1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      [​IMG]
      Chương 54
      Editor : Michellevn

      Tần Đường trầm mặc nhìn , xoay người đóng máy tính , rồi quay lại trong lòng , yên ổn mà dựa dẫm.

      " Em chờ ."

      Tưởng Xuyên vuốt ve khuôn mặt , :" Đừng lo lắng, có chuyện gì đâu."

      Tần Đường dựa sát vào, đồ vật dắt lưng quần đụng đến , hơi ngẩn người, đưa tay ra chạm vào, Tưởng Xuyên đè lại tay , " Đừng động vào thứ này."

      Tần Đường sờ soạng hình dạng chút, ngẩng đầu nhìn :" Súng phải ạ ?"

      Tưởng Xuyên gật đầu:" Ừ, đừng kéo ra, sợ làm em bị thương."

      Tần Đường thu tay lại, mỉm cười, " nghiêm trọng như vậy đâu, lúc trước em cùng ..... bạn sân tập bắn, thực bắn đạn ra, em biết dùng súng."

      dừng lại chút ở đoạn giữa, là muốn Trần Kinh Sinh, có điều lúc đó còn có những người bạn khác nữa.

      Những năm đó, trò gì kích thích đều chơi qua hết, đua xe, lướt sóng, nhảy bungee, chạm qua súng tại sân tập bắn.

      Tưởng Xuyên hiểu, cúi xuống nhìn lúc, rút khẩu súng từ lưng quần ra, đặt ở tay .

      Lòng bàn tay Tần Đường như bị phỏng, khẽ nắm lấy.

      Nếu sinh mệnh con người có thể dễ dàng nắm trong tay như này tốt quá.

      trả khẩu súng lại cho , giọng :" cất lại ."

      Tưởng Xuyên đặt khẩu súng trở lại chỗ cũ, xốc cả người lên chân mình, đối với sinh mệnh để ý vượt quá mức bình thường, sợ hãi chia ly, sợ nhất là cái chết. Tất cả những lo lắng của , đều hiểu, có lẽ thế giới này càng có ai hiểu được cảm giác này bằng .

      cũng biết, lựa chọn cùng đương, phải dùng rất nhiều dũng khí, vào lúc này Tưởng Xuyên biết làm thế nào tạo cho cảm gíac an toàn, mọi việc đều có lỡ đâu .

      Người cảnh sát nhân dân, cảnh sát vũ trang, cảnh sát hình , lính cứu hỏa, cảnh sát truy bắt tội phạm ma túy, ai có thể chính xác người hy sinh tiếp theo là ai .

      Tưởng Xuyên cúi đầu, khẽ vuốt ve vòng eo mềm mại nhắn của .

      Tần Đường đè tay lại, nét mặt thản nhiên :" Em phải quay về rồi, phải chú ý giữ khoảng cách với Lộ Toa đấy, đừng để ta lợi dụng, cũng được buông lời ong bướm."

      Tưởng Xuyên khẽ cười ra tiếng, bưng lấy gương mặt , hôn lên môi , đột nhiên ngoài cửa vọng lại loạt tiếng động rất , cảnh giác quay đầu nhìn chăm chú hướng cửa, Tần Đường ngồi đùi , nhìn ánh mắt , người cũng bình tĩnh lại, từ đùi trượt sang bên cạnh.

      Tưởng Xuyên kéo yên ổn ở sau người, chỉ vào bên cạnh giường, ý lánh qua bên đó.

      Tần Đường giày xong, rón rén từng bước qua bên đó, quay đầu nhìn .

      Tưởng Xuyên tắt đèn .

      Tiếng động ngoài cửa trong nháy mắt im ắng, sau đó, giống như là đàn ông say rượu gây chuyện bên ngoài:" Cái cửa này........sao lại mở ra vậy hả ? Lạ đấy ...... ràng hồi chiều vẫn còn mở được mà."

      " Fuck! Sao mở ra kìa ! Tôi muốn khiếu nại !"

      " Tôi muốn khiếu nại!"

      " Tôi phải kiện khách sạn của mấy người !"

      Tần Đường đến phía sauTưởng Xuyên, Tưởng Xuyên nắm tay , nét mặt trầm tĩnh, khắc lơi lỏng.

      Bên ngoài cửa -----------

      Có người nhắc nhở kẻ say rượu:" phải sai cửa rồi chứ?"

      Quản lý khách sạn vội vàng chạy tới, cầm lấy thẻ phòng lên nhìn, " Thưa ngài, ngài nhầm rồi ạ, phòng của ngài ở sát bên cạnh mới đúng."

      Kẻ say rượu tin:" Đúng ? A ? Tôi xem nào ....."

      Quản lý khách sạn thực bất lực :" Là đấy ạ, ngài nhìn kỹ xem nào ."

      Kẻ say rượu:" Vậy phòng này là của ai ? Tôi muốn đổi phòng."

      Quản lý khách sạn:" Phòng này có người ở rồi ạ."

      Tưởng Xuyên nheo mắt, cầm lấy tay nắm cửa, kéo cửa ra, mấy người ngoài cửa sửng sốt, có người :" Trong phòng có người à? Vừa rồi động tĩnh lớn như vậy cũng thấy ai ra, tôi còn tưởng có người chứ."

      Tưởng Xuyên quét mắt nhìn ngoài cửa, tổng cộng có bảy người, ngoại trừ quản lý khách sạn, còn có đôi nam nữ có vẻ thân mật, bốn người đàn ông, thân hình cao lớn, cơ bắp cường tráng dưới lớp quần áo, đáy mắt bình thản , gương mặt lạnh :" Mấy người ầm ĩ đủ chưa?"

      Quản lý khách sạn hấp tấp giải thích :" Vô cùng xin lỗi, đây là trách nhiệm của khách sạn, tôi xử lý xong ngay đây ạ, lát nữa quay lại gửi ngài món quà để xin lỗi, nếu ngài muốn đổi phòng, chúng tôi cũng có thể sắp xếp giúp ngài."

      Tần Đường cào cào mấy cái trong lòng bàn tay Tưởng Xuyên.

      Tưởng Xuyên túm chặt lại bàn tay an phận của , :" cần."

      bình tĩnh đóng cửa phòng lại.

      Cửa vừa đóng, khuông mặt liền trầm hẳn xuống.

      Tần Đường cũng cảm thấy kỳ lạ, cẩn thận lắng nghe, kẻ say rượu vào trong phòng, người bên ngoài tản .

      Tưởng Xuyên kéo lại ngồi ghế sô pha, Tần Đường hỏi:" Vừa rồi những người đó là cố ý hả ?"

      " Ừm." giọng đáp lại .

      " Tại sao?" Tần Đường hiểu lắm, nếu là có chuẩn bị mà đến, chắc chắn là biết hai người họ ở phòng nào, cần gì làm động tĩnh lớn như vậy.

      Tưởng Xuyên:" Ra tay ở khách sạn tiện, muốn kích động để ."

      Dù sao cũng là khách sạn cao cấp năm sao, cơ sở mọi mặt đều hoàn thiện, nếu làm gì gây động tĩnh lớn, rất dễ dàng khiến người ta phát , ra tay ở chỗ này là sáng suốt, kéo ra ngoài, ra tay ở đường, thuận tiện và nhanh gọn hơn .

      Tần Đường hỏi:" Mục tiêu của bọn họ là hay là em ?"

      Tưởng Xuyên cúi xuống nhìn , :" ."

      Tần Đường trầm mặc, Tưởng Xuyên sợ lo lắng, giải thích mấy câu:" Đừng sợ, mình, Tào Nham cũng ở tại khách sạn này, nếu có chuyện cậu ta chạy tới trợ giúp, bên ngoài khách sạn cuảng có người của Tào Thịnh sắp xếp."

      Mãi lúc, ngẩng đầu nhìn :" Nếu vậy, vậy em nữa."

      Tưởng Xuyên lập tức nhíu mày, quyết đoán :" được."

      Tần Đường yên lặng nhìn , :" Nếu mục tiêu của bọn họ phải em, em gặp nguy hiểm, em muốn ."

      Tưởng Xuyên nắm cằm , nâng lên, tầm mắt hai người chạm nhau:" lại lần nữa, được."

      Tần Đường đẩy tay ra, lại càng nắm chặt hơn, tức giận trừng , cắn môi, bỗng dưng nổi cáu:" Em có thể , làm xong việc em quay lại, Tưởng Xuyên, rốt cuộc em biết hành động lần này của các có bao nhiêu nguy hiểm, từ lúc bắt đầu quen , mấy lần bị truy sát, muốn em ngoan ngoãn chờ ở Bắc Kinh, em làm được."

      Ánh mắt dần trở nên ươn ướt:" Nếu đợi được sao?"

      Năm đó Trần Kính Sinh với thế nào?

      " Đường Đường, chờ trận thi đấu này kết thúc, em muốn gì, muốn đâu, muốn thế nào, đều có thể."

      " Đợi -------"

      ai hiểu cho , loại chờ đợi kinh hồn khiếp vía đó có bao nhiêu gian nan.

      Mỗi giây mỗi phút đều giày vò.

      ai biết giây tiếp theo xảy ra chuyện gì.

      Tần Đường muốn chờ đợi như vậy.

      Tưởng Xuyên giơ tay lên vuốt mái tóc , rơi nước mắt, đôi mắt trong veo và ướt như nước.

      im lặng hôn môi , trầm tĩnh mà kiềm nén, càng hôn càng sâu.

      Tần Đường ôm lấy cổ , mãnh liệt hôn lại .

      Hồi lâu, Tưởng Xuyên buông thở hổn hển ra, kiềm chế :" phải Trần Kính Sinh, để em phải lần nữa trải qua cảm giác này, tin tưởng , hửm?"

    2. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,207
      Được thích:
      4,608
      càng lúc càng gây cấn...
      Đừng ai giống mình: lúc tg về cây súng phải đọc lại để xem có phải là súng hay ? :yoyo60::yoyo60:

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      @levuong giống mình, lúcedit đến đoạn nướng bắp lại chẳng nghĩ gì tới cái bắp cả , hehehe:yoyo36:
      levuong thích bài này.

    4. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Chương 55

      Tần Đường nắm chặt lấy quần áo , thấp giọng : “Em sợ.”

      Trái tim Tưởng Xuyên chợt thắt lại, đột nhiên nhận ra, có lẽ quá tự tin, ràng là biết sợ hãi điều gì nhất nhưng vẫn mang lại được cảm giác an toàn cho . Hai người trầm mặc ôm nhau, lòng bàn tay Tưởng Xuyên ướt đẫm mồ hôi, lúc lâu sau, thấp giọng : “Sau khi vụ án này kết thúc, nếu còn sống….”

      Tần Đường chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt .

      Giọng của Tưởng Xuyên đột nhiên nín bặt, những lời phía sau thốt nổi nên lời.

      giọt nước mắt chợt rơi xuống từ đôi mắt trong suốt của Tần Đường. Tưởng Xuyên ôm mặt , khóe miệng khẽ cong lên, “Cũng nghiêm trọng đến mức đó đâu. Cười lên chút xem nào.”

      Tần Đường cười nổi: “ lời trăn trối sao?”

      Tưởng Xuyên thở dài tiếng, cúi đầu hôn : “ chết. xem bói người ta bảo mạng rất cứng, sau này có hai đứa con, trai , còn thọ được ít nhất 80 tuổi nữa.”

      Lông mi Tần Đường run rẩy: “Thầy bói cũng em có hai đứa con, trai . Nếu chết em sinh con với người đàn ông….”

      Tưởng Xuyên nắm chặt lấy bả vai , cắn môi , nuốt hết những lời còn dang dở của xuống, “Người đàn ông khác ư? Em nằm mơ!”

      Chỉ với những lời này của , có thể nào cũng phải sống mới được.

      Tưởng Xuyên đè lên sofa, cởi hết quần áo của ra, vuốt ve thân thể , từ khuôn mặt xuống đến cằm, lại xuống đến xương quai xanh tinh xảo, tới bộ ngực đầy đặn, từng tấc từng tấc rồi cúi xuống hôn lên môi . Gương mặt Tần Đường đỏ rực, nhìn chằm chằm lên trần nhà thở dốc, hiểu tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này.

      quỳ thẳng người dậy, cởi áo ra, giây tiếp theo liền phủ cả cơ thể mình lên người , hôn .

      nhìn , đôi mắt thâm trầm đen như mực.

      Còn chưa bắt đầu làm mà hai chân Tần Đường bắt đầu nhũn ra, dường như rất thích dùng cách này để bày tỏ phẫn nộ và bất mãn của mình, giống như tối hôm qua, khi Trần Kính Sinh vẫn ở trong lòng , liền bắt lấy quấn quít cả đêm.

      bám lên vai , đôi mắt ướt át: “ vẫn còn sức sao?”

      Tối hôm qua hai người gần như thức trắng cả đêm, phóng túng chút tiết chế.

      Ánh mắt Tưởng Xuyên tối sầm lại, giữ lấy eo trầm xuống.

      “A……” nhíu mày, hừ tiếng, có chút khó chịu, cũng có chút đau.

      “Đau sao?” Tưởng Xuyên quan sát vẻ mặt của .

      “Ưm…” nhắm mắt lại, “ nhanh….”

      Đáp lại trận va chạm mạnh mẽ. Sau nhiêu lần thâm nhập vào sâu tận bên trong, Tần Đương như bị va chạm đến tận tim, xương cốt bủn rủn, đầu óc đột nhiên trắng xóa….

      cắn vai , vừa run rẩy vừa ai oán: “Em nhanh phải là cái này….”

      Tưởng Xuyên nghiêng đầu hôn lên mặt , vòng qua hai chân bế lên, đến bên giường sau đó nghiêng người đè xuống…

      ……….

      Sáng hôm sau, Tưởng Xuyên tỉnh dậy môt lần, thấy Tần Đường vẫn ngủ liền ôm nhắm mắt lần nữa.

      buổi sáng an tĩnh và yên ổn cứ thế trôi qua, mà bọn họ cũng chỉ còn ngày hôm nay mà thôi.

      Tối nay Tần Đường lên máy bay trở về

      11h kém, Tần Đường tỉnh.

      Tưởng Xuyên mặc xong quần áo, ngồi trước máy tính của , sửa lại thông tin vé máy bay cho .

      Nghe thấy động tĩnh từ phía sau, liền tới, cúi người chống tay lên giường, “Em đói ?”

      Tần Đường gật đầu, liếm liếm môi, Tưởng Xuyên rót cho cốc nước, “Em chuẩn bị chút , chúng ta trả phòng. sửa lại thời gian chuyến bay cho em rồi. Chúng ta quay lại nghĩa trạm nghỉ ngơi chút, buổi tối đưa em ra sân bay.”

      Tần Đường uống nước, ngẩng đầu nhìn : “Em trở lại chút, nếu mọi chuyện có thể xử lý tốt em trở lại.”

      Đây là điều mà tối hôm qua bọn họ thương lượng.

      Tưởng Xuyên nhận lại cốc nước từ tay , “Ừ, bao giờ em trở lại tới đón em.”

      Tần Đường xốc chăn lên xuống giường, nhặt lại quần áo mặc lên rồi vào phòng vệ sinh

      Tưởng Xuyên giúp cất máy tính và máy ảnh.

      đến nửa tiếng, hai người chuẩn bị xong.

      Tần Đường nhận lấy máy ảnh, ôm ở trước ngực, theo sau Tưởng Xuyên ra khỏi phòng. Lúc đứng ở hành lang lại gặp phải tên tửu quỷ tối hôm qua, ánh mắt Tưởng Xuyên lạnh lẽo nhìn ta cái, ôm Tần Đường về phía trước.

      Tần Đường cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi chân mình, hoàn toàn có thể cảm nhận được đề phòng của .

      Ba người cùng vào thang máy, tửu quỷ cười xin lỗi, “Ngại quá, tối hôm qua tôi uống hơi nhiều, làm phiền hai người rồi.”

      Tần Đường liếc nhìn ta cái, Tưởng Xuyên nhàn nhạt : “ có gì.”

      Tới đại sảnh khách sạn, Tưởng Xuyên làm thủ tục trả phòng, Tần Đường đứng đợi ở phía sau , trong lúc lơ đãng chợt thấy người hôm qua, ánh mắt hai người chỉ chạm nhau khoảng 2, 3 giây sau đó người nọ nhanh chóng quay đầu .

      Tần Đường nhìn chằm chằm bóng dáng ta, từ thân hình đến khuôn mặt của người đó đều rất quen thuộc, điểm khác nhau chính là cách ăn mặc và khí chất. Đột nhiên khuôn mặt xẹt qua trong đầu, quay đầu nhìn lại người nọ xuống bậc thang.

      chắc lắm.

      Tần Đường bắt lấy tay Tưởng Xuyên, quay đầu lại, “Sao thế?”

      Nhưng bóng dáng người nọ hoàn toàn biến mất. Tần Đường đè xuống nghi hoặc trong lòng, chậm rãi lắc đầu, “ có gì.”

      Tưởng Xuyên cất chứng minh thư và tiền đặt cọc vào ví, “ thôi.”

      Lúc ra đến cửa gặp Tào Nham và người phụ nữ tóc ngắn kia, Tưởng Xuyên chào Tào Nham câu rồi dẫn Tần Đường .

      Người đàn ông áo đen lấp trong chỗ tối thoáng nhìn thấy cảnh này: “Hai người họ quen nhau sao?”

      “Người đàn ông kia tên là Tào Nham, là người làm công bình thường, cũng có buôn bán chút. Mấy hôm trước có qua nghĩa trạm của Tưởng Xuyên, ở đó thời gian, quyên góp vài thứ.”

      “Nhìn dáng người có vẻ phải người làm buôn bán bình thường.”

      điều tra được cái gì. Bây giờ người thích tập thể hình rất nhiều, cũng thể chỉ dựa vào điều này mà đưa ra kết luận được.”

      “Phong ca sao?”

      “Tiếp tục theo dõi.”

      Sau khi lên xe, Tần Đường vẫn tiếp tục nhìn xung quanh. Tưởng Xuyên nhìn về phía : “Từ lúc nãy thấy em thích hợp rồi. Sao thế?”

      Tần Đường nhíu mày, “Tối hôm qua, cả lúc nãy nữa, em gặp được tên cướp ở huyện Giai lần trước. biết có phải em nhìn nhầm hay nhưng phải ta bị cảnh sát bắt rồi sao? Loại tội phạm kiểu tái phạm thế này chắc chắn thể được thả ra nhanh như thế. Mà cho dù có được thả ra sao ta có thể xuất ở khách sạn 5 sao được chứ?”

      Tưởng Xuyên ngẩn ra: “Em nhìn lầm chứ?”

      Tần Đường cẩn thận nghĩ lại, “ đâu, chính là ta. Tuy bên ngoài có chút khác nhưng em nhìn nhầm đâu.”

      Tưởng Xuyên hạ mắt, trong đầu lên từng mảnh vụn kí ức nhặt, tạm thời nghĩ ra điều gì cả, đưa tay xoa đầu , “Được rồi, ăn cơm trước . Em muốn ăn gì?”

      “Mì lạnh.”

      Tưởng Xuyên liếc nhìn cái, “ muốn đổi sang thứ gì ngon hơn à?”

      Tần Đường hỏi lại: “Mì lạnh ngon sao?”

      Tưởng Xuyên cười: “Sao lại thích ăn thứ đó đến thế chứ.”

      Tần Đường cười, “ biết nữa, chỉ là cảm thấy ăn rất ngon thôi. Ở Bắc Kinh cũng có, nhưng phải mùi vị chính cống.”

      “Được, vậy ăn mì lạnh.”

      Tưởng Xuyên tìm cửa hàng nhà mở ở ven đường. gọi bát mì thịt bò, gọi cho Tần Đường bát mì lạnh.

      ăn rất chậm. Thấy cửa hàng gần đó có bán thuốc lá Pha Lê, Tưởng Xuyên mua hai bao, hút xong điều mà Tần Đường vẫn còn ăn.

      Trở lại nghĩa trạm, mọi người cũng vừa cơm nước xong, ở trong sân nghỉ ngơi.

      Lộ Toa cũng ở đó.

      Hai người cả đêm về, Lữ An giải thích rằng do bọn họ có việc, những người khác cũng nghi ngờ gì, những Lộ Toa đương nhiên biết Tưởng Xuyên và Tần Đường ở khách sạn qua đêm. ta dựa người vào cạnh cửa ở phòng khách hút thuốc, nhìn Hắc Hổ nhào về phía Tưởng Xuyên.

      Tưởng Xuyên xoa đầu Hắc Hổ, Tần Đường cũng xoa, sau đó biết Tưởng Xuyên cái gì mà Hắc Hổ liền đổi hướng nhào về phía Tần Đường.

      Hắc Hổ vóc dáng cao to, nặng tới hơn 30kg, Tần Đường chút phòng bị liền bị nó đẩy lui về phía sau hai bước, vội vàng đứng vững, vẫy tay làm thủ thế “Nằm xuống”, Hắc Hổ lập tức ngoan ngoãn nằm sấp xuống bên chân .

      trừng mắt nhìn Tưởng Xuyên, liền cười khẽ thành tiếng.

      Lộ Toa nhìn màn này, đáy mặt dần lạnh lẽo.

      Lữ An về phía Tưởng Xuyên: “Tôi tới công ty đây.”

      Tưởng Xuyên ném cho ta bao thuốc: “Ừ.”

      Lữ An bắt được bao thuốc, “Đúng lúc hết thuốc.” ta vừa vừa xé vỏ bao thuốc, “Tôi đây.”

      Tưởng Xuyên rút điếu thuốc ra, ngậm trong miệng rồi châm lửa.

      Lữ An được vài bước lại vòng lại, “Lộ Toa hôm nay nướng BBQ mời khách, bọn A Khởi rất vui.”

      Tưởng Xuyên mặt biểu tình, “Đúng là nướng BBQ đến nghiện rồi à.”

      Lữ An: “Tiều Thành mau làm việc . Buổi tối cậu rảnh lái xe đưa bọn họ mua đồ. Người nhiều nên đồ cũng nhiều, xe được.”

      Tưởng Xuyên : “Buổi tối tôi phải đưa Tần Đường ra sân bay.”

      Lữ An hơi chững lại, nhìn về phía Tần Đường, “ phải về ư?”

      Tần Đường gật đầu, “Ừ, có chút việc.”

      Lữ An hiểu ra, “Được rồi, vậy chiều tôi về sớm chút.”

      A Khởi và Tiểu Bạch hưng phấn quét sân, lấy số than còn thừa từ lần trước ra để dưới gốc cây. A Khởi : “Chị Tần Đường, tối nay chị có rảnh ? Chúng ta lại nướng BBQ tiếp này.”

      Tần Đường nhìn về phía Lộ Toa, “Tối nay chị phải rồi. Các em chơi vui vẻ nhé.”

      Lộ Toa nhìn về phía , “Về à?”

      Tần Đường, “Ừ.”

      Sau đó muốn chuyện với ta nữa nên Tần Đường liền ngồi xổm xuống trước mặt Hắc Hổ vuốt ve nhúm lông màu sáng lưng nó.

      Lộ Toa nhìn về phía Tưởng Xuyên : “Mai tôi cũng phải quay lại Bắc Kinh.”

      Tưởng Xuyên hút thuốc, nhàn nhạt : “Vậy tốt.”

      Tần Đường biết những lời này là cho nghe, liền mím môi, tiếp tục dùng tay vuốt ve lông Hắc Hổ.

      Lộ Toa cười cười, “Đêm nay coi như làm bữa tiệc chia tay tôi .”

      Tưởng Xuyên búng tàn thuốc, dư quang liếc về phía Tần Đường. ngồi xổm, bàn tay dịu dàng vuốt lông Hắc Hổ, hàng mi cong vút chớp chớp. Hai hôm nay đều trang điểm, để mặt mộc, ngồi xổm chỗ, thoạt nhìn giống như .

      Tần Đường đột nhiên đứng lên, về phía cầu thang.

      Tưởng Xuyên nhìn chằm chằm bóng dáng vài giây, lại nhìn về phía Lộ Toa: “Có bọn Lữ An ở đây rồi.”

      xong, cũng lên lầu theo.

      Tần Đường trở về phòng mình, gọi điện thoại cho lão Viên, “Lão Viên, chuyện hôm qua chú có phải là ?”

      Lão Viên ở bên kia : “Cháu chờ chút.”

      Tần Đường đoán bên kia chắc trong tình huống khó xử, liền kiên nhẫn đợi. Hai phút sau, lão Viên : “Chắc sai được đâu. Từ lúc cháu 8 tuổi ta bắt đầu làm việc ở quỹ An Nhất rồi. Mười mấy năm qua, sổ sách của quỹ An Nhất chưa từng xảy ra sai sót, đến nay tự nhiên lại có chuyện khiến ta cũng cảm thấy tin nổi.”

      Tần Đưởng hỏi, “Sao chú phát được chuyện này?”

      “Sổ sách kia có vẻ như là bị sót lại. phải ta phát , là nha đầu Chu Đồng phát , sau đó báo lại cho ta. Sổ sách tuy hủy được nửa, chỉ còn lại non nửa lành lặn nhưng vẫn có thể nhìn ra được vấn đề. Tổng số nhiều hơn số 0.”

      “Chu Đồng?”

      “Ừ, chính là tiểu nha đầu bên cạnh cháu đó.”

      Tần Đường cẩn thận nghĩ nghĩ, trực giác của tin tưởng Chu Đồng, nhưng sổ sách này và lão Viên từng đối chiếu trước, thêm số 0 nghĩa là thêm cả trăm triệu, “Lão Viên, chú có xem được thừa ra ở đâu ?”

      Lão Viên cẩn thận : “, hơn nửa giấy tờ đều bị hủy, chỉ còn lại non nửa trang giấy trắng bên dưới và phần tổng số. Hôm đó nhiều người tham gia đấu giá như vậy, vật phẩm cũng có đến 20-30 món, hơn 20 người mua, sao có thể tình nghi tất cả mọi người được?”

      Tần Đường trầm mặc lát, “Cháu biết rồi.”

      Lão Viên hơi do dự chút, “Đường Đường, chúng ta có nên với Tần tổng ?”

      Tần Đường từ chối chút suy nghĩ, “ cần.”

      Trước khi kiện ngoài ý muốn hồi 5 năm trước xảy ra, cha mẹ vẫn luôn an tâm về , nhưng từ sau khi Trần Kính Sinh chết, bọn họ luôn lo lắng cho , nhưng cho dù như vậy họ cũng hạn chế tự do của , muốn làm gì, bọn họ vẫn luôn đứng sau ủng hộ.

      Nếu lại xảy ra chuyện, bọn họ càng thêm lo lắng về .

      Tần Đường muốn ỷ lại bọn họ quá nhiều, cũng muốn làm cho bọn họ lo lắng, huống chi chuyện này có cảnh sát tham gia điều tra, lấy tính cách của ba ông có thể nhúng tay vào nhưng nếu muốn đến Tây An nữa sợ dễ dàng như trước nữa.

      muốn nảy sinh mâu thuẫn với bọn họ.

      Lão Viên nghĩ nghĩ hồi, đành phải : “Vậy được rồi. Bao giờ cháu về?”

      “Đêm nay ạ. Sáng mai cháu tới quỹ An Nhất tìm chú, chú giữ tài liệu kia cẩn thận nhé.”

      “Được, cháu yên tâm.”

      ………..

      Cúp máy xong, Tần Đường cảm thấy lòng bàn tay mình cũng ướt đẫm mồ hôi.

      Nhiều hơn số 0, ít nhất là nhiều hơn 100 triệu, nhiều tiền như thế, nếu điều tra ràng, quỹ An Nhất liền xong đời rồi.

      mở cửa ra, đứng ở lan can nhìn xuống dưới. Tưởng Xuyên ở bên dưới, định gọi điện cho bên trái vang lên tiếng động , quay đầu lại nhìn liền thấy Tưởng Xuyên từ trong phòng ra.

      Tần Đường lập tức về phía .

      Tưởng Xuyên nhìn , đứng tại chỗ chờ.

      Tần Đường đến trước mặt , giọng : “Em có chuyện muốn với .”

      Cửa phòng vẫn mở, Tưởng Xuyên hất cằm chỉ chỉ: “Vào trong rồi .”

      Sau khi đóng cửa lại, Tưởng Xuyên hỏi: “Có chuyện gì?”

      Tần Đường siết chặt điện thoại trong tay, : “Lão Viên bảo, sau khi đấu giá kết thúc, sổ sách của quỹ An Nhất thừa ra số 0. Thừa ra số 0, tương đương với nhiều thêm trăm triệu. Quỹ An Nhất thành lập nhiều năm như vậy, sổ sách chưa từng xảy ra sai lầm như thế này. Bình thường những khoản quyên tặng nhiều lắm, ít khoảng hơn ngàn, nhiều lắm cũng chỉ là khoảng trăm nghìn, hơn nữa những trường hợp này đều nhiều. Con số chưa bao giờ vượt quá 1500 vạn cả.”

      Tưởng Xuyên rũ mắt nhìn , “ biết.”

      Vừa rồi chuyện qua với Tào Thịnh.

      Tần Đường : “Lão Viên ở đó chỉ còn lại nửa tờ báo cáo.”

      Tưởng Xuyên biết bị kinh hãi, đưa tay ôm vào lòng, vỗ lưng : “Đừng hoảng hốt, về đến nơi em đưa nốt nửa tờ báo cáo kia cho người của Tào Thịnh, nếu hữu dụng có thể để lại làm chứng cứ.”

      Tần Đường ngẩng đầu nhìn : “Có phải quỹ An Nhất bị tra xét ?”

      Tưởng Xuyên cách nào phủ nhận: “Tào Thịnh thầm điều tra. công khai đâu. Em cứ yên tâm, bọn dốc hết sức bảo vệ thanh danh của quỹ An Nhất.”

      biết lo lắng điều gì. Quỹ An Nhất là tâm huyết nhiều năm của cha mẹ . Nếu xảy ra chuyện này, thanh danh của nó nhất định bị ảnh hưởng, mà ảnh hưởng tiếp theo nghiệp của cha mẹ .

      Thanh danh quỹ An Nhất bị tổn hại, đối với rất nhiều trẻ em vùng nghèo khó cũng là bất hạnh.

      Cho nên về công hay về tư, cảnh sát cũng nhất định dốc bảo vệ.

      Tần Đường khẽ thở ra: “Cảm ơn .”

      Tưởng Xuyên cười cười, ngón trỏ nâng cằm lên: “Em cảm ơn cái gì?”

      Tần Đường né khỏi tay Tưởng Xuyên, vùi đầu vào vai , “ có gì, chỉ là cảm thấy rất tốt.”

      câu này của khiến trái tim Tưởng Xuyên mềm nhũn.

      Vài giây sau, ngẩng mặt lên: “Lộ Toa biết quan hệ của chúng ta.”

      Tưởng Xuyên: “Ừ.”

      Tần Đường hừ : “Đêm nay đừng có uống rượu đấy.”

      Lần trước nướng BBQ, Lữ An mua rất nhiều bia. thích uống bia nên chạm vào giọt nào, mà đêm đó Tưởng Xuyên cũng uống. Đêm nay chừng Lộ Toa cầu mọi người chạm cốc.

      Tưởng Xuyên “ừ” tiếng, “Uống vào cũng làm được cái gì hết.”

      Tần Đường nghĩ nghĩ, cũng đúng, mọi chú ý mấy hôm nay của đều dùng hết lên người rồi.

      lên tiếng, cúi đầu suy tư. Tưởng Xuyên khẽ niết vành tai trắng nõn của khiến nó hồng lên, “Nghĩ bậy cái gì, còn sức sao?”

      Tần Đường: “......”

      Sao biết nghĩ gì chứ.

      Tưởng Xuyên cúi đầu, khẽ cắn lên vành tai , hô hấp nóng hổi phả vào tai , ép giọng xuống thấp nhất: “Bao nhiêu sức lực đểu để dành cho em hết.”

      Tần Đường nhịn được run rẩy, rụt lại: “Đừng cắn, buồn…..”

      Tưởng Xuyên cười ra tiếng, buông ra. Rút ví trong tí ra, lấy ra tấm thẻ đặt vào tay .

      Tần Đường ngẩn người, lập tức hiểu được ý nghĩa của tấm thẻ này. ngẩng đầu nhìn : “Em chưa từng muốn đòi tiền mà.”

      Tưởng Xuyên nghĩ nghĩ, : “Hình như em rồi đó.”

      Tần Đường cắn môi dưới: hình như có .

      thấy vô cùng bối rối, nhìn chăm chú: “Tưởng Xuyên, em thiếu tiền.”

      Tưởng Xuyên biết thiếu tiền. Số tiền này ở Bắc Kinh chỉ đủ cho mua cái nhà vệ sinh trong chung cư. thể cho nhiều tiền, nhưng đây là tất cả rồi. cũng biết Tần Đường để ý đến chuyện này, nếu để ý bởi vì số tiền này mà chạy đến Tây An tìm .

      Tần Đường hỏi: “Bên trong có bao nhiêu đó?”

      Tưởng Xuyên: “Hình như hơn chín mươi vạn phải. Mật khẩu là sinh nhật em.”

      cho em hết ư?” Tần Đường nhíu mày, đột nhiên nhớ ra hôm qua đến ngân hàng chắc là để đổi mật mã thành sinh nhật .

      Tưởng Xuyên cười: “Cũng hẳn, vẫn giữ lại ít.”

      Lâm Hạo là con trong nhà. Sau khi ta chết, Tưởng Xuyên vẫn thường xuyên đến thăm cha mẹ ta. Trước đó mẹ ta bị bệnh, phải làm cuộc phẫu thuật lớn, Tưởng Xuyên chi ra khoản tiền, sau đó cha Lâm muốn trả lại phần, nhưng nhận.

      Nếu 87 vạn kia, vẫn có thể lấy ra được.

      Tưởng Xuyên nhìn rối rắm, bật cười: “Nếu em muốn tiêu số tiền này cứ giữ lại , sau này để dùng cưới vợ.”

      Tần Đường biết đùa. Đàn ông đều thích nợ tiền phụ nữ, đặc biệt là người phụ nữ của mình.

      Tần Đường gì nữa, cất thẻ .

      lát sau mới : “Nếu có đủ tiền để cưới em em có. Em cũng kiếm được ít tiền đâu.”

      Tưởng Xuyên lập tức đen mặt.

      Tần Đường đột nhiên cười rộ lên, nhào vào lòng , “Được rồi mà, mẹ để ý đến chuyện này đâu.”

      Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn , “Vậy ba em để ý sao?”

      Tần Đường mím môi: “Ừ…. Ít nhiều gì cũng để ý. sợ sao?”

      sợ.” Tưởng Xuyên cười, “ đối mặt.”

      Chuyện lo lắng nhất chính là việc ngoài ý muốn năm đó. Tần Đường nhớ nhưng ba mẹ nhất định có ấn tượng.

      Tưởng Xuyên thu lại nụ cười, cúi đầu nhìn trong lòng, há miệng ra rồi lại thôi, vẫn nuốt hết những lời xuống. Mấy ngày hôm nay nhiều lần muốn chuyện năm đó cho , nhưng lại thể mở miệng. muốn bởi vì chuyện năm đó mà đánh mất .

      thừa nhận việc mình làm như vậy có chút đê tiện, nhưng còn cách nào khác.

      Chờ nhiều hơn chút nữa .

      Tần Đường xoay người ngồi xuống giường , cởi giày ra, huơ huơ chân.

      “Vẫn còn sớm. Em có thể nghỉ lại ở phòng ?”

      Tưởng Xuyên nhìn đôi chân trắng nõn của , chậm rãi dời ánh mắt : “Ừ. Tối hôm qua ngủ đủ à?”

      Tần Đường: “Đủ rồi. Nhưng em muốn xuống nhà.”

      Tưởng Xuyên xốc chăn lên cho , Tần Đường lập tức chui vào, chăn che chân , dùng gối lót ở dưới đầu gối, cúi đầu nghịch máy ảnh. Lần này tới chụp được gì mấy, phần lớn đều là ảnh nghĩa trạm.

      Xem tới xem lui mới nhận ra ảnh của Tưởng Xuyên cũng có ít.

      Tưởng Xuyên nhìn : “Em cứ nghỉ ngơi nhé. xuống dưới nhà chuyến.”

      Tần Đường ngẩng đầu: “ phải ra ngoài sao?”

      “Ừ.” Tưởng Xuyên , “Ở ngay gần đây thôi. về sớm.”

      “Ừ, vậy .”

      ………

      Dì Quế biết tối nay Tần Đường phải nên liền nấu cơm sớm, sớm hơn nửa tiếng so với giờ ăn tối hàng ngày.

      Mọi người vây quanh bàn ăn cơ, Tiểu Bạch và Từ Bằng hai hôm nữa cũng phải rời rồi nên mọi người khó trách khỏi quyến luyến. nhìn về phía Tần Đường: “Chị Tần Đường, máy ảnh của chị có ảnh chụp chung tất cả mọi người ?”

      Tần Đường nhìn ấy: “Có.”

      Tiểu Bạch tha thiết: “Vậy có thể cho tụi em tấm ?”

      Tần Đường : “Em đưa địa chỉ mail đây.”

      Tiểu Bạch vui vẻ : “Được ạ.”

      Tiểu Thành hỏi: “Chị Tần Đường, vậy lần sau chị lại đến tiếp chứ ạ?”

      “Tới chứ…..”

      ạ?” Tiểu Thành vui vẻ: “Em còn tưởng chị đến nữa chứ.”

      Tần Đường nhàn nhạt : “ đâu.”

      Tưởng Xuyên khẽ cong khóe miệng, Lữ An liếc nhìn cái trêu chọc: “Đương nhiên phải tới rồi. Ở đây còn có……….chuyện chưa làm xong phải ?” ta lái sang chuyện khác, “Lần trước bảo muốn mấy nơi còn chưa được kìa. Nhất định phải đến trước khi tuyết rơi mới được, nếu đường rất khó đấy.”

      Tần Đường ngẩng đầu : “Mùa đông cũng được, vừa vặn có thể chụp được nhiều ảnh hơn.”

      Lữ An : “Trong thôn mùa đông có máy sưởi đâu.”

      Tiểu Thành : “Nhưng có giường đất mà. Chị Tần Đường, chị bao giờ ngủ giường đất chưa?”

      Tần Đường: “Chưa.”

      Tiểu Thành cười hắc hắc : “Vợ con ấm đầu giường đất, đàn ông trong thôn đều hay như thế chị ạ.”

      Tần Đường cười cười, tiếp.

      Sau khi ăn xong, mọi người ra sân chuyện phiếm. Tần Đường lên nhà lấy hành lý, Tưởng Xuyên giúp đặt hành lý lên xe.

      Mọi người đều xúm lại, trừ Lộ Toa.

      Vốn dĩ đêm nay mọi người muốn nướng BBQ, nhưng Tần Đường đột nhiên rời , bầu khí vui vẻ cũng vơi chút. Tiều Thành nắm tai Hắc Hổ: “Chị Tần Đường, chị rảnh nhớ tới sớm nha. Tới sớm sớm chút nhé, bọn em rất nhớ chị.”

      Lữ An nhìn nổi dáng vẻ cợt nhả của cậu ta, liền thò chân đá cái: “ tới lượt cậu nhớ.”

      Tưởng Xuyên ngồi vào ghế lại, vẻ mặt vô cảm nhìn bọn họ: “Mau lùi ra sau , đừng đứng chắn đường.”

      Tần Đường xoa đầu Hắc Hổ, nhìn mọi người cười: “Tôi đây.”

      Chiếc xe Jeep đen chậm rãi rời khỏi sân, sau đó dần biến mất trong bóng đêm.

      Nghĩa trạm nằm ở vùng ngoại thành nên xe tương đối ít.

      Thời gian vẫn còn sớm, cho nên Tưởng Xuyên cũng tăng tốc. Điện thoại Tần Đường đặt trong túi đổ chuông, cầm lên xem rồi nghe máy: “Mẹ à, đêm nay con về…... cần bảo tài xế đến đón đâu ạ, xe của con vẫn ở bãi đỗ xe mà, con tự lái xe về.”

      “Vâng ạ…..” ngoan ngoãn : “Con chào mẹ.”

      Tưởng Xuyên nghe được toàn bộ cuộc chuyện, liếc nhìn : “Vẫn nên bảo tài xế tới đón em .”

      Tần Đường, “ cần, về tới bên kia cùng lắm là 11h hơn. Em tự lái xe về cũng được.”

      Tưởng Xuyên gì, lấy điện thoại ra, định gọi điện cho Tào Thịnh bảo bên kia sát sao hơn chút Tào Nham gọi điện thoại tới. Tưởng Xuyên vừa mới bắt máy đột nhiên cảm thấy thích hợp, ngẩng đầu, nhìn về phía gương chiếu hậu. chiếc xe thương vụ màu đen từ phía sau lao lên, trong lòng run lên, lại nhìn về phía trước….

      Ngay chỗ rẽ, chiếc xe tải lớn chậm rãi tới.

      Đây đúng là thời điểm tập kích hoàn hảo nhất. Nếu chiếc xe ở phía sau đụng phải và Tần Đường hai người họ chắc chắn cũng đụng vào chiếc xe tải phía trước nữa.

      Điện thoại rơi xuống, Tào Nham trong điện thoại gấp gáp hét lên: “Tưởng Xuyên, cẩn thận đằng sau!!”

      Tưởng Xuyên bất chấp tất cả, nhanh chóng đảo tay lái, nhìn Tần Đường quát: “Bám chặt!”

      Tần Đường bị quát tiếng giật mình sợ hãi, máy ảnh trong tay lăn xuống dưới chân, thân thể còn hành động nhanh hơn đầu óc, đợi phản ứng lại tay nắm chặt cửa xe, cố gắng ổn định bản thân, nhưng vừa ngẩng đầu lên liền thấy trong gương chiếu hậu hình ảnh chiếc xe màu đen lao tới như điên. Đồng tử dần giãn ra, phía sau là chiếc xe lao tới, phía trước lại chiếc xe tải lớn….

      Phía bên trái đường phía trước, chiếc màu đen khác cũng chạy song song.

      Đây là muốn kẹp bọn họ thành bánh nhân thịt!!

      Tay Tần Đường run lên, nắm chặt cửa xe, nội tâm vô cùng sợ hãi: “Tưởng Xuyên….”

      Ánh mắt Tưởng Xuyên trở nên tàn nhẫn, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, quét mắt quan sát xung quanh lần, đầu óc hết sức bình tĩnh. Ngay giây trước khi chiếc xe kia đụng phải mình lập tức bẻ quặt tay lái, nhấn ga, ngoặt sang làn đường phía bên trái.

      Đồng thời, xe của Tào Nham ở phía sau cũng đột nhiên xông tới, chiếc xe vốn đâm phải của Tưởng Xuyên lại bị đụng trước, sau đó “Rầm” tiếng, chiếc xe kia đâm phải xe tải, đầu xe bị đâm nát.

      “Rầm!!!”

      Lại tiếng vang lớn khác.

      Xe của Tưởng Xuyên đâm phải chiếc xe chạy ở làn đường bên trái, cả người Tần Đường bị bắn ra ngoài, sau đó lại bị dây an toàn kéo mạnh lại, đầu đập mạnh lên ghế dựa, lập tức thấy choáng váng mặt mày, ngực bị đè ép đến muốn nôn.

      Phía bên phải xe phần bị va chạm với chiếc xe đen kia, cửa xe bị lõm hẳn vào.

      Cánh tay đau nhói, toàn bộ tay bên phải đều bị đụng mạnh.

      Tưởng Xuyên từ đầu chỉ chăm chăm bảo vệ Tần Đường, nếu phải Tào Nham dùng đuôi xe chắn lại chiếc xe khác tay trái bị phế rồi.

      gục đầu lên tay lái thở dốc, mà người ngồi trong chiếc xe màu đen đối diện cũng trong cơn hốt hoảng tỉnh táo lại. Vùng ngoại thành xe ít người cũng ít, vụ tai nạn giao thông liên hoàn cũng gây ảnh hưởng mấy. Tiếng còi của xe cảnh sát nhanh chóng truyền đến, những người có liên quan lập tức rời khỏi xe.

      Tào Nham sợ bại lộ thân phận nên sau khi liếc nhìn Tưởng Xuyên cái liền nhanh chóng lái xe rời .

      Tưởng Xuyên nhìn về phía Tần Đường, sắc mặt tái nhợt, môi bị cắn đến bật máu.

      đưa tay qua xoa mặt , giọng nghèn nghẹn: “Đường Đường, sao rồi?”

      Tần Đường nhìn về phía , hốc mắt ướt át, ánh mắt mờ mịt, bị dọa .

      Trái tim Tưởng Xuyên thắt lại, tháo dây an toàn ra, cong eo nghiêng người qua kiểm tra thân thể , cúi xuống nhìn chân . Tần Đường hít sâu hơi, sau đó mới run giọng : “Em…. sao…..chỉ là tay…. tê rần rồi… cử động được nữa….”

      Tưởng Xuyên nhìn về phía tay phải nắm chặt chốt cửa của , cẩn thận cầm lấy, nhàng tách từng ngón tay ra, nhàng xoa bóp những ngón tay mềm mại. Nhìn cổ tay sưng đỏ của , nhàng xoa nắn: “Đau ?”

      “Đau……” cắn môi.

      Tưởng Xuyên nhíu mày, ngón tay cẩn thận vuốt ve, rồi lại khẽ ấn chút, sau khi xác định bị gãy xương mới thở ra, cúi đầu thổi thổi lên tay : “Đợi lát nữa dẫn em đến bệnh viện kiểm tra.”

      Xe cảnh sát nhanh chóng vây lại. Đầu chiếc xe việt dã màu đen đâm phải xe tải bị biến dạng nghiêm trọng, người bên trong chắc chắn cũng bị thương nghiêm trọng.

      Tần Đường vẫn trong trạng thái hoảng sợ, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Tưởng Xuyên thấy như vậy vô cùng xót xa, khom lưng ôm ngồi lên đùi mình, “Xuống xe trước .”

      Tần Đường ôm cổ , giọng hỏi: “Còn sao? có sao ?”

      Tưởng Xuyên: “ sao.”

      để em xuống, em tự được.”

      “Đừng động.”

      Tần Đường liền ngoan ngoãn ngồi im.

      Tưởng Xuyên ôm xuống xe, để dựa vào thành xe, tay còn lại ôm chặt vào lòng.

      Tần Đường ngốc lăng chút, sau đó cũng đưa tay ôm lại , lắng nghe tiếng tim đập vẫn luôn trầm ổn hữu lực của trở nên kịch liệt lạ thường.

      Chuyện này chỉ dọa trận.

      Mà cũng khiến muốn chết. sợ mình bảo vệ được .

      Tưởng Xuyên ôm chặt , mãi cho đến khi cảnh sát về phía bọn họ.

      Sau khi đưa hai người bị thương đến bệnh viện, cảnh sát liền tới đây để hỏi bọn họ quá trình vụ tai nạn.

      ……..

      Sau khi mọi chuyện kết thúc, Tưởng Xuyên gọi điện thoại cho Lữ An.

      Lữ An nhanh chóng lái xe tới chờ xử lý nốt mọi chuyện.

      Tưởng Xuyên dẫn Tần Đường tới bệnh viện. Hai người ngồi cạnh nhau ở ghế sau, Tần Đường dựa vào lòng , ôm máy ảnh trong lòng kiểm tra, sau đó ngẩng đầu nhìn cười: “Máy ảnh thế mà bị làm sao ạ!”

      Tưởng Xuyên đè tay xuống: “Tay em đừng lộn xộn.”

      Tần Đường bất động: “Vâng.”

      Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn , môi vẫn còn dính máu, ngón tay cái nhàng vuốt ve, sau đó nâng cằm lên cúi đầu hôn xuống, đầu lưỡi nhàng lướt qua môi, khóe miệng .

      Tần Đường hơi rụt người lại, ngẩng đầu cho hôn.

      Mãi cho đến khi còn nhìn thấy vết máu nữa, Tưởng Xuyên mới buông ra.

      Tài xế nhìn màn này từ gương chiếu hậu, khẽ ho tiếng, bật đài radio lên để giảm bớt xấu hổ.

      Tớ bệnh viện, Tần Đường làm kiểm tra, gãy xương cũng trật khớp nhưng lại sưng to đùng.

      Tưởng Xuyên đứng ngoài cửa gọi điện thoại cho Tào Thịnh: “Ba người chạy trốn kia mấy bắt được chưa?”

      Tào Thịnh : “Tào Nham bắt được rồi, áp tải về cục rồi.”

      “Chúng khai thế nào?”

      “Chỉ muốn mạng của , hỏi thêm được gì nữa.”

      Tưởng Xuyên im lặng vài giây, Tào Thịnh hỏi: “ định đưa Tần Đường ra sân bay đúng ?”

      “Ừ, sao?”

      ấy sao chứ?”

      Tưởng Xuyên nhìn về phía Tần Đường ngồi cạnh giường bệnh, “ sao.”

      Hai người thêm vài câu rồi cúp máy.

      Y tá xử lý xong vết thương của Tần Đường, Tưởng Xuyên tới, Tần Đường liền ngẩng đầu nhìn : “ sao chứ?” Đến xe cũng bị đâm náy thành như vậy, thực xây sát gì sao?”

      Tưởng Xuyên nhìn về phía tay : “ sao. Còn đâu ?”

      Tần Đường lắc đầu: “Tốt hơn nhiều rồi.”

      Tưởng Xuyên: “Vậy chúng ta về thôi.”

      Hai người ra bên ngoài, Tần Đường có chút lo lắng: “ có chuyện gì nữa chứ?”

      Tưởng Xuyên ôm vai , cúi đầu : “Tối nay sao nữa đâu.”

      “Bây giờ là mấy giờ rồi?”

      “Sắp 10h rồi.”

      “Vậy em trở về được nữa rồi.”

      “Chúng ta quay lại nghĩa trạm trước.”

      Hai người bắt chiếc taxi quay lại nghĩa trạm.

      Hành lý của Tần Đường được Lữ An mang về. ta qua với mọi người về chuyện xảy ra tai nạn đường , dọa mọi người sợ .

      10r tối, Tưởng Xuyên và Tần Đường trở lại nghĩa trạm, mọi người lập tức vây quanh , thấy hai người thực sao mới thở phào nhõm. Tiểu Thành nhìn tay Tần Đường, lập tức hỏi thăm: “Chị Tần Đường, tay chị sao chứ?”

      Tần Đường: “ sao, chỉ là bị sưng lên thôi.”

      “Vậy tốt rồi, vậy tốt rồi.”

      Tần Đường nhìn thoáng quá, vỉ nướng BBQ vẫn còn mấy miếng thịt, bên cạnh còn có hai cái chân dê, tiếng lửa vang lên lách tách, trong khí mùi thịt lượn lờ, ở bàn bên cạnh còn có mấy chai bia lạnh, đậu phộng, hạt dưa các thứ…. Cái gì cần có đều có, so với bữa tiệc mà Lữ An mời khách lần đó đồ ăn phong phú hơn ít.

      Lộ Toa đứng cạnh giá nướng BBQ, nhìn về phía bọn họ: “Hai người sao tốt rồi. Lại đây cùng ăn chút gì .”

      Hôm nay cơm chiều dùng sớm, lại qua vụ ngoài ý muốn, thể xác và tinh thần đều có chút mệt mỏi, ngửi được mùi thịt nướng, Tần Đường cũng cảm thấy có chút đói bụng.

      quay đầu lại nhìn Tưởng Xuyên, Tưởng Xuyên : “ thôi, ăn thêm chút gì đó, xong sớm nghỉ sớm.”

      Tưởng Xuyên rửa tay, chọn phần thịt đùi dê mềm nhất cắt thành miếng , đưa cho Tần Đường.

      Tần Đường nhận lấy, tay phải tiện cầm đũa, Tưởng Xuyên lại lấy cho mấy cái xiên bằng tre.

      Tiểu Thành nhìn bọn họ, trong lòng thầm : Tưởng theo đuổi chị Tần Đường đấy à?

      Tưởng Xuyên gọi: “Tiểu Thành, lại đây.”

      Tiểu Thành lập tức tới: “Sao vậy?”

      Tưởng Xuyên đưa dao cho cậu, : “Chín hết rồi đấy, nướng thêm bị quá lửa. Cắt thịt xuống cho mọi người .”

      Trong lòng A Khởi sớm thông suốt, tuy có chút vui nhưng cũng quá buồn. biết mình xứng với Tưởng Xuyên, Tần Đường vừa xinh đẹp lại vừa có tài, Tưởng Xuyên thích chị ấy rất bình thường.

      cầm cốc giấy hỏi: “Chị Tần Đường, chị muốn uống gì em lấy giúp chị.”

      Tần Đường nhìn qua: “Cho chị chút nước cam .”

      A Khởi rót cho cốc nước cam.

      Tưởng Xuyên kéo ghế ra ngồi xuống cạnh Tần Đường, cầm xâu thịt bò được nướng chín lên ăn. Lộ Toa nhìn , rót cho cốc bia lạnh: “ Tưởng, ăn thịt nướng phải có chút bia mới ngon.”

      Tưởng Xuyên nhìn nhìn, chợt nhớ tới lời lúc ban ngày của Tần Đường, định từ chối lại nghe Tần Đường : “Em cũng muốn uống.”

      quay đầu lại nhìn : “Uống nhé.”

      Tưởng Xuyên cười tiếng, nhận lấy cốc bia kia.

      Nụ cười của Lộ Toa chợt cứng đờ, bất đắc dĩ rót cốc nữa cho Tần Đường.

      Tần Đường nhận lấy, uống hai ngụm, vẫn thích vị của bia lắm.

      Lộ Toa cười nhạt: “ quen uống bia sao? Chỗ tôi có cả vang đỏ. Mấy hôm trước có người mua tặng tôi, để tôi lấy.”

      Tần Đường liếc nhìn ta cái: “ cần.”

      Lộ Toa đây chính là xiên xiên xẹo xẹo muốn hợp với Tưởng Xuyên chứ gì.

      người phụ nữ luôn quen với việc uống rượu vang đỏ xa hoa sao có thể đột nhiên đổi tính thích uống bia chứ?

      Tần Đường uống hơi cạn sạch, nhìn về phía Tưởng Xuyên: “Rót giúp em cốc nữa với. Cảm ơn.”

      Đầu lưỡi Tưởng Xuyên lướt qua hàm răng, nhìn cái, sau đó cười rót đầy cốc cho .

      PS: chương tận 10 trang Word nên tui làm hơi lâu, các ty thông cảm nha
      tieunai691993, Suuuly, huyenlaw6832 others thích bài này.

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      [​IMG]
      Chương 56
      Edit : Michellevn

      Tần Đường giống như uống thành nghiện, uống liền tù tì mấy ly luôn, Tưởng Xuyên nhắc nhở :" Uống nữa là say đó ."

      biết đấu với Lộ Toa, nhìn trông có vẻ thật sự thích uống bia, cần thiết miễn cưỡng bản thân, có chừng mực là được rồi.

      Tần Đường liếc nhìn , đặt cái ly xuống.

      Thật ra tửu lượng của tệ, uống vài ly bia sẽ say được.

      Điện thoại di động của Lộ Toa vang lên, ta nhìn một cái, đứng dậy sang bên cạnh tiếp điện thoại.

      Tưởng Xuyên tới gần hỏi:" Ăn gì nữa ?"

      Tần Đường đáp :" Bắp."

      Tưởng Xuyên mỉm cười, chọn một cái bắp rồi quết dầu đặt lên giá nướng, Tần Đường nhìn tay , lúc này mới phát hiện, cánh tay trái của bị kính cắt một đường, vết máu mờ mờ, hơi sưng.

      Vì vụ tai nạn năm đó, Tần Đường cực kỳ hoảng sợ đối với tai nạn xe hơi, trước đó thật sự sợ hãi, thấy vẫn bình thường giống như mọi khi, cũng nói sao cả, thực sự cho rằng bị thương.

      Tưởng Xuyên nhận thấy tầm mắt của , nở nụ cười:" sao, vết thương nhỏ thôi mà."

      Tần Đường nói gì, cúi xuống ăn thịt dê trong khay.

      Lộ Toa tiếp cuộc điện thoại kia rất lâu.

      Lúc Tần Đường khẽ gặm xong cái bắp nướng, ta quay trở lại.

      Mọi người bên cạnh nói cười vui vẻ, uống rượu ăn thịt, trò chuyện dưới ánh trăng, hết sức sôi nổi, Tiểu Thành thấy Lộ Toa quay trở lại, vội vàng đặt mấy xâu thịt và mấy cái bắp đã nướng chín vào trong ̃a cho ta:" Chị Lộ Toa, em nướng đó chị nếm thử coi."

      Lộ Toa:" Cái bắp này nướng cháy rồi đó."

      Tiểu Thành ngượng ngùng vò vò đầu:" Chỉ có Tưởng nướng bắp nhìn ngon mắt thôi, em làm tốt lắm ......."

      Lộ Toa nhìn cái bắp lớn trong tay Tần Đường, mặt biểu hiện gì.

      Tiểu Bạch vừa gãi chân vừa kêu:" Sao muỗi cứ cắn em hoài vậy nha, mọi người đều sao hả?" ấy đưa chân ra, vài nốt đỏ hiện lên đùi trắng mịn, Tiểu Thành trộm nhìn, nói:" Trách da trắng thôi, muỗi chỉ thích cắn loại bộ dạng trắng như các đấy."

      Tiểu Bạch bĩu môi, nhìn Tần Đường:" Chị Tần Đường, chị có bị cắn ?"

      Muốn nói da trắng, lan da của Tần Đường là trắng nhất .

      Tần Đường nhìn nhang muỗi bên cạnh chân mình, " có."

      Lữ An ở bên cạnh trông thấy, đàn ông bọn họ da dày thịt béo, muỗi cũng thích cắn, bình thường cũng chuẩn bị nhang muỗi, nhang muỗi này là trước đó chị Quế mang tới, bọn họ vẫn chưa để ý, chỉ vội vàng nướng đồ ăn, cũng chưa có ai châm .

      Tưởng Xuyên vừa ngồi xuống thì đã nhìn thấy, sẵn điếu thuốc trong tay liền châm luôn rồi đặt xuống bên chân Tần Đường.

      Lữ An chia nhang muỗi ra, " Ở đây có nhang muỗi này."

      Tiểu Bạch vội vàng cầm lấy châm lên," Thật tốt quá!"

      Tần Đường ăn xong một cái bắp, Tưởng Xuyên hỏi :" Còn muốn ăn cái nữa ?"

      lắc đầu:" Em no rồi." Uống một ngụm nước ngọt, đứng lên, " Em muốn lên lầu nghỉ ngơi đây."

      Tưởng Xuyên quẳng cây xiên , đứng lên theo :" cùng em lên."

      " Ở đây vẫn còn rất nhiều đồ ăn đó, hai người ăn nữa sao ?"

      " Đúng vậy, vẫn còn bao nhiêu nữa kìa!"

      Tần Đường nói :" Mọi người ăn ."

      Mọi người nghĩ hai người vừa trải qua tai nạn, mặc dù bị thương gì, nhưng cũng là quá đủ, liền nói để nghỉ ngơi thật tốt.

      Đợi sau khi hai người sánh vai nhau cùng , Tiểu Thành hỏi ngớ nga ngớ ngẩn:" Vừa rồi nói cùng hả ?"

      Lữ An cười giễu cợt, nói gì, bọn ngốc này.

      A Khởi dẩu cái mỏ hỏi :" Nói cùng thì thế nào ạ ?"

      Mọi người đồng loạt nhìn về phía lầu hai.

      Tần Đường tới khúc quẹo góc cầu thang, liền kéo tay qua nhìn," Còn bị thương ở đâu ?"

      Tưởng Xuyên cúi xuống nhìn , " người ."

      " Chỗ nào người ?"

      nắm cằm , cười nhẹ :" Quay về phòng cởi cho em xem."

      Tần Đường gật đầu :" Được ."

      Tưởng Xuyên nhướn mày, Tần Đường đã lên trước, " nhanh lên."

      Tưởng Xuyên nhìn một lát, cười lên theo, Tần Đường cũng quan tâm mấy cặp mắt trong sân, tiếp tục rẽ trái, tới phòng của .

      Một đám người trong sân cặp mắt mở to hết cỡ, ngạc nhiên đến há hốc miệng .

      Tình huống gì thế này?

      Tưởng Xuyên cũng nhìn bọn họ, hai bước lớn đến trước mặt , mở cửa ra.

      Hai người vào phòng .

      ..................

      "Chị Tần Đường vừa mới vào phòng của Tưởng hả ? Tôi nhìn nhầm chứ ?" miệng Tiểu Thành mở to hết cỡ.

      " Đúng rồi, mù đâu ." A Khởi hừ cậu ta, ấy thích Tưởng Xuyên, hiển nhiên nhạy cảm hơn bọn họ một chút, mấy hôm trước đã phát hiện Tưởng Xuyên đối xử với Tần Đường khác thường rồi, ngờ Tần Đường cũng như vậy, ấy lướt mắt nhìn, bỗng dưng đụng phải tầm mắt Lộ Toa, đáy mắt Lộ Toa lạnh lẽo, A Khởi sợ hết hồn, cuống quít kinh hồn mà dời ánh mắt qua chỗ khác.

      Khuôn mặt Lộ Toa lạnh te, bưng ly bia lên ngửa đầu uống cạn.

      Tiểu Bạch đơn thuần nói :" Có thể hai người họ có chuyện cần nói thôi."

      Lữ An lườm nàng , đần độn.

      ...........

      Đóng cửa lại, Tần Đường xoay người lột bỏ quần áo , Tưởng Xuyên khẽ cười, phối hợp cởi áo sơ mi ra, Tần Đường lập tức thấy rõ thương tổn lồng ngực , một mảng lớn xanh xanh tím tím, ngẩng mặt nhìn , mím môi lại, bỏ ba lô lưng xuống, lấy ra thuốc trị thương của bệnh viện.

      Tưởng Xuyên đè tay lại:" sao mà, em đừng lo lắng quá, chỉ va chạm chút xíu thôi mà."

      Tần Đường nhìn :" tắm , tắm xong hẵng bôi thuốc."

      " Cùng nhau chứ ?"

      Tần Đường:" ................Mọi người đều ở dưới lầu kìa ."

      Tưởng Xuyên vân vê vành tai , " Em trước , phải gọi một cuộc điện thoại."

      Tần Đường nghĩ nghĩ, đặt đồ xuống, " Vâng, nhanh chút ."

      ra ngoài.

      Mấy cặp mắt trong sân vẫn nhìn chăm chú, cũng chẳng thèm quan tâm nữa, trờ về phòng mình lấy đồ tắm, tắm xong mang đồ cất xong, lại tới phòng Tưởng Xuyên, đúng lúc này điện thoại vang lên, là mẹ gọi tới, Tần Đường giờ mới nhớ ra, vào giờ này hẳn là xuống máy bay rồi.

      Do dự một chút, nghĩ nói làm sao cho được mới nhấn nghe máy.

      " Mẹ, hôm nay con có việc, lên máy bay, quên mất nói với mẹ rồi."

      Đầu kia hỏi:" Chuyện gì vậy hả?"

      Tần Đường vừa vừa nói:" có gì ạ, mẹ đừng lo mà ......bây giờ con vẫn chưa biết lúc nào về được ......" đẩy cửa ra, Tưởng Xuyên dựa người ghế nghỉ ngơi, " Vâng, trước lúc về con sẽ gọi điện cho mẹ,mẹ đừng lo nữa mà , ..... Dạ, con chào mẹ."

      Tưởng Xuyên đưa tay ngoắc , Tần Đường tới :" tắm nhanh lên."

      mỉm cười, tắm.

      Đàn ông tắm nhanh, chỉ một lát Tưởng Xuyên đã quay trở lại.

      Tất cả ánh mắt hóng hớt trong sân đều chằm chằm nhìn theo, hai người tắm xong cùng vào trong một căn phòng, đây là muốn làm chuyện hệ trọng đó nha !

      Gương mặt Tiểu Bạch hồng hồng, ngượng ngùng cúi xuống nhìn những người khác.

      Lần này mọi người cũng đã nhìn rõ ràng, Tưởng Xuyên và Tần Đường hòa hợp rồi.

      Tiểu Thành bật cười, phát hiện mọi người vẫn cười, hơi xấu hổ mà kho khan vài tiếng, " Gì nhỉ, hai người họ có thể có việc phải bàn luận, mọi người nên lạ lùng mà ."

      Lữ An liếc cậu ta một cái:" Sao nói nhiều vậy, nướng mấy xâu thịt bò ."

      Tiểu Thành tình nguyện mà nướng thịt bò, " Lữ, Tưởng và chị Tần Đường hòa hợp rồi, phải ghen tị đó chứ, lâu rồi có bạn gái mà........."

      Lữ An :"......"

      Lữ An một cước đạp lên ghế cậu ta, cả người Tiểu Thành đổ về phía sau, ngã xuống một mông đầy tro bụi, hấp tấp đứng lên phân trần:" Là em nói bậy bạ, đừng tức giận nhé." Bỗng dưng nhớ ra cái gì, vội vàng nói:" Tưởng và chị Tần Đường hòa hợp rồi, vậy 87 vạn kia .......còn cần nữa ? Chắc là cần nữa rồi nhỉ, kêu ra sức làm nhiều hơn chút là được , hi hi hi ....."

      Lữ An cười:" Trước mặt Tưởng cậu nói lời này thử xem thế nào?"

      Xem ấy đánh chết cậu hả.
      tieunai691993, Suuuly, huyenlaw6831 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :