1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      kb là do t ed k tốt hay làm sao mà t cứ có cảm giác ít ít ng đọc hay sao á??:th_54::th_54::th_54: cơ mà kệ, mị làm xong mị đăng thôi. Đăng luôn và ngay cho nóng:5:

      Chương 9



      Tiếng kêu thảm thiết của Nguyệt Nguyệt dần biến thành tiếng khóc nức nở, khiến người ta nghe mà cảm thấy đau lòng.

      Tần Đường ôm Nguyệt Nguyệt ngã ngồi dưới đất, hoảng hốt nhìn dòng máu đỏ ghê người chảy ra từ gáy Nguyệt Nguyệt, nhiệt độ của máu truyền đến tay khiến tay mềm nhũn, sắc mặt trắng bệch.

      Tưởng Xuyên từ trong phòng học lao ra, thấy vậy liền ôm lấy Nguyệt Nguyệt trong lòng Tần Đường, đồng thời kéo đứng dậy, trầm giọng hỏi: “ có sao ?”

      Mặc dù ngón tay đau đến tê dại, nhưng Tần Đường vẫn lắc đầu, giọng núi run rẩy: “Tôi sao.”

      Tưởng Xuyên nhiều lời, ôm Nguyệt Nguyệt về phía xe máy của mình: “Tôi đưa bệnh viện.”

      Tần Đường hít sâu hơi, sau đó lập tức theo: “Tôi với .”

      Tưởng Xuyên liếc nhìn cái, đưa Nguyệt Nguyệt cho Tần Đường: “Lên xe.”

      Tần Đường cởi áo khoác của mình xuống, bịt lên miệng vết thương của Nguyệt Nguyệt. Nguyệt Nguyệt vẫn khóc nức nở, liền giọng an ủi: “Nguyệt Nguyệt sợ, bây giờ chúng ta gặp bác sĩ nhé. Em sao đâu.”

      Sắc mặt A Tây trắng bệch, chân mềm nhũn, ngồi ở nóc xe tải, cúi đầu nhìn về phía tấm ván gỗ, chỗ đinh nhọn nhô ra vẫn còn dính vết máu, vô cùng chói mắt.

      biết bé kia có làm sao ….

      Còn có thể khóc to đến như vậy, chắc sao đâu nhỉ?

      Tiểu Bạch cũng bị dọa , kéo xuống: “Chúng ta cũng xem chút .”

      A Tây nghe vậy mới vội vàng hỏi: “ bé kia sao chứ?”

      Tiểu Bạch vừa kéo ta vừa : “Tớ biết.”

      Tấm gỗ kia qua nặng nên Tiểu Bạch còn chưa có cầm chắc A Tây buông tay nên mới rơi xuống như vậy.

      A Tây cầm lấy tay Tiểu Bạch, nhìn : “Tiểu Bạch, lúc nãy lỗi phải của mình tớ…”

      Tiểu Bạch ngẩn ra, giống như tới tận giây phút này mới nhìn con người của A Tây.

      Lúc này điều nên được ưu tiên hàng đầu phải nên là tình hình của Nguyệt Nguyệt sao? Chứ phải là lúc tranh cãi đây là lỗi của ai, trách nhiệm của ai.

      Tiểu Bạch nhìn ta cái, nhàn nhạt : “Ừ, tớ cũng có phần trách nhiệm.”

      Tưởng Xuyên nhìn miệng vết thương của Nguyệt Nguyệt, cũng quá sâu.

      Tần Đường che lại miệng vết thương, “ nhanh lên.”

      Tiểu Bạch chạy đến: “ Tưởng, em cũng muốn với hai người.”

      Tưởng Xuyên lạnh mặt nhìn ta: “ cần.”

      Xe máy chạy nhanh đường núi, rời khỏi núi Dương Quyển, nhanh về phía trước.

      Lúc Nguyệt Nguyệt ở bệnh viện huyện Giai khâu miệng vết thương, Tưởng Xuyên gọi điện thoại cho Tiểu Thành, bảo cậu ta đến núi Dương Quyển giải quyết mọi chuyện: “Nhân tiện bảo với cha mẹ Nguyệt Nguyệt là bọn họ cần lo lắng, sao cả, mấy ngày nữa đưa bé về.”

      Tiểu Thành hỏi: “Vậy còn A Tây với Tiểu Bạch sao?”

      Tưởng Xuyên lạnh giọng : “Bảo bọn họ từ đâu đến tự quay về chỗ đó ………”

      …….

      Lúc Tần Đường từ trong phòng bệnh ra thấy Tưởng Xuyên đứng ở cuối hành lang gọi điện thoại. Nguyệt Nguyệt bị tiêm thuốc mê nên sớm ngủ mê man, giờ bác sĩ vẫn còn ở trong khâu vết thương cho bé.

      tới.

      Tưởng Xuyên cúp máy, quay người lại liền đụng phải ánh nhìn của , cúi đầu, nhìn xuống vết máu trong tay : “ còn chưa rửa tay sao?”

      Tần Đường lúc này mới nhớ ra hơi hơi động động ngón tay sớm đau đến tê cứng: “Bây giờ rửa đây.”

      Nhưng vừa mới quay người liền bị người đằng sau nắm lấy cổ tay xoay lại, Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn ngón tay . Cả ngón trỏ và ngón áp út đều bị thương, nhất là ngón trỏ, bị định chọc phải thủng lỗ to, vết máu sớm khô, cả ngón tay sưng phồng lên. ngẩng đầu nhìn , đôi mắt đen như mực: “Bị thương sao ?”

      Tần Đường rút tay lại giấu ra đằng sau: “Chỉ là vết thương , vết thương ở đầu của Nguyệt Nguyệt mới nghiêm trọng.”

      Tưởng Xuyên liếc nhìn , dắt tay về phía trước: “ tìm y tá xử lí vết thương .”

      Y tá giúp Tần Đường xử lí vết thương, Tưởng Xuyên đứng dựa ở cửa nhìn vào, ánh mắt rơi bàn tay , trừ hai ngón tay bị thương nên vừa sưng vừa đỏ, các ngón tay còn lại đều thon dài, trắng nõn.

      Lúc Tần Đường xử lý xong vết thương quay đầu lại nhìn Tưởng Xuyên sớm rời .

      Quay về phòng bệnh của Nguyệt Nguyệt thấy Tưởng Xuyên sớm ở đó, ngồi ghế dựa cạnh giường. Tần Đường tới: “Tôi muốn mang Nguyệt Nguyệt lên Du Lâm để kiểm tra lại, xem não có bị tổn thương .”

      Thiết bị y tế trong huyện đương nhiên thể so với thành phố. Nguyệt Nguyệt mới 8, 9 tuổi, bị đụng mạnh như vậy, chỉ xử lí vết thương bên ngoài thôi là được, chẳng may bị chấn động não, hoặc bên trong có máu tụ máu bầm gì đó sao? để lại di chứng mất.

      Nghe giải thích cặn kẽ, Tưởng Xuyên nhìn : “Nghiêm trọng đến vậy sao?”

      Tần Đường : “Cũng đến mức í. Nhưng kiểm tra là cần thiết.”

      Vốn dĩ Tưởng Xuyên muốn , trẻ con núi có yếu ớt như vậy, trước đây cũng ngã chỗ nọ, đập chỗ kia biết bao nhiêu lần, miệng vết thương so với vết thương này chỉ có hơn chứ có kém… nhưng lời ra đến cửa miệng, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của liền hiểu, lời của chỉ mang tính chất thông báo, mang tính chất thương lượng nên chỉ nghiêng đầu qua bên, đáp: “Tùy .”

      này đôi khi là cố chấp.

      Vốn kế hoạch là tối nay trở lạ Tây An, nhưng bây giờ khẳng định thể quay về rồi.

      Tiểu Thành và Từ Bằng ở lại núi Dương Quyển giải quyết mọi chuyện, cha mẹ Nguyệt Nguyệt cứ khăng khăng muốn lên thị trấn thăm con, Tiểu Thành khuyên cả nửa ngày bọn họ mới chịu ở lại, đợi đến hôm sau theo chân bọn Tiểu Thành lên huyện Giai tụ họp với Tưởng Xuyên.

      Tiểu Bạch theo đằng sau Tiểu Thành, vẻ mặt bất an nhìn về phía Tưởng Xuyên.

      Ngày hôm qua Tiểu Thành chuyển lời của Tưởng Xuyên cho bọn họ, là đến từ đâu trở lại chỗ đó.

      Lúc mới đến đây quả thực muốn trở về, nhưng tại đến tận đây, nhìn thấy bọn trẻ kia, liền lòng muốn ở lại, hy vọng kì nghỉ hè này có thể theo chân bọn họ. Tiểu Bạch nhìn Tưởng Xuyên, thấp giọng khẩn cầu:

      Tưởng, có thể để bọn em tiếp tục ở lại , chuyện này là bọn em sai, bọn em cố ý…. Tiền thuốc của Nguyệt Nguyệt, em chịu tất….”

      Tưởng Xuyên: “ có tiền sao?”

      Tiểu Bạch xấu hổ: “Bây giờ có nhưng hai tháng nữa khi bắt đầu khai giảng có.”

      Tưởng Xuyên: “Tiền sinh hoạt phí?”

      “Bỏ , mấy người thích hợp ở đây.”

      Tưởng Xuyên xong liền sải bước rời , A Tây vốn đứng cách xa vài mét dám lại gần, thấy vậy liền chạy đến trước mặt .

      Tưởng, đợi chút!”

      Ánh mắt Tưởng Xuyên vừa thâm trầm lại lạnh lẽo khiến ta bất giác lùi về sau vài bước, thấp giọng : “Em cố ý… Tấm gỗ kia quá nặng, em giữ nổi nên liền buông lỏng tay. Em cố ý. Tưởng, cho em ở lại .”

      Tưởng Xuyên : “Sau khi đưa về Tây An hãy .”

      Sau đó quay lại nhìn Tiểu Bạch và Từ Bằng: “Còn hai người, nếu muốn ở lại, có thể.”

      Tiểu Bạch vô cùng vui mừng : “Cảm ơn Tưởng!”

      Từ Bằng cũng muốn rời , bị tội liên đới, đương nhiên cũng vô cùng vui vẻ.

      Chỉ có A Tây đứng cúi đầu cắn môi, khó chịu lên tiếng, nước mắt nhanh chóng rớt xuống mũi chân.

      Tần Đường ở trong phòng bệnh chăm sóc Nguyệt Nguyệt. Nguyệt Nguyệt mặc quần áo bệnh nhân, khuôn mặt vốn đỏ hồng nay có trắng bệch, nhưng bé rất ngoan, tỉnh dậy liền khóc nữa, thấy Tần Đường thay chiếc váy khác, lại cong mắt khen đẹp.

      Dường như bé rất thích váy.

      Tần Đường vuốt tóc bé: “Ngày mai chị mua cho em chiếc váy mới được ?”

      Ánh mắt Nguyệt Nguyệt lập tức sáng lên, nhưng rất nhanh liền lắc đầu: “ cần đâu ạ, em vẫn có đủ quần áo mặc mà.”

      Tần Đường cười: “Quần áo là quần áo, mà váy là váy nha.”

      Nguyệt Nguyệt nghe vậy liền như rơi vào sương mù: “Đều là mặc người cả mà cũng giống nhau sao?”

      “Đương nhiên là giống rồi, váy chính là xinh đẹp hơn rất là nhiều nha.” Tần Đường trêu bé.

      Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Tiểu Bạch và A Tây đứng ở cửa, Tiểu Bạch nhìn Tần Đường: “Chị Tần Đường, bọn em đến thăm Nguyệt Nguyệt.”

      Tần Đường nhìn hai người, mặn nhạt : “Thăm .”

      Tiểu Bạch đến trước giường bệnh, dịu dàng : “Nguyệt Nguyệt còn đau ?”

      Nguyệt Nguyệt vô cùng thành thực gật đầu: “Đau ạ.”

      bé cũng biết tại sao mình lại bị như vậy nữa.

      Tiểu Bạch rất áy náy, xoa mặt bé: “ xin lỗi, là chị cẩn thận….”

      A Tây đứng đằng sau, cũng theo: “Cả chị nữa, xin lỗi nha em …”

      Tần Đường cúi đầu kiểm tra máy ảnh, ngày hôm qua ống kính bị đụng, có vết xước rất ràng. nhìn mà mày nhíu chặt, vết xước ống kia giống như là cào cái vào lòng vậy, đau lòng chết được.

      Tiểu Bạch thấy tay Tần Đường có hai ngón bị quấn băng trắng xóa béo ú lên, liền hỏi:

      “Chị Tần Đường, chị cũng bị thương sao?”

      Tiểu Bạch lại kéo tay A Tây: “Bọn em xin lỗi.”

      Tần Đường ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía A Tây.

      A Tây cắn môi: “Rất xin lỗi, hôm qua do em cẩn thận.”

      Tần Đường nhìn ta vài giây, : “Được, tôi tha thứ cho .”

      A Tây sửng sốt, lập tức : “Vậy chị có thể giúp em cầu xin Tưởng ? Tiểu Bạch và Từ Bằng đều có thể ở lại, em cũng muốn rời …”

      Tần Đường : “Việc này tự với Tưởng Xuyên , chuyện của nghĩa trạm, tôi quản được.”

      ………

      Ăn cơm tối xong, Tưởng Xuyên xách theo hộp đồ ăn: “Mọi người trở về nghỉ ngơi sớm , tôi trở lại bệnh viện.

      Tần Đường hề có ý định trở về mà về phía trước.

      Tưởng Xuyên gọi lại: “ đâu đó?”

      Tần Đường quay đầu lại: “Tôi dạo lát, lát nữa quay lại bệnh viện với Nguyệt Nguyệt.”

      Lúc nãy ngang qua cửa hàng bán quần áo cho trẻ em có thấy chiếc váy rất đẹp, muốn quay lại để mua nó.

      Tưởng Xuyên nhìn , : “Được rồi. Đừng quá xa.”

      Tần Đường trả lời, xoay người rời . Nhưng khi đến nơi cửa hàng lại đóng cửa, bên ngoài treo tấm bảng:

      “Chủ quán có việc gấp phải về nhà, có việc liên lạc tới số 13XXXXXXXXX”

      có chút thất vọng, đứng ở trước cửa tiệm nhìn xung quanh chút, biết nên đứng đây đợi chủ tiệm quay lại hay là gọi điện thoại.

      Suy nghĩ vài giây, quyết định gọi điện cho chủ tiệm.

      Chủ tiệm bắt máy, vô cùng áy náy : “ xin lỗi, con tôi sốt cao, tôi phải trở về chăm sóc nó. Ngày mai quay lại được ? Tôi mở cửa lúc 10h sáng.”

      Tần Đường : “Được.”

      Ngày mai tới.

      Tưởng Xuyên 8h sáng mai Du Lâm.

      Tần Đường ở đường dạo lúc, lúc qua cái ngân hàng mới nhớ ra tiền mặt trong người còn bao nhiêu nên liền xoay người vào.

      vừa mới đem tiền cất vào trong túi điện thoại liền vang lên.

      Tưởng Xuyên hỏi: “ ở đâu?”

      Tần Đường quay đầu nhìn vòng: “Làm sao?”

      Tưởng Xuyên : “Nguyệt Nguyệt ăn cơm xong buổi tối tới thăm nó à?”

      Nguyệt Nguyệt nằm giường bệnh nhất quyết chịu ngủ, chị xinh đẹp tới thăm mình.

      Tần Đường : “Ừ, đợi lát nữa tôi qua.”

      vốn muốn mua váy rồi mang qua, nhưng đến giờ vẫn mua được váy.

      lên vài bước nữa liền thấy ở chỗ ngoặt đầu ngõ có cửa hàng bán quần áo trẻ em, đến nơi liền ngẩng đầu nhìn địa chỉ rồi vào điện thoại: “Tôi ở cửa hàng quần áo trẻ em ở đầu ngõ, dạo xong qua.”

      Tưởng Xuyên mấy quen thuộc với huyện Giai, nhưng tên con ngõ kia nghe rất quen tai.

      đứng lên, với Nguyệt Nguyệt: “Cháu ngủ trước . Chú ra ngoài lát rồi trở lại với cháu ngay.”

      Nguyệt Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”

      Ra khỏi bệnh viện, Tưởng Xuyên về phía bên phải tầm 10’ liền nhìn thấy con ngõ mà Tần Đường .

      nhìn xung quanh lát, sau đó ánh mắt liền tập trung vào bên trong cửa hàng quần áo kia.

      Tần Đường cầm hai chiếc váy về phía chiếc gương phía đối diện, vô cùng nghiêm túc lựa chọn, sau đó quay người với chủ tiệm điều gì đó, hai người liền xoay người vào.

      Tưởng Xuyên cong môi cười, tới cửa hàng đối diện mua bao thuốc.

      dựa vào tủ quầy bằng kính ở bên ngoài, thuần thục bóc bao nilong ra, rút điếu thuốc, nhưng mò mẫm hồi lâu lại thấy bật lửa.

      “Ông chủ, cho cái bật lửa luôn nhé.” vừa vừa đặt thêm mấy tờ tiền lên mặt quầy.

      Ban đêm gió lớn, trấn cũng quá náo nhiệt, ít cửa hàng bắt đầu dọn hàng đóng cửa.

      Tưởng Xuyên nhanh nhẹn châm thuốc, khuỷu tay chống lên mặt quầy, nhả ra vài vòng khói thuốc, cùng ông chủ tán gẫu vài câu, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về cửa hàng quần áo trẻ em đối diện.

      Tần Đường mua cho Nguyệt Nguyệt hai chiếc váy, trả tiền xong liền đẩy cửa kính bước ra ngoài. Nhưng vừa mới bước ra, bóng đen liền lao tới, lấy tốc độ cực nhanh giật lấy chiếc túi vai .

      Người kia sức lực rất lớn, Tần Đường phòng bị, túi bị kéo trượt xuống bả vai, mắc ở tay. Thấy thế liên nhanh chóng kéo lại túi xách. Người kia thấy vậy đầu tiên là sững sờ, sau đó lại dùng sức kéo tiếp.

      Đầu ngón tay Tần Đường đau đến tê dại, vừa buông lỏng chút, túi liền rời khỏi tay, Tần Đường theo quán tính bị kéo về phía trước vài bước.

      việc xảy ra chỉ trong phút.

      Bà chủ tiệm quần áo đứng ở bên trong thấy màn này liền kinh hãi hô lên: “Cướp!!!!”

      Nhưng người kia sớm cầm túi chạy trốn vào con ngõ gần đó.

      Tần Đường chút do dự, nhấc chân đuổi theo.

      Tưởng Xuyên vừa mới hút xong điếu thuốc, vừa định dập tàn thuốc nghe ông chủ : “Khốn nạn, bên kia có người ăn cướp kìa.”

      Tưởng Xuyên ngẩng đầu nhìn liền thấy Tần Đường thân hình mảnh mai liều mình chạy vào con ngõ , đằng trước là người đàn ông ôm túi xách cũng chạy thục mạng.

      Tưởng Xuyên liền mạnh mẽ ném tàn thuốc trong tay , nhanh chóng đuổi theo, trong nháy mắt xông qua đường cái tiến về con ngõ kia, tốc độ nhanh đến mức khiến ông chủ tiệm phải há hốc mồm.

      Tần Đường nhanh chóng đuổi kịp, vươn tay ra, vừa chạm tới vạt áo người đàn ông liền cảm thấy từ phía sau trận gió vụt qua, sau đó bóng đen nhanh chóng vượt lên , dùng tay liền khống chế được cổ tay tên cướp, lên gối, hất mạnh tên cướp xuống đất “Ruỳnh” tiếng mà chỉ nghe thôi cũng thấy đau.

      Tưởng Xuyên đổi tay giữ lấy tên cướp, tay kia giật lấy túi xách ném cho Tần Đường, sau đó mới chậm rãi đứng dậy, chân dẫm lên lưng tên cướp.

      Tần Đường bắt lấy túi xách, nhìn tên cướp nằm dưới đất rên rỉ cách thống khổ, hỏi: “Phải làm gì với bây giờ?”
      dieudidomked, Suuuly, huyenlaw6849 others thích bài này.

    2. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      357
      B edit hay mà, truyện cũng hay, mỗi tội cứ thấy thương thương Tần Đường sao đó. Đời F1 thấy ngọt ngào nhàng mà F2 ... :'(
      seo-senpai thích bài này.

    3. Hoaithao

      Hoaithao Member

      Bài viết:
      47
      Được thích:
      52
      Nguyệt nguyệt gọi Tưởng Xuyên là chú mà gọi Tần Đường là chị mới ghê
      Suuuly, Quỳnh Tiênseo-senpai thích bài này.

    4. anh8877

      anh8877 Member

      Bài viết:
      57
      Được thích:
      70
      truyện hay mà editor ơi, nhg mình nghĩ truyện mới nên ít bạn biết, như mình theo dõi đời F1 thấy quảng cáo mới search chứ mình ít khi theo dõi diễn đàn xem có truyện mới hay lắm hì hì
      seo-senpai thích bài này.

    5. Dung Nguyễn 1995

      Dung Nguyễn 1995 Active Member

      Bài viết:
      237
      Được thích:
      224
      truyện hợp gu của mình quá, hihi, cảm ơn b edit nhé
      seo-senpai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :