1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Ước mơ hậu vị - Tuyết Chi Hàm (c42)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Edit + Beta: dohuyenrua

      Chương 9 : Sóng gió hoa mai (1)

      Thời điểm Sở Lăng Thiên vào Thừa Di Hiên, Lạc Tử Hân nghồi ghế, ngồi biếng nhác hưởng thụ ánh mặt trời buổi chiều. Hai mắt híp lại, cười cười với , rất giống con mèo làm biếng.

      Lần nào nhìn thấy nàng, Sở Lăng Thiên đều có cảm giác như vậy, khẽ tươi cười.

      "Vi thần tham kiến Viên quý nhân." Sở Lăng Thiên hành lễ:"Xin hỏi tiểu chủ, cơ thể ngài có chỗ nào khoẻ?"

      Hôm nay, Tích Như lại đến Thái Y viện, chỉ đích danh Sở Lăng Thiên xem bệnh, mang theo nghi hoặc, đến Thừa Di hiên. Nhưng trong lòng khó hiểu, hôm qua nàng mới được sủng hạnh, trở thành người trong hậu cung, hôm nay nàng liền ốm , trong lòng cảm thấy hình như trong đó có ngụ ý gì, cho nên khi nhìn thấy Lạc Tử Hân, suy đoán trong lòng càng trở nên chắc chắn.

      "Sắc mặt tiểu chủ trông khá tốt." Câu của Sở Lăng Thiên vạch trần điều đó.

      Lạc Tử Hân cười đến lười nhác, :"Ánh mắt của Sở thái y tốt, hôm nay mời ngươi tới đây là có việc muốn nhờ."

      Sở Lăng Thiên cười cười, trong mắt có ý chân thành, :" Tiểu chủ có việc gì xin cứ , việc mà Lăng Thiên có thể làm, nhất định tận tâm giúp đỡ."

      Nụ cười của Sở Lăng Thiên luôn rất ấm áp, dường như có thể cảm hoá tâm hồn con người. Cho nên mỗi lần nhìn thấy nụ cười của , Lạc Tử Hân luôn cảm thấy thả lỏng tâm tình, kìm lòng đậu mà tin tưởng . Tuy rằng nàng biết tin tưởng người quá mức là tự tạo tai hoạ ngầm cho mình, nhưng Sở Lăng Thiên có sức hấp dẫn như vậy, làm cho nàng nguyện ý tin tưởng .

      "Sở thái y, thời gian gần đây bản cung muốn thị tẩm, ta nghĩ, ngươi có biện pháp." Lạc Tử Hân chăm chú nhìn ánh mắt của , đầy thâm ý.

      Sở Lăng Thiên sửng sốt, buột miệng :"Tiểu chủ được Hoàng thượng cưng chiều, lúc này ..."

      Nhưng, nhìn thấy kiên định trong đôi mắt của Lạc Tử Hân, Sở Lăng Thiên cúi đầu xuống :"Thần tuân chỉ."

      Lạc Tử Hân rất hài lòng phản ứng của Sở Lăng Thiên, khoé miệng nhếch lên, nhìn theo Sở Lăng Thiên ra khỏi phòng.

      Mấy ngày nay, tất cả mọi người trong cung đều biết thân thể Viên quý nhân ốm , có vài Thái y chẩn bệnh, là cần nghỉ ngơi mấy ngày. Tâm tư của số người lung lay, bệnh này làm phân tán chú ý của Hoàng đế, sau khi khỏi bệnh, có lẽ Hoàng thượng cũng nhớ đến nữa.

      Người ngầm trào phúng ít, hưng tai nhạc hoạ cũng thiếu, sáng đến cười nhạo cũng có, tỷ như Tống Hàm Hương.

      ngày này, sáng sớm Tống quý nhân thông báo vào Thừa Di hiên, tuỳ tiện ngồi xuống, tự nhiên lấy nước bàn uống, nhưng lại sợ nước lạnh, soi mói rất nhiều. Từ đầu đến cuối nhìn chủ nhân ngồi ở trước mặt.

      Sáng sớm, Lục Nguyệt Nặc và Trình Ngọc Dao tới vấn an Lạc Tử Hân, ngờ ba tỷ muội hàn huyên, có vị khách mời mà đến và cũng thông báo trực tiếp xông vào, hết sức vô lễ thể nghi ngờ, nhưng người khởi xướng còn cố tình thèm để ý đến những người khác trong gian phòng đó, cứ thế uống nước nghỉ ngơi, giống như ở trong cung của mình.

      "Tống quý nhân..."Lục Nguyệt Nặc nổi giận, lại bị Lạc Tử Hân ngăn lại, thầm sử liễu cá nhãn sắc.

      "Ơ, Lục tài nhân và Trình bảo lâm cũng ở đây à, vừa rồi bản cung chú ý, các vị tỷ muội cũng đừng trách móc." Vẻ mặt của Tống quý nhân mỉm cười, dường như chỉ vui đùa, cho dù người nào cũng nhìn ra được, đó là khiêu khích, khộng coi ai ra gì.

      "Tỷ tỷ, nghe thân thể ngài khoẻ, muội muội rất lo lắng, hôm nay đặc biệt tới thăm ngươi." Nụ cười của Tống quý nhân rất tươi đẹp, vốn nhìn thấy nửa phần lo lắng nào.

      Lạc Tử Hân cười cười, Tống quý nhân là loại người cái gì cũng viết mặt, rất dễ dàng hiểu, nhưng bởi vì tính cách nàng như vậy, cho nên biết cái gì gọi là nguy hiểm. Đột nhiên, Lạc Tử Hân cảm thấy bi ai cho nàng ta.

      "Đúng là có chút khoẻ, chắc là ngày hôm trước bị nhiễm lạnh." Lạc Tử Hân mềm mại thở dài.

      "Chẳng lẽ là ngày ấy thị tẩm thể lực cạn kiệt sao?" Tống quý nhân lấy khăn lụa che môi, khẽ cười :''Hoàng thượng lật bài tử của ngươi nhiều ngày, chỉ mong quên ngươi."

      Miệng che đậy châm chọc, làm cho ba người ở đây đều có suy nghĩ. Lạc Tử Hân chỉ cảm thấy lời châm ch của nàng ta buồn cười, mà Lục tài nhân và Trình bảo lâm còn sinh lòng phẫn nộ, thấy Tống quý nhân này chả để ai trong mắt, miệng còn độc như vậy, đáng ghét.

      "Tống quý nhân, chỉ sợ vài người còn có vốn liếng này để tiêu hao thể lực ." Lục tài nhân híp mắt cười , dù sao nàng cũng quen nhìn bằng hữu của mình bị bắt nạt.

      "Ngươi..." Tống quý nhân biến sắc, trừng mắt nhìn Lục tài nhân, rồi ngược lại cười ngọt ngào, lộ ra cái má lúm đồng tiền :''Lục tài nhân chính ngươi à?"

      Lục tài nhân thở thông, nghĩ đến từ lúc vào cung đến nay cũng chưa thị tẩm, trong lòng hơi mất mát.

      chuyện, Tích Như bê chậu hoa mai đến:"Tiểu chủ, nô tỳ thấy hoa mai trong sân nở, liền hái chút về, cho phòng đẹp hơn."

      "Hắt-xì..." Lạc Tử Hân vừa định chuyện, lại hắt xì vài cái liền, ngay cả cũng được, liên tục xua tay.

      "Chủ tử, người làm sao vậy?" Tích Như khẩn trương hồi, đem đặt hoa mai lên bàn, đến bên cạnh Lạc Tử Hân thân thiết hỏi.

      "Mau lấy ...Lấy ..."Lạc Tử Hân che mũi chỉ vào hoa mai .

      "Tỷ tỷ dị ứng với hoa mai sao?" Giọng điệu của Tống quý nhân đùa cợt.

      Lạc Tử Hân bị hắt xì quấy nhiễu đến nỗi cách nào chuyện được. Tích Như chạy nhanh mang hoa mai ra ngoài, lúc này mới hết hắt xì, nàng thở dài :"Đúng vậy, hoa mai này tuy đẹp nhưng ta thể nào hưởng thụ, có chút phung phí của trời, đáng tiếc."

      "Thân thể của tỷ tỷ đúng là có chút yếu , nên hảo hảo tĩnh dưỡng." Trình bảo lâm hơi nhíu mày, ánh mắt lo lắng nhìn Lạc Tử Hân.

      "Như thế đáng tiếc cho bông hoa xinh đẹp như vậy." Tống quý nhân thở dài.

      "Xem ra, muội muội rất thích hoa này, nếu tỷ tỷ tặng hoa này cho ngươi, cũng tốt làm cho hoa này có thể chiếu cố chủ tử của nó." Lạc Tử Hân cười .

      Ánh mắt của Tống quý nhân sáng ngời, mới vừa rồi hoa ma đẹp đẽ, mà nàng cũng rất thích hoa mai, Lạc Tử Hân ra đề nghị này thuyết phục đến đáy lòng của nàng, lập tức vui vẻ nhận.

      Đến giữa trưa, Tống quý nhân cùng Trình bảo lâm cáo từ rời , Lục tài nhân ở lại cùng ăn cơm trưa với Lạc Tử Hân.

      Nhìn Lạc Tử Hân khẩu vị rất tốt càn quét hết sạch đồ ăn, Lục Nguyệt Nặc mở to hai mắt, kinh ngạc :" Ta nhìn ra ngươi là bệnh nhân."

      Lạc Tử Hân hơi sửng sốt, lập tức thè lưỡi , làm mặt quỷ với Lục Nguyệt Nặc, :"Đói bụng cần phải ăn cơm mà."

      "Hả?" Lục Nguyệt Nặc bán tín bán nghi nhìn nàng, lại :"Nhưng ta nhớ ngươi chưa bao giờ bị dị ứng hoa."

      Lạc Tử Hân nhìn nàng ấy đầy thâm ý, khoé miệng nhếch lên , mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, chưa trả lời.

      "Ta càng ngày càng hiểu ngươi." Lục Nguyệt Nặc nhún vai.

      " lâu sau, ngươi biết." Lạc Tử Hân thản nhiên .

      Mấy ngày nay, tin đồn trong hậu cung càng ngày càng nhiều, Tích Như kể chuyện cũng ngày càng nhiều. Lạc Tử Hân nằm ở ghế nằm, nghe Tích Như trong cung nghe được nhiều chuyện thú vị, có mỉm cười, chỉ là đôi mắt sâu sắc, nhưng nhìn ra suy nghĩ của nàng.

      Thục phi cãi nhau ầm ĩ với Hiền phi ở Ngự hoa viên, kết quả giầy của Thục phi rơi xuống ao, làm mặt đỏ lên.

      Phạm An Dung càng ngày càng gần gũi với Như phi, dường như quan hệ của hai người này rất tốt.

      Trì Canh Y được tấn phong làm tài nhân, Hoàng thượng thưởng rất nhiều đồ, Tống quý nhân lại chạy đến khiêu khích.

      Tích Như vừa xoa bóp chân cho Lạc Tử Hân, vừa mặt mày hớn hở kể mấy chuyện này. Lạc Tử Hân nâng cánh tay nằm nghiêng lẳng lặng nghe, khi mỉm cười, khi chau mày, chỉ là cũng cái gì. Tích Như kể như chuyện cũ, nhưng Lạc Tử Hân cho là thế, chỉ sợ có số việc là do những nữ nhân cố ý gây nên.

      "Gần đây Tống quý nhân được sủng ái, nghe liên tục bảy ngày Hoàng thượng đều Vĩnh An hiên, các phi tử đều rất hâm mộ." Tích Như vẫn lải nhải.

      "Ồ, bảy ngày ?" Lạc Tử Hân nhướng mày, khoé miệng vẽ nên độ cong hoàn mỹ, ý vị thâm trường.

      Hậu cung làm trò, càng ngày nhìn càng tốt.

      Mấy ngày này ánh sáng tươi sáng, Tích Như khuyên bảo, cuối cùng Lạc Tử Hân tản bộ ở Ngự hoa viên, nhưng mới được vài bước gặp được Tống quý nhân nghêng ngang về phía nàng.

      "Tỷ tỷ ru rú trong nhà, rất ít khi thấy ngươi, hôm nay thoạt nhìn khí sắc rất tốt." Hôm nay thái độ của Tống quý nhân tồi.

      Mấy ngày này, quả Lạc Tử Hân ra ngoài, sau lúc phong quý nhân nàng liền ốm ở Thừa Di hiên, Hoàng thượng còn lật bài tử của nàng, dường như các cung phi cũng quên quý nhân gần như thất sủng này, cuộc sống này cũng bình yên. Hoàng hậu cũng miễn thỉnh an mỗi ngày cho nàng, cho nên thời gian dài qua, tất cả mọi người nhânh chóng quên nàng, cũng là mưu cầu thanh tĩnh.

      " Gần đây thân thể tốt hơn nên ra ngoài dạo." Lạc Tử Hân mỉm cười.

      "Vậy là tốt rồi. Lại , đúng là cảm tạ hoa mai này của tỷ tỷ, Tích Như là nô tỳ tốt, hoa mai đều nở đẹp, còn làm phiền tỷ tỷ bảo Tích Như cách vài ngày đưa tới cung của ta lần, muội muội cảm tạ." Lời này của Tống quý nhân mang theo mấy phần thành khẩn.

      "Muội muội thích là tốt rồi." Lạc Tử Hân cười cười.

      "Mỗi lần Hoàng thượng đến cung của ta đều khen hoa mai đẹp, nghĩ tới Hoàng thượng cũng thích hoa mai, lần này là vô tâm trồng liễu." Bộ dáng của Tống quý nhân rất vui sướng.

      Lạc Tử Hân hé miệng mỉm cười. Hoàng thượng thích hoa mai là chuyện người trong cung đều biết, Tống quý nhân này lại cho là mình được lợi, là buồn cười. Nhưng làm cho nàng nghĩ lầm chính mình được tặng hoa, cũng có cái gì tốt, nên cũng lập tức vạch trần việc này.

      "Ta là ai, hoá ra là vị bệnh mỹ nhân của chúng ta." thanh nũng nịu từ đằng xa truyền đến, đứng lúc cắt ngang câu chuyện của hai người, quay đầu lại, hoá ra là Thục phi.

      "Thần thiếp khấu kiến Thục phi nương nương." Hai người đồng thời hành lễ.

      "Miễn lễ." Thục phi cao ngạo ngẩng đầu nhìn hai người bọn họ, mỉm cười nhưng lại có chút lệ khí.

      "Ta là ai, hoá ra là người tại được sủng ái trong hậu cung, Tống quý nhân, là ngoài ý muốn." Thục phi lại cười , chút lãnh ý.

      "Thục phi nương nương quá khen, nhớ năm đó, nghe nương nương cũng được sủng ái nhất hậu cung." Tống quý nhân cười ngọt ngào, vừa như làm nũng, vừa như khiêu khích.

      Quả nhiên, mặt của Thục phi hơi đỏ lên, nửa ngày cái gì. Quả , trước khi Hiền phi được sủng ái, nàng ta đúng là người được sủng ái nhất trong hậu cung, nhưng tính sao, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, còn chưa tới ba mươi năm, nàng bị Hoàng thượng vứt ra sau đầu, khá hơn ở lãnh cung là bao, mấy tháng Hoàng thượng mới tới lần tốt lắm rồi. Cũng may, nàng còn có hoàng tử, có lẽ tương lai có thể mẫu bằng tử quý.

      Nhưng, cho dù nàng còn được sủng ái nhiều nữa, thế nào cũng là trong tứ phi, Tống Hàm Hương trước mắt cũng chỉ là quý nhân, dám châm chọc nầng như thế, cơn tức này khó nuốt xuống.

      "Tống quý nhân, nghe ngươi võ công rất giỏi?" Thục phi nắm khăn tay, mềm mại .

      "Đó cũng phải lạ, phụ thân của ta xuất thân là võ tướng, nên từ ta liền học võ với phụ thân." Tống quý nhân chút khách khí khoe khoang.

      "Phải ? Có thể dùng bản lĩnh để Bổn cung mở rộng tầm mắt vui mừng xem ngươi tập võ, biết Tống quý nhân có đồng ý đón tiếp ta ? "Thục phi lộ ánh mắt mong chờ.

      Lời còn chưa xong, Tống quý nhân bắt đầu sử dụng vài chiêu, tung người vài cái, di chuyển cũng lúc lúc , cánh tay nhắn khắp chốn, sét đánh tật phong, dáng người nhàng. Ít nhất trong mắt của Lạc Tử Hân, công phu của Tống Hàm Hương tốt hơn khoa chân múa tay của nàng nhiều lắm, nhưng dù sao người ta cũng là võ tướng chi nữ (con của võ tướng), Lạc Tử Hân chỉ là thường dân thể bằng được.

      Nhưng cá tính của Tống quý nhân này thiếu kiên nhẫn, bị mấy câu của Thục phi xúi giục cá tính xúc động của nàng ta, làm ra loại chuyện hợp thể thống , hành vi này ở trong dự liệu.

      Nhưng, Lạc Tử Hân cũng nghiêng về phía nhìn chuyện thú vị, ít cung nữ phi tử cũng vây quanh xem, mọi người liên tục tán thưởng. Chỉ là hạt bụi nho , Lạc Tử Hân cũng nhìn ràng, hòn đá cạnh hồ đập vào lòng bàn chân của Tống quý nhân. Lúc Tống quý nhân tung người rơi xuống đất, dẫm vào cục đá đó, bàn chân trượt xuống, cả người liền nghiêng xuống phía sau về phía hồ nước.(thứ cho ta bất tài đoạn này khó hiểu quá)

      Đây chính là hồ nước sâu, Tống Hàm Hương cũng biết bơi.

      "A...." Tống quý nhân giãy dụa mạnh, nhất thời hoa dung thất sắc, những người chung quanh hoảng sợ hét lên.
      PhongVysanone2112 thích bài này.

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 10: Sóng gió hoa mai (2)

      Tống quý nhân sắp rơi xuống nước, Thục phi lại giữ tay nàng lại, hạ thấp xu thế ngã xuống nước của Tống quý nhân.

      "Tống quý nhân, ngươi cũng nặng. Bổn cung sắp giữ được ngươi." Thục phi giọng run rẩy kêu to, cuối cùng vẫn đủ sức mạnh, khỏi thả tay ra. Chỉ nghe bùm tiếng, cả người Tống quý nhân ngã xuống hồ.

      Kinh hoảng chưa bình tĩnh được, vẻ mặt tỳ nữ bên cạnh Thục phi rất kinh hãi liên tục kêu:"Người tới, cứu mạng."

      Người xung quanh đều xong tới, ai cũng có lá gan xuống nước cứu người.

      Lạc Tử Hân thầm cười lạnh, thầm nghĩ Thục phi này là con hát(diễn viên) đáng tiếc, hòn đá này cũng chính là nàng đá qua, lúc này lại ở đây mèo khóc chuột giả từ bi, vừa kéo người xuống lại vừa diễn trò, làm người khác nhìn .

      Lạc Tử Hân nhìn Tống quý nhân giãy dụa bất lực trong nước, trong lòng ngầm thở dài, đột nhiên nàng nhảy xuống hồ, bơi về phía Tống quý nhân.

      "Viên quý nhân..." Trường hợp lúc này, mọi người đều có chút rối loạn, kêu sợ hãi, cũng ít người xem cuộc vui.

      Lạc Tử Hân cầm tay Tống quý nhân ra sức kéo về phía bờ hồ, nàng cũng chỉ am hiểu sơ sơ kỹ thuật bơi thôi, giờ phút này người nàng còn có người nữa, cho nên có chút cố hết sức, cũng uống vài hụm nước hồ. Trong lòng nàng khỏi thầm sinh ra chút hoài nghi, phục vụ quên mình như thế để đạt được chút đồ vật,phải chăng đáng giá.

      "Viên quý nhân, cầm lấy." bờ có người cho cây gậy xuống nước, có cọng cỏ cứu mạng, Lạc Tử Hân liều mạng cầm lấy cây gậy, cuối cùng được người ta kéo lên bờ.

      "Là ngươi..." Sau khi lên bờ, đập vào mắt nàng là tiểu thái giám từng cứu nàng-tiểu Vệ Tử. Lần thứ hai cứu nàng, nội tâm thầm cảm kích. Từ su khi trọng sinh, Lạc Tử Hân học được cách bố trí phòng vệ trong lòng, đối với bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì cũng lòng cảm kích, nhưng tiểu thái giám này, hình như là ngoại lệ.

      "Nô tài vừa mới đưa cơm qua nơi này thấy nương nương rơi xuống nước, tiểu chủ có ổn ?" Vệ Hiên Dịch nhìn nàng, trong mắt có chứa lo lắng, nhưng trong chốc lát liền khiếp đảm cúi đầu xuống.

      "Ta sao, vẫn xem Tống quý nhân trước ." Lạc Tử Hân chỉ cười nhạt, chỉ Tống Hàm Hương nằm dưới đất.

      Giờ phút này, Tống quý nhân bị kinh hách, còn bọ dạng kiêu ngạo lúc trước, kinh ngạc ngồi dưới đất, hai mắt thất thần, chỉ sợ ba hồn mất hai, mặc cho tỳ nữ bên cạnh lau nước mặt cho nàng.

      "Mau đỡ chủ tử của các ngươi hồi cung , nhỡ bị cảm lạnh tốt." Thục phi vẻ mặt nghiêm chỉnh.

      "Dạ." Nha hoàn Ngọc Lộ bên cạnh Tống quý nhân dìu chủ tử nhà mình về cung.

      Thục phi dạo, tản bộ tới trước mặt Lạc Tử Hân, lau nước mặt Lạc Tử Hân, uyển chuyển hàm xúc cười :"Muội muội, thân thể ngươi còn bị bệnh, lại rơi xuống nước, sắc mặt trắng đến nỗi làm cho người ta đau lòng. Nhưng ngày hôm nay, cũng may muội muội cứu giúp, bằng hậu quả cũng thể tưởng tượng."

      Lạc Tử Hân vội vàng làm ra bộ dạng sợ hãi, : " Tạ nương nương quan tâm, thần thiếp chăm sóc bản thân."

      " Vậy tốt. Nếu trái tim này của bổn cung nỡ. Tích Như, mau tìm thái y cho chủ nhân nhà ngươi khám bệnh ." xong, Thục phi liền tự nhiên xoay người chuẩn bị rời , nhưng trước khi , lại nghoảnh lại nhìn nàng cái, mỉm cười :"Là người thức thời."

      Lạc Tử Hân khẽ nhắm mắt gì. phải sao, Thục phi muốn Tống quý nhân ngã xuống nước, nếu ai ra mặt cứu Tống quý nhân cuối cùng cũng tốt, cho nên Lạc Tử Hân cứu người là hợp tâm ý của nàng. Cho nên, hai chữ thức thời, thưởng cho nàng là cực kỳ thích hợp.

      "Nương nương, Tống quý nhân rơi xuống nước, vì sao ngài muốn cứu nàng, nếu bị bệnh nặng hơn đáng?" Tích Như bĩu môi bất mãn .

      Lạc Tử Hân chỉ hé miệng mỉm cười, đây phải là làm cho Thục phi xem. Nhưng Tích Như này hiểu, cũng nhất thiết phải nhiều với nàng, lập tức nhiều lời nữa.

      Sáng sớm hôm sau, Hoàng hậu muốn Lạc Tử Hân đến Càn Trữ cung, vào điện liền thấy Tống quý nhân quỳ mặt đất vẻ mặt uỷ khuất. Hoàng hậu ngồi ở chỗ cao nhất, Thục phi ngồi bên dưới phía trái, ánh mắt ngưng trọng.

      "Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an." Lạc Tử Hân nhàng hành lễ, cũng hơi cảm thấy được vì nguyên nhân gì mà mình bị buộc phải đến Càn Trữ cung.

      "Thân mình của Viên quý nhân khoẻ mạnh rồi à?" Thanh của Hoàng hậu lớn.

      "Tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm, thần thiếp khoẻ ." Lạc Tử Hân bộ dạng phụ tùng lạnh nhạt .

      "Ừ, nghe hôm qua ngươi nhảy xuống hồ để cứu Tống quý nhân, Bổn cung nghe thân mình ngươi còn bệnh, có chút lo lắng, cho nên ngày hôm nay gọi ngươi tới để xem, cũng may quá đáng ngại, Bổn cung cũng yên tâm." Hoàng hậu dịu dàng .

      Lạc Tử Hân cười cúi đầu xuống, trong lòng thầm nghĩ, lời này của Hoàng hậu là giả mù sa mưa, là lo lắng cho nàng, thế mà còn bắt nàng đến Càn Trữ cung, ràng là muốn cảnh cáo nàng thôi.

      "Hoàng hậu nương nương, tâm địa của Viên quý nhân tốt, để ý thân thể của mình nhảy xuống nước, cũng thực khó xử cho nàng." Mắt phượng của Thục phi híp lại, tươi cười xinh đẹp, chỉ là làm người thấy sinh hàn ý, quả nhiên ánh mắt đột nhiên lạnh lùng, đầu hướng về phía Tống quý nhân lạnh nhạt :" Cũng giống như số người ỷ vào việc mình có chút võ công, để ý nghi lễ trong cung, để bọn thái giám cung nữ chê cười, dáng vẻ chủ tử còn sót lại chút gì."

      "Thục phi nương nương, lời này của ngươi cũng thể lung tung, ràng là ngươi muốn thần thiếp tập võ cho ngươi xem." Ve mặt của Tống quý nhân phục ngẩng đầu lên .

      "Hoàng hậu nương nương, người xem Tống quý nhân, chính mình phạm lỗi còn nhận, ngờ lại đổ trách nhiệm lên người nô tì. Nương nương, người cần phải làm chủ cho thần thiếp." Bộ dáng Thục phi nũng nịu khóc lóc om sòm, làm cho Lạc Tử Hân buồn nôn.

      biết là do Hoàng Hậu nhìn Tống quý nhân thuận mắt hay là bị lời của Thục phi thuyết phục, sắc mặt ngưng trọng:"Tống quý nhân, Bổn cung phạt ngươi quỳ hai canh giờ trước Càn Trữ cung, cho ngươi giác ngộ hành động của mình."

      "Hoàng hậu nương nương, thần thiếp phục." Tống quý nhân kêu to, nhưng bị thái giám bên cạnh kéo mang ra ngoài điện, quỳ xuống.

      "Mọi chuyện trong ucng đều phải có quy củ, trăm ngàn lần đừng tưởng rằng mình có cái gi có thể làm càn trong cung, mọi việc đều phải có tôn ti trật tự. Tống quý nhân quỳ nơi này, hãy suy nghĩ cho cẩn thận." Hoàng hậu khẽ bước di giá đến ngoài cửa điện, với Tống quý nhân vẫn tức giận, lời mang theo uy hiếp nồng đậm.

      Tuy rằng trong lòng Tống quý nhân phục, nhưng trong lòng cũng hiểu được thể chống lại uy quyền của Hoàng hậu, chỉ có thể than thở nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tốt chút nào, hiển nhiên trong lòng vẫn cảm thấy cam lòng.

      "Ta mệt mỏi, muốn ngủ lát, Thục phi ngươi hãy thay ta trông Tống quý nhân hết hạn hai canh giờ này ." Hoàng hậu mới vừa hai bước, lại quay đầu :" Đúng rồi, Viên quý nhân, ở lại Càn Trữ cung uống chút canh táo , để bồi bổ thân mình."

      "Tạ nương nương thưởng." Lạc Tử Hân nhàng hành lễ, cung kính chờ sau khi Hoàng hậu mới đứng dậy.

      Trong lời của Hoàng hậu lúc gần , chắc là cũng cảnh cáo nàng . Mấy ngày nay, nàng vẫn cáo ốm sau này mới ới Càn Trữ cung thỉnh an, lúc sau, Hoàng hậu tất nhiên nhận định là nàng già mồm, mà hôm qua nàng lại có tinh thần nhảy xuống nước cứu người, trong lòng Hoàng hậu vẫn cho rằng nàng tôn trọng chính mình, cho nên mới mời nàng đến Càn Trữ cung. ràng đưa canh hỏi thăm sức khoẻ cho nàng, chính là dựa vào chuyện của Tống Hàm Hương để ám chỉ cảnh cáo nàng, câu hai nghĩa này, ra vừa đúng. Nghĩ đến chuyện này, Lạc Tử Hân thầm kinh hãi, thầm nghĩ chính mình lại nghĩ tới chuyện này, quả nhiên trong cung nguy cơ tứ phía, thể khinh thường.

      Hoàng hậu rồi, Thục phi liền chuyển cái ghế dựa ra ngồi ở trước điện, nhìn Tống quý nhân quỳ mặt đất, khoé miệng cong lên. Ai bảo Tống quý nhân ngôn từ bất kính, cái này là cho nàng chút giáo huấn, làm cho nàng ta biết được hậu quả của sai lầm của mình.

      "Thục phi nương nương, nghĩ tới trước mặt đằng, sau lưng cư nhiên cắn người." Tống quý nhân như cũ mồm miệng vẫn linh hoạt , căn bản nhìn thân phận của mình có thích hợp ra lời này hay .

      Tuy rằng Lạc Tử Hân thích Tống quý nhân, nhưng trong lòng vẫn nặng nề toát mồ hôi vì nàng ta. Tưởng Thục phi cũng từng là người được sủng ái nhất trong hậu cung, tại có chút thất sủng, nhưng vẫn ở địa vị chính nhất phẩm là trong tứ phi địa vị cao, hơn nữa còn sinh hoàng tử cho Hoàng thượng, địa vị này tôn quý hơn quý nhân, tuỳ tiện câu chừng có thể đưa người vào chỗ chết. Đáng tiếc Tống quý nhân cũng biết trời sinh tính cách nh thế nào mà hiểu được thâm cung hung hiểm, cư nhiên chuyện làm việc mà dùng đầu óc, làm cho người ta lo lắng.

      "Bổn cung chưa từng qua như vậy, hôm đó Viên quý nhân ở đó, hẳn là có thể làm chứng." Ánh mắt Thục phi dừng lại ở chỗ Lạc Tử Hân.

      Ánh mắt của Thục phi thâm ý, nếu Lạc Tử Hân hiểu lời kia, nàng chính là sống vô dụng đời, uổng phi ông trời cho nàng cơ hội trọng sinh.

      "Thần thiếp xác thực chưa từng nghe qua." Ở phía sau lựa chọn Thục phi, hẳn là lựa chọn chính xác hơn.

      Nhớ thời điểm kiế trước, bởi vì nàng bảo vệ Tiền tần mà bị thục phi phạt quỳ, chuyện này vẫn còn trước mắt, thà rằng đắc tội quân tử thể đắc tội tiểu nhân, huống hồ Tống quý nhân cho dù là quân tử hay tiểu nhân đều bằng.

      Nhưng trọng sinh đến nay, có nhiều người và chuyện có ở kiếp trước kiếp này đều xuất , giống như mọi chuyện cần thiết sau khi nàng Vi Tú cung sang ở hậu Nam viện đều khác . Tại thế giới xa lạ này , từng bước phải cẩn thận, quả phải là chuyện dễ dàng. Nhưng có chuyện thay đổi làm cho nàng vui mừng, dù sao sau khi trải qua kiếp trước, rất nhiều chuyện thái độ của nàng thay đổi, cũng hiểu được cách sinh tồn trong cung, có lẽ là thứ kiếp trước trân quý nhất lưu lại cho nàng.

      "Các ngươi..." Tống quý nhân gặp hai người đồng khí liên chi, khỏi thở thông, mặt đỏ lên, lại gì chống lại.

      Bây giờ là mùa xuân, trời có chút cảm giác lạnh, gió lướt qua làm cho người ta bất giác run rẩy, trong chốc lát, Tống quý nhân bị cảm giác này làm cho phát cáu, cũng cái gì.

      Tuy rằng Hoàng hậu cầu Lạc Tử Hân ở lại, nhưng cảnh cáo của nàng, Lạc Tử Hân cũng dám tuỳ tiện rời , chỉ sợ lại rơi vào tội danh bất kính, cho nên ân phận ngồi bên cạnh Thục phi, mặc dù người cũng cảm thấy hơi lạnh nhưng cũng may có mái hiên che cũng vẫn khá thoải mái.

      Đột nhiên, đông tiếng, chỉ thấy Tống quý nhân ngã xuống đất, bất tỉnh nhân .

      Thục phi kinh hồn, đứng lên run rẩy :"Mau, mau xem nàng làm sao vậy?"
      duyenktn1, sanone2112Tôm Thỏ thích bài này.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 11. Sóng gió hoa mai (3)

      Thục phi sợ rằng nằm mơ cũng có nghĩ đến, thái y chẩn đoán bệnh kết quả lại là Tống quý nhân có thai rồi. Nhìn nét mặt mừng rỡ như điên của Tống quý nhân, Thục phi hận đến cắn răng nghiến lợi.

      Hoàng thượng ít con nối dòng, đến nay, chỉ có Hoàng hậu sinh được vị công chúa, Thục phi có hoàng tử và Đức phi có công chúa. Hôm nay, Tống quý nhân có thai, Hoàng thượng cùng Thái hậu đương nhiên khẩn trương, mặc dù còn chưa biết là nam hay nữ, nhưng luôn là hy vọng.

      Mặc dù Hoàng thượng vui mừng, nhưng vẻ mặt vẫn tương đối trầm ổn, ra cảm xúc rất mừng rỡ, nhưng đạo thánh chỉ hạ xuống kia lại làm cho mọi người cảm nhận được nội tâm vui sướng của .

      Tống quý nhân được phong tần, Tứ phong hào là Huệ, chuyển đến Toàn Phúc cung, điều này làm cho mọi người trong miệng chúc mừng, nhưng trong đôi mắt đều là đố kỵ cùng hâm mộ.

      "Chúc mừng Huệ tần muội muội, lúc này muốn hài tử tốt phải chăm sóc tốt cơ thể, phải sinh hoàng tử mập mạp cho Hoàng thượng nha." Thục phi cười miễn cưỡng.

      "Thục phi tỷ tỷ yên tâm, muội muội nhất định sinh hoàng tử khoẻ mạnh." Huệ tần nhấn mạnh hai chữ nhất định, khiến Thục phi hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngại vì Hoàng thượng và Thái hậu ở đây, thể tức giận, chỉ có thể nén lại nặn ra nụ cười, vẻ mặt quái dị.

      Huệ tần nhìn nàng mỉm cười, chỉ là trong ánh mắt có đắc ý và có chút khiêu khích.

      Trận sóng gió này, kết thúc bằng thua cuộc của Thục phi. Nhưng là kết thúc sao? Sợ rằng chỉ mới là bắt đầu. Lạc Tử Hân đứng ở bên, khoé miệng cong lên.

      "Tích Như, từ hôm nay trở cần tiếp tục đưa hoa mai cho Tống quý nhân, ách , , là chỗ Huệ tần." Lạc Tử Hân lười biếng ngôi ở ghế xem sách , thuận miệng .

      "Dạ, chủ tử." Tích Như dừng chút, lại :"Chủ tử, ra nô tỳ hiểu, tại sao người muốn đem hoa mai này cho Huệ tần? Nếu là sớm biết hoa mai đó hữu dụng như vậy, có khả năng hấp dẫn Hoàng thượng hằng đêm lật bài, chủ tử nên giữ lại cho mình để sử dụng thôi."

      Lạc Tử Hân khẽ ngẩng đầu, liếc nàng cái, cười cười. Đến nay, Tích Như đối với nàng, vẫn coi là trung thành, nhưng dù sao lòng người khó dò, cũng ai biết tương lai họ làm phản hay , có quay lại cắn ngươi cái hay , cho nên đối vơi Tích Như, nàng vẫn có những chuyện giữ bí mật.

      Cho nên, đối mặt với nghi vấn của Tích Như, Lạc Tử Hân nhếch miệng mỉm cười, lại đọc sách. Tích Như thấy chủ tử đáp lại, mặc dù bụng đầy nghi vấn, cũng chỉ khẽ nhún vai cái, chuẩn bị rời phòng. Dù sao cách làm của chủ tử luôn đúng, làm nô tỳ, những việc nên hỏi nên lắm miệng. Ở trong cung nhiều năm như vậy, Tích Như vẫn cực kỳ hiểu điểm này.

      " mời Sở thái y tới đây." Lạc Tử Hân thuận miệng câu, cũng ngẩng đầu.

      Tích Như nhàng vâng, ra khỏi phòng. Đối với vị chủ tử này, Tích Như cảm giác giống như tầng sa mỏng, hình như xem hiểu rồi, nhưng trong nháy mắt lại nhìn lắm. Dù sao đối với nàng mà , chỉ hy vọng chủ tử có thể sớm ngày trèo lên địa vị cao, như vậy nô tỳ như nàng cũng có ngày sống dễ chịu.

      Lúc Sở Lăng Thiên vào Thừa Di hiên, Lạc Tử Hân vừa lúc lấy đàn cổ ra, đánh đàn, nhạc như tiếng nước chảy trong vắt làm cho khẽ mất hồn.

      "Sở thái y, ngươi đến rồi." Lạc Tử Hân dừng đánh đàn, ngẩng đầu nhìn về Sở Lăng Thiên.

      "Thần gặp qua Viên quý nhân." Sở Lăng Thiên hơi chắp tay thi lễ.

      "Sở thái y, bản cung ...." Lạc Tử Hân khẽ nhếch khoé miệng lên, nụ cười hàm chứa thâm ý, :"Khi nào có thể chữa bệnh cho bản cung?"

      Sở Lăng Thiên hình như hơi sững sờ, nhưng người thông minh như sao lại hiểu thâm ý trong lời này, khẽ mỉm cười, : "Quý nhân yên tâm, thần kê toa thuốc, bệnh này khỏi."

      "Vậy tốt rồi, Sở thái y y thuật cao minh, tương lai tiền đồ nhất định bất khả hạn lượng." Lạc Tử Hân cười đến dịu dàng, chỉ là trong đôi mắt lộ ra sắc bén, khiến nội tâm Sở Lăng Thiên khỏi lạ lẫm.

      "Trước tiên thần bắt mạch cho Viên quý nhân." Sau khi Sở Lăng Thiên hiểu được ý của Lạc Tử Hân, che khăn lên cổ tay nàng, ngón tay sờ .

      Thỉnh thoảng ngẩng đầu lên cùng Lạc Tử Hân bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt nàng trong suốt như nước rất linh động, nhất thời Sở Lăng Thiên lại choáng váng. Nếu như nàng phải nữ nhân của hoàng đế tốt biết bao.

      "Sở thái y?" thanh êm ái cắt đứt suy nghĩ lung tung của Sở Lăng Thiên, cuống quít buông tay ra, lùi về phía sau mấy bước, đứng thẳng ở bên.

      "Thân thể của ta như thế nào?"

      "Nương nương yên tâm, sau khi uống thuốc và nghỉ ngơi mấy ngày, khỏi hẳn." Sở Lăng Thiên cúi đầu xuống, đáp.

      Lạc Tử Hân cười nhạt.

      chuyện Tích Như mang vẻ mặt uất ức vào phòng.

      "Tích Như, sao thế?" Lạc Tử Hân hỏi.

      Tích Như thấy Lạc Tử Hân hỏi, cũng để ý Sở Lăng Thiên có ở đó hay , liền lên tất cả khổ sở:"Chính là Huệ tần, chỉ là hoài thai thôi, vậy mà mắt liền nhìn lên trời . Hôm nay nô tì đổi hoa mai trong cung của nàng, kết quả bị Huệ tần mắng trận, còn vứt tất cả hoa mai trong phòng vào mặt nô tỳ, nô tỳ mang , người xem ..."

      Tích Như chỉ vào rổ hoa mai tay, vẻ mặt vui.

      ''Chẳng phải đây là vừa đúng, để cho ngươi cần lại đưa hoa mai, chuyện này chính là hợp tâm ý, tức giận cái gì?" Ngược lại Lạc Tử Hân tâm tình bình thản.

      Huệ tần có phản ứng này, là bởi vì hôm đó ở trước Kiền Ninh cung chuyện với Thục phi, điều này cũng khó tưởng tượng, cá tính giống như nàng ta, nhất định là chuyện gì cũng viết ở mặt.

      "Nhưng..." Tích Như muốn cái gì, lại thấy chủ tử lạnh nhạt như thế, cũng tiện thêm nữa, để tránh rơi vào tội danh khích bác, chỉ là hậm hực đứng sang bên.

      Lạc Tử Hân hề nhiều lời, cúi đầu gảy đàn cổ trước người, vẻ mặt rất ưu nhã.

      sắc tục, sắc bén như đầm sâu trong suốt phản chiếu ánh sáng mặt trời đám mây nào ngăn cản, lúc lại sôi trào mãnh liệt như tiếng sóng như tiếng nước chảy trong núi, rồi lại chầm chậm điềm tĩnh như suối chảy. nhạc này như thanh của thiên nhiên, quanh quẩn nhiều ngày lâu tan .

      Sở Lăng Thiên lẳng lặng nghe lát, đáy lòng lại có tia dao động, giống như lúc lần đầu tiên thấy nàng ở Viên phủ cũng rất kinh ngạc.

      Sở Lăng Thiên lặng lẽ lui ra ngoài, thanh này vẫn quanh quẩn bên tai, lâu tiêu tan. quay đầu lại nhìn Thừa Di hiên chút, trong lòng có chút buồn bã, lặng lẽ bước .

      Hoa mai diễm lệ mà lẳng lơ , thanh u mà thanh nhã. Bản thân nó tranh quyền thế, chỉ là bị lây dính tục khí của người có tâm lợi dụng, mà người làm ô uế mỹ lệ của nó lại chính là nàng. Trong Ngự hoa viên Lạc Tử Hân thưởng thức cả vườn hoa, thầm thở dài, nhàng :

      Chúng phương đung đưa chỉ còn lại khung cảnh xinh đẹp, chiếm hết phong tình về phía tiểu viên
      Nước soi nghiêng bóng mai gầy, hương thoảng bay dưới ánh trăng của hoàng hôn

      "Câu hương thoảng bay dưới ánh trăng của hoàng hôn hay, Viên quý nhân có hứng thú." Người đột ngột tới làm cho Lạc Tử Hân ngẩn ra, quay đầu lại nhìn về vị khách mời mà đến.

      Người đến là Tiểu Vệ Tử, người cứu nàng hai lần.

      "Nô tài tham kiến Viên quý nhân." Vệ Dịch Hiên quỳ lễ với nàng, cầm trong tay đoá hoa mai giơ cao hơn đầu đưa tới cho Lạc Tử Hân.

      Lạc Tử Hân sững sờ, hiểu ý đồ trong hành động lần này của Tiểu Vệ Tử, nhưng khi nàng nhìn nhị hoa bên trong cành hoa mai này hơi phiếm vàng sắc mặt khẽ biến đổi.

      "Viên quý nhân, có cần nô tài xử lí hoa này giúp ngài ? Nếu tay của nương nương bị thương..." Vệ Dịch Hiên nhắm mắt, tư thái cung kính, ánh mắt mỉm cười, xẹt qua tia thâm thuý dễ phát .

      Lạc Tử Hân khẽ lui về phía sau hai bước, trong lòng chấn động, chẳng lẽ Vệ Dịch Hiên phát ra điều gì? Nàng khỏi giật mình.

      Đây chính là tàn hoa được đưa tới cho tẩm cung của Tống quý nhân mỗi ngày, ai biết, tự tay nàng đặt tình phấn trong hoa này, loại mùi thơm đó có thể làm cho người ta động tình, đây chính là nguyên nhân khiến Hoàng thượng thắp đèn ở Vĩnh An hiên nhiều ngày. Nhưng, phấn này là Sở thái y lén lút cho nàng, trừ nàng, ngay cả Tích Như cũng biết, Vệ Dịch Hiên này chỉ là thái giám của Ngự Thiện Phòng, làm sao biết được chuyện này. Có phải nàng suy nghĩ quá nhiều hay ?

      "Viên quý nhân, người nên được sủng ái được sủng ái, nguy cơ của ngài qua, kế tiếp là thơi cơ thích hợp để ra tay, hoa mai hoa quý nhưng lên rồi biến mất." Vệ Dịch Hiên thản nhiên mỉm cười.

      Lạc Tử Hân lại lui lại mấy bước, chẳng những Vệ Dịch Hiên biết trong hoa này có cái gì, mà còn biết nguyên nhân thực khiến nàng làm như thế, kinh ngạc trong lòng có thể dùng ngôn từ diễn tả. Cuối cùng Vệ Dịch Hiên này là người nào, vì sao lại hiểu được tâm tư của nàng, chuyện này đáng sợ.

      Có lẽ Vệ Dịch Hiên nhìn thấu tâm tư của nàng, bỏ cành mai giơ cao tay xuống, cũng đợi Lạc Tử Hân cho bình thân, liền đứng lên, đến gần nàng, nụ cười có chút cợt nhả, giọng :"Bởi vì nô tài có cùng ý với nương nương, là người có chung mục tiêu với nương nương."

      Lời này có ý gì? Dù sao Lạc Tử Hân nghe hiểu, nàng khôi phục vẻ mặt rất nhanh, cầm lấy hoa mai trong tay , trừng mắt :''Người nào có chung mục tiêu với ngươi, tự ta xử lý hoa này, cần tiểu thái giám ngươi xen vào việc của người khác."

      xong bĩu môi cái, gập hoa mai lại, bẻ nhị hoa, hiên ngang ngẩng đầu nhìn Vệ Hiên Dịch.

      Nhìn vẻ mặt tức giận của Lạc Tử Hân, Vệ Hiên Dịch buồn cười lúc. Nàng liền tiến lên giận dữ nhìn , rụt cổ lại cái gãi gãi đầu, dáng vẻ vô tội, cũng thêm gì, :"Nô tài cáo lui."

      Lạc Tử Hân khỏi ảo não, vì sao mỗi lần nhìn thấy Vệ Hiên Dịch, nàng đều luống cuống, lộ ra bản tính nữ nhi của mình, điều này ở trong cung chính là đại kỵ. Tiểu thái giám này là địch hay bạn, vẫn còn chưa biết được.

      "Nghe , vị ở Khôn Phúc cung kia lại ra mặt?" Hiền phi vừa bóc long nhãn, vừa mỉm cười.

      ''Đó cũng lạ, sau khi nghe Huệ tần mang thai, mặt của Thục phi liền tái xanh lúc." Như phi ngồi ở bên của Hiền phi, lấy lòng.

      Hình như tâm tình Hiền phi rất tốt, cười đến vui mừng :"Thục phi này xuất thân nhà võ tướng, là cùng loại với Huệ tần. Lần này Huệ tần rơi xuống nước, tám phần chính là do tiện nhân Thục phi kia làm chuyện tốt, chỉ là Huệ tần này cũng là người biết trời cao đất rộng.''

      Như phi cười khúc khích :''Tỷ tỷ rất đúng, nhưng mà tại Huệ tần lại được sủng ái, thể phòng."

      Hiền phi cố làm mềm mại, than tiếng, :''Bây giờ được sủng ái, nhưng trước khác nay khác, mấy năm trước Thục phi cũng được cưng chiều bay lên đầu cành, nhưng tại như thế nào, cũng chẳng khác với ở lãnh cung ? Huệ tần này có lẽ cũng được bao lâu nữa.''

      Như phi sắc mặt nghiêm túc :''Tỷ tỷ, chuyện này cũng khó mà . Huệ tần có thể làm Hoàng thượng thắp đèn ở Vĩnh An hiên mấy ngày liền, chỉ sợ cũng đơn giản, thế nào nữa, cũng thể để nàng đoạt danh tiếng của tỷ.''

      Hiền phi nghe vậy, sắc mặt ngẩn ra, trong lòng cũng có chút ý nghĩ. Kể từ ngày Huệ tần dược sủng ái, thời gian Hoàng thượng đến cung của mình quả ít ít. Lời của Như phi khiến trong lòng Hiền phi nổi lên nỗi lo.

      ''Hơn nữa nàng hoài thai, nếu như sinh ra hoàng tử..." Như phi khẽ cau mày, nhìn sắc mặt của Hiền phi, nàng (Như phi) lấy lòng, rót ly trà cho nàng (Hiền phi).

      "Vậy ngươi nên làm thế nào?'' Lúc này Hiền phi lưu tâm, bóc quả long nhãn nhét vào miệng, cố gắng suy nghĩ.

      Như phi lại gần nàng, :''Muội muội có kế.''

      ''Hả?'' Hiền phi liếc mắt.

      Như phi mỉm cười, ghé sát vào tai Hiền phi, nhàng , ánh mắt của Hiền phi sáng rỡ.
      duyenktn1 thích bài này.

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Editor: dohuyenrua
      Beta-er: Búnn


      Chương 12. Sóng gió hoa mai (4)

      Gió đêm xuân, vũ yên động

      Huyền cầm thanh động, Tinh như xuyết

      Bầu trời đêm Tinh lan như vũ

      Hoa phiêu nước lẻ Ám hương du

      Doanh hoa thơm múi Phiên Nhiên động (ta biết dịch thơ ... :hixhix: )

      . . .

      Lạc Tử Hân chạm vào dây đàn, nhớ lại chuyện tuổi thơ, nhịn được hát lên câu ca dao. thanh nhàng, thấm vào nội tâm của người nghe. Tích Như thu dọn phòng ở bên cạnh, nghe bài hát này, tâm tình cũng đặc biệt tốt.

      "Chủ tử, ca khúc này hay." Tích Như khen.

      "Hồi ta học ca khúc này từ mẹ ta..." Lạc Tử Hân cười , nhớ tới buổi tối hôm đó năm nàng mười tuổi, có bắn pháo hoa bầu trời, nàng xem pháo hoa cùng với nam hài đó.

      "Chủ tử, tối hôm nay, nghe Hoàng thượng thắp đèn ở Bách Phúc các." Đột nhiên, Tích Như nghĩ đến gì đó, vòng vo:"Hai ngày nay, Phạm quý nhân kia có phúc, Huệ tần mang thai, ngược lại làm cho Hoàng thượng chú ý tới nàng."

      Phạm An Dung? Người đó cũng phải loại người tĩnh tâm, Lạc Tử Hân nhớ trước khi sắc phong nàng ta làm chuyện tốt trong cung của nàng. Nhưng gần đây, mọi tin tức trong cung đều xoay quanh chuyện của Huệ tần, thời gian ngắn Lạc Tử Hân cũng để ý nàng ta.

      "Gần đây Phạm quý nhân có khoẻ ?" Lạc Tử Hân hỏi.

      "Nàng? Chủ tử cũng cần phải lo, nghe mấy ngày trước nàng còn làm cho Lục tài nhân tức giận đến nỗi đêm ngủ được." Tích Như tất cả. Nhưng nàng là người thông minh, biết chủ tử có quan hệ với Lục Nguyệt Nặc, nên bất luận là lỗi của ai, tóm lại đỡ cho Lục tài nhân nhất định là đúng.

      Lạc Tử Hân cười , :"Lúc này chắc Hoàng thượng sắp đến Bách Phúc các rồi ?"

      Tích Như :"Nô tỳ cũng biết chuyện này, dù sao liễn giá của Hoàng thượng đến Bách Phúc các nhất định qua Thừa Di hiên của chúng ta. Nhưng chủ tử, khi nào Hoàng thượng lật thẻ bài của người ?"

      Lạc Tử Hân liếc mắt nhìn nàng lâu, khoé miệng nhếch lên, nhắm mắt lại, ngón tay ngọ khẽ chuyển động, tiếng đàn lại vang lên. Tích Như thấy nàng , cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại, tiếp tục thu dọn phòng.

      Hai mắt Mục Nguyên Trinh khép hờ, ngồi liễn giá về phía Bách Phúc các, nhưng khi vòng qua cầu tiếng đàn giữ tim của lại, nhạc kia rất quen thuộc...

      "Tiếng đàn này từ đâu truyền đến ?" Mục Nguyên Trinh trầm giọng hỏi.

      "Hồi Hoàng thượng, là từ chỗ Thừa Di hiên truyền tới." Thái giám Tiểu Lộ Tử khom người đáp lại.

      "Thừa Di Hiên? Đó là ..." Mục Nguyên Trinh hơi nhíu mày, nghĩ về người ở đó rốt cuộc là vị nào.

      Tiểu Lộ Tử vội tiếp lời :" Là Viên quý nhân, Viêm Tiêm Vũ tiểu chủ."

      Mục Nguyên Trinh tìm tòi trong đầu lát, đối với Viêm Tiêm Vũ này có ấn tượng gì cả. Tiếng nhạc kia như từ xa xưa vọng lại, khi như dòng suối chảy xiết, khi vang dội như trong núi vọng lại. Đáy lòng Mục Nguyên Trinh bị tiếng đàn kia hơi tác động.

      "Bãi giá Thừa Di hiên..." Đột nhiên Mục Nguyên Trinh thay đổi chủ ý, điều này làm cho Tiểu Lộ Tử kinh ngạc lúc, nhưng lại dặn dò bọn thái giám chuyển hướng rất nhanh.

      Hoàng thượng xuất , làm Tích Như rất kinh ngạc, nhưng hết sức vui mừng, muốn báo cáo, lại bị Mục Nguyên Trinh ngăn cản. vung tay ra hiệu cho tất cả thái giám chờ đợi bên ngoài, mình chậm rãi vào.

      Trong phòng như có như hương hoa lan nhàn nhạt truyền đến, thấm vào mũi . híp hai mắt lại, hưởng thụ mùi thơm này. Vẻ mặt người đánh đàn kia rất thanh nhã nhưng lại dính chút bụi trần, như tiên nữ hạ phàm. Lần đầu thấy Lạc Tử Hân, Mục Nguyên Trinh có cảm giác này.

      Có lẽ Lạc Tử Hân rất chuyên tâm đánh đàn, phát ra Mục Nguyên Trinh đến, mãi cho đến khi đến trước đàn mới đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt như nước chăm chú nhìn , cười nhợt nhạt, câu hồn người.

      "Tham kiến Hoàng thượng." Lạc Tử Hân đứng lên, nhàng hành lễ, vẻ mặt thản nhiên, dường như cũng vì Hoàng đế tới chơi ngoài ý muốn mà thay đổi nhanh chóng tâm tình kích động. mạnh dạn cùng khí chất tao nhã của nàng làm trong lòng Mục Nguyên Trinh thầm thưởng thức.

      Mục Nguyên Trinh tìm chỗ ngồi xuống, chăm chú nhìn nàng vài lần, :" Hãy bình thân. Ngươi đánh đàn rất hay, có thể cho trẫm biết tên ca khúc này ?"

      "Hồi Hoàng thượng, tên của ca khúc này là quay đầu nhìn lại, là nữ tử chờ đợi trượng phu về nhà, ca khúc có chứa cả tình đối với trượng phu của nàng, cũng diễn tả tâm nguyện hy vọng trượng phu đánh trận xong về nhà sớm của nàng." Lạc Tử Hân .

      Mục Nguyên Trinh hơi trầm ngâm chút, cười :" Sao ngươi học được khúc ca này ?"

      "Là do vị sư phụ của thần thiếp dạy." Lạc Tử Hân dừng chút, ánh mắt hơi ảm đạm :"Chỉ là sư phụ quy tiên từ lâu."

      Trong lòng Mục Nguyên Trinh khỏi có chút căng thẳng, nhớ tới tỷ tỷ của mình. Nàng thường xuyên đàn thủ khúc này trước khi lâm chung, cho nên đời này quên được thủ khúc này, chỉ là người ấy qua đời, cho rằng đời này có khả năng được nghe lại thanh này. Nhưng hôm nay, ngờ lại có thể nghe được. Người đàn khúc này giống hệt với tỷ tỷ, càng chuẩn xác hơn.

      Đối với nữ nhân này, xuất cảm giác giống như vậy.

      "Ngươi cũng thích hoa lan?" Ánh mắt Mục Nguyên Trinh chuyển về phía chậu hoa lan bàn.

      Lạc Tử Hân hiểu được hành vi của mình giờ phút này làm cho trong lòng Mục Nguyên Trinh xuất gợn sóng , chỉ cần chút nữa, nhất định Hoàng thượng khắc sâu ấn tượng về nàng. Nàng liền thầm cảm kích thời gian kiếp trước ở ngoài cung nghe được Hoàng thượng chuyện với Thái hậu, nàng làm sao biết được Hoàng thượng thích người ấy, việc ấy mãi mãi lấy làm tiếc. Nhưng mà, thời điểm kiếp trước nàng biết sử dụng tài nguyên tốt như thế, cũng may, ông trời cho nàng cơ hội trọng sinh này, nếu nắm chắc, rất có lỗi với ông trời. Hơn nữa, đối với hoa lan, đến Hoàng thượng, trùng hợp là nàng thích.

      Ngay sau đó, nàng cười nhợt nhạt :"Hồi Hoàng thượng, đúng vậy, thần thiếp cũng thích hoa lan, do đó phụ dạy thủ khúc này cho thần thiếp, thần thiếp rất thích."

      Mục Nguyên Trinh gật gật đầu, đến trước mặt nàng, dùng ngón tay nhàng nâng cằm của nàng lên, chăm chú nhìn lúc, :"Ta nhớ, hình như thân mình ngươi khoẻ?"

      "Thái y dùng toa thuốc nữa có thể khỏi bệnh." Lạc Tử Hân gật đầu nhàng. Mặc dù ở mặt ngoài, vẻ mặt của nàng bình thản, nhưng trong lòng trách mắng Mục Nguyên Trinh lúc. hổ là đế vương đào hoa, bổn nương chỉ bị bệnh mấy ngày, ngờ có thể làm cho quên tất cả về nàng, quả nhiên là người vô tình nhất đời này. Thảo nào hậu cung này nhiều oán phụ như vậy, đều là do nam nhân giàu có nhất thiên hạ này làm cho cực khổ.

      Nhưng trong lòng mắng mắng, khuôn mặt vẫn dịu dàng, nụ cười trong veo làm động tâm.

      Mục Nguyên Trinh gật gật đầu :"Trẫm nhớ kỹ ngươi, ngươi mau chóng chăm sóc tốt cơ thể, mấy ngày nữa trẫm trở lại thăm ngươi."

      Trong lời này có chứa quan tâm, nếu là kiếp trước nàng nhất định cảm động tới mức muốn ôm chặt bắp đùi của khóc lóc chảy nước mắt, ngoảnh đầu lại nhìn chính là tuyệt vọng. Nhưng đáng tiếc, nàng còn là nữ nhân ngây thơ biết gì của kiếp trước.

      "Tạ ơn Hoàng thượng quan tâm."Vẻ mặt của Lạc Tử Hân rất cảm động, nhàng bái lạy.

      Mục Nguyên Trinh hài lòng gật đầu, đứng dậy chuẩn bị , nhưng lại dừng bước chân ở trước bàn. bàn đặt bức hoạ, giữa bức tranh là đoá hoa lan nở rộ. Người vẽ tranh phải là người tinh tế, làm hoa lan thanh nhã ý vị ra giấy trông rất sống động.

      "Tranh này là do ngươi vẽ sao?" Mục Nguyên Trinh tập trung chăm chú nhìn bức tranh kia.

      "Thần thiếp tiện tay vẽ, đẹp, làm Hoàng thượng chê cười." Vẻ mặt của Lạc Tử Hân thẹn thùng, ngay lúc đó mặt đỏ ửng.

      ", rất đẹp." Mục Nguyên Trinh ngẩng đầu liếc mắt cái nhìn nàng, cười rời khỏi phòng.

      Tiểu Lộ Tử hô vang dội:"Khởi giá Bách Phúc các."

      Liễn giá của Hoàng thượng chậm rãi rời .

      Mục Nguyên Trinh ngồi liễn giá, tâm tư có chút cảm thán, cho dù qua bao nhiêu năm, đối với Kì Vân quận chúa, cũng chính là tỷ tỷ ruột duy nhất của , phần tình cảm kia cũng có kẻ nào có thể sánh bằng. Năm đó nhìn thấy nàng hương tiêu ngọc vẫn, đến nay trong lòng vẫn tiếc nuối. Nay, vị ở trong Thừa Di hiên này làm cho thấy được bóng dáng của tỷ tỷ.

      hít vào hơi sâu. Còn hoa lan này, lại nghĩ đến người khác...

      "Chủ tử, khó khăn lắm Hoàng thượng mới đến Thừa Di hiên lần, lại nhanh như vậy, rất đáng tiếc." Tích Như bĩu môi, rất thất vọng.

      Lạc Tử Hân thản nhiên mỉm cười, phản ứng gì.

      Bởi vì nàng hiểu được, nàng câu con cá lớn, hơn nữa cá sắp cắn câu, phải sao?

      Đêm khuya, chắc chắn tất cả mọi người vào mộng đẹp, chỉ có Lạc Tử Hân trằn trọc ngủ được.

      Hôm nay là sinh nhật của phụ thân, đáng tiếc nàng có cách nào gặp phụ thân được, là đáng tiếc. Nhưng ít nhất phụ thân còn sống, nhớ tới cảnh kia ở kiếp trước, trong lòng Lạc Tử Hân giật mình, hết buồn ngủ.

      Nếu thể ngủ được, nàng khoác áo, ra khỏi Thừa Di hiên. Buổi tối trong cung rất lạnh lẽo, nhưng thích hợp để nàng thả lỏng tâm tình.

      “Phụ thân, sinh nhật vui vẻ." Lạc Tử Hân ngẩng đầu nhìn bầu trời, tuy rằng ánh sao ảm đạm, nhưng qua ánh sáng mông lung này, dường như nàng thấy được khuôn mặt từ ái của phụ thân, có ý nghĩ thôi thúc muốn đưa tay ra vuốt ve, nước mắt chậm rãi tuôn ra.

      lúc sau, Lạc Tử Hân rũ mắt xuống, khẽ thở dài, quay người lại muốn trở về, lại đụng vào người, suýt nữa xô ngã nàng.

      Người nọ ngã, trong quần áo rơi ra đống trang sức tiền bạc, hoảng sợ phát ra tiếng.

      "Tâm Nhuỵ?" Lạc Tử Hân nhận ra nàng, nàng là nha hoàn bên cạnh Như phi, dùng ánh mắt hoảng sợ bất lực nhìn nàng.

      Lạc Tử Hân nhớ cảnh tượng này, kiếp trước từng xảy ra, Tâm Nhuỵ cũng đụng vào nàng, rơi tiền bạc ra.

      Thỉnh thoảng Lạc Tử Hân cũng thấy khó hiểu, vì sao hoàn cảnh chung quanh của nàng tại khác với nhiều chuyện của kiếp trước, ngay cả trong cung mọi người cũng có chút thay đổi, ví dụ như Lục Nguyệt Nặc vào cung, nhưng kiếp này nàng ta lại cùng đợt tuyển tú vào cung với nàng. Tuy rằng nhiều chuyện giống, nhưng nhiều chuyện quan trọng vẫn cứ giống kiếp trước, chẳng lẽ bất kể người chung quanh và hoàn cảnh thay đổi như thế nào, cuối cùng kết quả vẫn chỉ về cùng hướng sao?

      Lạc Tử Hân rùng mình cái.

      "Đây là tiền bạc đúng ?" Lạc Tử Hân hỏi lời giống hệt kiếp trước.

      "Phải...Phải..." Sắc mặt Tâm Nhuỵ trắng bệch, hoảng sợ nhìn nàng, lắp bắp.

      "Với thân phận của ngươi, tài vật này nhất định phải là của ngươi, ngươi trộm ?'' Lạc Tử Hân trầm mặt.

      "Viên quý nhân tha mạng, là nô tỳ lấy của Như phi nương nương, lần sau nô tỳ dám, chỉ là gia cảnh nô tỳ tốt, nghĩ lấy của nàng đổi lấy ít tiền, có thể giúp chút việc cho người nhà, bệnh của mẫu thân nô tỳ rất nặng." Tâm Nhuỵ quỳ rạp xuống đất, khóc lóc van xin, .

      Lạc Tử Hân chăm chú nhìn nàng, yên lặng . Nàng nhớ kiếp trước nàng trói Tâm Nhuỵ gặp Như phi, sau đó nha đầu lia bị giáng xuống Hoán Y cục, có lẽ những ngày sau đó nàng rất thê thảm.

      Nàng nên tạo ra tội ác này!

      Nghĩ tới điều này, Lạc Tử Hân định ra, ánh mắt lại thấy được chút màu lam ở góc tường, đó là Như phi!

      Đột nhiên, nàng hiểu ra tất cả, có lẽ Tâm Nhuỵ trộm tài vật ra khỏi cung, cũng là do Như phi sai khiến, như vậy kiếp trước nàng giao Tâm Nhuỵ tới trước mặt Như phi, chính là tát cái vào mặt của Như phi.

      Cho nên, nàng biết nên làm như thế nào rồi.

      "Nếu muốn cứu mẹ ngươi, nên làm việc lỗ mãng như vậy. Ngày hôm nay coi như bản quý nhân có nhìn thấy cái gì, lần sau thể làm như thế này nữa." Lạc Tử Hân quay lưng lại, ý tứ vô cùng ràng.

      "Cảm ơn Viên quý nhân, cảm ơn." Tâm Nhuỵ liên tục dập đầu, đứng dậy chuẩn bị .

      Lạc Tử Hân nhàng thở ra, thanh bén nhọn lại truyền đến bên tai.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Edit: dohuyenrua



      Chương 13: Sóng gió hoa mai (5)

      Huệ tần ngẩng đàu đứng trước mặt của nàng, vẻ mặt kiêu căng, ánh mắt lạnh lùng.

      Thế nào lại là nàng? Trong lòng Lạc Tử Hân lạnh xuống, trong lòng có loại dự cảm tốt.

      Quả nhiên, thị nữ đỡ Huệ tần, chậm rãi đến gần các nàng, :"Nha đầu kia rắp tâm hại người, thể tha cho nàng, nếu hậu cung còn quy tắc gì nữa."

      "Huệ tần nương nương, phải có lòng khoan dung." Lạc Tử Hân nhìn nàng ta.

      Huệ tần cười lạnh :"Viên quý nhân, chúng ta có phải là muốn đến chỗ Hoàng hậu để người phân xử, xem Hoàng hậu quyết định như thế nào?"

      ", là trộm từ đâu ?" Con người Huệ tần chuyển hướng về phía Tâm Nhuỵ.

      "Đồ này là nô tỳ ...nô tỳ trộm từ chỗ Như phi nương nương, nương nương thứ tội." Tâm Nhuỵ sợ tới sắc mặt trắng bệch.

      Huệ tần muốn gì đó, chủ nhân quần áo màu lam ra, trừng mắt giận dữ :"Xú nha đầu, cư nhiên dám trộm đồ của bổn cung, ngươi muốn sống sao?"

      Tiện tay đánh xuống cái tát vang dội.

      "Nương nương..." Tâm Nhuỵ uỷ khuất, nước mắt ở hốc mắt nhất thời chảy ra, cũng dám nửa câu.

      "Như phi nương nương, ngươi cần phải trông nom tốt người của mình, lần này thần thiếp xem như giúp ngươi đoạt lại tài vật, lần sau nên cẩn thận chút." Huệ tần cười ngọt ngào lộ ra cái lúm đồng tiền, chỉ là tươi cười này trong mắt Như phi coi như loại châm chọc.

      Như phi đáp lễ tươi cười lại cái, :" Đúng vậy, đêm khuya thế này, Huệ tần mang thai mà còn tới chỗ này, mới phải cẩn thận."

      biết Huệ tần này có phải cố ý giả ngu hay mà vẫn ngây thơ biết, căn bản hiểu được ý trong lời của Như phi, lấy tay vỗ thắt lưng của chính mình, ràng bụng còn chưa có lộ, nên giả bộ bộ dáng bụng to:"Cảm ơn nương nương quan tâm."

      Như phi lạnh lùng nhìn thoáng qua Huệ tần, ánh mắt chuyển đến mặt của Lạc Tử Hân, cười cười :" Viên quý nhân cũng có hứng thú vào buổi tối à."

      Nhìn đáy mắt Như phi có chút hận ý, lúc này Lạc Tử Hân cuối cùng hiểu , cho dù kiếp trước hay kiếp này, hoá ra thù với Như phi từ lúc này kết, cho nên kiếp trước nàng cùng Hoàng hậu hại nàng, cũng phải là tuỳ người, căn bản nàng ta sớm gieo mầm mống thù hận với mình.

      "Người đâu tới đây." Đột nhiên Như phi lớn tiếng quát, đám thị vệ lên tiếng trả lời.

      "Nha đầu này trộm tài vật của Bổn cung, đánh năm mươi đại bản cho ta." Như phi biến sắc, lớn tiếng quát.

      "Nương nương, người tha mạng cho ta ." Tâm Nhuỵ bất lực quỳ mặt đất cầu xin Như phi, mặt lộ vẻ sợ hãi. Nhưng hình như Như phi quyết tâm, căn bản nghe thỉnh cầu của nàng ta, cầu thị vệ lập tức tra tấn.

      thanh gào thét của Tâm Nhuỵ cũng tác động đến lòng của nàng, vẫn là nàng làm hại nha hoàn đáng thương này.

      "Bắt đầu từ ngày mai, ngươi phải đến trình diện ở Hoán Y cục, từ nay về sau đừng bao giờ xuất trước mắt ta." Như phi lạnh lùng bỏ lại những lời này, liếc Huệ tần và Lạc Tử Hân cái, tự nhiên xoay người.

      "Nương nương, người thể làm thế với ta, chuyện này vốn là..." Tâm Nhuỵ khóc rống kêu lên, trong đôi mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng, có lẽ ngay cả chính nàng cũng nghĩ đến, chủ tử mà mình trung thành bảo vệ nhiều năm nay vứt bỏ nàng như vậy.

      Chỉ nghe "Ba" tiếng, mặt Tâm Nhuỵ có dấu tay hồng hồng.

      "Xú nha đầu, làm sai còn chịu nhận lỗi, phạt ngươi Hoán Y cục là nể tình ngươi hầu hạ bổn cung nhiều năm, nếu ngươi nghĩ ngươi bị xử tử sao?" Như phi quay người lại, cúi đầu nhìn Tâm Nhuỵ quỳ rạp mặt đất nhúc nhích, ánh mắt rét lạnh tuân lệnh.

      Môi Tâm Nhuỵ rung rung, nhưng vẫn thêm cái gì nữa.

      Hay cho chủ tử nhẫn tâm, Tâm Nhuỵ theo nàng ta nhiều năm như vậy, có công lao cũng có khổ lao, cư nhiên có thể đối xử như thế với Tâm Nhuỵ làm người ta đau lòng. Lạc Tử Hân lạnh lùng nhìn tất cả trước mắt, lần nữa có thêm hiểu biêt về Như phi. Cho tới nay, nàng chỉ cho rằng nữ nhân này là cây cỏ đầu tường, chỗ nào có quyền thế liền ngã theo hướng đó, nhưng hôm nay nàng cũng hiểu được tính cách tàn nhẫn của Như phi cũng thua kém chút nào.

      Nhưng việc Lạc Tử Hân càng cảm thấy bất an là chuyện này có chút giống với kiếp trước, nhưng kết quả vẫn giống nhau như đúc, Tâm Nhuỵ vẫn bị giáng vào Hoán Y cục giống kiếp trước, chẳng lẽ bánh xe vận mệnh vẫn muốn mang nàng đến kết quả của kiếp trước sao?

      , nhất định giống như vậy, nội tâm của Lạc Tử Hân hơi run rẩy.

      ngày này, Lạc Tử Hân vào Càn Trữ cung thỉnh an người cũng còn nhiều lắm. Hôm nay tâm tình của Hoàng hậu hình như rất tốt, ý cười nhàng tán gẫu vui vẻ cùng mọi người. Thấy Lạc Tử Hân vào, lại hỏi thăm mời nàng ngồi xuống.

      "Nhìn khí sắc, thân mình muội muội tốt rồi sao?" Giọng của Hoàng hậu vẫn dịu dàng.

      "Tạ Hoàng hậu quan tâm, thân thể thần thiếp quả có chuyển biến tốt đẹp."Lạc Tử Hân mỉm cười.

      "Chuyện này tốt, nhất định phải chăm sóc tốt thân thể, sau này có thể khai chi tán diệp vì Hoàng thượng."Hoàng hậu cười đến dịu dàng nhưng Lạc Tử Hân vẫn cảm nahạn được chút uy hiếp trong ánh mắt nàng ta.

      "Thân thể thần thiếp vẫn còn kém, còn cần điều trị tốt mấy ngày nữa, muốn khia chi tán diệp còn cần phiền Hoàng hậu nwng nương vất vả hơn." Lạc Tử Hân làm thái dộ ngượng ngùng, nhưn thực ra lại làm ánh mắt của Hoàng hậu nhu hoà ít.

      chuyện, thái giám báo lên:

      Đức phi nương nương, Quý phi nương nương đến

      Phạm quý nhân đến

      Lưu tài nhân đến

      . . . . . . . . . . .

      Trước sau các phi tần đều đến Càn Trữ cung, Hoàng hậu đợi các nàng hành lễ xong đều sắp xếp cho ngồi xuống, lời này mở hộp ra, nhưng đại khái chính là cho nhau chút lời nịnh hót, dù sao bất kể bí mật đấu nhau có hung ác bao nhiêu, nhưng trước mặt Hoàng hậu vẫn còn tương đối thu lại.

      " đến khai chi tán diệp, hình như Bổn cung thấy thiếu người." Hiền phi cười .

      Lời này của Hiền phi vừa ra, mọi người đều hiểu được nàng ta muốn ám chỉ người nào, phải chính là Huệ tần vừa hoài thai long loại của Hoàng thượng sao.

      "Xem ra có người ỷ vào việc mình mang long thai, cũng thèm để Hoàng hậu vào mắt." Thục phi có gan thích thú nhân lúc cháy nhà hôi của, làm bộ như tức giận, giống như vì Hoàng hậu mà bất bình.

      "Đúng vậy, Hoàng hậu nương nương, Huệ tần này vừa mới mang thai có quy củ như thế này, chuyện này cũng khôgn thể bỏ mặc, có phải hay Phạm quý nhân." Như phi ngồi ở bên đốt lửa, con ngươi chuyển qua nhìn Phạm An Dung.

      Mấy ngày nay, Phạm An Dung xem như là lại rất gần với Như phi, tuy rằng Như phi thự cũng phải là người được sủng ái nhất trong cung, nhưng nàng có quan hệ rất tốt với Hiền phi- ngươi được sủng ái nhất trong cung, như vậy dựa vào con đường của Như phi này nhất định sai. Ít nhất trong lòng Phạm An Dung nghĩ vậy.

      "Các vị nương nương rất đúng." Đương nhiên Phạm An Dung , cho nên lâu sau, đề tài chuyển đến người Huệ tần, tất cả mọi người bắt đầu phụ hoạ.

      Lạc Tử Hân ngồi ở bên thầm cười lạnh. Hiền phi ném chui dẫn ngọc có thể tính là lợi hại, khó trách nàng có thể trở thành nữ nhân Hoàng thượng sủng ái nhất, vẫn có chút thủ đoạn.

      Lại nhìn về phía Phạm An Dung, cũng biết khi nào nàng thông đồng với Như phi, nhìn vẻ mặt của hai người, dường như quan hệ cá nhân rất tốt. Song chỉ sợ hai vị này đều có tâm tư lợi dụng lẫn nhau. Trong cung này có bao nhiêu người có tình cảm ?

      Đoàn người , thái giám ở cửa lại :

      Huệ tần đến.

      thanh chuyện của mọi người đột nhiên ngừng lại, ánh mắt mọi người cùng hướng về phía Tống Hàm Hương. Hôm nay, nàng ta mặc bộ váy cung trang lục sắc thêu hoa sen, cũng tao nhã.

      "Hoàng hậu nương nương kim an." Huệ tần hành lễ.

      "Muội muội đứng lên , ngươi mang bầu cẩn thận mặt đất lạnh." Hoàng hậu vội .

      Huệ tần đứng lên, hai tay nâng thắt lưng, ánh mắt nhìn qua các phi tần, lộ ra đắc ý, ngạo nghễ tươi cười. Dường như là hướng mọi người tuyên dương, nàng là nữ nhân được sủng ái nhất trong cung.

      "Hoàng hậu nương nương, gần đây thân thể của thần thiếp khoẻ, có nôn khan, buổi sáng dậy muộn, xin hãy thứ lỗi."Huệ tần đến đây, có bộ dáng tôn trọng chút nào, ngươicj lại có vẻ mặt quái đản, hiển nhiên cũng để Hoàng hậu vào mắt.

      Tuy rằng Hoàng hậu vẫn ý cười dạt dào, nhưng đáy mắt lại có chút phẫn nộ, vẫn rơi vào trong mắt của Lạc Tử Hân, nhưng vị kia lại khôgn ý thức được điều đó.

      "Nếu thân mình muội muội khoẻ, cần đến thỉnh an." Hoàng hậu cười dịu dàng mà lại cao quý, giọng điệu bình thản.

      " Như thế muội muội từ chối là bất kính rồi.." Thế nhưng Huệ tần nghe ra ý gì trong giọng sắc bén của Hoàng hậu, nhưng lại tiếng đáp ứng, Lạc Tử Hân nhìn ràng nụ cười của Hoàng hậu có chút thu lại.

      Ngày hôm nay, cho tới giữa trưa, đoàn người mới tan cuộc. Nhưng vẫn có mấy người tốp năm tốp ba chuyện ở ngoài Càn Trữ cung. Cho nên lúc Lạc Tử Hân bước ra khỏi cửa điện chỉ thấy Phạm An Dung thầm gì đó cùng Lưu Ti Ngữ, mà Tống Hàm Hương biết tời cao đất rộng kia cũng nâng thắt lưng về phía các nàng.

      "Hai vị tỷ tỷ lâu gặp, nghe tối hôm qua Hoàng thượng thắp đèn ở Ngọc Tiên các?" Huệ tần nháy mắt nhìn Lư Ngữ Ti.

      Từ trước đến nay Lưu Ti Ngữ luôn trầm ổn, mặc dù nhiều lắm nhưng tâm tư có tính toán nhanh nhẹn, cho nên Huệ tần đặt câu hỏi như vậy, nàng ta chỉ cười nhợt nhạt, khẽ hành lễ:"Thần thiếp bất tài, ngẫu nhiên Hoàng thượng mưa móc, sao có thể so sánh cùng với Huệ tần."

      Nghe được lời này trong lòng Huệ tần liền thoải mái, lập tức cười ngọt ngào, đôi mắt hơi di chuyển, vừa đúng nhìn thấy Lạc Tử Hân.

      "A, Viên quý nhân còn chưa có rời , buổi tối cần chú ý giữ ấm, thân mình ngươi mới tốt lên, đừng ra gió."Huệ tần cười đến cao ngạo, trong mắt có chứa cảnh cáo, ràng là muốn tuyên cáo với Lạc Tử Hân rằng vừa rồi trước mặt Hoàng hậu ta tố giác tối hôm qua ngươi vụng trộm thả kẻ trộm, ngươi phải cảm tạ ta.

      Lạc Tử Hân vốn định rời , thấy nàng ta gọi mình lại, cũng thể để lại mặt mũi cho nàng ta, chỉ có thể tới, khẽ thi lễ :"Đa tạ Huệ tần quan tâm."

      Tuy rằng hôm nay Lạc Tử Hân chỉ mặc cung trang màu xanh nhạt, nhưng dáng người mềm mại, làm cho người ta cảm giác thấy thanh nhã cao quý. Tuy rằng tại nàng được sủng ái, nhưng vẫn làm cho Phạm quý nhân nhìn nàng vài cái, phần địch ý ràng viết trong ánh mắt.

      "Viên quý nhân, nghe ngươi đánh đàn rất giỏi đúng ?"Phạm quý nhân cười rất nội liễm, trong đôi mắt có chút sắc bén.

      Tuy Lạc Tử Hân có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh bình thường trở lại, trong cung chuyện này đâu phải chuyện bí mật. vậy ngày ấy Hoàng thương đến Thừa Di hiên nghe đàn, chỉ sợ mọi người sớm biết.

      "Sớm biết tỷ tỷ có tài năng này, nên học tập tỷ tỷ nhiều hơn, nhớ ngày đó bị khiêm tốn của ngươi lừa." Phạm An Dung hé miệng mỉm cười, giống như lời đùa nhưng cho dù là ai cũng nghe ra nàng phát tiết với tỷ thí ngày đó.

      Trước khi tuyển tú, trước mặt mọi người Phạm An Dung tỷ thí tài năng cùng Lạc Tử Hân, lại nghĩ rằng nàng giấu tài, cho đến bây giờ nghĩ lại cơn tức này đúng là khó nuốt trôi.

      "Bệnh của Viên quý nhân cũng làm cho Hoàng thượng ưu ái, làm người ta hâm mộ." Lưu Ti Ngữ cũng quên phụ hoạ vài câu.

      Hai người bọn họ mỗi người câu, tất cả đều vây quanh chuyện của Lạc Tử Hân, sắc mặt của Huệ tần có chút hờn giận:"Ưu ái như thế nào cũng bằng con nối dòng của Hoàng thượng bị người để ý."

      Dứt lời, cố tình vuốt ve phần bụng bẹt của chính mình, ý khoe khoang.

      Nhìn ba người cười mà , Huệ tần cũng thấy thú vị, nhân tiện :"Tốt lắm, giải tán , bản tần cũng mệt mỏi, phải về ngủ."

      Xoay người rời , lòng bàn chân khẽ nghiêng cái vững, thấy Như phi đúng lúc ở bên người nàng đỡ hông nàng ta.

      "Huệ tần muội muội cẩn thận."Như phi thân thiết đỡ lấy eo của Huệ tần, biểu bộ dạng quan tâm.

      "Cảm ơn Như phi." Huệ tần cười ngọt ngào, cung nữ dìu, rời .

      Khoé miệng Như phi khẽ cong lên, nhìn ba người trước mắt, thở dài :"Huệ tần được Hoàng thượng sủng ái, tự có Hoàng thượng cùng tiếp. Các ngươi cũng đều về nghỉ ngơi , từng người hưởng thụ hạnh phúc của riêng mình."

      Trong lời này mang theo ghen tuông, nhưng làm cho người nghe khỏi hối tiếc về lạnh nhạt của Hoàng thượng với mình, chỉ sợ trừ Lạc Tử Hân trong lòng những người này đều có chứa cảm xúc phức tạp.

      Như phi thản nhiên cười, xoay người rời .

      Chỉ là tươi cười thoáng qua của Như phi kia làm Lạc Tử Hân đột nhiên thấy đầy kỳ lạ, trong lòng sinh ra cảm giác kỳ quái thể .
      PhongVyduyenktn1 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :