1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Ai Gửi Cánh Thư Vào Trong Mây - Ảnh Chiếu

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Ngoại truyện 2
      Chỉ hận tại sao mộng quá ngắn


      "Kathy!"

      "Kathy!"

      ….

      Tôi ngơ ngác ngẩng đẩu lên nhìn về phía bóng người cuống cuồng chạy vể phía tôi.

      "Mãi mới tim thấy cậu!"

      Jessica thở hổn hển chạy tới, ngồi phịch xuống bãi cỏ.

      "Có chuyện gì vậy?" Tôi nhìn mái tóc đỏ bù xù như tổ quạ của Jessica, nén được cười hỏi.

      "Phù..." Đầu tiên cậu ta thổi phù hơi rồi chớp chớp mắt với tôi, vẻ bí : tin vui thông báo với cậu đây!"

      "Tớ có tin gì vui chứ!" Tôi nhún vai với vẻ thèm tin rồi tiếp tục vùi đầu vào cuốn tiểu thuyết.

      "Tin vui mà!" Jessica dùng hai bàn tay xoay mặt tôi lại, hỉ hả : "Lớp mình chuẩn bị có bạn Trung Quốc chuyển vào! Đồng hương của cậu!"

      " Ben thế, ấy còn bảo cậu bạn sắp chuyển vào rất đẹp trai!" đến đây, Jessica bắt đầu chớp mắt mơ màng: Có khi lại đúng là hình mẫu bạch mã hoàng tủ mà cậu mơ ước ấy nhỉ!"

      "Sao có chuyện đó được?" Tôi cười khúc khích.



      Tôi là Kathy Chan, là người gốc Hoa.

      Mặc dù tôi sinh ra và lớn lên ở , nhưng phải là người mất gốc. Bố mẹ tôi rất coi trọng việc giữ gìn vốn tiếng Trung cho tôi. Ngoài việc cầu tôi ở nhà được dùng tiếng , họ còn thường xuyên đưa cho tôi số tiểu thuyết Trung Quốc đơn giản để tôi đọc.

      Đôi lúc, đọc nhiều loại sách đó, tôi thường mong chờ có nhân vật nam chính đẹp trai, dịu dàng, biết quan tâm đến người khác xuất trước mặt tôi.

      Nhưng những cậu bạn xung quanh tôi đều chỉ là những chú nhóc con. Bọn họ chỉ biết gào lớn: "Kathy, em!" hoặc chạy theo tôi gọi với: "Kathy, thực thích đôi mắt đen của em!"

      Thế là nhiều lúc tôi nghĩ, những chàng trai đến từ đất nước Trung Quôc cổ xưa, biết có kín đáo và ý tứ hơn nhỉ?

      Sau đó, đúng vào năm tôi mười sáu tuổi, cuối cùng tôi gặp được chàng bạch mả hoàng tử đích thực - Dương.

      Dương là chàng trai rất hiền lành, có đôi mắt cuốn hút màu xám. tiếng lưu loát, ngữ khí rất chuẩn, thành tích học tập cũng khá xuất sắc... Tóm lại, rất có duyên, đám con trong lớp có ít thích , thậm chí có người còn đánh cược với nhau xem ai có thể làm bạn của trước.

      điều lạ lạ, mặc dù tốt với tất cả các , nhưng hề ai, lại còn từ chối rất nhiều lời tỏ tình táo bạo của họ. Thế là mọi người đồn nhau rằng là kẻ đồng tính luyến ái.

      Đây là chuyện rất bình thường, nhưng tôi vẫn cảm thấy chán nản: Tại sao mình thể gặp người ưng ý?

      Cảm, giác chán chường này kéo dài đến tận hôm cả lớp chúng tôi picnic ở ngoại ô.

      Do biết chút tiếng Trung nên tôi thường tìm cơ hội để bắt chuyện với Dương. luôn tỏ ra rất kiên tri khi giải đáp những thắc mắc của tôi về Trung Quốc, còn thường xuyên sửa lại những từ tôi sai. Khi tôi mình cũng hay đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình Trung Quốc, cười bảo rằng tin, còn bắt tôi số câu thoại.

      Bí quá, toi liền nhớ tới đoạn phim cung đình thời cổ đại của Trung Quốc mà mẹ tôi xem trước đây, ranh mãnh bắt chước câu: "Trẫm tha tội cho nhà ngươi đấy!"

      Sau đó, tôi liền thấy Dương sững lại.

      Mãi cho đên tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ vẻ sửng sốt khuôn mặt Dương lúc ấy,

      nhìn xuống, im ỉặng lát rổi mỉm cười, vỗ tay và với tôi: "Em hay lắm!"

      biết có phải tôi tưởng bở hay mà luôn có cảm giác rằng ánh mắt Dương nhìn tôi dịu dàng và chân thành hơn rất nhiều.

      Thế là tôi liền lấy hết can đảm hỏi: "Dương, thích con sao?"

      "Tại sao em lại hỏi như vậy?" Dương mỉm cười hỏi.

      "Vì em thấy ràng điều kiện của rất tốt, nhưng lại thích có bạn !" Tôi nhìn chăm chằm vào Dương.

      Dương liền bật cười: "Dĩ nhiên là thích con chứ! Chỉ có điều...'’ trầm ngâm lát rồi : "Chỉ có điều thích người rổi."

      Tôi vốn hào hứng, nghe thấy câu này liền như bị giội gáo nước lạnh, tiu nghỉu hỏi: " nào ờ trường này à? Linda? Ann? Hay Vera?"

      "Đểu phái." khẽ lắc đầụ: " ấy tên là Yo Vo, vẫn học cấp ba ở Trung Quốc!"

      " ấy có xinh ? Là như thế nào?" Tôi kiềm chế thất vọng trong lòng, hỏi .

      Ánh mắt Dương nhìn về phía xa xăm, chậm rãi trả lời bằng giọng rạng ngời hạnh phúc: "Đó là rất tốt bụng, nhanh nhẹn, dễ thương. Nhiều lúc rất thông minh, nhưng đôi khi lại rất ngờ nghệch. Tuy nhiên.,."

      đến đây, đột nhiên Dương lại cười hiền: " ấy rất trong sáng, tốt bụng, thế nên rất cần có chỗ dựa."

      Nhìn khuôn mặt rạng ngời gió xuân, đôi mắt hút hồn đó, tôi thể thừa nhận, mình bắt đầu ghen tỵ vói tên là Yo Yo kia: Tại sao ấy lại may mắn được Dương thương như vậy?

      " nhau xa như vậy rất khổ đấy!" Tôi hỏi: " sọ ây thay lòng sao?"

      Dương liền sững lại, cúi đầu lẩm bẩm: "Thay lòng?... Thậm chí còn biết ấy có thích !"

      Tôi vội sửng sốt hỏi: "Sao vậy, ấy chưa phải là bạn ư?"

      Dương lắc đầu, với vẻ chua chát: "Bọn ... chẳng qua chỉ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau mà thôi."

      "Vậy hả?" Tôi hòi , nhưng trong lòng tự nhiên lại thấy vui vui: Kathy, nhà ngươi vẫn còn có cơ hội! ấy vẫn chưa có người !

      Cuối cùng tôi và Dương trở nên thân thiết hơn sau buổi picnic đó. Đế được ở bên nhiều hơn, tôi còn thường xuyên lấy cớ chạy đến nhà chơi.

      Tôi cảm thấy nhiều lúc Dương rất lạ. Ví dụ thường xuyên mỉm cười thẫn thờ nhìn tôi hoặc thẫn thờ nhìn cuốn lịch rồi thờ dài.

      Và món đồ mà nâng niu nhất lại là tấm thiệp.

      Tôi từng nhìn thấy nó từ xa. Đó là tấm thiệp vải rất bình thường, thô sơ, hình như là thiệp handmade, bên ngoài là hoa bách hợp, bên trong là múa ba lê.

      Tuy nhiên, mỗi lần mỏ tấm thiệp đó ra xem, khuôn mặt Dương đều vô cùng dịu dàng, ánh mắt rạng ngời, dường như vật cầm tay là món đồ trang sức đắt tiền, quý giá nhất thế gian.

      Tôi đoán, đó chắc chắn là tấm thỉệp do tên là Yo Yo kia tặng.

      Tôi rẩt buồn, và càng ghen tỵ hơn, thế là hôm tôi hỏi Dương: " thích Yo Yo như vậy tại sao tỏ tình với âý?"

      Dương sững lại, cúi đầu lặng lẽ : " càm thấy thời cơ chưa đên."

      "Thế có nghĩa là sao?" Tôi thắc mắc: "Lẽ nào lời thích người khác còn phải lựa chọn thời điểm hay sao?"

      Dương bình thản trả lời: "Ngày trước còn ở Trung Quốc, từng có quá khứ được hay cho lắm, để xảy ra vài tai tiếng với mấy bạn. Sau đó lại có quãng thời gian qua lại với bạn thân của ấy, sợ ấy thanh cao, chịu chấp nhận ."

      "Từng qua lại với người khác có sao? Chỉ cần hai bên thích nhau là vẫn có thể ở bên nhau mà!" Tôi lắc đầu, thực hiểu "ý tứ" của người Trung Quốc.

      cười buồn đáp: " ấy là bể ngoài rất cứng rắn nhưng nội tâm lại mềm , rất dễ bị ảnh hường bởi người khác. Nếu tỏ tình với Yo Yo, có thể gây ra nhiều rắc rối cẩn thiết cho ấy. Và với cả tính ương ngạnh đó, chắc chắn ấy đích thân với . sợ đến lúc đó thể bảo vệ được ấy nên đành phải lựa chọn cách im lặng, lặng lẽ ở bên chăm sóc ấy.

      "Những thích gây rắc rối cho ấy ư?" Tôi tò mò hỏi, vì trong trường tôi cũng thường xuyên nghe đến chuyện này.

      Dương chỉ bình thản đáp câu: "Thực ra cũng còn nguyên nhân khác, trường trung học ở Trung Quốc cho phép sớm, đặc biệt là những học sinh giỏi càng được phép sớm, chắc là ấy muốn bị khoác tội danh đó."

      "Thế định giấu ấy suốt đời sao?" Tôi nhìn đôi mắt đầy vẻ ưu tư của Dương, lặng lẽ hỏi .

      ", dĩ nhiên là rồi." lập tức quay sang tôi, để lộ nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời và với giọng rất quả quyết: “Đợi đến khi ấy tròn mười tám tuổi, thi đỗ trường đại học mà ấy mơ ước, chắc chắn quay về và đích thân với ấy!"

      Nhìn vẻ kiên định và rạng ngời hanh phúc của Dương, trái tim tôi đột nhiên đau nhói.

      Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc chúng tôi tốt nghiệp cấp ba. Lúc đăng ký trường đại học, tôi phát ra những tài liệu mà Dương tìm đều liên quan đến ngành y.

      " định học y à?" Tôi hỏi Dương: "Sao em nghe bố muốn học ngành Thiết kế kiến trúc để thừa kế công ty của bố cơ mà?"

      Dương mỉm cười đáp: " học là vì lời hứa."

      Lời hứa gì? Hứa vói ai? chịu , tôi cũng mãi mãi bao giờ được biết.

      Tôi và Dương cùng đăng ký trường, và cuối cùng tôi được thỏa nguyện, trở thành bạn học của lần nữa.

      Rổi ngày kia, Dương đột nhiên chủ động đến tìm tôi.

      "Kathy!" cười tủm tỉm nhìn tôi : "Em giúp việc được ? cần lời khuyên của em."

      "Có chuyện gì vậy ?" Tôi rất ngạc nhiên.

      "À." cười tươi hơn: " chuẩn bị về nước nên muốn mua tặng Yo Yo món quà."

      Tôi như người bị rơi xuống vực thẳm: Dương! Lẽ nào quyết định xa em ư?

      Tôi cùng Dương chọn quà - chai nước hoa NOA rất xinh xắn.

      Lúc ấy, sau khi nghe lời giới thiệu cùa nhân viên bán hàng, Dương tỏ ra rất hài lòng về món quà này, : "Yo Yo trong lòng như thế."

      Nhìn vẻ hào hứng đầy mong chờ của , tôi biết chuẩn bị về lời tỏ tình, trong lòng thực cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

      Sau đó, tôi đưa ra quyết định cực kỳ quan trọng. Tôi phải tìm cơ hội để nhét ảnh mình vào va li cùa Dương, kể cả là thích tôi, nhưng thể quên tôi.

      Và tôi làm chuyện đó , tôi chủ động đề nghị giúp Dương đóng hộp lọ nước hoa, sau đó cho cả ảnh mình cùng hộp đựng lọ nước hoa vào chiếc túi rồi niêm phong. Tôi dối Dương rằng được mở ra vì nước hoa dễ bay hơi. tin , sau đó mang ảnh của tôi về Trung Quốc.

      Hồi đó, tôi đứng ở sân bay nhìn theo bóng khuất dần, thực biết rốt cuộc bổng bột nhất thời của mình gây ra tai họa hay đem lại hạnh phúc cho .



      Hai tháng sau, Dương quay lại. như biến thành người hoàn toàn khác, lầm lì trông rất đáng sợ.

      "Em ! Tại sao em lại nhét ảnh mình vào va li của ?" Vừa nhìn thấy tôi, gầm lớn: "Rốt cuộc là em có ý đồ gì?"

      Tôi chưa bao giờ thấy Dương nổi nóng như vậy, ánh mắt nhìn tôi, ngoài phẫn nộ điên cuồng, dường như còn toát lên vẻ tuyệt vọng khó tả.

      "Em... em chỉ muốn đừng quên em..." Tôi sợ đến nỗi bật khóc: "... Vì em rất thích !"

      Dương sững sờ, sau đó nhắm chặt mắt lại, nghiến răng : "Em , muốn nhìn thấy em nữa!"

      Ba tháng liền Dương đếm xỉa gì đến tôi, suốt ngày chỉ trầm tư suy nghĩ. Tôi đoán chắc chắn khi vể Trung Quốc xảy ra chuyện gì đó, tôi rất lo, liền chủ động mò đến nhà mới của .

      Lúc đó Dương có nhà, bố thân thiện bảo tôi vào phòng đợi . Thế là tôi ỉiền tò mò ngó nghiêng căn phòng của Dương. Trong lúc vô tình, tôi phát thấy ngăn kéo bàn mở, bèn quyết định mạo hiểm mở ra xem.

      Sau đó, tôi phát ra tập thư dày được gửi .

      Tất cả phần mào đầu, đều chi ghi tên người: "Uu Ưu."

      Phẩn ký tên đều ghi là "Dương"-.

      Và ngày tháng là của ba năm về trước, bắt đầu từ ngày Dương đặt chân sang ,

      Tôi kiềm chế được bản than, run rẩy mở ra đọc từng trang:

      "Ưu Ưu, em có khỏe ? sang đất ri, mọi việc đều thuận lợi. Tại sao em ra tin ? Có phải vì sợ chia tay vi ? Ngốc ạ, biết chắc chắn em nấp vào góc nào đó và khóc thm."

      "Ưu Ưu, sang được gần mt tháng rôi, bắt đu quen với cuộc sông đây. là quc gia rt tuyệt vời, nhưng vẫn nhớ quê hương vì ở chn này có em."

      "Ưu Ưu, hôm nay và bác đến phố người Hoa ăn cơm, gặp lúc cười trông rt ging em, nhìn ging hệt chú mèo tinh nghịch! hiểu có phải là do lâu ngày được gp em vừa nhìn thấy dịu dàng có mái tóc đen và đôi mắt đen đó là lại nhớ đến em."

      "Ưu Ưu, giờ này tài nào ngủ được, lin bò dậy viết thư cho em. Em có còn nhớ hi học mẫu giáo, rất hay bắt nạt em ? Haizz, nghĩ ngay từ hi đó, thích em ri. Nhưng tại sao sau bao nhiêu năm như vậy mình mới tương ngộ trong hoàn cảnh khó xử đó? trở thành bạn trai của bạn thân nhất của em, vì thế chỉ có thể lặng lẽ đứng bên quan sát em."

      "Ưu Ưu, giờ này em làm vậy? sang hè ri, em đừng chạy nhảy lung tung nhé! sợ em lại bị chảy máu cam. À, bác và b đều mun sau này học ngành Thiết kế kiến trúc. Em yên tâm, dĩ nhiên là nghe theo họ đâu, Vì hứa là chăm sóc em mà!"

      " Ưu Ưu, cứ sợ là em quên . tại em học ở trường Nhất Trung, chắc chắn xung quanh em có rt nhiu vệ tinh. Người khiến lo nhất chính ỉà chàng Thương Thang đó. Ln đu tiên gặp cậu ta, đoán là cậu ta có cảm tình với em, vì ánh mắt cậu ta nhìn hàm chứa đy vẻ thách thức. bé à, em nhớ đợi nhé! Đợi em tròn mười m tuổi, còn sức ép về kỳ thi đại học, nhất định trở về."

      "Ưu Ưu, lại viết thư cho em đây, nhưng em mãi mãi bao giờ nhận được, vì gửi nó . Nhiều ỉúc, thực rất trách em vì thấy em luôn t ra mạnh mẽ, hiếu thng, luôn quan tâm ti ánh mắt của người khác. Thanh cao có gì là hay đâu? Tuy nhiên, bản thân dường như cũng rất giả tạo, sợ bị em từ chối, kết quả là bị em lãng quên ở xó xỉnh nào đó như cậu bạn năm xưa vì em mà phải chuyển trường. Chính thế từng với người khác rằng, người mà thích phải là em."

      "Ưu Ưu, hôm nay cùng bạn bè trượt tuyết, sân trượt rt rộng và đẹp. Nhưng vẫn nhớ sân bóng ở trường Phụ Trung. Tại đó, lần đu tiên được nắm tay em, em mỉm cười bẽn lẽn, đôi mắt sáng ngời, nghĩ có l suốt đời thể nào quên được nụ cười y. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng."

      "Ưu Ưu, em còn nhớ hồ sen trong mùa hè năm đó ? Em trượt chân ngã vào ỉòng . Haizz, đến giờ nghĩ lại, nếu thời gian mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc ấy tuyệt vời biết bao. Nếu được ôm em như thế cho đến hết cuộc đời nghĩ rằng dù mơ, cũng cười đến bừng tỉnh mất."

      "Ưu Ưu, em chuẩn bị thi đại học rí, đoán chắc là em căng thng lắm. Em luôn ỉà người hiếu thng mà, việc gì cũng muốn number one, rất lo em ạ! À, trong thư gửi cho Cực, gửi kèm lời chúc may mắn đến em, em đọc được chưa?"

      "Ưu Ưu, chu bị về nước rồi, vì gia đình chuẩn bị di cư sang . Cuối cùng em củng tròn mười tám tuối, có thể có người cách d chính ngôn thuận ri. Tuy nhiên, lúc này lại cảm thấy sợ, sợ em trở thành bạn của người khác, vì thxác định được tình cảm mà em dành cho . Em chưa bao giờ tỏ ra ghen vì cả, cho dù đối phương là Sử Vân, CĐình hay Tô Tịnh. chỉ mong được nhìn thấy em ghen! Ít nhất điều đó có thể chứng minh được rằng trong trái tím em, vị trí rất quan trọng."

      “Ưu Ưu, ngày mai lên đường ri, hy vọng đâỵ là lá thư cuối cùng được gửi . mua tặng em lọ nước hoa, biết em có thích hay không?"

      Cuối cùng, trang giấy mới nhất, chỉ viết câu rất điên cuồng:

      "Tại sao em lại cậu ta trước? "

      Tôi nhắm mắt lại, nước mắt giàn giụa. Dương! Hóa ra ấy sâu sắc như thế, kết quả lại bị ấy vô tình bỏ rơi!

      "Em làm gì vậy?" Tiếng Dương quát lớn bên tai tôi.

      Khi ngẩng đẩu lên, nước mắt tôi nhạt nhòa má. Tôi sụt sịt : "Tại sao vẫn còn thích ấy? ấy là kẻ thay lòng đồi dạ, phản bội cơ mà!"

      " phải, em đừng linh tinh!" vỗ tay lên trán, buồn buồn : "Em mau lau nước mắt, thu lại chỗ thư rồi ra !"

      Tôi đứng dậy kéo tay , nức nở : "Tại sao lại nổi cáu với em? ấy mới là người có lỗi với chứ!"

      "Em hãy nghe cho đây!" Dương ấn tôi xuông sofa, hít hơi sâu rổi gằn từng chữ : " ấy làm chuyện gì có lỗi với cả! ấy hể thích ! Sau khi nhìn thấy bức ảnh của em, ấy chỉ mỉm cười và câu: "Bạn rất xinh đẹp, có con mắt nhìn người tồi!" Bạn trai của ấy giờ được gia đình hai bên chấp thuận, sau này còn cùng học đại học, làm! Thế nên kịp lời tỏ tình!"

      Tôi nhìn vào đôi mắt đau đớn và buồn bã cùa Dương, bất chợt sững sờ, ngừng khóc.

      "Dương!" Tôi khẽ gọi tên và ôm lấy : " tội nghiệp cho ! sao cả, còn có em cơ mà!"

      nở nụ cười thê lương rồi khẽ đẩy tôi ra: "Nhưng Yo Yo của mãi mãi chì có ! Cuối cùng vẫn để mất ấy."

      Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe đó, tôi thực hận nàng tên Yo Yo kia. Tại sao ta lại có thể nỡ lòng để chàng trai tuyệt vời như thế này nức nở trong đau buồn?

      Nhũng ngày tiếp theo, Dương nhắc gì đến Yo Yo và chuyện cũ nữa, chỉ tập trung vào học hành. Thành tích học tập của rất xuất sắc, được rất nhiều giáo sư khen ngợi, dường như việc ở lại làm việc còn gì khó khăn nữa.

      Tuy nhiên, trong ánh mắt luôn chứa đựng vẻ tư lự.

      Tôi cứ thầm lặng lẽ ở bên , thế là tất cả mọi người đều nghĩ chúng tôi là hai kẻ nhau.

      Chỉ có tôi biết, chúng tôi chỉ là hai kẻ đơn phương mà thôi.

      Nhưng sao cà, tôi nên sẵn lòng hy sinh vì . Tôi muốn để biết rằng, thế gian này ngoài Yo Yo ra, còn có Kathy. Tôi tin rằng, ngày kia, nhất định tôi chiến thắng người Trung Quốc đó, và ngày nào đó trong tương lai, Dương cũng hoàn toàn quên ta.

      Tuy nhiên Dương vẫn thường xuyên nhìn tấm thiệp đó với vẻ thẫn thờ hồi lâu. Ánh mắt luôn chứa đầy nỗi nhớ nhung và ký ức, thỉnh thoảng còn tủm tỉm cười.

      Tôi thực tài nào lý gỉai nổi, gần năm năm trôi qua rồi, tại sao lại khó quên đến cả bức ảnh giữ làm kỷ niệm cùng có?

      Mấy ngày trôi qua, được cử sang Hổng Kông tham gia hội nghị. Tôi với vẻ lo lắng: "Hồng Kông? Điều đó có nghĩa là quay về Trung Quốc? Liệu hai người có tương phùng hay ?"

      Dương sững lại lát rổi bình thản đáp: "Nếu gặp nhau cũng chỉ hỏi thăm rằng ấy có khỏe , có hạnh phúc thôi."

      "Nếu ấy hạnh phúc sao?"

      " chúc phúc cho ấy."

      "Nếu ấy hạnh phúc sao?" Tôi bắt đầu thấy lo.

      " ở lại bên ấy, đem lại hạnh phúc cho ấy."

      mỉm cười, nhàng đáp lời tôi.

      Tôi buồn bã nhìn theo bóng xa dần và lấm bẩm: Dương, rốt cuộc là đến bao giờ mới thực từ bỏ mọi hy vọng?

      Có lẽ Thượng đế nghe thấy lời cầu nguyện của tôi, sau khi quay vể, Dương lặng lẽ thời gian, cuối cùng cũng đổng ý chính thức trở thành bạn trai của tôi.

      Tôi biết chuyện gì xảy ra khi sang Hổng Kông, và tôi cũng muốn biết, tôi sợ câu trả lời khiến tôi thất vọng, chính vì thế tôi lựa chọn né tránh.

      Tôi và Dương nhau được hơn năm, đối xử với tôi rất dịu dàng, mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi. Cha mẹ hai bên đều gặp mặt, họ tỏ ra rất hài lòng, thậm chí các bậc phụ huynh còn bắt đầu lên kế hoạch cho đám cưới của chúng tôi.

      Nếu có chuyện xảy ra vào cuối tuần đó, mọi thứ vô cùng hoàn mỹ.

      Hôm đó tôi ở văn phòng, đột nhiên cảm thấy thấp thỏm yên, còn làm vỡ tách cà phê.

      Nửa tiếng sau, tôi nhận được điện thoại của bệnh viện, thông báo: Dương gặp tai nạn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

      Tôi như kẻ phát điên, phóng xe lao như bay đường, trong đầu chỉ có suy nghĩ: Dương, thể xảy ra chuyện gì! Tuyệt đối thể!

      Chúng mình còn phải làm đám cưới, chúng mình còn phải sinh con, chúng mình còn rất nhiều chuyện chưa làm mà!

      Những giọt lệ nhạt nhòa trong mắt tôi, gần như nhìn mặt đường nữa.

      Tôi quệt nước mắt nhưng chúng vẫn cứ trào ra, thanh gào thét trong lòng: Thượng đế, tại sao ông lại tàn nhẫn với tôi như vậy? Tại sao ông lại muốn cướp ?

      Cướp người đàn ông gần như là hoàn mỹ đó?

      Đến khi tôi có mặt ở bệnh viện, người thân đều đến đông đủ.

      Bác sĩ từ phòng phẫu thuật ra, bất lực lắc đầu với chúng tôi: "Chúng tôi cố gắng hết sức."

      Tiếp theo, tất cả chúng tôi đều được vào phòng bệnh để gặp Dương lần cuối cùng.

      Dương chật vật lời vĩnh biệt với từng người thân, tất cả mọi người đều khóc ngất.

      Đến lượt tôi, mắt đột nhiên sáng lên.

      "Kathy, em hãy giúp lần cuổì cùng." Dường như dùng hết sức bình sinh, thều thào : "Mãi mãi đừng bao giờ với ấy rằng còn nữa!"

      Nước mắt trào ra như suối, tôi bịt chặt miệng, vội vàng nức nở : "Vâng, em hứa với ."

      mỉm cười nhìn tôi rổi thều thào: " có lỗi với em."

      Sau đó, lặng lẽ nhắm mắt lại.



      Trong lúc sắp xếp lại các di vật của Dương, tôi phát thấy đặt cạnh tấm thiệp mà vô cùng nâng niu đó còn có tờ giấy nhớ màu hổng. Bên ghi địa chit và số điện thoại. Cái tên ghi đó là 'Trác Ưu".

      Tôi nhìn tờ giấy nhớ hơi nhàu vì bị ma sát nhiểu, bao tình cảm chất chứa trong lòng lâu cuối cùng cũng bộc phát.

      Tôi bật khóc:

      Dương, tại sao trước khi chết, vẫn còn và nhớ ta đến vậy?

      , em thể để đau khổ mình, và để ta hưởng hạnh phúc mà hề hay biết.

      Thế là tôi liền lau nước mắt, nhấc điện thoại lên, run rẩy bấm số điện thoại ghi mẩu giấy nhớ.

      "Alô, xin chào!"

      Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng của thanh niên.

      "Chào ." Tôi cố gắng tiếng Trung với giọng bình tĩnh. " làm ơn cho tôi gặp chị Trác Ưu"

      "Chị đợi lát nhé!"

      Sau đó tôi nghe thấy giọng người thanh niên đó gọi: "Ưu Ưu, có người tìm em."

      hồi im lặng.

      lát sau, giọng ngọt ngào vang lên bên tai tôi: "A lô, xin chào, tôi là Trác Ưu đây ạ."

      Tôi sững lại, nghe giọng là biết đó chắc chắn phải là rất dễ thương.

      "A lô! Có chuyện gì ạ?"

      Đối phương thấy tôi gì, liền lịch giục.

      Đột nhiên tôi còn can đảm để lên tiếng, kể cả có với dễ thương này, ngoài việc hủy hoại hạnh phúc của , chẳng thể đem lại kết quả gì.

      Thế là tôi liền thở dài rồi lặng lẽ cúp máy.

      Hai tháng sau, khi lo liệu xong mọi việc cho Dương, tôi xin công ty nghỉ phép dài ngày để du lịch.

      Điểm đầu tiên mà tôi đến chính là thành phố S của Trung Quốc.

      Vì tôi thực muốn đến xem tên Yo Yo đó là người thế nào. Tại sao lại có thể khiến Dương thể quên dù sau bao nhiêu năm?

      Cuối cùng tôi cùng được đặt chân lên mảnh đất này.

      Đứng lúc đó có đôi vợ chồng trẻ từ cẩu thang bước ra, hai người vừa vừa cười .

      "Mình xem phim trước nhé!" Người chổng ôm người vợ, dịu dàng .

      Tôi bắt đầu cảm thấy giọng đó nghe rẩt quen.

      ", em thích ăn pizza trước!" nũng nịu.

      "Trác Ưu! Em vẫn sửa được tính xấu thích ăn vặt!"

      Chàng trai cười rồi véo vào mũi .

      Tôi run lên, lập tức quan sát trước mắt.

      Xinh xắn, dễ thương, dịu dàng. Điểm nổi bật nhất là đôi mắt đen sáng ngời.

      Có thể nhận ra Yo Yo là người có giáo dục, con người ấy toát ra vẻ gì đó khá hấp dẫn, nhưng đồng thời cũng khiến người ta cảm thấy có gì đó rất xa cách, khó gần.

      Cuối cùng tôi hiểu tại sao Dương lại cố ấy da diết như vậy.

      Chắc chắn trong thời niên thiếu, này vô cùng đáng và rất cần chỗ dựa. ngang ngạnh và ngờ nghệch nhất thời càng khiến cho người ta muốn khắc sâu nụ cười ngây thơ của .

      Tựa như pha lê.

      Tôi lặng lẽ theo họ quãng đường rất dài.

      Có thể nhận thấy, tại ây rất hạnh phúc.

      Người đàn ông bên cạnh rất đẹp trai và phong độ, ánh mắt nhìn nồng nàn, đầy ý cười. đường , ta tỏ ra rất quan tâm đến , đúng là người chồng mẫu mực.

      Cuối cùng đến ngã tư, tôi lặng lẽ dừng chân và dõi theo họ sang đường.

      Dường như hai người trêu trọc nhau, tôi nhìn thấy quay đầu lại hôn chàng trai cái rồi...

      Ánh mắt ấy đột nhiên dừng lại phía tôi.

      Tôi thấy dường như ấy tỏ ra rất sừng sốt. Tôi nghĩ rằng Yo Yo còn nhớ tôi, nhưng do còn muốn đối mặt vói ấy nên tôi lập tức quay đầu bỏ .

      Tôi tạm biệt Trung Quốc và đến nơi xa khác.

      Dương, em giữ đúng lời hứa với , cho ấy biết tin xa.

      Thế nên mong hãy sống tốt thiên đường.

      Chỉ cần ấy được hạnh phúc là có thể yên nghỉ rồi, đúng ?

      Tôi rưng rưng nước mắt, thả chiếc thuyền giấy xuống hồ, mong nó có thể mang mọi nỗi nhớ tôi dành cho .

      Đó là lá thư cuối cùng mà Dương viết cho Trác Ưu, tôi tìm thấy nó trong phòng .

      Ưu Ưu!

      Hôm nay ở thư viện, tìm được mội cuốn sách tiếng Trung rất cũ.

      Trong đó có bài thơ của Tịch Mộ Dung, viết v những hoài niệm của người về mi tình đu của ta.



      Dường như từng hứa

      ở bên em sut đời

      Dạo con đường mòn

      Ngát hương trà thơm bên đi.



      Em con đường mòn đó

      Trong rất nhiều cây Tương Tư

      Và hương trà thơm ngan ngát

      Vẫn còn vương mãi đến giờ...

       

      Dường như từng hứa

      Trong chiều xuân xa xôi...



      Đêm nay dưới ánh đèn vàng

      Ai ngồi vén mái tóc bạc

      Bao lời của năm xưa ấy

      Giờ theo gió về đâu...



      Những lời xưa hứa

      Và bao nỗi nhớ niềm thương

      con đường mòn xưa ấy

      Vẫn còn em đứng ngóng chờ?



      Haizz, Ưu Ưu! Chúng mình luôn luôn lướt qua nhau.

      Tại sao trong sut những năm tháng đó, nim vui và bao kỷ nim đẹp phút chốc vụt trôi?

      vẫn ngờ nghệch tưởng rằng, thời gian ngừng lại.

      Chỉ cn nó chịu dừng lại trong đêm hè bên h sen đó là có thể mãi mãi trôi nữa.

      Nếu có thể làm lại từ đu, hai kẻ ngây thơ, tr tuổi như và em liệu có kết cục khác hay ?

      Nhưng chỉ nghĩ rằng:

      tại, nếu có thể, thực muốn dùng cả cuộc đời mình để đổi lấy khoảnh khẳc ngắn ngủi ở bên em.


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Ngoại truyện 3
      Trái sung ngọt
       
      Giữa hè, nắng hắt lốm đốm xuống những bậc cầu thang lát gạch đỏ giữa vườn trường.

      chàng trai lặng lẽ ngồi xuống đó.

      "Cho em xem cái này hay lắm!" Chàng trai xòe tay trước mặt .

      "Cái gì vậy?" ngẩng đầu lên, mắt rời khỏi cuốn Thế giới kỳ Ào: "Quả dại? Hành tây hay củ tỏi?"

      Ánh nắng hắt xuống bờ má bầu bĩnh của , soi từng sợi lông tơ khuôn mặt.

      "Món ăn vặt mà em thích nhất." Chàng trai nhìn , dưới bóng lá thấp thoáng, ánh mắt dịu dàng như nước.

      "Làm gì có!" trợn tròn mắt, hàng mi dài chớp chớp, "Làm sao cái này biến thành kẹo sữa được?"

      Chàng trai sững lại, thốt thêm được câu nào.

      lát sau, mở đôi môi đỏ mọng, cười khúc khích.

      "Đùa thôi!" vui vẻ trề môi, nghênh nghênh đầu: "Em đoán đây là loại quả làm ra loại mứt mà em thích nhất đúng ?"

      Chàng trai thở phào, môi nở nụ cười rạng rỡ.

      "Em đoán ."

      Chàng trai cúi đầu dúi loại quả cầm tay vào tay , cổ đỏ rần lên.

      đón lấy quả đó, chăm chú lật lật lại, vừa ngửi vừa mân mê, cuối cùng đành đầu hàng.

      "Em chịu thôi." cau mày, trong đôi mắt đen láy toát lên vẻ hậm hực: "Quả này lạ đấy, em thực nghĩ ra."

      Chàng trai gì, chỉ đón lấy loại quả đó rồi nhàng tách ra làm đôi.

      Phần vỏ xanh mướt được tách ra, để lộ phần ruột trắng và hồng tươi bên trong, nước quả ngọt ngào chảy ra kẽ tay.

      Í, kinh quá!" ngờ lại nhìn thấy cảnh này, tỏ ra rất bất ngờ, "Cái phần sợi li ti đo đỏ đó là gì vậy? Có ăn được ?"

      Giống như vết thương rỉ máu! ra câu này.

      "Ăn được chứ, em ăn thử xem." Chàng trai cười cười đưa nửa quả cho : "Đây là trái sung ngọt hay còn gọi là quả hoa, rất ngọt"

      "Trái sung ngọt?" ngước mắt lên nhìn cậu, ánh mắt lộ vẻ sửng sốt.

      mới chi được ăn loại mứt qua chế biến, cứ tưởng rằng quả sung ngọt có hình dáng dài dài.

      "Là quả sung ngọt mà, rất tươi, công tác Tân Cương mang về." Chàng trai móc từ trong túi áo ra hai quả nữa, đưa cho : "Nhưng bị bẹp gần hết, chỉ có hai quả này là còn nguyên vẹn."

      đón lấy trái sung xanh mướt đó, mắt sáng lên, miệng lẩm bẩm: "Cho em hả? Thế của Cực và mọi người đâu?"

      Chàng trai sững lại rồi mỉm cười: "... Em có thể cho bọn họ, mỗi người nửa."

      "Lục Tây Dương!"

      "Trác Ưu!"

      Đầu bên kia sân bóng vọng lại tiếng gọi í ới cùa đám bạn.

      Chàng trai và lập tức đứng dậy, vội vàng chạy xuống bậc tam cấp, xuyên qua hành lang, chạy về phía đám đông.

      Hai chiếc bóng mỗi lúc xa dần, thể hòa thành được nữa.



      "Nghĩ gì vậy?"

      Tiếng bạn Chu Địch kéo trở về với thực tại.

      "Nghĩ gì đâu." Trác Ưu mỉm cười: "Chỉ cảm thấy giống sung ngọt này là lạ." nhón lấy quà sung xanh mướt đĩa, đưa lên mũi ngửi: "Chẳng bao giờ ra hoa mà lại có quả to như vậy."

      "Sung phải là ra hoa!" Chu Địch lắc đầu: "Chỉ có điều hoa của nó rất , người ta gần như nhìn thấy. Nhưng cậu thể rằng nó bao giờ ra hoa."

      Đôi mắt Trác Ưu thấp thoáng vẻ mơ màng. nhớ đến hai quả sung đặt bàn mình mười năm về trước.

      Cuối cùng, vẫn nỡ lòng chia sẻ với mọi người.

      "Haizz, cậu cảm thấy ruột quả sung có cấu tạo rất phong phú à?" Chu Địch cầm quả lên, tách ra thành hai nửa, để lộ phần lõi hồng tươi: "Vỏ bóng, hề có kẽ hở, ruột màu trắng kèm theo vị chua chua chát chát, phần lõi lại đỏ hồng và rất ngọt!"

      Trác Ưu thẫn thờ nhìn vết nứt như vết thương có dòng máu đỏ chảy ra, đưa tay ra đón lấy rồi cắn miếng.

      Chua chua ngọt ngọt, tựa như tâm trạng thiếu nữ của hồi ấy.

      Trong quán cà phê buổi chiều vang lên bài hát cũ với giai điệu da diết.



      Nhớ lại thuở ngây ngô ấy,

      Nỗi đau đầu đời mà gây ra cho em,

      Và cả cậu bạn khiến em phải buồn lòng.

      Đừng hỏi tình của em có thay đổi theo năm tháng hay .

      Những chuyện này rồi ai biết.

      vẫn mỉm cười như ngày hôm qua.

      Ánh tà dương le lói.

      mang theo nỗi buồn như nước chảy.

      Em còn nhớ cảnh vẫy tay với em.

      Đừng hỏi tình cùa em có thaỵ đổi theo năm tháng hay .

      Những chuyện này rồi ai biết

      Hãy trả lơi em, tựa như đôi mắt thuở ấy nhìn em.

      Thế giới vô thường đẹp biết bao, tình hôm qua như nước chảy.

      Trái tim có dừng lại trong khoảnh khắc ấy?

      Những ngày ta bên nhau đẹp biết bao, trong sáng và vô lo.

      Trờ về dòng sông kỷ niệm, lần đầu tiên và em khóc...

      ….

      Đôi mắt đột nhiên ướt đẫm<sub>.</sub>





       
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/CLMaTNZ.gif" width="70" height="81" />

      Lời cuối sách


      Hè năm 2011, biên tập viên nhà xuất bản liên hệ với tôi, rằng muốn tái bản cuốn Ai gửi cánh thư vào trong mây. Trong khoảnh khắc ấy, tôi có phần dám tin vào tai mình.

      Bảy năm rồi, gần bảy năm, Ai gửi cánh thư vào trong mây được bảy tuổi.

      Thời gian trôi qua nhanh, bảy năm trước, khi ấy tôi còn học đại học, còn có rất nhiều hoài bão.

      Vì có thời gian sinh bệnh nên phải tĩnh dưỡng, tôi bắt đầu sáng tác cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình, hoàn toàn dựa vào sở thích và nhiệt tình. Do có nhiều trải nghiệm về cuộc sống nên dĩ nhiên tôi lựa chọn đề tài tuổi trẻ, viết về mối tình đầu và những tình cảm đơn phương đầu đời của những "học sinh ngoan" sinh sau thập niên 80. Bối cảnh sáng tác Ai gửi cánh thư vào trong mây chỉ đơn giản như vậy.

      Còn nhớ khi viết Ai gửi cánh thư vào trong mây, tôi còn viết tiểu thuyết khác. số độc giả có kinh nghiệm liền hỏi tôi rằng tại sao chị lại viết về câu chuyện ngây ngô như Ai gửi cánh thư vào trong mây? Câu chuyện có gì đặc biệt, tình tiết cũng có gì quá hấp dẫn. Nhưng tôi vẫn kiên trì hoàn thành. Sau khi hoàn thành, rất nhiều độc giả gửi thư và nhắn tin cho tôi, rằng họ đọc hết tác phẩm trong nước mắt, rồi vừa khóc vừa nhắn tin cho tôi. Họ họ nhìn thấy hình ảnh của mình trong câu chuyện này...

      Rụt rè, e ấp, muốn nhưng lại sợ bị tổn thương.

      Đúng vậy, đúng là như vậy, những người chưa từng trải qua hoàn cảnh thầm và trải qua mốỉ tình đầu hiểu tác phẩm này.

      E ngại, ngang ngạnh, nghi ngờ, luôn những điều trái với lòng mình, tất cả những tình cảm ngây ngô này đều chỉ vì lần đầu tiên chúng ta thích người, biết nên đối mặt và giải quyết thế nào, nên mới tỏ ra mâu thuẫn như vậy.

      Nhung tình đầu của ai thể? Nhớ lại lần đầu tiên cùa mình, liệu có mấy người dám trước mặt người ta rằng "Tớ thích cậu"?

      Càng lòng, lại càng khó .

      Thế nên mới có cuốn sách Ai gửi cánh thư vào trong mây. Trước khi chôn giấu những tình cảm thời thiếu nữ trong lòng, tôi chân thực thể thành câu chữ.

      giống với đề tài viết về tuổi trẻ của các nhà văn lão luyện và các tác phẩm ngôn tình bán chạy, câu chuyện này rất nhàng và chân thực, có gì nổi bật. Những tình tiết mà có thể mọi người cho rằng rất nực cười, lãng nhách đó lại là những tình cảm chân thực của các thiếu nữ. Nhân vật nữ chính Trác Ưu trong câu chuyện có thế chính là người lướt qua bạn con đường nào đó, dĩ nhiên, có thể cũng chính là bạn.

      tại, nếu bảo tôi viết câu chuyện này, chắc chắn ngòi bút và văn phong hoàn toàn khác. đùa rằng, kể cả bảo tôi viết những lời văn sến rệt đó, chắc chắn tôi thể sến được đến vậy. Đợt ấy, khi thương lượng với biên tập viên về việc tái bản, thậm chí tôi còn muốn thay đổi người kể chuyện thành đại từ nhân xưng ngôi thứ ba, bỏ những tình tiết hoặc những đoạn mà tại đọc lại thấy quá buồn.

      Nhưng cuối cùng vẫn làm như vậy.

      Có ai là có quá khứ? thể vì tại ưa mà hoàn toàn phủ định nó. Mấy ai được chín chắn ở thuở mười ba, mười bốn tuổi đâu. Rốt cuộc hồi ấy chúng ta chưa được tiếp xúc với thế giới rộng lớn này, chưa được va chạm với những tàn khốc, chính vì vậy bầu trời của chúng ta chỉ gói gọn trong gia đình và sân trường chật hẹp.

      Thế nên, khi phải đối mặt với vấp váp , chúng ta tường như trời sắp sập, vấp phải chút khó khăn là nước mắt lưng tròng.

      Tôi nghĩ, có can đảm để đối mặt với thất bại của mình thời thiếu nữ, cuối cùng chấp nhận được chua chát, xót xa của cuốn sách này.

      Dùng câu mà độc giả gửi cho tôi để tổng kết toàn văn:

      "Hồi ấy chúng ta chỉ muốn được rướn cao cái cổ như chú thiên nga, tại chúng ta chỉ muốn gục đầu như chú đà điểu."

      Đúng vậy, khôn khéo mà cuộc sống dạy cho chúng ta đem niềm kiêu hãnh và vẻ rụt rè ra khỏi chúng ta.

      Những lúc quên, hãy đọc cuốn sách này và nhớ lại thời thiếu nữ như thiên nga trắng của mình, có thể có chút cảm khái.

      Cuối cùng, tôi xin cảm ơn các biên tập viên và nhà xuất bản vì họ rất nhanh nhạy khi nghĩ đến việc tái bản cuốn sách này.

      sáu năm trôi qua kể từ khi bản in Ai gửi cánh thư vào trong mây lẩn đầu tiên ra mắt độc giả, từ lâu thi trường còn sách để bán. Đến giờ tôi vẫn nhận được thư của độc giả, cầu tôi để lại những cuốn tôi giữ cho họ, ấn tượng sâu sắc nhất là của chàng trai, cậu ấy rằng người của mình chuẩn bị du học, ấy rất thích cuốn sách này, chính vì thế sau nhiều vất vả mới tìm được đến tôi, mong tôi để lại cho cậu ấy. Lúc ấy cuôn sách này còn là tiểu thuyết bình thường, mà là đại diện cho những ký ức đầu đời.

      Có lẽ tình cảm của mối tình đầu giống như cây sung ngọt, cho dù cho đời đóa hoa rực rỡ, nhưng rốt cuộc vẫn cho đời loại quả ngọt ngọt, chua chua. Nếu khắc nhát dao lên đó, có thể có máu và nước mắt trào ra.

      Giả dụ, giả dụ bạn mua cuốn sách này, mong bạn hãy nâng niu, giữ gìn nó và trái sung ngọt của bạn.

      Mong hạnh phúc luôn mỉm cười với các bạn, xin chân thành cảm ơn.

      Ảnh Chiếu

      Thu 2011



















    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :