1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Ước mơ hậu vị - Tuyết Chi Hàm (c42)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 14: Sóng gió hoa mai (6)


      "Huệ tần này có long thai, trái tim Hoàng thường đều bay đến chỗ nàng ta, còn lo lắng những người chúng ta." Phạm An Dung ăn quả hạch đào ( quả óc chó) bàn, chút để ý chuyện phiếm.

      Lưu Ti Ngữ và Lục Nguyệt Nặc ngồi đối diện nàng, lê quý đôn, nghe trong câu này mười phần ghen tuông, trong lòng cũng có chút đồng cảm.

      Sau khi ăn xong bữa tối, trong phòng Lục Nguyệt Nặc có thêm hai vị khách này. Cho dù như thế nào, cũng là những tú nữ cùng tiến cung, ngoài mặt quan hệ coi như tốt, cho nên cũng thường xuyên lại.

      "Vậy cũng phải, tháng Hoàng thượng nới đến cung của ta vài lần, nhưng chỗ Huệ tần đếm nổi, nghe thời gian trước mỗi ngày đều lật bài tử của nàng." Lưu Ti Ngữ nhịn được vài câu.

      "Các ngươi cũng tốt, ta tiến cung lâu như vậy, ngay cả lật bài tử của ta, Hoàng thượng cũng chưa lật lần, chỉ sợ là muốn..." Trong lòng Lục Nguyệt Nặc rất thê lương.

      "Nguyệt Nặc muội muội, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, chừng ngày Hoàng thượng coi trọng ngươi. Ngươi nhìn Huệ tần kia , tiến cung cùng chúng ta, tại bay lên đầu cành. Ngươi nàng dựa vào cái gì? Chẳng phải là vận khí sao?" Phạm An Dung ăn quả cam, vẻ mặt viết chữ bất mãn.

      "Lời này đúng nha, nếu phải ngày đó Hoàng thượng tới, nàng sớm bị Thái hậu đoạt tư cách tuyển tú, tại còn chưa đến phiên nàng ta hô phong hoán vũ ở trong cung." Lưu Ti Ngữ lạnh lùng .

      Phạm An Dung thở dài, đùa nghịch quả cam tay, vẻ mặt có chút thờ ơ:"Đúng vậy, vỗn được cưng chiều lên trời, lại có long thai, càng ghê gớm hơn." Phạm An Dung khẽ cắn môi dưới.

      Đối với Huệ tần, trong lòng nàng cũng rất ghen tỵ, buổi sáng hôm nay nhìn nàng ta kiêu ngạo để ai trong mắt, nghĩ lại trong lòng thấy buồn nôn.

      "Lời này rất đúng, ngay cả Hoàng hậu nàng ta cũng để trong mắt, chứ đừng đến những người như chúng ta. Ngươi nhìn, hôm nay Hoàng hậu tức giận lắm rồi." Lưu ti Ngữ vừa vừa cười khanh khách. lê quý đôn

      Phạm An dung cũng thêm vào vài tiếng cười, lại :"Nhưng nếu nàng ta sinh hoàng tử, chỉ sợ càng được sủng ái, những người chúng ta có thể càng ... Ài..."

      Trong phòng rất trầm tĩnh, lời của Phạm An Dung như ném hòn đá vào dòng sông, mặc dù dậy sóng quá lớn nhưng những gợn sóng kia cũng phải là .

      "Hôm nay nơi này náo nhiệt." Lạc Tử Hân cùng Trình Ngọc Dao vào phòng.

      "Các ngươi tới đúng lúc, có trái cây." Lục Nguyệt Nặc thấy Lạc Tử Hân đến đây, rất vui vẻ.

      "Ngọc Dao muội muội, muội thêu khăn tay đẹp này sao?" Phạm An Dung cầm lấy khăn tay của Trình Ngọc Dao, nhìn ngắm.

      "Ừ, gần đây trong lúc rảnh rỗi, thêu vài cái, vốn định đưa cho Nguyệt Nặc tỷ tỷ, nghĩ mấy vị đến đây, vẫn đủ tặng." Trình Ngọc Dao thản nhiên cười.

      Tính tình Trình Ngọc Dao luôn bình thản, tranh với đời, chỉ thêu thùa để giết thời gian. Lục Nguyệt Nặc thấy nàng hay tặng những bức tranh thêu, lập tức cười nhận.

      thích, nhưng cửa lại truyền đến thanh nũng nịu làm cho tất cả mọi người hơi sửng sốt.

      Huệ tần, thể ngờ nàng lại đến Thính Vũ hiên, điều này làm cho tất cả mọi người có chút kinh ngạc.

      "Sao lại dùng ánh mắt kỳ quái như vậy nhìn Bổn cung?" Huệ tần cười khanh khách, tìm vị trí ngồi xuống:"Lâu thấy chúng tỷ muội tụ, nghe hôm nay mọi người tụ tập ở đây, nên cũng tới cho náo nhiệt."

      xong lời này, trong lòng mọi người khỏi bồn chồn, hôm nay gặp nhau vốn là tuỳ ý của mình làm, cũng cố ý cùng đến, tin tức của Huệ tần cũng quá linh thông, chỉ sợ ở đây có ngụ ý gì. Trong lòng Lạc Tử Hân thầm nghĩ.

      "Huệ tần nương nương đến đây, đương nhiên chúng ta hoan nghênh." Lục Nguyệt Nặc tươi cười, cùng mọi người hành lễ.

      Huệ tần hé miệng mỉm cười, thấy mấy bức tranh thêu bàn, :"Bức tranh thêu tinh xảo này là do ai thêu?"

      "Hồi nương nương, Ngọc Dao bất tài, tuỳ tùy tiện tay thêu." Trình Ngọc Dao cung kính trả lời.

      Phạm An Dung cười cười, lấy ra bức tranh thêu uyên ương, nhàng xoa vài cái, trong mắt lộ ra vẻ thưởng thức, :" Tài thêu của Ngọc Dao muội muội, tinh diệu vô song, thế nào ta vẫn kém hơn,nhưng nghe tài thêu này của Ngọc Dao muội muội là gia truyền sao?"

      Trình Ngọc Dao vội vàng :" Tỷ tỷ khen nhiều, quả là gia truyền, nhưng Ngọc Dao học nghệ tinh thông, khiến mọi người chê cười rồi."

      "Ta xem xem?" Huệ tần lấy bức tranh thêu trong tay Phạm An Dung cẩn thận xem xét. Chỉ thấy uyên ương kia thêu tinh xảo giống như chúng sống vậy:" Tài nghệ thêu của Trình Bảo lâm có thể là hạng nhất, bổn cung nhìn cũng thấy thích."

      "Uyên ương này ra là vật cát tường. Lê Quý Đôn. Ta thấy bây giờ Huệ tần nương nương đúng là người có phúc xứng với bức tranh thêu này." Phạm An Dung cười .

      Vỗ mông ngựa đúng lúc, Huệ tần nhất thời cười tươi như hoa, ánh mắt nhìn Trình Ngọc Dao, :" Cũng biết muội muội có thể bỏ thứ thích ?"

      Trình Ngọc Dao cười :" Bức tranh thêu này vốn là tặng cho các tỷ muội, nếu Huệ tần thích cầm ."

      Huệ tần cũng khách khí, trực tiếp bỏ bức tranh thêu uyên ương vào trong lòng, :" đến phúc khí, bổn cung vận khí cũng tốt, nhưng phúc khí là chuyện, cũng tuỳ người, có những người trời sinh mạng quý, có người trời sinh mạng tiện."

      Lời này ràng là châm chọc những người khác trong phòng này có phúc khí, bởi vì đến nay, số lần những nữ nhân ở trong phòng này được Hoàng đế sủng hạnh chỉ đếm đầu ngón tay, trừ Huệ tần.

      Cho nên, ngoài miệng mọi người , trong ánh mắt có thêm vài phần oán niệm, chính là giận mà dám .

      Lạc Tử Hân mỉm cười, thầm cười lạnh. Nếu Huệ tần này biết tthu liễm lại, chỉ sợ...

      . . . . .

      Thái Càn cung là nơi Hoàng thượng phê duyệt tấu chương hằng ngày. Lúc này, Mục Nguyên Trinh ngồi trước bàn, nhưng có tâm trạng nhìn mấy cuốn sổ đó, trong lòng lại nghĩ việc trong triều vào buổi sáng, sắc mặt xanh mét. Lâm Thái phó ỷ vào địa vị trong triều làm mất mặt mũi của Hoàng đế, nghĩ đến chuyện này, Mục Nguyên Trinh vỗ mạnh vào bàn, cái chén bàn bị nảy lên chút, nước trà đổ ra.

      Thái giám Tiểu Lộ Tử nhìn vẻ mặt Hoàng thượng, vốn là nơm nớp lo sợ đứng bên, Mục nguyên Trinh vỗ bàn làm sợ tới mức quỳ mặt đất, run rẩy :" Hoàng thượng, có việc gì thoả đáng ạ?"

      "Gần đây Hiền phi thế nào?" Mục Nguyên Trinh hoà hoãn lại giọng điệu, trầm giọng hỏi.

      nhớ hơn tháng rồi vào trong cung của Hiền phi.

      Tiểu Lộ Tử lau trán đầy mồ hôi, :"Hồi Hoàng thượng, theo nô tài biết, mấy ngày nay Hiền phi nương nương có việc gì, luôn ở trong cung của mình, chưa từng ra."

      Mục Nguyên Trinh khẽ gật đầu, dường như vừa lòng với đáp án đó. Lê Quý Đôn

      Lâm Thái phó này là phụ thân của Hiền phi Lâm Vãn Tình, trong triều phụ thân diễu võ dương oai, trong hậu cung nữ nhi ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, nếu trừng trị đôi phụ thân và nữ nhi này, mặt mũi của Mục Nguyên Trinh để đâu.

      Nữ nhân hậu cung có thiên ti vạn lũ (nhiều) quan hệ với tiền triều, có đôi khi Mục Nguyên Trinh cũng rất mệt, rất muốn tìm kiếm chút đơn giản.

      Đơn giản? Mục Nguyên Trinh nhớ tới người.

      "Đêm nay thắp đèn ở Thừa Di hiên." Mục Nguyên Trinh vừa xong lại vùi đầu vào trong đống tấu chương.

      Tiểu Lộ Tử hơi giật mình, vị tiểu chủ trong Thừa Di hiên này lại được lật bài tử, xem ra Hoàng thượng kiếm mới mẻ.

      Thời điểm Mục Nguyên Trinh đến Thừa Di hiên, vẫn có người thông báo, người nhàng vào.

      Trong phòng, nữ tử mặc váy dài mỏng màu lam, vẫn phù dung kế, đai lưng ngọc bích, ra dáng người mềm mại tinh tế. Hai tay của nàng đan chéo đùa nghịch, dường như rất chuyên tâm với trò chơi, hồn nhiên biết phía sau Hoàng thượng vào.

      "Ngươi đàn làm cái gì?" Mục Nguyên Trinh nhìn chốc lát, hiểu được nàng nghịch cái gì, nhịn được mở miệng hỏi.

      "Hoàng thượng, thần thiếp biết Hoàng thượng tới, xin thứ tội." Lạc Tử Hân hành lễ rồi cười ngọt ngào.

      Mục Nguyên Trinh cảm thán khí chất tao nhã của nữ tử này, ngay cả nhận tội cũng có vẻ ngay thẳng như thế, to gan cũng kém phần thanh lịch. Nụ cười của nàng có đẹp khuynh thành nhưng tục, chính là thản nhiên thanh nhã, làm tâm hồn người ta sợ hãi. Nụ cười của nàng rất ngọt, trong ngọt có đáng , làm cho người ta đành lòng dời mắt.

      " cần đa lễ, cho trẫm, người nghịch cái gì?" Mục Nguyên Trinh vẫn tò mò động tác vừa rồi của nàng.

      "Đây là diễn bóng của dân gian, Hoàng thượng có muốn chơi cùng ?" Lạc Tử Hân nghịch ngợm trừng mắt nhìn .

      "Được! Chơi như thế nào?" Mục Nguyên Trinh bị nụ cười của nàng hấp dẫn.

      Lạc Tử Hân cười nhợt nhạt, kéo tay , cùng tay của mình tạo thành tư thế, chỉ về phía vách tường :"Hoàng thượng, người xem, có giống hai người ?" _Lê Quý Đôn_

      Mục Nguyên Trinh nhìn theo phía nàng chỉ, quả nhiên dưới ngọn đèn mờ, nhìn như hai con người , khỏi cười thú vị, :" Thú vị."

      "Tướng công, người muốn ăn cái gì?" Thanh Lạc Tử Hân ngọt ngào .

      Đùa nghịch vài ngón tay, đè thấp thanh xuống giả vờ như giọng nam :"Nương tử, ta đói bụng, ta muốn ăn thịt nướng."

      Lại đổi thành giọng nữ :" có thịt, chỉ có rau cải trắng, ngươi thích ăn ?"

      Mục Nguyên Trinh lại vui cười, :" Nương tử hung dữ, vi phu sợ, cải trắng liền cải trắng ."

      Lạc Tử Hân cười khanh khách, hai má hơi đỏ ửng, cười nhạt :"Nữ tử trong dân gian đều cùng phu quân sống cuộc sống đơn giản bình thường như thế, cãi nhau đấu võ mồm cũng là tình thú."

      Khoé miệng Mục nguyên Trinh cong lên, áp sát vào tai nàng :" Nhưng tại vi phu muốn ăn thịt nướng, nhưng thịt này chỉ có ở người của ngươi."

      Hàm nghĩa trong lời của , sao Lạc Tử Hân hiểu, gục đầu xuống. Mục Nguyên Trinh cười cười, ôm lấy thân nàng, về phía giường.

      đêm mây mưa thất thường, đèn nến đỏ, thoả mãn ngủ say, lâu rồi có hương vị ngọt ngào như thế.

      Lúc đó bầu trời mới sáng, Mục Nguyên Trinh bị Tiểu Lộ Tử làm thức giấc, mở hai mắt, nhìn thoáng qua Lạc Tử Hân bên cạnh, đáy lòng vẫn kích động. Nhưng thanh Tiểu Lộ Tử kêu càng to, khỏi quát:"Chuyện gì!"

      "Hoàng thượng, tốt, xảy ra chuyện lớn!" Thanh Tiểu Lộ Tử run run.
      PhongVy, Winter, sanone21123 others thích bài này.

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Edit: dohuyenrua


      Chương 15: Sóng gió hoa mai (7)


      Thời điểm Mục Nguyên Trinh vội vàng chạy tới Toàn Phúc cung, Hoàng hậu cùng Thái hậu ở đó, trong phòng chỉ nghe thấy tiếng kêu khóc của Huệ tần, còn lại là phòng khí trầm lặng yên tĩnh.


      Huệ tần hoài thai, tin tức này là sấm sét giữa trời quang với Mục Nguyên Trinh. Mấy năm nay, con nối dòng dưới gối rất ít, cực k hy vọng có thể có thêm mấy đứa . Nhưng mới có hi vọng, còn chưa được tháng mất, chuyện này làm vô cùng chán nản.


      Huệ tần sớm khóc thành lệ nhân( người đầy nước mắt), hốc mắt hồng hồng, vừa thấy Mục Nguyên Trinh vào, thanh khóc càng vang hơn:"Hoàng thượng, thần thiếp oan uổng, đứa càng oan uổng."


      xong lại khóc rống lên.


      "Đến cùng tại sao lại thế này, ai có thể giải thích cho trẫm?" Hai tròng mắt Mục Nguyên trinh lạnh như hầm băng, nhìn về phía Phùng thái y quỳ ở bên.


      Phùng thái y sợ tới mức cúi đầu nơm nớp lo sợ :"Hồi ... Hồi Hoàng thượng, có thể là do nương nương nghỉ ngơi tốt hoặc là ăn phải cái gì sạch , có thể là..."


      "Cái gì gọi là có thể?" Mục Nguyên Trinh tức giận, chỉ vào Phùng thái y :"Phùng Kiến Lương, ngươi thân là viện phán của thái y viện, lại có thể với trẫm? Ngươi là viện phán bất tài?"


      "Hoàng thượng thứ tội, thần điều tra ràng." Đầu Phùng Kiến Lương đầy mồ hôi lạnh, tiếp đón mấy vị thái y đến hỏi.

      Mặt Mục Nguyên Trinh vẫn giận dữ, tuy rằng Hoàng hậu ở bên an ủi nhưng có giảm bớt lửa giận của chút nào.


      "Hoàng...Hoàng thượng, phải... " lát sau, Thái y Phùng Kiến Lương đến, quỳ mặt đất, ấp úng ra tiếng.


      "Rốt cuộc thế nào?" Mục Nguyên Trinh cảm giác mình còn nhẫn nại, trừng mắt giận.


      "Khởi tấu Hoàng thượng, hẳn là nương nương tếp xúc với số vật hoạt huyết thích hợp cho phụ nữ có thai, cho nên dẫn đến xảy thai." Sở Lăng Thiên thấy Phùng Kiến Lương quá khẩn trương, nên thay đáp lại Mục Nguyên Trinh.


      "Sao? Vật hoạt huyết như thế nào?" Mục Nguyên Trinh híp hai mắt lại.


      "Vật hoạt huyết có thể ở trong thức ăn, cũng có thể ở trong mùi hương, phải xem mấy ngày gần đây nương nương có tiếp xúc với vật nào." Sở Lăng Thiên khẽ dập đầu thở dài.


      "Ừ." Sắc mặt Mục Nguyên Trinh có hơi dịu , :"Ngươi tên là gì?"


      "Hồi Hoàng thượng, thần tên là Sở Lăng Thiên." Sở Lăng Thiên quỳ đại lễ.


      Mục Nguyên Trinh gật gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh lẽo, với Sở Lăng Thiên:" như vậy nên xác định như thế nào?"


      Sở Lăng Thiên hơi trầm tư :"Thần nghĩ, trước tiên có thể kiểm tra những đồ vật và thức ăn mà nương nương tiếp xúc trong mấy ngày gần đây."


      Hoàng thượng truyền lệnh xuống là hồi bận rộn, chung là điều tra những đồ ăn mà Huệ tần ăn mấy ngày nay, tất cả Ngự thiện phòng đều bị tra xét, trong cung, toàn bộ lòng người đều rối loạn hoang mang.


      " Mang toàn bộ người tiếp xúc với Huệ tần trong hai ngày nay đến Toàn Phúc cung." Đạo ý chỉ này của Hoàng thượng làm cho mọi người trong cung đều sợ hãi.



      Lúc này Hoàng thượng nổi giận, tình hình tra ra kết quả này làm người ta khó hiểu mà làm người ta càng khó hiểu là cùng lắm chỉ là vị tần, mà làm Hoàng thượng quan tâm triều chính, có thể thấy địa vị của Huệ tần trong lòng Hoàng thượng.


      Chú ý tới điểm này, Hiền phi tức giận tới mức năm lỗ đều có khói bay. Mấy ngày nay cho dù nàng có đưa đồ ăn gì cho Hoàng thượng, đều được Hoàng thượng đưa trả lại, muốn gặp lại được, luôn triều chính bận rộn, có sổ sách cần phê duyệt chồng chất như núi, nhưng là Huệ tần có việc, lật toàn bộ hoàng cung, ngay cả triều chính cũng để ý.


      Đến tột cùng Huệ tần này có năng lực gì, cư nhiên đoạt danh tiếng như thế? Phải biết rằng trước đây, nàng là người được sủng ái nhất trong cung.


      Hiền phi lạnh mặt vào Toàn Phúc cung, gặp được chúng phi tần, mặt người người viết yên.


      "Muội muội cũng tới?" Hoàng hậu ra, kéo tay Hiền phi, thần sắc ngưng trọng.


      "Tham kiến Hoàng hậu." Hiền phi hành lễ, đảo mắt nhìn xung quanh, :" tra được chút gì chưa?"


      "Còn chưa, Thái y kiểm tra, chuyện này xem chừng dễ dàng tra ra kết quả như vậy, bởi vì đồ ăn còn chưa thấy gì khác thường." Hoàng hậu thở dài.


      Hiền phi cười cười, dùng giọng kiều mỵ theo thói quen :" chừng, chính là Huệ tần mang thai bất ổn tạo thành. Cho nên , người làm , trời nhìn."


      "Ngươi cái gi? Huệ tần xảy thai, ngươi còn có thể hưng tai nhạc hoạ ở đây?" Đúng lúc Hoàng thượng từ trong phòng ra, nghe thấy thế, khỏi tức giận, hung hăng đánh nàng bạt tai.


      Hiền phi khiếp sợ mở to hai mắt nhìn Mục Nguyên Trinh, nàng chưa bao giờ nghĩ, vì Tống Hàm Hương mà đánh nàng cái tát trước mặt mọi người, phần sủng ái này chưa bao giờ phát sinh người nàng, nhưng Huệ tần này bằng cái gì?


      Nàng che hai má, ánh mắt uỷ khuất hàm chưa nước mắt, vẫn ôm hi vọng, quyến rũ nhích lại gần bên người Hoàng thượng ngữ điệu làm nũng :"Hoàng thượng, nô tì..."


      Nàng nhận lại được ánh mắt lạnh như băng của Mục Nguyên Trinh, nàng biết điều lùi về phía sau vài bước.


      Mục Nguyên Trinh lạnh lùng nhìn nàng vài lần, :"Ngươi tốt nhất an phận cho trẫm, đừng làm cho trẫm nghĩ rằng những người họ Lâm các ngươi có thể thao túng quyết định của trẫm."


      Chuyện bàn chuyện triều đình, Lạc Tử Hân cũng nghe , quả nhiên hậu cung này thể chặt đứt liên hệ cùng triều đình. Cái gọi là nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn ( người vinh hoa tất cả vinh hoa, người tổn hại tất cả tổn hại), chắc là đạo lí này.


      Các thái y còn bận rồn kiểm tra trong ngoài Toàn Phúc cung, Thái hậu muốn hồi cung nghĩ ngơi, Hoàng hậu ngồi ở bên cạnh Hoàng thượng, cùng đợi kết quả. Mà các vị phi tần từng tiếp xúc với Huệ tần trong vài ngày qua đều đứng thẳng bên, có lẽ là thời gian đợi chờ quá dài, mặt ít người ra vẻ phiền chán.


      "Bệ phương nghi, ngươi mệt mỏi sao?" Ánh mắt Mục Nguyên Trinh quét về phía Bệ phương nghi.



      "Hoàng thượng, thần thiếp đứng có chút mệt mỏi." Bệ phương nghi , vẻ mặt có chút mệt mỏi.



      "Vậy có cần xuống nghỉ ngơi lát ?" Ánh mắt Mục Nguyên Trinh lạnh như băng.



      Bệ phương nghi gật đầu.


      "Vô liêm sỉ, chuyện của Huệ tần còn chưa có kết quả, mà ngươi lại ở bên này kêu mệt, ngươi làm gì có đạo hạnh của phương nghi chứ?" Sắc mặt Mục Nguyên Trinh lạnh lùng, thông báo:"Bệ phương nghi tuân theo đức hạnh của phương nghi, kể từ hôm nay giáng xuống làm Thất phẩm , vào Hoán Y cục."


      "Hoàng thượng ..." Bệ Linh Nhu nhất thời hoa dung thất sắc, ngã xuống đất.


      Biến cố này vừa xảy ra, mọi người nhất thời đều lên tinh thần, cho dù mệt mỏi cũng dám biểu ra ngoài, ai cũng đứng thẳng người.


      Mục Nguyên Trinh lén lút nhìn về chỗ Hiền phi, chỉ thấy sắc mặt nàng khẽ biến đổi, thu liễm biểu tình, lẳng lặng đứng thẳng người, khoé miệng hơi cong lên.


      Vẻ mặt tính kế của Mục Nguyên Trinh rơi hết vào trong mắt Lạc Tử Hân, chỉ sợ mục đích giáng cấp Bệ phương nghi vốn là làm cho Hiền phi xem, chắc là muốn cảnh cáo Hiền phi, thiên hạ này là do Mục Nguyên Trinh định doạt, Lâm thái phó đừng nghĩ gây ra sóng gió.


      Hiền phi lại xuất , vẫn đánh lại tàn ác của Hoàng thượng.


      "Bẩm Hoàng thượng, tấm vải bên người nương nương có mùi khác thường, trải qua kiểm tra của thần, hình như có khác thường." Cuối cùng Sở Lăng Thiên cũng ra khỏi phòng, quỳ trước mặt Mục Nguyên Trinh bẩm báo.


      "Vải gì?" Ánh mắt Mục Nguyên Trinh nhìn đến tấm vải tay Sở Lăng Thiên, đó là tấm vải tơ lụa thêu đôi uyên ương, thủ công tinh xảo, có thể gọi là nhất đẳng.


      Tấm vải này xuất làm Trình Ngọc Dao biến sắc, kia phải là bức tranh thêu nàng tặng Huệ tần buổi tối hôm ấy sao?


      "Bức tranh thêu này có vấn đề gì?" Hoàng hậu hỏi.


      "Hồi Hoàng hậu, theo kiểm tra, tấm vải này có xạ hương." Sở Lăng Thiên .


      Điều này làm sao có thể, bức tranh thêu của Trình Ngọc Dao làm sao lại có những thứ như vậy? Chỉ sợ những bản thân Trình Ngọc Dao cũng cảm thấy kỳ lạ, mà trong lòng Lạc Tử Hân cũng có dẫu chấm hỏi to về bức tranh thêu đó.


      Lời của Sở Lăng Thiên làm sắc mặt của Mục Nguyên Trinh khẽ biến, ánh mắt liền sắc bén ít :" Vải này nên dùng sao?"


      "Ta nhận ra tấm vải này, đây là tấm vải ngày đó Trình bảo lâm đưa cho Huệ tần ở trong cung của Lục tài nhân, rất nhiều tỷ muội thấy được." Phạm An Dung bỏ đá xuống giếng, lập tức khai ra cái gọi là "Thủ phạm" với Hoàng thượng.


      Ánh mắt mọi người đều nhìn Trình Ngọc Dao, cho dù nàng cho mình là người vô tội, dưới loại áp lực ở đây cũng mất đúng mực, vội vàng quỳ xuống, sắc mạt tái nhợt :"Hoàng thượng, thần thiếp có làm như vậy."


      "Nhưng, chứng cứ phạm tội này Thái y xác nhận, huống hồ có nhân chứng ở đây, ngươi cũng thể chống chế." Hiền phi tới, ngạo khí mười phần .


      "Hiền phi nương nương, Hoàng thượng, thần thiếp oan uổng, có khả năng..." Giờ phút này Trình bảo lâm năng lộn xộn, căn bản biết vì sao chính mình phạm tội.


      Việc này quả cũng có chút kì quái, nếu như Trình bảo lâm gây ra, nàng cũng cần thiết phải đưa cho Huệ tần trước mặt nhiều người như vậy.Còn nữa hôm đó khi vào phòng của Lục Nguyệt Nặc, vốn biết là Huệ tần xuất , cho nên Trình bảo lâm nhất định là bị oan. Nhưng trái lại, tại sao Huệ tần đột nhiên đến cung của Lục Nguyệt Nặc, nhưng lại biết có nhiều tỷ muội gặp nhau tại đó, việc này chỉ sợ là người có dụng ý cố ý gây ra.


      Lạc Tử Hân thầm phân tích, nhưng trong lúc nhất thời cũng thể tìm ra đầu mối, lại nhìn thần sắc nổi giận của Mục Nguyên Trinh, biết tại phải là thời điểm lý lẽ, cho nên lời đến bên miệng đành nuốt trở về.


      "Đừng vội tranh cãi." Hoàng hậu trầm mặt xuống, nhìn thẳng vào Trình bảo lâm.


      "Sở Lăng Thiên..." Đột nhiên Hoàng thượng :"Kể từ hôm nay ngươi thay Phùng Kiến Lương làm viện phán , về phần Phùng Kiến Lương ..."


      Mục Nguyên Trinh nhin lướt qua Phùng Kiến Lương, sắc mặt tái nhợt đầu quỳ sát xuống đất.


      "Trục xuất khỏi Thái y viện . ngự y vô dụng, trong cung cần."


      Phùng Kiến Lương xụi lơ mặt đất.


      Lạc Tử Hân nhìn Sở Lăng Thiên, chỉ thấy sắc mặt lạnh nhạt. Bất quá với nàng mà , Sở Lăng Thiên có thể lên chức, hẳn là chuyện tốt.


      "Hoàng thượng, người cần làm chủ cho thần thiếp." Huệ tần liều mạng mang thân thể suy yếu, nghiêng ngã lảo đảo ra, quỳ xuống bên người Mục Nguyên Trinh, bộ dáng hoa lê đẫm mưa.


      "Người đâu, tước danh hiệu của Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc, giáng vào Hoán Y cục." Thanh Hoàng thượng bình thản.


      Vì sao lại liên luỵ đến Lục Nguyệt Nặc? Lạc Tử Hân thầm kinh hãi.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 16 : Sóng gió hoa mai (8-)

      Edit: dohuyenrua




      "Hoàng thượng..." Vẻ mặt Hoàng hậu kinh ngạc, con ngươi chuyển hướng nhìn về Mục Nguyên Trinh.


      Mục Nguyên Trinh sớm nhìn ra nghi vẫn trong ánh mắt của mọi người, tiếp:"Trình Ngọc Dao hạ độc là , tội thể tha. Nhưng Lục Nguyệt Nặc là chủ nhân của Thính Vũ hiên, dành cho nơi như vậy, biết mà báo cho nên cùng tội."


      Lý do này của Hoàng thượng nghe hoang đường cỡ nào thể lý, nhưng là đế vương, cho dù cố tình muốn gán tội cho người khác, cho dù là người ngoài nghe vô lý, đó cũng thành có lý. Bởi vì, chính là hoàng đế đương triều.


      Hoàng đế Nhân Tông Mục Nguyên Trinh của triều Đạo Võ có ngôi vị hoàng đế là nhờ đoạt vị, dùng vũ lực trấn áp thiên hạ sư dụng chính sách trị quốc bạo lực của , lòng nghi ngờ của rất nặng, từ trước đến nay tác phong đều là giết người răn trăm người. Cho nên, ở phía hậu cung, thà rằng giết oan chứ bao giờ thả người.


      Nhìn vẻ mặt của Lục Nguyệt Nặc và Trình Ngọc Dao khi bị lôi xuống, trong ánh mắt mang vẻ tuyệt vọng, Lạc Tử Hân nhịn được kêu tiếng:"Hoàng thượng..."


      Mục Nguyên Trinh nhìn nàng, đến trước mặt nàng, lấy tay nắm lấy ngón tay nàng, có chút đau, nhưng nàng vẫn chịu được. nhìn nàng chăm chú trong chốc lát, :"Ngươi cũng muốn Hoán Y cục sao?"


      Lạc Tử Hân ngậm miệng lại, bởi vì nàng biết , hoàng đế là vô tình, ra nhất định làm.


      Trận phong ba này khắc sâu trong lòng mọi người, nghe Hiền phi tức giận quăng hết đồ vật trong cung, mà Huệ tần lại càng được Hoàng thượng ban thưởng và chăm sóc, trong lòng mỗi người trong cung đều có thêm danh hiệu, người xu nịnh Huệ tần cũng càng nhiều.


      " Lượng xạ hương mà Huệ tần hít phải chỉ là lượng , theo lý xảy thai nhanh như vậy." Đây là lời Sở Lăng Thiên với nàng.


      "Ý của ngươi là còn có nguyên nhân khác sao?" Lạc Tử Hân tao nhã ngồi ghế, vẻ mặt lười nhác, tuy như thế nhưng Sở Lăng Thiên vẫn thấy trong ánh mắt của nàng có sầu lo.


      "Thần dám bừa, nhưng thần khuyên tiểu chủ vẫn nên tự bảo vệ mình trước."


      Lạc Tử Hân cười , :" Lời này của ngươi làm cho bản cung cảm giác có nhân vật lớn sau lưng thao túng việc này."


      Sở Lăng Thiên cúi đầu .


      "Tích Như, cung nữ trong cung Như phi mà bị đưa vào Hoán Y cục, tên là gì?" Lạc Tử Hân nhìn trong gương thấy Tích Như chải đầu cho mình, lơ đãng hỏi.


      Tích Như suy nghĩ chút, :"Tên là Tâm Nhuỵ. Sao tiểu chủ lại nghĩ đến nàng?"


      "Cùng bản cung chuyến đến Hoán Y cục ." Lạc Tử Hân cười .


      "A?" Tuy rằng Tích Như trong lòng chủ tử nghĩ gì nhưng vẫn ngoan ngoãn cùng nàng đến Hoán Y cục.


      Muốn tìm được Tâm Nhuỵ phải là chuyện dễ dàng, thời điểm gặp nàng (Tâm Nhuỵ) , nàng ta nằm giường hấp hối rồi. Chắc chắn nếu các nàng(Lạc Tử Hân) muộn ngày cái mạng của nàng còn.


      "Nàng ta xảy ra chuyện gì?" Tích Như hỏi các cung nữ khác, nhưng đổi lại là hèn mọn cùng khinh thường.


      Cuối cùng, có cung nữ lớn tuổi gọi các nàng lại, :"Thời điểm nha đầu kia đến đây cũng chỉ còn lại nửa cái mạng."


      " có ai cứu nàng sao?" Lạc Tử Hân nhíu mày.


      "Cứu? đến nơi này chỉ là người hèn mọn, có qua được hay toàn dựa vào vận may của chính mình." Cung nữ lớn tuổi lắc lắc đầu, tiếp tục cúi đầu giặt quần áo hoa sen lục sắc.


      Theo bàn tay của cung nữ lớn tuổi, Lạc Tử Hân nhìn vào quần áo trong chậu. Những cung nữ này cũng đáng thương, cả ngày ngâm tay trong nước, trời đông giá rét tạo ra những vết lở loét, cũng có ai quan tâm, tâm tình nàng cũng có chút thổn thức.


      "Vậy nhìn nàng chết sao?" Lạc Tử Hân cam lòng hỏi.


      Tay của cung nữ lớn tuổi dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn nàng cái, :"Vị tiểu chủ này, nếu ngài có lòng tốt ìm người đến cứu nàng, ở trong cung này ai quan tâm đến sống chết của các nàng, ánh mắt của những người Thái y viện đều nhìn lên trời, làm sao có thể đến quan tâm những người ở đây."


      Lạc Tử Hân nghe trong lòng khỏi có chút bi thương, bởi vì nàng nhớ tới hai người khác.


      Chỉ nghe giọng điệu thở dài của cung nữ già ở phía sau, :" Nha đầu Tâm Nhuỵ vẫn là người có phúc."


      Lạc Tử Hân mỉm cười, có trả lời, vào phòng.


      Trong phòng có hương vị ẩm ướt mốc meo, Tâm Nhuỵ nằm ở giường, có chút huyết sắc nào, chăn đệm đơn bạc làm ra sắc mặt trắng bệch hoảng hốt của nàng.


      Dường như nghe thấy tiếng bước chân, Tâm Nhuỵ mở hai mắt ra, hơi có vẻ trống rỗng. Nhìn thấy Lạc Tử Hân, vẻ mặt có chút kích động, nhưng cũng chỉ khẽ co rút cơ mặt, ấp úng gì đó, nhưng lại phát ra thanh nào.


      "Có phải ngươi muốn ngươi oan uổng ?" Lạc Tử Hân đoán.


      Trong mắt Tâm Nhuỵ rưng rưng, đôi môi hé mở, nhưng trừ những giọt nước mắt khô cạn môi ra, thanh gì.


      Lạc Tử Hân tiến lên, đắp chăn cho nàng, chỉ cảm thấy bàn tay lạnh lẽo tê buốt:"Bản cung cho rằng, tại ngươi lo lắng nhất hẳn là cha mẹ của ngươi, nghe bọn họ nghèo khổ vô cùng, ngươi còn có đệ đệ năm tuổi."


      Tâm Nhuỵ cố sức mở hai mắt, có lẽ trong lòng suy nghĩ vì sao Lạc Tử Hân biết chuyện của nàng như vậy.


      "Ngươi yên tâm, ta nghĩ cách chữa khỏi bệnh cho ngươi. Ta cũng tìm người chiếu cố cha mẹ và đệ đệ của ngươi." Lạc Tử Hân cười .


      Con ngươi Tâm Nhuỵ sáng lên chút, ý trong lời của Lạc Tử Hân, nàng có thể hiểu được. Nhưng có chỗ , cho nên nàng quay đầu ánh mắt kinh ngạc nhìn Lạc Tử Hân.


      Lạc Tử Hân khẽ thở dài, : "Đến cùng, mạng này vẫn là ta nợ ngươi."


      cửa được mở ra, Tích Như mang theo Sở Lăng Thiên đến.


      "Sở Thái y đồng ý giúp đỡ lòng ta rất cảm kích." Lạc Tử Hân khẽ mỉm cười.


      Sở Lăng Thiên nhìn nàng sâu lúc, cuối cùng nhắm mắt lại, :" Tiểu chủ, có số việc vẫn thiếu."


      Lạc Tử Hân chỉ cười cười, nụ cười đầy thâm ý. Nàng xoay người ra, để lại câu:" Ta tin tưởng y thuật của Thái y nhất định có thể khởi tử hồi sinh."


      Đối với nàng, Sở Lăng Thiên chỉ có thể lắc đầu, nam nhân sợ nhất là cái gì, chính là tin tưởng nữ nhân, sau đó làm ra những chuyện ngay cả mình cũng tưởng được. Như tại, làm viện phán, làm sao có thể chạy đến Hoán Y Cục trị bệnh cho nha hoàn.


      Nghĩ vậy, Sở Lăng Thiên rùng mình cái.


      "Chủ tử, chúng ta cứu nàng, tiếp theo nên làm gì?" Tích Như đến bên cạnh Lạc Tử Hân.


      "Ừ, mang nàng về Thừa Di hiên." Lạc Tử Hân .


      " Nhưng nàng là nha hoàn mà Như phi bỏ, chúng ta làm như vậy, phải đắc tội Như phi sao?" Tích Như hoảng sợ hỏi.


      "Nàng ta làm nhưng tạo nên sóng gió gì." Lạc Tử Hân có vẻ tràn đầy tự tin.


      "Nhưng là..." Tích Như đầy bụng thắc mắc, nhưng nhìn vẻ mặt chủ nhân cũng chẳng biết cài gì.


      Có Sở Lăng Thiên tự tay trị liệu, đương nhiên thân thể Tâm Nhuỵ có vấn đề gì, chỉ cần điều trị tốt vài ngày là có thể hồi phục, đây là ý kiến của Sở Lăng Thiên với nàng trước khi .


      Cho nên, Lạc Tử Hân giao cho người của Hoán Y cục chăm sóc nàng, cho chút bạc, những cung nữ này tự nhiên làm khó quý nhân.


      Từ trong phòng Tâm Nhuỵ ra, Lạc Tử Hân rất tình cờ gặp Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc bị biếm vào đây.


      Cho nên, Tích Như lập tức nghĩ ra, đột nhiên chủ tử tới đây gặp Tâm Nhuỵ, cũng phải là mục đích chính, gặp hai chủ tử này mới là việc chính của chủ tử. Khả năng tình cờ này phải là tình cờ.


      "Tỷ tỷ, chúng ta oan uổng." Lục Nguyệt Nặc nhìn thấy Lạc Tử Hân, nước mắt uỷ khuất chảy ra như suối.


      Trình Ngọc Dao tương đối bình tĩnh hơn rất nhiều, nhưng khả năng là do tính tình của nàng, bình tĩnh với tình trạng nay. Chỉ là, Lục Nguyệt Nặc yên ổn như thế, đầu tiên nàng bị liên luỵ mà thể hiểu nổi, còn nữa, tính tình của nàng có lạnh nhạt như vậy.


      "Ta biết, nhưng bây giờ tất cả chứng cứ đều bất lợi với các ngươi, bây giờ có cách nào." Lạc Tử Hân thở dài.


      "Nhưng hai chũng ta phải ở lại ... Hoán Y Cục tại này cả đời sao?" Lục Nguyệt Nặc nhìn xung quanh, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy giặt quần áo, lại nghĩ tới mấy ngày hôm trước có cung nữ bị đánh đến chết, trong lòng liền rùng mình. Lại , như thế nào nàng cũng là con của quan viên trong triều, nếu cuộc sống của nàng giống với người đê tiện đó có tự tôn, thế bằng giết nàng .


      "Nguyệt Nặc, Ngọc Dao, trước đừng có gấp, tỷ tỷ nghĩ cách." Thời điểm trước mắt, Lạc Tử Hân chỉ có thể tạm thời an ủi các nàng trước, tuy rằng an ủi này chẳng có chút đáng tin cậy nào cả.


      Ít nhất, trước mắt, các nàng cũng vẫn an toàn, đây là phần duy nhất làm Lạc Tử Hân thấy vui mừng. Về phần rốt cục ai là người hại các nàng, nhất định chạy khỏi mắt thần của nàng.


      Đêm nay, Mục Nguyên Trinh lại lật bài tử của Lạc Tử Hân.


      Thường lui tới cũng thế, nàng lấy tiếng đàn làm động lòng người , làm cho Hoàng đế ngồi trước mặt nàng nghe đàn như si như say.


      tay Mục Nguyên Trinh kéo nàng ngồi lên đùi , ngửi hương thơm người nàng, nhàn nhạt, giống các nữ nhân khác đậm và rực rỡ. Nàng luôn có thể cho cảm thấy mùi thơm ngát thầm vào tâm tì ( Tim, lá lách), mà loại thanh nhã này đúng là cần có.


      hôn trán nàng, nhìn con ngươi dịu dàng như nước của nàng, giống như bầu trời đêm, giống như ánh sáng ngọc, như hồ nước trong, giống như mắt phượng, khắc sâu vào tim .


      Mục Nguyên Trinh ôm nàng trong lòng, đè dưới thân, cởi quần áo người nàng, cùng giai nhân đến thiên đường.


      Sáng sớm, khi tỉnh lại , Lạc Tử Hân tỉnh, dùng cặp mắt to linh động của mình nhìn .


      " mặt trẫm có cái gì sao?'' Mục Nguyên Trinh nhìn vẻ tươi cười đáng mặt nàng, đáy lòng có chút nhu tình.


      "Có, có hai chữ phu quân ." Lạc Tử Hân cười khúc khích.


      "Vậy cho trẫm nhìn xem, có phải cổ ngươi có hai chữ nương tử ." xong Mục Nguyên Trinh liền tiến về phía nàng, hai người lại đánh nhau kịch liệt trận.


      Qua trận náo loạn này, thời gian còn sớm, Mục Nguyên Trinh được Lạc Tử Hân hầu hạ mặc quần áo.


      "Nghe , ngày hôm qua ngươi đến Hoán Y Cục." Con ngươi Mục Nguyên Trinh sâu, sắc mặt trở nên ngưng trọng.


      "Vâng, nhìn nha đầu Tâm Nhuỵ kia, nàng đáng thương." Lạc Tử Hân khẽ thở dài.


      Trong hoàng cung này quả nhiên có điều gì là bí mật, truyền đến tai Hoàng đế nhanh như vậy, hoàn hảo, nàng có chuẩn bị.


      Mục Nguyên Trinh hơi chần chờ, :"Tâm Nhuỵ? Là ai?"


      Lạc Tử Hân dừng chút, đến trước người của quỳ xuống, :" Hoàng thượng, người có thể cho phép thần thiếp mang nha đầu kia đến Thừa Di hiên được ?"


      "A?" Mục Nguyên Trinh ngờ nàng lại thỉnh cầu điều đó, tưởng nàng thỉnh cầu vì hai người kia.


      " lừa gạt Hoàng thượng, Tâm Nhuỵ vốn là thị nữ trong cung của Như phi, bởi vì phạm sai lầm mà bị biếm vào Hoán Y cục, nhưng nàng là họ hàng xa của mẹ thần thiếp, cho nên đành lòng nhìn nàng vất vả như thế." Lạc Tử Hân gục đầu xuống .


      Trong lòng Mục Nguyên Trinh thở phào sắc mặt cũng dịu xuống, lấy tay nhàng nâng nàng dậy, nhìn nàng :"Ngươi muốn nhận nàng ta phải thể , chỉ là..."


      dừng chút, :"Theo quy củ trong cung, quý nhân trong cung chỉ cho phép có bốn cung nữ theo hầu, tại Thừa Di hiên đủ. Trừ phi..."


      Mục Nguyên Trinh nhìn nàng im lặng , Lạc Tử Hân ngẩng đầu nhìn thẳng .
      Last edited: 3/10/15

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 17: Sóng gió hoa mai ( 9 )

      Edit: dohuyenrua

      Xế chiều hôm đó, Thừa Di Hiên nhận được thánh chỉ thái giám truyền đến.


      "Viên Tiêm Vũ Thừa Di hiên, hiền lương thục đức, đức nghi ( đức hạnh và lễ nghi) đầy đủ, hiểu tấm lòng của trẫm, tấn phong lên làm ngũ phẩm tần, tứ phong hào là Trữ, ban thưởng Uyển Trữ cung."


      Khóe miệng Lạc Tử Hân cười nhợt nhạt, kết quả như thế ở trong dự kiến của nàng, tối hôm qua Mục Nguyên Trinh nhìn trong ánh mắt của nàng, nàng đọc được. Nàng cười nhạt bảo Tích Như cho công công truyền báo tiền thưởng.


      Có danh vị Trữ tần, nghĩ muốn có thêm cung nữ cũng đáng kể, cho nên Tâm Nhuỵ bệnh nặng mới khỏi bao lâu bị phái đến Uyển Trữ cung, gặp chủ tử mới của nàng.


      "Tâm Nhuỵ, có phải ngươi rất hận Bản cung?" Mắt phượng của Lạc Tử Hân khẽ nâng, thản nhiên, có chút uy nghiêm.


      "Nô tỳ dám, ơn cứu mạng của nương nương, chỉ có cảm kích tại sao lại hận được!" Tâm Nhuỵ quỳ mặt đất, vẻ mặt cung kính.


      Lạc Tử Hân vừa lòng gật gật đầu, nằm nhuyễn tháp, tay chống trán, hai mắt khép hờ, có vẻ vô cùng lười biếng. Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, nàng lên tiếng, Tâm Nhuỵ cũng dám đứng dậy, cứ quỳ gối như vậy ước chừng hơn canh giờ.


      Rốt cục, Lạc Tử Hân mở mắt ra, nhìn Tâm Nhuỵ vẫn quỳ mặt đất, thấy vẻ mặt nàng vẫn nghiêm chình như cũ, có chút mệt mỏi hay kiên nhẫn, trong lòng khỏi an tâm hơn.


      Tuy Tâm Nhuỵ bị chính mình cho vào Uyển Trữ cung, nhưng như thế nào trước đây nàng cũng là thân tín trong cung của Như phi, nếu ra oai phủ đầu với nàng chút, về sau có phải chính mình dùng đúng , quá tốt.


      Nhưng thoạt nhìn trước mặt, nha đầu kia coi như tồi, huống hồ Lạc Tử Hân cũng nắm chắc việc nàng quy thuận mình. Nghĩ đến này, Lạc Tử Hân duỗi lưng cái, ngồi thẳng người.


      "Tâm Nhuỵ, cho dù quá khứ ngươi từng làm gì ở trong cung của Như phi , đến Uyển Trữ cung của bổn cung, phải tuân thủ quy củ của nơi này, Bổn cung chắc chắn bạc đãi ngươi." Giọng của Lạc Tử Hân trầm ổn nhu hoà, nhưng uy hiếp kia làm cho lòng người run sợ đến đáy lòng.


      "Còn có, Bổn cung biết cuộc sống của cha mẹ ngươi vẫn nghèo khó, nương của ngươi cũng bệnh nặng, Bổn cung phái người đưa cho họ chút bạc và dược liệu, tạm thời có thể áo cơm của họ phải lo, chỉ cần ngươi hầu hạ bản cung tốt, hậu cố chi ưu( buồn phiền ở nhà) của ngươi cũng được hỏi, Bổn cung sai người chăm sóc tốt người nhà của ngươi." Lạc Tử Hân hơi tăng thêm lượng ở hai chữ "chiếu cố" , trong mắt có chứa ý cười, Tâm Nhuỵ ở trong cung nhiều năm, cũng là người thông minh, tự nhiên biết thâm ý đằng sau từ " chiếu cố" này, nàng ta cúi đầu tạ ơn nàng.


      "Ngươi xuống trước , có cần cái gì cứ việc với Tích Như." Thấy bộ dáng nơm nớp lo sợ của Tâm Nhuỵ, Lạc Tử Hân tạm thời yên tâm.


      "Nô tỳ cáo lui." Tâm Nhuỵ hành lễ rồi chậm rãi rời khỏi phòng.


      "Chủ tử, ngài thu nhận Tâm Nhuỵ, có hợp lí ? Ngộ nhỡ lòng của nàng có ý xấu thể phòng được." Tích Như bóp chân cho Lạc Tử Hân, mặt đầy lo lắng.


      Lạc Tử Hân nhàng nhìn nàng cái, chỉ cười cười, nằm tháp thượng( sạp giường ), nhắm mắt dưỡng thần.


      Tích Như im miệng, tuy rằng đầy bụng lo lắng, nhưng cũng chỉ có thể coi như có gì.


      Hôm nay , cảnh xuân rất đẹp, hoa đào nở đầy cành, đúng là cảnh đẹp ý vui, Hiền phi ngồi trong đình (đình nghỉ chân), nhàn nhã thưởng thức ngự hoa viên, tâm tình đặc biệt thoải mái.


      "Tham kiến Hiền phi nương nương." Như phi mặc bộ cung trang xanh biếc thướt tha tới, hành lễ với Hiền phi.


      "Muội muội tới bên này ngồi ." Hiền phi cười duyên vài tiếng, bảo Như phi ngồi xuống bên cạnh.


      Hiền phi lột quả hạch đào( quả óc chó) để đầy bàn, nhàng ăn, mị nhãn ( đôi mắt xinh đẹp) lưu chuyển. Cho dù khi nào nàng ta vẫn luôn có bộ dáng quyến rũ như vậy, có đôi khi nữ tử khác thấy, đáy lòng nhịn được thầm mắng vài câu dụ dỗ. Như phi nhìn nàng, trong lòng cũng tránh được mắng vài câu, chỉ là ngoài mặt vẫn bộ dáng giao hảo(qua lại thân thiết) cùng nàng ta.


      Như phi cũng là cây đầu tường, gió xuôi hướng nào nghiêng theo hướng đó, tuy rằng trong khoảng thời gian gần đây Hiền phi được sủng ái, nhưng ai cũng nhìn ra được, Hoàng thượng vẫn vô cùng để tâm đến Hiền phi, cho nên dựa vào cây đại thụ này nhất định sai.


      "Tỷ tỷ, lúc này Huệ tần xem như gặp hạn, trong bụng có hài tử, có thể nghỉ ngơi thời gian." Như phi cười .


      " chiêu này của muội muội, xem như tuyệt diệu, nhưng đáng thương cho Trình bảo lâm, chậc chậc..." Hiền phi tỏ vẻ thương hại, cười rất kỳ lạ.


      "Nhưng đáng thương nhất nên là Lục tài nhân, tự dưng lại bị liên luỵ theo." Như phi theo lời của Hiền phi.


      "Có đôi khi, cần phải hy sinh những người này, muội muội, ngươi có phải ?" Hiền phi nhíu mày.


      "Tỷ tỷ đúng, tới uống trà ." Như phi nịnh nọt rót trà cho Hiền phi.


      "Nhưng phải cảm tạ Phạm An Dung, nếu có nàng ta, ch sợ kế sách này của ngươi chưa chắc thuận lợi như vậy." Hiền phi uống ngụm trà.


      "Phạm quý nhân? Nàng hiểu tâm tư của ta nhất thanh nhị sở ( rất ràng, rất hiểu) , chỉ cần vài lời, nhất định có hành động." Như phi đắc ý cười.


      Hiền phi hé miệng cười, kéo Như phi hai tay nhàng vuốt ve, : " Tay này của muội muội đúng là có công lao lớn nhưng lần sau cần nhớ kỹ
      phải rửa tay."


      Con ngươi Hiền phi có chút ảm đạm , nhớ tới chuyện trong khoảng thời gian này hành động đối xửa của Hoàng thượng với nàng, trong lòng khỏi có thêm vài phần lo lắng, nếu sớm vãn hồi (lấy lại) tâm của Hoàng thượng, sớm hay muộn vẫn bị Huệ tần đoạt mất.


      "Huệ tần vẫn làm cho người ta bớt lo." Hiền phi tốt xấu thở dài, khoé mắt khẽ nhìn Như phi.


      Đương nhiên Như phi là người thông minh, làm sao có thể hiểu tâm ý của Hiền phi giờ phút này, lập tức cười :" Tỷ tỷ yên tâm, Huệ tần thể tạo nên sống gió quá lớn."


      Hiền phi nghe vậy cười cười, vẻ lo lắng nhàn nhạt trán kia của dần tan.


      "Nô tài đưa điểm tâm đến cho hai vị nương nương." Tiểu thái giám khom lưng đưa lên hai đĩa diểm tâm.


      Tâm tư của hai nữ nhân nhất thời bị điểm tâm hấp dẫn, trong nháy mắt chuyển đề tài thành đồ ăn.


      Tiểu thái giám đưa điểm tâm xong liền lui ra ngoài, bước mấy bước, khẽ nghiêng đầu, khoé miệng lộ ra nụ cười, theo hướng Uyển Trữ cung.


      "Ý của ngươi là việc của Trình bao lâm và Lục tài tử là do Phạm An Dung gây nên?" Lạc Tử Hân ngồi tháp thượng, nghe Vệ Dịch Hiên xong toàn bộ cậu chuyện, hỏi.


      Đúng vậy, tiểu thái giám đó là Vệ Dịch Hiên , lúc này ở Uyển Trữ cung, lúc trước ở đình nghỉ nghe được toàn bộ sót chữ nào, lại cho Lạc Tử Hân.


      " sai, hẳn là Phạm quý nhân bôi xạ hương vào bức tranh thêu của Trình bảo lâm rồi đưa cho Huệ tần." Vệ Dịch Hiên trả lời.


      như vậy, ngày đó Huệ tần đột ngột xuất ở Thính Vũ hiên quả phải là ngẫu nhiên, chắc là Phạm An Dung tiết lộ. Mà xạ hương chỉ sợ là nàng sớm mang theo, đúng lúc Trình Ngọc Dao cầm tranh thêu vào, nàng liền tìm cơ hội xuống tay, chỉ có thể thương cho Trình Ngọc Dao cứ như vậy bị sắp đặt.


      "Nhưng Phạm quý nhân bỏ xạ hương vào đó chỉ ngày cũng thể làm xảy thai nhanh như thế." Vệ Hiên Dịch đoán được ý nghĩ của Lạc Tử Hân lúc này, tiếp tục .


      Lời của Vệ Dịch Hiên khỏi làm nàng nhớ tới kết quả Sở Lăng Thiên chẩn đoán trước đó, giống phân tích của , cho nên chuyện này cũng đơn giản như bề ngoài. Ở ngoài mặt dường như là Phạm quý nhân bị Như phi xúi giục, lợi dụng Trình Ngọc Dao hạ xạ hương, chỉ sợ là kế kim thiền thoát xác thôi, Phạm An Dung cũng tốt, Trình Ngọc Dao cũng tốt, nhưng cũng chỉ là bị người lợi dụng. Cho nên nguyên nhân hại Huệ tần xảy thai hẳn là nguyên nhân khác.


      "Cho nên ngươi cho rằng hung thủ thực là Hiền phi hoặc Như phi?" Lạc Tử Hân nhìn Vệ Dịch Hiên, ánh mắt kiên định của làm cho nàng càng khẳng định ý nghĩ của mình.


      Như thế, xem ra Như phi lợi dụng Phạm An Dung hạ xạ hương để xảy thai là chuyện, sau lưng nàng ta chắc động tay động chân gì , đây mới là nguyên nhân chính khiến Huệ tần xảy thai. Nhưng các nàng làm như thế nào chứ? Trong khoảng thời gian ngắn, Lạc Tử Hân cũng có nghĩ ra cái gì, chỉ đành tạm thời gác lại chuyện đó, đảo mắt, ánh mắt nhìn về phía Vệ Dịch Hiên .


      "Bản cung rất ngạc nhiên, vì sao ngươi lại chuyện này cho Bản cung?" Lạc Tử Hân dùng ánh mắt chất vẫn nhìn Vệ Dịch Hiên.


      Từ lần đầu tiên được cứu khi ở trong giếng, đến lần thứ hai nàng bị vạch trần kế sách dùng hoa mai, lại tới hôm nay đến bẩm báo mưu này, dường như ở thời khắc mấu chốt người này đều xuất bên cạnh nàng, mà cũng như địch nhân (kẻ thù), dụng ý của làm cho nàng thấy khó hiểu.


      Vệ Dịch Hiên đứng thẳng người, hai tròng mắt nhìn về phía nàng, con ngươi đen như ngọc mang theo thâm thấy, giống với ngả ngớn mạnh mẽ trước kia, làm cho lòng nàng hơi kinh hãi, như thế nào cũng thấy được tâm tư sâu dưới đôi mắt này.


      Hôm nay, Lạc Tử Hân xem như lần đầu tiên nghiêm túc thấy , thể phủ nhận, bộ dạng của tiểu thái giám này coi như có khí, mày kiếm mắt sáng, lớn lên khuôn mặt có đường nét góc cạnh, tổng kết lại là tướng mạo của nam tử này tồi . Nếu phải là thái giám , cũng có thể làm cho ít nữ nhân ái mộ.


      Lạc Tử Hân đột nhiên lấy lại tinh thần, thầm mắng mình lúc này còn có thể vào cõi thần tiên, mấu chốt là cư nhiên có ý nghĩ kỳ quái với thái giám, quả là kỳ cục.


      Lập tức, nàng thay đổi thần sắc, thản nhiên mỉm cười, dịu dàng cao nhã nhìn , nhưng trong lúc đó loại khí làm cho người ta hít thở thông.


      "Bởi vì..." Vệ Dịch Hiên cười cười nghịch ngợm, :" Nô tài trung thành với Trữ tần nương nương, trong cung có cùng mục tiêu với nương nương."


      xong, khẽ khép mắt lại.


      Có cùng mục tiêu? Đương nhiên Lạc Tử Hân ngốc đến nỗi cho rằng mục đích trong lời là cứu Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc. Rốt cục về mục tiêu là cái gì?


      "Chúng ta là bạn phải địch." Dường như Vệ Dich Hiên nhìn thấu do dự trong lòng nàng :" Ngự thiện phòng còn có việc, nô tài xin được cáo lui trước."


      Nhìn theo Vệ Dịch Hiên ra, trong lòng Lạc Tử Hân quả có sóng gió . Tuy rằng người Vệ Hiên Dịch nàng còn nỗi băn khoăn rất lớn, nhưng trước mắt xem ra những chuyện người này làm đối với nàng có lợi mà vô hại, có lẽ nên lựa chọn tin tưởng . Trong cung, quả nàng cần người có thể thực giúp được nàng.


      Lấy lại tinh thần, Lạc Tử Hân nhớ tới chuyện Huệ tần xảy thai, nghĩ vừa rồi theo lời kể của Vệ Dịch Hiên, tinh tế cân nhắc mỗi câu , vừa cẩn thận nhớ lại những chuyện phát sinh trong khoảng thời gian này, đột nhiên nhớ tới chuyện ngày đó ở ngoài Càn Trữ cung, đột nhiên tỉnh ngộ ra.


      Lập tức, Lạc Tử Hân gọi Tích Như: "Ngươi lập tức Hoán Y Cục chuyến."
      Last edited: 3/10/15
      PhongVy, sanone2112giahan thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 18 :Sóng gió hoa mai (10)

      Edit: dohuyenrua

      Theo chỉ thị của Trữ tần, Tích Như đến Hoán Y Cục, nghĩ cách lấy lại bộ y phục được chỉ định giao cho cung nữ từ tay nàng ta.


      "Hồi nương nương, tuy rằng y phục này bị giặt, nhưng vẫn thoáng lộ ra mùi phấn hoa hồng. (thuốc phá thai)" Sở Lăng Thiên nhìn nàng, thần sắc ngưng trọng.


      Quả nhiên như vậy, Lạc Tử Hân ngồi ghế, tâm tư trấn tĩnh ít, quả như nàng đoán.


      Trước đó, nàng nhớ tới ngày ấy ở trước Càn Trữ cung khi Huệ tần đường ổn định, Như phi tiến đến đỡ nàng. Lại nghĩ đến có phải là thời điểm Như phi đỡ Huệ tần, nàng ta bôi cái gì để xảy thai vào eo Huệ tần.


      Sau đó, nàng nhớ lại mấy ngày trước thời điểm thăm Tâm Nhuỵ, thấy quần áo mà cung nữ già đó giặt, đúng là y phục ngày đó Huệ tần mặc, nên nàng mới bảo Tích Như Hoán Y Cục chuyến tìm cách lấy bộ y phục này.


      nghĩ tới, quả Như phi lợi dụng lúc đỡ Huệ tần cho phấn hoa hồng vào người Huệ tần, lại xúi giục Phạm An Dung hạ xạ hương vào tranh thêu, cứ như thế đổ trách nhiệm lên người khác, kế mượn đao giết người này quả tuyệt diệu, kể từ đó, chuyện này có quan hệ gì với Hiền phi và Như phi. Chỉ là các nàng nằm mơ cũng nghĩ đến, chuyện này bị tiểu thái giám tìm ra manh mối.


      Như vậy, Lạc Tử Hân xem như hoàn toàn biết ràng. Nhưng tình này lại liên luỵ tới Hiền phi, chỉ sợ dễ dàng làm lộ ra mặt nước, huống hồ ra , cũng có bất kỳ chứng cứ gì có thể chứng minh đó là mưu kế của Hiền phi và Như phi. Nhưng cũng thể để Lục Nguyệt Nặc và Trình Ngọc Dao tự dưng phải chịu oan ức này.


      Cho nên, phải nghĩ ra sách lược vẹn toàn. lâu sau, khoé miệng Lạc Tử Hân vẽ nên độ cong vừa phải.


      Chủ tử nhà mình cái gì cũng tốt, nếu có đó là sợ bóng tối, ngay cả lúc ngủ, cũng phải thắp cái đèn , cho nên dầu trong Uyển Trữ cung dùng rất nhanh hết, luôn phải đến Thượng Cung cục lấy, nhưng rất may phương diện này cũng bị hạn chế.


      Hôm nay, Tích Như lại đến lĩnh dầu, Thượng Cung cục này cách Uyển Trữ cung hơi xa, lại rất lâu, mỗi lần đều làm Tích Như oán giận hoàng cung quá lớn.


      lúc Tích Như chuẩn bị qua ngã rẽ của hành lang nghe được có người chuyện, giọng có chút quen, dừng bước, liếc mắt nhìn, đó phải là Tâm Nhuỵ sao? Lại thấy người chuyện với nàng, là Như phi.


      Trong lòng Tích Như cả kinh, lập tức nấp vào bụi hoa bên cạnh, sợ bị các nàng phát , nhưng lại tò mò các nàng gì trong lúc đó, cho nên ghé sát tai nghe.


      Vẻ mặt Như phi cứng lại, nhìn sắc mặt Tâm Nhuỵ có vẻ hơi tối tăm, giống như nhìn thấy con mãnh thú bị giam rất lâu rồi mới được thấy đồ ăn tươi sống, muốn lập tức ăn sống nuốt tươi, cái loại sát ý này lộ ràng ở mặt Như phi.


      "Nương nương..." Tâm Nhuỵ gục đầu xuống, sắc mặt hơi hồng, có vẻ nhát gan ngượng ngùng.


      "Nghe ngươi theo vị chủ tử ở Uyển Trữ cung kia?" Như phi trừng hai mắt nhìn nàng, giọng tràn ngập vị châm chọc.


      tại vị trí các nàng đứng là chỗ rất nhiều hoa cỏ mọc thành vườn hoa, trời xanh mây trắng chiếu xuống, hoa cỏ nở rộ, tiên hoa lục thảo (hoa cỏ xanh tươi) rậm rạp tươi tốt, các bông hoa nhiều màu nở rộ, xanh nhạt, vàng, phấn (màu hồng phấn) thanh nhã, trắng tao nhã, còn lan ra các cành cây, toả ra hơi thở nồng đạm ý xuân,thấm vào tâm hồn. Nơi này trong hoàn cảnh này vốn thích hợp với tâm hồn của những người trong sạch, chỉ là Tâm Nhuỵ nhìn về phía Như phi, sắc mặt nàng xanh mét, ràng cây lá xanh tốt dạt dào ý xuân, nhưng đáy lòng rét lạnh như băng.


      "Hồi nương nương, đúng là Trữ tần muốn mang nô tì ." Tiếng chuyện của Tâm Nhuỵ như tơ, cúi đầu dám nhìn Như phi.


      Như phi ngạo nghễ ngẩng đầu, đôi mắt phóng ra hàn ý làm cho Tâm Nhuỵ rùng mình, lúc này ngay cả thân mình nàng cũng dám đứng thẳng.


      " nghĩ tới nha đầu ngươi theo nàng, là do cảm thấy Bản cung bạc đãi ngươi?"Như phi cao giọng, Tâm Nhuỵ nghe thấy cảm thấy chói tai.


      "Nương nương đối tốt với nô tì như vậy, làm sao nô tì có thể có ý nghĩ này." Tâm Nhuỵ ấp úng .


      Như phi cười lạnh, tiếng cười kia lãnh:"Vậy ngươi còn dám theo Viên Tiêm Vũ? Là cố ý làm Bản cung khó chịu sao?"


      " phải, nương nương đừng hiểu lầm, nô tì có nỗi khổ trong lòng." Tâm Nhuỵ kinh hãi, sợ tới mức hai đầu gối chạm đất, quỳ gối mặt đất, liên tục dập đầu.


      "Nỗi khổ trong lòng? Vậy ngươi nỗi khổ trong lòng ngươi là gì?" Giọng của Như phi giả vờ ngân nga, làm cho người ta nghe thấy ngạo khí mười phần, rất xúc phạm người khác.


      Tâm Nhuỵ dừng chút, khẽ ngẩng đầu, cẩn thận nhìn xung quanh, cảm thấy bốn bề vắng lặng, mới :"Nương nương, nô tỳ làm như vậy hoàn toàn là vì nương nương."


      Như phi nghe vậy, lông mày nhíu lại, dường như có dự đoán ra nàng trả lời như vậy, nhất thời giật mình, lúc lâu sau kịp phản ứng.


      Nhưng Như phi cũng phải kẻ ngốc, rất nhanh định thần, giống như hiểu ý trong lời của Tâm Nhuỵ, chăm chú nhìn ánh mắt nàng. Con mắt nàng như nước, tinh thuần có tạp chất, cho nên trong nháy mắt Như phi cảm thấy có lẽ có thể tin nha đầu kia.


      "Ngươi xem?" Nhưng Như phi muốn chính nàng ra.


      "Nương nương, nếu Trữ tần công khai muốn nô tỳ, nếu nô tỳ kiên trì chống lại, ngược lại làm mất mặt mũi của Trữ tần. Cho nên nô tỳ liền để nàng đắc ý, ở lại bên người Trữ tần ngược lại có thể vì nương nương tìm hiểu tin tức, chẳng phải là rất tốt sao?" Tâm Nhuỵ xong liền ngượng ngùng cúi đầu.


      Trong lòng Như phi chấn động, những lời nha đầu kia vừa nhắc nhở nàng, ngược lại làm mất mặt mũi của Trữ tần. Cho nên nô tỳ liền cho nàng ta đắc ý, cả đời cho nàng trở lại bn cạnh mình, quả nàng( Tâm Nhuỵ) có lí do kháng cự lại Trữ tần.


      Tuy rằng Trữ tần này chính là vị tần, nhưng nàng còn nhớ lúc nàng mới tiến cung, từ tài tử lên thành quý nhân. Hơn nữa, nay, nàng ta mới khỏi bệnh, Hoàng thượng cũng nhớ tới nàng ta, lập tức phong làm tần, thoạt nhìn cũng phải là người đơn giản, nếu như Tâm Nhuỵ có thể làm việc vho mình, như vậy chẳng khác nào thân tín (người thân cận) ở Uyển Trữ cung, hẳn phải là chuyện tốt.


      Cho nên ngay sau đó, sắc mặt Như phi dịu ít, nhất thời vẻ mặt ôn hoà, như gió xuân, thay đổi nhanh như vậy làm Tâm Nhuỵ kịp trở tay.


      "Hoá ra là vậy, Bản cung trách lầm ngươi, mau đứng dậy ." Như phi đỡ nàng ta dậy, sắc mặt nhu hoà, giống như đối xử với tỷ muội tốt lâu ngày gặp.


      "Nương nương, vừa rồi nô tỳ vừa gặp Tâm Nhuỵ ở Hoán Y Cục, nô tỳ nghe mấy cung nữ nhàn rỗi chuyện, biết có phải là , nếu là , chỉ sợ gây bất lợi cho Hiền phi." Nha hoàn Tú Vân bên người Như phi đột nhiên nhớ tới gì đó, .


      "A?" Đôi lông mày của Như phi nhíu lại, vẻ mặt ngưng trọng:" mau, sao lại thế này?"


      "Chuyện là như vậy, nô tỳ nghe thấy mấy người cung nữ , Trình Ngọc Dao nhìn thấy phụ thân của Hiền phi, cũng chính là Thái phó đại nhân đương triều lui tới thân thiết với Kì vương gia, là muốn việc này cho Hoàng thượng, lấy việc này đến thỉnh cầu Hoàng thượng tha thữ cho nàng." Tâm Nhuỵ nghiêm túc .


      "Cái gì! Việc này là sao?" Như phi sợ hãi, kếu thất thanh, nhất thời sắc mặt trở thành xám trắng.


      Kì vương gia này là loại ngời nào? Trưởng tử của Hoàng đế tiền triều - Mục Nguyên Kì, tuy rằng tôn xưng ( cách gọi kính trọng) là Kì vương gia nhưng sớm khác biệt gì với dân thường, ở trong mắt Hoàng thượng, chính là tên loạn tặc. Nếu biết Thái phó tương giao quá mức với vị Vương gia này như trong lời của họ, chỉ sợ đội đầu cái mũ cấu kết với dư nghiệt tiền triều, phạm tội danh ý đồ bất chính. Kể từ đó, Hiền phi nhất định bị liên luỵ, Hứa Băng Cầm nàng cũng còn núi dựa nữa.


      Cho nên chuyện này, tuyệt đối thể để cho các nàng thực được, chuyện này nhất định phải báo cho Hiền phi để nàng có chuẩn bị.


      "Tin tức này của ngươi quả hữu dụng, là sao?" Như phi hỏi.


      Tú Vân suy tư trong chốc lát, :"Cái này cũng biết được, nhưng nàng là người của Hoán Y Cục, cũng lại gần với Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc, hẳn là tuỳ tiện hãm hại. Lời này Tâm Nhuỵ cũng nghe thấy."


      Ánh mắt Như phi chuyển hướng về phía Tâm Nhuỵ, Tâm Nhuỵ dừng chút, cuối cùng vẫn gật đầu.


      "Bổn cung biết. Tâm Nhuỵ, nhớ lời ngươi vừa mới , trở về thay Bản cung theo dõi cho tốt, có chuyện quan trọng, nhớ phải bẩm báo với Bản cung." Như phi xong liền chuẩn bị rời , nhưng lại nghĩ tới gì đo, quay đầu lại :"Về sau nếu ngươi có việc tìm Bản cung, trăm ngàn nhớ đừng để ai phát ra."


      "Nô tỳ biết, cung tiễn nương nương.'' Tâm Nhuỵ hành lễ, cẩn thận nhìn xung quanh, cũng rời .


      Tích Như trốn ở bên sớm đứng lên, trong lòng chấn động như sấm đánh. Quả thực đúng như mình lo lắng Tâm Nhuỵ này phải là trung thành với Trữ tần, lại có thể cấu kết với Như phi lại có suy nghĩ bất lợi với chủ tử mình. Hơn nữa theo lời nàng kể cho Như phi, chỉ sợ hai vị chủ tử ở Hoán Y Cục gặp bất lợi rất lớn.


      Rốt cục Tâm Nhuy này vẫn hướng về Như phi, cố tình để chủ tử nhà mình cho nàng vào cung, đây cũng phải là tự chuốc hoạ vào thân sao?


      Tích Như giữ trái tim đập thình thịch của mình, lâu sau thể bình tĩnh. được , nàng nhất định phải cho chủ tử.


      Nhưng nàng vừa mới chạy được vài bước, phía sau có người bịt miệng nàng lại, dùng vai nhét vào miệng nàng, bị kéo vào gian phòng.


      Lúc này , nàng nhìn ràng rồi, người bắt nàng đến đây là mấy tiểu thái giám xa lạ, nhưng bọn họ là do ai sai khiến? Nàng còn vội vàng muốn tin tức cho Trữ tần, vậy bây giờ phải làm sao cho tốt!


      Vải bố bị nhét vào miệng được tiểu thái giám bỏ ra, rốt cục cũng thở được Tích Như tham lam hít vào vài cái, tiếc là hai tay vẫn bị tiểu thái giám giữ chặt thể nhúc nhích, khỏi cảm thấy sốt ruột.


      bàng hoàng, cửa phòng bị đẩy ra, Tích Như mở to hai mắt nhìn người vào phòng, khỏi chấn động:"Là ngươi?"


      Chương 19: Sóng gió hoa mai (11)


      Vệ Dịch Hiên đứng trước mặt Tích Như, cười châm biếm vái chào, : "Tích Như nương, nô tài hữu lễ."


      "Tiểu Vệ Tử? Tại sao ngươi ... ngươi muốn bắt ta?" Tích Như mở to hai mắt, giọng run run .


      Khoé miệng Vệ Dịch Hiên cong lên, tìm cái ghế ngồi xuống bên cạnh, chân trái gác lên chân phải, tư thế có vẻ cực kì nhàn nhã, chậm chạp mở miệng:" Tích Như nương, ngươi nên nghe lén Tâm Nhuỵ nương chuyện cùng Như phi."


      Khi chuyện, sắc mặt Vệ Dịch Hiên trở nên trầm, trong mắt Tích Như là rất dữ tợn.


      "Ngươi ... Ngươi là người của Như phi nương nương? Ngươi muốn ... làm gì?" Tích Như liền thấy sợ hãi, ngồi dịch ra sau chút.


      "Nếu bị ngươi phá đại kế của Hiền phi nương nương, vậy cũng phải là chuyện tốt." Vệ Dịch Hiên giương mắt nhìn nàng, khoé miệng nhếch lên, :"Nhưng, người chết chắc là ra bí mật được."


      Bây giờ Tích Như mới biết được mục đích của Vệ Dịch Hiên, trong lòng vô cùng sợ hãi, sắc mặt trở nên trắng xám như tử thi.


      "Ngươi ... Ngươi muốn giết ta?" Cả người Tích Như run run, ràng vô cùng hoảng sợ.


      Cứ như vậy ngồi chờ chết sao? được, nàng thể bị bọn họ giết chết như vậy , nàng muốn cho chủ tử Trữ tần là có chuyện, nàng còn muốn tố cáo bộ mặt của Vệ Dịch Hiên này.


      Bấy nhiêu điều thể làm, còn có sinh mệnh và dục vọng sống cuối cùng Tích Như cố lấy dũng khí rất lớn, cũng sử dụng sức lực toàn thân, cuối cùng cũng đẩy hai thái giám giữ nàng ra, rồi chạy như điên ra ngoài.


      Dường như Vệ Dịch Hiên cũng cảm thấy việc nàng hành động như vậy là ngoài ý muốn, thản nhiên câu đối với thái giám bên cạnh:" cần đuổi theo."


      Chạy ra khỏi phòng Tích Như hoảng hốt chạy bừa về phía trước, bởi vì hoảng sợ mà làm ánh mắt nàng trở nên cuồng loạn. Lúc này mới phát , nơi này lại là nơi phụ cận lãnh cung hẻo lánh, chỉ thị vệ, mà ngay cả cung nữ cũng thấy. Chuyện này làm Tích Như càng thêm rối loạn, rồi đứng lên.


      Nhưng trời phụ người có lòng, vậy mà nàng lại thấy được người mà ngay cả trong mộng nàng cũng muốn gặp, đó là chủ tử của nàng Trữ tần, mà bên cạnh Trữ tần lại có Huệ tần, dường như hai người chuyện gì đó.


      Tuy rằng Tích Như cảm thấy kì quái tại sao chủ tử lại đến nơi phụ cận lãnh cung hẻo lánh như vậy với Huệ tần, nhưng dĩ nhiên nàng có nhiều thời gian để suy nghĩ chuyện này, vội vã bước về phía Trữ tần.


      Còn chưa đến gần Trữ tần, đằng sau lưng đột nhiên rất đau đớn, liền bất tỉnh nhân . Trước khi nhắm mắt lại, dường như nàng nghe thấy tiếng Huệ tần kinh hô ( sợ hãi kêu lên).

      ______________


      "Hoàng thượng, việc Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc hại chết cốt nhục của Huệ tần, trăm ngàn lần thể làm qua loa." Hiền phi .


      Giờ phút này, nàng ở Càn Trữ cung, vốn là đến tìm Hoàng hậu thỉnh an và tán gẫu, chưa từng nghĩ gặp Hoàng thượng ở Càn Trữ cung, liền đưa ra việc này.


      " phải trẫm biếm hai người họ vào Hoán Y Cục rồi sao?'' Mục Nguyên Trinh cũng để lời của nàng vào trong lòng.


      Hiền phi đứng lên, lắc lắc thân mình tới bên người Hoàng thượng, vẻ mặt rất quyến rũ, đưa nước trà lên cho , giọng mềm mại :"Hoàng thượng, nô tì cũng suy nghĩ cho ngài. Con nối dòng của Hoàng thượng ít, nay vất vả mới có được, lại bị người ta hại chết, nếu xử lí nghiêm khắc chút, ngộ nhỡ về sau còn có người làm như thế tốt?"


      Mục Nguyên Trinh nhận lấy cái chén nàng đưa, nhàng uống hớp, thản nhiên :" Vậy ý của ngươi là muốn trẫm xử lí như thế nào?''


      Hiền phi giả bộ trầm tư, sau lát, :"Nô tì cho rằng nên giết."


      Hoàng hậu ngồi ở bên chen vào:" Muội muội, như vậy có phải là quá tàn nhẫn , trời cao có đức."


      "Hoàng hậu nương nương, nô tì biết ngài nhân hậu, nhưng có số việc là quy củ, nhất định phải nhẫn tâm chút. Nếu hậu cung này loạn, còn pháp luật và kỷ cương." Vẻ mặt của Hiền phi rất nghiêm túc, nhưng ra là trả lại lời của Hoàng hậu.


      Hoàng hậu là người đứng đầu lục cung, nếu về phạm vi quy tắc được lập, nàng quả thể đánh giá những tần phi phạm tội, hơn nữa chuyện này còn ảnh hưởng tới huyết mạch hoàng thất. Nhưng làm Hoàng hậu, ở ngoài mặt cũng phải ra vẻ nhân đức độ lượng, cho nên khuyên nhủ vẫn là việc phải làm.


      Cho nên Hoàng hậu quay đầu lại với Mục Nguyên Trinh:" Hoàng thượng, muội muội cũng phải là có lý, nhưng chỉ nên trục xuất Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc ra khỏi cung, xử tử có chút tàn nhẫn."


      "Hoàng hậu nhân đức độ lượng, thiên hạ phúc đức. Nhưng phải hai người kia giết long mạch của Hoàng thượng sao? Có lấy mạng đền mạng cũng đủ, vậy cũng quá cho hai chữ ngoan độc." Thần sắc Hiền phi ngưng trọng.


      Hoàng hậu cần phải nhiều lời nữa, chỉ là chuyển ánh mắt nhìn về phía Hoàng thượng. Đưa quyền quyết định về cho Hoàng thượng, lựa chọn này nhất định sai, bây giờ Hoàng hậu chắc chắn Hoàng thượng để chính mình lâm vào thế bất lợi.


      Mục Nguyên Trinh nhìn lướt qua Hiền phi, muốn nghe thấy thái giám truyền báo:"Huệ tần nương nương đến."


      Huệ tần hành lễ với mọi người rồi :"Thần thiếp khấu kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, Hiền phi nương nương."


      "Đứng dậy ." Mục Nguyên Trinh lạnh nhạt .


      "Hoàng thượng, thần thiếp có việc muốn khởi tấu, mong Hoàng thượng có thể phê chuẩn." Huệ tần vẫn chưa đứng dậy, vẫn quỳ mặt đất.


      ''Chuyện gì? Ngươi ." Mục Nguyên Trinh thản nhiên .


      "Khẩn cầu hoàng thượng tha thứ cho tội trạng của hai người Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc, và khôi phục danh vị cho các nàng.'' Huệ tần rất thành khẩn, hai mắt khẳng định, nhưng lời ấy lại làm cho Mục Nguyên Trinh khẽ nhíu mày.


      "Muội muội, đây là làm sao vậy? Hai người các nàng là thủ phạm làm hại cốt nhục trong bụng muội, tại sao muội muội ngược
      lại lại cầu tình cho các nàng ?” Hiền phi cười đến bất bất dương . (xin lỗi ta cũng hiểu bất bất dương là gì nữa )

      Hai mắt Huệ tần nhìn lướt qua Hiền phi , vẫn chưa trả lời nàng , vần nhìn về phía Mục Nguyên Trinh , :”Cầu xin Hoàng thượng tha thứ cho hai người bọn họ , nô tì mất con rất khổ sở , nhưng thiếp tin tưởng các nàng là do nhất thời hồ đồ , khoan dung mà độ lượng , huống hồ phạt các nàng như vậy , làm trong lòng của nô tì luôn yên nhiều ngày , xin Hoàng thượng hãy hoàn thành tâm nguyện giúp nô tì .”

      Lời của Huệ tần làm cho Hoàng hậu khẽ nhíu mày , biểu ngày thường của nàng cũng phải là người khoan dung rộng lượng như thế , nghĩ lại trước đó còn hô to gọi muốn Hoàng thượng phân xử cho nàng , mới có vài ngày mà nàng đổi tính rồi sao ? Hơn nữa những lời nàng ra trong hôm nay , nếu đáp ứng nàng ngược lại Hoàng thượng có vẻ vô tình . Nữ nhân này rốt cuộc có chủ ý quỷ quái gì ? Giờ phút này Hoàng hậu cũng có chút đắn đo muốn cho phép , bởi vậy cũng có dám tùy tiện gì , chỉ bàng quan (đứng ngoài quan sát , thờ ơ) ngồi mội bên.

      Hiền phi ngồi ở bên :” ra muội muội rất khoan dung , đối với người làm hại mình cũng có thể lấy ơn báo oán như vậy , quả là người có trái tim nhân từ . Chẳng qua hậu cung này còn có pháp luật và kỷ cương của hậu cung , nếu mỗi người đều như vậy , sau khi làm chuyện sai lầm cũng có thể được tha thứ , hậu cung này bị đảo lộn hết ?”

      Huệ tần ưỡn người ra , con mắt chỉ nhìn Hiền phi , cười ngọt ngào , lộ ra má lúm đồng tiền , ràng là vẻ mặt đáng , nhưng ánh mắt lại có vẻ cực kì trong trẻo nhưng lạnh lùng , :” lên ghê gớm , còn có ai còn có thể so với phụ thân của tỷ tỷ ? Thái phó đại nhân ở phương diện này xem như là bấm tay khẽ đếm . Từ phụ thân thần thiếp dạy đạo làm người phải hiểu được cảm tạ , mọi chuyện nên quá so đo , cho người ta con đường sống chính là cho mình con đường sống , thần thiếp nhớ rất lời gia phụ dạy bảo .”

      Huệ tần xong ngẩng đầu , ánh mắt khiêu khích đối diện với Hiền phi , ánh mắt của nàng tràn ngập địch ý , trong lòng Hiền phi hơi rùng mình .

      Bởi vì Hiền phi nhìn thấy ràng trong đôi mắt thâm thúy của Hoàng thượng biến thành ảm đạm , lát sau biến thành cáu giận . Quả nhiên lời của Huệ tần chọc vào cái gai trong lòng Mục Nguyên Trinh , đó chính là Lâm Thái phó , hai chữ dữ dội chạm vào sợi dây trong lòng .

      “Hoàng thượng , nô tì đều suy nghĩ vì Hoàng thượng , thể có pháp luật và kỷ cương như vậy , hai người Trình Ngọc Dao và Lục Nguyệt Nặc cần phải xử tử , để răn đe .” Hiền phi nũng nịu kéo ống tay áo của Mục Nguyên Trinh .

      “Hoàng thượng , thỉnh Hoàng thượng ân chuẩn khôi phục danh vị của hai người họ , truy cứu khuyết điểm lần này của các nàng .” Huệ tần cũng yếu thế , chống lại Hiền phi .

      Mục Nguyên Trinh nghe hai người tranh chấp từ đầu đến cuối vẫn gì , nhìn các nàng hình như nghĩ tới cái gì .

      Thấy Hoàng thượng , Huệ tần lại chuyển ánh mắt tới chỗ Hiền phi , : “Hiền phi nương nương vội vã muốn xử tử hai người Trình Lục như vậy , chắc phải là bị các nàng nắm nhược điểm gì chứ ?”

      “Ngươi ... được ngậm máu phun người .” Trong lòng Hiền phi giật mình , thầm nghĩ chẳng lẽ Huệ tần này biết chuyện tình của phụ thân thành ? Lập tức tâm trạng bất ổn , giọng nghiêm khắc hơn chút : “Muội muội , Bản cung làm vậy là vì muốn thanh trừng trật tự hậu cung , có quy củ làm sao hình thành được quy cách , nếu ngươi nghĩ là Hoàng hậu bất nghĩa sao ? Có phải hay , Hoàng hậu nương nương ?”

      Lần này Hiền phi ném mâu thuẫn cho Hoàng hậu , bởi vì nàng biết , dùng từ quy củ này mà chuyện , Hoàng hậu thể lấy quy tắc của hậu cung mà ưu tiên trước , nếu có lẽ Hoàng hậu phải đội đầu đống tiếng xấu .

      “Hoàng thượng , người xem chuyện này ...” Hoàng hậu vẫn ung dung đẹp đẽ quý giá tươi cười với Mục Nguyên Trinh .

      “Tất cả câm mồm cho ta.” Đột nhiên Mục Nguyên Trinh hét to , trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại .

      Mục Nguyên Trinh quét mắt nhìn Hiền phi và Huệ tần , nghĩ đến chuyện Lâm Thái phó , trong lòng khỏi có lửa giận tên bùng lên . Hiền phi này quả nhiên là vẫn hiểu được , nghĩ mọi chuyện giỏi hơn người , với Lâm Thái phó quả đôi phụ thân và con . Nếu nàng như vậy , trẫm liền cho nàng được như ý nguyện , Mục Nguyên Trinh nắm chặt tay .

      “Chuẩn tấu thỉnh cầu của Huệ tần .” Mục Nguyên Trinh thản nhiên nhìn thoáng qua Hiền phi , sau đó liền đứng dậy rời khỏi phòng .

      “Tạ Hoàng thượng .” Huệ tần mừng rỡ , dập đầu tạ ơn , đồng thời nhìn về phía Hiền phi nhíu mày , ánh mắt đắc ý , làm Hiền phi tức tới thất khiếu bốc khói. (thất khiếu :2 mắt 2 tai 2 lỗ mũi và miệng. )

      Giờ phút này Hiền phi như bị trẹo , nàng ngời Hoàng đế cư nhiên lại bỏ qua để ý đến nàng , có nguyên tắc lại bảo vệ Huệ tần . Nnàg như vậy nhưng lại bại dưới tay Huệ tần , cảm giác như bị người ta tát cái , lửa giận đầy mình , thể phát tác trước mặt Hoàng hậu , chỉ có thể miễn cưỡng mỉm cười , nhưng vẻ tươi cười này lại được tự nhiên .

      Nhưng trong lòng Hoàng hậu cũng có chút suy nghĩ , ngày thường Huệ tần này chuyện dùng đầu óc , lại càng cần phải nàng có tâm cơ gì . Nhưng hôm nay lời của nàng lại như cây châm , câu đánh trúng tâm tư của Hoàng thượng , đây giống như là chuyện Huệ tần có thể nghĩ ra . Sau lưng nàng chỉ sợ là có ý .

      Tích Như mơ mơ màng màng mở hai con mắt ra , cảm thấy rất đau đớn ở sau lưng , sau lúc lâu mới hồi tưởng lại chuyện phát sinh , trong lòng cả kinh , muốn đứng lên , phía sau lưng có người giữ xuống làm cho nàng thể nhúc nhích .

      “Tích Như nương , cẩn thận chút .” Bên tai truyền đến thanh quen thuộc , trợn mắt nhìn , đúng là Sở Lăng Thiên .

      “Sở Thái y , nô tỳ có chuyện bẩm báo , Vệ ...” Mới nửa , đột nhiên nhìn đến phía sau Sở Lăng Thiên là Vệ Hiên Dịch nháy mắt cười nhìn nàng , trong lòng chấn động , lời đến bên miệng phải nuốt trở vào .

      “Tích Như , ngươi chịu khổ rồi .” Lại Tử Hân xuất làm Tích Như thêm chấn động , lâu sau mởi hiểu được dĩ nhiên chính mình an toàn trở về Uyển Trữ cung , nằm giường của mình .

      “Chủ tử , nô tỳ ...” Tích Như vẫn rất vội muốn những điều mình nhìn thấy với chủ tử .

      Lạc Tử Hân cười cười , rất bình thản chặn ngang lời của nàng : “Tích Như , chuyện ngươi muốn , Bản cung biết hết . Ngươi yên tâm , Nguyệt Nặc và Ngọc Dao khôi phục danh vị , hơn nữa là do Huệ tần tự mình thỉnh cầu .”

      “Cái gì ? Huệ tần thỉnh cầu ? Điều này làm sao có thể xảy ra , đến cuối cùng làm sao lại thế này ?” Vẻ mặt Tích Như rất kinh ngạc .
      Last edited by a moderator: 18/11/15

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :