1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Chương 57

      Tần Đường ngồi ở giường hỏi: “Còn ga trải giường khác ?”

      Buổi tối hôm trước hai người lại cuốn lấy nhau cả đêm, buổi chiều còn chưa kịp sửa sang gì lại phải đến khách sạn, cho nên, lúc này Tần Đường ngồi ở giường liền cảm thấy cái hương vị vẫn còn phảng phất….

      Tưởng Xuyên mở tủ ra, lấy bộ ga trải giường caro màu tối, hất cằm sang bên cạnh: “Em sang bên kia ngồi , để thay cho.”

      Tần Đường bò xuống giường: “Để em giúp.”

      Hai người phối hợp cùng nhau liền nhanh chóng thay xong.

      Tần Đường ngồi ở giường, Tưởng Xuyên tới ôm vào lòng.

      Tần Đường xoay người: “Chờ chút.” bò đến mép giường, lấy túi thuốc tủ đầu giường: “Bôi thuốc trước .”

      Mấy vết thương thế này đối với Tưởng Xuyên hoàn toàn có gì đáng . Bình thường lúc khuân vác đồ lên núi cũng hay bị va đập, chỉ mấy hôm là khỏi. Nhưng Tần Đường cứ kiên trì cũng liền để mặc , thả lỏng người dựa vào thành giường.

      Tần Đường khoanh chân ngồi cạnh , gương mặt trắng nõn kề sát vào, đổ nước thuốc ra chấm lên ngực , vừa xoa vừa nghiêm túc hỏi: “Có đau ?”

      Tưởng Xuyên buồn cười: “ đau.”

      Tần Đường im lặng bôi thuốc cho , tay trái toàn là mùi thuốc. Tưởng Xuyên nắm lấy tay : “ rửa nhé?”

      Tần Đường gật đầu: “Được.”

      Hai người cùng nhau ra ngoài, trong sân vẫn rất náo nhiệt. Ánh mắt mọi người đều đồng loạt lia tới.

      Tần Đường xuống, mắt đối mắt, vẻ mặt thản nhiên. Vụ tai nạn đêm nay làm quá sợ hãi, hơn nữa chuyện và Tưởng Xuyên ở bên nhau cũng phải là chuyện gì lớn lao, có gì mà phải che dấu chứ.

      Tưởng Xuyên còn thản nhiên hơn cả , nắm tay suốt cả quãng đường.

      Tay phải Tần Đường tiện, chỉ có tay trái ở dưới vòi nước. Tưởng Xuyên lấy nước rửa tay xoa lên cho . Tay rất và tinh tế, mềm mềm, bàn tay có thể ôm trọn. Sau khi rửa hết bọt xà phòng, Tưởng Xuyên dùng vạt áo lau khô tay cho .

      Tần Đường thất thần: “ làm cái gì thế? Vẩy vẩy hai cái là khô mà.”

      Tưởng Xuyên: “Quần áo sạch, tay em cũng sạch, sao cả.”

      Tần Đường giật giật ngón tay, gì, chỉ ngửa đầu nhìn .

      “Sao thế?”

      lắc đầu: “ có gì.”

      Chỉ là rất lâu rồi có người đàn ông nào quan tâm cách thân mật và chu đáo như thế.

      Ở dưới nhà ồn ào trận, hiểu sao Tiểu Thành và A Khởi lại cãi nhau. Hai người này vẫn luôn như chó với mèo, ngày nào cũng ầm ĩ trận. Lữ An hô to: “Được rồi, oẳn tù tì , người thua phải dọn dẹp.”

      Hai người lập tức dừng tranh cãi.

      Bọn họ hẳn kết thúc rồi.

      Tưởng Xuyên nhìn rũ mắt, hỏi: “Mệt sao?”

      Tần Đường: “ chút.”

      “Vậy chúng ta về nghỉ.”

      “Được.”

      ………….

      Trong sân, Lữ An thấy mọi người ăn cũng gần xong, nhưng bởi vì Lộ Toa ra tay hào phòng nên đồ ăn còn dư lại rất nhiều, ta : “Còn thừa bao nhiêu cất hết vào tủ lạnh . Tối mai nếu mọi người muốn ăn nướng tiếp chúng ta lại tiếp tục, còn nếu để dì Quế xào rau.”

      Tiểu Thành híp mắt dùng ánh mắt lưu manh nhìn về phía tầng 2, Tưởng Xuyên và Tần Đường vừa mới đóng cửa phòng lại, cậu hạ giọng hỏi: “ Tưởng và chị Tần Đường bắt đầu từ lúc nào thế? Nhanh như thế ngủ chung phòng rồi? Động tác của Tưởng đúng là nhanh nhẹn mà….”

      A Khởi và Tiểu Bạch đều trợn mắt nhìn cậu ta.

      Lữ An đá cậu ta cái: “Liên quan khỉ gì đến cậu chứ? Mau dập lửa .”

      Lộ Toa nhìn về phía tầng hai, cười thành tiếng: “Tôi lên tầng nghỉ ngơi trước, làm phiền mọi người dọn dẹp rồi.”

      Lữ An : “Đương nhiên rồi. Sao có thể để khách dọn được chứ.”

      Lộ Toa trả lời, xoay người rời .

      đến phòng mình, ta nhìn về cánh cửa phòng bên cạnh đóng chặt, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo.

      ----------

      Nhà cũ nên cách phải quá tốt. Hơn nữa bọn Tiểu Thành lại rất ồn ào, Tần Đường ở trong phòng cũng nghe được giọng ồn ào của cậu.

      Tưởng Xuyên tắt đèn nằm xuống, xoay người ôm eo Tưởng Xuyên, ngửa mặt vào tai : “Có phải tạm thời em thể rời được ?”

      Tưởng Xuyên ôm , cúi đầu: “Có thể, Tào Thịnh phái người trở về với em.”

      Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tưởng Xuyên : “Bây giờ quỹ An Nhất xảy ra chuyện, mấy năm nay đây là lần đầu tiên Khương Khôn làm việc mà bị bại lộ. Mà manh mối bị lộ ra này rất quan trọng với chúng ta.”

      Tần Đường thấp giọng ừ tiếng.

      Tưởng Xuyên im lặng vài giây, thấp giọng bên tai : “Tối nay có sợ ?”

      Trong bóng tối, đôi mắt của Tần Đường trong suốt, chỉ im lặng . Tưởng Xuyên siết chặt vòng ôm, thân hình cao lớn ôm trọn với , cơ thể hai người dán sát nhau.

      cúi đầu, hôn khẽ lên mắt , hô hấp nóng bỏng phả vào mặt .

      Tần Đường nhắm mắt lại, ôm chặt cổ , ngẩng đầu để nụ hôn của sâu hơn.

      Nhiệt độ cơ thể hai người lây nhiễm cho nhau, lại ôm chặt như vậy, dưới nụ hôn của , cơ thể của Tần Đường dần trở nên mềm nhũn.

      Trước đó sợ hãi bao nhiêu bây giờ liền bình tĩnh bấy nhiêu.

      Loại cảm giác này, chỉ mới có thể mang lại cho .

      Kích thích, khát vọng, tín nhiệm, bình tĩnh.

      “Tưởng Xuyên.”

      Giọng như mèo kêu, khẽ cào lên trái tim .

      Tưởng Xuyên hôn vành tai , dừng lại: “Ừ?”

      Tần Đường : “Em chờ …. cũng phải chờ em….”

      “Được.” thấp giọng trả lời.

      ………….

      Nụ hôn triền miên, hơi thở quấn quít, Tưởng Xuyên xoay người đè lên người , từng tấc cơ thể dính sát vào cơ thể . Tần Đường trong lòng khẽ run rẩy, chôn mặt vào lồng ngực , giọng : “Đừng, chúng ta ngủ .”

      Tưởng Xuyên nhìn : “Mệt ư?”

      Tần Đường gật , “ cũng nên nghỉ ngơi . Từ khi em tới vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế hôm nào.”

      Tưởng Xuyên thấp giọng cười: “Sợ chịu nổi à?”

      Tần Đường rũ mắt: “ phải, là em chịu được.”

      Từ sau khi chạm vào , tự chủ của Tưởng Xuyên hoàn toàn bị chó tha mất, thân thể hoàn toàn hành động theo bản năng.

      khẽ vuốt eo , hướng lên , cầm lấy bên ngực vuốt ve, ngón cái thô ráp trượt qua trái đào non mềm: “ được à?”

      Tần Đường xoay người lại, hơi rụt người vào: “ được mà….”

      Tưởng Xuyên xoay người sang nằm xuống bên cạnh: “Được rồi, trêu em nữa.”

      Sau đó kéo vào trong lòng.

      “Sao bọn họ vẫn chưa dọn xong nhỉ?”

      “Rất nhanh xong thôi. Sao, ồn à?”

      “Cũng hẳn….” Giọng dần, có chút mơ hồ.

      Dưới nhà, Lữ An hô lên: “Được rồi, mọi người về phòng nghỉ .”

      Đêm khuya, nghĩa trạm nho dần khôi phục yên tĩnh, đến thanh cũng có.

      Tưởng Xuyên cúi đầu, trong lòng ngủ, hô hấp rất , ngủ cũng rất yên tĩnh, nằm cuộn tròn trong ngực , khuôn mặt trắng nõn áp sát vào lồng ngực , khiến gương mặt kia càng thêm trắng, càng thêm ngoan hiền và yếu ớt.

      Tưởng Xuyên cầm tay phải , đưa tên bên môi hôn .

      ……………..

      Sáng hôm sau, Tưởng Xuyên gọi điện cho Tào Thịnh: “Tôi đưa Tần Đường về Bắc Kinh.”

      Tào Thịnh im lặng vài giây, “ phải tôi là tôi cử người đưa ấy về sao?”

      “Tôi yên tâm.” Tưởng Xuyên .

      “Bảo Tào Nham đưa.”

      “Tôi tự đưa.”

      Hai người ai chịu nhượng bộ, Tào Thịnh nhíu mày, “Thế này nhé, tôi đích thân đưa, được chưa?”

      Tưởng Xuyên im lặng lát, đồng ý, “Quỹ An Nhất bên kia có manh mối, chú ý chút.”

      “Ừ. Lộ Toa vẫn còn ở chỗ chứ?”

      “Hôm nay về Bắc Kinh.” Tưởng Xuyên , “ điều tra xem ta ngồi chuyến bay nào.”

      Tào Thịnh: “ chắc chắn chuyện Lộ Toa về lần này có liên quan đến quỹ An Nhất?”

      Tưởng Xuyên: “ chắc lắm, chỉ là suy đoán thôi. Khương Khôn cách nào ra mặt, Lộ Toa là đấu giá viên, nhân mạch rộng. Để ta ra mặt là thích hợp nhất, cũng khiến người ta hoài nghi. Trước đó chúng ta đều dùng sai phương pháp rồi. Có lẽ ra tay từ phía ta mới là nhanh nhất.”

      Đúng là như thế. Vì ai mà ngờ được người phụ nữ lại có thể có năng lực và to gan đến như thế chứ.

      Hai người chuyện lát rồi tắt máy.

      Lúc Tần Đường tỉnh lại Tưởng Xuyên có ở trong phòng.

      dụi mắt, bò dậy về phía cửa sổ kéo rèm ra. Tưởng Xuyên đứng dưới gốc cây đại thụ hút thuốc. Dường như cảm nhận được ánh mắt của , ngẩng đầu lên nhìn.

      Nở nụ cười nhàn nhạt, gạt tàn thuốc rồi về phía cầu thang.

      Tần Đường kéo rèm lại, xoay người lại. Tối hôm qua Lữ An mang hành lý của để ở trong phòng Tưởng Xuyên, chọn bộ quần áo.

      Tưởng Xuyên mở cửa ra, tựa người vào cửa nhìn : “Có đói ?”

      Tần Đường: “Có.”

      đưa lưng về phía , chuẩn bị thay quần áo.

      Vừa quay đầu lại liền phát Tưởng Xuyên vẫn nhìn mình chằm chằm liền đỏ mặt, giọng : “ đừng có nhìn.”

      Tưởng Xuyên: “Có gì mà được nhìn chứ? người em còn chỗ nào mà chưa nhìn qua à?”

      Tần Đường trợn mắt nhìn , nhưng ánh mắt vẫn hề dời .

      Tần Đường để ý đến nữa, nhanh chóng cởi váy, mặc nội y vào. Tay phải bị thương, hơn nữa đó còn là tay thuận nên sau khi cố gắng vài lần vẫn cài được nút áo.

      Tưởng Xuyên nhìn chằm chằm tấm lưng trắng nõn kia, lại nhìn lên vòng eo mảnh khảnh, cái mông tròn trịa, đôi chân thon dài thẳng tắp… nội y màu xanh nước biển treo lỏng lẻo đầu vai, ánh mắt liền trầm xuống, hung hăng hít sâu hơi thuốc cuối cùng rồi ném vào tàn thuốc, tới xoa tay : “Để .”

      Thân thể Tần Đường hơi cứng lại: “...Ừ.”
      tieunai691993, Suuuly, huyenlaw6828 others thích bài này.

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,113
      Được thích:
      12,878
      [​IMG]
      Chương 58
      Edit : Michellevn

      Tưởng Xuyên kéo tay ra phía trước ngực, cúi xuống dán sát bên tai hỏi

      " Còn đau ?"

      Tần Đường:"Đỡ rồi ạ." im lặng hai giây, " cài móc lại giúp em mau lên."

      Phía sau có động tĩnh gì, vành tai bị ngậm lấy, cả người Tần Đường tê dại, Tưởng Xuyên bao cả người lại, từ phía sau hôn lên hai má và cổ , tay tiến vào trong lớp nội y lỏng lẻo, nắm lấy bên mềm mại trắng nõn.

      " Em muốn xuống lầu ăn sáng ....." Tần Đường khép hờ mắt, ngửa đầu, cần cổ lên màu hồng nhạt.

      Tưởng Xuyên nắm cằm xoay sang bên phải, cúi người hôn lên môi , " Ừm, lát thôi."

      Dưới tay dùng lực, càng hôn càng sâu, tay lần xuống, dán sát bắp đùi , Tần Đường mềm nhũn trong lòng , gần như đứng vững.

      Tưởng Xuyên chạm đến mảnh ẩm ướt , cúi người nhìn Tần Đường đăm đắm. Gương mặt ửng đỏ, đôi mắt ướt át mê ly, bộ dạng mặc muốn làm gì làm.

      Tưởng Xuyên ôm xoay người, bước lớn áp vào trong giường. Tần Đường nằm dưới thân , nghe thấy thanh cởi thắt lưng , khỏi run rẩy.

      Bên tai truyền đến tiếng xe ba bánh tiến vào trong sân.

      Tiểu Thành hô lên:" A Khởi, lại giúp cái nào !"

      A Khởi:" Ơi, đợi chút!"

      Tiểu Bạch:" Em cũng ra ."

      ...............

      Tưởng Xuyên đẩy hai chân lên cao, Tần Đường ôm chặt cổ , thở dốc bên tai .

      Khoảnh khắc tiến vào kia, Tưởng Xuyên phủ kín môi , nuốt hết thanh sắp thốt ra. lúc lâu, tách khỏi môi , sát bên tai :" Suỵt, cách tốt."

      Tần Đường thở dốc kịch liệt, sắc mặt ửng hồng, mắt khép hờ, lông mày nhíu chặt, cắn môi kêu lên.

      Vậy mà giống như cố ý trêu chọc , chỉ dùng lực từng chút từng chút , Tần Đường nhịn được cắn cái lên vai .

      ...............

      Sau cùng, Tưởng Xuyên vén mớ tóc lòa xòa trán sang bên, ôm lấy mềm nhũn từ phía sau .

      Tần Đường còn khí lực, giống như mèo con mới sinh, an tĩnh tựa trong ngực .

      Môi Tưởng Xuyên dán lên gáy , hơi thở rất nóng, ẩm ướt, xen lẫn với mùi thuốc lá, phun lên tai , ngưa ngứa.

      Đôi mắt Tần Đường khép hờ, rầm rì :" nỡ xa em ."

      Tất cả cảm xúc của bị bại lộ trước trong trận hoan ái vừa rồi, nỡ chăng nữa, cũng có cách nào, cuối cùng vẫn .

      Tưởng Xuyên hơi sững người, :" Ừm, đúng lúc mấy ngày làm."

      Tần Đường xoay người ôm , ngẩng đầu nhìn :" Vừa rồi giống như muốn hủy em ."

      Vẻ mặt Tưởng Xuyên thâm trầm, cười cười.

      dựa trong lồng ngực , cẳng chân len vào giũa hai chân , ôm siết lấy eo .

      An tĩnh ôm nhau lát, Tưởng Xuyên chống nửa người lên, " Đói bụng " ?"

      "Đói nãy giờ rồi." cau mày đáp.

      Tưởng Xuyên đứng dậy sửa sang lại hai người, vừa mang quần áo qua cho , nghiêm túc cài móc nội y giúp .

      Tần Đường mặc xong xuống giường, chân có phần mềm nhũn giống như chuột rút.

      Tưởng Xuyên đứng trước mặt , cúi xuống nhìn , " xuống dười lầu chờ em."

      "Vâng."

      ra cửa phòng, Tần Đường dùng ngón tay cào cào tóc, nghỉ ngơi chút ôm chậu rửa mặt đánh răng rửa mặt.

      Tần Đường ôm chậu rửa mặt quay lại, đụng phải Lộ Toa kéo hành lý ra cửa, nét mặt hai người chút thay đổi mà đối diện nhau, Tần Đường thản nhiên hỏi :" Phải hả ?"

      Lộ Toa mỉm cười," Ừm, sao, lúc nào ?"

      Tần Đường :" biết, Tưởng Xuyên đặt vé máy bay cho tôi."

      Lộ Toa thầm siết chặt nắm tay, ý cười khóe miệng giảm:" Nếu như vậy, tôi đây phải trước rồi."

      Tần Đường:" Tạm biệt."

      "Tạm biệt."

      Tần Đường quay về phòng, đóng cửa lại, loáng tháong nghe thấy tiếng mọi người dưới lầu, Tiểu Thành :" Chị Lộ Toa, lần sau có thời gian lại đến nữa nhé."

      A Khởi cũng những lời giống như vậy.

      Lộ Toa :" Tưởng ca, ở đây gọi xe tiện, có thời gian đưa em đến chỗ đồng nghiệp tụ họp ?"

      Tần Đường kéo cửa phòng ra, câu trả lời của Tưởng Xuyên vô cùng ràng:" có thời gian, để Tiểu Thành đưa ."

      Tiểu Thành:" Được ạ."

      Lộ Toa yên lặng mấy giây, chầm chậm cười ra tiếng:" Cũng được."

      Tần Đường khẽ nhướng mày, bước chân nhàng xuống lầu.

      Tưởng Xuyên đưa chìa khóa cho Tiểu Thành, dặn dò cậu ta:" được chạy lung tung, đưa người xong lập tức quay về."

      TT gật đầu:" Dạ rồi, , lát nữa muốn dùng xe có phải ? "

      "Ừ." Tưởng Xuyên , quay đầu thấy Tần Đường từ chỗ rẽ ra.

      Chiều nay đưa Tần Đường sân bay.

      A Khởi:" Chị Lộ Toa, chị Quế làm cơm trưa rồi, chị ăn xong rồi hẵng có được ?"

      Lộ Toa nhàn nhàn đáp:" được đâu, tôi hẹn cùng ăn với đồng nghiệp rồi."

      TT giúp ta mang hành lý lên xe, hai tiểu nương A Khởi và Tiểu Bạch theo ra đến trước xe, nhìn Lộ Toa lên xe, Tiểu Thành lùi xe xong, Hai tiểu nương vẫy tay tạm biệt với Lộ Toa, kêu ta lần sau có rảnh lại đến nữa.

      Xe rất nhanh lái ra khỏi sân, cuốn lên lớp bụi đất.

      Hắc Hổ chạy đến bên chân Tần Đường, Tần Đường khom xuống sờ sờ nó, Tưởng Xuyên kéo tay :" ăn chút gì trước ."

      Tần Đường ngẩn người:" Vẫn chưa làm xong cơm mà phải sao?"

      Tưởng Xuyên nhìn

      "Mua cho em phần mì lạnh rồi."

      Rời lần này, biết gặp mặt lần sau là khi nào .

      Trong lòng Tần Đường biết , cúi đầu :" Vâng."

      Thức ăn bàn, Tần Đường tập chung ăn được nửa tô mì lạnh. Trong sân Tưởng Xuyên cho Hắc Hổ ăn, Hắc Hổ đứng bên cạnh , cái đuôi đong đưa, Tưởng Xuyên ngồi xổm xuống vuốt ve đầu nó, sườn mặt cương nghị tuấn, mũi rất cao, lông mày rậm đen, môi vừa vặn, mím chặt lại.

      Tần Đường nhớ tới bức ảnh trong tấm giấy chứng nhận kia, Tưởng Xuyên khi đó trẻ trung hơn.

      Nét mặt kiên cường chính trực.

      Tưởng Xuyên tại, giống như bị cuộc sống bào mòn, nhưng những góc cạnh ấy càng mài càng sắc bén, có loại hấp dẫn chết người.

      nhìn đến say sưa, Tưởng Xuyên đứng dậy rửa tay, lát sau đến bên cạnh , nhìn thấy còn lại nửa tô mì lạnh," ăn nữa sao ?"

      Tần Đường nhanh chóng trở lại bình thường, đảo đảo đôi đũa, " Ăn mà."

      Tưởng Xuyên ngồi xuống cạnh , " ăn cũng được, chút nữa ăn cơm."

      Tần Đường:" Ừm, vẫn ăn cơm."

      Tưởng Xuyên cong khóe miệng," Là nên ăn nhều chút."

      A Khởi bưng bát đũa lên, Lữ An lần theo dấu vết trở lại, cả người đầy mồ hôi ngồi xuống đối diện, " Đói chết tôi rồi."

      Tiểu Bạch xới cho bát cơm :" Lữ ca, của này."

      Lữ An liếc ấy cái:" Em và Từ Bằng lúc nào về?"

      Tiểu Bạch cười:" Ngày mốt ạ, trường chúng em ở ngay Tây An, về cũng nhanh ."

      Từ Bằng luôn ít , lúc này cũng câu:" Vâng, ngồi hai tuyến xe bus tới liền ."

      " Ngồi xe bus thời gian bao lâu?"

      " Cả thời gian ngồi đợi xe, khả năng phải hơn hai tiếng đồng hồ."

      Lữ An gật đầu:" Vẫn hơi xa đấy, đến lúc đó đưa các em ."

      Mắt Tiểu Bạch hấp háy :" chứ ạ!"

      Lữ An cười:" Này còn có gỉa sao?"

      Tiểu Bạch cười híp mắt, ngọt vô cùng:" Cảm ơn Lữ ca."

      " Ăn cơm."

      Tưởng Xuyên gắp cho Tần Đường miếng cá, Tần Đường ăn xong, lại tự mình gắp thêm miếng.

      Lữ An hỏi:" Tần Đường, mấy giờ bay?"

      Tần Đường dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn Tưởng Xuyên, Tưởng Xuyên :" Bốn giờ chiều."

      " Vậy ăn xong chuẩn bị phải rồi." Lữ An nhìn về phía sân," Xe đâu?"

      A Khởi :" Tiểu Thành đưa chị Lộ Toa rồi, có thể còn phải hơn nửa tiếng nữa mới quay lại."

      Tần Đường buông đũa," Tôi ăn no rồi, mọi người từ từ ăn nhé."
      tieunai691993, Suuuly, huyenlaw6826 others thích bài này.

    3. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Chương 59

      Tần Đường về phòng thu dọn đồ đạc. Thực ra cũng có nhiều, chỉ mấy phút là dọn xong.

      Tưởng Xuyên đứng dưới nhà chờ lúc, hút xong điếu thuốc liền lên tầng tìm Tần Đường.

      Tần Đường ngồi ở mép giường: “Tiểu Thành về chưa ạ?”

      Tưởng Xuyên tới: “Chưa.”

      Tần Đường nhớ tới vụ tai nạn tối qua, có chút lo lắng: “Tiểu Thành gặp nguy hiểm chứ?”

      đâu. Tiểu Thành liên quan đến chuyện này. Bọn họ cần thiết phải phí công tốn sức đối phó với cậu ấy.”

      “Cho nên mới đồng ý với ta?”

      phải.” Tưởng Xuyên liếc nhìn , “ cần thiết, mà em cũng vui.”

      Tần Đường cười, nghiêng đầu dựa vào vai .

      Dưới nhà truyền đến tiếng còi xe.

      Tiểu Thành trở lại.

      A Khởi hỏi: “ ăn cơm chưa?”

      Tiểu Thành: “Chưa. Chị Lộ Toa muốn mời tôi ăn cơm nhưng tôi sợ Tưởng cần dùng xe gấp cho nên liền gấp gáp quay về.”

      A Khởi: “May nhé, dì Quế có phần cơm đó. Vẫn để trong bếp hâm kìa, mau ăn .”

      Tưởng Xuyên nắm tay Tần Đường, tách còn lại xách hành lý lên: “ thôi.”

      Tần Đường gật đầu, “Ừ.”

      Tiểu Thành bê bát ô tô, ngồi xổm hành lang ăn cơm, vừa thấy bọn họ xuống liền vội vã đứng lên, lấy chìa khóa xe trong túi quần ra đưa cho Tưởng Xuyên: “, chìa khóa đây ạ.”

      Tưởng Xuyên nhận lấy.

      Chỉ riêng hôm nay có đến hai người rời nên nghĩa trạm cũng trở nên quạnh quẽ hơn ít. Nhưng lấy quan hệ của Tần Đường và Tưởng Xuyên bây giờ bọn họ cũng lo lắng nhiều. Tiểu Thành cười hề hề: “Chị Tần Đường, bao giờ chị tới tiếp ạ?”

      Tần Đường nghĩ nghĩ: “Chắc lâu đâu.”

      Tiểu Thành cười: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Nhưng nếu chị bận cũng sao, để tìm chị cũng được.”

      Tưởng Xuyên liếc nhìn cậu ta cái, Tiểu Thành lập tức im lặng.

      Tần Đường nhìn bọn họ: “Tôi đây. Hẹn gặp lại.”

      Tưởng Xuyên đặt hành lý của lên xe, Tần Đường cũng ngồi lên theo, sau đó nhìn về phía cửa sổ, thấy A Khởi và Tiểu Bạch vẫy tay với , cũng giơ tay vẫy lại.

      Xe lăn bánh đường, Tưởng Xuyên : “Nếu em mệt cứ ngủ chút .”

      Tần Đường lắc đầu, nhìn về phía gương chiếu hậu: “ mệt.”

      cố tối hôm qua đến quá bất ngờ, nếu phải Tưởng Xuyên phản ứng nhanh, nếu phải Tào Nham ở phía sau yểm hộ chút hai người nhất định chỉ chịu chút thương tích đó. Cho nên bây giờ khong hề dám ngủ, luôn nhìn chằm chằm gương chiếu hậu rồi lại nhìn trước mặt.

      Tưởng Xuyên đưa tay xoa tóc : “ nhìn là được rồi. Em cứ ngủ .”

      Tần Đường vẫn lắc đầu: “Em mệt.”

      Tưởng Xuyên khuyên nữa, chỉ là càng cảnh giác hơn so với trước đây. Nhưng dù sao bây giờ cũng là ban ngày, hơn nữa cũng đến khu vực có camera giám sát, cho dù lá gan bọn họ có lớn đến thế nào cũng dám làm xằng bậy.

      Tần Đường hỏi: “Tối hôm qua sao Tào Nham lại ở đó vậy?”

      Tưởng Xuyên: “ ta vẫn luôn để ý động tĩnh bên phía Khương Khôn. Tối hôm qua cũng là do theo dõi mà đến, ngờ lại giúp chúng ta phen.”

      “Tối hôm qua người là do Khương Khôn phải đến ư?”

      “Ừ.”

      Tần Đường dựa lưng vào ghế, cảm thấy mọi chuyện càng ngày càng phức tạp, tình cảnh của Tưởng Xuyên càng ngày càng nguy hiểm. trầm mặc trong chốc lát: “Em cứ tưởng là Triệu Kiến Hòa.”

      Tưởng Xuyên nhìn thẳng về phía trước: “ phải. Bây giờ Triệu Kiến Hòa có tâm trạng nào mà tính toán với mấy ân oán cá nhân đó.”

      Triệu Kiến Hòa mới ra tù lâu, lại chạy chuyến tới Vân Nam, bây giờ tinh lực đều đặt cả lên chuyện kiếm tiền, cho nên Khương thể cho ta chút chỗ tốt. Hai người tuy gặp nhau trực tiếp nhưng có quan hệ rất mật thiết.

      Đến mức Khương Khôn muốn giết , chỉ sợ cũng là do Triệu Kiến Hòa để lộ ra, cho nên ông ta muốn bán cho ta mối nhân tình giả.

      Khương Khôn bây giờ thể động đến Triệu Kiến Hòa cho nên chỉ có thể xuống tay người . Cho dù là ngộ sát hay là gì cứ giết sạch để trừ hậu hoạn .

      Nhiều năm như thế rồi, đây là lần đầu tiên Khương Khôn tự mình loạn trận tuyến mà lộ ra chân ngựa.

      Hơn nữa sổ sách của Quỹ An Nhất xảy ra vấn đề, loại sai lầm này Khương Khôn trước nay chưa bao giờ phạm phải, cho nên chỉ có hai khả năng:

      Thứ nhất: Nội bộ quỹ An Nhất có vấn đề, nhưng có người ngăn cản nên mới để lại nửa tờ sổ sách.

      Thứ hai: Bên cạnh Khương Khôn có người cố ý tiết lộ, nội ứng ngoại hợp.

      Mà cũng có lẽ, là cả hai khả năng .

      Tưởng Xuyên phân tích các mặt lợi hại cho Tần Đường nghe, để trong lòng chuẩn bị sẵn, “Em phải nhớ, sau khi trở về được dễ dàng tin tưởng bất kì ai.”

      Tần Đường quay đầu sang nhìn , “Được.”

      Tới sân bay, Tào Thịnh chờ sẵn ở đại sảnh, Tưởng Xuyên gặp ta mà làm thủ tục cho Tần Đường, còn dư lại chút thời gian, hai người cùng tìm chỗ trống ngồi xuống, Tần Đường cúi đầu nghịch máy ảnh, sau đột nhiên giơ máy ảnh về phía Tưởng Xuyên.

      Tưởng Xuyên nghiêng mặt, quay đầu lại, cũng ngăn cản.

      “Tách!” Tần Đường nhanh chóng ấn chụp.

      Tần Đường hạ máy ảnh xuống, cúi đầu xem ảnh.

      Tưởng Xuyên quay đầu lại cười: “ phải thích chụp ảnh sao?”

      vẫn nhớ lúc mới đến, mấy lần vô tình lọt vào khung hình đều yên lặng chuyển máy ảnh sang hướng khác.

      Tần Đường phủ nhận: “Đó là bởi vì trước kia thích .”

      Tưởng Xuyên nhìn chăm chú, cong cong khóe miệng: “Vậy bây giờ sao?”

      Tần Đường ngẩng đầu lên nhìn , gì.

      Biết rồi còn cố mà hỏi.

      Đến giờ, Tần Đường đứng lên nhìn Tưởng Xuyên: “ cần tiễn nữa.”

      kéo hành lý đến trước mặt mình, Tưởng Xuyên nhìn trong chốc lát: “Tới nơi gọi điện cho .”

      “Vâng.” Tần Đường gật đầu, trầm mặc trong chốc lát, sau đó ôm chầm lấy , thấp giọng : “ nhớ cẩn thận chút.”

      Tưởng Xuyên ôm lại : “Được.”

      ………

      Bắc Kinh.

      Lúc Tần Đường ra khỏi sân bay Hạ Tòng An đứng chờ bên ngoài được nửa tiếng. ta nhìn về phía người đàn ông phía sau Tần Đường, nhíu mày.

      Tào Thịnh cũng liếc nhìn ta cái, trao đổi ánh mắt với Tần Đường, sau đó xoay người rời .

      Hạ Tòng An tới kéo hành lý giúp , nhìn về phía bóng dáng Tào Thịnh, hỏi: “ ta là ai?”

      Tần Đường trả lời mà hỏi ngược lại: “Sao biết em trở về?”

      Hạ Tòng An: “Hỏi mẹ em.”

      Tần Đường: “Xe của em vẫn còn ở sân bay.”

      bảo trợ lý lái về cho em rồi.” Hạ Tòng An đưa chìa khóa xe cho : “Để trong gara nhà em.”

      Sắc mặt Tần Đường hơi lạnh lại, nhíu mày nhìn ta.

      Hạ Tòng An cười cười: “Đừng nhìn như vậy, tối nay chúng ta cùng ăn cơm nhé.”

      Tần Đường: “Em về nhà ăn.”

      “Mẹ em quay phim rồi, mai mới về cơ.” Hạ Tòng An nhét vào trong xe, đỡ ở cửa xe khom lưng nhìn : “ có chuyện muốn với em.”

      Tần Đường liếc nhìn ta cái, đưa tay thắt dây an toàn.

      Hạ Tòng An cười, vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái.

      Tần Đương hơi mệt, dựa vào cửa xe nghỉ ngơi, Hạ Tòng liếc nhìn : “Em cứ ngủ , đến nơi gọi em.”

      Tần Đường đột nhiên ngồi thẳng dậy, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Tưởng Xuyên.

      <Em tới rồi, bạn em tới đón.>

      Tưởng Xuyên trả lời rất nhanh, chỉ có từ.

      <Ừ.>

      Tần Đường nhìn chằm chằm kí tự kia vài giây, nhét điện thoại vào túi, nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng thiếp .

      Hạ Tòng An đánh thức : “Đường Đường, đến nơi rồi.”

      Tần Đường tỉnh lại, hơi dụi mắt, quay đầu nhìn ra bên ngoài, tháo dây an toàn ra.

      “Hôm nay muộn rồi, chúng ta ăn luôn ở gần đây . Ăn xong để em về sớm về nhà nghỉ ngơi.” Hạ Tòng An .

      Tần Đường có ý kiến gì, theo ta vào nhà hàng.

      Sau khi đồ ăn được mang lên, Tần Đường hỏi: “ muốn gì với em?”

      Hạ Tòng An rót cho ly nước: “ vội, ăn cơm xong rồi .”

      Tần Đường nữa, hai người trò chuyện chút, rồi đến Chu Kỳ. Hạ Tòng An : “Thằng nhóc kia bây giờ được gia sư dạy học bù, rất ngoan ngoan ở nhà. Chú Chu muốn ra nước ngoài du học nhưng nó chịu.”

      Tần Đường hơi dừng lại: “Chuyện này thể ép buộc được. Dù sao cậu ấy cũng thành niên rồi, có suy nghĩ của riêng mình.”

      “Ừ, nhưng nó cũng muốn đến trường.”

      “Mấy hôm nữa em khuyên cậu ấy sau.”

      Hạ Tòng An cười: “Em còn để ý đến thằng nhóc đó hơn cả Tần Dược nữa.”

      Tần Dược là em trai của Tần Đường, hơn 4 tuổi, học ở nước ngoài, nghỉ hè cũng ở lại bên đó làm cái nghiên cứu gì đó, hơn nửa năm về nhà rồi. Tần Đường : “Nó có suy nghĩ của nó, đến ba mẹ em cũng quản em quản làm gì.”

      Hạ Tòng An cười: “Cũng may Chu Kỳ lại nghe lời em.”

      Thằng nhóc kia từ thích Tần Đường, hơn mười tuổi vẫn thích chạy theo sau . Lúc biết Tần Đường và Trần Kính Sinh ở bên nhau còn đau khổ hồi nữa. Ngủ giấc 5 năm, người tỉnh lại, tâm cảnh cũng thay thay đổi.

      Mấy hôm trước Hạ Tòng An thăm cậu ta, Chu Kỳ lại hỏi chuyện của Trần Kính Sinh và Tần Đường, Hạ Tòng An vỗ vai cậu: “Sao? Vẫn thích Đường Đường à?”

      Chu Kỳ tức giận phất tay ta ra: “ đừng có bậy.”

      Lại đến chuyện này, lúc trước khi còn là thiếu niên, Chu Kỳ quả thực có thích thầm Tần Đường, cậu buồn bực : “Vốn hơn chị ấy hai tuổi rồi, lại ngủ mất 5 năm, tương đương với việc hơn chị ấy tận bảy tuổi lận, chị ấy lại càng coi em như đứa em trai. Em biết em đủ thành thục và ổn trọng, xứng với chị ấy. Sau này em hoang tưởng chuyện này nữa, cho nên đừng có với chị ấy đấy.”

      Hạ Tòng An nhìn cậu ta: “Suy nghĩ cũng đâu ra đấy đấy.”

      Chu Kỳ lườm ta, lát sau tiếp: “Trần Kính Sinh chết, chị ấy nhất định rất đau khổ. Chuyện mấy năm nay em cũng nghe kể rồi. Chị ấy thay đổi rất nhiều.”

      Hạ Tòng An nhàn nhạt : “Đúng thế.”

      Chu Kỳ : “Chị ấy xứng đáng với người tốt hơn.”

      Tốt hơn sao?

      Hạ Tòng An nhìn về phía Tần Đường. Tưởng Xuyên phải người tốt hơn, huống hồ cố năm đó, Tưởng Xuyên thể thoát được liên can.

      Tần Đường hạ đũa xuống: “Em ăn xong rồi.”

      Hạ Tòng An ăn gì, cũng hạ đũa xuống, gọi phục vụ tới thanh toán: “ đưa em về.”

      Hạ Tòng An đưa đến dưới nhà, Tần Đường : “Em lên nhà đây.”

      “Chậm .” Hạ Tòng An gọi lại.

      Tần Đường quay đầu lại nhìn , cười: “Có chuyện gì? do dự suốt buổi tối hôm nay. Đây giống tác phong của .”

      Đúng là giống ta.

      Ngón tay Hạ Tòng An khẽ chà xát vào nhau, nhìn chăm chú: “Em thực ở cùng chỗ với Tưởng Xuyên sao?”

      Tần Đường: “Ừ.”

      Hạ Tòng An mím môi, vài giây sau mới : “Ba mẹ em có biết ?”

      Tần Đường trầm mặc, lúc sau mới trả lời: “ biết. Nhưng thời gian nữa em cho bọn họ biết.”

      Chờ vụ án này kết thúc, mọi chuyện với người nhà.

      Hạ Tòng An: “Em cảm thấy em hiểu ta sao?”

      Tần Đường nhớ tới tờ sổ sách kia, nhớ tới vụ án mà Tưởng Xuyên theo đuổi: “Đúng thế.”

      Giọng của nhàn nhạt, nhưng lại rất kiên định.

      Hạ Tòng An nhíu mày, “Em chắc chắn? Em biết trước kia ta làm gì ? Họ gì? Tên là gì?”

      Tần Đường cũng nhíu mày, vui nhìn về phía ta: “ điều tra ấy?”

      “Đúng.” Hạ Tòng An phủ nhận, “Mất rất nhiều công sức mới điều tra ta được.”

      Sắc mặt Tần Đường lạnh , “Hạ Tòng An, định làm gì?”

      Hạ Tòng An bình tĩnh nhìn : “Em biết trong cố năm đó, người lái xe bên kia họ gì ?”

      biết.

      Mọi chuyện sau đó đều là ba mẹ xử lý. chỉ biết ta họ Lục.

      Hạ Tòng An: “ ta họ Lục.”
      tieunai691993, Suuuly, huyenlaw6825 others thích bài này.

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,113
      Được thích:
      12,878
      [​IMG]
      Chương 60
      Edit : Michellevn

      Chớp mắt trong xe tĩnh lặng.

      Tần Đường cắn môi, đầu óc trống rỗng mất vài giây, lướt qua trước mắt là cái tên tấm giấy chứng nhận mà Tưởng Xuyên gửi cho .

      Hạ Tòng An nhìn sắc mặt tái nhợt của , có chút đành lòng, nhưng chuyện này ta phải cho ràng:" Trước đó Tưởng Xuyên tên họ là gì, ta có với em ?"

      "Có." Tần Đường .

      Hạ Tòng An hơi kinh ngạc, nhìn chăm chú biểu tình của , đôi môi Tần Đường trắng bệnh, môi dưới còn lưu lại dấu răng vừa mới cắn, ánh mắt cũng lấy lại bình tĩnh. Biểu lúc này của , thể điều gì ta nhìn ra nổi .

      Tần Đường mở cửa xe ra, Hạ Tòng An vội vàng xuống xe, hai người đối diện nhau cách chiếc xe.

      Sắc mặt Hạ Tòng An bất đắc dĩ:" Giờ em nghĩ sao?"

      Tần Đường cúi đầu, đến phía sau xe, nhìn Hạ Tòng An, chỉ :" Em lấy hành lý."

      Hạ Tòng An nhìn chăm chú hồi, mở cốp sau xe, giúp xách hành lý ra, Tần Đường kéo hành lý muốn , Hạ Tòng An kéo lại :" chỉ muốn em bị lừa gạt, tai nạn năm đó đối với mọi người tổn thương đều rất lớn, nhất là em đó, muốn em mắc kẹt trong đó nữa."

      Tần Đường cầm lấy tay kéo, xoay người nhìn ta:" ấy lừa em."

      giờ rất rối loạn, cần yên tĩnh, cũng thích người khác nhúng tay vào chuyện tình cảm của mình, đặc biệt là Hạ Tòng An.

      Tưởng Xuyên từng , chờ kết thúc vụ án, cho lời giải thích, vẫn luôn nghĩ rằng những gì là để xác định thêm vào mối quan hệ của hai người, về tương lai của hai người.

      Có lẽ nghĩ sai rồi, lời muốn đó, chỉ là những điều này.

      gửi cho giấy chứng nhận của , cho biết điểm mấu chốt của mình.

      lừa .

      Hạ Tòng An nhíu mày, Tần Đường giãy ra khỏi tay ta, kéo hành lý về phía trước.

      đước mấy bước, dừng lại, quay đầu lại nhìn ta, :" đừng gì cho ba mẹ em biết trước vội."

      Hạ Tòng An có chút bó tay thất bại:" ."

      Tần Đường mím môi lại :" ừm."

      ..........

      Về đến nhà, Tần Đường vùi mình vào trong ghế sô pha mềm mại, ánh mắt thất thần nhìn trần nhà chăm chú.

      Mãi lâu sau.

      quay về phòng, lấy từ trong tủ ra tấm giấy chứng nhận kia, ngón tay nhàng xẹt qua tấm ảnh chụp, trong tấm ảnh người đàn ông đúng là Tưởng Xuyên, tên giấy chứng nhận lại phải Tưởng Xuyên.

      Cái tên dưới tấm ảnh kia là ----------

      Lục Nghiệp.

      biết trước kia từng làm nằm vùng, cũng đoán được cái tên Tưởng Xuyên này có lẽ là tên sử dụng trong thời kỳ nằm vùng, tin tưởng , ngoại trừ cái tên này ra, tất cả mọi thứ về đều là , it nhất tình cảm dành cho .

      Điều này là đủ rồi.

      Tần Đường nhắm mắt lại, trong đầu thoáng qua cơn mưa xối xả buổi chiều tối đó,cả thế giới u ám, hai chiếc xe va chạm vào nhau. Tiếng thét chói tai hoảng sợ, lăn xuống vách đá, rơi vào trạng thái hôn mê, cho đến khi tỉnh dậy, mọi thứ xảy ra quá đột ngột, quá bất ngờ.

      Vốn nghĩ rằng chỉ là cơn ác mộng, tỉnh lại mới phát đó là .

      Tất cả đều thay đổi.

      Khi đó cũng bị thương, Trần Kính Sinh bị thương nặng, vùng đầu của Chu Kỳ thương tổn nặng nề, hôn mê bất tỉnh. Lúc ấy chỉ mới 19 tuổi, tất cả biến cố đó ép tới thở nổi, ngày nào cũng vô tri vô giác ( đần độn). Toàn bộ những gì sau tai nạn được người trong nhà xử lý, chưa từng hỏi qua, chỉ có lần mơ hồ nghe mọi người chuyện, biết lái xe bên kia người họ Lục.

      chiếc xe đó, còn bị chết người.

      Chết người.

      Tần Đường 19 tuổi cực kỳ sợ hãi.

      Cơ thể vừa tốt lên chút, căn bản quan tâm tới bản thân, vội vã cùng theo Trần Kính Sinh bị cắt nửa chân. Khi đó tính tình Trần Kính Sinh cáu kỉnh đến cực điểm, ngày nào thức dậy cũng nổi giận đập đồ, ta mình là phế nhân, muốn chia tay với .

      Chu Kỳ ngày qua ngày chìm trong giấc ngủ, Bành Nhiễm chịu nổi áp lực như thế, gần như sụp đổ, được cha mẹ đưa qua nước ngoài tĩnh dưỡng.

      Ngay tại thời điểm mọi người cho rằng Tần Đường cũng bị suy sụp, chịu đựng quá đủ rồi, nguyên thời gian năm đều ở nước cùng Trần Kính Sinh làm phục hồi sức khỏe. Trần Kính Sinh khôi phục rất tốt, cũng ít khi nổi giận, mang chân giả cũng có thể và chạy bộ giống người bình thường. Thậm chí còn có thể xem đua xe giống như trước kia, chỉ cần ta oai vệ đứng đó, ai phát giác ta là người tàn tật.

      Ngoại trừ Chu Kỳ vẫn chưa tỉnh, mọi thứ đều theo chiều hướng tốt.

      Mãi cho đến khi Trần Kính Sinh khăng khăng tham gia thi đấu TT Băng Cốc, mọi chuyện đều kết thúc.

      ...............

      Tiếng chuông di động thình lình vang lên, Tần Đường mở mắt ra.

      Có khoảnh khắc mê mang.

      Mò vào trong ba lô, lấy động ra, nhìn chằm chằm "Tưởng Xuyên" màn hình, lẳng lặng thất thần.

      Ngay khi sắp ngắt máy, mới nhận cuộc điện thoại này, " Alo." , giọng mà khàn.

      Tưởng Xuyên dừng chút:" Giọng làm sao vậy ?"

      Tần Đường hít hơi sâu, :" sao, có hơi khát nước."

      Tưởng Xuyên nở nụ cười:" Giờ ở đâu?"

      " Ở nhà."

      "Uống nước ."

      Tần Đường đứng lên, " vâng."

      Tần Đường tới tủ lạnh lấy chai nước, vặn mở nắp chai, nước lạnh chạy xuống cổ họng, đáy lòng mát lạnh, cả người thanh tỉnh, " Em uống xong rồi."

      Tưởng Xuyên cười:" nghe thấy mà."

      Tần Đường cúi đầu nhìn tay mình, " Tưởng Xuyên, sau khi vụ án kết thúc cho em lời giải thích, là chỉ cái gì?"

      Đóa hoa cách tang mu bàn tay phải kia vẫn đẹp như xưa.

      Tưởng Xuyên :" Quá khứ, còn có tương lai."

      Tần Đường mím môi," Ừm."

      Tưởng Xuyên căn dặn:" có cách nào cùng em trải qua sinh nhật, muốn gì cứ mua, dùng tài khoản thẻ đưa cho em đó."

      Tần Đường : "vâng."

      " Lần sau bù lại cho em."

      "Vâng."

      "Mấy ngày này Tào Thịnh ở Bắc Kinh, có chuyện gì ấy liên hệ thẳng với em, em có việc cứ gọi điện cho ấy."

      "Vâng. "

      "Còn có ........."

      "Vâng."

      Tưởng Xuyên bật cười:" còn chưa xong mà."

      Tần Đường liền :" sao, em hiểu ý , cần lo kắng cho em, hãy lo cho mình nhiều hơn nữa, em rồi, muốn chết cũng chết người em, em đợi cho em lời giải thích."

      " Ừ."

      .............

      Đêm khuya hôm sau, thị trấn Du Lâm.

      Tưởng Xuyên xoay xoay động trong tay, dựa vào góc tường hút điếu thuốc cuối cùng, nhìn chằm chằm phía trước, có chút thất thần .

      Tần Đường tối qua có phần thích hợp .

      tiếng " bịch" vang lên.

      Từ đầu ngõ Tào Nham bước nhanh lại, giẫm lên tàn thuốc vừa quăng xuống, hạ thấp giọng :" ."

      Tưởng Xuyên nghe cẩn thận, tiếng bước chân lộn xộn từ xa lại gần, sắc mặt khẽ biến, nhanh chóng xoay người, hai người sát vào tường, tốc độ nhanh và ổn định, vội vã đến lối thoát khác, tốc độ như gió, ngày càng nhanh.

      Bước chân phía sau theo sát tới.

      Tưởng Xuyên và Tào Nham liếc nhau, nhanh chóng lắch mình trốn vào phía sau cánh cửa bên phải.

      Tiếng bước chân chậm lại, bóng đen tiến tới gần cách thận trọng.

      Xuất trong mắt điều đầu tiên là con dao dài trong tay người nọ, ánh sáng lóe lên trong bóng tối. Tưởng Xuyên hạ mí mắt, ngay khi lưỡi dao vung đến, nhanh chóng tóm lấy cổ tay người ta bẻ gập lại. Đối phương phản ứng cũng nhanh, cấp tốc lùi lại phía sau, giơ chân lên, Tưởng Xuyên nghiêng người tránh thoát, dao của người nọ lại vung tới, Tào Nham muốn tiến tới hỗ trợ, phía sau lại nhảy ra tên to con cầm con dao dài, chém mạnh về phía cậu ta, Tào Nham vội vàng né tránh.

      Tưởng Xuyên nhìn về phía sau, sáu bảy tên cao to lực lưỡng, người nào cũng cầm vũ khí trong tay lao tới.

      Tào Nham chửi :" Fuck!"

      Tưởng Xuyên mím chặt môi, cùi chỏ làm mạnh vào cánh tay người kia, tay đối phương tê rần, buông rơi dao, Tưởng Xuyên thừa cơ hội đoạt lấy dao, nhấc chân đá vào ngực ta, lưỡi dao vung lên cánh tay ta, tên kia kêu lên thảm thiết, nắm chặt tay mình ngã xuống đất rên rỉ quằn quại.

      Rất nhanh, lại có hai tên tiến lên bao vây tấn công.

      Đối phương đông người, sau lưng và Tào Nham là đường cùng, thận trọng đối phó.

      Tào Nham giọng :" Thứ kia mang theo chứ ?"

      Tưởng Xuyên:" Ừ."

      " được lấy thứ kia."

      " cần."

      Nổ súng chỉ đưa tới người nhiều hơn, và rất khó để họ rút lui.

      Vẫn còn năm tên vây đánh.

      Hai người họ, vấn đề đối phó chắc là lớn.

      Thình lình, hai tên đối diện đồng thời vung dao về phía Tưởng Xuyên, Tưởng Xuyên biến sắc, nhấc dao lên chống lại lưỡi dao của đối phương. Tào Nham vội vàng đối phó người phía sau.

      Cũng may ngõ chật hẹp, đối phương đông người ngược lại phải chen chúc, độ vung dao được rộng, tạo thời cơ cho Tưởng Xuyên và Tào Nham đối phó.

      Đầu ngõ hẻm đột nhiên có nhiều điểm ánh sáng bị bao trùm, tiếng bước chân nhốn nháo truyền đến, lại có thêm mấy tên nữa tới, Tưởng Xuyên và Tào Nham có thời gian phân tâm, chỉ vội vã liếc mắt cái, Tưởng Xuyên chặn lại lưỡi dao, dao chém trúng bả vai tên trong số đó, trầm giọng:" ."

      Đối phương ràng phát ra, người càng ngày càng nhiều.

      Hành động của bọn họ bị bại lộ, nếu , chỉ có chờ chết.

      Hai người nhanh chóng chạy về phía trước.

      Đối phương cũng có súng, nhưng bọn chúng dám động tới súng, trong bóng tối, bọn chúng cũng thấy mặt nhau, cũng biết người đến là ai, nếu là cảnh sát, khi rút súng, xung quanh có người dân báo cảnh động, có thể dẫn cảnh sát ra, vậy phiền phức rồi.

      đám người đuổi phía sau, Tưởng Xuyên và Tào Nham còn thời gian chú ý đến, liều mạng chạy về phía trước.

      Sắp ra đến đầu ngõ, lại thấy xuất thêm vài mũi dao nhọn lạnh lùng nơi cửa ngõ hẻm.

      Tưởng Xuyên thầm kêu tốt rồi, trước sau đều có địch, :" Cậu phía trước, tôi bọc hậu."

      Phía sau đuổi tới nơi. Tưởng Xuyên nhanh chóng xoay người nghênh chiến, mấy lưỡi dao đồng thời chém tới, Tưởng Xuyên dần hết sức, nghe thấy tiếng kêu rên của Tào Nham phía sau, máu tươi tràn cánh tay cậu ta, sắc mặt Tưởng Xuyên nặng nề, dám chậm trễ chút nào, lùi bước về phía sau, " Cậu sao rồi?"

      Tào Nham cắn răng:" sao."

      Tưởng Xuyên nghiêng người né tránh lưỡi dao, ánh mắt chợt thoáng liếc mũi dao nhọn của đối phương bổ về phía Tào Nham, thần sắc biến đổi, lập tức nghêng dao lên chắn, đám người phía sau nhân cơ hội vung dao tới, Tưởng Xuyên bị dao chém loạn vào bả vai và cánh tay.

      Tào Nham biến sắc mặt, hung hăng vung dao lên, thành công phá bỏ vòng vây," !"

      Tưởng Xuyên bụm lấy vết thương lui về phía sau.

      Kéo giá gỗ bên cạnh xuống, giá gỗ sụp đổ, chặn lại đám người kia.

      Hai người cứ thế chạy như điên, máu rơi trong đêm tối.

      Tới điểm dừng xe.

      Tưởng Xuyên mở cửa xe , Tào Nham lên xe, Tưởng Xuyên nhanh chóng nổ máy xe, khởi động, gạt số, nhấn ga.

      Chiếc xe lao về phía trước với tốc độ cực nhanh, vừa ra đến đường, phía sau có hai xe đuổi theo sau.

      Tào Nham nhìn về phái sau, mắng:" Mẹ nó, vẫn thể thoát."

      Tưởng Xuyên mím chặt môi, lời nào, sang làn đường bên phải, chiếc xe phía sau nhanh chóng lao lên, Tưởng Xuyên nhanh chóng quay tay lái trước khi đối phương đâm vào, nhấn ga hết mức, bánh xe mau chóng xoay tròn, quét mặt đất nổi lên những đốm lửa .

      " Ầm" Chiếc xe phía sau đâm sầm vào tảng đá bên cạnh, toàn bộ phần đầu xe bị mắc kẹt.

      chiếc xe khác theo sát phía sau kịp né tránh, va vào phần đuôi xe, chiếc xe trượt , đầu xe xoay đến hướng, thân xe ra sức kìm lại, tắt máy .

      Tốc độ xe qua nhanh, Tưởng Xuyên kìm lúc, thân xe súyt nữa lật nghiêng, sau khi ổn định được, lại chân nhấn ga hết mức, nhanh chóng cho xe lao .

      .............

      Qua lúc sau, người xe bước xuống, người nọ ôm ngực, mặt đầy máu.

      Chiếc xe phía sau đuổi tới dừng lại.

      "Người đâu?"

      "Chạy rồi, thấy bóng dáng lâu rồi ."

      "Mẹ nó, lúc này phải làm sao đây? Thấy bọn chúng là ai ?"

      Tên kia lau máu mặt, " thấy , tối quá ."

      " Về trước tạ tội với lão đại , mấy người chúng mày lưu lại , đưa mấy em bị thương bệnh viện."

      Mấy tên trở về tầng hầm, Triệu Kiền Hòa khuôn mặt lạnh lùng mắng:" Đều làm ăn cái gì biết nữa ! Nhiều người như vậy cũng bắt nổi hai người ?"

      Nhóm thuộc hạ ai dám lên tiếng.

      Sắc mặt Triệu Kiền Hòa lạnh như băng, mi tâm xoắn lại, vết sẹo mi tâm càng lộ ra vẻ hung tợn, cả khuôn mặt u tăm tối," Có thấy dáng dấp bọn nó ?"

      " ạ."

      Triệu Kiền Hòa quyền vung lên tên đứng đầu tiên, " Mẹ nó, tao cho bọn mày nhiều tiền như vậy để nuôi phế vật hả ?"

      Tên kia bị đánh cho gần như nằm úp xuống, vội vàng lấy món đồ từ trong túi ra, " Lúc đánh nhau, túm được đồ của đối phương."

      Triệu Kiền Hòa liếc mắt qua, con mắt từ từ nheo lại, giọng lạnh lẽo tựa như toát ra từ dưới lòng đất:" A."

      Triệu Kiền Hòa gọi điện cho Khương Khôn, " Khôn, qua cầu rút ván tốt lắm đâu."

      Khương Khôn:"Tao hiểu ý chú mày là gì ."

      Triệu Kiền Hòa cười lạnh:" phái người đến chỗ tôi làm loạn, hiểu ý tôi à ? Cần tôi đưa người đến trước mặt đối chất ?"

      Khương Khôn nhíu mày, nghĩ sơ qua hiểu được, thanh nhạt xuống :" Tao phải người của tao phái tới, kẻ thù của chú mày nhiều, điều này trong lòng mày biết , tao vẫn chưa đến nỗi chơi sau lưng với chú mày."

      "Chưa đến nỗi?" Triệu Kiền Hòa hừ lạnh, " Mấy năm tôi ở trong tù kia, là ai năm lần bảy lượt muốn mạng tôi hả?"

      Điều này Khương Khôn có cách nào khác phủ nhận, thản nhiên :" Triệu lão đệ, những gì tao làm, tao nhận. Lần này phải tao, nếu như chú mày tin, đừng nghe người khác nữa ."

      tín nhiệm chẳng còn lại bao nhiêu của Triệu Kiền Hòa dành cho Khương Khôn bị mất hoàn toàn, cất tiếng cười trầm trầm u:" Khôn, nếu như tôi rơi xuống nước, nhất định để bờ sung sướng."

      Triệu Kiền Hòa ngắt điện thoại.

      Khương Khôn nghe thanh tút tút trong điện thoại, cả gương mặt trầm xuống, đập mạnh điện thoại di động vào góc tường, điện thoại di động chia năm xẻ bảy .

      " Triệu Phong!"

      Triệu Phong đẩy cửa bước vào:" Khôn!"

      Khương Khôn xoay đầu nhìn ta, " Tra cho tao xem, gần đây Tưởng Xuyên làm gì? Rồi nghe ngóng chút bên Triệu Kiền Hòa xảy ra chuyện gì, nó cứ khăng khăng khẳng định là tao phái người gây rối chỗ của nó."

      Triệu Phong nghe vậy im lặng vài giây rồi :" Triệu Kiền Hòa có mối hận rất sâu nặng với Tưởng Xuyên, có điều mấy năm nay Tưởng Xuyên rất im ắng, vẫn thấy động tĩnh gì, lần trước khích như vậy, cũng chịu khuất phục, Triệu Kiền Hòa muốn giết , vẫn tìm đến hợp tác."

      "Ý mày là nó vấn đề gì hả?" Khương Khôn cười," Vậy chứ phiên đấu giá Quỹ An Nhất kia sao nó lại ở đấy?"

      Triệu Phong:" cùng Tần Đường đương."

      Khương Khôn nhướn mày:" Cái này tao biết, ý của mày là nó tham gia vào trong đó, chỉ vì con đàn bà kia sao ?"

      Triệu Phong giương mắt lên:" Là em suy đoán như vậy ."

      Khương Khôn híp híp mắt, dựa sát ghế về phía sau, tay trái vuốt chiếc nhẫn ngọc ngón tay," Thân phận của Tưởng Xuyên giả mạo chứ?"

      Triệu Phong cũng nhíu mày," tra được gì đầu mối mấy năm trước, qua lâu như vậy, có tra nữa, các manh mối vẻn vẹn mấy năm trước mà thôi, em biết lo lắng có liên hệ với cảnh sát, nhưng lâu như vậy, cũng tra ra được cái gì."

      " Được rồi, xử lý Triệu Kiền Hòa trước ."

      ..............

      Tưởng Xuyên dừng xe tại cửa bệnh viện, Tào Nham bịt lại miệng vết thương nhìn Tưởng Xuyên, quần áo hai người đều bị máu nhiễm đỏ.

      Tay trái Tưởng Xuyên cứng đờ, máu vẫn chảy.

      cử động chút, mở cửa xe ra, " thôi, nếu , tay của tôi thành phế đấy."

      có bác sĩ chờ trực.

      Hai người vừa xuống xe có nhân viên y tế tiến tới cấp cứu.

      Xử lý xong miệng vết thương, Tưởng Xuyên và Tào Nham bởi vì mất máu quá nhiều, sắc mặt trắng bệch, song người vẫn tỉnh táo, Hàn Thành vào phòng bệnh, hai người lập tức ngồi thẳng lên," Hàn cục trưởng."

      Hàn Thành đè đè tay lại:" Cứ nắm đó, đêm nay các cậu vất vả rồi."

      Tưởng Xuyên dựa vào đầu giường, gì cả.

      Tào Nham nở nụ cười:" Đây là trức trách của chúng tôi, chỉ là biết có hiệu quả hay ."

      cổ Tưởng Xuyên đường đỏ sậm, thứ đồ đeo cổ bị người ta giật lấy trong trận hỗn loạn trước đó, là cố ý để bị lấy . Tai nạn xe cộ lần trước, Tào Nham tóm được vài tên, trong đó có tên chắc là thân tín bên cạnh Khương Khôn, cổ đeo khối ngọc.

      Đêm nay và Tào Nham lẻn vào hang ổ của Triệu Kiền Hòa, sòng bạc ngầm.

      Tào Nham phá địa bàn của ta, đả thương tên bảo vệ ngoài cửa.

      Tiếp đó, dụ bọn chúng vào trong ngõ .

      Hai người tạo thành vở kịch, làm cho Triệu Kiền Hòa và Khương Khôn hoàn toàn chấm dứt.

      Tưởng Xuyên giơ tay xoa xoa cổ, " Với hiểu biết của tôi về Triệu Kiền Hòa, nếu Triệu Kiền Hòa nhận ra khối ngọc kia chính là thủ hạ của Khương Khôn, nhất định hoài nghi, mối hiềm nghi của ta vốn nặng, vài năm ăn cơm tù, dẽ dàng tin tưởng Khương Khôn nữa."

      Hàn cục trưởng cười, nhìn Tưởng Xuyên:" May mà vụ án này cậu đồng ý hỗ trợ, ai hiểu biết Triệu Kiền Hòa hơn so với cậu."

      Tưởng Xuyên hơi nhếch môi, giọng bình thường:" Đây là việc tôi nên làm."

      Mọi người đều hiểu trong lòng nghĩ đến Lâm Hạo, Hàn cục trưởng gì nữa, dặn hai người họ nghỉ ngơi tốt, lại dặn dò bước hành động tiếp theo, rồi mới .

      Tào Nham nằm trở lại, quay đầu nhìn về giường của Tưởng Xuyên, :" Vụ án này kết thúc, tính quay lại sao?"

      Tưởng Xuyên nhắm mắt lại:" sau ."

      ...........

      Sinh nhật Tần Đường 24 tuổi, mời tất cả người của quỹ An Nhất và phòng làm việc đến nhà hàng, mở tiệc sinh nhật linh đình.

      nhiều năm tổ chức sinh nhật như vậy, người nhà và bạn bè hiển nhiên vui mừng. Bữa tiệc sinh nhật rất náo nhiệt, Tần Đường mời Tào Thịnh tới đây, Tào Thịnh đến có đến, nhưng ta vào trong.

      cố năm đó, là ta và Hàn Thành ra mặt xử lý, cha mẹ của mọi người đều quen biết ta.

      Tần Đường mặc bộ lễ phục dài màu kem đứng trước mặt ta, nhìn ta:" vào trong, làm sao mà điều tra nội bộ quỹ An Nhất xảy ra vấn đề gì, nghi ngờ ai nhất."

      Tào Thịnh búng búng tàn thuốc," có đối tượng hoài nghi sao?"

      Tần Đường:" Tôi biết nghi ngờ lão Viên, nhưng tôi cực kỳ chắc chắn phải ông ta. Ông ta làm việc bên cạnh cha mẹ tôi mười mấy năm rồi, nếu ông ta thiếu tiền, rất có thể trực tiếp chuyện với cha mẹ tôi, cần liều lĩnh bất chấp nguy cơ ngồi tù để giúp Khương Khôn rửa tiền."

      Tào Thịnh tiện trực diện điều tra quỹ An Nhất, Tần Đường nghĩ được biện pháp, làm tiệc sinh nhật linh đình, để ta tiếp xúc gần hơn với những người này.

      Những điều này, Tào Thịnh đều hiểu, ta rất ràng quan hệ của Tưởng Xuyên và Tần Đường.

      Nếu làm tốt, làm hai người này rạn nứt, ta áy náy.

      Mấy năm nay Tưởng Xuyên đủ khổ rồi.

      muốn chuyện, trong phòng tiệc có hai người ra.

      Cảnh Tâm và mẹ Chu nhìn về phía Tần Đường, Cảnh Tâm tính , nhìn lướt qua người đàn ông bên cạnh Tần Đường, ngây người.

      Sắc mặt mẹ Chu thay đổi.

      Vẻ mặt Tần Đường tự nhiên, quay đầu, cười gọi:" Mẹ, dì Thư."

      Cảnh Tâm nhìn mẹ Chu, nét mặt mẹ Chu hoàn toàn trầm xuống, giọng vui:" Đường Đường, sao con lại ở cùng người này?"

      Trong lòng Tần Đường đoán được vài phần, rủ mắt đáp:" Đây là bạn con, dì quen ạ?"

      Cảnh Tâm nhìn con , lại nhìn Tào Thịnh.

      Tào Thịnh gật đầu với họ, " Tần phu nhân, Chu phu nhân."

      Sắc mặt mẹ Chu hơi trầm xuống, giữ thể diện cho Cảnh Tâm và Tần Đường, mới nổi giận, Cảnh Tâm mỉm cười:" Tào tiên sinh, lâu gặp."

      TÀo Thịnh mím môi: " lâu gặp."

      ngờ vẫn còn gặp phải.

      Tào Thịnh nhìn Tần Đường, nét mặt thay đổi, khóe môi hơi cong lên, :" Mẹ, dì Thư, hôm nay là sinh nhật con, Tào Thịnh là bạn con, nếu ấy đến rồi, con muốn mời ấy vào trong ngồi lát."

      Cảnh Tâm nhìn Tào Thịnh dò xét, sau vài giây , nhìn con :" Ừ, mẹ và dì Thư con toilet chút."

      Sau đó hai người .

      Tần Đường nhìn Tào Thịnh:" quen cha mẹ của tôi và Chu Kỳ sao?"

      Tào Thịnh cách nào phủ nhận, từ tốn gật đầu:" Ừm."

      Tần Đường cắn môi dưới, sắc mặt khôi phục vẻ bình tĩnh," Có liên quan đến vụ tai nạn Chấn Ba năm năm trước sao?"

      "Ừm"

      " Tôi hiểu rồi." Tần Đường ," cần giải thích nhiều với tôi, tôi đợi Tưởng Xuyên với tôi."

      Miệng Tào Thịnh mấp máy, cuối cùng hỏi gì.

      Tần Đường bình tĩnh nhìn ta:" Vào thôi, điều tra vụ án là quan trọng, vụ án kết thúc, Tưởng Xuyên với tôi."

      Tào Thịnh nhìn , cuối cùng nhịn được:" Nếu muốn biết cái gì, có thể hỏi tôi, có số việc, có thể ngay cả Tưởng Xuyên cũng biết, mấy năm này cậu ấy cũng khó khăn ."

      Tần Đường cúi đầu, nhìn xung quanh, ai qua.

      Hồi lâu, mới :" Vậy cho tôi biết, tên của ấy, rốt cuộc cái nào mới là tên ."

      " Hai cái đều đúng." Tào Thịnh thở dài," Lục Nghiệp là tên cậu ấy trước năm 21 tuổi, tôi biết cậu ấy gửi thẻ ngân hàng cho rồi, như vậy chắc là thấy, tấm giấy chứng nhận cậu ấy vẫn gọi là Lục Nghiệp. Sau khi xảy ra tai nạn, bởi vì .... nguyên nhân nào đó mà cảnh tịch bị hủy bỏ, Khương Khôn và Triệu Kiền Hòa nghi ngờ phía cậu ấy, lúc đó điều tra thân phận cậu ấy, biết đấy, nếu thân phận nằm vùng bị phơi bày, là chuyện cực kỳ nguy hiểm, cho dù cậu ấy tách rời đội cảnh sát, Khương Khôn vẫn có khả năng muốn mạng cậu ấy. Tôi là cấp của cậu ấy, thể làm gì nhiều, kể từ đó, thông tin về tên và danh tính của ấy, toàn bộ được sửa thành Tưởng Xuyên, theo họ mẹ. "

      Tào Thịnh nhìn Tần Đường chăm chú, :" Cậu ấy chỉ sửa tên, người vẫn là người đó."

      Tần Đường đầu óc hơi loạn, có phần cấp thiết:" Hủy bỏ cảnh tịch?"

      "Ừ."

      Tần Đường nhìn nét mặt ta, có chút dự cảm tốt:" Vì sao?"

      Tào Thịnh chưa kịp mở miệng, trong phòng tiệc lại ra người, là Hạ Tòng An, ta hỏi :" Đường đường, sao ra ngoài lâu vậy?"

      Tần Đường quay đầu lại, nét mặt thản nhiên, bình thường:" có gì, ra ngoài đón người bạn."

      Hạ Tòng An chưa từng gặp Tào Thịnh, nhướn mày:" Bạn em à? Sao chưa từng gặp?"

      “Tào Thịnh." Tần Đường giới thiệu," đây là Hạ Tòng An."

      Giới thiệu xong, nhìn Tào Thịnh:" Vào trong thôi."

      Tào Thịnh gật đầu, theo hai người họ vào trong phòng tiệc.

      Tiệc sinh nhật lần này được làm rất lớn, gần trăm người, Tào Thịnh nheo mắt, có phần biết bắt tay từ đâu, Tần Đường nhìn Hạ Tòng An:" Đây là người bạn em quen lúc làm từ thiện, em đưa ấy làm quen chút với người trong quỹ."

      Hạ Tòng An nhìn Tào Thịnh," Ừ, cùng em qua đó."

      Tần Đường nở nụ cười:" cầu đâu, giúp em tiếp các vị khách khác chút nhé."

      Hạ Tòng An nhìn , kiên trì nữa," Được."

      Người của Quỹ an Nhất phần lớn đều 30 tuổi, nhiều nhất là nhóm tuổi 35-50, mà bạn của Tần Đường đều trẻ tuổi, ít nhiều cũng có chút khoảng cách thế hệ với họ, vì vậy về cơ bản tất cả họ đều tập chung chỗ cùng ăn và trò chuyện, quá tham gia góp vui với những người trẻ tuổi.

      Tần Đường lại gần Tào Thịnh, hạ thấp giọng :" Cơ bản đều ở bên cạnh."

      Tào Thịnh gật đầu:" có đối tượng hoài nghi ?"

      thanh tiếng nhạc bao trùm lên giọng của hai người họ.

      Tần Đường nở nụ cười," Qua đó thử xem."

      Tào Thịnh sáng tỏ, Tần Đường qua đó, mọi người liền nhìn qua, khen :" Tần Đường, hôm nay xinh đẹp, sinh nhật vui vẻ nhé."

      "Cảm ơn."

      Tần Đường nhận từng lời chúc phúc, nhìn dây chuyền của Đỗ Tân, cười cười:" Đỗ Tân, sợi dây đó lần trước tôi muốn mua, kết quả hết hàng rồi, tôi muốn chờ, liền mua kiểu khác."

      Dây chuyền kim cương Cartier .

      Sắc mặt Đỗ Tân ửng đỏ, cúi đầu mỉm cười:" Ngày kỷ niệm kết hôn, ông xã tôi tặng đấy, ấy nào có nhiều tiền như vậy, chừng là hàng nhái thôi?"

      Tần Đường nhàn nhạt thu lại ánh mắt, người nữ có quan hệ tốt với Đỗ Tân giúp vào:" Hàng nhái sao chứ? Tôi vẫn thường mua đó thôi, cho cùng hàng chính hãng quá đắt , đeo lần thỏa nguyện là được, phụ nữ ấy mà, đều thích trang sức."

      Tần Đường cười cười, lúc này mọi người mới chú ý tới người bên cạnh , hỏi:" Vị này là ....."

      " À." Tần Đường nhìn Tào Thịnh," Đây là bạn của tôi, họ Tào, ấy cũng là từ thiện, chẳng mấy khi lần này đến Bắc Kinh, liền mời ấy đến chơi."

      " ra là như vậy, Tào là người vùng nào vậy ?"

      "Tây An."

      "Tây An à, Thiểm Tây bên đó còn rất nhiều huyện nghèo, năm nay Quỹ An Nhất tập chung cứu trợ là khu vực miền núi nghèo đói ở Thiểm Tây."

      Tào Thịnh cười cười:" Đó là lý do mà tôi phải cảm tạ Quỹ An Nhất."

      Đỗ Tân và người bạn liếc nhìn nhau, chỉ thoáng qua nhưng Tào Thịnh bỏ qua màn này.

      Chu Kỳ ở đối diện gọi Tần Đường, Tần Đường nhìn nhìn, :" Mọi người giúp tôi tiếp đãi bạn tôi chút nhé, tôi qua bên này chốc lát."

      Tần Đường qua, mấy ngày nay sắc mặt Chu Kỳ khôi phục hồng hào, tái nhợt như lúc mới tỉnh lại, dáng người vẫn dừng lại ở 1 mét tám, Tần Đường giày cao gót đứng ngang tầm mắt cậu ta. Chu Kỳ cười:" Chị, chị cũng đến chơi với chúng em."

      Tần Đường nhìn cậu ta.

      Chu Kỳ hơi khó hiểu:" Chị nhìn em chằm chằm dữ vậy? mặt em có gì à ."

      xong sờ sờ gương mặt mình.

      Tần Đường lắc đầu:" có, chị hỏi em chuyện này nhé."

      Chu Kỳ:" Chị hỏi ."

      Tần Đường nhìn cậu ta, mãi mở miệng, CK nôn nóng, cho rằng mình làm sai chuyện gì, thấp thỏm chờ trong giây lát, Tần Đường mới :" Năm đó người đụng xe với chúng ta, em có hận ?"

      Chu Kỳ ngây người, lắc lắc đầu," hận."

      "Vì sao?"

      "Nghe trong xe bên đó chết người, hơn nữa thời tiết hôm đó, rồi tình trạng giao thông, Trần, Trần Kính Sinh là tay đua, tay đua xe máy, nhưng ấy lái xe vẫn rất lợi hại, ngay cả ấy cũng có biện pháp kiểm soát chiếc xe được tốt, chúng ta đây còn làm gì được nữa." Chu Kỳ ," Em biết, cái chết của Trần Kính Sinh có mối quan hệ gián tiếp với tai nạn đó, nếu phải cố đó, chân ấy rất tốt đấy, nếu cấy có đôi chân hoàn hảo, trường đua Băng Cốc xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù sao, ấy là tay đua vô cùng lợi hại."

      Chu Kỳ cũng nghe , Trần Kính Sinh khăng khăng tham gia thi đấu, Tần Đường khóc lóc cầu xin đừng như thế nào.

      Theo quan điểm của cậu ta, Trần Kính Sinh thấy lần thi đấu này rất quan trọng, cuộc đời còn dài, được sống tiếp âu cũng là may mắn. Trần Kính Sinh bị mất nửa chân, ngoài cái đó ra, ta nghĩ mình có gì kém hơn người khác, chí ít Tần Đường vẫn luôn ở bên cạnh ta.

      Chu Kỳ nhíu mày, những lời này cậu đành lòng ra, "Em hận, chị cũng đừng hận, Trần Kính Sinh chết là ngoài ý muốn, cũng trôi qua nhiều năm như vậy rồi."

      "Chị biết mà." Tần Đường nghĩ tời Chu Kỳ thông suốt đến như vậy.

      "Sao bỗng dưng chị lại hỏi cái này?"

      " có gì, chỉ là muốn biết suy nghĩ của cậu thôi."

      Chu Kỳ nhìn cười,"Giờ em tỉnh rồi, tay chân cũng thiếu, rất may mắn đấy, ngày nào bố mẹ em cũng bắt ép ôn bài học tập, nào còn hơi sức đâu mà hận người ta."

      Tần Đường cũng cười:" Em phải học hành chăm chỉ."

      Chu Kỳ gào khóc, về cái này cáu kỉnh , cậu ta giận người khác, chỉ trách bản thân mình cố gắng, sao tỉnh lại sớm hơn chút," Tần Diệu sắp tốt nghiệp đại học rồi, nó hơn em hai tuổi đấy!"

      Tần Đường vỗ vỗ vai cậu ta, trịnh trọng :" Nếu em tốt nghiệp đại học được, chị có thể nuôi em."

      Chu Kỳ :" ..........."

      Cậu ta cảm thấy mình bị tổn thương .

      Cảnh Tâm và mẹ Chu quay vào, Cảnh Tâm sát bên tai Tần Sâm mấy câu, Tần Đường tới," Ba mẹ."

      Tần Sâm nhìn con , tầm mắt liếc về phía Tào Thịnh ở phía xa xa," Đó là bạn con sao?"

      Tần Đường gật đầu:" Vâng."

      Tần Sâm nhíu mày:" Sao mà quen được ?"

      " Gặp mặt lúc làm từ thiện, ấy giúp đỡ ạ."

      Tần Đường vẫn bên trong quỹ An Nhất xảy ra chuyện gì, lo Tào Thịnh và Tưởng Xuyên bị nhiễu loạn.

      Tần Đường sát qua, kéo cánh tay Cảnh Tâm, giọng hỏi:" Mẹ , Đỗ Tân vào quỹ An Nhất lúc nào vậy ?"

      Cảnh Tâm hơi nhớ lại," Năm năm trước."

      Năm năm trước đó, cái năm từng rối loạn nhất.

      " Hỏi điều này làm gì?"

      " có gì ạ." Tần Đường bám theo mẹ, hơi làm nũng," Con chỉ muốn hỏi chút thôi mà."

      Cảnh Tâm vỗ vỗ đầu ," Năm nay con rời khỏi nhà nhiều lần rồi đó, gần đây cứ ở lại Bắc Kinh , người đại diện của con con bỏ rất nhiều việc rồi , như vậy được đâu."

      Tần Đường dẩu miệng, " ấy chỉ biết mách lẻo với mẹ thôi, công việc con đều có làm mà, chỉ là có số ít muốn nhận tiếp, từ chối, giống như khi mẹ từ chối bộ phim."

      Cảnh Tâm lườm , có biện pháp với .

      Tần Sâm vẫn nhìn Tào Thịnh, muốn qua, Cảnh Tâm kéo ông lại:" làm gì ?"

      Tần Sâm nhìn nhìn Tần Đường:" có gì."

      Cảnh Tâm với Tần Đường:" Được rồi, con chơi cùng bạn bè ."

      Tần Đường nhìn hai người họ thăm dò, chậm rãi :" Vâng."

      Xoay người rời , Tần Đường khẽ nhíu mày.

      Tào Thịnh biết cha mẹ Tần Đường và Chu Kỳ quen ta, ta cơ bản lung tung, phòng ngừa chạm mặt mấy người họ.

      Thời điểm tiệc sắp kết thúc, Tần Đường đến bên cạnh ta," Sao rồi?"

      Tào Thịnh hỏi:" Cái người gọi Đỗ Tân đó, sợi Cartier cổ ta là hàng sao?"

      ta hiểu những thứ đồ xa xỉ phẩm, nhưng Tần Đường sinh ra trong gia đình giàu có, đồ dùng và cách ăn mặc, đều là cao cấp, có phải hàng nhái , chắc chắn có năng lực phân biệt.

      " , giá của nó hơn mười vạn."

      Tào Thịnh hiểu, vừa rồi ta trà trộn trong đám phụ nữ trò chuyện qua lại chút, đại khái đoán được phần nào," Trước kia điều kiện kinh tế của Đỗ Tân thế nào?"

      Tần Đường : "Tôi hỏi lão Viên, lão Viên chồng của Đỗ Tân kiếm được nhiều lắm, hơn nữa năm trước mẹ Đỗ Tân nằm viện, tuy điều trị xong rồi, nhưng tiêu món tiền rất lớn, hầu như lấy hết số tiền tích cóp của họ, tình hình kinh tế của bọn họ đáng lẽ dư dả mới đúng, chồng ta sao có thể mua đồ xa xỉ cho ta chứ? Huống hồ, phiên đấu giá ngày đó, phụ trách soát thẻ ký tên chính là Đỗ Tân."

      Tào Thịnh :" Tôi tra chút người tên Đỗ Tân này."

      Tần Đường:" Ừm, có cầu gì gọi điện thoại cho tôi."

      Tào Thịnh cười cười:" Tôi trước đây."

      ..................

      Ban đêm, 11 giờ hơn, Tần Đường về đến nhà.

      Hôm nay Tưởng Xuyên chưa gọi điện cho , tin nhắn cũng có."

      Tắm rửa xong nằm giường, qua 0 giờ, sinh nhật 24 tuổi của trôi qua.

      Tần Đường nằm giường, lâu sau ngủ thiếp .

      ...........

      Đêm khuya.

      Thị trấn Du Lâm.

      Tưởng Xuyên và Tào Nham vừa tránh thoát được màn theo dõi, cấp tốc chạy đến điểm tiếp theo.

      Tào Nham nhìn cánh tay rướm máu của Tưởng Xuyên:" Tay sao chứ?"

      Tưởng Xuyên để ý tới :" sao."

      Triệu Kiền Hòa quả nhiên nổi lên đấu đá nội bộ với Khương Khôn, sơ hở ngày càng nhiều, lại thêm manh mối phía bên Tào Thịnh, tin là lâu nữa , vụ án có chân tướng .

      Tào Nham : "Đến lượt tôi lái xe."

      Tưởng Xuyên cùng cậu ta nhiều lời, dừng xe lại, hai người đổi vị trí, Tưởng Xuyên tự mình xử lý vết thương.

      Miệng vết thương nứt ra rồi, cắn răng, băng lại miệng vết thương.

      Tào Nham liếc qua, nhíu mày hỏi:" Như vậy được đâu, tới thị trấn sau, phải đến bệnh viện xem sao. "

      Tưởng Xuyên dựa vào ghế, tựa hồ có chút mệt mỏi, nhắm mắt lại, gì.

      Ngày 14.

      00:50

      Sinh nhật Tần Đường qua rồi.

      Ngón tay trượt trượt mấy cái, nghĩ nghĩ, vẫn là bỏ .

      Giờ này, có thể ngủ rồi.

      Lúc trời sắp sáng, Tưởng Xuyên tới bệnh viện thị trấn kế tiếp xử lý vết thương, từ bệnh viện ra, trời sáng tỏ.

      Liên tục hơn tuần, Tần Đường nhận được cuộc điện thoại nào của Tưởng Xuyên, thỉnh thoảng báo tin nhắn, biết bình an vô .

      Tưởng Xuyên muốn làm lo lắng, cũng cho , làm nhiệm vụ với đội cảnh sát.

      Tần Đường hỏi Tào Thịnh mới được biết.

      Lúc này, đanng hẹn Tào Thịnh tại quan cà phê tư nhân, " tra ra được gì ?"

      Tào Thịnh:" Vốn tra ra cái gì, có điều, tối qua người của tôi theo dõi Đỗ Tân, phát Đỗ Tân gặp mặt Lộ Toa, hai người quen nhau, sâu vào điều tra mới phát giác, trường đại học của Lộ Toa, chính là trường mà Đỗ Tân học nghiên cứu sinh."

      " Lộ Toa và Đỗ Tân ở chung phòng ngủ, sống năm."

      Như vậy, tình nghi lớn nhất chính là Đỗ Tân.

      Tần Đường:" Xác định là ấy chưa?"

      Tào Thịnh lắc đầu:" Dựa vào suy đoán là 90 phần trăm, nhung phá án cần dựa vào chứng cớ, giờ vẫn chưa có chứng cớ."

      Về cơ bản có thể xác định là Đỗ Tân, chỉ là có chứng cớ, chứng cớ bắt được người, cho dù bắt thẩm vấn, cũng chỉ đánh rắn động cỏ, rất nhanh lại phải thả ra, tạo điều kiện cho đám Lộ Toa và Khương Khôn thời gian trốn chạy.

      Bọn họ muốn vừa tung lưới là bắt hết.

      Tần Đường hỏi:" Phía bên Tưởng Xuyên thế nào?"

      Tào Thịnh hơi kỳ quái nhìn ," Hai người liên hệ sao?"

      Tần Đường:" Có, nhưng ấy với tôi, tôi cũng hỏi."

      Tào Thịnh hiểu, uống ngụm cà phê, ta tình hình cụ thể cho Tần Đường, chỉ :" Cậu ấy bị thương."

      Tần Đường hốt hoảng, vội hỏi:" Chuyện lúc nào ? Thương tích có nặng ?"

      Tào Thịnh đáp:" Cũng qua nửa tháng , vết thương gần như đỡ nhiều rồi."

      Tần Đường thở ra, đầu cúi thấp, ngay cả bị thương Tưởng Xuyên cũng đề cập với .

      " đừng lo lắng, cậu ta phải mình, có việc gì cả."

      "Ừm."

      Tần Đường lại im lặng, tẩn mẩn khuấy sữa trong ly cà phê, lúc sau, ngẩng đầu lên," Tào Thịnh, tôi muốn hỏi chuyện này."

      Tào Thịnh:"Chuyện gì?"

      Tần Đường đặt cài cái muỗng xuống, hai tay đặt lên bàn, nghiêm túc nhìn ta:" Lần trước Tưởng Xuyên bị hủy bỏ cảnh tịch, là có liên quan đến tai nạn kia ?"

      Tào Thịnh ngẩn người," Ừm."

      "Tại sao?"

      Tào Thịnh hơi nheo mắt lại, rất khó hiểu đáp:" Chuyện này qua lâu lắm rồi, kết quả xử lý là cấp quyết định, sau khi vụ án này kết thúc, nếu Tưởng Xuyên bằng lòng, cậu ấy có thể quay lại với đội của tôi."

      " Là do cái chết của đồng sao?" Tần Đường truy hỏi.

      Tưởng Xuyên từng tới chuyện này, , làm vụ án này là muốn có lời giải thích ràng với đồng nghiệp chết.

      Khi đó tai nạn mà là gì.

      Cho tới bây giờ mới hiểu, màn tai nạn đó, cũng ở trong đó.

      Vậy , Tưởng Xuyên biết là ?

      Biết lúc nào?

      Tào Thịnh nhìn Tần Đường, có số việc ta biết có nên từ ta ra hay . Năm đó xử lý những việc sau tai nạn đó quả thực thực đơn giản như vậy.Cái chết của Lâm Hạo là nguyên nhân, khi đó làm nhiệm vụ, đó là điều bất trắc, Tưởng Xuyên quả có trách nhiệm, vụ án lớn như vậy, nếu như Lâm Hạo chết, chừng năm đó phá được án.

      Kết quả này ai ngờ được.

      Tai nạn đó có thể xử phạt Tưởng Xuyên, nhưng vẫn hủy bỏ cảnh tịch, cấp tạo áp lực, hơn nữa thân phận Tưởng Xuyên bị điều tra, Tào Thịnh và Hàn Thành có cách nào, đành phải theo ý tứ cấp mà làm.

      Về phần cha mẹ Tần Đường có can dự tạo áp lực hay , ta cũng biết .

      Lính của ai người đó đau lòng.

      Tào Thịnh và Hàn Thành là thương cấp dưới của mình, năng lực làm việc của Tưởng Xuyên rất mạnh, nếu phải còn cách nào khác, hai người họ muốn giữ lại biết bao.

      Tào Thịnh uống mấy ngụm cà phê, trả lời có chút cẩn trọng:" Ừm, có quan hệ với chuyện đó."

      Tần Đường nhìn ta trong chốc lát, trong lòng đoán được, gặng hỏi thêm nữa.

      Tào Thịnh đứng lên:" Tôi trước nhé."

      ...............

      Sẩm tối, Lộ Toa lại gặp Đỗ Tân, hai người trông có vẻ thoải mái.

      Tào Thịnh phân phó thuộc hạ tới gần, loáng thoáng nghe thấy thanh cự cãi của hai người.

      Sắc mặt Lộ Toa lạnh nhạt nhìn Đỗ Tân:" Học tỷ, tiền chị cầm rồi, lúc này mới sợ, có phải quá muộn hay ?"

      Đỗ Tân ngừng hối hận, trước đó Tần Đường thăm dò ta, ta vẫn luôn cảm thấy bất an. Chắc chắn Tần Đường nhìn ra sợi dây chuyền kia là hàng , món lớn như vậy qua tay ta, ta nhất thời bị quỷ ám, làm chuyện sai lầm. Càng tiêu nhiều tiền, càng trống rỗng và sợ hãi trong lòng càng mãnh liệt, ta muốn trả tiền lại cho Lộ Toa, nhưng Lộ Toa đồng ý.

      Lên thuyền giặc rồi, còn đường rút lui ở đâu chứ .

      Sắc mặt Đỗ Tân tái nhợt :" Tôi ra, nhưng sau này tôi bao giờ làm việc này nữa....."

      Lộ Toa cười lạnh:" Điều này phục thuộc vào chị."

      Đỗ Tân kéo tay ta:" Coi như tôi cầu xin , tôi trả lại hết tiền cho , giúp tôi chút, tôi muốn làm chuyện này nữa."

      Lộ Toa:" Tôi thiếu tiền à?"

      Đỗ Tân chết sững, câu cũng ra được.

      Lộ Toa đứng dậy, cúi xuống nhìn ta," Học tỷ, đừng trách tôi nhắc nhở chị, nếu chị nghe lời, chị và người nhà của chị đều yên ổn, hy vọng chị nhớ ."

      Lộ Toa rồi, Đỗ Tân khổ sở che mặt.

      Tào Thịnh nấp trong góc tối.

      " Lão đại, ghi ."

      " Thu hoạch tốt lắm." Tào Thịnh nhìn thấy Đỗ Tân đứng dậy rời , híp mắt theo sau.

      ........

      Buổi tối, Tần Đường gọi điện cho Tưởng Xuyên.

      Đợi rất lâu, mới nhận máy.

      Giọng Tưởng Xuyên có hơi khàn :" Đường Đường."

      Tần Đường ngồi ghế sô pha, kéo cái gối ôm vào trong lòng, thanh lành lạnh:" bị thương sao cho em biết."

      Tưởng Xuyên mím môi:".........."

      Đoán ra Tào Thịnh cho .

      gì, Tần Đường cho rằng đuối lý, càng được nước lấn tới:" đừng quên, mạng của đều là của em, cơ thể cũng là của em, bị thương chảy máu đều phải với em."

      Tưởng Xuyên khẽ cười :" Đây thân da dày thịt béo, cũng chỉ có em thích."

      " Lộ Toa cũng thích sao ? Lúc em vừa khỏi Nghĩa Trạm, A Khởi còn cho em biết, thường xuyên có phụ nữ tên tuổi làm từ thiện đến Nghĩa Trạm, cứ nửa đêm lại đến gõ cửa phòng ."

      " A Khởi còn những chuyện này cơ à?" Tưởng Xuyên ngồi mặt đất, rút điếu thuốc ra châm.

      Tào Nham ngủ xe, lúc này bị chuông báo thức tỉnh dậy, nhìn nhìn thời gian, phát đến phiên cậu ta, mở cửa xe ra, cào cào mái tóc, " Đến lượt nghỉ ngơi rồi."

      Tưởng Xuyên nhúc nhích, nhả ra mấy hơi khói," Cậu ngủ tiếp , tôi gọi điện thoại."

      Tào Nham nhướng mày, lại chui vào trong xe.

      " làm nhiệm vụ sao?" Tần Đường hỏi, nghe thấy tiếng chuyện của Tào Nham.

      "Ừm." Tưởng Xuyên nhéo nhéo mi tâm, mấy ngày rồi nghỉ ngơi tốt, vốn có phần mệt mỏi, nghe chuyện cảm thấy hiệu nghiệm hơn cả hút thuốc, cứ thế mà nằm luôn mặt đất, ngắm nhìn bầu trời đêm ảm đạm.

      " Bên đó có mưa ?"

      " có, Bắc Kinh có mưa sao?"

      " Có, từ nãy giờ rồi."

      Tần Đường đứng dậy, đến ban công, kéo rèm cửa sổ kính, tay túm lấy bức rèm," Tưởng Xuyên."

      Tưởng Xuyên trả lời:" Hửm."

      Tần Đường hỏi:" thích làm cảnh sát ?"
      Suuuly, huyenlaw68, TieuLinh835933 others thích bài này.

    5. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      4,689
      Mình kết nhất câu : có chết cũng chết người em.haha.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :