1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      susu thích bài này.

    2. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Ps: Hố mới nên khuyến mại mn luôn chương 2. Hy vọng mn đọc truyện vui vẻ:))

      Chương 2

      Ánh mặt trời vô cùng chói chang, trong bãi đỗ xe có ít xe. Ánh mặt trời phản xạ lên cửa kính ô tô, quả thực có chút lóa mắt.

      Người đàn ông trong xe gọi điện thoại, nhìn chằm chằm, đôi mắt đen nhánh híp lại, hốc mắt sâu, càng tôn lên vẻ sáng ngời, sắc bén của đôi mắt. Mái tóc cắt ngắn, hơi khô, làn da màu đồng, ngũ quan sắc nét, là khuôn mặt rắn rỏi.

      Tần Đường nhớ người liên hệ lúc trước gọi ta là Tưởng, vì vậy liền lên tiếng: “Ngài Tưởng?”

      ta gật đầu, với người trong điện thoại: “Thấy người rồi.”

      Tần Đường nhìn ta cúp máy xong mới : “Tôi là Tần Đường.”

      “Tưởng Xuyên, lên xe .”

      tiếng trước, Lữ An gọi điện thoại cho , có người muốn quyên góp đồ dùng nên bảo đến sân bay đón người, cũng là ai hay dáng vẻ như thế nào, chỉ tên là Tần Đường.

      ngờ lại là mỹ nữ xinh đẹp dịu dàng.

      Tần Đường chuyện, kéo hành lý để vào ghế sau, nhét vào, sau đó cũng ngồi luôn đằng sau.

      Tưởng Xuyên nhìn động tác lưu loát của , hạ mắt, xoay chìa khóa, khởi động xe. Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh rời .

      đường, hai người với nhau đến vài câu. Tần Đường có chút đói bụng, lấy chai nước khoáng ra uống vài ngụm, sau khi nhét lại vào túi, thò tay mò mẫm rút ra được túi bánh mỳ. nghĩ nghĩ lát, nhớ ra đây là của đứa bé tặng cho lúc Vân Nam.

      Tưởng Xuyên nghe được tiếng động , nhìn vào gương chiếu hậu:

      chưa ăn trưa à?”

      Tần Đường vừa cắn bánh mỳ vừa trả lời, giọng có chút ràng: “Ừ.”

      lát sau, Tưởng Xuyên : “Đúng lúc tôi cũng chưa ăn. Ăn mỳ nhé?”

      Ở Thiểm Tây cửa hàng mỳ đâu đâu cũng có, ven đường thôi cũng có tới tận mấy cái. Lúc này qua giờ ăn cơm, tìm quán cơm còn bằng ăn bát mỳ cho nhanh.

      Tần Đường đáp: “Được.”

      Tưởng Xuyên tìm chỗ đỗ xe, hai người bước xuống xe, Tưởng Xuyên đứng trước mặt Tần Đường, thân hình cao lớn, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, khiến người ta thể làm ngơ. Tần Đường ngẩng đầu nhìn ta cái, mới nhận ra người đàn ông này còn cao hơn mình nghĩ rất nhiều.

      Ánh mắt Tưởng Xuyên đảo qua người người phụ nữ trước mặt, là người rất xinh đẹp, dáng người vô cùng tốt, cặp đùi thon dài, thẳng tắp.

      Làn da trắng nõn nà, trắng đến mức dường như chỉ cần đụng là chảy cả nước.

      Loại phụ nữ yếu đuối như thế này, chạy lên vùng núi khỉ ho cò gáy làm cái gì?

      Tưởng Xuyên cong cong khóe môi, chỉ vào cửa hàng bên cạnh: “ thôi, ăn xong trở về còn rất nhiều việc phải làm.”

      Nụ cười kia có chút tùy ý, Tần Đường nhíu mày, cảm thấy người đàn ông kia có chút khinh thường ?

      Khinh thường cái gì chứ? Cảm thấy thể chịu khổ sao?

      Thời điểm theo ta vào trong quán ăn, trong quán chỉ có vị khách, lúc này húp mì sùm sụp. Tưởng Xuyên đứng ở cửa phòng bếp : “ bát mỳ thịt bò lớn, bát…”

      ta quay đầu lại nhìn .

      Tần Đường: “Bát .”

      Ông chủ bên trong nghe , lớn tiếng đáp lại: “Được!”

      Tưởng Xuyên lại gọi thêm hai cái bánh mỳ kẹp thịt, hai người ngối đối diện nhau. Chỉ trong chốc lát, mỳ được mang lên. Bát lớn bát chênh lệch vô cùng ràng, nhưng ta ăn rất nhanh. Lúc Tần Đường mới ăn được nửa bát của ta nhìn thấy đáy.

      Buổi trưa ăn cơm, do cũng qua cơn đói nên ngược lại ăn vào, chỉ chậm gẩy gẩy vài đũa.

      Tần Xuyên ăn mỳ xong, lại tiếp tục ăn bánh mỳ kẹp thịt, nhìn : “ ăn hết?”

      Tần Đường quả thực muốn ăn nữa, buông đũa : “Ừ, nhiều mỳ quá.”

      Khóe miệng Tần Xuyên vểnh lên, lại là cái điệu cười mang chút khinh bỉ. Tuy ta gì, nhưng Tần Đường biết, ta cảm thấy lãng phí lương thực.

      Ánh mắt nóng lạnh nhìn ta, lại cầm đũa lên.

      Tưởng Xuyên cười ra tiếng, cầm lấy cái bánh mỳ khác lên ăn.

      Tần Đường cuối cùng cũng miễn cưỡng ăn xong được bát mỳ, lúc hai người ra đến cửa, Tần Xuyên đưa mắt nhìn : “ ở khách sạn nào?”

      Tần Đường hỏi lại: “Ở chỗ mấy có chỗ ở sao?”

      Tần Xuyên nhìn , : “Có.”

      Tần Đường lại hỏi tiếp: “Có phụ nữ ?”

      Tưởng Xuyên đáp: “Có.”

      Tần Đường đưa tay sờ sờ máy ảnh, “Vậy tôi ở chỗ của mấy , tiện làm việc.”

      Lần này tính toán kĩ rồi, ở lại đây lâu, sớm hoàn thành xong công việc để trở lại sớm chút. Tầm tháng sáu muốn Quảng Tây.

      Tần Xuyên đứng nhìn nửa ngày, xoa xoa mái tóc ngắn, cười : “ thôi.”

      Xe chạy gần tiếng, Tần Đường nhìn bốn phía xung quanh, nơi này hiển nhiên là vùng ngoại thành Tây An, có chút hẻo lánh. Tưởng Xuyên lái xe vào trong cái viện, thoạt nhìn có vẻ rộng. Bên trong có cây đại thụ lớn, tòa nhà hai tầng cũ kĩ, giống như là cái xưởng sửa xe, ngoại trừ hai cái xe tải lớn, còn có chiếc Jeep màu đỏ và chiếc Santana kiểu cũ.

      Tưởng Xuyên đỗ xe xong : “Tới nơi rồi.”

      Ghế sau có phản ứng gì, quay đầu lại nhìn, thấy nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ, khóe miệng cong lên thành nụ cười vui vẻ: “Bây giờ thấy sợ rồi?”

      Còn chưa có hỏi ràng dám cùng trở về rồi.

      Tần Đường nhìn ta, lạnh nhạt hỏi: “Sợ cái gì? Tôi chỉ nhìn ngắm xung quanh chút thôi.”

      Lão Viên làm việc rất đáng tin cậy, nếu điều tra đối phương với . Lão Viên nơi này khu tổ chức tình nguyện, có trang web có địa chỉ và phương thức liên lạc cụ thể. Đồ quyên góp gửi đến đây đều được người ở đây phân chia đến các hộ người nghèo trong khu.

      Đúng lúc này, chiếc xe ba bánh từ bên ngoài tiến vào, đỗ lại ngay bên cạnh.

      xe chất đầy các bao lớn , ngồi ghế lái là người đàn ông trẻ tuổi, to lớn kém gì Tưởng Xuyên.

      Người đàn ông trẻ tuổi nhìn thấy cái xe Jeep màu đen ánh mắt liền sáng lên, lưu loát nhảy xuống xe, hưng phấn : “ Tưởng trở lại rồi!”

      Tưởng Xuyên xuống xe, tay đút túi quần, thân hình cao lớn đứng ở đó, chắn hết ánh mặt trời.

      Tần Đường cũng xuống xe, người đàn ông lái xe ba bánh thoáng sửng sốt, sau đó cười : “ Tần, tôi còn tưởng về khách sạn nghỉ ngơi trước chứ. Đâu cần gấp như vậy?”

      Tưởng Xuyên : “ ấy ở đây.”

      Tần Đường im lặng hai giây, nhìn về phía người đàn ông thấp hơn Tưởng Xuyên nửa cái đầu, “ là ngài Lữ?”

      gọi tôi là Lữ An là được rồi.” Lữ An cười cười, chỉ về phía người đàn ông trẻ tuổi phía sau, “ ta là Tiểu Thành. Chỗ này của chúng tôi điều kiện thể so với khách sạn, phòng trống còn căn, nếu ngại đợi chút, tôi kêu người dọn dẹp lại qua, còn nếu để tôi đưa đến khách sạn trấn.”

      này là người có tiền, vừa nhìn qua là biết chịu được khổ, lần này lại là mang tiền mang đồ đến đây, Lữ An muốn chiêu đãi tốt tốt chút, tránh cho vui lại bỏ .

      Tần Đường từng qua ít địa phương nghèo, từng ngủ phản cứng, cho nên nơi này so với nhiều nơi khác, điều kiện cũng tốt hơn nhiều.

      hề kén chọn : “Tôi ở đây cũng được, sáng mai cùng các làm việc luôn. Chờ các vận chuyển xong hết đồ tôi cũng rời .”

      Lữ An nhướng mày: “Vậy được, ở đây nghỉ ngơi lát, đợi phòng dọn xong tôi bảo .”

      Tiểu Thành tiến lại gần, gãi đầu nhìn Tần Đường cười: “ Tần, để tôi dẫn nghỉ ngơi.”

      Tần Đường chỉ vào cái ghế dưới bóng cây : “ cần, tôi ngồi ở đây là được rồi.”

      Tưởng Xuyên hai ngày hôm nay đều chạy đường dài, ngồi xồm mui xe xem xét, vặn vặn cổ, giọng toát ra nhàn tản lười biếng: “Lát nữa đem xe rửa rồi kiểm tra lại chút, động cơ có chút vấn đề.”

      Tần Đường theo bản năng nhìn về phía ta, nhíu mày cách ràng.

      Lữ An thấy sắc mặt thay đổi, vội giải thích: “ có việc gì, nếu xe có vấn đề gì lớn, Tưởng đón rồi.”

      Lữ An liếc mắt nhìn Tưởng Xuyên ra hiệu, xe có vấn đề còn đón người, bây giờ lại còn làm trò thẳng trước mắt người ta…

      Tưởng Xuyên hạ mắt, nhìn về phía Tần Đường: “Sợ?”

      Tần Đường mím môi: “ có, chỉ là tán đồng hành vi của thôi.”

      ta cười ra tiếng.

      Lữ An đạp cước vào thân xe: “Sao lại bẩn như thế này chứ?”

      Tưởng Xuyên vừa vừa : “Bị rơi vào vũng bùn.”

      Lời xong, người bước đên chỗ ngoặt ở cầu thang.

      Lữ An cố giải thích: “Do Tưởng mấy hôm nay bận rộn quá thôi, đừng để ý nhé.”

      Tần Đường giơ máy ảnh chụp mấy bức, nhưng do Tần Xuyên bước quá nhanh nên bóng dáng cao lớn vô ý lọt vào khung hình.

      Tần Đường tự giác nhíu mi, sau khi xác nhận thấy ai nữa, mới lần nữa giơ máy lên chụp.

      Lữ An gọi cuộc điện thoại, vài phút sau liền có trẻ và người phụ nữ trung niên bước vào. trẻ gọi là A Khởi, người phụ nữ trung niên là dì Quế. Hai người giúp Tần Đường dọn dẹp lại phòng ngủ.

      Tần Đường thấy Lữ An vẫn đứng đó liền : “Các có việc cứ làm , cần để ý đến tôi.”

      Lữ An cười cười, nhận lấy xô nước từ tay Tiểu Thành rửa xe.

      Tần Đường dạo vòng xung quanh, đứng bên cạnh nhìn bọn họ rửa xe, hỏi: “Xe này chạy qua những chỗ nào vậy?”

      Lữ An tranh thủ lúc rảnh rỗi quay lại, cười đáp: “ Tưởng tuần trước qua huyện Ba Trấn ở Hán Trung. Chỗ đó đường núi nhấp nhô gập ghềnh, vô cùng khó , bên cạnh còn là vách núi nữa…”

      Huyện Ba Trấn.

      Lông mi Tần Đường run lên, Tiểu Thành vẫn cười ngây ngô: “Cũng may kĩ thuật lái xe của Tưởng rất tốt. Nếu là em em cũng dám lái.”

      Lữ An cười: “Phải đó.”

      ………

      A Khởi và dì Quế dọn dẹp phòng ốc xong xuôi. A Khởi là rất thẹn thùng, lớn lên trông cũng rất đáng , chỉ là làn da có hơi đen. ấy cười tủm tỉm giúp Tần Đường mang hành lý lên lầu.

      Tần Đường khoác ba lô vai, theo sau A Khởi, đến tầng hai, là căn phòng thứ hai đếm ngược từ dưới lên ở hướng đông.

      A Khởi mở cửa, cười tủm tỉm : “Vỏ chăn và ga giường đều được thay mới rồi, chị cứ yên tâm dùng.”

      Tần Đường nhìn lướt qua, căn phòng lớn, nhưng rất ngăn nắp gọn gàng, trong phòng còn có cái bàn , tủ quần áo vải, cái giường đơn.

      “Ừ, tệ.”

      Tần Đường lớn lên vô cùng xinh đẹp, A Khởi nhịn được nhìn nhiều hơn vài lần.

      Tần Đường phát ra, quay đầu lại nhìn, A Khởi hạ mắt nhìn nữa, thân thiện : “Vậy chị nghỉ ngơi , nếu có thêm cầu gì cứ với bọn em.”

      Tần Đường gật đầu: “Được.”

      A Khởi đóng cửa ra ngoài.

      Tần Đường dọn dẹp lại hành lý của mình, phòng vệ sinh là dùng chung ở bên ngoài, lấy chậu và khăn mặt của mình, bước ra ngoài đứng dựa vào hành lang.

      Huyện Ba Trấn nằm đoạn đường giao giữa đường quốc lộ và đường đèo, bên là núi, bên là vực sâu hun hút.

      Nơi đó ngoại trừ các đoạn đường nhựa bị sụt lún chính là những đoạn đường đất xóc nảy, nhấp nhô, gập ghềnh.

      ………

      biết đứng được bao lâu, Tần Đường cắn môi dưới, xoay người trở về phòng, từ trong ba lô lấy ra bao thuốc, châm lửa, hung hăng hít hơi sâu.

      Ánh mắt xuyên qua làn khói thuốc, có chút mê mang.

      Cảm thấy ở trong phòng có chút buồn chán, lại mở cửa bước ra hành lang, bàn tay tinh tế trắng nõn kẹp điếu thuốc lá, nắm lấy lan can, nhìn mấy người bên dưới tháo dỡ mấy bao tải đựng đồ, sách vở, quần áo, và mấy món đồ chơi bày đầy đất.

      “Cạch!” tiếng.

      Tần Đường theo bản năng quay đầu lại nhìn, đập vào mắt là người đàn ông chỉ mặc cái quần tứ giác, hai người bốn mắt nhìn chằm chằm vào đối phương.

      hề kiêng dè hay thẹn thùng gì cả, thậm chí ánh mắt còn lướt qua lần.

      Người đàn ông dáng người so với mấy người mẫu nam tạp chí chỉ có hơn có kém, vai rộng eo thon, cơ bắp căng chặt, hai chân hữu lực, ở vị trí nào đó quần lót màu đen gồ lên đống lớn.
      chuoivuive, dieudidomked, Suuuly53 others thích bài này.

    3. Vy RuRi

      Vy RuRi Well-Known Member

      Bài viết:
      258
      Được thích:
      1,572
      Hình như nay mình vô gr thấy giới thiệu truyện cần edit nè, bạn editor tốc độ dữ dội, quá nhanh quá nguy hiểm (y):v.
      Hình như lúc mình đọc truyện tới giờ, lần đầu đọc thấy miêu tả chỗ mấy nam chính tự hào mà tả sắc nét dữ vậy, “ đống lớn”.... ơn giời :yoyo36: nghẹn họng rồi :yoyo19:. Cảm ơn bạn editor nhiều, cảnh đẹp dầy, thú dị lắm >:O
      Xu trần, sususeo-senpai thích bài này.

    4. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Ố ồ, ta lót dép hóng đây. Con của a sâm - c tâm hẳn nhiên phải đẹp rồi.
      seo-senpai thích bài này.

    5. chjchj1001

      chjchj1001 Active Member

      Bài viết:
      143
      Được thích:
      117
      Đọc F1 rồi k ngờ lại có tiếp tr đọc về đời F2, hay quá. Ủng hộ b edit nha
      seo-senpai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :