1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Tui biết trong lòng Tưởng mơ màng về Tần Đường đấy. Thanks Nàng
      seo-senpai thích bài này.

    2. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      @La Thùy Dương ahihihi, tâm trạng biến đổi nên xưng hô cũng biến đổi luôn đó mà:060: @susu người đẹp và "trất" như vậy, mê ms lạ đó:059:

      Chương 11


      Tưởng Xuyên giải thích gì thêm cả, chỉ có việc gấp phải trở về.

      Ở trong ấn tượng của Tần Đường, người đàn ông này làm việc luôn dứt khoát, hiếm khi thấy có dáng vẻ căng thẳng như vậy nên cũng chỉ đơn giản đáp lại: “Được.”

      Tần Đường có ý kiến gì nên đương nhiên những người khác cũng vậy. Tưởng Xuyên liền thay đổi lộ trình lái thẳng tới Tây An.

      Dọc đường , Tưởng Xuyên có nhận thêm vài cuộc gọi của Lữ An, Tiểu Thành cũng hỏi han vài câu, mọi người liền hiểu mọi chuyện.

      Tài xế công ty vận chuyển của Tưởng Xuyên đụng phải chiếc Roll-Royce hơn bảy trăm vạn. Hơn bảy trăm vạn đó…… Dù có chỉ là va quệt , làm xước chút xíu thôi tiền sửa chữa cũng là con số rồi, huống chi bây giờ cũng chưa biết là đâm nặng ra sao. tóm lại, đây là rắc rối lớn.

      Sắc mặt Tiểu Thành thay đổi: “Chúng ta lấy đâu ra tiền bồi thường đây…….”

      Tưởng Xuyên im lặng , trầm mặc lái xe, gương mặt căng cứng khẩn trương.

      Tần Đường ngồi đằng sau nhìn . biết công ty vận chuyển kia của bọn họ như thế nào, nhưng chắc chắn là hoạt động cũng phải là quá tốt, điều này chỉ cần nhìn nghĩa trạm của bọn họ là biết: Chỉ là căn nhà cũ, có hai cái xe Jeep cái thường xuyên chết máy, nhìn là biết cũng sắp đời nốt.

      đoán có lẽ công ty kia cũng vừa mới bắt đầu vào hoạt động, còn chưa thu được lợi nhuận, nếu Tiểu Thành và Lữ An chẳng cung phụng như thế.

      Bây giờ tài xế lại đâm phải chiếc siêu xe bảy trăm vạn, chủ xe chắc chắn địa vị cũng . Nếu đối phương muốn truy cứu lên, mặc kệ lỗi có phải của tài xế hay , công ty chắc chắn phá sản.

      Đây phải là chuyện .

      Sau khi trời tối bọn họ mới tới Tây An. Tưởng Xuyên mang Tần Đường và Nguyệt Nguyệt tới bệnh viện trước. Nguyệt Nguyệt bị thương, lại phải ngồi xe cả ngày dài, ràng là vô cùng mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại mở to tò mò nhìn nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ, đối với thành phố lớn tràn ngập tò mò, rất muốn xuống xe để xem hơn.

      Tưởng Xuyên vội vàng tìm Lữ An, nhìn về phía A Tây: “Tới Tây An rồi, sáng mai rời khỏi nghĩa trạm .”

      Sắc mặt A Tây trắng bệch, cắn môi chuyện. Từ Bằng và Tiểu Bạch cũng dám mở lời giúp đỡ, mọi người đều trầm mặc.

      Tiểu Thành : “, em với .”

      Tưởng Xuyên nhìn cậu ta: “ cần, cậu ở đây với Tần Đường.”

      Tiểu Thành vò tóc: “Cũng được ạ.”

      Tưởng Xuyên ném chìa khóa xe cho Tiểu Thành: “Cậu cầm chìa khóa , lát nữa mấy người còn có cái mà về.”

      Tiểu Thành: “Thế còn sao?”

      Nhưng lời còn chưa kịp xong người mất.

      Tần Đường xử lí thủ tục nhập viện cho Nguyệt Nguyệt. Bây giờ tối, việc kiểm tra của Nguyệt Nguyệt phải đợi đến sáng mai.

      Tiểu Thành đứng bên cạnh giường, : “Chúng ta ăn cơm trước .”

      Mọi người đều chưa ăn gì từ trưa, sớm đói đến ngực dính vào lưng. Tần Đường xoa mặt Nguyệt Nguyệt: “Chờ lát nữa bọn chị trở lại mang đồ ăn về cho em nhé.”

      Nguyệt Nguyệt chớp mắt gật đầu: “Vâng ạ.”

      Tần Đường thấy bé ngoan ngoãn như vậy, nhịn được : “Đợi mấy ngày nữa em khỏe lại chị dẫn em ra ngoài chơi, được ?”

      Ánh mắt Nguyệt Nguyệt sáng lên: “ ạ?”

      Từ bé đến giờ bé chỉ quanh quẩn ở quanh núi Dương Quyển, đến huyện Giai cũng chưa được tới bao giờ, càng đừng là thành phố lớn như thế này.

      Tần Đường cười: “Tất nhiên rồi.”

      Nguyệt Nguyệt vô cùng vui vẻ, cảm thấy việc mình bị thương như vậy cũng đáng, lúc trước còn cảm thấy đầu có chút đau, giờ hoàn toàn hết rồi, chút cũng thấy gì.

      …..

      Công ty vận chuyển của Tưởng Xuyên và Lữ An cách nghĩa trạm xa, xe tải tổng cộng chỉ có 5 cái, có 3 cái chạy ở chỗ khác, giờ trong trạm chỉ còn cái. Lữ An dựa lưng vào xe tải hút thuốc, người tài xế gây tai nạn ngã ngồi mặt đất, vẻ mặt suy sụp.

      Lữ An thấy Tưởng Xuyên liền vội vàng tới: “ Tưởng, trở lại rồi.”

      Tài xế xe tải đứng lên, đáy mắt khôi phục lại tia sáng, vội vàng : “Ông chủ, làm sao bây giờ đây….. Ông chủ kia , xe này là siêu xe, thay cái thanh chắn thôi cũng 30 vạn. Tôi đào đâu ra 30 vạn bây giờ…. Dù có giết chết tôi cũng chẳng có nổi 3 vạn í chứ….”

      Người tài xế vừa vừa khóc, đôi mắt đỏ lên. Tưởng Xuyên vỗ vai ông, : “Lão Trần, ông đừng gấp, đợi tôi tìm hiểu lại mọi chuyện .”

      xong vào nhà trệt bên phải.

      Lữ An ném tàn thuốc xuống, cũng vỗ vai tài xế rồi vào theo.

      Đóng cửa lại, Tưởng Xuyên mới hỏi: “Đâm có nặng ?”

      Lữ An : “ chỉ là thanh chắn, mà đèn xe cũng bị hỏng. Chi phí sữa chữa tính sơ qua cũng phải cả trăm vạn.”

      Tưởng Xuyên cau chặt mày, nhiều tiền như vậy, bọn họ căn bản có khả năng chi trả, “Có camera ? Lỗi là của ai?”

      Lữ An nghe đến đây liền tức giận: “ có camera, lão Trần là đối phương bình thường rồi bỗng nhiên dừng lại. Lão còn cảm thấy hình như xe còn giảm tốc độ, nhưng làm sao mà phanh kịp được chứ, thế là liền đụng trúng đuôi xe của đối phương! CMN, đúng là còn gì để mà.”

      “Đột nhiên dừng lại, lại còn giảm tốc độ sao?”

      “Đúng vậy.”

      Tưởng Xuyên châm thuốc, cúi đầu nhả ra vài làn khói, biết nghĩ cái gì, lát sau mới mở miệng: “Chủ xe là ai?”

      Lữ An : “ biết nữa, lái xe chỉ là tài xê, chủ xe ở bên trong. Nhưng nghe giọng phải là người địa phương. Nhưng vì có camera nên cũng thể xem là lỗi của ai nhưng tài xế cứ mực khẳng định là lỗi của lão Trần. Lão Trần là người trung thực, lái xe vẫn luôn cẩn thận, ông ấy nhất định dối.”

      Tưởng Xuyên: “Chủ xe lộ mặt ư?”

      Lữ An: “, nhưng luật sư của ông ta đến đây.”

      Tưởng Xuyên lại rít hơi thuốc: “Vậy kết quả như thế nào?”

      Lữ An càng càng giận: “Đối phương khăng khăng là lỗi hoàn toàn thuộc về lão Trần, cảnh sát giao thông cũng lỗi toàn bộ thuộc về lão Trần. Tên cảnh sát kia nhất định bị mua chuộc rồi. Đồ chó cậy chủ!!!”

      Tưởng Xuyên im lặng , Lữ An cũng dần bình tĩnh lại.

      lúc sau, Lữ An : “Tôi cảm thấy việc này đơn giản. Nhưng nếu là Triệu Kiến Hòa cũng chỉ vừa mới ra tù.. Hơn nữa ta cũng có bản lĩnh như vậy. chiếc Roll-Royce hơn 700 vạn. có khả năng……”

      Tưởng Xuyên ném tàn thuốc xuống: “ ta khôn có, nhưng Khương Khôn có.”

      Lữ An thất thần: “Khương Khôn? Triệu Kiến Hòa có quen với Khương Khôn?”

      Tưởng Xuyên cong miệng nở nụ cười trào phúng: “Tào Thịnh nhìn thấy bọn họ ở cùng chỗ.”

      Lữ An đứng hình 2s: “Đ****”

      “Ngày mai với tôi tìm chủ xe chuyện. Tiền có thể bồi thường nhưng chịu toàn bộ.” Tưởng Xuyên vừa vừa ra ngoài: “Trở về , ngày mai chuyện tiếp.”

      Hai người vừa ra đến cửa phát lão Trần vẫn chờ ở bên ngoài.

      Tưởng Xuyên tới: “Chú cũng nghỉ ngơi trước , có chuyện gì mai lại .”

      Vẻ mặt lão Trần tràn ngập tang thương, cho dù có trở về cũng làm sao mà ngủ được đây. Nợ đến mấy chục vạn, cho dù có Tưởng Xuyên hỗ trợ cũng được bao nhiêu. Cho dù ông làm cả đời cũng kiếm nổi mấy chục vạn, huống chi ông còn phải nuôi sống gia đình nữa.

      Nhưng cũng đâu còn cách nào khác, ông đành phải nghe lời Tưởng Xuyên, xoa xoa đôi bàn tay thô ráp của mình: “Vậy… được…”

      ……….

      Xe Jeep đỏ vào trong sân, mọi người đều chạy ra.

      Tiểu Thành sốt ruột hỏi: “, mọi chuyện thế nào rồi ạ? Nghe phải bồi thường đến mấy chục vạn sao?”

      Tưởng Xuyên đóng sầm cửa xe, nhìn lướt qua mọi người. Tất cả đều tụ tập đông đủ, chỉ trừ Tần Đường.

      hỏi: “Tần Đường đâu?”

      Tiểu Thành : “ Tần nghỉ ở tầng.”

      Tưởng Xuyên ừ tiếng, “Mọi người cũng nghỉ sớm .”

      Tiểu Thành nhìn theo bóng Tưởng Xuyên lên tầng, quay ra hỏi Lữ An: “ Lữ, là sao ạ?”

      Lữ An lạnh mặt: “Cậu xem?”

      Tiểu Thành và A Khởi nghe xong đều bị dọa đến trắng bệch cả mặt, A Khởi hỏi: “Vậy phải làm sao đây……”

      Lữ An bực bội xua tay: “Ngày mai tiếp được ? Có cơm ? Ông đây đến cơm còn chưa kịp ăn đâu. Chết đối đến nơi rồi đây này!”

      Dì Quế vội vàng : “Có có có, để dì nấu cho cháu bát mì.”

      Tiểu Thành cũng : “ Tưởng chắc cũng chưa ăn đâu. Dì nấu luôn cho ấy bát nhé.”

      Dì Quế: “Được được.”

      Sau đó liền nhanh chóng về phía phòng bếp.

      Tưởng Xuyên bước lên tầng, bước chân bỗng dừng lại chút, biết Tần Đường đứng trước mặt từ bao giờ. Hiển nhiên vừa mới tắm xong, mái tóc ướt rượt rũ xuống bên hông, lại mặc chiếc váy đỏ kia, đầu ngón tay thon dài trắng nõn kẹp điếu thuốc lá, nhưng hút, quay đầu nhìn .

      Tần Đường hỏi: “Các gặp rắc rồi à?”

      Tưởng Xuyên phủ nhận, nhàn nhạt gật đầu: “Ừ.”

      Tần Đường lại hỏi: “Có thể giải quyết được ?”

      Tưởng Xuyên cười: “Nếu thể sao?”

      Tần Đường khẽ động ngón tay, vẩy tàn thuốc xuống, cười chút: “ có thể cầu xin tôi.”

      Tưởng Xuyên: “.......”
      dieudidomked, Suuuly, huyenlaw6842 others thích bài này.

    3. anh8877

      anh8877 Member

      Bài viết:
      57
      Được thích:
      70
      èo, chị Đường ngầu quá " có thể cầu xin tôi" :yoyo41:
      seo-senpai thích bài này.

    4. Vy RuRi

      Vy RuRi Well-Known Member

      Bài viết:
      258
      Được thích:
      1,572
      @seo-senpai ý mình cũng khoái hệ liệt
      Tưởng huynh à, huynh ko thích con nhõng nhẽo. Mơi mốt huynh thắp nhang khấn vái cho Đường Đường bánh bèo với huynh cũng chả cửa có cửa đâu nhá.... hãy nhớ kỹ lời huynh nớ :yoyo53:
      seo-senpai thích bài này.

    5. Chôm chôm

      Chôm chôm Well-Known Member

      Bài viết:
      570
      Được thích:
      4,604
      Bạch phú mỹ tiêu chuẩn là đây chứ đâu. Vừa đẹp vừa có tiền nên đương nhiên chị có quyền phát ngôn ngầu rồi. :037:. Ảnh Tưởng Xuyên mau bám càng người đẹp cho tụi em vui mừng nào. :ex10:.​
      seo-senpai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :