1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Điên cuồng độc chiếm - Hiểu Phượng Linh Nhi (c67) HOÀN đã có ebook

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 8:

      Edit: Nhi

      Giọng của rất mê hoặc lòng người, nhưng đó là đối với những khác, còn với Thước Tiểu Khả mà , đó là nguy hiểm tà ác.

      nhảy dựng lên từ giường, thân thể trần truồng cũng quan tâm, co lại góc giường cầu xin tha thứ: “Ngạo, hôm nay em sai rồi, lần sau em dám nữa.”

      Nụ cười của Lãnh Ngạo vẫn như cũ, tựa như thiên sứ, cũng tựa như ma quỷ.

      “Khả nhi, sao em lại nhớ lâu như vậy?” chạm vào tấm chăn tơ tằm, ánh mắt dừng lại bàn chân .

      “Đáng tiếc, đôi chân đẹp như vậy.” Mắt chợt lóe, vươn tay bắt được chân , lắc lắc đầu, “Thứ gì càng xinh đẹp càng nghe lời, còn bằng phá hủy nó!”

      Thước Tiểu Khả nghe vậy, sợ đến co rúm người, muốn rút chân về nhưng đủ sức. giây sau, cảm thấy thân thể mình bị kéo xuống, hai chân biết từ lúc nào bị siết chặt.

      dùng sức đá nhưng sức lực thể bằng , chưa được vài cái bị tay giữ chặt.



      “Ngạo, em sai rồi, sau này mọi chuyện em đều nghe theo vẫn được sao?” rất sợ phải mất đôi chân này, nếu có chân, đừng rời khỏi , ngay cả việc đứng đơn giản cũng là vấn đề.

      “Bây giờ mới biết quá muộn.” Lãnh Ngạo là người như thế nào, là Hắc Ám Chi Vương của nước A, lúc ông nội còn sống, uy danh của ngang với ông rồi, huống chi lão nhân chết được tám năm, mấy năm này thế lực của ngày càng lớn, dùng thành ngữ để hình dung chính là “ tay che trời”.

      Đùa sao, loại người tay che trời như sao có thể chuyện mà suy tính trước, dù là trước mặt người con mình thích nhất cũng vẫn như vậy.

      Thước Tiểu Khả thấy bị thuyết phục trước lời cầu xin của mình, tâm cũng dần chuyển lạnh, thay đổi suy nghĩ, mười mấy năm nay mình sống có tự do, cũng có khác gì tàn phế đâu?

      lúc suy nghĩ lung tung, trong tay Lãnh Ngạo đột nhiên có thêm hai sợi dây thừng vừa thô vừa dài, giống như con rắn lớn.

      tới hai phút, hai tay hai chân của bị trói chặt, ngước mắt lên nhìn , khuôn mặt nghiệt kia gần trong gang tấc, mà đôi tay ác ma kia vẫn còn vuốt ve chân mình.

      Động tác vuốt ve hết sức dịu dàng, dịu dàng đến mức căn bản nhìn ra chủ nhân của đôi tay này lại là ác ma giết người chớp mắt. Ngón tay linh hoạt nhàng xoa nắn, khuôn mặt kia, cái nhăn mày, nụ cười cũng đủ làm người ta tưởng lầm đó là thiên sứ mỹ lệ.

      cúi người, đưa mũi ngửi chân, động tác này so với chó có khứu giác nhạy bén còn tức cười hơn.

      biết rốt cuộc có hủy đôi chân này hay , cũng muốn tiếp tục nhìn bộ dạng biến thái của nữa, dứt khoát nhắm mắt, cái gì cũng thấy còn thanh tĩnh hơn.

      Nhưng Lãnh Ngạo lại cố tình để được thanh tĩnh.

      “Khả nhi, phải sợ, đau chút rồi sao.”

      Thước Tiểu Khả suy nghĩ rốt cuộc làm mình mất hai chân như thế nào, tò mò mở mắt ra chút, nhưng lại thấy tay có gì cả.

      cho rằng chẳng qua là hù dọa mình thôi, đột nhiên chân bị nâng lên, cổ chân bị nặng nề đè xuống cái, sau đó cơn đau đến xương tủy truyền đến tim. Cái này cũng chưa tính, chân còn lại cũng phải chịu tội như vậy, chỉ nghe “rắc” tiếng, trước mắt tối sầm, bất tỉnh.

      __

      tia sét xẹt qua bầu trời, thanh sét đánh phá tan yên tĩnh của màn đêm.

      Trong rừng, áo trắng với đôi chân chảy đầy máu tươi, tóc đen xõa ra, khó khăn bò lết. Sau lưng lóe ánh sáng nhạt, loáng thoáng còn có tiếng chó săn truyền đến.

      tiếp tục bò cỏ, sợ bị người đuổi theo. Chỉ tiếc chưa bò được mấy bước, bóng đen cao lớn phủ lên người .

      nhìn đôi giầy da bóng loáng trước mắt, sau đó là quần tây đen, sau đó nữa là áo sơ mi trắng.

      Nếu như người có thể thể hương vị đàn ông qua áo sơ mi trắng và quần âu đen, người đàn ông đó nhất định rất ưu tú.

      Đúng vậy, người đàn ông trước mắt này vô cùng ưu tú, bề ngoài tuấn mỹ bất phàm, vóc người tuyệt mỹ, nhưng đó chỉ là lớp da khoác ngoài mà thôi, bên trong cất giấu tâm tư vô cùng u tối.

      “Muốn chạy trốn sao, có cửa đâu.” Người đàn ông áo sơ mi trắng, quần âu đen ngồi xổm xuống, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.

      áo trắng lúc này mới phát trong tay ta còn cầm roi da rất dài.

      Sau tiếng sấm, cơn mưa trút xuống, roi da kia cũng vung lên, đánh vào thân thể mềm mại.

      ______

      A!

      Thước Tiểu Khả tỉnh lại từ trong mộng, trán ướt đẫm mồ hôi, lúc mở mắt ra phát xung quanh trắng toát, chóp mũi còn nghe được mùi thuốc nồng nặc.

      Nơi này phải là phòng của Lãnh Ngạo, phòng của ta chưa từng sáng sủa như thế này. nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài cũng là cảnh sắc xa lạ.

      Nơi này phải là hòn đảo biệt lập kia, đây là đâu?

      đột nhiên nhớ tới hai chân mình, cúi đầu nhìn, hai chân quấn đầy băng, cố định bằng thép. vươn tay sờ cái, may vẫn còn có cảm giác, chứng tỏ đôi chân này vẫn là của mình.

      nhớ ràng Lãnh Ngạo bẻ chân mình rồi, dù cảm giác vẫn còn nhưng sau này có thể đứng được bình thường nữa hay ?

      rối rắm suy nghĩ cửa bị đẩy ra, bác sĩ lớn tuổi đeo kính gọng đen vào, sau ông còn có bác sĩ trẻ tuổi nữa.

      “Bác sĩ, chân của tôi thế nào rồi?” Nhìn thấy bác sĩ liền muốn biết chân mình có sao .

      “Hai chân của bị đứt gân, may là đưa tới kịp thời, sau khi phẫu thuật phải nghỉ ngơi tháng.” Ông bác sĩ vừa vuốt chân vừa .

      “Vậy tháng sau tôi có bị thành người què hay ?” sợ nhất là chuyện này nhưng cũng thể hỏi.

      Bác sĩ cười ha ha, “Tiểu nương, què được đâu, tháng sau vẫn có thể vui vẻ được.”

      Lúc này Tiểu Khả mới an tâm, hai tay chống cằm thưởng thức cảnh sắc ngoài cửa sổ.

      “Lăng Thiên, cậu quan sát bệnh nhân này , tôi tiếp tục kiểm tra các phòng khác.” Ông bác sĩ vỗ vỗ vai nam bác sĩ trẻ tuổi, cười hiền lành tiếng.

      Thước Tiểu Khả đưa mắt nhìn bác sĩ đóng cửa rời , cũng có tâm tình ngắm cảnh nữa, dứt khoát kê cao gối, nửa nằm nửa ngồi giường.

      Lăng Thiên vừa vào phòng bệnh nhận ra nữ bệnh nhân này rất đẹp, mặc đồng phục bệnh nhân màu lam, trang điểm, hơn nữa vừa mới phẫu thuật xong nhưng vẫn sạch đáng như cũ.

      từ từ nâng chân của lên, hỏi: “Đau ?”

      Tiểu Khả đáp: “Có đau chút.”

      đặt chân xuống, biết viết cái gì tập tài liệu.

      Viết xong, chấm cái, Lăng Thiên hứng thú hỏi : “Tiểu nương, làm sao mà bị đứt gân chân vậy?”

      Sau khi phẫu thuật xem bệnh sử của , nguyên nhân viết đó rất chung chung mà viết , trước người tuyệt sắc như Tiểu Khả danh y như cũng muốn bát quái rồi. (đoạn này chém đấy)

      Thước Tiểu Khả từ sống cuộc sống đơn độc đảo, ngoài Lãnh Ngạo, Lãnh Bà, giáo viên dạy kèm tại nhà và đám hộ vệ áo đen bên ngoài ra chưa từng tiếp xúc với người ngoài. Mới vừa đôi câu với ông bác sĩ quan tâm chân mình, bây giờ lại bị người xa lạ hỏi như vậy cũng hăng hái bao nhiêu, chỉ nhìn chụp đèn trần nhà chằm chằm, đếm xem có bao nhiêu bóng.

      Lăng Thiên gặp nhiều các mười lăm mười sáu tuổi, phải hoạt bát đáng là ngây thơ đơn thuần, nào có ai giống tính tình lạnh lẽo quan tâm đến người khác như . chợt nhớ tới hàng hộ vệ được huấn luyện ngoài hành lang, đoán chắc là tiểu như nhà giàu nên mắt mới cao hơn đầu như vậy.

      “Nếu như muốn nhanh lại được phải chuyện với tôi tốt, cứ nhìn đèn trần mãi chân cũng khỏi được đâu.” Mặc dù cũng xuất thân từ danh môn nhưng cũng thích loại thiên kim tiểu thư bốc đồng này, muốn trị khỏi bệnh công chúa cho ta.

      Trước khi bị Lãnh Ngạo làm đứt gân chân, tuy là Thước Tiểu Khả sớm chuẩn bị tâm lý bị cắt chân, nhưng vừa nghe lời của vị bác sĩ kia cảm thấy làm người bình thường vẫn tốt hơn, nên tại có chuyện gì quan trọng hơn đôi chân của cả. (đoạn này hơi rối, cũng có chém nữa, ai sửa lại dc mình cám ơn ^^)

      Nghe vị bác sĩ trẻ tuổi như thế, thu hồi ánh mắt, lúc này mới bắt đầu tỉ mỉ quan sát ta.

      Da ngăm đen, mặc chiếc áo trắng dài, áo trắng dài còn chưa tính, bên dưới còn mặc cái quần rộng thùng thình, may mà vóc dáng ta cao ráo nếu nhất định giống hệt như lùn đông qua. (đông qua: bí đao)

      lạnh lùng quét mắt nhìn ta cái, vui hỏi: “ cái gì với ?”

      “Chân của vì sao bị đứt gân?” Lăng Thiên phát mình càng ngày càng có hứng thú với tiểu nương này.

      cẩn thận bị ngã.” muốn , cũng thể , chẳng lẽ lại mình bị người khác làm đứt? Do người đó hung bạo, sau khi nghe lời chạy trốn bị trừng phạt, bị đánh đứt gân chân?

      Lăng Thiên thấy môi khô nứt, rót cho ly nước lọc, đưa tới trước mặt : “Ngủ lâu như vậy nhất định là khát rồi, uống !”

      Nhìn thấy ly nước, Thước Tiểu Khả mới phát giác mình quả khát khô rồi, nhận lấy, nhếch môi : “Cám ơn.”

      xong uống luôn hơi hết ly nước.

      Thước Tiểu Khả nuốt xuống cái, cảm thấy nhàng khoan khoái hơn nhiều, nhìn cặp mắt hữu thần của Lăng Thiên lại cảm thấy vị bác sĩ này rất thân thiện.

      “Bác sĩ, vì sao chân của tôi lại bị tê?” chu cái miệng nhắn, ủy khuất vô cùng.

      Lăng Thiên đặt cái ly lên bàn, thuận miệng : “Gân chân của là làm phẫu thuật để nối lại, vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên cảm thấy bị đau, bị tê là bình thường, chỉ cần bảo dưỡng thời gian và vận động vừa phải có thể lại được như người bình thường.”

      Thước Tiểu Khả nghe vậy, vẫn cảm thấy rất phức tạp, nhưng vì để mình thành người què nên phải cẩn thận nghe.

      “Trước khi dây chằng phục hồi, được ăn thịt bò và gừng, còn có hải sản và thức ăn cay, dầu mỡ, ăn nhiều rau dưa, hoa quả, thức ăn , hiểu chưa?”

      Lăng Thiên xong, Thước Tiểu Khả như cũng nghe được mùi thơm rồi.

      “Hiểu.”

      “Hiểu là tốt rồi.”

      Lúc hai người dần dần quen thuộc cửa phòng lại bị đẩy ra, người vào chính là Lãnh Ngạo.

      Người Thước Tiểu Khả muốn nhìn thấy nhất chính là , cũng sợ nhìn thấy , nhưng cứ cố tình là vào. Thân thể nhịn được lui về phía sau, nhưng sau lưng là gối đầu, lui được nữa, thể làm gì hơn là nhìn Lăng Thiên cầu xin giúp đỡ.

      Lúc làm phẫu thuật Lăng Thiên nhìn thấy Lãnh Ngạo rồi, làm thân nhân và người giám hộ ký tên đơn đồng ý phẫu thuật. Nhưng ánh mắt của tiểu nương nhìn ta có chút khác thường, giống như nhìn thấy người thân.

      Quan hệ của bọn họ rốt cuộc là thế nào?

      “Bác sĩ, tháng sau vị hôn thê của tôi có thể lại được ?” lúc suy nghĩ quan hệ của bọn họ là thế nào đột nhiên Lãnh Ngạo mở miệng , ba chữ “vị hôn thê” kia làm giật mình.
      Tiểu nương này cùng lắm cũng chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi, thế mà lại có vị hôn phu lớn hơn nhiều tuổi như vậy rồi?

      “Chỉ cần Thước tiểu thư phối hợp trị liệu, tháng sau nhất định có thể lại được bình thường.” Lăng Thiên nhìn Lãnh Ngạo từ từ đến gần, nhìn vẻ mặt đầy sát khí của , nhất định ta là nhân vật lớn dễ chọc.

      từ ở nước A, tháng trước mới đến đây nhậm chức ở bệnh viện này, đương nhiên biết Lãnh Ngạo là ai.

      “Vậy làm phiền bác sĩ.” Lãnh Ngạo bước tới đầu giường, gật đầu với cái.

      khách khí.” Lăng Thiên đáp lại, “Tôi kiểm tra những phòng bệnh khác, mọi người cứ từ từ trò chuyện.”

      Lúc xoay người định rời khỏi phòng, còn chưa kịp mở cửa nghe giọng như tiếng chuông bạc truyền tới: “Bác sĩ, chờ chút!”

      xoay người lại: “Chuyện gì?”

      “Cám ơn lúc nãy dặn dò tôi, tôi nhất định ăn uống linh tinh.” Chẳng biết tại sao, Thước Tiểu Khả muốn rời , nếu rời phòng bệnh chỉ còn lại và Lãnh Ngạo. Lãnh Ngạo trước mặt là người, sau lưng lại là người khác. sợ , sợ đến tận đáy lòng.

      Lăng Thiên lời nào, cười nhạt xoay người mở cửa rời .

      Ngoài hành lang, đám hộ vệ áo đen vẫn đứng đó như cũ, thấy ra ngoài mấy chục ánh mắt tập trung người , trong khoảng thời gian ngắn khiến có cảm giác mình là tội phạm làm chuyện xấu, vô cùng thoải mái.

      Nơi này là bệnh viện có được , những người này vừa vào làm sao lại biến thành xã hội đen rồi?

      Cảm giác ban đầu của Lăng Thiên cũng sai, Lãnh Ngạo là vương giả trong giới hắc đạo, chỉ ở nước A mà thậm chí ở những quốc gia khác đều là nhân vật đứng đầu, tuyệt đối thể trêu vào.

      ___
      lyly, luongnhu96, sesshomarin8 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 9:

      Edit: Nhi

      Sau khi Lăng Thiên rời , phòng bệnh lớn như thế chỉ còn lại Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả, khí rất áp lực.

      Chuyện đầu tiên Lãnh Ngạo làm là kéo màn cửa sổ xuống, phòng bệnh nhất thời tối u, đúng như tính cách của .

      Thước Tiểu Khả chịu nổi loại bóng tối này nhất, đặc biệt là lúc ở mình với , nhưng lại muốn chọc giận nên cũng lời nào, mặc kéo rèm.

      Xoay người thấy bàn có cái ly , Lãnh Ngạo lại rót nước, động tác giống hệt Lăng Thiên vừa rồi, chẳng qua là hai cảnh tượng giống nhau.

      Thấy ly nước đầy đưa tới trước mặt mình, Thước Tiểu Khả vừa uống lúc này đâu thể uống thêm được nữa, lại thể trực tiếp từ chối, chỉ có thể giả vờ nhận lấy, uống hớp .

      Lãnh Ngạo biểu tình nhận lại cái ly trong tay , thấy nước chưa uống hết tức giận : “Muốn tự mình giúp em uống sao?” xong nâng ly lên uống hớp nước lớn, lúc Thước Tiểu Khả trợn mắt há miệng cúi người xuống, hai tay giữ chặt gáy , miệng đối miệng, nạy răng ra mớm nước vào.

      Khoang miệng lập tức trở nên ướt át, nơi đó còn vương lại hương vị đặc biệt của . Thước Tiểu Khả lấy tay áo lau khóe miệng dính nước, tâm cam lòng nguyện.

      “Mùi vị thế nào?” Lãnh Ngạo ngồi ở đầu giường, cưng chiều vuốt mái tóc dài của .

      “Rất tốt!” Người trước mắt này lúc tức giận cũng có thể đánh đứt gân chân của mình, còn dám tốt sao?

      Ngón tay dời từ mái tóc đến khuôn mặt, vỗ nhè ; “Dưỡng thương tốt, chờ em leo lên giường lần nữa.”

      rất điềm nhiên, cứ như việc đánh đứt gân chân này căn bản phải là làm, giọng còn có chút châm chọc.

      Thước Tiểu Khả ở giường bị giày vò gần chết, từ lúc mới bắt đầu cưỡng đoạt về sau cũng tập mãi thành quen. Gân chân bị đánh đứt dù là chuyện xấu nhưng cũng là trong họa có phúc, có thể rời khỏi đảo thời gian. Chỉ cần phải ngày ngày nằm giường của mới cảm thấy cả người được thả lỏng.

      Nên tốt nhất là quý trọng khoảng thời gian này.

      Tay mơn trớn vải băng chân , con ngươi đen như mực bắn ra đạo tinh quang kinh người. Đôi chân này biến thành như vậy hoàn toàn là kiệt tác của , ra lúc ấy thấy ngất lại đau lòng, nhưng vì lập uy, thể làm vậy.

      muốn mất đôi chân này, chỉ làm đứt dây chằng ở gót chân thôi. vừa ngất mặc quần áo tử tế cho , ôm lên trực thăng tư nhân, mười mấy phút sau tới bệnh viện làm phẫu thuật.

      là trừng phạt tùy hứng, nghe lời, vô hình trung cũng trừng phạt chính mình. phải ở bệnh viện dưỡng thương tháng, cũng có nghĩa tháng thể đụng vào , nằm bên cạnh, cuộc sống rất nhàm chán.

      Thấy mắt nhìn chăm chú đôi chân mình, trong lòng Thước Tiểu Khả hoảng loạn, sợ lại có ý xấu gì với nó.

      “Ngạo, bệnh viện rất bẩn, trở về .” ràng là đuổi .

      Lãnh Ngạo nhúc nhích, con ngươi tà ác vẫn dừng chân , trầm tư hồi lâu mới chậm rãi : “Đau ?”

      Thước Tiểu Khả lắc đầu cái, lại gật đầu cái, cúi đầu cắn môi : “Đau, đau chết mất.”

      Lãnh Ngạo xê dịch thân thể lại gần , ngón tay đeo nhẫn nặng nề bóp cằm cái, “Biết đau là tốt rồi, sau này phải ngoan ngoãn nghe lời.”

      Lúc hai người bọn họ ở riêng với nhau, Lãnh Ngạo rất ít khi dịu dàng, qua chuyện này Thước Tiểu Khả cũng nhận được bài học, hiểu nhất thời xúc động, bị thương tổn cũng chỉ có bản thân mình, nên tốt nhất vẫn là thuận theo .

      Ngón tay đeo nhẫn phát ra ánh sáng xanh đung đưa dưới mắt , khi hồi hồn lại bị ôm ngang lên, kêu thành tiếng: “Ngạo, muốn làm gì?”

      làm gì cả, đưa em đến nơi thanh tĩnh hơn.”

      ___

      Nơi thanh tĩnh trong lời Lãnh Ngạo là khu phòng bệnh cao cấp. Cái gọi là khu phòng bệnh cao cấp là nơi sâu nhất trong bệnh viện, cũng là nơi cực kỳ u tĩnh. Nó phá vỡ hình thức truyền thống của phòng bệnh, mỗi khu phòng bệnh là tòa nhà hai tầng mang phong cách phương Tây, có sân riêng, vườn hoa, mỗi tòa nhà lại cách nhau khoảng nhất định. Tiêu chuẩn nằm viện cao như thế đương nhiên phải người nào cũng có tư cách vào, ngoại trừ có tiền có thế, còn phải có lai lịch nhất định.

      Ở nước A, thế lực của Lãnh Ngạo ngay cả chính phủ cũng phải sợ ba phần vì vậy muốn vào đây cũng rất dễ dàng.

      Thước Tiểu Khả ngồi xe lăn, được đẩy tới khu phòng bệnh cao cấp.

      Phía ngoài còn có bệnh nhân và chuyên viên chăm sóc cùng mặc đồng phục màu lam, nhưng càng vào trong số người càng giảm bớt, cho đến khi căn nhà màu trắng xuất trước mắt, mới được ôm lấy, bước thẳng vào phòng.

      Lầu hai là căn phòng bệnh rộng rãi sáng ngời, thiết bị so với căn phòng lúc nãy cao cấp hơn. Có phòng bếp, có thư phòng. Ở đây nào có cảm giác nằm viện, ràng là tới hưởng thụ.

      Lãnh Ngạo đặt Thước Tiểu Khả lên giường lớn, kề trán mình lên trán : “ tháng này tôi
      Cạnh em, em phải nghe lời bác sĩ biết ?”

      Cuộc sống đối với Thước Tiểu Khả là mùa xuân, đừng là nghe lời bác si, cho dù cả đời đứng nỗi cũng cam nguyện. Thái độ mừng rỡ thể biểu lộ mặt, chỉ có thể làm bộ đáng tiếc : “Ngạo, sao lại ở cạnh em?”

      “Mỏ kim cương giao cho mình Lăng Hổ xủa lý tôi có chút yên lòng, nhân dịp em nằm viện tháng tôi muốn tự mình giám sát”. Hộ vệ áo đen đứng xung quanh, thanh của Lãnh Ngạo cưng chiều vô cùng, người khác nghe thấy cũng tin người bình thường như vậy.

      Trước đó Thước Tiểu Khả cũng nghe chuyện cà Lãnh Hổ khai thác mỏ kim cương, còn nếu như khai thác thành công đứng đầu bảng xếp hạng phú hào toàn thế giới.

      có hứng thú với chuyện của cánh đàn ông, có thể trở thành phú hào hay cũng liên quan đến , chỉ cần phải ở đảo, dây dưa cùng nữa mở cờ trong bụng, cho dù chỉ là tạm thời cũng được.

      “Nếu bận mau ”. hơi dẩu môi, “Em ở đây mình cũng ngoan ngoãn nghe lời.

      Lãnh Ngạo nhếch môi cười tiếng, khoát tay hộ vệ cầm laptop tới bên cạnh .

      nhân laptop, mở ra, đợi máy khởi động vỗ vỗ đầu Tiểu Khả, : “Nếu như muốn gặp , lúc buồn chán cứ mở máy. màn hình chỉ có menu tần số, em có thể thấy tôi, tôi cũng có thể gặp em”.

      Thước Tiểu Khả nghe vậy toàn thân sợ hãi, ta đúng là tự mình đa tình, còn muốn nhớ , thấy , ghét còn kíp sao có thể nhớ chứ?

      “Biết rồi”. Lúc chuyện, màn hình sáng, quả nhiên màn hình chỉ có menu tần số.

      Đặt laptop lên tủ đầu giường, Lãnh Ngạo còn : “Nhất định đói bụng rồi đúng ?”

      Tiểu Khả gật đầu: “Bác sĩ chỉ có thể ăn ”.

      “Vậy tôi nấu cháo cho em”.

      Tiểu Khả nghĩ chắc là tai hỏng rồi, vừa ngẩng đầu thấy vào bếp, xoắn tay áo lên bận rộn.

      Dáng vẻ nấu cơm của cũng giống như người bình thường, lấy gạo, vo gạo, đặt nồi xuống, mỗi động tác đều rất mê người. Chỉ tiếc vẻ mặt luôn lạnh lẽo u ám, cho dù bộ dạng mê người cỡ nào, cưng chiều mình đến thế nào cũng đều chỉ là vẻ bề ngoài.

      Đây là lần đầu tiên nấu cơm, là mặt trời mọc đằng Tây rồi,

      Chỉ lát sau, trong phòng bếp bay tới mùi cháo thơm ngát, hàng hộ vệ cũng thức thời xuống lầu.

      Lúc này chỉ còn lại hai người bọn họ, trừ mùi cháo thơm còn có loại hơi thở quái dị tràn ngập.

      Lãnh Ngạo đặt chén cháo nóng hổi xuống trước mặt , múc muống thổi cho bớt nóng.

      “Ăn ”. đưa muỗng cháo tới môi , như vừa rồi, lúc này ngữ khí của có chút cứng rắn.

      mở miệng, rất nghe lời ăn muỗng cháo này, nhai mấy cái rồi nuốt xuống.

      Lãnh Ngạo đút từng muỗng. Thước Tiểu Khả cũng ăn từng ngụm từng ngụm, chén cháo ăn xong rất nhanh.

      Lúc hai người ở cùng nhau chưa từng dịu dàng thế này.Tiểu Khả cảm thấy mình nằm mơ, khi tỉnh mộng chính là lúc bão táp đến.

      “Xoảng!” căn phòng yên tĩnh truyền đến thanh vang đội.

      cúi đầu nhìn, là chén cháo bị Lãnh Ngạo ném xuống sàn, có vài mảnh vụn văng lên, mặt đất bừa bãi lộn xộn.

      Ngước mắt, Lãnh Ngạo cho là đúng cười với .

      Thước Tiểu Khả lạnh run trong lòng, ta cố ý, ta cố ý ném cái chén như vậy.

      “Ngạo , làm sao vậy?” lại sợ, “có phải em lại làm giận nữa ?”

      “Tại sao em lại tốt với tên bác sĩ trẻ tuổi đó như vậy?” Lãnh Ngạo cúi đầu, nhìn mãnh vụn rơi đầy đất, giọng lạnh nhạt vô tình.

      Tiểu Khả còn chưa lời nghe tiếp, “Em phải hiểu, ta là bác sĩ, em là bệnh nhân, hai người thể có bất kỳ dây dưa nào”.

      ta là bác sĩ, em chỉ muốn chân mình nhanh khỏi hơn mà thôi:. , nếu khoogn phải nhắc tới chẳng là cũng chỉ có chút ấn tượng với vị bác sĩ đó.

      “Hi vọng em nhớ lời em hôm nay”. Lãnh Ngạo đá đá mấy mảnh vởi đất.

      cảnh cáo

      Thước Tiểu Khả xoắn xoắn vạt ao, dám nhìn .

      “Nghỉ ngơi cho tốt ” Lãnh Ngạo từ cao nâng mặt lên, dán môi mình lên môi , : “Khả nhi, tháng sau, tôi tới đón em xuất viện”.

      Hơi thở ấm áp phả vào môi, giây sau khoang miệng bị xâm nhập cảm giác hít thở thông lại lần nữa đánh úp đến toàn thân.

      ràng chỉ hôn có mấy phút nhưng lại tưởng như thế kỷ, cho dù rời nhưng hơi thở nguy hiểm người vẫn bao vây bốn phía như cũ.

      Thước Tiểu Khả thấy ràng khuôn mặt tà ác của qua khe cửa càng ngày càng lại, càng ngày càng mơ hồ, cho đến khi thanh nặng nề vang lên hồi thần lại.
      lyly, luongnhu96, sesshomarin9 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 10: Tâm tình Lãnh Ngạo.*

      Edit: Nhi

      (*Tựa đề editor tự đặt, phải tác giả)



      Sau khi Lãnh Ngạo trở về từ bệnh viện, vẫn tự giam mình ở thư phòng.

      Thư phòng của lầu cao nhất, trần nhà và tường đều làm bằng thủy tinh chống đạn màu trà, căn phòng cũng thuần màu tối nhìn rất u ám.

      Đừng nhìn thư phòng u này, trang thiết bị đều là sản phẩm khoa học kỹ thuật đại nhất. Ví như mấy cái màn hình máy tính tinh thể lỏng treo tường đối diện bàn sách, ngoài việc quan sát toàn bộ tình hình bên ngoài còn là phương tiện để Lãnh Ngạo liên lạc trực tiếp với người phụ trách bộ phận.

      Lúc này, Lãnh Ngạo tựa vào ghế giám đốc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú khung hình bàn sách.

      Trong khung là hình của , làn da trắng mềm, đôi mắt sáng long lanh, sống mũi cao thẳng, ngũ quan xinh đẹp, là tiểu nương có thể khiến đàn ông điên cuồng.

      Lãnh Ngạo nhìn hồi lâu, lúc này thân thể mới giật giật, thoáng nghiêng về phía trước nhưng ánh mắt vẫn dừng lại tấm hình.

      Thời gian trôi qua nhanh, chỉ cái chớp mắt là lớn như vậy, mặn mà như vậy.

      vươn tay vuốt ve hình của , môi, mũi, hồi tưởng lại cuộc sống mười mấy năm sớm chiều làm bạn, khuôn mặt nghiêm nghị lại hé ra nụ cười quỷ dị.

      “Khả nhi, phải tôi cố ý đánh đứt gân chân em, ai bảo em nghe lời đây?” tự thầm, giơ cao khung hình lên quá đầu, sau đó lại ngẩng đầu lên đưa khung hình đến bên môi, hôn nụ hôn sâu lên gương mặt trong hình.

      “Khả nhi, hi vọng có lần sau.” Môi rời khỏi khung hình, ngón tay lại vuốt ve mũi , vẻ mặt có chút nghịch ngợm.

      chính là quái dị như vậy, trước mặt mình mến cho tới bây giờ cũng lời xin lỗi, nhưng lúc chỉ có mình ở thư phòng nhận tội với khung hình của .

      Đặt khung hình lại chỗ cũ, tiện tay cầm điều khiển lên, hướng về phía màn hình nhấn cái, tới lúc, hơn mười màn hình đều lên hình ảnh giống nhau.

      Ngạo, em muốn bơi!”

      Ngạo, em muốn ăn cá!”

      Ngạo, em muốn chơi diều!”



      Đây là dáng vẻ nghịch ngợm khả ái của Khả nhi lúc năm tuổi quấn lấy mười lăm tuổi.

      “Ngạo, sao người ta lại chảy nhiều máu như vậy?”

      “Ngạo, ra ngoài , em muốn luyện đàn.”

      “Ngạo, có ông nội theo em là được rồi, bận mau .”

      “Ngạo, em cần ở cùng, ra ngoài .”



      Lúc Khả nhi lớn hơn chút, cầu được gọi hai chữ “ trai” nữa, biết từ lúc nào bắt đầu sợ .

      Lãnh Ngạo thở dài than thở, thân mình dựa về phía sau, dáng vẻ mệt mỏi mà tiều tụy.

      Nhắm mắt lại, nhớ đến rất nhiều rất nhiều chuyện, tuổi thơ vừa tốt đẹp vừa u.

      ngậm chìa khóa vàng ra đời, có ông nội và cha mẹ thương , nhưng đáng tiếc tốt đẹp đó chỉ duy trì mấy năm ngắn ngủi.

      Cha rất mẹ , nhưng mẹ lại rất sợ cha, mỗi lần mẹ ôm mẹ đều : “Ngạo, mẹ rất muốn rời khỏi cha con, nhưng mẹ dám.”

      Khi đó mới hơn hai tuổi, căn bản hiểu ý của mẹ là gì, chỉ có thể chớp mắt ngây ngốc lắng nghe.

      Lúc năm tuổi, ôm xe hơi đồ chơi lặng lẽ đẩy cửa phòng cha mẹ ra thấy cha mẹ thân thể trần truồng, cha còn đè người mẹ thở hổn hển.

      ra cha là mẹ như thế này, hôn chân mẹ, hôn môi mẹ, hôn từng nơi người mẹ.

      Lúc ngẩn người nhìn lén tiếng súng vang lên, tận mắt thấy mẹ mình chỉa súng vào đầu cha.

      Trong nháy mắt, drap trải giường màu trắng dính đầy máu tươi, cha ngã xuống vũng máu, mà người giết cha chính là mẹ.

      Mẹ phát ra , xoay người làm rớt súng, thần trí mơ hồ : “Ngạo, mẹ tự do rồi, có thể đưa con chơi khắp nơi, con có vui ?”

      người mẹ dính đầy máu của cha, ánh mắt đờ đẫn, gương mặt vặn vẹo, đột nhiên cảm thấy cả bầu trời sụp đổ.

      Cha mẹ như vậy, sao mẹ lại tự tay giết chết cha, còn để mình tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này.

      Sau đó lâu ông nội mang người tới, kéo mẹ điên cuồng theo.

      Cha chết, mẹ lại điên rồi, tâm hồn yếu ớt của cách nào chịu được đả kích lớn như vậy, sau đó còn mở miệng chuyện nữa.

      Từ đó về sau, sống độc trong thế giới u của mình, cười, , để ý tới người khác, cũng có người nào có thể cho ấm áp.

      biết là vận khí tốt hay là ông trời thương hại , để gặp được Khả nhi.

      Năm mười tuổi, Khả nhi vừa ra đời được năm tháng.

      Năm đó, ông nội dẫn đến bệnh viện gặp bác sĩ tâm lý. Năm đó, cha của Khả nhi mang đến khám bệnh cảm . Lần đầu nhìn thấy , ngồi trong xe em bé, mặt che khăn lụa, lộ ra hai chân trắng trẻo mập mạp. Lúc ấy cha của Khả nhi nghe điện thoại ở bên, thời gian hơi lâu, đứng xa xe em bé lắm. Mà vẫn đứng cách đó xa nhìn đôi chân trong xe trẻ con kia.

      Chẳng biết tại sao thấy đôi chân này rất đẹp, lúc đạp bên này lúc vung bên kia, lộn xộn khắp nơi. thừa dịp người lớn chú ý lặng lẽ đẩy xe em bé . Lúc ngang qua đống cát cao, cẩn thận vấp té làm xe em bé cũng lật theo.

      ngã nhào trong đống cát, Tiểu Khả năm tháng cũng ngã lên người , vừa nghiêng đầu thấy đôi chân xinh đẹp nhắn kia đạp lên vai .

      đứng dậy, ôm lấy Tiểu Khả, vén khăn lụa mặt lên, khuôn mặt khả ái nhắn lên trước mắt, còn kêu i i a a, chảy nước miếng.

      Lúc ông nội tìm được , cười với Tiểu Khả, cười đến vô cùng rực rỡ.

      với ông nội: “Con muốn bé.”

      Chỉ ba chữ đơn giản thay đổi toàn bộ cuộc sống của Khả nhi.

      Cha Khả nhi có mở công ty , lúc ấy tài chính gặp vấn đề lớn, ông nội nhân cơ hội muốn Khả nhi, nhưng cha cũng lập tức đáp ứng. Sau đó ông nội dùng thủ đoạn thường dùng trong giới hắc đạo, uy hiếp đe dọa, cuối cùng đêm mưa tháng sau ông ta mới chủ động giao Khả nhi ra.

      Cứ như vậy, Khả nhi đến bên cạnh .

      làm bạn, thế giới của còn tịch nữa. cho uống sữa, kể chuyện cổ tích cho , ôm phơi nắng, trở thành trụ cột tinh thần duy nhất của , là ấm áp duy nhất của .

      Trí nhớ tối tăm mà lại tốt đẹp, Lãnh Ngạo nâng mí mắt, hình ảnh ngừng lại màn hình là năm Khả nhi mười bốn tuổi.

      sơ sinh chỉ biết ô ô a a chuyện trưởng thành, trở thành tiểu nương người gặp người .

      đứng lên, chậm rãi tới gần màn hình máy tính, hơn mười màn hình đều phát hình ảnh xinh đẹp khả ái. Mái tóc đen mượt, ngũ quan thể bắt bẻ lộ ra hơi thở mê người, làn da trắng noãn tựa như nước trái cây ngon lành, còn có đôi chân giẫm lên cánh hoa rơi cỏ kia đặc biệt mê người.

      Tiếng di động dồn dập cắt đứt suy nghĩ của , nhận, sau khi nghe lại cầm điều khiển lên lần nữa.

      Sau khi nhấn điều khiển, cảnh tượng và người màn hình biến đổi.

      với màn hình máy tính thứ nhất: “Lãnh Ưng, tình huống chỗ thế nào?”

      Trong màn hình là người đàn ông hơn ba mươi tuổi, để râu quai nón: “Thiếu chủ, thành phố Giải Trí và sòng bạc hết thảy đều có sắp xếp.”

      với màn hình thứ hai: “Lãnh Lang, chỗ cậu thế nào?”

      Trong màn hình là thư sinh tuấn: “Thiếu chủ, tình hình kinh doanh của tập đoàn Lãnh thị rất tốt.”

      lại với màn hình thứ ba: “Lãnh Xà, chỗ ông sao?”

      Trong màn hình là lão đầu mặt đen: “Chỗ tôi mua bán vũ khí có chút vấn đề nhưng tôi giải quyết nhanh thôi, nếu thiếu chủ tin tưởng xin cho tôi thêm ba ngày nữa.”

      “Được, tôi tin ông.”

      Cứ như vậy, với từng màn hình máy tính, hỏi thăm các phụ trách ở phân bộ, cho đến khi đến màn hình cuối cùng.

      “Lãnh Hổ, khai thác mỏ là việc cực khổ, còn là mỏ kim cương, người kia khó giữ bí mật, cậu phải cẩn thận chút.”

      “Vâng, thiếu chủ, tôi cẩn thận.”

      “Ngày mai tôi đến đó.” Ánh mắt tăm tối, “Chuyện này dù sao cũng quan hệ đến vụ mua bán hàng tỷ, tôi vẫn yên lòng.”

      ___

      Đừng thấy Lãnh Ngạo chỉ ở đảo nhưng lại có thể điều động toàn bộ sản nghiệp kinh doanh, chuyện công ty, chuyện thành phố Giải Trí, cả chuyện mua bán vũ khí. chỉ cần nhấn nút là có thể điều khiển cả vương quốc của . có thể phí sức nắm giữ vương quốc của mình, nhưng vẫn có cách nào hoàn toàn nắm chắc Thước Tiểu Khả.

      Tiểu nương ở cạnh mười sáu năm, so với vương quốc Hắc Ám của quan trọng hơn nhiều, nhưng luôn có cảm giác buồn bã mất mác.

      sợ, sợ mất , sợ đột nhiên có ngày mở mắt ra thấy đâu nữa. Nên hạn chế tự do của , cho dù là cha mẹ ruột thịt cũng cho phép họ gặp nhau.

      , đến mê muội, nên đoạt lấy . Đêm đó, liếm bàn chân xinh đẹp của , cảm thấy thế giới mình còn độc, còn bóng tối nữa. hôn môi , cảm thấy mình còn mình. xỏ xuyên qua thân thể , khắc tiến vào kia, cảm thấy bọn họ còn phân tách nữa mà hòa làm thể.

      Khả nhi của , chỉ có thể là Khả nhi của . Từ nay về sau, đoạn xương của *, hợp với thịt. chính là ấm áp của , khi mất , cả thế giới của sụp đổ. (*nguyên văn là “siết cốt”, đại khái là cái xương bị siết chặt vào thịt, nhưng mình biết diễn tả lại thế nào cho hay nên biến tấu chút)

      Nghĩ tới Thước Tiểu Khả vẫn dưỡng thương, tâm lại thấy bất an.

      Chỉnh điều khiển, màn hình máy tính toàn bộ đổi thành hình ảnh trong phòng bệnh.

      Tiểu Khả say ngủ, nửa mặt áp gối, nửa mặt lộ ra, tóc xõa ra, đen trắng giao nhau, hình ảnh mê người.

      Hết chương 10.

      __
      lyly, luongnhu96, sesshomarin5 others thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 11:

      Edit: Nhi

      Từ thư phòng ra, xuống lầu, Lãnh Ngạo đến nơi thần bí. Nơi này ở sâu trong rừng đảo, trong rừng có ngôi nhà, còn có nhà kính trồng hoa. Mà nhà kính trồng hoa này là cấm địa đảo, trừ Lãnh Ngạo và những tâm phúc quan trọng biết ra còn ai biết, ngay cả Thước Tiểu Khả cũng biết.

      Nhà kính trồng hoa có mấy hộ vệ đứng đó, thấy thiếu chủ tới cung kính cúi thấp đầu.

      Vòng qua hộ vệ, đẩy cửa vào.

      người phụ nữ tóc tai bù xù ngồi ở đầu giường cười.

      tới, người phụ nữ để ý tới , vẫn chỉ lo cười như cũ.

      “Mẹ thân mến, ngày mai tôi rời đảo tháng, tháng này tôi đến gặp mẹ, mẹ phải ngoan ngoãn ở đây, nhớ ăn cơm.”

      với người phụ nữ, bà ta từ từ nghiêng đầu, ngơ ngác nhìn cười cái rồi lại lập tức nghiêng đầu về.

      Lãnh Ngạo bây giờ có cách nào đối mặt với người mẹ như vậy, khóe miệng vừa động, tức giận cứng rắn xoay người phụ nữ lại.

      “Cha bà như vậy, tại sao bà lại muốn giết ông ấy?” dùng lực lay vai bà ta, “Tại sao? Tại sao?”

      Người phụ nữ vẫn cười, chẳng qua lần này cười càng điên cuồng hơn.

      “Ha, ha, ha!” Tiếng cười vang vọng bốn phía như muốn cuốn tung cả bụi đất lên.

      “Tôi cho bà biết, tôi để bà sống yên ổn đâu.” xong, giận dữ xoay người bỏ .

      __

      Thước Tiểu Khả ngủ thẳng tới khi tự tỉnh, lúc mở mắt ra, ánh mặt trời nhu hòa xuyên qua màn cửa sổ mỏng manh chiếu vào phòng bệnh, cũng chiếu sáng trái tim .

      Trước kia ở đảo rất ít khi tiếp xúc với bên ngoài, đột nhiên tỉnh dậy nhìn thấy Lãnh Ngạo, còn tưởng mình nằm mơ, ngắt ngắt tay cảm thấy đau mới biết tất cả phải là mộng.

      Mình rốt cuộc có thể sống cuộc sống của người bình thường trong tháng, mặc dù chỉ là ở bệnh viện, mặc dù đây là cái lồng Lãnh Ngạo bố trí cho , mặc dù chung quanh có vô số vệ sĩ theo dõi, vẫn rất thỏa mãn.

      Trong bếp, dì hộ lý Tiểu Trịnh nấu cháo, thấy tỉnh lại ngừng tay : “Tiểu thư, đừng lộn xộn, tôi tới ngay đây.”

      Xe lăn để cạnh giường bệnh, dì ta đẩy xe lăn ra, đỡ Tiểu Khả dậy từ từ ngồi lên xe lăn, sau đó đẩy xe đến phòng vệ sinh.

      Ông chủ thuê dì từng phải chăm sóc Thước tiểu thư tốt, nếu tiểu thư mất sợi tóc tuyệt đối hỏi tội mình. Dì ta lần đầu gặp ông chủ hung thần ác sát như thế, nếu phải ta ra giá cao dì cũng muốn chọc vào hồ nước đục này.

      bôi kem đánh răng giúp Tiểu Khả, lấy khăn lông xuống.

      Tiểu Khả bĩu môi : “Dì Trịnh, tôi tự mình làm được rồi, dì bận mau .”

      “Như vậy sao được?” Tiểu Trịnh sao có thể để tự làm, “Lãnh tiên sinh dặn dò tôi nhất định phải chăm sóc cẩn thận.”

      Tiểu Khả vui, “Tôi chỉ bị thương ở chân thôi, hai tay vẫn còn bình thường, những chuyện đánh răng rửa mặt này tôi vẫn tự làm được.” Lần đầu nhìn thấy hộ lý này cũng có ấn tượng tốt, vừa nhìn biết là người chuyên nịnh hót, cho nên đối phó với loại tiểu nhân này có biện pháp của riêng mình.

      “Dì Trịnh, nếu dì nghe lời tôi, tôi với Lãnh tiên sinh là dì ngược đãi tôi, nếu dì nghe lời tôi, tôi tốt cho dì trước mặt ta.” liếc dì ta cái, tiếp: “Tự dì suy nghĩ cho kỹ .”

      Tiểu Trịnh là người gió chiều nào theo chiều ấy, cũng nghĩ mười sáu tuổi có ý gì. Dì ta bất đắc dĩ đập đập tay : “Được rồi, tôi nấu cháo, cẩn thận chút.”

      Thước Tiểu Khả nhanh chóng rửa mặt sạch , tự chuyển động xe lăn ra khỏi phòng vệ sinh, tới cửa sổ kéo màn ra.

      Bên ngoài là khí mát mẻ trong lành, còn có mùi thơm nhàn nhạt, thỉnh thoảng có bác sĩ y tá ngang qua lại, quần áo đều trắng tinh, khiến thiên nhiên cũng tăng thêm loại hơi thở hài hòa.

      Chẳng biết từ lúc nào Tiểu Trịnh bưng cháo trắng xuất sau lưng .

      “Thước tiểu thư, ăn điểm tâm .” Dì ta nịnh nọt .

      Thước Tiểu Khả nhìn chén cháo kia, nhàn nhạt : “Dì để đó , lát nữa tôi ăn.”

      Tiểu Trịnh có chút yên lòng: “Tôi nhìn tiểu thư ăn xong tôi mới yên tâm.”

      Tiểu Khả tức giận trợn mắt nhìn dì ta cái: “Lời tôi vừa rồi dì nghe sao?”

      “Vâng vâng, tôi nghe rồi.” Tiểu Trịnh vội vàng lui về phía sau.

      Lúc này tiếng gõ cửa lại vang lên, Tiểu Trịnh hỏi: “Ai vậy?”

      “Tiểu thư, tôi là Lãnh Bà.” Lãnh Ngạo vẫn yên lòng để hộ lý chăm sóc Thước Tiểu Khả, trước khi cho bà đến bệnh viện giúp đỡ trông nom.

      Nghe thấy giọng của Lãnh Bà, Thước Tiểu Khả vui mừng với dì Trịnh: “Mau mau mở cửa .”

      Cửa mở ra, Lãnh Bà thân sườn xám đen bước vào, bà nhìn thoáng qua Tiểu Trịnh, : “ là hộ lý tiên sinh thuê phải ?”

      Tiểu Trịnh mất tự nhiên gật đầu.

      xuống lầu trước , tiểu thư là do tôi nhìn ấy lớn lên, tôi chăm sóc tốt cho tiểu thư, có gì cần tôi gọi .” Lãnh Bà làm quản gia ở nhà họ Lãnh mấy thập niên, lời vẫn tương đối có trọng lượng.

      Tiểu Trịnh bĩu môi rời phòng.

      Tiểu Khả nhìn thấy Lãnh Bà, tâm tình tốt hơn nhiều.

      Lãnh Bà mặc dù là quản gia của nhà họ Lãnh, nhưng mười sáu năm qua cũng chăm sóc rất tốt, ngoài tình cảm chủ tớ còn có chút thân tình. Nên lúc Lãnh Bà bưng cháo trắng đút cho ăn, rất nghe lời ăn từng miếng từng miếng.

      Chén cháo ăn xong rất nhanh, Tiểu Khả đưa tay xoa thắt lưng mỏi, : “Lãnh Bà, bà mang con ra ngoài chút .”

      Lãnh Bà nghe Lãnh tiên sinh dặn dò qua, buổi sáng rời giường nhất định phải ở trong phòng bệnh vì bác sĩ đến kiểm tra, nên bà cũng đáp ứng: “Tiểu thư, lát nữa bác sĩ đến đây kiểm tra, cứ ngoan ngoãn ở lại đây .”

      “Chỉ là ra vườn hoa phía trước hóng mát chút, sao đâu.” Tiểu Khả ấm ức : “Hơn nữa, nếu bác sĩ tới đứng ở đó cũng có thể thấy, lúc đó trở về phòng vẫn được mà.”

      Lãnh Bà nhìn lớn lên, cũng biết đảo quá lâu, vừa mới rời ngồi yên được rồi, hơn nữa lời cũng có lý. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, khí buổi sáng tốt như vậy, ra ngoài hóng mát chút rất đáng tiếc.

      Cuối cùng cũng cưỡng lại được, bà đồng ý, đẩy xe lăn ra khỏi phòng bệnh.

      Tiểu Trịnh vẫn canh giữ ngoài phòng bệnh, thấy Lãnh Bà muốn đưa tiểu thư xuống lầu bị dọa đến tái mặt: “Bác sĩ vẫn chưa tới kiểm tra, thể xuống lầu!”

      “Tránh ra!” Lãnh Bà quan tâm đến dì ta, chỉ hai chữ.

      “Tôi tránh!” Tiểu Trịnh kiên trì.

      “Lãnh Bà, bà gọi điện cho Lãnh tiên sinh…” Câu tiếp theo vẫn chưa hết Tiểu Trịnh : “Đừng đừng, tôi để hai người xuống lầu là được.”

      “Nếu vậy dì còn mau tránh ra!” Đừng nhìn Tiểu Khả chỉ mới mười sáu tuổi, lúc bắt đầu hung dữ cũng nể tình ai.

      Tiểu Trịnh tình nguyện tránh ra, Lãnh Bà đẩy xe lăn thuận lợi xuống lầu, dĩ nhiên vệ sĩ phụ trách an toàn cũng nhàn rỗi, thấy hai người xuống lầu lập tức theo.

      Trong vườn tràn ngập mùi hoa thơm ngát, vài con bướm vờn quanh, Thước Tiểu Khả chớp mắt nhìn vũ điệu mê người của bươm bướm.

      ra vườn hoa đảo còn biết lớn hơn nơi này biết bao nhiêu lần, bươm bướm ở đó so với nơi này còn đẹp hơn biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn thích vườn hoa và bướm ở đây hơn.

      Bởi vì nơi này tràn đầy mùi tự do, là mùi vị thích.

      quả bóng cao su lăn đến chân , khom người nhặt lên, tò mò trái banh này sao lại lăn tới đây được thấy bé trai năm sáu tuổi chạy tới đây.

      “Chị ơi, đó là quả bóng của em!” Bé trai nhìn chằm chằm trái bóng trong tay .

      Thước Tiểu Khả nhìn bé trai mập mạp trước mắt, muốn trêu chọc chút, “Quả bóng này cũng có viết tên, sao chị biết được nó có phải của em hay ?”

      Bé trai đảo mắt : “Nếu quả bóng này viết tên chứng tỏ nó cũng phải là của chị, sao chị lại có thể ôm nó chứ?”

      “Nhóc con giỏi lắm, còn mà tài ăn cũng tệ.” Tiểu Khả vỗ vỗ đầu thằng bé, trả quả bóng cho nó : “”Chị trêu em chút thôi, trả bóng cho em nè.”

      “Cám ơn chị!” Bé trai ôm quả bóng nhìn lượt, : “Chị, là ai làm chân chị bị thương, cho em biết, em nhất định thay chị trừng trị .”

      Thước Tiểu Khả ngờ bé trai lời này, cau mày suy nghĩ chút, : “ cho em biết cũng vô ích, em đánh lại đâu.”

      “Ai em đánh lại ?” Bé trai đặt trái banh xuống, xắn tay áo lên : “Em khỏe mạnh như trâu, nhất định đánh bẹp người xấu bắt nạt chị.”

      Động tác này, lời này chọc Thước Tiểu Khả cười ha ha, cười đến muốn chảy cả nước mắt. Cuộc sống ngoài đảo thú vị, đúng là muốn cảm tạ Lãnh Ngạo làm đứt gân chân của mình, nếu nhất định có cơ hộp gặp bé trai đáng như vậy.

      “Tiểu Đản Đản.” Xa xa truyền đến tiếng gọi của người đàn ông, “Mẹ em tìm em đấy, đừng làm mẹ em lo lắng nữa.”

      Nghe tiếng, Thước Tiểu Khả quay lại nhìn thấy vị bác sĩ trẻ tuổi ngày hôm qua về phía mình, người mặc áo blouse trắng, quần vẫn rộng thùng thình, chỉ là màu sắc giống hôm qua.

      Nếu như đoán sai, nhất định là ta tới đây kiểm tra phòng.

      “Chú Lăng!” Bé trai ôm lấy quả bóng liếc mắt nhìn ta rồi quay đầu với Thước Tiểu Khả: “Chị, mẹ em tìm em, em phải rồi, khi nào rảnh lại chơi với chị.”

      Thước Tiểu Khả nhìn thắng bé lắc lắc mông chạy , lúc đến gần vị bác sĩ trẻ tuổi kia ta nhân tiện xoa xoa đầu nó, sau đó mới lại đây.

      Bé trai này đáng . Tại sao đảo bé trai như vậy chơi cùng mình chứ?

      đột nhiên nghĩ đến, nếu như tháng sau trở lại cuộc sống đảo, đến lúc đó hoàn toàn nguyện ý trở về sao?

      muốn, nhất định muốn, cho nên phải tìm cơ hội thuyết phục Lãnh Ngạo.

      Hết chương 11
      ___
      lyly, luongnhu96, sesshomarin6 others thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 12:

      Edit: Nhi

      Lăng Thiên từ xa thấy Thước Tiểu Khả và Đản Đản cười với nhau, dáng vẻ ngây thơ như đứa trẻ chưa trưởng thành.

      Đản Đản là con của đồng nghiệp chung bệnh viện với , vì ở ký túc xá công nhân viên sau bệnh viện, bây giờ lại nghỉ hè nên thằng bé thường chạy tới bệnh viện tìm mẹ, có lúc cũng tự chơi ở vườn hoa, thời gian dài trong bệnh viện nhân viên nào cũng biết đứa bé đáng này.

      Hôm qua lần đầu gặp Thước Tiểu Khả, ấn tượng ban đầu là tiểu thư nhà giàu bốc đồng, nhưng trò chuyện lát lại cảm thấy có dáng vẻ gì của tiểu thư nhà giàu, hôm nay lại thấy chơi cùng Đản Đản càng cảm thấy tiểu nương đơn thuần có tâm cơ.

      tới trước mặt , cố ra vẻ uy nghiêm : “Bác sĩ còn chưa tới kiểm tra mà em chạy ra đây rồi, tốt đâu biết !”

      Thước Tiểu Khả tuyệt đồng ý lời , bĩu môi : “Nắng sớm đẹp như vậy, khí tốt như vậy, chờ bác sĩ tới mới hít thở phải là lãng phí sao?”

      Hôm qua còn là tiểu nương thích chuyện, hôm nay đột nhiên nhiều như vậy, Lăng Thiên có chút thích ứng kịp, thể làm gì khác hơn là nhận thua : “Bác sĩ lại bệnh nhân mà.”

      Thước Tiểu Khả đắc ý vênh mặt.

      “Được rồi, vào thôi, tôi còn muốn kiểm tra chân đây.” Vừa , vừa định tự mình đẩy xe lăn nhưng Lãnh Bà cản lại, “Bác sĩ, xe lăn cứ để tôi đẩy là được rồi.”

      Cảm giác đầu tiên của Lăng Thiên là bà lão áo đen này nhất định là người làm, quả nhiên có ông chủ như thế nào có người làm như thế đó, đều thanh cao như nhau.

      Trong phòng bệnh lầu hai, nhàng nắm cổ chân Thước Tiểu Khả hỏi: “Chân còn bị tê ?”

      Tiểu Khả trả lời: “Còn chút, nhưng tốt hơn hôm qua nhiều rồi.”

      “Mấy ngày nữa lúc chân hết tê thể cứ liên tục ngồi xe lăn.” Lăng Thiên nhìn gương mặt mê người của , nhất thời nhìn chớp mắt, “Mỗi ngày xuống giường hoạt động mười phút, như vậy có thể nhanh lại được.”

      “Vậy nên.” Tiểu Khả nâng cằm bộc lộ, “Tôi tình nguyện chân lành nhanh cũng được, như vậy tôi có thể ở đây lâu hơn chút, hít thở khí mới mẻ, chơi cùng tiểu Đản Đản, đây mới là cuộc sống mà tôi mong muốn.”

      Lăng Thiên cho là tiểu nương thích học nên mới như vậy, cười : “Tiểu nương đúng là tiểu nương, em đây là sợ học à.”

      học?

      Hai chữ này rất xa lạ trong từ điển cuộc sống của Thước Tiểu Khả, hôm nay đột nhiên nghe được càng thêm hâm mộ.

      học có thể quen nhiều bạn bè, nhất định là chơi rất vui.”

      Từ ánh mắt đơn thuần của Lăng Thiên nhìn được hâm mộ và khát vọng trong đó. có chút khó hiểu, tuổi này của sớm học rồi mới đúng, vì sao mắt chỉ có mảnh mờ mịt?

      “Thế nào, em được học sao?” tò mò hỏi.

      Thước Tiểu Khả sợ chê cười mình, dám trả lời, cúi đầu xuống thấp.

      Lăng Thiên vốn có hứng thú với , bây giờ cảm giác dường như nội tâm của tiểu nương mười sáu tuổi này cũng rực rỡ như vẻ bề ngoài, nhịn được lại hỏi: “Có gì em phải xấu hổ chứ, cứ .”

      Thước Tiểu Khả chậm rãi ngẩng đầu lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.

      Vị bác sĩ khoảng hơn hai mươi tuổi trước mắt này hề giống Lãnh Ngạo, Lãnh Ngạo đúng như tên của , là người biến thái lãnh huyết vô tình, mà đôi mắt của người này chứa ý cười, tên của nhất định cũng rất êm tai.

      tên là gì?” đột nhiên cảm thấy hứng thú với tên của .

      Lăng Thiên biết sao lại hỏi cái này, cũng muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của tiểu nương nên trả lời: “Lăng Thiên, Lăng trong hai giọt nước, Thiên trong bầu trời xanh (lam thiên).”

      “Khó trách.” Thước Tiểu Khả vừa nghe cái tên này cũng cảm thấy ấm áp, ra tính cách con người đúng là có quan hệ với tên của người đó. nghĩ tới tên của mình, Thước Tiểu Khả, chính là con sâu hèn mọn ăn nhờ ở đậu*.

      (*) Tiểu Khả (小可) trong Thước Tiểu Khả (米小可) còn có nghĩa là kẻ hèn mọn, bần sĩ.

      “Tiểu Khả, em phải là được học chứ?” Lăng Thiên quay lại đề tài vừa rồi, “Yên tâm, tôi bí mật của em với ai đâu.”

      Tiểu Khả tăng thêm mấy phần tin tưởng , mở miệng : “Đúng vậy, em…”

      “Bác sĩ Lăng, dò xét lý lịch của bệnh nhân hẳn phải là chức năng của bác sĩ đâu.” Vừa ra ba chữ bị Lãnh Bà vô tình cắt ngang, bà nhìn chằm chằm Lăng Thiên : “Chuyện của tiểu thư nhà chúng tôi cũng phiền bác sĩ quan tâm.”

      “Lãnh Bà, bà đứng trách bác sĩ Lăng, là do con tốt.” Thước Tiểu Khả rất đau lòng, nên liên lụy bị Lãnh Bà quở trách.

      “Tiểu thư, đừng dễ dàng tin người khác, cho dù ta có là bác sĩ của .” Lãnh Bà tới vỗ lưng Tiểu Khả.

      “Con biết rồi.” Tiểu Khả dám nhìn Lăng Thiên nữa.

      Lăng Thiên giúp băng bó chân lại kỹ càng lần nữa, cũng tức giận với lời khách khí của bà lão áo đen vừa rồi, mà ngược lại nhếch miệng cười : “ xin lỗi, là tôi quá đường đột.”

      “Bác sĩ Lăng hiểu là tốt rồi, tôi cũng là sợ tiểu thư bị lừa gạt thôi.” Giọng Lãnh Bà cũng hòa hoãn rất nhiều.

      “Ta muốn kiểm tra những phòng bệnh khác, có chuyện gì bà cứ nhấn chuông tìm y tá là được.” Mang theo chút tiếc nuối, Lăng Thiên hai tay đút túi áo blouse rời .

      Nhìn bóng dáng
      màu trắng biến mất, Thước Tiểu Khả oán giận nhìn Lãnh Bà: "Lãnh Bà, sao người lại dữ với bác sĩ Lăng như vậy chứ?"


      "Tiểu thư, tôi nghĩ trước khi thiếu chủ vài lời với rồi." Lãnh Bà mặt biểu tình, lời như nhắc nhở mà cũng như cảnh cáo.


      Thước Tiểu Khả híp mắt nhớ lại lời Lãnh Ngạo hôm qua lúc đút mình ăn cháo.


      " ta là bác sĩ, em là bệnh nhân, hai người thể có bất kỳ dây dưa nào."


      Trước khi với như vậy, muốn qua lại quá nhiều với người đàn ông khác.


      "Thiếu chủ , người muốn có mối quan hệ thân thiết với vị bác sĩ trẻ tuổi đó nên vừa rồi tôi mới nhắc nhở như vậy." Lãnh Bà nề nếp : "Bác sĩ và bệnh nhân trừ chút chuyện bệnh tình cần những thứ khác, nếu để thiếu chủ biết, tốt."


      với những lời này nhưng ra Thước Tiểu Khả chẳng thèm quan tâm tới, nếu như phải bà ấy chăm sóc từ cũng nén giận như vậy. Nhưng cũng cách làm người của bà, ngoài lạnh trong nóng, năng khắt khe nhưng tâm đậu hủ, bà chắc chắn lại với Lãnh Ngạo.


      "Lời của bà con nhớ kỹ, về sau con nhiều lời nữa." làm nũng ôm eo Lãnh Bà: "Lãnh Bà, đều là lỗi của con, bà đừng tức giận nữa được ?"


      Lãnh Bà phải giận , bà chỉ sợ vì lỗi sai mà bị thiếu chủ trừng phạt, bây giờ nghe nhận sai cũng tính toán nữa.


      Chủ tớ tình thâm, lại biết ngoài khe cửa, đôi mắt gian xảo khẽ chuyển động.


      Trước giờ Thước Tiểu Khải có thói quen ngủ trưa, hôm nay ở bệnh viện vô cùng nhàm chán thời gian vừa đến cũng tự nhiên cảm thấy mỏi mệt muốn ngủ. Lãnh Bà ăn trưa với xong trở lại đảo, trong phòng bệnh chỉ còn bà hộ lý Tiểu Trịnh nằm ghế sô pha.


      ghét Tiểu Trịnh, vừa thấy gương mặt đó thích nên muốn ngủ sớm chút.


      Nằm lúc lâu, vừa mê mê man man nhắm nghiền hai mắt lại bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.


      Tiểu Trịnh trở mình dậy từ ghế sô pha ra mở cửa, thấy đội trưởng đội vệ sĩ phụ trách an toàn của Thước tiểu thư đứng bên ngoài.


      Thước Tiểu Khả bị đánh thức tức giận : " nhìn thấy tôi ngủ trưa sao?"


      " xin lỗi, tiểu thư!" Vệ sĩ được huấn luyện vẫn đứng thẳng lưng bất động. "Là thiếu chủ muốn gặp tiểu thư."


      Tiểu Trịnh hiểu ý ta , lập tức hèn mọn ôm laptop trong thư phòng ra.


      "Tiểu thư, của đây."


      Thuớc Tiểu Khả rất tình nguyện nhận lấy, mở ra, lúc chờ máy khởi động quét mắt nhìn hai người thức thời này, "Tôi với thiếu chủ chuyện, chẳng lẽ các người muốn đứng đây nghe sao?"


      __


      đến hai mươi giây, màn ảnh xuất khuôn mặt ngàn năm đổi của Lãnh Ngạo.


      Thước Tiểu Khả đeo tai nghe lên nhìn , ràng là dáng dấp xinh đẹp nghiệt như thế nhưng lại là người bình thường, đáng tiếc.


      "Khả Nhi!" Lãnh Ngạo gọi tên , khuôn mặt lạnh băng có chút biến hóa, "Hôm nay làm gì?"


      "Ra vườn hoa hóng mát, sau đó dùng cơm trưa, vừa muốn ngủ bị đánh thức." Thước Tiểu Khả cũng biết mình lấy đâu ra can đảm mà những lời này.


      " vậy là tôi đánh thức em." Khuôn mặt của Lãnh Ngạo trong màn hình càng thêm góc cạnh, thoáng nghiêng người, sườn mặt hoàn mỹ đến thể bắt bẻ.


      Tiểu Khả bị khí thế mạnh mẽ của dọa sợ, dám trả lời, chỉ gật đầu cái.


      "Em phải là trò chuyện với tên bác sĩ kia rất vui vẻ sao, sao bây giờ lại muốn chuyện với tôi rồi?" Lãnh Ngạo thuận tay đốt xì gà, ngồi xuống từ từ rút ra.


      Thước Tiểu Khả ngẩn ra, làm sao biết? Chẳng lẽ là Lãnh Bà ?


      thể nào, Lãnh Bà phải người như vậy, nhất định là hộ lý Tiểu Trịnh kia, đồ tiểu nhân thích nghe lén ngoài cửa đó.


      "Tụi em chẳng qua chỉ chuyện bệnh tình mà thôi." chột dạ cúi đầu, giọng ràng yếu ít.


      "Phải ?" Giọng điệu tin tưởng.


      " đánh thức em chỉ để những vấn đề nhàm chán này thôi sao?" Thước Tiểu Khả nhìn đôi chân quấn băng của mình, đó còn phải là kiệt tác của sao? ta ngoại trừ dễ dàng thương tổn mình lại còn hạn chế mọi thứ của mình, vừa nghĩ tới tức sôi máu.


      "Mới nằm viện ngày, lá gan lớn ra ít." Lãnh Ngạo đặt xì gà xuống, nhả ra vòng khói.


      "Ngạo, xin lỗi, là vì em ngủ ngon nên tam tình tốt, chuyện nên ." Biết mình sai, Thước Tiểu Khả mềm nhũn ra.


      "Quên , lần này tôi tạm tha cho em, hi vọng có lần sau." Dập xì gà, Lãnh Ngạo nhìn thẳng từ màn hình, "Nghỉ ngơi cho tốt ."


      Tín hiệu bị ngắt, Thước Tiểu Khả vẫn nhìn màn hình như cũ, suy nghĩ lời , nào có tâm tình ngủ nữa.


      Hết chương 12.
      Last edited by a moderator: 3/1/15
      lyly, luongnhu96, sesshomarin4 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :