1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đi Xem Mắt - Tát Không Không (73 chương + PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 21

      Nước biển ào ạt đánh tới đỉnh núi Himalaya, Lạt Ma gõ chuông đỉnh núi kia còn thấy tung tích, hình ảnh rất chân thực làm cho tim người ta đập nhanh, hấp dẫn toàn bộ ánh mắt người xem.

      Nhưng chút Bình Phàm cũng xem vào mắt, trong đầu đều là hành động quái dị của Doãn Việt.

      Hơn hai mươi năm, cho tới bây giờ cuộc sống của Bình Phàm có chút gợn sóng nào, quả thực giống như cái gương soi trong phòng vệ sinh nhà , chưa từng nghĩ gặp được tình tiết rung động lòng người trong mấy bộ phim thần tượng. Nhưng mà, tuần gặp Doãn Việt này, Bình Phàm có cảm giác mình giống như ngồi cáp treo, "Vút" tiếng tới, "Vù" tiếng lui.

      Khó lường, trái tim cũng bắt đầu đưa ra ý kiến.

      Trước kia tạm thời đề cập tới, chỉ hôm nay, Doãn Việt làm nhiều chuyện mờ ám như vậy tuyệt đối thể đơn giản là vì cọ bữa cơm cọ buổi xem phim.

      Chẳng lẽ, ... xem là đối tượng? ? ?

      Nghĩ tới đây, khuôn mặt bé của Bình Phàm lập tức rực cháy.

      Ai nha nha, hạnh phúc tới quá đột ngột, căn bản chịu được a! ! !

      Bình Phàm cũng là con , cũng có nho hư vinh, có thể được nhân vật như Doãn Việt coi trọng, thể phủ nhận trong lòng rất vui vẻ.

      Chẳng qua là... Bình Phàm bấm thịt trong lòng bàn tay của mình, cái kia có câu như vầy, nếu như có chuyện tốt giống , vậy hơn nửa là .

      Bình Phàm làm cho mình nhanh chóng tỉnh táo lại —— coi như Doãn Việt nghĩ như nghĩ, vậy điểm xuất phát của là vì cái gì?

      phải Bình Phàm đa nghi, nếu Doãn Việt là người mới quen gần đây có lẽ đem giày thủy tinh của bé lọ lem mang vào chân mình, vô cùng tự tin nhìn trúng vài chỗ giống người người .

      Nhưng mà, với Doãn Việt sớm quen biết mấy trăm năm trước, nếu như muốn phát sinh chuyện gì sớm xảy ra, tại sao phải chờ cho tới bây giờ?

      Liên hệ với kết luận , trong đầu Bình Phàm có chút nhớ lại lúc mới quen.

      Thời cấp ba khi đó giống như bây giờ, lúc ấy phong cách mốt nhất hẳn là những nam nữ thanh thiếu niên phản nghịch hoặc là xuất chúng. Mà Bình Phàm lại là loại người đứng giữa, căn bản giống như bị tầng bụi bịt kín, phải phủi rất nhiều tầng mới có thể nhìn diện mạo, thị trường rất có hạn.

      Song sau này làm, tất cả mọi người trưởng thành, suy nghĩ bắt đầu thống nhất với bậc cha chú. Trong quá trình xem mắt, nam nữ thanh thiếu niên phản nghịch phải là thành phần có thể lập gia thất, trực tiếp bị pass. Mà cái loại bình thường như Bình Phàm viết trán mấy chữ to đùng "Tôi muốn kết hôn" có đầy thị trường.

      Xem mắt là vì kết hôn, phải là vì thương, rất nhiều đàn ông trải nhiều sóng gió, rửa tay gác kiếm, muốn tìm loại con ôn nhu hiền lành có công việc có thể vì bọn họ làm việc nhà sinh con như Bình Phàm.

      cần , chỉ là cần thích hợp, chỉ cần phù hợp với cầu của cha mẹ xã hội có thể qua lại, hơn.

      Về phần tình cảm, có lẽ ba năm năm sau, sau khi sinh đứa con trai hoặc con , vật lộn trong đống sinh hoạt bề bộn, có thể nuôi dưỡng chút ít cũng chưa biết chừng.

      Đúng vậy, có lẽ thứ Doãn Việt muốn tìm chính là hiền thê lương mẫu, bất kỳ nào phù hợp với điều kiện đều có thể. Chẳng qua Bình Phàm tương đối may mắn gặp được.

      Nghĩ tới đây, tim Bình Phàm giống như có gì đó đè ép, chua chát, bởi vì chính mình, bởi vì Doãn Việt, hơn nữa bởi vì chút thực tế.

      Đến cuối cùng, có phải cúi đầu trước thực tế ?

      Bên cạnh lục tục có động tĩnh, Bình Phàm hơi ngẩng đầu, lúc này mới phát phim kết thúc.

      Thời gian hoạt động tâm lý này khỏi cũng quá dài , kéo dài hơn giờ, Bình Phàm bái phục mình.

      chút hình ảnh trong phim cũng chẳng xem vào, chỉ tiếc 55 đồng tiền của tiểu Quang nam chính thôi.
      tart_trung thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 22

      Ra khỏi rạp chiếu phim, rộng rãi sáng sủa, khí trong nháy mắt cũng mát mẻ hơn rất nhiều.

      Đương nhiên chẳng thấy tung tích tiểu Quang nam chính đâu, lấy điện thoại di động ra nhìn cái, chết rồi, hơn mười cuộc gọi nhỡ, đều là của giáo Lưu.

      Bình Phàm sốt sắng điện lại, dựa theo tính tình của giáo Lưu lập tức hỏi: " giáo Mộ à, người em họ kia của cuối cùng là ai hả? Có là cha của cũng rãnh rỗi đến vậy, còn tới quản xem mắt? Hơn nữa, phẩm chất người tôi giới thiệu tuyệt đối bảo đảm, cần mang theo người nhà làm vệ sĩ đâu."

      Bình Phàm luôn miệng xin lỗi, vất vả mới trấn an thành công giáo Lưu.

      "Cũng may ấn tượng của người ta với tệ, tốt lắm, mai hẹn nữa, dẫn em họ cũng được." giáo Lưu khoan hồng độ lượng, cho Bình Phàm cơ hội.

      Bình Phàm cũng chỉ có thể cảm ơn ân đức, đồng ý.

      Cúp điện thoại, Doãn Việt bên cạnh bỗng nhiên : "Em thích ta?"

      "Hả?" Bình Phàm giải thích được.

      "Nếu tại sao còn đồng ý gặp mặt ta nữa?" Doãn Việt hỏi.

      "Làm sao biết?" Bình Phàm kinh ngạc.

      " lượng điện thoại của em tương đối lớn." Doãn Việt giải thích.

      Bình Phàm mặc niệm, chức năng cường đại của điện thoại sơn trại ơi, ngươi quả nhiên vẫn có khuyết điểm a~

      "Em vẫn chưa trả lời ." Doãn Việt có ý định bỏ qua.

      "Hôm nay mới gặp lần đầu, làm sao có thể thích được?" Bình Phàm lắc đầu.

      "Vậy tại sao lại đồng ý?" Doãn Việt hỏi.

      "Bởi vì, phải khách sao nha." Bình Phàm .

      Dù sao cũng cùng chung xã hội, nhất định phải tuân thủ quy tắc kết giao.

      Ra khỏi rạp chiếu phim chính là đường dành riêng cho người bộ, đèn đuốc đô thị sáng trưng, đám người bên cạnh thờ ơ.

      "Em đồng ý qua lại với cũng vì khách sao sao?" Giọng trầm.

      Bình Phàm kinh ngạc, quay đầu.

      Giờ phút này, hai người đứng trước cửa nhà sách phong cách châu âu, thủy tinh dầy trong suốt, ánh đèn màu trắng ôn nhu ấm áp bên trong chiếu ra, ánh lên khuôn mặt tuấn lãng hơi nghiêng của Doãn Việt.

      Bình Phàm là tốt, thấy vậy liền ngây dại .

      "Là thế phải ?" Mặt nghiêng biến mất, chuyển thành chính diện, vẫn thu hút người như cũ.

      Ực tiếng, Bình Phàm nuốt nước miếng, nhưng lần này phải vì mì thịt bò, mà vì khuôn mặt.

      Trong chớp mắt, Doãn Việt có loại cảm giác được sói chú ý, nổi da gà.

      "Em cảm thấy rất kinh ngạc." Bình Phàm đói khát bỗng nhiên toát ra câu đầu đuôi.

      "Tại sao?" Doãn Việt hỏi.

      "Bởi vì, đây là lần đầu tiên 71 chữ lúc."

      "..."

      "Cộng thêm dấu ngắt câu nữa là 79 ."

      (Mấy bạn đừng có đếm lại xác nhận làm gì cho mất công, =D =D =D < như mình T.T> )

      "..."

      " thần kỳ."

      "..."

      Lúc người người bất bình như thế này, đám người bán hàng rong ôm hàng hóa như ong vỡ tổ hướng Bình Phàm vọt tới, vẻ mặt bối rối.

      Bình Phàm tránh kịp, kiếp ngã lăn quay ra đường sắp ập đến.

      Nhưng trong lòng - hối hận.

      Dù sao, theo tình trạng này, chính là thời khắc vị đại của chú Quản trong truyền thuyết a~.

      (Mình chẳng hiểu đoạn này @@)

      Song trong lúc nguy cấp, Doãn Việt hùng cứu mỹ nhân, tay kéo tới trong góc.

      Khoảng cách gần cùng tiếp xúc, hơi thở của phái nam bay tới chóp mũi, lần nữa Bình Phàm lại tốt - đỏ mặt.

      Ngẩng đầu, chống lại đôi mắt của Doãn Việt, đen sâu thâm thúy, giống như có rất nhiều lời, nhưng khóe miệng kiên nghị vẫn vĩnh viễn đóng chặt.

      Hai người rất gần, hai tay Doãn Việt nắm chặt hai cánh tay Bình Phàm, nhìn qua quả rất thân mật, hơn nữa hai mắt đối nhau, chật chật chật, mập mờ như vậy, giống như bệnh hôi nách, cuồn cuộn tỏa ra bên ngoài, cẩn thận làm ngộ thương người đường.

      ra cũng tính là người đường —— đó chính là tiểu Quang nam chính bi thảm.

      Bình Phàm vốn cho rằng về. Tiểu Quang nam chính trải qua loạt bi kịch lỗ cơm lỗ vé xem phim quyết định đắm chìm trong biển sách để chữa thương, liền đến nhà sách cho đến khi thân mỏi lưng mệt mới đứng dậy về nhà.

      Ai dè ở cửa phát cảnh ái muội này.

      Đối mặt với Bình Phàm và Doãn Việt, tiểu Quang nam chính chỉ có thể run rẩy vươn ngón tay ra ba chữ.

      "Loạn ~ luân ~ a! ! !"

      Vang như chuông đồng, trung khí mười phần, Bình Phàm bội phục, tiểu Quang huynh trổ mã tệ.
      tart_trung thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 23

      Tình cảnh trước mắt đối với Tiểu Quang nam chính mà quả thực còn kinh khủng hơn cả A Tì Địa Ngục. Bị kích thích, Tiểu Quang nam chính quay đầu, bốn chân xòe ra, cái đuôi vỗ mạnh thúc đẩy chính mình chạy như điên.

      Sau giây chạm mạch ngắn ngủi, Bình Phàm lập tức nhớ lại giáo Lưu cường đại chống sau lưng tiểu Quang nam chính bi thảm.

      Loạn luân sao cả, nhưng nếu để cho giáo già kia biết, có thể là rất bi thảm a.

      Nhất thời mồ hôi tám hột tám hột rơi xuống, áo ướt đẫm.

      người sốt ruột, vô cùng hy vọng người bên cạnh có thể đồng cảm, nghiêng đầu, méo miệng, vỗ ngực, làm ra bộ dạng tôi hiểu.

      Từ Bình Phàm chính là đứa trẻ ngoan, luôn cẩn tuân nghe lời mẹ dạy bảo, mỗi lần đến bệnh viện thăm người khác đều phải làm tư thế thân thiết tiêu chuẩn.

      Kết quả có lần bệnh viện thăm em họ ( Này là em họ chính gốc), Bình Phàm vỗ vai của , dùng cặp mắt ti hí , nổi thống khổ của em, chị hiểu.

      Em họ rất im lặng, giống như dùng cặp mắt ti hí đáp trả: chị họ à, ông đây cắt bao ~ quy ~ đầu~ nhiễm trùng nằm viện, chị có linh kiện này sao? !

      Đối mặt với Tiểu Quang nam chính cướp đường chạy như điên cùng với kết quả sau cuộc chạy như điên này, Bình Phàm rất muốn Doãn Việt đồng cảm cùng mình lo lắng.

      Nhưng Doãn Việt lần nữa khôi phục lại trạng thái:

      , tích chữ như vàng.

      Hai, tinh thần toàn bộ thõa mãn.

      Ba, bình tĩnh cộng mặt than.

      Bình Phàm bái phục.

      Bái phục xong sau, bình tĩnh chờ Doãn Việt lên tiếng: "Chúng ta ăn cơm tối thôi."

      Cái bàn cơm vừa rồi chỉ có Doãn Việt động đũa, cho nên giờ phút này bụng Bình Phàm đều khô quắt lại. Nhưng dù sao cũng là ngụy thục nữ, như vậy ý tứ cho lắm, Bình Phàm từ chối nhã nhặn.

      Song, từ chối nhã nhặn mùi thức ăn ngon bên kia đường bay tới từng trận, rất tốt, Bình Phàm vừa nuốt nước miếng.

      Lần này, ngay cả khí chất ngụy thục nữ cũng còn.

      như vậy, dứt khoát vò mẻ cho sứt luôn, Bình Phàm làm hướng dẫn viên, mang Doãn Việt thưởng thức món ăn ngon.

      quán thức ăn tự chọn ngon đặc sắc, nhưng mới được nửa đường, bụng dã no tròn trịa .

      "Món sữa hai lớp của quán này hương vị rất đặc biệt, còn có đậu phụng bên , quả thực là rất ngon." Bình Phàm nhìn thức ăn ngon trước mặt, đầu lưỡi nhịn được liếm láp môi , bộ dạng rất là hài lòng.

      Lúc này chính là lúc nhiều khách nhất, quán chật chội chịu nổi, nhưng ngay cả khi huyên náo như vậy, Doãn Việt vẫn vô cùng an tĩnh nhìn Bình Phàm, khóe miệng dường như có dấu vết hơi nhếch lên, có vẻ muốn triển khai nụ cười nhạt.

      "Đúng rồi, phía trước còn có bánh mật xào ớt, ăn rất ngon, nhưng mà ông chủ rất keo kiệt, làm có vài cái... Cái đó, có phải em nhiều lắm ?" Rốt cuộc Bình Phàm cũng ý thức được, từ lúc bắt đầu đến giờ chỉ có mình lẩm bẩm, thao thao bất tuyệt, Doãn Việt lời.

      "Chúng ta lại ăn ." Doãn Việt đứng dậy, giúp cầm món sữa hai lớp.

      Thân hình Doãn Việt cao ngất tuấn tú, vừa đứng lên, lập tức hấp dẫn toàn bộ ánh mắt, giống như trước đây, cho tới bây giờ đều là vật tỏa sáng, nhiều trẻ quăng ánh mắt ái mộ lại chỗ .

      là hạc giữa bầy gà mà, Bình Phàm khỏi cảm khái.

      Cảm khái xong mới phát có cái gì đó đúng, cẩn thận đem mình so sánh với gà mái rồi, a phi.

      Tiếp theo, Bình Phàm có phát thứ hai, vừa rồi hình như thức ăn đều là ăn, Doãn Việt chẳng qua chỉ ở bên cạnh an tĩnh nhìn.

      Tinh tế hồi tưởng lại lượng thức ăn mình vừa mới ăn xong, mặt Bình Phàm từ từ đỏ.

      Bình Phàm có rất nhiều ưu điểm, nhưng có khuyết điểm trí mạng —— lượng cơm ăn rất tốt.

      Xét về lượng thức ăn dạ dày ba người đàn ông cao to cũng so ra kém .

      Vừa rồi cùng nhau tới, lấy cũng là lấy những món thích ăn, bất tri bất giác, ít nhất ăn hơn mười suất ăn của người bình thường. Hơn nữa còn lãng phí đáng xấu hổ, đem chúng nó ăn đến rỗng cả đáy.

      Cái này, đừng là hình tượng ngụy thục nữ, coi như là hình tượng ngụy nữ cũng giống như diều dứt dây theo gió bay xa.

      Cho nên ở trước gian hàng bánh mật xào ớt, Bình Phàm thả chậm tốc độ đũa, ngược lại bắt đầu vận động mạo hiểm hạng nhất —— cùng Doãn Việt chuyện phiếm.

      "À, hôm nay tìm em là có chuyện gì?" Vấn đề này tương đối mà tương đối có vẻ an toàn.

      "Ăn cơm, rồi xem phim." Trả lời đơn giản, năm chữ thêm hai dấu câu.

      Bình Phàm hít hơi sâu, để bộ ngực của mình bình tĩnh trở lại, sau đó mới hỏi: "Tại sao lại vậy?"

      " cho là…đây là trình tự bình thường." Gian hàng xào thức ăn, khói trắng lượn lờ, nhưng khói lửa nhân gian hình như là tới gần được Doãn Việt, vẫn sạch đứng thẳng.

      Trình tự bình thường.

      Trình tự xem mắt bình thường.

      sai, quả sai, người xem mắt phóng khoáng lạc quan như Bình Phàm giơ hai tay hai chân tán thành.

      Nhưng vấn đề chính là, bình tĩnh? Mặt than? Doãn đại ca, đến tột cùng tại sao lại muốn cùng tôi theo trình tự này?

      Những lời này thể hỏi ra, bởi vì đến phiên Doãn Việt đặt câu hỏi. Câu hỏi này vẫn là câu hỏi mới lên sân vừa rồi: "Em đồng ý cùng tiếp tục tiếp xúc cũng vì khách sáo sao?"

      Vấn đề này, Bình Phàm cảm thấy có chút khó trả lời, bởi vì... căn bản có đồng ý tiếp tục tiếp xúc với nha.

      Nhưng lời này thể ra miệng, mặc dù hôm nay Doãn Việt đeo súng lục bên hông, nhưng lực uy hiếp vẫn rất lớn.

      Xấu hổ do dự châm chước hồi lâu, Bình Phàm mới : "Em cảm thấy, giữa chúng ta có rất nhiều hiểu lầm."

      Những thứ hiểu lầm này nên ra khỏi miệng, kỳ thi quy nạp đoạn văn trong môn ngữ văn lúc học tiểu học cho tới bây giờ vẫn là vấn đề nan giải mười phần nghiêm trọng đối với Bình Phàm. Cho nên rất biết điều, đem nhiệm vụ này vứt cho Doãn Việt.

      "Ừ" Doãn Việt gật đầu, ánh mắt nhìn Bình Phàm rất thâm ý: " cũng muốn hỏi, tại sao em còn có thể tiếp tục xem mắt với người khác?"

      câu , bóng da lại đẩy trở về.

      có cách nào, chỉ có thể tiếp tục , vặn vẹo góc áo, cúi đầu, cắn môi, bộc phát: "Bởi vì, em cho là, muốn cùng em tiếp tục tiếp xúc ."

      Ánh mắt Doãn Việt hơi trầm trầm chút ít: "Nguyên nhân gì khiến em nghĩ vậy?"

      tượng : "Ngày xem mắt đó, phải trước."

      Đáp án : "Đó là vì trong cục có việc."

      tượng hai: "Sau khi xem mắt cũng liên lạc với em."

      Đáp án hai: "Lúc thi hành nhiệm vụ, thể liên lạc với bên ngoài, nhắn với người tiến cử cho em biết, nhưng ấy quên mất."

      tượng ba: "Sau khi em đưa địa chỉ của Phương Nhan cho , mấy ngày sau cũng chẳng thấy bóng dáng đâu."

      Đáp án ba: "Lúc ấy xử lý vụ buôn lậu thuốc phiện, tiến hành đến lúc mấu chốt nhất, có cách nào liên lạc với bên ngoài."

      Cẩn thận nhớ lại, Bình Phàm phát ngày hôm qua báo có đăng vụ phá đường dây thuốc viện lớn nhất từ trước tới nay. ra là, bạn học Doãn là công thần trong đó nha.

      Được rồi, Bình Phàm thừa nhận mình sai rồi.

      Người ta đứng lập trường đó, chính lại cứ xoắn xuýt, quả thực chính là loại nước đảng phá hư chủ nghĩa xã hội khoa học tinh thần văn minh xây dựng .

      Gì kia, ra là tất cả đều là hiểu lầm.

      như vậy, Doãn Việt muốn cùng qua lại?

      Phát này quá đột ngột, Bình Phàm khó tiếp thu, bàng quang lại bắt đầu làm loạn.

      "Em… phòng vệ sinh chút." Tốc độ vận hành của đầu óc quá chậm, vẫn nên phóng thích nỗi buồn cái .

      Quán rất , muốn phòng vệ sinh nhất định Doãn Việt phải đứng dậy nhường đường.

      Nhưng bạn học Doãn Việt luôn luôn rất hiểu lòng người vậy mà lại như cũ bất động.

      Xi xi nương sốt ruột, ngài muốn tiền muốn gạo muốn củi phải tiếng a! ! !

      Lúc Bình Phàm gấp đến mức sắp văng nước mắt khắp nơi Doãn Việt câu thứ nhất: "Chúng ta…bây giờ xem như tiếp xúc ."

      Nhìn phòng vệ sinh gần trong gang tấc, Bình Phàm cắn môi, nặng nề gật đầu cái.

      "Như vậy, vì trách nhiệm với đối phương, tạm thời xem mắt nữa, được ?" câu thứ hai.

      Đối mặt với bàng quang sớm tối nguy cấp, Bình Phàm lau nước mắt, nặng nề gật đầu cái.

      Sau đó, Doãn Việt đứng dậy, Bình Phàm chạy như điên, nỗi buồn giải tỏa, hiệp nghị xác lập.

      Nên năm nên tháng nên ngày, bạn học Bình Phàm, tạm dừng xem mắt .
      tart_trung thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 24

      Dưới bức bách "hòa bình" của Doãn Việt, Bình Phàm bắt đầu cùng tiến vào giai đoạn tiếp xúc sau xem mắt.

      Giai đoạn này tràn đầy ái muội mập mờ, nhưng vì tình hình chiến đấu ràng nên song phương chưa thể tuyên bố với mọi người xung quanh mình có chủ.

      cách khác, đến nay Bình Phàm vẫ là nữ thanh niên độc thân.

      Nhưng so với hai mươi mấy lần xem mắt trước đây, lần xem mắt với Doãn Việt này xem như là có bước tiến bộ nhảy vọt. Đối với công cuộc xem mắt của tiểu đồng chí Bình Phàm mà , đây là điều hết sức quan trọng, rất có ý nghĩa.

      Nếu tiến vào giai đoạn tiếp xúc ắt thể thiếu hẹn hò.

      Lúc hẹn hò ắt thể thiếu ăn cơm.

      Địa điềm ăn cơm ắt thể thiếu những khu vực gần nơi Bình Phàm sống.

      Tới lúc này, Bình Phàm mới từ từ hiểu được xem mắt có nhiều chỗ xấu, dù sao thành phố như vậy, mấy quán ăn tiêu khiển cũng ít như vậy, rất có khả năng trùng lặp những chỗ hẹn xem mắt những đối tượng tiền nhiệm trước đây.

      Nếu là nơi gặp mặt những người có tâm tình tố chất tốt chút còn được, nhưng đụng phải nơi gặp loại thanh thiếu niên nhạy cảm mù quáng …cảm giác kia, thôi đừng bàn tới nữa.

      Lần đầu tiên hẹn hò, Doãn Việt chọn quán cơm Thái Quốc gần nhà . Bình Phàm vừa buồn vừa bi thảm phát nơi này là nơi xem mắt với thí sinh xuất sắc đầu tiên.

      Số thứ tự 01 trong danh sách xem mắt làm giám ngục, hình dáng tướng mạo đẹp trai, cũng xấp xỉ Doãn Việt, lớn lên mắt ra mắt mũi ra mũi miệng ra miệng. Cả đời Bình Phàm là tầm thường, lúc này bị ánh mắt làm mê loạn, hơn nữa người ta tư văn hữu lễ đủ thân sĩ khiến cho trái tim của Bình Phàm đập bùm bùm.

      Nhưng cùng nhau ăn bữa uống tách cà phê xong, tình huống thay đổi.

      "Biết ? Nếu phạm nhân ngoan, chúng ta rút dây lưng ra, đánh mạnh vào mông họ, bọn họ ói, nôn ra đống đồ đủ màu sắc." lời này, đôi mắt ti hí của cảnh ngục ca ca tư văn hữu lễ đủ thân sĩ kia trong nháy mắt trở nên mị hoặc say mê tà tứ.

      Bình Phàm kinh hãi, trình độ tương đương với tận mắt nhìn thấy mặt Dương Tiêu từ Tôn Hưng biến thành Trương Thiết Lâm vậy. [10]

      Cho nên lần nữa tiến vào nhà hàng này, cái mông của Bình Phàm như có gì đó đâm vào, ngồi yên.

      Cũng may Doãn Việt thích ăn món ăn ở Thái Quốc, sau lần đó đến nữa.

      Lần thứ hai hẹn hò, Doãn Việt chọn quán sushi cách nhà ba con đường. Bình Phàm vừa buồn vừa bi thảm phát nơi này là nơi và tuyển thủ số năm xem mắt.

      Tiểu Ngũ là nhân viên kiểm nghiệm hóa chất. Lần đầu tiên Bình Phàm nhìn thấy cảm thấy tay mình rất ngứa, vô cùng muốn sờ mặt .

      Nguyên nhân là, gương mặt Tiểu Ngũ giống như mạt chượt mà mẹ Bình Phàm thích động vào nhất, vừa trắng, vừa bằng phẳng.

      Vùng đất chính diện bằng phẳng, mặt bên nhìn mênh mông bát ngát.

      Bởi vì trải qua số đồng môn rồi, Bình Phàm cho rằng cái thói trông mặt bắt hình dong này là thói quen rất hư, vô cùng tư bản chủ nghĩa, chịu được kiểm nghiệm của khoa học chủ nghĩa xã hội. Cho nên mặc dù bề ngoài Tiểu Ngũ rất cằn cỗi, Bình Phàm vẫn hy vọng nội tâm ra vô cùng phì nhiêu.

      Nhưng ngày sau đó, người tiến cử ấp a ấp úng ra cách nhìn của Tiểu Ngũ đối với Bình Phàm.

      " này, bề ngoài quá khó nhìn, làm sao có thể xứng với tôi?"

      Bị đồng chí có khuôn mặt giống như tiền sử tai nạn ghét bỏ, Bình Phàm sa sút đến non nửa năm.

      Cho nên lúc bước vào quán sushi này, đầu Bình Phàm tự động xuất áp suất thấp.

      Cũng may Doãn Việt cũng quá món ăn Nhật Bản, sau lần đó cũng tới nữa.

      ----------

      [10] Dương Tiêu là nhân vật trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký

      Tôn Hưng : nam diễn viên Trung Quốc, đóng rất nhiều phim nhưng mình chẳng biết lấy phim nào cho mọi người dễ hình dung. Ai muốn tìm hiểu thêm tra google nhé =D

      Trương Thiết Lâm : Nam diễn viên Trung Quốc đóng vai vua Càn Long trong phim Hoàn châu cách cách
      tart_trung thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 25

      Lần thứ ba hẹn hò, chọn quán nướng con đường mới ven sông. Bình Phàm vừa buồn vừa bi thảm phát nơi này là nơi mình cùng tuyển thủ số thứ tự 14 xem mắt.

      Mười bốn là nhân viên kỹ thuật điều dược, ra có bệnh tật gì, người còn rất sai, nhưng Bình Phàm bị điện giật, lần đó xem như thất bại.

      Bất luận như thế nào, lúc Bình Phàm ngồi ở quán nướng bên sông đón gió vẫn có tư vị rất có lỗi.

      Cũng may Doãn Việt cũng hứng thú nhiều với đồ nướng, ăn nhiều lắm ít liền đề nghị rời .

      Nhưng mà dù sao cũng tới rồi, dứt khoát bộ hồi ven sông ngắm cảnh.

      Màn đêm buông xuống, mặt sông lăn tăn, bờ bên kia đèn điện chiếu rọi ở phía làm lộ ra vẻ trầm tĩnh. Tiếng sóng rầm rĩ, từng đợt từng đợt, xao động tới bờ.

      Phong cảnh rất mê người.

      Đáng tiếc đầu của Bình Phàm lại nghĩ.

      Điều này thể trách , dù sao thành phố chỉ có con đường ven sông, với lại dù sao cảnh sắc con đường ven sông duy nhất này cũng tệ lắm, dù sao nữa chính là cảnh sắc con đường ven sông duy nhất tệ lắm này miễn phí, muốn hẹn hò tiêu khiển bao nhiêu cũng được.

      Cho nên, Bình Phàm cùng thứ tự các tuyển thủ 02, 04, 15, 23 dạo qua nơi này.

      Lúc này nhớ lại, đúng là cỏ dại lan tràn, ngay cả mấy ký bột giặt cộng thêm vài cái máy giặt cũng giặt trôi được.

      tới, Bình Phàm nhìn thấy bà chủ quán bán đồ uống phía trước, hô to tiếng hỏng bét.

      đến bà chủ này, nghiệp bát quái rất mạnh mẽ. Chẳng qua Bình Phàm cùng 02 dạo mua cho bà chai nước, cùng 15 dạo vì nguyên nhân khách quan thể mua cho bà chai nước ( muốn biết tình hình cụ thể tỉ mỉ xin quay lại chương hai). Cứ như vậy hai lần, bà chủ đem Bình Phàm nhớ kỹ. Cho nên khi cùng 05 và 23 dạo qua chỗ này, bà mở cái miệng khô quắt ra, lộ hàm răng hở lơ lỏng, đôi mắt xem xét 23 đến khi phát run, sau đó cười hê hê, nhìn Bình Phàm : "Cháu , thằng nhóc này có tiền đồ bằng thằng nhóc trước đâu."

      Những lời này trực tiếp dẫn đến 23 cho Bình Phàm là ngốc nghếch, từ đó hoàn toàn có chút tin tức nào.

      Lần này chịu nổi bà chủ giằng co, Bình Phàm kịp phản ứng lại, lập tức lôi kéo Doãn Việt chuyển hướng rời .

      Vẫn như trước thể tránh thoát đôi mắt bén nhọn của bà chủ.

      Bà lập tức vươn tay, chỉ vào Bình Phàm, mở cái miệng hoa cúc ra cười, vui vẻ hớn hở : "Cháu , lại đổi người a?"

      Bình Phàm vô cùng hy vọng giờ phút này ông trời có thể dáng đòn sét xuống, phải đánh vào bà chủ, mà đánh vào .

      Bể khổ vô bờ bến, hối cải muộn màng, dứt khoát mua hai chai Vương lão may mắn của bà chủ —— dập lửa.

      Tiếp tục về phía trước, Bình Phàm uống hớp Vương lão may mắn, mắt nhìn hai chân, lời nào, hai gò má hồng như màu thận heo.

      Quá bừa bãi, quá bừa bãi.

      Phong cảnh như cũ tệ lắm, gió sông mát mẻ, nhưng tâm tình Bình Phàm lần này rất xứng với cảnh đẹp .

      " ra em cần để ý." Doãn Việt bỗng nhiên .

      Bình Phàm lấy dũng khí ngẩng đầu, nhìn về phía Doãn Việt, đôi con ngươi màu đen kia phảng phất hiểu hết thảy thế gian.

      Trong đầu ánh chớp chợt lóe, chớp mắt Bình Phàm hiểu được.

      Mỗi lần Doãn Việt đều thấy lúng túng của , cho nên mới dẫn tới những….quán kia nữa.

      ra là….như thế.

      Nhưng vừa nghĩ như vậy, lại càng thêm lúng túng.

      Gió sông thổi hơi lớn, đêm cuối thu, lạnh lẻo như con rắn chui vào cổ áo, đem xương đông lạnh cứng ngắc, Bình Phàm nhịn được rùng mình cái.

      giây sau, cái áo khoác khoác lên người Bình Phàm, ấm áp lập tức ùa đến.

      Bình Phàm ngẩng đầu, chuẩn bị hướng Doãn Việt tiếng cám ơn đôi môi bị mảnh mềm mại bao trùm.

      Chớp chớp mắt, Bình Phàm nhìn khuôn mặt Doãn Việt gần trong gang tấc. Sống mũi rất cao, rất rất…chống lên mặt của , đầu mũi khô ráo sạch , có loại hoa lệ cứng rắn.

      Mà môi của , mềm mại giống môi của , trơn trợt non mềm, chạm vào rất thoải mái.

      Nhưng, tình huống bây giờ hình như là….Doãn Việt. hôn..

      Lúc đầu Bình Phàm còn bị trống rỗng vây quanh, Doãn Việt ra nguyên nhân làm như vậy.

      "Trí nhớ có thể bao trùm, sau này, con đường này, em chỉ cần nhớ tới chúng ta."
      tart_trung thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :