1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (Quân Nhân) (Full Đã có ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 57: Cánh gà.
      Editor: Băng

      lời vừa ra này, tiếng khóc ngẹn ngào của mẹ Diệp và ba Diệp bỗng ngưng bặt, giống như bị người nào đó bóp cổ, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn chằm chằm Diệp Khung, nghi ngờ lỗ tai của mình có vấn đề.

      “Chú...Chú và dì đừng nhìn tôi như vậy.” Diệp Khung hơi mím môi, xoắn vạt áo “Coi như các người cầu xin tôi...tôi cũng cần các người nuôi Chi Chi.”

      Kỷ Lãng đứng bên giựt giựt khóe miệng, biết Diệp Khung lại dám lớn mật ra như vậy, hai tay xoa xoa cánh tay nổi da gà, xoay người đẩy cửa bước nhường lại gian cho người nhà họ Diệp. . Dù sao bây giờ cùng cha mẹ Diệp chào hỏi bọn họ cũng nghe được, ra ngoài chắc tốt hơn.

      “Con trai, con...Con làm sao vậy?” Mẹ Diệp dè dặt tới trước mặt Diệp Khung, nhìn lo sợ yên “Mẹ là mẹ của con. Diệp Khung, con nhận ra mẹ sao?”

      Mẹ? Diệp Khung cau mày, suy nghĩ hồi lâu nhưng trong đầu vẫn trống rỗng. lắc đầu, nhìn mặt tràn đầy mong đợi của mẹ Diệp, : “Tôi chỉ có em thôi.”

      “Lão Diệp. Ông tới đây.” Mẹ Diệp sợ đến nỗi mặt mũi cũng trắng bệch, giọng nhàng hơi the thé mang theo chút hoảng sợ.

      Ba Diệp trầm mặc hồi mới tới “Kỷ Lãng phải cho chúng ta rồi sao, Diệp Khung khác với trước đây.”

      Ông vốn cũng suy nghĩ nhiều, dù sao cũng chỉ là mất trí nhớ, biết mình là ai, đó cũng là chuyện hay xảy ra ở phim truyền hình. Vậy mà khi nhìn thấy con trai nhìn mình bằng ánh mắt xa lạ, ông mới hoàn toàn nhận ra khác với trước đây mà Kỷ Lãng là thế nào.

      “Có lẽ là chuyện tốt.” Ba Diệp đưa tay ôm chặt bả vai của vợ, giọng giống như thở dài lại như giải thoát “Như vậy về sau cần lo lắng đề phòng điều gì nữa.”

      Mẹ Diệp sững sờ, ánh mắt rơi vào thân hình cao lớn kia, nhìn vẻ mặt xấu hổ của con trai rồi gật đầu.

      Nhưng rất nhanh cha mẹ Diệp phát , con trai mất trí nhớ so ngày trước càng khó tiếp xúc hơn. Bất luận ăn cơm, xem ti vi hay nhà vệ sinh đều chỉ nhớ mãi quên đúng người là Diệp Chi .

      Hơn nữa lâu thấy Diệp Chi, ánh mắt nhìn cha mẹ Diệp như là bọn buôn người cố lừa gạt .

      May nhờ mẹ Diệp phản ứng nhanh, dẫn đến phòng của Diệp Chi, cầm hình từ đến lớn của Diệp Chi cho xem, khó khăn mới có thể thuyết phục được rằng em của lớn rồi.

      tồn tại của Hoàn Tử càng làm cho lòng của Diệp Khung kể từ bước chân vào nhà họ Diệp lơ lửng. Diệp Khung cảm thấy rốt cuộc tìm được người mình thích, nên đặt quyển photo album xuống dây dưa với Hoàn Tử.

      “Cháu tên là Hoàn Tử? Tướng mạo giống Chi Chi chút nào, Chi Chi của chú đẹp mắt hơn nhiều.”

      “A…Cháu biết cười sao? Lại đây cùng cậu học nào, như vậy. . . . . . đôi môi khẽ cong lên, cười cái.”

      “Cậu dẫn cháu chơi bóng rổ? Nếu . . . . . . Đá banh? Đợi chút, cháu đừng .” Thấy Hoàn Tử xoay người chuẩn bị rời , đáp lại mình lời, Diệp Khung vội vàng nắm áo của Hoàn Tử kéo bé lại “Cháu tại sao chuyện với cậu? Cháu lời .”

      Hoàn Tử cúi đầu nhìn bàn tay to kéo áo của mình, rồi lại nhìn khuôn mặt ngơ ngác của cậu mình, chợt mở miệng : “Cậu, cậu có phải bị ngu ?”

      Hả? Diệp Khung đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó lập tức phản bác lại “Cậu có ngu. Cháu. . . . . .”

      Lời còn chưa hết, phát đứa nhóc này dùng ánh mắt cảm thông để nhìn mình lập tức nổi giận “Cậu cho cháu biết, cậu là cậu của cháu. Quản cháu, cháu. . . . . .”

      “Cậu, muốn đá banh ?” Hoàn Tử cắt ngang lời của , ôm bóng quơ quơ trước mặt Diệp Khung.

      …Cậu. . . . . .”

      “Cháu có thể đá nhiều cái vào cầu môn, cậu có thể ?”

      “Cậu đương nhiên có thể.” Diệp Khung nhảy dựng lên, ý chí chiến đấu bỗng sục sôi “. Chúng ta xuống dưới đá banh.”

      Khi Diệp Chi và Kỷ Lâm trở về từ thành phố D nhìn thấy trong công viên lầu dưới nhà mình, Diệp Khung và Hoàn Tử đá banh khí thế ngất trời.

      “Chi Chi.” Mặc dù hình ảnh em trong trí nhớ của khác nhiều nhưng Diệp Khung liếc mắt cái cũng nhận ra . Lập tức bỏ Hoàn Tử ra chạy tới vây quanh bên Diệp Chi nhìn lên nhìn xuống, cảm giác thương lời nào có thể miêu tả được “Em về rồi, ở chỗ này nè. Em có nhớ ?”

      Nhìn bộ dáng vui vẻ đơn thuần của , Diệp Chi chua xót trong lòng, nước mắt rơi xuống từng hạt nhưng vẫn gật đầu lia lịa “Nhớ.”

      Lúc trước, Kỷ Lâm cũng tình của trai cho biết nên cũng sớm chuẩn bị tâm trạng. Nhưng khi gặp lại cảnh tưởng lại vô cùng khác so với nghĩ.

      từng sợ trời sợ đất, dù sao cũng có trai luôn ở trước mặt che mưa che gió cho . Hôm nay lại thay đổi ngây thơ, thậm chí giống như Hoàn Tử cần chăm sóc.

      muốn khóc vì của mất phần ký ức, vừa muốn cười vì về, cần phải lang bạt giang hồ nữa. Ngàn vạn cảm xúc dâng lên, Diệp Chi nghẹn ngào nên lời chỉ có thể ôm chặt Diệp Khung, mang thân thể của mình dán chặt lên người Diệp Khung.

      “Chi Chi, làm sao em khóc? khóc, khóc.” Diệp Khung vụng về an ủi em ở chỗ đây, có người khi dễ em sao? báo thù cho em.”

      Dừng lát nhưng vẫn nghe tiếng nức nở của em , lặng lẽ ở bên tai : “ cho em quả táo lớn. Người nào cũng cho.”

      “Được rồi, đừng khóc, lớn như vậy. . . . . .”

      em đứng đó thắm thiết, Kỷ Lâm ở bên ăn giấm chua, Chi Chi cũng dùng sức ôm như vậy. Càng nghĩ càng vui, chạy tìm con trai cầu xin an ủi.

      “Hoàn Tử, tới đây, cho ba ôm nào.” Kỷ Lâm nhìn Hoàn Tử đưa đôi tay ra, cười híp mắt : “Nhớ ba ? Mau lại đây hôn ba cái.”

      xong còn nghiêng mặt sang chờ đứa trẻ hôn, Hoàn Tử im lặng lên tiếng nhìn rồi nghiêng đầu sang chỗ khác, khom lưng ôm quả bóng thèm quan tâm người ngồi chồm hổm đất là ba mình.

      Tình huống ổn. Đứa này lại khó chịu rồi. Trong lòng Kỷ Lâm bắt đầu tính toán, chạy tới ôm Hoàn Tử lên hôn cái lên khuôn mặt nhắn của bé “Làm sao vậy, bảo bối để ý tới ba sao?”

      Hoàn Tử nghiêm mặt rũ mắt lời nào, lông mi dài như cây quạt khẽ chớp hết sức đáng như chọc người khác thương.

      Kỷ Lâm nhìn mà lòng ngứa ngáy, lại dùng sức hôn lên khuôn mặt nhắn của bé cái nữa, dụ dỗ: “Tức giận với ba? . Ba phải cố ý đến thăm con, ba có rất nhiều việc phải làm, làm xong mới có thể đến thăm Hoàn Tử.”

      Dứt lời, đưa tay kéo vành nón xuống che khuôn mặt nhắn nóng hổi của Hoàn Tử “Gọi tiếng
      ba ."

      nhiều như vậy nhưng Hoàn Tử vẫn làm mặt lạnh lên tiếng. Đứa vô lương này, lúc ba của mình chuyện mà lại lấy quả bóng che ngay trước mặt.

      "Cái đứa này." Kỷ Lâm sắp bị con trai chọc tức, hơn tháng gặp, vô cùng nhớ con trai, nhưng khi gặp mặt gọi tiếng cũng gọi. Kỷ Lâm vừa tức vừa thương, giọng điệu chuyện có vẻ nặng nề hơn "Con thích bị ăn đòn. Diệp Cảnh Thâm, con đặt quả bóng xuống cho ba. Nhanh lên, nhìn ba."

      Hoàn Tử cắn môi, thân thể ở trong ngực Kỷ Lâm vặn vẹo uốn éo, từ từ buông quả bóng xuống, hai cha con bốn mắt nhìn nhau, Hoàn Tử chợt nháy mắt cái, từng giọt nước mắt bỗng rơi xuống.

      Ở trước mặt Kỷ Lâm bỗng oa lên tiếng, khóc gọi "Mẹ."

      Diệp Chi bị tiếng thét chói tai của con trai sợ hết hồn, vội vàng buông Diệp Khung ra chạy tới, bế con trai xuống "Thế nào?" Quay sang nhìn Kỷ Lâm, chân mày nhíu chặt lại "Sao lại chọc cho Hoàn Tử khóc?"

      " cái gì cũng làm, chỉ con chào thôi." Kỷ Lâm cảm giác mình bị oan, đứa bướng bỉnh này như con lừa. Lâu nay rơi nước mắt, mình mới bảo nó gọi tiếng ba mà sao lại khóc rồi?

      " hề làm gì sao Hoàn Tử có thể khóc?" Con trai của từ khi còn số lần rơi nước mắt chỉ có thể đếm đầu ngón tay, tin Kỷ Lâm mới vừa rồi hề làm gì cả.

      " khóc, khóc, con trai thể vừa động đến rơi nước mắt." Diệp Chi đưa tay xoa xoa nước mắt cho Hoàn Tử rồi đặt con trai đất. "Ngoan, cùng mẹ về nhà. Tối hôm nay mẹ làm sườn xào chua ngọt cho con ăn." xong, tay dắt Hoàn Tử, tay dắt Diệp Khung lên lầu.

      "Chi Chi, còn ." Kỷ Lâm sửng sốt lát rồi đuổi theo. " cũng muốn ăn sườn xào chua ngọt."

      vừa dứt lời nước mắt của Hoàn Tử lại bắt đầu rơi, làm Diệp Chi thẳng thừng đuổi " về nhà , đừng vô nhà của em." Dừng lát, thấy bộ dáng uất ức của Kỷ Lâm, lại mềm lòng "Là em , về nhà trước rồi còn thông báo cho trong quân đội nữa."

      cách này còn có thể miễn cưỡng chấp nhận, Kỷ Lâm buồn bã gật đầu, liếc mắt nhìn đứa xấu xa dùng nước mắt để xua đuổi , quả hận thể vạch mông đứa bé ra đánh đòn, nhưng cuối cùng vẫn nỡ lầm lũi về nhà.

      Lúc tiếng động cơ vang lên, Hoàn Tử lau nước mắt mặt, thừa dịp mẹ chú ý quay đầu lại liếc mắt nhìn Kỷ Lâm. thấy ba nữa, ba cần mẹ con bé nữa.

      Đứa khụt khụt cái mũi, nước mắt lại theo khuôn mặt nhắn chảy xuống, ba bé cũng cần ba. Dù thế nào nữa ba cũng thích bé. Trước kia nếu mình khóc, ba mua KFC cho bé, bây giờ bé khóc mà ba cũng mua cho bé.

      Đứa trẻ càng nghĩ càng đau lòng, trong lòng cũng hối hận mình đuổi ba , nước mắt lại càng nhiều hơn, Diệp Chi và mẹ Diệp dỗ lúc lâu cùng với chén sườn xào chua ngọt thơm nức mới miễn cưỡng làm bé ngừng khóc.

      Khi Kỷ Lâm về đến nhà mới biết Kỷ Lãng giúp giấu chuyện lần này, nhưng bị đánh trận là tránh khỏi. Kỷ Lâm cam tâm tình nguyện bị đánh. nằm giường xoa cái eo đau đớn bị của đạp, nghĩ tới hôm nay nước mắt của đứa cảm thấy khó chịu trong lòng.

      Do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết tâm gặp con trai. Kỷ Lâm nhảy từ giường xuống, cầm chìa khóa xe ra cửa, ngang qua KFC mua thùng cánh gà thơm phức rồi mới mang đến nhà họ Diệp.

      Đây bữa cơm đoàn viên lần đâu tiên của cả nhà sau khi Diệp Khung trở về, nên bữa ăn tối nhà họ Diệp rất phong phú, ba Diệp và mẹ Diệp nhiệt tình mới Kỷ Lâm vào, đặt cho cái ghế ngay bên cạnh Diệp Chi.

      Lúc Kỷ Lâm ngồi xuống, Hoàn Tử vùi đầu gặm sườn xào chua ngọt thèm nhìn cái, Kỷ Lâm vừa bực mình vừa buồn cười đặt thùng cánh gà rán lên bàn, cố ý lớn tiếng : "Cháu mua cả thùng KFC, vừa đúng cũng coi là món ăn, nào, ăn cánh gà , còn nóng lắm."

      Vừa vừa mở nắp thùng gà rán ra, mùi cánh gà thơm phức lan tỏa khắp phòng bếp.

      "A.... Có rất nhiều cánh gà." Kỷ Lâm ràng cố ý cho Hoàn Tử nghe, cố ý tỏ vẻ kinh ngạc "Nhưng xem ra Hoàn Tử thích ăn KFC rồi, đồ ăn thể bỏ được. Thôi, hay là chúng ta ăn ." xong, cầm lên cánh gà giơ lên khóe miệng chuẩn bị cắn.

      Vừa lúc đó đứa ngồi yên ghế bỗng xoay người lại, nhào vào trong ngực Kỷ Lâm, cắn cánh gà ở trong tay cái, con ngươi dài trợn to nhìn , bộ dáng vô cùng hung ác quả giống như là sói con muốn giành đồ ăn.

      Khóe miệng Kỷ Lâm giật giật, rốt cuộc vẫn nhịn được, bật cười "Hì... Hì"


      Chương 58 : Cầu hôn
      Editor: Băng

      “Hoàn Tử. Ngồi ăn cơm cho đàng hoàng.” Diệp Chi nhàng rầy la Hoàn Tử, nhìn Kỷ Lâm cười cưng chiều, cảm thấy cần thiết phải cùng Kỷ Lâm thảo luận về vấn đề dạy dỗ con cái.

      Con trai của rất ngoan, từ biết được làm người khác đau lòng, cũng vì kén ăn mà khóc rống lên nhưng kể từ sau khi Kỷ Lâm xuất , con trai chẳng những thích khóc mà quan trọng nhất là còn học được kén ăn.

      Nhìn thứ đồ ăn tốt cho sức khỏe kia . cho ăn, cái miệng há ra nhận, hai cha con này quá kiêu ngạo rồi, còn đặt vào trong mắt sao?

      Diệp Chi nghiêm mặt, đưa tay đè xuống tay Hoàn Tử còn muốn lấy cái cánh gà thứ hai “Được rồi, lời mẹ con quên sao?”

      liếc mắt muốn mở miệng Kỷ Lâm, mang thùng gà KFC này sang bên cạnh được ăn nhiều đồ ăn tốt cho sức khỏe. Nếu ăn nhiều lớn.”

      Hoàn Tử rất lâu chưa ăn KFC rồi, vô cùng thèm ăn. Lúc này cánh gà thơm ngát bày ra trước mặt, đứa khó có thể bình tĩnh, sườn xào chua ngọt cũng cần, ánh mắt nhìn Diệp Chi như cầu xin, thanh mềm nhũn “Mẹ. . . . . .”

      “Chi Chi, em để cho Hoàn Tử ăn , ăn vài cái cánh gà cũng đâu có sao.” Kỷ Lâm bị bộ dáng này của con trai làm cho toàn bộ lý trí tiêu tan hết, dùng tay khác dính dầu mỡ vuốt vuốt mái tóc mềm mại của con trai, vô cùng cưng chiều.

      “Đâu có sao?” Trong lòng Diệp Chi tức giận nên giọng phát ra cũng vô cùng tức giận “Khi đứa bé ngã bệnh, mồm nôn trôn tháo(*thành ngữ chỉ bệnh ngộ độc thức ăn) có thấy sao? Em từng đêm ngồi canh bên giường bệnh, có thấy qua sao? Tốt lắm, là người ba tốt còn em là người xấu xa ác độc, các người ăn , người ác này quản được nữa rồi.”

      xong đặt đôi đũa xuống giận đùng đùng ra khỏi bếp, còn để lại hai mặt lớn nhìn nhau.

      Kỷ Lâm: Vợ tức giận (⊙o⊙) làm thế nào? là đáng sợ. . . . . .

      Hoàn Tử: Yên lặng cúi đầu, nhìn cánh gà. Mẹ tức giận, bé ăn cánh gà.

      “Đứa đó tính tình khó chịu đừng để ý tới nó, tiếp tục ăn cơm.” Ba Diệp thở dài, biết con giận chó đánh mèo. Hôm nay con trai mặc dù trở về nhưng lại biến thành bộ dáng này, trong lòng Diệp Chi sao có thể dễ chịu, vốn giống như pháo trúc Kỷ Lâm cố tình tặng thêm cây đuốc, làm sao mà có thể đốt cháy?

      Mặc dù ba Diệp như vậy nhưng trong lòng Kỷ Lâm vẫn cảm thấy bất ổn, Chi Chi khó khăn mới chuyện với mình. Mình lại chọc cho ấy giận, mối nguy này trước nay chưa từng có.

      Nghĩ như vậy, Kỷ Lâm đứng ngồi yên, vừa định đứng dậy xem Diệp Chi lại nghĩ rằng có người còn nhanh hơn .

      Diệp Khung đứng dậy đẩy ghế ngồi ra rồi chạy ra ngoài, chạy đến nửa lại quay trở về tức giận đùng đùng đấm Kỷ Lâm cái rồi duỗi bàn tay cầm chén tôm lột vỏ sạch bàn, để lại câu “Cậu chờ ở đây. Chờ tôi dụ dỗ Chi Chi xong quay lại đánh cậu trận.”

      Rồi như cơn gió đuổi theo em , để lại Kỷ Lâm mặt đen trầm tĩnh ngồi ở chỗ đó, đầu chợt suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện.

      Chuyện này. . . . . . Có phải từ nay về sau bên cạnh bọn họ lại thêm cái bóng đèn hay ? Đclmm.

      Diệp Chi có thể là do tay Diệp Khung nuôi nấng, thắt bím tóc cho , nấu cơm nóng món ăn nóng cho , đưa học… Quả so với cha mẹ bình thường còn quan tâm hơn nên Diệp Khung cũng rèn luyện được cách dụ dỗ em .

      “Chi Chi ngoan, cho em tôm lột vỏ nè.”

      nổi giận… nổi giận, lát đánh cậu ta trận cho em hả giận.”

      “Nghe lời, được khóc, nhanh lau nước mắt , khóc nhiều như mèo con xấu xí.”

      kiên nhẫn lại dịu dàng dỗ dành nhưng Diệp Chi rốt cuộc cũng phải là bé thắt bím ngày nào. Khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của mông lung nhìn khuôn mặt tươi cười của trai, tim như bị dao cắt.

      Bây giờ hai mươi tám tuổi rồi, thời gian trôi qua hai mươi năm, mà trai của theo khoảng thời gian đó. Trong miệng Diệp Chi ngậm tôm lột vỏ Diệp Khung gắp cho , nhanh chóng ôm trai, vò đầu bứt tai khóc thành tiếng.

      Buổi tối, Diệp Khung bị ba Diệp nửa kéo nửa ôm ngủ, Hoàn Tử cũng bò lên mẹ giường lớn ngủ thiếp . Kỷ Lâm cũng có cơ hội cùng Diệp Chi chuyện.

      “Chi Chi.” Kỷ Lâm tém chăn cho con trai ngủ say, nhìn Diệp Chi mới từ trong phòng tắm ra, tóc còn nước, gọi tiếng.

      Mắt của Diệp Chi còn sưng đỏ, khuôn mặt nhắn ướt át, bộ dáng tội nghiệp.

      xin lỗi.” tới ngồi xuống bên cạnh Kỷ Lâm, rất nghiêm túc xin lỗi “Mới vừa rồi là em quá đáng, đừng tức giận.”

      có việc gì.” Kỷ Lâm nhéo nhéo gương mặt của , cười : “ giận em ngồi ở đây.”

      Diệp Chi cắn môi, gì. Hôm nay ba mẹ là Kỷ Lãng, của Kỷ Lâm đưa trai trở về. ngu ngốc, từ khi của gặp chuyện may Kỷ Lâm muốn kiêng dè, đến bây giờ lại mang theo của cùng xuất . Lúc này nếu Kỷ Lâm có làm gì tin.

      . . . . . . Có phải bởi vì. . . . . .” mới vừa đề cập đến câu chuyện bị Kỷ Lâm dùng ngón tay trỏ chạm vào môi.

      có.” Ánh mắt của Kỷ Lâm giằng co mặt , dịu dàng đến khó hiểu “Cái gì cũng đừng đoán, cũng đừng hỏi. Chuyện trôi qua rồi, chúng ta về sau sống cùng nhau tốt có được ?”

      Quá khứ là đống sổ sách lộn xộn, mà bọn họ đều cần lật trang mới.

      Lông mi Diệp Chi run rẩy, trong lòng lại giống như , hỏi ra ngoài mà thuận theo gật đầu, đặt tay bé của mình vào trong lòng bàn tay .

      biết làm thế nào tẩy trắng mọi tội lỗi của trai, cũng biết rốt cuộc mất bao nhiêu tâm lực(*tâm tư và sức lực). để cho hỏi, hỏi.

      chỉ biết tra của trở về, làm những chuyện nguy hiểm nữa, để bọn họ lo lắng nữa. Mà cũng trở về mang theo dịu dàng và tình như những ngày trước.

      “Về sau khi Hoàn Tử bị bệnh canh chừng, còn có. . . . . . Từ ngày mai cùng với em cùng nhau nhìn Hoàn Tử từ từ lớn lên.”

      đừng như vậy.” Diệp Chi vùi mặt vào lồng ngực cứng rắn của , hơi ngượng ngùng “Em.. Mới vừa nãy tâm tình của em tốt mới như vậy, nhưng ra là em, là em. . . . . .”

      Mấy chữ này chuẩn bị rất lâu nhưng rốt cuộc vẫn thấy xấu hổ ra, chỉ lấy gò má nóng hổi cọ xát vào lồng ngực của Kỷ Lâm “Aizzz… Tóm lại hãy quên .”

      , có tức giận.” Kỷ Lâm buồn cười hôn lên lỗ tai hồng hồng của “Sau này chúng ta kết hôn, những chuyện này đương nhiên là cùng nhau làm rồi.”

      “Này. Ai muốn kết hônvới ."

      "Em." Kỷ Lâm nắm tay bé mềm mại của , từ từ đan những ngón tay của mình xuyên qua kẽ năm ngón tay của . "Con trai cũng lớn rồi, mẹ còn chạy?"

      "Vậy ý của là em có lựa chọn nào khác, nhất định phải kết hôn với ?" Diệp Chi hừ hừ hơi bất mãn. Ai nhất định phải gả cho ? biết xấu hổ.

      "Tuyệt đối phải." Kỷ Lâm ngồi thẳng người lên, nịnh nọt : "Là quấn lấy em, cầu xin em gả cho , có được ?"

      "Xem tâm tình sao ." Diệp Chi tươi cười nhưng lại lời lập lờ nước đôi.

      "Chi Chi..." Kỷ Lâm nghiêng người từ giường nhảy xuống, quỳ chân đất dùng mặt cọ xát đầu gối của Diệp Chi bắt đầu làm nũng "Chúng ta đăng ký , có được ? Chúng ta mang theo Hoàn Tử cùng đăng ký, cùng chụp hình, những đôi tình nhân hâm mộ chúng ta đến chết. Đứa bé của chúng ta cũng lớn như vậy, bọn họ còn biết lúc nào mới sinh đứa bé đâu." gần xa cũng đều là lời tràn đầy kiêu ngạo.

      Khóe miệng Diệp Chi giật giật, khắc trước tim còn nhảy loạn lòng nhưng nghe nửa câu sau trong nháy mắt khôi phục lại dáng vẻ thường ngày. " cảm thấy lên xe trước mua vé bổ sung sau vẻ vang như vậy sao?"

      "Người khác vẻ vang, chúng ta vẻ vang." Mắt của Kỷ Lâm sáng lên, "Chúng ta là duyện phận, đó là thời gian ông trời khảo nghiệm chúng ta. Ai có thể so với chúng ta."

      " đủ rồi..." Diệp Chi thể phạm sai lầm lần hai, hơn nữa vào lúc này, chẳng lẽ thể giống người đàn ông TV, cầm chiếc nhẫn kim cương nghiêm túc thâm tình cầu hôn sao? Lúc này còn những chuyện động kinh như vậy.

      "Vậy em cùng kết hôn."

      "."

      "Gả cho ."

      "."

      " gả cho ?"

      "." chữ "" bật thốt ra, Diệp Chi mới phát giác ra đó là cái bẫy của Kỷ Lâm.

      Mà mặt mũi người nọ tràn đầy hưng phấn từ dưới đất đứng lên, ôm lấy xoay vòng vòng trong phòng, khiến đầu Diệp Chi choáng váng, khó khăn lắm mới bắt được cổ áo của để cho ngừng lại "Hoàn Tử còn ngủ, đừng ồn ào làm nó tỉnh."

      "Ngày mai chúng ta đăng ký," Hơi thở của Kỷ Lâm nặng nhọc, cười ra miệng đầy răng trắng, ghìm chặt eo nhắn của Diệp Chi, hơi thở nóng rực phun từng hồi nơi vành tai .

      " phải bộ đội kết hôn phải viết báo cáo cưới cái gì sao?" Chẳng lẽ bây giờ quân đội cải cách rồi hả? Diệp Chi hơi nghi ngờ.

      ".... quên." Cảm xúc của Kỷ Lâm tăng cao bỗng nhiên rơi xuống, bất mãn hói lầm bầm: "Sớm biết vậy đánh sẵn báo cáo rồi." Giờ khắc này, Kỷ Lâm mới phát Úc Lương Tranh có nhiều cơ trí.

      Muốn cưới , muốn lập tức đem biến thành người của mình, loại cảm giác đó quả cấp bách thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt, Kỷ Lâm cầm chặt tay của Diệp Chi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt "Ngày mai, ngày mai nộp báo cáo cưới."

      Diệp Chi mím môi , chỉ thấy lẳng lặng cười, cho đến khi ánh mắt Kỷ Lâm càng ngày càng khẩn trương mới khẽ gật đầu "Được."

      Đêm nay, Kỷ Lâm ôm Diệp Chi ngủ, kiên quyết đồng ý con trai ngủ ở giữa hai người, Diệp Chi bất đắc dĩ dựa vào ngủ, may là giường rất lớn, Hoàn Tử ngủ lại rất ngoan, mới lo lắng đứa lăn xuống đất.

      Ngủ thẳng đến nửa đêm, Diệp Chi đột nhiên cảm thấy khát nước, buổi tối bị Diệp Khung đút rất nhiều tôm, lúc này bỗng muốn uống nước.

      Nhưng khi ngồi dậy bật đèn ở đầu giường, lại phát Kỷ Lâm và Hoàn Tử đều giường.

      Chẳng lẽ cùng rớt xuống đất? Diệp Chi kinh hãi toát mồ hôi lạnh, vội vàng nhìn xuống dưới, có ai.

      Hai người này đâu rồi? Diệp Chi chau mày ra ngoài, vừa định đưa tay đẩy cửa, nghe thanh la hét ầm ĩ bên ngoài.

      " cho. Cánh cay là của tôi. Chỉ cho cậu mút xương gà." Đây là giọng của Diệp Khung.

      "Tại sao mỗi lần chỉ cho tôi mút chân gà. Tôi thích." Kỷ Lâm đồng ý, thề nhất định phải bảo vệ cái cánh gà cuối cùng.

      "Cậu cho tôi ăn cánh, tôi cho cậu vào nhà." Diệp Khung tức giận ra oai.

      "Ha ha, tôi trèo vào từ cửa sổ. cắn tôi sao." Kỷ Lâm khó chịu với những hành động kỳ đà cản mũi của ông vợ này từ lâu, lúc này có Diệp Chi ở trước mặt, so tài nghệ với Diệp Khung.

      "Cậu...."

      "Các người làm gì?" Diệp Khung cố gắng tìm cách phản bác lời của Kỷ Lâm giọng lạnh lùng của Diệp Chi chợt vang lên từ phía sau, Diệp Khung và Kỷ Lâm giật mình, muốn giấu thùng gà nhưng còn kịp rồi.

      Mà Hoàn Tử thừa dịp cậu và ba của bé đấu nhau chụp cái cánh gà nhét vào miệng, nghe được giọng của mẹ sợ hãi khẽ run rẩy, nửa cánh gà trong bàn tay "lạch cạch" rơi xuống.
      Last edited: 23/10/14
      tart_trung thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Còn chương cuối nữa... suy nghĩ hoàn trong hôm nay hay mai mới hoàn :lol: Hơi bị đắn đo suy nghĩ

      Chương 59 : Cái gọi là tìm đường chết
      Editor: Băng

      Chuyện ra là như vậy.

      Lúc Hoàn Tử ngủ bị người ba ngu ngốc đắp cho cái chăn dày, nửa đêm nóng quá tỉnh dậy muốn xuống giường uống nước, nhưng qua phòng bếp nghĩ ra ý đồ.

      Tối nay cậu chỉ mới cái cánh gà, chưa nếm hết mùi vị, vậy làm sao để có thể nếm hết. Nửa tháng cậu mới được mẹ cho phép ăn KFC lần. Nhất định phải ăn cho đủ vốn liếng rồi.

      Mắt Hoàn Tử đảo vòng vòng, thừa dịp đêm khuya yên tĩnh lặng lẽ mò vào phòng bếp ôm thùng KFC ra, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn liếc thấy bên trong còn ít cánh gà chiên, nước miếng chảy xuống nên ngay lập tức đưa tay vào thùng gà.

      Kỷ Lâm có tính cảnh giác rất cao, lúc Hoàn Tử bước xuống giường thấy, vốn muốn quản con trai ngủ tiếp nhưng đợi thời gian lâu mà con trai cũng trở lại, Kỷ Lâm cảm thấy kỳ quái trong lòng nên bước xuống giường xem đứa rốt cuộc làm cái gì.

      Ai biết vừa ra quẹo qua khúc quanh cửa gặp đứa con xấu xa nhìn chằm chằm cánh gà chuẩn bị bỏ vào miệng.

      Đứa này quả thực rất thích ăn cánh gà. Lúc ăn cơm mẹ cho ăn nên nửa đêm cậu tỉnh dạy lén lút ăn. Kỷ Lâm bị tính cố chấp của con trai làm cho cảm động.

      tới bên cạnh vuốt ve đầu Hoàn Tử cưng chiều “Được rồi, ăn nhanh . Ba đảm bảo cho mẹ biết.”

      Nhìn thấy vẻ mặt cảm kích của con trai, Kỷ Lâm cảm thấy lâng lâng, cảm giác làm ba cưng chiều con trai quá tốt.

      Nhưng những cái cánh gà này rất thơm, mặc dù giờ này rất lạnh nhưng nhìn miệng của Hoàn Tử cắn xuống mùi thơm lại tỏa ra, Kỷ Lâm khụt khà khụt khịt mũi đột nhiên cảm thấy bụng mình cũng đói.

      Cúi đầu nhìn vào thùng lớn, bên trong còn có rất nhiều cánh gà dư cho Hoàn Tử ăn nên cũng đưa tay lấy cái, nhưng còn chưa đưa vào miệng nghe phía sau vang lên giọng hả hê “Được, bị tôi bắt được. diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Hai người lén ăn cánh gà, tôi méc Chi Chi.”

      Kỷ Lâm cứng đờ quay đầu lại nhìn thấy vợ của chống nạnh, ngón tay chỉ vào , bộ dáng như bà nhiều chuyện bắt được điều thú vị.

      Sao ở đây lại xuất bà tám thế này. . . . . . Kỷ Lâm 囧 lát, ngay sau đó lập tức bước ra phòng bếp kéo Diệp Khung lại “Chi Chi ngủ, cần méc với ấy.”

      “Cần cậu dặn sao.” Diệp Khung nhìn khinh bỉ “Tôi đương nhiên phải chờ tới sáng sớm ngày mai Chi Chi ngủ dậy mới tố cáo cậu chứ. Cậu chờ , Chi Chi nhất định đuổi cậu ra khỏi nhà.”

      Cái người đáng ghét này lúc nào cũng muốn độc chiếm Chi Chi, nhân cơ hội này đá cậu ta ra khỏi nhà. Diệp Khung bắt đầu tính toán trong lòng.

      Kỷ Lâm thầm ‘Hỏng bét’, người vợ này lúc mất trí nhớ còn đáng ghét hơn lúc chưa mất trí nhớ. nhìn Diệp Khung cười cười lấy lòng, vắt hết óc nghĩ cách ngăn cản chủ ý của Diệp Khung“Nếu như cho Chi Chi, ấy tức giận. Chẳng lẽ muốn chọc giận ấy sao?”

      “Dĩ nhiên là .” Diệp Khung trừng mắt liếc , lúc Kỷ Lâm cho là mắc câu nhưng lại mở miệng tiếp tục : “Nhưng đau dài bằng đau ngắn. Đuổi cậu xong, nhà chúng tôi có ai mua KFC chọc tức Chi Chi.”

      phải là mất trí nhớ sao? Mất trí nhớ sao có thể dùng từ đau dài bằng đau ngắn cao cấp này được chứ? Đoàn trưởng Kỷ cảm thấy bị lừa gạt.

      Mà người lừa gạt lại thản nhiên qua đứng bên cạnh , tới trước mặt đứa ăn như hổ đói, làm bộ dáng người cậu tốt “Hoàn Tử, cháu phải cùng phe với cậu biết ?”

      Hoàn Tử liếc cái lên tiếng, tiếp tục gặm cánh gà.

      chuyện, lời nào có nghĩ cháu đồng ý.”

      “Cậu, cậu cúi xuống.” Vừa lúc đó, Hoàn Tử chợt lên tiếng.

      “Làm gì?” Diệp Khung hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn khom người xuống.

      “Thấp hơn chút.”

      “Rốt cuộc sao, ưmh. . . . . .” Diệp Khung trợn to hai mắt, muốn trốn về sau cũng kịp.

      Động tác của Hoàn Tử cực kỳ nhanh, nhanh chóng nhét nửa cái cánh gà vào miệng của .

      “Cậu cũng ăn .” Giọng của đứa lanh lãnh vang lên ở bên tai, Diệp Khung dám tin nhả ra miếng chỉ gà(*phần rìa ngoài của cái cánh, chủ yếu là xương và da) “Cháu…..Cháu. . . . . .” Cháu hồi lâu cũng ra được câu đầy đủ.

      Lần này được lắm, có nạn cùng chịu. Kỷ Lâm toét miệng cười vui vẻ, cùng Hoàn Tử liếc nhau, trong mắt tràn đầy tán thưởng, con trai làm tốt lắm.

      Hai cha con vùi đầu tiếp tục ăn, Diệp Khung lại cầm cái chỉ gà khóc ra nước mắt, ràng tới bắt người xấu, tại sao lại biến thành đồng bọn thế này?

      Hơn nữa cho cái cánh gà cũng tốt, thích mút chỉ gà.

      Nhưng ăn rồi, sáng sớm ngày mai nếu tố cáo bản thân cũng trốn thoát. Thôi, nếu phản kháng được hưởng thụ thôi.

      Nên giữa ba người liền thay đổi thành cảnh tượng Diệp Chi vừa thấy.

      “Ăn rất ngon?” Diệp Chi vén lại áo ngủ người tới, giọng nhàng nghe ra bất kỳ cảm xúc gì.

      Ba người trong nháy mắt sợ run lên, nhanh chóng giấu bàn tay dính đầy mỡ bóng nhẫy ra sau lưng, bày ra bộ dáng tội nghiệp.

      “Vợ …….”

      “Chi Chi. . . . . .”

      “Mẹ. . . . . .”

      “Xem ra ba người đều ngủ.” Diệp Chi trầm cười, bắt đầu từ Hoàn Tử nhìn từ trái sang phải, ánh mắt dừng lại ở mặt Kỷ Lâm hai giây “Được, vậy đến phòng khách đứng, đứng đến khi mệt thôi.”

      “Chi Chi, mệt. ngủ ngay.” Diệp Khung vội vàng giơ tay lên bày tỏ lập trường.

      cũng ngủ ngay. Ngày mai còn phải báo cáo.” Kỷ Lâm cũng ngay, so với Diệp Khung còn khoa trương hơn nữa.

      “Đứng lại.” Diệp Chi nhìn cả thùng gà trống rỗng này, trong lòng vừa bực mình vừa buồn cười, quả biết làm sao với mấy người này bây giờ.

      Giờ khắc này, trong đầu của bắt đầu tính toán “Các người là tiểu tinh giày vo người……..Tiểu tình giày vò người…….”

      Nghe những lời này của , đầu của Kỷ Lâm và Diệp Khung nhanh chóng cúi xuống, ngoan ngoãn xoay mặt lại tới đứng trước sô pha. Còn đứa vẫn đứng yên tại chỗ.

      “Diệp Cảnh Thâm, con cho là con có thể thoát tội được sao? Mau tới đó đứng phạt.”

      “Mẹ. . . . . .” Giọng Hoàn Tử mềm nhũn, mắt đen bóng chớp chớp nhìn Diệp Chi “Con sai rồi, con là đồ tồi, con chọc mẹ tức giận.”

      khuôn mặt xinh xắn của đứa đều là sám hối, lông mi dài run lên, bả vai cũng run rẩy, Diệp Chi nhìn lập tức mềm lòng.

      “Vậy sau này sao? Sau này vẫn trốn mẹ ăn trộm cánh gà nữa ?”

      .” Hoàn Tử lắc đầu, khuônmặt kiên quyết "Về sau nghe lời của mẹ."

      " rửa tay , rửa tay sạch rồi ngủ, sáng mai còn phải học." Diệp Chi vuốt vuốt đầu con trai, cầm tay bé của cậu thẳng tới toilet, hoàn toàn quên mất còn có hai người khác tồn tại.

      Đợi nào... Chúng ta làm thế nào? Diệp Khung và Kỷ Lâm liếc mắt nhìn nhau, cũng phát trong mắt đối phương có hoảng sợ... và chán ghét.

      Diệp Khung: Cái tên tiểu nhân hèn hạ. Đều do cậu hãm hại tôi.

      Kỷ Lâm: đều là do làm ồn nên mới đánh thức Chi Chi.

      Diệp Khung: Cậu là tên trứng thối. Cậu là tên đáng ghét.

      Kỷ Lâm: Nhìn lại , ai, mới là đồ đáng ghét.

      Diệp Khung và Kỷ Lâm: Hừ.

      Kết quả tối hôm đó, Kỷ Lâm và Diệp Khung đứng đến hơn nửa đêm, cũng đợi Diệp CHi trừng phạt kết thúc, rốt cuộc chịu nổi gục đầu lên sàn nhà ngủ mất tiêu.

      Buổi sáng Diệp Chi tỉnh dậy nhìn thấy tướng ngủ của hai người kia thảm đến nỗi nỡ nhìn, trong lòng cảm thấy hơi áy náy. Tối hôm qua ôm con trai biết sao lại ngủ mất, hoàn toàn vứt hai người này ra sau đầu...

      may Kỷ Lâm mấy ngày nay có thói quen ngủ, ngày hôm sau vẫn mạnh như rồng như hổ làm, còn có tinh thần đánh báo cáo kết hôn.

      "Mẹ, hôm nay con đưa Hoàn Tử học Taekwondo." Buổi chiều sau khi Hoàn Tử tan học, Diệp Khung ngăn mẹ Diệp lại xung phong việc đưa đón Hoàn Tử.

      Hoàn Tử rất thích Taekwondo, Diệp Chi cũng muốn vì chuyện của người lớn mà làm trễ nãi hứng thú của đứa bé, nên mấy ngày trước tìm được lớp Taekwondo ở đại học C cho Hoàn Tử học lần nữa.

      "Khung, mẹ có thể được mà con tốt nhất nên ở nhà , buổi chiều còn có trận bóng đá." Mẹ Diệp vẫn còn trong giai đoạn lo lắng, dám để Diệp Khung mình ra ngoài.

      ". Mẹ cứ nghỉ ngơi , con ." Diệp Khung hào hứng bừng bừng, náo loạn muốn thử .

      Mẹ Diệp yên lòng còn muốn khuyên nữa bị Ba Diệp ngăn cản.

      "Bà thể nhốt nó cả đời ở trong nhà được." Ba Diệp vỗ vỗ bả vai vợ, mở cửa cho con trai và cháu ngoại ra ngoài.

      "Nhưng ngộ nhỡ...." Ánh mắt của mẹ Diệp vẫn theo sát con trai, nháy mắt cũng dám, chỉ sợ khi mở mắt ra con trai biến mất.

      "Yên tâm , có chuyện gì. Vả lại Hoàn Tử cũng biết đường." Ba Diệp thở dài, an ủi vợ xong rồi đóng cửa lại.

      Diệp Khung cảm giác bản thân nên ghét Hoàn Tử, dù sao tối hôm qua đều do tên nhóc này mính mới bị Chi Chi phạt đứng. Nhưng biết bởi vì ai cả đường lối về, mỗi lần nhìn thấy đứa đẹp trai này, cảm thấy tim của mình mềm nhũn, nỡ mắng đứa bé câu,

      "Cẩn thận xe." Diệp Khung nắm chặt tay Hoàn Tử, đợi đến khi đèn xanh mới cầm tay cậu qua đường.

      "Về sau mặc kệ chỗ nào cũng phải cùng cậu và bà ngoại biết ?" Diệp Khung vừa vừa càu nhàu. mới thấy ở TV, bây giờ, bọn buôn người lừa bán trẻ em rất hung hăng và ngang ngược. Đứa nhà bọn họ đẹp trai như vậy, nhất định phải cẩn thận.

      "Dạ." Hoàn Tử nghiêm mặt, đối với càu nhàu của cậu vào tai trái ra tai phải.

      "Vậy mới ngoan chứ, nhưng ngoan bằng Chi Chi." Diệp Khung nhắc tới em hồi vô cùng đắc ý, lại bắt đầu tự tự nghe trong vô thức "Chi Chi nhà chúng ta từ rất ngoan, thầy giáo trong trường đều khen....."

      "Diệp Khung?" Lúc Hoàn Tử sắp chịu nổi bị cậu đầu độc phía sau chợt vang lên giọng nữ kinh hỉ, hai người cùng nhau quay đầu lại thấy xinh đẹp thở hổn hển chạy tới chỗ bọn họ.

      "Diệp Khung. đâu vậy hả? Em đợi rất lâu." Triệu Thanh Uyển tiến lên nắm chặt cổ tay Diệp Khung, trong hốc mắt đầy tràn nước mắt, kích động nhìn Diệp Khung, giọng run rẩy. " tại sao lại nhận điện thoại của em? Em rất lo lắng cho , sợ xảy ra chuyện gì, cả ngày đều ngủ được. trở về tại sao lại cho em tiếng."

      tràng nhưng Diệp Khung lại chỉ yên lặng nhìn . Khuôn mặt tuấn tú ngơ ngác.

      Lòng của Triệu Thanh Uyển run lên, trong cơ thể đột nhiên cảm thấy ổn. "Diệp Khung, ... tại sao lại chuyện?"

      " là ai?" cúi đầu nhìn , con người sáng ngời, bên trong ràng chiếu ra cái bóng của nhưng mà như là trăng trong nước, ràng gần trong gang tấc lại vĩnh viễn chạm tới được.

      Triệu Thanh Uyển lảo đảo, đầu "Boong" tiếng, thiếu chút nữa té xuống đất.

      Diệp Khung biết chỉ nghiêng đầu nghi ngờ nhìn , hồi lâu bỗng nhếch môi cười, nụ cười sáng lạn kia dường như làm mắt của Triệu Thanh Uyển lóa mắt. "Là bạn học của Chi Chi sao? Hãy cùng với Chi Chi hòa đồng với nhau nhé?" duỗi tay về phía . "Rất hân hạnh được gặp ."
      Last edited: 23/10/14
      tart_trung thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 60 : Đăng ký
      Editor: Băng

      Vẫn là khuôn mặt như cũ nhưng nét mặt là vô cùng xa lạ. mặt của còn khí chất u tối ngày nào mà thay vào đó là nụ cười đơn thuần.

      Bọn họ ở chung chỗ thời gian dài, dù tình nồng đâu Triệu Thanh Uyển cũng chưa từng gặp qua nét mặt vui vẻ như thế của . Trong lòng giống như bị khoét lỗ lớn, gió lạnh ào ào lùa vào lạnh buốt làm cơ thể đóng băng run rẩy.

      . . . . . . biết em?” rất khó khăn nhưng từng chữ từng câu giống như nặn ra từ trong cổ họng vừa chua xót vừa đắng cay, giống như thêm vài chữ nữa rách cổ họng đến chảy máu

      tới nhà của tôi?” Diệp Khung nghiêng đầu nhìn , mặt nở nụ cười ngốc nghếch rồi quay sang ôm Hoàn Tử đứng bên cạnh “ xin lỗi, tôi nhớ .”

      nhàng câu nhưng lại như búa tạ nghìn cân nện vào lòng Triệu Thanh Uyển. chưa bao giờ có loại cảm giác đó, so với lúc thấy còn đau hơn, còn hoang mang lo lắng hơn.

      Nước mắt như suối chảy ra ngoài, tiến lên bước nắm chặt cổ tay của “Diệp Khung, em là Triệu Thanh Uyển, nhớ sao?” rất nhanh, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống dưới, vô cùng nhếch nhác.

      Lúc chuyện, cái tay khác của đưa vào trong túi xách, móc ra thẻ ngân hàng Thụy Sĩ, đưa ra trước mắt Diệp Khung “Đây là cho em, nhìn . Diệp Khung, em là Triệu Thanh Uyển.” Lời đến cuối cùng mang theo ý cầu xin.

      Thế nhưng vẫn ngu ngốc lắc đầu “ xin lỗi, tôi quen biết , xin đừng cản đường tôi được ?” dùng lực gỡ tay của nắm cổ tay ra, trong mắt xẹt qua ý tứ ghét bỏ, nhưng gương mặt lại đỏ ửng “Ban ngày ban mặt mà ... tại sao có thể làm chuyện thân mật với đàn ông ngoài đường như vậy.”

      xong, nắm tay Hoàn Tử .

      chờ chút.” Triệu Thanh Uyển lại chạy đến trước mặt ngăn lại “Diệp Khung, hãy nhớ ra em . Em xin đó. nhớ lại , từng em.”

      thể nào.” cầu xin mà mềm lòng, nhìn khóc sưng đỏ, ánh mắt như chém đinh chặt sắt ngượng ngùng : “Tôi chắc chắn thích . Tôi chỉ thích nhưng dịu dàng mà thôi.” Ngụ ý, ban ngày ban mặt nắm tay lôi kéo ở ngoài đường làm vô cùng mất hứng.

      Triệu Thanh Uyển ngẩn ra, câu cũng ra miệng được. Trơ mắt nhìn cầm tay Hoàn Tử càng càng xa, lại chỉ có thể đứng yên tại chỗ nhúc nhích.

      từng với , thích tính tình thẳng thắn điệu bộ của . Khi rời cuộc sống của chỉ còn từ để hình dung ‘Đau khổ’.

      Mà bây giờ trở lại mang dáng vẻ khác hẳn. nữa, thậm chí còn quen biết .

      Triệu Thanh Uyển nhìn bóng dáng cao lớn của dần dần mất hẳn ở góc đường, từng hàng nước mắt ngừng rơi xuống.

      Làm thế nào? rất nhớ , muốn đuổi theo , cho biết trải qua quãng thời gian đẹp như thế nào. Nhưng phải như thế nào? phải lần đầu tiên gặp mặt là vì sao phá thai sao? Phải là lúc đó chỉ cần tiền cần tình sao? Phải từng ghét bỏ, từ chối chân tình của sao?

      , cái gì cũng được. Ánh mắt của trong veo, sạch như vậy giống như có thể nhận ra việc làm đáng ghê tởm của .

      Hai chân giống như đeo chì, bước cũng nhấc lên được, chỉ đứng trơ mắt nhìn biến mất, thể làm gì nữa.

      là trẻ mồ côi, từ thích cuộc sống phú quý xa hoa, may trời cao cho tướng mạo dễ nhìn, có thể dùng tuổi thanh xuân và tướng mạo đẹp của mình để đổi lấy tất cả ước mơ mà tha thiết muốn có.

      cũng ngủ với rất nhiều đàn ông, bọn họ lớn hơn rất nhiều tuổi, có nhiều người lớn đến nỗi có thể làm ba của , bọn họ cưng chiều , thương , cho nhà cửa và tiền bạc, cũng thấy nhục.

      Nhưng bây giờ, lần đầu tiên cảm thấy hối hận. Nếu quá khứ của sạch , có lẽ hùng dũng đứng trước mặt cho biết là bạn của .

      Cổ họng giống như bị cái gì đó chặn lại, hít thở đều thấy đau đớn. Toàn thân Triệu Thanh Uyển nhức mỏi dựa vào cột điện ven đường bụm mặt khóc lớn.

      “Hoàn Tử, cậu cho cháu biết, về sau nếu có người xa lạ đến bắt chuyện ngàn vạn lần được tin tưởng, biết ? Giống như mới vừa rồi, cậu cũng bị lừa, cũng cùng ta.” Diệp Khung quay đầu lại nhìn, khuôn mặt lộ vẻ tự hào.

      “Dạ.” Hoàn Tử đáp, hơn nữa còn gật đầu bày tỏ cậu biết rồi. Lúc này Diệp Khung mới hài lòng, nắm tay đứa bé tiếp tục bộ.

      đoạn tình cảm đó bị vĩnh viễn chôn ở nơi sâu nhất trong trí nhớ, bất luận là hình dáng của người , hay tất cả mọi chuyện giữa bọn cũng bao giờ nhớ lại. Dù đêm kia xảy ra chuyện, người lo lắng và nhớ nhất chính là . . . . . .

      Diệp Chi vốn coi trọng lời cầu hôn đêm đó của Kỷ Lâm nhưng vài ngày sau, Kỷ Lâm chỉ mua nhẫn cưới về, còn dẫn mọi người trong nhà đến gặp mặt gia đình nhà .

      Cha mẹ Diệp chưa hề chuẩn bị điều gì cả, luống cuống tay chân ứng phó với thông gia tương lai, đến khi cơ thể mệt mỏi muốn tê liệt.

      có gì nhưng người nhà họ Kỷ ăn rất nhiều. Đây là gia đình mà người nhà họ Diệp có ấn tượng sâu sắc nhất.

      Khi Diệp Chi chuyện này cho Kỷ Lâm, Kỷ Lâm cười thiếu chút nữa rơi từ giường xuống đất. Người nhà ra cũng bình thường, chỉ có trai và Úc Lương Tranh ở đó nên mới kéo ‘lượng tiêu thụ’ cơm của nhà họ Kỉ lên, phải biết Úc Lương Tranh nổi danh là thùng cơm. . . . . .

      Nhưng ăn nhiều ăn thôi, dù sao người cưới là , dâu bất luận như thế nào cũng thể trốn thoát. Kỷ Lâm kéo tay Diệp Chi, đeo nhẫn vào ngón tay áp út của rồi cười trộm giống như hồ ly thành tinh.

      Lúc hai người đăng ký vẫn chưa tới Tết Nguyên Đán, nhưng Kỷ Lâm đợi kịp, nhất định lôi Diệp Chi , Diệp Chi còn cách nào nên chỉ có thể đồng ý với .

      Ngày đó là bão tuyết, thành phố C mấy năm có tuyết lớn như vậy, tuyết như lông ngỗng nặng trĩu từ trời rơi xuống, chạm vào mặt lạnh buốt. Diệp Chi mặc cho Hoàn Tử bộ quần áo bằng bông rất dày, mang mũ quả dưa cũng bằng lông rồi và Kỷ Lâm cùng nhau dẫn con trai ra cửa.

      Dọc theo đường , nụ cười mặt Kỷ Lâm hề biến mất, Diệp Chi chịu nổi nụ cười khúc khích kia. Nhiều lần bảo nghiêm túc nhưng cũng vô dụng.

      Lúc này còn phải là phong trào kết hôn nên người ở Cục dân chính cũng đông lắm, Diệp Chi và Kỷ Lâm đứng xếp hàng. Chưa từng có ai mang đứa đến đăng ký, nên tổ hợp ba người này làm cho mọi người trong cục nhốn nháo ngạc nhiên.

      Kỷ Lâm da mặt dày thoải mái để cho người khác nhìn, Diệp Chi so được với , bị những ánh mắt kia nhìn chằm chằm nên da mặt đỏ ửng như máu. Quả hận thể chui đầu xuống đất. Thậm chí ở trong đáy lòng len lén cấu nhéo Kỷ Lâm mấy cái.

      Đoàn trưởng Kỷ tâm tình rất tốt, nâng tay áo bị vợ cấu nhéo, cảm thấy đây là phương thức biểu đạt thích của Diệp Chi nhà bọn họ.

      “Chứng minh thư, hộ khẩu.” Giọng điệu công thức hóa của nhân viên.

      Kỷ Lâm cười híp mắt đưa tay móc trong túi, những thứ đồ này chuẩn bị mấy ngày rồi. Nhưng giây sau thể cười được, chứng nhận sĩ quan và báo cáo kết hôn cũng móc ra, nhưng hộ khẩu lại thấy rồi .

      “Chi Chi, em cầm hộ khẩu sao?” Kỷ Lâm ngơ ngác, khẩn trương đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, trong lòng thầm kêu khổ. Trước khi ràng xem lại, tại sao đến đây lại có hộ khẩu? Chẳng lẽ lúc bộ rơi mất đường?

      có.” Nụ cười môi Diệp Chi biến mất, mặt nghiêm túc nhìn “Những thứ này phải mang sao?”

      mang nhưng hộ khẩu biết tại sao lại thấy.” Đoàn trưởng Kỷ nhanh chóng xoay quanh, thậm chí còn sờ soạng người con trai lần, nhưng vẫn tìm được hộ khẩu.

      “Nếu hai người đợi chút.” Nhân viên làm việc nhìn đồng hồ, chuẩn bị tan việc nên ý bảo bọn họ nhường chỗ để cho người khác lên, kết quả vừa ngẩng đầu nhìn thấy bọn họ là đôi cuối cùng, thổi phù rồi cười, sửa lại “Hai người từ từ tìm, chúng tôi tan ca là tìm được thôi.”

      “Nếu hôm nay về, qua Tết Nguyên Đán chúng ta trở lại.” Diệp Chi kéo tay của , thản nhiên .

      được. Hôm nay nhất định phải đăng ký.” Kỷ Lâm nhíu chặt chân mày lại, đứng tại chỗ vòng vo rồi buông tay Diệp Chi ra chạy ra ngoài.

      đâu đó?” Diệp Chi hỏi.

      tìm hộ khẩu. tin bị mất, nó thể mọc chân mà chạy được.”

      “Quay lại.” Diệp Chi quát tiếng khi , lúc Kỷ Lâm xoay người như ảo thuật móc từ trong túi ra quyển sổ màu nâu.

      “Em. . . . . .” Kỷ Lâm trợn to hai mắt, chỉ vào hộ khẩu ở trong tay hồi lâu mà ra lời.

      “Em quên mất, hộ khẩu ở trong túi của em.” Diệp Chi cầm quyển sổ khoát khoát tay, trong mắt có tia giảo hoạt thoáng qua “Lại đây, chúng ta đăng ký thôi.”

      Đợi đến khi Kỷ Lâm như nguyện cầm hai quyển sổ màu đỏ có hình ba người nhà mới len lén nhìn Diệp Chi, nhịn lúc, rốt cuộc nhịn nổi đành dè dặt hỏi “Chi Chi, em. . . . . . Có phải em cố ý cầm hộ khẩu giấu hay ?”

      “Đúng.” Diệp Chi thoải mái thừa nhận.

      “Vì. . . . . . Cái gì?”

      “Để cho biết có thể lấy được em hề dễ dàng.” Diệp Chi cười híp mắt nhìn “Về sau được tùy tiện chọc giận em, phải coi lời của vợ là thánh chỉ, biết ?”

      Kỷ Lâm sững sờ, sau đó cầm chặt tay của cười, ngoan ngoãn đáp “Được.”

      Bên ngoài bão tuyết vẫn còn bay lả tả, rơi xuống đầu Kỷ Lâm và Diệp Chi. đường, mấy hàng chân của họ cái nông cái sâu lặng lẽ ấn xuống nền tuyết trắng, ấm áp kéo dài vô tận.

      cầm tay và con trai từng bước về nhà, nghe bên tai được truyền đến tiếng đạp tuyết, chợt nhớ tới câu : Lúc bão tuyết, nếu chúng ta nắm tay nhau trong đống tuyết, có thể hạnh phúc đến đầu bạc răng long.

      Trong lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ ấm áp của , Kỷ Lâm quay đầu nhìn Diệp Chi, bốn mắt nhìn nhau, mỉm cười với màng danh lợi.

      “Ba.” Hoàn Tử chợt gọi tiếng “Ta muốn nặn quả cầu tuyết.”

      “Được.” Kỷ Lâm cúi người xuống, bốc lên nắm tuyết lớn, đặt trong lòng bàn tay xoa tròn nhiều lần thành quả cầu rồi thả quả cầu tuyết vào bàn tay bé của con trai, nhìn bộ dáng thỏa mãn của con trai, ánh mắt nhìn quả cầu tuyết cười ngây thơ ngốc nghếch.

      Hạnh phúc cũng như quả cầu tuyết bé kia, giống như giờ phút này cũng vô cùng hạnh phúc.
      tart_trunghuyendo thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Ngoại truyện 1: Lần đầu gặp gỡ
      Editor: Băng

      “Chúc mừng Diệp Chi, là sinh viên đầu tiên của công ty chúng ta thăng chức nhanh như vậy.” Tổ trưởng Lý Dã vỗ vỗ bả vai Diệp Chi, cười : “Lần trước vốn muốn cùng mọi người tổ chức ăn mừng, mọi chuyện còn chưa ràng, trước tốt. Lần này có thể đồng ý chứ?”

      Diệp Chi gật đầu “Cám ơn tổ trưởng, sếp định chỗ nào để tôi thông báo với mọi người, tối nay tôi mời.”

      “Được…Được.” Lý Dã liên tiếp, mặt tràn đầy hưng phấn.

      sao lại mất hứng được chứ? Từ ngày Diệp Chi vào công ty có biểu xuất sắc hơn so với tấm bằng tốt nghiệp đại học bình thường. May nhanh tay, ngay lúc thử việc điều tới bộ phận hành chính, nếu chỉ sợ bị phòng thư ký đoạt .

      Lý Dã làm ở công ty sáu năm, kinh nghiệm đầy đủ, năng lực cũng tồi, nhưng thiếu cơ hội để thăng chức, luôn bị điều tới điều lui. Mà Diệp Chi làm việc rất xuất sắc chỉ mang đến cơ hội thăng chức cho mà trưởng phòng, Lý Dã, cũng được ăn theo, nhảy cái lên chức Phó giám đốc chi nhánh công ty.

      Đối với người đàn ông mà , thành công trong nghiệp quan trọng hơn thành công tình trường. Vì vậy ở công ty mở đại hội khen ngợi xong công bố tin tức hai người được thăng chức ra ngoài, Lý Dã thúc giục Diệp Chi ăn mừng, dùng cách này để phát tiết vui sướng của bản thân.

      Lúc Diệp Chi trở lại phòng làm việc với các đồng nghiệp tối nay mời khách, mọi người nhảy lên hoan hô, mấy đồng nghiệp có quan hệ tốt với Diệp Chi thậm chí còn chạy tới trước mặt Diệp Chi kể tên vài món ăn làm cho Diệp Chi dở khóc dở cười.

      năm nay biểu của Diệp Chi trong công ty quả rất xuất sắc, nhưng kinh nghiệm còn ít nên khiến ít nhân viên kỳ cựu đố kỵ. Nhưng đố kỵ đố kỵ, năng lực làm việc của Diệp Chi còn đó, dù cam lòng cũng chỉ có thể cố gắng đè xuống, cố sức nặn ra nụ cười chúc mừng chân thành với Diệp Chi .

      Nhưng sau lưng lại thầm hung dữ mắng chửi liên tiếp, hận thể xé nát Diệp Chi ra nhai ăn.

      “Cái gì….” Lưu Lộ Bạch đập bàn ‘Rầm’ tiếng cầm tờ giấy A4 bàn vo thành cục, khuôn mặt thanh tú vì tức giận ngập trời mà đỏ bừng.

      vào công ty sớm hơn Diệp Chi năm, khi nhóm bọn họ vào làm việc trong số những nhân viên cũng coi là người nổi trội, tới công ty lâu được trưởng phòng lúc đó là Vương Bằng Phi khen ngợi.

      Vương Bằng Phi từng ngầm tìm Lưu Lộ Bạch, cho biết là muốn kế nhiệm trưởng phòng bộ phận hành chính.

      Nhưng hai người chuyện mới mấy tháng, Vương Bằng Phi vì gia đình mà điều những thành phố khác, trường phòng bộ phận hành chính do Lý Dã tiếp nhận.

      Mà lúc Lý Dã được điều đến đây, vừa đúng công ty vừa tuyển dụng xong nên Diệp Chi là người mới của bộ phận hành chính và chính tay Lý Dã đào tạo.

      Tự tay mình đề bạt đương nhiên tình cảm cùng các nhân viên khác giống nhau, hơn nữa tính tình Diệp Chi rất tốt, năng lực giỏi. Khi đó ở lệnh thuyên chuyển công tác, Lý Dã thản nhiên nghĩ đến Diệp Chi .

      Vốn chức đó thuộc về mình lại bị Diệp Chi đoạt , Lưu Lộ Bạch làm sao có thể nuốt trôi được cơn giận này?

      Khi thấy Diệp Chi và Lý Dã cười ríu rít bàn rượu, Lưu Lộ Bạch càng thêm tức giận hận thể tiến lên tạt ly rượu vào hai người.

      Gia đình Lưu Lộ Bạch cũng được tốt, chưa học hết cao trung(*cấp 3 ở VN) bắt đầu ra ngoài làm, nhưng là người chịu thua, làm gì cũng muốn tranh giành, mới bắt đầu cũng chỉ là nhân viên phục vụ quán bar, thế nhưng khi có đủ tiền học phí quyết định nghỉ việc ở quán bar, học và thi tốt nghiệp trung học, sau đó thi đậu vào trường đại học cũng tệ, lấy được bằng đại học chính quy mới vào công ty bây giờ Diệp Chi làm.

      Nhưng mấy năm làm việc ở quán bar cũng để lại dấu ấn trong , mua thuốc lắc đối với chỉ giống như ăn món khai vi nhàng cho ngày cuối tuần, lấy thuốc kích dục càng dễ dàng hơn nữa.

      cùng lúc bỏ thuốc kích dục vào ly rượu của Lý Dã và Diệp Chi, vốn muốn hai người cùng trúng chiêu nhưng Lý Dã vận khí tốt, cầm nhầm ly rượu còn Diệp Chi uống hết hai ly rượu đó.

      Lưu Lộ Bạch thừa dịp Diệp Chi toilet, dùng lý do Diệp Chi uống nhiều quá bị ngất về trước rồi lừa gạt mọi người cùng ra về luôn, chỉ để lại Diệp Chi. Cả cơ thể bắt đầu nóng lên ngừng.

      Diệp Chi phát có điều ổn nên vội vàng chạy tới toilet, nhưng nước lạnh cũng làm cho tỉnh táo mà ngược lại làm cho càng thêm khát vọng ngâm mình vào nước lạnh và thư giãn.

      muốn cố gắng chống cự về nhà nhưng vừa bước ra khỏi toilet đụng phải hai gã lưu manh. Hai người đó ràng là người có kinh nghiệm, liếc mắt biết ổn. người che miệng , người ôm hông , kéo vào phòng.

      Cả người Diệp Chi nóng bừng kỳ lạ, cơ thể mềm nhũn còn hơi sức, trong đầu vẫn còn hơi tỉnh táo, biết hai người này có ý tốt nên cố gắng giãy giụa kêu cứu.

      Nhưng ai tới cứu . Diệp Chi cảm thấy hơi thở ghê tởm của hai người đó phun lên cổ , hơi thở ghê tởm đến nỗi làm muốn nôn mửa. Nhưng còn cách nào khác, chỉ có thể bất lực mặc cho người ta đùa nghịch. Trong phòng mở đèn, đen thui như mực giống như tâm trạng lúc này, ngay cả kỳ vọng nhoi cũng thấy.

      Lúc Diệp Chi tuyệt vọng bỗng có người từ trời rơi xuống, thấy nhưng có thể nghe thấy tiếng của hai gả gớm ghiếc kia kêu la đau đớn.

      “Này, , sao chứ?”

      Người kia lần mò hồi rồi ôm nửa người lên, giọng trầm thấp dễ nghe giống như tiếng của thần tiên.

      đáp phải là muốn mà thể mở miệng, sợ vừa mở miệng những lời tình dục tràn đầy kia khống chế được.

      Thân thể nóng bừng, trong cơ thể trống rỗng đến đáng sợ, muốn người đè xuống, dùng sức lấp đầy khoảng trống này. . . . . .

      , làm sao vậy? Này, . . . . . .” Người nọ vừa ôm vừa dò dẫm ở tường để tìm công tắc mở đèn, Diệp Chi có thể cảm nhận được cánh tay có những bắp thịt rắn chắc của , có thể nghe được tiếng hít thở đều đặn của , còn có giọng trầm thấp dễ nghe nữa. . . . . .

      Hormone phái nam nồng đậm đập vào mặt, tất cả lý trí sụp đổ trong nháy mắt.

      Diệp Chi xoay người, dùng hết hơi sức cuối cùng trong cơ thể ôm cổ của người nọ, giống như là hả giận, hung hăng hôn lên môi của người đó.

      nhịn cực khổ mà còn tới quyến rũ . Cứ…Cứ vậy, sao có thể nhịn được.

      Người nọ hình như rất sợ hãi

      “Ư. . . . . . . . . . . . Đừng như vậy. . . . . . A. . . . . .” Còn …. Còn . cho mình thuốc giải , ai bảo tới đây cơ chứ? Lại , đây là lần đầu tiên của mình, kể ra cũng thua thiệt.

      Diệp Chi ôm mặt hung hăng hôn, hai tay bé còn túm áo sơ mi của đẩy lên . Thân thể mềm mại nóng rực dán lên lồng ngực rắn chắc của người nọ, thoải mái thở dài tiếng.

      Cọ cọ…Lại cọ cọ, cơ thể người kia rất sạch , nhàng khoan khoái. Mặc dù là mùa hè nhưng có mùi mồ hôi nào, chỉ có mùi xà phòng thoang thoảng. Đối với Diệp Chi lúc này mà mùi đó giống như lửa cháy có thêm củi.

      bắt được tay của người kia rồi đặt lên bộ ngực ngạo nghễ của mình, dùng giọng mềm nhũn mà chắc chắn lúc tỉnh táo dám vì xấu hổ cầu xin: “. . . . . . Giúp tôi…… Van cầu . . . . . . Cầu xin . . . . . .”

      Người nọ dường như bị nhiệt tình của làm cho sợ ngây người, nằm im mặt đất, động cũng dám động, cả người cương cứng giống như cây gậy dài.

      Lúc đó Diệp Chi ý loạn tình mê, cái gì mà tôn nghiêm, thể diện tất cả đều cần. Nếu người nọ bất động động. đưa tay phải ra trượt vào phòng tuyến quan trọng của người nọ, nắm lấy nơi vô cùng nguy hiểm của ta.

      Người nọ mặc cái quần đùi rộng thùng thình, cài dây lưng nên dễ dàng cho Diệp Chi hoạt động.

      ‘Gốc rễ’ của mình bị người khác nắm ở trong tay, người nọ bỗng phản ứng từ dưới đất bật dậy chạy.

      khó khăn mới tìm được thuốc giải, Diệp Chi sao có thể để cho ta chạy được. liều mạng ôm lấy bắp đùi của người đó thả, khuôn mặt bé nóng bỏng dính vào đùi người ta cọ cọ, cọ mãi cho đến khi hơi thở của người nọ trở nên khó khăn, trong lòng muốn chạy nhưng chân lại nghe lời.

      “Chuyện này. . . . . . Đây là do tự nguyện. . . . . .”

      Người nọ lảm nhảm, giọng còn mang theo run rẩy, cây gậy phía dưới căng cứng. Diệp Chi nhanh chóng tháo ra tất cả trói buộc người mình rồi nhào tới cơ thể của người kia, đợi người kia hết câu dùng sức ngồi xuống.

      Đau…. Cơ thể như bị xé rách, khẽ cử động có cảm giác đau muốn chết. Vậy mà loại đau đớn này lại như thủy triều, gầm thét dâng lên lửa dục khắp người.

      Diệp Chi vừa đau lại vừa thoải mái, cảm giác thuốc giải phía dưới mình hiệu nghiệm, nhất định phải mạnh mẽ sử dụng mới được.

      Rồi lại cuối xuống nhìn vòm ngực cứng rắn của người nọ hấp tấp cắn mút, để lại trước ngực người nọ những dấu đỏ và nước đầm đìa.

      . . . . . . Nâng lên.” Giữa lúc mơ mơ màng màng, giọng của người kia hơi giống cắn răng nghiến lợi, đại não Diệp Chi hỗn độn nên nghe hiểu ý tứ của , chỉ có thể mạnh mẽ cắn cái môi của , tỏ vẻ đáp lại.

      Sau đó Diệp Chi hối hận, người nọ bỗng trở nên vô cùng khí phách, duỗi bàn tay ôm hông của rồi lật lại, vị trí hai người trong nháy mắt bị đảo lại, chưa kịp lên tiếng bị chuyển động mạnh mẽ hung hãn.

      “Đừng. . . . . . Đau. . . . . . A. . . . . . A. . . . . .” Diệp Chi hít mũi tỏ vẻ hơi tội nghiệp .

      Người nọ lời nào, động tác lại càng ngày càng mạnh mẽ hơn, Diệp Chi bị đâm rên rỉ ngừng, khóe mắt thấm đẫm nước mắt.

      Nhưng người nọ còn ngại như vậy chưa đủ, bế Diệp Chi từ mặt đất lên, giạng chân người , từ dưới thẳng lưng liều mạng lên, đôi tay hung hăng nắm lấy cặp mông trắng nõn ngạo nghễ ưỡn lên của , mạnh mẽ như thể đem mười ngón tay cũng khảm vào người .

      Diệp Chi liếc qua gương trong phòng tắm thấy cái mông của mình xanh mét rồi.

      muốn. . . . . . Tôi tỉnh rồi, Ừ. . . . . . Tỉnh. . . . . .” Cũng biết làm mấy lần, Diệp Chi ở dưới thân người kia kêu khóc thảm thiết, ngừng cầu xin.

      Thuốc người tiêu tán ít nhưng người nọ vẫn buông tha , ngừng làm…Làm…Làm… Hông của như cái motor chạy bằng điện, ngừng nhấp nhô lên xuống.

      muộn. Tôi còn chưa tỉnh.” Hơi thở của người đó nặng nè, cúi người ngậm môi của nhưng động tác phía dưới ngừng nghỉ “Lần này đến phiên làm cho tôi tỉnh táo.”

      xong còn tăng nhanh động tác. Diệp Chi cảm thấy mỗi lần bị tiến vào như hồn lìa khỏi xác, thân thể mềm nhũn như nước.

      vuốt bắp thịt của người đó, trong thoáng chốc chợt nghĩ: Thuốc giải này quá mạnh và hung hãn rồi.

      Buổi tối hoang đường đó, người đàn ông mặt làm chuyện thân mật nhất thế giới. Mới bắt đầu có thần trí, chỉ muốn hóa giải lửa dục khắp người, nhưng khi tỉnh táo lại bản thân vô cùng lo lắng và sợ hãi.

      Cơ thể Diệp Chi run rẩy từ từ rời khỏi lồng ngực của người nọ, rón rén đứng dậy từ dưới đất, dùng tốc độ nhanh nhất có thể mặc quần áo tử tế mở cửa bỏ chạy.

      Gió đêm hè mang tới mùi vị ướt át phà vào mặt , đèn neon đường lóe lên. Đêm khuya nên người đường nhiều lắm, cả người Diệp Chi vô cùng đau đớn, nhưng chỉ có thể cố gắng bình thường, lộ ra dáng quái dị.

      đến mấy tiệm thuốc nhưng đều đóng cửa. Đúng vậy, trễ thế này còn nơi nào có người buôn bán. Diệp Chi vừa nước mắt vừa rơi, vì biết mình đánh mất lần đầu tiên, còn cả gan chủ động tiến tới.

      Quẹo trái ngay đầu đường chợt nở nụ cười, có tiệm thuốc nho đập vào mắt, Diệp Chi nhanh chóng vọt vào đưa tiền mua thuốc tránh thai. Trong lúc bối rối nên chú ý thuốc này vốn là phải gọi thuốc dưỡng thai, hộp còn in chữ “Mẫn Đình” .

      Hai viên thuốc rơi xuống bụng, Diệp Chi rốt cuộc cũng hơi yên tâm. Buổi tối này coi như là giấc mộng hoang đường, tỉnh lại quên hết mọi thứ. Nhưng nghĩ tới, số mệnh được ông trời sắp đặt sẵn, dù có làm bất kỳ chuyện gì cũng thay đổi được nó.

      Nên vào ngày bảy tháng sau, Diệp Chi trong cơn đau nhức nghênh đón kỷ niệm hoang đường kia: Hoàn Tử.

      Khi đó mỗi lần nhìn thấy Hoàn Tử, cũng nhớ tới lúc người nọ thân mật ở bên tai lẩm bẩm, thời gian trôi qua càng lâu càng ràng.

      “Đây là lần đầu tiên của tôi.” Cắn răng nghiến lợi.

      này thế nào mà lại. . . . . . Mãnh liệt như vậy.” Tình dục cuồn cuộn.

      cho tôi biết, tên là gì. . mau.” Dừng lát, thấy đáp, lại đổi thành giọng điệu nũng nịu “ , chúng ta cũng thân mật như vậy rồi.”

      lúc ấy đại não hỗn độn sao có thể trả lời tất cả vấn đề của ta. Sau này nghĩ lại mới từ từ nhớ lại những lời này.

      muộn, tất cả đều muộn, biết là ai, cũng biết là người nào, ngay cả bọn họ làm chuyện thân mật nhất và sinh cho đứa con trai.

      nhiều năm như vậy, có lẽ kết hôn rồi, có lẽ cũng giống như muốn nhớ đến chuyện đêm đó. Nhưng. . . . . . Nhưng tuyệt đối thừa nhận, đối với . . . . . . Nhưng ra cũng có chút tình cảm.

      Ngoại truyện 2
      Editor: Băng

      Sau khi có ba, Hoàn Tử bắt đầu cảm thấy rất tuyệt, ba dạy cậu học Taekwondo, cùng với mẹ họp phụ huynh cho cậu, còn có thể len lén dẫn cậu ăn KFC.

      Nhưng dần dần, Hoàn Tử cũng còn vui vẻ nữa. Ngày trước chỉ có cậu và mẹ, mỗi ngày trong mắt mẹ cũng chỉ có mình cậu, còn có thể ôm cậu ngủ, thương cậu.

      Nhưng bây giờ ba tới, chẳng những ban ngày quấn mẹ, quá đáng hơn buổi tối cũng cho cậu ngủ chung với mẹ. Coi như cậu vẫn cố bám giường mẹ sáng ngày hôm sau tỉnh lại cũng ở trong phòng của mình.

      Hoàn Tử cầm bản vẽ mẹ mới mua cho cậu ngồi ở giường, cái miệng nhắn trề ra (*hành động bĩu môi).

      “Chi Chi, tối nay ăn cơm với cái gì?” Tiếng mở cửa vang lên, Hoàn Tử biết là mẹ về nên để bản vẽ xuống, vừa định chạy tới đón mẹ bị ba vượt lên trước.

      Ba còn lấy lòng giúp mẹ cởi áo khoác, cầm ví da. Những cái này đều là việc hằng ngày của cậu mà. Khuôn mặt nhắn của Hoàn Tử xị xuống, vẻ mặt càng ngày càng lạnh lùng.

      Bình thường nếu như cậu làm vẻ mặt như thế mẹ nhất định hỏi cậu có phải cảm thấy thoải mái hay , nhưng bây giờ mẹ nhìn cũng thèm nhìn cậu cái, cứ như vậy cùng ba cười cười vào phòng bếp.

      Đứa nhìn bóng lưng của ba mẹ mình, trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm giác nguy hiểm. Mẹ là của cậu. Cậu nhất định phải đoạt mẹ lại từ trong tay ba.

      Lúc ăn cơm tối, Kỷ Lâm cảm thấy con trai có gì khác lạ. Chẳng những cầm ghế chen chúc giữa và Diệp Chi, còn cho gắp thức ăn cho Diệp Chi.

      Đứa nhóc này nổi cơn điên gì đây? Kỷ Lâm liếc con trai cái, bắt đầu tính toán tránh thoát đôi đũa của Hoàn Tử, gắp cục thịt kho tàu đặt vào trong chén Diệp Chi “Nếu muốn ăn cơm ăn chút thịt .”

      “Buổi tối nên ăn quá nhiều thịt.” Diệp Chi trừng mắt liếc nhưng mặt lại nở nụ cười, hơn nữa còn gắp trả lại Kỷ Lâm cái nấm hương thơm phức.

      Hoàn Tử đáng thương, cầm chén cơm uất ức nhìn mẹ nhưng lại sửng sốt vì bị Diệp Chi bỏ quên.

      “Hoàn Tử, lúc ăn cơm phải chuyên tâm, được ngẩn người.” khó khăn Diệp Chi mới chú ý tới con trai nhưng lời ra phải là quan tâm mà là dạy dỗ.

      Hoàn Tử khụt khịt mũi rồi cúi đầu buồn ăn cơm, mắt đỏ ửng lên.

      Ăn xong cơm tối, Kỷ Lâm đuổi hai mẹ con ra khỏi phòng bếp, tự mình vén tay áo lên rửa bát. Việc này làm vô cùng quen thuộc, cũng vui vẻ khi làm việc đó.

      Hoàn Tử vừa thấy cơ hội tới lập tức dây dưa với Diệp Chi, đóng cửa phòng bếp từ bên ngoài rồi nhảy lên ghế salon bò vào trong ngực Diệp Chi. Tay của cậu ôm cổ mẹ, nũng nịu gọi “Mẹ.”

      “Thế nào?” Diệp Chi sờ sờ đầu con trai, trong lòng rất ngạc nhiên, con trai lại làm nũng với . Phản ứng đầu tiên của chính là Hoàn Tử lại muốn ăn KFC.

      “Mẹ, con muốn ngủ với mẹ.” Hoàn Tử chui vào trong cổ Diệp Chi, sợi tóc mềm mại cọ cọ cổ Diệp Chi ngứa ngáy, nhịn được khom đầu cười : “Con phải là người đàn ông nên cần ngủ với mẹ sao?”

      Nghe vậy, mặt Hoàn Tử lập tức đỏ lên, cậu biết đàn ông thể làm nũng với mẹ, nhưng mẹ bây giờ chỉ để ý đến ba, để ý tới cậu. Cậu nhất định phải nghĩ cách đoạt mẹ lại.

      “Tối nay. . . . . . Trời mưa.” Đứa trẻ trầm mặc mấy giây rồi . Cậu là người đàn ông nhưng trời mưa sợ sấm đánh, cậu bởi vì sợ sấm đánh nên mới muốn cùng mẹ ngủ. Cậu phải làm nũng với mẹ.

      “Tối nay trời mưa?” Diệp Chi biết con trai lại lấy cớ này, còn tưởng rằng cậu , nhanh chóng đẩy con trai ra chạy tới ban công mang quần áo phơi vào trong, ngay cả lời của con trai mới cũng quên mất.

      Hoàn Tử thấy càng thêm uất ức con thiếu rơi nước mắt. Mẹ quả nhiên có ba thích cậu nữa.

      Đứa bé ngồi cúi đầu ghế sofa mấy phút rồi lắc đầu, nhanh chóng về phòng của mình, Kỷ Lâm ở phía sau kêu cậu cũng có phản ứng.

      “Hoàn Tử sao vậy?” Kỷ Lâm nhìn bóng lưng nho của con trai, ngạc nhiên hỏi.

      sao cả.” Diệp Chi cũng cảm thấy khó giải thích, nhưng cũng để ý “Mới vừa nãy với em là muốn ngủ chung với em, chắc chỉ là thuận miệng . Bây giờ có lẽ về phòng đọc sách rồi.”

      Kỷ Lâm gật đầu, cũng đào sâu nghiên cứu, ôm Diệp Chi ngồi xuống ghế sofa, gọt táo cho ăn. Kỹ thuật của rất tốt, vỏ quả táo được gọt thành dải dài có thể làm được bông hoa, Diệp Chi nhìn muốn ăn.

      “Ăn , chưa từng gọt cho em ăn.” Kỷ Lâm cười cười cầm miếng táo đưa tới môi Diệp Chi, cười : “A.”

      Diệp Chi nghe vậy ngoan ngoãn mở miệng, nhận đồ cho ăn, mặt mày vui vẻ tràn đầy hạnh phúc.

      Hai người cứ gọt, ăn như vậy phối hợp vô cùng ăn ý, ngay cả TV chiếu tiết mục gì cũng biết, huống chi đứa đứng ở khe cửa nhìn ra.

      Quả nhiên. . . . . . Mẹ bây giờ thích ba hơn cậu nhiều. Mắt Hoàn Tử đỏ lên, khuôn mặt nhắn tinh sảo ủ rũ như đưa đám.

      Như thế nào mới có thể đuổi ba khiến mẹ thích cậu nhiều hơn đây? Đứa bé chống cằm cau mày suy nghĩ khổ cực.

      Buổi tối hôm sau, Kỷ Lâm về nhà sớm hơn so với Diệp Chi như mọi ngày.

      “Ba.” đẩy cửa ra bước vào nhà thấy con trai bình thường như khối băng hôm này như chú chim non nhào vào trong ngực , diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn nhiệt tình làm Kỷ Lâm thụ sủng nhược kinh, tay ôm đứa vào trong ngực, cọ xát khuôn mặt trơn mềm của con trai “Thế nào?”

      “Ba, chúng ta ăn KFC có được hay ?” Đôi mắt dài đen láy sáng sáng lấp lánh của Hoàn Tử nhìn Kỷ Lâm “Chỉ ăn cái cánh là được rồi.”

      “Mẹ sắp về rồi.” Kỷ Lâm xoa xoa đầu của Hoàn Tử, đồng ý với cậu. Lúc này cách giờ tan sở của Diệp Chi rất gần, dám mạo hiểm.

      “Ba. . . . . .” Hoàn Tử uốn qua uốn lại ở trong lòng , ngừng làm nũng “Chỉ ăn cục thôi, mẹ thể phát .”

      được. . . . . .”

      “Con lâu chưa được ăn rồi. . . . . .” Đứa chớp chớp mắt như nước trong veo nhìn “Ba, xin ba. . . . . .”

      tiếng xin ba, Kỷ Lâm nghe mà lòng mềm nhũn. Con trai chưa từng làm nũng với mình như vậy, trong lòng khống chế được mềm lòng, cũng quên Diệp Chi trở về có chuyện, vứt tất cả ra sau đầu, , ba dẫn con .”

      “Ba tốt.” Hoàn Tử hôn mặt Kỷ Lâm cái, cho người ba ngu ngốc này quả táo ngọt trước.

      “Đó là đương nhiên.” Kỷ Lâm được con trai khen như vậy nhất thời vui mừng thấy trời đất, “Hôn lại cái.”

      Nghe vậy, Hoàn Tử lại ngoan ngoãn hôn cái nữa, hôn xong rồi mới dán khuôn mặt nhắn vào ngực bà, cái miệng nhắn mím môi lại cười giống như hồ ly .

      Vì sợ Diệp Chi trở lại nên hai người chỉ mua hai cái cánh, còn vừa vừa ăn.

      Lúc Hoàn Tử gặm cánh gà vô cùng vui vẻ, cái miệng nhắn hoạt động nhanh, động tác cũng linh hoạt thể tưởng tượng nổi, xương gặm vừa đẹp lại sạch , chỉ lát sau xong hai cái cánh gà.

      Đứa ăn ít, ăn hai cái cánh gà xong cơm tối tự nhiên ăn ít , Diệp Chi tưởng rằng con trai khỏe, lo lắng sờ trán rồi đo nhiệt độ, lâu mới xác định con trai có vấn đề gì.

      “Mẹ.” Sau khi ăn xong, Kỷ Lâm rửa bát như cũ. Hoàn Tử nhân cơ hội này, từ ghế leo xuống chạy đến bên cạnh Diệp Chi nhanh, mặt nhăn nhó : “Con...Con muốn cho mẹ biết bí mật. . . . . .”

      Hả? Con trai muốn tâm với mình sao? Diệp Chi cảm thấy mới lạ nên ôm con trai vào trong ngực, dịu dàng : “Hoàn Tử muốn cho mẹ biết bí mật gì? Mẹ nghiêm túc nghe.”

      “Nhưng. . . . . . Nhưng con sợ ba giận.” Hoàn Tử cúi đầu, làm bộ do dự.

      Còn có liên quan tới Kỷ Lâm? “ sao, mẹ bảo đảm cho ba là con .”

      “Vậy chúng ta ngoéo ngón tay.” Hoàn Tử đưa ra ngón tay út, ngoắc ngoắc ngón út Diệp Chi, cùng mẹ ngéo tay xong mới cầm tay Diệp Chi thần thần bí bí vào phòng của mình, cầm túi ny lon nhăn nhúm bỏ vào tay Diệp Chi.

      Diệp Chi nghi ngờ mở ra xem vô cùng nổi giận, trong túi nhựa là cái cánh gà óng ánh, còn hơi ấm.

      “Đây là ba mua cho con?”

      Hoàn Tử gật đầu, cắn môi dưới khó khăn “Ba con được cho mẹ biết.”

      “Ba tại sao mua cánh gà cho con?” Diệp Chi lại hỏi, chẳng lẽ Hoàn Tử muốn ăn hay sao? Nhưng đứa vô cùng khôn khéo, cho mình sao?

      “Ba, ba . . . . . . ba muốn dụ dỗ con.” Dừng lát, ngửa mặt ngây thơ hỏi, “Mẹ, ba ba tại sao phải dụ dỗ con?”

      Hoàn Tử ngây thơ hỏi như xăng đổ vào lửa giận trong lòng Diệp Chi. Được lắm, Kỷ Lâm vì cái gì phải gạt mình dẫn Hoàn Tử ăn KFC. ra là ta muốn làm người tốt trước mặt con trai để con trai thân thiết với ta hơn.

      Diệp Chi giận dữ cầm cánh gà vào phòng bếp, tay lấy cánh gà đập lên bồn rửa “Kỷ Lâm. cho em biết. Đây là cái gì?”

      Đoàn trưởng Kỷ bị vợ dọa cho sợ mất hồn, phản xạ có điều kiện “Cánh gà.”

      “Hừ, cho rằng em biết cái này là cánh gà sao?” Diệp Chi nhéo lấy lỗ tai của rồi kéo ra khỏi phòng bếp “Em hỏi , tại sao lại len lén mua KFC cho Hoàn Tử?”

      ….. . . . . .” Vẻ mặt đoàn trưởng Kỷ đau khổ, câu cũng ra, ánh mắt quét đến chỗ con trai đứng, lại thấy Hoàn Tử làm mặt ngây thơ vô tội nhìn . chỉ có thể rụt bả vai : “Đây là lần duy nhất... thề. . . . . .”

      “Em cho biết, Kỷ Lâm, bây giờ còn xu uy tín nào rồi.” Diệp Chi hừ tiếng, hung hăng bấm cái vào nơi thịt mềm nhất cánh tay của “Tự mình xám hối . Đến khi nào cảm thấy em có thể tin tưởng tái phạm nữa tới tìm em.”

      xong nhìn với ánh mắt ghét bỏ rồi lên ghế salon ôm con trai xem TV.

      Buổi tối hôm đó, Hoàn Tử được ngủ cùng mẹ như nguyện, nghĩ tới ánh mắt ba nhìn mẹ rồi bộ dáng bị mẹ nhốt ở ngoài cửa, cậu diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn nhếch khóe môi cười vui sướng. Về sau nếu ba còn dám giành mẹ với cậu, cậu dùng chiêu này. Chẳng những cậu được ăn cánh gà mà còn có thể đánh bại ba.

      Đứa chen chúc trong ngực của mẹ, thỏa mãn nhắm hai mắt lại rồi mơ giấc mơ ngọt ngào.

      ~~~~~~HOÀN~~~~~~
      tart_trung, meiluovulinh thích bài này.

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.