1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời - Lục Xu (Full 68c+NT1)-Hoàn chính văn

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Ai sẽtheo em đến cuối cuộc đời. (谁陪我到最后)
      Lục Xu (绿枢)
      [​IMG]

      Dịch Từ: Google Translate
      Giới thiệu
      Sâu thẳm trong nội tâm của mỗi người thể ở bên cạnh người mình đều cất giấu bí mật muốn bất kỳ ai biết được, đó chính là “Khoảng cách xa nhất thế giới”.

      Cha mất, toàn bộ tài sản đều bị chiếm mất, tai nạn ly kỳ xảy ra với , nhưng trong chính quãng thời gian u ám đau khổ nhất đó, người đàn ông duy nhất từng chăm sóc thương tha thiết lại lựa chọn kết hôn cùng người phụ nữ khác.

      Người đàn ôngđã cứu lại với : “ cho rằng tôi muốn cứu ư? Hẳn biết rất , tôi hận đến chết.”

      Đúng vậy, người đàn ông đó rất hận , vì người con thương nhất mà chết.

      Duyên đến rồi , vì ai mà ngay từ khi bắt đầu, lựa chọn cho mình khúc nhạc bi thương đến thế?

      Còn với riêng , chỉ có thể hết con đường bằng chính đôi chân của mình, để xem ở cuối con đường đó rốt cuộc là vui hay buồn.

      Giang Lục Nhân: Đối với em, khoảng cách xa nhất thế gian chính là- chúng ta thể đến gần bên nhau.

      Kỷ Niệm Hi: thực tế cho ta biết, thế gian làm gì có nhiều bi kịch đến thế, ai cũng có cơ hội để gặp người tiếp theo, chỉ cần ta nguyện ý. Bi kịch chỉ là khi, chính bản thân ta muốn thoát khỏi khúc nhạc bi thuơng đó.
      sửa bởi lúc 16.07.2014, 22:29, lần sửa thứ 3.

      Đào 1 cái hố, vất xẻng, ở đó , chủ thớt xin chiêu mộ bạn nào trong quá trình lấp hố, thấy hố hay quá mà ra tay tương trợ lấp hố cùng, vì trong thời gian này mình vẫn còn bận phải lấp cái hố "Nguyện ước trọn đời" cho xong . Hi vọng được mọi người thích như hố "Nguyện ước trọn đời, nhé, nhé, nhé. !!!!

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 10/8/14
      hoangnu, Tử MặcPhamthanhhuong thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1: Khúc dạo đầu

      Đông Xuyên là thành phố duyên hải. Đây là thành phố du lịch đẹp nổi tiếng trong nước, mỗi năm thu hút hàng tỉ du khách từ Bắc vào Nam đến thăm quan. Thành phố là kết hợp hoàn hảo giữa hai nhịp độ “Nhanh” và “Chậm”. Chậm – là an nhàn hưởng thụ của mỗi con người nơi đây, với khí hậu được thiên nhiên ưu đãi, trong làn gió biển ấm áp, khí trong lành tươi mát, có thể thổi bay mọi mệt mỏi trong cơ thể, mang đến thế giới tinh thần phong phú và sảng khoái. Nhanh – với những con người hối hả làm việc, những dòng người vội vàng bước những con đường đèn xanh đỏ, thanh của những đôi giày nam giới cùng tiếng giày cao gót tạo thành tiết tấu kỳ diệu độc nhất vô nhị ngừng vang lên. Nơi đây chính là thành phố Đông Xuyên, là thành phố du lịch nổi tiếng cả nước, những năm gần đây, thành phố này luôn được khen tặng bởi tốc độ phát triển kinh tế đôi với công tác bảo vệ môi trường. Hai bên đường là những hàng cây xanh mát với phiến lá nhiễm chút bụi. Những tòa cao ốc được xây dựng với kiến trúc hoành tráng luôn sạch đẹp như mới, dù được xây dựng rất nhiều năm. Mọidân cư trong thành phố luôn được cảnh báo nghiêm khắc về việc phân loại và xử lý rác thải, mọi nơi trong thành phố đều treo khẩu hiệu: “ Bạn hãy quan tâm đến môi trường, vì đó là quan tâm đến chính thân thể bạn.”

      tòa cao ốc lâu đời nhất trong thành phố - Trung tâm thương mại quốc tế Minh Thành,nơi đây chính là trung tâm thương mại đầy tiếng tăm và thế lực, đồng thời cũng vẫn được xem là biểu tượng của thành phố Đông xuyên. Tập đoàn quốc tế Minh Thành – là trong những sản nghiệp của Kỷ gia, dường như trở thành công trình kiến trúc vô giá được tất cả mọi người công nhận.

      Kỷ Thành Minh là người đàn ông bao giờ thiếu trong đề tài bàn luận của giới nhiều chuyện Đông Xuyên, sinh trưởng trong danh gia thế tộc, diện mạo khôi ngô tuấn tú, được dậy bảo chu toàn, trang phục mặc luôn là những sản phẩm cao cấp luôn có mặt các tạp trí thời trang nổi tiếng.Giờ phút này, người đàn ông trở thành nhân vật truyền kỳ nổi tiếng, là người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Kỷ đời thứ ba, ngồi trong văn phòng của mình được thiết kế theo hình vòng cung bao quanh bởi những bức tường kính khổng lồ. Đây là tầng cao nhất của tòa nhà, tầng 70, cũng chính là văn phòng của , nội thất tầng này vô cùng xa xỉ, ở đây ngoài phòng làm việc còn có phòng nghỉ ngơi độc lập được trang bị cả WC riêng, để chuẩn bị riêng cho trong những lúc tăng ca. Văn phòng được trang trí hầu hết bởi những tấm kính lớn, đồ đạc được kê tương đối trống trải, nếu nhìn vòng xung quanh, căn bản thấy gì nhiều. hơi cúi đầu, tay cầm bút, tập trung xem nhanh văn kiện, sau đó nhanh chóng ký tên đóng dấu xác nhận.

      Tất cả các văn kiện đều qua xử lý, được đặt ởmột bên bàn , hai tay đặt thành ghế xoay, đầu ngước lên, đôi mắt mệt mỏi khẽ khép lại.

      Năm phút sau, trước cửa phòng có tiếng động , sau ba tiếng gõ cửa, nhanh chậm. có tiếng trả lời, cánh cửa bị đẩy ra.

      Tiếng guốc cao gót quá mạnh, nhưng thanh này rơi vào tai người nào đó vẫn khiến người nào đó có thể phân biệt khoảng cách xa gần của người bước đến như cũ.

      -Tổng giám đốc Kỷ.
      giọng nhanh chậm vang lên, sau đó văn kiện được mở ra đặt ngay ngắn trước mặt.
      -Chiều nay hội nghị bàn về tiến độ triển khai công tác quý do ngài chủ trì, sau đó cần tham dựlễ cắt băng khánh thành ở XX, kiểm tra tiến độ công trình ở XX, buổi tối còn có bữa ăn với các chính khách ở XX.

      Giọng vẫn vang lên, người kia vẫn nhắm mắt dưỡng thần, như pho tượng bất động.

      Còn người vẫn đứng thẳng trước mặt, cũng bất động, phút sau, mới chuẩn bị thuật lại những lời vừa lần nữa.

      Đột nhiên, Kỷ Thành Minh mở to mắt, đôi mắt đen trắng ràng, rất dễ dàng thu hút chú ý của người khác.

      Tầm mắt , đối lại :
      -Có vẻ thích nghi tồi.

      Ngữ khí tốt xấu, hấp háy miệng, bàn tay xiết chặt văn kiện cầm.

      -Đây là văn kiện khẩn cấp XX, cần ngài ký ngay.

      -Để đấy.
      điệu vẫn thản nhiên như cũ.

      mở văn kiện ra, đặt bàn, phía trước mặt .

      tùy tiện lật vài trang, rất nhanh xem qua nội dung, nhưng bàn tay cầm bút vẫn dịch chuyển.

      vẫn chưa nhìn đến nét mặt , tầm mắt dừng lại chiếc bút cầm, màu đen của thân bút rất khó để nhìn ra nhãn hiệu, với phong cách khá cầu kỳ, rất dễ để liên tưởng đến khí chất của chủ nhân nó.

      Lại nhớ đến lời ta vừa – Thích ứng tồi.

      Tập đoàn quốc tế Minh Thành là nơi nào chứ, đây là công việc trong mơ của vô số viên chức, mỗi kỳ tuyển dụng trở thành nơi cạnh tranh hơn cả kỳ thi tốt nghiệp, mỗi nhân viên được nhận vào chắc chắn nhận được đãi ngộ vô cùng thỏa đáng, sau khi thông qua kỳ phỏng vấn gian xảo nhất, và kỳ khảo nghiệm nghiêm khắc nhất, bất kể trong lĩnh vực nào. Đồng thời bởi vậy, với tính cách cứng rắn của bản thân, luôn ghét bị bàn tán sau lưng là dựa vào nâng đỡ của người khác để có được được vị trí tốt ở đây mà cần phải qua bất kỳ phỏng vấn nào, dường như việc bị lập là chuyện dễ dàng có thể khẳng định.

      Thế nhưng rất hoàn hảo, dù trong lòng luôn tồn tại bài xích, nhưng con người vẫn phải đánh giá dựa năng lực làm việc, chỉ cần làm tốt công việc được giao, ai có thể bất kỳ điều gì về .

      Kỷ Thành Minh vẫn như quan điện, chưa hạ bút ký tên:
      -Cầm lấy, sửa lại , sai ở đâu chắc cần tôi phải nhắc chứ?

      sửng sốt, suy tư mất vài giây, sau đó nhận lấy văn bản:
      -Ngại quá.

      -Nhiều nhất là 5 phút.
      lạnh lùng ra lệnh.

      - như vậy.
      ôm văn kiện ra ngoài.

      Kỷ Thành Minh quét mắt nhìn theo hình bóng , vốn tưởng rằng rất khó thích nghi với môi trường ở tập đoàn quốc tế Minh Thành, xem ra dường như quá coi thường , tuy thời điểm ban đầu khá khó khăn, nhưng rất nhanh có thể bắt kịp công việc, đồng thời cho phép có bất kỳ khả năng sai sót nào trong đó.

      lại nhắm mắt, tranh thủ chút thời gian nghỉ ngơi.

      cầm văn kiện ra ngoài, đến bên cạnh Tiểu Trương, rất nhanh thông báo tình tình, hai người cần cùng kiểm tra mọi chi tiết lần nữa. Văn kiện này vốn do Tiểu Trương phụ trách xử lý, vừa nghe có vấn đề, Tiểu Trương lập tức vội vàng đứng đậy. giải thích rằng Kỷ Thành Minh để ý lỗi sai là do ai, ta vốn là người như vậy, bao giờ chấp nhận lí do, nếu là người cầm văn kiện vào phòng, nhất định phải chịu trách nhiệm.

      rất nhanh chóng sửa lại văn kiện, trong khi Tiểu Trương vẫn còn tự trách, chỉ mỉm cười:
      -Đừng quá lo lắng, tâm trạng của tổng giám đốc Kỷ hôm nay cũng kém, nên vẫn chưa nặng lời.

      Ở tập đoàn quốc tế Minh Thành, những nhân viên làm việc lâu năm ở đây đều hiểu ít tác phong làm việc của Kỷ Thành Minh, ngày thường rất ôn hòa nho nhã, nhưng trong công việc lại vô cùng lập dị.

      Sau khi trấn an Tiểu Trương, lại cầm văn kiện tiến vào phòng.

      Lần này, Kỷ Thành Minh chỉ nhàng tùy ý lướt xem, vẫn chưa mở miệng chuyện, hạ bút, nhanh chóng ký tên.

      đứng bên, hấp háy môi, đến thời điểm hoàn tất cuối cùng mới khẽ mở miệng:
      -Dương tiểu thư có gọi điện mời ngài đến tham dự bữa tối cùng ấy.
      vẫn chưa mở miệng, lập tức đáp lại:
      -Dương tiểu thư còn , ấy hôm nay có việc bận, có thể chờ đến bất cứ lúc nào.

      Khi làm việc Kỷ Thành Minh rất ít khi cười, giờ phút này, tay đặt bàn, khóe miệng khẽ giương cao nụ cười thản nhiên, giống như chế nhạo, giống với trào phúng, cũng chứa quá nhiều cảm xúc. tiến lên vài bước, thấy thái độ của ta cho thấy tâm trạng cũng quá khác lạ.

      -Có cần chuẩn bị quà tặng ạ?

      Ý cười khuôn mặt càng tăng, khuôn mặt hé lộ cảm giác tựa như đeo chiếc mặt nạ, nhìn qua vô hại, nhưng mỗi khi cười rộ lên lại vô cùng mê hoặc lòng người.

      - cảm thấy ấy thích món quà như thế nào?

      -Dương tiểu thư thích nhất là hoa hồng đen, loại hoa này rất độc đáo, ấy luôn thích dùng từ “độc đáo” để hình dung về con người mình.
      lại suy tư lát, rồi mới mở miệng:
      -Đương nhiên, Dương tiểu thư thích nhất là kim cương, người ta đều rằng “Kim cương là người bạn tốt nhất của phụ nữ, còn đáng tin cậy hơn cả tiền bạc và đàn ông nữa.”

      Ý cười khuôn mặt lại càng lan rộng:
      -Trong công việc quả là thấu đáo.

      -Đây là phận của tôi.

      Nếu đến công việc, đều phải trong khoảng phận của .

      từng bước tiến lên phía trước, chuẩn bị cầm văn kiện được ký tên, nhưng khi tay vừa chạm vào văn kiện, tay bị nhàng kéo vào lòng. cố gắng giãy dụa, nhưng cố để gây ra bất kỳ tiếng động nào, tay nắm lấy cằm , nụ cười mặt trở nên rất chướng mắt:
      -Làm việc tỉ mỉ như vậy, lại chẳng bằng tìm hiểu xem tôi thích kiểu phụ nữ như thế nào.

      -Này, đây phải công việc.
      Ánh mắt nhìn chằm chằm vào , dù sao, vốn chỉ người con duy nhất.

      - vậy sao?
      nâng cằm , vẫn để cho người ta nhìn cảm xúc bên trong.

      - trong giờ làm việc.

      - sao?
      Lại càng cười, càng trêu chọc.

      -Chẳng lẽ quên Hướng Tư Gia rồi sao?
      chỉ mở miệng câu.

      Sắc mặt bỗng thay đổi, tay vuốt ve khuôn mặt :
      -Tôi nghĩ rằng, thực hi vọng tôi quên.
      Bàn tay ngừng trượt xuống, rơi xuống cổ , rồi kéo dài đường dài xuống dưới, độ ấm của bàn tay ấy hòa vào da thịt .
      -Dù sao cũng là em chủ động mời tôi lên giường đấy nhé, chẳng lẽ em quên rồi sao?

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2 : tại (1)

      Đa Luân Đa vào tháng 9 mùa thu.

      Thời gian này đài truyền hình đăng tải tin tức rất sốt dẻo, nhưng ngay sau đó tin tức được xem là “ liên quan” này bị chặn lại dưới mọi hình thức. nửa mẩu tin được công khai có nội dung chỉ là du khách người Trung Quốc bị chiếc xe ô tô đâm liên tiếp hai lần, sau đó chiếc xe gây ra tai nạn bỏ chạy, nhưng nếu chuyện nàyvẫn chưa được coi là quái dị việc du khách bị thương bị mất tích ngay sau tai nạn được tính là quái dị chưa?

      Đa phần những người biết nghe tin đều trước tiên tỏ ra nghi ngờ, nhưng đều quan tâm đến câu dưới đây, án tử này dần biến mất trong mắt mọi người.

      Bốn năm sau đó, thành phố Đông Xuyên vào tháng 10, cuối thu.

      hành lang bệnh viện Thành Minh, toàn bộ các y bác sĩ cùng y tá đều xoay quanh cùng nơi, chăm sóc cho bệnh nhân nữ nằm giường bệnh. Khuôn mặt vẫn trắng bệch, ánh mắt thất thần, giống y như những ma nữ trong các bộ phim truyền hình, đôi mắt trợn tròn.

      Dường như hề có cảm giác là trong mắt tồn tại bất kỳ điều gì, dù cho đó là đôi mắt rất đẹp, người con sở hữu đôi mắt đẹp này cũng là mỹ nhân tuyệt sắc. Nữ y tá chăm sóc cho mỹ nữ đó thở dài , đáng tiếc cho vẻ đẹp đến vậy.

      Con người này, trở thành người thực vật, có nhân thân, người nhà, người . Y tá chăm sóc nữ bệnh nhân xinh đẹp này nghĩ rằng, mỹ nữ này dù có tiếp tục trở thành người thực vật hay vẫn chỉ có mình.

      Nếu có người , liệu họ có trong thời kỳ thương cuồng nhiệt, hay biết có phải vì người nhà mỹ nữ này ngăn cấm. Nhưng tất cả những lí do , đều là trong suy luận của chị y tá mà thôi, điều duy nhất ta có cả thể làm chỉ có thể dùng hết khả năng của mình để cứu chữa cho mỹ nữ, người đưa mỹ nhân này đến bệnh viện là nhân vật có quyền lực rất lớn, đến mức tất cả các nhân viên công tác trong bệnh viện từ xuống dưới đều dám tùy tiện đàm luận về người đó.

      Sáng nay, nữ y tá luôn được phân công chăm sóc cho mỹ nữ đó phát ra tay của ta bắt đầu giật giật, đầu tiên tưởng đó chỉ là ảo giác, sau đó phát ra, ngay mí mắt bắt đầu giật , lập tức gọi điện thông báo cho các bác sĩ đến.

      Kế tiếp, chính là cảnh diễn ra tại đây.

      Mỹ nữ đó được đẩy vào căn phòng mổ được trang bị các dụng cụ tân tiến nhất, các thầy thuốc đều được khử trùng triệt để, đeo khẩu trang cực lớn, bệnh viện Thành Minh này vốn là bệnh viện tư nhân dành cho giới quý tôc, ở đây có rất nhiều loại bệnh nhân, đối với bệnh nhân cùng nằm viện trải qua khoảng thời gian hôn mê 4 năm vừa tỉnh lại đều khiến họ cảm thấy hiếu kỳ vây quanh. Mặc dù rất nhiều nơi trong cả nước đều từng đưa tin về những kỳ tích xảy ra, nhưng phải biết rằng kỳ tích được gọi là kỳ tích đều vì tỉ lệ xảy ra của nó vô cùng thấp, thế nên tất cả các y bác sĩ cho đến y tá đều vây xem trong trạng thái rất hưng phấn.

      Nữ bệnh nhân vẫn nằm giường bệnh được trang bị máy móc tiên tiến, các bác sĩ buông tha cho bất kỳ góc nào cơ thể bệnh nhân, để xác định tỉnh lại.
      -Sóng điện não ổn định.
      -Điện tâm đồ ổn định….
      -…
      Sau loạt các kiểm tra phát các phản ứng đều bình thường, nhân viên bảo hộ lại đến đưa trước tiên vào phòng giám sát, sau đó đến phòng bệnh thường.

      Sau khi phát tỉnh lại, với loạt các hạng mục kiểm tra, các y bác sĩ vẫn ngày đêm lo lắng quan sát như cũ, cuối cùng mới đưa ra kết luận, tỉnh lại. Nhưng suốt tháng sau, cũng thêm bất kỳ câu nào, và cũng suốt tháng đó, ai đến thăm .

      Người chăm sóc cho nữ bệnh nhân đó, được đổi thành hộ lý, mỗi ngày lại cố gắng gợi chuyện với nữ bệnh nhân này, rồi nhận ra căn bản là do này thèm quan tâm, dần dần, nhiệt tình của người hộ lý cũng xuống thấp, thậm chí còn tìm đến bác sĩ ở đây để hỏi này hỏi nọ.

      Liệu có phải trước đây, này từng là người câm điếc.

      Suốt tháng đó, ai đến thăm này, nhưng điều kỳ lạ là bệnh viện này vốn từng được giới báo chí phong tặng danh hiệu “Nơi cắt cổ cướp tiền” lại vẫn chưa ném ra ngoài đường.

      Tất cả, chỉ là suy đoán.


      Tại sân bay Đông Xuyên, chiếc máy bay Montrealvừa đáp xuống đường băng, chỉ lát sau, đoàn người mỏi mệt nối đuôi ra khỏi sân bay. mặt Kỷ Thành Minh đeo cái kính đen cực lớn, che khuất gần hết khuôn mặt . Trước giờ lên máy bay, vừa tham gia hội nghị kéo dài hơn 10 tiếng, đêm hôm trước vẫn chưa hề chợp mắt. Người trợ lý theo , xem tin nhắn từ di động cầm tay với thái độ rất do dự. Đây vốn phải là di động riêng của trợ lý, mà là số liên lạc để dùng trong công việc có liên quan đến Kỷ Thành Minh. Mấy hôm trước dám quấy rầy Kỷ Thành Minh, vì công việc quá bận, đồng thời vì sợ Kỷ Thành Minh nổi nóng, thế nhưng vì đối phương liên tục gọi điện đến, rằng có việc quan trọng nhất định cần thông báo.

      Khi Kỷ Thành Minh vừa lên xe, cuối cùng người trợ lý cũng làm xong công cuộc đấu tranh tư tưởng, nhất định đây là việc quan trọng cần thông báo.

      Kỷ Thành Minh tháo kính đen, khóe mắt thanh ngân thể nghi ngờ:
      - .

      -Bên bệnh viện gọi điện đến rất nhiều lần.

      Hiển nhiên Kỷ Thành Minh có điểm khó hiểu, trong mắt vẫn có chút nghi hoặc:
      -Gì?

      -Họ thông báo rằng 4năm trước ngài đưa đến, tỉnh lại.

      Cơ thể Kỷ Thành Minh dường như bất động trong chốc lát, theo lâu như vậy, trợ lý tự nhiên hiểu được vì sao dừng lại, phải vì ngoài ý muốn, cũng phải vì kinh hỉ, chẳng qua chỉ là vì Kỷ Thành Minh quên.

      từng làm việc như vậy. thoáng suy tư, rồi gật đầu tỏ ra biết.

      Kết quả là, người trợ lý như hoàn thành nhiệm vụ vô cùng gian khó, thở phào nhõm, sau đó đưa ra lựa chọn thông minh là nhắc lại chuyện này.

      Kỷ Thành Minh tự lái xe về biệt thự, cất xe, tắm rửa, thẳng đến giường làm giấc.

      Phải đến ngày thứ ba sau đó, sau khi Kỷ Thành Minh tỉnh dậy sau giấc ngủ ngon lành, xử lý tất cả các công việc lớn , đột nhiên mới nhớ ra còn cố nho trong bệnh viện, nếu người trợ lý đề cập đến, hẳn quên. Dường như, từng” làm việc “nhiều chuyện” là cứu người. cũng còn nhớ tâm trạng của lúc đó ra sao, chỉ nhớ được rằng, khi ấy đó hấp hối, vì trải qua vụ va chạm xe cộ rất thảm khốc, hơn nữa có thể cam đoan, nếu như ngăn cản, nhất định bị chiếc xe đó đâm đến lần thứ ba.Sau khi được đưa đến bệnh viện Thành Minh, bác sĩ phán lệnh tử hình, trực tiếp biến trở thành người thực vật.

      Theo các xác suất trong y học, chuyện có thể tỉnh lại chỉ có thể xảy ra lý thuyết, mà những thứ được gọi là dựa lý thuyết, rất khó có khả năng xảy ra trong thực. Như trong định lý vật lý, trong thời điểm tồn tại lực ma sát, vật chỉ có thể xảy ra trong hai trạng thái, đó là vận động hoặc đứng yên, nhưng thế giới này liệu có thể tồn tại nơi hề có lực ma sát?

      bất ngờ, chuyện chỉ có thể xảy ra lý thuyết, lại có thể bị phá vỡ.

      Kỷ Thành Minh lái xe, ánh mắt mang theo chút ý cười.

      Ngày đó, khi nghe bác sĩ thông báo chỉ có thể trở thành người thực vật, có chút ngoài ý muốn, chuyện ngoài ý muốn đó chính là, cho rằng chết ngay tại chỗ, thế nhưng lại còn sống.

      người con này luôn tạo ra những kỳ tích, nghĩ rằng mãi mãi nằm giường, lại vẫn có thể tỉnh lại.

      Vốn còn muốn cứ thế ngủ say, vậy tất cả những chuyện giữa họ đều có thể xóa bỏ. là người thích làm theo nguyên tắc công bằng, mỗi con người khi làm bất cứ chuyện gì, đều phải trả giá cho những việc mình gây ra.

      Chiếc xe lao như bay đường, hai bên đường, những cây ngô đồng lá vẫn xanh mượt giống như nhiều năm về trước. Dường như từ rất lâu rồi, còn nhớ lại những chuyện xảy ra, vốn phải người thích hoài niệm, chẳng phải vì sợ phải sống lại cảm giác , sống lại cảm giác thích, chẳng qua tất cả là vì nguyên tắc:
      Những việc qua hãy để chúng qua , nếu thể giữ lại, cũng cần phải khiến bản thân thêm thương cảm.

      Vài năm trước, người em có giao tình khá thân thiết với từng vỗ vai rằng: “Cậu đúng là thánh nhân mà”
      “Vì sao lại vậy?”
      xảy ra chuyện như vậy, cậu vẫn có thể bình tĩnh như thế.”
      “Nếu tôi phải làm như thế nào?”

      Những người bình thường làm như thế nào, say xỉn, nghiện ngập, phải khiến chính bản thân mình trở nên sức cùng lực kiệt, đặc biệt suy sụp?

      Kỷ Thành Minh cười cười, đến cũng thể hiểu được chính bản thân mình. Thời điểm người bạn với câu đó, thanh mai trúc mã của , người nhận định là người vợ duy nhất đời này của , cũng là vị hôn thê đương nhiệm của , vừa qua đời, năm ấy vừa tròn 18 tuổi, là lúc tuổi xuân độ tươi đẹp nhất, lại đột ngột ra .

      Kỷ Thành Minh , suốt cuộc đời này, chưa từng cưng chiều ai đến thế.

      Thu hồi những suy nghĩ của mình, đến bệnh viện.

      Khi vừa đặt chân đến bệnh viện, bên tai ngừng phải nghe những thông tin về người con kia, tỉnh lại khi nào, qua các kiểm tra nào, trạng thái nay,…Thái độ của vẫn rất bình tĩnh, khiến đối phương cũng thể hiểu nổi tại sao lại hứng thú như thế.

      thực tế, thời điểm Kỷ Thành Minh tiến vào bệnh viện, bắt đầu cảm thấy hối hận.

      vốn khải thân quen với ,dựa vào cái gì mà phải lãng phí thời gian chạy đến nơi này?

      Dù sao khi đến đây, cũng thể quay đầu lại được, vẫn chưa phải kiểu người nhàm chán đến thế. Chẳng qua là do vừa kịp lúc xong việc, lại dư khoảng thời gian trống khá lớn, nên mới bỏ chút quan tâm đến hề có chút quan hệ nào với này.

      Đúng vậy, người con này, thế nhưng vài năm qua, tiền của biến từ thiếu nữ thành .

      được đưa đến trước cửa phòng bệnh của , lần đầu tiên lắng nghe bác sĩ thuật lại cụ thể tình trạng của .

      tỉnh lại, nhưng chuyện, quan tâm đến người khác, cử động.

      Rất có ý tứ.

      Kỷ Thành Minh đứng ở cửa phòng bệnh, khuôn mặt hơi ánh lên ý cười, cúi xuống nhìn nằm giường bệnh. Xin hãy lượng thứ cho , vài năm gần đây, càng ngày càng thích ôn lại chuyện cũ, có lẽ đó là phản kháng theo bản năng, đại khái là vì trải qua vô số lần giao thiệp với những người vốn quen biết lại nhất định nhận là họ hàng quen biết, tận mắt nhìn thấy những con người luôn xum xoe nịnh nọt bằng khuôn mặt tươi cười, chẳng qua vì bản thân họ có việc cần nhờ vả .
      Kết quả là bên cạnh càng ngày càng xuất nhiều những gương mặt xa lạ, họ đều thăm dò sở thích của , suy đoán tính cách của , thế nên trừ khi thần kinh có vấn đề, nếu bao giờ để xảy ra tình trạng bùng nổ như chiến tranh thế giới lần thứ ba.

      Kỷ Thành Minh với tâm trạng tương đối tốt đánh giá lại gương mặt quen thuộc ở trước mặt . quá lâu, đảo mắt vòng mới nhận ra bản thân già ít. Nhiều khi muốn hết lần này đến lần khác được sống lại cái thời như những tân sinh viên bắt đầu nhập học, nhìn lại chính mình, nhiều tuổi cũng đáng thương. đáng để hoài niệm, cái thời niên thiếu với những ý tưởng điên rồ ngu ngốc ấy. Khuôn mặt trước mắt thuộc loại rất dễ để lưu vào bộ nhớ, thế nhưng dù cố tình cất giấu, lại sao có thể tìm được cách mở ra.

      Sắc mặt của tái nhợt, thậm chí phải là trắng kinh người. trẻ trung xinh đẹp, với khuôn mặt tái nhợt, trong bộ quần áo bệnh nhân cũng màu trắng, cùng với mái tóc đen thanh tú, đây phải hội tụ đầy đủ các điều kiện để trở thành ma nữ trong phim hay sao?

      nhanh chóng lục tung trí nhớ để tìm tất cả mọi thông tin về . Giang Lục Nhân, là con duy nhất của Giang gia, ít nhất đây là trong mắt người ngoài. giống nhau ở chỗ, là đại tiểu thư nhà họ Giang, nhưng phải con ruột của ông Giang Huy. Trong mắt những người cảm mến, con nuôi của ông Giang Huy. Còn trong mắt những người vốn chưa hiểu vấn đề, là con riêng của ông Giang Huy. À, ngoài ra ông Giang Huy còn có người con trai khác, cũng chính là người danh nghĩa của , Giang Thừa Dự. Nhắc đến Giang Thừa Dự, Kỷ Thành Minh thể xoa đôi môi khẽ cười của mình, người đàn ông đó vô số lần được ca tụng là con cáo già thương trường, ngoài ra ta còn được gọi là đối thủ duy nhất trong vòng 20 năm tới của Kỷ Thành Minh . Cái từ “duy nhất” này dùng mới hay làm sao.

      Diện mạo của Giang Lục Nhân cũng quá khác biệt so với trong trí nhớ của cho lắm, vớiđiều kiện quan trọng nhất là diện mạo ấy sớm phai mờ trong trí nhớ của . chỉ còn nhớ đó là xinh đẹp, à ngoài ra còn khá tài hoa.

      Đừng hi vọng người đàn ông nhớ kỹ trong lòng về mỹ nữ, còn chưa được nhàm chán đến thế.

      ho khan tiếng, đến bên giường .

      nhìn nằm giường, vẫn chưa mở miệng, nên chẳng sợ cố tình bước mạnh.

      - tỉnh rồi.
      nhàng nở nụ cười, thanh trước sau như .

      vẫn lời, chưa hề nhúc nhích.

      hơi chớp chớp mi, ngồi xuống bên giường , ngắm gương mặt .

      Ngũ quan tinh tế, dường như còn trở nên hấp dẫn hơn cả ngày xua. thiếu nữ và , rốt cuộc vẫn có khác biệt. Ít nhất, ở thời điểm tại, dùng con mắt của người đàn ông để đánh giá , chứ như trước đây, mối khi nhìn thấy đều chỉ có cảm giác, đó là bé, nữ tính, hơn nữa vì từ " bé", nên cũng chẳng có bất kỳ ấn tượng nào.

      Chỉ là rất gày, rất rất gày, phải thuộc kiểu con có tạng người gầy nhưng cơ thể khỏe mạnh, mà là do cơ thể phải chịu tổn thương quá lớn nên gày.

      -Giang Lục Nhân, cho rằng có thể nằm giường cả đời ư?

      Người nằm giường vẫn bất động.

      Khóe miệng Kỷ Thành Minh khẽ nhếch cao:
      -Giang Thừa Dự đính hôn.

      Vừa dứt lời, người con giường quay sang nhìn , ánh mắt ngừng lấp lóe, giọng run run:
      - dối.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3 : tại (2)

      Cánh cửa phòng bệnh mở toang, người đàn ông trong trang phục chỉnh tề, nữ bệnh nhân vô cùng suy nhược ngồi trong tư thế rất quái dị. Tư thế của người đàn ông vẫn rất tao nhã, khuôn mặt phảng phất ý cười. Trông lại vô cùng khổ sở, khuôn mặt trắng bệch vặn vẹo ngừng, nhìn qua lại rất mị hoặc bởi vẻ tang thương.

      Đối diện giường bệnh là màn hình tinh thể lỏng cực lớn phát tin tức mà mọi người dân ở thành phố Đông Xuyên đều rất quan tâm.

      Thiếu gia Giang Thừa Dự của tập đoàn quốc tế Long Giang sắp đính hôn với người thừa kế tương lai của tập đoàn Mông Thị. Giang Thừa Dự là kỳ tài khó thấy thương trường trong vòng 50 năm trở lại đây, sau nhiều năm nắm quyền kinh doanh tập đoàn quốc tế Long Giang , khai phá thành công nhiều dòng sản phẩm mới, mang lại thành công cho tập đoàn quốc tế Long Giang. Mông Tuyết là con duy nhất của Mông gia, có thể gọi là công chúa. Quốc tế Long Giang nhiều lần hợp tác làm ăn với Mông Thị, hai người đính hôn, chỉ liên quan đến hạnh phúc của hai người, mà còn vì liên kết cường thịnh của hai nhà, có ý nghĩa vô cùng to lớn.

      Hoàng tử và công chúa, kết hợp vô cùng hoàn mĩ.

      Mang theo ý cười, Kỷ Thành Minh giơ điều khiển từ xa, tắt TV.

      xoay người, quả nhiên nhìn thấy Giang Lục Nhân khóc, khóc cách lặng lẽ, ràng thể kìm nén, nhưng vẫn liều mạng chịu đựng, phát ra tiếng. cắn ngón tay mình, ngón tay vẫn lưu lại vết cắn, thậm chí cả nước bọt. hơi nhíu mi, chút hảo cảm, nhắc nhở :
      - hôn mê 4 năm, đối với người đàn ông đến 4 năm mới di tình biệt luyến, nên cảm thấy vui vẻ mới đúng.

      hề cảm thấy xúc động khi nhìn thấy khóc đến hoa dung thất sắc này, ra chỉ là hoa dung thất sắc, bằng quan điểm đánh giá của đối với phụ nữ, khóc rất xấu. Vốn gầy đến còn hình người, lại còn khóc như vậy, sắc mặt trắng đến mức kinh người. khóc thương tâm đến vậy, thế nhưng chút suy nghĩ muốn an ủi cũng chưa từng có. Chuyện tình của người khác, cho dù kinh thiên động địa, cũng tìm thấy chút liên quan nào đến bản thân.

      Dù sao cũng thể tiếp tục đứng nhìn khóc được nữa.

      khóc khiến cảm thấy rất phiền phức, giống như khi trời mưa lại nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách, dĩ nhiên tâm trạng trở nên hậm hực.

      -Giang Lục Nhân.
      nín thở, nhận ra bản thân cư xử rất khách khí đốivới .

      Thế nhưng chưa đợi xong lời cần , đột nhiên trừng mắt nhìn :
      -Tại , tất cả đều tại .

      nhướng mi, đứng lên, nhìn từ cao xuống:
      -Tại sao lại thế?

      -Tại , khi tôi bị thương thông báo cho gia đình tôi, để tôi phải mình quạnh , chính là khiến chúng tôi phải chia lìa…

      nghiến răng nghiến lợi muốn những lời sát thương, nhưng yết hầu lại ngăn cản, khiến những lời ra trở nên mềm nhũn chút khí lực.

      Kỷ thành Minh cười lạnh, chán ghét phải làm tất cả những việc mang lại lợi ích, nhất là khi đối phương miễn cưỡng có thể gọi là “kẻ thù” , phải thêm rằng, trong lòng cũng chỉ có duy nhất cảm giác tương tự.

      chỉnh trang lại quần áo mình:
      - xác định còn muốn quay lại Giang gia?

      kiên cường nhìn , cái thái độ yếu đuối cố chấp này rất dễ kích thích tấm lòng thương hoa tiếc ngọc của cánh mày râu, thế nhưng, rất tiếc, lại động lòng chút nào.

      -Cần tôi phải giải thích lại tình cảnh của nay ? Từ 4 năm trước, người cha luôn thương, chiều chuộng, chăm sóc , ông Giang Huy đột ngột ngã quỵ và ra , bà mẹ nuôi vốn chẳng ưa gì là Văn Giao, quan hệ của và Giang Thừa Dự rốt cuộc là gì tôi chẳng thèm quan tâm. Nhưng có chuyện hẳn chưa biết là ông Giang Huy trước khi chết biết dùng phương pháp gì lừa gạt vợ con mình, chuyển 15% cổ phần của công ty sang tên . Ngay sau ngày tuyên bố di chúc, liền gặp tai nạn. cảm thấy, là chướng ngại lớn nhất của ai nay?

      Sắc mặt Giang Lục Nhân vốn trắng nay càng trắng hơn, đứng dậy, cả cơ thể nhịn được mà run lên:
      - dối.

      - dối?
      Kỷ Thành Minh tỏ ra châm chọc , chuyện với này, đúng là lãng phí thời gian.
      -Để tôi cho biết nhé, tình đối với phụ nữ các là chuyện kinh thiên động địa, nhưng đối với đàn ông mãi mãi thể sánh bằng nghiệp. xin lỗi, vừa mới tỉnh lại, trí thông minh cũng phải trừ 4 năm chứ nhỉ.

      -..
      Răng ngừng va chạm, ken két run lên.

      - còn có thể quay lại Giang gia ư? Thử xem có thể tiếp tục gặp tai nạn xe cộ lần nữa nhé. À , tôi lại nhầm, để xem có phải lần thứ ba gặp tai nạn xe cộ nhé, vì lần trước bị đâm liên tiếp hai lần.

      -Cút … cút ngay cho tôi.

      nắm chặt gấu áo, mồ hôi trong tay thầm ướt cả vạt áo, tay vẫn xiết chặt. giây sau khi tỉnh lại cả thế giới trở nên điên cuồng, nước nổi nước dâng, hoa nở hoa tàn, mây tụ mây tan, rốt cuộc là có những chuyện gì xảy ra. Xung quanh ngừng vang lên rất nhiều giọng , có tiếng , tiếng Đức, họ ngừng đàm luận. Đầu mảng trống rỗng, biết sâu trong trí nhớ, là thời điểm nào, có phải xuyên , đến thế giới kỳ lạ nào đó. giây sau khi mở mắt, hóa ra, vẫn chưa mất trí nhớ.

      chiếc ô tô lao về phía , long trời lở đất, trời đất chuyển màu. Đầu óc quay cuồng.Cơ thể ngừng đau đớn, bên tai đều là những tiếng ong ong.

      Đau, đau quá, rồi lại chẳng còn đau, còn chút đau đớn, toàn thân như chết lặng.

      Dường như có người nào đó bế lên, nhưng nhận ra đó là ai.Sau đó là mùi thuốc khử trùng nồng nặc, giọng của rất nhiều người, có tiếng , tiếng Đức.., còn có thể phân biệt được đó là ngôn ngữ gì nữa, hoàn toàn còn hiểu hàm nghĩa trong lời của đối phương, họ rất nhanh, hiểu chút nào.

      Cơ thể trở nên rất , trở nên trống rỗng.

      Cách đó lâu, TV có cuộc điều tra và tổng kết về cảm giác của những người khi ở trạng thái xuất thần vì sử dụng chất kích thích từ hoa túc. Và kết quả đó là, bay bổng, chút cảm giác, phiêu phiêu.

      biết, hóa ra mình ngủ giấc nồng lâu đến vậy.

      Khi tỉnh lại, chỉ còn có khủng hoảng, sợ hãi, bất lực.

      quen biết ai, cũng hiểu tại sao bản thân lại ở nơi này.

      Mỗi ngày, họ đặt ra cho rất nhiều câu hỏi, khiến sợ hãi.

      Giang Thừa Dự của ở đâu?

      từng , mãi mãi ở bên cạnh mà.

      Rốt cuộc đâu rồi?

      Bệnh viện với màu trắng toát, hết ngày này qua ngày khác đều là tiêm, uống thuốc, xét nghiệm.

      trốn trong thế giới bé của mình, nhìn những người xung quanh cười .

      Đây vẫn là Đông Xuyên, thành phố Đông Xuyên mà quen thuộc, nhiều khả năng là họ chuyển nơi khác. Họ rằng hôn mê 4 năm, 4 năm, là bao nhiêu ngày và đêm.

      Vậy là xa nhau 4 năm rồi ư?

      ở đâu?

      ở đâu?

      ngày ngày nhớ đến , mơ tưởng đến , nghĩ mình ở trong này.

      Nhất định là biết ở đây, nên mới đến tìm .

      Cố chấp dối trá, cố gắng tự lừa gạt bản thân, để ít ra trái tim phải đau đớn.

      Vậy mà người đàn ông đứng trước mặt lại với rằng, người đàn ông từng âu yếm kết hôn với người con khác.

      Giang Thừa Dự định kết hôn với người con khác.

      Giang Lục Nhân là vợ , , Giang Thừa Dự xin thề.

      Được, cả đời này em chỉ gả cho thôi.

      Lời thề hẹn, bị xé tan thành trăm mảnh.

      Giang Thừa Dự muốn kết hôn với người con khác.

      màn hình, gương mặt mang theo ý cười, nắm tay đó và tuyên bố : “Đây là Mông Tuyết, vị hôn thê của tôi, các bạn trong giới truyền thông quan tâm xin hãy hỏi tôi, đừng làm phiền vị hôn thê của tôi.”

      Trong ký ức của , chỉ cười như vậy, với riêng mình .

      Ngay khi bừng tỉnh khỏi giấc mơ.

      Nếu như vậy, thà rằng, cứ mãi ngủ say.

      Vì sao lại đánh thức khỏi giấc mộng đẹp ấy chứ?

      Kỷ Thành Minh nhìn khuôn mặt như người điên, tỏ ra chán ghét:
      -Cút? Có cần tôi nhắc nhở , có tư cách để câu này ? Bệnh viện điều trị là bệnh viện danh tiếng nhất thành phố này, tiêu tốn của tôi 4 năm viện phí, cảm thấy giờ có tiền để trả lại tôi sao? Nếu hiểu tình trạng bản thân, cầu đừng năng lung tung, tôi chỉ nhắc nhở lần duy nhất thôi đấy.

      lại khóc càng thương tâm, đôi vai ngừng run run.
      -Vì sao lại cứu tôi? Tôi chết phải tốt hơn à?

      -Vì sao tôi lại phải cứu ?
      Kỷ Thành Minh ngẫm nghĩ.
      -Hẳn là vì đúng lúc tôi đến Đa Luân Đa tìm , chuẩn bị tự tay hành hạ , ngờ lại có người nhanh hơn tôi bước. Tôi thích kẻ thù của tôi bị người khác xử lý, vì thế tôi nhất định phải cứu , để sau này có thể tự mình tra tấn . Ai ngờ ngủ lâu thế, tiêu tốn của tôi biết bao tiền của, xem ra tôi càng phải tra tấn lâu hơn, để phụ mong đợi của chính bản thân mình.

      - giết tôi còn hơn.

      -Vậy cũng được, đáng để tôi phải đánh đổi bằng mạng sống của mình.
      Kỷ Thành Minh cười rất nham hiểm:
      -Trước tiên hãy chăm sóc bản thân tốt , nếu chẳng còn gì vui. Chẳng lẽ định gặp người cũ của à, cứ như vậy mà nhường ta cho người khác ư?

      vẫn khóc, rồi im lặng nhìn .

      nâng khuôn mặt :
      -Lúc tôi cầu xin cứu lấy Tư Gia, gì nào?

      Chuyện sống chết của Hướng Tư Gia liên quan đến tôi, tôi cứu ấy, tuyệt đối là .

      Hai mắt đẫm lệ nhìn :
      -Cho nên?

      - có gì. Vị hôn thê của tôi chết, vậy cũng đừng có như vậy. Vừa hay, tỉnh lại, chúng ta cùng chơi trò chơi nhé.

      -Đồ biến thái.

      -Năng lực của giảm xuống rồi. Ngày trước như vậy đâu, mà trước kia rằng “ xảo quyệt.” Đúng là rất tinh mắt đấy, tôi xảo quyệt cho xem.

      ngã sụp xuống.

      Chưa từng có gì.

      Còn so đo cái gì đây.

      của , mất rồi sao?

      cần, cần như vậy.

      làm gì sai?

      Răng cắn ngập vào môi, dòng máu loãng ứa ra.

      Kỷ Thành Minh chán ghét nhìn , phân phó với người đứng bên ngoài:
      - được để ấy chết.

      vẫn nên sống ư?

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 4: Quá khứ(1)

      Khí hậu ở thành phố Đông Xuyên phần lớn là luôn ôn hòa, mang theo cảm giác dễ chịu, nhưng đối với Giang Lục Nhân mà , thời tiết như vậy tốt cho lắm, vô hình chung khiến con người càng ngủ nhiều hơn. Lúc này, ngồi sân trường với các bạn cùng lớp, nghe thầy hiệu trưởng diễn thuyết. day day trán, cứ như là mất ngủ lâu ngày, chỉ cần nghe thêm vài câu nữa là có thể ngủ gật tại chỗ, gần như hai mí mắt gắn tịt vào nhau. Miệng hơi chu về phía trước, lôi điện thoại di động trong túi quần ra, hai năm trở lại đây, điện thoại di động trở nên phổ biến cách điên cuồng, mấy năm trước có di động cũng sao, vậy mà trong hai năm mọi thứ khác hẳn, có di động trở nên giống như kẻ lạc loài.

      cũng quá đam mê điện thoại di động, chẳng qua lúc nào cũng thấy người ta nhắc đến nhàm chán, nhất là những người bên cạnh coi di động như tiêu chuẩn đánh giá, phân biệt nam nữ, khiến người ta càng cảm thấy phiền lòng. Thà cùng đến vườn bách thú, cùng nhìn ngắm những động vật còn thích hơn.

      Người dẫn chương trình đứng sân khấu :
      -Xin mọi người hãy cho tràng pháo tay nhiệt liệt hưởng ứng bạn học của chúng ta, người vừa đạt giải “ nhạc trẻ”, bạn Hướng Tư Gia lên phát biểu.

      Lúc ấy, Giang Lục Nhân mới nhận ra, vừa bỏ qua tiết mục quan trọng.

      Ánh mắt có phần hoang mang nhìn về phía bạn thân Uông Chu Duyệt, chỉ thấy đối phương hai tay ôm ngực, vô cùng bất bình nhìn về phía lãnh đạo nhà trường :
      -Trường Cao Nhị của chúng ta vô cùng tự hào vì bạn Hướng Tư Giao dùng tiếng đàn tuyệt vời của mình làm rung động tâm tư của ban giám khảo, và họ cùng đồng trao giải nhất cho bạn ấy…

      Giang Lục Nhân mở to mắt:
      -Oa!

      Uông Chu Duyệt ràng hài lòng:
      -Ông trời ơi, ông có mắt hay mà để cho người bao giờ chịu thua kém ai được như vậy?

      -Vậy tớ đây nên thế nào?

      Giang Lục Nhân nhăn mày, lại sửa lại:
      -Ơ, tớ bây giờ còn chẳng thấy khó chịu, chuyện gì đến phải đến, vừa rồi giáo viên vừa trao giải thưởng cho Hướng Tư Gia , sao cậu lại chọc đến tớ…

      Uông Chu Duyệt chỉ nhìn thể tâm trạng lúc này, biết phải gọi là là khổ sở hay khó chịu đây? Có mà gặp quỷ. Nên hai mắt cứ trắng dã mở to:
      -Cậu xem lần này cậu thua thê thảm như thế, nếu mất Kinh Châu, sao còn cố đoạt thành khác.

      - phải mình là mình rất đau khổ, rất khó chịu à?

      -…

      Uông Chu Duyệt lại với , tồn tại của Giang Lục Nhân và Hướng Tư Giao, giống như Gia Cát Lượng và Chu Du, nếu người xuất , người kia hẳn bị lu mờ. Ngay từ khi bắt đầu nhập học tại trường trung học cơ sở Đông Xuyên nổi tiếng cả nước này, Giang Lục Nhân và Hướng Tư Gia rất nổi danh, hai đều rất giỏi, khiến nổi lên vô số tranh chấp trong lòng người hâm mộ hai phe cho danh hiệu “Hoa khôi giảng đường”. Đồng thời, gia thế của các tương đồng, mặc dù ở Đông Xuyên tiếng tăm của Giang gia có phần tốt hơn Hướng gia chút, nhưng Giang Lục Nhân lại chỉ là con nuôi, nên ít người vì lý do này của mà tranh cãi. phương diện học tập, Giang Lục Nhân có ưu thế hơn, thành tích học tập trung bình cả năm của luôn đứng thứ thứ 5 trở lên, trong khi đó Hướng Tư Gia chưa bao giờ lọt vào Top 5 này cả. Còn các tài lẻ khác hai cũng sàn sàn như nhau, về khiêu vũ và nhạc xin bạn học cần nhắc đến.

      Hai đều có fan club của riêng mình, Uông Chu Duyệt luôn kiên định duy trì cái fan club với đám dở hơi của Giang Lục Nhân, nên khi nhìn Hướng Tư Gia đoạt giải, trong lòng có tư vị gì.

      - ràng cậu đàn hay hơn nó, ban giám khảo này đầu óc bị sao vậy?
      Giờ phút này Uông Chu Duyệt trở thành ví dụ điển hình cho việc “Hoang đề chưa vội thái giám cuống lên”, thái độ vô cùng bi phẫn.

      -Cảm ơn cậu ủng hộ mình nhé, nhờ có công cậu duy trì, cậu biết cậu quan trọng thế nào đâu.

      Giang Lục Nhân trong lòng thở dài, chả hiểu sao Uông Chu Duyệt lại cảm thấy bất bình đến thế, chính còn chẳng có cảm giác gì, quả xem bài biểu diễn của Hướng Tư Gia, đẳng cấp chuyên nghiệp chứ đâu phải trò đùa, đúng là rất có thực lực, còn tưởng mình có cơ hội đoạt giải nhất, nhưng còn chẳng được xếp hạng nữa cơ, ngoại trừ có phần ngoài ý muốn, có suy nghĩ gì.

      Nghe người đạt giải nhất được đại diện cho trường tham dự cuộc thi “ nhạc trẻ toàn quốc”, mà lại thích làm những việc phiền toái, nên kết quả như thế cũng tồi.

      -Hừ.
      Uông Chu Duyệt vẫn canh cánh trong lòng, suy nghĩ chút lại kiểu khác:
      -Kể cả ta có cố gắng đàn hay thế nào, thành tích vẫn kém cậu.

      Được rồi, Giang Lục Nhân chỉ lắc đầu, nữa.

      Đối với Hướng Tư Gia, chẳng có cảm giác gì đặc biệt, được phân vào cùng lớp, trao đổi qua lại với nhau, hơn nữa vì các học sinh khác cứ luôn chỉ trỏ, nên hai người lại càng có lý do để gần gũi, nhưng mối quan hệ của họ cũng chẳng phải là thâm thù đại hận như trong suy nghĩ của người khác. Tính cách của Hướng TưGia cũng quá tệ, bạn học vây quanh ấy vốn ít, như vậy ra, lời đồn đại vô tình xúc phạm ít đến quan hệ của các .

      lại cúi đầu, nghịch di động lúc, đến khi hiệu trưởng tuyên bố “Cuộc thi nhạc trẻ chấm dứt.”, các học sinh cùng nhau quay về lớp.

      khá chậm, chưa bao giờ có ấn tượng tốt đối với phòng học, nếu có thể chậm chút nào hay chút đấy. Thế nhưng mới được vài bước, nhìn thấy bóng người hơi quen quen. híp mắt nhìn, người này cũng thể tính là người quen được, đó là người điều hành tập đoàn quốc tế Minh Thành, Kỷ Thành Minh, ít tạp chí ngừng đưa tin mỗi hoạt động của , nên khó mà biết đến , nhất là người có khả năng chống cự đối với tin tức như . kiện khiến tên tuổi Kỷ Thành Minh vang danh chấn động và mọi người hiếu kỳ nhất, phải là việc thu mua công ty nào, cũng phải là là hạng mục công trình thực trị giá bao nhiêu tiền, mà là lễ đính hôn của với có tên là Hướng Tư Gia mới chỉ 17 tuổi.

      Thời kỳ trung học vừa nhàm chán vừa nghiêm khắc, lễ đính hôn như vậy xuất , quả trở thành kiện nhiều chuyện được hoan nghênh nhiệt liệt, thỏa mãn tâm tư của những thiếu nữ ngày ngày bị nhốt trong phòng học này.

      Kỷ Thành Minh lớn hơn Hướng Tư Gia năm tuổi, hai người có thể gọi là thanh mai trúc mã, nên chuyện đính hôn cũng như nước chảy thành sông, ngoại trừ hâm mộ cũng chỉ có thể tự ai oán.

      Giang Lục Nhân chỉ nhìn lướt qua, thế nhưng thị lực của lại quá tốt, nhìn thấy ràng đứng bên cạnh hiệu trưởng, giờ phút này, thầy hiệu trưởng Nghiêm Cẩn nổi tiếng uy nghiêm thận trọng trong từng cử chỉ lời để thăm dò ánh mắt của Kỷ Thành Minh. lắc đầu, mặt mũi của quả rất lớn mà, có thể để Kỷ Thành Minh thân chinh sử dụng “quy tắc ngầm” cơ đấy. cũng quá bận tâm, chỉ chợt nhớ lại ánh mắt của giáo viên chủ nhiệm khi thông báo kết quả rất áy náy.

      Hấp háy miệng, tiếp tục về hướng phòng học.

      cực ghét tất cả những chuyện có liên quan đến hai chữ “phiền toái”.

      Nhưng khi vào đến lớp, nhận ra mình thể bình tĩnh nữa.

      -Tư Gia, cậu rất giỏi, còn dành được giải quán quân, để ban chúng ta phải chịu thua kém.
      biết đối phương vô tình hay cố ý, nhưng lập tức cao giọng.

      -Chẳng qua tớ may mắn thôi.
      Giọng của Hướng Tư Gia vẫn khá lạnh nhạt.

      -Như thế mà gọi là may mắn à? Cậu đạt giải quán quân là hoàn toàn xứng đáng, chẳng giống như người nào đó, vẫn còn chưa bắt đầu trận đấu tuyên bố dành giải nhất, đúng là trò cười, ngay cả số báo danh cũng thèm đến lấy.

      Uông Chu Duyệt ngồi bên cạnh Giang Lục Nhân rốt cuộc thể nhịn nổi nữa, chuẩn bị đứng dậy tranh cãi với bọn họ, bị Giang Lục Nhân giữ chặt lại:
      -Cãi nhau với cái đồ đáng ghét đó, rất lãng phí thời gian, là chà đạp lên tình cảm của bản thân, sao phải làm những việc nhàm chán thế chứ?

      -Khả…
      Nhưng bọn chúng nó chuyện rất khó nghe.

      Giang Lục Nhân biết phải làm thế nào, người ta gì bản thân bao giờ để ý, nên vì những chuyện như thế này để phải khắc khẩu, luôn đứng bên, tỏ vẻ vinh hạnh đứng xem. Tự ngẫm lại, thấy mình cũng phải người quá cao sang, vậy mà có người lại vì ngừng tranh luận, đúng là chuyện đáng tự hào.

      -Bạn thân mến, đừng nóng mà.
      cười với Uông Chu Duyệt.
      -Bạn phải vẫn rằng mấy đứa nó có mà giời thành tích tháng vẫn kém đó sao, sao ném chúng nó thẳng ra sau đầu luôn ?

      -Đúng vậy.
      Uông Chu Duyệt hăng hái.

      -Vậy sao cậu còn mau học bài.
      Giang Lục Nhân đưa sách giáo khoa cho :
      -Xin hãy nỗ lực để bản thân ngày càng tốt đẹp hơn, đừng vì cái đồ đáng khinh đấy khiến cậu tự chán ghét chính bản thân mình.

      -Đúng vậy.
      Uông Chu Duyệt cảm thấy Giang Lục Nhân chuyện rất hợp tình hợp lý.

      Trước giờ tan học, luôn có giờ tự học khá dài, giám thị giám sát chặt chẽ mà để học sinh các lớp tự phát huy tinh thần tự giác.

      Đối với thời gian tự học của mình, Giang Lục Nhân dành tất cả cho chiếc điện thoại di động, mở trang tin nhiều chuyện, xem vài tin tức lá cải của các ngôi sao hoặc thông tin nóng thời nóng hổi nào đó.

      Trống tan học vừa vang lên, sắp xếp sách vở rất nhanh, rồi tạm biệt Uông Chu Duyệt.

      rất thích thời điểm tan học, hiểu vì sao lại thích đến thế, kể cả khi về nhà cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp đợi .

      Vừa ra đến cửa lớp, chỉ vô tình nhìn quanh vòng, thấy Kỷ Thành Minh đứng cách đó xa, tay chống lên mui chiếc Hummer được sản xuất với số lượng có hạn toàn thế giới, tay cầm di động ngừng trò chuyện, thái độ của cũng quá khác biệt. chợt nhớ đến đánh giá về của giới truyền thông, ôn nhu như ngọc, như mộc xuân phong.

      thích ta, hẳn vì từ Kỷ Thành Minh toát ra cảm giác rất giả dối, đối với ai cũng bộ mặt như nhau, nên ai có thể thấy nội tâm của .

      nhất định bao giờ xuất gần ta, ta là loại người nào cũng hề liên quan đến .

      Hướng Tư Gia bước ra khỏi cửa, vượt lên đến bên cạnh .
      -Giang Lục Nhân.
      Giọng của Hướng Tư Gia luôn hòa nhã, nhưng giống với những người luôn cố gắng để biến bản thân trở nên thuần thục.

      quay lại nhìn Hướng Tư Gia, chờ đợi câu tiếp theo, cho rằng hai người có thể chuyện với nhau vui vẻ như những người bạn.

      -Có dịp, chúng mình cùng thảo luận về nhạc nhé.
      Hướng Tư Gia xong, liền về hướng Kỷ Thành Minh, bước chân rất tự tin, nhưng mang cho người ta bất kỳ cảm giác kiêu ngạo.

      Giang Lục Nhân híp mắt, ai bảo Hướng Tư Gia đơn thuần ngu ngốc chứ, ấy biết cách đạt được mục đích hơn bất kỳ ai, mà cũng cần phải tỏ ra lương thiện.

      Hướng Tư Gia đến bên cạnh Kỷ Thành Minh, lên xe, hai người rời .

      Tuy rằng Giang Lục Nhân thích Hướng Tư Gia, nhưng vẫn phải thừa nhận, hai người họ rất xứng đôi, có thể gọi là tuấn nam mỹ nữ, chỉ là mỹ nữ này vẫn còn hơi .

      đợi trong chốc lát, khỏi tự thầm : Giang Thừa Dự, sao đến đúng giờ chút chứ?

      Giang Thừa Dự, chính là trai Giang Lục Nhân , là người thừa kế duy nhất của tập đoàn quốc tế Long Giang.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :