1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy - Thẩm Thương My

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      #993366;']Quả là nguy hiểm.

      #993366;'] 

      #993366;'] mê đắm vẻ đẹp của , cuối cùng khiến mình lún sâu vào đó. Nhưng thiếu tự tin và cảm giác an toàn để bắt đầu mối tình này, vì thế cố gắng tránh né, nghĩ đến nó.

      #993366;'] 

      #993366;']Trong cái thành phố nổi tiếng phồn hoa này, người chia tay, vài người bạn học và đồng nghiệp. Người thân duy nhất của là bố nhưng tính cách của họ quá giống nhau, vì thế quan hệ được tốt lắm. Ông lúc nào cũng tỏ vẻ uy nghiêm, còn tự nhận nhìn thấu ông. Ông có gia đình hoàn chỉnh ở thành phố T cách đây xa. Nhưng trong gia đình đó có vị trí của .

      #993366;'] 

      #993366;']Cuộc sống của giống như lời bài hát mà nữ ca sĩ từng hát: mình tôi sống và du lịch, khắp mọi nơi. mình đọc sách, viết thư, mình chuyện, tâm .

      #993366;'] 

      #993366;'] thích cuộc sống mình, đôi khi cũng khó tránhkhỏi cảm thấy đơn, buồn tẻ, cần ý chí vô cùng lớn lao để chống lại nỗi đơn này, dùng tất cả những cách làm thú vị, hiệu quả để chuyển hướng cảm xúc. khi thất bại nảy ra ý nghĩ tự sinh tự diệt. Tuy nhiên, cho dù là buồn đau tột độ, tìm được lí do để sống, chỉ cần ngày hôm sau mặt trời vẫn lên cao phải lấy lại tinh thần, hòa mình trong ánh mặt trời.

      #993366;'] 

      #993366;'] là vậy, rất nhiều người cũng như vậy. Trong thành phố này có hàng nghìn hàng vạn thanh niên trai , cuộc đời của họ đơn buồn tẻ. theo cách của Marguerite Duras****1 là, họ sống dựa vào tuyệt vọng mà thành phố này “bài tiết” ra. Vì thế cái chết của họ giống như bị thành phố này đầu độc.

      #993366;'] 

      #993366;'] ngồi bên cửa sổ, vừa uống trà vừa xem cuốn tạp chí cũ, nhưng mắt lại nhìn ra ngoài. Nhìn từ góc của có thể thấy phòng tập thể hình ở phía đối diện, có mấy người đàn ông chạy máy chạy bộ. cũng từng tập yoga ở đó nửa năm. về sau vì công việc quá bận rộn nên bỏ dở giữa chừng.

      #993366;'] 

      #993366;']Mùa hè này, mất mối tình rồi lại rơi vào mối quan hệ khó xử. Quả thực rất có cớ và lí do để buông thả bản thân. Có điều theo cách của chuyên gia là những người mới tốt nghiệp làm thường phải trải quamột thời kì mệt mỏi trong hai năm đầu. Áp lực từ mọi phía khiến họ nảy sinh cảm giác thất bại.

      #993366;'] 

      #993366;']Tình hình của có lẽ cũng có thể quy nạp vào đó. Cho dù nỗ lực gấp trăm lần cũng địch lại được những người có quan hệ, có địa vị. Những người thường xuyên tâng bốc, nịnh nọt cấp bản thảo cũng dễ dàng được duyệt hơn. Các ngành các nghề đều phải có quan hệ, dựa vào quan hệ. giỏi tâng bốc, xu nịnh. Cách sống của thích hợp với xã hội này.

      #993366;'] 

      #993366;']Vì những điều trải qua từ khi còn , thất vọng về con người, dường như nhìn thấu mọi chuyện trong cuộc đời. Nhưng cái cách nhìn thấu cuộc đời vô tận này vẫn chỉ là vẻ bề ngoài nông cạn. Tận sâu trong đáy lòng vẫn mang nỗi mong chờ về con người, về cuộc đời. nỗi mong chờ ngây thơ, trong sáng. Cũng vì chút ngây thơ này mà trông rất đáng .

      #993366;'] 

      #993366;'] biết là xem quá nhiều bộ phim lãng mạn hay vì lí do gì mà có vẻ lí tưởng hóa tình cảm cách quá mức, mong chờ thấu hiểu cách tuyệt đối theo kiểu lòng hiểu lòng, cần cũng biết đối phương nghĩ gì. Đáng tiếc là con người bây giờ quá bận rộn, quá mệt mỏi, có nhiều thời gian và sức lực để khám phá, tìm hiểu thế giới tâm hồn của người khác. Tường Vi từng trêu cách cay nghiệt, nên tìm mộtngười tình ma cà rồng.

      #993366;'] 

      #993366;']Ma cà rồng lúc nào cũng trẻ trung, điển trai, học rộng tài cao, lại có thể đoán được suy nghĩ của người khác, rất họp với .

      #993366;'] 

      #993366;']Bây giờ xuất Phong Bính Thần, mặc dù có tài nhìn thấu tâm tư giống như ma cà rồng nhưng các mặt khác lại hoàn mĩ tới mức chê vào đâu được. Vui vẻ, hài hước, ân cần, thành thục nhưng lại mất vẻ chân . Đúng là đời nào kiếp nào mới gặp được. Chuyện tốt đẹp như trong mơ vậy. cần chút tin xấu để đánh thức bản thân.

      #993366;'] 

      #993366;']Nghĩ đến việc Phong Bính Thần nhắn tin gọi điện cho chưa chắc phải là chuyện tốt. Nó giúp sớm tỉnh mộng.

      #993366;'] 

      #993366;']Nhưng lại kiềm chế được muốn suy đoán về hành tung của . đến nỗi bận tới mức ngay cả thời gian gọi điện, nhắn tin cũng có chứ.

      #993366;'] 

      #993366;'] hiểu được, trong lòng cảm thấy bức bối. Ngồi trước máy tính cả buổi chiều, chỉ viết được vài chữ rồi lại đóng lại, ra giá sách lấy cuốn tiểu thuyết của Sidney Sheldon (*), giở được hai trang lại thấy bực bội. Dường như giữa trang sách có hàng chữ ảo nhảy múa, tất cả đều là ba chữ Phong Bính Thần. Trái tim của như bị điều khiển, thể nghĩ tới .

      #993366;'] 

      #993366;']Đọc sách vốn là cách để lấy lại bình tĩnh, chuyển hướng cảm xúc. Bây giờ cũng linh nghiệm nữa. biết làm thế nào, đành phải lấy tấm vải trong tủ, bắt đầu luyện yoga.

      #993366;'] 

      #993366;']Đúng lúc ấy, bồng nhiên chuông cửa reo.

      #993366;'] 

      #993366;']Khoảnh khắc ấy, trái tim như ngừng đập. đứng dậy mở cửa, được hai bước lại quay lại, đứng trước chiếc gương tủ quần áo chỉnh trang nhan sắc, sau đó mới ra mở cửa.

      #993366;'] 

      #993366;']Bên ngoài là nhân viên chuyển phát nhanh.

      #993366;'] 

      #993366;'] bỗng thấy chán nản, đồng thời thể kìm nén được nỗi thất vọng ra khuôn mặt, thậm chí buồn hỏi bưu kiện từ đâu mà kí nhận luôn.

      #993366;'] 

      #993366;']Mở ra thấy bộ váy dạ hội màu xanh nhạt, nhạt hơn màu xanh da trời. Ngoài ra còn có hộp giày, bên trong có đôi giày da ton sur ton, buộc dây, cao gót, mũi nhọn.

      #993366;'] 

      #993366;'] lấy chiếc váy ra xem, tay dài, cổ tròn, trước ngực thêu bông hoa, dài qua gối, kiểu dáng đơn giản, cầu kì hoa lá, rất họp ý . Cho dù là chất liệu hay cácđường cắt may đều là số . Nhưng có mác, biết là của hãng nào.

      #993366;'] 

      #993366;']Trong số những người quen, ai gửi bộ váy này cho nhỉ?

      #993366;'] 

      #993366;'] mỉm cười, bóng đen giăng phủ trong lòng cũng tan biến, kìm được muốn xỏ chân vào đôi giày để cảm nhận chút. Lúc ấy, bỗng nhiên phát bên trong giày có hàng chữ màu trắng, nhìn kĩ chút thấy phiên tên của , CHUNJIE. Xem ra đôi giày này cũng là đặt riêng cho .

      #993366;'] 

      #993366;'] lại lấy váy vào phòng ngủ mặc thử, vừa như in. nắm số đo của như vậy khỏi khiến cảm thấy nóng mặt.

      #993366;'] 

      #993366;']Có điều gửi hai món đồ này là muốn bày tỏ điều gì? Mấy ngày hôm nay đến điện thoại cũng gọi, nên ném những món đồ này . Nhưng bộ váy đẹp đẽ, tinh xảo như thế này, sao nỡ ném ra ngoài được? Thế mà bình thường cũng có mặt mũi để mình thích quần áo đẹp.

      #993366;'] 

      #993366;']Trong gương là màu xanh da trời nhạt, màu sắc rất thanh tịnh, giống như bầu trời trong buổi chiều mùa hè, trong sáng, trầm tĩnh, tôn lên khí chất của , mang vẻ lạnh lùng sâu lắng nhưng lại mất nét nho nhã, phóng khoáng. Hơn nữa nghe trong đạo Hồi, màu xanh da trời là màu của thuần khiết.

      #993366;'] 

      #993366;']Quả thực Thuần Khiết có lí do gì để thích bộ váy và đôi giày này.

      #993366;'] 

      #993366;'] vui đúng hai giờ đồng hồ, sau đó mới dần dần bình tĩnh trở lại, bắt đầu suy ngẫm về niềm vui của mình. Nhưng suy nghĩ lại là trải nghiệm rất vui, chẳng mấy chốc bị gạt ra khỏi đầu và tiếp tục vui mừng với món quà vừa nhận được.

      #993366;'] 

      #993366;']Đến tận gần sáng Phong Bính Thần mới gọi điện.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết vừa rửa mặt, đắp mặt nạ, nằm giường xem tin tức. Nhìn thấy tên người gọi màn hình, bỗng chốc trong lòng có cảm giác xốn xang. hít hơi sâu, điều chỉnh tâm trạng, sau đó mới nhấn nút nghe. Giọng của chứa vẻ mệt mỏi.

      #993366;'] 

      #993366;']“Có làm phiền em ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ xem?”. Thuần Khiết hỏi lại.

      #993366;'] 

      #993366;']“Biết là có thể em ngủ rồi nhưng vẫn kìm được muốn gọi cho em..

      #993366;'] 

      #993366;']“Vậy sao, nhưng nhịn được nhiều ngày như vậy rồi mà...”. “ừm, em giận sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Đâu dám”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Ha ha”. bật cười: “Xin lồi, mấy ngày hôm nay hơi bận”. Ngừng lát lại hỏi: “Những ngày có ở bên, em làm những gì?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Chẳng làm gì cả”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Có tin gì mới ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Nắng nóng kéo dài có được tính ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Ha ha...”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vì sao tặng quần áo cho em?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Lẽ nào bắt phải tìm lí do đường hoàng mới có thể tặng quần áo cho em sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Em có gì để báo đáp..

      #993366;'] 

      #993366;']“Đối với , có thể tìm được người để mình lòng cho còn quan trọng hơn bản thân điều đó. Em hiểu ý chứ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Dĩ nhiên Thuần Khiết hiểu ý . Biển người mênh mông, có thể gặp được người ra ba chữ đó xuất phát từ đáy lòng là có phúc lớn rồi. Nếu mình cũng có tình cảm với người đó đúng là món quà ăn trộm của Thượng Đế, quá xa xỉ. Đúng vậy, hiểu ý của , nhưng lại dùngsự tự ti và lòng tự tôn quá mức của mình để xây bức tường cao. Với mình hay với người khác đều là việc làm rất tàn nhẫn.

      #993366;'] 

      #993366;'] muốn tiếp tục chủ đề này, liền hỏi: “ ở đâu?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ đường, sắp đến khách sạn rồi”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vừa xuống máy bay à?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ừm”. Phong Bính Thần đáp lại tiếng: “Muộn rồi, em nghỉ ”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vâng”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Sáu giờ tối mai đến đón em”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết định hỏi vì sao nhưng nghĩ lại lại hỏi nữa, ngoan ngoãn đáp lại tiếng. Hai người lâu gặp, gặp mặt mà còn phải tìm lí do cũng vô nhân đạo.

      #993366;'] 

      #993366;']Sau khi cúp máy, cảm giác buồn ngủ cũng tiêu tan. vỏ não quá hưng phấn, khó mà ngủ được. Đến tận gần sáng mới 1TLƠ màng thiếp .

      #993366;'] 

      #993366;']Hôm sau thức dậy Thuần Khiết thấy đói bụng, lập tức vào nhà vệ sinh tắm rửa, gội đầu, sấy tóc, sau đó ngồi trước gương, vừa nghe nhạc vừa trang điểm, bày tất cả bộmĩ phẩm mà bình thường dùng đến ra bàn nhưng phát chỉ có số ít có thể dùng được.

      #993366;'] 

      #993366;']Da trắng mịn, tì vết, màu da rất đều, cơ bản cần dùng kem che vết thâm. Đôi mắt là chỗ đẹp nhất khuôn mặt , ngoài kính áp tròng, hoàn toàn cần trang điểm. Nhưng có người phụ nữ nào hài lòng 100% về khuôn mặt của mình. Vì thế vẫn đánh mắt, đánh má, nhưng làm thế nào cũng hài lòng, lãng phí rất nhiều bông trang điểm.

      #993366;'] 

      #993366;']Tâm trạng e thẹn phấn khởi này ngay cả thời thiếu nữ cũng chưa từng có. rất cuồng nhiệt.

      #993366;'] 

      #993366;']Đến tận hơn ba giờ chiều, cuối cùng cảm thấy bụng trống rỗng, liền vào bếp lấy sữa và bánh mì trong tủ lạnh để ăn, rồi gặm quả táo. Sau đó mở laptop, lên mạng giết thời gian.

      #993366;'] 

      #993366;']Nhóm đồng nghiệp MSN bàn tán sôi nổi. vừa đăng nhập, Lisa liền gửi trang web: “Hôm nay công tử Đường Ca Nam tổ chức hôn lễ..

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết nhìn thấy thông tin này, bồng chốc ý nghĩ lóe lên trong đầu. ngồi thẳng người, mắt trợn tròn, ngón tay lướt bàn phím như bay: “Hôm nay là thứ sau?”. Lisa gửi biểu tượng chế nhạo: “Cậu đúng là quá hồ đồ? Thứ mấy cũng biết”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết có chút hoang mang.

      #993366;'] 

      #993366;']Hôm nay là ngày Đường Ca Nam và Phong Bình kết hôn. Phong Bính Thần lại sáu giờ tối đến đón , phải là... Lẽ nào bộ váy và đôi giày này là vì tối nay? Điều này mới là quá bất ngờ. tròn mắt há mồm, gõ liên tiếp hai từ: “OMG! OMG (**)!”.

      #993366;'] 

      #993366;']Tô San gửi hai dấu chấm hỏi.

      #993366;'] 

      #993366;']Lisa cũng hỏi: “Sao thế?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết để ý đến họ nữa, vội vàng mở trang web, đọc thông tin về hôn lễ đó.

      #993366;'] 

      #993366;']Cho dù hôn lễ này sớm được báo chí đưa tin dồn dập nhưng hề tổ chức hoành tráng mà tất cả đều rất đơn giản. Ngoài người thân, bạn bè hai bên mời những vị khách khác. Trong giới thương nhân chỉ có chủ tịch hội đồng quản trị của khách sạn Thời Quang và con trai Phương Quân Hạo. Nhà thiết kế thời trang nổi tiếng Dịch Nhĩ Dương là bạn thân của dâu chú rể, mười giờ sáng lái xe đến biệt thự.

      #993366;'] 

      #993366;']Hôn lễ được tổ chức tại biệt thự sang trọng ở Thanh Đảo, mấy chục vệ sĩ bảo vệ. Mặc dù vậy vẫn khó tránh được nhiệt tình của các phóng viên. Bên ngoài khu biệt thự có rất nhiều phóng viên của các báo. Vì thân phận của dâu Phong Bình rất bí ấn nên họ đặc biệt quan tâm tới người thân, bạn bè của dâu trong buổi hôn lễ.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết biết Phong Bính Thần là trong số người thân của dâu nhưng mạng có ảnh của , trong khi có vài bức ảnh của Phương Quân Hạo, bên dưới có rất nhiều người mê đắm ta. Dịch Nhĩ Dương cũng là chàng tài sắc song toàn hiếm có. Hai người này lấy ít ánh hào quang của dâu chú rể. Đây cũng là tượng bình thường. Chàng trai độc thân giàu có kết hôn, những nàng mê đắm ta phải tìm vật thay thế, giống như trong hôn lễ truyền thống, người được các chàng để ý nhiều nhất luôn là những phù dâu.

      #993366;'] 

      #993366;']Phần lớn những bức ảnh trong bài báo là hình ảnh trang trí bên ngoài biệt thự, cổng hoa, trái tim kết từ những quả bóng bay... tất cả đều được bài trí rất đẹp, rất có khí. dâu mặc váy cưới trắng muốt, đẹp tựa tiên nữ; chú rể điển trai, phong độ ngời ngời. Đúng là cặp trời sinh.

      #993366;'] 

      #993366;']Vì trước đó tạp chí Feel đưa thông tin rất chi tiết về chiếc váy cưới của dâu nên mọi người đều tập trung chú ý vào trang sức của Phong Bình và người thân, bạn bè. Buổi party lần trước mà tổ chức gây chấn động toàncầu, mọi người vẫn nhớ như in. Lần này là hôn lễ của mình, là thời khắc quan trọng nhất trong cuộc đời, chắc chắn có nhiều khách quý. Nhưng bất ngờ là có “nhân vật máu mặt” nào xuất . Điều này khỏi khiến mọi người thất vọng.

      #993366;'] 

      #993366;']Đọc xong bài báo này, Thuần Khiết còn mong đợi cuộc hẹn tối nay nữa.

      #993366;'] 

      #993366;'] để mình bình tĩnh hai phút, sau đó lấy điện thoại, gọi điện cho Phong Bính Thần.

      #993366;'] 

      #993366;']Người nghe máy là người đàn ông tiếng Trung được lưu loát lắm: “Tôi là trợ lí của cậu Phong. Bây giờ cậu ấy tiện nghe điện thoại. Có chuyện gì có thể với tôi”.

      #993366;'] 

      #993366;']“À..Thuần Khiết chần chừ lúc rồi : “Vậy xin ông hãy lại với ấy, bồng nhiên tối nay tôi có chuyện đột xuất, thể..

      #993366;'] 

      #993366;']“ Chân đúng ?”. Đối phương phản ứng rất nhanh.

      #993366;'] 

      #993366;']“Đúng vậy, tôi...”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Xin chờ chút!”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết đợi lúc, giọng của Phong Bính Thần vang lên trong điện thoại, điệu cười có vẻ khôngnghiêm túc: “Nóng lòng muốn gặp sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Đừng đùa nữa”. Thuần Khiết thẳng vào vấn đề: “Tối nay muốn em cùng tới bữa tiệc sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Đừng từ chối ”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ điên à? Sao em có thể dự tiệc được. Em là ai chứ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Coi như là bạn của ”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Cho dù em là bạn của , em cũng đến dự tiệc”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vì sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vì...”. im lặng hai giây rồi với giọng điệu rất ôn hòa: “Vì em quen bị người ta chú ý, quen trở thành tâm điểm. Nếu em đứng cùng với , chắc chắn phải đối diện với ánh mắt của mọi người, như thế em cảm thấy tự nhiên...”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Nhưng em biết ?”. Bỗng nhiên giọng của Phong Bính Thần trở nên rất dịu dàng, sâu lắng: “Lúc em bối rối, đứng ngồi yên lại có vẻ đẹp rất đặc biệt”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết bật cười: “Trời ơi! Để đạt được mục đích, những lời củ chuối như thế cũng ra được..

      #993366;']Phong Bính Thần thở dài: “Đây phải là nịnh em. Chỉ có lúc ấy, em mới càng cần đứng cạnh em hơn. Hãy tin , Thuần Khiết, có số chuyện cần nghĩ quá nhiều, chỉ cần nghe theo những suy nghĩ chân thực trong trái tim em..

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết im lặng lúc rồi : “Chuyện này quá đột ngột, em chút chuẩn bị nào, em..

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần ngắt lời : “Em cần chuẩn bị gì cả. Em chỉ cần đứng bên cạnh , cần phô diễn hay ứng phó với bất kì ai. Người duy nhất em cần quan tâm, chính là ”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết lại im lặng hai giây rồi : “Thôi được, em thay quần áo”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần mỉm cười hài lòng.

      #993366;'] 

      #993366;']Sáu giờ tối, chiếc Lincoln màu đen đồ dưới tòa nhà của Thuần Khiết.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần trong bộ complet sang trọng đứng cạnh xe, nhìn Thuần Khiết trong bộ váy màu xanh da trời nhạt thướt tha bước tới. Dưới ánh đèn màu trắng, bộ váy màu xanh nhạt của trông giống như dòng nước trong vắt uốn lượn. Mái tóc đen bóng mượt bay bay theo bước chân của . Trông rực rỡ, nổi bật, toát lêndáng vẻ rạng ngời, vẫn chưa đến trước cửa, bảo vệ trẻ trung, cao lớn mở cửa cho . mỉm cười, gật đầu cảm ơn.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần nhìn , bồng nhiên trong đầu lóe lên ý nghĩ: Có lẽ vẻ yên tĩnh của chỉ là ngụy trang, bên trong chứa vẻ hoa lệ, rực rỡ khó có thể phát được.

      #993366;'] 

      #993366;'] đến trước mặt Phong Bính Thần, sau đó đứng lại, nhìn mỉm cười.

      #993366;'] 

      #993366;'] khẽ cau mày, đùa với : “Xem ra bảo vệ ở đây cũng là fan của em”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết gì nhưng lại nhếch môi cười. tô son bóng màu hồng phấn, đôi môi căng mọng, dường như tỏa ra hương thơm thanh dịu của hoa sen Giang Nam, khiến Phong Bính Thần nhìn mà ngây ngất.

      #993366;'] 

      #993366;']Hai người vào trong xe, nhìn nhau gì.

      #993366;'] 

      #993366;']Trước ánh mắt rực lửa của , Thuần Khiết có chút e thẹn, nhưng vẫn nhìn thẳng vào . mặc complet đen, trông tuấn hơn cả chú rể mà vừa nhìn mạng. Đôi mắt và mái tóc xoăn của , những ngón tay dài và mảnh, đôi chân thẳng tắp, giống như cục nam châm to lớn thu hút ánh mắt , khiến biết phảilàm thế nào.

      #993366;'] 

      #993366;']Khuôn mặt của đẹp hơn bất cứ lúc nào trước đây. Ảnh mắt của hừng hực tới mức khiến mê đắm. nhớ , cho dù lúc này ngồi ngay trước mặt nhưng trong lòng vẫn trào dâng nỗi nhớ.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần cũng nhìn .

      #993366;'] 

      #993366;'] trang điểm rất đẹp, đôi lông mày đen, đôi môi đỏ mọng, làn da trắng nõn nà, từng màu sắc đều thuần túy đến cực điểm, khiến mang trong mình nét gợi cảm tinh tế. Đúng vậy, vẻ đẹp của chứa sát khí. Tình cảm của cũng mang mùi gươm đao, phải cẩn thận thăm dò và phòng bị, khảo nghiệm, phòng thủ. im lặng kiềm chế bản thân, nhưng đằng sau vẻ im lặng ấy phải là dịu dàng, mà là ngoan cường.

      #993366;'] 

      #993366;']Nếu tình canh bạc chắc chắn là con bạc bình tĩnh nhất. Trước khi chưa suy nghĩ kĩ lưỡng, tính toán kĩ càng quyết chịu vung tay. Muốn dụ dỗ con bạc này nhanh chóng quyết định, e rằng phải dùng thủ đoạn bỉ ổi chút.

      #993366;'] 

      #993366;']Nghĩ đến đây, Phong Bính Thần khỏi nhếch mép cười. Nét cười từ đôi môi gợi cảm của lan rộng, cuối cùng hội tụ trong đôi mắt mê hồn.

      #993366;']Thuần Khiết hỏi: “Cười cái gì?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần trả lời câu hỏi: “Bộ váy rất họp với em, coi như tìm đúng chủ rồi”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết đỏ mặt, đôi mắt đẹp rủ xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên, như cười như . Phong Bính Thần nhìn dáng vẻ e thẹn, nhút nhát của , ngửi mùi hương thơm dịu phảng phất người khỏi say đắm, cúi đầu hôn lên má .

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết khẽ giật mình, nhìn lúc, sau đó đưa tay vuốt ve khuôn mặt của , ngón tay lướt theo những đường nét của . vẻ đẹp tuyệt mĩ này là cội nguồn tội ác mà cam tâm lún sâu, là thuốc độc ăn sâu trong linh hồn, có thuốc giải.

      #993366;'] 

      #993366;']Lâu ngày gặp, hai người đều mang trong mình nỗi nhớ nhung và thương sâu đậm. Họ hôn nhau say đắm, cuồng nhiệt. Thuần Khiết “bùng cháy” nhưng vẫn có chút dè dặt, ngước mắt nhìn ghế trước, phát ghế trước và ghế sau được ngăn cách. Phong Bính Thần rời xa đôi môi của , nhưng tay vẫn vòng qua eo , mỉm cười hỏi: “Uống rượu ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Em muốn bữa tiệc vẫn chưa bắt đầu mà say khướt rồi”.

      #993366;']“ sợ em say nắng...”. Giọng của Phong Bính

      #993366;'] 

      #993366;']rpl A 4 A Ả r

      #993366;'] 

      #993366;']Thân đây ân ý.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết lườm , giơ tay chỉ bảng đo nhiệt độ: “Nhiệt độ trong xe chỉ có hai mươi lăm độ, em làm sao mà say nắng được?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần cầm tay , vừa hôn vừa mỉm cười : “Điều này khó lắm, căn cứ vào triệu chứng cơ thể em để phán đoán mà. Mặt em đỏ quá”.

      #993366;'] 

      #993366;']Giọng và hành động của đều rất gợi tình. Thuần Khiết lại bối rối, khẽ đánh rồi nũng nịu: “Đừng đùa nữa, em mất hai tiếng mới trang điểm xong, chắc chắn bị làm cho nhoe nhoét rồi”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vậy sao, để xem nào”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết ngẩng mặt nhìn , cúi xuống nhìn và : “Đợi đến khách sạn rồi trang điểm lại”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vì sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Bây giờ trang điểm cũng vô ích, bởi vì muốn...”. ghé sát vào tai thầm. Thuần Khiết nghe mà tái mặt, chỉ muốn chạy trốn khỏi nhưng Phong Bính Thần phản ứng nhanh hơn, nhanh chân nhanh tay ghì chặt vào người mình.

      #993366;'] 

      #993366;']“ điên à?”. Thuần Khiết cố tình sa sầm mặt xuống quát . Vừa vừa nhúc nhích, muốn vùng vẫy. Nhưng Phong Bính Thần đâu có cho vùng vẫy. Nhiệt độ trong xe dường như bồng chốc tăng cao đột ngột. Phong Bính Thần thấy tai và cổ đỏ bừng, khỏi nhếch mép, khẽ thổi vào tai . Trong nháy mắt, ham muốn trong cơ thể Thuần Khiết trồi dậy với sức mạnh thể cưỡng lại được...

      #993366;']Chú thích:
      #993366;'](*) Đây là bộ phim hành động hài rất nổi tiếng của Mĩ do David Shore đạo diễn.

      #993366;'](**) Ư2 là ban nhạc rock đến từ Dublin, Ireland, được thành lập năm 1976 khi các thành viên còn ở tuổi vị thành niên với kiến thức nhạc còn nhiều giới hạn. U2 bán được hơn 140 triệu album toàn thế giới và giành được nhiều giải Grammy hơn bất kì ban nhạc nào khác.

      #993366;'](***) Marguerite Duras (1914-1996) là nhà văn, đạo diễn người Pháp nổi tiếng.

      #993366;'] 

      #993366;'](*)' Sidney Sheldon (1917-2007) là tiểu thuyết gia người Mĩ từng đoạt giải của Viện Hàn Lâm nghệ thuật Mĩ, là kịch gia và người viết kịch bản phim và chương trình truyền hình chuyên nghiệp.

      #993366;'] 

      #993366;'](**)' OMG-Oh my God.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 15 Sóng gió thư tình
      Thuần Khiết vốn tưởng rằng bữa tiệc đặt tại khách sạn Thời Quang, ngờ lại tổ chức ở vườn hoa trong biệt thự nhà họ Đường.

       

      Vườn hoa trang trí rất đơn giản nhưng chồ nào cũng toát lên nét tinh xảo, lãng mạn. Hai bức tượng sáp đặt trước cổng hoa, từ trang phục đến nét mặt, thần thái đều sống động, giống y như . Nếu người nào tinh mắt biết chừng lên bắt tay.

       

      Dưới giàn hoa rực rỡ là chiếc bàn dài màu trắng có thể ngồi được mấy chục người, mồi bên có chiếc kệ bày các loại hoa quả, điểm tâm rất đẹp mắt. Những thứ khác như bánh cưới, tháp li champagne, hoa hồng, ban nhạc, kẹo cưới... đều đủ cả.

       

      Nhà họ Đường vốn nổi tiếng khắp vùng. Ngoài họ hàng bạn bè hai bên, còn có ít người nổi tiếng trong giới thương nghiệp.

      Trước đây Thuần Khiết cũng thường tham dự các buổi dạ hội hoặc bữa tiệc quy tụ nhiều ngôi sao, hề thấy gì. Nhưng trước “khí thế” ngày hôm nay, vẫn có chút bối rối. Trước đây dự tiệc là mang tính chất công việc, những phải nhân vật chính, ngay cả nhân vật phụ cũng phải, chỉ có thể coi là chân lon ton. Nhưng lần này khác. Lần này là bạn của Phong Bính Thần. Cho dù đến thân phận đặc biệt của , chỉ riêng ngoại hình, tướng mạo của cũng đủ khiến người ta chú ý rồi. Bắt đầu từ khi cầm tay bước vào đại sảnh, ai thấy cũng nhìn họ chớp mắt.

       

      Thuần Khiết vừa làm chuyện xấu, rất lo lắng, ngừng hỏi về kiểu tóc, khuôn mặt của mình. Phong Bính Thần nhịn cười tó lời : “Rất hoàn mĩ!”.

       

      “Thế vì sao bọn họ lại nhìn em?”.

       

      “Họ nhìn em mà là nhìn ”.

       

      Thuần Khiết bực tức lườm .

       

      “Em cần bận tâm đến họ, chỉ cần nhìn là được”.

       

      được”.

       

      “Hả?”.

       

      “Em phải nhìn bố của chú rể, người được mệnh danh làvị chủ tịch tuấn nhất trong lịch sử - ngài Đường Trạm...”.

       

      “Ông ta già thế rồi, có gì đáng nhìn cơ chứ?”.

       

      “Còn hơn kẻ trẻ ranh nào đó”.

       

      Phong Bính Thần còn gì để .

       

      Đúng lúc ấy, Tống Ngải Lâm và Đường Minh Tuyên vừa cười vừa tới từ phía đối diện, nhìn thấy Phong Bính Thần mà khỏi sững người. Thoạt nhìn Đường Minh Tuyên rất phấn khích, nhưng khi thấy tay trong tay với sắc mặt lập tức thay đổi.

       

      Tống Ngải Lâm cũng vô cùng kinh ngạc. tiếp xúc với họ hai lần, cảm thấy giữa hai người có chút thân mật nhưng ngờ Phong Bính Thần lại đưa Thuần Khiết đến nơi quan trọng như thế này. Điều đó chứng tỏ quan hệ giữa hai người khá ổn định. Người khác muốn chen vào phải là đơn giản.

       

      Mặc dù kinh ngạc nhưng dù sao ta cũng là người từng trải, lão luyện nên hề biểu ra mặt. Đường Minh Tuyên khác. ta còn trẻ, ít kinh nghiệm, biết che giấu. Hai là vừa mới dính scandal với Phong Bính Thần, trong đám người thân bạn bè có mấy bà nhiều chuyện thường mang họ ra đùa, là có thể thân lạicàng thân. Huống hồ gia thế, tài năng của Phong Bính Thần đều chê vào đâu được. Trái tim thiếu nữ của ta cũng có chút xốn xang, bồng nhiên nhìn thấy Phong Bính Thần tay trong tay với , là có chút bị đả kích, sững người lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh, gượng cười chào hỏi họ, nhưng mắt nhìn chằm chằm về phía Thuần Khiết và hỏi: “ này là?”.

       

      Phong Bính Thần mỉm cười và : “Bạn , họ Chân”.

       

      Thuần Khiết đoán trước được câu tó lời này. Mặc dù ngượng ngùng nhưng cũng chỉ có thể mỉm cười. Nếu cùng đến dự hôn lễ của em , nếu cả hai chỉ là bạn bè bình thường cũng giả tạo. Vì thế cho dù gì, cũng chỉ có thể mỉm cười đồng ý.

       

      Sau khi suy đoán của mình được chứng thực, Đường Minh Tuyên cười gượng gạo hơn, nhìn với vẻ mặt rất khó diễn tả.

       

      Tống Ngải Lâm cũng tươi cười chào hỏi họ. ta rất hiểu cảm giác của em họ lúc này nên tỏ ra khá đồng cảm, muốn nhìn thấy em mình mất bình tĩnh nên kiếm cớ kéo ta .

       

      Thuần Khiết nhìn theo họ. Đường Minh Tuyên rất xinh đẹp, da trắng nõn nà, người là bộ váy đắt tiền màu lantím, mái tóc dài vấn cao, trông vô cùng đáng . ta lại là tiểu thư danh giá, quả thực rất xứng đôi với Phong Bính Thần.

       

      Phong Bính Thần hướng mắt nhìn theo ánh mắt , khỏi bật cười: “Sao, em cũng có hứng thú với ta?”.

       

      Thuần Khiết : “Em có hứng thú với tất cả những người có thể trở thành tình địch của mình, cho dù là nam hay nữ”.

       

      Phong Bính Thần cười lớn.

       

      Trong đám khách mời lại có người nhìn về phía họ. vốn luôn là người nổi bật, quen với việc bị người khác chú ý tới, vì thế tỏ ra như có chuyện gì. Nhưng Thuần Khiết ngược lại, giỏi giao thiệp, trước ánh mắt dò hỏi, hiếu kì, suy đoán của mọi người, chỉ biết mỉm cười và mỉm cười. Tệ hơn là ngoài Phong Bính Thần, người quen nào. Cho dù biết vài người nhưng cũng chỉ là thông qua báo chí. Buổi tối này dài như thế nào cần nghĩ cũng đoán được.

       

      Bữa tiệc bắt đầu lúc tám giờ, toàn bộ khách mời dùng bữa chiếc bàn dài trong vườn hoa. khí của buổi tiệc vô cùng ấm cúng, lãng mạn với ánh đèn lung linh, với tiệc champagne, với tiếng nhạc vui tai. Đôi trai tài sắcnâng li cảm ơn mọi người.

       

      Thuần Khiết và Phong Bính Thần được sắp xếp ở vị trí gần dâu chú rể nhất. biết Phong Bình lâu, nhưng trước đó chỉ có thể nhìn thấy ảnh ấy tạp chí thời trang hay các báo tin tức. Tối nay có cơ hội được gặp mặt, trong lòng thầm thán phục vẻ đẹp trời phú của ấy. Đúng là đại mĩ nhân khiến người ta phải ghen tị, còn hơn cả superstar.

       

      Phong Bình cũng rất tò mò về bạn của trai. Nhưng hôm nay là nhân vật chính, phải chào hỏi rất nhiều người nên thể nhìn kĩ được. Lúc này mới được ngồi xuống ngắm nghía kĩ. Tướng mạo phải là loại khiến người ta phải thốt lên kinh ngạc, giống với những bạn lung linh tỏa sáng trước đây của Bính Thần. Nhưng lại có vẻ kín đáo, khó nắm bắt. Khi bắt gặp ánh mắt của liền mỉm cười. Nụ cười dịu dàng, thân thiện nhưng dường như trong đôi mắt lại có lớp băng vô hình, có thế phản chiếu lại ánh mắt dò hỏi của người khác. Điều đó khiến ta có sức hút lạnh lùng hoặc là thách thức - ồ , hai từ này chính xác lắm. tóm lại là sức hút đặc biệt. Nếu người đàn ông, e là cũng bị cuốn hút. Nghĩ đến đây, Phong Bình kìm được mỉm cười.

       

      Thuần Khiết có thể cảm nhận được ánh mắt của ấynhưng vờ như biết, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. biết rằng quan sát đó là chuyện thường tình. Nếu đến đây rồi phải chấp nhận “săm soi” của người khác, mặc dù trong lòng chưa thể quen được. thực tế, “bài xích” thuộc về bản năng khi bắt đầu mối quan hệ xã giao phức tạp.

       

      cách nghiêm khắc đây cũng chính là lí do mà thất bại trong cuộc tình trước. Bố mẹ của Trác Việt chỉ nghĩ rằng hoàn cảnh của được tốt lắm, gia đình bình thường nhưng có nghĩa là chút cơ hội nào. Có điều hề nồ lực mà tuyên bố từ bỏ. Bản thân tự rút lui trước.

       

      biết khác biệt giữa tình và hôn nhân. là chuyện của hai người nhưng hôn nhân phải. Hôn nhân là chuyện của hai gia đình, là mối quan hệ đan xen phức tạp.

       

      Gia đình rất phức tạp. muốn để người khác biết.

       

      Đúng vậy, khao khát có được tình , khao khát người nào đó, có mối quan hệ đơn giản, thuần khiết. Nhưng chưa bao giờ khao khát hôn nhân, thậm chí định có con. biết mình có thể trở thành người mẹ tốt được . Bản thân là mộtđứa trẻ bị bỏ rơi, bị tổn thương. cũng biết rằng những người từng bị tổn thương rất nguy hiểm. Họ rất biết bảo vệ mình. dám đảm bảo rằng chắc chắn mình trút những tổn thương mà mình phải chịu đựng lên con cái.

       

      chorằng những cuộc hôn nhân thành công nhất đời này đều được xây dựng từ những lời dối. Mồi khi nhìn thấy hôn lễ của người khác, đều có nỗi buồn u ám. Hôm nay cũng vậy. nghĩ: với hai vị thiếu gia tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, biết nỗi khổ cực trong nhân gian này, hôn nhân là khởi điểm của những khổ não và trở ngại mà họ phải gánh chịu. rất muốn gửi tới họ những lời chúc phúc vô hạn, hi vọng sau này họ ...

       

      “Sao thế?”. Bỗng nhiên Phong Bính Thần khẽ huých vào tay . cầm dao dĩa lúc rất lâu mà lấy thức ăn khiến chú ý: “Đồ ăn hợp khẩu vị sao?”.

       

      Thuần Khiết bồng bừng tỉnh, mỉm cười và : “Rất ngon, em muốn từ từ thưởng thức..

       

      Phong Bính Thần biết dối, mỉm cười lắc đầu, muốn dò hỏi.

       

      Suốt cả buổi tối chỉ im lặng, chỉ vài câu khiến khỏi tự trách mình, nghĩ rằng mình nênđưa đến dự tiệc, ràng là bắt phải chịu khổ. Vì thế bữa tiệc kết thúc chưa được bao lâu liền vài lời với em rồi đưa về.

       

      Thuần Khiết như trút được gánh nặng, vô cùng cảm ơn .

       

      vốn giỏi giao tiếp. Giao thiệp với những người trong tầng lớp thượng lưu cần phải chú ý đến rất nhiều thứ. Họ giống như tấm gương, có thể phản chiếu những thiếu sót của mình, thậm chí gây ra tâm lí mất thăng bằng.

       

      Sáng hôm sau, Phong Bính Thần quay về nhà họ Đường, còn vài chuyện lặt vặt cần xử lí.

       

      Thuần Khiết tiễn rồi tiếp tục lăn ra ngủ. ngủ bị chuông điện thoại đánh thức. Người gọi điện là Lisa, bảo lập tức lên mạng, có tin vô cùng chấn động. Nghĩ đến tính cách dễ kích động của bạn thân, chỉ vì chuyện nhặt mà cũng có thể khiến ấy “shock”, Thuần Khiết tỏ ra nghi ngờ trước những lời của ấy, mơ hồ đáp lại tiếng rồi cúp máy, ngủ tiếp. Đến tận khi có nhu cầu sinh lí mới bò dậy vào nhà vệ sinh, nhân tiện rửa mặt, lúc ấy mới tỉnh táo.

       

      Nhớ tới cuộc điện thoại của Lisa, liền bật máy tính rồi vào bếp rót cốc nước, nhân tiện cho chim tương tưăn, ngắm nhìn mặt trời bên ngoài cửa sổ, chắc là quá mười hai giờ.

       

      Khi quay lại trước bàn máy tính màn hình có mấy cửa sổ chat. Ngạc nhiên hơn là tất cả đều cùng chung nội dung, đó là địa chỉ đường link của trang web, cầu lập tức vào xem.

       

      mở ra thấy tin hot diễn đàn nổi tiếng trong nước.

       

      Người đăng tin tự xưng mình có thư tình của Tiêu ức Sơn, là bên trong vẻ ngoài lạnh lùng của trái tim đa sầu đa cảm, thư tình rất mặn nồng blah blah... Qua những dòng chữ ngầm muốn mình chính là người tình của Tiêu ức Sơn. Bạn đọc comment rằng người đăng tin có vấn đề, mắc chứng ảo tưởng, mơ giữa ban ngày, vô liêm sỉ, bitch...

       

      Thời giăn đăng tin là bảy giờ năm mươi tư phút tối qua. Hai trang đầu chủ yếu là những lời comment chửi bới, chế giễu. Đến mười giờ tối, bồng nhiên tình thế đảo ngược, người đăng tin đăng ảnh, là bức thư do chính tay Tiêu ức Sơn viết.

       

      Bức ảnh đó đầu cuối, cắt hai dòng trong bức thư. Nhưng theo giám định của các fan lâu năm quả thực rất giống bút tích của Tiêu ức Sơn. Cũng có mộtsố bạn nghi ngờ là ngụy tạo. việc vẫn còn tồn tại nhiều nghi ngờ, rất đông fan bắt đầu công kích và chửi bới điên cuồng.

       

      Có những người điên cuồng có những người thông minh, tỉnh táo. Họ cho rằng đây là dựng chuyện, tung tin đồn nhảm, nhắc nhở các fan nhất định được mắc lừa.

       

      Sau đó thông tin này gây sốt với tốc độ chóng mặt. Những người nhiệt tình, nhiều chuyện tích cực share thông tin khiến fan của Tiêu ức Sơn ầm ầm kéo đến, cũng có ít người ghé qua, chỉ trong đêm mà lượt truy cập lên đến hàng triệu người. Đến sáng hôm nay, các trang giải trí lớn đều đăng thông tin này. Có phóng viên gọi điện cho ông bầu của Tiêu ức Sơn, đối phương bày tỏ chưa nhìn thấy nên biết tình.

       

      Nội dung của hai dòng chữ đó là: “Có thể con đường tương lai của chúng mình hoàn toàn khác nhau nhưng mình muốn mất tin tức của cậu. Lần này, mình suy nghĩ rất lâu mới đưa ra quyết định. Mình nhớ cậu”.

       

      Bức ảnh cắt đúng hai dòng này rồi dừng đột ngột, quả thực là rất kích thích người khác. Rốt cuộc đằng sau “mình nhớ cậu” là gì, mọi người tự “bổ sung”, đọ sức tưởng tượng.

      Thuần Khiết vừa nhìn thấy hai hàng chữ này là biết đó là bút tích của Tiêu ức Sơn.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Bình tĩnh chút, lập tức cảm thấy bên trong có nhiều uẩn khúc. Thời gian đăng tin trùng khớp với thời gian hỏi về bức thư. là quá kì lạ!



      Lẽ nào là do Chân Văn Tây làm sao?



      Vừa nghĩ đến điều này thấy tức giận thể tha thứ được. Nhưng cố gắng bình tĩnh, lấy điện thoại gọi về nhà.



      vẫn là Chân Dực Phi nghe máy. Nghe thấy giọng của , cậu ta tưởng là chuyện bức thư nên liền : “À, chuyện của chị, em hỏi Văn Tây rồi. Chị ấy tìm xem, biết chị ấy có tìm thấy . Chị ấy..



      sao, em bảo nó ra nghe điện”. Thuần Khiết ngắt lời cậu.



      “Chị ấy vừa ra ngoài, cả buổi sáng nghe rất nhiều cuộc điện thoại, chắc là có chuyện gì đó”.



      “Số điện thoại của nó là bao nhiêu?”.



      “Em lưu trong máy rồi. Chị chờ chút, để em tìm..



      Thuần Khiết thầm dặn mình phải bình tĩnh, bình tĩnh, trước tiên phải làm tình hình, được đổ oan cho côta. Nhưng nóng lòng, cầm điện thoại lại lại trong phòng, lại hỏi câu: “Nó đâu rồi?”.



      , em loáng thoáng nghe thấy hai câu, hình như là ông bầu tìm chị ấy..



      “Ông bầu gì?”. Thuần Khiết kìm được cao giọng .



      “Ba tháng trước chị ấy kí hợp đồng với công ti điện ảnh, là muốn nâng đỡ chị ấy”. Dực Phi nhận ra giọng của có gì bất thường, vẫn tin vui của Văn Tây cho nghe.



      Nghe thấy những lời này, Thuần Khiết thấy lòng nguội lạnh. Xem ra tin này có liên quan đến ta.



      lại ngắt lời cậu: “Cho chị số của nó”.



      Thế là Dực Phi đưa số điện thoại cho . lấy được số điện thoại, lập tức ấn nút gọi nhưng ai nghe.



      gọi liên tiếp ba cuộc nhưng ai nghe. Gọi thêm lần nữa ngoài vùng phủ sóng, vốn dĩ vẫn chưa chắc chắn trăm phần trăm nhưng phản ứng của Văn Tây đồng nghĩa với việc chứng thực chuyện này.



      Xảy ra chuyện như thế này, còn mặt mũi nào mà gặp lại Tiêu ức Sơn? xấu hổ đến chết mất, cố gắng lắm mới làm cho mình bình tĩnh lại được, suy nghĩ lúcrồi bắt đầu gọi điện cho Tiêu ức Sơn.



      Nào ngờ cũng tắt máy.



      lập tức gọi điện thoại hỏi về chuyến bay đến thành phố T trong ngày hôm đó, hỏi rất nhiều công ti hàng , khó khăn lắm mới đặt được vé vào hơn năm giờ chiều, vội vàng thu dọn hai bộ quần áo rồi ra ngoài bắt chiếc taxi, phóng thẳng đến sân bay.



      Sau gần hai tiếng máy bay, về đến nhà cũng là giờ ăn tối.



      Ông chủ của nhà họ Chân có nhà, bà chủ Hứa Lam và hai đứa con ăn cơm. Nhìn các món ăn bàn có thể thấy bữa ăn sắp kết thúc.



      Văn Tây vui sướng cho mẹ nghe về viễn cảnh tương lai tươi đẹp, nghĩ rằng mình sắp hot rồi, sau đó ngừng nhận được lời mời phỏng vấn, xe sang đưa đón, được mọi người chú ý, hàng vạn fan vây quanh, đẹp tới nỗi muốn bay lên. Nhưng xuất đột ngột của Thuần Khiết dội nước lạnh vào ước mơ rực lửa của ta. về nhanh như vậy khiến ta có chút trở tay kịp. Hứa Lam cũng thấy ngạc nhiên, tưởng rằng về để xem mặt nên nhiệt tình đón tiếp.



      “Ăn tối chưa?”.

      “Ăn máy bay rồi ạ”.



      “Sao gọi điện về trước thông báo tiếng để dì bảo tài xế ra sân bay đón con”.



      sao, dù sao cũng xa ạ”.



      “Ngồi xuống đây, ăn thêm chút nữa nhé”.



      cần đâu”. Thuần Khiết cười nhạt rồi : “Con muốn chuyện với Văn Tây”.



      Cuối cùng Hứa Lam cũng thấy có gì đó bất thường, quay sang nhìn con rồi lại quay sang hỏi : “Sao thế, hai đứa có chuyện gì sao?”.



      Văn Tây vội vàng tranh trước: “ chút chuyện ”. Sau đó đứng dậy với Thuần Khiết: “Vào phòng em chuyện nhé”.



      Thuần Khiết đặt hành lí xuống, cùng ta vào phòng, nhân tiện đóng cửa phòng.



      Hai người đứng trong phòng nhìn nhau, giằng co hồi lâu, Văn Tây tự biết mình làm sai nên tự nhận thua trước, dám nhìn ánh mắt sắc bén của : “Chị ngồi ”.



      Thuần Khiết lạnh lùng thẳng vào vấn đề: “Đưa thư cho chị”.

      Văn Tây thể phủ nhận, đành phải : “Thư ở trong tay em”.



      “Ở đâu?”.



      “Bị ông bầu của em lấy rồi”.



      Thuần Khiết tức đỏ mặt. máy bay nghĩ tất cả những hậu quả xấu nhất mà mình có thể nghĩ được. Nhưng khi nghe thấy những lời này vẫn kìm được sôi máu, thể bình tĩnh được.



      hít hơi sâu rồi : “Gọi điện thoại cho ông ta, bảo ông ta lập tức mang tới”.



      “Muộn thế này rồi, ngày mai rồi ”.



      “Gọi điện thoại cho ông ta, ngay lập tức”.



      Trước giọng gay gắt của , Văn Tây đành phải lấy điện thoại ra gọi cho ông bầu của mình.



      biết rốt cuộc vì mục đích gì mà đối phương nghĩ rằng thư tình của Tiêu ức Sơn nên nằm trong tay mình. Ông ta lấy lí do mình tạo nên thanh thế từ tin đồn kia nên kiên quyết muốn nắm toàn bộ tình hình, cho rằng lúc này Văn Tây nên gây thêm chuyện. Trong điện thoại ông ta vừa dỗ dành vừa uy hiếp, Văn Tây phảilà đối thủ của ông ta, dăm ba câu bị đánh bại, nhìn Thuần Khiết với ánh mắt yếu ớt.



      Thuần Khiết giành lấy chiếc điện thoại tay ta, lạnh lùng : “Tôi là Chân Thuần Khiết. Hành vi của ông xâm phạm đến riêng tư của tôi, hi vọng ông lập tức trả lại thư”.



      xong cúp máy. biết rốt cuộc bức thư ấy viết những gì, vì thế tiện gay gắt quá, tránh để đối phương công khai nội dung bức thư, có lợi cho Tiêu ức Sơn.



      im lặng lúc rồi trả điện thoại cho Văn Tây: “Vì sao hồi ấy em đưa thư cho chị?”.



      Văn Tây ngồi xuống giường, bĩu môi : “Lúc ấy chị ở nhà, em tiện tay vứt vào hộp, đợi đến khi chị về em quên sạch rồi”.



      Thuần Khiết nghe vậy, quả thực biết nên phản ứng thế nào. lúc sau lại : “Thư thuộc về quyền riêng tư của chị, sao em có thế tùy tiện đăng lên mạng?”.



      Văn Tây tự biết đuối lí, phụng phịu : “Vốn dĩ em nghĩ làm như thế. Nhưng ta là Tiêu ức Sơn, em kiềm chế được với công ti. Họ nghĩ rằng đây là cơ hội tốt, vì thế..

      Thuần Khiết còn gì để , vô cùng tuyệt vọng về IQ của ta.



      Văn Tây thấy gì, bỗng nhiên thay đổi ngữ điệu, van nài : “Chị ơi, chúng ta là người nhà, chị giúp em lần này . Chuyện này ảnh hưởng gì đến chị. Được Tiêu ức Sơn thích đâu phải là chuyện gì đáng xấu hổ, nếu là em, em xúc động đến phát khóc..



      Thuần Khiết hỏi lại: “Thư gửi cho chị, liên quan gì đến em?”.



      “Chỉ cần tạm thời chị lộ diện ai biết...”.



      “Lẽ nào Tiêu ức Sơn biết?”.



      “Nếu ta phản hồi lại em nổi tiếng rồi. Đến lúc ấy chị muốn gì cũng sao..



      “Xem ra em tính trước cả rồi?”.



      “Đều là ý của công ti, em kí hợp đồng rồi, phải phối họp với họ”.



      “Em nghĩ đến cảm nhận của người khác sao?”.



      “Dù sao chị và Tiêu ức Sơn cũng thể nữa rồi. việc qua lâu như vậy, có lẽ ta hề nhớ tới có người như chị nữa.. Thuần Khiết lại lần nữa còn gì để .



      “Thực ra hai bức thư ấy cũng viết gì, chỉ là vài chuyện lặt vặt. Bức thư thứ hai càng ngắn gọn, hỏi chị bận gì? Vì sao viết thư lại?”.



      có gì khác?”.



      , thực ra ta cũng viết gì sến lắm. mạng bọn em cố tình khoa trương chút”.



      Thuần Khiết nghe vậy, khỏi chìm vào im lặng.



      Lúc ở máy bay, ngừng tưởng tượng về nội dung bức thư. Vì bị tin đồn kia dẫn dắt mà còn tưởng là có những lời nồng nàn da diết. Bây giờ thở phào nhõm. Tiêu ức Sơn vừa ngạo mạn vừa lạnh lùng như vậy, quả thực thể được những lời tình cảm. có thể chủ động viết thư cho là nể mặt lắm rồi. Dĩ nhiên trong lòng cũng thấy có chút nuối tiếc. ngang bướng như vậy, khó gần như vậy, thể tưởng tượng được viết thư tình dùng những lời lẽ như thế nào.



      Văn Tây thấy gì nên tiếp: “Ông bầu với em ít phóng viên muốn phỏng vấn. Nhưng công ti nghĩ rằng vẫn chưa phải lúc, nên làm cho thần bí hơn nữa, thử thách tò mò của công chúng. Tinrằng lâu nữa em nổi tiếng”.



      Nghe thấy những lời này, Thuần Khiết thấy thương hại ta. Nể tình cùng người bố sinh ra, mở lòng từ bi nhắc nhở ta: “Em nổi tiếng được đâu! Chị khuyên em sớm đổi nghề , đừng có mơ giấc mộng ngôi sao nữa!”.



      Bồng nhiên nghe thấy những lời này, Văn Tây khỏi sững người.



      ta tự thấy mình xinh đẹp khác vời, từ có sứ mệnh vĩ đại là phải chia sẻ vẻ đẹp của mình với người khác, nghe vậy dĩ nhiên rất tức giận, cười khẩy và : “Chị dựa vào cái gì mà như vậy? Sao chị biết em thể nổi tiếng được?”.



      “Em tiết lộ việc riêng tư của người khác là để lại ấn tượng xấu về vô đạo đức với khán giả rồi, lại còn đắc tội với tất cả fan của Tiêu ức Sơn. Có phóng viên muốn phỏng vấn em chẳng qua chỉ là điểm nóng tạm thời, ai coi người như thế là thần tượng để mà tôn sùng”.



      Văn Tây lại ngây người lúc, giữ được bình tĩnh cao giọng : “Chị đố kị. Chị muốn nhìn thấy em giỏi hơn chị. Chị xấu tính, từ ..



      Thuần Khiết thèm tranh cãi với ta. Xảy rachuyện này, nghĩ rằng người mình thấy có lỗi nhất chính là Tiêu ức Sơn, trước mắt chỉ hi vọng có thể giải quyết chuyện này cách thỏa đáng. cười và : “Vì sao chị phải đố kị với em? Chị đâu muốn làm ngôi sao! Chị thấy công ti mà em kí hợp đồng cũng chẳng ra gì, nghĩ ra cái cách tạo scandal ngu ngốc này. Đây cơ bản phải là nâng đỡ em mà là hủy hoại em. Nếu em thông minh nhanh chóng phá hợp đồng với họ ”.



      Văn Tây vẫn già mồm cãi cố: “Công ti sắp xếp phỏng vấn em...”.



      Thuần Khiết cười khẩy: “Phỏng vấn cái gì?”.



      Văn Tây há miệng mắc quai.



      “Người khác muốn phỏng vấn em hoàn toàn là vì Tiêu ức Sơn. Nhưng em biết về Tiêu ức Sơn bao nhiêu? Em chuyện với ta chưa? Hai người là bạn học sao?”. đến đây ngừng lát cho ta suy nghĩ, sau đó mới tiếp: “Hai bức thư ấy mới là thứ có giá trị nhất, bởi vì nó đề cập đến riêng tư của người nổi tiếng, đăng tải báo lá cải, lượng tiêu thụ tăng lên mới có thể mang lại lợi ích thực tế. Nhưng ngay cả hai bức thư ấy em cũng đưa cho người khác, em bảo chị phải em có gì giỏi giang đây?”. Thuần Khiết lại ngừng lát, quan sát vẻ mặt của ta rồi tiếp: “Ngày mai mang hai bức thư ấyvề đây. Cho dù đối phương có ngon ngọt thế nào, nhất định phải mang thư về”.



      Văn Tây gì, lúc sau mới : “Chị nhiều như vậy, ra là muốn đòi lại thư của mình”.



      Thuần Khiết nhìn vào mắt ta và : “ sai. Nhưng cũng là nghĩ cho em, đừng để người ta lợi dụng”.



      Văn Tây bực tức : “Em biết rồi”.



      Hai người thống nhất với nhau rồi mở cửa ra ngoài.



      Hứa Lam và con trai ăn xong bữa tối, ngồi sofa ngoài phòng khách xem ti vi, thấy họ bước ra, cả hai đều nhìn họ với ánh mắt tò mò. Đặc biệt là Hứa Lam, bà ta biết hai con của mình quyết thể cùng chung tiếng , chắc chắn là xảy ra chuyện gì. Nhưng vì có Thuần Khiết ở đó nên tiện hỏi, liền đưa cốc trà pha rồi : “Uống nước ”.



      Thuần Khiết gật đầu cảm ơn, ngồi xuống sofa uống trà. Hứa Lam lại nhớ ra trong tủ lạnh còn có nửa quả dưa hấu, vội bảo con trai bưng ra cho ăn, lời hành động toát lên vẻ nhiệt tình vụng về, xa lạ, cứ như là bồng nhiên biết cách đối nhân xử thế vậy.



      Thuần Khiết nhìn mà thấy khó chịu thay cho bà ta. uống nửa cốc trà rồi : “Con về phòng đây”.

      Nghe thấy câu ấy, Hứa Lam lại khó xử: “Con ở nhà, phòng cứ để . Tháng trước họ của Dực Phi tốt nghiệp đại học, đến công ti giúp việc, tạm thời ở nhờ trong nhà..



      Nghe vậy Thuần Khiết khỏi tức giận nhưng để lộ ra mặt.



      họ của Dực Phi tên là Hứa Tiểu Thần. Năm mười hai mười ba tuổi, cứ mồi dịp nghỉ hè là lại coi đây là nhà của mình, muốn làm gì làm. Hồi ấy rất ghét . Bây giờ chắc chắn là tốt nghiệp xong tìm được việc, bám riết lấy công ti của bố, còn cái gì mà giúp việc cho công ti. Người họ Hứa nhà họ vào công ti giúp việc đủ nhiều rồi, bây giờ ngay cả phòng ngủ của cũng chiếm luôn, đúng là thể chấp nhận được. Phong cách hành của nhà đó khiến người ta thể nhẫn nhịn được. muốn lao vào phòng ném đồ của ra ngoài.



      Hứa Lam thấy gì, lại : “Hôm nay là cuối tuần, nó cùng bạn bè chơi rồi, ở nhà. Nếu nó về bảo nó ở cùng Dực Phi, con ở phòng của nó, thay ga trải giường...”.



      cần phiền phức đâu!”. Thuần Khiết ngắt lời bàHứa Lam càng khó xử, gượng cười : “Vậy con ngủ ở phòng Tiểu Tây vậy. Tiểu Tây ngủ cùng dì. Bố con công tác rồi, ngày mai mới về..



      Văn Tây vui, vội tiếp lời: “Thế hai người ngủ cùng luôn ”.



      Hứa Lam rất khó xử rồi, nghe thấy con vậy, chỉ muốn cho nó hai cái bạt tai, nhìn con với ánh mắt vô cùng “dữ tợn”. Văn Tây ý thức được mình sai, lại : “Hay là con và mẹ ngủ cùng nhau, để chị ấy ngủ phòng của bố mẹ, chẳng phải cũng thế cả sao?”.



      Câu này cũng chẳng thông minh hơn là bao, Hứa Lam vẫn muốn bạt tai ta.



      Bồng nhiên Thuần Khiết bật cười. Nỗi giận dừ trong lòng lúc này biến thành nỗi bi ai. nhận ra căn nhà này hoàn toàn có vị trí của mình. trở thành người ngoài.



      đứng dậy, cố gắng giữ nụ cười: “ cần phiền phức đâu. Trước khi về con đặt khách sạn rồi. Vì muốn chút chuyện với Văn Tây nên đến đây trước”.



      Hứa Lam vô cùng khó xử, thấy vậy cũng thuận theo: “Vậy ngày mai con về ăn cơm nhé. Ở thêm hai ngày, nhân tiện gặp mặt chàng kia. Điều kiện của cậuta rất tốt..



      Thuần Khiết thấy bà ta lại nhắc tới chuyện ấy, liền từ chối với thái độ kiên quyết: “Con có bạn trai rồi”.



      “Thế có sao đâu, cứ gặp , biết chừng cậu ta tốt hơn sao, phải tung lưới khắp nơi để bắt cá..Có lẽ bà ta nghĩ rằng câu cuối cùng rất hài hước nên bật cười ha hả.



      Đợi bà ta cười xong, Thuần Khiết mới : “Cảm ơn dì Lam lo cho con. Nhưng con nghĩ rằng cần thiết!”. Ngừng lát, kìm được thêm câu: “Con nghĩ thế giới này có lẽ tìm được người đàn ông nào điều kiện tốt hơn bạn trai của con”.



      Nghe thấy câu này, tất cả bọn họ đều sững sờ. Hai giây sau, họ lại cùng bật cười. Văn Tây cười tươi nhất: “Người đàn ông tốt như vậy, sao chị dẫn về cho mọi người xem mặt?”.



      Thuần Khiết thèm chuyện với ta, nhìn chằm chằm vào ta, ý muốn nhắc ta đừng quên chuyện chính. Sau đó quay sang gật đầu với Hứa Lam và : “Con đây”.



      Hứa Lam tiễn ra cửa, ân cần đưa xuống dưới. đường lại giải thích về chuyện phòng ngủ, làTiểu Thần tìm nhà, mấy hôm nữa dọn . Cuối cùng ép Thuần Khiết buộc phải hai câu khách sáo: “ sao, dù sao căn phòng đó cũng để , cứ để ta ở tiếp , đừng dọn nữa”.



      Hứa Lam cũng có ý đó. quanh năm ở nhà nhưng lại để cho phòng trống, vậy là lãng phí rồi. Lại còn bắt cháu của mình bỏ tiền ra ngoài thuê phòng ở, thế lại càng lãng phí. Bây giờ cháu trai lại làm việc trong công ti nhà mình, khoản chi tiêu này sau này chẳng phải tính vào tiền lương sao, chi bằng cứ sống ở nhà, dù sao cũng là người nhà mà. Bà ta tự nhận mình là người rất biết tính toán chi li, biết cách lo liệu cho gia đình. Cách sắp xếp này là thỏa đáng nhất. Dù sao cũng là người nhà mà.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 16 Buông tay để
      #993366;']Thuần Khiết ngồi lên taxi, tên khách sạn nổi tiếng trong thành phố.

      #993366;'] 

      #993366;']Xe được đoạn, nghĩ lại chuyện lúc nãy, bồng cảm thấy buồn, hai giọt nước mắt lăn xuống.

      #993366;'] 

      #993366;']Hai mẹ con nhà này đúng là ức hiếp người quá đáng, hoàn toàn tôn trọng . người công khai thư của , người tự ý cho mượn phòng ngủ của thèm tiếng, hoàn toàn bận tâm đến riêng tư của . cảm thấy mình bi ai. Từ rất mạnh mẽ, giữa được và được tôn trọng, hề do dự mà lựa chọn được tôn trọng. Nhưng mấy người có quan hệ gần gũi nhất với thế giới này, họ , cũng tôn trọng .

      #993366;'] 

      #993366;']Bố rất coi trọng quyền uy và nghiệp của mình, có thế giới của mình. Trong thế giới đó, hầu hết mọi người đều vây quanh ông, còn ông tận hưởng cảm giácthành công ấy. Bình thường ông cười mỗi khi ở nhà, có thể là sợ mất uy nghiêm của ông bố. chỉ chăm lo cho gia đình của mình, ông còn giúp đỡ những người nhà vợ, dăm ba hôm nhà lại có khách. Thực ra nhà họ Chân cũng phải là nhà giàu, chỉ trách nhà họ Hứa có họ hàng nào giàu hơn. Mặc dù thi thoảng ông cũng than phiền nhưng phần lớn thời gian là vui vẻ giúp đỡ. Ông cần cảm kích và ngưỡng mộ của họ, thích người khác khen mình có thực lực, có thể làm chuyện lớn. Ông thích sĩ diện, có niềm vui của tiểu thị dân. Chuyện giống như ngày hôm nay, nếu chạy đến hỏi ông, vì sao lại để người khác chiếm phòng của , chắc chắn ông cho rằng chẳng có gì to tát cả.

      #993366;'] 

      #993366;'] có thể tưởng tượng được cảnh tượng đó.

      #993366;'] 

      #993366;']Ông là như vậy, thích sắp đặt người khác theo sở thích của mình, thường xuyên lấy tiêu chuẩn giá trị của mình để cầu người khác. Trong mắt ông, có rất nhiều chuyện đều chẳng có gì to tát cả. Đôi khi nghĩ, nếu đứa con trai, vậy có lẽ bố đối xử với tốt hơn, quan tâm tới nhiều hơn. Đáng tiếc phải là con trai. Ông thiên vị con trai cách rệt, hi vọng nó phát triển nghiệp mà mình gây dựng. Mặc dù cũng chẳng phải là cơ nghiệp đồ sộ nhưng vẫn thể ngăn được niềm tự hào của ông.

      #993366;']Tất cả những chuyện xảy ra, cho dù bình thường nhớ tới cũng khó tránh khỏi cảm thấy xót xa. Tối nay bị những chuyện này kích thích lại gợi lên rất nhiều kí ức đau lòng, ấm ức, quả thực thể kìm nén được. ngồi ghế sau mà nước mắt đầm đìa. Những giọt nước mắt ấy giống như ngọc trai đứt dây, muốn ngăn cũng được.

      #993366;'] 

      #993366;']Lái xe ngẩng đầu nhìn qua gương, thấy trẻ khóc tới mức xé ruột xé gan, lại thấy xách hành lí, thầm nghĩ: Chắc chắn là cãi nhau với bạn trai.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết cũng biết chắc chắn bị lái xe phát nên cứ khóc trận cho , lúc gần đến khách sạn mới điều chỉnh tâm trạng, lau sạch nước mắt, lấy hộp phấn trong túi, soi gương dặm lại chút, che vệt nước mắt rồi nhét giấy lau vào trong túi. lúc sau, đợi xe đỗ ở cửa khách sạn, lập tức trả tiền rồi xuống xe, kéo va li vào khách sạn.

      #993366;'] 

      #993366;'] đưa chứng minh thư đặt phòng ở quầy lễ tân, bỗng nhiên điện thoại đổ chuông.

      #993366;'] 

      #993366;'] nhìn thấy tên Phong Bính Thần. Chần chừ hai giây rồi nhấn nút nghe.

      #993366;'] 

      #993366;']“ dâu chú rể tuần trăng mật rồi, rất muốn gặp em”. “Bây giờ được, em có việc”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ừm, hình như giọng em khang khác..

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết biết giọng mình khàn khàn, quyết định thuận theo ý : “ừm, bị cảm cúm..

      #993366;'] 

      #993366;']“Sao để vậy?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Có thể là buổi đêm bật điều hòa thấp quá.. buột miệng dối.

      #993366;'] 

      #993366;']“Uống thuốc chưa? lập tức sang thăm em!”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết vội ngăn : “ sao, cần phiền phức...”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần đâu có chịu nghe , liền hỏi: “Có cần gọi bác sĩ tới ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết biết gì, chần chừ biết có nên . Đúng lúc ấy lễ tân .

      #993366;'] 

      #993366;']“Xong rồi thưa . Đây là thẻ của , phòng 1608, thang máy từ bên này, phía bên trái”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết nhận thẻ phòng, gật đầu cảm ơn ta, gượng cười, sau đó kéo va li về phía thang máy. Trong điện thoại vang lên giọng kinh ngạc của Phong Bính Thần: “Em ở khách sạn? Em ở ngoài?”.

      #993366;'] 

      #993366;'] việc đến mức này, Thuần Khiết đành phải vớianh: “ừm, về quê có chút việc..

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần càng ngạc nhiên: “Em về quê còn phải ở khách sạn?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Câu hỏi này lại chạm vào nỗi đau của Thuần Khiết. gượng cười: “Chẳng còn cách nào, nhà đủ phòng”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần nữa. lúc sau lại hỏi: “Em bị cảm cúm à?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết có chút ngượng ngùng nhưng vẫn với : “, chỉ là vừa mới khóc, giọng hơi khàn”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Em khóc sao?”. giống như nghe thấy tin lạ.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vốn dĩ muốn với . Bây giờ có cớ để chế nhạo em rồi”. Thuần Khiết cố gắng tự giễu mình.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vì sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vài chuyện lặt vặt, cần nhắc tới”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ cần phải biết”. Giọng của thay đổi, mang vẻ uy nghiêm thể kháng cự, khiến Thuần Khiết nghe mà sững người, im lặng vài giây mới : “Chuyện này ra rất dài, em nghĩ nghe cũng vui lắm...”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Rốt cuộc là chuyện gì?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ xem tin tức giải trí chưa?”. “Chưa”. đáp, ngừng lát rồi hỏi: “Lẽ nào có liên quan đến Tiêu ức Sơn?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết thể khâm phục nhạy bén của . Chẳng qua chỉ nhắc đến tin tức giải trí, vậy mà lập tức liên tưởng đến Tiêu ức Sơn. Nhưng vẫn cho biết đầu đuôi việc. Phong Bính Thần nghe xong, thở phào tiếng trong điện thoại rồi : “Rất tốt, như thế yên tâm rồi”.

      #993366;'] 

      #993366;']Lúc ấy Thuần Khiết vào khách sạn, chuẩn bị mở va li, nghe vậy liền dừng lại, cau mày : “Rất tốt?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Biết được rằng em rơi nước mắt phải vì Tiêu ức Sơn, thấy rất vui”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết còn gì để , vừa tức vừa buồn cười.

      #993366;'] 

      #993366;']“Chuyện này cứ giao cho xử lí”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ xử lí thế nào?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần cười: “Dĩ nhiên là xử lí bằng tiền. Nếu cần thiết, có thể dùng thủ đoạn dọa dẫm, uy hiếp, cụ thể thế nào em cần bận tâm. Ngày mai nhất định lấy được thư, đồng thời đảm bảo ông ta để lại bản copy”. Mặc dù Thuần Khiết nghĩ là thể nhưng trong lòng lại cảm thấy nhõm cách mơ hồ. về lí trí, nghi ngờ lời nhưng về tình cảm vô cùng tin tưởng . Lạ .

      #993366;'] 

      #993366;']“Em yên tâm ngủ giấc ngon, đừng khóc mình nữa. Như thế rất đau lòng”.

      #993366;'] 

      #993366;']Trước đây khi nghe thấy những lời này, Thuần Khiết cảm thấy rất sến. Nhưng lúc này nghe vậy, lại cảm thấy rất ấm áp, rất cảm động. Trái tim vừa mới ngập trong nước mắt bồng ấm áp trở lại, đến nỗi biết nên trả lời thế nào. Phong Bính Thần đoán được phần nào tính cách của , biết kín đáo trong chuyện tình cảm, thích bày tỏ, nên “chúc ngủ ngon” rồi chủ động cúp máy.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết nhìn đồng hồ, thấy hơi đói bụng, nên xuống dưới ăn chút gì đó. chưa hề ăn máy bay, mới chỉ uống chút nước trái cây. luôn ở trong trạng thái tức giận, đâu còn tâm trạng để ăn nữa. Nhưng chuyện với Phong Bính Thần xong, cảm xúc tức giận được xoa dịu, tâm trạng khá hơn, dĩ nhiên lại có cảm giác thèm ăn.

      #993366;'] 

      #993366;']Ăn tối xong về khách sạn rồi lên mạng. Thông tin ấy vẫn trang nhất của diễn đàn, lượng truy cậptăng vọt lên rất nhiều, nội dung comment phong phú, đa dạng, người chửi kẻ đăng tin, người nghiêm tóc phân tích nét chữ, người nghi ngờ tung tin đồn nhảm.

      #993366;'] 

      #993366;']Họ tự kết thành bè phái, mồi người câu. Thinh thoảng lại chửi bới, công kích lẫn nhau.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết kiên nhẫn xem tiếp, hề phát bóng dáng của người đăng tin, tạm thời thở phào nhõm.

      #993366;'] 

      #993366;'] nghĩ lúc, lấy điện thoại gọi cho Tiêu ức Sơn, vẫn liên lạc được, biết có phải là tránh phóng viên . Xảy ra chuyện này, chắc chắn có rất nhiều phóng viên tìm chứng thực.

      #993366;'] 

      #993366;'] gọi được, định nhắn tin. Nhưng nghĩ lại biết nhắn thế nào, đành thôi. ra viết thư cho , đáng tiếc là nhận được. Vận mệnh của họ để lỡ mất nhau, hai bánh răng vào đúng quỹ đạo của nó.

      #993366;'] 

      #993366;'] đem theo nỗi muộn phiền chìm vào giấc mộng.

      #993366;'] 

      #993366;']Bảy giờ sáng hôm sau, tỉnh giấc. Trong khoảng thời gian gần đây, sáng nay là sáng dậy sớm nhất. Bởi trong lòng có tâm nên ngủ yên. dậy đánh răng rửa mặt, thấy mắt mình sưng đỏ trong gương. nghĩ đếnviệc buổi trưa phải về ăn cơm, nên vội vàng nằm xuống giường, lấy khăn nóng chườm mắt.

      #993366;'] 

      #993366;'] phải vì xấu hay đẹp, chỉ là muốn họ biết mình khóc, muốn để lộ yếu đuối của mình.

      #993366;'] 

      #993366;']Mấy phút sau, bỏ khăn xuống, soi gương kĩ, hình như đỡ hơn chút, nhưng dường như chẳng khác gì. còn cách nào, đành trang điểm, thay kính áp tròng bằng chiếc kính gọng đen.

      #993366;'] 

      #993366;']Trang điểm xong cũng chín rưỡi, có người gõ cửa.

      #993366;'] 

      #993366;']Phục vụ mang tới bữa sáng vô cùng thịnh soạn, ngoài ra còn có bó hồng rất đẹp, ngào ngạt hương thơm.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết nhìn thấy, nén được mỉm cười và : “Các còn tặng hoa cho khách sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phục vụ mỉm cười : “Đây là do quý ông tặng cho khách ở phòng 1608”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết sững người: “ sao?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Đây là hồng nhập khẩu. Nếu khách nào đến đây chúng tôi cũng tặng bó thế này e là chẳng bao lâu chúng tôi phải đóng cửa”. Phục vụ đùa với giọng điệu dí dỏm. Xem ra chỉ có thể là Phong Bính Thần. Ngoài , ai biết ở đây.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết rất vui.

      #993366;'] 

      #993366;'] cầm bó hoa hỏi: “Quý ông đó còn ở đây ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Điều này tôi ”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Cảm ơn ”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phục vụ phòng vừa , lập tức gọi điện cho Phong Bính Thần.

      #993366;'] 

      #993366;']Vừa nghe máy, liền cười và hỏi: “Nhận được hoa rồi à?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Nhận được rồi”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Thích ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Đẹp lắm, hãy tiếp tục phát huy”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ vấn đề”. Phong Bính Thần bật cười, giọng thanh thoát khiến liên tưởng đến trời xanh biển biếc, cảm giác tươi mát, khoan thai: “Bây giờ tâm trạng em đỡ hơn chút nào chưa?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Đỡ hơn nhiều rồi. ở đâu vậy?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Bể bơi”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Thời Quang?”. “ừ”.

      #993366;'] 

      #993366;']Nghe vậy, Thuần Khiết có chút thất vọng, có điều cũng dám hi vọng đích thân chạy tới tặng hoa cho , nhận được hoa của , rất vui rồi.

      #993366;'] 

      #993366;']“À, hai bức thư của Tiêu ức Sơn, bảo người mang đến chỗ rồi...”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Gì cơ?”. Thuần Khiết ngạc nhiên .

      #993366;'] 

      #993366;']“Xin lỗi em, quả thực rất tò mò về chúng”. Nhưng giọng điệu của hề có chút áy náy nào. Điều khiến Thuần Khiết ngạc nhiên là lấy được thư? quá thần kì!

      #993366;'] 

      #993366;']“ làm thế nào vậy?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ bảo ‘chuyên gia’ làm, cụ thể thế nào cũng . Nhưng tin tiền có thể giải quyết rất nhiều phiền phức...”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Trong thư viết gì vậy?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Thư vẫn chưa được mang tới”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Ồ”. Thuần Khiết có chút thất vọng, im lặng lúc rồi : “Em hỏi thêm câu nữa”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Gì cơ?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Sao biết em ở khách sạn này? Tối qua lúcchúng ta chuyện điện thoại, em biết nghe thấy số phòng, nhưng lễ tân đâu có tên khách sạn. Sao lại biết được...?”.

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần nhịn được cười: “Sao, lẽ nào em nghi ngờ gắn thiết bị theo dõi người em?”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Ha ha”. Thuần Khiết cũng cười: “ thần thông quảng đại như thế, khiến em thấy sợ”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ làm như vậy hoàn toàn là vì em nhưng em lại nghi ngờ , khiến đau lòng”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết bị câu ai oán nửa nửa đùa của làm cho ngại ngùng, vội vàng xin lỗi: “Em xin lỗi, em quá đa nghi rồi, đừng giận nữa”.

      #993366;'] 

      #993366;']“ lên mạng search tên khách sạn, sau đó gọi điện thoại đến từng chỗ . May mà em ở khách sạn ...”. rồi ngừng lát, học cách tối qua của : “Vốn dĩ muốn với em. Bây giờ em có cớ chế nhạo rồi”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết cảm động nhưng kìm được rằng: “Như thế ngốc..

      #993366;'] 

      #993366;']Phong Bính Thần than thở: “Đấy em xem, quả nhiên em bắt đầu chê cười rồi”.

      #993366;'] 

      #993366;']“Vì sao hỏi em”. “Thế còn gì là bất ngờ nữa. Hơn nữa lúc ấy có lẽ em ngủ rồi. muốn vì chuyện này mà đánh thức em...”. Câu cuối cùng dài giọng, gần như là nũng nịu. Thuần Khiết như mường tượng ra vẻ mặt lúc này. Khuôn mặt của khắc sâu trong tâm trí . Chỉ cần nhắm mắt lại nhìn thấy hình ảnh của .

      #993366;'] 

      #993366;']“Bỗng nhiên em rất muốn gặp ”.

      #993366;'] 

      #993366;'] buột miệng, xong mới ý thức được mình vừa gì. Nhưng hề cảm thấy hối hận như trước đây. Im lặng lúc, bình tĩnh nhắc lại lần nữa: “Em nhớ ”.

      #993366;'] 

      #993366;']Đầu dây bên kia im lặng lúc, sau đó : “Đừng tắt máy, đến nơi gọi cho em”.

      #993366;'] 

      #993366;']Thuần Khiết gấp điện thoại, hạnh phúc dang rộng đôi tay, đổ rầm xuống chiếc giường phía sau.

      #993366;'] 

      #993366;']Buổi sáng dậy sớm, vốn định về nhà giục Văn Tây lấy thư. Bây giờ Phong Bính Thần lấy được thư nên cũng vội về nhà, mà nhắm mắt nằm giường suy nghĩ về cuộc chuyện lúc nãy. Nhớ lại từng chút từng chút kỉ niệm trong khoảng thời gian quen .

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Dường như đến tận lúc này mới chợt bừng tỉnh, mới chợt nhận ra rằng người đàn ông này thích mình. Trong khi đó mình sợ chấp nhận , sợ làm mình bị tổn thương. Thực ra tổn thương có gì đáng sợ cơ chứ, đâu phải chưa từng bị tổn thương. Cái sợ là cảm giác được , sợ cảm giác được rồi lại mất tình . Bao nhiêu năm nay, học được quá nhiều mặt trái của tình cảm, thậm chí cần học cũng hiểu. Nhưng với tình vẫn còn dừng lại ở giai đoạn lí luận, bề ngoài có vẻ cái gì cũng hiểu nhưng lại chưa từng thực hành, thậm chí hiểu làm thế nào để người, để cho và hi sinh. Tiếng câu là: Nothing can conquer love, but love can conquer everything.



      sợ hãi tình cảm mãnh liệt. sợ mình trở nên yếu đuối. Bao nhiêu năm nay, chân lí tình cảm mà theo đuổi là: Muốn bị người khác từ chối, cách tốt nhất là từ chối người khác trước. Nhưng cho dũng khí, khiến dũng cảm bước . quyết định thử bước lên phía trước.



      ngồi dậy, nhìn bó hồng bàn, màu sắc đỏ tươi, nồng nàn e ấp. đứng dậy cầm bó hồng lên, ngắm nhìn lúc lâu, sau đó cẩn thận ngắt cánh hoa, thả vào trong cốc sữa, lúc sau lại ngắt cánh hoa, thả vào trong cốc sữa.



      Trong chiếc cốc thủy tinh trong suốt, mấy cánh hoa màu hồng dập dềnh mặt lớp sữa trắng muốt, màu sắctương phản, vô cùng nổi bật, vừa đẹp vừa giàu dinh dưỡng, màu sắc tươi sáng, trông đẹp mắt. chống cằm ngồi cạnh quan sát, giống như nhìn cốc sữa mà như nhìn cuộc đời mình. Toàn thân ở trong trạng thái “no nê” mơ hồ, hề cảm thấy đói, trái tim, dạ dày đều được lấp đầy, vẻ mặt cũng lấp lánh ánh sáng.



      Tiếng chuông điện thoại đánh thức trạng thái như ngây ngô ấy của . ngẩng đầu soi mình trong gương, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ rất hiếm thấy.



      Vốn tưởng rằng là Phong Bính Thần nhưng lại là Hứa Lam gọi điện giục về nhà ăn cơm. sửa sang chút, sau đó thay áo ra ngoài, thầm nhủ với bản thân phải kìm nén, nhẫn nhịn, thèm chấp Văn Tây. Hứa Lam dù sao cũng là bề , được thất lễ.



      đường nhớ lại hồi còn . Ban đầu, Hứa Lam cũng thử đối xử tốt với . Sau đó bà sinh Văn Tây nên còn tinh thần và sức lực chăm sóc nữa, lúc khó chịu với con thường trút giận lên . về sau sinh Dực Phi, thuê bảo mẫu nhưng cũng thường ức hiếp . Trong nhà lúc nào yên tĩnh, lúc nào cũng có tiếng khóc, tiếng ca thán. Bố dặn học xong phải trông em, nhưng dì Lam vẫn mặt nặng mày với ... Dĩ nhiên cũng có khoảng thời gian vui vẻ. Nhưng đọng lại trong kí ức của đều là những khoảnh khắc buồn. Mối quan hệ giữa và bọn họ luôn trong tình trạng bằng mặt nhưng bằng lòng. Hồi ấy hạ quyết tâm phải thoát li khỏi họ, đến vùng đất tự do. cứ nhẫn nhịn như vậy trong thời gian dài, đằng sau vẻ im lặng là ý chí ngoan cường. Nhiều năm xa nhà, sống nơi đất khách quê người, hiểu thêm về cuộc sống, có cái nhìn thấu đáo và bao dung hơn. Huống hồ trong quan hệ huyết thống, lại có quyết tâm “lóc xương trả cha” giống như Na Tra (*) nên dù gì cũng có chút bận tâm.



      Bước vào cửa, Hứa Lam ở dưới bếp hướng dẫn người giúp việc làm cơm, “khí thế” có vẻ như là bữa tiệc thịnh soạn. Dực Phi chơi điện tử trong phòng, nhìn thấy liền ra chào.



      “Chẳng phải hôm nay bố về sao?”. hỏi.



      “Tối qua bố gọi điện bảo chiều về đến nhà”.



      “ừm”.



      Thuần Khiết có chút thất vọng, bưng trà lên uống, nhân tiện đưa mắt nhìn căn nhà. vẫn là căn nhà của mười năm trước, đồ đạc cũ kĩ. Lẽ nào mấy năm nay công ti của bố có lãi? Hay là hai năm trước bị ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế? Thấy Dực Phi ngồi cạnh có vẻkhông chú tâm lắm, liền : “Em chơi điện tử ”.



      Cậu ta mỉm cười ngượng ngùng, ngồi im nhúc nhích, cũng gì.



      Văn Tây từ phòng vệ sinh bước ra, vẫy tay gọi vào phòng ngủ. Thuần Khiết vào, ta nản chí : “Em gọi điện thoại rồi, ông ta làm mất thư rồi”.



      “Sao lại thế?”.



      “Ông ta thấy hai bức thư ấy đâu, có người hack máy tính của ông ta, toàn bộ dữ liệu mất hết”.



      “Em tin ?”. Thuần Khiết bình thản hỏi.



      Văn Tây tự biết đuối lí, thành thực : “Em nghi ngờ đây là cái cớ của ông ta. Ông ta muốn trả thư cho em”.



      “Thế em định làm thế nào?”.



      “Em biết làm thế nào bây giờ? Tố cáo ông ta sao?”.



      ta thẹn quá hóa giận, tính khí đại tiểu thư trỗi dậy, quay người mở tủ tìm quần áo, mắc quần áo đập vào nhau kêu loảng xoảng.



      Thuần Khiết nghĩ lúc rồi hỏi: “Ông ta có backup ?”.

      biết”.



      “Thông tin mạng ông ta có copy ?”.



      “Em biết”.



      Thuần Khiết gì.



      Văn Tây thay chiếc quần bò ngắn và chiếc áo màu tím có thắt lưng trước mặt , mái tóc xoăn bồng bềnh để xõa, đôi mắt to tròn, khi mở miệng trông giống búp bê, quả thực rất xinh đẹp, dáng người cũng chuẩn. Những ngôi sao mà Thuần Khiết từng gặp thực ra cũng xinh bằng ta. thấy chiếc laptop Sony đầu giường Văn Tây mở trang web về bức thư tình ấy, biết chừng cả đêm ta ngủ để xem comment. Xem ra ta muốn nổi tiếng đến phát điên rồi.



      im lặng lúc rồi hỏi: “Em học biểu diễn được mấy năm rồi?”.



      “Hai năm rồi, sao ạ?”.



      “Học thế nào?”.



      “Cái trường tồi tàn ấy có cái gì mà học? Chỉ lừa tiền thôi”. “Chị hỏi làm gì?”.



      “Hỏi thế thôi”.



      “Chị xưa nay hỏi gì chẳng có mục đích”. Thuần Khiết khỏi sững người. ngờ trong mắt Văn Tây, mình là người như vậy.



      Văn Tây nhìn qua gương: “Nếu chị gọi điện cho Dực Phi, em cũng chẳng nhớ ra hai bức thư ấy. Có điều, chị rất giỏi kiềm chế, từng thân thiết với Tiêu ức Sơn, vậy mà lời nào, em phục chị đấy. Nếu bây giờ chị tìm ta, liệu có nối lại tình xưa ?”. Thuần Khiết biết gì.



      Bồng nhiên ta : “Chị, hay là chị giới thiệu để em và ta quen nhau ”. Thuần Khiết ngỡ ngàng lúc rồi nhịn được cười.



      Mỗi lần ta gọi chị là chắc chắn có chuyện cần nhờ. Điều này ta rất giỏi, trở mặt cũng nhanh kém, EQ và IQ dường như vẫn còn dừng lại ở thời kì trẻ thơ, nghĩ rằng ai cũng dung túng, nuông chiều mình.



      “Lẽ nào muốn chị với ta, em chính là người tiết lộ bí mật của ta mạng?”. câu khiến Văn Tây câm lặng.



      Nhắc đến chuyện này, Thuần Khiết lại nổi giận, muốn  mắng ta hồ đồ. Nhưng cuối cùng lại kìm nén.



      Cho dù Phong Bính Thần lấy thư về, nhưng để giải quyết hậu quả cách triệt để cũng là vấn đề. Chắc chắn phóng viên tìm hiểu giả, với tính cách của Tiêu ức Sơn, biết trả lời thế nào. Thuần Khiết cũng mang trong mình hiếu kì, dĩ nhiên thể nối lại tình xưa với . Nhưng cũng muốn biết thái độ của thế nào. theo cách của Văn Tây dù sao cũng là Tiêu ức Sơn.



      Mười rưỡi trưa, cơm nước chuẩn bị xong nhưng vẫn chưa bắt đầu.



      Hứa Lam ra khỏi bếp, vào phòng ngủ chỉnh trang lại rồi quay ra phòng khách kéo Thuần Khiết ra tâm , cái gì mà thương mấy năm nay thân mình bươn trải bên ngoài dễ dàng; cái gì mà mình cũng chưa từng làm tròn trách nhiệm với ; cái gì mà hai mươi tám tuổi rồi, nên tính chuyện trăm năm; cứ như vậy bà ta cho đến khi vào vấn đề chính là tay giám đốc lương mấy chục vạn năm, khoảng ba mươi tuổi, nhưng được cái nhà có điều kiện, khuyên nên bỏ qua cơ hội tốt.



      Thuần Khiết nghe đến đây, cuối cùng hiểu ra bừa trưa thịnh soạn này là để tiếp đãi người khác. tỏ thái độ về chuyện này từ trước, vậy mà Hứa Lam vẫn mời người ta đến, hoàn toàn bận tâm đến ý kiến của khiến cảm thấy rất ấm ức. Nghĩ bà ta là bề , nên kìm nén cơn giận. Nhưng vẫn kìm được : “Chẳng phải hôm qua con rất ràng rồi sao? Con có bạn trai rồi”.



      Văn Tây ngồi giũa móng tay bên cạnh, thản nhiên xen vào: “Chỉ là bảo người ta đến nhà chơi, đâu ép chị phải lấy ta ngay, chị căng thẳng cái gì?”.



      Hứa Lam cười và : “Đúng vậy, gặp mặt thôi có gì đâu, ngộ nhỡ hai đứa có duyên sao?”.



      “Đàn ông lớn tuổi chút cũng có sao, bây giờ đàn ông thành công trong nghiệp hầu hết cũng ở cái tuổi này, còn có người già hơn cơ...”. Văn Tây ngẩng đầu nhìn Thuần Khiết, vừa giũa móng tay vừa .



      Thuần Khiết rất ngạc nhiên trước giọng điệu già dặn từng trải của ta, biết lại thế nào.



      Cuối cùng ta cũng giũa móng tay xong, ngẩng lên nhìn Thuần Khiết lượt, thấy mặc áo sơ mi màu xanh, quần màu be, giày đế thấp màu trắng, cộng thêm với cặp kính viền đen càng làm tôn lên khí chất lạnh lùng, thiếu vài phần dịu dàng nữ tính, : “Chị có muốn mặc váy của em ? Trang điểm gợi cảm chút”. Vì ý tốt đột xuất của ta mà Thuần Khiết cảm thấy có chút ngượng ngùng, nên lắc đầu từ chối.



      Văn Tây nhún vai.



      Đúng lúc ấy chuông cửa reo.



      Hứa Lam lập tức ra mở cửa. Trước khi mở cửa lại sửa sang tóc tai, bà ta tiếp đón họ bằng vẻ mặt tươi cười khoa trương quá mức: “Hai người đến rồi à, mau vào , định gọi điện thoại cho hai người đấy... Ôi trời, đến chơi là được rồi, còn mua những thứ này làm gì, cần thay dép đâu, vào nhà !”.



      Sau hồi nhường qua nhường lại, hai người bước ra từ chỗ để giày.



      đầu là người phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi ăn mặc thời trang, tóc xoăn, đẫy đà. Theo sau là người đàn ông đeo kính, dáng người trung bình, hơi béo, da trắng, khoác mình bộ quần áo hàng hiệu, cũng coi là có vài phần khí chất. Nhưng Thuần Khiết thấy chỉ như người qua đường.



      Hình như người phụ nữ ấy chưa từng gặp Văn Tây. Thấy hai trẻ, biết là nào. Hứa Lam vội vàng kéo Văn Tây lại và : “Tiểu Tây, chào Phạm ”. Văn Tây ngoan ngoãn chào hỏi.



      Người phụ nữ họ Phạm ấy lập tức biết còn lại mới là nhân vật chính, tươi cười khen Văn Tây xinh đẹp, dáng chuẩn nhưng mắt lại liếc nhìn Thuần Khiết, ngắm nghía để lộ chút sơ hở.



      Thuần Khiết chỉ mỉm cười. Người ta cũng đến rồi, đành phải miễn cưỡng giữ phép lịch với họ, tránh để Hứa Lam mất mặt.



      Sau hồi hỏi han khách sáo, họ ngồi xuống sofa, vài câu về chuyện gia đình rồi vào chủ đề chính.



      Người đàn ông ấy tên là Vu Chấn, gia cảnh khá tốt, thành đạt, chỉ thiếu chưa có người nâng khăn sửa túi. Cũng từng có hai bạn , nhưng vì nhiều lí do nên chia tay. Bà Phạm rất giỏi ăn , rất biết cách chọn từ ngữ. Hứa Lam mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng lại mồi thêm vài câu để bà ta phát huy. Hai người phối họp hết sức nhịp nhàng, đóng kịch rất khéo.



      Vu Chấn tỏ ra rất thoải mái, nhìn Thuần Khiết rồi lại quay sang nhìn Văn Tây. Ánh mắt và nét mặt đều toát lên vẻ tự tin thái quá. Thuần Khiết mấy cảm tình với ánh mắt của ta. Với những người lần đầu tiên gặp mặt, nhìn đối phương quá kĩ đúng là mạo phạm. Cuối cùng chủ đề chuyện cũng chuyển sang Thuần Khiết. Thông tin cơ bản tìm hiểu rồi, nhưng Hứa Lam vẫn thay giới thiệu theo phép lịch . Hỏi đến công việc của , vẫn là Hứa Lam thay trả lời, làm việc ở tòa soạn tạp chí. Thuần Khiết xen vào: “ nghỉ rồi ạ”.



      Hứa Lam có chút ngạc nhiên còn bà Phạm lại rất vui: “Nghỉ càng tốt, có thể về quê tìm việc mà, ở bên ngoài đâu có tốt bằng ở nhà?”.



      Thuần Khiết tiếp tục mỉm cười. Có thể thấy bà ta nóng lòng tác thành cho cuộc gặp mặt này.



      Thông tin về gia cảnh giới thiệu xong, bắt đầu tìm hiểu vào chi tiết như tính cách, sở thích. Vu Chấn thường ngày công việc bận rộn, vận động nhiều, chỉ chạy bộ máy tập thể dục ở nhà. Thỉnh thoảng xem phim, thích xem đua xe, xe Volvo, kì nghỉ thường xuyên du lịch nước ngoài...



      Thuần Khiết có gì để chia sẻ. Bình thường cơ bản ra khỏi cửa, cũng có sở thích gì đặc biệt. Lúc này chỉ thấy đói bụng, kìm được lấy điện thoại xem giờ. hơn mười hai giờ rồi.



      May mà mọi người đều hiểu, thế là bắt đầu ăn cơm.



      Ngồi vào bàn, nhìn thấy bàn thức ăn thịnh soạn, bàPhạm lại khách sáo hồi. Hai bên qua lại hai phút, cuối cùng lần lượt ngồi vào chỗ. Mọi người vừa chuẩn bị cầm đũa bồng nhiên điện thoại của Thuần Khiết đổ chuông.



      Mọi người đều dừng lại nhìn .



      mở điện thoại ra nhìn, bồng chốc khuôn mặt nở nụ cười tươi rói. Sau đó đứng dậy, với mọi người bằng giọng điệu giống như tuyên bố chuyện trọng đại: “Xin lỗi, con phải xuống nhà đón người. Xin mọi người chờ chút”.



      rồi cũng chờ phản ứng của mọi người mà thẳng ra ngoài.

      Chú thích:

      (*) Na Tra là vị thần trong thần thoại dân gian của Trung Quốc, do đánh chết Ngao Bính của Đồng Hải Long Vương, nên gia đình Na Tra bị bắt, ép phải đền mạng để giữ trọn đạo hiếu, và làm liên lụy tới gia đình, Na Tra lóc thị trả mẹ, lóc xương trả cha.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :