1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Ai bảo quan lại ở kinh thành có tiền có thịt? - Triệu Hi Chi (C9)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 5: Tiểu Mạnh đừng ngủ!



      Mạnh Cảnh Xuân giật mình, chả buồn ngẩng đầu, rầu rĩ : " sao, tí nữa ta tự đứng dậy."

      Nàng nghĩ, tốt nhất là đừng có nhận ra nàng, dù sao trời cũng tối, ánh đèn leo lắt, ngẩng đầu chắc nhận ra.

      Cái mũi thính như mũi cún đột nhiên ngửi thấy mùi đồ ăn, lại ngửi tiếp, hình như là mùi bánh hấp, ngửi mùi thôi thấy ngon.

      Lúc này, người nọ lại mở miệng : "Mạnh Cảnh Xuân?"

      Cắm hết mặt mũi xuống đất mà vẫn bị nhận ra!

      Mạnh Cảnh Xuân giật mình, tự mình đứng lên. Nàng còn chú ý tới mùi thức ăn, nhưng vừa nhìn thấy người trước mặt giật bắn mình.

      Thẩm cầm hộp giấy, vẫn mặc triều phục, có lẽ là mới thượng triều xong.

      Việc gì phải ngạc nhiên, hàng xóm gặp nhau là chuyện bình thường, giật mình mới ngớ ngẩn. Mạnh Cảnh Xuân cúi đầu chào rồi : "Hóa ra là tướng gia, về muộn như thế, người vất vả rồi!"

      Thẩm thấy nàng mặc quan bào, : "Ngày đầu đến Đại lý tự bận bịu thế sao?"

      Mạnh Cảnh Xuân vội xua tay, nhưng rồi lại nghĩ, chết , nhỡ hỏi mình đâu sao, đâu thể kỹ viện với Trần Đình Phương. Nàng liền bừa: "Ánh trăng đêm nay đẹp, nên hạ quan ra ngoài dạo chút."

      xong nàng liền ngẩng đầu nhìn lên trời, nhưng trời tối đen như mực, chả có trăng sao gì, vội : "Ý hạ quan là... trời rất đẹp."

      Thẩm cũng chả quan tâm lý do lý trấu của nàng, chỉ đáp lại tiếng, rồi bước .

      quay đầu lại, thấy Mạnh Cảnh Xuân nhúc nhích, : "Mạnh đại nhân vào sao?"

      Mạnh Cảnh Xuân vội : "Tướng gia về trước, hạ quan còn phải đến nhà bếp."

      "Chưa ăn sao?" Thẩm ngừng chút rồi , "Giờ này nhà bếp nghỉ rồi, đến cũng có gì ăn."

      "Vậy sao?" Mạnh Cảnh Xuân thấy nhà bếp còn sáng đèn, tưởng có đồ ăn. Nàng nghĩ thầm, đầu bếp phải dậy từ sáng sớm để làm điểm tâm, buổi tối chắc hẳn phải ngủ sớm.

      Mạnh Cảnh Xuân cũng đói lắm, định thôi, bước phía sau Thẩm . Tới trước cửa, Mạnh Cảnh Xuân rầu rĩ mở cửa, Thẩm chợt : "Ta có chút điểm tâm, Mạnh đại nhân đói cầm mà ăn."

      đưa chiếc hộp cho nàng, nàng sao dám nhận, : "Tướng gia khách sáo quá rồi, về muộn thế còn mang điểm tâm theo, chắc cũng đói, hạ quan đói."

      Thẩm thản nhiên : "Là bệ hạ ban cho, ta thích ăn đồ ngọc, lại thể vứt , ngươi cầm mà ăn."

      Phần thưởng đó! Mạnh Cảnh Xuân nghĩ bụng, quan lớn còn chả mất tiền mua điểm tâm, được đầu bếp giỏi nhất thiên hạ làm cho mà ăn. Mình bao giờ mới được như thế chứ!

      Đúng là thể so sánh với người khác. Mạnh Cảnh Xuân cầm chiếc hộp, cảm ơn. Thẩm bước , Mạnh Cảnh Xuân vẫn đứng đó, nghe thấy tiếng đóng cửa, nhìn thấy căn phòng bên cạnh sáng đèn, mới cầm hộp điểm tâm ngồi trước cửa phòng, ăn miếng.

      Hương vị tuyệt vời!

      lúc sau, Thẩm bước đến bên cửa sổ tắt nến, định đóng cửa sổ lại, thấy Mạnh Cảnh Xuân ngồi bệt dưới đất ăn điểm tâm. Ánh sáng mờ ảo, nhìn khuôn mặt, những cũng đủ thấy hành động kì quái của Mạnh Cảnh Xuân.

      Nàng sung sướng khoa chân múa tay, hớn ha hớn hở như kẻ dở hơi.

      Thẩm đóng cửa sổ ngủ, bên ngoài, Mạnh Cảnh Xuân cũng ăn đủ no, cầm hộp về phòng.

      Buổi tối hôm sau, Thẩm về quan xá thấy tiểu lại gõ cửa phòng Mạnh Cảnh Xuân ầm ầm. thấy Thẩm qua, liền hỏi: "Hôm nay đại nhân có nhìn thấy Mạnh đại nhân ?"

      Thẩm bước lại gần, vẻ mặt nghi hoặc, trả lời: "."

      nhận ta Thẩm , chỉ : "Hôm nay, Mạnh đại nhân đến nha môn, cũng nhờ ai xin phép. Từ đại nhân bảo ta đến tìm, nhưng gõ cửa lâu lắm rồi mà có ai trả lời. Ta hỏi nhà bếp, nhà bếp cũng thấy Mạnh đai nhân. Ngài có biết Mạnh đai nhân có thể đâu ?"

      Thẩm nhìn cửa phòng, hỏi: "Ngươi gõ cửa lâu rồi mà có ai trả lời sao?"

      "Đúng vậy."

      "Trèo trường hậu viện vào ."

      "Hả?"

      "Cửa khóa bên trong.", nhíu mày "Người vãn ở bên trong."

      Tiểu lại bị dọa chết khiếp, chẳng lẽ Mạnh đại nhân muốn tự sát? lập tức định trèo tường vào. Thẩm chợt kéo lại: "Sang chỗ ta, có bức tường thấp, có thể trèo sang."

      Tiểu lại vội gật đầu, theo Thẩm , trèo tường rồi thẳng đến phòng ngủ, thắp đèn, kéo mành lên, thấy Mạnh Cảnh Xuân nằm im chỗ như người chết. Tiểu lại sợ hãi, kiểm tra hơi thở, thấy Mạnh Cảnh Xuân vẫn còn sống, thở phào cái, gọi Mạnh Cảnh Xuân.

      Nhưng Mạnh Cảnh Xuân có phản ứng gì, tiểu lại lay người nàng, nàng vẫn tỉnh dậy. Chợt có tiếng gõ cửa, vội chạy ra mở cửa. thấy Thẩm đứng trước cửa : "Mạnh đại nhân vẫn còn thở, nhưng lại bất tỉnh, đại nhân sang trông hộ, để ta gọi y quan đến!"

      xong chạy , nhưng bị Thẩm giữ lại, : " thỉnh thái y Trương Chi Thanh, bảo Thẩm tìm."

      Tiểu lại nghe hai chữ "Thẩm " giật mình, vội chạy .

      Thẩm bước vào phòng trong. Phòng của Mạnh Cảnh Xuân nhìn rất đơn giản, có nhiều đồ đạc, bàn có phong thư viết dở và hộp điểm tâm. Trong hộp điểm tâm còn lại ít.

      Thẩm cầm miếng điểm tâm, dùng đầu ngón tay lấy ít bột dính điểm tâm, nếm thử.

      nhíu mày, lại thoáng nhìn bức thư bên cạnh, cầm lên xem, chữ viết tinh tế, rất có quy củ. Sử dụng từ ngữ đơn giản, lại nhìn tên người nhận, thầm nghĩ chắc là viết thư gửi người nhà. Nội dung chỉ là ở kinh thành mọi chuyện đều tốt đẹp, chỉ hơi nhớ nhà.

      nghiêng đầu nhìn Mạnh Cảnh Xuân, mới có 19 tuổi, còn chưa tròn 20 tuổi, mình bôn ba chốn kinh thành, cũng dễ dàng gì.

      lúc sau, Trương Chi Thanh cầm hòm thuốc tới. Trương Chi Thanh còn trong độ tuổi ba mươi, là nhân tài kiệt xuất của thái y viện, có quan hệ rất tốt với Thẩm .

      Vị tiểu lại kia đứng phía sau Trương Chi Thanh, mới vừa rồi cũng qua tình hình của Mạnh Cảnh Xuân cho . Trương Chi Thanh đặt hòm thuốc xuống, cầm cây nến bàn, nhìn Mạnh Cảnh Xuân, khẽ mím môi, rồi bắt mạch.

      Tiểu lại ở Đại lý tự đứng phía sau , sốt ruột hỏi: "Trương thái y chẩn đoán được gì rồi ạ?"

      Trương Chi Thanh thu tay lại, nhìn thoáng qua Thẩm , chậm rãi : " sao, uống chút thuốc tỉnh lại. Mạnh đại nhân có lẽ là quá mệt mỏi, hơn nữa cũng uống rượu quá liều nên mới như vậy. Đừng lo lắng, với Từ đại nhân rằng Mạnh đại nhân bị ốm, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày."

      Tiểu lại vội vàng gật đầu, cúi đầu chào Thẩm : "Hạ quan phải rồi, làm phiền tướng gia."

      Tiểu lại rồi, cửa phòng bị đóng lại, mặt Trương Chi Thanh trầm xuống: "Chuyện này có liên quan gì đến ngươi?". Quan tâm đến người ở đâu đâu, giống tác phong của Thẩm .

      Thẩm đáp: "Chưa biết được.", lại nhìn Mạnh Cảnh Xuân : " thế nào rồi."

      Trương Chi Thanh : "Trúng độc, có thể có người táy máy đồ ăn. Loại độc dược này rất khó có được, và gây tử vong, nên hiếm khi được sử dụng. Động cơ của người này khiến người ta nghi ngờ, hề muốn hại người. Lúc ta còn phụ thân ta từng kể, trong cung có chuyện thế này xảy ra. "

      Thẩm cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng: "Ta biết."

      "Ngươi cũng biết sao?"

      Thẩm thản nhiên : "Án tử 10 năm trước, Đại lý tự khanh, Chu đại nhâm làm chủ thẩm, còn ta là phụ quan."

      "Ngươi là phụ quan của vụ án đó sao? Nghe vụ án đó được xử lý rất bí mật, tưởng rằng loại độc dược này còn nữa, ngờ lại xuất bên ngoài cung."

      Thẩm nhìn hộp điểm tâm bài, : "Nó là ở trong cung mà ra."

      Trương Chi Thanh nương theo tầm mắt Thẩm , rồi vội đứng dậy cầm miếng điểm tâm, hỏi: "Chẳng lẽ... là điểm tâm hoàng thượng ban cho?"

      "Phải"

      "Mà ngươi lại đem cho Mạnh Cảnh Xuân." Trương Chi Thanh nhíu mày, "Nhưng hoàng thượng có lý do nào mà...", ngừng lại chút: "Chẳng lẽ có người hạ độc hoàng thượng, mà hoàng thượng lại lỡ tay ban cho ngươi?"

      " phải", Thẩm , "Hoàng thượng gần đây điểm tâm của ngự thiện phòng rất ngon, nên bảo Triệu công công chuẩn bị cho ra, điểm tâm đến tay ta phải chuyện ngẫu nhiên."

      Trương Chi Thanh trầm ngâm, rồi hỏi: "Ngươi định thế nào?"

      Thẩm nhíu mày, nhưng gì. Chuyện này có rất nhiều khả năng. Cho dù là ai táy máy, là cảnh cáo hay thăm dò, đều phải chuyện tốt lành gì.

      Nếu độc dược này là do người ngoài hạ, có thể là muốn ly gián quân thần. Thần tử dám nghi ngờ quân vương, nhưng cảnh giác.

      Thẩm : "Mạnh Cảnh Xuân sao, ngươi cũng dặn dò, Đại lý tự hỏi han gì. Còn ta, mai vào triều cũng được."

      "Đâm lao phải theo lao sao?" Trương Chi Thanh nhìn , "Nếu bị người ta biết ngươi cố ý làm vậy, phiền toán đấy."

      " đến mức." Thẩm , "Chỉ vào triều hai ngày, lo bị bắt thóp." cầm hộp điểm tâm, với Trương Chi Thanh: "Năm đó, phụ thân ngươi ở thái y viện, biết cách giải, ngươi dựa theo toa thuốc giải độc cho Mạnh Cảnh Xuân ." Nếu ngủ đến chết mất.

      Trương Chi Thanh nghe vậy, cầm hòm thuốc, : "Đêm nay ta phải trực đêm ở thái y viện, ta về trước, để dược đồng mang thuốc đến. Ngươi ở đây lát, cho uống nước."

      "Biết rồi." Thẩm tiễn ra cửa, rồi đem hộp điểm tâm về phòng mình, cầm vài hồ sơ sang phòng Mạnh Cảnh Xuân, vừa chờ dược đồng, vừa cho Mạnh Cảnh Xuân uống nước. Cho tên nhóc này uống nước chả dễ dàng gì, bón được chút nước tràn ra nửa, ướt hết cả gối. Thẩm có kiên nhẫn chăm sóc người khác, chỉ dùng khăn lau miệng cho nàng.

      Nửa canh giờ sau, dược đồng của Trương gia vội vàng tới, ra hậu viện sắc thuốc. Trời khuya, chén thuốc đen sì sì mới được đưa tới.

      Thẩm nhận lấy chén thuốc cho dược đồng trước. nhìn Mạnh Cảnh Xuân nằm giường, đặt chén thuốc lên bàn, rồi đỡ nàng ngồi dậy. Đầu tên ngốc này lệch sang bên, chả khác gì chết rồi.

      Thẩm đỡ lấy đầu nàng, lấy thìa chậm rãi bón thuốc.

      cố kiên nhẫn, đến khi chén thuốc lạnh ngắt, mới bón xong.

      Nghĩ đến chuyện hồ sơ còn chưa xem xong, day day thái dương, ngồi xuống bàn. Nửa đêm, Thẩm mới đặt hồ sơ xuống, cổ mỏi muốn chết, nhưng hề buồn ngủ.

      quay đầu nhìn Mạnh Cảnh Xuân ngủ biết trời trăng gì, nghĩ thầm, ngủ say được như vậy cũng tốt, hề biết mình chịu khổ, còn được người khác chăm sóc.

      Bên ngoài sấm chớp ầm ầm, trời mưa càng to, Thẩm thấy Mạnh Cảnh Xuân trở mình, lăn vào góc giường.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 6: có căn cứ

      Thẩm thấy thuốc có tác dụng, để tránh chuyện phiền phức và xấu hổ, tắt nến, mang hồ sơ vụ án về phòng.

      Mạnh Cảnh Xuân cảm thấy mình ngủ rất lâu rồi, cứ như thể ngủ hết cả đời rồi vậy. Nàng mơ thấy nhiều chuyện linh tinh nhưng cũng nhớ nổi chuyện gì.

      Nàng tỉnh lại thấy đầu đau vô cùng, nhìn thấy chén thuốc bàn giật bắn mình, chẳng nhẽ mình mộng du?

      Bên ngoài có tiếng mưa rơi, nàng đứng lên thấy choáng váng mặt mày, chân đứng vững. Nàng bước tới cửa, định mở cửa, thấy cửa còn chưa cài then! Chẳng lẽ mình ngủ mà quên khóa cửa?

      Nàng còn cố gắng nhớ lại cửa phòng bị đẩy ra. Mạnh Cảnh Xuân lùi lại, Thẩm đẩy cửa bước vào. Nàng giật mình, Thẩm thong thả cụp ô vào, : "Tỉnh rồi?"

      vào phòng vào, Mạnh Cảnh Xuân mới để ý, có người theo sau .

      Người đó cầm hòm thuốc, bước vào phòng.

      Mạnh Cảnh Xuân ngơ ngác Thẩm thong thả giải thích: "Hôm trước ngươi đến Đại lý tự, Đại lý tự khanh biết có chuyện gì, nên sai người đến hỏi thăm. Y quan ngươi ăn phải đồ ăn lung tung, nên mới bất tỉnh. Nhưng thấy tình hình của ngươi bây giờ, chắc cũng ổn rồi."

      đặt ô sang bên, nhìn Trương Chi Thanh, : "Đây là Trương thái y."

      Mạnh Cảnh Xuân thẫn thờ, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại: "Ta ăn phải đồ ăn lung tung nên hôn mê ba ngày sao?" Vừa mới nhậm chức bỏ bê công việc tận 3 ngày, mất hết cả mặt mũi.

      Thẩm biết nàng nghĩ gì, : "Ta thay ngươi báo cho Đại lý tự, đừng lo."

      Trương Chi Thanh đứng bên : " tỉnh lại rồi sao, mai có thể đến nha môn rồi."

      Đầu óc Mạnh Cảnh Xuân tỉnh táo trở lại, lời cảm ơn: "Vâng, tại hạ tạ ơn Thẩm tướng và Trương thái y."

      Trương thái y vẫn cầm hòm thuốc đứng đó, : "Để ta bắt mạch lại cho Mạnh đại nhân, để xem có cần điều trị thêm ."

      Mạnh Cảnh Xuân lùi lại theo quán tính, vội : " cần phiền Trương thái y, thân thể tại hạ vốn rất khỏe mạnh, chắc là sao đâu."

      Trương Chi Thanh thấy nàng phản ứng như vậy, nghĩ rằng nàng "giấu bệnh sợ thầy", cũng gì nữa.

      Mạnh Cảnh Xuân lo lắng trong lòng, nếu bị phát là con , chỉ có đường chết. biết lúc mình hôn mê, Trương thái y bắt mạch có nhận ra điều gì . Nàng lịch tiễn khách: "Tại hạ muốn nghỉ ngơi, nếu hai vị có chuyện gì khác..."

      Thẩm cầm lấy ô, với Trương Chi Thanh: " thôi."

      Trương Chi Thanh liền theo .

      Mạnh Cảnh Xuân nhanh chóng đóng cửa, cài then. Nàng lại lại trong phòng, kinh ngạc phát , thấy hộp điểm tâm đâu. Ăn phải đồ ăn lung tung? Hôm đó, ban ngày nàng ăn ở quan xá, chiều ăn ở kĩ viện, Trần Đình Phương ăn gì nàng ăn nấy. Chuyện ăn phải đồ ăn lung tung chắc chắn là xảy ra sau đó.

      Mọi thứ trong phòng vẫn hệt như cũ, chỉ có thiếu hộp điểm tâm, đúng là giấu đầu lòi đuôi.

      Bên ngoài trời vẫn mưa tầm tã, Mạnh Cảnh Xuân thấy hơi lạnh, liền trốn vào ổ chăn. Ăn gì lại khiến người ta hôn mê lâu đến thế? Chẳng nhẽ có người đầu độc? Thẩm nếu biết chuyện này, đưa cho nàng, cần gì phải hại tên quan như nàng?

      Hoàng thượng ban cho Thẩm điểm tâm có độc sao? Sao người phải đầu độc hữu tướng? Mạnh Cảnh Xuân nghĩ ra lý do, nên nghĩ thử sang hướng khác. Ví dụ, có người biết điểm tâm là thưởng cho Thẩm nên đầu độc, mục đích là làm rạn nứt mối quan hệ quân thần và dấy lên mối nghi ngờ. Hoặc là, người này biết điểm tâm dành cho Thẩm , muốn đầu độc Hoàng thượng nhưng biết có người thử độc, nên sử dụng loại độc dược tức phát tác... Rất nhiều trường hợp có thể xảy ra, Mạnh Cảnh Xuân càng nghĩ càng đau đầu.

      Độc dược khiến người ta bất tỉnh? Mạnh Cảnh Xuân giật mình.

      Hóa ra đời đúng là có loại độc dược như thế... Mẫu thân từng đến, mà nàng lại tin cho lắm.

      Trận mưa ở kinh thành, kéo dài đến 5,6 ngày. Sắc trời u, thời tiết ẩm ướt. Mùa mưa dầm còn chưa đến, mà trời mưa tầm tã như vậy.

      Mạnh Cảnh Xuân đến nha môn làm việc. ai hỏi han gì, nên nàng cũng coi như có chuyện gì xảy ra, ngày nào cũng bận tới bận lui. Có buổi chiều muộn, khi về phòng, Mạnh Cảnh Xuân gặp Thẩm , thuận miệng hỏi xem hộp điểm tâm sao lại mất.

      Thẩm tỏ vẻ nghi hoặc, rồi trả lời cho có lệ: "Dược đồng của Trương thái y thấy đói bụng nên ăn rồi."

      Mạnh Cảnh Xuân cười cười, tỏ vẻ "hóa ra là như vậy".

      Tướng gia lại coi nàng là kẻ ngốc.

      Nhưng nàng lại chuyện này nữa. Sau chuyện này, Thẩm đối xử với nàng rất tốt, nàng cứ ngốc nghếch mà hưởng thụ "ý tốt" này thôi. Ví dụ như nhà bếp mang thức ăn, vài tập giấy hay thỏi mực quý giá cho nàng, nàng cũng nhận mà gì.

      Tướng gia đúng là có tiền, nhưng giấu giếm quá kĩ. Mạnh Cảnh Xuân đứng ở hậu viện lòng vòng mấy lần, nhìn bức tường, nghĩ bụng, hay là thừa dịp Thẩm có nhà, vào xem thử trong nhà rốt cuộc cất giấu bao nhiêu vàng bạc. Đương nhiên nàng chỉ dám mồm, là người quân tử thể làm như vậy.

      Thời tiết thay đổi, Trần Đình Phương cũng bị ốm. Tranh thủ ngày hưu mộc, Mạnh Cảnh Xuân tới thăm . Trần Đình Phương vẻ mặt ốm yếu, mệt mỏi. Mạnh Cảnh Xuân nghĩ thầm, ngày thường phải sử dụng huân hương, trang điểm để che giấu vẻ bệnh tật. Ốm thế này cũng tốt, cần giả bộ.

      (Ngày hưu mộc: ngày nghỉ lễ để tắm gội)

      Trần Đình Phương muốn tiếp khách, nhưng thấy Mạnh Cảnh Xuân đến, cũng bảo hạ nhân tiễn khách.

      Mạnh Cảnh Xuân kể vài chuyện vui vẻ, cũng khiến hào hứng chút.

      Bồng nhiên, cắt ngang lời nàng: "Đại lý tự thẩm tra vụ án của Hàn Chí Thanh?"

      "Hả?" Mạnh Cảnh Xuân , "Đúng vậy, hôm nào mặt mày của Đại lý tự khanh đại nhân cũng ảo não thôi."

      Trần Đình Phương ho khẽ, mặt càng vẻ mệt mỏi, : "Mạnh huynh xem hồ sơ vụ này chưa?"

      "Lúc chép lại có xem chút, án này rất ràng. Hiền đệ sao lại hỏi chuyện này?"

      Trần Đình Phương đáp: "Mạnh huynh thấy án này có vấn đề sao?"

      Mạnh Cảnh Xuân đáp.

      Nhìn ở ngoài vào, chỉ thấy đây là vụ án về viết sách, bằng chứng phản nghịch ràng, cứ theo luật mà xử. Nhưng vụ án này lại liên quan đến Nhị điện hạ. Điều này khiến mọi chuyện trở nên phức tạp. Có người , Nhị điện hạ nhận hối lộ trong quá trình thẩm tra, có người lại bảo Nhị điện hạ khâm phục Hàn Chí Thanh. Hàn phủ có tới trăm người, theo luật, nữ quyến bị sung làm nô tỳ. Nhưng vì muốn quan sát thêm, nên chưa đưa ra phán quyết. Vậy mà Nhị điện hạ cố tình thả người, lý do là phụ nữ và trẻ em biết chữ có tội gì.

      Mạnh Cảnh Xuân dù gan lớn, lại thô lỗ, nhưng thẳng thắn quan điểm của mình.

      Nhị điện hạ có tiếng nhân hậu, nhưng thanh danh lại quá tốt. Mấy ngày trước nàng còn nghe thấy số lời đồn. Người ta Nhị điện hạ thường xuyên xuất cung, đến những nơi phong hoa tuyết nguyệt, làm mất mặt mũi hoàng gia, khiễn Hoàng thượng giận giữ, hạ lệnh cấm túc. biết bây giờ được thả ra chưa!

      Thấy Mạnh Cảnh Xuân ngẩn ngơ, Trần Đình Phương cười ảm đạm: "Nhị điện hạ thả nữ quyến, còn những người khác?"

      vậy, khiến nàng thấy lạnh lẽo trong lòng.

      Khi sao chép hồ sơ, nàng đọc được tình tiết vụ án này. Trong đó viết: "Hàn Chí Thanh phản nghịch, theo luật, chịu hình phạt lăng trì, bêu đầu thị chúng. Người biên soạn sách xử trảm. Con trưởng Hàn Dĩ Quân, con thứ Hàn Nghĩa Tung xử trảm. Thê tử Tống thị, thiếp thất Chung thị, trưởng nữ, thứ nữ và nữ quyến đưa đày. Tài sản sung công"; hề có ý tha cho nữ quyến.

      thẳng ra, Hoàng thượng nhất thời mềm lòng, dù gì Nhị điện hạ cũng có nhiệm vụ đốc thẩm, phải gánh tội danh tự ý thả người.

      Chỉ sợ tấu chương này, phải do mình Nhị điện hạ tấu lên.

      Cùng nhị điện hạ thẩm án là Hình bộ thị lang Ngụy Minh Tiên. Ông ta là người tàn nhẫn, phá án công bằng, màng đến tư tình. Những vụ án vào tay ông ta đều là thiết án, hề có phản cung, thủ đoạn rất lợi hại. Mạnh Cảnh Xuân nghĩ thầm, may mà mình dính dáng đến vụ án này, nếu cẩn thận, có lẽ chết thê thảm. Khó trách gần đây sắc mặt Từ thiếu khanh rất kém, chắc là sợ bị liên lụy.

      Nếu tấu chương này là do Ngụy Minh Tiên mượn danh nghĩa Nhị điện hạ tấu lên, chắc cũng muốn sống nữa. Mạnh Cảnh Xuân lại nghĩ, nếu có chỗ dựa, Ngụy Minh Tiên cũng dám làm vậy.

      Kì lạ là, nhị điện hạ để mặc cho hạ thần trình tấu lên , mà hề phân bua, có ý định phản bác. Mọi người đều chỉ trích Nhị điện hạ, mà Nhị điện hạ lại coi như có chuyện gì xảy ra, là khiến người ta thấy khó hiểu.

      Đánh vào đệm chỉ có càng lún sâu mà thôi. Đối phương vẫn phản ứng gì, thần tử tốn hết võ mồm, cũng làm gì được Nhị điện hạ. Mạnh Cảnh Xuân chợt nở nụ cười, đây quả là kế sách tốt. Mặc cho ngươi thế nào, cây ngay sợ chết đứng, phụ hoàng sủng ái ta, các ngươi cứ chết vì nước miếng .

      Trần Đình Phương liếc mắt nhìn nàng, : "Buồn cười sao?"

      Mạnh Cảnh Xuân thấy mình luống cuống, thu ý cười lại, : "Ngại quá, ta vừa thất thần thôi."

      Trần Đình Phương cũng lười tiếp.

      Chợt tên sai vặt đứng ở ngoài cửa : "Thiếu gia, nhị điện hạ đến."

      Mạnh Cảnh Xuân nghe Nhị điện hạ tới, vội đứng dậy định tránh . Trần Đình Phương kéo cánh tay nàng lại, : "Ngồi , đến lúc ấy hành lễ thôi là được."

      Mạnh Cảnh Xuân rất bối rối.

      Nhị điện hạ Thành Hoàn đến, Mạnh Cảnh Xuân hành lễ, còn Trần Đình Phương lại chẳng buồn rời giường, cũng chẳng tỏ ra là muốn hành lễ.

      Mạnh Cảnh Xuân hoảng sợ, ngờ Trần Đình Phương lại kiêng nể gì. Xem ra quan hệ của Trần Đình Phương và Nhị điện hạ rất tốt, vượt xa dự đoán của nàng.
      Chương 7: Ai thay ai gặp xui xẻo

      Thành Hoàn bước vào phòng cũng chỉ nhìn Mạnh Cảnh Xuân cái, cũng có hứng thú muốn biết nàng là ai, sao lại ở đây. nhìn Trần Đình Phương ngồi giường, vẻ mặt rất thân thiết, : "Buổi sáng ta nghe người bên thái y viện ngươi bị bệnh mấy ngày nay rồi, bây giờ đỡ hơn chưa?"

      Đôi mắt Trần Đình Phương ảm đạm, giọng điệu trong trẻo mà lạnh lùng: "Điện hạ ở trong cung tự kiểm điểm, lại xuất cung thế này, nếu Hoàng thượng biết, ắt khiển trách, mong ngài quay về ."

      xong ho sù sụ.

      Mạnh Cảnh Xuân hồi hộp, Trần Đình Phương muốn đuổi khách cũng làm gì, nhưng người này là Nhị điện hạ cơ mà. Cho dù Trần Đình Phương là thư đồng của hoàng tử, khá thân thiết với Nhị điện hạ, nhưng thể kiêu ngạo đến như vậy chứ.

      Thành Hoàn nghe vậy cũng bực, còn rót chén nước mang cho , giọng có phần lấy lòng: "Ho như thế, uống chút nước ."

      Trần Đình Phương nhận lấy chén nước, chỉ : "Điện hạ có thời gian rảnh đừng phí phạm ở đây. Thần có người bưng trà đưa thuốc, cũng thiếu gì cả, dám làm phiền."

      chữ "thần", tức khiến hai người cách xa vạn trượng.

      Thành Hoàn giận , nghĩ rằng bệnh nên tâm trạng tốt, liền : "Ta biết ngươi nghe được mấy lời đồn. Nhưng lời đồn cũng chỉ là lời đồn mà thôi." đặt chén xuống, dặn câu: "Dưỡng bệnh cho tốt, đừng khiến bản thân bực bội, đáng." Dứt lời cũng đứng lên, thẳng.

      Mạnh Cảnh Xuân sững sờ nhìn nhị điện hạ bị đuổi . Nàng lấy lại tinh thần, nghĩ bụng, Trần Đình Phương này đối xử với người ta cũng ghê gớm. ngờ rằng, nhìn bề ngoài có vẻ là người dễ tính mà lúc tức giận, tính tình cũng khó chịu.

      Chẹp, người mang bệnh cũng hơi kì lạ, Mạnh Cảnh Xuân cũng hiểu, nên suy nghĩ gì thêm.

      Nhị điện hạ quả khác xa với lời đồn, chưa tròn 20, chỉ lớn hơn Trần Đình Phương chút, thoạt nhìn có vẻ hiền lành, trông giống người lắm mưu nhiều kế, cử chỉ cũng ngả ngớn như lời đồn.

      Mạnh Cảnh Xuân thấy Trần Đình Phương tâm trạng tốt, muốn quấy rầy nghỉ ngơi, định từ biệt. Trần Đình Phương chậm rãi : "Huynh ở Đại lý tự, phải cẩn trọng từ lời đến việc làm, để ý và cân nhắc mọi việc."

      Mjanh Cảnh Xuân rất có tiền đồ mà bị câu này làm cho giật mình. Làm việc ở Đại lý tự, kể cả việc vụn vặt cũng phải cẩn thận, được phép mắc sai lầm. nay nàng chưa được tham dự thẩm án, nhưng mỗi ngày đều cầm tay vô số hồ sơ vụ án, mà vụ nào cũng hề tầm thường.

      Nhưng nàng biết, lời này của Trần Đình Phương là có mục đích, phải hoàn toàn là vì nàng.

      Mấy ngày nữa lại trôi qua, Đại lý tự khanh Từ Chính Đạt lại trình vụ án của Hàn Chí Thanh lên .

      Tuy nhiên, tấu chương về vụ án này lại bị Hoàng thượng phê: "Tra lại, khâm thử."

      Từ Chính Đạt lại bị ném lại củ khoai lang nóng bỏng tay này. có thể đoán trước chuyện này, nhưng chẳng còn biện pháp nào. Từ Chính Đạt vốn hiền lành, hay đắc tội người khác, cân nhắc hai bên, thà đắc tội Nhị điện hạ. Dù sao thanh danh của Nhị điện hạ tốt, hơn nữa cũng có Hoàng thượng che chở, vậy nên dù kết án thế nào, cũng bị trách phạt nghiêm khắc. Nhưng nếu đắc tội với bên kia... Từ Chính Đạt nghĩ mà thấy sợ.

      Thái tử có người ở bộ Hình, bộ Hình đặt án tử, Từ Chính Đạt cũng chỉ là quan ngũ phẩm, sao dám thay đổi.

      Hơn nữa, Hoàng thượng cũng đưa ra kỳ hạn thẩm tra cho Đại lý tự, ra lệnh nhanh chóng hội thẩm án tử này. Từ Chính Đạt lo lắng nghĩ cách ném củ khoai lang này cho người khác. Mà ở Đại lý tự, có mấy ai biết nguy cơ sâu trong vụ án này? bất chợt nghĩ đến người, Mạnh Cảnh Xuân.

      Mới đến, mới 19 tuổi, biết được cái gì? Chức vụ cũng có thể xử án, hề trái với quy củ. Từ Chính Đạt nghĩ vậy, ném vụ của Hàn Chí Thanh cho Mạnh Cảnh Xuân, để nàng tự tra án.

      Mạnh Cảnh Xuân nổi giận, bình thường nhìn Từ Chính Đạt hiền lành, vậy mà làm chuyện như vậy, đúng là khó lường!

      Từ Chính Đạt nhu nhược sợ đắc tội người khác, lấy nàng ra làm pháo hôi. Nàng còn cách nào khác, đành kiên trì nhận lấy vụ án này, xem xong tất cả hồ sơ tức điên người. Hàn Chí Thanh tự sát trong ngục, vì thế lời khai có đối chứng. Toàn bộ vụ án đầy những sơ hở, nhưng điều khác thường là, lúc đầu Nhị điện hạ trình lên bản tấu chương, theo luật mà phán quyết từng việc , trong đó có cả việc trừng trị nữ quyến của Hàn phủ. Sau này, nữ quyến của Hàn phủ lại bị tự ý thả.

      Làm gì có người đằng làm nẻo như vậy? Chẳng lẽ đầu óc Nhị điện hạ có vấn đề nên lật lọng như vậy?

      Ai cũng hiểu trong vụ án này có tình, nhưng Nhị điện hạ cũng đáp lại là vì đành lòng nên thả.

      Thế mà còn cãi lại!

      Mạnh Cảnh Xuân cuối cùng cũng hiểu được Trần Đình Phương. Quan hệ của Trần Đình Phương và Nhị điện hạ rất tốt. Nhưng nhị điện hạ nhu nhược đến mức tự bảo vệ bản thân cũng làm.

      Nhưng lúc ấy hồ sơ vụ án phải do Nhị điện hạ tự tay viết, Mạnh Cảnh Xuân xét hỏi vị thư lại kia, mực chắc chắn tất cả đều là ý của Nhị điện hạ, chỉ ghi chép thôi. Nàng lại hỏi, lúc viết hồ sơ, Ngụy Minh Tiên có ở đây . phủ nhận, Ngụy đại nhân ở đây nhưng gì cả, chỉ có Nhị điện hạ .

      Mạnh Cảnh Xuân còn lời nào để . Con dấu hồ sơ là của Nhị điện hạ, nhân chứng vật chứng rành rành. Mặc kệ có cần hay , Mạnh Cảnh Xuân vẫn chép lại lời khai để làm chứng từ.

      Nàng xem lại lời khai của Hàn Chí Thanh lần nữa, xem từ đầu đến cuối, thấy quá trình nhận tội đến nhận tội, đền tội có chút gượng ép. Từ đầu, Hàn Chí Thanh hề có ý định nhận tội, có lẽ là do chịu nổi nghiêm hình bức cung hoặc bị uy hiếp. Nhưng sơ thẩm ở Sâm Châu, phúc thẩm lại ở kinh thành, nên rất khó tìm chứng cứ.

      là đau đầu.

      Nàng ở Đại lý tự 2 đêm liền, buổi tối ngày thứ 3 vừa mệt vừa đói, bất đắc dĩ đem hồ sơ vụ án về quan xá. Tiếc là nàng về quá muộn, nhà bếp sớm đóng cửa. Mạnh Cảnh Xuân ngơ ngác đứng ngoài nhà bếp lát, khó khăn lắm mới ổn định lại tinh thần, rồi thở dài trở về quan xá.

      Mạnh Cảnh Xuân nghĩ biết ở nhà còn lương khô , nếu có cùng chỉ còn nước chịu đói. Nhưng khi nàng tới cửa, lại thấy trước cửa treo cái túi.

      Nàng thấy xung quanh yên lặng, ai. Nàng cầm túi lên lục lọi thấy bên trong là bịch bánh nước, bịch quả mơ non, ôm vào trong ngực thấy lành lạnh.

      Nhìn lại, bên trong còn có tờ giấy. Nàng lùi lại, nương theo ánh đèn dưới mái hiên đọc tờ giấy. Trong tờ giấy viết, mơ là do nhà bếp mang đến, do hôm qua nàng ở đây nên lấy hộ; còn bánh nướng là khi nhà bếp sắp đóng cửa lấy ít, để Mạnh Cảnh Xuân bị đói.

      Cuối cùng, Thẩm đại nhân keo kiệt chữ viết chỉ viết chữ "Thẩm".

      Mạnh Cảnh Xuân nghĩ thầm, xem ra văn chương của quý giá lắm.

      Nàng lại lui sau vài bước, thấy phòng bên cạnh vẫn sáng đèn như mọi khi. Muộn như vậy rồi vẫn chưa ngủ, biết Thẩm tướng mỗi ngày về nhà làm những gì, ngồi buồn ở trong phòng như thế, bằng cùng uống chút rượu. Trong đầu Mạnh Cảnh Xuân chợt lên hình ảnh Thẩm tướng ba hoa chích chòe, nàng liền cười hihi như con ngốc. Nàng đương nhiên trông mong cùng Thẩm tướng ngồi uống rượu rồi ba hoa, nhưng nghĩ cũng thấy buồn cười. Lập tức, nàng định thần lại, tập trung suy nghĩ về vụ án.

      Nàng đứng ở cửa lát mới chậm chạp ôm hồ sơ vụ án và túi đồ ăn vào phòng, đến bên giường, ném đống đồ lên giường rồi nằm úp sấp xuống. Nghỉ ngơi láy, nàng mới thấy cực kỳ đói bụng, cầm túi đồ ăn lên, lấy bánh nước ra, cắn miếng.

      Ngọt, nhưng nguội quá.

      Nàng thuận tay lấy tờ giấy ra, nhìn nhìn, lại cắn miếng bánh nướng, bụng nghĩ, tờ giấy này tuy , nhưng chữ viết rất đẹp. Ngày xưa là Trạng nguyên, văn chương, chữ viết đương nhiên tồi. Chỉ tiếc, bây giờ, Thẩm tướng tích chữ như vàng, giấu giếm tài năng, muốn tìm bài thơ của Thẩm tướng cũng cực kỳ khó khăn.

      Haizz, nàng trở mình, lại tiếp tục suy nghĩ về án của Hàn Chí Thanh.

      Nàng vừa cắn bánh nướng vừa nghĩ, lúc trước cho rằng Hàn Chí Thanh nhận tội là bị ép buộc, thực ra cũng nhất thiết là vậy. người đến cuối cùng có thể thoải mái nhận tội, nếu phải do tâm chết có thể là do tâm nguyện hoàn thành.

      Có người trao đổi điều kiện với , nên mới thoải mái nhận tội như thế?

      Mạnh Cảnh Xuân nhanh chóng mở hồ sơ vụ án ra, tra được ngày nữ quyến Hàn phủ được phóng thích là giờ Dậu ngày 26 tháng giêng. Nàng đột nhiên nghĩ thông suốt, vỗ đầu ngồi bật dậy, đúng vậy! Hàn Chí Thanh tự sát trong ngục vào giờ hợi ngày 26 tháng giêng.

      sớm tự sát, muộn tự sát, lại tự sát vào đúng lúc như vậy, quả là kỳ quặc.

      Như thể, tin tức nữ quyến được thả vừa truyền , lập tức đồng ý chịu chết.

      Như vậy, tờ cung viết sẵn, đợi đúng thời khắc, Hàn Chí Thanh tự sát. Rất có thể có người đến báo cho Hàn Chí Thanh chuyện nữ quyến được thả. Tâm nguyện của được hoàn thành, vui vẻ mà chịu chết.

      Mạnh Cảnh Xuân kích động nghĩ, rốt cuộc trong sương mù cũng lộ ra ánh sáng, nhưng ngay lập tức tỉnh táo lại nghĩ, có chứng cớ.

      Nàng lại nằm úp sấp xuống giường, vậy... động cơ để làm vậy là gì?

      Nhị điện hạ được lợi gì mà chỉ thêm phiền toái. Người bình thường sao có thể cố hết sức làm chuyện có kết quả tốt đẹp như vậy? thể nào.

      Chẳng lẽ là vì nữ nhân?

      Mạnh Cảnh Xuân nghe Hàn Chí Thanh có 2 nữ nhi, người hơn là mỹ nữ, vẫn chưa hứa hôn. Chẳng lẽ Nhị điện hạ lại thích con nhà người ta? Nếu vậy, thả người là được rồi, thả vài chục người thế làm gì!

      Huống chi, lý do này cũng hợp lý. Nhị điện hạ Sâm Châu xử án rồi trở về, sau khi trở về cũng lằng nhằng với nữ tử nào ở ngoài cung. Suy đoán đến đây, lại bị chặt đứt.

      Nhị điện hạ đứng ra ràng có phải là xong việc rồi ? Cứ khiến kẻ dưới phải suy nghĩ, đúng là làm khó người ta! Lúc trước nàng còn nghĩ Nhị điện hạ cao minh, nay nghĩ lại, cái thái độ như muốn đâm đầu vào chỗ chết. Có nhiều việc, khi chính mình gặp phải, lập trường thay đổi, mọi việc đều trở nên khác biệt.

      Mạnh Cảnh Xuân suy nghĩ hồi lâu, chịu được ngủ thiếp .

      thực tế, thời gian của nàng đủ, muốn tìm chứng cứ là việc vô cùng khó khăn, cho dù suy đoán đúng, cũng thể sử dụng.

      Mau mắn là, Mạnh Cảnh Xuân hiểu được điều này. Thời hạn mà Hoàng thượng định ra, căn bản phải là để tìm ra manh mối, Hoàng thượng chỉ muốn phạt Nhị điện hạ mà thôi. Bằng , người cũng ném vụ án này tới Đại lý tự để phúc thẩm, lại càng cầu Từ Chính Đạt tra lại án. Nguyên do của chuyện này là vì, hai lần thẩm án, đều bất lợi cho Nhị điện hạ.

      Mạnh Cảnh Xuân nghĩ, Hoàng thượng vẫn rất thương đứa con này, cũng tin tưởng có chỗ oan ức.

      Mấy ngày nữa trôi qua, thời hạn tới. Mạnh Cảnh Xuân ngủ ngon, sáng dậy sớm, nghiêm túc viết tấu chương, rửa mặt mặc quần áo, nhìn bản thân trong gương đồng, hít sâu hơi, bước về phía cánh cửa. Mở cửa, bên ngoài trời vẫn còn tối, đèn lồng dưới mái hiên sáng cả đêm, ánh sáng mang vẻ uể oải.

      Mạnh Cảnh Xuân cầm tấu chương, cung kính hướng phía Tây Nam lạy cái.

      Thẩm bước ra, thấy nàng nghiêm túc bái cái gì đó.

      Thẩm thấy nàng hành động kỳ lạ, liền dừng lại xem. Mạnh Cảnh Xuân đứng thẳng dậy, nhìn , thong dong đem tấu chương nhét vào tay áo, : "Tướng gia vào triều? cùng ."

      Thẩm biết Từ Chính Đạt ném vụ án Hàn Chí thanh cho quan bát phẩm của Đại lý tự, để bản thân dính líu gì. Tính toán, hôm này là hạn định, Mạnh Cảnh Xuân dậy sớm như vậy, chắc là vào triều. quan bát phẩm có tư cách vào triều, nhờ có Từ Chính Đạt và Hàn Chí Thanh, lại phải lên điện về án tử.

      Thẩm có ý định nhắc nhở gì nàng. Dọc đường , nàng im lặng câu, cũng hề chủ động bắt chuyện.

      Hai người đến cửa cung, trời mới bắt đầu sáng. Trật phẩm của Mạnh Cảnh Xuân đủ, thể vào thượng điện, phải chờ ở ngoài. Trước khi vào, Từ Chính Đạt còn liếc nàng cái, rồi nhanh chóng tránh tầm mắt của nàng, vội vàng bước vào điện.

      Người tới đều tò mò nhìn Mạnh Cảnh Xuân đứng ngoài điện, mà Mạnh Cảnh Xuân vẫn giữ vẻ thản nhiên.

      Triều thần vào điện, liền có cung nhân đóng cửa điện lại. Mạnh Cảnh Xuân chờ ở bên ngoài, nhìn mặt trời nhô lên từ phía đông, mới cảm thấy quả thực sống ngày bằng năm.

      Trong điện, mọi việc tấu xong. Rốt cục cũng có người nhắc đến án tử này, Từ Chính Đạt đứng ra : "Tâu bệ hạ, Mạnh bình phụ trách vụ án của Hàn Chí Thanh đứng chờ ngoài điện."

      Hoàng thượng thản nhiên : "Truyền Mạnh Cảnh Xuân."

      Triệu công công hô: "Triệu... Mạnh Cảnh Xuân."

      Cung nhân mở cửa điện, Mạnh Cảnh Xuân cúi đầu, chút hoang mang bước vào.

    3. Vũ Nguyệt Nha

      Vũ Nguyệt Nha Well-Known Member

      Bài viết:
      1,497
      Được thích:
      1,631
      Chương 8: Nổi bật

      Thấy Mạnh Cảnh Xuân vào điện, Từ Chính Đạt cũng toát mồ hôi thay nàng. Trong lòng ông rất ràng, hôm nay cho dù Mạnh Cảnh Xuân như thế nào, cũng thể chết tử tế được. Cứ cho là nàng hiểu những mặt lợi hại trong đó, cố gắng lấy lòng cả hai bên, có khi cuối cùng vẫn thua đến nát bét. Mà nếu nàng lựa chọn đắc tội trong hai, chết càng khó coi hơn.

      Mạnh Cảnh Xuân quỳ xuống thỉnh an, sau đó lập tức lấy ra tấu chương trong tay áo, dâng hai tay lên. Triệu công công bước xuống bậc thang, đến chỗ nàng, cầm lấy tấu chương, trình lên cho Hoàng thượng xem.

      Khi thi lấy công danh viết ra những áng văn đẹp đẽ, chứa ngàn vạn đạo lý, bây giờ những lời lẽ tấu chương này cũng vẫn tràn đầy tài khí như thế. Ngày đó thi đình, nàng cũng là trong những người hiểu thế , cơ trí hiếm có. Chỉ là đứa con nhà bình thường mà có thể đạt đến trình độ này, quả thực là thể xem thường.

      Hoàng thượng xem xong, cười tiếng, gấp tấu chương lại để qua bên, nhanh chậm : "Ngụy Minh Tiên, Mạnh bình của Đại Lý tự cho rằng, ngươi cũng có điều cần phải trình bày về vụ án này. Ngươi tuy là chủ thẩm của vụ Hàn Chí Thanh, nhưng từ đầu cho đến khi kết án, trong vô số tấu chương trẫm xem qua lại chỉ có duy nhất cái là của ngươi. Hôm nay ngươi phiền trao đổi chút về vụ án này với Mạnh bình chứ?”

      Phía dưới có người bắt đầu đổ mồ hôi đầm đìa thay Mạnh Cảnh Xuân. thiếu niên gầy teo xíu chút thu hút như vậy mà lại dám đánh chủ ý lên người của Ngụy Minh Tiên, Thiết án vương của Hình bộ. Lá gan cũng quá lớn rồi!

      Thị lang Hình bộ Ngụy Minh Tiên mới hơn 40 tuổi nhưng tóc hoa râm. Ông hề sợ hãi bước ra, thản nhiên : “Thần biết Mạnh bình muốn nghe chuyện gì?”

      Mạnh Cảnh Xuân vẫn cúi đầu quỳ.

      Hoàng thượng : "Mạnh Cảnh Xuân, ngươi muốn hỏi Ngụy đại nhân cái gì hỏi .” Sau đó tiếp: "Đứng lên , cần quỳ nữa."

      Mạnh Cảnh Xuân câu “Tạ ơn Hoàng Thượng" rồi mới đứng lên, quay đầu nhìn Ngụy Minh Tiên, cười nhàn nhạt, mang theo vẻ mặt mà người khác hiểu được, cất tiếng sang sảng ràng: "Vãn bối là người còn non nớt, từ lâu được nghe về Ngụy đại nhân xử án vô số, được người đời ca tụng là Thiết án vương, dám nghi ngờ gì về những phán quyết của Ngụy đại nhân. Chỉ là có vài chỗ vãn bối hiểu lắm, biết Ngụy đại nhân có thể chỉ điểm cho vãn bối chút hay ?"

      Đứng bên dưới, Từ Chính Đạt nghe mà giật bắn người. Thằng nhóc Mạnh Cảnh Xuân này chẳng lẽ lựa chọn đắc tội thái tử hay sao?!

      Ngụy Minh Tiên chỉ : "Mạnh bình cứ .”

      “Hàn Chí Thanh đưa ra tổng cộng 5 bản cung khai. Bản đầu tiên cực kỳ ngoan cố chịu nhận tội, đến bản thứ hai bản thứ ba vẫn vậy. Trong bản cung khai thứ 4 tuy còn mạnh miệng nữa nhưng vẫn nhận tội mưu phản nghịch, chỉ bảo là những lời lẽ trong sách quả có phần ngông cuồng xằng bậy. Mà đến bàn cung khai cuối cùng, lại thừa nhận tội lỗi vô cùng sảng khoái. Vãn bối có sai chỗ nào hay ?”

      Nàng vừa vừa nhìn chằm chằm vào Ngụy Minh Tiên chớp mắt. Ngụy Minh Tiên trả lời: "Đúng là vậy."

      Mạnh Cảnh Xuân tiếp: "Vãn bối cả gan để ý tới chuyện. Buổi sơ thẩm của vụ Hàn Chí Thanh là vào ngày mùng 4 tháng chạp năm Bảo Nguyên thứ 13; buổi thẩm vấn lần hai là vào ngày mùng 9 tháng chạp, tức là 5 ngày sau. Câu hỏi hai bản cung khai gần như là giống nhau hoàn toàn, chứng tỏ Ngụy đại nhân cũng chưa thu thập được chứng cớ gì mới. Vào ngày mùng 10 tháng chạp, mấy người bạn đồng và môn sinh của Hàn Chí Thanh được gọi tới thẩm vấn, tổng cộng là 5 người. Trong đó có học trò tên là Đinh Nguyên Hỉ chấp nhận bị phán tội ngỗ nghịch, đứng ra tố cáo trong nhà của thầy có giấu những văn tự trái phép, nên Ngụy đại nhân ra lệnh cho Tri châu của Sâm Châu là Đổng Hiếu Hiền đại nhân đích thân tới tra xét nhà Hàn Chí Thanh. Theo như ghi chép, quả phát ra vài văn tự hợp pháp trong nhà. Vì thế đến buổi thẩm vấn lần 3 vào ngày 12 tháng chạp, Ngụy đại nhân dựa những bằng chứng mới thu được mà tra hỏi, nhưng Hàn Chí Thanh vẫn kiên quyết nhận tội, hơn nữa lại còn phủ nhận mấy bài văn tự hợp pháp đó phải là của mình.

      Ngày 17 tháng chạp là buổi sơ thẩm của Hàn Dĩ Quân, con trưởng của Hàn Chí Thanh, cũng mực chối tội. Con thứ Hàn Dĩ Phong cũng được sơ thẩm vào cùng ngày. Đến ngày 19 tháng chạp, con thứ Hàn Dĩ Phong được phát chết bất đắc kỳ tử.

      Kỳ lạ là, phán quyết được đưa ra trong quyển tấu chương được trình lên dưới danh nghĩa Nhị điện hạ kia, lại chỉ rằng ‘Con trưởng Hàn Dĩ Quân, cháu trưởng Hàn Nghĩa Tung, cũng dựa theo luật về tội liên can phản nghịch, lập tức hành quyết’, nhưng chữ cũng hề đề cập đến vị con thứ Hàn Dĩ Phong này! Nếu dựa theo luật về tội liên can phản nghịch, vậy xin được hỏi, vì sao đứa con thứ này của Hàn Chí Thanh lại có thể trốn được bản án lập tức xử trảm này vậy?”

      Ngụy Minh Tiên trả lời: “Như Mạnh bình mới , con thứ Hàn Dĩ Phong chết bất đắc kỳ tử, cho nên đề cập đến.”

      Khuôn mặt của Mạnh Cảnh Xuân lạnh lẽo rét buốt: "Ngụy đại nhân là cãi thay cho Nhị điện hạ hay sao?”

      Ngụy Minh Tiên vẫn thản nhiên: “Có thể giải thích chút hay ?”

      Mạnh Cảnh Xuân cong môi cười khẽ: “Khi Nhị điện hạ viết quyển tấu chương đó, Ngụy đại nhân có ở đó hay ?”

      Vẻ mặt Ngụy Minh Tiên bình thản: "Đương nhiên là có."

      Mạnh Cảnh Xuân thầm nghiến răng: “Nếu Ngụy đại nhân có ở đó, vậy vãn bối xin mạo muội hỏi câu, lúc viết tấu chương là buổi sáng, buổi chiều, hay là buổi tối?"

      Ngụy Minh Tiên dường như suy nghĩ chút, sau đó hờ hững trả lời: “Hình như là giờ Thìn(1)."

      (1) Giờ Thìn = 7h – 9h sáng.

      Mạnh Cảnh Xuân xoay người sang nhìn Hoàng thượng, lớn tiếng : "Bệ hạ, khi đó quyển tấu chương này cũng phải là do Nhị điện hạ tự tay viết, mà là do thư lại viết. Chỉ có lời đáng tin, thần xin phép được trình lên lời chứng của thư lại viết tấu chương ngày hôm đó.” xong liền lấy ra tờ giấy trong tay áo, hai tay dâng lên.

      Hoàng thượng xem xong, Mạnh Cảnh Xuân lập tức quay về phía Ngụy Minh Tiên, : "Đúng như lời của Ngụy đại nhân, vị thư lại này cũng chứng nhận viết tấu chương này vào giờ Thìn hôm đó, đóng dấu niêm phong, khẩn cấp chuyển .” Thân thể nhắn của nàng đột nhiên tiến về trước bước: “Vậy biết Ngụy đại nhân có còn nhớ được...... hôm đó là ngày bao nhiêu hay ?!"

      Lông mày Ngụy Minh Tiên bỗng cau chặt hơn chút.

      Mạnh Cảnh Xuân nở nụ cười lạnh, giọng trầm xuống: “Nếu Ngụy đại nhân nhớ được, vậy vãn bối liền nhắc cho đại nhân nhớ, hôm đó là ngày 19 tháng chạp.”

      Đôi mắt Ngụy Minh Tiên rét lạnh.

      Mạnh Cảnh Xuân nhướng lông mày, cất cao giọng: “Đúng là Hàn Dĩ Phong chết bất đắc kỳ tử vào ngày 19 tháng chạp, nhưng là vào giờ Mùi(2) ngày 19 tháng chạp, có bản cung khai của ngục tốt làm bằng chứng. Vậy vãn bối xin cả gan hỏi Ngụy đại nhân câu, lúc viết tấu chương vào giờ Thìn, làm sao Nhị điện hạ và đại nhân lại biết được 3 canh giờ sau Hàn Dĩ Phong chết bất đắc kỳ tử ở trong ngục vậy?!"

      (2) Giờ Mùi = 1h – 3h chiều.

      Nàng cũng thèm lấy hơi, mạch tiếp: “Chẳng lẽ là lên kế hoạch từ trước, giết Hàn Dĩ Phong để giết gà dọa khỉ? là hù dọa Hàn Chí Thanh, hai là hù dọa những kẻ có liên quan khác, buộc bọn họ trình lên chứng cứ để ép cung?”

      Nàng đợi Ngụy Minh Tiên có phản ứng gì, lập tức hướng về Hoàng thượng quỳ xuống, giọng vang khiến toàn bộ mọi người trong điện đều nghe được rành mạch: "Bệ hạ, thần cho rằng, Nhị điện hạ chỉ bị tình nghi tự ý thả nữ quyến Hàn phủ, mà còn bị tình nghi giết người và bức cung.”

      Trong điện nháy mắt phát ra những tiếng bàn tán xôn xao. Mạnh Cảnh Xuân như thế này phải là chọn đắc tội với trong hai, mà là muốn đắc tội với cả hai bên!

      có người bước ra muốn gì đó, nhưng Hoàng thượng lại khoát tay áo, ý bảo Mạnh Cảnh Xuân tiếp tục .

      Mạnh Cảnh Xuân nãy giờ đến nỗi cả cổ họng cũng rát đau, giọng hơi khàn khàn: “Thần nghe rằng, từ trước đến giờ Nhị điện hạ vẫn luôn là người khoan hậu nhân nghĩa, có thể làm ra chuyện giết nghi phạm và bức cung là rất bất thường, nhất định là bị người khác mê hoặc giật dây, nên mới phạm phải sai lầm như thế.”

      xong nàng quay đầu hung tợn nhìn chòng chọc Ngụy Minh Tiên, : “Lúc viết tấu chương, Ngụy đại nhân cũng có ở đó. Nhị điện hạ phạm phải sai lầm này, Ngụy đại nhân chính là đồng mưu, hơn nữa còn phạm phải tội biết mà giấu diếm báo!”

      Trong điện thổn thức thôi, mấy vị quan viên của Hình bộ quỳ rạp đất, nhao nhao cầu xin thánh thượng điều tra cho .

      Mạnh Cảnh Xuân hề nhượng bộ, giọng vẫn cất cao như trước: “Ngụy đại nhân đường đường là Hình bộ Thị lang, có tiếng là công chính liêm minh, nhưng ngoài việc xử lý công bằng màng tình cảm cá nhân ra, hề có tâm tư nào khác sao? Sau khi trở về từ Sâm Châu, tất cả mũi nhọn đều chỉa về Nhị điện hạ. Vậy xin hỏi Ngụy đại nhân, thân là chủ thẩm vụ án Hàn Chí Thanh, phải chăng ngài cũng nên gánh lấy trách nhiệm trong chuyện nghi phạm bị thả!? Vậy mà toàn bộ tấu chương trong triều đều chỉ trách mình Nhị điện hạ, hề đề cập chữ nào về chuyện Ngụy đại nhân làm tròn bổn phận, phải là quá mức bất công hay sao?! Hay là Ngụy đại nhân giống như lời mọi người đồn đãi —— có mối quan hệ rất rộng?”

      Mũi nhọn của nàng sắc bén chỉ về hướng Ngụy Minh Tiên, thậm chí cuối cùng còn gán ghép cho ông tội danh ‘cố ý kết bè cánh’.

      Từ Chính Đạt nghe mà đổ cả mồ hôi hột. Mạnh Cảnh Xuân này quả nhiên là muốn sống nữa.

      Còn Mạnh Cảnh Xuân đến điểm cao trào, bất chợt đứng lên, từng bước ép sát Ngụy Minh Tiên: “Vi thần ngại suy đoán chuyện này bằng tâm tư xấu xa nhất. Có thể là sau khi Hàn Dĩ Phong chết , Hàn Chí Thanh nhận ra Ngụy đại nhân là người thủ đoạn ngập trời, dù cho có kiên trì thêm nữa cũng thể nào cứu vãn được gì, nên đành phải lùi bước. ngờ Ngụy đại nhân quá tàn nhẫn, Hàn Chí Thanh cảm thấy vô vọng, trong lúc cam chịu quyết định tự sát, nhưng sau đó lại được cứu sống. Cuối cùng, có người đưa ra lợi thế cho ông ấy để làm mồi nhử, chỉ cần Hàn Chí Thanh cam nguyện nhận tội sau đó tự sát, vậy có thể chừa lại cho vợ và con của ông ấy con đường sống. Vì thế tối hôm đó, nữ quyến Hàn gia được thả, sau khi Hàn Chí Thanh được gặp mặt từ biệt thê tử và nữ nhi, dù chỉ vô cùng ngắn ngủi, nhưng vẫn vui vẻ chịu chết.” Mạnh Cảnh Xuân cười lạnh tiếng: “Quả là thủ đoạn cao minh, nếu người đưa ra điều kiện trao đổi này là Nhị điện hạ, vậy Nhị điện hạ có thể nhận được lợi ích gì từ đó? Còn nếu người đưa ra điều kiện phải là Nhị điện hạ, vậy mục đích của là gì, mà lại dám hắt bát nước bẩn này lên người Nhị điện hạ, cố ý hãm hại ngài ấy? biết chỗ dựa sau lưng người đó là ai!”

      Ngụy Minh Tiên lập tức quỳ xuống : “Thần làm việc ở Hình bộ được 11 năm, chưa bao giờ làm việc gì trung thực, cũng chưa từng làm chuyện hắt nước bẩn lên người khác như thế này, xin bệ hạ minh giám!”

      Hoàng thượng mắt lạnh nhìn ông , cười tiếng, : “Hôm nay tạm thời đến đây thôi. Vụ án này Đại Lý tự nhanh đưa ra quyết định , sau khi Tam Pháp ty hội thẩm liền kết án, cần dây dưa mấy chuyện có hay là có này thêm nữa.”

      Hoàng thượng đứng dậy, Triệu công công hô: "Bãi triều......"

      đám thần tử nhao nhao quỳ xuống đưa tiễn.

      Mạnh Cảnh Xuân mặc bộ quan bào dày, bên trong còn cuộn đống vải quấn ngực, mồ hôi ra đầm đìa ướt đẫm cả áo trong.

      Nàng thầm thở phào hơi, cả người đều sắp nằm bò ra đất.

      Khi mọi người trong điện ra về gần hết, toàn thân Mạnh Cảnh Xuân cũng tê liệt. Nàng nhắm mắt lại thư giãn lát, cung nhân thúc giục mãi, nàng mới chậm rãi đứng lên, chân như mây, từng bước xiêu vẹo ra ngoài. ra đến ngoài điện thấy mặt trời lên cao, ánh sáng có chút chói mắt. Nàng vươn tay che, thân hình gầy yếu lung la lung lay, như muốn ngã xuống đất.

      May mà có người kịp thời đỡ được nàng, nhàng : "Mọi nổi bật hôm nay đều bị ngươi đoạt hết cả.”

      Mạnh Cảnh Xuân thấy người tới là Thẩm , tự cảm thấy mình nhếch nhác, vội vàng hất tay ra, hơi hơi quay đầu , giọng khàn khàn: “Thẩm đại nhân cần phải mấy lời châm chọc như vậy.”

      Trong đôi mắt Thẩm lên tia cảm xúc , lại như thấy được hình ảnh bản thân mình 10 năm về trước, thoáng cảm khái trong lòng.

      Mạnh Cảnh Xuân trở lại bình thường, muốn rời khỏi, Thẩm lại gọi nàng: “Hoàng thượng bảo ngươi đến ngự thư phòng chuyến."

      Trong lòng Mạnh Cảnh Xuân vẫn còn sợ hãi, vừa nghe Hoàng thượng gọi nàng đến ngự thư phòng, lập tức cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Nàng lưng đưa về Thẩm , thân hình gầy yếu ớt, nhìn vào ai nghĩ đó là thanh niên 19 tuổi sắp nhược quán, ngược lại vẫn chỉ như thiếu niên ngây ngô ngày ngày đến thư việc học tập. Vẫn còn ở độ tuổi trong sáng vô lo, nhưng cũng bị hãm sâu vào trong bàn cờ của triều đình.

      Nàng xoay người lại, khuôn mặt thanh tú trắng bệch, mang vẻ mong manh như lại xinh đẹp cực kỳ, Thẩm nhìn thấy sững người trong phút chốc, sau đó vội vàng lấy lại tinh thần, : " hướng này."

    4. Vũ Nguyệt Nha

      Vũ Nguyệt Nha Well-Known Member

      Bài viết:
      1,497
      Được thích:
      1,631
      Chương 9: Được Tướng gia chỉ điểm dễ

      Mạnh Cảnh Xuân bước vào ngự thư phòng, đầu cũng ngẩng lên mà liền quỳ xuống, Hoàng thượng bảo: "Đứng lên ."

      Mạnh Cảnh Xuân : "Vi thần dám."

      Hoàng thượng cười cười: "Ngươi có gì mà dám chứ?"

      Vào bữa tiệc Quỳnh Lâm yến đến muộn, trong vụ án này lại can đảm đứng ra đối chất với Thiết án vương của Hình bộ, lời lẽ suy đoán, thậm chí ngay cả gán ghép tội danh đều ra vẻ như hết sức hợp tình hợp lý.

      "Vi thần có tội, mong bệ hạ đừng tức giận."

      Hoàng thượng dấu vết nhướng mắt: "Ngươi có tội gì?"

      "Vi thần nên suy đoán lung tung dựa theo bằng chứng điện.”

      “Quả là ngươi nên ra những lời sau cùng đó. Lẽ ra là phải phạt, nhưng niệm tình đây là lần đầu tiên ngươi xử án, hiểu quy củ, nên thôi bỏ qua.”

      Trái tim treo cổ họng của Mạnh Cảnh Xuân cuối cùng cũng được buông lỏng.

      Lại nghe được Hoàng thượng : “E là lần này Từ Chính Đạt cũng thể ngờ tới chuyện ngươi lại chĩa mũi nhọn thẳng hướng Ngụy Minh Tiên, chắc là bị dọa cho chết khiếp rồi. Lát nữa khi ngươi trở lại nha môn gặp , trấn an chút, để cho hiểu được cần phải làm như thế nào. Chức Đại Lý tự khanh vẫn còn trống, ngươi thay trẫm cho Từ Chính Đạt, nếu còn muốn được thăng chức, nên làm việc cho tốt, chỉ qua loa có lệ ổn đâu.”

      Giọng điệu nghe ôn hòa, chỉ là loại chuyện này mà lại để cho tiểu lại bát phẩm bé tí hin như nàng truyền lời cho Đại Lý tự thiếu khanh, có vẻ hơi bị quá đáng?

      Mạnh Cảnh Xuân thấp giọng đáp lời: "Vi thần tuân lệnh."

      “Đứng lên .”

      "Vi thần......" Mạnh Cảnh Xuân vẫn cúi gằm đầu, giọng đến đáng thương, “Vẫn nên quỳ hơn.”

      Thẩm đứng bên thấy dáng vẻ nàng như kiểu chân thành nhận tội hối lỗi, muốn đưa tay hung hăng kéo nàng đứng lên.

      Hoàng thượng lại cảm thấy sao cả, chỉ hỏi: “Năm nay ngươi 19 sao?”

      Mạnh Cảnh Xuân gật gật đầu, Hoàng thượng lại cười : “Nhìn qua cứ tưởng là trẻ hơn. Lúc trước trẫm còn cho rằng ngươi chỉ bằng tuổi Đình Phương là cùng. Nghe ngươi dọn vào ở trong quan xá, lại còn là hàng xóm của hữu tướng phải ?”

      Mạnh Cảnh Xuân thầm trong lòng, Hoàng thượng cái gì mà chả biết, gật gật đầu.

      “Thức ăn ở quan xá có ngon ?”

      “Nhờ ân đức của bệ hạ, thức ăn trong quan xá rất ngon.” Mạnh Cảnh Xuân câu lòng.

      Hoàng thượng lại nhìn Thẩm cái: “Gian phòng sát vách ngươi bỏ trống rất lâu, bây giờ có người dọn đến ở, có phải cảm thấy náo nhiệt hơn ?”

      Thẩm hơi nhếch môi, : "Cũng tàm tạm."

      Hoàng thượng lại cầm lấy tấu chương mà lúc trước Mạnh Cảnh Xuân trình lên, mở ra đọc lại lần, sau đó ném cho Thẩm : “Ngươi chỉ cho biết, tấu chương cần phải viết như thế nào.”

      Mạnh Cảnh Xuân cúi đầu càng thấp, Thẩm nhận lấy đọc lướt qua, sau đó gấp tấu chương lại, hơi hơi quay đầu với Mạnh Cảnh Xuân: “Mạnh bình biết mấy tấu chương này cần phải được lưu trữ sao?”

      Mạnh Cảnh Xuân cực kỳ giọng "A?" tiếng.

      là tấu chương lưu trữ, cần phải viết cho cẩn thận.” Đây là viết tấu chương chứ phải là thi lấy công danh, nàng viết đống đạo lý trong này là để làm gì? Còn tình tiết vụ án lại bị vứt qua bên, vậy cuốn tấu chương này còn có thể gọi là báo cáo vụ án sao. Chưa kể đến chuyện lại còn dám múa đại đao trước mặt thiên tử, khoe khoang tài năng nữa chứ.

      May mà Hoàng thượng cũng có ý muốn trách móc, ngược lại : “Được hữu tướng chỉ điểm cho câu, dễ đâu. Ngươi may mắn được làm hàng xóm với hữu tướng, nếu có chỗ nào hiểu , qua xin chỉ bảo cho chút, đừng có mình cắm đầu lo nghĩ rồi lại làm ra chuyện gì hợp quy củ nữa.”

      Mạnh Cảnh Xuân liên tục gật đầu: "Vi thần hiểu, xin được ghi nhớ lời dạy bảo của Hoàng thượng.”

      “Được rồi, lui xuống .”

      Mạnh Cảnh Xuân cũng dám ngẩng đầu, vội vội vàng vàng lui ra.

      Sau khi cung nhân đóng cửa lại, Hoàng thượng mở miệng: “Đứa này lại có vài phần giống với ngươi khi mới vào triều. Chỉ là mấy năm nay, ngươi càng lúc càng thu liễm tài năng, mọi việc đều suôn sẻ, trái ngược với dự đoán lúc đầu của trẫm.”

      Lời cuối cùng này quả chứa dụng ý khác. Thẩm chỉ : “Thần chỉ cố gắng làm tròn bổn phận của mình, tuyệt đối dám vượt quá giới hạn.”

      “Ngươi bây giờ chuyện càng lúc càng thú vị.” Hoàng thượng than , “Trước đó vài ngày trẫm còn nghĩ, nâng ngươi lên cao như vậy, phải chăng cũng là hại ngươi.”

      thể xa xỉ, thể kiêu ngạo, thể lười biếng, thể để người khác tóm được nhược điểm, thậm chí, thể cưới.

      quân cờ sạch , bóng loáng, độc, vướng bận.

      Hoàng thượng lại : “Về sau đứa kia ở trong triều chắc hẳn gặp phải ít phiền toái. Trẫm quả nhiên là già rồi......" Giọng lại như thở dài: “Lại có thể tiếc nhân tài như vậy.”

      Cũng cần thiết phải tạo ra thêm Thẩm nữa.

      Thẩm chỉ lẳng lặng đứng, lời nào.

      Qua lát, Hoàng thượng hỏi: “Hôn của Thái tử chuẩn bị đến đâu rồi?”

      Lúc này Thẩm mới trả lời: "Lễ bộ lo liệu thỏa đáng."

      Hoàng thượng lười nhác đáp lại tiếng, sau đó : “ còn chuyện gì quan trọng nữa, ngươi lui xuống .”

      Thẩm liền thỉnh an cáo lui. Những tiếc nuối lộ ra trong giọng của Hoàng thượng hôm nay, sao có thể hiểu được chứ, chỉ là nhiều năm như vậy......

      ra khỏi ngự thư phòng, đứng ở dưới mái hiên, đôi môi khẽ cong lên nụ cười hiếm có, nhưng vẻ mặt vẫn nhàn nhạt như cũ, khi xoay người lại môi còn sót lại chút ý cười nào.

      Thẩm chậm rãi đến chỗ rẽ cuối hành lang, thấy Mạnh Cảnh Xuân đứng như trời trồng ở đó, cúi đầu biết là nhìn cái gì.

      Mạnh Cảnh Xuân nghe thấy động tĩnh, vội vàng ngẩng đầu : “Tướng gia muốn Chính đường sao?”

      Thẩm liếc nhìn nàng cái, : "Hôm nay là ngày nghỉ của ta."

      Mạnh Cảnh Xuân ngắn ngủi "A" tiếng, tỏ vẻ hiểu, sau đó tiếp câu: “Vậy hạ quan cáo từ trước.”

      Nàng vừa mới cúi đầu xoay người sang chỗ khác, lại bị Thẩm ở đằng sau gọi giật lại.

      Thẩm : "Có chuyện muốn với ngươi, cùng ."

      Mạnh Cảnh Xuân liền chậm lại chút, thành bám theo sát ở đằng sau .

      ràng là có chuyện muốn với nàng, nhưng Mạnh Cảnh Xuân theo lúc lâu, mà Thẩm phía trước vẫn im thin thít.

      Mạnh Cảnh Xuân thầm , Tướng gia mà cũng lừa người sao, rồi cúi gằm đầu ủ rũ ỉu xìu tiếp.

      Đột nhiên Thẩm quay đầu lại nhìn nàng cái, Mạnh Cảnh Xuân vội vàng nâng đầu đàng hoàng đường.

      Cuối cùng Thẩm cũng mở miệng : “Con người chỉ biết ích kỷ làm điều có lợi cho mình thôi sao?”

      "Hả? A...... Hạ quan......" Đầu tiên Mạnh Cảnh Xuân cảm thấy bất ngờ, sau đó phản ứng kịp. về bản tấu chương mà nàng trình lên kia. Mấy cuốn tấu chương của những người khác đều là vì lợi ích cá nhân. Còn trong vụ án này những Nhị điện hạ thu được ích lợi gì, mà còn bị người khác chỉ trích.

      tại tuy chỉ là những suy đoán có bằng chứng, nhưng chung quy cũng ngày tra ra manh mối phải ?” Giọng điệu Thẩm được tốt.

      Lại là ám chỉ bản tấu chương kia của nàng!

      Trong đó quả thực nàng lôi ra đống đạo lý, thậm chí kết bài còn biểu thị quyết tâm, nhiệt huyết tràn đầy.

      Bây giờ Mạnh Cảnh Xuân nghĩ lại, cảm thấy những lời mà nàng viết trong bản tấu chương kia đúng là hết sức mạo hiểm.

      Thẩm thấy dáng điệu này của nàng, thầm nghĩ, người này lúc nãy hùng hổ gây điện đến thế, mà giờ lại dám hé răng. Đúng là nghé con mới ra đời, nghĩ gì đến hậu quả, chỉ biết dốc toàn lực, quăng sạch mọi mối đe dọa mạo hiểm ở phía sau đầu.

      Tuy nghĩ như vậy, nhưng giọng điệu vẫn rất kiên nhẫn ôn hòa: “Người sống đời cũng tránh khỏi có đôi khi làm ra mấy chuyện hồ đồ, phải là lúc nào cũng chỉ làm những chuyện có lợi cho mình.”

      Mạnh Cảnh Xuân rất là biết điều gật gật đầu.

      “Hôm nay điện ngươi như vậy, chắc hẳn Hình bộ còn mạnh miệng nữa, Từ Chính Đạt bên Đại Lý tự sợ hãi cũng chỉ làm cho có lệ, còn Ngự Sử đài lại càng có gì để . Sau khi Tam pháp yi hội thẩm, vụ án này cũng chấm dứt ngay, trễ nhất là đến cuối tháng này kết thúc. khi hội thẩm xong là kết án, theo lẽ thường thể thay đổi được gì nữa.” từ từ , ngừng lại chút, rồi nhìn nàng : “Trong tấu chương, ngươi viết ra lời thề son sắt như vậy, bảo rằng nhất định phải tra ra được manh mối, vậy phải làm nhanh lên, tranh thủ trước khi kết án. Còn nếu đủ sức sau này đừng viết ra mấy lời bốc phét như vậy nữa.”

      Mạnh Cảnh Xuân cảm động đến suýt rơi nước mắt, gật mạnh đầu.

      Thẩm ở phía trước, : “Ngươi chỉ gật đầu ta thể biết được.”

      Mạnh Cảnh Xuân nhìn lên, thấy quay đầu từ lâu, vội : "Tướng gia đúng lắm, hạ quan hiểu ."

      Người phía trước có phản ứng gì, Mạnh Cảnh Xuân vội vàng bổ sung: “Hạ quan được Tướng gia chỉ điểm cho, cảm thấy vô cùng vinh hạnh, giống như được Phật tổ khai sáng cho......"

      Thẩm vẫn hề quay đầu lại, thản nhiên : “Muốn nịnh hót cũng nên lựa lời chút.”

      "A?" Mạnh Cảnh Xuân nghĩ bụng, Tướng gia đúng là còn soi mói hơn cả Trần Đình Phương, chẳng qua cũng chỉ là khách sáo vài câu cảm kích mà thôi, có cần phải để ý từng câu từng chữ như thế ? Vì thế nàng cũng thèm để ý đến .

      Sau khi hai người tách ra, Mạnh Cảnh Xuân thẳng đến Đại Lý tự. Những lời kia của Thẩm đúng là vì tốt cho nàng nên mới vậy. Nhưng trước đó, lúc ở ngự thư phòng, Hoàng thượng bảo dạy mình cần phải viết tấu chương như thế nào, lại chỉ qua loa hai câu, ra khỏi ngự thư phòng bắt đầu lôi lại mấy chuyện cũ rích ra mà thuyết giáo.

      Đúng là người có tính cách quái đản, hoặc cũng có thể là rất biết chừng mực, biết phải cái gì vào lúc nào. Dù sao cũng làm quan lâu như vậy rồi, với cả nếu có chút bản lĩnh nào người sao có thể thăng chức nhanh vèo vèo như vậy.

      Aiz, cũng biết người được coi trọng như có được vui vẻ hay . Mạnh Cảnh Xuân đá bay viên đá dưới chân, mang theo thái độ bất chấp khó khăn bước vào Đại Lý tự.

      Vậy mà lạ lùng, Từ Chính Đạt gọi nàng qua, nhưng cũng gì nàng, chỉ bảo nàng thu dọn lại mấy hồ sơ vụ án rồi chép ra bản đưa sang Ngự Sử đài.

      Cho nên Mạnh Cảnh Xuân cũng làm như hề có chuyện gì, vùi đầu làm việc như bình thường.

      ***

      Trong triều sóng êm gió lặng được vài ngày, Mạnh Cảnh Xuân cũng bận đến điên đầu, ngay cả ngày nghỉ mà cũng phải vội vàng đến nha môn làm việc. Từ sau vụ án Hàn Chí Thanh đó, Từ Chính Đạt làm như phát ra nàng rất có năng lực, nên bắt nàng phải làm rất nhiều việc.

      Mấy người đồng liêu thấy vậy, chỉ cho rằng Mạnh Cảnh Xuân được coi trọng. Nhưng trong lòng Mạnh Cảnh Xuân lại hiểu rất , chẳng qua Từ Chính Đạt này muốn đắc tội với cấp , nên ném hết cho nàng mấy vụ án mà những người khác ai chịu làm, khiến cho nàng khó xử mà thôi.

      Ai mà Từ Chính Đạt ngốc nàng lập tức theo người đó giải thích ràng cho họ hiểu, Từ Chính Đạt thông minh đến thế nào!

      Mạnh Cảnh Xuân chỉ lo vùi đầu làm việc, những chuyện vặt vãnh gì đó trong triều nàng cũng lười quan tâm.

      ngày nọ, Bạch Tồn Lâm được nghỉ, cảm thấy lâu rồi gặp Mạnh Cảnh Xuân, liền chạy đến Đại Lý tự tìm nàng. Mạnh Cảnh Xuân cũng rảnh chuyện với , cứ thế ôm từng chồng từng chồng hồ sơ cất vào trong ngăn tủ. Bạch Tồn Lâm thấy thân thể mảnh mai của nàng gồng hết sức lên mà ôm, liền đến gần muốn giúp nàng.

      Bạch Tồn Lâm : "Nghe cả ngày nghỉ mà hiền đệ cũng ở nhà nghỉ ngơi, sao lại phải gắng sức như thế?”

      Mạnh Cảnh Xuân nhét chồng hồ sơ vào trong ngăn tủ, xoa xoa cái cổ, nhìn cái, : "Nhiều việc quá."

      Bạch Tồn Lâm lại : "Lúc trước nghe , đệ và Hình bộ Ngụy đại nhân ở điện...... cãi nhau?”

      Mạnh Cảnh Xuân thầm nho : “ là miệng lưỡi người đời mà......"

      “Hả?”

      Mạnh Cảnh Xuân lười nhắc lại, tiếp tục chuyển hồ sơ.

      Bạch Tồn Lâm vội vàng bám theo: “Kiểu này là hiền đệ biết chuyện thiên kim nhà Ngụy đại nhân là Thái tử phi tương lai sao?”

      “Nàng làm thái tử phi liên quan quái gì đến ta......" Mạnh Cảnh Xuân thuận miệng thầm, ngay sau đó phản ứng kịp, "Bạch huynh vừa là thiên kim nhà Ngụy đại nhân trở thành thái tử phi sao?”

      “Đương nhiên, mai là ngày đại hôn của thái tử, chuyện này mà đệ cũng biết sao?”

      Mạnh Cảnh Xuân nên lời.

      Thái tử phi chính là người mà Hoàng thượng đích thân tuyển chọn cho thái tử. Lúc này đối với Ngụy Minh Tiên mà , được kết thân với hoàng gia chính là vinh dự cao nhất.

      Điều đó chứng tỏ Hoàng thượng cũng vì vụ án Hàn Chí Thanh mà nghi kỵ Ngụy Minh Tiên, ngược lại còn thắt chặt quan hệ hơn.

      Tuy rằng con đường phía trước của Ngụy Minh Tiên như thế nào cũng liên quan gì đến Mạnh Cảnh Xuân, nhưng Mạnh Cảnh Xuân lại cảm thấy mơ hồ bất an.

      ra nàng đoán ra được Ngụy Minh Tiên chính là người của thái tử, nhưng ngờ Hoàng thượng lại dung túng cho việc Thái tử kéo bè kết đảng. Mà đúng ra, thiên hạ này sớm muộn gì cũng thuộc về thái tử, cũng chỉ có mình nàng đần độn như vậy, tự đưa đầu ra cho người khác chém.

      Mạnh Cảnh Xuân than thở trong lòng, cúi người ôm thêm chồng hồ sơ.

      Bạch Tồn Lâm thấy nàng như vậy, tiến lên khuyên giải nàng: “Chuyện này được định ra từ lâu rồi, lễ nạp thải lễ ăn hỏi gì đó đều làm xong, cũng thể chỉ vì có chút nghi kỵ mà cho nương nhà người ta tiến cung nữa, đúng ?”

      Mạnh Cảnh Xuân cười gượng: “Đại hôn của thái tử là chuyện vui, Bạch huynh cần gì phải mấy lời dư thừa như vậy.” Dừng chút, lại : “Ta rất bận, thể tiếp đón Bạch huynh được, ngày khác nhất định mời Bạch huynh uống rượu, còn hôm nay ngại quá.”

      Bạch Tồn Lâm thở dài, lại qua giúp nàng chuyển thêm chuyến hồ sơ, sau đó mới cáo từ.

      Sau khi khỏi, Mạnh Cảnh Xuân mới suy nghĩ cẩn thận, hiểu ra vì sao vài ngày nay lại có mấy người chỉ trỏ bàn tán mỗi khi nàng qua lại giữa các nha môn. Đơn giản là cười nàng thức thời, trứng mà đòi chọi với đá, chỉ là tiểu lại be bé mà muốn lay động vị trí của Ngụy Minh Tiên sao? Dám đắc tội với người ta sao? Sau lưng người ta chính là thái tử đấy.

      Mạnh Cảnh Xuân ngẫm nghĩ hồi rồi cũng ổn định trở lại. thể suy nghĩ về những chuyện quá xa, để ý đến ánh mắt của người khác để làm gì đâu? Mình sống tốt được ngày chính là ngày.

      ***

      Nàng vẫn bận như vậy cho đến chạng vạng tối, cánh tay đau nhức, cổ cũng vô cùng đau đớn, như là vừa bị ai tẩn cho trận vậy. Vốn dĩ nàng còn định sao chép hồ sơ vụ án rồi mới , nhưng vừa mới viết được ngày tháng đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, vỗ đầu ‘bộp’ phát rồi vội vội vàng vàng thu dọn đồ đạc trở về quan xá.

      Lúc về đến nơi trời tối đen, mấy con thiêu thân bay tán loạn xung quanh đèn lồng, giống như còn là mùa xuân vậy.

      Mạnh Cảnh Xuân vào nhà bếp, đầu bếp họ Lục thấy nàng tới, vội : "Mạnh đại nhân, thức ăn mà ngài dặn hai ngày trước được chuẩn bị ổn thỏa cả rồi, đều để ở trong hộp thức ăn này.” xong liền đưa hộp thức ăn cho nàng.

      Mạnh Cảnh Xuân vội lần mò ra mấy đồng tiền, đưa cho , : “Phiền ngươi rồi.”

      Tiểu Lục : " phiền, chỉ là mấy món đơn giản thôi mà.” thấy vẻ mặt mệt mỏi của Mạnh Cảnh Xuân, lại : “Hôm nay hái được ít rau dại, trộn nhân bánh, định làm bánh bột. Nếu Mạnh đại nhân có thể chờ chút là có thể ăn bánh bột nóng hôi hổi, hay là ngồi lát ở nhà bếp ?”

      Mạnh Cảnh Xuân gật gật đầu, lại : "Làm bánh bột sao?"

      Tiểu Lục : "Đúng vậy. Mạnh đại nhân phải người kinh thành, chắc chưa từng ăn qua món bánh bột này phải ?”

      từng ăn rồi.” Mạnh Cảnh Xuân có chút hoảng hốt, "Gia mẫu là người kinh thành, lúc trước thường làm cho ta ăn."

      Tiểu Lục cười cười, đổ nguyên liệu vào cái bát lớn bên cạnh bếp, trộn lên để làm nhân bánh, sau đó đầu bếp khác đem bột gạo nếp đến. Mạnh Cảnh Xuân tìm cái ghế, ngồi xuống, nhìn bọn họ gói từng viên bánh bột, lẩm bẩm: “Hồi trước, khi gia mẫu còn sống, ta cũng từng gói bánh bột cùng với bà ấy. Nhưng sau khi bà mất ta cũng ăn nữa.”

      Tiểu Lục là người có tâm tư tinh tế, hôm nay thay Mạnh Cảnh Xuân chuẩn bị mấy món ăn, thấy đều là những món dùng khi cúng, liền đoán ra được chắc là Mạnh Cảnh Xuân muốn cúng bái ai đó. Bây giờ lại nghe nàng mấy lời này, nghĩ có lẽ hôm nay là ngày giỗ của mẫu thân nàng.

      lát sau, ngoài cửa có động tĩnh, Mạnh Cảnh Xuân nhìn qua, thấy Thẩm vén rèm cửa bước vào.

      Tiểu Lục cũng quay sang nhìn, thấy Thẩm vội vàng : "Tướng gia muốn ăn gì?"

      Thẩm chỉ nhàn nhạt nhìn thoáng qua, thấy trong nhà bếp giờ vắng vẻ, chắc cũng còn gì để ăn, liền : “Gì cũng được.”

      xong ngồi xuống đối diện Mạnh Cảnh Xuân.

      Nếu đổi lại là ngày trước, Mạnh Cảnh Xuân nhất định phải nhảy dựng lên nịnh nọt hành lễ với , nhưng hôm nay nàng lại chỉ ngồi im nhúc nhích, hề có tinh thần gì.

      Thẩm chỉ cho rằng nàng gặp phải khó khăn gì nên mới như thế, liền quay đầu sang với Tiểu Lục: “Còn rượu mơ ? Lấy ít hâm nóng .”

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :