1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Ở Nơi Nào Có Cây Dẻ Gai - Blue

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,793



                9





                Tiếng nhạc trong quán dưới nhà dần, khách lục đục ra về. Vũ đứng ban công nhìn xuống. băn khoăn khó hay nỗi lo về đôi giày ba ngàn đô của thằng bạn khiến cho trăn trở giường, sao ngủ được. Gương mặt ráo hoảnh của phục vụ và cái liếc nhìn của ngồi sofa vẫn làm nóng mặt. Vũ quả quyết rằng con bé làm trong quán rượu, say xỉn lúc nửa đêm cùng thằng con trai lãng tử cởi trần thể là người đáng tin được. tin vào trí nhớ của thằng Vũ say xỉn ngày hôm qua hơn. Cái giây phút đứng trước bậc thềm nhà An vẫn ra mồn , cả cảm giác đau nhói nơi ngực trái như có bàn tay tóm chặt lấy quả tim cũng vậy. Cái giày bay khỏi tay , nó thể tan biến vào trung được. Nếu có ở ban công nhà hàng xóm và kia cũng muốn được nhìn tận mắt. Đó là cầu chính đáng của người hàng xóm bị mất ngủ vì tiếng hát chói lói hôm qua.

                phục vụ khóa cửa, chàng hút thuốc và cố sofa đứng ngay bên cạnh. Họ vẫy chào nhau. sofa hơi run rẩy vì lạnh bèn khoác áo phao, kéo cái mũ trùm kín đầu. phục vụ khoác tay chàng hút thuốc mất dạng. Vũ lắc đầu ngao ngán khi nhìn thấy cánh đó. Vậy là lại phải đợi đến sáng ngày mai khi ta về. Còn lại mình, sofa tắt bóng đèn vàng trước cửa rồi quay người bước lên cầu thang Vũ tin vào mắt mình nữa, ta bước lên cầu thang. Gương mặt bị che kín trong cái mũ áo phao, vài sợi tóc bay phất phơ trước gió. Gương mặt đó và gương mặt giấu trong cái chăn bông ngoài ban công thi thoảng vẫn thấy dường như là .

                lát sau, đèn ở phía ban công đối diện bật sáng. Vũ kiên nhẫn chờ đợi. Rất lâu sau thấy dáng người bé trong bộ đồ ở nhà rộng lùng bùng xuất . ta buộc gọn phần tóc mái thành lọn , tay ôm quyển sách và chiếc chăn bông. ta trùm chăn kín đầu, dựa vào bậu cửa đọc sách. Vũ thấy mặt mình nóng bừng. Hai tiếng trước ta chăm chú nhìn , có thể cười thầm trong bụng.

                Sáng hôm sau, Vũ gõ thình thịch lên cánh cửa nhà hàng xóm, cảm giác vừa sảng khoái như sắp bắt được kẻ gian vừa lo sợ kẻ gian quỷ quyệt trả lại cho chiếc giày. Trả cho thằng Phong cục vàng của nó xong, dọn đồ và thoát khỏi thành phố này ngay khi có thể. có lý do gì để ở lại nữa, mà đúng ra là có lý do gì để đến đây. cay đắng suy nghĩ. chỉ muốn ngay lập tức thoát khỏi cảm giác nặng trĩu đè nén trong lòng.

                Cánh cửa bật mở, ngược với mong đợi của Vũ, xuất ở cửa phải là con bé bê tha ngủ nướng với cái đầu xù rối tung mà là gọn gàng với mái tóc buộc cao, áo khoác màu xanh quân đội và cái quần jeans hơi rộng, gấu xắn lên vài lớp tạo cảm giác vô cùng thoải mái. tay là chiếc máy ảnh khá lớn. Vũ nhìn gương mặt hồng hào với những lọn tóc mái nâu nâu trong ánh nắng của buổi sớm mai, im lặng hồi lâu. cũng có vẻ bất ngờ khi nhìn thấy . mở rộng cánh cửa như ra hiệu cho bước vào. vừa dợm bước lên tiếng: “Tôi thể trả giày cho được đâu.”

                ta tiến về phía cái ba lô của mình, đứng bên cạnh đống đồ đạc lỉnh kỉnh, cho máy ảnh vào bao.

                thể là thế nào? hiểu ta có ý gì. ta thừa nhận chiếc giày ở đây. Chiếc giày đó phải là cái gì quý giá, nó quý giá khi nó ở với chiếc còn lại. Khi đơn lẻ, giá trị của nó bằng .

                “Tôi biết là tôi có phần quá đáng, tôi muốn sang để xin lỗi nhưng mấy lần gặp được. ( nhấn mạnh từ “Gặp” để nhắc ta nhớ trò đùa tối hôm trước.) Qua câu chuyện hôm qua, chắc cũng bớt giận rồi, trả lại giày cho tôi nhé!” Vũ nhũn nhặn.

                điềm nhiên lắc đầu. Vẻ thản nhiên của ta làm bực bội.

                “Tôi cũng giận chuyện ném giày sang đây, tôi cũng có lỗi vì hát to nhưng cái giày của làm vỡ chậu xương rồng của tôi.”

                “Vậy tôi đền cho chậu xương rồng khác nhé!” Vũ hào hứng đề nghị.

                ta ngay lập tức lắc đầu. Vũ có cảm giác mạch máu đầu mình như sắp nổ tung. ta bước ra ban công, ra hiệu cho theo sau. rào sắt bên hông nhà, Vũ nhìn thấy chiếc giày của mình ở đó, chiếc giày nửa của ba ngàn đô được treo toòng teng bằng sợi dây thép móc qua mấy cái lỗ xỏ dây giày. Ở đằng sau, chỗ xỏ chân, tấm nylon lót bên ngoài giữ cho mấy mảnh sứ hình cầu vỡ nát đứng thẳng lên là ít đất và cây xương rồng. ta thể trả chiếc giày được vì ta trưng dụng nó làm chậu cây xương rồng. Chiếc giày ngàn năm trăm đô của thằng Phong công tử, cái gia sản mà lúc này đây thể nào có được.

                “Cũng may là có lót tấm lót nylon.” Vũ thở phào nhõm. “Tôi mua cái chậu khác về ngay.”

                “Tôi phải ngay bây giờ, cái cây này của tôi quen với chỗ mới rồi, nếu bây giờ lại chuyển chậu nữa, nó chết. Với lại, cái giày này của làm vỡ chậu cây của tôi nó thế vào chỗ đó là hợp lí nhất. Vừa vặn để tôi dựng được mấy mảnh vỡ lên.” ta xem đồng hồ.

                “Cái chậu sứ bé tẹo của đổi lấy đôi giày ngàn đô của tôi á?” Suýt chút nữa câu đó bật ra khỏi miệng Vũ. cố hít thở để nhớ lại bài học của mẹ hồi còn về việc đừng xem thường đồ dùng của người khác rồi mỉm cười nhẫn nại. “Tôi tìm cách để giữ được cả mấy mảnh sứ và cái cây này của vẫn sống, có được ?”

                ta bước vào nhà, khoác ba lô vai, đeo đủ thứ lỉnh kỉnh lên người. còn cách nào khác, Vũ đành theo sau dù chỉ muốn bỏ quách về cho xong. ta khóa cửa. Đúng lúc đó điện thoại của réo vang, bực bội bắt máy: “A lô.”

                “Tao, Phong đây, gọi mày mãi được, chuyện hôm nọ thế nào rồi, hạnh phúc quá nên quên bạn mày rồi hả? Tối ngày mai cầm cho tao đôi giày, tao hẹn hò với em cực hot nhé!” Nó cười hề hề trong điện thoại. Vũ ậm ừ cho qua chuyện rồi cúp máy nhưng vừa ngẩng đầu lên thấy ta đâu nữa. kịp nghĩ ngợi gì, cắm đầu cắm cổ chạy theo. ta lững thững bộ ra đầu ngõ. Cái số mình sao đen đủi đến như vậy cơ chứ, Vũ thầm nghĩ. Vũ gọi với theo: “Này, đợi tôi !”

                chiếc xe trờ tới, cửa hông bật mở. Đám người lố nhố ngồi bên trong, ta nhanh chóng lên hàng ghế giữa còn trống nguyên. Vũ chạy ào tới, vừa kịp lúc giữ cánh cửa lại, thở hổn hển: “Tôi... Chờ... tôi với...” tay chàng cao lêu nghêu ngồi hàng ghế thò cổ ra, kéo phắt Vũ lên xe rồi sập cửa lại: “Nhanh lên, muộn giờ của bọn em rồi”, sau đó quay sang phía ta. “Trợ lý nữa của chị hả?”

                Hai người khác ngồi hàng ghế sau cùng quay sang nhìn Vũ. Vẻ mặt vẫn lạnh băng, ta lắc đầu, định mở miệng gì đó ngắt lời: “Là hàng xóm thôi, tôi cùng.” Vũ nhìn gương mặt thoáng nhăn lại của ta, trong lòng có chút hả hê. Từ lúc gặp nhau đến giờ ta toàn đưa vào thế bí. chàng cao lêu nghêu “À” lên tiếng rồi quay lại tay bắt mặt mừng: “ sắp cưới hả? tham khảo đúng ? Thế dâu đâu?” chàng ngẩn ra giây rồi giật mình quay lại nhìn ta: “Chẳng lẽ...” Ba người còn lại có vẻ giống dâu, nhân viên trang điểm và trợ lý của ta nhìn Vũ sửng sốt. ta xua tay, cười gượng gạo. Vũ viết vào phần tin nhắn trong điện thoại: “Tôi theo đến khi nào đổi ý, tôi đảm bảo giữ cây xương rồng của sống ngon lành, nếu như nó chết, tôi mua đền cả chậu, cả cây mới”, rồi chìa ra trước mặt ta. ta phản ứng gì, kéo headphone lên tai và nhìn ra ngoài cửa sổ.





                10





                Ánh nắng buổi sáng bắt đầu ửng lên con đường họ qua. Cây cỏ hai bên đường xanh mướt. Dưới ánh nắng mặt trời vẫn còn rất dịu dàng trong tiết tấu đầu xuân, màu xanh đó bỗng trở nên trong suốt, có cảm giác như nếu nhìn kĩ thấy từng phiến lá là mảnh ngọc bích mềm mại. Dấu hiệu của thành phố lùi xa là từng bụi, từng bụi dương xỉ rồi hoa dại nở trắng li ti hai bên đường. khí bắt đầu hơn và thanh hơn. Di mở he hé cửa sổ xe, cơn gió lạnh thanh khiết len lỏi vào trong làm ai khó chịu. Tất cả còn say sưa ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Có cảm giác lòng người dần từng cây số mà chiếc xe lấn tới. Cả bọn hướng về phía cao nguyên.

                Họ dừng xe đồng hoa dại trắng trải dài ngút tầm mắt. Trong lúc nọi người lục tục chuẩn bị, dâu trẻ nhảy ào xuống xe, chú rể cao lêu đêu chạy theo. Cả hai dang tay, vừa chạy vừa cười khúc khích. Chú rể vô tư nhấc bổng dâu lên. Di vừa bỏ máy ra chụp liền vài kiểu. Mọi người ngắm nhìn cả cánh đồng hoa sóng sánh trong gió và nắng. Di nghĩ đến việc dẫn thằng Phương đến đây lần nếu như nó còn muốn chụp ảnh cưới. Nếu chỗ này liên quan gì đến tình sai lầm. Ngắm cả thảm hoa trắng kia mình, bước trong làn gió kia mình, ngẩng mặt lên bầu trời xanh bao la kia mình tuyệt bằng quay đầu lại đợi ai đó cùng chạy đến. Di khum tay, nheo mắt nhìn ra xa. Trong tiếng cười của đôi vợ chồng trẻ, Di như thấy tiếc nuối của mình bay . Nếu thể có hai người người tự do tốt hơn người tiếc nuối.

                Dũng – trợ lí của Di – vừa nhìn đôi vợ chồng trẻ mỉm cười lo lắng : “Chạy thế kia chỉ sợ tí nữa mệt lại chụp được.”

                “Ngày hôm nay còn dài lắm, coi như freshen up .” Di đưa máy cho cậu ta rồi dang hai tay, chạy về phía tiếng cười theo hình dích dắc. Hơi thở ấm nóng của quyện với mùi hương hoa dại nhè nhè trước mắt. Có tiếng hét lên ở phía sau, Dũng và Chi - chuyên viên trang điểm của Di - cũng chạy theo ríu rít. Mọi người dang tay chao liệng cùng với nhau, nếu tất cả có thể biến thành đàn chim bay vút lên cao kia tốt, cảm giác tự do nhưng đơn này con người có lẽ hiểu được bằng những chú chim.

                Mọi người quay lại khi mệt phờ, mồ hôi vã ra trong khí trời lành lạnh khiến mặt ai cũng đỏ ửng. Từ xa bọn họ thấy chàng hàng xóm ngắm họ tươi cười. Di vừa thở gấp vừa tiến lại phía gốc cây để lấy đồ đạc chuẩn bị làm việc. Thoáng thấy lại gần, hàng xóm ngại ngần đổi nét mặt, giấu ngay nụ cười. Trong lúc tất cả chạy nhảy, vui đùa ta bê giúp toàn bộ đồ đạc họ mang theo xuống xe. Bên cạnh gốc cây là tấm vải lớn, ta trải sẵn và để lên đó vài chai nước.

                Tạo dáng được hồi dâu, chú rể bắt đầu thấm mệt. Trong lúc quấn chăn đứng dưới bóng cây cho Chi dặm lại phấn, dâu than thở: “Sắp đến giờ ăn chưa chị? Em đói đến muốn xỉu rồi, biết có đủ sức để treo cái váy này người nữa.” dâu dùng hai tay nhấc cái gấu váy lượt thượt dưới đất lên.

                Di xem lại mấy tấm hình trong máy: “Mình còn điểm nữa trong ngày hôm nay, nốt mấy kiểu này nghỉ ăn trưa, tranh thủ nắng đẹp em ạ!”

                “Em uống sữa .” Chú rể - người phản đối kế hoạch chụp ảnh rình rang này – ân cần cắm ống hút vào hộp sữa cho dâu rồi quay sang chỗ Di. “Đồ ăn bọn em chuẩn bị sẵn rồi, bếp ga du lịch cũng mang theo luôn, lát nữa mình hâm nóng lại là ăn thôi, nghỉ sớm chút cũng được chị ạ!”

                “Vậy chuẩn bị là vừa.” Di đồng tình. Thấy hàng xóm ngồi chơ vơ bên cạnh. Chị phân công luôn: “ Vũ chuẩn bị hộ bọn em nhé!” ta gật đầu.

                Họ ngồi ăn bên cạnh gốc cây với những thứ đồ ăn nóng sốt mà hàng xóm bày biện, hoa quả được xắt miếng đều tăm tắp bày đĩa. có vẻ gì là bữa ăn tạm bợ cả. Mọi người đều có vẻ ngạc nhiên. Bọn họ vừa ăn vừa trò chuyện.

                “ Vũ làm gì?” Chú rể vừa chấm miếng bánh mì vào bát xốt vang vừa hỏi.

                “Làm bếp.” hàng xóm cười.

                “Tức là đầu bếp ấy à? Thảo nào...” dâu chép miệng nhìn lại bàn ăn.

                “Sở trường của là món gì vậy?”

                “Món Pháp.” Di thấy ta có vẻ hơi e ngại khi trả lời. Mọi người “Ồ” lên kinh ngạc.

                “Vũ học ở đâu thế?” Chi tò mò.

                “Ở Pháp hai năm, mới về năm ngoái.”

                “Vậy bây giờ làm ở nhà hàng nào? Tiếc là bọn em đặt cỗ cưới rồi, nhờ tư vấn.”

                hàng xóm gãi đầu, uống ngụm nước: “ làm cho khách sạn Việt Nam, bé xíu, đủ chỗ tổ chức tiệc cưới đâu.”

                Dũng ngạc nhiên nhìn ta: “ học ở Pháp về, sao lại làm ở nhà hàng Việt Nam?”

                “Công việc thôi mà.” ta cười trừ rồi đứng dậy, lấy cái bình được chuẩn bị trước, rót sáu cốc nước cam. Mọi người nhận lấy cốc của mình. Chú rể lên tiếng phá tan khí ngại ngần: “Chiều về khách sạn em đãi mọi người bữa cá hồi và đồ nướng tơi bời. Khách sạn này thôi nhưng vợ chồng em ở lại lần rồi, bà chủ nấu ăn ngon cực.”

                “Chiều về khách sạn á?” ta có vẻ vô cùng sửng sốt.

                “Vâng, ngày mai bọn em còn vào bản chụp hình mà.” Chú rể tươi cười.

                hàng xóm đưa mắt nhìn Di nhanh, vẻ mặt vô cùng lo lắng và đau khổ. Gương mặt trắng trẻo có phần hơi trẻ con đỏ lên.

                Họ về khách sạn khi trời bắt đầu chạng vạng. Xe leo chậm chạp đường vành núi. Vai và lưng Di mỏi nhừ. hàng xóm bấm điện thoại liên tục đường, thi thoảng lại quay sang nhìn Di vẻ cay đắng. Cuối cùng, họ tiến vào khu dân cư với vài ba căn nhà thưa thớt. Xe vừa đỗ lại, cả bọn còn chưa kịp chuyển đồ xuống người phụ nữ trung niên có vẻ là chủ nhà chạy vội từ trong sân ra.

                “Chú bị tai nạn phải vào bệnh viện, đợi mấy đứa mãi. Này, cầm lấy chìa khóa, phải lên đấy bây giờ đây.” Bà chủ nhà sốt sắng với chú rể.

                “Chú bị làm sao hả ? Có nặng ?” dâu lo lắng níu tay bà chủ nhà cách thân mật.

                Bà chủ nhà phẩy tay, tất tả chạy lên xe máy. “ sao, sao, chấn thương thôi nhưng con cái ở Hà Nội chưa đứa nào về kịp, tranh thủ về đây đưa chìa khóa cho mấy đứa. Đồ ăn có sẵn trong bếp rồi, mấy đứa tự lo nhé! Sáng sớm mai về.”

                Bà chủ nhà phóng xe , để lại cả lũ chỏng chơ với căn nhà trống. Mọi người lục tục mang đồ vào nhà, Ngôi nhà giống cái nhà nghỉ hơn là khách sạn, nằm vách núi, cách khá xa các nhà lân cận, hai tầng kiến trúc khá đại. Các phòng đều lát gỗ và có ban công nhìn ra thung lũng. Trời càng tối càng lạnh. hàng xóm nhăn nhó vì điện thoại mất sóng. ta loay hoay ở ngoài sân gồi, cuối cùng cũng gửi được tin nhắn cầu may cho ông chủ khách sạn. Cả bọn kéo nhau vào bếp. Bà chủ chuẩn bị bàn thức ăn ê hề. Các loại rau và khoai xanh mướt, tảng thịt lợn mán đỏ au đặt bên cạnh bếp than chưa nhóm, con cá hồi tròn lẳn, bóng nhẫy nằm đĩa. bếp chỉ có cái nồi to đậy vung hờ. Cả bọn nhìn nhau thở dài. Tất cả vẫn còn tươi sống, chưa chế biến gì cả. Thậm chí rau còn chưa nhặt.

                “Cái này chắc phải nhờ Vũ thôi, em chả biết nấu nướng gì đâu.” Chi nhanh nhảu.

                “Em cũng thế.” dâu cũng vội vàng lên tiếng.

                “Mọi người cứ lên tắm rửa nghỉ ngơi , ai cũng mệt rồi, lát nữa xuống cùng nhau làm. loáng là xong thôi. mình Vũ đánh vật với cả lợn cả cá cả rau thế này có mà đến mai.” Chú rể nhấc ba lô lên vai, mọi người đồng tình lếch thếch nhấc đồ đạc, định lên gác hàng xóm bước vào. ta nhìn lượt mọi thứ đồ ăn bàn, gương mặt thoáng vẻ ưng ý.

                “ em mình lên phòng tắm rửa, lát nữa xuống nấu nướng nhé!” Dũng lúc lắc chùm chìa khóa. Chú rể vội phân trần: “Vì biết cùng nên bọn em chỉ book hai phòng thôi, nhưng phòng của các chị là phòng đôi, hai người ngủ cùng giường vẫn được.” chàng hàng xóm gật đầu vẻ ái ngại. Mọi người lục tục lên cầu thang ta chơ vơ về cuối hàng vì mang đồ đạc gì cả.

                Nước nóng khiến cho cơ thể Di như bừng tỉnh. Di đứng dưới vòi hoa sen hồi lâu, hương thơm man mác của loại dầu gội hay dùng bỗng nồng hơn trong làn khói ẩm. Đầu óc Di mệt mỏi nhưng bẫng. Tất cả giống như cuộc thanh tẩy và xông hương vậy.

                Lúc Di bước ra ngoài Chi ngủ quên ghế bành tự lúc nào. hàng xóm và Dũng chắc xuống sử dụng phòng tắm dưới nhà cho nhanh. Di xả nước nóng đầy bồn, đánh thức Chi dậy, bảo nó ngâm mình rồi vừa lau tóc vừa bước xuống nhà.

                Trong bếp vọng ra những tiếng lạch cạch. chàng hàng xóm đứng quay người lại phía Di nêm nếm cái gì đó bếp, từng cử động vô cùng linh hoạt. ta xoay sang trái, giã cái gì đó, hương thơm nồng của sả, của tỏi, của hành, của quế cùng mùi cay lựng của ớt bay lên. ta lại xoay sang phải lạng những lớp thịt cá mỏng trong suốt, bày thành vòng tròn đĩa, ở giữa để bông hồng bằng cà chua. Đó là lần đầu tiên Di nhìn kĩ ta. ta có vẻ tầm tuổi Di nhưng nhìn rất trẻ, khá cao lớn, vai rộng và cường tráng, sống mũi cao nhưng hơi dài, đôi môi , phần môi dưới hơi hướng ra ngoài, lúc nào cũng như thả lỏng. Đặc biệt nhất là đôi mắt, to đen và hàng mi dài, đôi mắt đáng ra phải là của mĩ nữ nhưng lại được đặt dưới đôi lông mày rậm dài, hoang dã. kết hợp khó hiểu đó của tạo hóa khiến ta nhìn vừa nam tính lại vừa ngây thơ. Nhìn ta giống như cái sofa rộng và dài, cầu kì, tối giản về đường nét nhưng lại đảm bảo chỗ nằm thoải mái và êm dịu. Những cử động nhanh, khéo léo và liên tục của ra khiến Di rời mắt được. Gương mặt ta lấm tấm mồ hôi nhưng tươi tỉnh, vẻ e dè biến mất, thay vào đó là tự tin và chút say mê.

                hàng xóm bê nồi nước lẩu, quay lại đặt xuống bàn. ta vẫn mặc nguyên bộ lúc sáng, tóc mái áp vào trán, mặt hồng lên vì lửa bếp, ánh mắt ngỡ ngàng của Di.

                “Cần tôi giúp gì ?” Di nhàng lên tiếng.

                “Tôi xong hết rồi. Chỉ cần xiên thịt vào que rồi nhóm bếp nữa thôi. vừa tắm xong đừng vào đây, ám mùi.” ta xua tay.

                “Sao đợi mọi người xuống ?” Mặc kệ lời ta , Di tiến vào bếp.

                hàng xóm cười, đôi mắt hơi nheo lại: “Người ta chỉ vào bếp xong mới tắm, chứ ai lại tắm xong rồi mới vào bếp bao giờ.”

                “Vậy đầu bếp các đều để bẩn như thế rồi vào bếp nấu đồ ăn à?” Di đứng ngay sát ta, mùi mồ hôi dầu lẫn mùi gia vị từ người ta tỏa ra nồng nồng. Đột nhiên, ta nắm lấy hai cổ tay Di. Mặc ngơ ngác, ta dùng những ngón tay dài và rắn chắc của mình mở rộng hai bàn tay chậu rửa, xoay vòi nước. dòng nước giá lạnh chảy qua bàn tay ta rồi tràn xuống tay Di. “Chúng tôi luôn giữ bàn tay sạch.” ta nhìn Di ân cần. Ánh nhìn ấm áp đó khiến Di thấy mình như bé lại. Trong phút, người đứng trước mặt Di dường như còn là hàng xóm vụng về, đầy e ngại sáng nay gõ cửa nhà xin giày nữa, “Nếu vào đây rồi giúp tôi xiên thịt nhé, để tôi nhóm bếp, việc này chắc thành thục lắm.” ra chỉ âu thịt được tẩm ướp rồi bê bếp than củi ra sân.

                Di ngồi cạnh hàng xóm bên cái bàn bà chủ nhà kê sẵn ở giữa sân. ta hì hụi thổi lửa từ cây củi mồi. Di bắt đầu xiên thịt, ta ngồi xoay lưng lại với , những đốm lửa lóe lên rồi lan ra như những mảnh sáng li ti thanh củi. Ánh sáng gợi nhắc hình ảnh những bóng điện nhìn từ phía xa từ từ bật sáng khi bóng chiều tàn dần trong thành phố. Nhiều buổi chiều của những năm về trước, Di ngồi bên ban công xiên thịt vào que nướng, thằng Phương lười nhác ngồi bên Nhã trong nhà, chờ Nhã gọt hoa quả. Nhắm mắt lại Di vẫn thấy tiếng bước chân di chuyển trong lúc bê mấy chai bia ra cạnh chỗ ngồi xuống châm thuốc hút. Lúc nào cũng quay người sang bên phải vì sợ khói thuốc làm Di nhăn mặt, Di quen với gương mặt nhìn từ phía bên phải của hơn. Ở bên đó, phần tóc mái dài hơn, che khuất đuôi mắt, sống mũi cao có dấu mờ mờ của chấm mụn ruồi, khóe miệng hơi trễ xuống khi ngậm điếu thuốc. Giây phút đó Di quên mất mình sống trong những ngày hiếm hoi ở nhà, cữ ngỡ rằng cứ ngồi đó mãi, chỉ cần mở cửa bước ra ban công là thấy. rằng ai làm thịt xiên nướng ngon như Di, kể cả ông già ở phố Tàu với bàn tay thoăn thoắt phồng lên bởi hơi nóng lửa than. Mọi người ăn thịt nướng vào những ngày hè nóng bức với bia ướp đá, vào những ngày đông lạnh giá với rượu gạo trắng cho đến khi quần áo ám mùi. Có lần gọi điện bảo nhớ mùi nước mắm, mùi thịt nướng ướp nước mắm ngọt hơn và đậm hơn mùi thịt nướng ướp nước tương hay ướp cà ri ở bên đó. Di và gặp nhau nhiều, có lúc ngoài hình ảnh gương mặt nhìn từ phía bên phải ra, tất cả còn lại trong Di đều có vẻ quá mơ hồ. Có thể trong lúc đó đổi kiểu tóc mới, cạo râu thường xuyên hơn, còn mặc áo ngắn tay và đeo cái vòng da nâu nữa. Ngoại hình của họ thay đổi theo thời gian và thời tiết trong năm, bởi vậy họ nhớ nhau bằng những thứ thay đổi khác giọng và mùi hương. Có lần, có người bạn với Di rằng theo đuổi mới chuyển đến ở tầng ba khu học xá, Thỉnh thoảng thay vì thang máy lên tầng tám, lại leo thang bộ lên tầng ba, đứng tần ngần hồi lâu trước ban công phơi đầy quần áo của đó. Hết tháng dừng lại, chưa với kia lời nào, mặc cho đợi chờ mỏi mắt. Cuối cùng, khi biến mất tăm, vô cùng tức giận, giận sao nhút nhát đến vậy, đứng trước cửa phòng người ta gần tháng trời mà dám làm quen. đến gặp , hỏi cho ra nhẽ trả lời rằng: “Vì thay loại nước xả vài mới, phải loại nước xả vải mang từ Việt Nam sang mà bạn tôi hay dùng.” Có rất nhiều chuyện mà thời gian trôi qua, lâu dần Di còn nhớ nữa, chỉ có những điều nhặt như vậy vẫn lẩn khuất đâu đó, in trong đầu óc , như tiếng thở của xen lẫn những thanh lạo xạo từ những cuộc điên thoại đường dài chẳng hạn.

                “Thịt xong chưa...?” hàng xóm quay lại nhìn Di, bên cạnh ta bếp lửa đỏ hồng. Câu hỏi của ta ngưng lại ở cuối câu, vẻ hơi bối rối.

                “Di”, Di tiếp lời.

                “Ờ, Di.” ta lấm nhẩm, quệt mồ hôi trán. Trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn vàng yếu ớt ở sân, mặt hàng xóm ra đầy những vết nhọ nhem. Những vết nhọ bị cánh tay quét qua loang mặt thành những khoảng đen mờ mờ. Di bật cười. ta nhìn , có vẻ gì đó như ngỡ ngàng nhiều hơn là bực bội.

                Những xiên thịt nướng cháy xèo xèo bếp lò hồng rực.

                “Trời ơi, hai người siêu quá, em mới vào bếp nhìn nồi lẩu mà choáng váng luôn.” Dũng xuất ở đằng sau họ, cùng với Chi và dâu, chú rể. Mọi người nhìn những xiên thịt nướng và bếp than đỏ hồng vui sướng.

                “Hôm nay phải làm bữa ra trò mới được, Vũ đúng là hùng cứu đói, lát nữa em mời vài chén.” Chú rể hào hứng, lanh chanh lại bê cái bếp than để chỉnh giữa bàn.

                Món ăn làm mọi người thích thú nhất ngày hôm đó là món cá hồi nướng bơ theo kiểu Pháp nhưng lại được bọc lá chuối và rắc lá chanh xắt sợi. Di nhớ nhất hương thơm của tất cả loại gia vị trong cái cối hàng xóm đều tay giã. Hương thơm đó khác hẳn với hương thơm của những xiên thịt nướng ở nhà. lâu lắm rồi Di ăn thịt nướng của bất kỳ người nào làm, lâu đến nỗi Di mặc nhiên nghĩ rằng vị thịt nướng là phải như vậy, giống như nhiều thứ khác với Di bao giờ thay đổi. Những tiếng thở đều đều và thanh lạo xạo của những cuộc điện thoại đường dài cũng vậy. Khi áp tai vào điện thoại và lắng nghe những tiếng thở đó, Di cứ nghĩ mãi về về mùi hương tối nay mà để ý hàng xóm cũng bước ra ban công. ta gì đó với ông chủ rồi cúp máy.

                “ làm gì ngoài này vậy? Lạnh quá, mọi người ngủ hết cả rồi.”

                Di giơ chiếc điện thoại vẫn áp bên tai lên. “Còn ?” Di hỏi.

                “Tôi ngủ được, mà tôi đâu thấy gì.”

                “Tôi chẳng biết gì cả.”

                “Vậy cúp máy .”

                Di cười, hạ chiếc điện thoại xuống, nắm trong tay nhưng tắt máy.

                “Sáng mai tôi về sớm.” Cơn gió lạnh thổi tới làm ta so vai. ta nhìn Di chậm chạp dùng cả bàn tay vuốt tóc về hai bên má rồi bước tới gần hơn.

                “ muốn uống gì ?” Di hỏi rất lơ đãng.

                “Chờ tôi chút.” ta rồi mất. lúc, Di đứng với cái điện thoại nắm hờ trong tay, những tiếng rộn rạo vẫn phát ra đều đặn từ ống nghe. Đêm ở nơi này quá lạnh. Cái lạnh như hòa tan mọi cảm xúc. Người ta như tan vào sương đêm.

                hàng xóm trở lại với hai cốc trà nóng, thứ trà thảo dược ta tìm thấy trong bếp. Di nhấp ngụm trà , nghe vị cam thảo ngọt ngọt tê tê nơi đầu lưỡi, đánh thức mọi giác quan.

                “ ở đó lâu chưa?” Di hỏi ta mà nhìn.

                “Ở đâu cơ?” ta vừa xoay cốc trà trong lòng tay vừa .

                “Ban công nhà đối diện.”

                “ năm, sáu tháng, hai mươi tám ngày.” ta vừa trả lời vừa nhìn đám lá của cây hạt dẻ dưới sân chập chờn trong vùng sáng leo lét của bóng đèn hắt ra từ ban công.

                Di nhìn chàng có vẻ ngạc nhiên, ta nhún vai, uống ngụm trà.

                “Còn ?”

                “Hai năm lẻ mấy ngày kể từ lúc tôi còn đếm nữa.”

                “Chà, lâu vậy rồi cơ à?”

                Di khẽ gật đầu rồi cả hai cùng nhìn về phía trước. Phía trước là bầu trời đen thẫm, mảnh trăng cuối tháng mỏng manh, vàng vọt. Cây hạt dẻ dưới sân xạc xào trong gió.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,793
      11





                Vũ trở về thành phố vào buổi sáng ngày hôm sau. sofa gật đầu với rồi chui lên xe ngồi trước, ngả đầu vào cửa sổ, kéo khăn che mặt trong lúc tạm biệt mọi người. Chuyến xe khách vắng vẻ trồi lên thụp xuống con đường gập ghềnh, Vũ chập chờn trong giấc ngủ với hình ảnh những tán lá xao xác, đôi mắt hàng xóm bất động nhìn về phía trước và mảnh trăng khuyết như dấu móc mờ nhạt bầu trời đêm, dường như với nó, bầu trời chỉ là điểm treo tạm bợ.

                Sáng hôm đó Vũ có lớp dạy riêng với EJ. Hôm nay Vũ dạy EJ cách pha chế các loại mắm dùng cho món ăn mà cậu muốn học, sau đó dẫn EJ chợ để cậu tự tay mua tất cả các loại mắm cho mình.

                Vũ nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, EJ bụm miệng muốn nôn khi Vũ mở lọ mắm tôm để bàn. chàng cao gần mét chín với gương mặt đàn ông còn hằn dấu vết mờ mờ của bộ râu quai nón kéo vặt áo chemise lên che mũi, tay ôm bụng. Vũ nhìn từng đợt, từng đợt phản ứng của dạ dày cuộn lên cần cổ EJ và cậu khó nhọc thở. Cả ngày hôm đó, EJ rời lọ mắm tôm. Cậu đeo khẩu trang, và nghiên cứu nó như nhà khoa học thực thụ mặc cho đôi mắt xanh đỏ hoe vì phản đối cực lực của khứu giác. Nếu Vũ ngăn cản, có thể cậu ôm cả lọ mắm tôm ngủ. Vũ chưa bao giờ thấy người nào có kiểu quan tâm đến ẩm thực kỳ lạ như EJ . Trong tất cả những ngày ở Hà Nội, trừ ba buổi học riêng với Vũ, EJ khi khắp nơi để ăn tất cả những món ăn Việt mà người ta đồn đại là ngon. ngày có thể ăn tới tám bữa, ăn, chụp ảnh và ghi chép mệt mỏi. EJ thăm di tích, ngắm cảnh đẹp, lúc nào cậu cũng ăn. Vũ có quyền được thắc mắc về học viên của mình. EJ đích thân chọn Vũ và cầu được học riêng, Vũ chỉ biết như vậy. Cậu thân thiện, đơn giản, thậm chí có phần phóng khoáng nhưng lại rất quyết liệt với những cầu trong lúc thực hành. EJ khác hoàn toàn những học viên khác của Vũ, những người mà có thể khi rời Việt Nam, bài học căn gác của khách sạn về những món ăn Việt mà họ thích thú chỉ còn là trải nghiệm du lịch đáng nhớ mà thôi.

                Vũ nhìn cậu học viên cao lêu nghêu chỉ chừng ngoài hai mươi, áo chemise kẻ khoác ngoài áo phông trơn màu ghi xám, nước da trắng, đôi mắt xanh linh hoạt vui vẻ cầu mua tất cả các loại mắm của bán hàng. Cậu đọc tên các loại mắm rành rọt bằng tiếng Việt và gọi Vũ tới kiểm tra. Vũ gật đầu vẻ ưng ý nhưng cậu rằng còn cần loại mắm nữa nhưng cậu quên chưa mua. Bỏ mặc Vũ đứng tần ngần giữa chợ như chàng khách du lịch lơ ngơ, EJ chạy biến và lúc sau quay lại về với hũ chao.

                “Tôi muốn học cách pha chế cái này với vịt”, EJ bằng thứ tiếng Việt tự chế.

                “Cái này phải là mắm, cái này là chao. Hôm nay mình học mắm thôi.”

                “Tôi biết hết mắm rồi, mắm tiêu chấm giò thủ, mắm chua ngọt chấm bún chả, mắm tôm chanh chấm bún đậu... Tôi muốn học cái này.” EJ tuôn tràng.

                Vũ nhìn đồng hồ. Tối nay, Vũ hẹn với thằng Phong công tử lúc chín giờ để trả đôi giày. Bảy giờ Di về đến thành phố, tám giờ Di xuống quán. Để kịp mua chậu cây và thương lượng với Di, Vũ cần về kịp lúc bảy rưỡi. Bây giờ gần sáu giờ tối, buổi học chỉ còn mười lăm phút nữa là kết thúc và EJ muốn làm vịt nấu chao. Vũ lắc đầu với EJ.

                “Tôi dạy được. Hết giờ mất rồi. Để buổi sau .”

                “Tôi có thể trả thêm.” EJ nhìn Vũ chớp mắt.

                “Tôi xin lỗi. Mình về thôi.” Vũ khẽ mỉm cười với EJ rồi xách cái túi chợ lỉnh kỉnh các loại mắm, quay người trước.

                EJ lặng lẽ theo Vũ về khách sạn. Cậu biến mất ở hành lang mà chào Vũ. Chắc cậu muộn bữa tối ở đâu đó. Vũ thay đồ rồi lũng thững bước xuống sảnh, ngừng nghĩ về các loại chậu cây. giật mình khi thấy EJ vội vàng chạy vào với con vịt được làm sẵn tay và lỉnh kỉnh các loại rau gia vị. Cậu thở hổn hển.

                “Cậu được dùng bếp giờ này đâu”, Vũ nhắc nhở.

                “Tôi có thể rời Việt Nam ngay đêm nay, nhưng trước khi tôi phải học nấu chao với vịt. phải giúp tôi.”

                Vũ thấy đôi mắt canh vằn đỏ nhưng quyết liệt, con vịt và hũ chao vẫn lăm lăm tay: “Hôm nay cũng có thể là ngày cuối cùng tôi đứng lớp với cậu.” Vũ nghĩ thầm và nhớ tới lá đơn xin thôi việc để trong tủ đồ rồi thở dài theo cậu ta quay lại bếp.

                Trong lúc Vũ sơ chế vịt, EJ từ từ mở hũ chao, theo phản xạ cậu ta né người khi cái nắp mở ra hoàn toàn, EJ từ từ cúi xuống, khẽ hít mùi chao. biết EJ nhận thấy hương vị đó như thế nào nhưng cậu nhăn mặt.

                “I know you may want to be with someone tonight ‘cause so do I.” [1] Bỗng nhiên EJ bằng tiếng .

                [1] Tôi biết có thể tối nay muốn được ở bên ai đó vì tôi cũng vậy.

                “Not someone...” [2] Vũ ậm ừ.

                [2] ai cả.

                EJ chăm chú quan sát từng động tác của Vũ rồi ghi chép cẩn thận cho đến khi tận tay cậu đổ vịt vào nồi và vặn lửa liu riu.

                “Cậu cần đun như vậy ba mươi phút.”

                Vũ tháo tạp dề, ngồi xuống ghế. Bên ngoài cửa sổ, con đường nho của khu phố lên đèn. hàng ngô luộc đầu ngõ đối diện mở cái nắp vung nồi gang to, khói trắng bốc nghi ngút. Mùi của ngô, của mía thanh, râu ngô và lá ngô non lót nồi bay lên thanh thanh, ấm áp.

                “Why do you leave in such a hurrry?” [3] Vũ thắc mắc.

                [3] Sao cậu vội vậy.

                “My girlfriend’s name is Jessica Bao Lam.” [4] EJ đốt điếu thuốc. “Her Vietnamese name is Bao.” [5] EJ ngồi xuống bên cạnh Vũ, cậu ta ngồi gập người, rít hơi thuốc.

                [4] Bạn tôi tên Jessica Bảo Lâm.

                [5] Tên Việt Nam của ấy là Bảo.

                EJ rời Canada ba tháng rồi. Ba tháng cậu chỉ có thể liên lạc với Bảo qua skype ba mươi phút mỗi ngày vì lệch múi giờ và vì Bảo phải dậy sớm làm vào sáng hôm sau. Bạn EJ làm biên tập ở tờ báo địa phương. Mẹ là người Việt Nam, chỉ sống với bà mình. Chưa bao giờ Bảo về Việt Nam. Cuộc sống của bà mẹ đơn thân đất lạ đủ điều kiện để mẹ Bảo nghĩ đến việc về thăm quê. Đến khi Bảo khôn lớn và bà có thể những người thân cuối cùng ở quê hương còn. Bảo chỉ biết Việt Nam qua những món ăn của mẹ, qua những câu chuyện chắp vá đến vụn vặt mà số thứ trong đó Bảo chưa từng biết tên. Bảo mơ ước được đưa mẹ về “Nhà”. Nhưng năm tháng trước, đường chở mẹ đặt áo dài ở tiệm người Việt, chiếc xe của Bảo bị xe tải tông phải. Mẹ Bảo mất xe cấp cứu, còn Bảo vĩnh viễn thể bước được nữa. Bảo phải tới bệnh viện mỗi tuần lần để trị liệu và theo dõi lá phổi bị cắt mất phần ba. Giấc mơ Việt Nam của mẹ con Bảo có thể chẳng bao giờ thành . Giờ EJ sống giấc mơ đó ở đây, học những món ăn Việt Nam mà Bảo chưa kịp học từ mẹ. Những món ăn đó là thứ duy nhất mà lúc mẹ còn sống gắn Bảo với Việt Nam, với “Nhà” của Bảo. EJ xin nghỉ vô thời hạn ở văn phòng luật sư, mình khoác ba lô rời xa Bảo để đến đây, tuần ba lần học nấu ăn với Vũ căn gác lợp ngói đỏ của cái khách sạn sơ sài giữa lòng phố cổ. ngày nào cậu nghĩ đến việc rời khỏi đây, ngày nào cậu giật mình giữa đêm với hình ảnh Bảo mình rời khỏi giường, khó nhọc ngồi xe lăn nhưng nụ cười của Bảo khi nghe kể về những món ăn, về người thầy Việt Nam nhìn nhang nhác tài tử Chánh Tín trong những bộ phim của mẹ và là chuyên gia về nước mắm giữ EJ ở lại đây. Món ăn nào cậu học mỗi ngày cũng là món ăn cuối cùng, nhưng ngày hôm sau nó được thay thế bằng món ăn cuối cùng khác bởi vì EJ bao giờ biết chắc cậu mang đủ Việt Nam, mang đủ mẹ về cho Bảo hay chưa.

                Vũ luôn cảm thấy chàng mắt xanh với đôi giày bộ màu xanh rêu bụi bặm này là người đặc biệt chứ phải là kẻ lập dị. Và bây giờ Vũ hiểu rằng mình sai. Cả Vũ và cậu ta đều là những người xa lạ với nơi này nhưng giờ đây họ cùng bị gắn chặt với mảnh đất này, thể rời . Hà Nội có câu trả lời cho cuộc đời họ.





                12





                Di mở va li lấy khăn bông lau tóc rồi lại ra ngồi ở ban công. Nếu có ban công nhà đối diện tầm nhìn của Di chắc rộng hơn thế này. Mùa đông ở đây vẫn lạnh và khô. yên tĩnh hiếm hoi khi thành phố lên đèn, khi người ta trở về nhà với bữa cơm gia đình vẫn mang lại cho Di cảm giác dễ chịu. Mười năm nữa trôi qua, nếu Di vẫn ngồi ở đây như thế này nó có thể giống buổi chiều nào đó trong quá khứ của Di ? Có người rằng cuộc đời này như tấm gương tự phản chiếu chính nó. ngày nào đó con người sống lại ở gian, thời gian của riêng mình trong quá khứ. Di muốn chắc rằng khi ngày đó đến, quên làm những việc mà làm, quên cảm thấy những điều mà cảm thấy. Di lẩm nhẩm những điều đó trong đầu, ghi lại mỗi năm trong tâm trí nhưng có cảm giác rằng có nhiều điều dần dần trở nên lạnh lẽo.

                Di lục tìm dưới đáy va li, chiếc váy dự tiệc duy nhất của Di nằm bẹp gí dưới đống quần áo lộn xộn. cái váy màu đen ngắn đầu gối với phần tay áo và ngực áo bằng ren mỏng kèm với bộ vòng pha hai màu đen và ánh kim. Cái váy thời thượng nhưng cũng lỗi mốt. Di lục tìm đồ trang điểm trong ngăn dưới của va li, cái chì kẻ lông mày màu nâu đậm - màu tóc của Di, thỏi son màu đỏ, hộp gel kẻ mắt còn nguyên và thanh mascara vón cục. Di soi mình trong gương. Gương mặt Di dễ nhìn lắm, măt to, mũi thẳng nhưng hơi ngắn, miệng lại hơi rộng. Di trang điểm rồi chải tóc, cố gắng chuốt mascara khô lên mắt và dùng thỏi son cho cả môi và má, riêng phần má Di chỉ xoa xoa qua loa, chẳng hiểu có là má hồng hay nữa. Di thay váy rồi kéo lê đôi dép loẹt quẹt xuống quán.

                Vinh và Thu đến từ bao giờ. Thu dựng chổi vào tường, lau tay vào tạp dề trong lúc thằng Vinh chầm chậm nhả từng hơi thuốc cái ghế chờ ngoài cửa quán. Nghe tiếng dép, nó ngẩng lên.

                “Y sì kịch bản năm ngoái.” Thu nhìn di từ đầu đến chân, thở dài.

                “Nào, người đẹp dép lê, vào thẳng trong nhà .”

                Thu thả phịch đôi giày cao gót mảnh mai màu đen tuyền với đường viền ánh kim xuống đất.

                “Ít ra năm nay mày mặc váy và bốt vải dù. Nếu muốn tao ghét cái váy mày mặc có thể thay cái này.” Thu ném cái váy đen khác lên bàn. cái váy đen lệch vai kiểu ôm sát người cùng đôi găng tay duyên dáng cũng màu đen. Di nhìn cái váy rồi để chiếc giày xuống đất, xỏ chân vào. Chiếc giày hơi rộng chút nhưng vẫn có thể di chuyển dễ dàng.

                “Tao mượn đôi giày.” Di với Thu rồi khắp quán, bật thêm đèn. cả hai bức tường, dòng chữ “Happy Valentine’s day” màu bạc sáng lấp lánh. Những dây kim tuyến dài và bóng bay ánh nhũ được gắn trần quán. Ban nhạc đến cùng với thằng Phương. Kimora và hai bạn ca sĩ bước vào sau cùng.

                “Hôm nay, ngoài ba bài chính hát theo cầu của khách nhé, mỗi ca sĩ hát bài chính.” Thằng Phương với ban nhạc. Mọi người chỉnh trang lại nhạc cụ sân khấu.

                “Ba bài chính là những bài gì?” thành viên trong ban nhạc hỏi.

                “More Than Words.” Thằng Phương trả lời Thu chen vào: “Hôm nay Kimora hát đâu, bỏ bài ấy ra .” Thằng Phương có vẻ chưng hửng nhưng nó nhìn Kimora mà quay ngay: “Dượt trước tí, có hai bài chính là…”

                Kimora ngồi xuống ghế, nhoẻn cười với Di rồi nhìn về phía sân khấu. Hai bạn của vào phòng vệ sinh để thay đồ diễn. Thằng Phương đứng cạnh sân khấu, dựa lưng vào thành loa, vừa hút thuốc vừa xem lại tờ chương trình với vẻ chăm chú. Di và Thu nhìn nhau trong giây lát rồi Thu quay người bỏ vào trong giúp thằng Vinh tất bật với đống ly tách. Di đứng dậy, Di nhớ lần Nhã quay lại tìm cả bọn hai tháng sau khi quán mở cửa và tám tháng sau khi nó . Lúc đó, thằng Phương đứng sau quầy rửa cốc. Theo từng bước chân của Nhã, Di đứng ở đây, tim đập thình thịch. Với tính khí nóng nảy của thằng Phương, Di sợ rằng những cái cốc tay nó bay như mưa. Nhã hơi co người lại, hai vai run run nhưng vẫn bước về phía trước. Thằng Phương gì, nó vẫn chậm rãi lau cốc cho đến tận khi Nhã đứng trước mặt nó. Rồi bằng những cử động nhàng, nó pha ly Blue Lagoon mà Nhã thích uống rồi đặt trước mặt .

                “Ly này mời, lâu quá gặp em.”

                Nhã bật khóc. Phải rồi, Di cũng bật khóc. Những lời đó thể là lời mà thằng Phương với Nhã, mà nó sáu năm, thân thiết đến độ trở thành phần của nó. So với việc những lời đó chẳng thà nó ném vỡ hết ly tách ở quán còn hơn. Chỉ bằng câu ngắn gọn như thế, thằng Phương kết thúc mọi thứ: hạnh phúc, nỗi đau, giày vò và cả niềm hy vọng. có câu trả lời nào dành cho người làm mình tổn thương cay đắng hơn việc tha thứ và ngừng quan tâm. Thằng Phương đẩy hộp giấy đến trước mặt Nhã, nhìn Nhã khóc bằng cái nhìn trong suốt như nó vẫn nhìn những đứa con khác.

                “ giỏi mấy chuyện này, nếu em cần tâm để gọi Thu hoặc Di.” Nó định quay người bước Nhã nắm lấy bàn tay nó, rất chặt. Nó vỗ nhè lên bàn tay Nhã rồi đặt tay xuống mặt quầy bar. Đó phải lần cuối cùng Nhã tìm đến đây nhưng dường như với thằng Phương, quá khứ như cái đĩa bị xóa sạch, còn dấu vết. Nỗi đau chỉ đơn giản là nỗi đau chứ ai đó hay gắn kèm với bất kỳ cảm xúc oán giận, nhớ thương nào khác. Điều này có lẽ làm cho Nhã đau đớn hồ nghi về chính hữu của mình trong quá khứ của thằng Phương. Nhã biết về sáu tháng trời thằng Phương đóng cửa. Mỗi ngày hai bận, Di để cơm và thuốc lá trước cửa phòng nó và cố gắng lắng nghe bất kỳ thanh nhoi nào của sống phát ra từ đó. Di từng muốn nhưng thể phá tung cánh cửa để bước vào bởi Di hiểu cánh cửa đó như cái vòng chắn cuối cùng để thằng Phương giữ lại tự tôn của nó. ngày cuối thu, hai năm trước thằng Phương mở cửa bước ra, gầy như chiếc lá rụng, mái tóc dài thượt và làn da trắng nhợt nhưng nó nhìn Di mỉm cười. Nụ cười làm Di đau lòng hơn cả lít nước mắt.

                “Tối dẫn tao ăn nhé!”

                Nó cắt tóc trong lúc Di giúp nó dỡ đồ từ va li, xếp lại vào trong tủ. Những lúc trước, khi Di buồn, nó hay tới nhà, kéo Di ra khỏi chăn, tha Di hết từ phố này đến phố khác, quán này đến quán khác, ăn no đến căng bụng, uống đến khi nào Di kêu buồn ngủ mới thôi. Nó bao giờ an ủi Di, những điều có nghĩa lý. Nó cho Di có quyền được buồn, được ngu ngốc, được dại khờ theo cách Di muốn. Thi thoảng, nó ngồi cạnh đàn cho Di nghe bài Jamaica Farewell hết lần này đến lần khác, mặc cho Nhã đợi nó đến ngủ gục giường của Di.

                Thằng Phương bảo Di rằng, con với nó bây giờ giống như những thanh nước đá di động, những thanh nước đá mà khi đứng gần nó thấy gì ngoài hơi lạnh như khói toát ra. Nó bắt đầu cặp kè với đám con trai và nhìn con bằng cái nhìn trong suốt. Nó học từ người giỏi nhất rằng tàn nhẫn và thản nhiên là cách nhanh nhất để kết thúc mọi việc. Giống như ngày, bình thường như bao nhiêu ngày khác trong sáu năm thương của nó, người ta để lại ba chữ “Em đây” và xách va li lên máy bay. Nó biết rằng tàn nhẫn và thản nhiên đó chỉ khiến mọi chuyện kết thúc mà còn tàn phá bản thân nó, biến nó thành thứ “Nửa nạc nửa mỡ” như lời Thu. Tận sâu thẳm trong thâm tâm vỡ nát của thằng Phương, người nó vẫn có lỗi. Người ta được quyền ngu ngốc và dại khờ theo cách mà họ muốn.

                Di chứng kiến thằng Phương áp dụng bài học đó với rất nhiều , dù những người này mới chỉ mơ hồ mong muốn môt cái nhìn ấm áp từ nó. Có lẽ với đám con , thằng Phương cũng là tảng băng mà bất kỳ ai tới quá gần run sợ vì cóng lạnh. Nó lạnh lùng để người ta bỏ chạy khi chưa kịp với bàn tay về phía nó. Chưa nào tới đủ gần để bị tổn thương và để thằng Phương nhận thấy rằng tàn nhẫn và thản nhiên của nó còn có khả năng tàn phá.

                Và rồi Di có thói quen lần theo ánh mắt của Kimora khi câu hát đầu tiên của bài What’s Up kết thúc, khi thằng Phương lặng lẽ đàn Jamaica Farewell cho Di nghe những lúc Di cầm tay ly Jack tonic và rồi ánh mắt đó chúi xuống, chênh chao mặt đất trước khi Kimora ngẩng đầu, mỉm cười bình thản với Di. Những lúc như vậy, Di còn hiểu nhiều về cảm xúc của mình nữa, chỉ biết rằng ánh mắt đó phải là ánh mắt của thanh đá tỏa ra hơi lạnh. Di muốn đứng về phía thằng Phương nữa. Di muốn nó hiểu điều mà Di chưa có cơ hội hiểu: rằng người đến sau có thể đủ tỉ mẩn để xắt khoai tây và cà rốt khi nấu canh sườn, đủ kiên nhẫn để nhắc nó mang khăn quàng cổ mười lượt ngày để sụt sịt suốt cả mùa đông. Người đó có cách riêng để nó, thương nó, ở bên cạnh nó và có thể bao giờ tàn nhẫn và thản nhiên. Dù Kimora phải là người con đó nữa nhưng tình cảm mà có đủ để thằng Phương có quyền coi khí, là thanh đá tỏa hơi lạnh.

                Di mím môi bước tới chỗ thằng Phương, định bụng kéo nó ra ngoài để trình bày bài diễn thuyết dài đằng đặc trong đầu mà chính còn chưa biết bắt đầu từ đâu bỗng người vượt qua mặt Di. Kimora giật phăng tờ chương trình tay thằng Phương rồi búng tay ra hiệu cho thành viên trong ban nhạc. Thành viên này ném cây guitar cho , Kimora ấn cây guitar vào tay thằng Phương.

                bước lên sân khấu, ngồi xuống ghế trong lúc thằng Phương điềm nhiên chậm chạp nối dây vào thùng đàn. Nó thử vài nốt rồi gõ nhịp chân, tiếng guitar vang lên bập bùng bài More Than Words nhưng Kimora ra hiệu cho nó ngừng lại. vào mic: “Big Girls Don’t Cry.” Thằng Phương thả lỏng đầu gối chân trái, vẫn ngậm điếu thuốc môi, so dây lần nữa rồi ném điếu thuốc xuống sàn, di chân. Tiếng nhạc lại vang lên.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,793
      13





                Vũ bước vào quán khi cơn mưa cuối mùa lạnh giá lác đác rơi. Áo khoác của thấm nước. Vũ vừa vuốt lại mớ tóc ướt mưa vừa chùi giày vào thảm. sân khấu, ca sĩ da màu ngồi ghế, mái tóc xoăn xõa tung dưới vành mũ amish, bàn tay với những móng sơn đen nắm chặt lấy mic, bên cạnh là chàng xỏ khuyên đen ôm lấy guitar.

                “And now: Big Girls Don’t Cry, for all the broken hearts tonight.” [1] ca sĩ vào mic và nhìn khán giả. Tiếng nhạc chầm chậm vang lên. “Na na na na the smell of your skin lingers on me now…” [2]

                [1] Và bây giờ là Big Girls Don’t Cry, dành cho tất cả những trái tim tan vỡ tối nay.

                [2] Na na na na, hương thơm của cơ thể vẫn như ở ngay đây.

                Vũ bối rối nhìn dòng chữ “Happy Valentine’s day” tường và những dây kim tuyên rủ xuống từ trần quán. Có thể vì thế mà hôm nay EJ muốn trở về nhà. Vũ cúi xuống nhìn lại cái chậu sứ trong túi giấy cầm tay, vẻ đầy băn khoăn. tiếng nữa là đến giờ hẹn với thằng Phong rồi, vậy mà bây giờ Vũ cũng chỉ muốn được về nhà thôi. Có lẽ nên phiền người khác vào ngày Valentine. Vũ định quay lưng bước tiếng vang lên bên tai.

                “Nếu muốn tôi có thể chỉ cho chỗ ngồi.”

                Trong ánh đèn vàng nhàn nhạt chiếu ra từ quầy bar, người con tiến đến chỗ Vũ, gương mặt dần với những đường nét quen thuộc. Mái tóc của được bới gọn lên, đôi mắt được kẻ đen to lạ lẫm nhưng lại rất hợp với bộ váy mặc. bước về phía Vũ với những bước chân được uyển chuyển lắm đôi giày cao. Vũ gật đầu chào .

                “ đến tìm tôi hay đến nghe nhạc?” hàng xóm hỏi.

                Vũ nhoẻn cười trấn tĩnh: “Tôi đến tìm nhưng biết hôm nay ở đây lại đông như vậy.”

                chỉ tay về phía sofa: “Đó là chỗ riêng của chúng tôi, có thể ngồi, tôi lấy đồ uống cho .”

                Vũ lật đật bước về phía chiếc sofa, tay nắm chặt cái túi giấy. cởi áo khoác, vắt lên thành ghế. Nếu biết như vậy, Vũ về nhà và thay bộ quần áo tươm tất hơn. Có thể điều đó chẳng có ý nghĩa gì với ai nhưng khiến cho Vũ cảm thấy thoải mái hơn thế này rất nhiều. Vũ ngả lưng vào thành sofa vẻ mệt mỏi. Còn bốn tiếng nữa là ngày Valentine đầu tiên mà Vũ quên kể từ năm mười lăm tuổi qua . rằng mình quên khiến cho Vũ thấy bối rối. Trong giây, Vũ muốn rời khỏi đây nhanh để chạy qua hai mươi cây cột điện, đến ngôi nhà hai tầng cũ kĩ ở con phố gần ngoại ô, nơi Vũ gặp thằng bé với gương mặt phúng phính, đỏ hồng vì nẻ. Vũ thấy mình quay lại tất cả những con đường mà Vũ qua, tỉ mẩn dán những tờ thông báo, quay lại giàn hoa giấy trước nhà An, quay lại cái bục sân khấu ở trường đêm Valentine, Vũ tặng An bông hồng dưới bầu trời giá lạnh. Rồi nắm tay An. Im lặng, hai đứa nhìn vào khoảng bắt đầu lãng đãng sương. Vũ tặng bao nhiêu bó hoa, bao nhiêu món quà made in France đắt giá, nhớ nổi nữa. Vũ chỉ nhớ bông hồng đó thôi. Rất nhiều ngày Valentine lạnh giá với tuyết rơi và sương trắng đầy trời, rất nhiều bàn tay ấm nóng đan vào tay nhưng Vũ cũng chỉ nhớ cái bục gỗ ở sân trường đó thôi.

                Tiếng ly rượu đặt xuống mặt bàn làm Vũ giật mình. Vũ nhìn hàng xóm cúi xuống, đôi mắt kẻ đen như ngụy trang đẹp đẽ. Vài lọn tóc thoát ra khỏi búi tóc ở sau gáy, bay nhè trước mặt . Vũ chẳng biết gì về này và ta dường như cũng chẳng có nhu cầu muốn biết gì về Vũ, điều đó làm dễ chịu khi nhìn thấy . ta mang rượu đến cho Vũ, rời , cũng ngồi xuống bên cạnh Vũ. ta quay người lại nhìn lên sân khấu, quan sát người ca sĩ. Bài hát sắp kết thúc: “But I’ve got to get a move on with my life, it’s time to be a big girl now, and big girls don’t cry. Don’t cry, don’t cry. Don’t cry…” [3]

                [3] Nhưng em vẫn cần phải tiếp tục cuộc đời này, đến lúc là trưởng thành, trưởng thành bao giờ khóc. bao giờ khóc…

                ca sĩ da màu vuốt tóc, dứng dậy chào khán giả rồi lặng lẽ bước vào trong. thẳng lưng, ngang qua mặt chàng chơi guitar, vành mũ và mái tóc che gần kín mặt. hàng xóm của Vũ cứ đứng như vậy nhìn trân trân lên cái sân khấu chỉ còn lại người, nhấp ngụm rượu từ cái ly tay, khóe môi rung rung. Vũ lại nhìn cái chậu sứ trong túi lần nữa, bỗng cảm thấy vô cùng bất an về lựa chọn của mình. Cái chậu mấy chục ngàn này và chiếc giày ngàn năm trăm đô ngờ lại có ngày nằm ở hai vế của trao đổi. Vũ định mở lời với ta tiếng vỗ tay trong quán ngừng, có tiếng bước chân lên sân khấu.

                “Xin mọi người tập trung giây lát. Bây giờ Jukebox mời ba cặp đôi may mắn lên sân khấu. Mỗi cặp đôi tiết lộ cho chúng ta biết món quà họ tặng cho nửa trong ngày hôm nay. Cặp đôi nào có món quà ấn tượng nhất do các bạn bình chọn nhận được phần quà đặc biệt của Jukebox.” chàng MC vừa xong, tiếng vỗ tay vang lên rào rào. ta bèn dang rộng cánh tay giữa sân khấu. phục vụ lộng lẫy bước tới đằng sau ta trong bộ đầm đỏ cùng màu với son môi, bịt mắt ta bằng mảnh vải đen. Tiếng trống vang lên hồi hộp. ta xoay người vòng rồi chỉ tay về phía khán giả, ánh sáng chiếu vào điểm tay ta chỉ, tiếng vỗ tay lại vang lên ầm ĩ. cặp đôi may mắn được chọn.

                hàng xóm quay lại nhìn ly rượu còn nguyên bàn.

                “Chắc đêm nay tới để uống?” ta hỏi Vũ.

                Vũ nhún vai: “Tôi đến để đưa cho cái này.” Vũ giơ cái túi giấy lên đúng lúc ánh đèn sáng lóa chiếu đến chỗ hai người. Vũ và ta cùng che mắt. Mọi ánh nhìn trong quán đều hướng đến chỗ bọn họ và thanh xôn xao, ồn ã của tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo, tiếng bình phẩm vang lên.

                “Xin mời cặp đôi cuối cùng lên sân khấu”, MC tươi cười .

                Vũ và ta nhìn nhau chớp mắt. hồi giữa họ chỉ có ánh sáng trắng lóa phản chiếu trong mắt nhau. Vũ như nghe từng tiếng thở của ta.

                “Các bạn nên chần chừ vì món quà của chúng tôi rất hấp dẫn.” MC và đám đông dường như mất kiên nhẫn.

                Vũ đứng dậy mà đôi mắt vẫn nhìn ta chăm chăm. ta thở hắt ra, khuôn mặt vẫn chẳng có chút biểu của bất ngờ hay bối rối. ta định quay lên sân khấu gì đó chàng xỏ khuyên đen tiến tới, cúi sát vào tai ta, : “Giải trí chút .” ta nhìn Vũ hờ hững rồi vòng ra phía sau hai người, khoác vai cả hai, đẩy về phía trước. hàng xóm im lặng, huých cùi chỏ về phía sau nhưng vẫn phải bước tiếp. Vũ chưa kịp định thần đứng sân khấu với cái áo cardigan màu xanh nước biển đậm đơn giản, mái tóc chưa kịp khô và cái túi giấy gấp mép tay. Vũ nhìn lại đứng cạnh mình, trong ánh đèn sáng rỡ của sân khấu, nước da trắng của ta nổi bật nhưng những đường nét khuôn mặt với vẻ mệt mỏi cũng lộ hơn.

                “Món quà của bạn là gì?” MC và chìa mic về phía . Vũ chuẩn bị giải thích cái túi giấy lọt vào mắt ta.

                “Có lẽ nó vẫn còn bí mật nên chưa được đúng ? Tôi xin phép được biết trước bí mật chút nhé!” đợi cho Vũ kịp trả lời, ta nâng cái túi lên, nhìn vào trong đó. Đám đông như nín thở.

                “Đó là món đồ gốm sứ, món quà này thú vị đây, giản dị nhưng rất đặc biệt. Các bạn có đoán được đó là cái gì ?” chàng MC có vẻ hơi bất ngờ khi nhìn thấy cái chậu cây nhưng chuyên nghiệp khiến cho nụ cười của ta bớt gượng gạo.

                Rất nhiều người ngồi phía dưới tỏ ra khó hiểu với món đồ gốm sứ của Vũ.

                “Bạn liệu có đoán được ?” chàng MC chĩa mic về phía hàng xóm. ta đưa mắt nhìn Vũ nhanh rồi với vẻ bình thản: “ cái chậu cây.”

                chàng MC cười lớn: “ câu trả lời ngay lập tức chứng tỏ bạn rất tự tin và thấu hiểu bạn trai mình, vậy có lẽ chúng ta nên cho ấy biết ấy có đoán đúng nhỉ? Mời .” ta ra hiệu cho Vũ lấy món quà ra. Đến lúc này Vũ thực hối hận về lựa chọn của mình, cho dù cái chậu cây này phải là quà Valentine nữa có lẽ Vũ nên mang nó đến đây ngày hôm nay. Nếu so với sợi dây chuyền và chuyến du lịch nước ngoài của hai chàng kia cái chậu cây là… Vũ lén thở dài, liếc nhìn bằng khóe mắt nửa gương mặt có phần xanh xao của hàng xóm ở ngay bên cạnh. chỉ muốn ngay lập tức đưa ra khỏi ánh đèn và những cặp mắt nhìn chằm chặp của đám đông. bước tới bước, nắm lấy cổ tay , kéo về phía sau mình chút.

                “Tôi có ý định chia sẻ món quà của tôi ở đây, xin lỗi, các bạn có thể tìm cặp…”

                Vũ chưa dứt lời tiếng vang lên sau vai : “ đưa món quà đó ra sớm hơn bao nhiêu đưa tôi xuống khỏi đây nhanh bấy nhiêu.”

                Đám đông bên dưới bắt đầu “Ồ” lên phản đối. Vũ vẫn nắm chặt cổ tay ta. xoay người lại, đứng đối diện với rồi nhàng thả cánh tay ra, lấy cái chậu cây trong túi giấy đưa cho . Có lẽ hai người vai diễn hoàn hảo nếu như ta đón lấy chậu cây và cùng bước xuống sân khấu nhanh. Ở phía dưới, chàng xỏ khuyên đen, ca sĩ và hai người phục vụ đứng nhìn họ, cố nín cười. Nhưng trái với vẻ dửng dưng thường lệ, ta ôm mặt vẻ như xúc động, nhìn trân trân vào cái chậu cây. Đó là cái chậu cây , vừa đủ để đặt cây xương rồng. chậu cây in hình bản đồ thế giới. Vũ cố tìm cái chậu gần giống với cái mà ném vỡ nhất, chỉ có điều phiên bản của có vẻ hơi sặc sỡ. Cái bản đồ in đó là hỗn hợp màu sắc vui nhộn như được đám trẻ con tô vẽ vậy.

                hàng xóm đón lấy cái chậu mà để mặc Vũ đứng bất động sân khấu. Đám đông có vẻ chán chường với món quà của Vũ, những thanh phản đối vang lên từng hồi. ta vẫn ôm mặt, đôi mắt kẻ đen rưng rưng là tất cả những gì Vũ nhìn thấy qua hai bàn tay. Vũ hối hận vì quyết định của mình. Có thể cái chậu cây làm ta thấy xấu hổ. Nhưng nếu Vũ đưa ta xuống sân khấu bây giờ, liệu ta có thấy ngại ngùng hơn? Vũ biết phải làm thế nào may sao chàng MC vội vàng chuyển hướng sang hai cặp đôi còn lại để tới phần tặng quà của các .

                hàng xóm cứ đứng như vậy hồi lâu, đôi bàn tay che gần hết gương mặt. giọt nước mắt lặng lẽ xuống tay. Vũ thấy lòng mình nặng trĩu. Có lẽ phản đối của đám đông làm cho thấy tủi thân hơn lúc đầu. Nếu lúc này Vũ có dây chuyền, kim cương hay ngọc ngà gì đó, cũng tặng cho hết. Vũ nhìn đôi bàn tay trống trơn của mình với vẻ chán nản. này quá khác biệt và lạnh lùng với Vũ, những gì Vũ thấy ở lúc nào cũng chỉ là đôi mắt dửng dưng. Nhưng bây giờ, đôi mắt đó vì Vũ mà rơi lệ. Giá như biết nhiều về hơn, Vũ có thể ôm vài lòng, để giấu gương mặt vai chứ phải tự che giấu bằng đôi tay mình.

                chàng MC buộc phải quay lại với cặp đôi cuối cùng. ta muốn biết món quà hàng xóm tặng cho Vũ. ta đành bỏ hai bàn tay xuống, lau nước mắt mà đón lấy cái chậu cây tay Vũ. Phía dưới đám đông, phục vụ cố giữ chàng xỏ khuyên đen lại.

                “Hy vọng món quà của bạn giúp cặp đôi này ghi điểm với chúng ta. Liệu món quà có ấn tượng hơn chiếc khăn len tự đan hay những viên sô la tự làm hình trái tim ? Món quà của bạn là gì vậy?” chàng MC liến thoắng.

                hàng xóm vẫn im lặng, nhìn Vũ như thôi miên nhưng ánh mắt đó lại khiến Vũ có cảm giác như kẻ vô hình. Rồi đột nhiên, những giọt nước mắt lăn dài gương mặt biểu cảm của ta. ta nhướn người về phía trước, bàn tay vẫn nắm chặt cái chậu cây, đặt đôi môi lạnh cóng của mình lên môi Vũ. Vũ thấy mình như ngừng thở, đôi môi lành lạnh của ta vương vất mùi hương của son và hơi rượu nồng nồng. Nước mắt ta lem vào má Vũ ấm. Gương mặt bỗng chốc ở rất gần, làn da trắng và hàng mi đen đậm. Rồi mặc cho Vũ ngơ ngẩn vì bất ngờ, ta nắm lấy cổ tay , kéo chạy khỏi sân khấu, ra khỏi quán.

                “ nụ hôn, có lẽ đó là món quà tuyệt vời nhất cho ngày hôm nay.” Giọng của chàng MC vẫn văng vẳng phía sau Vũ.

                Vừa ra khỏi quán ta bỏ tay Vũ ra, bước vội về phía trước, mang theo cả cái chậu cây.

                “Đợi tôi với!” Vũ hối hả bước theo. Dáng hình ta trong chiếc váy đen nhòa trong mưa và chông chênh dưới ánh đèn đường, mái tóc ướt sũng rũ xuống vai lướt thướt. ta chạy chênh vênh đôi giày cao gót. Vũ nghe hơi lạnh thấm trong hơi thở của mình. Những giọt mưa nặng hạt hơn che khuất dáng hình trở nên bé của ta.

                “Chờ tôi với!” Vũ cố gắng nắm lấy bàn tay nhưng ta gạt . Gương mặt nhợt trong mưa. Đôi môi mọng nước run rẩy, ta chạy liêu xiêu, chân trượt ra khỏi chiếc giày. ta nắm chiếc giày còn lại trong tay và chạy tiếp. Con đường trước mặt thưa vắng người. Vũ như quay cuồng trong ánh đèn và ánh sáng lấp lánh phát ra từ chiếc giày ánh kim rớt lại đường. cúi xuống lượm chiếc giày lên và nhướn người chạy về phía trước.

                “Diiii… Diiii…” Tiếng gọi lan trong mưa nghe hoang hoải, bàn tay kéo vai Vũ lại rồi chạy vượt lên phía trước. chàng xỏ khuyên đen lao vào màn mưa trắng xóa, áo chemise của ta dính bệt vào lưng.

                Vũ chưa kịp định thần thấy tiếng người chạy đến bên cạnh , hơi thở gấp gáp và cuối cùng là khoảng tối của chiếc ô che kín đầu. phục vụ nhìn về phía màn mưa và giữ Vũ lại.

                “ phải lỗi của đâu, mọi chuyện ổn thôi.” ta nhìn Vũ dù chỉ giây, dường như câu đó, ta với chính bản thân mình…

                Vũ và phục vụ ngồi dưới hàng hiên của quán. chàng bartender đứng hút thuốc bên cạnh. Vũ nắm chặt chiếc giày trong tay, cả ba nhìn vào khoảng dào dạt mưa trước mặt.

                “ về nhà thay đồ , bọn tôi đợi ở đây.”

                Vũ lắc đầu, rít hơi từ điếu thuốc chàng bartender đưa cho.

                “ thể từ bỏ chiếc giày đó được à?” phục vụ xoa hai bàn tay vào nhau vì lạnh.

                “Có lẽ bây giờ tôi làm thế. Tôi hề biết cây xương rồng đó lại quan trọng như vậy.” Vũ cúi mặt nhìn lòng đường loang loáng nước và ánh đèn.

                “Cái quan trọng phải là cây xương rồng.” chàng bartender chống tay vào tường.

                “Đúng hai năm trước, cũng vào ngày này, ở trong cái quán này, cũng món quà mà vừa mới tặng, chậu cây có in hình bản đổ thế giới…” Giọng phục vụ hòa lẫn tiếng mưa lúc to lúc .





                14





                Di muốn dừng lại nữa, chạy, chạy mãi, cho đến lúc hòa tan vào cơn mưa này, đến lúc những giọt nước buốt lạnh làm đông cứng. Ký ức chỉ kéo về trong những cơn say, khi chếnh choáng làm cho Di bất động giường và làm lu mờ ý thức của . Vì thế Di tránh xa rượu và bao giờ cho phép mình say. Di thấy mình mâu thuẫn và mệt mỏi đến tận cùng vì điều đó. sợ hãi mỗi khi chi tiết trong câu chuyện của trở nên phai nhạt, sợ rằng ngày nào đó, cũng giống như với Phương, ký ức chỉ còn là cái đĩa trắng, hình, tiếng. Nhưng Di cũng cũng sợ mỗi lần đắm chìm trong ký ức đó và nghe tất cả những đau đớn, ngọt ngào, cay đắng làm hối tiếc. Di chạy nền đường thô ráp và ướt lạnh, gương mặt ướt nhòe trong mưa. Thứ duy nhất mà Di cảm thấy là hơi thở của theo từng bước chân. Trước mặt Di là màn mưa trắng xóa, sau lưng cũng vậy và dù thể say nhưng lúc này ký ức vẫn trở về.

                cái chậu cây bằng sứ lớn hơn cái bát ăn cơm chút, in hình bản đồ thế giới bọc trong giấy báo. Món quà Valentine đó có thể khiến nhiều người bật cười. Nhưng Di đáp lại món quà đó bằng cái ôm ấm áp và nụ hôn. Di nhướn người về phía trước để có thể vòng tay qua cổ , tay vẫn nắm chặt cái chậu cây và nhìn vào mắt lâu, lâu. Di mua cây xương rồng, trồng vào chậu cây ấy và treo ở ban công nhà mình. Mỗi sáng thức dậy, nhìn tấm bản đồ chậu cây đó xoay xoay trong nắng. Những miền đất xa lạ chưa từng tới, những khung cảnh tuyệt mĩ hay giản đơn chưa từng lọt vào ống kính của dường như vẫn chờ đợi. Di đếm ngược từng ngày cho đến lúc trở về và thực lời hứa. Di khoác ba lô lên vai và bước những đường mòn xa lạ, những thung lũng đầy hoa, những thành phố trầm mặc hay rực rỡ ánh đèn. Di thỏa sức chụp lại mọi thứ bằng trái tim mình. Họ nắm tay nhau trong ánh hoàng hôn hay đợi chờ bình minh cửa sổ ngôi làng nào đó. Tất cả những điều đó ra ràng rồi lại mờ lẫn trong mưa. Ngày thứ ba trăm, ngày thứ ba trăm linh … từng ngày, từng ngày trôi qua. Tất cả quần áo của Di vẫn sắp xếp sẵn trong va li và những xấp giấy đếm ngày ngày dày thêm. Đêm nay có người vô tình nhắc Di rằng, dù tất cả ký ức còn nguyên vẹn, dù tất cả những điều trong ký ức sống lại: chàng trai nắm lấy cổ tay Di, trao cho cái chậu cây in hình bản đồ thế giới, che chở cho Di trước những tiếng cười của đám đông và im lặng đón nhận nụ hôn của tất cả những thành phố, làng mạc, thung lũng, cánh đồng kia cũng chỉ là ảo ảnh. Di nhận ra rằng cho dù thân thể cóng lạnh nhưng hơi thở của vẫn ấm. vẫn sống và sống. Di tưởng rằng mình đánh mất tất cả các khái niệm về cảm xúc nhưng giờ đây trái tim cảm nhận phải đau đớn, nhớ thương mà là tiếc nuối, tiếc nuối vẫn còn đè chặt lên ngực Di. Di đấu tranh cho tình của mình, phút giây nào. im lặng nhìn nó ra bằng cao ngạo hết mực của lòng tin và rồi sống tiếp với rất nhiều điều “Giá như”. giống như thằng Phương thay đổi bản thân mình để thích ứng, Di cố gắng giữ chặt lấy mọi thứ xung quanh, cố gắng lưu giữ tất cả cách tự nhiên và trọn vẹn nhất như thể nếu làm vậy cuộc sống dừng lại, ở ngay đó, những ngày Di ngắm chậu cây xương rồng mỗi sáng, viết số ngày lên tờ giấy đính lên tường. Chỉ là Di đợi như bình thường thôi, hôm nào đó về, gõ lên cánh cửa.

                Di lạc bước đường, hơi thở quá gấp gáp làm bước nổi nữa. Di ngồi thụp xuống vệ đường với đôi chân trần. Hôm nay là ngày thứ sáu trăm năm mươi tám, còn sáu mươi hai ngày nữa là tròn hai năm, hai năm Di đếm ngược những ngày cho phép mình ở lại đây.

                “Di ơi… Diiii…” Tiếng thằng Phương vẳng đến trong mưa. Di còn nhận ra nước mắt của mình trong làn mưa nữa. Những giọt nước lạnh nhưng ngọt lịm chảy vào miệng . Di ngửa cổ nhìn trời mùa đông năm nay lạnh hơn mùa đông năm ngoái rất nhiều, lạnh nhất trong mười năm trở lại đây.

                Thằng Phương ngừng chạy, chầm chậm bước tới chỗ Di, cái áo chemise dính chặt vào người làm nó trông càng gầy guộc, hai cánh tay chống vào mạng sườn. Nó đứng cách Di chừng năm mét, chăm chăm nhìn. Di cũng nhìn về phía nó, nheo mắt vì nước mưa từ tóc vẫn chảy từng giọt mặt, hai bàn tay đặt đầu gối, chiếc giày và chậu cây để bên cạnh.

                Phương ngồi cạnh Di rất lâu, quàng tay qua vai Di rồi kéo vào lòng. Di gục đầu lên ngực nó. Cơn mưa bắt đầu ngớt. Những tiếng rớt lộp độp mái hiên chỗ hai đứa ngồi nghe buồn tẻ. Vòng tay của Phương bao giờ cũng ấm dù lúc này thân thể nó cũng lạnh và ướt sũng như Di. Thằng Phương kiên nhẫn chờ đợi cho đến lúc ngực nó còn nóng vì nước mắt của Di nữa. Trong bóng tối của vỉa hè dưới hàng hiên chỉ còn tiếng nấc nhè . Lúc đó nó mới nhìn Di, bâng quơ: “Về nhà nấu canh ăn .”

                Di gật đầu. Nó kéo Di đứng dậy, khoác vai Di ra về. Hai đứa bóng giữa con đường vắng vẻ. Đêm lạnh và sâu hun hút.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,793
                15





                hơn giờ đêm. Tiếng mưa rơi thưa hơn nhưng đều đặn. Ba người vẫn ngồi chiếc ghế bên ngoài cửa quán. phục vụ cuộn mình trong cái chăn rải sofa lấy từ trong quán. Câu chuyện của kết thúc từ lâu. Vũ nhìn con đường theo hướng mà hàng xóm chạy . Ở đằng xa, hai bóng người từ từ tiến lại trong màn đêm nhập nhoạng, họ vừa vừa té nước và khẽ đẩy nhau, tiếng cười văng vẳng. chàng bartender vứt điếu thuốc hút dở xuống chân. phục vụ thả hai chân ghế xuống đất. Vũ đứng dạy, ngại ngần gãi đầu.

                “Chắc tôi ở đây tiện.” rồi vội vàng bước sang bên đường, lên cầu thang. Vũ mở cửa, thẳng vào phòng tắm, bật vòi hoa sen. Khi làn nước ấm chảy xuống tới bàn tay, Vũ mới nhận ra vẫn cầm chiếc giày của hàng xóm trong vô thức.

                Vũ trùm cái khăn tắm to lên đầu, thả người đánh phịch xuống giường. buổi tối hỗn loạn. nhắm mắt rồi lại mở bừng mắt ra. Hình ảnh của An tờ thông báo, ngôi nhà ở ngoại ô, thằng bé, gương mặt hàng xóm lúc gần sát bên mặt , làn da trắng và hàng mi đen đậm… Vậy là ngày hôm nay kết thúc rồi. Vũ mở điện thoại. Mười hai cuộc gọi nhỡ của thằng Phong.

                ném điện thoại xuống giường và bước ra ban công. Ở ban công nhà đối diện, làn khói quen thuộc của cái bếp nướng thịt bằng điện bay lên. Bốn người hàng xóm kỳ lạ của Vũ ngồi ngay lối cửa ra ban công, cuộn mình trong chăn, người ăn thịt nướng, người uống, người lẩm nhẩm hát, người dựa đầu vào bậu cửa hút thuốc. chàng đeo khuyên đen gẩy tưng dây đàn, hàng xóm bắt đầu cất tiếng hát: “Tháng Sáu trời mưa, trời mưa dứt…” Tiếng hát khàn khàn chói lói làm Vũ giật mình. phục vụ vội vàng bịt miệng ta lại, nhìn tứ phía như sợ hàng xóm giật mình thức giấc. hàng xóm ra sức gỡ tay phục vụ để hát tiếp, vẻ rất hăm hở. Bất giác Vũ bật cười. Tiếng cười gây chú ý ở ban công nhà đối diện. hàng xóm thấy Vũ bèn đứng bật dậy, vẫy tay với rồi rối rít gọi lớn: “Người quen, người quen, sang đây chơi.”

                chàng đeo khuyên đen cố kéo ta ngồi xuống. phục vụ gật đầu, vẫy vẫy tay với Vũ. chàng bartender cũng ngoắc tay ra hiệu bảo sang.

                Lạnh như thế này mà họ chỉ có thịt nướng, Vũ thầm nghĩ, chắc cũng đến lúc Vũ giải phóng cái tủ lạnh của mình rồi. Chẳng khi nào ăn mình ở nhà nhưng theo thói quen vẫn mua đồ ăn về, sơ chế cẩn thận rồi để đó, hết date lại dọn . Vũ mở tủ lạnh, cho hết mọi thứ vào cái túi và ra khỏi nhà.

                Vừa bước xuống khỏi cầu thang nhà mình, định che đầu chạy sang đường Vũ nhìn thấy đứng co ro trước cửa quán, mái tóc xoăn dài bay bay trong gió. vừa lại lại vừa ôm mình xuýt xoa vì lạnh. Xoay người lại nhìn thấy Vũ, ta giật mình. Vũ nhận ra ca sĩ da màu quen thuộc của quán.

                “ quên cái gì hay sao mà giờ này còn trở lại? Họ ở nhà rồi.” Vũ chỉ lên lối cầu thang.

                ca sĩ gật đầu, mỉm cười như cám ơn Vũ.

                “Tôi lên đó bây giờ, cùng chứ?” Vũ hỏi.

                ta có vẻ ngần ngừ và bối rối.

                “Có chuyện gì à?” Vũ lo lắng nhìn ta.

                “Tôi ngủ được.” ta trả lời thành , gương mặt tái vì lạnh.

                “Tôi cũng vậy.” Vũ cười và chỉ vào cái túi đồ ăn. “Tôi định lên đó nấu cái gì đó để ăn, ăn chút, ấm bụng ngủ được thôi.”

                “Nhưng tôi là khách mời”, ta ngại ngùng .

                “Chắc còn nhớ tối nay chứ, tôi là người làm cho chủ quán bật khóc đấy. Tôi nghĩ có vị khách nào tệ hơn tôi đâu.”

                ca sĩ cười nhàng. Vũ đứng sang bên, nhường đường cho ta lên cầu thang trước.

                Tiếng bước chân của Vũ và ca sĩ làm đám người trong nhà đồng loạt quay đầu lại. hàng xóm tươi cười vẫy tay với hai người.

                “Tôi gặp ấy ở cửa.” Vũ với mọi người và nâng túi đồ ăn lên. “Bếp ở đâu? Tôi định nấu cái gì ấm ấm, mọi người đều dính mưa hết cả.”

                hàng xóm dựa hẳn lưng vào bậu cửa, miệng cười hớn hở: “Hàng xóm number one”, rồi dùng chân đá thẳng vào người chàng đeo khuyên đen. “Chỉ bếp cho người ta . Kimora, ( ta gọi lớn và mừng rỡ) lấy nước cho Kimora.” ta có vẻ chếnh choáng.

                chàng đeo khuyên nhìn ta, lắc đầu vẻ chán nản rồi thùng thằng đứng dậy, chỉ bếp cho Vũ. Sau đó ta trở ra, mở ngăn kéo dưới chân giường, lấy cái chăn đưa cho ca sĩ.

                “Quàng chăn vào cho ấm, bên ngoài lạnh lắm hả?” phục vụ ân cần hỏi ca sĩ. ca sĩ gật đầu.

                “Nước, còn nước nữa!” hàng xóm hét toáng lên.

                “Nước đây!” chàng xỏ khuyên đen gắt lên nhưng sau đó ta cũng tìm cái cốc, rót nước rồi đặt xuống bên cạnh ca sĩ.

                Vũ thái đồ ăn và sắp rau ra đĩa, dùng phần xương gà để ninh nước lẩu. phục vụ giúp , đổ nước dùng vào nồi , đặt lên bếp điện được bê từ ngoài ban công vào. Cả bọn ngồi quây quần. chàng xỏ khuyên đen rót rượu ra cốc cho mọi người.

                “Nhà này chỉ có Jack và tonic thôi, mọi người thông cảm nhé!”

                “Sao lại tonic, coke chứ, phải Jack hay uống với coke à?” Vũ thắc mắc.

                “ coke. Từ chối ngọt ngào.” phục vụ huých hàng xóm ngồi bên cạnh.

                “Uống mừng cái gì đây?” chàng bartender nâng cốc rượu lên.

                “Mừng gặp mặt.” phục vụ cầm cốc của mình.

                Cả bọn nhìn nhau, phá lên cười. Tất cả những người này, có thể mới hôm qua Vũ còn chưa biết là ai, thậm chí đến tận giờ có người Vũ chưa hề biết tên. Hôm nay, họ ở đây bên nhau bởi những lý do hết sức “Trời ơi”. Gặp mặt như vậy biết có nên mừng hay nữa.

                hàng xóm có vẻ vẫn còn chếnh choáng. ta nâng cốc, dõng dạc: “Có quen đâu mà mừng, chúc mừng ngày Valentine… ( ta ngừng, “Ợ” tiếng rồi tiếp) hết.”

                Mọi người có vẻ rất hưởng ứng, tất cả cụng ly. Vũ múc bát nước lẩu nóng, đẩy về phía hàng xóm.

                “ cụng ly bằng cái này , ngon hơn đấy.”

                “Xong luôn, trăm phần trăm.” hàng xóm nâng cốc rượu lên trước, uống cạn mà để ai kịp cản. Sau đó, ta lại bê bát nước lẩu, thổi phù phù và cũng uống hơi hết sạch.

                Cả bọn ăn lẩu và uống với nhau cho đến tận khuya. Thức ăn nóng sốt và rượu khiến họ đều no bụng và ngà ngà say. hàng xóm giơ hai tay lên trời: “Tôi muốn hát.”

                “Để tao phục vụ mày.” chàng đeo khuyên đen lật đật đứng dậy, ra ban công lấy cây guitar.

                “Hát bài gì?” phục vụ hỏi, tay vẫn cầm cốc rượu.

                “ con vịt”, hàng xóm trả lời. phục vụ vui vẻ hưởng ứng, chuẩn bị đứng dậy biểu diễn cùng bị chàng bartender nhăn nhó kéo lại: “Thôi, cho tôi xin hai bà, để Kimora hát.”

                “, Kimora hát nhiều rồi.” hàng xóm xua tay gạt ta ra, rồi đột nhiên ta nhìn Vũ rất lạ. “, hát!” ta chỉ thẳng tay vào Vũ. Vũ bối rối nhìn cả bọn họ.

                “Em đồng ý, ở đây ai hát em cũng nghe rồi, chỉ có này là chưa nghe”, chàng bartender đồng tình.

                “Hát bài gì?” phục vụ hỏi lại.

                “Biết Bob Dylan ?” hàng xóm hất đầu với Vũ, nghi ngại gật đầu. “You’re Gonna Make Me Lonesome When You Go, biết , hát bài đó !”

                Gương mặt mọi người, nhất là ca sĩ bỗng trở nên căng thẳng. Bọn họ cùng nhìn chàng đeo khuyên đen. ta thả phịch cái đàn xuống đất: “Tao đàn bài đó.”

                “Thế để tao đàn và hát luôn, hát tới sáng.” hàng xóm giằng lấy cây đàn. chàng đeo khuyên đen có vẻ suy nghĩ rất lung. hàng xóm gẩy đàn tưng tửng làm mọi người sợ hãi bịt hết tai lại. chàng đeo khuyên đen đành thở dài, giằng lại cây đàn. ta quay sang nhìn Vũ: “Biết bài đấy chứ?”

                “Biết nhưng thuộc hết lời đâu”, Vũ trả lời.

                “Càng tốt.” chàng đeo khuyên đen gõ nhịp bằng chân, bắt đầu đàn.

                Đúng lúc đó, điện thoại của hàng xóm đổ chuông. ta nheo nheo mắt nhìn số màn hình. chàng đeo khuyên đen và Vũ đều dừng lại. ta nhấn ngay nút nghe điện thoại rồi vứt cái điện thoại xuống dưới chân.

                “Còn nhìn gì nữa, bắt đầu ”, ta với cả hai.

                chàng đeo khuyên đen dạo lại khúc đầu, Vũ cất giọng: “I’ve seen love go by my door, it’s never been this close before, never been so easy or so slow…” [1] Chất giọng ấm và dịu dàng của Vũ có vẻ làm cho mọi người thích thú. hàng xóm dựa lưng vào tường, im lặng lắng nghe, mắt nhắm chặt như say lắm rồi.

                [1] Em nhìn thấy tình ngang cửa, nó chưa bao giờ đến gần vậy, chưa bao giờ dễ dàng và chậm đến vậy…

                “Flowers on the hillside blooming crazy

                Crickets talking back and forth in rythme

                Blue river running slow and lazy

                I could stay with you forever and never realize the time…” [2]

                [2] Hoa sườn đồi nở rực rỡ

                Dế ngân lên những vần điệu

                Dòng sông xanh chảy chậm chạp và lười biếng

                Em có thể ở lại với mãi mãi và bao giờ biết đến thời gian…

                hàng xóm chen vào những đoạn mà Vũ quên lời, mắt vẫn nhắm chặt. Giọng ta khàn khàn và hay hụt hơi. chàng đeo khuyên đen chăm chú nhìn những ngón tay của mình di chuyển năm sợi dây đàn, lần ngước lên

                “You’ve gonna make me lonesome when you go” [3] Tiếng đàn nối sau câu hát cuối của Vũ và ta, kết thúc bài hát. chàng đeo khuyên đen buông đàn. có ai vỗ tay, mỗi người lui về góc và tìm cho mình chỗ dựa lưng.

                [3] khiến em đơn khi ra .

                “Tôi chán đấy, hát cũng chẳng nên”, hàng xóm với Vũ. “Nếu xét tất cả mọi phương diện tôi đúng là… đúng là…” ta cau mày suy nghĩ.

                “Loser” [4] ,Vũ tiếp lời.

                [4] Nghĩa là: kẻ thất bại.

                hàng xóm cười phá lên: “ sợ tôi đuổi ra khỏi nhà à? Và lấy nốt chiếc giày còn lại của .”

                “Còn chiếc tiếc cái gì chứ, biết nhiều lúc nửa cũng bằng à?” Vũ cười lại với ta.

                chàng bartender giơ cốc lên : “Đồng ý” to rồi uống hết cốc rượu của mình.

                “Mày thể đuổi người ta ra khỏi nhà chỉ vì người ta được.” phục vụ nhìn tờ giấy gắn tường. “Mày là loser còn gì. Mấy cái tờ giấy đếm ngược kia để làm cái gì. Kiếm cớ chịu . Trong khi tất cả cuộc đời mày đóng gói.” ta chỉ tay về cái ca li đựng đầy quần áo và đồ dùng. “Mấy chỗ này ( ta chệnh choạng đứng dậy, cầm cuốn sổ tay lớn ở va li quần áo lên lật vài trang) mày dán kín cả quyển sổ nhưng gần hai năm rồi vẫn ngồi ở đây. ( ta lại ngồi thụp xuống đất.) phải cứ chờ là cái mình muốn đến, cái gì mất về đâu. Sáu trăm năm mươi tám ngày, ( ta chỉ tay về phía hàng xóm) loser.”

                hàng xóm cau mày, nhưng những giận lại còn giơ ngón cái biểu thị ưng ý.

                “Quá chuẩn!” ta rồi bất ngờ quay sang Vũ, vừa cười vừa kéo Vũ lại gần.

                “ này còn có vẻ loser hơn tao nữa ấy. Đến đây để làm cái gì biết. Sao làm ở nhà hàng Pháp mà lại làm bếp quèn ở nhà hàng Việt Nam? tìm cái gì ở đây? phải cứ muốn tìm là thấy đâu. Có biết lúc nào nên bỏ cuộc ?” ta vừa vừa khoa chân múa tay.

                “Biết.” Vũ chậm rãi gật đầu. Tất nhiên là Vũ biết chứ, lúc nên bỏ cuộc chính là lúc bắt đầu tất cả những chuyện này, lúc bước những bước đầu tiên con đường ở dưới kia hơn năm trước, Vũ cay đắng nghĩ.

                “Loser ai bằng tôi đâu, mọi người khỏi mất công tranh cãi.” ca sĩ cuộn mình trong chăn, giơ cánh tay lên như muốn điểm danh. “Hai người… ( ta nhìn Vũ và hàng xóm) người có cái để đợi, người có cái để tìm, tôi… chẳng có cái gì mà đợi hay tìm. Chỉ có thở và hát, thở và hát…” ta dần.

                phục vụ bắt chước người bạn ca sĩ, cũng giơ tay đòi phát biểu lập tức bị hàng xóm gạt : “Mày khỏi cần phải , mày loser ai cũng biết rồi.” chàng đeo khuyên đen vừa hút thuốc vừa cười thành tiếng. “Nhan sắc năm, gia đình bảy, học lực tốt, mày muốn tuyển bé ngoan à?... Tương lai các bé ngoan thế nào, chưa ai biết được đâu.”

                “Tao đâu có sống vì tương lai, sống vì tại thôi. Ngày hôm nay, cái lúc này, tao bị đói, bị đòn là ok. Cả cuộc đời tao… chỉ sống vì ngày hôm nay thôi. điều kiện ( ta chỉ thẳng vào chàng đeo khuyên cười khanh khách) là cái thá gì? Tao sẵn lòng, vui vẻ làm loser để người chồng như bố tao và tiết kiệm cho con tao vài lít nước mắt. Còn mày…” phục vụ nhìn chàng đeo khuyên đen, cười khẩy.

                “ thằng loser nửa nạc nửa mỡ chứ gì?” chàng đeo khuyên đen cũng bật cười. Hai người đập tay với nhau vẻ rất ưng ý.

                “ tóm lại chỉ có mày là khá, mày phải loser.” chàng đeo khuyên đen vỗ vai cậu bartender. Cậu ta vừa hút thuốc vừa ngả người, dựa hẳn vào bàn phấn ở phía sau, nụ cười như khói.

                “Vì thế nó có vinh dự này.” hàng xóm bò tới bàn phấn, gạt chàng bartender sang bên, mở ngăn kéo, lôi ra hộp sơn xịt màu xanh. ta nhướn người, kiễng chân lên tường chữ “L” to, sau đó quay lại ném cái hộp sơn cho chàng đeo khuyên đen. Từng người, từng người , tất cả hoàn thành chữ “LOSER” to đùng tường rồi hoan hỉ cụng ly chúc mừng. Chỉ có chàng bartender ngồi tư lự, chốc chốc lại rít hơi thuốc, nhả từng làn khói trắng.

                Cuối cùng, phục vụ trèo lên giường, kéo chăn kín đầu ngủ. chàng bartender đeo tai nghe, vẫn ngồi dựa vào bàn phấn, mắt lim dim. hàng xóm lại kiên quyết ôm chăn ra ban công ngồi và kéo Vũ theo. chàng đeo khuyên đen và ca sĩ đành ngồi lại sát thành giường, bật ti vi xem chương trình gì đó.

                Vũ cũng cuốn mình trong cái chăn rất dày. Trời tạnh mưa nhưng càng về đêm càng lạnh. nửa khuôn mặt của Vũ hé ra từ tấm chăn bông buốt lạnh vì gió. hàng xóm lặng lẽ tựa vào bậu cửa, tay vẫn cầm ly Jack Daniel’s.

                “Ngoài này lạnh lắm, nên uống rượu”, Vũ khe khẽ.

                hàng xóm đưa ly rượu lên nhấp ngụm : “Đằng nào cũng say rồi.”

                “Chưa say cũng nên uống nữa”, Vũ tiếp.

                “Sao dám chắc?” ta lại uống thêm ngụm nữa.

                “Nếu say từ nãy đến giờ tôi được nghe bài Kìa con bướm vàng rồi. Chưa có ai hát bài đó dở hơn đâu.” Vũ khẽ liếc mắt về phía đằng sau, chỗ chàng đeo khuyên và ca sĩ ngồi.

                “Tại nước lẩu nóng của đấy. Nhưng ngà ngà là đủ rồi. ngủ ngon.” ta đưa ly rượu cho Vũ, ra hiệu cho nhìn về phía trước.

                Vũ cũng nhấp ngụm . hàng xóm dựa đầu vào bậu cửa, mắt nhắm hờ. Vũ giúp kéo cao chăn lên ngang mặt rồi dựa đầu vào bậu cửa bên cạnh, nhắm mắt, cơn buồn ngủ đến nhanh kỳ lạ. Những tiếng rì rầm của chàng đeo khuyên đen, ca sĩ và tiếng ti vi xèo xèo là những thanh cuối cùng nghe thấy trước khi chìm vào giấc ngủ.

                “I know you’re not gay” [5] , ca sĩ rất .

                [5] Em biết phải gay.

                “And don’t have feeling for woman” [6] , chàng đeo khuyên đen tiếp lời ngay, hình như sau sso ta bậm môi vào điếu thuốc.

                [6] Và có cảm giác với con .

                “So you pretended to be gay.” [7] Vũ hình dung ra cảnh ta khẽ cúi đầu nhìn xuống đất. Mái tóc che gần hết gương mặt.

                [7] Vì thế giả bộ là gay.

                có tiếng chàng đeo khuyên đen trả lời, có lẽ ta chăm chú xem ti vi.

                lát sau, có tiếng cựa mình và tiếng ca sĩ thở ra nhè : “Let’s pretend I’m not a woman…” [8]

                [8] Hãy coi như em phải con .





                16





                Di bừng tỉnh giường khi tia nắng cuối mùa đông rọi qua cửa sổ chiếu thẳng vào mắt . chàng hàng xóm ngồi đối diện với ở bậu cửa biến mất như ảo ảnh. Di vội kéo chăn ngồi dậy, cố nhìn qua khe hở của tấm rèm cửa sổ. Chiếc giày và cây xương rồng vẫn đung đưa trong gió. Di thở phào nhõm. hiểu tại sao mình lại muốn nhìn thấy chàng hàng xóm ngay lập tức. biết có phải Di sợ lợi dụng lúc ngủ ta mang chiếc giày bỏ trốn hay nữa.

                ta rời từ lúc nào, chỉ còn mẩu giấy cài dưới gối Di.

                “Tôi có việc trước. Đồ ăn sáng ở kệ bếp. Đun lại rồi hãy ăn. Cháo thịt giúp giã rượu.”

                Di cầm mảnh giấy bước ra khỏi giường. Bên cạnh , Kimora và Thu ngủ ngon lành. Thằng Phương và thằng Vinh nằm nệm dưới đất, đắp cái chăn mà hàng xóm dùng hôm qua.

                Di đun lại cháo rồi khua cả bọn dậy. Có lẽ ta dọn dẹp bãi chiến trường hôm qua trước khi ra về nên căn phòng của Di mới sạch và lau li như vậy. Cả bọn kê cái bàn giữa phòng ngồi ăn sáng. Di ngửi thấy trong gian mùi của gạo được ninh nhừ, thơm và ngọt, mùi của chén bát được rửa sạch phơi nắng kệ bếp, mùi của sàn gỗ mới được lau. Tất cả làm cho Di thấy khoan khoái. Di múc thìa cháo, đưa lên miệng. Hơi ấm của cháo nóng như đẩy cái lạnh lẽo trong người Di hết.

                Thu vừa ăn vừa xuýt xoa: “Ngon đấy nhỉ? Lâu lắm mới có người mua đồ ngon cho mình ăn.”

                “ phải mua đâu. Vũ nấu đấy”, Di .

                “Sao mày biết?” Thằng Phương hỏi.

                “Đầu bếp mà, lẩu hôm qua cũng là tự nấu.” Di múc cháo ăn ngon lành.

                “Ăn từ từ thôi, còn phần em nữa chứ!” Thằng Vinh lao từ trong nhà tắm ra, ôm lấy nồi cháo.

                “Của mày đây!” Thằng Phương đẩy bát cháo múc sẵn cho Vinh rồi kéo cái nồi về phía mình. Di nhìn ra cửa, Kimora ra phố chút mà mãi thấy quay về.

                Di dọn dẹp xong mọi người cũng rời hết. Chỉ còn lại mình, Di bước ra ban công. Cây xương rồng của nằm trong chiếc giày nâu bóng khoe cái nụ hoa bé xíu phơn phớt hồng từ lúc nào. Trong ánh nắng của buổi sớm, những cái gai xíu nhìn cũng tràn trề sức sống. Đầu mũi giày đung đưa trong gió còn đọng lại vài giọt nước trong suốt. Cái bình tưới được treo gọn gàng ngay bên cạnh. Di nghĩ tới hàng xóm, bất giác mỉm cười.

                Đúng lúc đó điện thoại trong nhà đổ chuông. Lần theo tiếng chuông, Di tìm thấy nó ở ngay kẹt cửa lối ra ban công, bên cạnh chùm chìa khóa lạ. Di bắt máy.

                Kimora ấp úng trong điện thoại: “Di còn ở nhà ?”

                Di ngồi cái nệm giường lắng nghe từng bước chân Kimora cầu thang gỗ. giống như những bước chân trễ nải và mệt mỏi của thằng Phương, bước chân của Kimora và nhịp nhàng. Kimora tới ngồi vào cái nệm lười đối diện với Di.

                “Tôi muốn nghỉ thời gian”, bằng tiếng Việt rất chuẩn xác.

                Di im lặng lúc vì bất ngờ rồi hỏi lại: “ thời gian là bao lâu?”

                “Cũng chưa biết nữa.” lắc đầu và cười với Di.

                “Di hỏi tại sao được ?” Di nhìn vào mắt .

                Kimora chạm vào cánh tay Di như muốn Di bớt lo lắng: “Có việc muốn làm nhưng cần suy nghĩ xem mình có thể làm được …”

                “Hoặc có thể nên làm”, Di tiếp lời Kimora.

                Kimora nhìn lại Di, vẻ chân thành: “He’s not gonna take me this way.” [1]

                [1] ấy chấp nhận tôi như thế này.

                “Kimora biết là Di làm gì, đúng ?” Di hỏi lại Kimora, nắm lấy bàn tay .

                “You’re not waiting, you’re thinking just like what I’m about to do. Two years and it’s still going nowhere. I know.” [2] Kimora cười buồn.

                [2] chờ đợi, chỉ nghĩ giống như điều tôi định làm. Hai năm mà vẫn chẳng đến đâu cả. Tôi biết.

                Di nhìn ra ngoài ban công, nghĩ mình nhớ What’s Up của Kimora nhiều lắm. Bầu trời ngoài kia lại bắt đầu tối sầm. Từng mảng, từng mảng mây đen từ phía cuối chân trời lầm lũi trôi lại.

                Di nắm chặt bàn tay lạnh buốt của Kimora.

                Tối hôm đó, Kimora tới. Ngày lễ qua, bầu trời nặng nề như có thể mưa bất cứ lúc nào nên trong quán chỉ có vài khách quen. gần chín giờ tối. Di ngồi duỗi chân sofa, đọc đọc lại trang sách cũ. Thằng Phương ngồi cạnh, bắt tréo chân hút thuốc. Thỉnh thoảng, nó nhìn ra cửa trong lúc miệng lẩm nhẩm theo câu hát phát ra từ đĩa nhạc quen thuộc.

                “Ngày mai tao có lịch chụp”, Di bâng quơ.

                “Ảnh cưới trong thời tiết này á?” Thằng Phương nhả khói.

                Di gật đầu: “Cái bọn đều là lũ điên dở cả. Câu này của mày đấy.”

                Thằng Phương cười rồi lại nhìn ra cửa.

                “Nghỉ thời gian rồi.” Di lật sang trang sách tiếp theo.

                Thằng Phương gì như quan tâm đến câu của Di. Nó thở ra dài, nửa như nhõm, nửa như chán nản.

                “ đầu bếp bao giờ về? Tao muốn ăn cái gì nóng nóng.”

                “Vũ!” Di trả lời, cũng nhìn ra cửa.

                Cả hai hề biết Thu bước về phía mình.

                “Nhìn ra cửa như thế làm cho khách nhiều lên đâu mà làm cho người ta sợ chết khiếp, dám vào đấy.”

                Di và thằng Phương cùng ngẩng lên nhìn nó, dửng dưng. Thu cúi người sát mặt hai đứa, vẻ như quan sát mặt cả hai kĩ.

                “Chúng mày có biết nhìn chúng mày kỳ dị lắm , nhất là lúc hai đứa cùng ngồi ở chỗ ấy. Ngồi tách ra ngay!” Nó xong chen vào giữa.

                Thằng Vinh cũng bước lại nhập hội. Nó ngồi phịch xuống bên cạnh Phương, nhăn nhó: “Muốn ăn cái gì nóng nóng quá, gì đấy về chưa nhỉ?”

                để nó hết câu Di ngắt lời: “Vũ… chưa về.”

                Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, hun hút trước cửa quán. Di thò tay vào túi áo năm lấy chùm chìa khóa. Mười giờ kém rồi, có khi giờ này ta vẫn chưa thể vào nhà. Chắc ta nghĩ đến chỗ Di đầu tiên. Di đứng dậy, quàng cái khăn len xanh, kéo mũ áo trùm kín đầu.

                “ đâu đấy?” Thu hỏi.

                “ tìm nồi canh nóng”, Di trả lời.

                Di bước chầm chậm lên cầu thang, tay lúc lắc chùm chìa khóa trong túi áo và thầm nghĩ, hy vọng ta về tới. Càng tới gần, Di càng nghe tiếng bước chân và lại lại. mừng rỡ muốn tới cửa nhà Vũ nhanh nhưng đứng ở cửa phải là ta mà là phụ nữ trung niên, tay xách chiếc túi du lịch đơn giản, gương mặt lộ vẻ mệt mỏi. Nhìn thấy cầm chùm chìa khóa trong tay, người phụ nữ bèn dừng lại.

                “Nhà thằng Vũ hả?” Bà ta đột ngột mở lời nhưng Di vẫn gật đầu xác nhận.

                “Vậy mở cửa nhanh lên, tôi mệt lắm rồi.” Bà ta xách cái túi ở dưới đất lên, vẻ sẵn sàng vào nhà.

                Di định hỏi bà là ai nhưng ánh mắt quyết đoán và có phần giận dữ của bà làm Di như quên tất cả. lật đật mở cửa như cái máy, nhường đường cho bà. Người phụ nữ xách túi, vào trong nhà. Bà vừa xỏ chân vào đôi dép để bên cạnh tủ giày vừa nhìn khắp nơi. Phòng của Vũ rộng nhưng tối giản, vô cùng sạch , kệ đầu giường là mấy món đồ handmade và cái khung ảnh bỏ trống. Người phụ nữ ngồi xuống giường. Bà nhìn ba cốc mì ăn liền nóc tủ lạnh, cau mày rồi quay sang nhìn Di.

                “Thằng Vũ đâu? làm giờ này còn chưa về hả?”

                “Cháu… biết. Cháu là…” Di ấp úng giải thích nhưng chưa kịp hết câu khoát tay ngắt lời: “Tất nhiên tôi biết là ai. Nhà có trẻ con mà ăn uống như vậy à?” Bà chỉ mấy cốc mì rồi tiếp: “ gọi thằng Vũ về đây, mua đồ về nấu cơm nữa, tôi đói rồi.”

                “Cháu…” Di ngập ngừng định rồi lại thôi vì bà quay chỗ khác, buồn nhìn nữa.

                Cuối cùng, Di rót cho bà cốc nước rồi bước ra khỏi nhà. Trùm lại cái mũ lên đầu, Di bước xuống cầu thang. Có lẽ nên làm cho mọi chuyện phức tạp thêm nữa, tìm Vũ về là được.

                Cúp cú điện thoại với chàng chú rể cao kều trong chuyến lần trước xong, Di mới có địa chỉ khách sạn Vũ làm. hơn mười giờ khuya rồi, trời lại bắt đầu lất phất mưa. Khách sạn vẫn còn sáng đèn ở tầng trệt chỗ quầy lễ tân khi Di tới nhưng ai biết lúc đó Vũ ở đâu. kết thúc lớp học lúc sáu giờ và ra về như mọi ngày. Di cám ơn lễ tân, lại kéo cái mũ áo lên qua đầu, bước về phía cửa. Mội chàng ngoại quốc vừa về tới chùi đôi giày bộ màu xanh cũ kĩ thảm.

                “Hi EJ, do you know where Vu is? It’s an emergency.” [3]

                [3] Chào EJ, cậu có biết Vũ ở đâu ? Có việc khẩn cấp.

                chàng ngoại quốc ngẩng lên nhìn lễ tân, vẻ ngạc nhiên: “Sorry, I don’t. He left at six. What’s happened?” [4]

                [4] Xin lỗi, tôi biết. ta rời lúc sáu giờ. Có chuyện gì vậy?

                “Nothing serious, I’ll look around, thanks.” [5] Di trả lời thay lễ tân rồi bước ra ngoài. Con phố thưa vắng người, hiu hắt trong ánh đèn đường vàng vọt. Di chạm mũi vào chiếc khăn quàng cổ, nhìn hai chiều của con đường, chỉ có những bóng người vội vã trong mưa. quyết định rẽ phải, men theo những mái hiên hướng về phía trung tâm, cầu may tìm được Vũ. Bỗng bàn tay đặt lên vai và sau đó, những hơi thở gấp gáp ập tới. Di quay lại, chàng ngoại quốc chìa tờ giấy về phía . Có lẽ ta chạy theo rất vội.

                [5] có gì nghiêm trọng đâu. Tôi tìm xung quanh xem sao, cảm ơn nhé!

                “He may be here.” [6] ta trong hơi thở hổn hển.

                [6] Có thể ta ở đây.

                Di cầm tờ giấy ta đưa, gọi chiếc taxi và lên xe vội vã. chàng ngoại quốc còn đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe rẽ ở góc đường.

                Di mở tờ giấy nhàu nát. Đó là tờ thông báo với tấm hình người con với mái tóc cắt ngắn, đôi mắt có vẻ ngơ ngác. Ở dưới những dòng thông tin là số điện thoại của Vũ. Di gọi số đó nhưng Vũ tắt máy. Đằng sau tờ giấy là dòng địa chỉ viết vội, gạch chân đậm bằng mực màu xanh.

                Địa chỉ đó dẫn tới con đường xa trung tâm thành phố. Di xuống xe ở giữa đường vì cơn mưa nặng hạt khiến người tài xế khó tìm đến đúng nơi. lần theo số nhà ghi tờ giấy, men theo từng mái hiên. Mưa hắt ướt sũng hai ống quần jean của Di.

                Ngôi nhà Di tìm là ngôi nhà hai tầng với cánh cồng sắt sơ sài phía đối diện với vỉa hè mà Di đứng. Di biết như vậy vì ngoài tấm biển ghi số nhà gắn cổng nhòe trong mưa, còn thấy dưới chiếc ô màu vàng, Vũ đứng mình, nhìn vào phía trong sân. Ánh đèn ở tầng hai vẫn sáng nhưng có vẻ Vũ ở đó rất lâu mà gọi cửa. đứng quay lưng lại chỗ Di, tay trái ôm cái hộp carton. Di định cất tiếng gọi rồi lại thôi. hà hơi vào hai bàn tay cho đỡ lạnh, đứng dựa lưng vào cửa căn nhà. Di khẽ xoay xoay tờ giấy thông báo trong túi áo và thầm nghĩ đến việc biết điều gì về người đàn ông đứng ở kia và tại sao lại là phần của chờ đợi này. Di thở dài, hơi thở thoát ra trắng xóa. nhận ra đây là lần đầu tiên nhìn thấy Vũ từ đằng sau. Dáng đứng của ta cao và thẳng với tấm lưng rộng vững chãi. ta cao lớn đến mức trơ trọi giữa con đường vắng ngắt đầy mưa này. Di lại xoay xoay tờ giấy thông báo trong túi áo. Đột nhiên, ánh điện tầng hai ngôi nhà vụt tắt. Tiếng gió vút qua, cái ô vủa Vũ chấp chới trong gió. ta xoay người cố giữ cái ô, theo phản xạ, Di nép mình nấp sau cái cột. Vũ đặt cái hộp xuống bậc thềm ở cổng, cụp ô lại rồi ngồi xuống. Vũ đốt điếu thuốc, ngồi hút lặng lẽ. Di ép chặt người vào phía sau cái cột sảnh của cửa hàng điện lạnh. vừa quan sát Vũ vừa nghe tiếng trái tim mình đập thình thịch từng hồi. Chẳng hiểu sao lại phải lén lút như vậy, Di thầm nghĩ, nhưng muốn xuất trước mặt Vũ lúc này. rất mừng vì Vũ đuổi theo vào đêm Valentine. sụp đổ của mình trước mắt người xa lạ mang lại điều gì ngoài cảm giác thương hại từ người đó. người xa lạ nên đứng ngoài mọi chuyện riêng tư của người khác. Điều này làm cho mối quan hệ mang tính chất “Xa lạ” đó được tiếp diễn dễ dàng hơn. Giờ đây, Di muốn bước vào cuộc sống của bất kỳ người đàn ông nào, nhất là người mà mối quan hệ của Di và ta bắt đầu từ những đổ vỡ cuối cùng của tình trước. Và Di cũng chắc điều ngược lại. Đêm hôm trước, Vũ với Di rằng ta biết khi nào nên dừng lại, vậy với tư cách của người xa lạ, Di nghĩ mình nên đợi. Di áp lưng vào cột rồi quàng lại cái khăn chực bung ra cổ.

                Vũ ngồi đó cho đến khi điếu thuốc tay tàn hết rồi mới từ từ mở cái hộp ra. Trong hộp có vài tấm ảnh, vài cái thiệp, cái vòng tay và con gấu chắc để treo chìa khóa. Có lẽ đêm hôm trước ta tháo nó ra rồi để quên chùm chìa khóa lại nhà Di. Vũ xem lại từng tấm ảnh, đọc lại từng tấm thiệp với vẻ tập trung rồi gương mặt mệt mỏi của ta bỗng dãn ra thành nụ cười. Có lẽ tấm thiệp đó có điều gì thú vị. ta quay lại với con gấu để đầu gối, vỗ vỗ lên đầu nó như trấn an rồi móc túi áo lấy ra thêm thứ đồ chơi nho nhìn như hình nộm siêu nhân màu đỏ. Cất tất cả thiệp và ảnh vào trong hộp, Vũ đặt con gấu và món đồ chơi đó nắp hộp, đứng dậy, liếc nhìn nhanh lên tầng hai ngôi nhà tắt đèn. ta bật ô, chạm vào món đồ treo chìa khóa lần nữa rồi để chiếc ô che lên , quay người bước .

                Di nhìn theo Vũ quãng dài, ta lầm lũi trong mưa, tay vuốt nước mưa mặt, tay đút túi trong quần. Vũ rẽ trái ở ngã tư tiếp theo nhưng Di nhìn theo nữa. phải rẽ phải để trở về nhà. Mẹ Vũ giờ này chắc rất mong . Di vừa bước vừa lắng nghe tiếng mưa rớt xuống mũ áo và chiếc khăn của mình.

                Di về đến nhà áo khoác ướt sũng. Phần tóc mái ướt bết vào mặt. Di đổ phở ra bát trong lúc mẹ Vũ lặng lẽ quan sát .

                Di để đôi đũa lên bát phở rồi đặt cái ghế trước mặt bà: “Bác ăn cho nóng.”

                “Thằng Vũ đâu?” Mẹ Vũ hỏi lại, giọng vẫn lạnh tanh.

                Di ái ngại lắc đầu.

                “ sống tốt chứ?” Bà nhìn Di từ đầu tới chân.

                Di hiểu tại sao lại trả lời câu hỏi của bà bằng cái lắc đầu. Có lẽ đứng trước bà mẹ, đứa trẻ nào muốn dối cả.

                “ mình ở cái chỗ như thế này tất nhiên là tốt rồi.” Mẹ Vũ trước khi cầm đũa.

                “Thằng Vũ mới tìm thấy , đúng ?”

                Di trả lời bà. chạy lấy cho bà tờ giấy ăn.

                “ Vũ chắc về muộn, bác ăn rồi nghỉ sớm ạ!” Di trèo lên giường, trải chăn.

                Mẹ Vũ chậm rãi ăn, gương mặt bà nửa như buồn thương, nửa như tức giận. Di lấy nước cho bà uống nhưng bà chỉ nhấp ngụm , nhìn Di, cũng gì nữa.

                Bà nằm xuống giường, tay vắt ngang trán, có lẽ bà nghĩ ngợi mông lung lắm. Thi thoảng chân mày bà lại nhíu lại.

                Di cởi áo ngoài rồi tới nằm bên cạnh bà. Hai người cứ yên lặng như vậy, nghe tiếng mưa gió lay đám lá của cây hoa sữa trước cửa nhà. biết giờ này Vũ ở đâu. Người ta có quyền ngu ngốc và dại dột theo cách mà họ muốn, miễn là đừng bao giờ để cho mẹ thấy, Di nghĩ vậy.

                cảm thấy hơi ấm tỏa ra từ người mẹ Vũ dù gương mặt bà vẫn lạnh như băng. Di đan hai tay vào nhau, trước mắt lấp loáng hình ảnh chiếc ô màu vàng và tấm lưng rộng lớn của Vũ trong mưa. biết cho tới mấy giờ mẹ Vũ thiếp . Cơn ớn lạnh cũng lan khắp lưng Di rồi. Hai bàn tay run rẩy còn gương mặt nóng bừng. Di trở dậy, mặc áo khoác, để lại chìa khóa và đắp thêm chăn cho mẹ Vũ. loạng choạng bước xuống cầu thang, đôi chân tê cóng. Cầm chiếc khăn màu xanh ướt sũng của mình, Di lao vào màn mưa. Hàng hiên của quán trước mặt bỗng trở nên mờ ảo và xa xôi đến lạ.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,793



      17





                Mẹ rằng bà gặp ta, với đôi mắt vờ như “vô tội” và mái tóc dài lộn xộn. đoảng đến nỗi biết lấy nước và giấy ăn ở đâu trong chính nhà mình. Có lẽ ta ngại bà nên bỏ lúc nửa đêm, lúc trời mưa nặng hạt. Rồi bà ngập ngừng bảo Vũ tìm ta về, đứa con bạc bẽo mà bà muốn nhìn mặt đó có lẽ rất lạnh và đói nên chẳng có sức mà với bà điều gì. Vũ đưa bà ra xe trở về nhà chiều hôm sau với lời hứa tìm đó về. Buổi tối, trong lúc gấp đồ cho vào va li, thỉnh thoảng Vũ lại nhìn ra ngoài ban công, nhưng thấy bóng dáng hàng xóm đâu cả. Giờ này sang tìm có lẽ tiện. Ngày mai, sau buổi học cuối với EJ, Vũ tới tìm .

                Vũ mua tặng EJ cuốn sách ảnh Việt Nam để làm quà cho Bảo. Việt Nam đâu chỉ có nước mắm và các món ăn. Việt Nam còn có những buổi sáng mùa đông mù sương bên bờ hồ ở Hà Nội, những mái đình cũ tàn bên cạnh hồ sen bảng lảng gió, những cánh đồng mướt xanh ở xứ sở chín con rồng… EJ ôm Vũ cái chặt để cám ơn.

                “Khi tôi nhìn theo tìm hôm đó, tôi muốn về nhà. Có người như vậy đợi tôi.”

                EJ vỗ vai Vũ như chúc mừng. Cậu khá nhiều về với gương mặt giấu gần hết trong cái mũ áo và khăn quàng cổ màu xanh da trời, giọng ấm ấm, trầm trầm, đôi mắt hơi có vẻ dửng dưng nhưng bước chân lại rất vội vã. Cậu thực lo lắng cho Vũ khi đưa cho ta dòng địa chỉ vu vơ cậu thấy tờ thông báo Vũ để quên ở phòng học. Vũ với EJ rằng đó là địa chỉ nhà của người bạn thất lạc lâu năm, may sao tìm thấy người đó vừa lúc có ý định rời thành phố. Cả hai chúc nhau bình an rồi chia tay. EJ tiễn Vũ ra đến tận cửa khách sạn.

                “We’ll meet again someday. Let me see your girl then. I do like her voice.” [1]

                [1] ngày nào đó chúng ta gặp lại. Khi đó, hãy cho tôi gặp bạn . Tôi thích giọng của ấy.

                Vũ vẫy tay và cười với EJ trước khi hòa vào đám đông hối hả trở về nhà tối hôm đó.

                Lại đêm nữa hàng xóm ra ban công ngồi. có hơi ấm và làn khói đượm mùi sả bay sang nữa. Vũ đốt tới điếu thuốc thứ năm. Trong tầm mắt của chỉ còn cái giày của thằng Phong đung đưa cùng với cây xương rồng xíu và cái khăn quàng màu xanh da trời nhàn nhạt của ta treo dây phơi. Hy vọng số tiền đền bù của Vũ đủ để thằng Phong mua đôi giày thủ công tương tự. ngàn năm trăm đô cho chiếc giày. cái chậu gốm cũ in hình bản đồ thế giới đổi lấy chiếc giày ngàn năm trăm đô. Giá trị của chiếc giày, cuộc trao đổi và bản thân người đưa ra trao đổi đó đều rất điên rồ. Có người rằng có kẻ nào điên rồ hơn người . Điều này chắc chắn đúng, điên rồ hơn người chính là kẻ thất tình.

                Ngày mai Vũ rồi, nếu hôm nay hàng xóm ra ban công ngồi và nhìn thấy Vũ chẳng có lý do gì để tới gặp ta nữa. Vũ chấp nhận mất chiếc giày của mình từ lúc nào rồi. Ngoài chiếc giày đó, có điều gì khiến Vũ có thể tới và gặp được chứ? là “L” và Vũ là “S” trong chữ “Loser” tường nhà . Vũ là người tưới nước cho cây xương rồng của buổi sáng, là người tìm thấy Vũ ở con đường xa xôi buổi tối nào đó. Có lẽ những ký ức như vậy, cả hai người nhanh chóng quên . Nếu được, Vũ mong mình giữ lại hình ảnh của lúc cả hai đứng ở ban công khách sạn, nghe tiếng gió xì xào ngọn cây dẻ và về những ngày dài ở hai cái ban công này khi họ chưa biết về nhau.

                là người có rất ít ký ức và gắn bó với Vũ nhưng lại chứng kiến những giây phút mà Vũ muốn giấu kín cho riêng mình. Điều này làm Vũ thấy ngại ngần hơn. Ánh đèn ở ban công nhà bên cạnh vẫn sáng yếu ớt. Mưa tạnh từ hai hôm trước. Có những ngày lạnh lẽo và tĩnh lặng hơn cả đêm nay ta vẫn ôm chăn ra ban công ngồi…

                Đột nhiên, Vũ nhớ tới chiếc giày ánh kim trót mang theo về nhà đêm Valentine. biết mình còn nợ Di lời cám ơn vì chăm sóc mẹ . Vũ vội dập điếu thuốc, lấy chiếc giày giá xuống rồi bước ra khỏi nhà.

                chàng đeo khuyên đen nhìn thấy Vũ ở cửa quán liền chạy vội ra.

                “Tìm Di phải ? Có thể nấu cái gì ấm ấm cho nó ăn được ? Nó dầm mưa ốm rồi.”

                ta đưa Vũ lên phòng, đưa chìa khóa cho Vũ rồi dúi vào tay Vũ đống rau củ, thịt.

                “Ăn cháo ở ngoài hàng tốt. Thu lại vắng. Hôm qua nó vẫn cố chụp cho người ta, biết dầm mưa ở đâu mà ốm. Trông nó hộ tôi chút nhé, khi nào đóng cửa tôi lên ngay.”

                rồi, ta mở cửa, ẩy Vũ vào trong. ta thay khăn đắp trán hàng xóm rồi nhìn lát.

                “Cần gì cứ gọi tôi.” rồi, ta bước xuống cầu thang, bỏ Vũ đứng chơ vơ giữa nhà.

                hàng xóm nằm cái nệm trải giữa nhà chứ nằm giường. Chăn đắp kín mít từ chân đến cổ. Có vẻ như vừa thiếp , những giọt mồ hôi còn đọng trán và mấy sợi tóc mái. Vũ ngồi xuống, khẽ chạm lên má , làn da nóng bừng. Bên cạnh là cốc nước uống dở và mấy vỉ thuốc bóc nham nhở. Có lẽ tự uống thuốc rồi ngủ thiếp . tự chăm sóc bản thân mình tốt hơn Vũ tưởng. Cảm giác xót xa khiến Vũ muốn nhìn nữa. Vũ vén mấy sợi tóc mái trán , đặt lại cái khăn lệch rồi bước vào bếp.

                Vũ có đầy đủ nguyên liệu để nấu nồi canh khoai tây sườn và nồi cháo thịt. Khoai và cà rốt được gọt vỏ cà cắt . Hành lá cũng vậy. chàng đeo khuyên đen chuẩn bị sẵn sàng để nấu món canh mà ta biết cách. Mối quan hệ của hai người này lúc nào cũng kỳ lạ và gây tò mò với Vũ. Hai kẻ dửng dưng và lạnh lùng, thậm chí với chính với chính bản thân mình nhưng lại hết sức tỉ mỉ, lặng lẽ với người còn lại. quan tâm trong im lặng và lòng tin khó hiểu rằng những việc họ làm tốt cho người kia. ta để ta dầm mưa hai tiếng đồng hồ trong đêm lạnh lẽo nhưng lại vô cùng lo lắng khi ta đổ bệnh. ta giả say để dành cho ta khoảng trống với người con trong lúc bản thân ta như chẳng còn chút sức sống nào. Có lẽ dù có chuyện gì xảy ra với bản thân nữa, họ cũng tiếp tục sống để che chở cho người còn lại.

                Vũ đậy vung nồi canh rồi quay lại chỗ ta nằm. ngồi dựa lưng vào giường, đưa mắt nhìn khắp căn phòng. Mọi thứ đều được đóng gói. Quần áo để trong va li, vài khung hình bọc bìa giấy xi măng. tường là cuốn lịch của năm ngoái. Bàn phấn trống trơn, chỉ có lọ sáp nho hình quả đào. Vũ nâng lọ sáp lên, mùi đào chín ngòn ngọt len tới. Vũ nhìn ta thở khó nhọc trong giấc ngủ, nằm quay người về phía bên phải, hơi co ro và bất động. Có lẽ nên để ta nghỉ thêm lúc nữa, chuẩn bị tới giờ uống thuốc mới nên ăn cháo. Cơn gió thổi tới từ lối cửa ra ban công làm ta khẽ cựa mình. Vũ vội vàng chạy tới đóng của. Gió làm những trang đầu tiên của cuốn sổ tay đặt va li lật tung, bay tới bay tui sột soạt. rón rén bước tới bên cạnh và cầm cuốn sổ lên. Vũ mang nó lại chỗ thành giường ngồi dựa. Cuốn sổ rất lớn và có vẻ cũ. Vũ lật từng trang, mỗi trang đều gắn bức ảnh tuyệt đẹp, bên dưới cùng là vài dòng ghi ngày tháng và suy nghĩ của . 20/8, năm... Vũ ngần ngại đóng cuốn sổ lại và nhìn thiêm thiếp ngủ. Đó là những dòng chú thích của gần năm năm về trước. Lúc đó dửng dưng và mệt mỏi kia nghĩ gì? Vũ tới ngồi bên cạnh . lấy cái khăn nóng bừng bừng trán xuống, nhúng vào thau nước bên cạnh rồi khẽ lau những giọt mồ hôi rịn ra trán và thái dương . “Di…” Vũ khẽ thào tên . Hàng mi của Di lúc nhìn gần dài và mảnh. Lúc này trông trẻ thơ hơn rất nhiều, giống như những lần chỉ buộc mỗi phần tóc mái lên, mặc bộ đồ ở nhà lụng thụng rồi ôm cuốn sách ra ban công ngồi, giống như chưa bao giờ có điều gì làm phải khóc và bỏ chạy khỏi đám đông vậy. Vũ đắp lại khăn lên trán Di rồi trở về chỗ ngồi.

                Vũ chậm rãi giở từng trang trong cuốn sổ tay.

                20/8, năm… Hôm nay là ngày trọng đại, cuối cùng em theo mình về nhà. Từ hôm nay, mình nhìn tất cả mọi thứ đẹp hơn, giống như nơi này vậy. Thung lũng Londa, Indonesia. ngày nào đó nhé! Bên là ảnh vùng thung lũng xanh mướt trong sương sớm và ảnh của cái máy ảnh hiệu Canon.

                22/12, năm… Trời lạnh quá. Thằng Phương muốn mình chụp ngày mai. Nó muốn mình tới Phuket với nó và Nhã. Ở chỗ bây giờ tuyết cũng rơi. Giá mà… Phuket, đợi nhé! Bên là bức ảnh bãi biển trải dài với bờ cát trắng xóa và ánh nắng chói chang.

                14/2, năm… Ở nơi này có nhiều tình . Happy Valentine. Bên là bức ảnh chiếc khăn màu xanh da trời vắt cành mận nở hoa trắng xóa, Di năm hai mươi mốt tuổi và đám trẻ địa phương lố nhố đứng bên dưới, nụ cười trong veo.

                15/3, năm… Bức ảnh con đường nho nằm giữa những ngôi nhà lát đá với kiến trúc châu Âu và những chậu hoa nhiều màu sắc nở cửa sổ. Bên cạnh là bức ảnh chiếc điện thoại, màn hình bật sáng với hình ảnh số gọi.

                “Nhớ.”

                Vũ lật qua từng trang, từng trang trong ánh đèn yếu ớt. Những tấm ảnh ngày dày lên. Đến giữa cuốn sổ là những trang trắng, những dòng chú thích biến mất, chỉ còn thông tin về ngày tháng năm. Vũ đủ kiên nhẫn để lật từng trang , tìm tới trang đầu tiên những dòng chú thích trở lại.

                16/12, năm… Thế giới này rất bé, giữa hàng tỉ người, ta tìm thấy nhau. Thế giới này cũng rộng lớn, quay lưng cái bao giờ nhìn thấy nhau nữa. Thế giới này bé hay rộng lớn, hãy để cho mình được tự quyết định.

                Trang đó có tấm ảnh nào.

                Vũ lật tới những ngày gần đây nhất.

                12/2, năm… Bức ảnh chiếc giày với cây xương rồng mới được trồng lại ngoài ban công.

                “Rất nhiều thứ vỡ nhưng lời hứa của mình vẫn còn nguyên.” Bên dưới là hình ảnh thung lũng xanh mướt ở trang đầu tiên. gặp nhau nhé! Còn 110 ngày.

                13/2, năm… Bức ảnh cánh đồng hoa trắng ở cao nguyên, tấm khăn trải rộng với mấy đĩa đồ ăn và bình bước cam màu nhựa trắng. Vũ ngồi ở đó, duỗi thẳng chân và nhìn lên tán cây đầu.

                “ bình yên của người khác, trở lại… với mình, đến đây P nhé!”

                16/2, năm… con suối và vạt rừng trắng xóa trong mưa.

                “ nơi có tên lúc này là nơi mình… muốn… đến.” Còn 88 ngày. thôi.

                Trang cuối cùng là ngày hôm qua.

                tấm ảnh được chụp từ cao xuống, cái giếng nước trong vắt trong sân ngôi nhà cổ, mặc bộ áo dài trắng đổ nước từ gáo ra, nụ cười tươi tắn.

                “Mùi hương của hoa quế chỉ nhất khi ta đứng ở cành. Nụ cười của người khác trong. tiếc bàn chân trái rướm máu. Đến đây, P.”

                Vũ đóng ngay quyển sổ lại, vội vàng chạy tới, lật phần dưới tấm chăn che đôi chân của Di lên. Bàn chân trái của đặt lên bàn chân phải. Vết thương được băng lại bằng mấy miếng urgo chồng lên nhau. Mắt cá chân của đỏ và tím lại. Vũ khẽ chạm vào đó, Di cựa mình. Có lẽ vì vậy mà cơn nóng sốt hề giảm, có thể bị trật khớp hay rạn xương.

                “ tự chăm sóc cho mình như vậy sao?” Vũ lẩm bẩm trong đầu. nhìn vào bàn chân với những miếng urgo chằng chịt của Di. Với bàn chân như vậy, ta được đến đâu? Với bàn chân như vậy làm sao xỏ high heels mà thấy khó khăn cho được? lẽ những đứa con đơn và tự chăm sóc bản thân mình đều để cho đôi chân trở nên như vậy? Vũ tự nhủ với mình trong lúc lục tìm lá cao dán trong tủ thuốc của Di, nếu ngày nào đó trở thành người đàn ông của bất kỳ ai, điều đầu tiên chú ý tới chính là đôi chân họ.

                Mồ hôi vẫn rịn ra trán Di, thể xoay người vì cái chân đau. Vũ đỡ Di xoay người lại, lót cái gối dưới cái chân đau của . Nửa người bên phải của mướt mồ hôi và nóng giãy. Vũ mở chăn và nhìn chiếc áo len mỏng dính chặt vào lưng , đám tóc sau gáy ướt đẫm. Cảm giác xót xa bỗng làm ngạt thở. Vũ cẩn thận lau cánh tay và phần cổ cho Di. đắp lại chăn rồi ngồi thừ bên cạnh . Đôi môi Di mở hé, khô rang. cố đút cho vài thìa nước. nuốt khó nhọc từng chút , mắt vẫn nhắm nghiền. Vũ vén phần tóc mái dính sang bên, khẽ chạm vào hàng mi dài và mảnh. đôi môi vẫn đọng lại chút nước, ngân ngấn, sóng sánh trong nhịp thở. Vũ cúi xuống muốn lau cho . Ngón tay chạm lên đôi môi ươn ướt, chạm vào hơi thở nóng bừng của . Vũ cúi xuống thấp hơn chút nữa, hương đào chính từ đâu thoảng lại, Vũ nhắm mắt, chạm môi mình vào giọt nước sóng sánh môi . Giọt nước trong và thơm hương đào tan môi Vũ thanh thanh, mát lạnh nhưng hơi thở của Di sau đó lại như đốt cháy lòng .

                Vũ ngồi bên bàn phấn, ngủ thiếp bên cạnh hàng xóm. Khi tỉnh dậy, thấy chàng xỏ khuyên đen ngồi dựa ở thành giường, say ngủ, người còn nguyên bộ quần áo tối hôm qua.

                Vũ hâm nóng lại cháo rồi đánh thức Di dậ. Di chậm chạp mở mắt. Bàn tay Vũ đặt nhanh lên trán . Cơn sốt hạ nhiều lắm.

                “ dậy ăn cháo nhé! Quá bốn tiếng rồi.”

                có vẻ bất ngờ vì có mặt của .

                “Sao còn ở đây? phải làm sao? lấy bát cho tôi nhé! Tôi tự ăn.” thều thào và cố tìm cách ngồi dậy.

                Vũ đỡ Di, kê gối cho dựa vào tường rồi bê bát cháo tới, đặt trong cái khay, chậm rãi múc thìa đưa tới trước mặt Di. muốn tự đón lấy thìa cháo nhưng đưa, đặt thìa cháo lên môi . đành nuốt. Cứ như vậy, đút cho ăn hết bát chát rồi giúp lau miệng.

                “ lấy cho tôi chút nước nhé! Đến giờ uống thuốc rồi.” vừa vừa quay qua bên cạnh tìm túi thuốc.

                “ uống thuốc nữa.” Vũ bê đến ly nước cam, đặt ống hút vào miệng Di.

                “Tại sao?” gạt cốc nước cam sang bên. Vũ lại đặt ống hút vào miệng , buộc phải uống.

                “Tôi đưa đến bệnh viện bây giờ.”

                “Tôi có sao đâu mà phải bệnh viện?” cố to hơn.

                “Cái chân như vậy chắc chắn là bong gân hay trật khớp, rạn xương rồi, cần tới đó để người ta kiểm tra.”

                “Tôi đâu, thể biết bệnh của tôi bằng tôi được.” gạt cốc nước cam sang bên, vẻ cương quyết.

                “ nghĩ biết bệnh của à? muốn đâu với cái chân như vậy? Được người khác quan tâm và giúp đỡ, nên im lặng và chấp nhận chứ! người ngừng quan tâm đến có nghĩa là phải tự làm mọi thứ và muốn làm gì với bản thân mình cũng được.” Vũ tức giận thực , phải cố kiềm chế để quát ầm lên khiến chàng xỏ khuyên đen thức giấc.

                “Việc tôi làm gì với bản thân mình ảnh hưởng gì tới ai mà…” hàng xóm ngơ ngác khi chưa dứt lời tháo khăn quàng cổ của , quàng lên cổ . dùng hai tay nhấc cả chăn lẫn người lên.

                “ làm cái gì đấy hả?” phản đối yếu ớt.

                “ nên tiếng để ta ngủ, taxi đợi dưới nhà rồi. có thể chọn được bế hay được cõng xuống dưới đó.”

                ta nhìn Vũ, vẻ mệt mỏi.

                “Cõng”, Di thở dài .

                Vũ đặt Di xuống sàn rồi nhanh chóng kéo tay qua cổ, cõng vai. Di vẫn quấn chiếc khăn bông in hình gấu Pooh quanh người.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :