1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Điên cuồng độc chiếm - Hiểu Phượng Linh Nhi (c67) HOÀN đã có ebook

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 18:

      Edit & Beta: Nhi

      Nơi này là nhà lầu hình tròn, xây đỉnh núi, tầng cao nhất được kính màu trà bao xung quanh, nên dù đứng ở hướng nào cũng đều có thể nhìn ra biển rộng xanh thẳm.

      Lúc Lãnh Ngạo và Thước Tiểu Khả tới, Lãnh Hổ vẻ mặt có chút lo lắng bên tai Lãnh Ngạo vài lời, sau đó Lãnh Ngạo liền để hộ vệ đưa Thước Tiểu Khả lên lầu.

      Phòng ngủ của hai người ở tầng hai, cũng là tầng cao nhất. Sau khi Thước Tiểu Khả vào phòng, chuyện đầu tiên làm chính là tắm.

      Đổ đầy nước vào bồn, đổ sữa tắm, cởi quần áo, dọc theo đôi chân ngọc bước qua thành bồn có bọt nước lay động, thân thể trắng noãn từ từ ngồi xuống đến khi chỉ còn lộ ra gương mặt, hai tay ngọc nghịch làn nước trong bồn.

      Sống trong bệnh viện gần tháng, lâu chưa được tắm thoải mái như vậy, tại trở về bên cạnh Lãnh Ngạo, dù mất tự do nhưng cũng thể để mình sống quá khổ sở, nên hưởng thụ hưởng thụ. Nếu thể thoát khỏi Lãnh Ngạo bước tính bước, chừng ngày nào đó có hi vọng.

      nơi khác, Lãnh Ngạo đến khu mỏ, khu mỏ lúc này còn như tháng trước nữa. Ngọn núi ban đầu được nổ thành đất bằng, bộ phận đào hầm đặt thang để khai thác sâu xuống dưới lòng đất, nơi này trở thành huyệt động cực lớn, bốn phía giăng đầy thang, dọc theo thang xuống là có thể đến nơi sâu nhất trong huyệt động.

      Đỗ Uy Lợi mặc đồng phục bảo hộ, đầu đội nón an toàn đứng bậc thang đầu tiên xuống huyệt động.

      Lần đầu tiên thấy hầm mỏ đồ sộ như thế, khóe mắt Lãnh Ngạo hơi nhướng lên, mấy tháng cố gắng cuối cùng cũng có chút thành quả.

      Lãnh Hổ bên tai : “Thiếu chủ, Đỗ Uy Lợi có vài lời muốn trao đổi cùng người.”

      “Gọi ta đến đây.” Lãnh Ngạo khoanh hai tay trước ngực.

      “Nhưng ta bảo muốn vào huyệt động trước rồi mới chuyện.” Lãnh Hổ vừa vừa quan sát phản ứng của , chỉ sợ tên điên kia chọc giận cậu chủ.

      Lãnh Ngạo cũng tức giận, cúi đầu liếc mắt nhìn Đỗ Uy Lợi đứng bậc thang. Huyệt động này được đào lên theo hướng dẫn của ta, cũng là đường kim cương phải qua, công trình khổng lồ như thế nhưng trong mắt ta lại chẳng là gì, ta có lời gì muốn với mình đây?

      Xuống huyệt động xem chút cũng tốt, dù sao nơi này cũng là tâm huyết của mình.

      “Dẫn đường .” mở miệng.

      Mấy phút sau, Lãnh Ngạo cũng mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh như Đỗ Uy Lợi, đầu cũng đội nón bảo hộ. Hai người đàn ông cao lớn tuy là đều ăn mặc giống nhau, ánh mắt và vẻ mặt đều cao ngạo, nhưng khí chất hoàn toàn bất đồng.

      người có đôi mắt kiêu căng trầm, vĩnh viễn là vương giả cao cao tại thượng, người còn lại có đôi mắt thâm sâu, là loại thanh niên cuồng vọng nhưng đầy hứa hẹn.

      Hai người trước sau xuống bậc thang, phía sau là Lãnh Hổ dẫn đầu nhóm người theo.

      Trước kia đều là Lãnh Ngạo đầu, nhưng tình huống lần này đặc biệt, người trước là Đỗ Uy Lợi, ta quen thuộc với huyệt động này nên cho phép người khác trước, để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

      Sâu trong huyệt động rất u, mặc dù có treo đèn dầu nhưng vẫn phải dùng đèn pin mới thấy đường phía trước. được đoạn đường dài, Đỗ Uy Lợi đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn những người sau lưng Lãnh Ngạo.

      “Những người kia cần phải theo nữa.” nhìn về phía Lãnh Hổ: “ cũng được!”.

      Lãnh Ngạo có biểu tình gì: “Là chuyện chỉ có hai chúng ta được biết?”

      Đỗ Uy Lợi gật đầu.

      “Lãnh Hổ, cậu mang theo những người đó ra ngoài .” Lãnh Ngạo phất phất tay.

      Lãnh Hổ do dự: “Thiếu chủ, chuyện này tốt, lỡ như có gì nguy hiểm…”

      vẫn chưa hết Lãnh Ngạo ung dung : “ dùng người nghi người, nghi người dùng người, huống chi Đỗ Uy Lợi này là do cậu tìm tới, tôi tin tưởng mắt nhìn người của cậu.”

      Lãnh Hổ á khẩu trả lời được, chỉ đành phải mang theo những người còn lại rời .

      Đỗ Uy Lợi dẫn Lãnh Ngạo đoạn đường nữa mới dừng lại, đưa tay vỗ thạch nham bên cạnh, lời nào.

      Lãnh Ngạo là người thông minh, nhìn vẻ mặt này của ta cũng biết việc khai thác mỏ xảy ra vấn đề. lo lắng hỏi: “Mỏ kim cương xảy ra chuyện gì sao, cứ việc .”

      Đỗ Uy Lợi chiếu đèn pin vào vách đá: “Lãnh tiên sinh, nơi này căn bản có kim cương gì cả.”

      Lời của ta giống như gậy sắt đánh mạnh vào tim Lãnh Ngạo, cái gì gọi là có kim cương, chẳng lẽ tin báo của nhân viên điều tra lại sai hết rồi?

      “Đỗ tiên sinh, đùa với tôi sao?” Biết ta phải đùa, nhưng Lãnh Ngạo vẫn dùng bộ dạng như có vấn đề gì.

      “Tôi chưa bao giờ đùa.” Đỗ Uy Lợi lại vỗ mấy cái: “Nơi này có kim cương.”

      Lời kiên định khiến tâm Lãnh Ngạo hoàn toàn lạnh lẽo, nghĩ kỹ lúc, mới chậm rãi : “ như vậy, mấy tháng nay tôi đều lãng phí tinh lực, lãng phí tài lực và vật lực rồi sao.”

      , , !” So với lời kiên định vừa rồi, lần này Đỗ Uy Lợi có chút lười biếng.

      “Xin Đỗ tiên sinh .” Lãnh Ngạo phải là người dài dòng, muốn biết chân tướng chứ muốn ở đây lo lắng suông.

      “Nhìn nơi này.” Đầu Đỗ Uy Lợi chuyển cái, mắt nhìn tảng đá được đèn pin chiếu vào.

      Lãnh Ngạo theo ánh đèn nhìn sang, đây là khối tinh

      thể trong suốt, màu đỏ sậm như thạch lựu. có nghiên cứu những thứ này, nhíu mày hỏi: " những thứ này phải kim cương, vậy có gì hay để xem."

      "Đây là đá đỏ calci aluminium borosilicate." Đỗ Uy Lợi biết phải người trong nghề, cũng trách gì mà tên đá lên.

      Tên dài như thế, mày Lãnh Ngạo càng nhíu chặt hơn: "Vậy đây là đá gì?"

      Đỗ Uy Lợi nhìn tinh thể chằm chằm, đôi mắt lóe ra ánh sáng khác thường: "Lãnh tiên sinh, chúc mừng ngài, khoáng vật hiếm nhất địa cầu được ngài khai thác."

      Lãnh Ngạo nghe xong khó có thể tin, nhưng lại thể tin, nhìn tảng đá lần nữa còn khinh thường như vừa rồi mà là vô cùng chăm chú quan sát

      "Đá calci aluminium borosilicate, tên khoa học là Poudretteite, là khoáng vật bảo thạch được phát năm 1951, chỉ được sản xuất tại Mogok và Kachin ở Myanmar, là khoáng vật hiếm gặp nhất. trái đất chỉ tìm được hai mươi lăm tinh thể tinh thể song diện, mỗi carat ước chừng sáu vạn đô la." Đỗ Uy Lợi nghiên cứu khoáng thạch từ , trở thành trong số ít những người có thể giám định được khoáng thạch hiếm.

      Trong buổi chuyện này, Lãnh Ngạo chỉ nhớ kỹ câu cuối cùng. địa cầu chỉ phát được hai mươi lăm tinh thể tinh thể song diện, mỗi carat ước chừng có giá trị sáu vạn đô la. cách khác đá Poudretteite này còn hiếm hoi trân quý hơn cả kim cương. nhịn được vươn tay sờ, quả nhiên xúc cảm rất đặc biệt.

      "Viện bảo tàng lớn bên có giấu mẫu Poudretteite nặng 1,7g, nhưng so với Lãnh tiên sinh thể nào bằng được." Đỗ Uy Lợi xong, ánh mắt dời nơi khác: "Ngài rất may mắn, may mắn tìm được tôi là người khai mỏ, nếu đổi lại người khác căn bản thể biết hàng."

      Lãnh Ngạo suy nghĩ chút, : "Vừa rồi cho những người kia rời chính là muốn người thứ ba biết chuyện này, đúng ?"

      "Đúng vậy, vẫn chưa khai thác ra ngoài, thể để người khác biết được, nếu ảnh hưởng đến công tác khai thác." Đỗ Uy Lợi buông tay cầm đè xuống: "Giá trị nơi này có thể so với giá trời. Lãnh tiên sinh là người thông minh, hẳn biết phải làm sao rồi."

      ta vừa vừa di chuyển, ánh mắt Lãnh Ngạo mặc dù rời khỏi nơi này được nhưng vẫn hiểu lời ta , cẩn thận theo sau .

      Hai người thảo luận chút công tác khai thác lần này. Họ với tất cả những người biết chuyện là nơi đây có kim cương gì cả, chỉ có rubi, nhưng vì muốn kiếm củi ba năm thiêu giờ, nên cho dù trân quý bằng kim cương cũng vẫn tiếp tục khai thác.

      Khi hai người ra khỏi huyệt động, sắc trời tối.

      Đỗ Uy Lợi vố là ở cùng với những người thợ đào mỏ, nhưng Lãnh Ngạo lại đổi ý, người này rất quan trọng với , nên để Lãnh Hổ sắp xếp căn phòng dành cho khách trong căn nhà kính màu trà đỉnh núi.

      Cho nên bọn họ cùng nhau quay về căn nhà đỉnh núi, nhưng khác là, Đỗ Uy Lợi ở tầng , còn Lãnh Ngạo ở tầng hai cũng là tầng cao nhất. Điều này , cho dù Đỗ Uy Lợi có tài hoa hơn nữa cũng chỉ là nhân viên được thuê tới làm việc mà thôi, bọn họ vĩnh viễn thể đứng cùng đường thẳng song song.

      Lãnh Ngạo mở cửa phòng, điều đầu tiên nhìn thấy là thiếu nữ khiến nổi điên ngủ giường tròn màu trắng. Váy ngủ bằng lụa trắng khiên da thịt càng thêm trắng mịn, dưới váy là cặp đùi xinh đẹp, còn có bàn chân khả ái. Cho dù chỉ nằm đó nhúc nhích vẫn có thể dễ dàng khơi gợi ham muốn trong lòng . Lửa dục.

      Lúc ở trong bệnh viện, thể nào làm thoải mái được. Theo như kế hoạch ban đầu, sau khi bọn họ vừa đến đảo, thể chờ đợi được nữa mà đè xuống, sau đó từ từ nuốt vào trong bụng, nhưng vì phát ngoài ý muốn của Đỗ Uy Lợi mà kế hoạch của bị rối loạn. Nhưng cũng sao, phát của Đỗ Uy Lợi khiến tâm tình tốt hơn, tại chính là lúc bắt đầu.

      nhàng đóng cửa phòng, bước đến bên giường, ngồi lên, vị trí này vừa đúng là nơi tốt nhất để vuốt ve đôi chân kia.

      tháng hôn nơi này, cảm thấy thế giới gần như suy sụp rồi, nhưng tuyệt hối hận, bởi vì nếu cho chủ nhân đôi chân này chút dạy dỗ, căn bản thể nào có được nó hoàn toàn.

      Thước Tiểu Khả lật người cái, miệng ầm ờ gì đó nghe , tựa sát vào miệng , cẩn thận lắng nghe.

      "Đản Đản, Lăng Thiên, Đản Đản, Lăng Thiên..." Thước Tiểu Khả ngừng gọi tên hai người kia, dường như là gặp ác mộng.

      Trong bóng tối, con ngươi Lãnh Ngạo bắn ra ánh sáng lạnh, hận thể bóp cổ chất vấn trận.

      *Mogok là thành phố của Myanmar, còn Kachin là bang của Myanmar.
      Song diện: hai mặt.
      Calci aluminium borosilicate: cách gọi theo tên thành phần hóa học.
      Poudretteite: loại đá quý.
      Last edited: 15/1/15
      bornthisway011091, lyly, luongnhu964 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 19: (H)

      Edit & Beta: Nhi

      Thước Tiểu Khả ngủ say, căn bản biết lời mê của mình chọc giận Lãnh Ngạo, vẫn còn vui vẻ ngủ, cho đến khi lời rét lạnh uốn khúc bên tai : “Khả nhi, em gọi tên người nào?”

      buồn ngủ mông lung nghe được giọng quen thuộc, đáp lại theo bản năng: “Hai người bạn.”

      “Bạn?” Lãnh Ngạo nhướng mi, ngọn lửa nhẫn vừa rồi lập tức dâng lên.

      “Khả nhi! Đứng lên cho tôi! Nhanh đứng lên!” gầm lên bên tai , khiến Thước Tiểu Khả vừa mới tỉnh ba phần hoàn toàn mở hai mắt.

      Vừa mở mắt, đôi mắt lóe sáng đáng sợ kia chớp động trước mặt. Thước Tiểu Khả muốn đứng dậy nhưng lại bị đè xuống.

      “Tỉnh rồi sao?” Cả người Lãnh Ngạo đè lên người , mũi cao dán vào mũi , môi mỏng hé ra khép vào.

      Thước Tiểu Khả biết mình làm gì chọc giận , chỉ an an phận phận ngủ giấc, nửa đêm cũng có thể làm giận thành như vậy.

      “Em mơ.”

      mơ? mơ cái gì?”

      “Em gọi tên hai người, còn hai người đó là bạn của em.”

      cần Lãnh Ngạo thêm, Thước Tiểu Khả ý thức được chuyện gì xảy ra, tuy ở bệnh viện nhưng tâm vẫn còn buộc ở chỗ Lăng Thiên, Đản Đản mặc dù rời , nhưng là bị ép buộc. Nên gọi tên hai người họ lúc ngủ cũng có gì kỳ lạ.

      “Em thể có bạn bè sao?” nhàng hỏi ngược lại.

      thể, tuyệt đối thể.” Lãnh Ngạo dán môi : “Em có tôi là đủ rồi.”

      “Nên mới ép viện trưởng đưa Đản Đản , cho dù đưa nó em cũng rời khỏi bệnh viện, sao phải làm vậy chứ?” lại hỏi ngược lại.

      “Đừng nhắc đến tên thằng nhóc đó nữa.” Lãnh Ngạo có hảo cảm với đứa bé tên Đản Đản này, thậm chí còn ghét vô cùng, cảm thấy đưa nó là tiện nghi cho nó rồi. Lúc nghe thủ hạ thằng bé đó dám ôm Tiểu Khả, hận thể tự tay giết chết nó.

      Tiểu Khả hiểu nếu thêm nữa chọc giận nên ngậm miệng lại, nhưng lời ra, cho dù nữa cũng bỏ qua cho .

      “Còn có tên Lăng Thiên kia nữa, tôi muốn em nhớ đến .” Lãnh Ngạo vươn lưỡi cạy răng ra, hôn mạnh mấy cái: “Nếu so với chết còn thảm hơn.”

      Thước Tiểu Khả cứ ngây ngốc nằm đó như vậy, lời bên tai mang theo tính uy hiếp ràng, vẻ mặt lạnh nhạt như hồ nước nhưng lòng thấp thỏm khó bình.

      Lãnh Ngạo là người được làm được, cho nên tuyệt đối thể hoài nghi độ tin cậy trong lời của .

      Sau khi phục hồi tâm tình, cười nhạt tiếng: “Em biết rồi, ngủ .”

      vừa mới nhắm mắt, Lãnh Ngạo lại cạy môi ra lần nữa, hôn , sau đó cắn môi cái : “Làm xong rồi ngủ.”

      Khác với lời đe dọa lúc trước, lần này rất ôn hòa thâm tình.

      Tâm lại bắt đầu hốt hoảng bất an, môi hơn run: “Buổi sáng ở bệnh viện phải mới làm rồi sao?”

      “Đó mà gọi là làm sao?” Đối với Lãnh Ngạo, cái bệnh viện đó bẩn chịu nổi, căn bản xứng là nơi để muốn , nhưng lại có cách nào chế dục vọng của mình nên mới làm qua loa mấy phút, nhiều nhất chỉ có thể gọi là phát tiết chứ phải làm.

      Tâm Thước Tiểu Khả lạnh lẽo, nếu như trong bệnh viện cho cái đó là làm, có nghĩa là ở trong phòng chỉ thuộc về hai người, bắt đầu hôn chân cho đến khi kết thúc là hơn giờ, đây mới gọi là làm.

      Lúc vẫn còn rối rắm rốt cục có tính hay , váy ngủ lụa trắng người bị xé ra, sau đó Lãnh Ngạo hôn đường trượt xuống dưới, rồi dừng lại đôi chân.

      “Để tôi nhìn kỹ xem, xem đôi chân này có gì khác tháng trước hay ?” Ban đêm tĩnh lặng, thanh quỷ mị của vang lên.

      Căn phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng hít thở yên của văng vẳng trong khí.

      “Cổ chân có vết sẹo.” Lãnh Ngạo nâng chân lên, nhìn kỹ, thỉnh thoảng : “Nhưng sao, cũng ảnh hưởng đến vẻ đẹp của chân, ngược lại còn tăng thêm mỹ cảm.”

      Lãnh Ngạo hôn hai chân tốn khoảng thời gian. Thước Tiểu Khả vô cùng khó hiểu, chẳng phải chỉ là hai cái chân thôi sao, cũng có nhiều ngón chân hơn người khác, chỉ đơn giản là da trắng chút, sao lại si mê như vậy.

      Lúc nghi ngờ khó hiểu Lãnh Ngạo lấy ra hai sợi dây thừng từ dưới đệm, khiến nhớ đến hành động của lần trước, lúc làm đứt gân chân .

      Chẳng lẽ vì mình gọi tên hai người kia trong mơ mà lại muốn đánh đứt gân mình lần nữa? Ông trời ơi, chân vừa mới được nối lại tháng trước, lại muốn làm thêm lần, xem ra hai chân này khó giữ được rồi.

      “Ngạo, em chạy trốn nữa, sao lại lấy ra hai sợi dây này?” Thước Tiểu Khả vừa nhìn thấy nó, sợ hãi lập tức ập vào lòng.

      Lãnh Ngạo vặn hai sợi dây trong tay, vẻ mặt hung tợn, lộ ra hàm răng trắng hếu, nụ cười vô cùng kinh khủng.

      gì, chỉ tách hai chân ra, cột vào hai đầu giường. Thước Tiểu Khả thầm nghĩ, lần này cột giống lần trước, lần trước là cột hai chân lại với nhau.

      muốn làm gì?

      Lúc tim treo lên Lãnh Ngạo lạnh lùng : “Trói chặt chân em, tôi mới có thể càng thêm yên lòng.”

      Yên lòng?

      Thước Tiểu Khả nghe từ này trong miệng , tim lại nhảy lên lần nữa, trước kia phải như thế, ngoại trừ lần trước dùng du thuyền chạy trốn trói lại, cũng chưa từng với trói chặt chân làm yên lòng.

      yên lòng rốt cục là có ý gì? Là chỉ tâm tình, hay còn có nghĩa khác?

      “Ngạo, em rời khỏi , vẫn chưa an tâm sao?” Vào lúc mấu chốt, cũng mặt đỏ tim đập lời dối trá.

      “Khả nhi, phải sợ.” Lãnh Ngạo thấy hai chân được cột chặt, lúc này mới đưa mắt lên nhìn : “Tôi đánh gãy chân em nữa, tổn thương bất kỳ nơi nào người em cũng là trừng phạt tàn khốc nhất với tôi.”

      Ngón tay thon dài vuốt ve môi , nơi đó thơm như vậy, hơi thở như lan. tiếp: “Chẳng biết vì sao, kể từ khi em nằm viện, lòng tôi lúc nào yên ổn, cho dù bây giờ em xuất viện tôi vẫn bất ổn như cũ. Em xem, tôi nên làm gì bây giờ?”

      Nghe được làm tổn thương mình, tim Thước Tiểu Khả treo lên rốt cuộc cũng hạ xuống, nhưng bây giờ lại nghe câu hỏi của , lòng hơi run rẩy.

      Nếu quả muốn cho đáp án, để tự do, sau đó tìm bác sĩ tâm lý chữa bệnh, chừng nhiều năm sau có thể tiếp nhận tình cảm của . Nhưng xem tình hình trước mắt, tuyệt đối thể mở miệng.

      “Nếu thích chân em như thế cứ trói cả ngày cũng được, như vậy phải càng an tâm hơn sao.” ràng đây phải đáp án muốn , nhưng cũng biết tại sao lại như vậy.

      “Quả là biện pháp tốt!” Lãnh Ngạo nâng áo ngủ bị xé rách trước ngực lên, hai khối bánh bao tròn mềm mại nơi đó khiếp hơi híp mắt, vẻ mặt của như con sói đói bụng ba ngày ba đêm, hận thể nhào qua cuồng gặm hai khối bánh bao đó.

      Lời nghe ra được là nghiêm túc hay đùa, khiến Thước Tiểu Khả hối hận. Nếu như nghiêm túc, phải tự bê đá đập chân mình rồi sao, nếu chỉ là đùa, sao vẻ mặt tại của lại như vậy.

      “Biện pháp mặc dù tốt, nhưng tôi thích em ủ dột buồn bã cả ngày, tôi đau lòng.” , hai tay Lãnh Ngạo dời lên trước ngực, nắm lấy khối tròn kia, đặc biệt là đỉnh đỏ ửng, dùng đầu ngón tay vân vê đến khi điểm dựng đứng, lúc này mới mở miệng, dùng lưỡi khiêu khích lần lại lần.

      Bị vuốt ve khiêu khích như vậy, Thước Tiểu Khả cảm thấy cơ thể nóng lên, vô ý thức muốn co chân lên nhưng chân bất đắc dĩ bị trói vào cột giường, thể động đậy.

      “Khả nhi, em đúng là tiểu tinh!” Lãnh Ngạo thu hồi đầu lưỡi, mở miệng mút vào, từ cạn đến sâu, từ từ khiến lòng mềm nhũn.

      Cuối cùng Thước Tiểu Khả chịu được lời ôn nhu và khiêu khích triền miên của , môi đỏ mở ra, thở gấp liên tục.

      biết có phải Lãnh Ngạo uống nhầm thuốc rồi hay , khắc trước còn thâm tình khẩn thiết, lúc này nghe thanh kiều của lại phẫn nộ ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt động tình đỏ ửng của .

      “Khả nhi, em là của tôi, là của tôi, cho phép em động tình với người đàn ông khác.” Đây là nguyên nhân giận dữ, vì tâm lý điên cuồng độc chiếm của tác quái, nên vừa nghĩ đến sau khi rời khỏi cũng thở gấp với tên bác sĩ Lăng đó như vậy, liền có cách nào bình tâm nổi.

      Bộ dạng hỉ nộ vô thường của Lãnh Ngạo Thước Tiểu Khả gặp qua vô số lần. Bị rống giận như thế khiến tâm Thước Tiểu Khả trống rỗng. mới mười sáu tuổi, căn bản hiểu cái gì là , căn bản hiểu tình cảm của người đàn ông đè lên mình này rốt cuộc là gì, chỉ biết muốn ở bên cạnh . sợ hãi , nhưng vì sao dưới khiêu khích liên tiếp của , lại cảm thấy hưởng thụ. Bỏ qua cái loại đau đớn xé rách khi lần đầu tiên bị cưỡng chiếm, sau này mỗi lần đều vô cùng thoải mái, mặc dù có chút chán ghét hôn chân mình, nhưng cũng thường xuyên có cảm giác dục tiên dục tử.

      “Rất tốt, rất nghe lời.” Thấy Thước Tiểu Khả trầm mặc, cơn giận của Lãnh Ngạo giảm . thích nhất là phản bác , cứ im lặng như vậy là thấy hài lòng nhất.

      giây sau, chôn đầu xuống, nhưng phải ở trước ngực mà là ở giữa hai chân .

      Ngón tay xoa lên hoa tâm xinh đẹp sớm ướt át. thích hương vị nơi này. Trước kia lúc thưởng thức, cảm thấy nó như thức ăn , nhưng tin tưởng sau này khi lớn lên, nơi đó là cao lương mĩ vị.

      Vươn đầu lưỡi ra liếm, hương vị quả nhiên rất tốt, mỗi lần tiếp xúc nơi này đều là hương vị khác nhau.

      khi Thước Tiểu Khả cho là bắt đầu tiến công lại đứng lên, hai chân vòng qua bên người , cực đại kia hề che lấp xuất trước mắt.

      Đó là minh chứng tốt nhất là động tình nguyên thủy của đàn ông, nhưng Thước Tiểu Khả hiểu vì sao lại muốn cho nhìn thấy.

      Mấy lần trước, nhiều nhất chỉ để sờ, hôn , chưa từng lộ ra trước mặt như vậy.

      bình thường chính là bình thường, lại muốn làm gì nữa đây?

      “Ngoan, nhìn nơi này.” Lãnh Ngạo oai phong, hùng dũng hiên ngang : “Đây là người đàn ông của em, nhớ kỹ mùi vị của nó.”

      Thước Tiểu Khả còn chưa kịp phản ứng miệng bị chặn lại, nhưng thứ đó lại phải là miệng của .

      Tư thế như vậy khiến cách nào tiếp nhận được, dựa vào cái gì mà ngồi đầu mình, để mình nhớ kỹ mùi vị nơi đó. Vì sao thể bình thường chút, rực rỡ như Lăng Thiên, nếu là như vậy tiếp nhận.

      biết qua bao lâu Lãnh Ngạo mới rút về, lạnh lùng bên tai : “Nhớ kỹ chưa?”

      Thước Tiểu Khả ho khan vài cái gật đầu.

      Sau đó phải giằng co thêm trận, với cũng chỉ là bình thường, chỉ cần lực đạo của quá mạnh là được.

      hiểu nổi, tại sao Lãnh Ngạo phải trói chặt chân như vậy, trói như thế khiến thể nhấc chân , thể xoay người , thể tận hứng như trước được.

      Nghĩ ngợi lung tung, bị giằng co khiến hoa mắt váng đầu, hít thở thông. nhớ Lãnh Bà từng , nơi tư mật của con cũng là trái tim, mỗi lần đánh thẳng vào, nếu đó cảm thấy tim như bị móc ra, chứng tỏ người con trai kia mạnh mẽ vô cùng.

      Nghĩ tới lời Lãnh Bà , Thước Tiểu Khả cười giễu, như vậy người đàn ông của rất tốt rồi.

      mới mười lăm tuổi, có phải Lãnh Ngạo muốn uy mãnh người hai mươi mấy năm luôn ? Ông trời ơi, ai tới cứu với!

      Cả đêm điên cuồng, cả đêm chiếm đoạt, cả đêm đâm sâu vào, Thước Tiểu Khả như con cừu nhu nhược, vừa hưởng thụ vừa đau khổ, mà Lãnh Ngạo lại thỏa mãn dị thường.

      Hết chương 19
      Gọi hồn bạn Nhi sao? Nhi về đây. =D2

      ___

      Chương 20:

      Edit & Beta: Nhi

      Bị Lãnh Ngạo giày vò cả đêm, khi Thước Tiểu Khả tỉnh lại, mặt trời sớm lên cao ba sào, sờ sờ bên cạnh, trống trơn, xem ra Lãnh Ngạo từ sớm rồi.

      Mở mắt ra, vì hôm qua ngủ ngon nên đầu hơi đau, người cũng đau, theo thói quen muốn nhấc chân lên nhưng lại phát chân vẫn bị trói. nửa ngồi dậy, nhìn hai chân bị cột ở hai đầu giường, bị Lãnh Ngạo trói đêm, bây giờ chân cũng ê ẩm tê rần rồi.

      Lãnh Ngạo cũng là, làm xong rồi còn trói.

      oán giận nhìn đầu giường, thấy tủ đầu giường có để cây kéo, nhất định là Lãnh Ngạo để lại cho cắt dây.

      Cầm kéo xuống, cắt dây, lúc hai chân được tự do, Thước Tiểu Khả cũng rời giường vào phòng tắm.

      Phòng tắm u ám bày sẵn ly súc miệng sạch và bàn chải đánh răng. Bàn chải được bóp kem đặt ngang lên miệng ly, xem ra thói quen của Lãnh Ngạo hề thay đổi, vẫn như trước đây, những thứ này đều là chuẩn bị cho mình.

      đến chi tiết này, thể khen ngợi Lãnh Ngạo là người tỉ mỉ, có ai ngờ được người đàn ông biến thái đó lại có tâm tư kín đáo như vậy.

      Rửa mặt xong, thay bộ váy liền, lúc mở cửa phòng ra thấy hộ vệ đứng trước cửa từ bao giờ.

      “Tiểu thư, thiếu chủ dùng bữa xong có thể tùy ý tham quan đảo.” Vệ sĩ truyền lại lời dặn dò của cậu chủ.

      Hộ vệ cũng phải lần đầu làm chuyện này, Thước Tiểu Khả đáp tiếng, tự xuống lầu tới phòng ăn. uống vài hớp sữa tươi, liếc hộ vệ đằng sau hỏi: “Thiếu chủ đâu? Tại sao thấy ấy?”

      “Thiếu chủ có việc phải rời đảo hai ngày.” Hộ vệ trả lời cẩn thận.

      Đột nhiên nghe được Lãnh Ngạo có ở đảo, Thước Tiểu Khả buông lỏng hơn nhiều, tốc độ dùng cơm cũng nhanh lên.

      Uống hết sữa, ăn bánh sandwich xong, thậm chí còn chưa kịp đặt nĩa xuống hộ vệ khác chạy tới : “Tiểu thư, thiếu chủ gọi vào thư phòng chuyện video với người.”

      Thước Tiểu Khả bất đắc dĩ than thở.

      Đây chính là phiền toái khi có di động, Lãnh Ngạo cũng kỳ lạ, thích mang theo di động, muốn chuyện với đều chỉ có thể thông qua máy tính.

      Vào thư phòng lầu hai, nhìn gương mặt lạnh băng màn hình máy tính, Thước Tiểu Khả thầm khen ngợi thể lực của Lãnh Ngạo, đêm qua ra sức suốt đêm, sáng phải dậy sớm mà còn có tinh thần như vậy, còn mình ăn xong bữa sáng hơn mười giờ mà vẫn mệt mỏi rã rời.

      “Ngạo, phải bảo muốn dẫn em thăm vương quốc kim cương của sao, sao bây giờ lại rồi?” mềm yếu như giường, ban ngày Thước Tiểu Khả chuyện cũng có chút khí thế.

      “Xin lỗi, Khả nhi.” Lãnh Ngạo biết mình thất hứa với , thái độ tốt vô cùng, “Nơi giao dịch vũ khí của Lãnh Xà phát sinh chút chuyện ngoài ý muốn, tôi thể ra mặt, nhưng chỉ cần hai ngày là ổn rồi.”

      cứ từ từ xử lý chuyện ở đó .” Thước Tiểu Khả giả vờ tức giận: “Em ở đây chơi mình mấy ngày cũng rất tốt.”

      “Em có thể tham quan mỏ kim cương, nhưng phải có hộ vệ theo, phụ trách mỏ kim cương là người tên Đỗ Uy Lợi, nếu em muốn nhất định phải nghe lời ta.” mặt Lãnh Ngạo lên nụ cười hiếm thấy.

      Thước Tiểu Khả nghe đến tên “Đỗ Uy Lợi xem thường hỏi: “Người này là nam hay nữ?”

      “Nam.”

      khó tin nhìn , lại muốn mình nghe lời người đàn ông khác sao?

      “Nếu như là nam, em cũng dám.”

      “Cuối cùng em cũng thông minh lần.” Nụ cười của Lãnh Ngạo vẫn đọng mặt, chẳng qua là hơi thâm trầm hơn lúc nãy, “ ta chỉ dẫn đường cho em thôi, em nên có dây dưa gì với ta.”

      “Nếu yên lòng như vậy em chơi nữa, tiết kiệm chút sức lực còn lại.”

      “Vậy chẳng phải hai ngày nay em rất buồn chán sao.” Lãnh Ngạo mặc dù cho tự do, nhưng trong phạm vi cho phép vẫn muốn chơi thoải mái, chỉ cần tâm tình tốt tâm tình cũng tốt theo, như vậy lúc lên giường mới có tinh thần.

      “Vậy em theo ý tham quan cái vương quốc kim cương này vậy.” Thước Tiểu Khả dựa vào ghế, lười biếng duỗi thắt lưng: “ nữa, em muốn ngủ, chờ ngủ dậy lại cũng muộn.”

      ngủ , giữ tinh thần tốt chờ tôi trở lại.”

      Lúc Lãnh Ngạo tắt video, Lãnh Xã liền gõ cửa.

      Được cho phép cửa mới được đẩy ra, người đàn ông trung niên tinh thần chán nản vào, ước chừng tới năm mươi tuổi, da ngăm đen, vóc dáng thấp, thoạt nhìn già hơn tuổi rất nhiều.

      “Lãnh Xà, chỗ lão có động tĩnh gì ?” Lãnh Ngạo đưa xì gà lên miệng, .

      “Chỗ lão vẫn còn án binh bất động.” Lãnh Xà trả lời.

      ta đúng là bình thản.” Lãnh Ngạo búng tàn thuốc xì gà lên bàn: “Ngày đưa tang lão gia, lại phái mấy tay chân vô dụng như vậy, thả có mấy trái bom , cứ cho là tôi biết cái gì cả sao.”

      Chuyện nổ công viên tưởng niệm của Lãnh gia tám năm trước, biết từ trước nhưng lại ngăn cản, mà ngược lại tương kế tựu kế để Khả nhi được gặp người nhà của .

      “Lão và thiếu chủ đấu mấy năm, biết ta đến cuối cùng muốn lấy được cái gì?”

      “Ở nước A, chỉ có nhất lão dám đấu cùng tôi, tuổi chúng tôi cũng chênh lệch lắm, thủ đoạn cũng ngoan độc như nhau, nếu như có đối thủ này, tôi thấy nhàm chán.”

      “Thiếu chủ, kế tiếp chúng ta làm gì?”

      “Tiên hạ thủ vi cường!” Lãnh Ngạo ném xì gà xuống sàn nhà.

      “Vâng!”

      __

      Sau khi Thước Tiểu Khả ngủ dậy là tới thời gian dùng bữa trưa, nhưng nhìn các món thịt đầy bàn lại chút khẩu vị nào.

      “Tôi muốn ăn cá.” bày ra dáng vẻ nữ chủ nhân: “Các người ra biển bắt cá cho tôi .”

      Đừng nhìn vẻ mềm mại như bông của lúc ở giường với Lãnh Ngạo, trước mặt đám vệ sĩ này lại rất có tư thái, cũng phải là cáo mượn oai hùm, mà là dùng tức giận của mấy năm được tự do này hung hăng phát tiết lên những người đó. Dù sao Lãnh Ngạo cũng có ý kiến gì với thái độ của , nếu như cứ im lặng mãi lên tiếng, chừng ngày nào đó cũng biến thái giống như Lãnh Ngạo.

      Dưới mệnh lệnh của , bộ phận vệ sĩ chạy bắt cá.

      Lúc này, người đàn ông đội nón bảo hộ, mặc quần áo xanh vào. Trang phục của ta giống như đám vệ sĩ, khiến Thước Tiểu Khả cảm thấy lạ lùng khó hiểu.

      Lúc ta ngang phòng khách, chạy ra với bóng lưng của : “ cũng bắt cá cho tôi !”.

      Người kia dừng lại chút, rồi tiếp tục tới.

      đuổi theo hai bước: “ có nghe hay , mau bắt cá cho tôi!”.

      Người đàn ông mặc trang phục lạ từ từ quay đầu lại, dùng ánh mắt khác thường quan sát tiểu nương vênh váo trước mắt. Chỉ có dáng vẻ mười sáu tuổi nhưng dung mạo lại xinh đẹp kinh người, chợt nhìn giống như con lai.

      bảo tôi bắt cá?” cau mày hỏi.

      “Đúng vậy, tôi chính là muốn bắt cá.” Thước Tiểu Khả thở gấp hơi, đồng thời cũng nhìn mặt người này, loại mặt than đen, ngũ quan tinh tế, vóc người cao lớn, mặc dù quần áo giống như hộ vệ, nhưng chỉ cần xuất ở đây nhất định phải nghe lời mình.

      xin lỗi, hai tay của tôi rất quý giá, thể nào bắt cá cho được!” xong xoay người rời .

      Thước Tiểu Khả giận đến dậm chân, hỏi thủ vệ: “Người này là ai? Kiêu căng như vậy!”

      Vệ sĩ đáp: “ ta tên Đỗ Uy Lợi, là người thiếu chủ thuê đến khai mỏ kim cương.”

      Vừa nghe cái tên quen thuộc, Thước Tiểu Khả mới nhớ đến người sáng nay Lãnh Ngạo . Chẳng qua chỉ là đào kim cương thôi, có gì đặc biệt hơn người chứ, xem sau này mình dạy dỗ ta như thế nào.

      cho người tên Đỗ Uy Lợi này, tôi muốn mỏ kim cương chơi, bảo ta chuẩn bị dẫn đường !” thích hộ vệ và thủ vệ của Lãnh Ngạo, bởi vì họ đều là chó săn của , ngoài sáng là bảo vệ nhưng kỳ thực là giám thị, còn có người đào kim cương này cũng chỉ là người Lãnh Ngạo thuê, đều cùng ổ rắn như nhau.

      Thủ vệ thể từ chối, rời làm việc.

      Mấy phút sau, Đỗ Uy Lợi ra cửa, tới Thước Tiểu Khả dựa vào ghế sofa.

      Nghe thấy tiếng bước chân, Thước Tiểu Khả quay đầu lại, ta là người đàn ông xa lạ thứ hai biết ngoại trừ Lăng Thiên, có nụ cười, gương mặt kia nghiêm nghị như tảng băng.

      Thấy đến gần, đứng dậy : “Xin dẫn đường.”

      xoay người hai bước, phát người phía sau có động tĩnh gì, quay đầu lại căm tức nhìn : “Tôi dẫn đường, có nghe ?”

      xin lỗi, Thước tiểu thư vẫn chưa thay đổi y phục và đội nón bảo hộ.” Đỗ Uy Lợi hề sợ hãi khí thế của .

      “Cái gì?” Thước Tiểu Khả đến gần mấy bước, “ muốn tôi thay bộ áo liền quần này?”

      “Đúng vậy.” Đỗ Uy Lợi vẫn đứng thẳng như cũ.

      Thước Tiểu Khả quan sát y phục của , vẻ mặt khinh bỉ: “Bộ đồ này quá rộng, cái nón lại quê mùa như vậy, sao tôi mặc được chứ?”

      từ trước đến nay đều thích cái đẹp, quần áo người đều là theo mốt mới nhất, để Lãnh Ngạo sai người mua hoặc là đặt làm, lúc nằm viện có cách nào mới mặc đồng phục bệnh nhân ca rô xanh kia, nhân viên trong bệnh viện cũng phải người của Lãnh Ngạo nên mới khách khí hữu lễ, muốn kết bạn với họ. Mà người đàn ông trước mắt này là người của Lãnh Ngạo, sao lại dám bắt mình thay quần áo đội nón chứ.

      “Lãnh tiên sinh cũng phải mặc, sao lại thể mặc?”

      “Lãnh tiên sinh là Lãnh tiên sinh, tôi là tôi!” Thước Tiểu Khả ghét nhất là so sánh với Lãnh Ngạo, “Tôi đổi!”

      “Xin lỗi, nếu như vậy tôi thể dẫn mỏ kim cương được.” Đỗ Uy Lợi vốn tức giận khi Lãnh Ngạo muốn dẫn vị hôn thê của ta xem mỏ kim cương, lần này lại thấy tiểu nương kiêu căng như thế, bằng tính cách của cách nào thỏa hiệp được.

      lúc Thước Tiểu Khả thở phì phò tức giận, Đỗ Uy Lợi nhấc chân rời , lúc ngang qua người còn khinh thường : “Tôi còn có việc, xin lỗi tiếp Thước tiểu thư được.”

      Hết chương 20

      ___
      lyly, luongnhu96, sesshomarin3 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 21:

      Edit & Beta: Nhi

      Nhìn Đỗ Uy Lợi nghênh ngang kiêu ngạo rời , Thước Tiểu Khả tức đến xanh mặt, nuốt trôi cơn tức này mới tới gần hộ vệ : “ biết khu mỏ của thiếu chủ ở đâu phải ?”

      “Biết.” Hộ vệ .

      “Rất tốt, lát nữa dẫn tôi .” ngẩng đầu lên muốn nhìn bóng lưng cuồng vọng kia nhưng ta biến mất thấy tăm hơi rồi. phục nắm chặt tay lẩm bẩm: “Tôi chính là thay quần áo đấy, đội nón an toàn đấy, xem xử lý tôi như thế nào.”

      tới giờ sau, Thước Tiểu Khả theo mấy hộ vệ xuống khu mỏ.

      sống đảo từ , nơi lớn nhất từng tới cũng chỉ có công viên tưởng niệm của Lãnh gia, bệnh viện và hòn đảo này, cho nên rất hứng thú với việc khai thác mỏ, đặc biệt là mười sáu tuổi ở thời kỳ phản nghịch như , chuyện cho làm lại càng hứng thú, dĩ nhiên ngoại trừ việc Lãnh Ngạo cho tự do, cũng có cách nào khác.

      Khu mỏ cách đó xa ra là huyệt động cực lớn, phải qua tầng thềm đá kia mới đến được huyệt động. Mà các công nhân khai thác mỏ đều mặc cùng bộ đồng phục màu xanh như Đỗ Uy Lợi, mang cùng loại mũ, bận rộn làm việc.

      Thước Tiểu Khả nhấc chân đến gần huyệt động, vừa nhìn thấy Đỗ Uy Lợi kiêu ngạo kia, ta chỉ huy công nhân làm việc đâu ra đấy.

      , xuống huyệt động với tôi!”. ra lệnh tiếng.

      lúc đến gần huyệt động, mắt thấy tầng thềm đá đầu tiên còn cách xa bị tiếng rống giận dữ làm chấn động.

      được xuống!”

      Bị tiếng hô này làm giật mình, ngây ngẩn cả người, lúc sau hồi thần lại mới thấy Đỗ Uy Lợi ngông cuồng kia trừng mắt nhìn mình như mãnh hổ.

      “Tôi muốn xuống, cản được tôi sao?” Thước Tiểu Khả cũng tức giận nhìn lại ta, bởi vì chiều cao hai người chênh lệch khá lớn nên phải kiễng chân lên mới có thể nhìn ngang tầm mắt với .

      “Nếu như muốn xuống, tôi đánh bất tỉnh.” Đỗ Uy Lợi xoa xoa nắm tay.

      Thước Tiểu Khả nghe xong cười đến rung cả người, cảm thấy lời ta rất hài hước, đời này trừ Lãnh Ngạo ra còn ai dám táy máy tay chân, chạm vào cọng tóc của nữa chứ, huống chi là địa bàn của mình.

      để ý đến lời chút nào, từ từ đến gần .

      bước, hai bước, ba bước, cho đến khi khoảng cách của hai người ngày càng gần, gần đến có thể cảm giác được hô hấp của người kia.

      “Tôi mặc kệ câu kia của , tôi xuống gọi là Thước Tiểu Khả!” phun khí lên mặt ta, sau đó xoay người bước .

      Chân trước vừa nhấc lên, còn chưa kịp hạ xuống gáy bị Đỗ Uy Lợi đánh mạnh vào cái, mắt hoa lên, hôn mê bất tỉnh, sau đó rơi vào lồng ngực rộng lớn.

      Hộ vệ đứng cách đó xa, nhìn thấy cảnh này giật mình, Thước tiểu thư là bảo bối thiếu chủ cưng chiều trong lòng bàn tay, ở địa bàn của thiếu chủ ai dám động đến ấy, nhưng bây giờ lại bị người chỉ biết khai thác mỏ làm hành động như vậy.

      “Mấy người còn đứng đó làm gì?” Đỗ Uy Lợi hô to: “Nhanh mang Thước tiểu thư về phòng , còn nữa giúp tôi liên lạc với Lãnh tiên sinh, tôi tự mình giải thích với ta.”

      Được nhắc nhở, đội vệ sĩ cũng dám lên tiếng, may mà ở đây có cáng cứu thương, các công nhân thấy có người bất tỉnh sớm mang băng ca tới rồi, Thước Tiểu Khả cứ như vậy được đưa về phòng.

      Đỗ Uy Lợi đúng là người dám làm dám chịu, theo sát phía sau, chuẩn bị xong phải nghe khiển trách.

      __

      Thư phòng lầu hai, máy tính sớm được đội vệ sĩ mở lên, bên kia màn hình Lãnh Ngạo ngồi thẳng, đôi mắt lóe ra ánh sáng kinh người, vẻ mặt trầm như nổi cơn thịnh nộ.

      Mấy phút trước nghe được tin Thước Tiểu Khả bị Đỗ Uy Lợi đánh bất tỉnh, tin này khiến thể nào giữ bình tĩnh được.

      Khả nhi là người con của , muốn đánh cũng chỉ mới có tư cách, người đàn ông khác dám động vào chính là đối nghịch với .

      Lúc còn đau lòng Khả nhi, màn ảnh xuất gương mặt bụi bặm thay đổi của Đỗ Uy Lợi.

      Lãnh Ngạo vừa thấy ta, cơn giận liền dâng lên, đứng bật dậy vỗ mạnh vào bàn cái, chấn động khiến máy tính cũng phải bay lên.

      Đỗ Uy Lợi cũng là người kỳ quái, đứng trước lửa giận của Lãnh Ngạo mà vẫn xem như chưa có chuyện gì xảy ra, cả người dựa vào lưng ghế, còn lười biếng nhấc hai chân lên.

      Hai người đàn ông cứ nhìn vào màn hình máy tính như vậy, buồn bực lên tiếng.

      Biết tình hình nghiêm trọng, thủ hạ của Lãnh Ngạo sớm rút lui, các hộ vệ khác cũng thức thời rời , trong gian phòng để máy tính, ngoại trừ hai người cũng chỉ còn lại ánh mắt hùng hổ dọa người.

      Đối mắt gần mười phút, Lãnh Ngạo là người đầu tiên mở miệng: “Đỗ tiên sinh, cho rằng khai thác được khoáng vật hi hữu nhất thế giới này, có thể đánh vị hôn thê của tôi ở địa bàn của tôi sao, vậy cũng quá coi ai ra gì rồi.”

      “Người coi ai ra gì phải là tôi, mà là vị hôn thê của .” Đỗ Uy Lợi nghiêng người về phía trước.

      “Đỗ tiên sinh, có tin tôi giết hay .” Lãnh Ngạo phải chỉ tùy tiện, trong mắt , Thước Tiểu Khả so với loại đá hi hữu kia còn quý trọng hơn nhiều, ai muốn làm hại , khiến người đó sống bằng chết.

      “Tin, tôi đương nhiên tin.” Lúc này Đỗ Uy Lợi lại nở nụ cười: “Tôi ở đây này, sai người vào giết tôi .”

      quả nhiên sợ chết!”

      Tôi chết cũng sao, nhưng trước khi chết cũng phải để tôi chút.”

      Lãnh Ngạo từ từ ngồi xuống, thu tay về, vuốt vuốt ngón tay đeo nhẫn, nhàn nhạt : “, tại sao lại đánh Khả nhi bất tỉnh?”

      “Thước tiểu thư nhất định là bị tiên sinh làm hư, ngoại trừ khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành ra chỉ là ngu ngốc tùy hứng.” Đây chính là ấn tượng đầu tiên của Đỗ Uy Lợi với Thước Tiểu Khả.

      trọng điểm !” Lãnh Ngạo thích người khác khen Khả nhi xinh đẹp, nhất là đàn ông ưu tú.

      “Khu mỏ đó là nơi nguy hiểm cỡ nào, nếu như mặc đồ bảo hộ, đội nón an toàn, lỡ như vừa vào động bị đá nện vào đầu hậu quả kia là thể

      tưởng tượng nổi. Nhưng Thước tiểu thư hết lần này tới lần khác phân phải trái, chịu đổi trang phục, cố chấp như đầu bò, lại còn muốn vọt vào huyệt động. Tôi chỉ là dưới tình thế cấp bách mới đánh ta bất tỉnh, đương nhiên là dùng lực quá mạnh, ngủ lát tỉnh lại thôi, cũng đánh ấy tới ngốc luôn đâu.” Đỗ Uy Lợi giải thích hơi, sắc mặt vẫn hề thay đổi.

      Lãnh Ngạo nghe xong, khuôn mặt trầm dịu xuống, há miệng cười to.

      sớm nghe thái độ của Khả nhi với hộ vệ tốt, phải là giương nanh múa vuốt là vung tay múa chân, có khi tùy hứng như đứa trẻ, có khi ngang ngược coi trời bằng vung.

      Nhưng là người phụ nữ của , cho dù có làm chuyện quá đáng với thủ hạ cũng mở mắt nhắm mắt, để tùy ý làm càn. nghĩ tới còn chọc cả Đỗ Uy Lợi. Toàn bộ chuyện này đúng là do Khả nhi phân phải trái, tin Đỗ Uy Lợi láo, càng thêm thắt điều gì.

      “Vị hôn thê của tôi quả bị tôi làm hư.” Sau khi ngưng cười, Lãnh Ngạo tiếp: “Hi vọng chuyện này ảnh hưởng đến việc hợp tác của chúng ta.”

      Đỗ Uy Lợi là người hiểu đạo lý, thấy truy cứu tiếp, đương nhiên cũng để ý nữa.

      “Hợp tác vui vẻ!”

      ___

      Khi Thước Tiểu Khả tỉnh lại, đầu vẫn còn căng, nhìn ra ngoài cửa sổ phát trời tối rồi.

      vỗ vỗ trán rời giường, nhớ tới buổi chiều bị Đỗ Uy Lợi đánh bất tỉnh, ngoại trừ tức giận cam lòng ra còn cảm thấy khâm phục Đỗ Uy Lợi.

      Dù sao người của Lãnh Ngạo ai dám làm như vậy với , ta là người đầu tiên.

      cũng biết chuyện này là do đạo lý, trong huyệt động lúc nào cũng có thể có đá rơi xuống, Đỗ Uy Lợi bắt mình thay quần áo là do quan tâm mình, nhưng ta lại phải người ăn dễ nghe, nếu ta chịu nghe lời chút cũng tùy hứng như vậy.

      Chuyện này Lãnh Ngạo nhất định biết rồi.

      Hỏng rồi, với tính tình của nhất định làm khó Đỗ Uy Lợi, mặc dù thích người của , nhưng cũng muốn họ vì lỗi của mà bị hành hạ.

      Mở cửa phòng, thấy hộ vệ đứng ngoài cửa liền hỏi: “Thiếu chủ có trừng phạt Đỗ Uy Lợi hay ?”

      “Đỗ tiên sinh vẫn bình an vô trong phòng của ấy.”

      Thước Tiểu Khả cảm thấy kỳ quái, đúng ra Lãnh Ngạo dễ bỏ qua cho người đánh như vậy, nhưng vì sao lại khách khí với công nhân khai mỏ như thế. Xem ra Đỗ Uy Lợi này cũng rất có năng lực.

      “Gọi ta đến đại sảnh lầu , tôi muốn chuyện với ta.” xong rồi bước nhanh xuống lầu.

      Trong góc ở đại sảnh lầu , có cây đàn dương cầm màu trắng. Thước Tiểu Khả thích chờ lâu, nhân lúc buồn chán liền mở nắp đàn Piano lên.

      Khi Đỗ Uy Lợi từ trong phòng ra nghe thấy tiếng đàn dương cầm êm tai tuyệt vời truyền đến.

      Lúc này là hơn tám giờ tối, tiếng đàn duy mỹ, phối hợp với màn đêm mùa hè, thanh sắc hợp nhất là vô cùng hưởng thụ.

      vừa vừa nghe, có thể đàn ra giai điệu hoàn hảo như vậy, nhất định là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, nếu như là nhất định rất dịu dàng xinh đẹp.

      Khi bước vào đại sảnh, nhìn thân ảnh quen thuộc trong góc cảm thấy rất buồn cười, ra mình cũng có lúc đoán sai.

      đánh đàn đúng là rất xinh đẹp, nhưng còn thiếu dịu dàng.

      Thước Tiểu Khả đàn hết sức nhập tâm, hồn nhiên chưa phát ra có người tới sau lưng mình.

      Váy trắng hoạt bát hợp với mái tóc đen tuyền, giống như phím đàn Piano, đen trắng ràng.

      Thước Tiểu Khả đánh xong bản nhạc thâm tình lãng mạn, tiếng vỗ tay vang lên sau lưng, quay đầu lại, thấy Đỗ Uy Lợi vỗ tay, tiếng vang mặc dù lớn nhưng thanh phát ra lại rất thanh thúy.

      “Đỗ Uy Lợi, tôi biết đôi tay của ngài ngoại trừ đánh người còn có thể vỗ tay.” quả bội phục can đảm của , nhưng ngoài miệng vẫn muốn giành phần thắng.

      “Thước tiểu thư sai rồi.” Đỗ Uy Lợi ngừng vỗ, nhìn đôi tay mình : “Hai tay tôi chỉ biết tạo ra tiền tài.”

      “Cũng đúng.” Thước Tiểu Khả cũng thưởng thức bàn tay của : “Tay đào kim cương đúng là giống tay người bình thường!”

      Đỗ Uy Lợi khinh thường cười tiếng.

      “Ngày mai tôi có thể đến quặng mỏ chơi, mời làm cho tôi bộ trang phục và nón tốt.” Thước Tiểu Khả xoay người đưa lưng về phía , muốn để thấy bộ dạng cúi đầu của mình.

      “Được!”

      lúc Đỗ Uy Lợi định rời lại nghe : “Quần áo thể quá rộng, còn nón phải có màu sắc đẹp chút.”

      thành vấn đề.” Lúc ra bốn chữ này, gương mặt của có biến hóa rất , nhưng vì đưa lưng về phía nên hề nhìn thấy.

      Hết chương 21
      Last edited: 15/1/15
      lyly, luongnhu96, sesshomarin2 others thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Bạn định làm mỗi ngày 1 chương mà đuối quá. =_=

      Chương sau có H hay k? *chớp chớp mắt*

      Đếm ngược số chương Khả nhi chạy trốn nào. Ai đoán dc còn bao nhiêu chương nữa Khả nhi chạy trốn mình tặng double thêm 1 chương nữa nào. Hí hí

      ___

      Chương 22:

      Edit & Beta: Nhi

      Mặc đồng phục màu xanh vào, đội nón bảo hộ, Thước Tiểu Khả thần thái sáng láng, tóc dài bay phấp phới sau lưng, vóc người xinh đẹp, có loại tư thế oai hùng hiên ngang mới mẻ.

      Đỗ Uy Lợi ngờ tiểu nương bốc đồng, khi mặc đồng phục vào lại có tinh thần như thế. Khuôn mặt nhắn dưới viền nón màu xanh lại càng thêm trắng noãn, ánh mắt trong suốt sáng ngời, so với dung nhan xinh đẹp ban đầu càng nhiều thêm phần kiên cường tươi tắn.

      dẫn ra khỏi căn nhà đỉnh núi, tới khu mỏ. Ban đầu, hai người cũng tương đối im lặng, chỉ có tiếng gió và tiếng sóng biển vỗ rì rào.

      Cách đó khá xa, Thước Tiểu Khả thấy chiếc tàu thủy cập bờ, nhóm người đàn ông cường tráng bước từ thuyền xuống, tuổi lớn, ước chừng từ hai mươi lăm đến ba mươi lăm tuổi. Trong đám người này chỉ có người mặc trang phục giống , dáng vẻ như những công nhân lúc trước thấy, mà người này vừa thấy Đỗ Uy Lợi liền cất bước về phía .

      “Đỗ tiên sinh, những người này đều là công nhân mới tới.” Người đó đứng bên cạnh , giọng cao thấp.

      tra bối cảnh lai lịch của bọn họ chưa?” Đỗ Uy Lợi cũng ngại Thước Tiểu Khả đứng sau lưng, trực tiếp lên tiếng hỏi.

      điều tra, tôi theo họ đến nơi xếp hàng.”

      !”

      Lòng hiếu kỳ của Thước Tiểu Khả nổi lên, vừa theo sau Đỗ Uy Lợi, vừa nghịch ngợm hỏi: “Đỗ Uy Lợi, những công nhân này đều là ngồi thuyền tới đó nha.”

      Cũng thể trách hỏi vấn đề ngu ngốc này, bởi vì mỗi lần và Lãnh Ngạo ra vào đảo đều là ngồi trực thăng tư nhân, mà chưa từng ngồi qua chiếc tàu thủy lớn như vậy, bây giờ được thấy nó, có thể hâm mộ sao?

      có mắt à, nhìn thấy sao?” Đỗ Uy Lợi hiểu tâm tư của .

      “Tôi đương nhiên thấy, tôi chỉ muốn hỏi, những công nhân này đều được lại tự do sao?” Thước Tiểu Khả bước chân , theo sau ta có chút khó khăn, vội vàng chạy mấy bước đến trước mặt .

      “Có tự do, nhưng ra vào đều phải được phê chuẩn, nếu trong nhà có việc gấp cũng được rời .” Đỗ Uy Lợi mặc kệ đứng trước người, tiếp tục về phía trước.

      Thước Tiểu Khả dời bước bên cạnh , vừa vừa hỏi: “Công nhân trong mỏ đủ sao, tại sao còn cần nhiều công nhân như vậy?”

      Đỗ Uy Lợi có chút muốn trả lời , nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định.

      “Chiếc thuyền kia mấy ngày nữa có phải đưa công nhân ra vào đảo hay ?”

      “Những công nhân đó đều nghe theo chỉ huy của sao?”

      “Những người đó cứ ra vào đảo như vậy, sợ bọn họ trộm kim cương sao?”



      hỏi liên tục, bên cạnh giống như con chim vĩnh viễn chịu thỏa hiệp. Mới đầu Đỗ Uy Lợi còn chịu đựng được, sau đó bị dây dưa quấy rầy đến phát phiền, rốt cục dừng bước.

      “Thước tiểu thư, hỏi xong chưa, những chuyện này đều liên quan gì đến cả.”

      “Ai liên quan đến tôi.” Thước Tiểu Khả chắp hai tay sau lưng, hơi nâng cằm : “Quan hệ giữa tôi với Lãnh tiên sinh hẳn cũng biết rồi, sản nghiệp của ấy chính là sản nghiệp của tôi, bây giờ ấy đảo, tôi nên thay ấy quan tâm mới đúng.”

      Đỗ Uy Lợi nhịn được cười ra tiếng, cũng đáp lại.

      cười cái gì?”

      “Tôi còn tưởng rằng Thước tiểu thư ngoại trừ thích ăn cá những chuyện khác đều để tâm.” So với lần đầu giao phong ngày hôm qua, thái độ Đỗ Uy Lợi ràng khá hơn nhiều.

      nhiều như vậy làm gì, mau trả lời vấn đề tôi vừa hỏi .”

      Đỗ Uy Lợi thế mới biết tiểu nương này khó dây dưa thế nào, nuốt ngụm nước bọt : “Vì muốn tăng nhanh tiến độ khai thác quặng, nên tôi gia tăng số lượng công nhân, dĩ nhiên nếu gia đình công nhân có việc gấp có thể xin nghỉ về nhà, nếu xử lý tốt chuyện nhà đương nhiên có thể trở lại.” tới đây, dừng lại chút, liếc mắt nhìn người bên cạnh, ánh mắt của đặc biệt chuyên chú.

      “Còn gì nữa , mau nhanh !”. giống như hôm qua, hôm nay Thước Tiểu Khả bớt tùy hứng ngang ngược rất nhiều, thêm vài phần ngây thơ khả ái.

      Đỗ Uy Lợi có cách nào phải tiếp: “Tôi là chỉ huy khu mỏ, những công nhân này đương nhiên phải nghe lời tôi, còn công nhân nào rời đảo cũng bị kiểm tra, có chuyện trộm kim cương đảo.”

      xong, lại nhìn chút: “Tôi đủ ràng chưa?”

      Thước Tiểu Khả thuận theo buông tha: “Trong huyệt động đó có kim cương sao? bây giờ khai thác được bao nhiêu rồi?”

      “Thế nào? Lãnh tiên sinh với sao?” Đỗ Uy Lợi nhíu mi.

      gì, chẳng lẽ có kim cương?”

      có kim cương, nhưng có ruby, mặc dù ruby quý bằng kim cương, nhưng công trình cũng phải cần nhiều vật lực tài lực để có thể khai thác ra tất cả ruby, như vậy Lãnh tiên sinh đầu tư mới lỗ vốn, chỉ là kiếm được nhiều như dự tính ban đầu thôi.”

      Đỗ Uy Lợi là người có chừng mực, biết cái gì nên cái gì , chuyện về đá Poudretteite hề chữ, cho dù tiểu nương này là người thân cận nhất của Lãnh tiên sinh.

      trả lời đủ tất cả các vấn đề nên Thước Tiểu Khả mới hỏi nữa, yên lặng theo sát bên cạnh .

      tới khu mỏ, cảnh tượng vẫn giống như ngày hôm qua, công nhân bề bộn bận rộn, như Thước Tiểu Khả có thể thoải mái vào huyệt động.

      giống như trong tưởng tượng của , huyệt động rất u ám, lúc mới tiến vào, vì thích ứng được với bóng tối nên thấy trước mắt tối đen, mấy giây sau tầm nhìn của mới hơn chút. Mặc dù sau lưng có hộ vệ theo như hình với bóng, nhưng lần đầu vào huyệt động vừa sâu vừa tối như vậy, Thước Tiểu Khả ít nhiều cũng có chút sợ, cho nên từ đầu đến cuối luôn theo sát Đỗ Uy Lợi.

      “Oa!” được đoạn đường ngắn, cảm thấy bớt sợ hơn, ánh mắt tò mò nhìn ngắm xung quanh, nhịn được kêu ra tiếng: “Đây chính là ruby sao?”

      Đỗ Uy Lợi dừng chân, quay đầu lại thấy vẻ mặt hâm mộ của ,

      thể bội phục đơn thuần của này.


      "Chạm vào thử ."


      Thước Tiểu Khả rất nghe lời , vươn tay ra chạm vào, rất thô ráp, cảm giác tốt lắm, cho là đúng : "Sao lại gồ ghề như vậy?"


      Đỗ Uy Lợi cười cười: "Những thứ này phải qua giai đoạn gia công đánh bóng mới có thể trở thành ruby được, như bây giờ đương nhiên là phải thô ráp."



      " ra là như vậy." Thước Tiểu Khả nghĩ nghĩ rồi hỏi tiếp: "Tôi nhìn thế nào cũng thấy nó giống ruby, có thể chút làm sao để giám định ruby và kim cương ?"


      Vấn đề hỏi cũng xem như là chuyên môn, Đỗ Uy Lợi muốn lãng phí nước bọt giải thích: "Đương nhiên phải có trang bị và kiến thức chuyên nghiệp, đồng thời còn phải có kinh nghiệm tích lũy nữa."


      Thước Tiểu Khả khó tin nhìn : " bất quá cũng chỉ mới hai mươi mấy tuổi, làm sao có kinh nghiệm tích lũy gì được chứ." cho là những người nắm vững kiến thức kỹ thuật cao đời này đều là lão già, thể nào là người trẻ tuổi như ta.


      Đỗ Uy Lợi muốn giải thích thêm với người ngoài nghề như : "Tham quan cũng ít rồi nên trở về thôi."


      " sao!" Thước Tiểu Khả vất vả lắm mới tìm được người chuyện cùng , sao có thể chứ.


      "Tôi còn muốn chơi thêm lát." Vừa dứt lời nghe nóc huyệt truyền đến tiếng vang kỳ lạ.


      ngẩng đầu, thấy có vài khối đá rơi xuống, lúc biết làm sao Đỗ Uy Lợi hét to: "Mau ôm đầu ngồi xuống!"


      Phản ứng của Thước Tiểu Khả có nhanh như vậy, bị dọa đến bất động tại chỗ, Đỗ Uy Lợi chỉ đành phải nhào về phía , bảo vệ đầu . chậm mà xảy ra nhanh, tảng đá vừa rớt xuống, may mà có bảo hộ, tảng đá rơi xuống trúng vào nón và người .


      Qua lúc lâu, nóc huyệt mới ngừng rung lắc, mà người Đỗ Uy Lợi rơi đầy đá , quần áo và nón dính đầy bụi.


      Sau khi động tĩnh hoàn toàn ngưng lại, Đỗ Uy Lợi mới phủi phủi bụi bậm người, đứng thẳng lên.


      "Thước tiểu thư, sao rồi, đứng lên !" nhìn Thước Tiểu Khả vẫn ôm chặt đầu ngồi xổm dưới đất.


      "Đá rớt xuống nữa chứ?" Thước Tiểu Khả ra cũng là người sợ chết, tay vẫn ôm đầu, giọng hơi run run.


      " đâu."


      " sao?" vẫn ôm đầu như cũ, dám đứng lên.


      "Vậy cứ ngồi đó chờ đá rớt xuống nữa , tôi trước." Đỗ Uy Lợi vừa vừa nhấc chân lên.


      Thước Tiểu Khả lúc này mới đứng thẳng người: "Tôi ra ngoài với ."


      xem như cứu tinh mà theo sát phía sau, nhìn mấy hộ vệ có ích lợi gì kia, lúc qua bên cạnh họ khinh thường : "Mấy hộ vệ này, sao đến lúc vào động lại thành vô dụng hết rồi?"


      hung hăng trừng bọn họ cái, vội vàng rời


      Lúc ra khỏi động, nhìn ánh mặt trời lâu thấy, mới hiểu được bên ngoài này tốt bao nhiêu, trong động tối tăm u ám, khí tốt, cẩn thận bị đá rơi vào người, cho dù có là châu báu quý hiếm gì nhất định cũng vào đó chơi nữa.


      chính là người thích thứ mới mẻ, khi hết mới mẻ cũng còn hứng thú nữa.


      muốn trở lại tầng thềm đá thình lình nghe tiếng "A", theo thanh nhìn lại, thấy công nhân bị ngã xuống, vì ống quần cuộn lên nên da thịt lộ ra ngoài bị đập vào tảng đá lớn chảy máu.


      " sao chứ?" Thước Tiểu Khả chạy nhanh tới ngồi xổm xuống bên cạnh công nhân, nhìn vào vết thương kia.


      "Mau cầm băng gạc và thuốc nước tới!" với đám hộ vệ sau lưng.


      Đỗ Uy Lợi cũng quan tâm đến công nhân bị thương, lấy băng gạc và thuốc từ nơi giám sát đến bên cạnh .


      "Cầm lấy!" Chỉ hai chữ đơn giản, đưa thuốc và băng cho Thước Tiểu Khả.


      Thước Tiểu Khả nhận lấy bôi vào phần da bị thương của công nhân kia, sau đó quên dùng băng gạc băng bó lại.


      Đỗ Uy Lợi có chút hứng thú nhìn động tác băng bó của Thước Tiểu Khả, mặc dù nhuần nhuyễn lắm nhưng lại rất dụng tâm, xem ra trong tiểu nương bốc đồng này vẫn có chút thiện lương trong sáng.


      Băng bó xong vết thương, Thước Tiểu Khả vô tay cái đứng dậy, nụ cười mặt càng thêm rực rỡ.


      Đỗ Uy Lợi cố ý chế giễu : "Mới vừa rồi còn nhát gan như chuột, bây giờ lại thành thiên sứ chăm sóc người bị thương."


      Thước Tiểu Khả chu môi, tức giận liếc ta cái, xoay người rời .


      Vừa mới bước lên thềm đá nghe tiếng cánh quạt vang dội bên tai, ngẩng đầu nhìn, chiếc trực thăng bay bầu trời.


      Thước Tiểu Khả từng ngồi qua trực thăng này nên đương nhiên nhận ra, vốn là đôi mắt sáng ngời, nhưng khi thấy trực thăng xuất ngày càng ảm đạm màu sắc.


      Đó là trực thăng tư nhân của Lãnh Ngạo, có hóa thành tro cũng nhận ra được, xem ra tối nay lại bị Lãnh Ngạo hành hạ lần nữa, cũng biết có trò chơi gì mới hay .


      Hết chương 22.
      Last edited by a moderator: 18/1/15
      lynnnng, lyly, luongnhu965 others thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 23:

      Edit & Beta: Nhi


      Cách quặng ba trăm mét là khu đất bằng rộng rãi, cũng là nơi trực thăng đáp xuống. Thước Tiểu Khả thấy trực thăng của Lãnh Ngạo xoay vài vòng trung rồi từ từ hạ xuống. đứng ngoài mỏ quặng nên thể tới đó gặp , đành phải đến khu đất trống, chờ ra khỏi trực thăng. Đỗ Uy Lợi tôn trọng ông chủ nên đương nhiên cũng phải tiếp đón chút.

      thanh càng ngày càng gần, lúc trực thăng sắp đáp xuống đất còn cuộn tung gió bụi lên, tư thái trở về vô cùng tương xứng với thân phận và địa vị của .

      Cửa trực thăng mở ra, bước xuống đầu tiên là hộ vệ bên người Lãnh Ngạo, sau đó Lãnh Ngạo mới chậm rãi ra, theo sau là Lãnh Hổ.

      Hôm nay Lãnh Ngạo mặc toàn thân y phục màu đen, áo sơ mi đen, quần đen, kính râm đen che hết nửa khuôn mặt, trang phục như vậy hoàn toàn biểu ra vẻ u lạnh nhạt của .

      Thước Tiểu Khả và Đỗ Uy Lợi đứng bậc thềm cầu thang, ngẩng đầu nhìn người ai bì nổi này bước xuống phi cơ.

      Lãnh Ngạo tuy là mang kính râm, nhưng vài phút trước, lúc trực chuẩn bị đáp xuống, sớm thấy bóng dáng làm si mê rồi. Hôm nay Thước Tiểu Khả mặc đồng phục công nhân màu xanh khiến vô cùng ngạc nhiên, ra Khả nhi của ngoài mặt nhu mì mềm mại thường ngày, bây giờ mặc trang phục như vậy cũng rất có tư thế mạnh mẽ oai hùng, khí chất đó rất giống với Hoa Mộc Lan thay cha nhập ngũ ngày trước.

      Ngoài Thước Tiểu Khả, đương nhiên cũng nhìn thấy Đỗ Uy Lợi và những vệ sĩ theo sát sau lưng. đoán nhất định Khả nhi vừa ra mỏ quặng chơi, đúng lúc gặp trở lại.

      Nghĩ tới tình huống hôm qua Đỗ Uy Lợi với mình, lại nhìn Thước Tiểu Khả chịu mặc đồng phục, đội nón bảo hộ, thầm cười, tiểu nha đầu này đúng là biết gây chuyện sau khi .

      bước xuống phi cơ, tháo kính râm ra, gương mặt u thâm trầm lại xuất . Lúc tới bậc thềm cầu thang, để ý bên cạnh còn có rất nhiều hộ vệ và cả Đỗ Uy Lợi, vội vàng ôm Thước Tiểu Khả vào lòng.

      Thân thể mang theo mùi sữa thơm nhàn nhạt, mùi này khiến nhớ đến lần đầu tiên gặp , lúc đó chỉ mới năm tháng, hương vị người cũng là như thế này. Kể từ đó, cũng ma xui quỷ khiến ham thích nó, biết nguyên nhân là gì.

      tại Khả nhi trưởng thành nhưng vẫn còn là tiểu nha đầu chưa khô mùi sữa. chính là người con của , của cả đời.

      “Khả nhi quặng mỏ chơi sao?” Lãnh Ngạo cọ cọ mũi .

      “Vâng.”

      “Chơi vui ?”

      chút cũng vui.” Thước Tiểu Khả liếc nhìn Đỗ Uy Lợi và mấy vệ sĩ sau lưng, cong môi lên : “ ta đó là ruby, đánh chết em cũng tin, tảng đá khó coi đó cũng nhàm chán khô khan y như Đỗ tiên sinh vậy.”

      Biết và Đỗ Uy Lợi có mâu thuẫn, Lãnh Ngạo cũng chỉ có thể cười cười, cưng chiều vuốt ve mái tóc dài sau lưng .

      Trước mặt mọi người, Lãnh Ngạo luôn rất sủng Thước Tiểu Khả, cho dù là giọng điệu hay động tác đều khiến người ta cảm thấy đây là bảo bối được cưng nựng trong lòng bàn tay, chỉ Thước Tiểu Khả biết, lúc hai người ở riêng lại như người khác, đặc biệt là lúc ở giường, hành động của càng như người điên.

      Chính xác mà , chính là kẻ điên!

      Cho nên đặc biệt sợ màn đêm buông xuống.

      “Lãnh tiên sinh, trở lại, vừa lúc tôi muốn báo cáo tình hình hai ngày nay.” Đỗ Uy Lợi bị tình cảnh nam nữ ân ái của hai người làm tổn thương mắt, thể tin nổi hắc đạo vương giết người chớp mắt lại công khai ân ái cùng vị hôn thê này như vậy, đương nhiên cũng do hiểu Lãnh Ngạo, kỳ là Lãnh Ngạo tỏ quyền sở hữu Thước Tiểu Khả của , khiến vài người nhàm chán có thể thấy .

      “Đợi đến thư phòng lại .” nghiêng đầu với Thước Tiểu Khả: “Nơi này gió lớn, chúng ta trở về .”

      Mấy phút sau, Lãnh Ngạo về phòng ngủ thay trang phục màu đen thành bộ đồ thể thao thoải mái, sau đó đến thư phòng nghe báo cáo của Đỗ Uy Lợi.

      “Vì để tăng tiến độ khai thác nên tôi lại tuyển lượng công nhân lớn, hôm nay cũng đến đảo rồi.”

      “Bối cảnh của những công nhân này có sạch ?”

      “Yên tâm, điều tra ràng cả rồi.”

      “Theo phỏng đoán của có thể khai thác ra bao nhiêu Poudretteite?” Lãnh Ngạo hỏi đến vấn đề thực tế.

      “Trước mắt vẫn chưa có tính toán chính xác, nhưng tới nay khai thác ra được chừng mười tấn.”

      định xử lý những thứ đá này như thế nào?”

      “Sau khi khai thác hết tất cả đá Poudretteite bí mật vận chuyển đến nơi an toàn, sau đó gia công đánh bóng, chuẩn bị tốt mọi việc mới bắt đầu công bố, cuối cùng Lãnh tiên sinh chỉ cần an nhàn thu tiền là được rồi.”

      là người trong nghề, tôi nghe theo kế hoạch sắp xếp, đợi đến lúc tôi thu tiền vào đương nhiên thiếu phần lợi ích của .” đến đây, Lãnh Ngạo vỗ vỗ bả vai Đỗ Uy Lợi như có ý khác, bàn tay vừa to vừa dày, lực đạo cũng , vỗ xuống khiến tim Đỗ Uy Lợi cũng hơi run rẩy.

      “Khả nhi vẫn chưa hiểu chuyện, nếu hai ngày này ấy có mạo phạm Đỗ tiên sinh, cũng xin Đỗ tiên sinh rộng lượng bỏ qua cho.” Lãnh Ngạo đột nhiên câu khó hiểu.

      Đỗ Uy Lợi ngờ, đường đường là người đứng đầu giới hắc đạo mà lại vì những lời này, có thể thấy được địa vị tầm thường của tiểu nương trong lòng ta. , ấn tượng đầu tiên của với Thước Tiểu Khả, ngoài mỹ mạo kinh người ra chính là tính cách tùy hứng phân phải trái, nhưng về sau tiếp xúc, lại cảm thấy tiểu nương vô cùng lương thiện, dường như rất bài xích với Lãnh tiên sinh nên mới cố ý tùy hứng như vậy, muốn phát tiết bất mãn của mình.

      “Lãnh tiên sinh quá lời, Đỗ Uy Lợi còn chưa đến mức chấp nhất với tiểu nương đâu.” vừa vừa nghĩ, theo thủ đoạn hung ác của Lãnh Ngạo, những lời này nhất định có thâm ý khác.

      ấy là người phụ nữ của tôi, người nào dám có ý đồ với ấy, tôi khiến người đó sống bằng chết, cho dù người này có hữu dụng với tôi tôi cũng nương tay.” Lúc Lãnh Ngạo , bàn tay đặt bả vai Đỗ Uy Lợi ép mạnh xuống.

      Đỗ Uy Lợi cuối cùng cũng hiểu dụng ý của , ta là sợ có người cướp của mình, Đỗ Uy Lợi thầm buồn cười trong lòng.

      Ở cùng Thước Tiểu Khả thời gian ngắn, cũng thay đổi ấn tượng đầu tiên với , nhưng nếu muốn tiểu nương mười sáu tuổi trong thời gian ngắn như vậy tuyệt đối có khả năng, phóng mắt tìm khắp thiên hạ, mình quan tâm vẫn còn chưa xuất , nếu xuất cho dù có bị uy hiếp, cũng sợ.

      “Lãnh tiên sinh, nếu có chuyện gì khác tôi xin phép về phòng.”

      .” tại trong đầu Lãnh Ngạo lại lên dáng người lung linh trong sáng của Thước Tiểu Khả, , nhớ lại những lần triền miên cùng , đột nhiên có loại xúc động muốn treo ngược lên, từ từ thưởng thức thân thể , sau đó lại mạnh mẽ chiếm hữu.

      nheo mắt lại, lấy chai rượu nho lâu năm trong tủ rượu ra, tính toán chuyện.

      __

      Màn đêm từ từ buông xuống, Thước Tiểu Khả vừa tắm rửa xong, nhìn thấy trời tối càng ngày càng bất an. rất muốn ngủ, nhưng sợ vừa ngủ thiếp lại bị Lãnh Ngạo hôn tỉnh giống lần trước. từng ảo tưởng đến tình cảnh ở cùng người mình , đó là loại giao hòa tình cảm từ nội tâm, hai người tâm liền tâm, cùng nhau lên thiên đường, chứ giống như và Lãnh Ngạo bây giờ, dưới uy quyền của phản ứng của hoàn toàn là theo sinh lý.

      Lo âu kéo màn cửa sổ sát đất ra, gió biển ập vào mặt, ánh trăng như lưỡi câu, tiếng sóng biển trôi vào tai, cảnh đêm đẹp đến mê người.

      hạ mắt xuống, thình lình nhìn thấy bóng dáng cao lớn rắn rỏi bên dưới.

      bóng dánh này rất giống Lãnh Ngạo, chỉ là Lãnh Ngạo kiêu căng và độc hơn, còn người này lại có vẻ tiêu sái và tài hoa hơn người.

      Đỗ Uy Lợi, chẳng qua chỉ là người đàn ông khai thác quặng, so với Lãnh Ngạo tuyệt đối là hai người khác nhau.

      Lúc còn muốn nhìn nhiều hơn bóng dáng đó biến mất rồi.

      Phanh!

      Tiếng đóng cửa nặng nề khiến Thước Tiểu Khả thu hồi ý nghĩ lại, xoay người, thấy Lãnh Ngạo về phía mình. Đêm nay sắc mặt của cực kỳ tà ác, tay cầm chai rượu lớn, tay còn lại kẹp hai ly rượu đế cao.

      Lúc đến đầu giường, đặt ly rượu và chai rượu xuống, ngoắc ngoắc ngón tay : “Khả nhi, qua đây.”

      Thước Tiểu Khả thất thần dựa thành lan can ngoài sân thượng, dám bước lên bước.

      tới sao, vậy tôi phải qua ôm em vào rồi.” Lời nghe vô cùng ôn nhu nhưng gương mặt Lãnh Ngạo lại vô cùng rét lạnh, mới ngày chạm vào mà thôi, mùi vị người vẫn còn chưa thỏa mãn.

      Khép hờ mắt, nhìn chân trần lạnh lẽo, núp ở góc ban công như con thỏ yếu đuối, khó có thể tưởng tượng được bộ dạng giương nanh múa vuốt của với thủ hạ của mình.

      “Ngạo, hôm nay bóng đêm tệ, để em ngắm nhiều thêm chút nữa !” Giọng nũng nịu, xuyên vào tai Lãnh Ngạo nghe như nhu mì nhưng ra lại là loại sợ hãi.

      “Em nghe lời!” Lãnh Ngạo có kiên nhẫn, hai bước thành bước về phía .

      Thước Tiểu Khả cứ trốn vào góc như vậy, nhưng vẫn rơi vào lồng ngực dày rộng ấm áp.

      “Bóng đêm, thêm tôi có đẹp ?” nâng cằm lên, để nhìn thẳng vào mình.

      đợi Thước Tiểu Khả trả lời, : “Em xem em kìa, cũng chịu mang dép lê, nếu để bàn chân cọ xát bị thương, tôi tha cho em.”

      Ngoại trừ thân thể, cũng rất si mê đôi chân của , nên cho phép nơi đó bị thương tổn gì.

      “Mặt đất lành lạnh rất thoải mái…” Lời còn chưa xong bị Lãnh Ngạo nuốt hết vào trong bụng.

      Hôn kịch liệt lúc, bế lên, tóc lướt qua cánh tay , cảm giác tốt vô cùng.

      Thước Tiểu Khả để ôm vào bồn tắm lớn trong phòng tắm, ngờ lúc qua bồn cầu, lại đặt ngồi lên đó.

      Thiết bị trong phòng tắm là đại nhất thế giới, ngay cả nắp bồn cầu cũng sạch đến kỳ quái, còn tản ra hương thơm mê người, ngồi đó so với ngồi ghế dựa còn thoải mái hơn.

      bồn rửa tay có chậu gỗ , Lãnh Ngạo đổ nước vào sau đó lấy xuống.

      “Ngoan! Đừng lộn xộn!” cầm chân lên: “Bàn chân dơ rồi, tôi rửa chân cho em.”

      từng tắm rửa cho , nhân tiện cũng rửa chân giúp , nhưng đặc biệt rửa chân như thế này lại là lần đầu tiên.

      Thả chân từ từ vào trong chậu, nhàng xoa nắn, lực tay của Lãnh Ngạo mạnh, lại biết huyệt vị, mỗi lần ấn vào đều khiến tinh thần vô cùng thoải mái.

      “Cảm giác thế nào?”

      người đàn ông lại đặc biệt rửa chân cho mình, có thể có cảm giác gì chứ?

      Thước Tiểu Khả nhíu mày lại, có cách nào hình dung cảm giác này cả.

      “Để tôi trả lời thay em.” Lãnh Ngạo cười cười : “Ấm áp, thân thiết, cảm động!”

      Người đàn ông này lại tự kỷ nữa rồi, ấm áp có, thân thiết cũng có, nhưng cảm động vẫn chưa tới.

      “Hôm nay lúc ra khu mỏ chơi có phải bị đá rơi xuống người , là Đỗ Uy Lợi kia che chở cho em, em mới bị đá rơi trúng.” Lãnh Ngạo chuyển giọng, vòng cái lại cách xa vạn dặm.

      Có thể vì chột dạ, Thước Tiểu Khả muốn rút chân lại, nhưng cổ chân bị giữ chặt, căn bản cử động được.

      “Có việc như vậy, nhưng là do khi đó tình huống nguy cấp, Đỗ Uy Lợi cũng có ý gì khác.” cũng chỉ có thể giải thích như vậy.

      “Vậy sao?” Ánh mắt Lãnh Ngạo hạ xuống bàn chân , mí mắt vẫn nâng lên, “ như vậy, tất cả những vệ sĩ tôi an bài bên cạnh em đều là đồ vô dụng?”

      “Cũng thể như vậy, phải là tình huống nguy cấp sao?” muốn đề tài nhàm chán đúng trọng tâm này nữa, “Ngạo, mang quà gì về cho em sao?”

      “Có!”

      “Là cái gì? cho em xem.”

      “Đợi lát nữa em biết.”

      xong, Lãnh Ngạo lấy tấm khăn lông khô, tỉ mỉ lau chân cho , vào phòng tắm thế nào cũng ra thế đấy.

      Hết chương 23
      Last edited: 19/1/15
      lyly, luongnhu96, sesshomarin4 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :