1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ai Nói Tôi Kết Hôn - Thương Tố Hoa (54 chương + 1PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 51: Chân trời góc biển, xem em có thể đuợc đâu!

      Lan Tả nhận được điện thoại từ máy cố định, Tả Tư Ninh gọi. : “Lan Tả, em xin lỗi, em phải biến mất thời gian.”

      Nghe giọng của có vẻ muốn gác điện thoại, Lan Tả sốt ruột hỏi: “Muốn bao lâu? nơi nào?”

      Tả Tư Ninh tạm dừng lát: “Có khi là mấy tháng, cũng có khi là vài năm. tại em cũng biết. Dù sao công ty cũng đóng băng em. Em ra ngoài nạp điện chút.”

      Nếu nề hà ngăn cách qua điện thoại, Lan Tả nhất định bắt lấy , phun nước miếng giáo dục . Lan Tả dễ dàng áp chế nộ khí trong lòng, giải thích cho nghe: “Áp lực phía làm cho chị thể làm chút tư thế lạnh lùng, nhưng chị có kế hoạch cho em. Em còn nhớ ông đạo diễn lớn kia chứ? Nếu như em thích đóng nhân vật kia chị cũng có thể giúp em tranh thủ cơ hội khác. Em em nản lòng thất vọng cái gì cơ chứ?”

      Lan Tả còn thao thao bất tuyệt khuyên nhủ, ngay cả thở cũng sợ làm chậm trễ thời gian.

      Đáng tiếc, Tả Tư Ninh nặng, buông câu: “Em chỉ có thể thoái lui mà thôi.”

      Sau cùng, nha đầu kia tiếng “gặp lại” rồi cúp máy làm cho ngực Lan Tả muốn nổ tung. ném điện thoại, mắng: “Mình thế nhưng lại nuôi phải con sói mắt trắng. Tốt! Ngươi , rồi đừng hòng quay về. Cút cho xa vào, nếu để ta nhìn thấy ngươi, ta nhất định giết chết ngươi.”

      Biểu tình của của cực kì tức giận, đem cái chén bàn ném lên tường.

      Nước trà theo vách tường chảy xuống, mà lá trà dính lại tường.

      Lan Tả tức giận cũng đúng thôi, tốn ít tâm tư người Tả Tư Ninh, , cũng giống như mẹ của Tư Ninh vậy. Đáng tiếc, nha đầu kia phủi mông liền thấy bóng dáng. Nha đầu đó có lương tâm hay vậy?

      Ba ngày trước, giờ sau khi Tả Tư Ninh trang điểm lại, Hàn Duệ thuyết phục chính mình rằng phụ nữ trang điểm bao giờ cũng rất lâu, nên lại chờ đợi them giờ nữa... Sau đó phát có điểm thích hợp. đứng dậy, đứng chờ ở cửa toilet, chờ lâu mà thấy ai. Dự cảm tốt trong lòng bắt đầu ràng. chẳng thèm quan tâm trong WC có ai hay , ban đầu kêu loạn ở bên ngoài, về sau liền xông vào tìm người.

      Người quản lý quán bar bị kinh động, kéo ra khỏi WC nữ, thiếu chút nữa nghĩ bị bệnh thần kinh mà đưa bệnh viện, may có người phục vụ nhận ra , hơn nữa biết hơn hai giờ trước cùng với người phụ nữ mới đem chuyện này kết liễu.

      Đại não Hàn Duệ lập tức mông muội, từ đầu nghĩ tới Tả Tư Ninh có thể chơi trò mất tích với . vội vàng về nhà, hi vọng gặp ở đó nhưng đáng tiếc lại có. đến nơi trước đó Tả Tư Ninh thuê nhà, nơi đó có người mới – người trung niên hơn năm mươi tuổi.

      thậm chí còn liên hệ với ba mẹ vợ, hỏi thăm xem Tả Tư Ninh có liên hệ với bọn họ hay ...

      Phương Mạn Lâm cũng bị Hàn Duệ kéo tới tìm người. Bọn họ tìm được chị Phương, đáng tiếc chị Phương lâu lắm rồi gặp Tả Tư Ninh. Chuyện mà biết còn ít hơn bọn họ nhiều.

      Ba ngày nay, Hàn Duệ quên cạo râu, ăn cơm cũng đúng hạn, sau khi từ công ty trở về liền lái xe tìm người.

      Lan Tả gọi điện cho Tả Tư Ninh có gọi cho , vừa nghe đến cái này, tâm của Hàn Duệ liền nhảy ra ngoài. khẩn cấp hỏi Lan Tả có biết chỗ ở tại của Tả Tư Ninh hay .

      biết!

      Hai chữ này ra thực dễ dàng nhưng lại làm cho người nghe cực kì thất vọng.

      Hàn Duệ thấy mình mà tiếp tục như vậy nữa sớm hay muộn cũng bị gửi vào bệnh viện tâm thần. khỏi thầm hận: con mẹ nó, Tả Tư Ninh, đợi đến khi tìm được em, xem có giáo huấn em !

      Hàn Duệ bắt đầu sử dụng thủ đoạn bình thường để tìm người. muốn mượn lực lượng truyền thông để tìm ra vợ của mình, đem mọi chuyện công khai, đồng thời chuẩn bị tốt bài diễn thuyết, còn chưa kịp tỏ tình với Tả Tư Ninh. Hai tờ giấy A4, loại người tích chữ như vàng như mà chuẩn bị được từng này lời diễn thuyết quả thực là dễ dàng rồi.

      Đáng tiếc hết thẩy chuẩn bị gần xong có tin tức tới tìm .

      Lâm Thiến mở ra tờ giấy thỏa thuận ly hôn, muốn Hàn Duệ kí tên.

      Lâm Thiến mỉm cười: “Mấy hôm trước ấy dùng vật này đổi lại con trai. Em tại giao cho , có kí hay là chuyện của . Bất quá em nhắc nhở câu, đứa phải con của . biết ?” cười đến tự tin, đúng vậy a! Tả Tư Ninh cùng con của người khác rời bỏ Hàn Duệ, Hàn Duệ làm sao có thể tiếp nhận người phụ nữ phản bội mình đến hai lần?

      Khuôn mặt Hàn Duệ đầy râu ria, nở nụ cười, liếc mắt nhìn Lâm Thiến đến cái: “Cám ơn cho tôi tin tức đó. Đáng tiếc làm sao bây giờ a, chuyện này trước khi tôi kết hôn với ấy tôi biết. Có cần tôi cho biết làm sao ấy lại gả cho tôi ?” Hàn Duệ dừng chút, mặt lên nụ cười xấu xa: “Lúc đó ấy bị tôi ép, tôi cố ý đem tiền bạc cấp cho ấy vì tôi biết người mang theo đứa con trong thời gian ngắn thể trả lại được tiền nên tôi thiết kể để ấy gả cho tôi gán nợ. Xem ra tôi là xấu. Sau ngày đăng kí kết hôn chính là ngày mời chúng tôi đến tiệm rượu nhà họ Lâm. Ngày đó hai người đều gặp nguy hiểm, tôi lại lựa chọn giúp . Nếu cho tôi cơ hội quay lại, tôi tuyệt đối làm ra cái lựa chọn đó. Tôi là người chồng đủ năng lực, tôi cho tới bây giờ cũng cho ấy biết tôi ấy, nhưng thực là tôi phi thường ấy.”

      Hàn Duệ ngẩng đầu, nụ cười tùy ý, thậm chí còn mang theo tia khinh thường: “Lâm Thiến, những thứ này là biết thôi. Chính là tôi quấn ấy, chính là tôi nỡ buông tay. Tôi còn muốn cảm ơn , bởi vì làm chuyện này nên tôi mới ràng điều tôi muốn là cái gì. Vạn Hoa vốn là của nhà họ Lâm, nếu muốn, tôi chắp tay đưa lại cho , thế nào? Dù sao tôi cũng nắm giữ năm mươi phần trăm cổ phần của Vạn Hoa, cho dù các người đưa ai tới kinh doanh tôi đều có quyền quyết định...”

      Nụ cười của Lâm Thiến vào giờ khắc này tan vỡ, nở nụ cười lạnh: “ ra tính toán như vậy. Hàn Duệ, khẩn cấp muốn thoát ly tôi như vậy sao? Chẳng lẽ quên, năm năm trước làm chuyện cầm thú đối với tôi? Tôi vì mà sanh non xử lý như thế nào? ...”

      Đây là con bài tẩy lớn nhất của Lâm Thiến. muốn Hàn Duệ áy náy, cho dù người đàn bà kia sao? Vẫn thể thoát khỏi tay mình.

      Tiếng cười lạnh của càng ngày càng lớn, đến sau cùng thậm chí còn có chút cảm giác khàn giọng.

      Hàn Duệ lắc đầu thở dài, vẻ mặt đồng tình dứt: “Thời gian trước tôi có cho tôi chút chuyện, tôi xác minh với bởi vì tôi nghĩ nó cần thiết. Tôi nghĩ mặc kệ giả, bỏ qua đề cập tới nữa. tại ra, tôi ngược lại muốn hỏi : năm năm trước tôi vì cái gì mà khống chế nổi bản thân? Năm năm trước dùng thuốc kích dục ở bao nhiêu người? Rốt cục nguyên nhân sanh non của là gì?”

      Ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Thiến, gằn từng chữ: “ quả thực trời sinh làm diễn viên, diễn vai người bị hại nhiều năm như vậy, hưởng thụ đồng tình cùng áy náy của người khác đối với . chút hối hận cũng có. Lâm Thiến, tôi hoài nghi, thực năm năm trước tôi cùng với sao? Cho dù lúc đó tôi điên cuồng, nhưng khí tức của người phụ nữ bên mình tôi vẫn nhớ kĩ, đó phải là !”

      Con bài tẩy thể nào được lật ra, bởi vì vừa bày ra là còn con bài tẩy rồi. Mà hơn nữa, con bài tẩy chưa lật bị người ta phá nát, những chuyện che giấu lừa gạt lúc trước... đều uổng công.

      mình ngồi ở quán cafe, nhìn bóng lưng Hàn Duệ rời , Lâm Thiến cảm thấy người vô lực. khắc chế được kích thích muốn đập vỡ ly thủy tinh, lấy mảnh vỡ cắt cổ tay, như vậy chắc được giải thoát ?

      Tại sao bị sẩy thai? Khi đó chỉ hơn hai mươi tuổi, thanh xuân ở trước mặt nhưng lòng lại đầy cừu hận. Hận mình sinh tại nhà họ Lâm, hận mình có người ba như vậy, hận mình có người mẹ hồng hạnh vượt tường, hận mình phải con của Lâm Chấn Hải.

      hận mình vì sao lại biết được điều này. Nếu biết, có thể bình bình ổn ổn làm Lâm nhị tiểu thư. Biết rồi, thể ung dung được nữa, dung ma túy, phóng túng... thử qua mọi biện pháp nhưng tìm thấy biện pháp giải cứu. Mãi đến khi nhìn thấy Hàn Duệ, phát người có loại khí chất trầm mặc lại đáng tin cậy, cho nên liền coi như viên thuốc cứu mạng, chịu buông tay.

      *********************************************

      Hàn Duệ sớm sai người theo dõi Lâm Thiến, gần như tìm được Hữu Hữu. Mà sau khi gặp Lâm Thiến, thêm cách suy nghĩ khác: có lẽ Tả Tư Ninh cũng ở nơi này. Bởi vì trong thời gian ngắn như vậy thể làm visa xuất ngoại, mà nơi khác Lâm Thiến nhất định yên tâm. Cái gọi là nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, cho nên...

      Hàn Duệ dừng xe ở biệt thự. Biệt thự này chính là Lâm Chấn Hải chuẩn bị để cho Lâm Thiến và Hàn Duệ sau khi kết hôn ở nhưng Hàn Duệ chưa bao giờ đến xem bởi vì nhất định kết hôn với Lâm Thiến.

      Nguyên bản, tối hôm đó muốn đến tìm đứa , nhưng lại đúng ngày đó, Tả Tư Ninh mất tích nên đặt chuyện đứa xuống, muốn tìm Tả Tư Ninh trước. nghĩ tới Tả Tư Ninh thất tung là bởi vì con trai. Thế mà lại nghĩ tới chuyện này, đúng là đầu óc bị nước vào rồi.

      ngồi ở trong xe, áp chế xao động, chờ đợi. Mãi đến khi bảo mẫu mua đồ ăn mới xuống xe, có chút khẩn trương nhấn chuông cửa.

      Chờ đợi người bên trong mở cửa.

      Đợi vài phút, cửa rốt cục cũng mở ra. Hữu Hữu ngửa đầu nhìn cái, ánh mắt toát ra vẻ “quả nhiên là như thế”. Bé lập tức nhào tới Hàn Duệ, miệng hô to: “Ba!!!”

      tiếng gọi làm cho nhu tình trong lòng Hàn Duệ dâng lên, ngồi chồm hổm xuống, ôm chặt lấy con, nhiệt liệt đáp lại: “Con ngoan, ba tới chậm.”

      Hữu Hữu cọ cọ áo khoác của , giống như con chó vậy. Bé cười toét cả miệng, bàn tay nho ra sức ôm lấy Hàn Duệ, bộ dáng đánh chết cũng buông.

      Hai người ôm ôm ấp ấp trong thời gian dài, rốt cục Hàn Duệ nhịn được hỏi câu: “Hữu Hữu, vào phòng gọi mẹ ra . Ba mang hai mẹ con về nhà.”

      Hữu Hữu buông tay, le lưỡi cái, dán vào tai Hàn Duệ : “Ba, mẹ cho con với ba, kì vừa rồi mẹ nhìn thấy ba liền chạy ra cửa sau trốn rồi. Mẹ là nếu gặp lại ba liền xong rồi. Ba mau đuổi theo . Mẹ chạy tới bờ biển rồi.”

      Hàn Duệ cơ hồ là phản xạ có điều kiện buông đứa ra sau đó chạy như điên.

      Hữu Hữu vẫy tay với , khóe mắ còn có giọt lệ, tiếng động : “Ba, hẹn gặp lại!” Tâm tình của bé xuống thấp sau đó xoay người đóng cửa.

      Đáng tiếc, tiếng bước chân lại tiếp sát, trước khi bé đóng cửa liền có cái tay to bị kẹp vào trong khe cửa. Hữu Hữu khẩn trương mở cửa ra, giật mình: “Ba, sao ba lại trở lại? Tay có đau ?”

      Hàn Duệ nắm tay lại, rồi duỗi ra, nở nụ cười: “Xem này, đâu có việc gì, có đau.” Lúc lời này khóe miệng của thể khống chết giật giật. Nhưng mà để ý tới những thứ này, ánh mắt lục soát trong biệt thự vòng, nhìn chằm chằm vào Hữu Hữu: “Con trai, đừng dối ba. Mẹ của con có ở bên trong ?”

      Hữu Hữu vừa nghe, ánh mắt phát ra ánh sáng, lấy tay lau nước mắt, ra sức gật đầu nhưng lại lớn tiếng : “ có, mẹ chạy ra ngoài rồi.”

      Hàn Duệ nhịn được bật cười: đứa quỉ quyệt, gật đầu là ám chỉ cho mình, còn lớn tiếng là để cho người ở bên trong nghe thấy, cho rằng đứa có làm phản... Hàn Duệ giơ ngón tay cái lên với đứa , sau đó cởi giầy, kéo Hữu Hữu vào bên trong, nặng nề đóng cửa lại.

      người phụ nữ từ bên trong bước ra, cười : “Con ngoan, chú kia phải ?” Bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Hàn Duệ lôi kéo con trai, nhất thời thấy ngổn ngang trong lòng.

      Hàn Duệ nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt của Tả Tư Ninh, cuối cùng thở dài nhõm hơi, đắc ý cười rộ lên: “Em nghĩ rằng em trốn ở chỗ này tìm được sao? Em nên nhớ cho kĩ, mặc kệ chân trời góc biển đều tìm được em.”

      Tả Tư Ninh ra lời, nhìn hồi lâu mới ra câu: “ là ai?”
      trạch nữ thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 52: Thẻ vàng, quẹt thẻ giới hạn

      Hàn Duệ có ý thức được rằng mình đầy râu ria, người suy sút. hung hăng trừng mắt nhìn Tả Tư Ninh cái, sau đó quẳng xuống câu: “ và con lên xe chờ em, nếu em muốn ...” Giọng của như là nặn ra từ kẽ răng: “... tự em .”

      Hữu Hữu bị ôm lấy, bé gục lên lưng Hàn Duệ, hướng Tả Tư Ninh làm ra biểu tình bất đắc dĩ, hăm hở vẫy tay: “Mẹ! !”

      Tả Tư Ninh đứng ngây tại chỗ, biết tại là tình huống gì. Người đàn ông này từ đâu xuất ? Mình quyết tâm rời cùng con trai, đến nơi ai nhận ra, sống cuộc sống vui vẻ ở đó. Đến lúc đó cái gì là Hàn Duệ, cái gì là Lâm Thiến, là làng giải trí cũng thành Phù Vân rồi.

      Nhưng vì cái gì lại đột nhiên xuất ? chút báo trước cũng có, làm cho người ta trở tay kịp.

      Tả Tư Ninh thể thừa nhận mình có cảm giác đối với người đàn ông này. Ở lại bên cạnh hấp dẫn rất lớn. Ưhm, thân thể rất tuyệt, cũng lạnh lùng như vẻ bề ngoài, đôi khi là tri kỉ tốt, cũng là người chồng rất tốt. Mấu chốt ở chỗ đối xử tốt với con trai, ngày sau chính là người ba tốt.

      Nhìn bộ dáng vô cùng thân thiết của Hữu Hữu và Hàn Duệ, Tả Tư Ninh muốn phát điên a. Hai người này đều ép mình lựa chọn, Lâm Thiến bên kia... khẳng định là xảy ra vấn đề.

      Nhà họ Lâm có bao nhiêu thế lực, có ai là ràng? Nếu chọc giận Lâm Thiến, nghĩ tới lúc ta trả thù... Tả Tư Ninh thể tưởng tượng ta ra chiêu gì.

      Nếu mình chỉ có mình sao cả, mình cứ dựa vào bên người Hàn Duệ, cho dù Lâm Thiến ra chiêu gì mình đều có thể câu: “Tình là vô địch, được chia rẽ tôi cùng thân ái nhà tôi.” là có thể bảo vệ lãnh thổ. Nhưng còn có con trai, thế nào cũng thể luôn bên cạnh chiếu cố được. Nếu lại đánh mất con giống như mấy ngày trước, bị Lâm Thiến xuất quỉ nhập thần mang , phải làm như thế nào?

      Trời mới biết ta có thể đem oán khí kia đổ lên người con trai hay .

      Nghĩ thông suốt những thứ này, Tả Tư Ninh khẩn trương đổi giầy ra ngoài.

      Ở cửa xe, chỉ thấy vẻ mặt Hàn Duệ đầy ý cười nhìn tiến lại gần. Sau đó nhấc lông mi bảo lên xe, ngồi vào chỗ cạnh lái xe. Hữu Hữu ngồi phía sau, dùng tay che miệng trộm vui vẻ.

      Tả Tư Ninh liếc mắt nhìn con cái, sau đó do dự mở cửa sau ngồi vào: “ tới quá đột ngột. Cho em thời gian tuần, em cùng con trai tách ra lâu.”

      Vợ cùng con trai rời xa tầm mắt của mình trong tuần? Ý nghĩ thứ nhất của Hàn Duệ liền là: tuần khéo Lâm Thiến làm cái gì với mẹ con bọn họ. Nếu bên người bọn họ có ai chiếu cố, điều đó rất có khả năng. Hàn Duệ quay đầu, khởi động xe, giọng cứng rắn: “Được! Đừng tuần, năm cũng được. Em và con ở trong phòng ngủ, ở bên ngoài. Nhất định quấy rầy hai mẹ con.”

      xong liền lái xe.

      Tả Tư Ninh gặp trở ngại đầu tiên: là ai đem biết thành người chơi xấu như vậy a! ngồi ở đằng sau ôm con trai, đầu óc ngừng chuyển động.

      ****************************************************

      Mạn Lâm vừa mới kết thúc quảng cáo ngày hôm nay, về đến cửa nhà liền bị người dọa. Chỉ thấy Tả Tư Ninh ngủ ngồi ở dưới đất, bộ dáng kia rất đáng thương.

      Hôm nay Mạn Lâm nghe tin Hàn Duệ tìm được người, vốn tưởng rằng hai người triền miên, nghĩ rằng về tới cửa nhà liền gặp rồi.

      Mạn Lâm mở cửa cho vào nhà. Nha đầu này bị đông lạnh rồi, tay chân lạnh như băng. Khí trời bắt đầu trở lạnh, lại chỉ mặc có chiếc áo ngồi dưới đất, lạnh mới là lạ. pha ly cafe nóng, đưa tới cho Tả Tư Ninh.

      Đợi đến khi Tư Ninh ấm áp trở lại, Mạn lâm mới hỏi rốt cục xảy ra chuyện gì.

      Tả Tư Ninh đặc biệt xoắn xuýt nhìn Mạn Lâm cái, muốn mở miệng lại mở miệng được, vì thế tiếp tục uống cafe.

      Mạn Lâm hiểu chuyện gì, bất đắc dĩ: “Tôi này Tả tiểu thư, chịu khổ, chịu bị đông lạnh chờ tôi tan tầm chỉ là muốn uống chén cafe của tôi sao?” thở dài hơi, thấm thía : “Đừng như vậy, thắng ! Chuyện xấu gì của em mà chị chẳng biết!”

      Tả Tư Ninh hạ ly cafe xuống, núp sofa, cảm thấy vô cùng thần kì: “Sao chị biết là chuyện xấu?”

      “Chị thuận miệng thôi, lại là sao... Chẳng lẽ là vì chuyện đứa nên em và Hàn Duệ giận dỗi hả?”

      Trực giác của Mạn Lâm là chuẩn, Tả Tư Ninh chỉ có thể cảm khái. tìm Mạn Lâm là đúng nhất rồi. Bởi vậy cũng do dự: “Giúp em nghĩ cách ổn định tài chính, để cho Hàn Duệ đừng tới tìm em nữa.”

      đột nhiên như vậy là cho Mạn Lâm hiểu. ban đầu hề xem trọng chuyện giữa Hàn Duệ và Tả Tư Ninh. Nhưng mấy lần tiếp xúc ngắn ngủi gần đây làm phát ra rằng đối xử rất tốt với Tả Tư Ninh, đối với đứa cũng tồi. người đàn ông như vậy phải là Tả Tư Ninh luôn muốn tìm sao? Sao đột nhiên lại như vậy?

      Tả Tư Ninh ôm lấy gối ôm, cúi đầu dựa vào sofa, bĩu môi: “Lâm Thiến muốn em rời xa Hàn Duệ. Em vốn tính toán rời khỏi, nhưng kết quả là bị Hàn Duệ tìm thấy. Chị biết, nhà họ Lâm nhiều người, giàu có. Nếu đắc tội với bọn họ ngay cả chết thế nào cũng biết. Nếu bảo em ở cùng chỗ với Hàn Duệ, em dám. Cảm tình làm sao so được với mạng sống đây.”

      Mạn Lâm chút khách khí liếc cái: “Nhà họ Lâm có thế lực, nhưng đến mức tay che trời như vậy. Nếu em vì sợ bọn họ mà dám ở cùng chỗ với Hàn Duệ, chị cho em chủ ý.”

      Tả Tư Ninh ngồi ngay ngắn, hai mắt tỏa sáng chăm chú lắng nghe.

      Mạn Lâm nhìn bộ dáng chờ đợi của liền hiểu ràng: này căn bản là muốn tách khỏi Hàn Duệ. Nghĩ thông suốt điểm ấy, lớn mật đề nghị: “Nhà họ Lâm phải là thú dữ, Lâm Thiến cũng phải. Nếu có ngày em còn lợi hại hơn bọn họ, còn có thể sợ bọn họ sao?”

      Tả Tư Ninh nở nụ cười: “Còn lợi hại hơn so với bọn họ? Cho dù có bán thân mình chăng nữa em cũng chẳng thể lợi hại hơn bọn họ. Trừ phi có ba mẹ giàu có từ trời rớt xuống.”

      Mạn Lâm hỏi lại: “Sao lại thể? tại chị theo người đàn ông hơn năm mươi tuổi. Vợ của ông ta sinh được nữa. Hai vợ chồng gần đây thường xuyên tranh cãi ầm ĩ vì chuyện con cái. Người đàn ông kia muốn chị sinh, chị chịu nhưng chị có thể ông ta nhận em làm con nuôi. Ông ta là bạn làm ăn với nhà họ Lâm. Nhà họ Lâm tuyệt Hàn Duệ mà đắc tội ông ta.”

      Tả Tư Ninh mở to hai mắt, giật mình ra lời, nghẹn lâu mới hỏi: “Chị đùa , khi nào chị quen biết ông lão vậy?”

      Mạn Lâm đứng dậy, vào phòng, lúc ra cầm trong tay mấy cái thẻ vàng. ném lên bàn trà, vẻ mặt thèm để ý: “Ông ta cho, có thể quét giới hạn. Chị thử qua, quả thực là có thể quét giới hạn. Em liền biết là ông ta có nhiều tiền rồi đấy.”

      Tả Tư Ninh nhếch miệng cười: “Chẳng lẽ ông ta mở ngân hàng sao?”

      Mạn Lâm dừng lại, gật đầu.

      Lần này đầu Tả Tư Ninh triệt để hỗn loạn rồi.

      nâng đầu, dị thường xoắn xuýt: “Nếu ông ta thực thu em làm con , em nên gọi chị là cái gì? Mẹ ? Con em gọi chị là Bà trẻ? Haha, đùa vui quá...” xong ôm bụng cười lăn lộn.

      Mạn Lâm lườm cái: “Đừng có náo, chị nghiêm túc. Chị có cách để ông ta thu em làm con nuôi, lại còn mang vào đứa cháu ngoại nữa. Chỉ cần giúp em thay đổi hộ tịch, đến lúc đó em và con đều được bảo vệ. Nhà họ Lâm tuyệt dám động vào hai người. Nếu Hàn Duệ nguyện ý cũng có thể vào ngân hàng làm. Lấy kinh nghiệm của quản lý của Hàn Duệ, khẳng định lấy được chức vụ quản lý.”

      Tả Tư Ninh buông tay, bỏ gối ôm ra, ôm lấy cổ Mạn Lâm, thu hồi đùa giỡn, nghiêm túc : “Chị , cám ơn. Em biết chị tốt với em, nhưng cần như vậy. Dùng cả đời của chị cùng với người đàn ông kia để thành toàn cho em, giá này quá đắt.”

      Mạn Lâm còn có lời muốn nhưng lại ra: nha đầu kia có đôi khi quá quật cường.

      Ôm hồi, Tả Tư Ninh buông Mạn Lâm ra, giọng điệu thoải mái, mỉm cười nhàng: “Tốt! Em quyết định cùng họ Lâm tranh đấu tới cùng. Chỉ động tích cực theo đuổi hạnh phúc nhà ba người. Đương nhiên, thân ái, chị cũng sớm rời xa người đàn ông kia , cần vờ ngớ ngẩn.”

      Hai người lại hàn huyên hồi, bóng đêm sụp xuống. Tả Tư Ninh gọi điện thoại cho nhà, báo với Hàn Duệ là đêm nay ở lại nhà của Mạn Lâm, đồng thời nhờ Mạn Lâm làm chứng mới khiến cho Hàn Duệ yên tâm.

      Hai dễ dàng ở cùng đêm nên có rất nhiều chuyện để . Chính là cao hứng chuyện có người đến.

      Đêm khuya đến thăm phải gian trá tức trộm cắp.

      Quả nhiên lời này sai, người tới đúng là người đàn ông trong miệng Mạn Lâm, tuổi năm mươi, tóc chải sáp bóng loáng, vừa nhìn thấy liền biết là giả. Mà ông ta còn uống say đến biết gì, bộ dáng mượn rượu làm càn quả làm cho người ta điên đầu.

      Mạn Lâm khoác áo khoác, liếc nhìn Tả Tư Ninh cái, tiếng động hỏi: hay chúng ta ném ông ta ra ngoài?

      Tả Tư Ninh cười.

      Nhưng hai người thể làm như vậy, nếu để ngày hôm sau ông ta phát mình bị Mạn Lâm vứt ra ngoài Mạn Lâm chịu tội rồi.

      Hai người mang người đàn ông kia vào ghế salon, sau đó lấy điện thoại của ông ta gọi điện cho người nhà.

      Vợ ông ta có ở đấy, chỉ có con trai của ông ta. Nghe thấy Mạn Lâm tình huống, lập tức mình qua đó. Giọng dị thường bình tĩnh, giống như chuyện này phát sinh vô số lần.

      Tôn Minh Huân cúp điện thoại, cầm lấy chìa khóa xe ra cửa. bảo quản gia thu thập phòng khách, ở nhà chừng , hai ngày. Hôm nay lại nghe có người phụ nữ gọi điện thoại ba say biết gì. Loại chuyện này xảy ra nhiều lần nhưng Tôn Minh Huân hi vọng đây là lần cuối cùng, mẹ mất, thể để ba suy sụp như vậy.

      tìm đến địa chỉ được cung cấp, bấm chuông. Trong lúc chờ đợi, Tôn Minh Huân nghĩ, lúc này ba coi trọng loại đàn bà như thế nào? Có lẽ là loại non mềm? Hay là loại phong trần? Tóm lại cũng phải là loại đàn bà tốt lành gì.

      đợi bao lâu cửa liền mở. Tôn Minh Huân ngây ngẩn cả người. nhìn lại biển số nhà xem có phải mình nhìn lầm hay ? Dãy số sai, nhưng vẫn tin, hỏi: “Xin hỏi vừa rồi là gọi điện thoại tới sao?”

      Tả Tư Ninh cũng sửng sốt, Tôn Minh Huân là người nào, làm sao có thể tới nơi này? Từ từ, điện thoại... chẳng lẽ là con trai của người mở ngân hàng kia sao?

      Nếu thực như vậy chỉ có thể là thế giới này quá rồi.

      Tôn Minh Huân nhíu mày, Tả Tư Ninh phải ở cũng chỗ với Hàn Duệ sao? Làm sao có thể... có khả năng! Nếu ta thực người phụ nữ như vậy, Lâm Thiến sao lại phải trăm phương ngàn kế bảo mình quyến rũ ta?

      Khó hiểu, họ Tôn tiếc nuối ra tiếng: “Làm sao lại là ? Là ba tôi lấy tiền bạc dụ dỗ ?”

      Tả Tư Ninh minh bạch, xem mình là người ở cùng chỗ với ba . cười cười, giải thích, mời tiến vào.

      Lúc nhìn thấy Mạn Lâm chiếu cố người ba say biết gì của mình, lúc này mới biết là nhận sai người, liếc mắt nhìn Tả Tư Ninh cái, thấy có lỗi, hạ giọng: “Vừa rồi sao giải thích?”

      Tả Tư Ninh trả lại câu: “Có gì mà phải giải thích?” Nếu phải gặp được Hàn Duệ, chừng buổi tối nào đó người đàn ông tới mắng chửi là người đàn bà thối nát.

      tức giận tiếp tục: “Im lặng dẫn người . Nếu muốn mắng chửi người, ngày mai chờ ba của thức dậy, mắng cho ông ấy trận. Đừng có giật mình nhìn tôi như thế, tôi đều là lời . nên ràng rằng, người đàn ông mà ra ngoài ngoại tình thoát khỏi được quan hệ, mà người nên gánh vác trách nhiệm là chính bản thân ông ta.”

      Tôn Minh Huân nhìn bộ dáng tức giận của , tự giác muốn cười, kiêng dè gì cả, : “ yên tâm, ông có ngoại tình. Mẹ tôi mất vài năm rồi.”

      Mắt thấy người đàn ông kia lôi kéo Mạn Lâm muốn buông. Tôn Minh Huân liếc nhìn Tả Tư Ninh cái: “ xuống tiệm dưới lầu ngồi chút .”

      Tả Tư Ninh vừa định cự tuyệt lại nghe thấy bổ sung: “Là về Lâm Thiến.”
      tart_trungtrạch nữ thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 53: Nguy cơ

      Hữu Hữu ngủ được, trong phòng ngủ chỉ có mình bé, phòng trống làm bé nhớ tới lúc ban đêm ở biệt thự kia, trừ bỏ sợ hãi lại vẫn là sợ hãi. Sau cùng, trái tim bé của bé chịu nổi, vì thế bé lén lút ôm gối xuống giường, mở cửa.

      Qua ánh trăng yếu ớt có thể thấy ba ngủ sofa. Hữu Hữu thở dài nhõm, cọ cọ chạy về phòng, cầm chăn ra, trực tiếp đặt chăn đệm xuống dưới chân ba, nằm xuống.

      Đại công cáo thành bỗng nhiên từ đỉnh đầu xuất giọng trầm thấp: “Con làm gì?”

      Hữu Hữu sợ tới mức vùi đầu vào trong chăn, kêu lên sợ hãi: “Quỷ a... đừng tới bắt ta...”

      Hàn Duệ khỏi buồn cười: quả nhiên là con trai của ấy, lại sợ hãi hơn cả ấy. bỗng nghĩ đến hai chữ đáng , dùng người Hữu Hữu cực kì thỏa đáng, mà dùng người ... cũng cực kì thích hợp.

      Chính là cái gọi là mẹ nào con nấy.

      Bất quá Hàn Duệ xoắn xuýt, giọng của giống quỉ sao?... thổi luồng khí lạnh, giọng khàn khan kêu lên... giọng mình có thể trầm như vậy? bất đắc dĩ nở nụ cười.

      Hữu Hữu run rẩy cảm giác có người kéo chăn của mình. Bé cố sống cố chết giữ lấy, hô to: “Ba, ba mau tỉnh lại, có quỉ muốn bắt con.”

      Hàn Duệ dừng tay lại. Vào thời khắc nguy cơ, đứa nhớ đến , cầu cứu . Cái loại tín nhiệm này làm vô cùng cảm động, trái tim mềm ra rồi. Vì phần cảm động này nghĩ mình có thể vì đứa mà làm rất nhiều chuyện.

      Lập tức, từ ghế salon nhảy dựng lên, như người điên vậy, hét lớn, phát ra thanh đánh nhau, đồng thời thở hồng hộc : “Con đừng sợ, có ba ở đây. Ba đem quái vật đuổi . Con đếm đến mười

      Hữu Hữu cực kì vui, từ trong chăn trả lời: “Vâng! Ba cố lên.” Sau đó chậm rãi đếm.

      Hàn Duệ đánh vào khí, hơn nữa lại tự : “ quái, trốn chỗ nào? Sao dám khi dễ con ta? muốn sống nữa phải ?” cho đến bây giờ cũng biết mình có thể... đầy vui tươi như vậy. Đương nhiên loại hành động này người ngoài tuyệt đối coi là bình thường.

      Lúc Hữu Hữu đếm đến mười, nhút nhát từ chăn chui ra, xuất trước mắt bé là đầu tóc tai bù rù, hơn nữa lại thở phì phò nhưng vẫn đẹp trai suất khí như cũ – ba của bé. Hữu Hữu hưng phấn đứng lên, bổ nhào vào trong lòng hô: “Ba, ba là lợi hại!”

      Hai cha con cứ đứng đó ôm nhau hồi lâu.

      Hàn Duệ biết Hữu Hữu chịu ngủ ở phòng vì sợ ngủ mình nhưng thể để cho con ngủ sofa. Chỗ này dễ bị cảm lạnh, cho nên ôm con vào phòng sau đó để Hữu Hữu gối lên cánh tay mình ngủ.

      Nằm cánh tay của ba, đầu Hữu Hữu an phận cọ cọ vài lần, khuôn mặt nhắn cười tươi tắn. Chỉ thấy bé giương đầu lên, ánh mắt lấp lánh : “Ba, vụng trộm cho ba bí mật. ra mẹ cũng thích để cho con ngủ lên cánh tay của mẹ, nhưng con biết, mẹ vẫn lén lút rụt tay về. Về sau con hỏi dì Phương, dì , mỗi lần như thế tay mẹ đều thoải mái.” Bé lại cọ lên cánh tay Hàn Duệ, sau đó gối đầu lên gối, cười như ánh mặt trời: “Cho nên con chỉ tựa vào chút, như vậy ba cảm thấy thoải mái rồi.”

      đứa con như vậy may mắn biết dường nào? Hàn Duệ tại xác định trăm phần trăm, cùng với vợ, cùng với Hữu Hữu sống cùng với nhau, bọn họ là người nhà, ai dám chia rẽ... liền là chữ - chết.

      Hữu Hữu tựa hồ cũng ngủ được, bé kéo góc áo của ba : “Ba, chúng ta chuyện . Con có thể miễn phí cho ba nghe bí mật của mẹ.”

      Hàn Duệ cũng ngủ được, Tả Tư Ninh có ở đây, cảm thấy lo lắng. Tuy biết ở nhà Mạn Lâm nhưng vẫn sợ xảy ra chuyện gì. Nếu phải là buổi tối khẳng định mang con tìm . Đáng tiếc là trời tối, thể kéo con chạy loạn.

      có phát ra rằng càng ngày càng suy nghĩ cho đứa .

      bật đèn đầu giường lên, kẹp góc chăn vào cho Hữu Hữu, hưng trí dạt dào hỏi: “Tốt, vậy con cho ba nghe mẹ có bí mật gì?”

      Hữu Hữu ôm cánh tay của , lén cười: “Con vụng trộm nghe mẹ cùng dì Mạn Lâm chuyện. Mẹ mẹ biết người ba đẻ của con là ai. Ba, ba mẹ có phải cực kì ngốc ? Cái này mà mẹ cũng biết.”

      Hàn Duệ cực kì giật mình, lý trí cho biết, lời của đứa phải . Nhưng đứa biết dối, vậy đây rốt cục là chuyện gì? Ba của Hữu Hữu phải là Lục Lệ Thành? Tình huống gì mà Tả Tư Ninh lại biết ba của con mình là ai?

      Hàn Duệ trăm mối thể giải, vì thế dẫn đường cho Hữu Hữu chuyện: “Mẹ còn chuyện gì với dì nữa?”

      Hữu Hữu càng thêm sung sướng: “Có a, có a. Con hỏi qua mẹ thích ai, mẹ cho con biết là mẹ thầm mến người bạn học. Nhưng mà chú đó chuyển trường, nhưng chú đó vẫn biết chuyện mẹ thầm mến chú ấy.”

      Người kia chính là mình sao? Hàn Duệ nhịn được muốn như vậy. Đêm nay xoắn xuýt mãi ở vấn đề này. Mà ở trong lúc xoắn xuýt, Hữu Hữu ngủ thiếp .

      **********************************************

      Tiệm tiện lợi hai tư giờ có gì nhiều, chỉ có nhân viên choáng váng buồn ngủ. Tả Tư Ninh vào mua ly cafe nóng. bưng ly cafe ngồi xuống, nhìn ánh đèn đường màu cam, lúc này chỉ có vài chiếc xe lui tới, ánh đèn chói mắt, ngừng biến hóa làm mê hoặc mắt người.

      Tả Tư Ninh muốn Tôn Minh Huân thẳng, cần vòng vèo.

      Mái tóc dài buông ở sau lưng, ngọn đèn chiếu lên người làm giống như có loại vầng sáng trong trẻo mà lạnh lùng. Kính cửa sổ phản chiếu vẻ mặt , có thể thấy biểu tình của hề hiền hòa.

      Tôn Minh Huân hề nóng vội đến cái đề tài kia. Trong thần sắc của có loại nhàn nhạt u buồn. thời các thiếu nữ rất thích khí chất văn nghệ, nhờ chiêu này mà thành công đạt được ít fan nữ.

      có địch ý đối với tôi bởi vì chuyện hôm trước.”

      Tả Tư Ninh nghe như thế, thân thể động phát. ngẩng đầu, mặt lại nhịn được xuất tầng lãnh khí. Ngày đó đạo diễn giao nhân vật cho mình, cũng ở đó. thấy được thất thố của mình nên khẳng định có thể đoán được chuyện gì.

      Nếu việc kia, có lẽ cũng cầu chụp ảnh chung, nhưng tại được. Ở trước mặt , Tả Tư Ninh lo lắng có thể ra điều mà mình run sợ trong lòng. Điều đáng sợ nhất lại là ở chỗ, vĩnh viễn biết, khi nào Tôn Minh Huân ra.

      Thực đau đầu, y như là mình mở chốt quả bom hẹn giờ rồi đưa tới tay người này.

      Lại thêm nữa, là con trai của người đàn ông của Mạn Lâm. Cảm giác này làm cho người ta khó chịu, ông kia phải thứ tốt, làm sao con trai ông ta sinh ra lại là thứ tốt?

      Nhiều nhân tố cộng lại, ấn tượng của Tả Tư Ninh đối với người bên cạnh trượt dốc phanh, là khinh bỉ đại minh tinh, lớn là khinh bỉ đối với loại đàn ông cặn bã.

      uống ngụm cafe, : “Lâm Thiến có chuyện gì, .”

      Tôn Minh Huân nổi tiếng nên đối với chuyện nắm giữ khí rất có kinh nghiệm. nhìn thấy đối phương có chút kiên nhẫn, nếu cứ tiếp tục tán tỉnh chỉ sợ đạt được kết quả ngược lại.

      Vì thế thu hồi chiêu số, : “ Lâm Thiến và Hàn Duệ có đoạn chuyện phức tạp, cho nên lúc ở cùng với Hàn Duệ đừng quá kích thích ấy.”

      Phốc – cafe trong miệng Tả Tư Ninh văng lên cửa kính làm người nhân viên liếc khinh thường. quay đầu hướng người nhân viên làm động tác xin lỗi rồi quay lại nhìn Tôn Minh Huân cười bất đắc dĩ: “ ta với là chúng tôi kích thích ta hả? Chính cũng , chuyện của ta và Hàn Duệ qua , nếu qua cần mang ra . Ý tứ gì vậy? thời gian về phía trước, trái lại lại lật thời gian ra nhìn xem.”

      Cường thế, cố chấp, đây chính là ấn tượng của Tôn Minh Huân đối với Tả Tư Ninh. Đối địch với người phụ nữ này, Lâm Thiến chưa chắc chiếm được tiện nghi. Lúc mới bắt đầu cũng ủng hộ Lâm Thiến và Hàn Duệ ở chỗ nhưng đáng tiếc, Lâm Thiến là người chùn bước, khi nhận định cái gì đều khó có thể thay đổi. thể thay đổi , nên chỉ đành cố gắng hộ tống , để chịu ít thương tổn hơn. Từ lúc bắt đầu , biết mình còn lựa chọn nào khác.

      Vì thế gật đầu, mỉm cười: “Có lẽ Tả tiểu thư là người dễ dàng quên , nhưng ấy dễ dàng như vậy. biết chuyện phát sinh giữa ấy và Hàn Duệ, nếu biết...”

      câu còn chưa xong, Tả Tư Ninh kiên nhẫn cắt ngang: “ tìm tôi chuyện phải là muốn cho tôi biết sao, thẳng đại ca, đừng có quanh co lòng vòng.”

      ấy và Hàn Duệ từng có đứa con chừng bốn, năm tháng, nhìn ra dáng vẻ nhưng vì ngoài ý sanh non...”

      Giọng của Tôn Minh Huân như thanh đao, chém nhát lên người Tả Tư Ninh. cảm thấy có chút đau giải thích được. Là người phụ nữ từng sanh đẻ, biết khi hài tử tróc ra khỏi người mình là cái cảm giác gì. Cho dù người hôm nay là Lâm Thiến cũng có thể đồng cảm.

      là, bởi vì cái gì mà đồng cảm? khi có đồng cảm, quá ngoan độc được, duyên cớ kêu mình lo lắng, bị thương tâm vì ta.

      Sau khi Tôn Minh Huân mang ba của rời , Mạn Lâm ngồi cùng với Tả Tư Ninh salon, có thể nhận thấy tâm tình của Tư Ninh được tốt cho nên hỏi nguyên nhân.

      Tả Tư Ninh bỗng đứng lên, quay đầu nhìn Mạn Lâm cái, đầu đuôi : “Chị, em muốn về nhà.”

      Xem bộ dáng của nhất định là có điều gì muốn hỏi Hàn Duệ. Mạn Lâm gật đầu, lên phòng lấy hai cái áo khoác, cái đưa cho Tư Ninh, cái khoác lên người, : “Chị đưa em ra taxi.”

      hơn nửa đêm, xe đường rất ít, xe taxi càng chịu lộ diện.

      Đợi chừng hơn giờ, Mạn Lâm thấy có xe, đề nghị: “Người đàn ông kia có lái xe, cũng có qua nếu chị cần có thể gọi điện cho lái xe tới đón, nếu ...”

      Tả Tư Ninh lườm cái: “Chị, đừng như vậy, cuộc sống của chị bây giờ có ông ta cũng vẫn tốt. Tại sao lại ỷ vào ông ta? Nếu chị muốn ở cùng chỗ với ông ta, kết hôn . danh phận theo ông ta, phải cho người khác lý do lẫn cơ hội hắt nước bẩn lên người chị sao?”

      Giọng của Tả Tư Ninh có chút cao, làm cho Mạn Lâm thấy kinh hãi. có thể hiểu là tâm tình của Tả Tư Ninh được tốt, nên mỉm cười: “Chị muốn gả cho ông ta, người già như vậy. theo ông ta, có thẻ quét. Hơn nữa ông ta cần chị làm gì, chỉ là ngẫu nhiên bồi ông ta. Em có biết cả tay của chị...”

      muốn : tay của chị ông ta cũng chưa chạm qua.

      Đáng tiếc câu còn chưa có ra khỏi mồm bị Tả Tư Ninh cắt ngang. Tả Tư Ninh nghĩ tới Lâm Thiến, vị trí của Lâm Thiến và Mạn Lâm ràng là giống nhau nhưng lại thấy y như nhau, đều làm cho người ta tán thành. Giọng của cứng rắn: “Nếu như thế chúng ta có gì để . Em trước...”

      giận dỗi muốn bộ về nhà. tức giận là bởi vì buổi chuyện cùng Tôn Minh Huân, nhưng đối tượng phát tác lại là Mạn Lâm.

      Mạn Lâm bất đắc dĩ đuổi theo, : “Được được! Em àh, chị gọi người lái xe kia đến đây, được chưa?”

      Thanh vừa dứt thấy luồng sáng chói mắt, Tả Tư Ninh quay đầu, chỉ có thể thấy chiếc xe xông tới các , phóng rất nhanh, cho người khác cơ hội né tránh.

      Trong nháy mắt đó Tả Tư Ninh nghĩ tới con trai... còn có Hàn Duệ, bọn họ giống như ở ngay cạnh đó xa mỉm cười với mình, vẫy gọi mình tới...
      tart_trungtrạch nữ thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 54.1: Ai tôi kết hôn?
      Lâm Thiến ngồi ở ghế trị liệu giật mình tỉnh lại. Bác sĩ Trương – bác sĩ đặc biệt điều trị cho bị buộc phải dừng lại tiến trình điều trị, ân cần hỏi: “Sao thế?”

      Đôi mắt Lâm Thiến trống rỗng nhìn trần nhà, hồi lâu mới phục hồi tinh thần. nở nụ cười lạnh với bác sĩ, tiếng cười trong bóng đêm có vẻ dị thường trầm: “Tôi hình như giết người.”

      Bác sĩ vội vàng che miệng của lại: “ phải, yên tâm, chỉ nằm ác mộng. Ngủ dậy liền quên . nằm xuống , tôi giúp .”

      Lâm Thiến nghe lời nằm xuống nhưng dám nhắm mắt lại. Bởi vì vừa nhắm mắt có thể nhìn thấy mảng máu phóng lên trời. Máu tươi kia tưới vào xe của , trước mắt chỉ có màu đỏ - màu đỏ của máu.

      Bác sĩ cực kì bất đắc dĩ. Mấy năm nay trị liệu cho Lâm Thiến, càng ngày phát kết quả trị liệu càng kém. Tuy biến động tinh thần lớn nhưng tinh thần của càng ngày càng xấu . Bác sĩ hoài nghi cái loại điên cuồng tiềm tàng trong thân thể này sớm hay muộn cũng cắn nuốt lấy lý trí của . có thể làm ra cái loại hành động điên rồ gì khó có thể tưởng tượng.

      Lâm Thiến bỗng nhiên đưa ánh mắt hướng tới bác sĩ, dùng loại ánh mắt cực kì khát vọng nhìn : “Cho tôi cái kia, liền .”

      Bác sĩ chấn kinh: nếu tái nghiệm lần hai liền khó mà bỏ được, ...

      *********************************************

      Lúc Hàn Duệ nhận được điện thoại, còn cho Hữu Hữu ăn điểm tâm. Tay đụng lật bát cháo hải sản. Cháo dính vào cổ tay áo của , còn Hữu Hữu hô lên tiếng. quay đầu liếc Hữu Hữu cái, lời nào ôm bé ra cửa.

      Hữu Hữu khẩn trương hỏi có chuyện gì nhưng bộ dáng vẫn trầm mặc làm hại trái tim Hữu Hữu căng lên.

      Lúc ngồi xe, Hữu Hữu vẫn ngừng ở phía sau hô to: “Ba! Ba! Chậm tí, hù chết Hữu Hữu rồi.” Tiếng kêu sợ hãi làm cho Hàn Duệ tỉnh táo lại, cuống quít phanh xe, rồi chậm lại.

      nhìn đường phố đông đúc, thở phào nhõm: chưa nhìn thấy , khéo mình và con lại xảy ra chuyện.

      Khoảng cách vài km ngắn ngủi mà vô cùng gian khổ, đầy sợ hãi cùng lo lắng, suy đoán... con bà nó, cả đời này chưa từng thất kinh tới như vậy. lo lắng, nếu Tả Tư Ninh xảy ra chuyện, và con phải làm sao bây giờ? nếu mà dám bỏ lại và con, có thể đuổi tới địa ngục bắt trở về sao?

      cơ hồ vô tri vô giác ôm con xuống xe, tiến vào bệnh viện, hỏi phòng bệnh sau đó vội vàng chạy qua. Lúc đứng ở ngoài phòng bệnh, do dự, ngừng lại cái.

      Hữu Hữu sờ sờ cái mũi, thấp giọng : “Ba, đừng sợ, làm sao vậy?”

      Hàn Duệ sững sờ chút, đứa nhìn thấy mình sợ hãi sao? cười cười với bé cái: “ có việc gì, chúng ta xem mẹ.” xong liền mở cửa.

      Lúc phòng bệnh mở ra, nhìn thấy Tả Tư Ninh nằm ở giường, người cắm bình truyền, đầu quấn băng, tay cũng bị băng bó nhưng phải dùng bình oxy. thở hơi dài, tình hình này có lẽ là quá nghiêm trọng .

      Đứa vặn vẹo trong lòng , để bé xuống đất. Hữu Hữu chạy đến bên giường, lấy tay lắc lắc thân thể của Tả Tư Ninh, giọng hô: “Mẹ, mẹ! Mẹ sinh bệnh sao? Mẹ mở mắt nhìn Hữu Hữu và ba có được ?”

      Hàn Duệ đứng hồi rồi ra cửa tìm bác sĩ. Chưa có ra khỏi cửa liền nhìn thấy đống áo blouse trắng chạy tới phòng giải phẫu, vẻ mặt rất khẩn trương. Lúc giường bệnh ngang qua , nhìn thoáng qua nhận ra đó là Phương Mạn Lâm. Hai người bọn họ đều bị đưa tới bệnh viện sao? Nhưng thương thế của Mạn Lâm xem ra là quá nặng.

      Hàn Duệ áp chế nghi hoặc, tới văn phòng bác sĩ, hỏi thăm tình hình của Tả Tư Ninh. Bác sĩ não của chỉ bị chấn động , cộng thêm kinh hách quá độ nên có thể bị bất tỉnh lát. Sau khi tỉnh lại làm kiểm tra lại lần nữa, nếu phát dị thường liền có thể xuất viện.

      Lần thứ hai trở lại phòng bệnh, chỉ thấy Tả Tư Ninh thức dậy. ôm con, sắc mặt đờ đẫn, khi thấy Hàn Duệ là lúc nhúc nhích môi, thanh nghẹn ngào: “Có thấy chị Mạn Lâm ?” Trong tiếng khóc của có run rẩy.

      Hàn Duệ tới gần, ôm lấy , giọng trầm ổn có lực: “ ấy ở phòng giải phẫu. theo vào. Nếu có tin tức liền báo cho em. Đúng rồi, ấy có người nhà hay bạn bè gì ? Giải phẫu xong phải có người đến chiếu cố ấy.”

      Tả Tư Ninh lắc đầu, Mạn Lâm làm gì có bạn bè nào, người bạn duy nhất của ấy chính là mình.

      bỗng nhiên đẩy con ra, rút ống truyền, muốn xuống giường.

      Hàn Duệ khẩn trương bắt lấy tay , quát lớn: “Em làm gì? Nằm yên ở giường!”

      Tả Tư Ninh thất thần nhìn : “Làm sao em có thể nằm được! Làm sao em có thể an tâm nằm! ấy bị đâm thay em a!” xong lời cuối cùng kêu lên sợ hãi. Trước mắt lại quay trở về cái giây phút đó. Lúc đó ánh đèn chui vào mắt, nhìn thấy chiếc xe lao tới mình, cho cơ hội để phản ứng nào. Mà cũng trong giây kia, Mạn Lâm xông tới, đẩy mình ngã xuống.

      Lúc té lăn mặt đất, Tả Tư Ninh nhìn thân thể Mạn Lâm bị đánh bay ra rất xa. Tả Tư Ninh bò đến bên người Mạn Lâm, thấy ấy ngã trong vũng máu. ấy cứ nằm yên lặng như vậy rên tiếng. giây trước, Tả Tư Ninh còn náo loạn với , giây sau nằm gục mặt đất. Tới cùng là xảy ra chuyện gì?

      Hàn Duệ ôm con và Tả Tư Ninh, nghe lời của Tả Tư Ninh có cảm nhận khác. Chiếc xe kia ràng là nhằm vào Tả Tư Ninh, tới cùng là ai hận đến như vậy? Hai mắt nheo lại, nghĩ đến người. Đây rất giống việc làm điên cuồng của ta.

      **************************************************

      đêm này Lan Tả ngủ được an ổn. Sáng sớm tinh mơ lại làm vỡ chén, mắng chửi có tiếng điện thoại vang lên, là thám tử tư nhờ cậy.

      Người nọ cực kì cảm khái: “Lan Tả, con của rốt cục cũng tra được mặt mũi rồi.”

      Tay Lan Tả run lên, mảnh vỡ cứa vào tay . cầm điện thoại hồi lâu ra lời, nhìn từng giọt máu rơi xuống đất, có có chút nghi hoặc hỏi: “ ? gạt tôi chứ?”

      Người nọ nở nụ cười: “Tra xét nhiều năm như vậy, hao phí nhiều tài lực vật lực như vậy, tìm được rồi. Lan Tả, chúc mừng ...”

      Lan Tả là người rất tốt, người bình thường tối đa chỉ có thể chờ , hai năm liền buông tay. thuê thám thử hơn mười năm, chưa bao giờ buông tay, chấp nhận chờ đợi, người khó có được.

      Cúp điện thoại, Lan Tả băng bó tay mà lấy chìa khóa ra cửa. Trong điện thoại người thám tử đưa cho cái địa chỉ. nhìn qua thấy có phần quen thuộc nhưng đầu óc giờ hỗn loạn, làm sao có thể nghĩ nhiều như vậy.

      Lái xe, nghe nhạc, bỗng nhiên vừa khóc vừa cười: rốt cục cũng tìm được rồi sao.

      **************************************************

      Lúc Hàn Duệ đỡ Tả Tư Ninh qua phòng giải phẫu gặp được người. Đó người đàn ông hơn năm mươi tuổi. Ông ta hình như là còn say rượu, quần áo nhàu nhĩ tương xứng cùng với bộ tóc bóng nhoáng. Khi ông ta nhìn thấy Tả Tư Ninh và Hàn Duệ liền nhíu mày nghi hoặc: “Các người là người nào của Mạn Lâm?”

      Tả Tư Ninh nhìn thấy ông ta bỗng nhiên nổi giận, phát cuồng lên nắm lấy cổ áo ông ta đánh đấm, miệng rống: “Cũng tại ông, nếu phải ông tới tìm chị Mạn Lâm xảy ra chuyện như vậy. ấy làm sao bị xe đụng, ấy làm sao có thể...”

      Hàn Duệ bắt lấy đôi tay nhưng ngừng lấy chân đá người. khắc kia hận người đàn ông mở ngân hàng, nhưng hận chính bản thân mình nhất. Nếu lúc đó mình nháo Mạn Lâm, nghe Mạn Lâm cho lái xe tới đón xảy ra chuyện như vậy.

      Nhìn Tả Tư Ninh bất an suy sụp, Hàn Duệ nắm lấy tay Tả Tư Ninh, quay đầu , để nhìn vào mình: “Nghe, tại trọng yếu nhất là kết quả giải phẫu của Mạn Lâm. Cái dạng này của em nếu để cho Mạn Lâm biết hẳn đau lòng.”

      Người đàn ông hơn năm mươi tuổi kia vẫn ngồi yên tĩnh. Ánh mắt của ông rơi vào cái đèn phía phòng giải phẫu. Giờ khắc này ông suy nghĩ cảm giác của mình đối với Mạn Lâm. Lúc gặp lần đầu là ở bữa tiệc rượu. Người phụ này cực kì an tĩnh, thanh thuần, xinh đẹp. Ngay từ đầu ông cảm thấy thú vị nên đem đoạt tới, nhưng khi tới tay lại phát phức tạp như ông tưởng tượng. chủ động tranh thủ tình cảm, nhưng lại làm cho người ta nguyện ý vì tiêu tiền. lên tiếng, nhưng khi mình uống rượu lại mát xa huyệt Thái Dương cho mình.

      Ông thích cảm giác nằm ở đùi của Mạn Lâm, có loại an bình.

      Đột nhiên trong lúc đó ông hình như nghĩ thông điều gì.

      biết qua bao lâu, giải phẫu rốt cục cũng xong. Bác sĩ tháo khẩu trang xuống cùng bọn họ: “Người bệnh tạm thời có nguy hiểm đến tính mạng nhưng bởi vì va chạm quá độ, não bộ có máu bầm nên còn phải nằm viện quan sát. Người bệnh có thể tỉnh lại hay là do ý chí của người bệnh...”

      Mạn Lâm bị chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt, cho phép thăm nom, được ngăn cách bằng thủy tinh. Tả Tư Ninh vẫn nhìn, ánh mắt càng nhìn càng lạnh. bỗng nhiên trở về phòng bệnh, cởi đồ bệnh viện ra, mang theo mũ che băng gạc trán lại rồi ra cửa.

      Hàn Duệ ngăn lại, giọng cường thế: “Trở về!”

      Tả Tư Ninh hất tay ra, ôm lấy , Tả Tư Ninh hung hăng lấy gót giầy dẫm vào chân , phen đủ ngoan độc nhưng Hàn Duệ vẫn buông tay.

      hít hơi: “Em muốn ra ngoài, có thể! Nhưng phải để cùng em.”

      Mặt Tả Tư Ninh chút thay đổi: “ cùng? Đừng hòng! Tôi muốn tìm người cũ của liều mạng, bị kẹp ở giữa khó xử quá rồi.” Lúc cái xe kia lái nhìn thấy biển số xe, nếu nhớ nhầm đó chính là xe của Lâm Thiến! Cái con đàn bà khốn nạn kia!

      Hàn Duệ bế lên, để ý đến nắm đấm của . hạ quyết tâm để cho bác sĩ tiêm cho mũi an thần. Ngồi ở bên giường, vuốt tóc Tả Tư Ninh, giọng : “ tại em cần phải nghỉ ngơi. Em có biết hay em cũng chính là bệnh nhân. Kích động có hại cho sức khỏe của em. Ngủ giấc , đem mọi chuyện giao cho . tìm ta, nếu là do ta làm, bỏ qua. Em nghĩ xem, nếu em ra khỏi bệnh viện ai chăm sóc Mạn Lâm?”

      xong, cũng xác định Tư Ninh có nghe được hay nhưng vẫn nhờ y tá nếu có chuyện gì liền báo ngay cho mình. cũng gọi cho Hàn Trữ, nhờ qua đây chiếu cố Tư Ninh cùng con trai. Làm xong những thứ này mới lái xe tìm Lâm Thiến.

      ******************************************************

      Tôn Minh Huân nhận được thông báo là có người ở quá bar nhìn thấy Lâm Thiến, mà tình hình của được tốt. liền quăng buổi chụp quảng cáo ra sau đầu rồi vụt chạy tìm Lâm Thiến.

      Đến ghế lô ưa thích của tại quán bar, quả nhiên phát Lâm Thiến nhưng lại nhìn đến cảnh như vậy: trong ghế lô sương khói lượn lờ, Lâm Thiến núp ở trong góc , quần áo xốc xếch. Bên cạnh là tên đàn ông, tên kia ngã vào ghế salon, thân thể quay tới quay lui, sắp bổ nhào vào người Lâm Thiến. Tôn Minh Huân xông lên, đấm cho tên kia cái rồi đẩy ra chỗ khác, lạnh giọng quát: “Cút ngay !”

      Tên đàn ông bị đánh nhặt quần áo rơi mặt đất rồi chạy . Dáng thất tha thất thểu, mũi ngừng xụt xịt.

      Ánh mắt khép hờ của Lâm Thiến rơi lên người Tôn Minh Huân: “ tới rồi sao, ngồi xuống. Muốn uống rượu hay là hút thuốc? , thuốc phiện được lấy ra.” giơ tay lên bình thuốc phiện, nắm lấy: “Bên trong đó có vật, thể hút.”

      Chợt thuốc phiện tay bị cướp . Tôn Minh Huân dẫm nát chỗ thuốc phiện dưới chân, hận thể hòa nát nó vào trong đất. bắt được tay của Lâm Thiến, vừa hận vừa đau lòng: “Em đụng chạm thứ này rồi cơ mà? Sao lại bắt đầu lại? Em có biết , thứ này thể đụng vào. Vừa đụng vào liền nghiện, lấy mạng của em.”

      Lâm Thiến cười đến mê ly: “Cái mạng thối nát của em thà có còn hơn. Ha ha. Cái mạng thối nát này của em quá dài rồi.”

      Tôn Minh Huân bế ra khỏi quán bar, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Hàn Duệ. Vẻ mặt của bình tĩnh nhưng lại có chút ngoan độc.

      Tôn Minh Huân xin tránh ra, có chuyện gì để sau hẵng .

      Hàn Duệ liếc nhìn người đàn bà trong lòng cái - cái nhìn đầy thù địch. ngăn cản tay của Tôn Minh Huân, bắt lấy tay của Lâm Thiến, gằn từng chữ hỏi: “Có phải làm hay ?”

      Lâm Thiến liếc mắt nhìn cười, kiềm chế được cơn giận mà cười, thân thể cong vẹo: “Nếu phải sao? phải sao?”

      Hàn Duệ giờ phút này hận thể tát cho mấy bạt tay hoặc là trực tiếp đánh chết . Nhưng vẫn nhịn xuống, buông tay ra, nhìn Lâm Thiến ngã nhào xuống đất, nhìn Tôn Minh Huân nâng dậy. nhìn từ cao xuống: “Tôi điều tra ra. Nếu , nửa đời sau chuẩn bị ngồi ở trong tù . Cũng với ba của , nếu muốn bảo vệ , quá ba ngày, hình tượng xí nghiệp Lâm thị bởi vì hai cha con các người mà xuống dốc phanh.”

      Hàn Duệ lái xe tia lưu luyến.

      Ngồi dưới đất, Lâm Thiến bỗng nhiên khóc lên.

      ******************************************************

      Lan Tả vẻ mặt mệt mỏi trở về, còn chưa kịp cất hành lý liền nghe Tả Tư Ninh xảy ra tai nạn xe cộ liền vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, lại nhìn thấy vài người lôi kéo cho ra cửa. Hỏi ra mới biết là chuyện Hàn Duệ nhờ làm, bởi vì tại, cảm xúc của cực kì kích động, chừng làm ra chuyện gì đó ngốc nghếch.

      Lan Tả níu lấy , lớn tiếng quát: “Nha đầu kia, sao lại cứ mù quáng lăn qua lăn lại như thế. nghĩ người khác lo lắng cho em sao?”

      Lúc nhìn thấy Lan Tả, Tả Tư Ninh giống như nhìn thấy người thân. ôm lấy Lan Tả, nước mắt ngừng chảy xuống, thanh nghẹn ngào: “Lan Tả, chị Mạn Lâm bị xe đụng. Chị ấy thay em bị xe đụng. Em nên làm gì bây giờ?”

      Lan Tả vỗ vào lưng , giọng nhu hòa: “Đứa này, biết em có chuyện gì chị rất mừng. Em có nghĩ tới , nếu em xảy ra chuyện chị nên làm sao bây giờ?”

      Tả Tư Ninh nghi hoặc nhìn lại thấy khóc. Lan Tả từ trước tới nay vẫn là người phụ nữ mạnh mẽ, chưa bao giờ khóc, tại làm sao vậy?

      Lan Tả lấy mu bàn tay lau nước mắt, xấu hổ quay đầu : “Chị đưa nhiều tâm tư vào em, em còn chưa có hồi báo chị, làm sao có thể gặp chuyện may. ! Mang chị xem Mạn Lâm.”

      Lúc nắm tay Tả Tư Ninh, Lan Tả hi vọng thời gian có thể dừng lại ở khắc này. hi vọng có thể kéo tay con như vậy, cho con biết: “Con àh! Mẹ là mẹ của con.” hồi tưởng lại lúc đến địa chỉ mà thám tử đưa cho , đến chỗ đó chuyện cùng cặp vợ chồng kia mới biết bọn họ là ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh. bỗng thấy mình ngu ngốc, lúc Tả Tư Ninh vào công ty, có điền qua hồ sơ, nên biết ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh là ai. Đáng tiếc khắc kia đầu óc của như bị chặn lại, hề suy nghĩ kĩ.

      Khó trách lần đầu tiên mình nghe Tư Ninh ca hát lại vô duyên vô cớ khóc lên, khó trách mình hết lần này đến lần khác dung túng tùy hứng của . Tuy tức giận nhưng chưa bao giờ muốn buông tay, coi giống như là con của mình vậy, phải, chính là con của mình. Mấy năm nay, và con luôn sớm chiều ở chung vậy mà biết đó chính là người mà mình tìm mười mấy năm.

      Ông trời đối với mình rốt cục là thiện lương hay là tàn nhẫn?

      Lúc xuất viện, Lan Tả hít hơi sâu, đồng tình với Mạn Lâm. bé này lựa chọn tàn nhẫn với chính mình bởi con đường nhiệp, dù hài lòng cũng chỉ có thể nhẫn. Đó là con đường mà lựa chọn. Có ngàn vạn cái nên giờ phút này lại ra miệng. Chỉ hi vọng có thể sớm tỉnh lại, tìm được người đàn ông lòng dạ , che chở cho , để tuổi già của đơn.

      Để cho Lan Tả đau đầu còn có đứa trẻ khác – Lâm Thiến. Bởi vì sớm rời nhà trốn cho nên ấn tượng của đối với đứa này sâu sắc nhưng Lan Tả ở đó vài năm, tâm coi như là con mình cho nên đứa này vẫn có thể nhớ mình, gọi mình tiếng . Đúng là ai có thể nghĩ đến, người gọi người gọi là mẹ lại có gút mắt như vậy? là tạo hóa trêu người.

      Lúc lái xe đến nhà họ Lâm, Lan Tả suy nghĩ nên dùng cái dạng gì tới đối mặt với người nhà họ Lâm. Mấy năm nay quay trở lại nhà họ Lâm bởi vì nhà họ Lâm đối với phải là cái nhà, mà là hồi ức thổng khổ: mất con, mà cũng mất người . Cả đời hạnh phúc của bị hủy trong cái nhà này.

      Lần thứ hai bước vào nhà họ Lâm, tâm tình lại vô cùng bình tĩnh. vì cái gì khác, mà là vì con . nên an ủi của mình rồi hỏi cho vì sao năm đó gạt mình, đưa đứa ?

      ******************************************************

      Lúc Hàn Duệ về liền thấy cao hứng khi Tả Tư Ninh vẫn còn trong bệnh viện. Mà trong bệnh viện còn có cả Hàn Trữ. Hàn Duệ gật đầu cảm ơn trai.

      Hàn Trữ cười rộ lên, lúc qua Hàn Duệ bỗng nhiên vỗ vai em trai cái, thấp giọng : “Em có biết sinh nhật của đứa kia ? Hỏi thử chút , có lẽ việc rất có ý tứ.” xong quay đầu lại, thẳng. phải về nhà chuyến vì vừa rồi quản gia nhà họ Lâm có gọi điện thoại cho , nhà họ Lâm rất loạn. Em thất tung nhiều năm của Lâm Chấn Hải trở về, muốn lộ ra ân oán gút mắt nhiều năm, hơn nữa Lâm Thiến lại hít thuốc phiện....

      Hàn Trữ bỗng nhiên muốn biết cái vị kiều tiểu thư Lâm Tĩnh kia đối phó với chuyện này như thế nào.

      Tuy bộ dáng trai cà lơ phất phơ nhưng mọi chuyện đều đáng tin đến thần kì. Lần trước là chuyện của Lâm Thiến, lần này a? trai đứa , chỉ Hữu Hữu sao? Sinh nhật Hữu Hữu lại có quan hệ gì?

      Lúc tiến vào phòng bệnh, Tả Tư Ninh chỉnh lý nọ kia, còn đứa đứng yên lặng canh , ầm ĩ cũng nháo.

      Đứa nhìn thấy Hàn Duệ vào lập tức chui vào lòng , dán ở lỗ tai : “Mẹ muốn đưa con sang nhà ông ngoại, bà ngoại. Hữu Hữu muốn .”

      Hàn Duệ xoa đầu đứa , an ủi: “Hữu Hữu yên tâm, nhà ba người chúng ta ở chung.”

      Tả Tư Ninh xoay người, gật đầu khách khí với Hàn Duệ: “Phiền đưa hai người chúng tôi đến bến xe.”

      Hàn Duệ ôm con hề động đậy mà Hữu Hữu ôm chặt cổ của cũng hề động.

      Tả Tư Ninh liếc nhìn hai người bọn họ, mặt thay đổi, bình tĩnh : “Hữu Hữu, xuống!”

      Hữu Hữu ôm chặt hơn nữa, lắc đầu như trống.

      Hàn Duệ khuyên nhủ: “Đứa phải của mình em, để cho bảo hộ hai người.”

      Tả Tư Ninh lời nào liền cầm tay đứa , muốn kéo bé ra khỏi lòng Hàn Duệ. dùng lực khá mạnh làm cho Hữu Hữu khóc rống lên: “Mẹ, mẹ, đau! Hữu Hữu đau!...”

      Hàn Duệ lo lắng thương tổn đến đứa nên buông tay ra. Nhưng ngay sau đó ôm chặt lấy cả hai mẹ con Tả Tư Ninh, thanh giận dữ: “Em mau tỉnh lại. Em cho là giao cho ba mẹ nuôi của em, bọn họ nuôi được sao? Tuổi tác bọn họ , hai người chiếu cố chính mình còn được, sao lại có thể chiếu cố đứa tuổi ăn tuổi chơi? Mà em kiên trì nhiều năm như vậy, em sợ cái gì?”

      thoát ra được, vậy đành buông bỏ chuyện vùng vẫy. Tả Tư Ninh rất muốn cười đáng tiếc cười có nổi. thất thần nhìn Hữu Hữu: “Tôi phát tôi sai lầm rồi, mọi người bên cạnh tôi bởi vì tôi mà chịu thương tổn. Có lẽ năm đó tôi nên buông tha đứa . Ít nhất hôm nay nó phải theo tôi chịu khổ. Ít nhất nó phải kêu tôi là chị trước mặt người ngoài. Lúc nó sinh bệnh tôi cũng thể quang minh chính đại đến xem nó. Mỗi ngày nó đều bị nhốt trong nhà, người chơi thơ thẩn, ngẩn người. Tôi thậm chí biết làm sao để nó có thể đến trường, để nó có thể sống cuộc sống bình thường... Tôi xứng làm mẹ!”

      Hữu Hữu do dự vươn tay, bàn tay nho ôm lấy mặt , khóc thút thít : “Mẹ, mẹ đừng khóc. Hữu Hữu mẹ, Hữu Hữu muốn cùng ở chỗ với mẹ cho nên mẹ đừng đưa Hữu Hữu có được ? Hữu Hữu ngoan, cực kì nghe lời.”

      Hàn Duệ thở dài hơi, bắt lấy tay Tư Ninh đặt lên ngực của mình, mỉm cười: “Nơi này của vẫn có hận. Hận ba mẹ năm đó để là Hàn Trữ ở lại bên người. sợ chịu khổ, bị đánh, ăn mặc đói rách… những thứ này đều kém hơn so với độc, có ba mẹ, giống như mình là người dư thừa. Cho nên, em biết bội phục dũng khí của em biết bao nhiêu.”

      Tả Tư Ninh nhắm mắt lại, lắc đầu, thấp giọng hỏi: “Tôi ngay cả ba của con trai mình là ai cũng biết. Tôi là cái loại mẹ gì? Tôi có là gì?”

      Bỗng nhiên nhớ tới lời Hàn Trữ, khóe miệng Hàn Duệ giật giật, thăm dò: “ cho biết sinh nhật của Hữu Hữu.”

      Tả Tư Ninh ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi : “Vì sao lại hỏi như vậy?”

      Hàn Duệ sốt ruột: “Em cứ sinh nhật của nó cho biết, cái khác giải thích cho em sau.”

      “Mùng bẩy tháng tư năm mười hai.”

      thanh của Tả Tư Ninh vừa vang lên, thấy Hàn Duệ kéo đứa , ôn nhu : “Hữu Hữu, lát nữa rút máu với ba được ? phải sợ, ba cùng con.”

      Lúc Tả Tư Ninh còn chưa kịp phản ứng, Hàn Duệ mang đứa ra ngoài. lớn, , bộ dáng tay trong tay sợ hãi gì... bọn họ là cha con sao?

      Tả Tư Ninh bị cách nghĩ này dọa sợ.

      **********************************************************

      Nhà họ Lâm quả thực đủ loạn. Lan Tả giằng co cùng Lâm Chấn Hải hơn hai giờ, mà Lâm Thiến cơ hồ là điên cuồng bởi vì người thân của lại trở thành mẹ của Tả Tư Ninh. Bao nhiêu vớ vẩn cùng buồn cười, mà Hàn Trữ đến đây làm cho tình càng thêm gay gắt, , Hữu Hữu là con trai của Hàn Duệ.

      Lâm Thiến bỗng cảm thấy thế giới này quá điên cuồng, xông về phòng, lục tìm cây kim tiêm, liều lĩnh tiêm vào người chất này nọ. chưa bao giờ có khát vọng muốn chết mãnh liệt đến như vậy. khao khát chết ở trong ảo tưởng tốt đẹp, chết ở trong ảo ảnh hoà thuận, hòa hợp...

      Lâm Tĩnh khóc được, nghe bọn họ cãi nhau, nghe tiếng Lâm Thiến hét lên chói tai, nhìn Hàn Trữ đứng thờ ơ, thấp giọng hỏi: “ cho em biết giờ nên làm thế nào?”

      Hàn Trữ cười cười: “Em nên tự hỏi chính mình.”

      Giọng của Lâm Tĩnh rất thấp, coi như lẩm bẩm lầu bầu: “Em chưa bao giờ thấy qua cái bộ dạng này của Thiến Thiến, cũng biết ba làm ra chuyện như vậy, còn có ... Em vẫn cho rằng nhà họ Lâm ngạo nghễ lại ngờ có nhiều bí mật mình biết đến như vậy. Em cực kì ngu xuẩn ?” bỗng nhiên nở nụ cười: “Hàn Trữ, chúng ta ly hôn . Em thả , về sau đều sống mạnh khỏe.”

      Nghe được câu chờ đợi nhiều năm, Hàn Trữ cảm thấy thoải mái mà là nặng nề.

      Trong lòng cảm thấy bị coi thường.

      ******************************************************

      Hàn Duệ liên lạc bạn học cũ nghiệm chứng DNA của và Hữu Hữu. Lúc ra báo cáo, hẹn bạn ra gặp, hỏi kết quả như thế nào đưa ra tấm chi phiếu, khẩn thiết : “Nhất định phải là quan hệ cha con!”

      Bạn học đẩy đẩy kính mắt, khinh bỉ nhìn cái: “Vì đề phòng cậu làm như thế này nên tôi đưa kết quả cho vợ cậu. Nhưng chi phiếu, cậu đưa tôi cũng phản đối.”

      xong lấy tay định cầm lấy chi phiếu nhưng bị người hung hăng vỗ cho cái. Hàn Duệ túm lấy chi phiếu, gì chỉ nhìn : “Mẹ nó, cậu đích thực phải bạn của tôi.”

      xong đứng dậy tìm Tả Tư Ninh.

      Người bạn xoa xoa tay, bĩu môi: “Con bà , tôi cũng muốn có người bạn như cậu. Bất quá...” nhướng mày: “Vận khí của tiểu tử cậu phải tốt cách bình thường...”

      Hàn Duệ đuổi tới bệnh viện, mấy ngày nay Tả Tư Ninh mực ở phòng Mạn Lâm chiếu cố . Hữu Hữu cũng vì phải chờ kết quả DNA. Lúc tới phòng bệnh, có điểm khẩn trương. Nếu Hữu Hữu phải con của mình tình biến thành cái dạng gì?

      Hít sâu cái, bước vào phòng bệnh, nhìn thấy chỉ có Tả Tư Ninh, Phương Mạn Lâm nơi nào biết. Hữu Hữu lại càng thấy, Hàn Duệ sốt ruột, giọng cũng bình tĩnh: “Con đâu rồi?”

      còn chưa xong, thấy Tả Tư Ninh chậm rãi tới phía , cười, hề báo trước vung tay lên tát cho cái, cuồng nộ nó: “Năm đó vì sao mạnh mẽ cưỡng gian tôi?”

      Hàn Duệ sửng sốt, hơn mười giây sau mới nhếch lên khóe miệng, cười: “Hữu Hữu là con , đúng ?”

      vừa xong, từ phía sau liền truyền đến thanh ngọt ngào ngây thơ: “Ba!”

      Xoay người, chỉ thấy Hữu Hữu đứng chống nạnh ở cửa, trợn mắt nhìn : “Sao năm đó ba lại khi dễ mẹ?”

      Nhìn vợ và con, Hàn Duệ có loại cảm giác, rằng cả đời này phải sống trong lời khiển trách của lớn này rồi.

      Bất quá, cảm giác này cũng tồi.

      Hàn Duệ ôm con và Tả Tư Ninh, nghe lời của Tả Tư Ninh có cảm nhận khác. Chiếc xe kia ràng là nhằm vào Tả Tư Ninh, tới cùng là ai hận đến như vậy? Hai mắt nheo lại, nghĩ đến người. Đây rất giống việc làm điên cuồng của ta.

      **************************************************

      đêm này Lan Tả ngủ được an ổn. Sáng sớm tinh mơ lại làm vỡ chén, mắng chửi có tiếng điện thoại vang lên, là thám tử tư nhờ cậy.

      Người nọ cực kì cảm khái: “Lan Tả, con của rốt cục cũng tra được mặt mũi rồi.”

      Tay Lan Tả run lên, mảnh vỡ cứa vào tay . cầm điện thoại hồi lâu ra lời, nhìn từng giọt máu rơi xuống đất, có có chút nghi hoặc hỏi: “ ? gạt tôi chứ?”

      Người nọ nở nụ cười: “Tra xét nhiều năm như vậy, hao phí nhiều tài lực vật lực như vậy, tìm được rồi. Lan Tả, chúc mừng ...”

      Lan Tả là người rất tốt, người bình thường tối đa chỉ có thể chờ , hai năm liền buông tay. thuê thám thử hơn mười năm, chưa bao giờ buông tay, chấp nhận chờ đợi, người khó có được.

      Cúp điện thoại, Lan Tả băng bó tay mà lấy chìa khóa ra cửa. Trong điện thoại người thám tử đưa cho cái địa chỉ. nhìn qua thấy có phần quen thuộc nhưng đầu óc giờ hỗn loạn, làm sao có thể nghĩ nhiều như vậy.

      Lái xe, nghe nhạc, bỗng nhiên vừa khóc vừa cười: rốt cục cũng tìm được rồi sao.

      **************************************************

      Lúc Hàn Duệ đỡ Tả Tư Ninh qua phòng giải phẫu gặp được người. Đó người đàn ông hơn năm mươi tuổi. Ông ta hình như là còn say rượu, quần áo nhàu nhĩ tương xứng cùng với bộ tóc bóng nhoáng. Khi ông ta nhìn thấy Tả Tư Ninh và Hàn Duệ liền nhíu mày nghi hoặc: “Các người là người nào của Mạn Lâm?”

      Tả Tư Ninh nhìn thấy ông ta bỗng nhiên nổi giận, phát cuồng lên nắm lấy cổ áo ông ta đánh đấm, miệng rống: “Cũng tại ông, nếu phải ông tới tìm chị Mạn Lâm xảy ra chuyện như vậy. ấy làm sao bị xe đụng, ấy làm sao có thể...”

      Hàn Duệ bắt lấy đôi tay nhưng ngừng lấy chân đá người. khắc kia hận người đàn ông mở ngân hàng, nhưng hận chính bản thân mình nhất. Nếu lúc đó mình nháo Mạn Lâm, nghe Mạn Lâm cho lái xe tới đón xảy ra chuyện như vậy.

      Nhìn Tả Tư Ninh bất an suy sụp, Hàn Duệ nắm lấy tay Tả Tư Ninh, quay đầu , để nhìn vào mình: “Nghe, tại trọng yếu nhất là kết quả giải phẫu của Mạn Lâm. Cái dạng này của em nếu để cho Mạn Lâm biết hẳn đau lòng.”

      Người đàn ông hơn năm mươi tuổi kia vẫn ngồi yên tĩnh. Ánh mắt của ông rơi vào cái đèn phía phòng giải phẫu. Giờ khắc này ông suy nghĩ cảm giác của mình đối với Mạn Lâm. Lúc gặp lần đầu là ở bữa tiệc rượu. Người phụ này cực kì an tĩnh, thanh thuần, xinh đẹp. Ngay từ đầu ông cảm thấy thú vị nên đem đoạt tới, nhưng khi tới tay lại phát phức tạp như ông tưởng tượng. chủ động tranh thủ tình cảm, nhưng lại làm cho người ta nguyện ý vì tiêu tiền. lên tiếng, nhưng khi mình uống rượu lại mát xa huyệt Thái Dương cho mình.

      Ông thích cảm giác nằm ở đùi của Mạn Lâm, có loại an bình.

      Đột nhiên trong lúc đó ông hình như nghĩ thông điều gì.

      biết qua bao lâu, giải phẫu rốt cục cũng xong. Bác sĩ tháo khẩu trang xuống cùng bọn họ: “Người bệnh tạm thời có nguy hiểm đến tính mạng nhưng bởi vì va chạm quá độ, não bộ có máu bầm nên còn phải nằm viện quan sát. Người bệnh có thể tỉnh lại hay là do ý chí của người bệnh...”

      Mạn Lâm bị chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt, cho phép thăm nom, được ngăn cách bằng thủy tinh. Tả Tư Ninh vẫn nhìn, ánh mắt càng nhìn càng lạnh. bỗng nhiên trở về phòng bệnh, cởi đồ bệnh viện ra, mang theo mũ che băng gạc trán lại rồi ra cửa.

      Hàn Duệ ngăn lại, giọng cường thế: “Trở về!”

      Tả Tư Ninh hất tay ra, ôm lấy , Tả Tư Ninh hung hăng lấy gót giầy dẫm vào chân , phen đủ ngoan độc nhưng Hàn Duệ vẫn buông tay.

      hít hơi: “Em muốn ra ngoài, có thể! Nhưng phải để cùng em.”

      Mặt Tả Tư Ninh chút thay đổi: “ cùng? Đừng hòng! Tôi muốn tìm người cũ của liều mạng, bị kẹp ở giữa khó xử quá rồi.” Lúc cái xe kia lái nhìn thấy biển số xe, nếu nhớ nhầm đó chính là xe của Lâm Thiến! Cái con đàn bà khốn nạn kia!

      Hàn Duệ bế lên, để ý đến nắm đấm của . hạ quyết tâm để cho bác sĩ tiêm cho mũi an thần. Ngồi ở bên giường, vuốt tóc Tả Tư Ninh, giọng : “ tại em cần phải nghỉ ngơi. Em có biết hay em cũng chính là bệnh nhân. Kích động có hại cho sức khỏe của em. Ngủ giấc , đem mọi chuyện giao cho . tìm ta, nếu là do ta làm, bỏ qua. Em nghĩ xem, nếu em ra khỏi bệnh viện ai chăm sóc Mạn Lâm?”

      xong, cũng xác định Tư Ninh có nghe được hay nhưng vẫn nhờ y tá nếu có chuyện gì liền báo ngay cho mình. cũng gọi cho Hàn Trữ, nhờ qua đây chiếu cố Tư Ninh cùng con trai. Làm xong những thứ này mới lái xe tìm Lâm Thiến.

      ******************************************************

      Tôn Minh Huân nhận được thông báo là có người ở quá bar nhìn thấy Lâm Thiến, mà tình hình của được tốt. liền quăng buổi chụp quảng cáo ra sau đầu rồi vụt chạy tìm Lâm Thiến.

      Đến ghế lô ưa thích của tại quán bar, quả nhiên phát Lâm Thiến nhưng lại nhìn đến cảnh như vậy: trong ghế lô sương khói lượn lờ, Lâm Thiến núp ở trong góc , quần áo xốc xếch. Bên cạnh là tên đàn ông, tên kia ngã vào ghế salon, thân thể quay tới quay lui, sắp bổ nhào vào người Lâm Thiến. Tôn Minh Huân xông lên, đấm cho tên kia cái rồi đẩy ra chỗ khác, lạnh giọng quát: “Cút ngay !”

      Tên đàn ông bị đánh nhặt quần áo rơi mặt đất rồi chạy . Dáng thất tha thất thểu, mũi ngừng xụt xịt.

      Ánh mắt khép hờ của Lâm Thiến rơi lên người Tôn Minh Huân: “ tới rồi sao, ngồi xuống. Muốn uống rượu hay là hút thuốc? , thuốc phiện được lấy ra.” giơ tay lên bình thuốc phiện, nắm lấy: “Bên trong đó có vật, thể hút.”

      Chợt thuốc phiện tay bị cướp . Tôn Minh Huân dẫm nát chỗ thuốc phiện dưới chân, hận thể hòa nát nó vào trong đất. bắt được tay của Lâm Thiến, vừa hận vừa đau lòng: “Em đụng chạm thứ này rồi cơ mà? Sao lại bắt đầu lại? Em có biết , thứ này thể đụng vào. Vừa đụng vào liền nghiện, lấy mạng của em.”

      Lâm Thiến cười đến mê ly: “Cái mạng thối nát của em thà có còn hơn. Ha ha. Cái mạng thối nát này của em quá dài rồi.”

      Tôn Minh Huân bế ra khỏi quán bar, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Hàn Duệ. Vẻ mặt của bình tĩnh nhưng lại có chút ngoan độc.

      Tôn Minh Huân xin tránh ra, có chuyện gì để sau hẵng .

      Hàn Duệ liếc nhìn người đàn bà trong lòng cái - cái nhìn đầy thù địch. ngăn cản tay của Tôn Minh Huân, bắt lấy tay của Lâm Thiến, gằn từng chữ hỏi: “Có phải làm hay ?”

      Lâm Thiến liếc mắt nhìn cười, kiềm chế được cơn giận mà cười, thân thể cong vẹo: “Nếu phải sao? phải sao?”

      Hàn Duệ giờ phút này hận thể tát cho mấy bạt tay hoặc là trực tiếp đánh chết . Nhưng vẫn nhịn xuống, buông tay ra, nhìn Lâm Thiến ngã nhào xuống đất, nhìn Tôn Minh Huân nâng dậy. nhìn từ cao xuống: “Tôi điều tra ra. Nếu , nửa đời sau chuẩn bị ngồi ở trong tù . Cũng với ba của , nếu muốn bảo vệ , quá ba ngày, hình tượng xí nghiệp Lâm thị bởi vì hai cha con các người mà xuống dốc phanh.”

      Hàn Duệ lái xe tia lưu luyến.

      Ngồi dưới đất, Lâm Thiến bỗng nhiên khóc lên.

      ******************************************************

      Lan Tả vẻ mặt mệt mỏi trở về, còn chưa kịp cất hành lý liền nghe Tả Tư Ninh xảy ra tai nạn xe cộ liền vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, lại nhìn thấy vài người lôi kéo cho ra cửa. Hỏi ra mới biết là chuyện Hàn Duệ nhờ làm, bởi vì tại, cảm xúc của cực kì kích động, chừng làm ra chuyện gì đó ngốc nghếch.

      Lan Tả níu lấy , lớn tiếng quát: “Nha đầu kia, sao lại cứ mù quáng lăn qua lăn lại như thế. nghĩ người khác lo lắng cho em sao?”

      Lúc nhìn thấy Lan Tả, Tả Tư Ninh giống như nhìn thấy người thân. ôm lấy Lan Tả, nước mắt ngừng chảy xuống, thanh nghẹn ngào: “Lan Tả, chị Mạn Lâm bị xe đụng. Chị ấy thay em bị xe đụng. Em nên làm gì bây giờ?”

      Lan Tả vỗ vào lưng , giọng nhu hòa: “Đứa này, biết em có chuyện gì chị rất mừng. Em có nghĩ tới , nếu em xảy ra chuyện chị nên làm sao bây giờ?”

      Tả Tư Ninh nghi hoặc nhìn lại thấy khóc. Lan Tả từ trước tới nay vẫn là người phụ nữ mạnh mẽ, chưa bao giờ khóc, tại làm sao vậy?

      Lan Tả lấy mu bàn tay lau nước mắt, xấu hổ quay đầu : “Chị đưa nhiều tâm tư vào em, em còn chưa có hồi báo chị, làm sao có thể gặp chuyện may. ! Mang chị xem Mạn Lâm.”

      Lúc nắm tay Tả Tư Ninh, Lan Tả hi vọng thời gian có thể dừng lại ở khắc này. hi vọng có thể kéo tay con như vậy, cho con biết: “Con àh! Mẹ là mẹ của con.” hồi tưởng lại lúc đến địa chỉ mà thám tử đưa cho , đến chỗ đó chuyện cùng cặp vợ chồng kia mới biết bọn họ là ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh. bỗng thấy mình ngu ngốc, lúc Tả Tư Ninh vào công ty, có điền qua hồ sơ, nên biết ba mẹ nuôi của Tả Tư Ninh là ai. Đáng tiếc khắc kia đầu óc của như bị chặn lại, hề suy nghĩ kĩ.

      Khó trách lần đầu tiên mình nghe Tư Ninh ca hát lại vô duyên vô cớ khóc lên, khó trách mình hết lần này đến lần khác dung túng tùy hứng của . Tuy tức giận nhưng chưa bao giờ muốn buông tay, coi giống như là con của mình vậy, phải, chính là con của mình. Mấy năm nay, và con luôn sớm chiều ở chung vậy mà biết đó chính là người mà mình tìm mười mấy năm.

      Ông trời đối với mình rốt cục là thiện lương hay là tàn nhẫn?

      Lúc xuất viện, Lan Tả hít hơi sâu, đồng tình với Mạn Lâm. bé này lựa chọn tàn nhẫn với chính mình bởi con đường nhiệp, dù hài lòng cũng chỉ có thể nhẫn. Đó là con đường mà lựa chọn. Có ngàn vạn cái nên giờ phút này lại ra miệng. Chỉ hi vọng có thể sớm tỉnh lại, tìm được người đàn ông lòng dạ , che chở cho , để tuổi già của đơn.

      Để cho Lan Tả đau đầu còn có đứa trẻ khác – Lâm Thiến. Bởi vì sớm rời nhà trốn cho nên ấn tượng của đối với đứa này sâu sắc nhưng Lan Tả ở đó vài năm, tâm coi như là con mình cho nên đứa này vẫn có thể nhớ mình, gọi mình tiếng . Đúng là ai có thể nghĩ đến, người gọi người gọi là mẹ lại có gút mắt như vậy? là tạo hóa trêu người.

      Lúc lái xe đến nhà họ Lâm, Lan Tả suy nghĩ nên dùng cái dạng gì tới đối mặt với người nhà họ Lâm. Mấy năm nay quay trở lại nhà họ Lâm bởi vì nhà họ Lâm đối với phải là cái nhà, mà là hồi ức thổng khổ: mất con, mà cũng mất người . Cả đời hạnh phúc của bị hủy trong cái nhà này.

      Lần thứ hai bước vào nhà họ Lâm, tâm tình lại vô cùng bình tĩnh. vì cái gì khác, mà là vì con . nên an ủi của mình rồi hỏi cho vì sao năm đó gạt mình, đưa đứa ?

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 54.2: Ai tôi kết hôn?

      Lúc Hàn Duệ về liền thấy cao hứng khi Tả Tư Ninh vẫn còn trong bệnh viện. Mà trong bệnh viện còn có cả Hàn Trữ. Hàn Duệ gật đầu cảm ơn trai. Hàn Trữ cười rộ lên, lúc qua Hàn Duệ bỗng nhiên vỗ vai em trai cái, thấp giọng : “Em có biết sinh nhật của đứa kia ? Hỏi thử chút , có lẽ việc rất có ý tứ.” xong quay đầu lại, thẳng. phải về nhà chuyến vì vừa rồi quản gia nhà họ Lâm có gọi điện thoại cho , nhà họ Lâm rất loạn. Em thất tung nhiều năm của Lâm Chấn Hải trở về, muốn lộ ra ân oán gút mắt nhiều năm, hơn nữa Lâm Thiến lại hít thuốc phiện.... Hàn Trữ bỗng nhiên muốn biết cái vị kiều tiểu thư Lâm Tĩnh kia đối phó với chuyện này như thế nào. Tuy bộ dáng trai cà lơ phất phơ nhưng mọi chuyện đều đáng tin đến thần kì. Lần trước là chuyện của Lâm Thiến, lần này a? trai đứa , chỉ Hữu Hữu sao? Sinh nhật Hữu Hữu lại có quan hệ gì?

      Lúc tiến vào phòng bệnh, Tả Tư Ninh chỉnh lý nọ kia, còn đứa đứng yên lặng canh , ầm ĩ cũng nháo. Đứa nhìn thấy Hàn Duệ vào lập tức chui vào lòng , dán ở lỗ tai : “Mẹ muốn đưa con sang nhà ông ngoại, bà ngoại. Hữu Hữu muốn .” Hàn Duệ xoa đầu đứa , an ủi: “Hữu Hữu yên tâm, nhà ba người chúng ta ở chung.” Tả Tư Ninh xoay người, gật đầu khách khí với Hàn Duệ: “Phiền đưa hai người chúng tôi đến bến xe.” Hàn Duệ ôm con hề động đậy mà Hữu Hữu ôm chặt cổ của cũng hề động. Tả Tư Ninh liếc nhìn hai người bọn họ, mặt thay đổi, bình tĩnh : “Hữu Hữu, xuống!” Hữu Hữu ôm chặt hơn nữa, lắc đầu như trống. Hàn Duệ khuyên nhủ: “Đứa phải của mình em, để cho bảo hộ hai người.”

      Tả Tư Ninh lời nào liền cầm tay đứa , muốn kéo bé ra khỏi lòng Hàn Duệ. dùng lực khá mạnh làm cho Hữu Hữu khóc rống lên: “Mẹ, mẹ, đau! Hữu Hữu đau!...” Hàn Duệ lo lắng thương tổn đến đứa nên buông tay ra. Nhưng ngay sau đó ôm chặt lấy cả hai mẹ con Tả Tư Ninh, thanh giận dữ: “Em mau tỉnh lại. Em cho là giao cho ba mẹ nuôi của em, bọn họ nuôi được sao? Tuổi tác bọn họ , hai người chiếu cố chính mình còn được, sao lại có thể chiếu cố đứa tuổi ăn tuổi chơi? Mà em kiên trì nhiều năm như vậy, em sợ cái gì?” thoát ra được, vậy đành buông bỏ chuyện vùng vẫy. Tả Tư Ninh rất muốn cười đáng tiếc cười có nổi. thất thần nhìn Hữu Hữu: “Tôi phát tôi sai lầm rồi, mọi người bên cạnh tôi bởi vì tôi mà chịu thương tổn. Có lẽ năm đó tôi nên buông tha đứa . Ít nhất hôm nay nó phải theo tôi chịu khổ. Ít nhất nó phải kêu tôi là chị trước mặt người ngoài. Lúc nó sinh bệnh tôi cũng thể quang minh chính đại đến xem nó. Mỗi ngày nó đều bị nhốt trong nhà, người chơi thơ thẩn, ngẩn người. Tôi thậm chí biết làm sao để nó có thể đến trường, để nó có thể sống cuộc sống bình thường... Tôi xứng làm mẹ!”

      Hữu Hữu do dự vươn tay, bàn tay nho ôm lấy mặt , khóc thút thít :
      “Mẹ, mẹ đừng khóc. Hữu Hữu mẹ, Hữu Hữu muốn cùng ở chỗ với mẹ cho nên mẹ đừng đưa Hữu Hữu có được ? Hữu Hữu ngoan, cực kì nghe lời.” Hàn Duệ thở dài hơi, bắt lấy tay Tư Ninh đặt lên ngực của mình, mỉm cười: “Nơi này của vẫn có hận. Hận ba mẹ năm đó để là Hàn Trữ ở lại bên người. sợ chịu khổ, bị đánh, ăn mặc đói rách… những thứ này đều kém hơn so với độc, có ba mẹ, giống như mình là người dư thừa. Cho nên, em biết bội phục dũng khí của em biết bao nhiêu.” Tả Tư Ninh nhắm mắt lại, lắc đầu, thấp giọng hỏi: “Tôi ngay cả ba của con trai mình là ai cũng biết. Tôi là cái loại mẹ gì? Tôi có là gì?” Bỗng nhiên nhớ tới lời Hàn Trữ, khóe miệng Hàn Duệ giật giật, thăm dò: “ cho biết sinh nhật của Hữu Hữu.” Tả Tư Ninh ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi : “Vì sao lại hỏi như vậy?” Hàn Duệ sốt ruột: “Em cứ sinh nhật của nó cho biết, cái khác giải thích cho em sau.”

      “Mùng bẩy tháng tư năm mười hai.”

      thanh của Tả Tư Ninh vừa vang lên, thấy Hàn Duệ kéo đứa , ôn nhu : “Hữu Hữu, lát nữa rút máu với ba được ? phải sợ, ba cùng con.” Lúc Tả Tư Ninh còn chưa kịp phản ứng, Hàn Duệ mang đứa ra ngoài. lớn, , bộ dáng tay trong tay sợ hãi gì... bọn họ là cha con sao? Tả Tư Ninh bị cách nghĩ này dọa sợ. ********************************************************** Nhà họ Lâm quả thực đủ loạn. Lan Tả giằng co cùng Lâm Chấn Hải hơn hai giờ, mà Lâm Thiến cơ hồ là điên cuồng bởi vì người thân của lại trở thành mẹ của Tả Tư Ninh. Bao nhiêu vớ vẩn cùng buồn cười, mà Hàn Trữ đến đây làm cho tình càng thêm gay gắt, , Hữu Hữu là con trai của Hàn Duệ. Lâm Thiến bỗng cảm thấy thế giới này quá điên cuồng, xông về phòng, lục tìm cây kim tiêm, liều lĩnh tiêm vào người chất này nọ. chưa bao giờ có khát vọng muốn chết mãnh liệt đến như vậy. khao khát chết ở trong ảo tưởng tốt đẹp, chết ở trong ảo ảnh hoà thuận, hòa hợp...

      Lâm Tĩnh khóc được, nghe bọn họ cãi nhau, nghe tiếng Lâm Thiến hét lên chói tai, nhìn Hàn Trữ đứng thờ ơ, thấp giọng hỏi: “ cho em biết giờ nên làm thế nào?” Hàn Trữ cười cười: “Em nên tự hỏi chính mình.” Giọng của Lâm Tĩnh rất thấp, coi như lẩm bẩm lầu bầu: “Em chưa bao giờ thấy qua cái bộ dạng này của Thiến Thiến, cũng biết ba làm ra chuyện như vậy, còn có ... Em vẫn cho rằng nhà họ Lâm ngạo nghễ lại ngờ có nhiều bí mật mình biết đến như vậy. Em cực kì ngu xuẩn ?” bỗng nhiên nở nụ cười: “Hàn Trữ, chúng ta ly hôn . Em thả , về sau đều sống mạnh khỏe.” Nghe được câu chờ đợi nhiều năm, Hàn Trữ cảm thấy thoải mái mà là nặng nề. Trong lòng cảm thấy bị coi thường.

      ******************************************************
      Hàn Duệ liên lạc bạn học cũ nghiệm chứng DNA của và Hữu Hữu. Lúc ra báo cáo, hẹn bạn ra gặp, hỏi kết quả như thế nào đưa ra tấm chi phiếu, khẩn thiết : “Nhất định phải là quan hệ cha con!”

      Bạn học đẩy đẩy kính mắt, khinh bỉ nhìn cái: “Vì đề phòng cậu làm như thế này nên tôi đưa kết quả cho vợ cậu. Nhưng chi phiếu, cậu đưa tôi cũng phản đối.” xong lấy tay định cầm lấy chi phiếu nhưng bị người hung hăng vỗ cho cái. Hàn Duệ túm lấy chi phiếu, gì chỉ nhìn : “Mẹ nó, cậu đích thực phải bạn của tôi.” xong đứng dậy tìm Tả Tư Ninh. Người bạn xoa xoa tay, bĩu môi: “Con bà , tôi cũng muốn có người bạn như cậu. Bất quá...” nhướng mày: “Vận khí của tiểu tử cậu phải tốt cách bình thường...” Hàn Duệ đuổi tới bệnh viện, mấy ngày nay Tả Tư Ninh mực ở phòng Mạn Lâm chiếu cố . Hữu Hữu cũng vì phải chờ kết quả DNA. Lúc tới phòng bệnh, có điểm khẩn trương. Nếu Hữu Hữu phải con của mình tình biến thành cái dạng gì? Hít sâu cái, bước vào phòng bệnh, nhìn thấy chỉ có Tả Tư Ninh, Phương Mạn Lâm nơi nào biết. Hữu Hữu lại càng thấy, Hàn Duệ sốt ruột, giọng cũng bình tĩnh: “Con đâu rồi?”

      còn chưa xong, thấy Tả Tư Ninh chậm rãi tới phía , cười, hề báo trước vung tay lên tát cho cái, cuồng nộ nó: “Năm đó vì sao mạnh mẽ cưỡng gian tôi?” Hàn Duệ sửng sốt, hơn mười giây sau mới nhếch lên khóe miệng, cười: “Hữu Hữu là con , đúng ?” vừa xong, từ phía sau liền truyền đến thanh ngọt ngào ngây thơ: “Ba!” Xoay người, chỉ thấy Hữu Hữu đứng chống nạnh ở cửa, trợn mắt nhìn : “Sao năm đó ba lại khi dễ mẹ?” Nhìn vợ và con, Hàn Duệ có loại cảm giác, rằng cả đời này phải sống trong lời khiển trách của lớn này rồi. Bất quá, cảm giác này cũng tồi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :