1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Ước mơ hậu vị - Tuyết Chi Hàm (c42)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 6: Ai tới cứu nàng

      Bên cạnh đau đớn toàn thân là bóng tối lạnh lẽo, trái tim
      Lạc Tử Hân co quắp. Từ nàng sợ tối, lúc này đầu óc liền rơi vào trạng thái trống rỗng.

      Hai tên thái giám cứ thế ném nàng xuống giường, nơi tối tăm có ánh mặt trời, kêu trời thấu kêu đất nghe, muốn nàng tự sinh tự diệt sao? Phải làm sao bây giờ, bỏ lỡ tuyển tú chỉ là chuyện , nhưng mất mạng là chuyện lớn. Ông trời khó khăn lắm mới cho nàng cơ hội sống lại, chưa làm được gì lại mất mạng, cam lòng.

      "Có ai ? Cứu mạng." biết phái có ai nghe nhưng nàng vẫn muốn cố gắng.

      Cũng may trừ tối tăm ra, cái giếng này có nước, chắc nàng chết đuối. Trong cung nhiều chứa sát cơ hơn nàng tưởng nhiều, khó trách kiếp trước lại chết thảm như thế, nhưng đời này có thể tránh được sao?

      suy nghĩ miên man trước mắt cuất lên sợi dây thừng, nàng kinh ngạc, có người cứu nàng sao? kịp suy nghĩ nhiều, nàng nắm lấy đầu dây, nén đau nhức cơ thể dùng sức bò lên. Nhờ vào chút công phu ít ỏi, chỉ lát sau nàng tới miệng giếng, thấy được ánh mặt trời, cả người mệt mỏi ngả xuống thành giếng.

      Lần này vẫn chưa chết. Đây là suy nghĩ đầu tiên của Lạc Tử Hân khi vừa được cứu,

      " nương, ngươi còn muốn nằm ở đó bao lâu?" thanh đùa cợt vang lên bên tai, dọa nàng giật mình, tay buông lỏng khiến cả người trượt xuống, nhưng cánh tay hữu lực nhanh chóng bắt được tay nàng.

      Lạc Tử Hân ngẩng đầu nhìn, là thái giám trẻ tuổi ánh mắt nhìn nàng chứa trêu chọc.

      "Ta bị té xuống." Lạc Tử Hân bất mãn lầm bầm.

      Công công cười cười, tròng mắt chứa ý, lại khiến nàng cảm thấy uy hiếp, nhưng trong cung này có ai có mục đích riêng, giữ được cái mạng mới là quan trọng.

      Công công hơi dùng sức kéo nàng lên.

      "Công công, cám ơn ngươi cứu mạng, về sau nếu có cơ hội, ta nhất định báo đáp ngươi." Lạc Tử Hân vật lộn nãy giờ, sớm quăng mất hình tượng thục nữ, cũng quản ánh mắt tiểu thái giám nhìn mình, ngồi ngay xuống đất thở dốc. Trang phục thanh nhã cũng bị nàng dày vò ra hình.

      "Xem ra, nương là tú nữ." Tiểu thái giám nhún vai, chậm rãi mở miệng.

      Lạc Tử Hân sững sờ, ánh mắt lưu chuyển người mình, từ đầu đến chân, mặt xám mày tro, đâu còn hình tượng tú nữ? Thái giám này cũng quá tinh mắt, nhìn ra được.

      "Vậy sao ngươi còn kéo ta đứng lên?" Lạc Tử Hân tức giận .

      Tiểu thái giám rụt đầu, cười hắc hắc, : "Nô tài lĩnh mệnh."

      Tiểu thái giám đỡ nàng lên, nhưng vẻ mặt ráng nín cười lại bị Lạc Tử Hân nhìn thấy, vừa thẹn vừa tức : "Này, tên thái giám kia, thấy ta như vậy lại còn dám cười!"

      "Nô tài dám." Tiểu thái giám khẽ cúi đầu, thu liễm nụ cười.

      "Vị tiểu chủ này, ngươi có phải nên Tĩnh Nguyên điện hay ?" Thái giám nhướng mắt vẻ nghi ngờ hỏi.

      Ai nha, nãy giờ vật lộn khiến nàng quên mất chuyện tuyển tú, chắc là buổi tuyển bắt đầu rồi?.

      "Đúng, ta phải ngay." Lạc Tử Hân nhấc chân muốn chạy, nhưng nhìn quanh hồi, đây là đâu? Cho dù kiếp trước là Tiệp dư, nhưng hoàng cung quá lớn, huống chi nàng cũng rất ít lại, cho nên nàng hề biết nơi này, nên hướng nào đến Tĩnh Nguyên điện?

      Có lẽ tiểu thái giám nhìn thấu tâm tư của nàng, tới bên cạnh nàng, cười : "Tiểu chủ, để nô tài dẫn người ."

      Mặc dù đôi mắt thái giám này luôn khiến nàng chột dạ, nhưng cuối cùng vẫn là ân nhân cứu mạng của nàng, cho nên Lạc Tử Hân thể ghét , liền : "Vậy cám ơn công công rồi, xin hỏi công công tên họ là gì?"

      "Tiểu chủ khách khí, nô tài tên là Vệ Dịch Hiên, trong cung mọi người gọi nô tài là Tiểu Vệ Tử." Vệ Dịch Hiên giương khóe miệng.

      "Được, Tiểu Vệ Tử, phiền ngươi dẫn đường.." Lạc Tử Hân vội la lên.

      "Nhưng quần áo người mặc...." Vệ Dịch Hiên chần chừ chỉ chỉ bộ quần áo, dễ thấy nhất là phần bị rách trước ngực.

      Lạc Tử Hân cúi đầu nhìn, chỗ rách này quá bắt mắt, nếu mang bộ dạng này đến Tĩnh Nguyên điện, chỉ sợ bị tội mất đầu. Nhưng nếu quay về thay quần áo kịp.

      Lạc Tử Hân nhất thời có chủ ý, tròng mắt lưu chuyển, khi nhìn thấy bậc thang để chậu hoa đột nhiên nội tâm khẽ động.

      Vệ Dịch Hiên tò mò nhìn Lạc Tử Hân hái hết hoa xuống, xâu thành chuỗi hình trái tim đính trước ngực, ngược lại có chút mới lạ, đặc biệt.

      Vệ Dịch Hiên kinh ngạc, tiếp theo liền than thở : "Tay Tiểu chủ khéo, có thể cải tử hồi sinh như thế."

      " gọi là hoa lan, rất đặc biệt sao?" Khóe miệng Lạc Tử Hân khẽ giương, cười thâm ý.

      Vệ Dịch Hiên nhíu mày, khóe miệng hàm chứa nụ cười nghịch ngợm, gật đầu cái, đỡ tay Lạc Tử Hân nhanh chóng đến Tĩnh Nguyên điện.

      Lạc Tử Hân đối với hành động của Vệ Dịch Hiên hơi ngạc nhiên, có lẽ là thái giám to gan nhất nàng từng biết. Nhưng đối với Vệ Dịch Hiên, Lạc Tử Hân cũng là nữ tử đặc biệt nhất, chưa từng tú nữ nào để ý hình tượng như nàng.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      vất vả mới đến được Tĩnh Nguyên điện, Bệ công công đứng chờ ở cửa, vừa thấy nàng lên tiếng trách: "Tiêm Vũ tiểu chủ, ngươi bị muộn rồi, nô tài người đừng Thái Y Viện. Ngươi xem ngay cả Lục Nguyệt tiểu chủ cũng đến rồi, sao bây giờ người mới tới?"

      "Lục Nguyệt có việc gì à?" Nghe thấy thân thể Lục Nguyệt khôi phục, trong lòng Lạc Tử Hân bỏ xuống được tảng đá lớn.

      "Ngươi còn lo lắng cho người khác sao, cũng may hôm nay Hoàng thượng tới muộn, nghi thức vẫn chưa bắt đầu, ngươi mau đứng vào hàng ." Bệ công công cau mày, thúc giục nàng vào vị trí.

      Lạc Tử Hân thoáng chỉnh sửa lại đầu tóc, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười dịu dàng, thanh nhã điềm tĩnh, mặc dù quần áo hơi bẩn, nhưng vẫn che được phong thái cao nhã bẩm sinh.

      Vệ Dịch Hiên nhìn nụ cười của nàng trong lòng khẽ động, này quả đặc biệt, vừa mới trải qua khó khăn mà có thể chấn định như thế, trong bụng khỏi thầm khâm phục.

      Lạc Tử Hân thuận lợi đứng vào chỗ, vì nàng tới đột ngột nên bị nhiều tú nữ khác nhìn chăm chú, nhưng trong đó có ánh mắt rực lửa. Đó là ánh mắt Phạm An Dung, có kinh ngạc, còn có oán giận.

      ra là nàng! Lạc Tử Hân thoáng qua ý nghĩ, chắc là Phạm An Dung nghĩ đến nàng lại có thể quay về nhanh như vậy.

      Phạm An Dung sau này phải đề phòng, nàng ta phải là người an phận thủ thường. Chỉ mới là tuyển tú ra tay như vậy, nếu sau này có danh vị, chẳng phải muốn trèo lên trời sao? Lạc Tử Hân thầm nắm chặt quả đấm.

      Đảo mắt nhìn quanh, thấy Lục Nguyệt đứng vào hàng, mặc dù sắc mặt tốt, nhưng vẫn có thể trụ được, trong lòng Lạc Tử Hân thoáng an ủi.

      Các tú nữ năm người hàng, đứng trước điện chờ Hoàng thượng đến. Ngồi ở vị trí đầu tiên là đương kim Thái hậu, bên cạnh là Hoàng hậu nương nương. Thái hậu vẫn trầm tĩnh mỉm cười, vẻ mặt coi như nhu hòa. Còn Hoàng hậu nương nương thỉnh thoảng mới lộ ra chút cười, khiến người ta có ảo giác nàng là người ôn hòa.

      Nếu như phải trải qua tai nạn kiếp trước, chắc chắn nàng bị nụ cười của Hoàng hậu mê hoặc, cái vẻ giả nhân giả nghĩa như vậy đáng sợ. Nhưng lời Hoàng hậu với nàng trước khi chết vẫn còn văng vẳng bên tai, trong lòng khỏi lại dâng cảm giác ớn lạnh. Nàng vẫn hiểu lý do tại sao Hoàng hậu lại giết mình, cuối cùng vẫn là bà ta thắng, bốn chữ chết nhắm mắt quấn lấy nàng tới tận bây giờ.

      Lạc Tử Hân buông mí mắt, muốn nhìn Hoàng hậu, dù sao sau này còn chạm mặt thường xuyên. Lần này, nàng nhất định được phép thua.

      Lạc Tử Hân suy nghĩ lung tung hồi lâu vẫn chưa thấy Hoàng thượng đến. Điểm này hình như giống kiếp trước, nàng nhớ lúc đó hoàng thượng tới rất sớm. Từ lúc sống lại đến nay, có nhiều việc xảy ra hoàn toàn bất đồng với kiếp trước của nàng, nhưng dù sao đó cũng là chuyện tốt.

      gần trưa nhưng vẫn thấy thông truyền gì, mà những tú nữ này đều tiểu thư khuê tú được nâng niu lòng bàn tay, lúc này bắt đầu thể lực cạn kiệt, nhiều người đứng vững, trong nhóm vang lên thanh sột soạt.

      "Tất cả đứng thẳng lên." Tổng quản Thái giám Phó Hổ đứng bên vang giọng, các tú nữ chỉ có thể chịu đựng, mồ hôi tuôn ra, phấn trang điểm bắt đầu mờ .

      "Hoàng thượng còn chưa xử lý xong việc sao?" Hoàng hậu cũng có chút nóng vội, quay đầu hỏi Phó Hổ.

      Phó công công lập tức xoay người, khẽ khom lưng, thanh thanh cổ họng : "Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng còn bản tấu, xử lý xong tới ngay."

      Hoàng hậu khẽ vuốt cằm, đảo mắt nhóm tú nữ trước mắt. Các nàng đều rất xinh đẹp, yến gầy ốm mập cần có đều có, trong đó hình như còn có mấy người đặc biệt nổi bật, trong lòng Hoàng hậu khẽ chua. Mấy năm này Hoàng thượng chuyên sủng Hiền phi, vị hoàng hậu như nàng cũng dính được bao nhiêu mưa móc, trong lòng vốn thoải mái, nhưng thân là Hoàng hậu, nàng thể tùy tiện lộ vẻ ghen tỵ của mình ra ngoài. Cũng biết nhóm tú nữ này, có mấy người là chân thành, nàng thầm nghĩ ngợi.

      Hoàng thượng vẫn tới, các tú nữ càng ngày càng chịu nổi, mặc kệ Phó công công la hét, ngừng thở dài oán trách.

      "Tại sao Hoàng thượng vẫn chưa tới, rốt cuộc có để mắt đến chúng ta?" Đột nhiên vang lên giọng nữ bén nhọn.

      "Lớn mật, người nào dám như thế?" Phó công công giận dữ.

      "Là ta , Hoàng thượng thân là thiên tử, vốn nên thương cảm với hạ dân, vậy càng nên để ý đến nhón tú nữ chúng ta, nên bắt chúng ta đứng chờ thời gian dài dưới ánh nắng chói chang, ngươi thấy rất nhiều tỷ muội chịu nổi sao?" Lời vang dội chính là Tống Hàm Hương.

      Tống Hàm Hương khiến tất cả các tú nữ ở đây đều đổ mồ hôi lạnh, bất kính với Thánh thượng, chỉ có tội chết.

      "Lớn mật, người nào dám phạm thượng!" Thái hậu Phượng Nhan tức giận, lớn tiếng quát, "Kéo nàng ra ngoài đánh 50 đại bản, hủy bỏ tư cách tuyển tú!"

      Tống Hàm Hương cả kinh, sắc mặt trắng bệch

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 7: Tuyển tú

      Bộ dáng uất ức của Tống Hàm Hương rơi vào mắt Hoàng đế Mục Nguyên Trinh, những lời nàng oán trách cũng rơi vào tai . Tiểu nữ tử quả lớn mật, lên ngôi từng ấy năm, cho dù là điện hay ở hậu cung, chưa từng có ngừoi nào dám càn rỡ với như vậy.

      "Khoan." Thanh trầm ổn và vang dội của Mục Nguyên Trinh vang lên, mọi người quay lại nhìn chăm chú.

      "Hoàng thượng giá lâm." thanh bén nhọn của thái giám đúng lúc vang lên, khiến mọi người đột nhiên tỉnh táo.

      "Tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng cát tường." Chúng tú nữ vội thi lễ.

      "Bình thân." Mục Nguyên Trinh nhàng phất tay, tới trước mặt Tống Hàm Hương, từ cao nhìn xuống nàng.

      Con ngươi Mục Nguyên Trinh lãnh nhìn ra chút tâm tình, tất cả tú nữ khỏi thay Tống Hàm Hương thầm đổ mồ hôi, trong lòng yên lặng suy đoán hoàng thượng xử trí nàng như thế nào.

      "Ngươi rất lớn mật, ngươi tên là gì?" Qua hồi lâu, Mục Nguyên Trinh khẽ mở miệng.

      Tống Hàm Hương vẫn giữ bộ dáng cương quyết bướng bỉnh, ngẩng mặt, lớn mật trừng mắt nhìn Hoàng đế, : "Tống Hàm Hương."

      Tổng quản thái giám lập tức tiếp lời: "Hoàng thượng, nàng là nữ nhi của Phó Đô Thống Tống Kế Kỳ - Tống Hàm Hương, năm nay 14 tuổi."

      Mục Nguyên Trinh khẽ gật đầu, ý vị nhìn gương mặt tức giận của Tống Hàm Hương, rất thưởng thức vẻ lớn mật của nàng, đột nhiên câu khiến tất cả các tú nữ thiếu chút ngất xỉu: "Tống Hàm Hương, phong làm Chính Lục Phẩm Quý nhân."

      Ánh mắt các tú nữ đều hàm chứa vẻ hâm mộ, Mục Nguyên Trinh xoay người tới bên cạnh Hoàng hậu.

      Cứ tưởng rằng Tống Hàm Hương bị tước đoạt tư cách tuyển tú, nhưng chỉ chớp mắt lại được phong làm Quý nhân. Bình thường đại điện, tú nữ chỉ được lưu tên hoặc thẻ bài, chính thức sắc phong phải đến ngày thứ hai, nhưng Tống Hàm Hương lại được sắc phong tại chỗ, hơn nữa còn là Chính Lục phẩm, trong nhóm tú nữ lần này sợ rằng đứng đầu. Điều này khiến tất cả tú nữ chẳng những đố kỵ còn có chút hối hận, ít người suy nghĩ nếu lời khó dễ vừa rồi là của mình, có phải cũng có cơ hội như vậy.

      Lạc Tử Hân mặc dù kinh ngạc, nhưng cảm thấy ngoài ý muốn, Mục Nguyên Trinh từ trước đến giờ đều thưởng thức nữ nhân đặc biệt, hành động lần này của Tống Hàm Hương quả đủ đặc biệt. Nhưng đột ngột vinh sủng, chưa chắc là chuyện tốt, khóe miệng Lạc Tử Hân khẽ nhếch.

      Tiếp theo, Phó công công bắt đầu điểm danh, các tú nữ bị điểm tên bước ra khỏi hàng hành lễ, Mục Nguyên Trinh hỏi mấy vấn đề đơn giản, quyết định lưu thẻ bài.

      "Nữ nhi Khâm Thiên Giám - Tôn Di Viện, 15 tuổi."

      "Nữ nhi Uyển Châu Tri Phủ - Lâm Vân Thục, 16 tuổi."

      . . . . . .

      "Nữ nhi Bố Chính Ti đô - Tần Văn Linh, lưu bài."

      "Nữ nhi Ngự sử Hàn Lâm viện - Ngô Man Đồng, lưu bài."

      Theo tiếng truyền của Phó công công, tiếng lưu bài khiến các tú nữ phía sau lo lắng đổ mồ hôi lạnh.

      "Nữ nhi Phó đô Ngự sử Viêm Tiêm Vũ, 17 tuổi." Phó công công đọc đến tên Lạc Tử Hân.

      Lạc Tử Hân thầm ổn định tinh thần, bước lên phía trước, nhàng quỳ xuống hành đại lễ: "Tiểu nữ Viêm thị Viêm Tiêm Vũ tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng kim an."

      Bộ dáng thanh nhã của nàng khiến Mục Nguyên Trinh kinh ngạc, nhìn chung tất cả các tú nữ đều trang điểm diễm kiều, chưa từng gặp tú nữ nào lại lấy hình tượng thanh đạm bước vào điện, nhưng cố tình nữ tử này mặc dù phục sức đơn giản lại che giấu được cốt cách phù dung thanh cao, là nữ tử thông minh.

      Ánh mắt Mục Nguyên Trinh từ từ rời khỏi, rốt cuộc nhìn chăm chú hình trái tim bằng hoa trước ngực nàng n, dừng lại lâu.

      "Ngươi thích hoa lan?" Mục Nguyên Trinh nhàn nhạt mở miệng.

      "Hoa lan thanh nhã, kiên trinh đổi. Cổ nhân , hoa lan mọc ở u cốc, cần chăm sóc mà vẫn ngát hương; quân tử tu thân dưỡng tính, vì khó khăn mà đổi thay. Vì vậy Tiêm Vũ rất thích." Lạc Tử Hân nhàng mở miệng.

      Mục Nguyên Trinh nhìn nàng lâu, khẽ gật đầu. Phó công công lập tức tuyên bố: "Nữ nhi Phó đô Ngự sử Viêm Tiêm Vũ, lưu bài."

      Chọn hết lượt, hơn trăm tú nữ chỉ lưu lại hơn 10 người, đều là gia thế tốt, mấy vị tiểu chủ ở cùng viện với nàng đều được lưu thẻ bài. Ý chỉ tấn phong ngày thứ hai công bố.

      Phương Di Tú sắc phong làm Chính Bát phẩm Thải nữ, ban thưởng Tích Ninh Các

      Trình Ngọc Dao sắc phong làm Từ Bát phẩm Bảo lâm, ban thưởng Vọng Vân Hiên

      Tề Tịnh Dung sắc phong làm Chính Bát Phẩm Canh Y, ban thưởng Vĩnh Di Các

      Lưu Ti Ngữ, sắc phong làm Từ Lục phẩm Tài tử, ban thưởng Tiên Ngọc Các

      Lục Nguyệt sắc phong làm Từ Lục Phẩm Tài tử, ban thưởng Thính Vũ Hiên

      Trì Tuyết Ngưng sắc phong làm Từ Bát Phẩm Canh Y, ban thưởng Đào Di Hiên

      Viêm Tiêm Vũ sắc phong làm Từ Lục phẩm Tài tử, ban thưởng Thừa Di Hiên

      Phạm An Dung sắc phong làm Chính Lục phẩm Quý nhân, ban thưởng Bách Phúc Các

      Tống Hàm Hương, sắc phong làm Chính Lục phẩm Quý nhân, ban thưởng Vĩnh An Hiên

      . . . . . .

      Lạc Tử Hân mặc dù chỉ được phong làm Tài tử, nhưng so với kiếp trước cao hơn ba bậc, lúc đó nàng chỉ được phong làm Thải Nữ mà thôi. Lúc bắt đầu đều giống nhau, nhưng vô tình hay cố ý, chênh lệch lớn như thế.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Theo quy định, Tài tử được phân ba cung nữ, ba thái giám. Khác với kiếp trước, lần này nàng được mang theo nha hoàn Viêm gia Tích Như vào cung, còn lại là hai cung nữ tuổi tầm mười ba mười bốn Như Tâm và Linh Nguyệt. Có thể do tuổi còn nên nhiều việc vẫn quen, mặc dù cuối cùng cũng thành thạo nhưng với Lạc Tử Hân, chắc do phân vị cao hơn nên nha hoàn cũng khác nhau. Ngoài trừ Tích Như, nàng dám tin bất cứ thái giám, cung nữ nào

      Mấy ngày này nàng hề bước chân ra khỏi Thừa Di Hiên, ngược lại Tích Như lại ra ngoài thám thính được khá nhiều tin tức. Hoàng đế triệu Tống Hàm Hương thị tẩm, sau đó ở cung Hiền phi liên tục hai tối, cuối cùng lâm hạnh bất cứ phi tần nào. Mặc dù Hoàng thượng nạp rất nhiều Tần phi, nhưng Hiền phi là phi tử được cưng chiều nhất, ngay cả Hoàng hậu cũng nể nàng ba phần, điều này dưỡng thành thói kiêu căng của nàng ta. Hôm nay nghe Hiền phi thưởng Minh phi cái tát. Nhưng hoàng thượng cưng chiều nàng, người khác cũng chỉ có thể ghen tỵ, nàng còn là trong tứ phi chính nhất phẩm, cha là Thái Phó, trong cung như cá gặp nước.

      Lạc Tử Hân chỉ như nghe chuyện bát quái, cười nhạt, : "Ta mệt rồi, ngươi ra ngoài cửa canh chừng ."

      Tích Như vâng lời lui ra, Lạc Tử Hân tựa vào giường nghỉ ngơi, nghĩ tới những chuyện Tích Như mới , trong lòng cảm xúc rất nhiều, trong cung quả náo nhiệt, chỉ nghe kể chuyện thôi cũng hết buổi chiều, cuối cùng nàng từ từ tiến vào mộng đẹp.

      biển máu, tiếng đao chém, oan hồn đầy đất. A. . . . . .

      Lạc Tử Hân che trái tim nứt toác, vẫn thể bình tĩnh được. Nàng mơ thấy cảnh phụ mẫu bị chém pháp trường, cả người run lẩy bẩy.

      Tất cả qua rồi, nàng sống lại, mọi chuyện khác. Lạc Tử Hân từ từ bình tĩnh lại, thầm hạ quyết tâm.

      "Tiểu chủ, người sao vậy?" Tích Như chạy tới bên giường, lo lắng nhìn nàng.

      " sao, chỉ gặp ác mộng thôi." Lạc Tử Hân mở chăn chuẩn bị rời giường.

      "Đúng rồi, vừa rồi thái giám truyền chỉ tối nay hoàng thượng lật thẻ bài của tiểu chủ." Hai mắt Tích Như sáng rỡ.

      Cho dù là cung nữ nhất đẳng cũng phải trông cậy vào sủng ái của Hoàng thượng với tiểu chủ nhà mình để lại trong cung. Nếu chủ tử thất sủng, địa vị của họ cũng lao đao. Cho nên, Viêm tài tử trở thành người thứ hai trong nhóm tú nữ được lật bài, càng khiến nàng tràn đầy vui sướng.

      Thị tẩm? Vậy cần phải chuẩn bị vài thứ.

      Sau bữa tối, Lạc Tử Hân vội vàngt ắm rửa thay quần áo, sau đó quấn búi tóc đơn giản.

      "Tích Như, chỉ cần mặc quần lụa xanh dương thêu hoa lan thôi." Lạc Tử Hân phân phó.

      Tích Như kinh ngạc : "Bộ đó đơn giản quá. Tiểu chủ nên chọn bộ khác phù hợp chút?"

      Lạc Tử Hân khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định khiến Tích Như dám lời nào, trực tiếp lấy y phục hầu hạ nàng.

      Người khác sao lại biết phải gây ấn tượng mạnh với Hoàng thượng, nhưng nếu phải từng trải qua kiếp chắc nàng cũng biết Hoàng thượng thích gì. Lúc đó biết nhưng bây giờ nàng hiểu.

      Đại Vũ quy định Tần phi lần đầu thị tẩm đều phải Thừa Ân Điện, kiệu nhanh chóng đưa nàng tới Thừa Ân Điện. Nơi này vẫn như trước, ngập tràn sắc vàng, gian rộng rãi, bố trí xa hoa.

      Có lẽ hôm nay có nhiều chính cần xử lý nên Mục Nguyên Trinh ở Thừa Ân điện từ sớm, ánh mắt như nước nhìn cử chỉ thanh nhã của nàng.

      "Đứng lên ." Mục Nguyên Trinh nâng nàng dậy, đập vào mắt là những đóa hoa lan thêu thân váy, ánh mắt càng thâm thúy.

      Mục Nguyên Trinh vươn tay rút cây trâm đầu nàng, mái tóc đen dài như thác nước rủ xuống mang theo mùi hương thơm ngát, thấm vào tâm gan khiến tinh thần thoải mái. Nàng mỉm cười quyến rũ và hai mắt linh động hấp dẫn , vội vàng ôm nàng vào ngực bước đến bên giường. Phù dung phủ trướng, mây mưa xoay chuyển, càng cảm thấy này mềm mại ngọt ngào, Long Tâm cực kỳ vui sướng.

      Mục Nguyên Trinh là Đế vương, tuy phải cực kỳ háo sắc, nhưng trong hậu cung cũng thử qua vô số nữ nhân, cho nên khi Lạc Tử Hân vòng hai tay qua cổ lớn mật "Nắm tay nhau cùng chết, bên nhau đến già, nguyện cùng quân nâng khay ngang mày", cảm thấy nàng rất đặc biệt.

      "Tại sao lại như vậy?" Mục Nguyên Trinh sâu kín nhìn đôi mắt trong suốt của nàng, câu này từng có người với , cả đời quên, đáng tiếc. . . . . .

      "Hoàng thượng là trượng phu, tần thiếp là thê tử, giữa phu thê phải nên có tình cảm như vậy sao?" Lạc Tử Hân thản nhiên cười.

      Trong cung này có bao nhiêu lòng, trong lòng Mục Nguyên Trinh hiểu , nhưng khi nghe nàng như vậy, lại chạm đến cảm xúc sâu kín nhiều năm của .

      Mục Nguyên Trinh nhìn tu thế kiều mị của nàng, bắt đầu động tình, cúi đầu hôn nàng, vòng kích tích mới.

      Sau đêm đó, Hoàng đế liền hạ chỉ sắc phong Viêm Tiêm Vũ là Quý nhân. Chưa chờ Lạc Tử Hân trở về điện, tin tức này truyền khắp hậu cung. đợi nàng kịp uống ly trà, có khách tới viếng thăm

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      editor+beta: dohuyenrua

      Chương 8 : Được sủng ái

      Như phi đến làm tâm trạng của Lạc Tử Hân căng thẳng, kiếp trước tình cảnh bị uống thuốc câm mồn trước mắt nàng, nàng ta có thể là đồng loã. Lạc Tử Hân cho rằng nàng ta là tỷ muội tốt của nàng, cuối cùng nàng lại chết tay nàng ta, điều này làm cho lòng của Lạc Tử Hân nguội lạnh.

      Nay, Như phi đứng ở trước mặt nàng, cười nhàng, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, nhưng phần dịu dàng kia dấu dưới hơi thở lạnh lẽo của con người, Lạc Tử Hân thấy nhất thanh nhị sở, giống như lúc Như phi vào lãnh cung hạ độc thủ với nàng, ý cười có chưa lạnh lùng. Có lẽ, đáng sợ nhất thế gian này là nụ cười như thế, bởi vì ngươi thường bị nó mê hoặc.

      Như phi, ta quên tất cả mọi việc ngươi làm với ta! Ta cũng bao giờ để ngươi có cơ hội làm tổn thương ta nữa. Lạc Tử Hân thầm cắn răng, nhưng mặt vẫn cười ôn hoà.

      "Thần thiếp tham kiến Như phi nương nương." Bộ dáng Lạc Tử Hân nơm nớp lo sợ, hành lễ với Như phi.

      "Muội muội là đa lễ." Như phi lại cười , nhưng có ý cho nàng bình thân, chậm rãi bước vài bước trong tẩm cung, nhìn cách bài trí chung quanh trong phòng, miệng chậc chậc vài tiếng.

      " nghĩ tới, tẩm cung của muội muội bài trí đơn giản như thế, hôm nay muội cũng được phong làm quý nhân, nên bảo Thượng Cung cục chuẩn bị chút đồ đạc." Vẻ mặt Như phi kiêu căng.

      "Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở, nhưng muội muội vốn thích đơn giản, cảm thấy thế này rất thích hợp, cũng làm phiền Thượng Cung cục." Lạc Tử Hân trả lời với nụ cười dịu dàng.

      "Vậy cũng nên, hôm nay muội muội chính là quý nhân, nếu đơn giản như vậy, làm người ta nhìn thấy xấu, bị người ta coi thường tốt." Tuy rằng Như phi cười , nhưng tùng chữ đều xúc phạm người khác, rất có mùi vị chế giễu.

      "Muội muội thụ giáo." Lạc Tử Hân liên tục phải, tại nàng vừa mới bắt đầu ở trong cung, tất cả đều nên cẩn thận khiêm tốn tốt hơn, thể giống như kiếp trước để lộ tài năng ra.

      Như phi thấy Lạc Tử Hân phản bác, tâm tình rất sung sướng, tìm cái ghế dựa rồi ngồi xuống, xem xét Lạc Tử Hân quỳ mặt đất từ từ cười :"Muội muội vừa mới tiến cung lâu được làm quý nhân, quả nên chúc mừng ngươi. Nhưng mà sau này muội muội cũng nên nhớ kỹ, trong cung mọi việc nên tiếp thu ý kiến của người lớn. Mặc dù bổn cung lớn hơn ngươi mấy tuổi, nhưng thời gian vào cung nhiều hơn muội muội chút, nghe nhiều thiệt thòi."

      Ánh mắt của Lạc Tử Hân có phần sâu thêm, khoé miệng hơi nhếch lên, quả nhiên Như phi này ra oai phủ đầu với nàng, ý tứ trong đó là muốn Lạc Tử Hân nghe lời, ngàn vạn lần thể đắc tội nàng ta, nếu có hoa quả tốt để ăn.

      "Nương nương dạy phải, thần thiếp được lợi rất nhiều ." Lạc Tử Hân cung kính cúi đầu phải.

      "Ôi, bổn cung đến thăm trò chuyện, muội muội cũng đứng dậy, mau đứng lên ." Như phi giả vờ kinh ngạc, vung khăn tay, để cho Lạc Tử Hân đứng dậy.

      "Tạ nương nương." Lạc Tử Hân nhàng đứng dậy, khí chất tao nhã, tươi cười dịu dàng như nước rơi vào trong mắt Như phi, trong lòng tự nhiên lúc lâu.

      "Quả thực muội muội sắc đẹp tuyệt trần, khó trách Hoàng thượng lật bài tử của ngươi nhanh như vậy." Như phi đứng lên, đến trước mặt nàng, nhàng nâng cằm của nàng, ý cười dạt dào, nhưng trong ánh mắt ràng có chứa ghen tị:" Nhưng nữ nhân trong cung như chúng ta, thắng cũng là khuôn mặt này, thua cũng là khuôn mặt này, là bất đắc dĩ."

      Lạc Tử Hân cười , :"Tỷ tỷ thiên sinh lệ chất, cần gì lo lắng. Tỷ tỷ như bách hợp, thần thiếp như hoa quỳnh, hoa quỳnh sao có thể luôn luôn phồn thịnh như bách hợp?"

      Như phi nhếch miệng cười ngừng, nhưng cũng khiêm tốn, cười :" Lời này của muội muội thú vị, cũng là tình hình thực tế."

      "Nương nương, mời dùng trà." Tích Như bưng trà tới cho Như phi.

      "Ừ, để xuống ." Như phi khẽ vuốt cằm, nhưng biết nguyên nhân nào khiến Tích Như quá khẩn trương, lại trượt tay, cái chén khẽ nghiêng, có vài giọt nước chảy ra.

      "Cẩn thận." Nha hoàn Tâm Nhuỵ bên cạnh Như phi .

      Đột nhiên Như phi trầm mặt, tát Tâm Nhuỵ cái, quát:"Nha đầu chết tiệt, chẳng qua Tích Như trươt tay chút, ngươi dám năng lỗ mãng! Cẩn thận? Ngươi muốn ai cẩn thận ai?"

      Tâm Nhuỵ này bị tát cái, hoa dung thất sắc, lập tức quỳ xuống xin khoan dung, :"Nương nương bớt giận, nô tỳ bừa, xin nương nương thứ tội."

      "Nha đầu chết tiệt, Tích Như thế nào nữa, cũng là người của Viên quý nhân, nàng cẩn thận, trong lòng Viên quý nhân hiểu , nha đầu ngươi nhiều chuyện, vả miệng cho ta!" Vẻ mặt Như phi lạnh lùng, Tâm Nhuỵ sợ hãi, lập tức đánh lên mặt mình.

      Nhưng Như phi có ý kêu ngừng, mắt thấy mặt Tâm Nhuỵ hồng đến chói mắt.

      Trong lòng Tích Như đành lòng, nghĩ là chính mình hại Tâm Nhuỵ, định với Như phi tội là do mình, lại bị Lạc Tử Hân kéo lấy ống tay áo cản lại.

      "Tỷ tỷ, nên tức giận, muội muội mời người ly trà xin tỷ bớt giận." Lạc Tử Hân lấy khay ty Tích Như ra, cung kính đưa cho Như phi.

      Khoé miệng Như phi khẽ nhếch, trong đôi mắt ra ánh mắt đắc ý, có ý tứ là: Viên quý nhân, coi như ngươi biết điều.

      Lạc Tử Hân mỉm cười rũ mắt xuống, trong lòng thầm nghĩ: Như phi, Hứa Băng Cầm, ta cho ngươi đắc ý, xem ngươi có thể cười đến cuối cùng hay .

      Đại Vũ quốc quy định cung phi thị tẩm, ngày hôm sau phải thỉnh an Hoàng hậu, cho nên sau khi Như phi Lạc Tử Hân liền bảo Tích Như chỉnh trang cho mình, chuẩn bị đến Càn Trữ cung thỉnh an.

      Lạc Tử Hân bảo Tích Như vấn phi vân kế cho mình, đầu cài trâm hoa tua, phối với hoa mai cắm ở búi tóc giữa. Váy dài màu hồng, hình vẽ hoa mai vẽ váy kéo dài đến thắt lưng, đai lưng màu tím buộc vòng quanh dáng người tinh tế của nàng, ngoài có choàng cái áo choàng mỏng, thanh nhã nhưng mất vẻ cao quý.

      "Chủ tử, ngài mạc thế này với tối hôm qua như hai người khác nhau vậy." Tích Như khen:" Nô tỳ , vì sao tối hôm qua chủ tử ăn mặc mộc mạc như thế, nếu tối hôm qua người như hôm nay, chẳng phải có thể đả động tâm của Hoàng thượng sao?"

      Lạc Tử Hân nhếch miêng mỉm cười, cũng trả lời. Tích Như thấy chủ tử cười quyến rũ như hoa, dù trong lòng khó hiểu, cũng hỏi nhiều nữa, chỉ là tay tăng tốc độ.

      "Tham kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương vạn phúc kim an." Lạc Tử Hân nhàng hành lễ, cúi đầu.

      "Muội muội, nhanh đứng dậy ." Vẻ mặt Hoàng hậu tươi cười, mời Lạc Tử Hân ngồi xuống.

      Dung mạo của Hoàng hậu trong tất cả cung phi ở đây chỉ có thể coi là thanh tú, nhưng nàng có được khí chất cao quý ung dung mà chúng phi tần thể thay thế. Nụ cười của nàng luôn có độ lượng ôn hoà, có lẽ đó chính là dáng vẻ mà mẫu nghi thiên hạ Hoàng hậu cần có. Nhưng Lạc Tử Hân vừa thấy nàng liền nhớ về kiếp trước trước khi chết thấy vẻ hung ác của nàng ta, cho nên nhìn Hoàng hậu, nàng cảm thấy
      dưới nụ cười kia là xấu xa dối trá.

      "Bộ dáng của muội muội mềm mại dịu dàng, ngược lại trời sinh có ý nhị, bổn cung thấy cũng mến, khó trách Hoàng thượng thương như thế, mới được lâm hạnh, thăng phẩm vị." Hoàng hậu cười ôn hoà.

      Nửa câu đầu này giống nhau như đúc với thời điểm kiếp trước, nhưng kiếp trước khi nghe thế Lạc Tử Hân chỉ nghĩ là Hoàng hậu tâm khen nàng, còn vui mừng hớn hở, nhưng hôm nay nghe lại, ràng trong đó có ý châm chọc. Cái gì mà bổn cung nhìn mến, ràng ám chỉ nàng trời sinh dụ dỗ người khác, quyến rũ Hoàng thượng, nữ nhân này muốn làm, còn muốn lập đền thờ, Hoàng hậu này thú vị.

      Quả nhiên, sau khi trong lòng của nàng học được cách bố trí phòng ngự, nhiều việc đều thấy thông suốt hơn.

      "Nương nương nâng đỡ làm thần thiếp sợ hãi." Lạc Tử Hân tỏ vẻ sợ hãi, hai tay khép lại đặt dưới thắt lưng phía bên phải nhàng hành lễ.

      "Vòng tay muội muội rất là đẹp ." Lời của Hoàng hậu chỉ hướng về phía vòng tay cổ tay của Lạc Tử Hân.

      "Hồi nương nương, vòng tay này là hồi mẫu thân cho thần thiếp, từ thần thiếp đeo, chưa từng rời khỏi người." Lạc Tử Hân thầm nghĩ bảo vật gì mà Hoàng hậu ngươi chưa thấy qua, nhưng lại nổi lòng tham đối với cái vòng tay bình thường này?

      Nhưng, Lạ Tử Hân nhìn về phía Hoàng hậu thấy trong đôi mắt Hoàng hậu như như lạnh lẽo, làm cho trong lòng Lạc Tử Hân chấn động. Nàng nhớ tới kiếp trước trước khi chết Hoàng hậu bốn chữ" Chết nhắm mắt", chẳng lẽ chuyện này có liên quan tới cái vòng tay này sao? Xem ra, nàng phải tra ra chân tướng việc, nếu kết cục của kiếp trước có lẽ tái .

      Lần này nghĩ ngợi, Hoàng hậu khôi phuc thái độ thái độ bình thường, cười :" Mẫu thân muội muội có tâm, chắc chắn là có phương pháp dạy, mới dạy dỗ ra muội muội có khí chất bất phàm này."

      Lạc Tử Hân cười cảm tạ Hoàng hậu khen ngợi, ngồi xuống ở bên. Lúc này, theo thanh truyền báo của thái giám, Tống quý nhân Tống Hàm Hương đến.

      "Thần thiếp khấu kiến Hoàng hậu nương nương." Tống Hàm Hương vẫn cứ vẻ tuỳ tiện, đối với Hoàng hậu hề sợ hãi. Nàng ta cười sáng lạn, mặt ra cái má lúm đồng tiền.

      "Đứng dậy ." Hoàng hậu mỉm cười:" Tống quý nhân và Viên quý nhân đều là người mới trong cung, về sau cần phải giúp đỡ nhau nhiều hơn."

      "Dạ, xin tuân theo chỉ bảo của nương nương." Hai người đồng thời hành lễ.

      "Triệu tu nghi, Bệ phương nghi đến..."

      "Minh phi, Nhu tần đến..."

      Cùng với lời truyền báo của thái giám, chúng phi tần lần lượt đến Càn Trữ cung thỉnh an Hoàng hậu. Các phi tần này đều mềm mại đáng diễm lệ, cho nên hôm nay trang phục của Lạc Tử Hân hoa lệ quá, cũng quá khiêm tốn, cũng quá đặc biệt.

      "Nghe hôm qua muội muội được Hoàng thượng sủng hạnh, hôm nay từ tài nhân thăng lên quý nhân, là đáng mừng." Nhu tần cười .

      " Vậy cũng phải, người muội muội đẹp hơn hoa, nhìn thân thể lung linh của Viên quý nhân, trông rất quyến rũ, nếu ta là nam nhân, cũng thích." Bệ phương nghi khen.

      "Các tỷ tỷ khen nhiều, thân thiếp chỉ là vận khí tốt thôi." Đỗi mặt với mỗi người câu khen tặng, Lạc Tử Hân có phần ứng phó nổi.

      " Cũng vận khí tốt nhưng ra Tống quý nhân vận khí tốt hơn, nghe tuyển tú ngày đó Tống quý nhân thấy mặt rồng đó." Bệ phương nghi quay sang nhìn Tống Hương Hàm.

      "Vận khí dù tốt, nhưng cũng chỉ là lần sủng hạnh, có lẽ tình cảm của Hoàng thượng với Viên quý nhân như thế, nghe hôm qua Hoàng thượng còn rất nhiều tấu chương chưa phê duyệt, ra khỏi Thừa Ân điên rất sớm, xem ra Hoàng thượng đối với Viên quý nhân giống như người khác." Trái lại Tống Hương Hàm thẳng thắn, vẫn ngồi ở bên của Hiền phi , trầm mặt xuống.

      Hôm qua, Hiền phi đến Chính Kiền cung cung thỉnh Hoàng thượng giữ gìn long thể, nên làm cơ thể mệt mỏi, nhưng Hoàng thượng chẳng những cảm kích ngược lại lật bài tử của Viêm Tiêm Vũ trước mặt nàng. Mà sáng hôm sau chợt nghe thấy Hoàng thượng phong nàng ta làm quý nhân, Hiền phi vốn rất tức giận, lại nghe Tống Hàm Hương thế, trong lòng giống như lửa đốt, tức khắc ánh mắt nhìn Lạc Tử Hân cũng trở nên phẫn nộ.

      "Viên quý nhân cũng được Hoàng thượng ân sủng, bọn tỷ muội cũng vui mừng cho ngươi, chỉ là được ân sủng vẫn phải có chừng mực." Lời này của Hiền phi cực kỳ ràng, ánh mắt chúng phi tần ở đây đều nhìn Lạc Tử Hân, rất có mùi vị hưng tai nhạc hoạ (vui mừng khi người khác gặp chuyện). Phải biết rằng, trong cung dưới Hoàng hậu, Hiền phi là người được sủng ái nhất, bị nàng chú ý, e rằng ngày tháng sau này trôi qua tốt.

      ngày này, Lạc Tử Hân được phong làm quý nhân, chúng phi tần thất chuỷ bát thiệt tâng bốc nàng, nhưng lời kia ràng có gai, trong lòng Lạc Tử Hân thầm thấy ổn.

      vất vả mới kết thúc cảnh này, sắp đến giữa trưa, Lạc Tử Hân ra khỏi Càn Trữ cung, vừa mới nhàng thở ra, người lại bị người khác va vào, suýt nữa ngã sấp xuống, may mà Tích Như kịp thời đỡ nàng. Người va vào nàng là Tống Hàm Hương. Nàng ta bướng bỉnh nhìn nàng, rồi vượt lên phía trước nàng.

      Lạc Tử Hân cảm thấy biết nên khóc hay nên cười. Cho dù Tống Hàm Hương này đố kỵ nàng, cũng cần làm động tác này ràng như vậy, cho rằng trước nàng chính là hơn nàng sao? Quả thực ngây thơ tức cười. Nhớ vừa rồi ở trong cung của Hoàng hậu, nàng ta khơi mào địch ý của Hiền phi với mình, liền cảm thấy có thiện cảm với nàng ta.

      Chỉ là, mắt thấy phi tần cao thấp trong cung đều muốn chĩa mũi nhọn về phía nàng, phải chuyện tốt, tại địa vị của nàng chưa trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, nếu , cái chết có khả năng đến gần nàng bất cứ lúc nào.

      Nhìn bóng lưng tuỳ tiện của Tống Hàm Hương ở phía trước, trong lòng Lạc Tử Hân đột nhiên có kế.
      PhongVy, Winter, duyenktn12 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :