1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      To mo chuong sau qua
      seo-senpai thích bài này.

    2. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Chương 23


      Đầu óc Tần Đường ong lên, mắt hạnh mở lớn, cố gắng nhìn gương mặt Tưởng Xuyên trong bóng đêm, ngơ ngác nhìn : “ cái gì?”

      .” Tưởng Xuyên cúi đầu, đầu nghiêng về phía bên phải. Lại nghiêng thêm chút nữa, tới gần khóe miệng , hôn cái: “Tiểu lưu manh kia hôn em ở chỗ này, đúng ?”

      nụ hôn rất nhanh, gần như chỉ là lướt qua rồi lập tức rời .

      Tần Đường hoàn toàn phát ngốc rồi, đôi mắt chậm rãi mở to ra, nín thở nhìn , câu cũng thốt thành lời.

      “Vẫn nhớ ra à?” Tưởng Xuyên buông tay ra, khóe môi gợi lên nụ cười, “ phải ấn tượng sâu sắc lắm sao? Thù lâu như vậy mà đến giờ vẫn chưa nhớ ra ư?”

      cúi đầu, sờ sờ khuôn mặt mình, sau đó liền bất tri bất giác thẹn quá hóa giận, lập tức giơ tay muốn đánh người.

      Tưởng Xuyên giữ được cổ tay của , Tần Đường mặt đỏ tai hồng, cảm thấy bị người chiếm tiện nghi, còn bị người ta chơi vố, cả giận : “ buông tay! Đồ lưu manh!”

      Tưởng Xuyên: “.......”

      vẫn là lưu manh, chỉ là bỏ được chữ “tiểu” đằng trước mà thôi.

      Đôi mắt dần quen với bóng tối, hai người dần nhìn được ánh mắt của nhau, mà đáy mắt của , tràn ngập giận dữ. Tưởng Xuyên nhận ra, mình chọc giận rồi. Nhưng hối hận, có số việc thể là bí mật mãi mãi được, nếu cũng nhớ , cũng nhớ , việc gì phải giấu diếm nữa cả.

      …………..

      Đây là chuyện của hai mươi năm trước. Năm đó Tưởng Xuyên 10 tuổi, kí ức vẫn rất ràng. Đứa vùng núi sinh hoạt nghèo khó, năm được đến vài lần mặc quần áo mới, ăn đến mấy viên kẹo, càng chưa hiểu việc đời. Năm đó Tần Đường và ba mẹ tham gia hoạt động từ thiện, đại khái là ngoài rất nhiều đứa nhóc choai choai hồi đó đều có ấn tượng rất sâu sắc với Tần Đường.

      mặc chiếc váy công chúa, lớn lên trắng trắng, , đôi mắt rất to. tóm lại là rất xinh đẹp, cũng rất đáng .

      Ở trường tiểu học Hy Vọng nghèo khó kia, cũng giống như rất nhiều đứa trẻ khác, mỗi ngày đều phải đoạn đường rất xa từ trong núi ra mới đến được trường học, người thành phố đối với bọn họ thực rất mới lạ, đặc biệt là đứa xinh đẹp đến tưởng được như Tần Đường, bọn họ từ trước đến giờ chưa bao giờ thấy.

      ôm gói bánh kẹo trong tay phân phát cho rất nhiều đứa trẻ còn lớn hơn cả , thân hình nhắn, nhưng lại rất nghiêm túc.

      Tưởng Xuyên đứng ở bên ngoài cửa sổ ngắm , sau đó mẹ thấy , đem đống bánh kẹo nhét vào trong lòng tiểu Tần Đường, chỉ ra ngoài cửa sổ, rồi ghé vào tai tiểu nha đầu gì đó. Sau đó tiểu nha đầu kia liền ôm đống đồ ăn vặt về phía , được đoạn, đồ trong tay rơi xuống đất, ngồi xổm xuống đất nhặt, nhặt, nhặt mãi xong, khuôn mặt ủy khuất đến muốn khóc.

      ngẩng đầu, mếu máo chu miệng lên: “Ba ơi, An An nhặt mãi mà xong………”

      Cuối cùng, vẫn là ba ấy tới giúp nhặt hết những đồ ăn vặt đó lên.

      ôm đống đồ ăn vặt đến trước mặt , vẻ mặt tranh công, giọng mang đậm chất của trẻ con, mềm mại, ngọt ngào: “, cho kẹo này.”

      Lúc còn , tính cách Tưởng Xuyên khá cứng đầu, lại có chút hư hỏng, cùng với những đứa trẻ khác hoàn toàn khác biệt. đối với mấy thứ đồ như bánh kẹo gì đó hứng thú lắm, mặc dù năm có khi được ăn đến lần, nhưng vẫn thích như cũ.

      Tưởng Xuyên cũng nhận lấy đống đồ kia như những đứa trẻ khác mà chỉ nhìn chăm chú, cảm thấy đôi mắt khi chớp chớp, trông đặc biệt xinh đẹp.

      Tiểu nha đầu cảm thấy rất mờ mịt, bé muốn đem đồ ăn cho ấy, cánh tay hơi buông lỏng chút, đồ ăn lại lần nữa rơi đầy mặt đất.

      chu cái miệng lên nhìn , lại nhìn đống đồ nằm ngổn ngang dưới đất, thân mình bé nhận mệnh lại ngồi xổm xuống tiếp tục công cuộc nhặt đồ, nhưng lần này cũng như lần trước, nhặt mãi vẫn xong.

      Tiểu nha đầu lại ngước lên nhìn , vẻ mặt cầu xin giúp đỡ.

      Tưởng Xuyên bỗng nhiên chìa tay nhéo nhéo khuôn mặt trắng nõn mềm mềm của , tiểu nha đầu bị hành động bất chợt của dọa sợ, lùi lại bước, lại bị đồ ăn mặt đất ngáng chân, ngã phịch cái đặt mông xuống đất, miệng mếu máo, dáng vẻ rưng rưng sắp khóc.

      Tưởng Xuyên kéo đứng dậy, : “ cần kẹo, cho hôn cái nhé."

      nhìn An An chằm chằm, thấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ sắp khóc kia, tính khí liền nổi lên, bỗng nhiên cúi đầu hôn chụt cái lên mặt .

      Tiểu nha đầu lại bị dọa lần nữa.

      Giây tiếp theo liền “Òa” lền tiếng, khóc đến long trời lở đất, vừa khóc vừa quay người chạy, “Oa oa oa,.............mẹ ơi………”

      Lúc ấy, tất cả mọi người đều quay lại nhìn . Tưởng Xuyên lúc đó rốt cục cũng chỉ là đứa trẻ 10 tuổi, bị mọi người nhìn như vậy cũng luống cuống.

      Cũng may, ba mẹ trách .

      lát sau, tiểu nha đầu khóc đến đỏ hồng cả mắt lại ôm gói kẹo đến, Tưởng Xuyên thấy dáng vẻ rất đáng thương, vốn định nhận lấy, ngờ, tiểu nha đầu kia lại hùng dũng nhét kẹo vào lòng , sau đó liền xoay người chạy .

      …………………

      Khoảng 2, 3 năm sau, cha mẹ Tần Đường lại qua trường tiểu học Hy Vọng, Tưởng Xuyên vẫn nhớ bọn họ.

      Lại lần nữa, sau khi ra khỏi núi, lại nhìn thấy ba mẹ Tần Đường TV, xem được những bộ phim truyền hình mà mẹ Tần Đường đóng, nhưng lại thấy được Tần Đường. Lúc đó, nhũ danh của là An An, cho nên, cho rằng tên là An An.

      ngờ, sau nhiều năm như vậy, Tần Đường lại đến bên cạnh .

      Tưởng Xuyên hiểu , bọn họ là người của hai thế giới.

      Tưởng Xuyên nắm cổ tay , giọng ràng: “ muốn đánh sao?”

      Tần Đường cắn môi, câu nào.

      Lúc trước chính miệng , nếu muốn hôn nhất định đáp trả bằng hai cái tát, nên Tưởng Xuyên đây chính là cố ý.

      Im lặng vài giây, Tưởng Xuyên thả tay ra, mặt nhích về phía trước, lại giở tính xấu ra : “Đến, đánh .”

      Tay Tần Đường dừng ở trung, thấy khóe miệng bị thương của Tưởng Xuyên, đánh được, mà đánh cũng xong.

      Cuối cùng đánh bộp cái lên ngực . Cả người Tưởng Xuyên toàn là cơ bắp rắn chắc như đá, đánh đến nỗi tê rần cả bàn tay.

      Tức giận xoay người trở lại nằm giường của mình, liền kéo chăn trùm đến tận đầu bày tỏ kháng nghị.

      Tần Đường nằm cuộn tròn ở giường nhưng lại hề cảm thấy buồn ngủ, nghĩ tới chỗ vừa bị Tưởng Xuyên hôn, cũng chưa hẳn là khóe môi, nhưng môi lại rất nóng, nhiệt độ cứ chầm chậm lan từ chỗ đó ra, tràn tới nơi khóe miệng, rồi dần dần khiến nó nóng lên. Nghĩ đến đây, nhịn được liền đập chân bình bịch lên ván giường.

      ……..

      Tưởng Xuyên dựa lại người tường, trong bóng đêm, khóe miệng cong lên, : “ cho em cơ hội rồi nhé.”

      ………….

      Buổi sáng hôm sau, Tưởng Xuyên xử lí thủ tục xuất viện.

      Tào Nham lái xe của Tưởng Xuyên đến trước cổng bệnh viện, ném chìa khóa xe cho : “Xe sửa rồi đấy!”

      Tưởng Xuyên duỗi tay bắt lấy, Tào Nham nhìn về phía gương mặt chút cảm xúc của Tần Đường, Tần Đường nhận ra đây là người hôm qua cứu mình, lúc này mới lộ ra nụ cười.

      Tưởng Xuyên liếc nhìn cái: “Tào Nham.”

      Tần Đường : “Chuyện lúc trước, cảm ơn , Tào tiên sinh.”

      Tào Nham? nhìn về phía ta, lại : “Tào Thịnh là trai sao?”

      Tào Nham cười: “Đúng vậy, ruột.”

      Tần Đường nhìn thân thường phục của ta, lại hỏi: “ là cảnh sát à?”

      Tào Nham chút dấu giếm: “Ừ.”

      Tần Đường lại nở nụ cười với ta, dư quang liếc nhìn về phía Tưởng Xuyên. Nếu Tưởng Xuyên và Tào Nham là bạn, trước đây Tưởng Xuyên làm cái gì? Trực giác cho biết chỉ đơn giản là người phụ trách của nghĩa trạm, ông chủ của công ty vận tải nho như vậy.

      Tưởng Xuyên nhìn về phía : “Em lên xe trước .”

      Tần Đường vẫn cho sắc mặt tốt như cũ, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi lên ghế phó lái.

      Tưởng Xuyên và Tào Nham sang bên, Tào Nham đưa cho bao thuốc lá, hai người chân giẫm lên luống hoa gần đó, Tào Nham : “Triệu Kiến Hòa tối hôm qua rời khỏi Du Lâm rồi.”

      Tưởng Xuyên hút thuốc, chân di di đám bùn dưới chân, : “Các phái người theo rồi?”

      .” Tào Nham , “ tôi trước nên, tránh rút dây động rừng.”

      “Làm sao ta ra tù được?”

      “Triệu Kiến Hòa ở trong tù lập được vài cái công lao, sau đó xin giảm án. Nhưng việc trong tù cũng có chút điểm kì lạ, trùng hợp là mấy lần có chuyện đều là Triệu Kiến Hòa lập công.”

      “Chậc.”

      “Chắc chắn có người giúp đỡ ta, nhưng là ai, chúng ta có bằng chứng.”

      Tưởng Xuyên cắn cắn điếu thuốc, hơi nhíu mày: “ ra trong lòng chúng ta đều biết, chỉ là thiếu chứng cứ mà thôi.”

      Tào Nham vỗ vai , “ cứ về trước , người bị thương còn chưa có khỏi đâu. mình tôi và tôi ở lại chiếu ứng, chắc cũng có thể tóm gọn được mấy tên cho đó.”

      Tưởng Xuyên dập thuốc, ném vào thùng rác, sau đó tiêu sái xoay người, “ đây.”

      ………….

      Tần Đường vừa nhìn thấy lên xe lập tức nhắm mắt lại ngủ.

      Tưởng Xuyên dựa lưng vào ghế, nhìn chằm chằm trong chốc lát, : “Thắt dây an toàn vào.”

      Tần Đường: “.......”

      thắt đấy!

      liền nghiêng người qua, nửa người đè lên người , duỗi tay kéo dây an toàn.

      Tần Đường lập tức mở mắt ra liền phát nhìn , khóe miệng hàm chứa ý cười nhàn nhạt, dường như đợi mở mắt.

      Tần Đường trợn mắt lườm Tưởng Xuyên cái, đoạt lấy dây an toàn trong tay , “ cút ra, tôi tự thắt.”

      Tưởng Xuyên hít hơi, dựa trở lại, khởi động xe.

      Tình tình đại tiểu thư cũng lớn ghê.

      Tần Đường lại dựa người như cũ, đầu hơi nghiêng, tiếp tục ngủ.

      Dù sao cũng chính là muốn chuyện với tên lưu manh này.

      Tưởng Xuyên cũng vội……….

      Hơn sáu tiếng lái xe, đường hai người có dừng lại lần ở trạm xăng để ăn bát mì, vệ sinh.

      Đoạn đường kế tiếp là mạch, thẳng đến tận Tây An.

      qua nội thành, Tưởng Xuyên tìm chỗ đỗ xe, Tần Đường nhìn , vẫn kiên quyết câu nào.

      Tưởng Xuyên kéo xuống xe, nhíu mày hỏi: “Làm gì?”

      Tưởng Xuyên kéo đoạn, dừng lại ở bên ngoài cửa hàng bách hóa, buông ra, : “ mua điện thoại” sau đó liền vào trước.

      Tần Đường ngốc lăng, vốn nghĩ ngày mai mua sau.

      Điện thoại cần chọn, mua giống cái cũ của là được.

      Tưởng Xuyên thấy chọn xong liền chuẩn bị thanh toán, bị Tần Đường giữ lại: “ định làm gì?”

      Tưởng Xuyên : “Điện thoại bị hỏng, trách nhiệm là ở .”

      Tần Đường hừ tiếng: “Máy ảnh của tôi cũng bị hỏng, sao thấy mua cho tôi cái máy ảnh khác chứ?”

      Tưởng Xuyên: “.........”

      mím môi, nhìn : “Máy ảnh cho nợ.”

      Tần Đường: “ còn nợ tôi 87 vạn nữa.”

      Tưởng Xuyên nghiến răng, nhịn lại: “Tần Đường!”

      “Sao?” chút sợ hãi, nhưng khi thoáng nhìn vào đôi mắt đen kịt kia lại thấy chút hối hận, nên chọn cách đó để tổn thương người đàn ông này như vậy. thế giới này, giá trị của con người nằm ở số tiền mà ta có.

      Tần Đường cầm lấy điện thoại mới, cúi đầu, duỗi chân đá vào chân Tưởng Xuyên: “Này, trả tiền ………”

      cái điện thoại lấy lòng, Tưởng Xuyên trước ra khỏi cửa hàng bách hóa.

      Tần Đường nhìn bóng dáng cao lớn của , yên lặng theo sau.

      Sau khi lên xe, Tần Đường liền ngồi nghịch điện thoại mới của mình.

      Tưởng Xuyên lái xe quay trở lại nghĩa trạm.

      A Khởi và Tiểu Thành ở trong sân sửa sang lại bao tải, hai người biết đùa giỡn cái gì đó, A Khởi liền ném đống bao tải lên người Tiểu Thành. Nghe thấy tiếng ô tô, mới vội vàng đứng dậy.

      Rất nhanh, chiếc xe Jeep đen tiến vào trong sân.

      A Khởi hưng phấn : “ Tưởng, về rồi!”

      Tiểu Thành cũng đứng dậy nhếch môi cười.

      Tưởng Xuyên mở cửa xe bước xuống, sắc mặt của A Khởi và Tiểu Thành đều thay đổi, “, bị thương sao?”

      có gì, gặp phải mấy tên…….vô lại.” Đối với việc ở Du Lâm, muốn nhiều lời.

      “Đợi chút, đem xe rửa ..”

      Tần Đường đứng ở sườn xe bên kia, vừa rồi, ta vốn là muốn gặp phải mấy tên lưu manh” đúng ?
      dieudidomked, Suuuly, huyenlaw6845 others thích bài này.

    3. Xu trần

      Xu trần Member

      Bài viết:
      93
      Được thích:
      78
      Lưu manh kiểu của khác chúng nó nên ko thể ngang hàng với chúng nó được . vô lại :053::053:
      seo-senpai thích bài này.

    4. Hồngnhung16111997

      Hồngnhung16111997 Member

      Bài viết:
      39
      Được thích:
      43
      Cảm ơn bạn edit ❤️❤️❤️
      Mình xin 1 chân hóng nạ
      seo-senpai thích bài này.

    5. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      các ty ạ, t trong giai đoạn ôn thi. Kì cuối của năm cuối r, k chơi đc nữa nên cancel mọi truyện đến khi thi xong các nàng nhé. Chắc khoảng tận cuối tháng cơ, mấy nàng thông cảm nha:yoyo44:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :