1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đi Xem Mắt - Tát Không Không (73 chương + PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 56

      Nếu Doãn Việt giống như lời Mộc Mộc , gì gì đó làm tình cảm phai nhạt, vậy phải làm thế nào?

      Tiểu nội tạng vắt thành cái bánh quai chèo, rối rắm.

      Nhưng việc đến nước này, ván đóng thuyền, hương bà già cũng thành hương tương ớt, Mộc Mộc cũng triệt đường: "Sau này cậu chỉ có thể vừa vừa nhìn, tỏa sáng bản thân, để cái đầu thông minh chút, hiểu ?"

      Bình Phàm gật đầu lia lịa.

      Tiễn Mộc Mộc, Bình Phàm bắt đầu cẩn thận suy nghĩ về quan hệ của mình và Doãn Việt giờ phút này. Đáng tiếc suy nghĩ suy nghĩ, nhưng trong đầu toàn ra vóc người hoàn mỹ có thể sánh với Ngô Ngạn Tổ [15] của Doãn Việt.

      Cơ ngực, cơ bụng, bắp tay, bắp chân... Mỹ vị a mỹ vị.

      YY(tự sướng), chủ nhân bầy da thịt kia xuất : "Nghĩ gì thế?"

      Đưa tay ra sau ôm lấy , thân mật ôn hoà hiền hậu như vậy làm cho Bình Phàm sướng vô cùng.

      Tuy hình ảnh trong đầu hài hòa lắm, nhưng lời ra khỏi miệng vẫn có điểm hài hòa: "Em nghĩ, tối nay vẫn ăn thịt gà à."

      "Đề nghị tồi, đáng tiếc bây giờ đói bụng." Hai tay Doãn Việt có chút nóng lên.

      Nhìn đồng hồ chút, gần đến năm rưỡi chiều, vẫn chưa đói, chẳng lẽ Doãn Việt muốn tu tiên?

      ngờ, Doãn Việt muốn tu tiên, chỉ muốn khoái lạc tựa thần tiên.

      Dù sao tất cả cũng quen thuộc, trực tiếp ôm lấy Bình Phàm lên giường.

      Sau đó... Lăn drap giường a lăn drap giường, đành vậy.

      Cuối cùng, Doãn Việt còn khéo rằng, ăn sau khi vận động, sợ mập.

      Dù sao cũng là Doãn Việt, khi lăn được xuống giường giờ nữa trôi qua, mua thức ăn còn kịp, dứt khoát gọi đồ ăn bên ngoài.

      Chọn quán cơm ở ngoài chung cư, giá rẻ, ăn cũng ngon, cho nên mỗi lần gọi đồ ăn ở ngoài căn bản chưa đến 20 phút được đưa đến. Cho nên Bình Phàm và Doãn Việt cũng vội vàng rời giường, mà tiếp tục triền miên giường.

      ngờ trời có mây gió thất thường còn người cũng có lúc bộc phát, bao lâu sau khi gọi đồ ăn bên ngoài, tiếng gõ cửa vang lên.

      Trời đất bao la dạ dày lớn nhất là đại nguyên tắc của Bình Phàm, vội vàng vơ lấy áo khoác, rất vui vẻ chạy mở cửa —— người làm trong quán cơm đó đều là con , cùng giới tính nên quần áo có chút ngay ngắn cũng sao.

      Mở cửa, muốn đưa tiền nhưng lại cách nào ngửi thấy mùi thức ăn, giương mắt nhìn, phát phải —— đứng ở cửa, phải bé giao hàng, mà là mẹ.

      Lúc ấy sợ tới mức đại não ngừng hoạt động, hàm răng đánh lách cách run lên.

      Vẻ mặt mẹ Bình Phàm giận dữ, trực tiếp đẩy Bình Phàm ra, vào trong phòng, vừa vừa tố khổ: "Cha của con, thế mà dám làm ra loại chuyện này, đúng là trời dung a! ! !"

      Hả? Người cha cúi đầu cam chịu làm nô bộc của mẹ? Cha có thể làm ra chuyện gì?

      " là tức chết tôi mất, uổng công cả đời tôi toàn tâm toàn ý lo toan cho nhà họ Mộ của , thế mà dám làm ra loại chuyện này sau lưng tôi. Tôi già rồi, nên cái gì cũng phai nhạt, Bình Phàm à, con phải nhớ kỹ kết cục của mẹ, ngàn vạn lần nên giống mẹ, bị mấy con tiểu tinh đoạt mất đàn ông! ! !"

      Bây giờ Bình Phàm mới xem như nghe .

      Cha ra ngoài tìm tiểu tinh sau lưng mẹ! ! !

      Bình Phàm dám tin, phải là tin tưởng nhân phẩm của cha. Mà là cảm thấy, có tiểu tinh nào thích người đàn ông trong túi vĩnh viễn chỉ có 10 đồng tiền lẻ, khi vượt qua cái ngưỡng ấy bị quan vu thành tội giữ tiền riêng phạt đến ban công quỳ đêm?

      Cẩn thận hỏi thăm mới biết chân tướng tình.

      ra hai người du lịch Hải Nam, theo thường lệ đến bờ biển chơi. Cha Bình Phàm thừa dịp mẹ Bình Phàm trả giá với chủ tiệm bán mũ bên bờ cát, len lén liếc nhìn hai người đẹp dáng chuẩn mặc bikini hai mảnh ngang qua.

      Mồng mười lăm đốt nhan, quan bồ tát khó phù hộ, chết thế nào chết lại bị mẹ Bình Phàm bắt được, nháo đến long trời lỡ đất. Trong cơn tức giận, bà chạy đến chỗ Bình Phàm, chuẩn bị ở lại mười ngày nửa tháng để cho cha Bình Phàm ăn năn hối hận phen. (Theo tớ thấy ông ấy mừng hết lớn chứ có mà hối hận @@)

      ra là như vậy, Bình Phàm thở phào hơi, còn tưởng chuyện này có Tiểu Tam nhúng tay vào.

      Nhưng vừa mới buông lỏng, mẹ Bình Phàm lại câu làm cho vã mồ hôi lạnh giống như thác nước phun trào.

      " con bao nhiêu lần rồi, nên cả ngày đóng cửa phòng lại, gió lọt vào được sinh ra rất nhiều vi khuẩn, dễ ngã bệnh, vì sao cứ nghe lời vậy hả?"

      Làm cho Bình Phàm biến thành thác nước chỉ mình lời của mẹ Bình Phàm, còn có, bà ấy đứng dậy làm động tác đẩy cửa phòng ngủ ra.

      Nếu để mẹ nhìn thấy người đàn ông xích ~ lõa trắng trợn nằm trong phòng ngủ của , bà ấy nhất định tiên giết Doãn Việt, hậu lột da !

      Tuyệt đối thể để cho thảm án xảy ra, Bình Phàm lập tức ngăn cản; " sao, mẹ, để con, để con, mẹ ngồi nghỉ ngơi trước, đừng lo."

      Vốn muốn kéo mẹ về lại ghế sa lon, nhưng khí lực đủ, bị mẹ Bình Phàm hất cái đẩy ra: "Đứa này, vì sao để cho mẹ vào? Có gì thể để người khác thấy sao?"

      Lời này ý là nhắc nhở, mẹ Bình Phàm nhìn chằm chằm Bình Phàm, quan sát cẩn thận từ cái áo xốc xếch của , đến mái tóc rời rạc tùy ý vén lên, rồi đến thần sắc bối rối liếc cái liền có thể nhìn ra.

      Dù sao gừng càng già càng cay, mẹ Bình Phàm hai lời với Bình Phàm, giơ chân lên, "Phanh" tiếng đá văng cửa ra. Tư thế kia, quả thực giống y đúc sư phụ của Chu Chỉ Nhược [16].

      Bình Phàm nhắm mắt lại, đành lòng nhìn màn chật vật của Doãn Việt, chỉ hy vọng giờ phút này nude là được.

      Ngừng thở đợi hồi lâu, nghe thấy động tĩnh gì, chỉ có vị mẫu thượng đại nhân nhàng câu: "Xem con kìa, vì sao ngủ dậy mà ngay cả chăn cũng xếp, là càng ngày càng lười ."

      Giọng là hòa ái, cùng Diệt Tuyệt sư thái [17] vừa rồi hoàn toàn phải cùng người.

      Bình Phàm run rẩy mở mắt, lại phát Doãn Việt biến mất —— giường chỉ còn cái chăn xốc xếch.

      Thế giới quả nhiên là kỳ diệu.

      Mẹ Bình Phàm bước ra khỏi phòng, chậm rãi : "Dọn dẹp phòng , lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm, sau đó... lại dạo phố."

      Điều bây giờ Bình Phàm có thể làm, chỉ có thể là gật đầu.

      Đợi mẫu thượng đại nhân rời khỏi, lập tức mân mê cúi đầu xem xét gầm giường. Khá cho Doãn Việt dù sao cũng là cảnh sát nhân dân, sao có thể trốn dưới gầm giường.

      Người núp ở trong tủ treo quần áo a.

      Những gì họ đều nghe được, cũng cần nhiều lời, hai người nhìn nhau, đều lời nào.

      May mà Doãn Việt hồi hồn sớm, móc thẻ tín dụng ra: "Mua cho mẹ em nhiều đồ chút."

      Mẹ Bình Phàm dũng mãnh mặc dù dũng mãnh, nhưng vẫn biết con mới vừa ra ngoài làm việc, tiền ít, từ trước đến nay bắt mua thứ gì cho mình, thế nên Bình Phàm đẩy thẻ tín dụng trở về.

      Nhưng thái độ của Doãn Việt lại kiên định: "Cầm lấy , lần này, bà ấy nhất định mua."

      dám từ chối nữa, sợ gây ra động tĩnh, dặn dò Doãn Việt đợi mình dụ mẹ rời khỏi rồi hãy lập tức rời , liên lạc sau.

      Sau đó, cùng mẹ ăn cơm rồi dạo phố. Cũng biết sao mà hôm nay mẹ Bình Phàm lại thay đổi thói quen tốt cần lao tiết kiệm thường ngày. Ăn ăn trong quán hạng sang, mua đồ cũng là hạng sang, hơn nữa tiền đều do Bình Phàm trả.

      Doãn Việt quả nhiên có tầm nhìn xa, Bình Phàm rất bội phục.

      Ngắn ngủn chỉ trong mấy giờ đồng hồ, thế mà tiêu hết số tiền bằng hai tháng lương của Bình Phàm, đau lòng đến gan Bình Phàm cũng đau.

      Dù sao cũng là thẻ tín dụng của tiểu Doãn nhà mình a! ! !

      khó mới có thể thừa dịp mẹ Bình Phàm vệ sinh mà len lén gọi điện cho Doãn Việt. cho biết còn dạo trong siêu thị, hỏi bây giờ làm gì.

      Đồng chí Doãn Việt đương nhiên biết quý trọng thời gian, rời khỏi trận địa, hy vọng Bình Phàm đem chuyện này xử lý xong sau đó gọi điện lại cho .

      Bình Phàm đồng ý, nhưng thể làm được —— Mẹ Bình Phàm từ nhà vệ sinh ra, trực tiếp tịch thu điện thoại di động của , hơn nữa còn mạnh mẽ kéo về nhà - nhà cũ, trông chừng nghiêm ngặt.

      thể dùng điện thoại di động, thể gọi điện thoại, thể lên QQ, làm đưa , tan làm đón về, quả thực chính là đề phòng cướp.

      Suốt hai ngày thấy Doãn Việt, xém chút nữa Bình Phàm bị rối loạn thần kinh.

      vất vả, ngày thứ ba, Doãn Việt chủ động tìm tới cửa, hai tay xách đầy túi lớn túi quà cáp.

      Bình Phàm nhớ đến thành ma, trong mắt hàm chứa nước mắt, hận thể xông lên ôm bạn trai mình gặm vài gặm. ngờ mẫu thượng đại nhân phát rống tiếng: " pha trà! ! !"

      Chỉ có thể rưng rưng tạm biệt tình lang, xám xịt đến phòng bếp pha trà với hòa thượng mắc tội - cha.

      Pha xong trà, bưng đến phòng khách, nghe thấy đoạn đối thoại như vậy.

      Mẹ Bình Phàm: "Tiểu Doãn à, Bình Phàm nhà chúng tôi từ chịu bất cứ cái gì khó khăn, vừa ra khỏi trường liền làm, tiếp xúc gì đó cũng rất đơn giản, con người lại đơn thuần, rất dễ bị người ta lừa gạt."

      Doãn Việt: "Dì yên tâm, Bình Phàm đơn thuần nhưng thông minh, dễ bị lừa, hơn nữa, tốt như vậy, ai nỡ lừa gạt."

      Doãn Việt, vẫn là tốt với em! Bình Phàm rất cảm động, mẹ Bình Phàm lại quát lên tiếng: "Làm gì đấy? Còn mau gọt trái cây?"

      có cách nào, chỉ có thể xoay người chạy gọt trái cây.

      Đem trái cây gọt xong ra, bưng đến phòng khách, nghe thấy đoạn đối thoại như vậy.

      Mẹ Bình Phàm: "Tiểu Doãn à, cậu thấy Bình Phàm đấy, đứa này cũng là e thẹn, có cậu là bạn trai rồi mà còn che giấu, cho chúng tôi biết. Người trẻ tuổi bây giờ, đều như vậy... Có phải cậu cũng chưa với cha mẹ cậu, đúng ?"

      Doãn Việt: " đâu, người nhà của cháu ai cũng biết, tính xem ngày nào đó hẹn dì cùng chú gặp mặt cha mẹ cháu."

      A a a, ra là muốn gặp cha mẹ a! ! !

      Bình Phàm chuẩn bị vô năng, lo lắng, mẹ Bình Phàm lại quát lên tiếng: "Làm gì đấy? Còn mau nấu cơm?"

      Bình Phàm xám xịt chuẩn bị chạy xuống phòng bếp Doãn Việt lại chủ động xin giết giặc: "Dì, để cháu."

      Mẹ Bình Phàm cười : "Cậu là khách, làm sao có thể để cậu làm những chuyện này? Cứ để Bình Phàm làm là được."

      Tuy như vậy, nhưng mẹ Bình Phàm lại đứng dậy ngăn.

      "Bình thường khi ở nhà, cháu cũng tự mình làm cơm, giờ làm cho dì nếm thử xem tài nấu nướng của cháu thế nào." Doãn Việt xong, trực tiếp xuống bếp.

      Bình Phàm muốn theo lại bị mẹ Bình Phàm kéo lại, thấp giọng quát lớn: "Ngồi xuống cho mẹ, hôm nay cho phép con động nửa ngón tay, toàn bộ để tiểu Doãn làm!"

      Bình Phàm hiểu nổi, ôi chao mẹ ơi, đến tột cùng ngài muốn làm cái gì?

      Khó hiểu, khó hiểu, nhưng bị mẹ đàn áp, Bình Phàm cũng dám động, chỉ có thể biết điều chút ngồi xuống, nhìn bóng lưng Doãn Việt bận rộn trong bếp, thầm đau lòng.

      ----------------

      [15] Ngô Ngạn Tổ là diễn viên điện ảnh, đạo diễn, kiêm nhà sản xuất phim người Mỹ gốc Hoa của điện ảnh Hồng Kông. Khởi nghiệp từ năm 1998, tính đến nay đóng hơn 40 phim. Ngô từng được mệnh danh là "Lưu Đức Hoa trẻ," nổi tiếng là diễn viên hàng đầu của nền công nghiệp điện ảnh Hoa ngữ với khả năng diễn xuất đa dạng và đặc biệt.

      [16] + [17] Chu Chỉ Nhược là nữ nhân vật trong truyện Ỷ thiên Đồ long ký của nhà văn Kim Dung.Chu Chỉ Nhược là trưởng môn nhân đời thứ tư của phái Nga Mi, tiền nhiệm của là Diệt Tuyệt Sư Thái. Trong Ỷ thiên đồ long ký bản in lần thứ nhất người kế nhiệm là Trương Vô Kỵ nhưng các bản in sau đến. Chu Chỉ Nhược là nhân vật được xây dựng thành công về mặt diễn biến nội tâm. Vốn là có tấm lòng trong sáng, thuần hậu nhưng vì được giáo dục bởi sư phụ cố chấp, giáo điều và kém phần nhẫn tâm là Diệt Tuyệt Sư Thái, cộng với tình tha thiết bị chối bỏ cách phũ phàng (dẫu chỉ là trong tình thế bắt buộc) Chu Chỉ Nhược phải hành động trái với lương tâm của mình, càng ngày càng trượt dài vào tà lộ. Cũng chính vì vậy mà cuộc sống của cũng đầy rẫy những bấn loạn nội tâm. Cuối cùng chốn thiền môn Thiếu Lâm Tự, Chu Chỉ Nhược cũng tỉnh ngộ và tìm lại con người hiền lương xưa kia của mình.
      tart_trung thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 57

      Doãn Việt ở trong bếp bận rộn làm việc, khói dầu bốc lên, nhiệt độ hầm hầm, dầu sôi nóng. Bình Phàm đau lòng đến gan cũng đau, lần đầu tiên trong đời biết lấy dũng khí từ đâu mà lại dùng ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng mẹ già nhà mình.

      Ánh mắt trao đổi tiếng động.

      Bình Phàm: Mẹ à, mẹ đối đãi với cảnh sát nhân dân như thế đúng chút nào! ! !

      Mẹ Bình Phàm: thêm câu nữa cẩn thận da của con đấy.

      Bình Phàm: Con giúp ấy, cần mẹ làm a.

      Mẹ Bình Phàm: Hôm nay con dám động đầu ngón tay nào mẹ liền băm ngón tay ấy.

      Bình Phàm quý trọng ngón tay, lúc này hề lên tiếng nữa.

      Trong lòng khỏi hô lớn, Doãn Việt của em hu hu, phải chịu đựng! ! !

      Dù sao Doãn Việt cũng là Doãn Việt, dưới cái nhìn ác liệt của mẹ vợ tương lai làm xong cơm.

      Canh cà chua thịt, cà tím xào thịt, thịt kho tàu, thịt bò luộc, gà xé, tất cả đều ra hình ra dạng. Ngay cả mẹ Bình Phàm cố ý muốn bới móc nhưng cũng ra lời nào.

      Bình Phàm tự hào.

      Nhưng mẹ Bình Phàm dù sao cũng là lão Khương [18], cay đến rất cay, cầm lấy đôi đũa gắp miếng thịt gà, lấy loại phu nhân thưởng thức, nhàn nhạt đánh giá câu: "Tay nghề của tiểu Doãn cũng được."

      Tư thái kia, cao đến giống như máy bay bay trời, Bình Phàm nhìn đến cổ cũng đau.

      Mẹ Bình Phàm còn chưa diễn xong, đặt đũa xuống, thở dài: "Ai~, Bình Phàm nhà chúng tôi ấy, cái gì cũng tốt, nhưng việc nhà lại làm được tốt, ai~, điều này khiến cho tôi yên lòng."

      Bình Phàm rất muốn kháng nghị, gì kia, cái khác dám , nhưng việc nhà làm rất tốt, tại sao mẹ có thể bôi nhọ ưu điểm duy nhất của con mình như thế?

      Nhưng may Doãn Việt hẳn là biết điều này, Bình Phàm vì vậy mà vui mừng.

      Còn chưa vui mừng được bao lâu, Doãn Việt mở miệng: " lo, dì, ai làm cũng như nhau, nếu Bình Phàm làm được việc nhà, vậy cứ để cháu."

      Nghe khẩu khí hai người này chút, quả thực chính là xem như đứa nhi đồng ba tuổi.

      Nhưng dưới áp lực mạnh mẽ như vậy, có cách nào phản kháng. Điều duy nhất Bình Phàm có thể làm chính là cầm đũa nuốt cơm.

      Sau mấy hồi đấu, vẻ mặt mẹ Bình Phàm dường như là hài lòng, Bình Phàm cũng yên lòng theo.

      Nhưng vào đúng lúc này, mặt mẹ Bình Phàm lại đột nhiên lướt qua tia tinh quang: "Đúng rồi, cha đứa bé, sáng nay mua thức ăn, hai ba người quen đều lần lượt đưa thiệp mời cho tôi, con nhà họ muốn kết hôn trong năm nay. Tôi cứ hiểu, tại sao tất cả mọi người đều vội vàng kết hôn trong năm nay vậy?"

      Hỏi lời này, cha Bình Phàm gắp miếng cá, nhưng vừa nghe vợ đại nhân hỏi, lập tức kịp nuốt, để đũa xuống, ngồi nghiêm chỉnh: "Mẹ đứa bé, chẳng lẽ em biết sang năm là năm quả phụ trong truyền thuyết sao? Kết hôn tốt, cho nên họ mới vội vàng kết hôn trong năm nay, nếu , phải đợi đến năm sau nữa."

      Bình Phàm che mặt, quả nhiên phải là dòng chính quy, công lực lời kịch của cha tệ, giọng cứng nhắc, giống như đọc thư xác nhận, vừa nghe liền biết lời kịch này do mẹ bày mưu đặt kế.

      Nhưng mà, chuyện chuyện, sao lại hàn huyên tới phần kết hôn?

      Còn nghi hoặc, Doãn Việt bên kia : "Cháu cũng nghe vậy, mấy ngày nay còn suy nghĩ chuyện này, bây giờ gần tới cuối năm, mọi thứ chuẩn bị chưa được tốt, sợ Bình Phàm chịu uất ức. Đợi đến năm sau nữa quá lâu, ra năm quả phụ chỉ là lời truyền miệng của dân gian, tin tin mà tin thôi, cháu có kiêng kỵ mấy thứ này, dì nghĩ sao?"

      ra là có suy nghĩ về điều này, quả nhiên phải là đồ dê xồm. Mẹ Bình Phàm hài lòng, gắp miếng thịt bỏ vào chén Doãn Việt, giọng nhàng đến nỗi làm cho cha Bình Phàm hoảng hốt trở lại những ngày tháng thanh xuân tràn đầy cây cải dầu: "Tiểu Doãn à, sao, mấy chuyện này từ từ cũng đến, chỉ cần hai người các con tốt là được, chúng ta cầu gì."

      Tất cả đều vui vẻ, bữa cơm, mẹ Bình Phàm đem Doãn Việt trở thành nửa đứa con trai.

      Sau khi ăn xong, Doãn Việt vén tay áo lên, chủ động chịu trách nhiệm rửa chén, làm cho cha Bình Phàm đảm nhiệm vai trò rửa chén công này hơn hai mươi năm nay cảm động đến bắn nước mắt bốn phía.

      Nhân dịp Doãn Việt ở trong bếp, mẹ Bình Phàm kéo Bình Phàm vào phòng, đôi mắt sáng như đèn dò xét, "Vụt vụt" bắn lên người Bình Phàm. Thấy vậy, nội tâm sợ hãi.

      lúc lâu sau, mẹ Bình Phàm duỗi ngón tay ra, hung hăng chọc lên đầu Bình Phàm cái.

      Bình Phàm kêu đau, nước mắt ứa ra.

      "Nha đầu chết tiệt kia, vì sao lại hiểu chuyện như vậy? Lớn đến vậy rồi, trong lòng cũng chẳng có chút tính toán nào, bị ăn sạch còn giúp người ta lau bàn!" Bùm bùm, mẹ Bình Phàm mắng Bình Phàm trận.

      Bình Phàm chỉ có thể nhịn, dám lên tiếng.

      Mẫu thượng đại nhân nhìn mọi việc, mình đúng là bị ăn sạch bách.

      "May mà Doãn Việt phải là người chịu trách nhiệm, nếu , con đúng là khổ hết chỗ ." Mẹ Bình Phàm thở dài.

      "Đúng vậy, con cũng thấy Doãn Việt là người tốt, cho nên mới..." Mới cam tâm tình nguyện để ăn.

      "Chuyện như vậy, còn có thể làm sao? Trông coi cho tốt, nếu dám bắt nạt con, con cần cố gắng chịu đựng, có uất ức quay về cho mẹ biết, mẹ đương nhiên để cho có quả ngon để ăn, nghe thấy chưa?" Mẹ Bình Phàm dặn dò.

      Bình Phàm gật đầu lia lịa, trong lòng mừng thầm, con đường này quá sáng sủa.

      Nhìn thái độ Bình Phàm biết nhận lỗi, mà Doãn Việt này đúng là con rể điều kiện cùng mọi mặt đều rất hoa lệ. Mẹ Bình Phàm quản nhiều nữa, sau khi ăn xong liền cho bọn họ trở về.

      Như cũ ngồi lên cỗ xe Land Rover trở về, dọc đường , ngồi vị trí kế bên tài xế, Bình Phàm rất hưng phấn, ríu ríu rít rít ngừng.

      "Hôm đó làm em sợ muốn chết, còn tưởng kịp trốn chứ."

      " ngờ, cái gì mẹ cũng biết, xem ra sau này có chuyện gì cũng thể gạt được bà, vẫn phải thẳng thắn khai báo."

      "Đúng rồi, thẻ tín dụng của em vẫn giữ, xin lỗi, ngày đó mẹ em tiêu nhiều lắm, tháng sau có tiền lương em trả cho ..."

      Chữ "" vẫn chưa xong, Land Rover chợt dừng lại.

      Tốc độ quá nhanh, vì quán tính, thân thể Bình Phàm đương nhiên lao về phía trước, được giây an toàn kéo lại, nhanh chóng bật về chỗ cũ. Lưng đau nhức, nhưng còn chưa kịp oán giận, bóng đen nhào lên, ngay sau đó, đôi môi nóng hổi chặn lấy miệng của .

      Mùi kem cạo râu tươi mát tràn ngập mọi giác quan, giống như chất xúc tác, dấy lên dục vọng bên trong thân thể.

      Thân thể Doãn Việt, ép chặt. dùng lực tỏ vẻ khát vọng đối với thân thể .

      Tay Doãn Việt, vội vàng vuốt ve , dùng tốc độ bày ra vọng động trong nội tâm đối với .

      Môi Doãn Việt, hoàn toàn hôn lấy , dùng nhiệt độ tỏ ý nghĩ trong nội tâm.

      Giờ phút này, cần gì nữa, Bình Phàm biết muốn biểu đạt tất cả.

      nhớ .

      Giống như nhớ .
      tart_trung thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 58

      Bình Phàm vẫn xấu hổ như cũ, lúc hôn môi vẫn theo bản năng đóng chặt hàm lại. Doãn Việt vội cũng gấp, chỉ hà hơi, mềm , nửa lạnh, nửa ấm áp. Giống như cái chìa khóa , làm cho tự động mở khóa cửa ra.

      Lưỡi bắt đầu giao quấn, dùng mềm mại cùng ướt át biểu đạt nỗi nhớ cùng tình say đắm.

      Trong gian bị phong kín trong xe, mập mờ tối tăm tình ~ dục thiêu đốt tràn ngập.

      Ôm chặt, Bình Phàm giống như nghe thấy tiếng xương vỡ vụn, răng rắc răng rắc, tất cả đều là vui vẻ rất .

      Nhiệt độ thiêu đốt, khí hòa tan, thần trí mất hết, Bình Phàm dùng tay ôm lấy cổ Doãn Việt, giống như giữa biển khơi sóng lớn bắt lấy mảnh gỗ duy nhất, vội vàng khẩn cầu, ham muốn dục vọng, làm cho để mắt đến hết thảy.

      Lúc lâu sau khi Doãn Việt kéo ra, Bình Phàm mới phục hồi lại tinh thần, đôi mắt tràn đầy sương mù, mặt toàn bộ là màu đỏ hồng nhuận.

      "Rất muốn ôm em." Doãn Việt chỉ câu như vậy, đầu đuôi, cũng biết là giải thích cho hành động lúc trước hay là báo trước cho hành động lúc sau.

      Bình Phàm suy nghĩ, bởi vì cũng muốn ôm .

      Mặc kệ là vừa rồi, hay là bây giờ, hoặc là tương lai.

      Dù sao cũng đường cái, thể tiếp tục. Hai người tìm chỗ, ăn lẩu, mùi vị tươi cay, để lộ khí lành lạnh, có phen tư vị khác.

      "Tết này chúng ta ra bờ sông đốt pháo hoa ." Doãn Việt đề nghị.

      Bình Phàm dùng cái xẻng sắt khuấy thịt trong nồi, khẽ gật đầu, Doãn Việt cái gì là cái đấy .

      người, sợ rằng chỉ có thể là như thế, mất suy nghĩ, cũng cam tâm tình nguyện.

      "Tết năm ngoái em cùng cha mẹ trở về quê, rất náo nhiệt, người người trong đại gia đình đều tụ tập lại để đốt pháo, chơi mạt chược, tán gẫu việc nhà, mấy chuyện vô cùng bình thường, có người nhà là có thể vui vẻ." Nhớ lại năm ngoái, Bình Phàm cảm giác, cảm thấy toàn bộ đều là màu hồng tan chảy.

      " tốt." Doãn Việt gắp khối thịt bò đặt vào chén Bình Phàm, thấm ướt màu đỏ của tương, màu sắc xinh đẹp, khiêu khích vị giác.

      "Còn ?" Bình Phàm hỏi.

      "Đêm 30 năm ngoái phá tập đoàn buôn lậu thuốc phiện, làm liên tục trong nhiều giờ, quá mệt mỏi, mồng ngủ cả ngày, lúc tỉnh lại là mồng hai." Doãn Việt .

      " mình? trở về với cha mẹ?" Bình Phàm hỏi ra lời này mới sực nhớ tới việc Doãn Việt ở trước mặt mình dường như chưa bao giờ nhắc tới cha mẹ.

      Quả nhiên, Doãn Việt chẳng qua chỉ nhàn nhạt lắc đầu, gì nữa.

      Bằng trực giác, Bình Phàm cảm thấy Doãn Việt và cha mẹ của có chút vấn đề, nhưng nếu , cũng nên hỏi nữa.

      Dường như cảm giác thấy khí có chút thích hợp, Doãn Việt chủ động thay đổi đề tài: "Vừa rồi mẹ nhắc đến chuyện kết hôn."

      "Đừng để trong lòng, cũng biết thế hệ mẹ của em là như vậy, chỉ mong con có thể rồi kết hôn, là tâm chung." Bình Phàm sợ Doãn Việt hiểu lầm cho rằng mình có ý bức hôn, vội vàng giải thích.

      "Chuyện của chúng ta, tại sao có thể để trong lòng?" Doãn Việt nhợt nhạt cười, cười đến tim Bình Phàm đập mãnh liệt.

      Gì kia, Doãn Việt mặt than bây giờ có phải là muốn cái mạng già của mình hay , cười nữa trái tim này sợ là chịu nổi a! ! !

      an toàn của trái tim đáng thương nhà mình, Bình Phàm quyết định chuyển hướng đề tài: "Đúng rồi, em cứ quên hỏi, lúc trước là bạn bè họ hàng nào của giới thiệu với em vậy?"

      "Là mẹ của đồng nghiệp."

      Doãn Việt trả lời làm cho nội tâm Bình Phàm có chút rung động. Nếu là họ hàng tốt, có nghĩa là chuyện qua lại với Doãn Việt, người nhà của biết. Nhưng hết lần này tới lần khác lại là mẹ đồng nghiệp, chừng người nhà Doãn Việt còn chưa biết chuyện gặp gỡ.

      Nhưng chuyện này thể trực tiếp hỏi thẳng, chỉ có thể quanh co lòng vòng: "À, vậy, dì đó có quen biết gì với cha mẹ ?"

      Nếu là người quen, cũng có thể an lòng chút, dù sao cũng tìm người hợp với điều kiện của cha mẹ .

      thấp thỏm chờ đợi câu trả lời, Doãn Việt vươn tay, nhàng vỗ về cánh tay Bình Phàm.

      "Đừng lo, tin ."

      cần , cái gì cũng biết.

      Thấp thỏm trong nội tâm Bình Phàm từ từ biến mất, chỉ vì những lời này của , hơn nữa là vì người.

      Người này là người đàn ông chọn.

      Lẩu phả mùi thơm vào mặt, vì có khói dầu nên có chút khó chịu. Doãn Việt ở đối diện tiếp tục mở miệng: "Tuần sau phải tập huấn ở ngoài, năm ngày về, chờ ."

      Bình Phàm bật cười: "Em có thể nơi nào, đương nhiên là ở chỗ này chờ ."

      "Chủ yếu là... có vết xe đổ, thể phòng." Doãn Việt rũ mắt, nhưng lời này liền tạo áp lực cho Bình Phàm.

      Doãn Việt sai, mấy lần trước bởi vì công tác chẳng hạn, Bình Phàm đúng là có sinh ra dị tâm.

      Xấu hổ a xấu hổ, Bình Phàm cúi đầu nhai cơm.

      "Có thể đồng ý ?" Giọng Doãn Việt vang lên đỉnh đầu .

      đến lúc bày tỏ thái độ, Bình Phàm hề né tránh nữa, đặt chén cơm xuống, lấy ánh mắt thành khính của thiếu niên tiền phong khi tuyên thệ nhìn Doãn Việt: "Em nhất định , như thế nào cũng ."

      Bạn học Doãn Việt sờ sờ tóc , hài lòng.

      Cuộc sống hạnh phúc ngắn ngủi, vài ngày sau, Doãn Việt rời .

      Nhưng mà lần này giống, hai người có hẹn ước, mỗi đêm đều gọi điện thoại, rất an tâm.

      đương quả nhiên là linh đan diệu dược, tâm tình vui vẻ. Buổi sáng thức dậy tinh thần cũng sảng khoái, nhàn rỗi có chuyện gì làm nghe nhạc a a cười khúc khích, làm cho hiệu trưởng sợ hãi nghĩ rằng bị dị ứng độc dược ăn mòn lên tới não bộ thần kinh rồi.

      Nhạc đệm duy nhất là do Đổng Tiểu Dưa đưa đến. Người này thế mà lại ở trong giờ học hướng về đám nhóc xấu xa chỉ vào Bình Phàm rồi vỗ lồng ngực mập mạp : Đây là bạn của cậu đẹp trai nhà tớ, người quen, sau này tớ có thể cần ngủ trưa nữa, ăn bánh bích quy nha. Đám nhóc xấu xa nghe được hâm mộ vô cùng, Bình Phàm nghe được lại buồn bực dứt.

      Có cái loại cửa sau như Đổng Tiểu Dưa này, Bình Phàm cảm thấy áp lực rất lớn.

      Nhưng tổng thể mà , vẫn tệ, gần đây trời lạnh, tan làm rồi Bình Phàm liền về nhà rửa mặt nằm giường, đến hẹn lại lên chờ điện thoại Doãn Việt.

      Khoảng 9 giờ gọi tới, cũng có đặc biệt gì, chỉ hỏi câu "Ăn cơm chưa?"

      Sau đó liền câu có câu tán gẫu, thậm chí có khi nhất thời có gì để , Bình Phàm cảm thấy trầm mặc tốt lắm, muốn tắt máy. Doãn Việt lại đồng ý: "Em , muốn nghe giọng của em chút."

      Bình Phàm có chút ngượng ngùng: "Em có gì hay để cả."

      "Vậy cứ cầm lấy điện thoại, có thể nghe tiếng thở của em cũng tốt." Doãn Việt cầu như vậy.

      Cho nên, hai người cứ cầm lấy điện thoại, cái gì cũng , loáng thoáng nghe được tiếng hít thở của đối phương, mỗi cái, liền có thể ấm áp đến trong lòng.

      Hạnh phúc bình thản mà nồng đậm.

      Mà biến cố luôn lơ đãng xảy ra trong tình huống như vậy.

      Ngày thứ ba sau khi Doãn Việt rời , Bình Phàm thấy vị khách mời mà đến.

      Mẹ Doãn Việt.

      người trang điểm đúng mức, rất có quý khí của phụ nữ trung niên, bộ dáng cần phải , dù sao cũng là mẹ Doãn Việt.

      Mẹ Doãn Việt được tài xế lái xe đưa đến cửa nhà trẻ, chờ Bình Phàm tan làm. Đầu tiên khi nhìn thấy Bình Phàm, mẹ Doãn Việt cười. Nhưng Bình Phàm cảm giác được, nụ cười kia có chút nhiệt độ nào.

      "Tiểu Mộ đúng ? Dì là mẹ Doãn Việt." Bà ấy giới thiệu mình như vậy.

      Bình Phàm có làm sao cũng nghĩ ra được tình huống như vậy, sửng sốt hồi lâu mới thốt ra tiếng "Chào dì."

      "Chúng ta lên xe rồi chuyện." Mẹ Doãn Việt tự mình mở cửa xe.

      Bình Phàm há có thể từ chối, xem như là có cảm giác thấy có gì đó đúng, nhưng vẫn chỉ có thể kiên trì lên xe.

      Xe lập tức chạy , mẹ Doãn Việt cười nhàn nhạt, chút nhàn thoại râu ria.

      Nhìn kỹ, thần thái của bà có năm sáu phần giống Doãn Việt.

      Chẳng qua, Bình Phàm cảm thấy, Doãn Việt trong nóng ngoài lạnh, mà mẹ của , là ngoài nóng trong lạnh.

      "Tiểu Mộ làm hai năm rồi sao." Mẹ Doãn Việt dường như lơ đãng hỏi.

      Bình Phàm ngốc, nghe ra được những lời này đơn giản —— Mẹ Doãn Việt tìm hiểu ràng tất cả mọi chuyện của .

      Coi như là trong lòng nhắc nhở bản thân vô số lần cẩn thận đề phòng, nhưng là trình độ thịt cá, có cách nào tưởng tượng được.

      "Nghe , cháu cùng tiểu Việt là do người khác giới thiệu. Đứa này, những chuyện như thế mà cho chúng ta biết, vài ngày trước họ của nó mới cho dì biết đấy." Cho dù mẹ Doãn Việt có ngồi, lưng cũng ưỡn rất rất thẳng.

      Bình Phàm thừa nhận như vậy rất cao nhã, nhưng lại vẫn thể xua đuổi cảm giác xa cách.

      Quả nhiên, nhà Doãn Việt từ trước tới giờ biết tới tồn tại của .

      "Tiểu Việt luôn rất nghe lời, là niềm kiêu hãnh của dì và cha nó, từ lúc tiểu học cần chúng ta lo lắng, rất hiếu thuận. Chẳng qua, hai năm trước khi tốt nghiệp, cha nó nhờ mối quan hệ, hy vọng có thể điều nó đến Bắc Kinh. ngờ vì vậy mà chiếm mất vị trí bạn tốt của nó, hai người nháo đến trời. Vốn điều này cũng có gì, nhưng xấu ở chỗ, người bạn kia lại Vân Nam, trong lúc thi hành nhiệm vụ mất tích. Tiểu Việt rất tự trách, cãi nhau ầm ĩ hồi với cha nó. Hai người tính tình ai cũng bướng bỉnh, cứ như vậy, chịu chuyện với nhau nữa."

      Chuyện này, trước kia Bình Phàm có nghe Doãn Việt . Chẳng qua nghĩ là, Doãn Việt và cha của lại căng thẳng như vậy.

      "Nhưng mà, dù sao cũng là máu mủ tình thâm, hai người ai cũng quan tâm lẫn nhau, thường xuyên nhờ dì tìm hiểu tình huống của đối phương." Mẹ Doãn Việt cười khổ thở dài, tiếp: " ra trong mắt của dì, cha nó làm sai, người nào muốn để con mình thành tài? Tiểu Mộ, cháu cũng nên biết chút tình huống của nhà chúng ta. Mặc dù là rất giàu sang, nhưng ít nhất tiểu Việt cũng có thể có công việc xứng với gia thế nhà chúng ta, sau này, cũng dễ tìm..."

      Mẹ Doãn Việt dừng lại, nữa.

      sao, bởi vì Bình Phàm biết bà ấy muốn gì.

      Bọn họ muốn Doãn Việt tìm công việc xứng với gia thế, còn có, người vợ có gia thế xứng đôi.
      tart_trung thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 59

      có chuyện gì, có chuyện gì, Bình Phàm cảnh cáo bản thân, quản bao nước thẳm non xa, hai người muốn đến được với nhau phải gặp chút khó khăn, chỉ cần kiên định mặt dày chịu đựng qua lần này là tốt rồi.

      Dựa theo Bình Phàm suy đoán theo tâm tình của mẹ Doãn Việt kế tiếp hẳn là điều kiện để rời khỏi Doãn Việt. Bình Phàm siết chặt tay đợi, muốn nhìn xem thử chi phiếu mẹ Doãn Việt đưa đến tột cùng là năm đơn vị hay là sáu đơn vị.

      Nhưng mẹ Doãn Việt cứ như vậy ra câu đó rồi gì nữa, ngược lại lấy giọng điệu vô cùng nhiệt tình của phu nhân : "Tiểu Mộ, cháu còn chưa đến nhà chúng tôi đúng , dù sao có chuyện gì, chơi chút ."

      xong, liền tài xế đưa các về nhà.

      Nhà cha mẹ Doãn Việt là biệt thự lưng chừng núi, phong cảnh ưu mỹ cao nhã, cũng là khu nhà giàu nổi tiếng trong thành phố, hàng xóm đều phú quý.

      Mẹ Doãn Việt mang vào nhà, gian phòng theo kiểu Trung Quốc cổ điển, sàn nhà bằng gỗ, đồ trang trí bằng gỗ, nhất là những món đồ cổ kệ trong phòng khách, nhìn ra được giá trị rẻ.

      Căn phòng như thế mà đứng lên hẳn là rất thích ý, nhưng Bình Phàm cảm thấy, có lẽ là vì ở lưng chừng núi nên khí lạnh hơn so với thường ngày.

      Càng ngoài ý muốn của chính là, trong phòng khách mở sòng mạt chược, bốn vị phu nhân trung niên vội vàng xoa xoa mạt chược.

      Cho dù là kiến trúc Vạn Lý Trường Thành cũng nhãn quan bốn đường, tai nghe tám phương. Lúc hai người Bình Phàm vào, lập tức có người chào hỏi: "Mẫn Lan à, chị là chủ nhân nhà này thế mà lại bỏ chúng tôi ở đây coi sao được? Ván này xong chị phải vào, em muốn nhà vệ sinh, hôm nay xui xẻo quá, thua đến vạn, em phải nghỉ lấy hơi tái chiến."

      Lời này vừa ra, lập tức có người kháng nghị : "Ai~, tôi nghe nhà mới xây siêu thị ba tầng trong trung tâm mà, tiền tiêu sao cho hết, chút điểm này lo gì?"

      Dù có chuẩn bị tâm lý, Bình Phàm vẫn bị kinh ngạc. Chơi mạt chược có chút thôi mà phải bỏ ra số tiền ít nhất có thể gần bằng năm tiền lương của .

      đường đến cửa son rượu thịt có xương khô chết cóng, Đỗ thúc thúc quả nhiên là có tầm nhìn xa.

      Quả được mở rộng tầm mắt, mẹ Doãn Việt ngồi xuống, Bình Phàm cũng ngồi xuống ghế sa lon bên cạnh, nhưng lại có loại cảm giác .

      Dường như, chỗ này, phải là chỗ nên tới.

      Tiếp tục chuyện.

      "Đúng rồi, Mẫn Lan à, lâu rồi thấy con trai của , vẫn làm cảnh sát sao?"

      "Đúng vậy, đứa bé này, tính tình bướng bỉnh." Mẹ Doãn Việt cầm chén trà, nhàng nhấp miếng.

      "Ai nha, con nít thôi, tuổi trẻ khí thịnh, biết trời cao đất rộng, cứ cho nó ra ngoài rèn luyện cũng tốt, sau này thăng chức cũng mau. Nhưng mà nhớ lưu ý chuyện của nó, trước đó vài ngày, phu nhân Trần Quân còn tôi tìm xem có người thích hợp hay , tôi thấy rất hợp làm vợ của Doãn Việt nhà ."

      "Đại thiên kim nhà Trần Quân? phải ở nước ngoài sao?"

      "Mới du học về, tôi gặp rồi, bộ dạng rất tốt, tính cách cũng hiền hoà, điều kiện trong nhà vừa tốt, biết ai có phúc để hưởng. Ôi chao, nếu cảm thấy tệ, ngày mai tôi ."

      "Vẫn thôi, đó tốt tốt, chỉ là Doãn Việt con tôi tính tình cáu kỉnh, chừng còn đắc tội người khác." Mẹ Doãn Việt cười nhạt.

      "Ai~, những thứ này đều là muốn tốt cho nó, kết thông gia với nhà Trần Quân trong nội bộ có người quen dễ làm việc hơn, sau này công việc của tiểu Việt nhà , còn có lão Doãn nữa, khẳng định dễ dàng hơn nhiều."

      "Tiểu Việt thằng bé này, tính cách nó các chỉ biết hai, cũng nghe, biết nghĩ cái gì." Giọng mẹ Doãn Việt nhàng, nhưng lại giống như châm biếm, đâm vào trong lòng Bình Phàm, đâm đâm tê tê dại dại.

      "Những chuyện này thể theo tính tình của nó, làm sao có thể tùy ý? Mấy đứa trẻ này có chịu khổ, biết xã hội bây giờ dựa vào quan hệ thể làm được gì. Cưới có thể ra vào, còn đường làm quan có thể có nhiều giúp đỡ, còn hơn phấn đấu hai mươi năm. Các có nghe thằng nhóc nhà lão Trương kia , hai năm trước phải là nháo muốn kết hôn với bán hàng bình thường sao, làm lão Trương giận đến nỗi đoạn tuyệt quan hệ với nó. Kết quả sao, hai năm sau ở bên ngoài chịu nhiều đau khổ, hiểu được ở nhà tốt, cuối cùng vẫn nhịn đau chia tay với kia, trở lại kết hôn với người mà người nhà tuyển chọn. nhìn xem, mấy đứa trẻ này đúng là, chỉ khổ mình, còn làm trễ nãi tuổi xuân con người ta, làm bậy nha."

      Những lời đó, cũng phải chỉ , nhưng Bình Phàm lại cảm thấy sợ hết hồn hết vía.

      Bên này hồ lý hồ đồ, như rơi trong mộng, bỗng nhiên người đến cái tên.

      "Đúng rồi, hai tháng trước tôi có gặp Phương Nhan, chính là con nhà lão Phương. Mấy năm gặp, càng ngày càng trổ mã được lắm, nghe mẹ con bé nó còn chưa có bạn, Doãn Việt nhà phải quan hệ với con bé ấy rất tốt sao? Tôi nhớ trước kia tiểu Việt cùng Phương Nhan học chung khối, lúc ấy mọi người đều cho rằng bọn nó trở thành đôi. Mẫn Lan, phải cũng rất thích con bé đó sao? Dứt khoát hợp đôi luôn ."

      "Con bé đó, tôi đúng là rất thích. Nhưng chuyện này phải chờ con bé từ Singapore trở về rồi hãy ." Mẹ Doãn Việt trả lời mơ hồ.

      Dù sao chẳng qua chỉ là hồi nhàn thoại, rất nhanh trận đấu xuất thế mạt chược tốt liền hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của mọi người.

      Giữa trận tiếng động lớn, mẹ Doãn Việt ngoắt ngoắt tay, ý bảo Bình Phàm thất thần lên lầu cùng bà.

      lầu có cái sân to, phong cảnh trống trải, toàn bộ cảnh sắc thành thị đều thu hết vào mắt, đứng nơi này, rất có cảm giác bá chủ thiên hạ.

      Người ở chỗ này, cũng là người lãnh đạo của thành phố.

      Mẹ Doãn Việt dẫn Bình Phàm ngồi xuống cái ghế ngoài sân, nhìn phong cảnh dưới chân núi. Ngày đông trời tối sớm, ngọn đèn phía dưới ấm áp, giống như phù du trong mặt nước phồn hoa, lầu dưới truyền đến tiếng đánh mạt chược, vang tiếng gãy tiếng.

      .

      Bình Phàm cảm thấy, giờ phút này ngay cả Doãn Việt cũng chân .

      Tại sao lại tới đây?

      biết.

      Yên lặng trong bóng tối, mẹ Doãn Việt mở miệng: "Tiểu Mộ, cháu là người thông minh, dì muốn cái gì, cháu nên biết ."

      Bình Phàm gật đầu, đúng vậy, ý của mẹ Doãn Việt từ khi nhìn thấy bà lần đầu tiên, biết.

      "Chuyện cháu cùng tiểu Việt, dì mới biết mấy ngày trước, nghe hai người mới quen mấy tháng, tình cảm hẳn là chưa quá sâu. Ý của dì cùng cha nó..." Trong bóng tối thấy thần thái của mẹ Doãn Việt, chỉ nghe ra do dự, dừng lại: "Tiểu Mộ à, hai người vẫn nên sớm chia tay ."

      Đêm lạnh, khí hít vào trong phổi, Bình Phàm lạnh đến có chút đau.

      " ra , chúng tôi làm cha mẹ, cũng vì con mà suy nghĩ, ai muốn con mình tốt? Tiểu Việt có điểm xuất phát cao, tư chất tồi, sau này nhất định thành công, đến lúc đó những người mà nó tiếp xúc phải là những người cháu quen thuộc. Những phu nhân trong nhà ai cũng có thể ít hoặc nhiều giúp chút cho chồng, cháu sao? Còn nữa, người xưa môn đăng hộ đối, lời này sai. Tiểu Mộ, dì có ý gì khác, chẳng qua cuộc sống hoàn cảnh của cháu và tiểu Việt từ bất đồng, bây giờ có thể bởi vì tình cuồng nhiệt nên cảm thấy có gì đúng, vốn dĩ sau nếu lập gia đình, quan niệm tư tưởng sinh hoạt tập quán của hai người bất đồng, họ hàng bạn bè hai bên lui tới nhất định ít mâu thuẫn, đủ loại tăng lên, những mâu thuẫn kia phải dễ điều hòa, chẳng lẽ đến lúc đó lại tách ra, chẳng phải là hại hai người, tội gì phải thế?"

      Gió mạnh, hai cánh tay Bình Phàm ôm lấy mình, muốn có chút ấm áp.

      Chẳng qua giờ phút này ấm áp lại yếu ớt.

      "Tiểu Mộ, cháu biết, tính tình cha của nó rất bướng bỉnh, là tuyệt đối đồng ý chuyện các cháu, tình nguyện nhận tiểu Việt làm con. Cháu là đứa bé tốt, vừa biết điều vừa hiếu thuận, chúng ta muốn tổn thương cháu, cháu cũng muốn nhìn tiểu Việt vì cháu mà có nhà để về. gạt cháu, dì và cha của nó chọn người thích hợp, những lời vừa rồi cháu cũng nghe thấy, cái kia Phương Nhan, dì nghĩ cháu cũng biết, gia thế nhà con bé đó cũng tương đương với tiểu Việt, cha mẹ hai bên có ý định tác hợp cho chúng nó thành đôi từ rất lâu rồi, tình cảm của bọn nó tồi. Ban đầu nếu xảy ra chuyện kia, khiến cho tiểu Việt rời nhà, dì nghĩ bọn nó hẳn là sớm ở chung chỗ."

      Bình Phàm cắn môi.

      Cái tên kia, lần nữa xuất trong cuộc sống của .

      Phương Nhan.

      "Dì đây cũng là người từng trải, hiểu chuyện tình cảm, nhất thời muốn dứt cũng dứt được. Dì hy vọng cháu về nhà nhân dịp mấy ngày này suy nghĩ cho tốt chút. Dĩ nhiên, nếu các cháu vẫn cố chấp ở chung chỗ chúng ta cũng thể mạnh mẽ tách các cháu ra. Chẳng qua là vạch mặt nhau như vậy, tổn thương tâm mọi người, tình cảm như vậy, chẳng phải rất ích kỷ sao? Cần gì chứ?"

      "Dì, cháu suy nghĩ kỹ." Bình Phàm biết mình nhất định phải , bởi vì sợ mình mà nghe tiếp nữa, tâm tình hỏng mất.

      muốn thất lễ trước mặt mẹ Doãn Việt.

      Mẹ Doãn Việt vô cùng biết thời thế, chuyển biến tốt liền nhận, thêm gì nữa, lập tức đưa giấy thông hành cho Bình Phàm về nhà.

      Từ xe bước xuống, nhìn thấy cảnh vật quen thuộc chung quanh, thần trí Bình Phàm mới xem như có chút trở lại.

      Mẹ Doãn Việt những lời quá đáng, nhưng bên trong Bình Phàm bắt đầu co rút.

      Cho tới nay, và Doãn Việt ràng là chênh lệch. Từ chênh lệch, chẳng qua khoảng cách đó chỉ mơ hồ, xác thực, cũng mang tới cảm xúc quá lớn cho . Nhưng hôm nay mới biết, cũng làm cho khoảng cách chênh lệch đó ràng bày ra ngay trước mặt.

      Phảng phất, Doãn Việt và mình, cách xa rất nhiều.

      Nghĩ đến quá mức nhập thần, điện thoại trong túi quần vang lên hồi mới kịp phản ứng.

      Doãn Việt.

      Bình Phàm nhận máy, bên kia truyền đến giọng hơi trầm thấp nhưng từ tính đến hoa lệ của Doãn Việt: " làm gì đó?"

      Giọng là ma lực, làm lỗ mũi Bình Phàm đau xót, nước mắt lạch tạch lạch tạch rơi xuống mặt đất, từng giọt lớn từng giọt lớn, giống như cần tiền.

      Bên kia im lặng, nghe thấy hồi . Doãn Việt cảm thấy có gì đó đúng: "Sao vậy? Có phải xảy ra chuyện gì rồi hay ?"

      " có." Bình Phàm lắc đầu, động động như vậy, nước mắt càng rơi nhiều hơn .

      "Em khóc?" Doãn Việt nghe ra khác thường.

      ", trưa hôm nay ngủ, bị lạnh." Bình Phàm dùng lời dối ứng đối.

      "Nghiêm trọng ?" Doãn Việt những lời quan tâm buồn nôn, nhưng trong giọng chứa ân cần so với ai cũng nhiều.

      " sao, uống thuốc, ngủ chút là khỏe." Tiếp tục dối.

      "Nghỉ ngơi cho tốt." Doãn Việt dặn dò.

      "Ừ, biết rồi, thuốc có tác dụng rồi, em ngủ trước." Bình Phàm sợ mình nhịn được khóc lên, vội vàng gặp lại sau.

      Nhưng trong nháy mắt cúp điện thoại, cái loa bên kia truyền đến tiếng Doãn Việt.

      "Bình Phàm, rất nhớ em."
      tart_trung thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 60

      rất nhớ em.

      Chẳng qua chỉ đơn giản bốn chữ, nhưng lại mềm mại giống như nước suối, mang theo mùi thơm ngát, chảy vào đáy lòng Bình Phàm, làm trái tim mới vừa đóng băng của từ từ hòa tan.

      Doãn Việt, ở ngoài ngàn dặm, vẫn nhớ đến như cũ.

      Đầu đường đêm đông, khí lạnh, người đường thưa thớt, nhiệt khí duy nhất chính là từ mấy gian hàng đồ nướng ven đường, nhưng mùi hương thức ăn ấm nóng lại càng làm cái lạnh ra ràng hơn.

      Mà giờ khắc này, cả người Bình Phàm giống như được hơi ấm bao quanh, rét lạnh thể nhập vào quần áo của .

      Bởi vì, trong nội tâm đầy áp hình ảnh người kia.

      Chỉ cần còn ở đây, nguyện ý lấy toàn bộ dũng khí chống lại, đợi chờ.

      Nếu là dĩ vãng, chịu đựng khó khăn lớn như vậy, Bình Phàm nhất định núp trong vỏ, vĩnh viễn ra.

      Nhưng lần này, lựa chọn tin tưởng Doãn Việt. đồng ý chờ , cố gắng hết sức thực lời hứa này.

      Chủ ý quyết, khẩu hiệu cố gắng cũng hô, nhưng cuối cùng vẫn là thanh niên chưa trải qua đại gì, gặp phải cái loại hí kịch này phải tìm người thương lượng.

      khi thế, đây chính là lúc bạn thân phát huy tác dụng.

      Nếu há miệng mắc quai, lúc này Bình Phàm vọt tới bên quán nướng, mua củ sen, đậu phụng, canh cải trắng, đậu phụ khô, thịt dê, thịt bò, thịt gà, chân giò hun khói vân vân, hộp đồ nướng lớn, vung hai chân, chạy nhanh đến nhà Mộc Mộc.

      Vừa ăn đồ nướng vừa uống nước trái cây nghe xong Bình Phàm kể , Mộc Mộc đưa ra chủ ý.

      " bỏ, đánh chết cũng bỏ, việc gì bỏ con nhà bọn họ, đừng có mà lấy cái loại thiên tử ép chư hầu ra, dù sao Doãn Việt cũng là người thừa kế duy nhất, sau này hai người bọn họ còn phải lạy lục nữa kìa, tài sản đó khi đó còn phải là của cậu sao?"

      Bình Phàm tỏ vẻ mình vẫn nghĩ tới mặt này.

      Mộc Mộc hỏi thăm: "Vậy cậu nghĩ cái gì?"

      Bình Phàm thừa nhận mình rất hài hòa, tạm thời nghĩ đến chính là thân thể Doãn Việt.

      "Dù sao cậu thể cứ rút lui như vậy, phải xem thái độ Doãn Việt nhà cậu trước . Bây giờ chính là cơ hội khảo nghiệm , người đàn ông nếu ngay lúc này đứng ra, chỉa vào áp lực gia đình, lấy thân bảo vệ người con mình , tớ đây thừa nhận là người trong nhà, còn ngược lại, hãy đợi đấy." Mộc Mộc quả là người cá tính.

      "Tớ tính đợi ấy trở về rồi cho ấy biết, nên làm chậm trễ công việc của ấy." Bình Phàm giải bày ý định của mình.

      Mộc Mộc "Chậc chậc chậc" ba cái: " thể tin được, vì sao tớ lại có thể làm bạn với loại con hiền lành rối tinh rối mù như cậu."

      Bình Phàm phản ứng chậm, còn cố gắng lặp lại lời này xem thử rốt cuộc là khen hay chê có người gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ .

      "Tôi cũng tin được người như Mộ tiểu thư làm sao có thể làm bạn với loại người chút đức hạnh của con Trung Quốc truyền thống như em."

      Người chính là Trang thập tam công tử mới từ phòng tắm ra.

      Mộc Mộc và Trang thập tam ở chung, mới đầu Bình Phàm tiến vào kinh ngạc đến mức cằm rớt xuống suýt chạm đất, cho nên giờ phút này đối với lên sân của bớt kinh ngạc.

      Giữa Mộc Mộc và Trang thập tam có xảy ra chuyện gì thuần khiết, sở dĩ ở trong nhà Mộc Mộc chỉ là vì trả nợ.

      Nghe Mộc Mộc , vì bực Trang thập tam vũ nhục mình nên cứ cách mấy ngày lại chạy tới tiệm của bới móc, kết quả cẩn thận, làm rơi cái bình hoa lỗi thời trong tiệm, mấy vạn, coi như có lột da Mộc Mộc cũng nỡ lấy tiền ra bồi thường.

      "Dù sao tiền cũng có, cùng lắm còn cái xác tôi đây." Lúc ấy Mộc Mộc như thế.

      Nhân viên trong tiệm của Trang thập tam nghe được, có trứng đau trứng, có trứng cũng sinh ra trứng để đau.

      Trang thập tam cần Mộc Mộc bồi xác, chẳng qua muốn tới nhà ở nhờ tháng. Nguyên nhân là vì mẹ Trang thập tam đem đám họ hàng tới nhà ở, quá mức ồn ào, quen, muốn tìm phòng khác ở nhưng trong thời gian ngắn tìm được, chỉ có thể uất ức đến nhà Mộc Mộc ở.

      nam quả nữ, nam đẹp nữ tươi, chỗ phòng, hoóc-môn phát sinh dài dài, Bình Phàm tin bọn họ còn thuần khiết.

      Mới vừa vào cửa, Bình Phàm liền len lén hỏi: "Các cậu xảy ra chuyện gì sao?"

      Mộc Mộc cắn răng, cằm căng thẳng, hàm răng "Kẽo kẹt kẽo kẹt kẽo kẹt" vang lên, lâu sau mới từ trong phổi nghẹn ra câu: "Cậu cho rằng tớ muốn sao!"

      Nhìn thần thái nghẹn nhẫn, hiển nhiên làm tiểu sói cái vội vàng.

      Cũng có thể nhìn ra hàm ý sâu xa của lời cua đồng bên trong có thịt này, Bình Phàm cảm nhận sâu sắc thấy tư tưởng của mình phải là thuần khiết.

      Theo Doãn Việt, tụt dốc a! ! !

      Trở về vấn đề chính, Trang thập tam từ phòng tắm bước ra mặc bộ đồ ngủ bằng lựa mỏng màu trắng kiểu cổ trang, nhìn qua dáng người cao gầy, rất có cốt cách thần tiên, cảm giác xuất trần. Càng như vậy lại càng dính bụi bặm, càng làm cho người ta sinh ra ý muốn phàm tục giày xéo phen.

      Dụ giỗ nhà sư.

      Bình Phàm nghĩ, đoán chừng Mộc Mộc thèm thuồng Trang thập tam này lâu rồi.

      "Nóng quá, tớ tắm, Bình Phàm, cậu chờ." Mộc Mộc xong, cầm lấy bộ đồ ngủ như đội viên cứu hỏa phòng cháy chữa cháy vọt vào phòng tắm.

      Giữa mùa đông mà la nóng?

      Nhìn phòng tắm khóa chặt cửa chút, nhìn nhìn lại Trang thập tam làm cho lòng người ngứa ngáy kia, Bình Phàm hiểu .

      Mộc Mộc à, cậu vì chút của rẻ mà chọc vào loại người như thế nào vậy?

      Trang thập tam ngồi xuống ghế sa lon, cầm lấy quyển Kinh Dịch nghiên cứu, dù sao cũng có chuyện gì, vậy hàn huyên chút.

      Bình Phàm hỏi, Trang công tử biết xem bói à?

      Vẻ mặt Trang thập tam nhàn nhạt, khiêm tốn , có biết hai.

      Bình Phàm nhiệt tình thương mê tín phong kiến, vội vàng nhờ Trang thập tam coi giúp quẻ.

      Trang thập tam cũng từ chối, lấy ra sáu đồng tiền cho Bình Phàm tung. Kinh Dịch... Bình Phàm chữ cũng biết, chỉ có thể làm theo, kết quả khi làm xong, chỉ thấy Trang thập tam ở bên kia tính toán, lâu lắm, kết quả liền có.

      Sang năm có kiếp.

      Bình Phàm nhất thời giật mình cái, lại giống Trần bán tiên.

      Chẳng lẽ, cái kiếp này có ?

      Vội hỏi: "Kiếp này có thể qua hay ?"

      Đáp án dĩ nhiên là: "Cái đó phải tùy vận may của mỗi người, nếu qua, sau này chính là đại thuận, nếu qua..."

      " qua thế nào?" Bình Phàm khẩn trương đến tim cũng xuất mồ hôi.

      "Nếu qua..." Trang thập tam đưa tay đặt lên vai Bình Phàm, ánh mắt lạnh nhạt: "Tôi đề cử công ty vận chuyển linh cửu cho ."

      Bình Phàm vì mình mà mặc niệm, cả trái tim, lạnh ngắt: mẹ Doãn Việt cũng cần vất vả, ông trời giúp bà thu .

      Nghĩ đến sang năm có thể nghỉ cơm, Bình Phàm hít sâu cái —— mở miệng đem mấy thứ đồ nướng còn dư lại giải quyết hết.

      Sang năm đồ nướng biết có còn được ăn nữa .

      Vừa ăn, vừa cùng Trang thập tam tán gẫu.

      "Đàn ông vì mà đối nghịch với cha mẹ sao?" Trang thập tam dù sao cũng là đồng chí nam, có tính đại biểu.

      "Có chút biết, có chút biết." cũng tương đương với chưa .

      Người này phải loài người, người này phải loài người, Bình Phàm an ủi mình, chuẩn bị tiếp tục rong chơi trong biển đồ nướng Trang thập tam mở miệng: " ra Mộc Mộc sai, nếu như người đàn ông vì gia đình phản đối mà buông tay , chuyện này đối với hai người mà cũng xem như loại giải thoát, có gì đáng lưu luyến."

      Quả , cái này có lý.

      ra , trong nội tâm Bình Phàm, dường như lo lắng Doãn Việt buông tay mình.

      Chẳng biết tại sao, ngay cả như vậy cũng chắc chắn.

      muốn tiếp tục hàn huyên với Trang thập tam, cửa phòng tắm mở ra. Bình Phàm lơ đãng nhìn chút, liền bị khiếp sợ đến mức trực tiếp từ ghế salon ngã xuống đất —— Mộc Mộc mặc thân nội y sexy màu đen ra.

      ra chưa tính, còn trực tiếp đứng ngay trước mặt Trang thập tam, hai tay chống nạnh, trong mắt toát ra tia sáng xanh xanh của tiểu sói cái.

      Mà Trang thập tam cũng ngẩng đầu, nhìn ấy, vẻ mặt lạnh nhạt, chẳng qua là, trong mắt cũng có chút biến hóa.

      Gì kia, khí là chứa nồng đậm hương vị chữ cái thứ tám trong bảng chữ cái tiếng a! ! !(H)

      Bình Phàm kịp lời từ biệt, trực tiếp xách giầy xông ra ngoài.

      Hai vị đại thần đối chiến, chỉ là con tôm , vẫn nên tránh càng xa càng tốt.
      tart_trung thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :