1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

50 Sắc Thái Đen

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 22.2
      Christian đứng ở lối vào. Mất phần ngàn tích tắc để ấy nhận ra tình hình – tôi tái mét và run rẩy, bà ta ướt sũng và tím tái. Khuôn mặt đáng của sa sầm lại, rồi nhăn nhó vì giận dữ khi bước tới đứng giữa chúng tôi.

      “Bà làm chuyện quái gì thế hả, Elena?” hỏi, giọng lạnh như băng và pha lẫn đe doạ.

      Bà ta chớp mắt nhìn . “ ta hợp với cậu đâu, Christian,” bà thầm.

      “Gì cơ?” quát lên, làm cả hai chúng tôi giật nảy mình. Tôi nhìn thấy mặt , nhưng cả người gồng lên, toát ra vẻ thù địch.

      “Làm thế quái nào bà biết cái gì hợp với tôi hay hả?”

      “Cậu có nhu cầu, Christian,” bà ta đáp với giọng êm du.

      “Tôi bảo bà rồi – phải việc của bà,” gầm lên. Ôi chết – Christian Cực Kì Giận Dữ vừa chồm lên dữ tợn. Mọi người sắp nghe thấy hết mất.

      “Cái gì đây?” dừng lại, trừng mắt nhìn bà ta. “Bà tưởng là bà sao? Bà tưởng mình mới hợp với tôi ư?” Giọng dịu xuống nhưng nhuốm vẻ khinh miệt, và đột nhiên tôi muốn ở đây nữa. Tôi muốn chứng kiến cuộc đối đầu thân mật này. Tôi định bỏ . Nhưng bị kẹt lại – chân tay tôi chịu nhúc nhích.
      <div align="

      <hr align="center" size="2" width="100%" />


      Elena nuốt khan và dường như bà ta ưỡn mình thẳng đơ. Điệu bộ của bà ta thay đổi rất kín đáo, oai vệ hơn, rồi bà ấy tiến thẳng tới chỗ Christian.

      “Tôi là điều tuyệt vời nhất đến với cậu,” bà ta rít lên đầy ngạo mạn. “Nhìn mình bây giờ mà xem. trong những doanh nhân giàu có, thành công nhất nước Mĩ – quyền lực, uy danh – cậu chẳng còn thiếu cái gì. Cậu là bá chủ trong thế giới của mình.”

      bước thụt lùi như thể vừa bị choang cú đánh, ngây ra nhìn bà ta đầy bất ngờ vì bị xúc phạm.

      “Cậu mê say việc đó, Christian, đừng cố phỉnh phờ bản thân nữa. Cậu từng dấn vào con đường tự hủy hoại bản thân mình, và tôi cứu vớt cậu khỏi đó, kéo cậu thoát khỏi cuộc sống phía sau những chấn song. Tin tôi cưng, đáng lẽ đời cậu xong từ bấy lâu rồi. Tôi dạy cậu mọi thứ cậu muốn biết, mọi thứ cậu cần.”

      Mặt Christian trắng nhợt, chăm chăm nhìn bà ta kinh hoàng. Khi mở lời, giọng trầm và bối rối.

      “Bà dạy tôi quan hệ, Elena. Nhưng chuyện đó trống rỗng, giống y như bà. Bảo sao Linc bỏ .”

      Miệng tôi đắng ngắt. Tôi nên ở đây. Nhưng tôi đứng như chôn chân chỗ, bị mê mẩn thần trí khi họ bới móc ruột gan nhau ra.

      “Bà chưa từng ôm tôi,” Christian lẩm bẩm. “Bà chưa từng tôi.”

      Bà ta nheo mắt lại. “Tình chỉ cho những kẻ khờ thôi, Christian.”

      “Cút ra khỏi nhà tôi.” Giọng giận dữ, đầy kiên quyết của bác Grace làm chúng tôi giật bắn người. Cả ba cái đầu quay ngoắt về phía Grace đứng ở ngưỡng cửa. Bà trừng mắt nhìn Elena. Bà ta tái nhợt dưới làn da rám nắng xứ Saint-Tropez.

      Thời gian như đóng băng khi mọi người cùng hít vào hổn hển. Rồi bác Grace bước thẳng vào phòng, ánh mắt bừng bừng thịnh nộ rời khỏi Elena, tới khi bà đứng trực diện trước bà ta. Elena mở tròn mắt hốt hoảng, Grace tát mạnh lên mặt bà ta, cú va chạm mạnh đến nỗi dội vào những bức tường phòng ăn và vọng lại.

      “Đừng có chạm những móng vuốt dơ dáy của vào con trai tôi nữa, đồ đàng điếm, và cút khỏi nhà tôi – ngay!” Bà gắt lên dưới hàm răng nghiến chặt.

      Elena ôm chặt bên má đỏ ửng lên và ngây ra vì hốt hoảng mất lát, choáng váng và chớp mắt nhìn Grace. Rồi bà ta hấp tấp ra khỏi phòng, thèm đóng cửa lại sau lưng.

      Grace từ từ quay sang Christian, im lặng đầy căng thẳng trùm xuống như tấm màn dày ngăn giữa chúng tôi khi Christian và Grace nhìn nhau trân trối. lát sau, bác Grace mở lời.

      “Ana, trước khi bác giao Christian cho cháu, cháu có thể cho bác hai phút ở riêng với con trai mình được ?” Giọng bà nhàng, khàn đục nhưng rất mạnh mẽ.

      “Được ạ,” tôi đáp rồi vội vàng ra khỏi phòng nhanh, lo lắng liếc lại phía sau nhưng ai nhìn tôi cả. Họ cứ nhìn nhau chằm chằm, rằng.

      Ra tới hành lang tôi ngay lập tức mất thăng bằng. Tim tôi nện thình thịch, máu chảy rần rật trong huyết mạch… Tôi thấy sợ hãi và choáng ngợp quá sức mình. Trời đất ơi, chuyện nặng nề và giờ bác Grace biết mất rồi. Tôi thể mường tượng ra bà gì với Christian. Tôi biết làm thế này phải, nhưng tôi cứ tựa vào cánh cửa để cố nghe lén.

      “Bao lâu rồi, Christian?” Giọng bác Grace nhàng. Khó mà nghe gì.

      Tôi nghe thấy tiếng ấy trả lời.

      “Bấy giờ con mấy tuổi?” Giọng bà vẫn kiên quyết. “Kể mẹ biết . Lúc chuyện này bắt đầu con mấy tuổi?” Lần này tôi cũng nghe thấy tiếng Christian.

      “Mọi chuyện ổn chứ, Ana?” Ros cắt ngang.

      “Vâng. Tốt cả. Cảm ơn chị. Tôi…”

      Ros mỉm cười. “Tôi kiếm túi xách. Tôi cần hút điếu thuốc.”

      lát sau, tôi tính cùng ấy.

      “Tôi vào nhà vệ sinh chút.” Tôi cần lấy lại bình tĩnh và sắp xếp lại suy nghĩ của mình, ngẫm xem mình vừa nghe vừa thấy cái gì. Lên gác có lẽ là chỗ an toàn nhất để được mình. Tôi nhìn theo dáng Ros vào phòng khác, tôi bước hai bậc thang lên tầng hai, rồi lên thẳng tầng ba. Chỉ có nơi tôi muốn vào.

      Tôi mở cửa phòng ngủ hồi của Christian và đóng lại, hít vào mạnh. Tới chỗ chiếc giường, tôi nằm phịch xuống và nhìn trân trân lên trần nhà trắng tốt màu.

      Quỷ thằn ơi. Đấy ràng là cuộc chạm trán đau đớn nhất mà tôi phải trải qua, và giờ tôi thấy tê điếng người. Chồng sắp cưới của tôi đối diện người tình cũ – dâu sắp cưới nào phải trải qua chuyện này mới phải. Cũng phải rằng, phần nào trong tôi thấy mừng khi bà ta bộc lộ đúng bản chất của mình, và tôi ở ngay đó chứng kiến hết.

      Tôi nghĩ tới bác Grace. Tội nghiệp bác ấy, phải nghe thấy hết. Tôi ghì chặt chiếc gối của Christian. Bà nghe được chuyện Christian và Elena từng dan díu với nhau – nhưng phải bản chất của vấn đề. Tạ ơn thượng đế. Tôi lầm bầm.

      Tôi làm gì thế này? Biết đâu mụ quỷ cái ấy có lý.

      được, tôi gạt phăng suy nghĩ ấy. Bà ta lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi lắc đầu. Bà ấy sai rồi. Tôi phù hợp với Christian. Tôi là thứ ấy cần. Và bỗng nhiên tôi nhận ra điều cực kì ràng, tôi thắc mắc ấy sống theo kiểu của mình tới giờ như thế nào – mà là tại sao lại thế.

      Lý do để làm những chuyện đó với vô số các – tôi thậm chí muốn biết có bao nhiêu người. Cách sống như thế nào sai. Họ đều trưởng thành cả.

      Họ đều được an toàn, mất trí, mối quan hệ đồng thuận hai bên – làm sao Flynn làm được thế nhỉ? Mà vấn đề là tại sao. Cái điều tại sao này mới sai trái. Cái tại sao này xuất phát từ nơi khuất thầm kín của ấy.

      Tôi nhắm mắt lại, gác hai tay lên che chắn. Nhưng giờ tiến về phía trước, để lại chuyện cũ phía sau lưng, và cả hai chúng tôi đều minh bạch. Chúng tôi đều rọi sáng cho nhau. Chúng tôi có thể dẫn bước nhau . ý nghĩ nảy đến trong tôi. Chết ! ý nghĩ ỉ gặm nhấm trong lòng, mà tôi ở vị trí cần để bóng ma đó ngủ yên. Tôi nhỏm dậy. Phải rồi, tôi phải làm được.

      Tôi run rẩy đứng dậy, tuột giày ra, tới bàn của , xem xét tấm bảng gắn phía . Những bức ảnh Christian hồi trẻ vẫn ở đó – sao mà chua chát thế khi tôi nhớ tới cảnh tượng mình vừa chứng kiến giữa ấy và bà Robinson. Và ở góc bảng là bức ảnh đen trắng – người mẹ đẻ làm điếm nghiện ngập.

      Tôi bật đèn bàn và hướng ánh sáng về bức ảnh. Tôi còn chẳng biết tên bà ấy. Trông bà ấy rất giống , nhưng trẻ hơn và u sầu hơn, và nhìn vào gương mặt âu sầu của bà ấy, tôi cảm thấy đầy thương cảm. Tôi cố tìm xem có nét tương tự nào giữa bà ấy với tôi . Tôi ghé sát mắt vào bức ảnh, nhìn kỹ lưỡng và nhận thấy gì. Có lẽ ngoại trừ mái tóc, nhưng tôi nghĩ tóc bà sáng màu hơn tóc tôi. Tôi giống bà tẹo nào. cả người.

      nàng Tiềm Thức tặc lưỡi, khoanh hai tay lại và trừng mắt nhìn qua cặp kính bán nguyệt. Sao cậu cứ hành hạ bản thân mình thế? Cậu đồng ý. Tự mình chui đầu vào rọ còn gì. Tôi bĩu môi với nàng. Phải rồi, tự tôi quyết, mà mừng sao lại như thế. Tôi muốn nằm chiếc giường này cùng Christian đến hết đời. Nữ Hoàng Ham Muốn trong tôi khoanh chân ngồi thiền nở nụ cười bình thản. Đúng thế. Tôi có quyết định đúng đắn.

      Tôi phải tìm ấy – Christian chắc lo đây. biết tôi ở trong phòng được bao lâu rồi; tưởng tôi biến mất tăm mất tích. Tôi đảo tròn mắt khi ngẫm nghĩ phản ứng của ra sao. Hy vọng và bác Grace chuyện xong. Tôi rùng mình khi tưởng tượng bà gì với ấy.

      Tôi chạm mặt Christian khi lên cầu thang tầng hai để tìm tôi. Nét mặt căng thẳng và mệt mỏi – còn là chàng Lắm Chiêu vô tư lự lúc đến nữa rồi. Khi tôi bước tới đầu cầu thang, dừng lại ở bậc thang cùng, chúng tôi đứng đối diện mắt thẳng mắt nhau.

      “Chào em,” dè dặt .

      “Chào ,” tôi cũng đáp lại e dè.

      lo…”

      “Em biết,” tôi ngắt lời . “Em xin lỗi – em thể tham dự tiệc tùng. biết đấy, nên em phải lánh mặt . Để suy nghĩ. Tôi với tay vuốt ve mặt . Mắt nhắm lại và áp má vào lòng bàn tay tôi.

      “Và em nghĩ em nên tránh vào phòng à?”

      “Vâng.”

      đỡ lấy tay tôi và kéo vào lòng mình, tôi tự nguyện đón lấy vòng tay , nơi dấu nhất của tôi thế giới này. có mùi thơm của quần áo mới, cơ thể sạch và mùi thơm của Christian – hương vị gợi cảm và êm đềm nhất quả đất. dụi mũi vào tóc tôi hít hà.

      xin lỗi để em phải chịu đựng mấy chuyện này.”

      phải lỗi của đâu, Christian. Sao bà ta lại ở đây?” cúi nhìn tôi và miệng nhếch lên áy náy.

      “Bà ta là bạn bè của gia đình.”

      Tôi cố kìm phản ứng lại. “Giờ còn nữa rồi. Mẹ sao rồi?”

      “Bây giờ mẹ cực kì giận . thực lòng mừng có em ở đây, và ta có tiệc. Nếu chắc chỉ còn nước hấp hối.”

      “Tệ thế hử?”

      gật đầu, mắt nhìn nghiêm nghị, tôi cảm nhận được bối rối nhường nào trước phản ứng của mẹ.

      có trách bà ?” Giọng tôi dịu , dỗ dành.

      ôm tôi chặt, và dường như chưa biết chắc, nên tiếp tục nghĩ ngợi.

      Cuối cùng đáp. “.”

      Whoa! Đột phá mới đây. “Mình ngồi nhé?” tôi hỏi.

      “Ừ. Ở đây à?”

      Tôi gật đầu và cùng ngồi xuống đầu cầu thang.

      “Thế giờ cảm thấy sao?” tôi hỏi han, lo lắng siết chặt tay và ngắm gương mặt buồn bã nghiêm nghị của .

      thở dài thườn thượt.

      cảm thấy được tự do.” nhún vai rồi tươi cười – nụ cười rạng rỡ vô tự lự của Christian, thế là bao mệt mỏi và căng thẳng của ít phút trước tan biến.

      chứ?” tôi cười đáp lại. Wow, tôi sẵn lòng dẫm lên than hồng để được thấy nụ cười này.

      “Quan hệ hợp tác làm ăn của bọn thế là hết. Xong rồi.” Tôi nhăn mặt. “ định đóng cửa kinh doanh thẩm mĩ à?” cười nhạt. “ đâu phải loại người hằn thù cỡ ấy, Anastasia,” quở trách tôi. “. tặng hẳn nó cho bà ta. Thứ hai chuyện với luật sư. chịu ơn bà ta thế là được rồi.”

      Tôi nhướng mày nhìn . “ còn bà Robinson nữa à?” Miệng nhếch lên cười và lắc đầu.

      “Hết rồi.”

      Tôi mỉm cười.

      “Em rất tiếc, mất người bạn.”

      nhún vai và tủm tỉm cười. “ đấy?”

      đâu,” tôi thú , ngượng đỏ mặt.

      nào.” đứng dậy, chìa tay ra. “Mình dự tiệc vui vẻ thôi. Có khi uống say cũng được.”

      có bị say đấy?” tôi hỏi và đón lấy tay .

      hề, từ dạo tuổi trẻ điên cuồng.” Chúng tôi xuống lầu.

      “Em ăn gì chưa?” hỏi.

      Ôi, quên mất.

      “Chưa ạ.”

      “Thế ăn cái . Lúc thấy và ngửi mùi bốc lên ở Elena thấy em hắt vào bà ta món cocktail nặng chết người của bố đấy.” nhìn tôi, cố ra vẻ đùa cợt nhưng được.

      “Christian, em…”

      giơ tay lên.

      tranh cãi nữa, Anastasia. Nếu em định uống tiếp – rồi hắt rượu lên người tình cũ của em phải ăn cái . Quy tắc số đấy. tin rằng mình bàn bạc chuyện này sau cái đêm đầu tiên ở cùng nhau rồi chứ.”

      Ôi vâng. Khách sạn Healthman.

      Quay ra đến hành lang, dừng lại vuốt má tôi, ngón tay lướt theo quai hàm.

      nằm thức chong chong và ngắm em ngủ,” thào. “Chắc phải lòng em từ lúc đó.”

      Ồ.

      cúi xuống, dịu dàng hôn tôi, tôi như tan ra, mọi căng thăng khoảng tiếng vừa qua ỉ từ trong tôi thấm ra ngoài.

      “Ăn nào,” nhắc.

      “Vâng,” tôi ưng thuận vì ngay bây giờ tôi sẵn lòng làm mọi thứ vì ấy. Cầm tay tôi, dẫn vào bếp, bữa tiệc rất sôi nổi.

      “CHÚC NGỦ NGON NHÉ, JOHN, RHIAN.”

      “Xin chúc mừng , Ana. Hai bạn rất hạnh phúc.” Bác sĩ Flynn cười thân thiện tạm biệt chúng tôi ở hành lang rồi cũng Rhian ra về.

      “Chúc ngủ ngon.”

      Christian đóng cửa và lắc đầu. cúi nhìn tôi, ánh mắt đột nhiên bừng lên thích thú.

      Chuyện gì thế?

      “Còn lại mỗi gia đình thôi. nghĩ mẹ uống quá nhiều rồi.” Grace hát hát karaoke trong phòng sinh hoạt gia đình. Kate và Mia đặt cược vào bà.

      trách bà đấy à?” tôi tủm tỉm cười, cố làm khí giữa hai đứa dịu xuống. Thành công rồi.

      “Em trêu tôi đấy à, Steele?”

      “Đúng đấy.”

      ngày hay ho .”

      “Christian này, gần đây ngày nào với chẳng hay ho.” Tôi giọng châm chích.

      lắc đầu. “ được làm được đấy nhé, Steele. nào – muốn cho em xem cái này.” nắm tay tôi dẫn qua nhà tới bếp, có Carrick, Ethan và Elliot chuyện về đội Mariners, uống những ly cocktail cuối và đồ ăn còn lại.

      dạo đấy à?” Elliot đùa đầy ý khi chúng tôi qua cánh cửa kiểu Pháp. Christian lờ ông . Carrick nhăn mặt với Elliot, lắc đầu quở trách.

      Khi chúng tôi bước chân tới bãi cỏ, tôi tuột giày ra. Nửa vầng trăng chiếu sáng khắp khu vịnh. Trời đêm rực rỡ, phủ lên mọi thứ dưới bóng đêm u ám, và ánh đèn của Seattle lấp lánh từ xa xa. Đèn trong nhà thuyền vẫn bật, ánh đèn lấp lánh dìu dịu giữa sắc lành lạnh của ánh trăng.

      “Christian, em muốn ngày mai mình tới nhà thờ.”

      “Ơ?”

      “Em cầu xin sống sót trở về và về. Đó là điều tối thiểu em làm được.”

      “Đồng ý.”

      Chúng tôi im lặng dạo bước tay trong tay lúc rất thư thái. Rồi tôi chợt nhớ ra.

      định treo mấy bức ảnh José chụp em ở đâu thế?”

      nghĩ ta có thể treo chúng trong ngôi nhà mới.”

      mua nhà à?”

      dừng lại chăm chú nhìn tôi, giọng đầy lo lắng. “Ừ. tưởng em thích nó.”

      “Thích chứ. mua bao giờ thế?”

      “Sáng hôm qua. Giờ ta cần quyết định làm gì với nó,” đáp, thoải mái hẳn.

      “Đừng làm hỏng nó. Nhé. Ngôi nhà hẳn đáng rồi. Chỉ cần được chăm chút thương nữa thôi.”

      Christian phì cười. “Được rồi. bảo Elliot. ấy quen kiến trúc sư giỏi; ấy thiết kế cho ngôi nhà của ở Aspen. ấy có thể tu sửa giúp.”

      Tôi thở phào, đột nhiên nhớ ra lần trước chúng tôi dạo bước qua bãi cỏ dưới ánh trăng sáng để tới nhà thuyền, ô kìa, có lẽ giờ chúng tôi cũng làm giống thế. Tôi phì cười.

      “Gì thế?”

      “Em nhớ lại lần trước dẫn em tới nhà thuyền.”

      Christian khẽ bật cười, “Ờ, lần đấy vui nhỉ. Thực ra…” đột ngột dừng lại rồi vác tôi lên vai, tôi kêu thé lên mặc dù chúng tôi chưa khỏi nhà đủ xa.

      “Lúc ấy thực giận lắm, nếu em nhớ nhầm,” tôi vừa vừa thở.

      “Anastasia, luôn rất giận đấy.”

      “Đâu, phải thế.”

      đánh vào mông tôi khi dùng lại bên ngồi cánh cửa gỗ. để tôi trượt xuống đất dọc theo người mình rồi hai tay đỡ mặt tôi.

      , còn giận nữa.” cúi xuống hôn tôi mạnh. Khi tách ra, tôi thở ra hơi, khát khao chạy rần rật khắp người.

      nhìn tôi, và trong ánh đèn phát ra từ bên trong nhà thuyền, tôi thấy lo lắng. chàng ưa lo nghĩ của tôi, phải bạch hồng tử hay hắc hiệp sĩ nào hết, mà chỉ là người đàn ông đẹp đẽ, -chàng-hoàn-toàn--hư-hỏng, là người tôi . Tôi đưa tay ve vuốt mặt , miết ngón tay theo vệt tóc mai, dọc theo quai hàm, rồi ngón tay trỏ chạm vào môi . thả lỏng người.

      có cái này cho em xem ở bên trong,” mở cánh cửa.

      Ánh đèn huỳnh quang sáng chói lọi tỏa khắp con thuyền đỗ ở bến, bập bềnh êm dịu mặt nước tối thẫm. Có chiếc thuyền mái chèo ở bên cạnh.

      nào.” Christian đỡ tay tôi dẫn lên bậc thang gỗ. Mở cánh cửa phía , bước sang bên để tôi vào.

      Miệng tôi há hốc kinh ngạc. còn nhận ra nổi căn phòng áp mái nữa. Căn phòng chứa đầy hoa… khắp nơi là hoa. Ai đó sắp xếp chốn thần kì với những bông hoa hoang dã đồng nội đẹp đẽ xen lẫn ánh đèn giáng sinh cùng những ngọn đèn lồng nho chiếu ánh dáng dìu dịu nhàn nhạt khắp phòng.

      Tôi quay ngoắt lại nhìn , quan sát tôi, vẻ mặt rất khó hiểu. nhún vai.

      “Em muốn có trái tim và những đóa hoa nhỉ,” lẩm bẩm.

      Tôi chớp chớp mắt, còn chưa tin nổi vào mắt mình.

      “Em có trái tim .” vung tay khắp phòng.

      “Còn đây là hoa rực rỡ,” tôi thầm, nốt lời . “Christian, đáng quá.” Tôi biết gì. Tim tôi nảy tưng tưng còn mắt ngấn lệ.

      Kéo tay tôi, dẫn vào phòng, và nhanh như chớp, quỳ gối trước mặt tôi. Thiên địa ơi… tôi đâu có nghĩ tới điều này! Tôi nín thở.

      lấy trong túi áo khoác chiếc nhẫn và ngước nhìn tôi, đôi mắt xám sáng rực chứa chan cảm xúc.

      “Anastasia Steele. em. muốn thương, chăm sóc và bảo vệ em suốt cuộc đời mình. Hãy là của . Mãi mãi. Sẻ chia cuộc đời em với . Hãy cưới .”

      Tôi chớp mắt, nước mắt tuôn rơi. Ôi chàng Năm Mươi của tôi. Tôi mới biết bao, và khi xúc cảm dâng trào như sóng cuốn lấy tôi, tôi chỉ biết đáp, “Vâng.”

      cười tươi rói, nhõm và từ từ đeo chiếc nhẫn vào tay tôi. Nó đẹp tuyệt, chiếc nhẫn bạch kim với viên kim cương hình trái xoan. Chu choa – lớn quá đỗi… rất lớn, và đẹp choáng váng chính bởi đơn giản ấy.

      “Ôi, Christian,” tôi nấc lên, ngập tràn vui sướng, rồi cũng quỳ xuống cạnh , những ngón tay siết lấy tóc và hôn , âu yếm với tất cả trái tim và tâm hồn mình. Tôi hôn chàng trai đẹp đẽ, người tôi như tôi . Và choàng hai tay ôm tôi, tay luồn trong tóc, miệng miệng tôi. Từ sâu thẳm trong lòng tôi hiểu rằng tôi luôn là của luôn là của tôi. Chúng tôi cùng nhau tiến được khá xa, và còn phải tiếp nữa, nhưng chúng tôi sinh ra là cho nhau. Chúng tôi được dành cho nhau.

      ĐẦU ĐIẾU THUỐC LÁ cháy lập lòe trong bóng đêm khi hít hơi sâu. nhả khói dài, cuối cùng là hai vòng tròn khói thuốc tan ra trước mặt, nhợt nhạt và ma mị trong ánh trăng. cựa mình ghế, chán nản, rồi tợp ngụm rượu bourbon rẻ tiền trong chiếc chai bọc giấy nâu cũ sờn rồi đặt nó lại giữa hai đùi. tin nổi vẫn còn phải đeo bám nữa. Miệng nhếch lên cười nhạo báng. Chiếc trực thăng là nước táo bạo và liều lĩnh. trong những việc hăm hở nhất từng làm trong đời. Nhưng chẳng được lợi gì. trợn tròn mắt đầy chua chát.

      Ai mà biết được rằng thằng oắt khốn kiếp đó lại biết lái cái thứ chết tiệt ấy?

      cười nhạt.

      Bọn họ đánh giá thấp . Nếu thằng ôn Grey biết nghĩ chỉ phút thôi ra lặng lẽ thầm, chẳng bị nhục nhã ê chề đến thế.

      Mà cuộc đời lúc nào cũng thế. Mọi người lúc nào cũng đánh giá thấp – chỉ là gã ưa đọc sách. Quỷ tha ma bắt chuyện đó ! gã có trí nhớ chính xác như chụp ảnh ưa đọc sách, ừ đấy, những điều học được, những chuyện biết. lại cười khẩy. Phải rồi, những chuyện về mày, Grey ạ. Những điều tao biết về mày.

      tệ chút nào đối với đứa bé từ tận cùng rác rưởi ở Detroit.

      tệ chút nào khi đứa bé giành học bổng của Princeton.

      tệ chút nào với đứa trẻ học hành rất cừ ở đại học rồi vào làm ngành xuất bản.

      Và giờ tất cả hỏng toét chỉ vì thằng ôn Grey và con điếm bé bỏng của . trừng trộ nhìn ngôi nhà như thể nó tượng trưng cho những thứ khinh ghét nhất. Nhưng chẳng có gì xảy ra ở đó cả. Tình huống kịch tính duy nhất là lúc ả đàn bà tóc vàng ngực bự mặc tuyền màu đen nước mắt ngắn nước mắt dài loạng choạng lao ra ngoài, trèo lên chiếc CLK trắng rồi cút xéo.

      thầm cười chua xót, rồi nhăn nhó mặt mày. Chết tiệt, chỗ xương sườn của vẫn đau nhói từ dạo bị lão khốn lái xe cho Grey đá vào.

      tua lại hình ảnh lúc đó trong đầu. “Mày mà dám chạm vào Steele lần nữa, tao giết mày chết tươi đấy.”

      Thằng khốn ấy rồi cũng lĩnh đủ thôi. Chắc chắn rồi – có chuyện đến với gã.

      ngồi tựa lưng trở lại ghế. Xem ra đêm nay dài lê thê đây. ở lại, quan sát và chờ đợi. lại hít hơi điếu Malboro Đỏ. Cơ hội của tới. Sớm thôi.

      - Hết tập 2 -

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :