1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Trời mát, tâm trạng tốt nên năng suất up được luôn chương mới cho nóng :ex10::ex10::ex10:
      Btw, chương này chị Đường ngầu bá cháy, chuẩn đại tỷ luôn:5::5::5: Chụy đẹp, chụy giàu, chụy có quyền:)))))

      Chương 12


      Sắc mặt Tưởng Xuyên lập tức đen sì, nhìn chằm chằm, mím môi chuyện.

      Tần Đường biết giận, là đàn ông, bất cứ ai nghe được lời như thế này cũng giận, huống chi là Tưởng Xuyên. khiêu khích nhìn , chút sợ hãi.

      Tưởng Xuyên vẫn biết từ trước đến nay luôn sợ mình, lúc trước ở Du Lâm ít nhiều có chút phục, cũng có thể là vẫn nhớ chuyện lần trước suýt bị Triệu Kiến Hòa làm bị thương. Thực ra đây phải là người phụ nữ nhát gan, thậm chị ngược lại, lá gan còn rất lớn, làm việc rất dứt khoát. Người phụ nữ này chỉ đơn giản là sợ phiền phức mà thôi.

      chính là thích có khúc mắc hay nợ nần người khác, mặc kệ là nhân tình hay cảm tình gì chăng nữa. “ sợ tôi quỵt nợ sao?” Sắc mặt Tưởng Xuyên nhanh chóng khôi phục như cũ, giọng cực thấp, ngữ khí vô cùng tốt.

      sợ.” Tần Đường thản nhiên .

      Tưởng Xuyên biết có tiền. Mấy chục vạn đối với chỉ là con số , có thể tùy tiện lấy ra bất cứ lúc nào. liếm liếm răng cửa, lạnh lùng nhìn nửa giây, : “ cần, tôi tự giải quyết được.”

      Tần Đường nghe tiếng Tưởng Xuyên bực bội đóng sầm cửa phòng, tâm trạng rất tốt, dập thuốc, quay người về phòng.

      8h sáng hôm sau, lúc xuống lầu ăn sáng, trong viện chỉ còn lại mình A Khởi.

      A Khởi : “Bọn Tưởng ra ngoài rồi.”

      Tần Đường gật đầu. Tiểu Bạch và A Tây ra từ chỗ ngoặt. A Tây cúi đầu, người đeo cái balo to. Tưởng Xuyên vô cùng cứng rắn, chút dao động, hôm nay A Tây nhất định phải rời khỏi.

      A Khởi qua : “Hai người đến ăn sáng trước , đồ ăn sáng ở bàn í.”

      Tần Đường ăn hai cái bánh bao, uống ly sữa. nhìn chiếc xe Jeep đen ở trong sân, hỏi A Khởi: “Xe kia tôi có thể lái chứ?”

      A Khởi gật đầu: “Có thể. Tưởng để lại cho chị mà. ấy bảo cái xe đỏ kia chị được.”

      Tần Đường nhớ tới cái xe Jeep đỏ ngừng chết máy kia, sắc mặt có chút ảo não, việc này là Tưởng Xuyên cố ý?

      A Khởi đưa chìa khóa xe cho . Tiểu Bạch tới hỏi: “Chị Tần Đường, chị có thể chở A Tây ra ga tàu được ạ? lát nữa em cũng muốn đến bệnh viện thăm Nguyệt Nguyệt với chị.”

      Tần Đường nhìn bọn họ, : “Lên xe .”

      Tiểu Bạch và A Tây ngồi ở ghế sau, A Tây rất ít, có thể thấy tâm trạng rất tệ. Tiểu Bạch an ủi: “ sao đâu, khai giảng là chúng ta lại gặp nhau rồi mà. Đến lúc đó tớ mang ảnh và video đến cho cậu xem, cũng như nhau thôi.”

      A Tây ủy khuất : “Sao có thể giống nhau chứ?”

      Gần như cả đêm hôm qua A Tây ngủ, Tiểu Bạch ở cùng phòng với ta cũng bị nháo đến ngủ được. cho cùng, đây chỉ đơn giản là A Tây cam lòng rời mà thôi. Tiểu Bạch trầm mặc trong chốc lát, sau đó nghiêng người về phía trước, giọng hỏi: “Chị Tần Đường, chị thể vài câu với Tưởng Xuyên sao?”

      Ở trong mắt Tiểu Bạch, Tần Đường là người có tiếng nhất trong nhóm. nhìn ra được Tưởng Xuyên đối xử rất tốt với ấy, mọi người cũng đều đối xử tốt với ấy. Nếu ấy chịu mở lời với Tưởng Xuyên, chừng A Tây có thể ở lại.

      Tần Đường liếc nhìn Tiểu Bạch qua kính chiếu hậu, nhàn nhạt : “Tôi rồi, chỗ này phải của tôi.”

      Tiểu Bạch ngại ngùng lui xuống: “Vâng…”

      Tần Đường dừng xe ở nhà gần gần đó, Tiểu Bạch hỏi: “Em tiễn A Tây chút. Chị Tần Đường, có thể đợi em 10’ được ạ?”

      Tần Đường : “Được, nhưng nhanh lên. Chỗ này được đỗ xe.”

      Được hai phút điện thoại của Tần Đường đổ chuông.

      Là Hạ Tòng An.

      Hạ Tòng An hỏi: “Sao còn chưa về?”

      Tần Đường cười : “Em bao giờ về cần phải báo cáo với sao?”

      Hạ Tòng An cứng họng.

      Vài giây sau mới tiếp: “Lần nay có Trấn Ba ?”

      Tần Đường trầm mặc trong chốc lát: “.”

      “Nếu em muốn với em.”

      cần!”

      “Được, vậy cũng ép buộc em. Em nhớ chú ý an toàn, trở về sớm chút.”

      Hạ Tòng An còn muốn thêm cái gì đó, nhưng Tần Đường vừa nghe thấy cái tên kia sớm nhíu mày, đợi ta xong liền cúp máy.

      Tiểu Bạch tiễn A Tây lên tàu: “Cậu ở đường nhớ cẩn thận chút, về đến nơi nhắn tin cho tớ.”

      A Tây gật đầu: “Được.”

      Tiểu Bạch thấy sắc mặt ta tốt, an ủi vài câu. Nhưng những gì có thể hai ngày nay cũng cả rồi, nên xong cũng vẫy tay tạm biệt rồi xoay người rời .”

      Tiểu Bạch đứng từ xa nhìn lại, thấy từ cửa sổ xe có bàn tay thò ra ngoài, tinh tế, trắng nõn, kẹp nửa điếu thuốc.

      Lần này ngồi vào ghế phụ lái, quay đầu nhìn Tần Đường, cười chút: “Được rồi ạ. Chúng ta đến bệnh viện thăm Nguyệt Nguyệt thôi.”

      Tần Đường dập thuốc, nhàn nhạt ừ tiếng, khởi động xe.

      Tiểu Bạch lén nhìn , thấy sắc mặt khang khác so với lúc nãy, mím môi, nữa.

      …….

      Tưởng Xuyên và Lữ An tìm chủ xe, nhưng cũng như hôm qua, đối phương chỉ phái luật sư tới, mực khẳng định lão Trần phải bồi thường toàn bộ, phân cũng thiếu. Lữ An tức giận đến mức thiếu chút nữa xông lên đánh nhau với người ta.

      Tưởng Xuyên giữ ta lại, nhìn về phía luật sư: “Nếu chúng tôi đồng ý sao?”

      Luật sư : “Như vậy chúng ta đành phải ra tòa thôi. Cái công ty vận chuyển bé tí kia của mấy người chắc cũng chẳng có gì đáng giá, chỉ có mấy chiếc xe tải còn có chút giá trị.”

      Lữ An mắng” Vô sỉ.”

      Luật sư kia những giận còn cười: “Lữ An, mắng người là tốt, nợ phải trả, đây là điều đương nhiên.”

      Tưởng Xuyên trầm mặc vài giây, : “ với Khương Khôn, tôi muốn gặp ta.”

      Luật sư đổi sắc mặt, nụ cười lại càng sâu: “ Khôn , chờ mang tiền đến mới có thể gặp mặt được.”

      Tưởng Xuyên cười lạnh: “Nếu tôi sao?”

      Luật sư kia : “Vậy tôi cũng chịu thôi. nên biết chúng tôi có rất nhiều cách buộc phải xuất tiền ra đó.”

      xong liền rời .

      Lữ An tức giận đá chân vào tường: “CMN!!!”

      Tiểu Thành qua, hỏi: “, việc này phải làm sao bây giờ? Chúng ta đào đâu ra nhiều tiền như vậy chứ?”

      Tưởng Xuyên cười lạnh: “Tôi có chúng ta trả tiền sao?”

      Tiểu Thành: “A, hình như là ……..”

      Tiểu Thành còn , mới theo Tưởng Xuyên được tầm 4,5 năm nay, cậu ta hiểu cuộc sống trước kia của Tưởng Xuyên và Lữ An, nhưng cũng biết Tưởng Xuyên đơn giản, ngày thường bất kể chuyện lớn chuyện gì, ấy cũng đều có thể giải quyết.

      Nhưng bây giờ số tiền đó hề , cậu biết bọn họ thể lấy ra được, hơn nữa chủ xe ràng phải là người dễ chọc.

      Tưởng Xuyên gõ vào đầu cậu ta cái: “ thôi.”

      Lão Trần vẫn chở ở bên ngoài, thấy bọn họ ra vội vàng tiến lên hỏi: “Ông chủ, mọi chuyện thế nào rồi ạ? Bọn họ như thế nào?”

      Tưởng Xuyên : “ sao rồi, ông cứ về trước , cố gắng làm việc.”

      Lão Trần nghe vậy liền cho rằng việc thực giải quyết xong xuôi, cười thở phào nhõm: “Tốt quá rồi.”

      Ông biết ông chủ của mình rất có bản lĩnh mà.

      đường về, Tiểu Thành : “, chuyện này thể để công ty chịu toàn bộ trách nhiệm được phải ? Trách nhiệm của lão Trần là lớn nhất, công ty cùng lắm chỉ có thể hỗ trợ phần thôi đúng ……..”

      Lữ An nghe vậy liền đá vào chân cậu ta: “Tiểu tử nhà cậu đầu óc bị chập rồi à? Lão Trần lấy đâu ra tiền chứ…?”

      Tiểu Thành phủi dấu chân quần, giọng : “Em chỉ như vậy thôi. Dù sao có nhiều hay có ít cũng là có mà….”

      Lữ An trừng mắt liếc cậu ta cái, Tiểu Thành liền cúi đầu, dám tiếp nữa.

      Tưởng Xuyên ngậm điếu thuốc trong miệng, trong xe khói thuốc lượn lờ, trầm giọng : “Việc này được trước mặt lão Trần.”

      Tiểu Thành trợn lớn mắt: “, muốn chịu toàn bộ trách nhiệm sao?”

      Lữ An lại đá cậu ta: “Đừng nữa.”

      Tưởng Xuyên gẩy gẩy tàn thuốc, chuyện này là để nhắm vào , lão Trần hoàn toàn vô tội.

      ………

      Bệnh viện tiến hành mấy hạng mục kiểm tra cho Nguyệt Nguyệt. Sau khi xác định chắc chắn còn vấn đề gì nữa, Tần Đường mới yên tâm.

      Mấy hôm nay Tưởng Xuyên và Lữ An luôn sớm về muộn, gần như hề gặp mặt bọn họ chút nào. Nguyệt Nguyệt nằm viện mấy hôm, đôi mắt vẫn luôn nhìn ra bên ngoài, Tần Đường biết tâm tư của bé, trưa hôm đó, sau khi hỏi qua bác sĩ liền dẫn bé ra ngoài dạo vòng.

      Nguyệt Nguyệt được ăn rất nhiều đồ ăn vặt mà trước đây bé chưa từng được ăn, còn được công viên giải trí, chơi rất nhiều trò chơi trước đây mình chưa từng được chơi. Nơi nay tràn ngập tất cả phồn hoa và mới mẻ đối với bé.

      Tần Đường mua cho chiếc váy mới và vài món đồ chơi nhưng Nguyệt Nguyệt dám nhận, luôn kéo tay , thấp thỏm : “Chị đừng mua, em thích chúng đâu……..”

      bé chỉ vào chiếc váy mình mặc: “Em có váy mới rồi, cần mua nữa đâu ạ.”

      Tần Đường cúi đầu nhìn bé trong chốc lát, nhoẻn miệng cười: “Vậy được rồi, chị dẫn em ăn nhiều món ngon nhé!”

      Chơi đến tận 7h tối, Tần Đường mới dẫn Nguyệt Nguyệt về bệnh viện.

      …….

      Trở lại nghĩa trạm, bên trong vọng ra tràng thanh hỗn loạn/

      “Gọi Tưởng Xuyên ra đây! Trả tiền xong bọn tao !”

      A Khởi khóc lóc: “Đừng đập đồ nữa! Cầu xin mấy người đừng đập đồ nữa mà!”

      Dì Quế cũng kêu lên: “Mấy thứ này đều đáng giá, mấy người đừng phá nữa mà…..”

      “Rầm! Rầm!” Tiếng đồ vật bị đạp đổ nghe ngày càng ràng.

      Tần Đường nhíu mày, nhanh chóng lái xe tiến vào.

      Qua cửa sổ xe, thấy trong viện là đống hỗn loạn, năm sáu người đàn ông mặc đồ đen đứng thành hai hàng song song như bức tường ở trong viện. Tiểu Thành bị người trong số đó đạp dưới chân, ngừng giãy giụa: “Buông tao ra! Bọn mày đừng có khinh người quá đáng! Kể cả có đòi tiền cũng thể làm như vậy, chúng mày đây là phạm pháp….”

      Còn chưa xong Tiểu Thành liền bị bọn họ đạp thêm mấy phát, ho sù sụ.

      Ánh mắt A Khởi chợt liếc thấy bóng dáng , sáng lên: “Chị Tần Đường!”

      Mấy người đàn ông áo đen xoay người lại nhìn, Tần Đường mở cửa xe xuống, nhìn đống hỗn loạn dưới đất, lạnh nhạt hỏi: “Mấy người muốn gì?”

      Tên cầm đầu thấy liền huýt sáo, cười xấu xa : “ ngờ ở đây còn giấu cả người đẹp nha.”

      Tần Đường nhíu mày, trực tiếp hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

      Tên cầm đầu nhướn mày: “ nhiều ít, 87 vạn. Sao? Người đẹp muốn trả tiền thay Tưởng Xuyên à?”

      Tần Đường nhìn qua đồ đạc ngổn ngang trong sân: “Mấy người phá hỏng nhiều đồ như vậy, cũng phải bồi thường.”

      Tên cầm đầu : “Mấy thứ này đáng giá.”

      Tần Đường : “Đáng giá.”

      Người nọ im lặng trong chốc lát, rồi cười phá lên: “Được, tổng cộng chỗ này là 2 vạn , như vậy là nhiều lắm rồi.”

      Tần Đường nhìn về phía Tiểu Thành bị đạp mặt mũi bầm dập ở dưới đất, tên cầm đầu hiểu ý vẫy tay, Tiểu Thành liền được tự do. A Khởi vội vàng qua dìu cậu ta dậy, sốt ruột hỏi: “ sao chứ?”

      Tiểu Thành nhíu mày, đau đến thở ra: “ xem?”

      A Khởi cắn môi, lặng lẽ trừng những người đó.

      Tần Đường : “Đưa số tài khoản đây, ngày mai tôi chuyển tiền cho mấy người.”

      Tên cầm đầu : “Làm sao tôi có thể tin đây? và Tưởng Xuyên có quan hệ gì?”

      Tần Đường muốn nhiều với bọn họ, thản nhiên đáp: “Nếu ngày mai còn chưa có tiền mấy người lại đến tiếp cũng được. Dù sao hôm nay mấy người có đánh chết bọn họ cũng chẳng lấy được đồng nào đâu.”

      Người nọ suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng nhìn về phía Tần Đường cười: “Nể tình người đẹp lớn lên ghẹo người như vậy, đây liền tin người đẹp lần.”

      .”

      Đám người kéo nhau rời , để lại trong sân đống lộn xộn.

      Tiểu Thanh đau đến nhe răng trợn mắt nhưng vẫn hỏi: “Chị Tần Đường, chị trả tiền cho bọn em sao?”

      Tần Đường hỏi lại: “ thế nào? Nhìn cậu bị đánh chết à?”

      Mặt Tiểu Thành nóng lên, lại : “Nhưng, Tưởng ấy có thể giải quyết việc này. Nếu ấy biết chị trả tiền thay……”

      ta trả lại cho tôi sau.” Tần Đường vừa vừa dùng chân đá mấy đồ vật loạn thất bát tao dưới đất: “Mấy thứ này còn dùng được nữa sao?”

      A Khởi vội : “Để em và dì Quế dọn dẹp lại, cái nào còn dùng được giữ lại, được đánh vứt thôi.”

      Tần Đường gật đầu: “Ừ.”

      A Khởi và dì Quế ngồi xổm mặt đất dọn dẹp lại đồ đạc, Tiểu Thành chạy vào nhà tắm rửa, xử lí qua vết thương rồi cũng ra giúp đỡ. Tần Đường dựa lưng vào xe Jeep nhắn tin.

      lát sau, từ bên ngoài truyền đến tiếng động cơ.

      Vài giây sau, chiếc xe Jeep đỏ rẽ vào trong viện, dừng ngay trước mặt .

      Tưởng Xuyên và Lữ An mở cửa xe bước xuống, dùng sức đóng cửa “Rầm” tiếng.

      Tiểu Thành vội đứng lên: “, cuối cùng hai người cũng về rồi.”

      Tưởng Xuyên nhíu mày, nhìn chằm chằm má cậu ta, nhìn từ trái sang phải, liếm răng cửa, rồi quay đầu nhìn về phía Tần Đường.
      dieudidomked, Jo Ponyo, Suuuly47 others thích bài này.

    2. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Tưởng nghĩ gì nhỉ. Thanks nang
      seo-senpai thích bài này.

    3. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Chương 13


      Nửa tiếng trước, Tiểu Thành gọi điện thoại cho Tưởng Xuyên, hết mọi việc.

      Tiểu Thành : “Chị Tần Đường trả tiền cho chúng ta, sau đó những người đó liền rời .”

      Tưởng Xuyên nhìn chằm chằm Tần Đường lúc, mãi cho đến khi ngẩng đầu lên nhìn mới thôi.

      Tần Đường tắt điện thoại , hạ mi mắt, như con mèo lười biếng, thản nhiên hỏi: “Sao?”

      Tưởng Xuyên : “Tôi nhớ tôi từng chuyện này cần em quan tâm.”

      Tần Đường cười: “Nếu làm sao bây giờ? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn bọn họ bị bắt nạt sao?”

      Thấy Tưởng Xuyên trầm mặc, Tần Đường lại tiếp: “Còn cả đêm cơ mà, nếu có thể giải quyết tốt, vậy mai tôi cần đưa tiền cho bọn họ nữa rồi.”

      Người phụ nữ này……

      Tưởng Xuyên muốn túm lại bắt nạt phen, nhưng cái gì cũng được, làm được, xoay người bỏ .

      Lữ An đến trước mặt : “Tần Đường, cảm ơn .”

      Tần Đường : “ có gì. Các tìm ra cách giải quyết rồi sao?”

      Lữ An thở dài tiếng, lắc đầu : “, chúng tôi lấy đâu ra số tiền lớn như vậy. Nếu là mấy năm trước còn có thể, nhưng tại có. Nhưng cách cũng hẳn là có, chỉ là ngờ đối phương lại hành động nhanh như vậy. Nếu ra rồi, nếu ngày mai mà trả được, người gặp rắc rồi chính là đó.”

      Tần Đường mím môi, bảo sao Tưởng Xuyên lại dùng ánh mắt như vậy để nhìn mình, hóa ra là cảm thấy thực ngu xuẩn, xen vào việc của người khác ư?

      Chắc là như vậy .

      Tần Đường nhìn về Tưởng Xuyên ngồi xổm sửa chân bàn cách đó xa, hỏi Lữ An: “ có rắc rồi gì?”

      Lữ An biết phải giải thích với như thế nào, đành phải : “ yên tâm, chúng tôi gây phiền phức cho đâu. Nếu đối phương vẫn tiếp tục tìm gây phiền phức, Tưởng nghĩ cách. Hai ngày tới chịu khó ở yên tại đây nhé, đừng lung tung.”

      Tần Đường ngẫm nghĩ lát, hỏi: “Có phải có liên quan tới Triệu Kiến Hòa ?”

      Lữ An đần mặt ra: “ biết Triệu Kiền Hòa à?”

      Tần Đường: “Biết.”

      Lữ An muốn thêm gì đó Tưởng Xuyên liền liếc mắt qua đây : “Rảnh quá có việc gì làm qua đây giúp tay !”

      Lữ An cười hắc hắc, xua xua tay chạy qua giúp đỡ.

      Tần Đường đứng tại chỗ cúi đầu xem ảnh chụp trong máy lát, từ bên kia tiếng Tiểu Thành truyền tới: “, cái ghế này hỏng thành như thế này rồi, còn có cái bàn kia nữa… sửa làm sao đây?”

      Tưởng Xuyên đứng dậy, phủi bụi trong lòng ban tay, : “A Khởi, mai em cùng dì Quế lên nội thành, thiếu cái gì mua cái đó. Bảo Tiểu Thành lái xe chở hai người .”

      A Khởi gật đầu: “Vâng ạ.”

      Tần Đường cất máy ảnh , lên tầng.

      Lúc tắm xong, mở cửa ra liền thấy Tưởng Xuyên đứng trước cửa phòng mình, trong tay cầm điếu thuốc là chưa châm, môi mím thành đường thẳng, nhìn .

      Tần Đường qua: “Có chuyện gì?”

      Tưởng Xuyên đứng thẳng người lên cao hơn rất nhiều, cúi đầu nhìn :

      “Ngày mai em trở về .”

      Tần Đường nhíu mày: “Vì sao?”

      Tưởng Xuyên châm thuốc, vẻ mặt vô cảm hít hơi, nhìn : “Việc của em ở chỗ này xong rồi, về phần Nguyệt Nguyệt mấy hôm nữa tôi đưa bé về, em cần ở đây nữa.”

      “Tôi ở đây làm thấy vướng tay vướng chân?”

      .”

      “Tôi ăn quá nhiều, nuôi nổi?”

      “......... phải.”

      cảm thấy tôi trả cho các số tiền kia, khiến cảm thấy mất mặt?”

      “..........”

      Tưởng Xuyên bất đắc dĩ nhìn : “ số tiền lớn như vậy mà em cũng có thể bỏ ra để giúp chúng tôi, bọn chúng nghĩ …..em là người của tôi.”

      Tần Đường: “.......”

      Tưởng Xuyên cười nhạt, đôi mắt đen thẫm, ánh mắt trầm trầm: “Là người phụ nữ của tôi, điều này có nghĩa là gì, em hiểu ?”

      hiểu.

      Mặt Tần Đường hơi nóng lên, may mắn là trời tối, ánh sáng ở hành lang cũng khá tù mù nên nhìn thấy.

      Nhưng trong tình huống lúc đó, nếu làm như vậy, cái nghĩa trạm này bị phá hủy hết. Tưởng Xuyên và Lữ An cũng những người làm công ích khác mà tiếp xúc hề giống nhau. Bọn họ có nhiều tiền, mặt khác, bọn họ cũng hề tham lam, nên cũng cần lo lắng sau khi giao đồ cho họ liệu có bị họ ăn bớt hay cắt xén đồ đạc . Cái nghĩa trạm này cũng với mấy điểm từ thiện kia hoàn toàn khác biệt. chỉ là muốn giữ lại nơi này.

      Tưởng Xuyên nhắc nhở : “Nếu em muốn gặp rắc rối, sáng mai liền rời .”

      Tần Đường lên tiếng, ngước mắt nhìn . còn việc chưa làm xong, muốn .

      Tưởng Xuyên cùng nhìn , vài giây sau xoay người trở về phòng.

      “Từ từ…” Tần Đường gọi với lại.

      “Còn chuyện gì sao?” Tưởng Xuyên quay đầu lại, trong miệng vẫn ngậm điếu thuốc.

      Tần Đường : “Tôi . Lữ An , sau khi đưa tiền rồi còn chuyện gì nữa. Tiền này là của tôi, tôi muốn làm gì là quyền của tôi. Hơn nữa tôi làm như vậy là vì cái nghĩa trạm này, phải vì , nên mong hiểu .”

      hết liền quay người lại kéo chốt mở cửa về phòng.

      Tưởng Xuyên ở đằng sau túm lấy cổ tay kéo lại. đề phòng, chậu rửa mặt trong tay bị nghiêng, sữa rửa mặt sữa tắm trong chậu rơi hết ra ngoài, liền sợ hãi kêu tiếng, Tưởng Xuyên phản xạ nhanh khom lưng đỡ lấy, hai cái chai nhắn tinh xảo liền nằm gọn trong lòng bàn tay to lớn của .

      đứng thẳng dậy, nhìn đồ vật trong tay, đặt lại vào chậu rửa mặt, tay kia vẫn nắm chặt cổ tay , làn da dưới tay trắng nõn mềm mại, có chút lành lạnh, nắm trong tay như vuốt ve tấm lụa thượng hạng vậy.

      Tần Đường quay đầu lại, vui nhìn .

      Tưởng Xuyên nhìn thẳng vào mắt , ánh mắt lạnh lại: “Tôi , CMN, em trở về ngay cho tôi!”

      Tần Đường hất cằm: “ về.”

      xoay xoay cổ tay muốn giãy ra, lòng bàn tay Tưởng Xuyên thô ráp, dùng sức nắm chặt khiến có cảm thấy có chút ngứa, lại càng đau đớn nhiều hơn, tức giận lườm : “ buông tay! Là tôi cho tiền, dựa vào cái gì mà đuổi tôi?”

      Tưởng Xuyên mím môi, nhẫn nhịn đưa lưỡi liếm răng, vài giây sau, biểu tình liền trở lại lạnh lùng, : “Em đừng có hối hận.”

      Sau đó quay người trở về phòng.

      Tần Đường trừng mắt nhìn bóng dáng cao lớn biến mất sau cánh cửa, cắn môi, cảm thấy tức nghẹn cục.

      lát sau, Tưởng Xuyên xuống nhà ăn tối.

      Lữ An, cúi đầu, thấp giọng hỏi: “Vừa rồi làm gì Tần Đường đấy? Bọn tôi ở dưới nhà nghe ấy kêu tiếng.”

      Tưởng Xuyên bê bát, nhìn Tiểu Thành và A Khởi, hai người lập tức quay đầu nhìn TV, bên trong chiếu chương trình phỏng vấn. Vị khách quý ngồi sopha là người phụ nữ vô cùng mỹ lệ ưu nhã. Tiểu Thành : “Sao ấy có thể trẻ mãi thấy già được như vậy nhỉ? Từ khi em còn thấy ấy như vậy rồi, giờ em lớn mà cũng thấy thay đổi gì…”

      A Khởi : “Bảo dưỡng là tốt mà! Cuộc sống tốt làn da cũng tốt, nhìn chị Tần Đường mà xem, làn da là đẹp mà….”

      Tiểu Thành nhìn chằm chằm TV trong chốc lát, im lặng cả nửa ngày, A Khởi thấy vậy liền đá chân cậu ta: “Sao tự nhiên lại im lặng vậy?”

      Tiểu Thành chống cằm, chỉ vào người phụ nữ trong TV, gãi gãi đầu: “Chỉ là tôi bỗng nhiên cảm thấy, Tần Đường lớn lên có chút giống với ảnh hậu….. , phải là có chút giống thôi đâu, mà chính là càng nhìn càng thấy giống đó….”

      ư?”

      mà, nhìn mà xem… đôi mắt này, cái mũi này………..”

      “Hình như là nha…”

      Tưởng Xuyên dừng đũa, ngẩng đầu liếc nhìn TV cái, máy quay chuyển sang người dẫn chương trình.

      Lữ An dùng đầu gối đụng cái: “ Tưởng, Tần Đường như vậy rồi, mà bây giờ quả thực chúng ta cũng còn tiền nữa… Tôi biết muốn dùng tiền của phụ nữ, nhưng bây giờ chúng ta còn cách nào khác. Nếu trả tiền lại xảy ra tranh chấp cãi cọ với Khương Khôn, vậy càng phải trúng ý rồi sao. biết mục đích của là muốn quay lại mà. Tưởng Xuyên, nghĩ kĩ , lần này mà quay lại dễ dàng rời như vậy nữa đâu. Tiền chúng ta cũng có thể từ từ trả ấy mà, tôi biết Tần Đường để ý đến chuyện này…….”

      Tưởng Xuyên đặt đũa xuống, rút bao thuốc ra.

      “Tôi biết.”

      “Vậy ……….”

      Lữ An ngồi ở vị trí đối diện với cửa, bỗng dưng dừng lại.

      Tưởng Xuyên nghiêng người nhìn qua, là Tần Đường thân váy đỏ đứng ở cửa.

      Lữ An cười cười: “ có muốn ăn cùng ? Để dì Quế nấu cho bát nhé?”

      Bình thường sau khi tắm xong rất hiếm khi xuống nhà, dì Quế cũng cho rằng đói nên mới làm như vậy, vội đứng lên: “Cháu đợi chút nhé, dì làm ngay, chút là được.”

      Tần Đường vội vàng : “Dì Quế, dì cần vội. Cháu ăn rồi.”

      Dì Quế nghe vậy liền xoa tay vào tạp dề, ngồi lại: “Vậy là được rồi, nếu đói cứ với dì câu, dì nấu cho cháu.”

      Tần Đường cười: “Cháu thực đói mà. Hôm nay cháu dẫn Nguyệt Nguyệt ra ngoài chơi, ăn ít đồ ăn vặt nên đến giờ vẫn còn no này dì.”

      Lữ An hỏi: “Nguyệt Nguyệt là bé bị thương ở núi Dương Quyển đó sao?”

      Tần Đường gật đầu: “Ừ.”

      Lữ An lại cười: “Lũ trẻ ở đó hiếm khi có cơ hội được ra khỏi núi, số người thậm chí cả đời cũng chưa chắc ra được lần nào. có nước, đồ dùng lại thiếu thốn, năm, cả tháng, có khi cả năm cũng chỉ tắm được có vài lần. bé này lần này có thể được ra khỏi núi lần đúng là dễ dàng gì, cũng coi như trong họa có phúc . Hai ngày nữa tôi đến viện thăm chuyến.”

      Tưởng Xuyên cầm thuốc lá, lúc ngang qua từ phía sau liền : “Hai ngày này em đừng tới bệnh viện, để Tiểu Bạch và A Khởi .”

      Đôi mắt Tần Đường vẫn nhìn chăm chú về phía TV, để ý đến .

      Lữ An nhìn hai người, nhịn được bật cười.

      Tưởng Xuyên cũng coi như có gì, tự cười chế giễu tiếng, sau đó rời .

      A Khởi nhìn chăm chú lúc lâu, Tần Đường phát hỏi: “Tiểu Thành chị và ảnh hậu Cảnh Tâm rất giống nhau nên em muốn nhìn thử xem… Hình như quả rất là giống nha!”

      Tần Đường nhoẻn miệng cười, nhìn người phụ nữ xinh đẹp trong TV: “Thế ư?”

      Tiểu Thành vội : “Đúng vậy, rất giống.”

      Tần Đường ngồi xuống bên cạnh bọn họ, tiếp lời, cũng ngồi xem TV.

      Rất nhiều người lớn lên rất giống Cảnh Tâm, phản bác, cũng chưa bao giờ giải thích..

      Giống là đương nhiên rồi. Vì…..đó là mẹ mà.

      ……..

      Sáng hôm sau, dì Quế đẩy xe bán đồ ăn sáng nữa, ở nhà làm cho mọi người thang bao và sữa đậu nành.

      A Khởi cầm quyển sổ nhìn kĩ lại lần, sau đó mới cất vào trong túi.

      Tiểu Thành lấy chìa khóa xe, Tiểu Bạch và Từ Bằng nhàn rỗi có việc gì làm, Tiểu Bạch liền : “Hay là để bọn em cùng mọi người? Ở đây dù sao cũng có việc gì làm, cùng mọi người lên đến nơi em và Từ Bằng vào bệnh viện với Nguyệt Nguyệt, đợi mọi người mua đồ xong quay lại đón bọn em rồi chúng ta cùng về.”

      xe còn ít đồ đạc linh tinh, nhiều thêm hai người chỗ liền chật hơn chút.

      Tiểu Thành có chút do dự.

      A Khởi : “Cho bọn họ cùng , dù sao mua nhiều đồ như vậy, mình cũng đâu có chở hết được, đằng nào chả phải nhở Tưởng để chiếc xe qua chở giúp chứ.”

      Tiểu Thành nghĩ lại cũng thấy đúng, liền gật đầu : “Được, vậy hai người mau lên xe , chúng ta phải rồi.”

      Tần Đường đứng ở ban công tầng hai, Tiểu Thành vẫy vẫy tay với : “Chị Tần Đường, chị ở nhà trông nhà nhé, bọn em phải tầm chiều mới về được cơ.”

      Tần Đường ra dấu “OK” với người phía dưới, Tiểu Thành lại cười đến sáng lạn: “Vậy chị có muốn ăn gì ạ? Khi về bọn em mua cho chị.”

      cần đâu.” .

      “Vậy được rồi” Tiểu Thành chui lại vào buồng lái.

      Xe Jeep đỏ rất nhanh biến mất khỏi sân viện.

      Tần Đường ở trong phòng xử lí lại những bức ảnh mới chụp được. Thời gian trôi qua rất nhanh, cảm thấy có chút đói bụng, nhìn đồng hồ, ra quá trưa rồi.

      mở cửa xuống, định tìm chút đồ ăn.

      Đúng lúc này, từ bên ngoài có hai chiếc xe tiến vào, khép hờ cửa, nhìn xuống dưới.

      Từ xe có mấy người đàn ông mặc đồ đen cao lớn bước xuống.
      huyenlaw68, Suuuly, MaiAnhSF44 others thích bài này.

    4. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Cắt ngay khúc gay cắn đây mà. Thanks nàng
      seo-senpai thích bài này.

    5. Chris_Luu

      Chris_Luu Well-Known Member

      Bài viết:
      385
      Được thích:
      539
      Hóng ing~~ thanks nàng edit nha. Định để đọc hết F1 rồi qua mà kìm ko dc
      seo-senpai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :