1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanhna

      thanhna New Member

      Bài viết:
      6
      Được thích:
      9
      Tưởng Xuyên mặc quần dài vào, Tần Đường nhìn đè lại "khối căng phồng kia", kéo dây kéo lên, hai mắt nhìn mãi, như vậy khó chịu sao?

      Ai giải thích giùm khối kia là khối gì đấy?
      levuongseo-senpai thích bài này.

    2. Nhược Vân

      Nhược Vân Well-Known Member

      Bài viết:
      932
      Được thích:
      1,403
      Lầu , nàng ngây thơ hay giả vờ ngây thơ thế hử? :yoyo60:
      “Cái khối căng phồng” từ này đc tác giả sử dụng tốt ghê, trc kia là “ đống lớn” bạn edit cũng tốt lăms nha, toàn cụm từ dễ liên tưởng :yoyo52::yoyo52:
      Suuuly, Rubyeva, levuong2 others thích bài này.

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,095
      Được thích:
      12,790
      levuong, Nhược Vânthanhna thích bài này.

    4. thanhna

      thanhna New Member

      Bài viết:
      6
      Được thích:
      9
      @ Nhược Vân: thiệt mà, tui là tui "1 cục bự chảng kia", chứ tui hỏng có "khối" rồi "căng" rồi "phồng" như ai kia đâu à!
      Nhược Vân thích bài này.

    5. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Chương 53


      “Lấy giúp em cái điện thoại với, ở trong túi ấy.”

      Tưởng Xuyên đưa điện thoại cho , Tần Đường liếc mắt nhìn, là lão Viên.

      “Lão Viên, có việc gì sao ạ?” Tần Đường vừa nghe điện thoại vừa về phía phòng tắm.

      “Hạng mục xảy ra vấn đề ư?... Tại sao lại thừa ra số 0? Là do phòng tài vụ tính sai ?.... Được rồi, chú cứ xem xét kĩ lại , mấy hôm nữa cháu về.”

      Tưởng Xuyên dựa vào cánh cửa, nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại.

      Tần Đường buông điện thoại xuống, nhíu mày, nhìn về phía , Tưởng Xuyên cũng nhìn .

      mở miệng trước: “Sổ sách của quỹ An Nhất có vấn đề à?”

      Tần Đường : “Ừ, có phải sớm lường trước được rồi ?”

      Lần trước, khăng khăng muốn tham gia hội đấu giá, muốn có được vị trí trong danh sách, bây giờ nghĩ lại, xem ra đều có mục đích cả. bước lại gần , ngửa mặt, nhàn nhạt hỏi: “Ban đầu tiếp cận em, là để tra án sao?”

      Sắc mặt Tưởng Xuyên lập tức trầm xuống, “Em cái gì? Em lặp lại lần nữa nghe.”

      Đôi mắt Tần Đường trầm tĩnh như nước: “Ban đầu tiếp cận em, là để tra án sao?”

      Đôi mắt Tưởng Xuyên vừa đen vừa sáng, cúi người ôm lấy eo , “ phải.”

      Tần Đường ngửa mặt, “Vậy có mục đích gì khác ?”

      Im lặng mất nửa phút.

      Tưởng Xuyên cúi đầu, hôn lên đôi mắt : “Có.”

      “Là gì?”

      “Muốn ngủ với em.”

      Bầu khí lập tức trở nên ái muội.

      Tưởng Xuyên đè lên bồn rửa tay, cúi đầu hôn , từng đợt hơi thở nóng bỏng phả lên mặt .

      Tần Đường nhắm mắt lại, nhón chân đáp lại , vòng tay ôm chặt eo .

      Ngoài cửa thanh trò chuyện vang lên dứt cùng với tiếng bước chân dày đặc.

      Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên, Tưởng Xuyên mới buông ra, hạ mắt, xoa xoa gương mặt , “ xem.”

      Tần Đường gật đầu, xoay người lại nhìn về phía mặt gương.

      trong gương có gò má đỏ hồng, đôi mắt sáng trong, sắc mặt sáng lạn.

      Tưởng Xuyên đứng sau cánh cửa, hỏi: “Ai đó?”

      “Tiên sinh, xin hỏi ngại gọi cơm đúng ạ?”

      phải.”

      Tưởng Xuyên đột nhiên đẩy cửa ra, người đàn ông mặc trang phục đầu bếp màu trắng bên ngoài nở nụ cười khéo léo: “Làm phiền ngài rồi.”

      Sau đó đẩy toa xe hàng về phía trước. Tưởng Xuyên nhìn về phía cánh tay ta, sau đó nhìn chằm chằm theo bóng lưng ta, ánh mắt trầm xuống.

      Tưởng Xuyên đóng cửa lại, Tần Đường rửa mặt xong, bước từ phòng tắm ra, hỏi: “Sao thế?”

      Tưởng Xuyên cười: “ có gì.”

      Tần Đường : “Em đói rồi, chúng ta ra ngoài ăn .”

      Tưởng Xuyên: “Ừ.”

      Tần Đường ôm máy ảnh, Tưởng Xuyên xách túi cho , hai người cùng ra ngoài.

      Bọn họ xa mà tìm tiệm ăn gia đình. Bởi vì là cuối tuần nên hơi đông, lúc hai người tới nơi may mà còn chỗ ngồi.

      Sau khi ngồi xong, Tần Đường gọi món: “ có muốn ăn gì ?”

      Tưởng Xuyên: “Sao cũng được. Em cứ gọi .”

      Tần Đường hỏi lại nữa, nhanh chóng gọi món.

      Tưởng Xuyên gọi điện cho Tào Nham: “Bây giờ ở đâu?”

      Tào Nham : “Vẫn ở khách sạn gần đó. tìm chỗ ăn cơm.”

      Tưởng Xuyên hạ điện thoại xuống, nhìn về phía Tần Đường: “Em ngại Tào Nham tới ăn chung chứ?”

      Tần Đường chớp chớp mắt: “Sao phải ngại chứ?”

      vài câu vào điện thoại, sau đó cúp máy, lúc này Tần Đường mới nhớ ra hai hôm rồi Tào Nham chưa trở lại nghĩa trạm. Sau khi đồ ăn được mang lên Tào Nham tới, nhưng phải mình mà cùng người phụ nữ tóc ngắn, bọn họ cũng ngồi cùng bàn với mà ngồi ở bàn khác.

      Tần Đường nhìn thoáng qua: “Bọn phải cẩn thận đến thế sao?”

      Tần Đường : “Là ý của ta.”

      Tần Đường hỏi nữa, cúi đầu ăn cơm.

      Tưởng Xuyên ăn được nửa vào nhà vệ sinh, Tào Nham cũng theo.

      Tào Nham hút thuốc, nhìn bốn phía, thấy có ai mới đưa cho Tưởng Xuyên thứ. Tưởng Xuyên vừa nhìn liền biết nó là cái gì.

      Mấy năm rồi chưa động vào nó.

      Tào Nham cười: “Còn dùng được chứ?”

      Tưởng Xuyên ước lượng trong tay, sau đó gài vào lưng quần: “Ai bảo đưa cho tôi?”

      tôi, bảo để phòng thân. Cố gắng phải sử dụng đến nó nhé, lại bắn người ta thành cái sàng.”

      Tưởng Xuyên cong cong khóe miệng: “ thể nào.”

      Tào Nham : “Nhưng, phải trường hợp bất đắc dĩ, đừng dễ dàng…” ta làm cái thủ thế nổ súng.

      Tưởng Xuyên: “Tôi biết rồi.”

      Có người qua hành lang, Tưởng Xuyên nghiêng người tránh, “Bây giờ ở đâu?”

      Tào Nham: “Vẫn ở khách sạn.”

      Tưởng Xuyên gật đầu: “Khách sạn kia quả thực có vấn đề cần điều tra. Băng ghi hình lúc trước đột nhiên biến mất, nhất định có người của Khương Khôn ở trong khách sạn, nếu cũng đến mức tôi vừa vào có tin tức lộ ra như thế.”

      “Vậy Tần Đường làm sao bây giờ? Sổ sách của quỹ An Nhất xảy ra vấn đề rồi.”

      Tưởng Xuyên nhìn về phía .

      Tào Nham xua tay: “Cái này trách tôi được mà.”

      Bất kì quỹ từ thiện nào mà Khương Khôn tiếp xúc cũng đều bị thầm điều tra cả.

      Tưởng Xuyên gì, xoay người: “Tôi đây.”

      Trở lại bàn ăn, Tần Đường ăn xong rồi, chỉ vào đồ ăn còn thừa lại bàn: “Em ăn no rồi, còn lại phụ trách nốt nhé.”

      Tưởng Xuyên cười tiếng, cầm đũa quét sạch chỗ đồ ăn còn lại.

      Sau khi ra khỏi quán ăn, Tần Đường : “Chúng ta thôi.”

      Tưởng Xuyên: “Ừ, thôi.”

      đường người đến kẻ , là thời điểm náo nhiệt nhất.

      ngang qua công viên, bên trong có đôi vợ chồng già dẫn theo cháu tản bộ, có ca sĩ hát rong ven đường. Tần Đường qua, : “ từng qua Đại Lý chưa? Ở đó có rất nhiều ca sĩ tự do hát ven đường thế này.”

      Tưởng Xuyên: “Rồi.”

      Lúc đó là cùng Triệu Kiến Hòa.

      Tần Đường xoay người lại, lùi lại hai bước, dừng lại trước mặt : “ cùng Lộ Toa à?”

      Khi đó quả thực có cả Lộ Toa. Hồi ấy làm tình nguyện cho quỹ từ thiện, quen Lộ Toa ở đó. Lúc đó theo nằm vùng bên cạnh Triệu Kiến Hòa, hai người cùng nhau ăn uống nhậu nhẹt chơi bời, chung xe, ở chung nhà, vô cùng thân thiết, thậm chí còn cùng Triệu Kiến Hòa xưng huynh gọi đệ.

      Lúc đó Lộ Toa vừa mới tốt nghiệp, vừa bước chân vào xã hội, vẫn là người đơn thuần. Hai người ở bên nhau lúc đầu là do Triệu Kiến Hòa tác hợp. Triệu Kiến Hòa tính tình vốn phong lưu, ở trong cái vòng luẩn quẩn kia cũng luôn trái ôm phải ấp. Nhưng Tưởng Xuyên lại là người dị biệt, thích những người phụ nữ mà Triệu Kiến Hòa gọi tới.

      còn nghĩ, chờ vụ án này kết thúc, kéo luôn Lộ Toa ra.

      Nhưng ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Triệu Kiến Hòa bị tù, Khương Khôn bình yên vô , lại bị tước cảnh tịch, cũng biến mất khỏi cái vòng luẩn quẩn kia, hoàn toàn trắng tay. Sau đó Lộ Toa chia tay với .

      Sau đó đến tột cùng là vì sao ta lại có quan hệ với Khương Khôn cũng nữa.

      Tưởng Xuyên nhìn về phía Tần Đường, cười như : “Em rất để ý đến ta sao?”

      Tần Đường lẳng lặng nhìn : “ phải em để ý đến ta, mà em chỉ thích việc ta cứ dính lấy . Em nhìn thấy được ta muốn câu dẫn , tới nghĩa trạm cũng là có mục đích, em thích ta.”

      Tưởng Xuyên biết : “ có quan hệ gì với ta cả.”

      Tần Đường: “Em biết.”

      Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn , : “Em chỉ muốn hỏi, bao giờ ta rời khỏi nghĩa trạm.”

      nhanh thôi.”

      Tần Đường cắn môi, giọng hạ thấp hơn vài phần: “Có thể em phải về trước, lão Viên hạng mục gặp vấn đề, em phải trở về để xử lý. Quỹ An Nhất giao đến tay em thể để ba mẹ em phải đứng ra giải quyết vấn đề được, dù em biết nhất định chuyện này đơn giản.”

      Tưởng Xuyên nhìn về phía ghế đá ở gần công viên, nắm tay dẫn qua ngồi xuống.

      Xung quanh vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng có vài người ngang qua.

      Tần Đường hỏi: “ , có phải chuyện này có liên quan đến Khương Khôn và Lộ Toa ?”

      Chuyện tới nước này rồi, Tưởng Xuyên cũng giấu nữa: “Ừ.”

      “Vì sao? Trắng trợn như vậy, bọn họ sợ bị lộ à?”

      Tưởng Xuyên nắm lấy bàn tay : “Nếu bây giờ có tờ báo đăng tin, là Khương Khôn chỉ là nhà từ thiện giả, lợi dụng các quỹ từ thiện để kiếm lợi ích phi pháp, em cảm thấy có bao nhiêu người tin chuyện này?”

      Mấy năm Khương Khôn vất vả xây dựng hình tượng doanh nghiệp từ thiện, cho dù là cá nhân hay là công ty đều có danh tiếng vô cùng tốt. Nếu đột nhiên đưa ra tin đó, dưới tình huống có chứng cứ, nhất định có nhiều người tin, thậm chí có thể còn bị lợi dụng, bị bọn kiện ngược lại tội phỉ báng.

      Việc này phải chưa từng xảy ra, năm đó Triệu Kiến Hòa bị tù trước đó từng kiện tụng với Khương Khôn trận.

      Công ty đăng tin kia còn phải bồi thường cho Khương Khôn ít tiền bồi thường về mặt tinh thần, số tiền đó lại bị Khương Khôn sang tay với danh nghĩa quyên góp cho vùng núi, lại càng nâng cao danh tiếng.

      Khương Khôn giống những tội phạm khác chính là ở điểm này. ta mãi mãi đứng dưới ánh mặt trời, dù làm những chuyện đen tối nhất nhưng người khác mãi mãi chỉ nhìn được những chuyện tốt, mà đằng sau những chuyện đó chính là những giao dịch dơ bẩn nhất.

      Tần Đường ngây cả người, : “ có ai tin cả.”

      Tưởng Xuyên: “ chỉ quỹ An Nhất, tất cả những quỹ, tổ chức từ thiện khác mà Khương Khôn từng tiếp xúc đều có liên quan đến vụ án này.”

      Tần Đường: “Ý là…. Bên trong quỹ An Nhất có người cấu kết với Khương Khôn?”

      “Ừ.”

      Tần Đường kinh hãi.

      Tưởng Xuyên kéo lại, cúi đầu nhìn : “Sau khi em trở về phải hết sức cẩn thận, tỏ ra cái gì cũng biết, bao gồm cả lão Viên kia. biết ông ấy có đáng tin hay nhưng cần thận chút vẫn hơn. Tào Thịnh theo em.”

      Tần Đường ngẩng đầu nhìn : “Thế còn sao?”

      Tưởng Xuyên nhíu mày: “ được.”

      Tần Đường trầm mặc vài giây, sau đó nắm lấy tay em, : “Vâng, vậy nhớ cẩn thận.”

      Tưởng Xuyên cười: “Ừ.”

      ………

      Trở lại khách sạn, Tần Đường bật máy tính lên, tìm những tài liệu liên quan đến Khương Khôn. Trước buổi đấu giá ở quỹ An Nhất, Khương Khôn tấm ảnh nào mạng cả. Từ sau khi tham gia buổi đấu giá ở quỹ An Nhất, Khương Khôn hề từ chối lộ diện nữa, liên tục xuất ở mấy buổi đấu giá và trường công ích.

      mạng suy đoán, bởi vì người sáng lập quỹ An Nhất là Tần Sâm và Cảnh Tâm có quan hệ cá nhân rất tốt với Khương Khôn, mặt mũi đủ lớn, cho nên mới có thể mời Khương Khôn lộ diện. Sau buổi đấu giá của quỹ An Nhất, còn ít báo đài đưa tin phân tích mối quan hệ của ba mẹ và Khương Khôn.

      Tần Đường nhíu mày: “Chắc chắn là giả. Ba mẹ em phải người như vậy.”

      Hiển nhiên chuyện này do có người đứng sau, quỹ An Nhất bị Khương Khôn lợi dụng.

      Tưởng Xuyên dán vào sau lưng , đặt tay lên tay , tắt trang web .

      “Đừng xem mấy thứ nhàm chán vô dụng này nữa.”

      Tần Đường: “Ừ.”

      mở trang web đặt vé lên: “Em nghĩ khoảng 2 ngày nữa em về.”

      Tưởng Xuyên nhìn đặt vé máy bay xong, gì, chờ tắt máy tính mới vỗ đùi mình. Tần Đường tới ngồi lên đùi , vòng tay ôm lấy cổ : “Vậy bao giờ chúng ta có thể gặp nhau tiếp?”

      Tưởng Xuyên vừa hôn lên má vừa : “Chờ chuyện này kết thúc, đến Bắc Kinh tìm em.”
      tieunai691993, Suuuly, huyenlaw6834 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :