1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

All about true love(Tình yêu pha lê) - Tuyết Ảnh Sương Hồn(10c)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Love 4:

      9 h sáng hôm sau.

      Lâm Nguyệt Loan thu dọn hành lý giúp mẹ, hai mẹ con định ra sân bay chuông cửa bỗng đổ chuông. Lâm Nguyệt Loan chạy ra ngoài mở cửa, sững lại, đứng trước cửa lại là bà Minh.

      Thấy con đứng yên ngoài cửa, bà Điền Tuệ Văn cũng ngó ra nhìn rồi hỏi: “Loan Loan, đây là…”.

      Bà Minh cũng nhìn thấy người phụ nữ trong nhà, ánh mắt bà nhìn sang bà Điền Tuệ Văn rồi : “Chào chị, chị là bà Lâm? Tôi là mẹ cháu Minh Nhật Lãng”.

      Mẹ Minh Nhật Lãng tự mình tìm đến đây, biết có chuyện gì? Đương nhiên là phải để chuyện phiếm rồi, bà Tuệ Văn cũng chững lại. Sau đó vội lên tiếng: “Chào chị, mời chị vào nhà”.

      Bà Minh bước vào và : “Xin lỗi chị tôi đến quá đường đột. liên lạc gì mà đến chơi, thất lễ quá. Tôi cũng có điện thoại của nhà nên…”.

      xong bà đưa mắt nhìn túi hành lý xếp dở: “Chị Lâm, chị sắp ra ngoài à?”.

      “Vâng, chị Minh, ngại quá, tôi e tiếp đón chị chu đáo được, tôi 10 giờ phải lên máy bay rồi”.

      “Là tôi nên ngại mới đúng, đến làm phiền đúng lúc. Chị Lâm, nếu chị cho phép tôi đưa chị ra sân bay. Xe tôi ở dưới nhà”.

      Xem đồng hồ, bà Điền gật đầu đồng ý: “Vậy làm phiền chị Minh rồi”.

      Chiếc xe chất lượng cao lao vút đường bằng phằng của thành phố A, cảm giác cứ như phải xe vậy. Lâm Nguyệt Loan ngồi ghế phụ, trong lòng lo lắng khấp khởi. Thỉnh thoảng lại nhìn qua gương chiếu hậu, cảm giác giữa hai hàng ghế trước sau có tấm màn cách và ngăn cản, chẳng nhìn thấy mẹ và bà Minh, càng biết hai người chuyện gì với nhau.

      Xe đến sân bay rồi mà người ngồi sau vẫn chần chừ xuống xe, lâm, Nguyệt Loan chịu khó ngồi đợi, đợi đến lúc đợi được nữa mới nhàng gõ cửa kính ô tô, nhắc nhở hai người chuyện vô cùng say mê.

      Lát sau bà Điền Tuệ Văn mới bước xuống xe, quanh mắt hoe đỏ. Bà Minh với ra ngoài với Nguyệt Loan: “Cháu tiễn mẹ nhé, bác ngồi đợi trong xe”.

      Thấy Lâm Nguyệt Loan và mẹ vào trong rồi, ánh mắt mà Minh mới lộ vẻ thương cảm. Nghĩ rồi bà lấy điện thoại ra và gọi: “Alo, A Lãng à…”.

      Lâm Nguyệt Loan cứ đợi mẹ cho mình nghe chuyện bà với bà Minh, thế nhưng bà Điền gì cả. Chỉ đến khi gần vào đường ra máy bay, bà mới : “Loan Loan, sau này mẹ ở bên cạnh, bác Minh chăm sóc con thay mẹ”.

      Lâm Nguyệt Loan nghe mà giật mình: “Mẹ, mẹ cái gì thế? Sao con phải cần bác ấy chăm sóc?”.

      “Mẹ nhờ người ta chăm sóc con rồi, Loan Loan, con biết rằng…”. Bà Điền Tuệ Văn nghẹn ngào biết thế nào.

      chung, bác Minh là người mẹ tin tưởng và cũng muốn nhờ cậy. Tuy bác ấy vì con trai mình nên mới miễn cưỡng chấp nhận chăm sóc con, thế nhưng bà ấy có thể quan tâm trong sóc đến những người khác ngoài con mình như thế *là mẹ yên tâm lắm rồi”.

      (Câu gốc: mái nhà, cả con chim, con mình, ngoài con mình ra còn những đứa trẻ khác nữa)

      “Thế nhưng, mẹ…”.

      Lâm Nguyệt Loan chưa hết câu mẹ buông hành lý và ôm chặt vào lòng. Có những giọt nước mắt ấm áp rơi cổ .

      “Mẹ”.

      Hai mẹ con lần nào gặp nhau cũng thế, ở bên nhau ít mà chia ly nhiều, cảnh tiễn biệt lần nào cũng đầy nước mắt. Bà Điền Tuệ Văn là phụ nữ lập nghiệp, thương trường có thể đánh nhau chảy máu chứ rơi lệ, trong cuộc sống lại là người sống nội tâm và trầm tĩnh. Lâm Nguyệt Loan chưa bao giờ thấy mẹ khóc, cảm nhận được khác biệt, ngạc nhiên hỏi: “Mẹ, có phải… sau này mẹ về thăm con nữa ?”.

      Sâu xa trong lòng có dự cảm tốt.

      Bà ngập ngừng hồi rồi mới : “Loan Loan, mẹ và chồng cùng di cư sang Canada. Lần này về thăm con là lần cuối cùng”.

      Trong khoảnh khắc ấy đơn bao phủ như lần đầu tiên hai người chia xa, người đến người trong sân bay bỗng dưng trở nên mơ hồ. Lâm Nguyệt Loan mìn đứng giữa nơi đó, mắt nhìn xung quanh, cảm giác như nhìn thấy những người thân cạnh mình lần lượt ra , mình ở lại… nước mắt từ bao giờ vây quanh khoe mắt, từng giọt, từng giọt rơi xuống giống như trái tim tan vỡ từng mảnh, từng mảnh.

      Bà Tuệ Văn cũng nước mắt lưng tròng: “Loan Loan, mẹ gửi khoản tiền vào thẻ của con. Sau khi ra nước ngoài mẹ vẫn tiếp tục gửi. Cũng nhờ được bác Minh chăm sóc con nên mẹ cũng yên tâm phần nào”.

      Lâm Nguyệt Loan thêm được câu nào nữa, cứ đứng im như khúc gỗ, nước mắt ngừng tuôn rơi.

      Bên tai vang lên tiếng của nhân viên sân bay, nhắc nhở hành khách chuẩn bị vào đăng ký. Bà Tuệ Văn lau nước mắt và với con: “Loan Loan, mẹ đây”.

      Bà vừa vừa bước lên định ôm Lâm Nguyệt Loan lần cuối. Thế nhưng lùi lại bước, tránh xa bà. Đôi tay bà đưa ra rồi sững lại giữa trung, bà thở dài rồi kéo hành lý về phía đường ra máy bay.

      Thấy bóng mẹ sắp biến mất, Lâm Nguyệt Loan kiềm chế được nữa, gào khóc: “Me… nếu biết có ngày hôm nay… tại sao ngày đó mẹ còn sinh con ra làm gì?”.

      Lời như xé nát tâm can, nước mắt càng lăn dài má. Nhìn theo bóng mẹ dừng lại, ngập ngừng, thế nhưng cuối cùng vẫn rẽ vào đường thông đạo.

      Lâm Nguyệt Loan tuyệt vọng nhắm mắt lại, bầu trời trước mắt tối sầm màu.

      Thiếu nữ mỏng manh như cành liễu khóc như mưa trong sân bay khiến ai qua cũng ngoái lại nhìn bằng ánh mắt khó hiểu, vừa lạ lẫm vừa thương xót. Cuộc chia ly thế nào khiến khóc thảm thiết như thế chứ?

      Lâm Nguyệt Loan bước ra ngoài cửa lớn phía sân bay cũng là lúc đồng hồ điểm 10 giờ. chiếc máy bay vừa cất cánh đỉnh đầu, có phải mẹ chuyến đó ?

      rồi, hết rồi. Bố tử biệt, mẹ sinh ly, những người thân thiết với nhất đời này giống như chiếc máy bay kia, bay càng lúc càng xa trong những ngày thu lạnh gió…

      Càng nghĩ càng nghĩ Lâm Nguyệt Loan càng cảm thấy bi thương. Bước chân thể cất lên được nữa, hai chân chững lại ở ngay bậc thang, ngồi xuống thu gối lại trong hai cánh tay và vùi đầu vào đó mà khóc nức nở. Từ bây giờ về sau, chỉ có mình. Ngoài đôi tay này ra còn có thể trông chờ vào đôi tay khác nâng đỡ mình sao?

      biết khóc bao lâu nữa, đôi tay ấm áp đặt lên vai . nấc nghẹn nhìn lên, là Minh Nhật Lãng đứng trước mặt , đôi mắt màu xanh ấy cũng đầy niềm đau và nước mắt. Đôi mắt ấy với đôi mắt bây giờ như sinh đôi, chẳng phân biệt được ai với ai.

      Vì đôi mắt ấy day cho Lâm Nguyệt Loan hiểu rằng, nỗi đau của cần phải ra, nhưng Minh Nhật Lãng có thể cảm nhận được và chia sẻ nó với . Bất giác dựa vào vai cậu và khóc, nước mắt ướt đẫm đôi vai cậu. Minh Nhật Lãng cũng khóc, lặng lẽ, nhuốm ướt mái tóc . Cậu biết cách những lời ấm áp, dễ nghe để an ủi , cậu chỉ biết lòng ở bên người con mà cậu thương. Đau nỗi đau của , bi nỗi lòng của

      Bạn bao giờ thực lòng người? Nụ cười của người ấy khiến bạn vui, nỗi đau của người ấy khiến bạn buồn, niềm vui nỗi buồn cứ vây quanh tâm trạng của bạn. Khi nhìn thấy người ấy đau buồn mà rơi lệ, bạn cảm thấy trái tim mình như bị dao cứa…

      Sau khi về đến thành phố B bà Điền Tuệ Văn liền chuẩn bị mọi thủ tục giấy tờ để giao quyền giám hộ con cho bà Minh, nhờ bà giám hộ con thay mình. Sau khi nhờ luật sư làm mọi thủ tục giấy tờ hoàn chỉnh, bà lấy danh nghĩa người giám hộ của để đưa Lâm Nguyệt Loan về sống trong nhà mình.

      thế nào Lâm Nguyệt Loan cũng muốn , bà Minh : “Bây giờ bác là người giám hộ của cháu, bác phải thực nghĩa vụ theo pháp luật, chăm sóc và bảo vệ an toàn cho cháu. Nếu bác để cháu ở đây chăm lo gì, nếu cháu có chuyện bác phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”.

      “Bác Minh ạ, mình cháu ở đây mấy năm rồi, cháu chăm sóc được mình, có chuyện gì đâu ạ”.

      “Đợi đến lúc có chuyện muộn rồi. Đừng cứng đầu nữa, cháu mau thu dọn đồ đạc rồi cùng bác. Bác nhất định phải đưa cháu về nhà”.

      Lâm Nguyệt Loan im lặng gì, bà Minh dịu giọng lại và : “Mẹ cháu cũng có nỗi khổ riêng, tuy chăm sóc cháu được nhưng dặn dò bác chăm sóc giúp cháu. Cháu đến nhà bác tuyệt đối có cảnh người người dưới mà đối xử đâu, bác chăm sóc cháu tốt”.

      “Bác Minh, cảm ơn ý tốt của bác, thế nhưng cháu khỏi đây đâu. Đây là nhà của cháu”. Lâm Nguyệt Loan lí nhí , thế nhưng giọng điệu rất kiên quyết, thay đổi.

      Minh Nhật Lãng sốt ruột đợi ở nhà.

      Bà Minh chuẩn bị sẵn phòng riêng cho Lâm Nguyệt Loan đâu ra đấy rồi thế nhưng chốc chốc cậu lại ra vào ngó xem còn cần cái gì nữa . Đột nhiên nghe thấy tiếng xe dưới nhà, cậu lao như bay ra ngoài ban công ngó xuống. Ông Minh đọc báo ở đó thấy con

      “ A Lãng, chậm thôi con, đừng chạy thế”.

      Thấy mẹ mình bước ra từ trong xe, cậu buồn bã cúi mặt xuống, đôi mi cũng ủ rũ theo. Cậu lo lắng muốn đến, quả nhiên như thế .

      “ A Lãng, Lâm Nguyệt Loan thực rất cứng đầu, cho dù mẹ thế nào cũng nhất định đến”.

      “Con cũng đoán là bạn ấy đến. Mẹ, nếu như bạn ấy đến vậy sau này chúng ta thường xuyên đến thăm bạn ấy. Mình bạn ấy ở đó cần người chăm sóc lắm”.

      “Mẹ nhận trách nhiệm này đương nhiên chăm sóc cho bé. Có điều, A Lãng này, nếu con muốn thăm Nguyệt Loan được len lén , nhất định phải bảo bác Hồng đưa con , biết chưa?”

      “Dạ con biết rồi”.

      Minh Nhật Lãng về phòng rồi bà Minh mới ra ban công ngồi với chồng.

      Ông Minh nhìn thái độ của vợ và đáp: “Hinh Dật, em đừng chau mày nữa, tuy đón được Lâm Nguyệt Loan về đây thế nhưng A Lãng đồng ý với em rồi còn gì, con tự ý chạy tìm Lâm Nguyệt Loan nữa đâu. Có thể yên tâm rồi”.

      Tuy vậy nhưng bà Minh nào có thể yên tâm được chứ: “Chỉ có đưa Lâm Nguyệt Loan về đây sống em mới hoàn toàn yên tâm được ạ. Nếu ngày nào cũng khấp khởi lo lắng, con trai hở tí là muốn tìm bé ấy. Làm sao mà em yên tâm được?”.

      Hôm đó sau khi về nhà Minh Nhật Lãng chuyện Lâm Nguyệt Loan sống mình bố mất, mẹ ở chỗ khác với bà Minh, trong lòng bà quyết đưa bé về sống cùng gia đình mình rồi. Nguyên nhân cũng là do vừa thương bé sống đơn côi cha mẹ, phần vì con trai mình nữa. Minh Nhật Lãng quản vết thương, nửa đêm lén ra ngoài tìm bé, điều này khiến bà Minh vô cùng ngạc nhiên. Từ đến giờ A Lãng chưa bao giờ làm thế? Vậy mà hôm nay lại vì bé đó mà trốn ra ngoài. Đúng là rung động của tình đầu đời! Nếu bà nghĩ cách vậy phải làm thế nào mới bảo vệ chu toàn cho con mình đây?

      Mọi việc ban đầu tiến hành thuận lợi hơn bà nghĩ. Sau khi chuyện với bà Điền Tuệ Văn, bà ấy đồng ý để Lâm Nguyệt Loan đến ở nhà họ Minh và trao quyền giám hộ con cho bà. Thế nhưng ai biết được là Lâm Nguyệt Loan lại cố chấp như vậy chứ, khiến kế hoạch của bà thành, là phiền não.

      Ông Minh lại lấy thế mà buồn phiền: “Vết thương của A Lãng cũng sắp khỏi rồi, bác sĩ đồng ý tuần sau cho con học bình thường. Đến lúc đó ngày nào cũng được gặp Lâm Nguyệt Loan ở trường rồi nhớ quá mà chạy tìm bé nữa đâu”.

      “Vậy còn chủ nhật sao, hai ngày nghỉ con nó chịu được sao?”.

      “Cũng đúng” Ông Minh gật đầu, bàn tay dày, ấm áp của ông khẽ đặt lên bàn tay bà Minh, rồi dịu dàng nhìn bà và : “Hồi trước khi ở trường còn thầm em, ghét nhất là ngày chủ nhật đấy, bởi vì chủ nhật được nhìn thấy em”.

      Bà Minh nghe xong bật cười, nụ cười tươi như hoa nở: “Lúc đó trái tim em cũng giống thôi. Tất cả là tại , ai bảo tỏ tình với em sớm hơn, khiến cả hai đều phải khổ sở”.

      “Lúc đó em là hoa khôi trường, gia cảnh lại giàu có, khác gì công chúa đâu, đứa con trai như sống dựa vào học bổng, lại vừa học vừa làm lấy gì mà tỏ tình với em chứ!”.

      “Lúc đó là người tiếng tăm nhất trường còn gì, cao lớn, đẹp trai, học hành giỏi giang, lại là chân sút vàng sân cỏ. Bao nhiêu thầm , ngay cả em…”. lại chuyện xưa khiến gương mặt bà Minh đỏ hồng như hồi thiếu nữ. Còn ông Minh nhàng cầm tay bà đưa lên môi và thơm lên đó.

      Hai vợ chồng dịu dàng đưa mắt nhìn nhau hồi lâu, bà Minh chợt lên tiếng: “Chẳng phải chuyện của con trai sao, tự nhiên lại nhắc đến chuyện trước đây của hai ta. A Lãng này quá thực thà, thích người là trong mắt nó chỉ có bé đó. Hôm đó em bảo nó ra sân bay để an ủi Lâm Nguyệt Loan, thế mà nó chẳng câu nào cả mà cứ khóc cùng bé”.

      Ông Minh nghe thế liền cười và : “Thế à? A Lãng có lúc chẳng giống con trai tí nào’.

      Bà Minh liền lên tiếng bênh con: “Sao lại con thế chứ? Tuy do vấn đề sức khỏe nên chúng ta có nuông chiều con chút nhưng nó đâu phải là đứa động tí là rơi nước mắt đâu. Năm 12 tuổi vì chuyện xé sách mà khóc trận, sau đó đâu có khóc lần nào. Lần này khóc vì người khác, đúng là đứa bé ngoan”.

      Ông Minh cười trừ và đáp: “Đúng đúng đúng, sai rồi, vợ tha lỗi nhé!”.

      Ông nghĩ rồi lại vui: “Hinh Dật, A Lãng thích Lâm Nguyệt Loan như thế em muốn đón bé về cho con trai rồi. Em chuẩn bị cho bé đó làm con dâu em đấy hả?”.

      “Con còn bé mà, sao lại chuyện xa xôi thế. A Lãng bây giờ thích bé đó em làm mọi chuyện để vừa lòng con. Nếu con lòng dạ với bé ấy sau này chọn con dâu em bao giờ động đến hoàn cảnh gia đình bé. Chỉ cần con trai thích là em thích, còn sao, Hạo Thiên?”.

      Ông Minh cười đáp: “ à, chỉ cần vợ đồng ý là đồng ý”.

      Mẹ rồi, cuộc sống lại quay về quỹ đạo cũ. Mọi thứ trở lại bình thường, chỉ là Lâm Nguyệt Loan im lặng nhiều.

      “Lâm Nguyệt Loan này, mẹ rồi mà cậu buồn như thế này. Có phải sau này mẹ cậu đến nữa đâu cơ chứ, cậu phấn chấn lên chút được hả?”.

      Những lời vô tình của Tiêu Tinh Dã chạm vào nỗi đau sâu trong tim . cúi đầu, hai giọt nước mắt rơi xuống vạt áo, vội lau nhưng lọt qua được ánh mắt cậu. Tiêu Tinh Dã kinh ngạc nhìn và hỏi: “Sao thế? Có phải xảy ra chuyện gì ?”.

      Tiêu Tinh Dã truy vấn liên tục khiến Lâm Nguyệt Loan kiềm chế được, bình thản cho cậu biết: “Mẹ tớ di cư sang Canada rồi, sau này về thăm tớ rất khó khăn”.

      “Cái gì, Canada, còn cậu sao? Cứ để cậu ở đây quan tâm…”.

      “Tiêu Tinh Dã, cậu đừng nữa, cậu muốn tớ khóc sao?”. Giọng Lâm Nguyệt Loan đầy nước mắt.

      Nhìn đôi mắt đỏ hoe, ầng ậc nước của , trong lòng cậu có nỗi đau vô hình len lỏi.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Love 5:

      Như mọi hôm, sau khi giảng bài cho Minh Nhật Lãng xong bà Minh nhất định mời ở lại ăn cơm rồi hãy về.

      “Cháu kiên quyết muốn ở nhà nên bác cũng còn cách nào, thế nhưng bác là người giám hộ của cháu rồi thể lo được bữa cơm cho cháu mà để cháu về”.

      Lâm Nguyệt Loan chỉ còn cách ở lại.

      Bữa tối chưa tới giờ ăn nên Minh Nhật Lãng và Lâm Nguyệt Loan cùng lấy tranh ra ghép.

      Mấy hôm nay, sau khi học xong cả hai đều cùng nhau ghép tranh. Bức tranh dần dần thành hình, khắp tranh là các ngôi sao lấp lánh, duy chỉ thiếu mảnh trăng non.

      “Sao lại thiếu trăng chứ?”. Lâm Nguyệt Loan tìm tìm lại mấy lần trong hộp giấy xem có rơi miếng nào .

      có, tớ tìm mấy lần rồi, thiếu mất hai miếng ghép mặt trăng chứ. Hôm đó tớ sắp ghép xong mặt trăng rồi thế là cẩn thận hất cái, hai miếng đó thấy đâu nữa”.

      “Cậu đánh đổ ở đâu? Để tớ tìm lại xem nào”.

      “Đánh đổ từ bàn, tớ tìm mấy lần nền nhả rồi, sao lại thấy chứ!”.

      nền nhà có, hai miếng ghép ấy xíu mà, hay là rơi vào trong ngăn kéo?”.

      Đôi lông mày Minh Nhật Lãng mở ra, mắt sáng lên: “Đúng rồi, có thể lắm chứ!”.

      Cậu vội đến bàn học rồi kéo mấy cái ngắn cùng ra, rồi bới loạn xạ. Quả nhiên giữa khe ngăn kéo xuất hai mảnh ghép màu nho . Cậu sung sướng reo lên: “Cậu xem này, quả nhiên là ở đây”.

      Lâm Nguyệt Loan để ý hai mảnh màu trong tay cậu, ánh mắt dõi nhìn vào trong tận cùng ngăn kéo, sợi dây thun dài màu xanh được cuộn lại và để ở đó.

      Ánh mắt Minh Nhật Lãng cũng nhìn theo ánh mắt , mặt cậu đỏ bừng, hai tai cũng đỏ ửng theo.

      Lâm Nguyệt Loan cũng thế, đỏ bừng hai má. Nhìn thấy sợi dây thun ấy trong lòng hiểu, hiểu tại sao Minh Nhật Lãng thích

      “Hóa ra, sợ dây giày màu xanh là của cậu?”.

      “Uh”. Minh Nhật Lãng cúi đầu đáp nhưng vẫn giấu được gương mặt đỏ bừng.

      “Khi tớ băng bó cho cây hòe , cậu đứng đâu mà nhìn thấy được thế?”.

      “Tớ đứng ngoài lan can tầng ba, tớ thấy Tiêu Tinh Dã và Tần Quảng Phong đá gẫy cây hòe, sau đó thấy cậu băng bó cho nó”.

      “Là Tiêu Tinh Dã và Tần Quảng Phong đá gẫy cây hòe á?”.

      “Uh, khi tớ nhìn thấy cảnh ấy trong lòng vô cùng buồn bã. Nhưng nhìn thấy cậu đến băng bó cho cây hòe, là dịu dàng. Lâm Nguyệt Loan, cậu tốt bụng”. Minh Nhật Lãng chậm rãi từng chữ.

      Căn phòng trở nên vô cùng im lặng, ánh tịch dương xuyên qua cửa sổ kính nhuộm vàng lên bức tường màu trắng. Gương mặt hai cậu thiếu niên thiếu nữ lúc này cũng ửng đỏ, có phải do ánh tịch dương nhuốm màu?

      Vịnh Hoàng Lô, thành Đông, ở gần thành phố A, có dãy nhà nằm khá yên tĩnh. Xe ông Minh Hạo Thiên rẽ vào con ngõ rồi rẽ trái phải hồi mới vào sân của căn biệt thự kiểu .

      Khi ông xuống xe, có phụ nữ khá trẻ từ trong nhà bước ra, thế nhưng bước lên đón ông mà chỉ dựa vào cửa nhìn ông và cười, tay vịn thành ghế tay đặt dưới bụng.

      “Tạ Đàm, gió thu càng lúc càng lạnh, em đừng ra ngoài cửa đứng làm gì”. Ông Minh bước đến rồi dìu vào trong phòng.

      bác hầu mặc áo trắng, tầm tuổi trung niên mang trà ra và : “Ông Minh đến rồi, mời dùng trà”.

      Tạ Đàm đỡ lấy cốc trà rồi đưa lên tận miệng cho ông, tươi cười : “Chờ đến mỏi mòn, để em dâng trà cho ”.

      Ông Minh uống ngụm trà từ tay rồi đỡ lấy cốc đặt lên trà kỷ. Hai tay xoa bụng và hỏi: “ năm tháng rồi đấy, hôm nay là ngày kiểm tra đúng , thai nhi phát triển thế nào?”.

      “Bác sĩ rất tốt, bác sĩ còn đứa bé này khi sinh ra chắc phải nặng 4kg”. gương mặt tràn đầy vẻ tự hào.

      “Thế à? Còn nhớ khi A Lãng sinh ra nặng có 2kg1”.

      thế à? Các yếu tố bẩm sinh thiếu quá, hèn chi sau này sức khỏe như thế”.

      Tạ Đàm xong câu đó mới vội bịt miệng. Ông Minh sầm mặt lại và : “ A Lãng là con trai , dù nó như mong muốn thế nhưng vô cùng nó, vui khi nghe người khác con tốt”.

      “Hạo Thiên, em biết sai rồi. Sau này em dám thế nữa”. Tạ Đàm cụp mắt xuống nhận lỗi.

      Gương mặt ông Minh có khá hơn chút, Tạ Đàm dịu dàng đấm vai ông và : “Hạo Thiên, hãy tin em, em nhất định sinh cho đứa con trai như mong muốn. Nó khỏe mạnh, có sức sống, có thể dạy con xe đạp, trượt patin, đá bóng, học những thứ mà cậu con trai phải biết, dạy nó khỏe mạnh và cường tránh như chú báo con”.

      Ông Hạo Thiên ngồi nghe rồi vẽ lên trong mắt khung cảnh đó. cậu con trai khỏe mạnh, săn chắc loăng quăng trước sau ông, chạy nhảy ngừng, chơi biết nghỉ. Tinh thần phấn chấn hẳn, khóe miệng nở nụ cười tươi.

      “Vậy em cứ chịu khó dưỡng thai , đừng khiến thất vọng”.

      Chỉ ngồi được lát là ông Minh phải rồi. Trước khi ông còn dặn người hầu họ Chu chăm lo việc ăn uống ngủ nghỉ. được phép xảy ra bất cứ sai sót gì.

      Tạ Đàm tiễn ông ra cửa rồi trách móc: “Lần nào cũng thế, khó khăn lắm mới đợi được đến, ngồi chưa được nửa tiếng rồi”.

      “Tạ Đàm,ngay từ đầu với em rồi…”.

      Tạ Đàm ngắt lời ông và : “Em biết, em, tình duyên của chúng ta chỉ là đứa bé trong bụng này. Trong lòng chỉ có vợ . Ở bên em chỉ là do lần say rượu mà nên. Chỉ có lần đó cảm thấy vô cùng có lỗi với chị ấy, nên ngay lập tức điều thư ký là em đây ngay, đến thành phố N xa xôi làm việc. ngờ em lại có thai, rồi lại đón em về. Hạo Thiên, chịu chấp nhận em, em biết phải do em, chỉ coi trọng đứa bé trong bụng em mà thôi. sao, em , thế là đủ. Em nguyện vì mà làm tất cả, vì mà sinh đứa con này, và vì mà từ bỏ nó”.

      Ông Minh luôn mong muốn có đứa con khỏe mạnh. Thế nhưng bà Minh lại làm hài lòng ông. Bà quyết dồn tất cả tình thương để chăm sóc đứa con bệnh tật là Minh Nhật Lãng. Còn ông vì quá vợ nên cũng đành lòng chấp nhận suy nghĩ chỉ sinh con của bà. Thực trong lòng ông cảm thấy vô cùng buồn bã, ông vốn cũng muốn tìm người sinh hộ thêm con nữa nhưng ông lại tôn trọng vợ mình nên làm thế. ngờ sau lần say rượu Tạ Đàm lại mang thai ngoài ý muốn đứa con của ông. Ông cảm thấy đây là ý trời, là ông trời bù đắp cho ông. Giấu vợ chăm sóc này, ông chờ đợi đứa con thứ hai ra đời. Tạ Đàm đồng ý năm sau khi cai sữa nghe theo mọi sắp xếp của ông, rời bỏ đứa con và Pháp. Khi đó ông làm mọi thủ tục nhận nuôi và thuyết phục vợ nhận đứa trẻ đó hợp pháp bước vào nhà họ Minh. Mọi thứ ông đều tính toán rất kỹ.

      Vết thương của Minh Nhật Lãng bình phục và có thể trở lại trường học bình thường. Tin này giống như lá theo gió bay trong rừng, khắp các ngõ ngách của Thần Quang sôi sùng sục.

      Sáng thứ hai, các nữ sinh Thần Quang hầu như ai cũng đến sớm hơn và chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng đón Minh Nhật Lãng về trường. Hành lang khắp năm tầng đều kín người, xa xa nhìn thấy chiếc xe màu đen quen thuộc rẽ vào trường, thế là những tiếng hò reo bắt đầu nổi lên: “Minh Nhật Lãng đến rồi, Minh Nhật Lãng đến rồi”.

      Khi Minh Nhật Lãng bước ra từ trong xe bầu trời như có những giọt mưa đầy màu sắc rơi xuống. Hoa giấy đủ màu sặc sỡ, ruy băng, kim tuyến… bay tứ tung như trong mộng cảnh. Những màu sắc bắt mắt, rực rỡ kết hợp với đủ mọi tư thế bay khắp trời, cảnh tượng giống như trong các bức tranh sơn dầu nhiều màu sắc. Cậu thiếu niên tuấn tú mặc bồ áo xanh, quần xanh đứng giữa nơi đó, giống như mặt biển phản chiếu ánh mặt trời, lại giống như bầu trời cao trong xanh gợn mây, thanh khiết, cao ráo, khiến người ta như bị mê mẩn, tràn đầy sức tưởng tượng.

      Các nữ sinh các tầng đều vẫy tay với cậu, miệng ngớt gọi tên:

      “Minh Nhật Lãng…”.

      “Minh Nhật Lãng…”.

      Tình thơ dại của tuổi trẻ là thứ tình ấu trĩ và trong sáng. Có thể cháy bùng lên, biết tan thành khói thành bụi thế nhưng vẫn nỡ thổi tắt nó. Vẫn kiên trì niềm tin và cần hồi đáp, chấp nhận bước vào mối tình đơn phương. Tình đó có thể sâu sắc nhưng rất chân .

      “Minh Nhật Lãng… mừng cậu đến trường…”.

      Thấy tầng là vô vàn cánh tay vẫy chào mình, kèm theo là những tiếng chào mừng vang lên ngớt, Minh Nhật Lãng dừng bước chân rồi hướng về phía dãy phòng học và khẽ cúi mình cái. tầng im bặt tiếng trong lúc rồi lại sôi sục hơn cả ban nãy.

      Thời đại nam sắc này, những cậu nam sinh xinh được nuông chiều quả thực quá nhiều. Cá tính ngạo mạn, vô lễ, huyênh hoang, coi người khác ra gì, có mấy người biết cảm ơn như Minh Nhật Lãng?

      Sau khi cúi chào cảm ơn mọi người xong Minh Nhật Lãng thẳng lên dãy phòng học. Đột nhiên có tiếng phanh xe kít lại phia sau, cậu quay lại nhìn và sững lại.

      Nữ sinh khắp các tầng cũng bặt tiếng, mọi ánh mắt đổ dồn vào con xe moto quái dị kia, mọi ánh mắt còn tập trung vào chàng trai khôi ngô tuấn tú ngồi xe nữa.

      Im lặng lúc lâu, cuối cùng cũng có người lên tiếng: “Oh my god, con xe này Nguyên thực quá đẹp trai”.

      “Nguyên công tử đúng là Nguyên công tử, độc nhất vô nhị”.

      “Hai chàng đẹp trai nhất Thần Quang lần đầu gặp nhau phải nhỉ? Hai người này đứng cạnh nhau thế nào được nhỉ?”. Nữ sinh này bỗng dưng biết phải thế nào để miêu tả nữa.

      Người bên cạnh tiếp lời thay : “Có thể là vị chi liên bích”.

      Những người bên cạnh hiểu nên hỏi lại vừa : “Liên bích? Lâm Nguyệt Loan ơi nó có nghĩa là gì thế?”.

      Lâm Nguyệt Loan thở dài: “Các cậu này, đừng có mà đọc manga Nhật Bản với ngôn tình Hàn Quốc nữa, có thời gian rỗi cũng nên xem văn hóa cổ điển năm nghìn năm của nước Trung Hoa chúng ta . phải các cậu có hứng thú nhất với các chàng đẹp trai sao? “Dung chỉ thiên” của “Thế thuyết tân ngữ” có danh sách về các nhân vật đẹp trai trong cổ đại đó. Trong đó có câu là: “Phan An Nhân Hạ Hầu trạm tinh mỹ, hỉ đồng hành, thời nhân vị chi liên bích”. Bích là tên loại nhạc cụ bằng ngọc, liên bích là chỉ hai bích liên kết lại với nhau, ví von vẻ đẹp. Ý là khen hai người họ đẹp như ngọc đó”.

      “Ồ, hóa ra là Minh Nhật Lãng và Nguyên Thần Dạ là đôi mỹ ngọc! Liên bích, tớ thích cách ví von này rồi đấy!”.

      “Tớ cũng thích, so với những từ như đẹp trai quá, đẹp trai quá, tuấn quá, tuấn quá trong các tiểu thuyết Hàn Quốc dùng miêu tả vẻ đẹp của con trai từ liên bích này quả hay gắp trăm lần!

      “Ngày mai tớ phải tìm bài tổng hợp các chàng đẹp trai của “Thế thuyết tân ngữ” mới được”.

      “Các nhân vật đẹp trai cổ đại để mai tính, bây giờ ngắm hai chàng trai trước mắt . Các cậu nhìn kìa, Nguyên Thần Dạ chuyện với Minh Nhật Lãng đó”.

      Ánh mắt đám đông đều dồn về con đường trước dãy phòng học, giống như xem trận biểu diễn sân khấu. sâu khấu là hai chàng trai dung mạo và khí chất đều xuất sắc như nhau, đều diễn vai chính, ai nhường ai. Ánh mặt trời vàng rực rỡ chiếu soi lên hai cậu, khiến vẻ đẹp như ngọc của hai cậu càng lộng lẫy, phát ra những ánh sáng đầy màu sắc khiến xung quanh chói mắt.

      Nguyên Thần Dạ bước xuống xe rồi tiến lại phía Minh Nhật Lãng: “Chào mừng trở lại trường, Minh Nhật Lãng”.

      “Cảm ơn Nguyên. Cảm ơn tối hôm trước đưa tôi về nhà nữa”.

      “Khách khí cái gì chứ, đều là bạn học cả mà”.

      Ánh mắt Minh Nhật Lãng chú ý đến chiếc xe máy đặc biệt của Nguyên Thần Dạ từ nãy giờ, cậu thốt lên: “Chiếc xe này…cá tính thế!”.

      “Tôi tự mình dán đó. chỉ nhìn cool đâu mà thử tốc độ của nó còn cool nữa. Có hứng , thử ”. Nguyên Thần Dạ hứng chí rút chìa khóa đưa cho cậu.

      Minh Nhật Lãng sững lại: “, cảm ơn , tôi biết xe máy”.

      Nguyên Thần Dạ hiểu ý cậu nên lại: “ biết xe máy à? Đơn giản lắm, biết xe đạp là biết xe máy, hai cái đó khác nhau mấy đâu. Chỉ là cái có ga có số, cái thôi mà. Để tôi dạy cậu lúc là biết ngay”.

      “Tôi… tôi cũng biết xe đạp”.

      Nguyên Thần Dạ nghe xong khựng lại hẳn, thời buổi này còn có người biết xe đạp sao? Lúc lâu sau cậu mới cười và : “Minh Nhật Lãng này, cậu đúng là nhân vật điển hình của những người nho nhã, rất yên tĩnh. Khác hoàn toàn với sở thích của tôi, hèn chi ngay cả xe cậu cũng hứng”.

      Giọng cậu nghe vô cùng buồn bã. Xe luôn là niềm thích nhất của con trai. Niềm đam mê của con trai đối với xe ngay từ khi sinh ra có. Bởi vì con trai tính cách mạnh mẽ, hiếu thắng bẩm sinh, thích tự do thoải mái, luôn khiến họ có ham muốn chinh phục mọi chuyện. Xe luôn bị thao túng nên rất phù hợp với nhu cầu này. Vì thế con trai xe là đạo lý có gì ngạc nhiên. Bọn họ thể thiếu cảm giác hưng phấn kích động mà xe mang lại. Đặc biệt là Nguyên Thần Dạ thể, ngày cầm lái khiến tay cậu cảm thấy thiếu vắng. Vậy mà Minh Nhật Lãng ngay cả xe đạp cũng biết, ánh mắt cậu nhìn Minh Nhật Lãng khác gì nhìn người ngoài hành tịn.

      Minh Nhật Lãng cố gắng mỉm cười và : “Đúng thế, sao mà tôi nhanh nhạy như các được”.

      đến nhanh nhạy trong đầu Minh Nhật Lãng xoẹt qua hình ảnh của Tiêu Tinh Dã. nghĩ như thê Nguyên Thần Dạ : “Nhìn kìa, Tiêu Tinh Dã cũng bị con xe của hấp dẫn rồi”.

      các nữ sinh tầng thấy Tiêu Tinh Dã bước đến lại gào rú ầm ĩ: “wo, Tiêu Tinh Dã cũng đến rồi kìa. Bạch mã hoàng tử và hắc mã hoàng tử tập hợp đông đủ, có được coi là lần chạm mặt đầu tiên của ba vị nhỉ?”.

      Tiêu Tinh Dã từ xa tới dã nhìn thấy chiếc xe vô cùng cool của Nguyên Thần Dạ. Cậu hứng chí nhanh tới và lượn đúng ba vòng quanh nó. Sau đó mới nhìn lên hai người, cậu nhìn Minh Nhật Lãng và : “Cậu học rồi à, Minh Nhật Lãng. Vết thương khỏi hẳn chưa? Chuyện lần trước, tớ xin lỗi nhé!”.

      có gì, cậu cũng cố ý mà”.

      Với tính cách của Tiêu Tinh Dã xin lỗi chỉ lần là đủ rồi, tuyệt đối dài dòng văn tự như đám con . Sau khi xong chuyện với Minh Nhật Lãng cậu mới quay sang Nguyên Thần Dạ: “Đây là xe của à?”.

      Nguyên Thần Dạ khoanh hai tay và cười rất thoải mái, cậu : “Đúng thế, là tự trang trí đấy, có ý kiến gì ?”.

      Gương mặt Tiêu Tinh Dã sáng lên đầy vẻ lạ lẫm: “Trang trí cool thế, nhìn ra là còn biết làm cái này nữa đấy! Cứ tưởng chỉ biết tán thôi”.

      “Xí, sao lại nhìn như thế chứ, cậu biết là Nguyên Thần Dạ văn võ song toàn à?”.

      Lần này là “văn võ song toàn” chứ phải “hôn vũ song toàn”.

      “Có thích thử ?” Nguyên Thần Dạ lại hỏi Tiêu Tinh Dã rồi khách khí ném chia khóa cho cậu.

      Đúng lúc đó thầy giám thị tới nhìn các cậu và khắc khổ cười: “Nguyên Thần Dạ, sao lại con xe ma này đến trường nữa hả?”.

      Nguyên Thần Dạ nhìn thầy và nhăn nhó cười: “Thầy ơi, em nhắc lại lần nữa, tên con xe dấu của em là Tuyệt đại giai nhân, phải xe ma”.

      “Khung xương như thế này còn gọi là xe ma sao? Xin em, mau đem vào lán để xe. Con xe này đậu ở trước dãy phòng học thế này em có tin là những bạn nhát gan dám xuống dưới !”.

      “Vâng vâng vâng, em là được chứ gì?”

      xong cậu quay sang Tiêu Tinh Dã : “Tiêu Tinh Dã này, đúng lúc cậu muốn thử xe, luôn vào lán để xem cho cái”.

      Tiêu Tinh Dã nhanh nhẹn ngồi lên xe và nổ máy, tiếng động cơ vang rền như sấm, cậu nắm chặt tay ga rồi thả ra, con xe lao vút giống như hiệp sĩ cưỡi bụi bay vậy. Các nữ sinh lầu lại thốt lên kinh ngạc: “Đẹp trai chết được”.

      Nguyên Thần Dạ gật gù khen ngợi: “Tên này được đấy”.

      Minh Nhật Lãng yên lặng nhìn theo bóng Tiêu Tinh Dã cưỡi xe vụt như cơn gió, đôi mi cụp xuống. Cậu khẽ thở dài rồi quay người bước vào dãy phòng học.

      Trong lớp 10 (3) lần nữa lại vang lên những tiếng pháo tay chào đón Minh Nhật Lãng. Minh Nhật Lãng dường như chết ngập trong hoa tươi và quà. Trong đám đông ồn ào ấy, Lâm Nguyệt Loan nhàng đến bên và thầm vào tai cậu: “Chơi xe chẳng có gì thú vị đâu, chẳng qua là thích tốc độ nhanh, cảm hứng nhất thời mà thôi”.

      Minh Nhật Lãng nghe xong đôi mắt sáng lên, cậu quay lại nhìn và cười ấm áp. Chẳng sợ thế giới này nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu, chỉ cần có người luôn bên cạnh và thấu hiểu cậu, thế là đủ.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 7: Nhất “sức” tình duyên

      Trời thu quyến rũ, gió thu mát rượi, trong gió thoang thoảng mùi hoa quế thơm dịu.Giọng chàng trai 16 tuổi nhàng, ấp úng, trán lấm tấm mồ hôi, thế nhưng trong ánh mắt lại dịu dàng và ấm áp.

      Tim đập, bối rối, nhưng thích. Thiếu nữ 16 tuổi chỉ cảm thấy gương mặt mình nóng ran thể kiềm chế được, khẽ cúi đầu xuống cũng giấu được ngọt ngào từ đôi má ửng hồng.

      Love 1:

      Sau khi trở trường học điều Minh Nhật Lãng vui nhất đó là Tiêu Tinh Dã còn nhìn cậu với ánh mắt thù địch nữa. Cậu ấy cũng đối đầu với cậu nữa, tuy vẫn ít chuyện với nhau thế nhưng còn cảm giác lạnh lùng và khó chịu nữa. Thế nhưng do tính cách khác nhau quá nhiều nên cả hai có cảm giác hòa hợp, vì thế Tiêu Tinh Dã cũng chẳng chìa cành ô liu hữu nghị về phía cậu.

      Thế nhưng người nhạy cảm như Minh Nhật Lãng phát ra hình như Tiêu Tinh Dã thầm bảo vệ mình. Nếu như mấy bạn nam hiếu động trong lớp định chơi trò đùa nhau, đánh nhau trong lớp cậu đứng ra ngăn lại.

      “Ê, muốn đùa ra ngoài mà đùa. Trong lớp đông người, đừng có mà đẩy đẩy lại thế, ra sân mà chơi”.

      lần hai lần Minh Nhật Lãng còn nghĩ đó là ngẫu nhiên. Thế nhưng hết lần này đến lần khác đều như thế khiến cậu sinh nghi. Cậu nhìn Lâm Nguyệt Loan với ánh mắt nghi ngờ, như muốn hỏi: Có phải cậu gì với Tiêu Tinh Dã?

      Trong lớp quá ồn ào tiện chuyện nên Lâm Nguyệt Loan nháy mắt cho cậu ra ngoài. Minh Nhật Lãng hiểu ý ra theo. Những người khác chẳng ai để ý, duy chỉ có Bạch Vân Tịnh mím chặt môi nhìn theo hai bóng người ấy.

      Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng ra đến rừng trúc, mới lên tiếng giải thích: “Tiêu Tinh Dã biết bệnh tình của cậu rồi Minh Nhật Lãng ạ Nhưng phải là tớ đâu, là bác Minh đến trường chuyện với cậu ấy”.

      “Bố tớ đến trường à?”. Minh Nhật Lãng ngạc nhiên.

      “Uh, mấy hôm đầu cậu bị thương ở nhà, bác ấy đêbs”.

      Lâm Nguyệt Loan vừa vừa nhìn phản ứng của Minh Nhật Lãng, thấy cậu chau mày khó chịu, lền giải thích: “Cậu đừng trách bác Minh, bác cũng vì cậu cả thôi. Nếu bác ấy đồng ý cho cậu quay lại trường bác nghĩ cách để cậu được an toàn. Thực ra, Tiêu Tinh Dã biết cũng tốt, cậu thấy chưa, cậu ấy thân thiện với cậu nhiều rồi. Hơn nữa, cậu ấy chuyện này với ai đâu. Điểm này cậu yên tâm , tớ đảm bảo”.

      Minh Nhật Lãng gượng cười. Khi gặp lại Tiêu Tinh Dã cậu chẳng cảm thấy tự nhiên nữa, có cảm giác bi người ta nhìn xuyên thấu tận đáy.

      Vừa về đến nhà, biết bố ở phòng khách, cậu vội tìm ông ngay. Cậu xộc thẳng vào phòng, ông Minh thầm điện thoại thấy cậu vào cái vội tắt ngay.

      “ A Lãng, có chuyện gì thế?’.

      Minh Nhật Lãng hề nhận thấy cha mình hoảng loạn, cậu chỉ để ý đến việc của mình mà vồn vã hỏi: “Bố, sao bố lại bệnh của con cho Tiêu Tinh Dã biết?”.

      “ A Lãng, nếu như bố bệnh tình của con cho cậu ấy bất cứ lúc nào cậu ấy cũng có thể xung đột với con. Với tình hình như thế làm sao bố mẹ yên tâm cho con quay về trường chứ? Để con bị thương lần nữa sao?”.

      “Thế nhưng, nhưng, điều con muốn nhất… chính là để Tiêu Tinh Dã biết. Con thà để cậu ấy ghét con còn hơn là cậu ấy thương hại con”. Minh Nhật Lãng càng lúc càng , giống như chú chim vừa bị thương xong cất cánh bay.

      Ông Hạo Thiên sững lại, ông chưa hề nghĩ đến điều đó, hề nghĩ lòng tự tôn của con trai mình lại bị tổn thương vì điều đó. Tiêu Tinh Dã quá manh, còn con trai ông quá yếu, điều này rất dễ khiến cậu cảm thấy tự ti. Vậy mà ông lại làm điều đó, khác nào Minh Nhật Lãng yếu đuối để mong được chung sống hòa bình với Tiêu Tinh Dã, tâm trạng của Minh Nhật Lãng bây giờ nặng nề như thế… nhìn đôi mày cụp xuống cũng đoán được.

      Ông Hạo Thiên vội an ủi cậu con trai: “ A Lãng này, phải con bằng Tiêu Tinh Dã đâu, chỉ là những thứ trời ban chẳng ai miễn cưỡng được. Cậu ấy có ưu điểm của cậu ấy, con cũng có ưu điểm riêng của mình, đừng lấy sở đoản của mình đo với sở trường của người ta”.

      “Thế nhưng, con thực rất ghen tị với Tiêu Tinh Dã bố ạ. Con ghen tị vì cậu ấy có sức khỏe mà con có, càng biết mình thể nào có được, con càng ghen tị”. Ánh mắt Minh Nhật Lãng phảng phất nét buồn đau trong đó.

      “ A Lãng, con ghen tị với cậu ấy thế con có biết cậu ấy cũng ghen tị với con ? Cậu ấy có thứ con con cũng có thứ cậu ấy có. Con thể chỉ nhìn thấy những thứ mình mất mà nhìn thấy những thứ mình được. A Lãng, con lại đây xem cái này”.

      Ông Minh kéo Minh Nhật Lãng đến bên bàn học, bật link tin tức máy tính cho con xem: “Con nhìn , em bé 9 tuổi này cũng mắc bệnh giòn xương giống con. Thế nhưng bệnh của em ấy nghiêm trọng hơn con nhiều, chỉ cần chạm là xương tan như thủy tinh. Bác sĩ , phương pháp chữa trị cho em ấy rất hạn chế, nhà em ấy khó khăn nên có cách nào điều trị tốt hơn. 2/3 thời gian trong năm em ấy phải nằm giường bệnh. A Lãng này, nếu so với em ấy con hạnh phúc hơn rất nhiều. Con thể so sánh mình với người khỏe mạnh, so như thế càng khiến con chán nản và thất vọng. Con hãy so mình với những người cùng cảnh ngộ, con thấy họ thua kém con nhiều thứ, chí ít họ có vẻ ngoài khỏe mạnh như con, lẽ nào con cảm thấy hạnh phúc vì điều đó sao?”.

      Minh Nhật Lãng đứng lặng trước máy tính, mãi sau mới lên tiếng: “So với em ấy, con thực hạnh phúc hơn rất nhiều. Có phải con quá tham lam nên mới muốn có nhiều hơn thế bố?”.

      Ông Minh vỗ vai con và : “ A Lãng, hãy vừa lòng với những gì con có, đừng mong đạt được những thứ quá xa xỉ mà bao giờ có được, như thế con thấy vui hơn”.

      Nghe bố thế vẻ u buồn gương mặt cậu giảm nửa, nhìn em bé với chân tay dị hình màn hình máy tính, cậu : “Bố, gia cảnh em ấy tốt, được điều trị tốt hơn, hay là chúng ta…”.

      Cậu còn chưa xong ông Hạo Thiên ngắt lời: “Bố quyên góp năm vạn tệ cho em ấy làm phí trị liệu rồi. Hơn nữa, bố còn tính lấy khoản tiền lập thành quỹ từ thiện, chuyên quyên tặng những bệnh nhân bị bệnh giòn xương. Con xem có được ?”.

      “Đương nhiên là được ạ!”. Minh Nhật Lãng sung sướng đáp.

      “ A Lãng, quỹ từ thiện đó mang tên con nhé?”.

      đâu, lấy tên mẹ ạ”. Thứ nhất cậu nghĩ mình phải là người nghĩ ra cách này, thứ hai cậu muốn người ta biết mình cũng mắc bệnh ấy, thế nên chỉ còn cách cười và từ chối.

      Có người gõ cửa rồi bước vào, bà Minh cười tươi và đứng ở cửa.

      “Đến giờ ăn cơm tối rồi, hai bố con chuyện gì mà vui thế?”.

      “Mẹ, bố muốn thành lập quỹ từ thiện mang tên mẹ đó”.

      “Thành lập quỹ từ thiện gì?”.

      Ông Minh bước lên trước rồi khoác vai vợ xuống nhà, vừa vừa ý định của ông. Bà Minh nghe rồi tấm tắc gật đầu: “Như thế rất hay đó! Quỹ từ thiện chuyên dùng để giúp đỡ trẻ em mắc bệnh giòn xương. Em tự nguyện đứng ra quản lý quỹ, tích đức, tích phúc vì con trai chúng ta”.

      Minh Nhật Lãng sau nghe thấy thế vừa ngạc nhiên vừa buồn cười: “Tích đức với tích phúc, mẹ, sao mẹ lại mấy câu cũ rích này thế!”.

      “Cũ cũ nhưng là những lời tự đáy lòng mẹ. A Lãng này, bệnh của con sau 20 tuổi dần dần tốt lên. Mẹ hi vọng bắt đầu từ năm đó mọi khổ nạn trong cuộc sống của con kết thúc. Con sống rất vui vẻ và hạnh phúc. Nếu như cuộc sống hạnh phúc có thể dựa vào việc tích đức mà tu được mẹ tu thay con từ bây giờ”.

      Minh Nhật Lãng nhanh thêm mấy bước rồi ôm lấy cánh tay mẹ. Gương mặt cậu còn nụ cười nữa mà thay vào đó là cảm động vô cùng.

      “Cảm ơn mẹ”.,

      “Phải cảm ơn bố nữa chứ, nếu bố con có tấm lòng ấy mẹ làm gì được đâu”.

      Được mẹ nhắc thế Minh Nhật Lãng vội : “Con cám ơn bố”’.

      Cánh tay khoác vai vợ nhân tiện xoa xoa đầu cậu con trai. “Con trai ngốc của bố, có cái gì mà phải cảm ơn chứ. Bố mẹ nên làm vì con mà”.

      Gia đình ba người vai kề vai bước xuống nhà, cha từ mẹ hiền con thảo, hòa thuận và hạnh phúc như thế.

      Hơn 9 giờ sáng chủ nhật.

      Chuông cửa vang lên, Lâm Nguyệt Loan vội vàng ra mở cửa: “Phi Phi, cuối cùng cậu cũng đến…”.

      xong mới khựng lại, người đứng ngoài cửa phải Giang Vũ Phi mà là bà Minh và Minh Nhật Lãng.

      vội mời bà Minh và Nhật Lãng vào nhà ngồi, vừa ngồi xuống bà Minh cười hiền từ và : “Loan Loan, mẹ cháu nhờ bác chăm sóc cháu nên bác làm tròn trách nhiệm. Cháu muốn đến ở nhà bác vậy bác chỉ còn cách năng đến thăm cháu, xem cháu ăn uống, sinh hoạt thế nào”.

      “Cảm ơn bác Minh, thực ra cháu sống mình mấy năm rồi, mọi thứ đều rất tốt. Bác cần phải thường xuyên đến thăm cháu đâu ạ!”.

      Bà Minh đưa mắt nhìn căn phòng lượt, bóng điện trong phòng ngủ sáng, vòi nước trong bếp bị rò, máy nước nóng trong nhà vệ sinh quá cũ, bà nhìn kĩ càng mọi thứ.

      “Những thứ này cần phải thay mới, còn nữa, đệm cũng cần phải thay mới, dùng lâu quá ấm nữa. Mùa đông sắp đến rồi, dùng cái mới ấm hơn”.

      Thấy cuộc sống của Lâm Nguyệt Loan khó khăn như thế ánh mắt Minh Nhật Lãng lộ vẻ thương xót, đồng cảm.

      Lâm Nguyệt Loan nghe mà sững người, bà Điền Tuệ Văn là mẹ ở đây mấy hôm, vậy mà hề phát ra những chi tiết ấy, bà Minh nhìn cái là để tâm ngay. Có thể thấy bình thường bà là người chu đáo, tỉ mỉ thế nào, chăm sóc người nhà chắc chắn còn gì để bàn cãi. A Lãng có người mẹ như thế này hạnh phúc.

      sững người suy nghĩ chuông cửa lại vang lên, lần này là Giang Vũ Phi. Thấy Minh Nhật Lãng ở đó Giang Vũ Phi nhanh nhảu: “Sao thế Loan Loan, cậu rủ cả Minh Nhật Lãng cùng à?”.

      Bà Minh khoan thai bước đến và hỏi: “Loan Loan, cháu hẹn bạn ra ngoài à?”.

      “Vâng, chúng cháu có chút việc bận ạ”.

      “Các cậu đâu thế”. Minh Nhật Lãng tò mò hỏi.

      Giang Vũ Phi đáp: “Quảng trường trung tâm thành phố có công ty bách hóa lớn mấy hôm nữa mở cửa, bây giờ họ cần người phát tờ rơi. Mợ tớ làm công tác chuẩn bị ở đó nên hỏi tụi tớ xem có muốn đến đó làm thêm vào cuối tuần , tớ rủ Loan Loan cùng cho vui”.

      Bà Minh : “Ồ, hai đứa làm thêm à, phát tờ rơi ở đâu?”.

      “Đến công viên Phong Lâm ạ, đó là nơi nhiều người đến nghỉ ngơi. Đặc biệt là mùa thu này nhiều người đến ngắm lá đỏ, chúng cháu vừa làm vừa ngắm cảnh luôn”.

      Giang Vũ Phi xong và cười. Đúng là những chưa trải qua đời, mưu sinh phải là việc đầu tiên, công việc làm thêm như thế này cứ coi như trải nghiệm trong cuộc sống.

      Minh Nhật Lãng nghe xong vội hỏi: “Tớ tham gia với được ?”.

      Lâm Nguyệt Loan và Giang Vũ Phi cùng im lặng và đưa mắt nhìn bà Minh. Minh Nhật Lãng cũng quay sang hỏi mẹ: “Mẹ, con cùng hai bạn phát tờ rơi thôi, có chuyện gì đâu”.

      Bà Minh chần chừ suy nghĩ, thấy ánh mắt tràn đầy hi vọng của con bà biết ngăn được nó. Bà chỉ dặn dò: “Vậy cũng được, để bác Hồng đưa mấy đứa . Đến công viên đừng có sà vào những chỗ đông người, an toàn là hết đấy!”.

      Bà Minh ở lại nhà Lâm Nguyệt Loan đợi lái xe Vương đến đón, còn bác Hồng đưa Lâm Nguyệt Loan, Minh Nhật Lãng và Giang Vũ Phi đến công ty. Sau khi mỗi người nhận xấp tờ rơi ở công ty bách hóa, bác Hồng liền lái xe đưa ba người đến công viên. Ba người xuống xe vào trong phát tờ rơi còn bác Hồng ngồi đó đợi.

      Công viên Phong Lâm ở phía bắc thành phố A, trong rừng bạt ngạt cây phong, mùa hè cây xanh tốt, rậm rạp, còn mùa đông lá đỏ nhuộm màu đỉnh núi. Lá phong ở những vùng ven biển tuy như những cây phong ở các nước tuyết lạnh phương Bắc phải trải qua gió đao sương kiếm, đpẹ từ trong cái lạnh, rực rỡ như ráng mây chiều, nhưng với cảnh sắc xanh mướt bốn mùa như xuân ở phương Nam rừng phong đây là phong cảnh tuyệt vời và độc đáo. Mỗi năm đến mùa thu nơi đây đều tập trung rất nhiều du khách và người bộ.

      Quá đông người, lại như nước chảy, chú ý nên ba người lạc. Minh Nhật Lãng thêm mấy bước mới ngoái đầu lại nhìn, thấy hai bạn đâu nữa. Xung quanh toàn người lạ, bên tai cũng vang lên những tiếng nó xa lạ. Lần đầu tiên cậu đến chỗ đông người thế này, người chen người như hạt cát chen nhau. Cậu cảm thấy mình cẩn thận mà lạc vào bão cát, trước mắt mờ mịt, biết đâu mà nhìn.

      Mơ hồ biết làm gì, Minh Nhật Lãng đứng khựng ngay tại chỗ, biết nên về hướng nào. ngây người ra đấy cậu nghe thấy tiếng lanh lảnh và quen thuộc vang lên bên tai:

      “Minh Nhật Lãng, lại đây mau”.

      Lâm Nguyệt Loan vô cùng hoảng hốt khi để lạc Minh Nhật Lãng. bảo Giang Vũ Phi đứng nguyên đó đợi , quay lại dòng người xuôi để tìm Minh Nhật Lãng. Ngay từ xa thấy bóng cậu, vội lên tiếng và vẫy tay.

      Như con thuyền bị lạc trong bóng đêm bỗng chốc nhìn thấy ngọn đèn lóe sáng, Minh Nhật Lãng vội vàng về phía . Vừa đến được nơi dặn dò: “Cậu phải theo sát tớ, được lạc nữa”.

      “Ok”.

      Minh Nhật Lãng gật đầu rồi theo sát sau lưng . tay ôm tờ rơi, tay rẽ vào dòng người phía trước: “Xin lỗi, cho em nhờ chút”.

      Sau đó quay lại với cậu: “ theo tớ nhé!”.

      Minh Nhật Lãng rất muốn nắm lấy bàn tay ấy thế nhưng đủ dũng khí. Hai tay cậu cứ ôm chặt mớ tờ rơi trong lòng.

      Giang Vũ Phi chờ đợi lâu quá cũng đâm lo, thấy bóng hai người từ xa mới thở phào.

      “CŨng may là tìm được rồi, chúng ta được lạc nữa, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì chúng tớ biết ăn thế nào với mẹ cậu đâu”.

      chỉ có ý tốt nên mới thế, nhưng thẳng quá khiến Minh Nhật Lãng nghe xong cúi mặt xuống và : “ có chuyện gì xảy ra đâu, tớ phải là trẻ con”.

      Giang Vũ Phi biết mình hơi quá lời khiến cậu khó chịu, nên lặng lẽ gì nữa. Lâm Nguyệt Loan liền chuyển chủ đề: “Công viên đông người quá, nhất là chỗ cổng vào. tiện cho chúng ta phát tờ rơi, chi bằng chúng ta sâu vào trong đó phát ”.

      cũng có lý nên nghe xong cả ba cùng sâu vào trong công viên.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Love 2

      Mùa thu đẹp, khắp công viên đều là hình ảnh lá phong đỏ. Lá phong ở nước Nam giống như phương Bắc “Sương diệp hồng vu nhị nguyệt hoa”, khắp nơi đều rực màu đỏ như lửa. cành cây là từng lớp lá, sau khi ngấm sương chuyển thành màu vàng, có cây chuyển sang màu cam, có lá thành đỏ, có lá hơi tím… vàng vàng pha đỏ, pha tím, cảnh sắc huyền ảo. Trong công viên chỉ có cây phong mà còn có nhiều cây tùng xanh lá xen kẽ, những cây ngân hạnh lá vàng chói mắt, tất cả khiến cho cảnh vật nơi đây được phân tầng ràng, có điệu riêng. Đẹp hơn cả cảnh sắc mùa xuân.

      Minh Nhật Lãng vừa vừa ngắm cảnh, cậu cảm thấy thế vẫn đủ. Đây là cảnh sắc tuyệt mỹ của mùa thu, là bức tranh sơn dầu thiên nhiên tuyệt đẹp do bàn tay tạo hóa tỉ mỉ dựng lên. Có thể khiến người ta ngày ngày xem chán. Nhất là với những người ít ra ngoài như Minh Nhật Lãng, càng ngắm càng thấy xúc động.

      Lâm Nguyệt Loan chọn xong địa điểm liền : “Phi Phi, cậu phát tờ rơi ở đoạn đường này nhé!”. Sau đó chỉ sang con đường cạnh đó: “Tớ phát bên kia”.

      Nghe thấy phân công nhiệm vụ, Minh Nhật Lãng vội thu ánh mắt lại và chăm chú lắng nghe: “Vậy tớ sao?”.

      “Cậu cứ tùy ý, chỉ cần đừng xa bọn tớ quá. Cũng đừng đến những chỗ đông người quá. Sau khi phát xong về đây đợi tụi tớ”. Lâm Nguyệt Loan thế vì muốn cho cậu cơ hội ngắm cảnh công viên nữa.

      Phân công xong cà ba chia mỗi người đường và làm việc.

      Minh Nhật Lãng chậm như tản bộ trong công viên. Có người đến cười tươi và đưa cho họ tờ rơi. Rất nhiều người cầm tờ rơi trong ánh mắt ngạc nhiên. Cậu thiếu niên phát tờ rơi này có đôi mắt sáng, nụ cười trong sáng, thân thiện, gương mặt thanh tú, tỏa sáng như ánh ngọc. Chàng trai khiến ai cũng phải ngoái lại nhìn này sao làm ngôi sao chứ, sao lại đến công viên phát tờ rơi?

      Minh Nhật Lãng phát tờ rơi nhanh nhất, có rất nhiều như du khách bị “vẻ đẹp” của của cậu hấp dẫn, chủ động bước đến xin tờ rơi của cậu, nhân cơ hội đó nhìn cậu kỹ hơn. Có người lấy lần rồi còn quay lại lấy thêm tờ nữa, có người vu vơ mấy câu:

      “Cậu bao nhiêu tuổi?”.

      “Vẫn là học sinh à?”,.

      “Học trường nào thế?”.

      “Sao lại phát truyền đơn thế này, làm thêm kiếm tiền học à?”.

      Cũng có vài học sinh trung học chạy đến xin tờ rơi, tờ rơi cầm rồi vậy mà còn mạnh dạn nhét vào tay cậu mảnh giấy nho . Có phụ nữ trưởng thành còn mạnh miệng chê cười cậu:

      “Chú em đẹp trai, đúng là hấp dẫn ”.

      “Con trai bây giờ xinh đẹp cũng được coi trọng đấy”.

      “Đúng thế chứ còn gì, công ty bách hóa mời được cậu phát tờ rơi đúng là có con mắt tinh đời. Hôm khai trương biết có bao nhiêu vì cậu mà đến nữa”.

      Minh Nhật Lãng bị châm chọc cho đỏ bừng cả mặt, hai vàng tai cũng đỏ lên, dám ngẩng đầu. Cậu cãi được những người này nên chỉ còn cách nhanh. Cậu quay người về phía con đường gần đó. Lâm Nguyệt Loan phát tờ rơi gần đó, phía sau lưng cây phong đỏ lá, giống như vạn ráng mây, như ngàn tấm vải gấm, nhuộm đỏ màu sương tuyết.

      “Ồ, Minh Nhật Lãng, cậu phát tờ rơi nhanh thế”.

      Lâm Nguyệt Loan cũng phát được tương đối rồi, thấy trong tay Minh Nhật Lãng chỉ còn vài tệp , cảm thấy rất bất ngờ. ngờ rằng cậu công tử nhà giàu chưa bao giờ ra ngoài làm việc gì vậy mà làm việc này còn nhanh nhạy hơn nữa.

      Nhưng ngay sau đó nhanh chóng hiểu ra là chuyện gì rồi. Minh Nhật Lãng vốn đâu cần phát tờ rơi cho người ta đâu. Có nhiều người “say nhưng đâu phải vì rượu” chủ động xin tờ rơi của cậu. Thâm chí có tự coi mình là xinh đẹp chủ động hẹn hò cậu: “Hi, cậu phát sắp xong rồi còn gì, hay là chúng ta vòng công viên ”.

      Đối với những chủ động tấn công thế này Minh Nhật Lãng chỉ còn cách từ chối khéo: “Xin lỗi, mình có bạn rồi”.

      đưa mắt nhìn Lâm Nguyệt Loan, ánh mắt dò xét nhìn lượt. Lâm Nguyệt Loan bị nhìn có cảm giác nóng bừng sau lưng, vội quay lại :

      “Đừng nhìn tớ, tụi tớ có nhiều bạn lắm!”.

      rồi đột nhiên vẫy tay và gọi to: “Bạch Vân Tịnh, Bạch Vân Tịnh”.

      Lá phong khắp công viên như ráng chiều dệt vải gấm, trong bức tranh thu mơ mộng và trữ tình ấy, Bạch Vân Tịnh mặc áo trắng đến nhàng như đám mây trắng tinh khôi. nghe thấy tiếng Lâm Nguyệt Loan gọi lên quay lại, thấy Minh Nhật Lãng đứng bên Nguyệt Loan khẽ khựng người.

      Lâm Nguyệt Loan bước lên hỏi: “Bạch Vân Tịnh, cậu cũng đến ngắm lá phong à, tiện đường rồi”.

      xinh đẹp kia nhìn thấy Bạch Vân Tịnh tới, ánh mắt dò xét chuyển sang biết điều hơn, gì nữa và quay lưng bước .

      “Hi Lâm Nguyệt Loan, Minh Nhật Lãng, các cậu cũng ngắm lá đỏ à?”. Trong lòng thực biết có cảm giác gì nữa nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười tươi đáp lại.

      phải, thực ra là tụi tớ phát tờ rơi làm thêm thôi. chỉ có hai bọn tớ đâu, còn Giang Vũ Phi bạn tớ ở đằng kia nữa”. Lâm Nguyệt Loan chỉ chỉ.

      Nụ cười của Bạch Vân Tịnh bây giờ mới tự nhiên hơn chút: “ ngờ cậu cũng làm thêm đấy, Minh Nhật Lãng”.

      Ba người chuyện chàng trai cao lớn chạy tới, tay cầm hai lon ca.

      “Tiểu Tinh, quay cái là thấy em đâu nữa, chạy đến đây rồi. Khát rồi hả, uống này”.

      Giọng của cậu ấy vô cùng quan tâm thế nhưng Bạch Vân Tịnh lại chau mày, gương mặt cau có, tỏ thái độ vui. “Tôi là tôi khát, tôi muốn uống”.

      Bạch Vân Tịnh cũng biết giữ thể diện cho người khác chút nào, Minh Nhật Lãng có chút ngạc nhiên, trước mặt cậu ấy luôn tỏ ra dịu dàng và đáng mến cơ mà.

      “Em khát … vậy cứ cầm vậy, lát nữa em uống nhé”.

      Bạch Vân Tịnh chỉ tay về phía cậu ta và : “Trả lại tôi cái giá vẽ, tôi cùng các bạn tôi”.

      “Giá vẽ nặng lắm đấy, để mang giúp em nhé! Mấy em đâu cùng là được, đằng nào cũng có thời gian”.

      “Tôi với bạn học có quen đâu mà theo làm gì?”. Bạch Vân Tịnh vẫn lạnh lùng đáp.

      “Đều là những người trẻ tuổi mà, làm quen tí là ok ngay”.

      Cậu con trai nhìn Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng rồi vui vẻ : “Chào hai em, là Lục Kiêu, là học sinh trường Thanh Hà và cũng là hàng xóm của Tiểu Tinh”.

      học Thanh Hà à, bạn em cũng học Thanh Hà đấy. Phi Phi, lại đây”. Lâm Nguyệt Loan vẫy vẫy gọi Phi Phi tới.

      “Phi Phi, đây là Lục Kiêu, ấy học cùng trường với cậu ấy, có quen ?”.

      Giang Vũ Phi khẽ sững lại khi nhìn thấy Lục Kiêu, gật đầu: “ Lục Kiêu là trung phong của đội bóng rổ trường tớ, tớ có biết. Chắc là ấy biết tớ, tớ là khóa dưới mà”.

      thắc mắc là nhìn em lạ thế hóa ra là khóa dưới mới vào. Tiểu Tinh, em thấy chưa, bạn em cũng dẫn bạn học ở Thanh Hà còn gì, thêm nữa cũng chẳng sao. Chắc là các em phải chào đón chứ!”.

      Lâm Nguyệt Loan cười và : “Đương nhiên là chào đón rồi, vậy cùng ”.

      Thế là cả hội cùng nhau nhưng Bạch Vân Tịnh thèm để ý tới Lục Kiêu. bên cạnh Minh Nhật Lãng và chỉ chuyện với cậu, Lục Kiêu cũng chịu im lặng thỉnh thoảng lại xen vào. Bạch Vân Tịnh cảm thấy quá phiền phức nên kiếm cớ đuổi cậu ta : “Lục Kiêu, lên núi bên kia giúp em xem có chỗ nào thích hợp để em vẽ, được ?”.

      Lục Kiêu nhanh nhẹn nhận lệnh như binh sĩ nghe lời cấp , vội vàng chạy ngay.

      ta phiền phức lắm, tớ vừa ra cổng là ta nhìn thấy, thế là lẽo đẽo theo tớ cả đoạn đến đây. Đuổi kiểu gì cũng ”. Bạch Vân Tịnh hậm hực .

      “Bạch Vân Tịnh này, Lục Kiêu trước giờ chưa theo đuổi ai ở trường tớ đâu. Nhiều bạn viết thư tình cho ấy bị ấy lạnh nhạt, ngờ ấy lại bị cậu lạnh nhạt chứ. Quả nhiên là vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Giang Vũ Phi cười hì hì .

      Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

      Bạch Vân Tịnh nghe xong liền động lòng, lạnh nhat với Lục Kiêu thế nhưng cũng bị người khác lạnh nhạt như thế. Bất giác đưa mắt sang nhìn Minh Nhật Lãng, thấy ánh mắt cậu dịu dàng nhìn Lâm Nguyệt Loan. Trong lòng có cảm giác chua xót như trái mai xanh.

      Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, vật gì cũng có khắc tinh của nó. phải oan gia chạm mặt.

      Lục Kiêu cũng nhanh mà về cũng chóng: “Tiểu Tinh, phong cảnh bên kia đẹp lắm, nhìn từ góc nào cũng đẹp, biết chỗ nào hơn nữa. , dẫn em ”.

      Bạch Vân Tịnh lạnh nhạt đáp: “Thế à? Em muốn sâu vào trong chút, chắc là có nhiều cảnh đẹp hơn nữa”.

      Ớ – Lục Kiêu sững người lại rồi ngay: “Vậy cũng được, chúng ta tiếp vậy”.

      Cứ thế suốt dọc đường , chốc chốc Bạch Vân Tịnh lại sai cậu tìm chỗ đẹp để vẽ. Lục Kiêu đâu phải tên ngốc, cậu biết thừa Bạch Vân Tịnh cố tình sai mình , còn gắn chặt với Minh Nhật Lãng như hình với bóng. Sắc mặt cậu tự nhiên sầm lại nhìn Minh Nhật Lãng như cái gai trong mắt.

      Giang Vũ Phi thấy khác lạ gương mặt Lục Kiêu nên vội thầm với Lâm Nguyệt Loan: “ thể để Lục Kiêu và Bạch Vân Tịnh cùng chúng ta nữa, nếu tớ sợ có chuyện xảy ra đấy. Lục Kiêu ở trường tớ nổi tiếng đầu gấu, ta mà nổi giận vì người đẹp chắc chắn Minh Nhật Lãng là đối tượng trút giận rồi”.

      Lâm Nguyệt Loan nghe Giang Vũ Phi thế vội nghĩ cách cắt đuôi ngay.

      “Bạch Vân Tịnh, Lục Kiêu, hay là hai người cứ vẽ , tụi tớ muốn tranh thủ còn thời gian đến công ty bách hóa lấy thêm ít tờ rơi nữa phát”.

      Giang Vũ Phi đứng bên thêm: “Đúng thế, chúng tớ việc của chúng tớ, các cậu việc của các cậu, chúng ta chia đường ở đây ”.

      Gương mặt Minh Nhật Lãng giãn ra, cảm giác thoải mái hơn nhiều, cậu sớm biết mình bị Lục Kiêu để ý nên cảm thấy thoải mái chút nào. “Vậy chúng ta , chào Bạch Vân Tịnh và Lục Kiêu nhé”.

      Ba người vừa khỏi Bạch Vân Tịnh liền mím chặt môi. cố gắng kiềm chế bản thân để lẽo đeo theo mấy người họ, thừa hiểu họ lấy cớ để rời . Lục Kiêu thấy Minh Nhật Lãng rồi nên sắc mặt cũng thoải mái hơn, chung là còn người cản trở công việc của cậu ta nữa. Cậu quay sang thúc giục Bạch Vân Tịnh: “Tiểu Tinh, chúng ta thôi, dẫn em tìm chỗ vẽ”.

      “Tôi muốn vẽ nữa” Bạch Vân Tịnh lạnh lùng và cụt ngủn.

      “Vậy dẫn em chơi nhé, em muốn chơi trò gì?”. Lục Kiêu vẫn ân cần hỏi.

      “Tôi muốn biến mất ngay lập tức bởi vì tôi vô cùng ghét ”.

      Bạch Vân Tịnh nín nhịn được nữa mà ra luôn, người mình thích giữ lại được, người thích cứ bám lấy. Trong lòng bực bội vô cùng thể kiềm chế được nữa.

      Bị như thế Lục Kiêu cứng họng lúc rồi mới nghiến răng : “ chỉ muốn tôi biến ngay mà con muốn cái tên con trai lúc nãy xuất ngay, đúng ?

      Trong mắt Lục Kiêu như có lửa cháy lên ngùn ngụt, gương mặt tối sầm như trời đầy mây đen. Bạch Vân Tịnh thế còn tiếp lời: “Đúng, tôi thích cậu ấy. Tôi thích . Vì thế mong sau này đừng quấn lấy tôi nữa, đừng phiền tôi nữa”.

      Tụi Lâm Nguyệt Loan đến công ty bách hóa chỉ là cái cớ, cả ba đến báo cáo rồi mỗi người nhận được 50 tệ tiền công.

      Lần đầu tiên trong đời tự mình kiếm được tiền nên cầm trong tay năm tờ 10 tệ Minh Nhật Lãng vô cùng xúc động. Thấy hơn 11h trưa cậu liền : “Chúng ta ăn cơm , tớ mời”.

      Giang Vũ Phi lắc đầu : “Cảm ơn cậu Minh Nhật Lãng, tiếc là trưa nay tớ phải về nhà ăn cơm. Mẹ tớ hiếm lắm mới có thời gian ở nhà cuối tuần nên vào bếp nấu cơm ngon canh ngọt đợi tớ. Loan Loan, hay là hai cậu cùng về nhà tớ ăn cơm ”.

      đâu, mẹ cậu nấu cơm ngon đợi cậu về ăn, tớ ăn tranh đâu”. Lâm Nguyệt Loan vừa cười vừa trêu vũ phi.

      Giang Vũ Phi biết mình lỡ miệng, chuyên mẹ Lâm Nguyệt Loan di cư sang Canada sau đó mới được biết, thấy vậy vội đổi chủ đề: “Được rồi, vậy để Minh Nhật Lãng mời cơm cậu , Minh Nhật Lãng này cậu phải chiêu đãi Nguyệt Loan ra trò đấy nhé!”.

      Minh Nhật Lãng gật đầu: “Đương nhiên là thế”.

      Xe đưa Giang Vũ Phi về nhà trước, chỉ còn hai người đứng lại, Minh Nhật Lãng hỏi: “Cậu thích ăn gì, tớ mời, cậu ăn gì cũng được”.

      Lâm Nguyệt Loan lắc đầu từ chối: “Cảm ơn cậu, tớ về nhà ăn cơm thôi. Lúc tớ hầm nồi canh xương với củ cải rồi, đủ ăn hai bữa liền, nhất định phải ăn hết mới được”.

      Minh Nhật Lãng im lặng lúc rồi khẽ khàng: “Vậy… cậu có thể mời tớ đến nhà cậu ăn cơm ?”.

      Nồi canh xương hầm củ cải thơm lừng và nóng hổi được đặt bàn, củ cải được hầm trở nên trong suốt, nước canh màu trắng sữa, hương thơm tỏa ra bốn phía. Đặt bàn còn có hai bát cơm rang, màu xanh của hành hoa và màu vàng trắng của trứng nhìn vô cùng bắt mắt. Minh Nhật Lãng ăn miếng cơm rồi uống ngụm canh, cảm giác ngọt thơm còn vương nơi đầu lưỡi, quá ngon, quá hấp dẫn.

      “Lâm Nguyệt Loan này, cậu nấu ngon ấy!”. Minh Nhật Lãng có gì lấy, hoàn toàn lòng, hề có ý tâng bốc.

      “Ngon à, vậy cậu ăn nhiều chút”. Lâm Nguyệt Loan sẻ ít cơm trong bát mình cho cậu, còn chưa ăn miếng nào. Minh Nhật Lãng từ chối, mặc dù số cơm trong bát của cậu đủ dùng rồi.

      Cậu cúi đầu ăn thêm miếng nữa: “Thực là rất ngon”.

      “Năm mười tuổi tớ học rang cơm rồi. Lúc đó bố tớ bận dạy lớp tốt nghiệp nên bận lắm, có thời gian nấu cơm. Nhà thường nấu nồi cơm lớn rồi để trong tủ lạnh rang dần. Món xương hầm củ cải này cũng là món ăn tủ của nhà tớ đó. Vì nó nhiều dinh dưỡng và dễ làm nữa. Bố tớ càng bận hơn nên cứ dăm ba ngày lại dậy sớm chợ mua túi xương và củ cải rồi hầm bằng nồi điện, đợi tớ học về là có thể ăn rồi. Bố sợ tớ ăn cơm rang mãi thiếu chất”.

      Nhắc đến bố, giọng Lâm Nguyệt Loan có chút trầm buồn và hoài niệm: “Tuy bây giờ bố tớ còn nữa thế nhưng có món cơm rang và canh xương của bố làm bạn với tớ”.

      Minh Nhật Lãng rất muốn an ủi nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào. Cậu chỉ biết cúi đầu ăn thêm miếng cơm, uống thêm ngụm canh mà thôi. Lần này hương vị vô cùng khác biệt, khác ở đầu lưỡi, khác ở trong tim. Vô cùng ngon và vô cùng thê lương.

      Cả hai ăn cơm điện thoại reo. Lâm Nguyệt Loan chạy tới nhìn màn hình hiển thị số rồi quay trở lại bàn ăn chứ nghe.

      “Sao cậu nghe máy?”. Minh Nhật Lãng tò mò hỏi.

      Lâm Nguyệt Loan cắm cúi ăn: :” muốn nghe”.

      Đột nhiên Minh Nhật Lãng : “Là điện thoại của mẹ cậu à?”.

      Lâm Nguyệt Loan đáp, Minh Nhật Lãng hiểu thầm thừa nhận. Điện thoại lại reo hết lần này đến lần khác, cứ im lặng như nghe thấy gì, Minh Nhật Lãng thấy tay nắm chặt đôi đũa, các khớp xương trắng bệnh cả ra. muốn nhìn cảnh ấy, cậu đưa tay nắm lấy tay , chẳng gì cảm, chỉ lặng lẽ nắm như thế. Tay khẽ run và lạnh toát, còn cậu cố gắng dùng hơi ấm của lòng bàn tay mình sưởi ấm cho .

      Lâm Nguyệt Loan run rẩy ngước nhìn lên, giọt lệ sáng lên trong mắt, : “Mau ăn cơm , nguội hết rồi”.

      rồi lặng lẽ rút cánh tay được cậu dùng hai tay nắm chặt ra cách tự nhiên.

      Ăn xong cơm và tiễn Minh Nhật Lãng về, Lâm Nguyệt Loan mới thu dọn bát đĩa rửa. Lúc rửa xong mới phát ra vòi nước bị rò nữa rồi. Sau khi ngây người ra lúc mới chạy vào nhà vệ sinh xem,máy nước nóng cũng được thay mới. Chạy vào phòng ngủ cũng thấy đệm được thay mới, đệm mềm như những đám mây. Ga giường và chăn đều rất đẹp và êm, bên thêu những bông hoa hướng dương màu vàng rực rỡ, xen kẽ là những cành màu xanh. Được ngủ trong chiếc chăn nhưu thế này chắc chắn có cảm giác ấm áp như nằm phơi nắng dưới ánh mặt trời.

      Lâm Nguyệt Loan đứng sững lại ngay đó.

      Đây chắc chắn là do bà Minh sắp xếp, nhất định là bà mới cho người đến sửa. Bà chỉ mắt nhìn thấy, miệng được mà làm hết những gì mình . Quả nhiên, mái nhà cả con chim, những gì bà làm xứng 90 điểm.

      Điện thoại lại vang lên, vội lao đến và nhấc ống nghe: “Mẹ cần con nữa rồi còn gọi cho con làm gì?”.

      Giọng Lâm Nguyệt Loan đầy nước mắt, đầu bên kia bà Điền Tuệ Văn cũng khá hơn: “Loan Loan, phải mẹ muốn con, mà thực còn cách nào khác, mẹ có nỗi khổ riêng…”.

      Lâm Nguyệt Loan bức xúc : “Con biết mẹ có nỗi khổ riêng, vì thế con cố gắng với bản thân mình để hiểu mẹ hơn. Thế nhưng, thế nhưng tại sao mẹ người khác lại tốt thế, lại tận tâm thế, còn mẹ mình ..”.

      Nước mắt cuối cùng cũng tuôn dài như mưa, dập mạnh điện thoại rồi giấu mặt vào hai bàn tay thế nhưng ngăn được dòng lệ tuôn xuống, len qua kẽ tay và xuống đất.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Love 3:

      Minh Nhật Lãng rời khỏi nhà Lâm Nguyệt Loan, vừa vừa ngoái lại nhìn.

      Thực cậu rất muốn ở lại bên những lúc buồn rầu như thế này, nhưng tỏ vẻ muốn ở mình hơn. Cậu hiểu điều đó, bởi vì mỗi lần tâm trạng tốt cậu cũng thích mình trốn trong phòng. Mẹ càng lo lắng gõ cửa cậu càng thích yên tĩnh mình.

      Ngồi xe về nhà, từng khung cảnh của từng con phố lọt qua khung cửa kính, đột nhiên có cửa hàng được trang trí rất tinh tế và đẹp mắt lọt vào tầm ngắm của cậu. biển đề bốn chữ: Nhất, Sức, Tình, Duyên.

      “Bác Hồng dừng xe”.

      “Cậu chủ, được đỗ xe ở đây. Phía trước có chỗ rẽ mới được đỗ xe”.

      “Vậy bác để cháu xuống đây, sau đó cứ ra chỗ rẽ kia đợi cháu”.

      Minh Nhật Lãng xuống xe và bước vào cửa hàng “Nhất Sức Tình Duyên”. Y như cậu nghĩ, trong cửa hàng bày bán đồ mỹ nghệ, trang sức dành cho con . Cửa hàng khá rộng và được trang trí rất thời thượng. bàn có rất nhiều gương, bốn phía đều là những giá và tủ trưng bày bằng kính, các mặt hàng đa dạng phong phú, đủ loại như dây chuyền, cặp tóc, hoa cài đầu, kẹp tóc, ghim tóc, vòng tay, dây đeo tay, nhẫn, nhẫn đôi, khuyên tai, dây đeo…

      Minh Nhật Lãng chỉ đứng nhìn thôi mà thấy hoa cả mắt, biết nên chọn từ đâu nữa. Có mấy chọn đồ trong cửa hàng chú ý đến cậu ngay từ khi cậu mới bước vào, bàn tán về cậu nữa. Cậu cảm thấy thoải mái chút nào và định ra về. Nhân viên hướng dẫn thấy thế liền đến bên chào cậu bằng nụ cười tươi: “Chào em, em muốn mua đồ tặng bạn à?”.

      nhân viên vừa vừa cười đầy ý khiến cậu càng xấu hổ bèn cúi mặt gật đầu.

      “Em muốn mua loại trang sức thế nào? Vòng cổ, khuyên tai, vòng tay…”.

      “Em muốn mua loại dây mà tóc tết hay dùng…”.

      Minh Nhật Lãng biết phải diễn tả thế nào nữa, cũng may nhân viên bán hàng hiểu ý cậu nên gật đầu: “À, hiểu rồi, em theo chị sang bên này”.

      Nhân viên bán hàng dẫn Minh Nhật Lãng đến gian trưng bày bên trái, ở đó bày bán các loại dây thun buộc tóc, các loại mẫu mã, màu sắc. nhân viên nhiệt tình giới thiệu cho cậu các mẫu mã mới nhập về.

      Minh Nhật Lãng nhìn qua lượt các mẫu rồi chợt khựng lại. Cậu đưa tay nhặt lấy mẫu giá. sợi dây thun màu xanh có gắn hình cái cây màu xanh đen, là hình mẫu được lấy từ các bức tranh chì do trẻ em vẽ, mấy nét cong cong và thô tạo thành những cành cây. Cũng biết là được làm bằng chất liệu gì nữa, màu sắc vừa sáng bóng vừa trơn mềm. cây đó còn có mấy viên kim cương màu thủy tinh, dưới ánh điện càng lấp lánh.

      “Đây là mẫu dây thun hình cây rất đáng , được nhập từ Hàn Quốc, tạo hình đáng và hấp dẫn, màu sắc sáng bóng. Có rất nhiều màu sắc đẹp mắt cho khách hàng lựa chọn, em nhìn này, ở đây có màu hồng, màu cam, màu tím, màu vàng, màu xanh…”,

      “Em muốn lấy màu xanh này, cho em hai cái”.

      “Muốn hai cái màu xanh? Nếu như cùng kiểu tốt nhất em nên lấy hai cái khác màu nhau”.

      , nhất định phải màu giống nhau. Bạn ấy thích tết tóc hai bên vì thế phải cần đôi”.

      “Như vậy à, xin lỗi, sợi dây thun màu xanh này cửa hàng chúng tôi chỉ nhập có cái, đôi đâu”.

      “Á, nhưng mà em muốn đôi, chị nghĩ xem có cách nào ạ?’. Minh Nhật Lãng lo lắng hỏi.

      “Vậy em đợi lát, để chị hỏi ông chủ xem thế nào”.

      “Cảm ơn chị”.

      nhân viên hướng dẫn khuất rồi nhưng Minh Nhật Lãng vẫn đứng ngây người nhìn sợi dây thun màu xanh. Bàn tay cậu mân mê cái cây màu xanh, trong đầu bất chợt lên hình ảnh cây hòe con xanh lá ở sân trường…

      thừ người suy nghĩ đột nhiên có bàn tay vỗ vai cậu rồi có tiếng vang lên bên tai: “Minh Nhật Lãng, sao em lại ở đây?”.

      Cậu giật mình quay lại nhìn, hóa ra là Nguyên Thần Dạ.

      Nguyên, cũng đến mua…”.

      đến đấy cậu đột ngột dừng lại, hai chàng trai gặp nhau trong cửa hàng trang sức của con , xem ra cũng phải là nơi thích hợp lắm.

      Nguyên Thần Dạ chỉ cần nghe cậu nửa rồi nhìn sợi dây thun cậu nắm trong tay, thế là hiểu ý và cười: “Em mua cái này tặng cho Lâm Nguyệt Loan hả?”.

      Minh Nhật Lãng trả lời nhưng gương mặt đỏ bừng chính là câu trả lời chính xác nhất.

      Nguyên Thần Dạ cười lớn hơn và : “Minh Nhật Lãng này, xem ra em cũng thích ấy lắm nhỉ. cũng thế, chúng ta cạnh tranh công bằng ”.

      Minh giật lãng sững lại, đôi má hồng giảm phân nửa. Từ bé đến giờ cậu tranh với ai bao giờ, cậu biết tranh đoạt, cũng có ý muốn tranh giành. Tiêu Tinh Dã có nhiều mặt khiến cậu thấy xấu hổ lắm rồi, giờ lại thêm Nguyên Thần Dạ văn võ song toàn nữa.

      biết có hai đến, họ nhìn Minh Nhật Lãng cái rồi quay sang hỏi Nguyên Thần Dạ: “Nguyên Thần Dạ, đây là bạn của à?”.

      Nguyên Thần Dạ cười nhưng giới thiệu với hai mà hỏi ngược lại: “Hai em chọn được gì chưa?”.

      gạt tóc cho cậu nhìn, hai cái khuyên tai có kiểu giống nhau lắc lư như đánh đủ: “Chọn được đôi khuyên tai, thấy cái nào đẹp hơn?”.

      “Nhìn vòng tay của em trước , thấy cái nào hợp với em hơn?”. khác lắc lắc chiếc vòng tay kêu lên như tiếng chuông.

      Nguyên Thần Dạ đáp: “Đẹp lắm, đều rất đẹp. Hợp lắm, đều rất hợp, mua hết , thanh toán hết”.

      Hai thích thú thơm lên má cậu rồi nũng nịu: “Vậy cảm ơn nhé”.

      , hai em cứ chọn tiếp , thích gì mua cho. rồi mà, hôm nay làm hài lòng nhu cầu mua sắm của hai em”.

      Hai hứng chí chạy tìm những món đồ mình thích, Minh Nhật Lãng nhìn mà biết gì. Mỗi lần xuất Nguyên Thần Dạ lại cùng khác, lần này chỉ là người. Lại còn thân thiện với nhau nữa chứ, cả hai ai tỏ ý ghen với người kia cả.

      Minh Nhật Lãng tò mò hỏi: “Nguyên Thần Dạ, thực cũng thích Lâm Nguyệt Loan sao?”.

      Nguyên Thần Dạ cười: “Đúng thế, ấy hay phết”.

      “Hay phết? Là ý gì?”. Minh Nhật Lãng hiểu.

      chung là hay”. Nguyên Thần Dạ ràng gì cả.

      “Nếu như thực thích ấy, vậy tại sao.. còn… cùng bọn họ…”. Minh Nhật Lãng nhìn theo bóng hai ở phía xa xa, biết nên dùng từ gì cho đúng.

      Nguyên Thần Dạ hiểu ý cậu nên cười và : “Cá, cũng muốn mà tay gấu cũng thích”.

      thể như thế được, thể có cá và tay gấu. Nếu thực thích ấy nên… thân mật với người con khác”.

      Những lời Minh Nhật Lãng có ý trách móc nữa khiến Nguyên Thần Dạ hứng chí quay sang nhìn cậu, sau đó chậm chậm đáp lại: “Minh Nhật Lãng, sao em nghiêm túc thế?”.

      Minh Nhật Lãng nhạy cảm hỏi lại: “Ý nghiêm túc?”.

      có cách nào nghiêm túc được như em, thích những xinh đẹp, đáng giống như chú bướm thích những bông hoa tươi”.

      “Nếu như nghiêm túc vậy em hoan nghênh cuộc cạnh tranh công bằng giữa chúng ta”. Minh Nhật Lãng nghiêm túc , sắc mặt rắn lại.

      Nguyên Thần Dạ hơi bất ngờ nhưng sau đó lại cười lớn: “Ồ, phải tự thân bảo vệ thôi. Em sợ làm tổn thương ấy?”.

      “Uhmm”. Minh Nhật Lãng đáp ngay suy nghĩ.

      Nguyên Thần Dạ lùi lại bước rồi khoanh hai tay trước ngực nhìn Minh Nhật Lãng từ đầu xuống chân từ chân lên đầu: “Minh Nhật Lãng này, với điều kiện của em em có thể có nhiều lựa chọn hơn, tại sao em lại nghiêm túc với Lâm Nguyệt Loan thế nhỉ?”

      Minh Nhật Lãng đáp, bàn tay xiết chặt sợi dây thun màu xanh hơn nữa. nhân viên tới, gương mặt tỏ vẻ tiếc nuối: “ xin lỗi em, các chi nhánh khác cũng còn mẫu này. Màu cam và màu vàng có đó, hay là em chọn hai màu ?”.

      được, em nhất định phải lấy màu xanh, thực còn cách nào khác ạ? Ví dụ như nhập lô hàng mới, em có thể đặt tiền trước”.

      “Thực còn cách nào khác cả, các mẫu update nhanh lắm, mỗi mẫu hầu như chỉ làm chiếc, sau đó thay mẫu mới ngay. Nhà sản xuất còn mẫu này nữa và cũng làm lại nữa”.

      Gương mặt Minh Nhật Lãng tỏ vẻ thất vọng.

      Nguyên Thần Dạ đứng bên xen vào: “Sợi dây thun này có gì đặc biệt chứ, sao em cứ nhất định phải mua nó? Em nhìn chiếc kẹp tóc hình mặt trăng kìa, đẹp và tinh tế thế kia, lại có hàm ý tên Lâm Nguyệt Loan nữa, mua tặng ấy chẳng phải ý nghĩa hơn sao?”.

      Minh Nhật Lãng thèm nhìn cái kẹp Nguyên Thần Dạ chỉ, cậu mân mê sợi dây thun trong tay rồi đưa cho nhân viên: “Em muốn cái này, chị gói vào giúp em”.

      Có lẽ là do ý trời, cậu cầm của sợi dây thun tóc màu xanh, vốn định mua đôi tặng cho ấy thế nhưng chỉ có thể tặng cho chiếc.

      “Mời em ra quầy thu ngân thanh toán, sợi dây này hết 99 tệ”.

      Minh Nhật Lãng sững lại, cần sờ túi cũng biết trong túi cậu chỉ có 30 tệ mới nhận được từ việc phát tờ rơi, cậu có thói quen mang tiền trong người. Đối với những người hầu như ra ngoài mua sắm mình bao giờ mà , hoàn toàn có khái niệm mang ví tiền. Cậu còn nghĩ chắc có 30 tệ thành vấn đề, kiểu gì chả đủ, ngờ đồ trang sức của con lại đắt thế.

      Thấy cậu khựng lại thế là Nguyên Thần Dạ đoán được ngay: “Minh Nhật Lãng, phải em mang tiền mà dạo phố đấy chứ?’.

      Minh Nhật Lãng xấu hổ với chị nhân viên: “Chị đợi em chút”,

      Cậu rút điện thoại gọi cho bác Hồng, muốn bác mang tiền tới. Máy bận. Gọi lại, máy vẫn bận. nhân viên hướng dẫn nhìn cậu với ánh mắt ngạc nhiên, thể tin được. Cậu con trai tuấn tú, ăn mặc sang trọng này có tiền sao? bận đoán già đoán non tờ 100 tệ đưa đến trước mặt chị nhân viên: “Chị ơi, chị mang giúp em tiền thanh toán món đồ này đến quầy thu ngân được ạ?”.

      “Đương nhiên là được”.

      nhân viên định đưa tay cầm Nhật Lãng ngăn lại: “ cần đâu, cảm ơn Nguyên, để em bảo lái xe của em mang tiền đến”.

      Những lời cậu rất khách khí và cũng rất cứng cỏi. Nguyên Thần Dạ phì cười: “Con người thể tin nên tiền của thể dùng, đúng ?”.

      Đúng là Minh Nhật Lãng có ý đó, thế nhưng ngờ Nguyên Thần Dạ lại thẳng ra, khiến Nhật Lãng nghe xong đỏ bừng mặt. Cậu tính tình hiền lành, thích ai đó nhưng cũng muốn làm mất mặt người ta. Trong lòng hiểu hai câu đó nhưng muốn những lời trái với lương tâm mình, vì thế chỉ hiểu ngầm thôi. GƯơng mặt cậu đỏ bừng cúi xuống lời nào, giống như đứa trẻ làm sai chuyện bị người lớn bắt lỗi ngay tại trận.

      Nguyên Thần Dạ nhìn cậu, đôi môi nở nụ cười dài: “Minh Nhật Lãng này, có phải em làm người sống quá nghiêm túc rồi ?”.

      xong cậu quay người gọi hai bạn : “hai em chọn xong chưa? phải rồi”:.

      Hai chọn được cả đống đồ vội mang đến quầy thanh toán, cũng rẻ gì, Nguyên Thần Dạ rút thẻ ra thanh toán. Khi ba người rời khỏi quán Nguyên Thần Dạ còn quay lại nhìn Minh Nhật Lãng cái, ánh mắt sâu thẳm như đêm đen.

      Cuối cùng Minh Nhật Lãng cũng gọi được cho bác Hồng: “Bác Hồng, bác lái xe đến gần cửa hàng chút, đến thanh toán giúp cháu, cháu có đủ tiền”.

      Gọi xong cậu quay sang nhân viên và : “Chị gói lại giúp em, và cùng em ra ngoài lấy tiền được ạ? Bên ngoài cho đỗ xe nên em chỉ dừng lại được lúc thôi”.

      nhân viên đồng ý cùng Minh Nhật Lãng ra ngoài đợi. Bác Hồng đến ngay sau đó và thành toán 100 tệ, lấy lại tiền thừa. Xe chở Minh Nhật Lãng mất hút sau lần khói.

      Trường cấp ba Thần Quang, lớp 10 (3).

      giờ lịch sử, thầy giáo lịch sử gọi Tiêu Tinh Dã trả lời câu hỏi: “Tiêu Tinh Dã, em hãy cho thầy biết hai nhân vật quan trọng phát động “Tây An biến” là ai?”.

      Tiêu Tinh Dã ngẫm nghĩ rồi đáp: “Trương Học Lương và Dương Hổ Thành”.

      “A, em biết à! Thế tại sao trong bài kiểm tra tuần trước lại trả lời là Trương Học Hữu và Quách Phú Thành hả?”.

      Cả lớp nghe xong chững lại rồi cười nghiêng ngả.

      Tiêu Tinh Dã vỗ vỗ đầu mình rồi : “Viết nhầm, viết nhầm, thầy ơi chắc chắn là em viết nhầm”.

      Thầy giáo nghiêm khắc trong tiếng cười ầm ĩ của cả lớp: “Hóa ra là viết nhầm, thầy còn tưởng em bố trí thời gian cho họ xuyên về quá khứ tham gia kiện lịch sử đó nữa cơ”.

      “Thầy, em làm gì có khả năng đó chứ. Đều là do tính bất cẩn của em mà ra, em sửa, nhất định sửa”.

      “Vậy mau nhận bài rồi sửa ”.

      Tiêu Tinh Dã nhận bài về, thấy “lời phê tuyệt vời” của thầy bên cạnh “câu trả lời tuyệt vời” của mình: “Có hai người trong nhóm tứ đại Thiên Vương làm nhiệm vụ thế này, em sợ Lưu Đức Hoa và Lê Minh có ý kiến sao?”, đọc xong cậu cũng nhịn được cười.

      Lâm Nguyệt Loan quay xuống nhìn bài kiểm tra của cậu, vừa cười vừa nhắc nhở cậu: “Tiêu Tinh Dã, chỉ sợ cậu sửa xong bài này rồi mà cái tật hấp tấp của cậu chừa. Sau này thi phải cẩn thận, làm xong xem lại xem có sai đâu ”.

      “Biết rồi, ngày nào cậu cũng nhắc, tớ nghe phát mệt rồi đây”. Tiêu Tinh Dã tuy miệng mệt nhưng thực trong lòng rất vui.

      “Tớ ngày nào cũng như thế mà cậu vẫn mắc lỗi, còn mau sửa ”.

      Tiêu Tinh Dã nhìn quanh tìm bút mà thấy: “Bút tớ đâu?”.

      “Lại tìm bút, cho cậu biết nhé, đừng có vất bút lung tung, có để phải để vào hộp, tránh lúc cần tìm thấy. Dùng tạm của tớ ”.

      Tiêu Tinh Dã cầm bút của Nguyệt Loan viết, cây bút có mùi thơm của mực, viết ra mùi hấp dẫn lòng người, cậu lại chìm đắm trong đó mất rồi…

      “Viết sai rồi, sao lại viết thành Trương Học Hữu thế này. Tiêu Tinh Dã, sao cậu chẳng chú ý gì cả thế?”.

      Lâm Nguyệt Loan gắt lên mới khiến Tiêu Tinh Dã giật mình sực tỉnh, lòng bàn tay đầy mồ hôi, cậu vội : “Tớ, tớ sửa đây, nhất định đúng”.

      Tập trung tinh thần hết sức, cậu sửa lèo. Lâm Nguyệt Loan nhìn cậu sửa xong gật đầu hài lòng: “Lần sau làm bài kiểm tra phải cẩn thận thế này, được suy nghĩ lung tung, dễ sai lắm”.

      “Tớ nhớ rồi”. Tiêu Tinh Dã và trả bút cho .

      “Trước khi chưa tìm thấy bút cứ dùng bút của tớ , đừng làm mất của tớ là được”.

      Minh Nhật Lãng ngồi ngay đó nghe và quan sát hết chuyện của hai người,

      Cậu giữ món quà trong túi áo cả ngày hôm nay rồi những vẫn chưa tìm được cơ hội đưa nó cho Nguyệt Loan. Nhiều lúc cậu thực ghen tị với Tiêu Tinh Dã, cậu ấy được ngồi sau lưng , quay lại cái là có thể chuyện với cậu, giúp cậu ấy chữa bài và ghi bài. cũng đối xử đặc biệt thân với cậu ấy nữa, thân như người nhà vậy. Minh Nhật Lãng cũng hiểu họ thân như vậy là vì có bối cảnh, gia thế tương đồng nhau. Giống như hai chú chim én mất tổ cùng che chở, sưởi ấm cho nhau

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :