tung lên, lắc đầu ý tóc khô rồi, nhưng Lãnh Ngạo vãn muốn dừng tay, lại dám nhiều, chỉ có thể tuỳ lau tóc cho mình.

      ‘’Đỗ Uy Lợi bị thương cũng là tự là tự chịu.’’

      Thước Tiểu Khả biết có ý gì, ngực cảm thấy lạnh lẽo.

      ‘’Nếu sau khi tan học em ngoan ngoãn lên xe về nhà, mà ta cũng quản lấy em, làm sao xảy ra chuyện này được?’’ Lãnh NGạo cuối cùng bất mãn trong lòng ra.

      ‘’…’’ Thước Tiểu Khả ngh ra được ghen ghét của , quay đầu lại :’’ phải như vậy..’

      Lời còn chưa hết, môi bị ngón tay của chặn lại:’’ cần giải thích.’’ xong ném khăn tắm trong tay xuống, hé miệng nuốt hết hương thơm trong miệng vào bụng.

      ‘’Ưm ‘’ Miệng bị chặn lại khiến thây khó thở chỉ có thể giọng kháng nghị.

      Nụ hôn lúc bắt đầu dịu dàng, đến vài giây chuyển thành bão tố. Đối với chuyện phát sinh hôm nay, Lãnh Ngạo thể tức giận được. cho tự do, cho phép nhận gười nhà, cũng biết quá mức xinh đẹp dẫn đến vài con bướm ve vãn. Lúc biết tin người đàn ông khác liều mạng cứu , ghen tuông của dâng trào lên như mọt cơn hồng thuỷ.

      Đêm nay, nếu tận tình phát tiết người , sao có thể hả giận được.

      Hết chương 54.
      Last edited: 9/5/15

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :