1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Điên cuồng độc chiếm - Hiểu Phượng Linh Nhi (c67) HOÀN đã có ebook

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 65:

      Edit & Beta: Nhi

      Hôm sau, Kim Ân Xán đúng hẹn đến đảo, Lãnh Ngạo hề bất ngờ với hành vi tham lam của ông ta, mà vô cùng lịch : “Tiền tài đá quý chỉ là vật ngoài thân, chết thể mang theo, tôi tuyệt đối ngại, chỉ cần có thể trị khỏi di chứng của vợ tôi toàn bộ đều là của ông.”

      Kim Ân Xán nghe vậy cười đương nhiên, ông ta hít sâu hơi, kỳ thực ông từng nghe ta rất hung ác, nhưng thấy ta quá che chở thương vợ mình nên ông mới lớn gan động tay động chân người bé, quả phụ công sức của ông, coi như là ước nguyện của ta được thỏa mãn .

      Chẳng qua, bảo bối chưa tới tay, sao ông có thể yên tâm được, ông toét miệng : “Vậy mời Lãnh tiên sinh chỉ cho.”

      Lãnh Ngạo đặt tay lên vai ông ta, : “Ông còn sợ tôi giữ lời sao? Chỉ cần chữa khỏi di chứng cho vợ tôi, nhất định tôi lấy bảo bối ra.”

      Nghe ta vậy, ông theo lên lầu.

      Kim Ân Xán nhìn nhìn căn phòng, bên trong ngoài Thước Tiểu Khả còn ai nữa, ông nhanh chóng lẩm bẩm trong miệng đưa Thước Tiểu Khả vào giấc ngủ. Qua chừng mười phút sau, ông đứng lên với Lãnh Ngạo: “Thôi miên hôm nay kết thúc, chỉ cần kiên trì bảy lần như vậy, vợ còn lại di chứng gì.”

      vậy sao?” Qua lần giáo huấn, Lãnh Ngạo còn tin ông ta nữa, nghi ngờ hỏi: “Lần trước ông cũng có di chứng, nhưng mấy tháng sau lại là có, lần này làm thế nào để tôi tin ông?”

      Da mặt Kim Ân Xán rất dày, ông ta phản bác: “Lần trước tôi , đem đến phiền toái cho ngài, xin lỗi.”

      sao, sao, tôi chỉ thuận miệng hỏi chút thôi.” Lãnh Ngạo xong lại nhìn Thước Tiểu Khả ngủ say, hỏi: “Khi nào vợ tôi tỉnh lại?”

      “Vẫn là giờ sau.”

      Lãnh Ngạo gì, xoay người lấy hộp gấm tinh mỹ bàn với ông ta: “Bên trong là đá quý ông muốn, mỗi lần trị liệu tôi đưa ông hai khối, biết Kim tiên sinh có vừa lòng chưa?”

      Kim Ân Xán cũng trả lời ngay, cẩn thận mở hộp gấm ra xem trước, nhìn thấy bảo bối sáng lấp lánh bên trong, ông ta liên tục gật đầu : “Vừa lòng, cực kì vừa lòng!”

      Lãnh Ngạo cười : “Chẳng lẽ ông sợ thứ này là giả?”

      dối gì Lãnh tiên sinh, tôi nghiên cứu khoáng thạch và các loại bảo vật từ , đặc biệt là gần đây còn nghiên cứu cả Poudretteite này, cho nên chỉ cần nhìn vài lần là có thể nhận ra hay giả.” Ông ta tỏ ra hiểu biết : “Đá quý của Lãnh tiên sinh màu sắc diễm lệ, tính chất tinh khiết, quả là thượng phẩm.”

      Lãnh Ngạo cho rằng ông chỉ là đại sư có tuyệt kỹ thôi miên, ngờ ông ta còn có khả năng này, dù sao kế hoạch cũng sắp xếp xong rồi, cho dù có bản lĩnh thông thiên vẫn tự rước lấy họa thôi.

      Kim Ân Xán ôm chặt chiếc hộp, định xoay người, nhưng nghĩ đến cái gì ông lại quay đầu hỏi: "Lãnh tiên sinh, quản gia giữ cửa lần đó của đâu?" "Tôi ngại bà ta biết quá nhiều, sợ gây bất lợi với vợ tôi nên cho bà ta khoản tiền, để bà ta nghỉ hưu rồi."

      Lãnh Ngạo qua ông ta, hữu nghị vươn tay, làm động tác vui vẻ đưa tiễn. " ra là thế." Kim Ân Xán ra khỏi phòng, Lãnh ngạo tự mình đưa khách xuống lầu, rời khỏi đảo. Ngày kế, ông gặp lại Lãnh Bà. " về nhà dưỡng lão mà còn chạy đến đây nháo cái gì?"

      Giọng điệu của Kim Ân Xán rất khinh thường. "Vậy sao ông lo làm nhà thôi miên, mà còn chạy lên đảo làm gì?" Lãnh Bà hỏi ngược lại. "Đó là thứ tôi nên lấy." " phải lấy, mà là lừa gạt."

      "Cho dù có lừa gạt cũng là thành quả lao động của tôi, sao tôi thể lấy?" "Ông có tin tôi toàn bộ việc xấu của ông ra, cho vả thế giới biết ông là nhà thôi miên có đạo đức nghề nghiệp hay .

      Đề xem ông còn mặt mũi nào sống đời này." "Tôi lấy thứ nên lấy, lại ở nơi ai biết, còn ngại những thứ hư danh này sao?" "Lừa gạt vua hắc đạo, ông cho rằng ta dễ dàng thả ông như vậy?"

      " ta rất giàu có, lạ gì mấy khối đá quý này, hơn nữa ta rất thương vợ mình, chỉ cần có thể trị hết di chứng, còn hận thể lập tức cho tôi kia."

      "Ông cũng rất biết diễn trò." Lãnh Bà từng bước tới gần, "Kỳ Thước tiểu thư có di chứng gì, chẳng qua là ông lấy cớ lừa gạt thôi, đúng ?" Kim Ân Xán giật mình, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: "Bà cút , chút thủ đoạn này mà muốn nắm mũi dắt tôi sao!"

      xong ông rút súng trong ngăn kéo ra nhắm ngay giữa trán Lãnh Bà. Lãnh Bà thấy tình huống như thiếu chủ tính toán, sắc mặt trầm xuống, bà theo kế hoạch của thiếu chủ tới để làm việc, ngờ Kim Ân Xán lại hạ độc thủ. "Bà có tin tôi bóp cò ?" Kim Ân Xán nghiến răng nghiến lợi. "Tin."

      Lãnh Bà lớn tuổi, bình thường còn để ý đến sống chết nữa, nhưng khi đối mặt với sinh tử bà vẫn thấy sợ. "Vậy chết !" Vừa dứt lời, Lãnh Bà ngắt lời: "Chờ chút!" "Niệm tình bà sắp chết, có việc gì nhanh lên." Kim Ân Xán dùng sức, miệng súng dí sát vào đầu Lãnh Bà. "Tôi muốn biết Khả Nhi có bị lưu lại di chứng gì ." Lãnh Bà đứt quãng , bà muốn kéo dài thời gian, thiếu chủ nhất định đến cứu bà.

      Kim Ân Xán cười tà ác, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng trống trải khiến nó càng thêm khủng bố. "Người bị thôi miên, cả đời phục hồi trí nhớ, cũng lưu lại di chứng gì cả. Ông chủ của bà chẳng qua chỉ là người phàm bị tôi lừa xoay quanh thôi." Ông ta từng chữ, vừa dứt từ cuối cùng, ngón trỏ động, đạn bay thẳng vào đầu Lãnh Bà.

      Vì đây là súng giảm thanh nên gây ra tiếng động gì, đầu Lãnh Bà chảy tràn máu tươi, máu chảy khắp nơi, chảy qua mắt, qua mũi, qua môi. "Dám uy hiếp tôi, đây chính là kết cục." Kim Ân Xán lại bắn thêm hai lần, máu phun ra từ đầu Lãnh Bà như cơn hồng thủy.

      Đôi mắt bà mở lớn, thân thể từ từ mềm xuống, hai tay trượt dọc theo quần áo của Kim Ân Xán, máu cũng dính khắp người ông ta. Vài giây sau, bà nằm hẳn ra đất, sàn máu chảy thành sông. Kim Ân Xán thu súng lại, đắc ý cười, bỗng cửa lớn lên bóng đen. Lúc ông ta cảm thấy ổn viên đạn bay tới xuyên qua gáy ông.

      Ông cũng chết y hệt Lãnh Bà, máu tươi tràn ra, mắt mở to vô thần. Ông rốt cuộc thấy bóng đen là Lãnh Ngạo, nhưng ông ta còn sức gọi tên ta nữa. Thân thể gục xuống, nằm bên cạnh thi thể Lãnh Bà. Lãn Ngạo Ninh đôi ủng da, đeo bao tay, mặc áo khoác đen, chiếc mũ đầu kéo xuống thấp, gần như che hết nửa gương mặt. bước từng bước về phía hai cái xác, tìm được máy nghe trộm người Lãnh Bà, lạnh lùng cười rồi rời .

      Đối với cái chết của Lãnh Bà, có cảm xúc gì, đời này ngoài Kim Ân Xán, chỉ có bà biết chuyện Khả Nhi bị thôi miên, cho nên bà như quả bom hẹn giờ. sợ bà ở lâu bên người Khả Nhi có lúc lỡ miệng cho ấy biết. Tuy Khả Nhi cả đời nhớ lại được chuyện quá khứ, nhưng để lại khúc mắc trong lòng, ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ, cho nên bà thể sống được.

      Muốn giết bà cũng chỉ như giết con kiến, nhưng nếu vô duyên vô cớ ra tay cũng tốt, mà chuyện này chỉ có mới động thủ được. Khả Nhi dính rất chặt, nhất thời thể tách ra, ngay lúc này Kim Ân Xán lại cho cơ hội, nên mới dùng kế " hòn đá ném hai con chim" này. Lãnh Ngạo rời , phải cười Lãnh Bà và Kim Ân Xán ngu ngốc, mà là cười hạnh phúc mỹ mãn về sau của với Khả Nhi.
      Last edited by a moderator: 7/6/15

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 66:

      Edit & Beta: Nhi

      Hai tuần sau, chiếc trực thăng tư nhân lượn vòng đảo, phá vỡ yên tĩnh của mặt sông. Trong khoang trực thăng, Thước Tiểu Khả bụng lớn nặng nề, đầu chảy mồ hôi lạnh, hai tay ôm bụng, lông mày nhíu chặt, lưng cong cong. Tuy hô đau nhưng sắc mặt trắng xanh chứng tỏ rất đau đớn.

      “Khả Nhi, kiên nhẫn chút, sắp đến bệnh viện rồi.” Bên cạnh, Lãnh Ngạo nắm chặt tay , ràng ngày sinh dự tính là mười ngày sau, nhưng nửa đêm đột nhiên vỡ ối, sau đó là cơn đau nửa giờ lần. Bác sĩ đây là trở dạ sắp sinh, cho nên lập tức đưa lên trực thăng, dùng thời gian nhanh nhất bay đến bệnh viện.

      Phụ nữ có thai sao có thể chịu được cơn đau khi sinh con chứ, vừa rồi khoảng cách là nửa giờ, lúc này rút ngắn lại còn mười lăm phút, thời gian cơn đau càng ngày càng ngắn, bụng cũng càng ngày càng đau, đau đến toàn thân co rút.

      Lãnh Ngạo nắm chặt tay , cắn răng bấu chặt vào da . Lãnh Ngạo hề biết đau, ngược lại còn có cảm giác hạnh phúc. Vợ sắp sinh, giây phút dựa dẫm vào là khoảnh khắc khó quên nhất đời này.

      Chỉ là biết, con sinh ra rồi, tình cảm của với con là như thế nào?

      __

      tới mười phút sau trực thăng đến bệnh viện, bác sĩ y tá chờ sẵn, vừa xuống trực thăng Thước Tiểu Khả được đưa tới phòng sinh. Lãnh Ngạo chỉ có thể lo lắng qua lại trước cửa phòng, nhìn chăm chú đèn phẫu thuật cửa.

      vẫn mong chờ con sinh ra, nhưng đến lúc này lại hối hận, trước kia nghe , phụ nữ sinh con phải dạo vòng qua Quỷ Môn quan, khi đó cho là đúng, nào có khoa trương như vậy. Nhưng tại đến lượt Khả Nhi sinh, mới nhận ra tất cả đều là .

      Bỗng nhiên, nghĩ tới mẹ mình, nghĩ tới lúc mẹ sinh mình cũng chịu đau đớn như vậy. Là mẹ cho sinh mệnh, nhưng cho tuổi thơ tốt đẹp, cho nên nhất định phải làm được điều đó cho con.

      Lúc trước, Khả Nhi chấp nhận tình cảm của , con sinh ra nhất định được hạnh phúc, nhưng tại khác, Khả Nhi hoàn toàn nhận rồi, tuy là dùng thủ đoạn chính đáng nhưng cũng thấy thoải mái trong lòng. Huống chi giết sạch những kẻ biết chuyện, cho nên ai có cơ hội phá hoại tình cảm của bọn họ, vì thế con sinh ra nhất định có hạnh phúc.

      suy nghĩ trong phòng truyền ra tiếng trẻ con khóc “oa oa”, thanh rất lớn, hẳn là bé trai.

      Đèn phẫu thuật tắt, cửa phòng sinh mở ra, bác sĩ tháo khẩu trang xuống : “Con trai, bảy cân mốt, rất khỏe mạnh.”

      Lãnh Ngạo dù sao cũng khác người bình thường, lúc này người muốn nhìn thấy nhất là Thước Tiểu Khả chứ phải là con trai mới sinh. Khi y tá ôm con ra cho , nhận lấy mà chạy đến bên giường bệnh nhìn Thước Tiểu Khả ngủ say, sau đó mới nhìn y tá bên cạnh.

      Y tá :“ ấy mới sinh con xong, phải quan sát giờ.”

      “Để tôi ở cạnh ấy.” Lãnh Ngạo , đồng thờinhìn kỹ đứa bé trong tay y tá.

      Mặt nhăn nhúm như ông già, vì mới sinhnên nhìn ra giống hay giống KhảNhi.

      “Được.” Chuyện này vốn hợp quy địnhbệnh viên, nhưng vì thân phận đặc thù của anhnên có thể ngoại lệ.

      Lãnh Ngạo nhìn y tá ôm con , phòng sinh yêntĩnh trở lại, nhìn Khả Nhi ngủ say, cóloại cảm giác hạnh phúc nên lời.

      cầm tay áp lên gò má mình, trượt xuốngmôi, hơi thở ấm áp phả vào mu bàn tay : “KhảNhi, cám ơn em, sinh con cho .”

      giờ sau, Thước Tiểu Khả tỉnh lại, người đầutiên nhìn thấy là Lãnh Ngạo. Mấy tháng trướclúc bị thương, tỉnh lại cũng nhìn thấy anhtrước tiên.

      Đó là người đàn ông tuấn, mắt phượnghơi xếch, khoé môi cong lên độ cong rạngrỡ, giây phút đó cảm thấy nhất định làngười nhất, thể rời khỏi .

      Mấy tháng mang thai, bọn họ kề cận như hìnhvới bóng, có thể thời gian đó cảm thấymình chính là hạnh phúc nhất. Có anhbên cạnh, ban ngày nhìn hoa đào nở, ban đêmcùng nhau ngắm trăng, chờ mong ngày con rađời.

      Con rốt cuộc cũng sinh ra, người đầu tiên côtỉnh lại nhìn thấy chính là , Thước Tiểu Khảcảm động đến chảy nước mắt, hai mắt đẫmnước, mông lung với : “Ngạo, đừngrời khỏi em và con, được ?”

      “Ngốc.” Lãnh Ngạo hôn lòng bàn tay : “Haimẹ con em là người thân duy nhất của , saoanh có thể rời khỏi em được?”

      Thước Tiểu Khả nở nụ cười ngây thơ: “Con đâu?”

      “Được y tá ôm tắm rửa rồi, lát nữa em sẽđược ôm con thôi.” Lãnh Ngạo hôn khô nướcmắt mặt , biết sinh con xong lại thích khóc như vậy.

      Mấy phút sau, Thước Tiểu Khả chuyển qua phòng bệnh VIP, bé con vừa sinh ra cũng đượcquấn khăn nằm trong nôi.

      Lãnh Ngạo tự mình hầu hạ hai mẹ con, vìThước Tiểu Khả sinh con thuận lợi nên khôiphục rất nhanh, ngày sau có thể xuốnggiường, cho nên phải vất vả nhiều, quan trọng là bé con kia thôi. May mà trẻ con mới sinh cũng quấy lắm, chỉ cần đổi tã, cho bú sữa là được. Lấy thực lực kinh tế củaanh, mời hộ lý là hoàn toàn có thế, nhưnganh làm vậy, cứ thế sớm về tối, cam tâm tình nguyện làm toàn bộ mọi chuyện.

      vốn cho rằng thích trẻ con, nhưng mấy ngày nay, càng ngày càng thíchbé trai an tĩnh của mình. Khả Nhi đúng, đâylà con của bọn họ, phải của người khác, thích nó. Nhưng mà thích thích, lúcanh nhìn thấy Khả Nhi ôm hôn thằng bé, tronglòng nah ít nhiều vẫn có chút thoải mái. Lúc đó, bá đạo cướp thằng bé , vớiThước Tiểu Khả: “Để ôm cho.”

      thế nào Khả Nhi vẫn dựa dẫm vào anhhơn, cho nên cũng gì, vui vẻ gậtđầu.

      Ở bệnh viện bốn ngày, lúc sắp xuất viện, LãnhNgạo nghe thủ hạ nhà họ Thước đếnbệnh viện, muốn vào thăm Thước tiểu thư.

      Nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, gọi y távào phòng rồi tự mình xuống lầu gặp bọn họ.

      vốn tưởng nhà họ Thước xuất động cả nhà, nhưng xuống rồi mới thấy chỉ có Phương Duy, mẹ của Khả Nhi và Thước Lai Diệp thôi.

      Sắc mặt u hơn cả mây đen, vừa mở cửađã lập tức với bọn họ: “Khả Nhi và nhà họThước còn bất luận quan hệ gì nữa, cácngươi chạy đến bệnh viện làm gì?”

      Phương Duy kích động : “Lãnh tiên sinh, tôichỉ muốn nhìn Khả Nhi chút thôi, chỉ mộtchút thôi, được ?”

      được!” Lãnh Ngạo tuyệt đối chomẹ con họ gặp mặt.

      Thước Lai Diệp chịu nổi, bảo vệ mẹmình: “Lãnh tiên sinh, tại cũng làmcha, vì sao cho mẹ con họ gặp nhau mộtlần chứ?”

      “Tôi được là được, cần ginhiều lý do như vậy.” Nếu Lãnh Ngạo choKhả Nhi quên hết quá khứ thể để côgặp người nhà được.

      chán ghét liếc mắt hai mẹ co họ cái, quay đầu rời .

      cây rơi xuống người hai mẹ con, cảnhtượng buồn đua tựa như tâm tình của bọn họhiện tại.

      Thước Lai Diệp : “ thôi, chúng ta khôngthể gặp được Khả Nhi rồi.”

      Phương Duy vẫn nhúc nhích đứng đó, mãi đến mười mấy phút sau mới để Thước Lai Diệp đỡ ra khỏi bệnh viện

      Lúc Lãnh Ngạo lên lầu, tâm cảm thấy bất an khó hiểu, tuy hai người biết chuyện kia chết, nhưng những người từng qua lại với Khả Nhivẫn còn có rất nhiều: nhà họ Thước, Đỗ Uy Lợi, còn có Đỗ Ngưng đáng ghét kia nữa. Nhữngngười này khiến có cảm giác nguy cơ mãnhliệt.
      Last edited: 7/6/15

    3. ngoc1112

      ngoc1112 New Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      1
      cho mình hỏi truyện này có làm ebook ko? mình thấy bên kia hoàn rùi. thanks bạn nhìu

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      @ngoc1112 có ebook nha bạn :) mình up sót.
      Chương 67: Đại kết cục

      Edit & Beta: Nhi

      Khi Phương Duy và Thước Lai Diệp về đến nhà, mấy người ngồi trong phòng khách sớm chờ yên, Thước Thanh Dương và ba con trai nhao nhao hỏi: “Có gặp được Khả Nhi ?”

      Phương Duy cúi đầu, thở dài, trả lời lên lầu. Nhìn vẻ mặt và bộ dạng uể oải của Thước Lai Diệp, mọi người cũng đoán được kết quả.

      “Aiz! Coi như hết.” Thước Thanh Dương : “Đứa con này nhất định là vô duyên với nhà họ Thước ta, coi như ba chưa từng sinh ra nó tốt hơn.”

      Ông còn cách nào mới như vậy, vốn Khả Nhi mới được sáu tháng bị đưa , ông vẫn cho là đời này còn hi vọng nhận lại con nữa, ai ngờ Lãnh Ngạo kia lại thay đổi thái độ, cho con bé về nhận người nhà. Nhận rồi cũng thôi, còn chưa được bao lâu nhốt Khả Nhi lại đảo, hoàn toàn trở lại như cũ.

      “Đáng thương nhất là mẹ.” Thước Lai Diệp mở miệng.

      “Lãnh Ngạo chính là thế đấy, vui giận vô thường, nếu các người lại quấy rầy Khả Nhi, chừng ta làm ra hành động điên cuồng gì khác nữa.” Người lời này phải con trai nhà họ Thước, cũng phải Thước Thanh Dương, mà là Đỗ Uy Lợi.

      Mấy tháng nay, Đỗ Ngưng và Thước Lai Diệp tốt nghiệp đại học, quyết định sang năm kết hôn. Cho nên gần đây cũng thường xuyên lại với nhà họ Thước. Lấy hiểu biết của với Lãnh Ngạo, những lời này cũng là đương nhiên.

      Mọi người lâm vào suy nghĩ vì lời của , đột nhiên điện thoại trong phòng khách vang lên. Thước Thanh Dương nhận điện, im lặng nghe, vẻ mặt ngày càng khó coi.

      Phát ông khác thường, Thước Lai Tuấn vẫn giúp ông quản lý công ty hỏi: “Ba, công ty xảy ra vấn đề sao?”

      Thước Thanh Dương : “Có người sau lưng ra giá lớn thu mua cổ phiếu, khiến giá cổ phiếu xuống thấp rất nhanh.”

      “Là ai?” Thước Lai Tuấn hỏi.

      đợi Thước Thanh Dương suy nghĩ cẩn thận, Đỗ Uy Lợi : “Ngoài Lãnh Ngạo còn ai nữa?”

      Thước Lai Diệp : “Chẳng lẽ là chúng ta quấy rầy Khả Nhi, chọc giận , nên dùng thủ đoạn này uy hiếp chúng ta được đến gần Khả Nhi?”

      “Đúng vậy.” Đỗ Uy Lợi tiếp tục : “Cho nên, vì tâm huyết nhà họ Thước, các người vẫn nên từ bỏ ý nghĩ gặp Khả Nhi .”

      “Chẳng lẽ cứ để Khả Nhi bị Lãnh Ngạo nhốt hòn đảo kia như vậy sao? Hôm nay còn có thêm đứa bé nữa.” Thước Lai Hoa cực kì bất mãn.

      “Vậy trong mấy người, ai có thể đấu được với Lãnh Ngạo?” Đỗ Uy Lợi than : “Ngay cả người cuồng vọng tự đại như tôi cũng phải cam tâm làm bại tướng dưới tay Lãnh Ngạo, các người còn muốn thế nào nữa?”

      Đại sảnh nhà họ Thước chìm trong im lặng, tất cả mọi người đều trầm tư. Cuối cùng bọn họ vẫn phải mất mác giải tán, nên làm gì làm. Vì tốt cho người nhà, vì tất cả, cũng vì Khả Nhi và bé con, bọn họ lựa chọn thỏa hiệp.

      __

      Hôm sau, Khả Nhi ôm con trai trở lại đảo.

      Lãnh Ngạo tỉ mỉ bày biện phòng trẻ sơ sinh, còn mời vài bảo mẫu giàu kinh nghiệm về. Tuy đó là bảo bối của và Khả Nhi, cũng rất con, nhưng , muốn Khả Nhi phải mệt nhọc vì chăm sóc con.

      Chuyện càng làm vui hơn là nhà họ Thước thỏa hiệp rồi. Lúc hạ giá cổ phiếu của công ty bọn họ, Thước Thanh Dương liên hệ với . Ông ta Thước Tiểu Khả là vợ , còn là con nhà họ nữa.

      câu đó thể lập trường của bọn họ. Từ nay về sau, còn ai đến quấy rầy gia đình nữa.

      quay đầu nhìn lại, Thước Tiểu Khả toàn thân váy trắng nhàn nhã ngồi ghế mây trong phòng ngủ, dõi mắt theo con trai được bảo mẫu ôm. mới mười tám tuổi, bản thân cũng là đứa trẻ chưa lớn, lại thêm mất trí nhớ lúc trước nên tâm trí chỉ như tiểu nương mười hai mười ba tuổi, cho nên chuyện chăm sóc con này căn bản làm được

      Lãnh Ngạo qua với : “Em vẫn còn ở cữ, mau lên giường nghỉ ngơi .”

      Thước Tiểu Khả cực kỳ nghe lời lập tức nửa nằm lên giường, “ đặt tên cho con .”

      Lúc này Thước Tiểu Khả mới nhớ ra, con sinh mấy ngày mà vẫn chưa có tên.

      Vì thế, mấy ngày kế tiếp, hai vợ chồng ra sức suy nghĩ tên cho con trai, cũng may phụ công sức của họ, tên con rốt cuộc cũng có.

      Lãnh Vũ Khả.

      Đừng xem thường chữ ‘Vũ’ này, nó bao hàm rất nhiều dụ ý. Thứ nhất, “vũ” và “cùng” đồng , có nghĩa đứa con chính là kết tinh tình của Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả. Thứ hai, “vũ” tượng trưng cho vũ trụ, có nghĩa là đứa bé vừa sinh ra được tài phú to lớn như vũ trụ.

      Cho nên hai vợ chồng cảm thấy tên này rất hay.

      Hơn tháng sau, Thước Tiểu Khả chấm dứt kì ở cữ, Lãnh Ngạo khẩn cấp bò lên giường . Từ khi Khả Nhi bắt đầu mang thai, chuyện phòng the của bọn họ chỉ đếm đầu ngón tay, vì con cái gì cũng nhịn. Đến nay cuối cùng cũng được “Thủ đắc vân khai kiến nhật xuất*” rồi.

      (*) Thủ đắc vân khai kiến nhật xuất (Đợi được mây tan mặt trời mọc): Ý đến tính lạc quan kiên trì, vĩnh viễn buông tay. Chỉ có người kiên trì tới cùng mới có thể đợi được đến lúc mây tan để nhìn thấy mặt trời, cầu vồng xuất .

      Có khi nghĩ, tình cảm của cũng giống như vậy, cho dù thủ đoạn có chút vô sỉ, có thể là dẫm vô số xác người để dựng nên, nhưng hối hận. Thủ đoạn cái gì, chỉ cần có thể khiến Khả Nhi vĩnh viễn rời khỏi là được.

      Lúc này, Thước Tiểu Khả mặc áo ngủ màu bạc trong suốt, làn da vốn trắng, sau khi sinh con xong lại càng mượt mà hơn, dưới lớp áo ngủ mỏng càng thêm mê người. Lãnh Ngạo nhìn mà yết hầu ngừng chuyển động lên xuống, ngoài dáng người gợi cảm, gương mặt của Thước Tiểu Khả cũng có lực hấp dẫn hơn.

      Đôi mắt xinh đẹp yếu ớt, đôi môi son mà hồng, mái tóc thả rối tự nhiên. bị trêu chọc vài cái, sau đó còn ngoắc ngón tay, híp mắt phóng điện với .

      Lãnh Ngạo vốn rất “trướng” rồi, bị khiêu khích như vậy, nhiệt huyết toàn thân sôi trào hừng hực, thần kinh căng đến cực hạn, nếu phóng thích, nhất định chết vì nghẹn.

      Như con sói bị bỏ đói, Lãnh Ngạo bổ nhào lên người , môi dán lên da thịt bóng loáng của , đường hôn xuống. Trán, môi, ngực, eo, chân, mỗi nơi mẫn cảm thân thể đều bị hôn mấy lần, cuối cùng hôn đến chân, mắt lóe sáng.

      Ban đầu, lúc khắc những chữ này lên chân , ngoài việc lưu lạc ấn của mình còn là để gắn thiết bị truy tìm. Mấy tháng trước, thiết bị được gỡ xuống, nhưng hai chữ chói mắt vẫn xóa . hối hận vì xăm lên chân , vì hai chữ này có thể thời thời khắc khắc nhắc nhở , vĩnh viễn là của .

      lại hôn lên , rơi xuống cánh môi ướt át của Thước Tiểu Khả, răng lưỡi quấn giao, tình dung nhập vào xương thịt.

      Lãnh Ngạo thở gấp hỏi : “Khả Nhi, muốn nghe em ba chữ kia với .”

      Khả Nhi bị khiêu khích sớm mắt đỏ tai đỏ, mê ly ôm lấy cổ hỏi: “Ba chữ nào?”

      Lãnh Ngạo hôn hai cái lên môi , đáp: “ em!”

      Thước Tiểu Khả cười nhạo tiếng, theo: “Em .”

      Lãnh Ngạo cực kỳ thỏa mãn, đây là lần đầu tiên nghe ba chữ đó với , thậm chí còn có cảm giác như mới biết . Sau đó thêm gì, dùng hành động thực tế biểu tình của mình.

      Hai thân thể dán lấy nhau kẽ hở, phòng ngủ tràn đầy xuân sắc. Lúc Lãnh Ngạo vào, phát nơi đó của vô cùng khít khao, phải dùng nhiều sức mới xâm nhập được. Khi chạm đến chỗ sâu nhất, dường như hòa thành đám mây bay dập dờn, vô cùng thỏa mãn.

      Hoan ái dời sông lấp biển qua, Thước Tiểu Khả mệt đến chịu nổi, chìm vào giấc ngủ, Lãnh Ngạo lại hề buồn ngủ. đứng dậy lấy điếu xì gà, mở cửa sổ sát đất ra ban công.

      Lúc này vào đêm, chung quanh im ắng. nhìn mặt trăng trời, trăng rất tròn, rất sáng, tựa như viên mãn của và Khả Nhi tại.

      biết hạnh phúc này dễ có được, nếu phải dùng hết thủ đoạn, căn bản có ngày hôm nay. Thứ ấm áp duy nhất trong lòng vĩnh viễn cũng biến mất.

      Nếu có kiếp sau vẫn còn muốn ở cùng Khả Nhi.

      Khả Nhi, em là duy nhất của , phải là “ trong những…”, bất luận thế nào, cho dù có dùng hết thủ đoạn, cũng thể để em rời khỏi . Thế giới này, chỉ có em mới khiến cảm thấy an toàn, cảm thấy ấm áp. Nếu còn em, chẳng khác nào mất tất cả, còn em, có nhiều tài phú hơn nữa cũng chỉ uổng công.

      Cho nên, xin em ở cùng đời kiếp!

      Toàn văn hoàn
      Last edited: 7/6/15

    5. ngoc1112

      ngoc1112 New Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      1
      thanks bạn nhìu nha

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :