1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Anh đến cùng rạng đông - Mạch Ngôn Xuyên (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Vy RuRi

      Vy RuRi Well-Known Member

      Bài viết:
      258
      Được thích:
      1,573
      hùng cứu mỹ nhân kiểu Tưởng nó bạo lực quá :v. Người ta mới giựt túi quýnh người ta còng xương sống cóng xương sườn rồi. Hèn gì Đường Đường né như né gió mùa đông bắc.
      À, giờ mình mới thấy cái hình bìa truyện, hì hì, nhìn mềm mại nhàng quá bạn ơi <3
      seo-senpai thích bài này.

    2. Quỳnh Tiên

      Quỳnh Tiên Member

      Bài viết:
      20
      Được thích:
      28
      truyện hay mà editor ơi! Do nhiều người chưa biết đó, với lại bạn xem có nhiều topic truyện còn ế hơn bạn kìa! Truyện bạn like đều với cmt đều đặn, nhiều người hóng truyện bạn mà, phải vui lên chứ :yoyo14:
      seo-senpai thích bài này.

    3. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Cảm ơn các bợn ủng hộ nha:Cheerleader::Cheerleader::Cheerleader:đây là động lực lớn lắm đó:060::060::060:

      Chương 10


      “Đại ca, tha cho em mà! Cái gì em cũng chưa lấy được mà… Em hứa bao giờ tái phạm nữa mà….”

      Tên cướp giãy dụa dưới chân Tưởng Xuyên, mặt bị áp xuống đất nhưng vẫn ngừng cố gắng ngẩng đầu để nhìn đối phương.

      Chân Tưởng Xuyên dùng thêm chút sức, tên cướp liền thực ngóc đầu lên được, sau đó liền khom lưng cúi người soát túi của tên cướp, lấy ra được hai cái điện thoại và hai cái ví tiền. cúi người, phân nửa trọng lượng dồn cả lên người tên cướp, cầm lấy ví tiền gõ gõ đầu : “Cái gì cũng chưa lấy được ư?”

      Tang chứng vật chứng đủ cả, tên cướp nhất thời phản bác được câu nào nữa.

      Tần Đường rút điện thoại của mình ra: “Tôi ở giao lộ XXX, ở đây có tên cướp…. À vâng, người bắt được rồi.”

      Tưởng Xuyên ngẩng đầu nhìn , tiếng động cười.

      Tên cướp thấy Tần Đường báo cảnh sát, ngừng giãy dụa, cầu xin tha thứ.

      Tưởng Xuyên dẫm chân mạnh hơn chút: “Ngoan ngoãn !”

      Cảnh sát tới rất nhanh, Tưởng Xuyên xách tên cướp lên giao cho cảnh sát, giải thích tình huống cách đơn giản, sau đó cảnh sát liền dẫn người .

      Tên cướp kia lúc bị dẫn còn quay đầu lại trừng bọn họ cái, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ….

      Tần Đường đột nhiên nhìn lại thẳng vào mắt ta, đó là gương mặt khá trẻ, ta thấy vậy bỗng nhiên thu lại ánh mắt phẫn hận…

      Tần Đường thấy vậy cảm thấy có chút quái dị, nhưng lại được quái dị ở chỗ nào.

      Tần Đường về phía Tưởng Xuyên, : “Cảm ơn. Nhưng lúc nãy nếu tôi cũng tóm được ta.”

      Hai người mặt đối mặt vài giây, Tưởng Xuyên chợt nhớ tới dáng vẻ chạy thục mạng như điên của , cảm thấy có chút buồn cười, : “Sao gọi người tới giúp?”

      Tần Đường : “ ta chạy nhanh như vậy, gọi người tới kịp.”

      Tưởng Xuyên hỏi: “Vậy người quan trọng hay là túi quan trọng hơn? Nhỡ may gặp phải người có thủ đoạn độc ác, có nghĩ tới hậu quả ?”

      .”

      Tưởng Xuyên nhìn , đôi mắt đen láy, đại khái là hoàn toàn bó tay với rồi.

      Tần Đường: “Trong túi có thẻ căn cước, còn có thẻ nhớ ví tiền và mấy đồ linh tinh khác…” Mấy thứ này đối với rất quan trọng, thể mất được.

      Rất nhiều quyết định chỉ là trong tích tắc, thậm chí đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ kĩ càng thân thể hành động rồi.

      Tưởng Xuyên vẫn nhìn chằm chằm, bỗng nhiên bật cười: “Đôi khi tôi thể nào hiểu nổi như .”

      Thời điểm cần nhu mì mềm mại nhu mì mềm mại, thời điểm cần lại như con thiêu thân liều mạng xông về phía trước.

      “....” Tần Đường lườm ta: “Ai cần hiểu.”

      Tưởng Xuyên: “.......”

      Đúng là cần , mấy hôm nữa là trở về rồi.

      thuộc về nơi này.

      Tưởng Xuyên im lặng nhìn trong chốc lát, rồi : “ ở đây, tôi phải phụ trách an toàn của .”

      Tần Đường: “Nên?”

      Tưởng Xuyên đằng trước: “Nên phải nghe lời tôi.”

      Tần Đường theo sau, đây là lần thứ hai ta những lời này. Lần đầu tiên là khi gặp Triệu Kiến Hòa. Người đàn ông tên Tưởng Xuyên này hoàn toàn giống với những người phụ trách tình nguyện mà từng gặp. Bình thường, người có tiền chính là ông chủ, nên bọn họ vẫn luôn đối xử với vô cùng khách khí, chỉ có người đàn ông này là vẫn luôn tỏ ra cường thế, trước sau như .

      đột nhiên hỏi: “Vì sao Triệu Kiến Hòa lại muốn tìm gây rắc rối?”

      Tưởng Xuyên nhướng mày: “ muốn biết?”

      Tần Đường: “Nếu cũng sao.”

      Lần trước nghe Triệu Kiến Hòa cái gì mà bỏ tù, hơn nữa lưng ta còn có vết chém, dễ khiến người ta tưởng tưởng linh tinh.

      “Hắc bạch? Vì tiền? Vì lợi? Hay vì phụ nữ?”

      Cũng chỉ có mấy lí do này là có khả năng nhất mà thôi.

      Tưởng Xuyên : “Có lẽ là vì tiền, vì lợi .”

      Tần Đường nhìn , nhưng Tưởng Xuyên tiếp, mà cũng hỏi nữa.

      Lúc hai người đến bệnh viện Nguyệt Nguyệt ngủ rồi.

      Tần Đường để váy bên cạnh gối của bé.

      Tưởng Xuyên thấy ngón tay lại rỉ máu, máu thấm qua cả lớp gạc liền : “ tìm y tá xử lí lại vết thương chút .”

      Lúc nãy giành giật với tên cướp, cái túi bị kéo kéo lại, băng gạc sớm lỏng ra, vết máu thấm ra loang lổ, đau đến chết lặng nên Tần Đường rất nghe lời, ra ngoài tìm y tá băng bó lại.”

      Máu khô dính vào bông băng, dính liền cả vào da thịt, lúc tách ra vô cùng đau đớn, nhưng Tần Đường chỉ cau mày, hề hé răng.

      Y tá : “Bông băng dính cả vào vết thương rồi, lúc lấy ra rất đau, cố chịu chút nhé….”

      Tưởng Xuyên dựa người vào khung cửa, nhìn khuôn mặt nhăn nhó của , : “Đau cứ kêu ra tiếng, ai cười đâu.”

      Y tá cong miệng cười, tay dùng sức giật mạnh.

      Tần Đường: “A…..”

      theo bản năng ngước đầu nhìn , bốn mắt nhìn nhau, quả thực hề cười .

      Trở lại khách sạn, Tiểu Bạch và A Tây đứng ở cửa phòng của Tưởng Xuyên, thấy bọn họ cùng nhau trở về đầu tiên là ngẩn người, sau đó Tiểu Bạch phản ứng nhanh, kéo A Tây tiến lên phía trước: “ Tưởng, chị Tần Đường, hai người về rồi.”

      Tưởng Xuyên: “Có chuyện gì?”

      Tiểu Bạch kéo kéo tay áo A Tây, A Tây cắn môi dưới, tỏ vẻ đáng thương : “ Tưởng, cho em cơ hội .”

      Tần Đường nhìn thoáng qua, sau đó quay người về phòng trước.

      Phòng ngay đối diện phòng của Tưởng Xuyên, mà hiệu quả cách của khách sạn ở đây hiển nhiên tốt, đóng cửa rồi vẫn nghe được tiếng trò chuyện ở bên ngoài.

      A Tây : “Em thực cố ý, chỉ là do sơ suất thôi. Lần sau em nhất định cẩn thận hơn mà.”

      Tiểu Bạch cũng giúp ta: “ Tưởng, để A Tây ở lại . Bọn em là bạn học, ấy rồi, chỉ còn lại mình em là con …….”

      “Tần Đường phải là con sao?”

      Tần Đường nghe Tưởng Xuyên hỏi như vậy, có chút nên lời.

      Phòng của bọn họ ở gần nhau, Tiểu Thành và Từ Bằng ở trong phòng nghe thấy thanh cũng mở cửa phòng ngó ra nhìn.

      Từ Bằng cũng tốt cho A Tây vài câu.

      Tần Đường rửa mặt ở phòng vệ sinh, nghe giọng cầu xin mềm như bông của A Tây, cảm thấy có chút phiền phức.

      Kết quả cuối cùng là gì, cũng để ý kĩ, chỉ là, có nghe thấy tiếng A Tây khóc.

      Tưởng Xuyên về phòng, Tiểu Thành theo. Sau khi đóng cửa lại, mới giọng hỏi: “, để A Tây sao? xem ấy khóc thành như vậy rồi, cũng cầu xin em rất lâu. Trông dáng vẻ ấy như vậy chắc đúng là cố ý đâu.”

      “Hay là, để ấy ở lại .”

      Tưởng Xuyên hỏi: “Đây là lần đầu tiên cậu theo tôi à?”

      Tiểu Thành vội vàng : “Đương nhiên phải rồi ạ. 18 tuổi em theo lăn lộn, coi như ruột của mình. Em chỉ là cảm thấy ấy cũng phải phạm phải sai lầm nghiêm trọng gì, có thể tha thứ. Dù sao cũng khóc đáng thương đến như vậy rồi mà.”

      “Khóc đến phiền.”

      Tiểu Thành “A” tiếng. Cậu ta biết Tưởng Xuyên thích kiểu phụ nữ suốt ngày làm bộ làm tịch, chuyện nũng nịu này nọ, hở tí là khóc chính là kiểu mà ấy ghét nhất. Mà vừa vặn, A Tây chính là tổng hợp của cả hai loại này, hơn nữa, người nào mà thấy A Tây thích Tưởng chứ.

      Thực ra, cậu ta cảm thấy, là con , nhõng nhẽo chút cũng là bình thường.

      Tưởng Xuyên liếc nhìn Tiểu Thành cái: “ ta quá tự cho mình là đúng. Tuy lần này chỉ là chuyện nhưng ai biết lần tới là chuyện gì. Chỗ này của chúng ta lúc nào cũng có người lui tới, tốt nhất là nên lưu lại.”

      ………

      Ngày hôm sau mọi người xuất phát rời khỏi huyện Giai. Nguyệt Nguyệt mặc váy mới, vô cùng vui vẻ, cả quãng đường luôn dính lấy Tần Đường: “Chị Tần Đường, lần tới chị còn tới đây với bọn em ạ? Cây táo nhà em nở hoa rồi, rất nhanh có quả. Tháng 10 chị trở lại nhất định có táo để ăn…. Rất ngọt nha….”

      Tần Đường xoa mặt bé: “Chị rảnh nhất định tới thăm em.”

      Nguyệt Nguyệt vui vẻ gật đầu: “Được, chị nhất định phải tới nhé….”

      Tần Đường dám nhìn thẳng vào đôi mắt của bé, vì chắc có thể tới.

      đường Tưởng Xuyên nhận được cuộc điện thoại, trong điện thoại Lữ An mắng cha chửi má: “Tài xế xe của chúng ta đâm trúng xe của người ta, lại còn là đâm trúng chiếc Roll-Royce bảy trăm vạn. Giờ người ta đòi bồi thường…”

      Tưởng Xuyên vội phanh gấp xe, người trong xe liền đổ nhào về phía trước.

      Tần Đường ôm chặt Nguyệt Nguyệt trong lòng, nắm chặt tay nắm mới ổn định được thân thể.

      Tưởng Xuyên trầm giọng hỏi: “Người sao? Có đâm trúng ?”

      Lữ An: “Người sao.”

      Tưởng Xuyên hít sâu hơi: “Tôi biết rồi.”

      cúp máy, quay đầu lại nhìn Tần Đường: “Chúng ta về Tây An trước, để Nguyệt Nguyệt kiểm tra ở Tây An, rồi tôi đưa em về.”
      dieudidomked, Suuuly, huyenlaw6842 others thích bài này.

    4. seo-senpai

      seo-senpai Well-Known Member

      Bài viết:
      134
      Được thích:
      2,767
      Thực ra t ed truyện này phần là vì sở thích thôi. Tui cũng chưa đọc qua cv hay gì hết cả, nhìn thất note của bạn cv là đây là F2 của cặp đôi "Bình hoa giới giải trí" là nhảy vô lấp hố luôn đó. Vì tui thích thể loại hệ liệt nhất, nhất là kiểu cặp phụ của trn này là cặp chính của trn khác í :))) như kiểu mấy quyển của Bản Lật Tử hay là hệ liệt của Cửu Lộ Phi Hương í. Thích chết được khi đọc mấy thể loại như vậy. T cũng ed bộ Báo thù độc liên hoa, là về Nghê Lạc - em trai Nghê gia của Thiên kim đại chiến í. Cũng hòm hòm được quá bán rồi, xog bộ này làm nốt bộ đó. Đến lúc đó mong mn ủng hộ nhé:))))
      あ り が と う ご ざ い ま す:cute::cute::cute:
      Mrnochu, levuong, Yoolirm Park10 others thích bài này.

    5. La Thùy Dương

      La Thùy Dương Well-Known Member

      Bài viết:
      206
      Được thích:
      2,408
      ôi cuối chương editor đổi ngôi xưng tôi - em rồi kìa :050: thanks e đít tơ :059:
      Vy RuRiseo-senpai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :